Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười 1st, 2012

►Tin tức về một số các blogger đang ở tù…

Posted by hoangtran204 trên 01/10/2012

Viết cho những người tôi quen

Song Chi

Chỉ trong vòng hơn 3 năm, một số người tôi quen đã phải bước chân vào tù ngục, chịu đựng những bản án nặng nề, phi lý, phi nhân sau những phiên tòa bôi bác như trò hề.

Trong số đó có luật sư Lê Công Định, người mà ngày mai 1 tháng Mười là sinh nhật lần thứ 44.

Lê Công Định bị bắt đã hơn 3 năm, (kể từ ngày 13 tháng 6 năm 2009).

Một ngày tù nghìn thu ở ngoài.

Tôi nhớ lại ấn tượng của mình về Định trong một vài lần hiếm hoi tiếp xúc, trò chuyện ở ngoài đời. Định có khuôn mặt sáng sủa, hiền lành, trí thức, đẹp trai. Phong cách lịch sự dễ mến, giọng nói nhỏ nhẹ từ tốn. Một người trí thức, thông minh. Còn bài viết của Định gửi đăng trên BBC hồi đó thì tôi đọc nhiều. Định viết tốt. Một con người phải nói là đang có trong tay hầu như tất cả những gì mà nhiều người khác mơ ước: một nền tảng học vấn vững vàng, đã từng giành được học bổng du học ở cả Pháp và Mỹ, (trong đó đi Mỹ là học bổng Fulbright danh giá), một sự nghiệp đang lên, thành đạt, vợ đẹp, cuộc sống thong dong về tiền bạc. Thế nhưng vì cái tâm với đất nước, con người ấy đã lên tiếng và rồi phải vào tù.

Tất cả sự nghiệp coi như mất hết. Hạnh phúc gia đình cũng mất.

Không phải ai cũng có đủ can đảm đánh đổi những gì mình đang có khi lên tiếng vì sự bất bình trước những bất công phi lý trong xã hội cho đến cái sai lầm của mô hình thể chế chính trị, của con đường mà cả dân tộc đang buộc phải đi theo dưới sự lãnh đạo của một đảng cầm quyền.

Nhất là khi người đó lại đang có quá nhiều thuận lợi trong cuộc sống như Lê Công Định.

Hay như người thanh niên trẻ Nguyễn Tiến Trung, với cái cười rất lạc quan hồi đó, tương lai cũng đang phơi phới.

Từ xưa đến nay luận điệu của nhà cầm quyền VN khi nói về những người bất đồng chính kiến, những nhà hoạt động dân chủ thường là “những kẻ bất tài, thất bại nên bất mãn với cuộc sống, với chế độ, quay sang chống đối…”. Câu nói đó không đúng với Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung cũng như với rất nhiều người khác. Từ ông Hoàng Minh Chính, tướng Trần Độ, nhà báo Bùi Tín, nhà văn Dương Thu Hương, bác sĩ Nguyễn Đan Quế, Tiến sĩ Hà Sĩ Phu, luật sư Lê Thị Công Nhân, luật sư Nguyễn Văn Đài, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, doanh nhân Lê Thăng Long, tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ v.v…

Khi Lê Công Định bị bắt, báo chí “lề phải” mới hôm nào còn rất ca ngợi trình độ, nhân cách của luật sư Lê Công Định, được lệnh, lại đồng loạt bôi nhọ Định và những người bạn vừa bị bắt xuống tận bùn đen. Như đã từng và sẽ còn bôi nhọ, bịa đặt đủ thứ điều xấu xa cho bất cứ ai trong những trường hợp tương tự.

Ở VN, một khi ai đó dám lên tiếng nói lên những sự thật mà nhà cầm quyền muốn che dấu hoặc những có những quan điểm bị nhà cầm quyền cho là đi ngược lại quan điểm của họ như ủng hộ đa đảng, đa nguyên, canh tân hệ thống luật pháp, chính trị của Việt Nam, ví dụ như Lê Công Định và những người bạn của mình, thì không chỉ phải vào tù với những bản án nặng nề mà coi như cả cuộc đời, sự nghiệp cũng chấm dứt. Bởi khi vừa bị bắt, nhà cầm quyền đã huy động báo chí truyền thông quốc doanh bôi đen luôn cả nhân cách, sự nghiệp của người đó. Cho dù sau khi ra tù, mãn hạn tù cộng với thi hành xong thời gian bị quản thúc, thì cũng khó làm việc, gầy dựng lại sự nghiệp ở VN.

Nói như vậy để thấy cái giá phải trả cho sự dấn thân, dám lên tiếng ở VN là vô cùng đắt. Lại càng đắt hơn trong sự đơn độc giữa một xã hội mà phần lớn người dân hoặc bị nhà nước nhồi sọ đến mức không biết rằng mình đang bị cướp mất những quyền tối thiểu gì và cuộc sống của dân mình so với dân các nước khác ra sao, hoặc không quan tâm đến chính trị, chỉ lo cho cuộc sống của mình và gia đình, hoặc sợ hãi, bạc nhược….

Những người bị bắt khác mà tôi quen biết còn có 3 blogger nổi tiếng Điếu Cày tức nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải, Anh Ba SG tức luật gia Phan Thanh Hải và Công Lý và Sự thật tức cựu công an, luật sư, nhà báo Tạ Phong Tần.

Cả 3 người đều là con em của chế độ này, không những thế, anh Nguyễn Văn Hải, người Bắc, từng là bộ đội, Phan Thanh Hải, cũng người Bắc, là con một gia đình cách mạng, Tạ Phong Tần từng là cựu công an.

Và họ cũng không phải là những người thất bại trong cuộc sống để phải bất mãn với chế độ. Anh Nguyễn Văn Hải sau nhiểu năm kinh doanh đã tạo dựng cho mình một cuộc sống có thể nói là không cần phải vất vả mưu sinh nữa, với 5 căn nhà-chia cho vợ cũ sau ly hôn 3 căn, giữ lại cho mình 2 căn, anh có thể sống nhẹ nhàng với thu nhập cho thuê nhà và theo đuổi sở thích nhiếp ảnh hoặc cà phê, bù khú với bạn bè. Phan Thanh Hải có một gia đình êm ấm, có công ty tư vấn luật riêng. Tạ Phong Tần nếu không vướng vào những chuyện như thế này thì cũng có thể thong dong mà sống vì một thân một mình, không có gì khó.

Với cả 3 con người này, cũng như rất nhiều người trước đó, nhà cầm quyền càng khó giải thích với thế giới vì sao ngày càng có những con người là con đẻ của chế độ, được học tập và lớn lên trong lớn lên trong môi trường của nước “cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN”, lại “bất mãn với chế độ”.

Nhưng chính vì từng là người lính nên Nguyễn Văn Hải càng phẫn nộ khi thấy một phần thân thể của đất nước là thác Bản Giốc, hàng trăm kilomét dọc biên giới phía Bắc cũng như Hoàng Sa Trường Sa bị mất vào tay nước láng giềng, càng lo âu khi thấy âm mưu bành trướng của TQ ngày càng rõ rệt.

Là người có học luật, cũng như các luật sư khác từng bị sa vào vòng lao lý ở VN, Phan Thanh Hải khó mà chấp nhận được một cái xã hội không được xây dựng trên một nền tảng pháp quyền vững chắc và một nhà nước đứng cao hơn luật pháp, hành xử bất chấp luật pháp như nhà nước VN.

Từng là công an, Tạ Phong Tần hiểu rõ trong giới công an, có những kẻ lộng hành nhũng nhiễu tác oai tác quái với dân lành, coi thường luật pháp, chà đạp lên nhân quyền ra sao.

Và họ phải lên tiếng.

Những con người ấy khi bày tỏ quan điểm một cách ôn hòa chắc cũng biết rằng không thể thoát khỏi sự trừng phạt của một nhà nước độc tài, chỉ quen bịt miệng nhân dân. Nhưng chắc cũng không thể ngờ bản án dành cho họ lại nặng nề đến thế. Cũng chỉ vì xui rủi gặp trúng thời điểm có những kẻ trong nội bộ lãnh đạo cao nhất ở VN muốn dùng bản án này để vừa làm vui lòng Trung Nam Hải, vừa để răn đe giới blogger nói riêng và tất cả những ai muốn lên tiếng nói chung!

Đó là chưa kể rất nhiều người khác mà tôi quen, tuy chưa phải vào tù dài hạn nhưng thường xuyên bị sách nhiễu, gây áp lực phải mất việc làm, bị mời ra quán café “nói chuyện” với công an hoặc mời lên đồn “làm việc”, bị giữ lại một vài ngày nếu đi biểu tình phản đối TQ, thậm chí những trò đê tiện hơn như bị gây tai nạn té ngã xe ngoài đường, bị đấu tố ở phường, bị ném chất bẩn, hôi thối vào nhà…

Sỡ dĩ nhà cầm quyền ngày càng dám áp dụng với những người dũng cảm đủ mọi thứ thủ đoạn xấu xa, từ những trò dấu mặt, sách nhiễu cho đến những bản án phi nhân bất chấp dư luận trong và ngoài nước là bởi vì người dân đã cho phép họ làm như thế. Bằng vào sự im lặng trước vận mệnh của đất nước, tương lai của dân tộc trong đó có tương lai của chính mình, con cháu mình, và trước sự bất công chụp lên đầu người khác.

Chỉ trong vòng 3 năm, khi TQ đã đi được những bước rất dài trong việc xâm phạm chủ quyền của VN trên biển Đông đồng thời bủa lưới bao vây buộc VN phải lệ thuộc về mọi mặt, thì ngược lại, nhà cầm quyền VN cũng đã đi những bước rất dài trên chặng đường tiếp tục nhu nhược với kẻ bành trướng và siết chặt bàn tay sắt với nhân dân.

Một ví dụ nhỏ, mới ngày nào, khi TQ vừa tuyên bố sẽ thành lập thành phố Tam Sa, người dân Sài Gòn, Hà Nội, Sài Gòn đã đổ xuống đường biểu tình và trước những động thái bất ngờ nhưng quyết liệt này, TQ buộc phải hoãn kế hoạch lại. Còn bây giờ thì TQ ngang nhiên tổ chức lễ thành lập thành phố Tam Sa, xây dựng cơ sở vật chất, hành chính cho thành phố Tam Sa v.v…

Nhưng bây giờ thì những người yêu nước đã bị nhà cầm quyền đàn áp đến nỗi khó mà thực hiện nổi những cuộc xuống đường dù vẫn chỉ với mục đích phản đối TQ (!), lòng yêu nước thì đã bị dội cho những gáo nước lạnh đến… nguội ngắt và những người đi đầu trong việc biểu tình hay lên tiếng về họa ngoại xâm thì bị giáng cho những bản án tù giam cộng với thời gian quản chế từ 15-17năm!

Câu hỏi đặt ra nhức nhối trong lòng mọi người VN còn thao thức với số phận đất nước, đó là 5-10 năm nữa TQ sẽ đi đến đâu, VN sẽ như thế nào, và bao nhiêu con người nữa vẫn phải tiếp tục vào tù?

http://danluan.org/tin-tuc/20121001/song-chi-viet-cho-nhung-nguoi-toi-quen

—————————————————

 Nhớ Lê Công Định

(Ngày 1 tháng 10 là ngày sinh Định. Mến tặng sinh nhật bạn.)

Lê Thăng Long

Năm 2008 tôi tư vấn cho một một đối tác nước ngoài thực hiện một dự án tại Hà Nội. Liên quan đến tư vấn luật, tôi giới thiệu cho họ một công ty luật ngoài Hà Nội để thuận tiện phối hợp. Nhưng đối tác này dứt khoát phải vào tận Tp. HCM để trao việc này cho DCLaw. Tôi hỏi vì sao thì được trả lời rằng họ được bạn bè ở nước ngoài giới thiệu rằng hãng luật này có một trong những luật sư giỏi nhất về luật thương mại quốc tế ở Việt Nam. Tôi cười vui vì biết công ty luật DCLaw là của bạn mình, luật sư Lê Công Định. Sau này tôi được biết đối tác nói trên đã trả cho DCLaw hàng trăm ngàn USD phí tư vấn tính theo giờ làm việc (gần 400 USD/giờ).

Thời điểm đó Định còn nổi tiếng không kém bởi những bài viết nặng lòng vì đất nước đăng tải trên các báo trong và ngoài nước như Tia sáng, Tuổi trẻ, BBC… Không những vậy anh còn dùng thời giờ quý như vàng của mình để làm luật sư bảo vệ cho các vụ án của anh Nguyễn Văn Hải (blogger Điếu Cày), luật sư Nguyễn Văn Đài và luật sư Lê Thị Công Nhân. Đến bây giờ mà việc tìm được các luật sư sẵn sàng đứng ra bảo vệ cho những người bị cáo buộc về tội chính trị, xâm phạm an ninh quốc gia còn rất khó, đừng nói là vào thời đó. Người ta thường sợ dây vào những vụ án này vì sẽ bị ảnh hưởng đến công ăn việc làm của mình, hoặc chỉ chấp nhận bào chữa cho những trường hợp xin khoan hồng để giảm nhẹ hình phạt. Bảo vệ cho thân chủ vì công lý và quyền con người là một rủi ro nên tránh. Hơn thế nữa, Định luôn phải bù bằng tiền túi của mình để đi bảo vệ cho những vụ án như vậy.

Tôi bị bắt ngày 04/06/2009. Dù biết rằng thế nào người ta cũng bắt Định nhưng lòng tôi vẫn thắt lại khi nghe đài tiếng nói Tp. HCM loan báo việc bắt giữ Định kèm theo rất nhiều lời thóa mạ. Bản tin này (rạng sáng ngày 15/06/2009) bị ngắt giữa chừng và sau đó trại giam không mở đài hàng ngày nữa. Không đài, không TV, không báo. Tất cả những thông tin từ bên ngoài mà chúng tôi nghe được đều thông qua các nhân viên điều tra theo cách mà họ muốn chúng tôi biết. Âm thanh được nghe thường xuyên nhất là tiếng chìa khóa lắc cắc và tiếng đóng mở phòng giam mà dường như họ cố tình dập rất mạnh để làm cho người bị giam bên trong phải khủng hoảng. Bạn thử tưởng tượng, ở ngoài đời nếu một lúc không may bạn bị mất điện thoại thôi thì đã thấy mình bị “cô lập” như thế nào, thì sẽ hiểu phần nào tình trạng bị cách ly hoàn toàn trong tù. Bỗng dưng ta không còn gì cả ngoài chính mình và xung quanh toàn những cạm bẫy.

Chúng tôi bị giam riêng hoàn toàn, không hề được biết tin tức về nhau cho đến khi gặp nhau ở phiên tòa sơ thẩm (20/01/2010). Lần kế tiếp được gặp lại là tại phiên tòa phúc thẩm (11/05/2010). Với một chính sách cách ly như vậy tôi đã nghĩ rằng chúng tôi chỉ có thể gặp lại nhau sau khi ra tù. Nhưng thật bất ngờ, sáng ngày 07/07/2010 họ đưa cả ba chúng tôi lên chung một xe chạy về Xuân Lộc. Trên xe họ luôn tìm cách ngăn cản để chúng tôi không thể thoải mái nói chuyện, nên tôi lại nghĩ đến trại giam Xuân Lộc mỗi thằng sẽ mỗi nơi. Nhưng còn bất ngờ hơn nữa, cả ba chúng tôi lại được đưa đến chung một phòng trong khu cách ly, và chỉ có ba anh em. Ngày đầu tiên chúng tôi thức gần đến sáng, tranh thủ chia sẽ thông tin và bàn bạc với nhau, cứ lo họ có thể sẽ tách chúng tôi ra. Không hề ngạc nhiên nhưng chúng tôi vẫn buồn cho nhau vì sự nghiệp làm ăn đều mất hết sau 20 năm gầy dựng. Nhưng chẳng ai bi quan cả. Đặc biệt là Định.

Mọi người đều biết đến Định như một luật sư nổi tiếng. Nhưng ít ai biết rằng anh ấy còn có biệt tài có một không hai là sáng tác và kể chuyện tếu lâm. Suốt ngày chúng tôi không bao giờ vắng tiếng cười nhờ anh ấy. Cuộc sống trong tù vì thế không những chẳng nặng nề mà còn lạc quan vui vẻ, nhẹ như lông hồng.

Thời gian trôi nhanh thật, chúng tôi chia tay nhau đã hơn hai năm – ngày 10/08/2010 Định chuyển về Chí Hòa. Khi đi anh ấy ôm chặt tôi và anh Thức dặn giữ gìn sức khỏe. Phải nói mất cả tuần tôi và anh Thức mới nguôi ngoai nỗi nhớ bạn. Chắc chắn bạn ấy cũng thế. Chúng tôi đã có với nhau hơn một tháng ở chung phòng trong khu cách ly. Đó có lẽ là khoảng thời gian tuyệt vời nhất của cả ba chúng tôi. Nơi đó chúng tôi đã bàn luận những vấn đề để bây giờ có Phong trào Con đường Việt Nam. Chúng tôi có thời gian để ôn lại cả một quãng đường dài, chia sẻ kinh nghiệm cho nhau và tha hồ mà cười ngặt nghẽo suốt ngày.

Còn một tài năng của Định mà có lẽ chỉ có tôi và anh Thức mới được chứng kiến. Tài năng ấy mới chỉ được khai lộ từ khi anh ấy vào tù. Đó là khả năng làm thơ thật xuất chúng. Chỉ trong hơn một năm từ khi bị bắt (ngày 13/06/2009) anh Định đã làm hơn 100 bài thơ trong lúc đang bị giam ở B34. Đây là thời gian tạm giam để điều tra và xét xử, rất khắc nghiệt. Bị cách ly cô lập hoàn toàn, giấy viết bị cấm tiệt, suốt ngày chỉ quanh quẩn trong căn phòng khoảng chừng 12 m2. Định phải làm thơ trong đầu mà còn nhớ như in hơn cả trăm bài thơ của mình. Mà có bài rất dài, đến hơn 200 câu viết lại cả một chiều dài lịch sử dân tộc Việt Nam. Tôi và anh Thức nghe anh Định đọc thơ mà choáng luôn. Đủ các thể loại. Khí tiết thật tuyệt vời. Chỉ có những tâm hồn lớn mới làm nên những vầng thơ như vậy. Anh Thức là người hay thơ mà còn phải bái phục Định. Định có khả năng xuất khẩu thành thơ.

Vào một buổi chiều cuối tháng 07/2010, chúng tôi đang đi bộ vừa tập thể dục vừa bàn chuyện. Về hướng Nam có một ngọn núi lớn tên Gia Lào, anh Thức bảo Định: “Ông vịnh Gia Lào đi”. Chỉ vài phút sau anh Định cất tiếng:

Trời mây như vận phủ
Che đỉnh núi Gia Lào
Người nay cam bước thấp
Thế mai bừng vươn cao

Anh Thức tấm tắc khen bài thơ nhưng ánh mắt thoáng buồn nói: “Tôi thấu cảm tấm lòng của hai bạn. Vì đất nước các bạn đã phải chịu đựng để chúng ta có thể tiếp tục tiến bước. Với những người như chúng ta thì không có gì khủng khiếp hơn phải chịu đựng như vậy cả. Nhưng hãy nhớ ngày hôm nay, nhớ bài thơ này để đến một ngày không xa đất nước này, dân tộc này sẽ bừng vươn cao. Hai bạn phải chịu đựng nhiều hơn tôi.

Với tôi, Lê Công Định là một nhà thơ lớn. Tôi tin một ngày không xa nữa nhà thơ ấy sẽ bừng vươn cao cùng với những khát vọng của anh ấy cho đất nước.

Ngày 1 tháng 10 là ngày sinh Định. Mến tặng sinh nhật bạn.

Lê Thăng Long

conduongvietnam.org

danluan.org

————————————–

* Trần Huỳnh Duy Thức (blogger Trần Đông Chấn)

Admin gửi lúc 16:12, 01/10/2012 – mã số 68964

Được sự đồng ý của bác Huỳnh, tôi xin chia sẻ cùng độc giả DL bức thư của bác Huỳnh gửi tới Ban Quản Trị Con Đường Việt Nam về lần thăm anh Thức gần đây nhất:

Chào BQT

Sáng nay tôi và gia đình đi thăm Trần Huỳnh Duy Thức về. Thức vẫn ở phòng một mình như lần trước. Sưc khỏe vẫn bình thường. Thức nói thỉnh thoảng thấy buồn man mác vì dạo này mưa nhiều quá, có khi mưa cả ngày réo rắc. Thấy nhớ nhà, nhớ mọi người. Năm ngoái mưa không nhiều và lại có Long nên ít thấy buồn và nhớ nhà.

Thức cũng nhớ đến sinh nhật Định vào ngày mai. Tôi có kể PT có viết bài và làm quà sinh nhật trên mạng cho Định. Thức cũng vẫn nhớ bài vịnh Gia Lào. Thức gửi lời thăm mọi người trong PT.

Khi gia đình kể Thức nghe tình hình kinh tế hiện nay đang rất khó khăn, người dân lầm than nhiều lắm. Đúng như những gì Thức dự đoán, ánh mắt Thức buồn hẳn đi. Thức nói rằng sẽ còn kéo dài lâu, người dân còn khổ nhiều hơn nữa. Nhưng nếu không có được giải pháp đột phá thì tình trạng đó cũng không thể thoát ra được. Thức nói rằng nếu tỷ giá ngoại tệ tiếp tục bị ghim giữ cố định như mấy năm nay thì thì sẽ không bao giờ ổn định được nền kinh tế, lạm phát sẽ còn cao và nhiều bất ổn.

Thức có nói PT nên quan tâm vấn đề này. Từ lúc nói chuyện này đến lúc ra về tôi thấy Thức trầm tư hẳn đi.

Vài dòng báo tin mọi người biết!

Thân mến
TVH

———————————————

Sau khi vào Việt Nam được Mỹ hổ trợ cho tham gia WTO (Tổ chức Thương mại Thế Giới) 2006, các nhà đầu tư nước ngoài thật sự đổ xô vào VN làm ăn 2007, các văn phòng luật sư Việt Nam chuyên lo tư vấn về luật đầu tư hái ra tiền kể từ ấy. Trong tương lai, các nhà đầu tư nước ngoài sẽ trở lại và đầu tư vào VN sau khi tình hình kinh tế sáng sủa hơn hiện nay.

Thị trường tư vấn pháp lý Việt Nam có sự chuyển biến tích cực sau một năm gia nhập WTO

Việt Nam gia nhập WTO, giới doanh nhân Việt Nam có nhiều cơ hội hợp tác với những đối tác nước ngoài nhiều hơn. Đồng thời số lượng các nhà đầu tư nước ngoài tìm tới thị trường Việt Nam để đầu tư cũng ngày càng tăng. Vì vậy, để việc kinh doanh thuận lợi thì việc hiểu biết pháp luật kinh doanh có ý nghĩa rất quan trọng đối với mỗi nhà đầu tư. Được hỗ trợ bởi một luật sư giỏi sẽ giúp doanh nghiệp nhanh chóng giải quyết các vấn đề liên quan tới pháp luật. Do vậy, vai trò của Luật sư hiện nay ngày càng được chú trọng trong hoạt động của mỗi doanh nghiệp.

Tết đến, luật sư Lê Thành Kính, Trưởng văn phòng Luật sư Lê Nguyễn, “tậu” chiếc Captiva bảy chỗ thay cho chiếc Toyota bốn chỗ đã bạc màu. Luật sư Lê Công Định “săn lùng” mặt bằng đắc địa ở quận 1 để mở rộng văn phòng Công ty Luật DC. Luật sư Bùi Quang Nghiêm hướng Văn phòng Luật sư Nghiêm & Chính sang lĩnh vực tư vấn…

Thời cơ

Theo luật sư Lê Công Định, từ khi vào WTO, thị trường tư vấn pháp lý của Việt Nam nhộn nhịp lên hẳn. Thật vậy, trong năm 2007, giới đầu tư nước ngoài đã đổ xô vào Việt Nam để tìm cơ hội làm ăn. Mà đã làm ăn ở Việt Nam thì nhà đầu tư không thể không biết luật pháp của Việt Nam. Cho nên, rất dễ hiểu khi thị trường tư vấn luật năm qua thật sự khởi sắc…

Luật sư Lê Thành Kính cho rằng, trước đây, các nhà đầu tư nước ngoài chỉ thăm dò môi trường đầu tư, còn bây giờ họ đầu tư thật sự. “Hồi trước, 10 nhà đầu tư đến văn phòng chúng tôi thì chỉ có một, hai trường hợp nhờ tư vấn thủ tục đầu tư; còn bây giờ thì ngược lại, 10 nhà đầu tư đến thì chỉ có một, hai trường hợp là thăm dò”, ông Kính nói.

Hơn nữa, trước đây, các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài bị hạn chế kinh doanh một số lĩnh vực như đại lý hàng hải, nhà hàng, nhập khẩu… nhưng khi vào WTO các lĩnh vực này đã được “mở cửa”, nên nhiều doanh nghiệp có nhu cầu hoàn tất các thủ tục pháp lý để mở rộng hoạt động kinh doanh…

Ở một góc nhìn khác, khi nền kinh tế Việt Nam hội nhập, nhiều vụ tranh chấp thương mại quốc tế đã xảy ra… chủ các doanh nghiệp trong nước đã có cái nhìn đúng đắn hơn về vai trò của luật sư tư vấn. “Nhiều doanh nghiệp đã sử dụng và quen với khoản chi phí dịch vụ tư vấn pháp lý. Họ đã biết ‘phòng thủ từ xa’ chứ không phải để khi xảy ra sự việc mới ‘giải quyết hậu quả’”, luật sư Bùi Quang Nghiêm nói.

Luật sư Định nhận định: “Thị trường tư vấn luật hiện nay tốt hơn bất cứ lúc nào trong quá khứ”. Nhiều công ty luật nước ngoài đang tìm cách chen chân vào thị trường Việt Nam để tìm kiếm cơ hội. Theo luật sư Kính, năm rồi, văn phòng luật sư của ông nhận được đề nghị hợp tác của rất nhiều công ty luật đến từ Mỹ, Thái Lan, Nhật, Hàn Quốc, Singapore… Các đối tác tiềm năng này cho rằng, thị trường tư vấn luật nhiều nước trong khu vực đã bão hoà. Việt Nam là thị trường mới nổi nên họ muốn vào để chia sẻ thị trường trên cơ sở hỗ trợ lẫn nhau.

Luật sư Nghiêm cho rằng, phần lớn các nhà đầu tư nước ngoài khi vào Việt Nam đều sử dụng công ty luật của họ; nhưng điều này không ảnh hưởng nhiều đến chuyện làm ăn của các công ty luật trong nước. “Đây là cơ hội để các công ty luật trong nước và nước ngoài hợp tác, phát huy thế mạnh mỗi bên”, ông Nghiêm nói.

Quả thực, với sự xuất hiện của nhiều công ty luật nước ngoài trong thời gian vừa qua, giới luật sư Việt Nam học tập được rất nhiều điều về tính chuyên nghiệp, theo luật sự Định.

Khấm khá

Người viết bài này thật sự bất ngờ khi chị bạn, chủ doanh nghiệp tư nhân ở một tỉnh miền Trung, nhờ tìm luật sư tư vấn trước khi chị ký hợp đồng làm ăn với đối tác nước ngoài. Chị nói qua điện thoại: “Giới thiệu giùm chị luật sư giỏi, chi phí không thành vấn đề, miễn là được việc”. Mới hay luật sư tư vấn “rất có giá”.

Luật sư Kính kể, có vị khách hàng đến văn phòng của ông nhờ tư vấn làm hợp đồng hợp tác kinh doanh trong lĩnh vực kinh doanh bất động sản. Sau khi trình bày sự việc, vị khách hỏi “chi phí dịch vụ thực hiện hết bao nhiêu?”, ông Kính nói “4.000 đô” (đô la Mỹ).

Vị khách này nói “sẽ trả 10.000 đô” và ngay ngày hôm sau ông Kính nhận được tiền. Theo ông Kính, khách hàng nước ngoài rất ít khi trả giá dịch vụ. “Nhiều trường hợp tư vấn vấn đề không quá phức tạp, khách nói sao lấy phí rẻ thế, trong khi mình đã tính phí đến 50 triệu đồng rồi!”, ông Kính nói.

Điều mừng hơn là các văn phòng luật sư luôn đầy khách hàng. Luật sư Lê Công Định cho biết, nhiều lúc bị “bội thực” công việc nên phải từ chối yêu cầu của khách hàng. “Năm 2007, công việc ở Công ty DC tăng gấp hai lần so với năm 2006. Hầu như ngày nào tôi cũng làm việc đến 1 giờ sáng mà vẫn không hết việc”, luật sư Định nói.

Kế hoạch mà Công ty Luật DC đang triển khai là tuyển dụng và mở rộng quy mô hoạt động để đáp ứng nhu cầu của thị trường.

Luật sư Kính cũng cho biết năm rồi công việc của Văn phòng Luật sư Lê Nguyễn tăng 100% so với năm 2006. “Từ đầu tuần đến cuối tuần, lịch làm việc của tôi kín bít”, ông nói. Theo ông, thị trường tư vấn luật hiện nay “nặng” về tư vấn kinh doanh và “nhẹ” về tư vấn tranh chấp.

“Tư vấn về tranh chấp là khoảng trống của thị trường hiện nay, trong lĩnh vực này chỉ có luật sư Việt Nam mới có thế mạnh, nên chúng tôi sẽ tập trung vào lĩnh vực này trong thời gian tới”, ông Kính nói.

Vấn đề còn lại

Thị trường tư vấn luật phát triển nhảy vọt, tuy nhiên cũng còn rất nhiều khó khăn. Luật sư Định cho rằng, nhu cầu tư vấn luật ngày càng nhiều nhưng các công ty luật trong nước muốn mở rộng hoạt động không phải dễ – vì tìm không ra người.

Luật sư Kính cũng có cùng nhận định: “Đội ngũ luật sư tư vấn luật có thể đáp ứng được yêu cầu thị trường hiện nay không nhiều, vì quá trình đào tạo ở các trường luật hiện nay còn xa rời thực tế”.

Ngay môi trường pháp lý về đầu tư, kinh doanh của Việt Nam cũng là một lực cản. Còn quá nhiều tồn tại trong chuyện quản lý nhà nước, nhất là cách giải thích luật của các cơ quan chức năng chưa thống nhất.

Trước đây, Việt kiều được quyền chọn lựa hình thức đầu tư (đầu tư trong nước hoặc đầu tư nước ngoài); bây giờ, theo luật mới, Sở Kế hoạch và Đầu tư Tp.HCM chấp nhận Việt kiều là nhà đầu tư trong nước nhưng Bộ Kế hoạch và Đầu tư thì giải thích ngược lại…

Hay chuyện một số cam kết WTO chưa được thực thi trọn vẹn, như mở cửa thị trường bán lẻ, ngân hàng… nên các luật sư khó giải thích cho các khách hàng của mình khi họ hỏi “Luật cho phép sao không làm được?”.

(Theo TBKTSG)

——————————————-

Khi Phó Tổng thống là khách đi tàu nổi tiếng nhất

Là một trong những người quyền lực nhất nước Mỹ nhưng ông Joseph Biden vẫn “khoái” đi tàu để có dịp tiếp xúc, trò chuyện nhiều hơn với người dân, qua đó tìm hiểu được tâm tư, nguyện vọng của công chúng.

Với tư cách là Phó Tổng thống quốc gia giàu nhất hành tinh, ông Biden có quyền sử dụng đủ loại phương tiện giao thông hiện đại, nhanh nhất, từ máy bay phản lực, trực thăng cho tới đoàn xe có hộ tống… Thế nhưng, chính trị gia này vẫn không thích những “chiếc hòm” trên bởi nó ngăn cách ông với thế giới bên ngoài, với cuộc sống thường nhật. Do đó, ông tranh thủ mọi dịp thuận lợi là đi tàu điện, để được gặp gỡ, trò chuyện càng nhiều người dân càng tốt.

 
Ông Biden được coi là hành khách đi tàu nổi tiếng nhất nước Mỹ. Chỉ cần gõ từ khóa Biden – Amtrak (liên đoàn tàu khách quốc gia Mỹ) thì Google cho ngay 2,2 triệu kết quả trong 0,27 giây

Sở thích “lạ kỳ”, giản dị của Phó Tổng thống Mỹ không phải bây giờ mới có. Trước khi vào Nhà Trắng, hầu như ngày nào ông Biden cũng đi làm và về nhà bằng tàu điện. Trong 36 năm làm việc ở Thượng viện, ông đi hơn 7.000 chuyến từ nhà ở Delaware tới công sở ở Washington D.C và ngược lại. Thời gian ở trên tàu là khoảng 10.000 giờ, với quãng đường 1,4 triệu km.

Ông Biden vất vả đi tàu như vậy, ngoài sở thích trò chuyện với người dân, còn là vì ông luôn muốn được ăn tối với gia đình, chăm sóc hai con trai nhỏ (nhất là từ khi vợ ông mất trong một tai nạn ô tô năm 1972).

Trong 6 năm làm “gà trống nuôi con” (Biden lấy vợ mới năm 1977), ông càng chăm sóc cẩn thận hai cậu nhỏ, luôn sẵn sàng dừng mọi việc để nhận điện thoại của con, cho dù lúc đó ông đang ở xa, xử lý những công việc hệ trọng. Và dù có bận mấy, làm việc khuya thế nào, ông vẫn bắt tàu về nhà với các con ở Delaware.

Ngoài tình yêu dành cho con, cứ tới ngày 18/12 là “người đàn ông của gia đình” lại nghỉ việc, không phải để du lịch, nghỉ dưỡng mà để tưởng nhớ người vợ và con gái bị tai nạn năm nào.

Tổng thống Obama từng thừa nhận: “Tôi may mắn được làm việc với một trong những chính trị gia giỏi nhất trong thời đại này, người có lối sống dễ chịu với mọi người, từ các lãnh đạo thế giới cho tới những người lái tàu”.

Trong khi đó, để vinh danh hành khách đi tàu “vĩ đại”, nhà ga Wilmington (đông khách thứ 12 ở Mỹ) sau khi được nâng cấp cũng được đổi tên thành Joseph R. Biden vào năm ngoái.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »