Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín 27th, 2012

►Luật sư Ngô Ngọc Trai tiếp tục kiến nghị về phiên tòa xét xử “bí mật”

Posted by hoangtran204 trên 27/09/2012

 
Nếu công dân và người nhà của bị cáo bị ngăn chận, không được tham dự phiên tòa, tức việc xét xử không còn công khai, tức phiên tòa xử bí mật. Khi đó tòa án làm việc  lấp liếm, xét xử cho có chuyện,” các trình tự thủ tục xét xử là không cần thiết, cuộc trình diễn còn có ý nghĩa gì nữa khi không còn khán giả?
 

Luật sư Ngô Ngọc Trai tiếp tục kiến nghị về phiên tòa xét xử “bí mật”

Theo báo Giáo Dục Việt Nam

(GDVN) – “Nếu công dân không được tham dự phiên tòa, tức việc xét xử không còn công khai, tức là bí mật kín đáo. Khi đó các trình tự thủ tục xét xử không còn ý nghĩa nữa, trình diễn nào có ý nghĩa gì khi không còn khán giả?”

PV: Như trong thư anh đã gửi đến tòa soạn, anh cho biết những chiến sỹ cảnh sát bảo vệ tư pháp và những người bảo vệ tại cổng tòa án đã gây khó dễ cho người nhà của bị hại, bị cáo và những người quan tâm vào dự phiên tòa xét xử và tình trạng này là khá phổ biến. Xin anh có thể kể một vài trường hợp cụ thể về những vụ gây khó dễ như anh đã nói?

LS Ngô Ngọc Trai: Năm 2011, một lần tôi tham gia bào chữa trong vụ án hình sự gồm có 6 bị cáo tại Tòa án nhân dân tối cao tại Hà Nội, địa chỉ 262 Đội Cấn, quận Ba Đình, Hà Nội. Khi người nhà bị cáo muốn vào phòng xử đã bị cảnh sát tư pháp ngăn lại. Thư ký tòa án đã đề nghị với công an là để cho người nhà vào tham dự thì một anh công an cãi lại: Cho người ta vào nếu có chuyện gì xảy ra thì anh (tức thư ký) chịu trách nhiệm nhé? Trước câu hỏi đó và thái độ sừng sộ của người công an, anh thư ký đành thôi.

 

Một phiên tòa xét xử công khai tại TAND TP Hà Nội 

Một lần khác cuối năm 2011 và đầu năm 2012 tôi tham gia 02 phiên tòa xét xử tại Tòa án nhân dân huyện T ở một tỉnh miền trung. Bị cáo là một ông trưởng thôn có uy tín được bà con quý mến, đặc biệt cáo buộc phạm tội của cơ quan tố tụng thiếu cơ sở thuyết phục do vậy bà con đi tham dự phiên tòa ủng hộ bị cáo rất đông. Lực lượng công an đã ngăn cản không cho bà con vào trong sân tòa.

Thay vì để bà con thực hiện quyền của mình, chính Chánh án tòa án huyện cũng tham gia giữ gìn trật tự phiên tòa bằng cách phối hợp cùng công an chỉ đạo thực hiện không cho bà con vào tham dự. Cách giải quyết trái pháp luật của lực lượng công an và ông chánh án đã khiến cho bà con bức xúc đứng ngoài đường cãi vã với những lời lẽ thiếu tế nhị.

Đây là hai trong số rất nhiều ví dụ về việc bảo vệ tòa án và lực lượng công an tư pháp vi phạm pháp luật, xâm phạm quyền được tham dự phiên tòa công khai của người dân.

Có ý kiến cho rằng: việc hạn chế người vào dự phiên tòa để giữ gìn trật tự khi diện tích phòng xử hẹp, đề phòng những người nhà của bị hại quá khích gây ồn ào ảnh hưởng đến quá trình xét xử. Anh có ý kiến gì về vấn đề này?

Ví dụ điển hình minh chứng cho tình trạng phòng xử hẹp là Tòa án nhân dân tối cao tại Hà Nội, số 262 Đội Cấn, mấy phòng xử án được bố trí nằm tại ngách bên trái của tòa nhà đối diện cổng ra vào. Lối đi vào phòng xử hẹp và gần đó là khu vực vệ sinh, phòng xử án không có gì cho thấy sự tôn nghiêm của một nơi định đoạt số mệnh pháp lý và rất nhiều khi là định đoạt mạng sống của con người.

Tòa án nhân dân tối cao đã tận dụng những không gian thẹo thừa làm phòng xử án, còn những nơi chính diện thì làm văn phòng. Bằng cách bố trí như vậy chúng ta có thể hình dung được mức độ của cái gọi là “công lý” được thực thi ở những nơi chốn này.

Một ví dụ điển hình khác là phòng xử án của Tòa án nhân dân quận Đống Đa, không chỉ phòng xử án mà toàn bộ khuôn viên của Tòa Đống Đa là quá chật hẹp. Phòng xử án của tòa án lớn cỡ bằng một phòng nghỉ khách sạn dành cho hai người.

Tuy nhiên thực tế cho thấy không gian chật hẹp không phải là lý do thuyết phục để ngăn cản người dân vào tham dự phiên tòa, bằng chứng là còn nhiều ghế trống trong phòng xử.

Việc dự liệu rằng những người tham dự phiên tòa gây ồn ào ảnh hưởng đến việc xét xử, điều đó là đúng với những người có trách nhiệm tổ chức bố trí phiên xử. Tuy nhiên việc dự liệu và giải quyết công việc không được triệt tiêu luôn quy định pháp luật. Rất nhiều người tham dự phiên tòa có ý thức giữ gìn trật tự, chỉ có một vài trường hợp cá biệt là gây rối, nhưng sau đó bị xử lý đưa ngay ra ngoài. Nhìn vào số ít xấu mà đánh đồng tất cả là xấu, tước bỏ luôn quy định pháp luật thế là không được.

Đối với những vụ án hình sự đặc biêt, bị cáo là những tội phạm nguy hiểm, nhất là những đối tượng có “số má” trong giang hồ. Nhiều người tỏ ra lo lắng trước việc để người dân tự do vào dự phiên tòa là một nguy cơ cho việc quản lý bị cáo. Đối với trường hợp này anh thấy thế nào?

Tại sao pháp luật không quy định cấm công dân tham dự phiên tòa cho gọn? Nếu công dân không được tham dự phiên tòa, tức việc xét xử không còn công khai, tức là bí mật kín đáo. Khi đó các trình tự thủ tục xét xử không còn ý nghĩa nữa, trình diễn nào có ý nghĩa gì khi không còn khán giả? Khi đó việc xử lý tội phạm chẳng khác gì sự trả thù của luật pháp, cũng lén lút mờ ám như hoạt động của tội phạm.

Lực lượng công an phải phối hợp với tòa án để có cách thức bảo vệ cho bị cáo và giữ gìn trật tự phiên tòa, nhưng không được vi phạm pháp luật, mang danh là bảo vệ pháp luật lại đi vi phạm một quy định pháp luật khác thì hoạt động sẽ mất hết ý nghĩa.

Theo anh, nguồn gốc của hiện tượng ngăn cản người dân vào dự phiên tòa mà anh đã nêu từ đâu?

Nguồn gốc của hiện tượng này xuất phát từ việc coi thường pháp luật của chính tòa án và lực lượng công an tư pháp. Họ biết thừa rõ là công dân có quyền tham dự phiên tòa công khai nhưng họ vẫn ngăn cản để cho công việc của họ được dễ dàng. Họ đánh đổi sự nhàn hạ trong công việc bằng việc hy sinh quyền hợp pháp của người khác. Đặc biệt là trong môi trường điều kiện mà sai phạm của họ lại được dung dưỡng, không bị xử lý.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Tôi mặc áo đen đi dự phiên tòa 24/9

Posted by hoangtran204 trên 27/09/2012

 

Dân Luận: Bác Hoàng Dũng là một trong những sáng lập viên của phong trào Con Đường Việt Nam, hiện đang sống và làm việc tại TP Hồ Chí Minh. Ngày hôm qua khi tham dự phiên tòa xét xử các blogger thuộc Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, bác đã được cơ quan an ninh “mời” làm việc, và sau đây là tường trình về toàn bộ sự việc.

Hoàng Dũng CDVN

Theo Facebook

Bây giờ đây, chiều ngày 25/9 tôi mới có thời gian ngồi lại để viết, kể lại những gì xảy ra trong hơn 1 ngày qua, kể từ khi tôi mặc áo màu đen rời khỏi nhà với dự định tới 131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa (Công Lý cũ :p) để được tham dự phiên tòa xét xử 3 thành viên CLB Nhà báo Tự do.

Khi gần tới tòa, tôi phát hiện có 2 bạn thanh niên đi Dream bám theo, nhờ bác xe ôm cắt đuôi mấy lần không được :D, tôi liền vẫy vẫy 2 cậu ấy nhanh lên kẻo đứt đuôi. Tới gần tòa, đặc công an, đồng thời biết đã có một số người bị bắt mang về đồn. Tôi nhìn quanh, chẳng bóng áo đen nào cả, ngoại trừ tôi lạc lõng :D. Bảo bác tài vòng lại 1 vòng nữa, trả tiền bác trước rồi dặn, tới đó em nhảy xuống, bác cứ thế đi, cảm ơn bác nhiều.

Tiến vào cổng, một anh thường phục tiến ra hỏi:

– Anh đi đâu?

– Tôi tới dự phiên tòa công khai.

– Anh có giấy mời không?

– Tôi không có.

– Vậy thì không được, phải có giấy mời mới được vào, mời anh qua bên kia đường.

Một cảnh sát du lịch tận tình đưa tôi qua đường, nơi đang có rất nhiều anh công an sắc phục, thường phục đang trìu mến ánh mắt để chào đón. Tôi biết sang đó là sẽ đi nơi khác, chứ đường nào về? Bình thường, có gì đâu, tôi biết trước chuyện đó mà.

Sang đường, được 2 anh thường phục dịu dàng dìu vào góc tòa nhà đang xây, đứng đó chờ xe :D. Trong lúc chờ, tôi rất ấn tượng và cảm thấy thích thú khi có 1 anh an ninh nhận ra tôi và “chửi”: Mày đến đây làm con Cờ gì Dũng? Tôi không thấy vấn đề gì ở câu nói bậy của anh, mà chỉ thấy đó là sự gần gũi thông qua sự bực dọc của một ông anh mắng thằng em. Hay tại tôi ngốc mà thấy họ văng tục, lại thấy thân thiện? :)). Nhưng quả tình là vậy. Có những câu nói, hành động giống nhau, nhưng ta lại cảm nhận được ý nghĩa khác nhau.

Tôi sẽ chứng minh cho các bạn khi lên xe. Một cậu công an sắc phục tên Quốc và một cậu an ninh đưa tôi lên xe về CAP Bến Thành. Xe vừa rời bánh thì cậu Quốc đã đè tôi ra để lấy điện thoại. Tôi nói: Anh để yên, tôi sẽ tự móc đưa cho anh, mặc dù việc anh lấy điện thoại của tôi là đã xâm phạm cá nhân rồi đấy. Anh ta vẫn hùng hổ móc bằng được và đưa cho anh an ninh xem, đọc tin nhắn. Tôi bỗng cảm thấy tức giận vô cùng. Vì hai lẽ: Mình đang là thành viên của phong trảo bảo vệ quyền con người mà còn bị ngang nhiên xâm phạm, lẽ thứ hai: Tại sao họ không thể để tôi tự móc ra đưa, tôi đâu có từ chối?

Đấy là 2 hành vi có thể giống nhau, nhưng tôi lại cảm nhận cái tình khác nhau là vì vậy.

Thật thú vị là tôi lại được đưa về Công An Phường (CAP) Bến Thành, lại được ngồi ở nơi mà mấy năm trước tôi đã vô tình ngồi, hehe. Hai CAP làm việc với tôi, ghi lại biên bản làm việc. Tới gần trưa vẫn không thuyết phục được tôi ký biên bản, họ đành chịu. Cũng tới lúc đó thì có lẽ họ đã quyết định chuyển tôi sang bộ phận đặc trách: Bộ phận được phân công nhiệm vụ làm việc với Phong trào Con đường Việt Nam.

Từ lúc này, lý do cái áo đen ở đâu ra có, tới đó làm gì… không còn được nhắc tới nhiều nữa. Mà xoay quanh những gì của Phong trào CDVN mà tôi là một thành viên sáng lập.

Áo đen, không được nhắc nhiều, nhưng chủ yếu xoay quanh chuyện anh lấy ở đâu, tại sao lại mặc vào hôm nay, ý nghĩa của dòng chữ trên áo là gì…? Tôi thừa nhận rằng tôi đã lấy được chiếc áo ở quán cafe gì Đa đối diện tòa, ngày 7/8. Tôi thấy họ để lại trên ghế của quán và tự hiểu rằng họ đang muốn phân phát, mà cũng không biết là ai, tôi lấy mặc và đi vào tòa. Khi đi vào thì gặp một số người mặc áo đen khác đang chụp ảnh và được chụp ảnh chung. Tôi cũng nhận ra một số blogger nổi tiếng như Mẹ Nấm, An Đổ Nguyễn, Bùi Hằng…

Tôi có nói rằng: Dòng chữ trên áo thể hiện thông điệp đòi trả tự do cho Điếu Cày, Tạ Phong Tần và Anh Ba Sài Gòn. Còn tôi, tới dự phiên tòa vì đó là phiên tòa công khai. Việc mặc áo là hết sức bình thường, không nên xoáy sâu.

Từ trưa tới đêm, có khoảng 6, 7 người bên an ninh chia nhau ra làm việc với tôi. Ban đầu còn có quay phim và chụp ảnh. Khi ở tòa, họ cũng vài lần định chụp, nhưng tôi quay đi. Tới CAP, tôi cho chụp và quay thoải mái, có lần tôi còn giơ 2 ngón tay ra làm điệu bộ teen teen, hehe. Già đầu rồi mà hâm hết biết :p.

Có lúc, tạm ngừng làm việc, một cậu vẫn quay, tôi liền bảo:

– Sao cậu quay lắm thế, còn làm việc nữa đâu?

– Có quay đâu?

– Cậu quay cái màn hình ra đây tôi coi?

– Sao tôi phải quay?

– Cậu quay phim thì cậu thừa nhận, đâu có gì đâu mà phải nói dối. Chúng ta cứ thẳng thắn và thành thật làm việc, có hơn không?

Cậu ta im lặng và không quay nữa.

Trưa, sau khi được anh Lĩnh CAP mua giùm 1 hộp cơm, tôi ăn ngon lành và rất vui vì anh đã cố từ chối tiền tôi trả. Tôi sẽ sớm quay lại cảm ơn anh.

Nằm đại trên ghế, ngủ một tí, thi thoảng lại giật mình tỉnh dậy vì tiếng quát phát ra từ trên lầu: Các anh mới là người đang vi phạm pháp luật. Đó là phiên tòa công khai. Tôi đã làm việc xong rồi, các anh cho tôi về!!! Giọng của một anh khoảng trên 40t. Và hình như sau 2h anh ấy được về, tôi ngủ mà không được thấy anh.

Chiều, tiếp tục làm việc với 4, 5 anh an ninh xung quanh các hoạt động của PT CDVN với tinh thần hết sức thoải mái và vui vẻ, bởi sự hài hước vốn có của các anh an ninh và một ít của tôi. Thỉnh thoảng đôi bên lại chọc nhau và phá lên cười. Đây cũng là cách để các anh ấy khai thác thông tin. Nhưng rất tiếc là những việc tôi và PT làm đều minh bạch và công khai, chẳng có gì phải lo lắng. Tôi được biết rằng không có cách nào dễ dàng hơn là nên nói thật. Anh nói dối điều gì đó, thì anh phải tâm niệm về nó mãi mãi. Còn nói thật, thì không phải nhớ 😀

Tối, tôi vẫn không chịu ký biên bản, dù họ có thuyết phục cỡ nào. Tôi chẳng có lý do gì để ký biên bản. Tôi về đây cùng các anh và luôn sẵn sàng đàm thoại, đó chính là sự hợp tác của tôi. Họ đành chịu và mời 3 người dân vào ký làm chứng. Tôi cảm thấy khó chịu vì sự xuất hiện của 3 ông bà già này, liền chọc: Cô chú rảnh quá ha! Cô chú cho cháu biết tên và địa chỉ trước khi ký làm chứng. 2 anh an ninh liền mắng tôi để lấy lại le cho 3 nạn nhân này. Tôi thấy cũng không nên làm quá, liền thôi. Thấy thương cho họ, già rồi mà còn phải ngồi chờ tới hơn 9h để chứng kiến quá trình bóc máy điện thoại, ký biên bản…

Họ đề nghị tôi mở điện thoại 2 có cài mật khẩu để xem. Tôi nói: Trong điện thoại không có gì hết và tôi không mở. Các anh có thể thấy điều đó khi các anh cố tình xâm nhập. Tôi sẽ xem xét kiện các anh về việc xâm phạm đời tư.

Họ gọi một cậu tới phá mật khẩu, lần mò tay không một chút, thì cậu ta mở được (tài!), bằng cách đưa máy về tình trạng khi xuất xưởng. Tôi ức, vì mất hết những cái games như Chim Điên, Mouse, Nogra Nuts… mà tôi đã dày công thao luyện 😀 bấy lâu.

Chẳng có gì trong máy, kể cả hình của mấy em đẹp đẹp thiếu vải, ngoại trừ những hình dạng thumbnail mà có thể nó tự động lưu lại khi tôi vào web. Họ in ra và tôi ký nhận rằng hình đó in ra từ máy của tôi. Họ có làm biên bản kèm theo: Vì nghi ngờ phương hại tới an ninh quốc gia (ặc ặc, em xĩu :P) mà cơ quan an ninh quyết định mở máy đt của anh Hoàng Dũng dưới sự chứng kiến của những người làm chứng. Họ ký, tôi không ký.

Gần 22h, tôi được các anh đề nghị dẫn về nhà để xem trong nhà có gì vui không?! Tôi liền bảo: Sẵn sàng dẫn các anh về nhà, nhưng phải có giấy khám nhà. Còn nếu các anh thấy đêm hôm không tiện, tôi sẵn sàng ngủ lại ở đây, để sáng mai làm.

Thuyết phục mãi không được, đành mời tôi về, sau khi đổi áo sau trận giao hữu, lưu kho 2 điện thoại. Tôi được đổi chiếc áo đen thành áo lót trắng của công an. Chắc từ mai mặc cái áo lót này ra đường cho thiên hạ nể mới được. Áo lót cổ tym, nhìn rất yểu điệu, rất hợp với dáng em, kekeke.

Các anh hẹn sáng mai 8h30 làm việc tiếp, tôi yêu cầu giấy mời, nhưng sau khi nói này nọ, thì tôi cũng bỏ qua, không cần, vì mình đôi khi cũng cần “thỏa hiệp”, hì. Ba cái gì nhẹ nhàng, thì bỏ qua đi, vì cởi trần ra, chúng ta đều là những-con-người…

À, dài dòng thêm đôi chút. Buổi chiều CAP quẳng vào phòng tôi 2 em chanh cốm 11, 12t. Hai em giả bán kẹo cao su ở chợ Bến Thành để móc túi khách du lịch. Hai đứa học hết lớp 5 thì nghỉ học, đi kiếm tiền thế này. Tôi băn khoăn không biết rồi những cuộc đời này trôi nổi về đâu. Hơn 1h sau, mẹ các em lên bảo lãnh về. Bắt cóc bỏ đĩa. Hai em hỏi: Chú sao bị bắt? Nghĩ mãi không ra lý do nào cho 2 đứa dễ hiểu: Anh đi biểu tình. Biểu tình là gì? Bó tay, cười trừ 😀

Lúc rời CAP, bịn rịn chia tay 2 anh CAP, lúc này đã tỏ ra thân thiện rồi. Bắt tay tạm biệt và cảm thông: Em không nghĩ rằng anh phải làm việc từ sáng tới tận giữa đêm thế này.

Lúc chia tay, nói với các anh an ninh: Em cũng biết là chúng ta sẽ gặp nhau, nhưng không nghĩ lại sớm thế này :D. Chắc sẽ còn gặp nhau nhiều mà. Nên những gì em nói, các anh có thể từ từ kiểm chứng xem có sai không, từ đó sẽ khỏi phải hỏi lại em nhiều lần :D.

Sáng nay, do không có điện thoại để chuông, gần giờ hẹn mới dậy được, đi bus tới điểm hẹn hò, đâm trễ. Vào làm việc ở CAQ1 với 6 anh quây quần. Một anh ngồi từ xa. Tinh thần làm việc cởi mở hơn hôm 24/9 vì càng gần nhau nhiều hơn, mà không có khục khặc gì, thì người ta càng dễ ngồi lại gần nhau hơn trong giao tiếp. Lại vẫn chỉ là những thắc mắc – giải đáp, chọc nhau xung quanh công việc của Phong Trào CDVN mà tôi có lẽ sẽ viết cụ thể hơn ở lúc khác.

Trưa, 12h, ôm nhau ngập ngừng chia tay, lúc ấy mới biết đầy đủ tên các anh: Tuấn, Minh, Quân, Duy… Hẹn gặp lại 😀

Các anh vào đọc, thấy có gì Dũng ghi sai hoặc cần bổ sung gì, thì để lại comments nhé, hè hè.

Có một điều hơi ức chế một chút của ngày 24/9 là mãi hơn 19h mới được nhận điện thoại của mami gọi. Mình không muốn để ba mẹ phải lo lắng, vì các cụ đã lớn tuổi. Các anh cũng có hỏi địa chỉ của ba mẹ, nhưng mình không cung cấp, dù thừa biết các anh muốn là sẽ có. Sau khi đánh giây thép được với ba mẹ, thì lúc đó mình yên tâm sẵn sàng nhập kho, nếu có :p. Có gì phải sợ?

Hai hôm nay không có được lên net để cập nhật thông tin về anh Điếu Cày, Chị Tạ Phong Tần và Anhbasaigon và những bạn đi tham dự phiên tòa… Giờ thì từ từ ngồi lướt 😀

 
 

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Mẹ Nấm – Làm việc với an ninh 26/09/2012

Posted by hoangtran204 trên 27/09/2012

Mẹ Nấm

Theo blog Mẹ Nấm

Ở đất nước này việc tự do đi lại, tự do thu thập kiến thức, học hỏi đôi khi trở thành một điều cấm kỵ. Bởi nhiều khi, nó có thể bị chụp lên đầu một cái mũ nguy hiểm với những lời “nhắn nhủ” rất ngọt ngào: bạn có thể bị đe dọa là bạn sẽ phải ân hận, phải trả giá, là sẽ bị bắt giam… Chuyện đã xảy ra với nhiều người, hôm nay, vừa diễn ra với tôi.

* * *

 

Sáng 25/09/2012, tôi nhận được giấy mời đến Công an thành phố Nha Trang, gặp ông Hải (đội An ninh) để “làm việc”.

 

Tôi đã phúc đáp bằng thư gửi ông Hải vào đầu giờ chiều cùng ngày với lý do như sau:

 

Hai tiếng sau, tờ giấy mời lần 2, được gửi ngay, lần này đã có lý do làm việc cụ thể hơn.

 

Trên tinh thần đối thoại với nội dung làm việc rõ ràng, tôi đến Công an thành phố Nha Trang đúng như giấy mời đã ghi.

* * *

 

Có 6 người tiếp tôi, và ông Hải (Đội phó Đội An ninh – Ca Thành phố Nha Trang) cùng ông Trí (người ký giấy mời) chỉ xuất hiện ở phần giới thiệu cá nhân. Sau đó là màn chào hỏi người quen: anh Phương (người nói giọng Nam, đã gặp trong buổi Trà chiều 14/03/2011) và một người trạc tuổi, tự giới thiệu là Nguyên (nói giọng Bắc). Mặc dù được giới thiệu là công an tỉnh, nhưng vì không lạ với anh Phương, nên tôi đoán đây là hai người từ Bộ Công an.

Hơi lạ, vì từ xưa giờ tôi chưa bao giờ phải làm việc với Công an thành phố, và hai người từ Bộ Công an vào sao lại “mượn” danh Công an Thành phố để làm việc với tôi? Không biết công an tự diễn biến hay mình hết nguy hiểm nữa.

Hai người còn lại là em Huy, Ca Tp Nha Trang, người vẫn thường xuyên gặp và trao đổi với tôi. Người còn lại là phụ nữ, vì lý do tôi đang mang thai, nên chị này có mặt.

Để buổi làm việc được rõ ràng và nhanh chóng tôi đề nghị nên làm việc theo nội dung đã ghi trên giấy mời là liên quan đến blog, các việc không liên quan sẽ hỏi sau (nếu có thời gian).

Tuy nhiên, trình tự buổi làm việc đã không diễn ra đúng như vậy.

Ngoài việc hỏi tôi, mục đích của tôi khi tôi viết bài là gì, tức là thông báo ý muốn chuyển tải của người viết cho người đọc trên blog là gì thì các câu hỏi quan tâm đến bài viết khá ít.

Tôi đã bật cười khi cho an ninh cho rằng, một tác giả phải trình bày mục đích với người viết. Bởi với quan điểm của tôi, khi anh chia sẻ điều anh nghĩ, thì đương nhiên phải có nhiều ý kiến khác nhau, viết để buộc người khác nghĩ đúng điều mình muốn là khiên cưỡng, là can thiệp vào tự do tư tưởng của người khác. Đó không phải là điều tôi theo đuổi.

Điều các anh quan tâm hôm nay là việc đi học ở Philippines của tôi, và việc đi Thái Lan trong khoảng thời gian đó.

Cá nhân tôi chỉ chịu trách nhiệm về những việc làm của mình nên không có gì để giấu diếm. Thiết nghĩ việc đi học hay gặp gỡ cá nhân nào đó là quyền tự do và cũng không ảnh hưởng gì đến ai.

Hội thảo “Nhân quyền – Quyền Tự do phát biểu” tại Bangkok tháng 5/2012 do Liên minh báo chí Đông Nam Á (SEAPA) tổ chức, đã tạo cơ hội cho cá nhân tôi là một blogger thấy và hiểu nhiều hơn về khái niệm tự do.

 

 

Bên cạnh đó việc tham dự lớp học Bảo mật Internet do Front Line Defenders tổ chức là nhu cầu học hỏi để trang bị kinh nghiệm và tự bảo vệ an toàn cho máy tính của mình cũng chẳng có gì để giấu.

Điều đáng buồn cười, là anh Nguyên liên tục khích tôi rằng: Chị là nhà dân chủ, hoạt động dân chủ, đã làm thì không sợ, sợ thì không làm. Những người khác người ta đã khai hết rồi thì chị cứ khai đi, có gì phải giấu đâu?

Tôi cũng nói rất rõ ràng rằng: Tôi không phải là nhà dân chủ, và tôi nghĩ rằng tôi không có gì để giấu. Hơn nữa, chẳng có lý do gì để tôi phải chịu trách nhiệm về những gì người khác làm hoặc người khác đã khai. Nếu tôi có làm gì vi phạm pháp luật thì cứ thẳng thắn mà xử, không cần phải dọa nhau như thế.

Không biết, anh Nguyên có giữ được bình tĩnh hay không, nhưng anh liên tục tỏ thái độ với tôi bằng cách nhắc đi nhắc lại rằng: “Chị tưởng mình là ai, đừng nghĩ rằng các anh ở đây nhẹ nhàng với chị thì chị muốn gì cũng được. Chưa đến lúc thôi, chúng tôi chưa muốn thôi… Chị chưa là gì so với Hải Điếu Cày, Tạ Phong Tần đâu, chị muốn nổi tiếng như họ không?

Lúc này, tôi không giữ được bình tĩnh và đập tay xuống bàn: Anh đang dọa tôi đấy à? Tôi nghĩ, việc tôi đến đây làm việc, trong thời gian đang mang thai thế này là cách tôi thể hiện rằng tôi tôn trọng anh và công việc của anh. Anh đừng nói chuyện với tôi bằng thái độ đó.

Những người khác khuyên tôi nhẹ nhàng, bình tĩnh, và tôi có hỏi lại: Nếu là chị (anh) thì chị (anh) có giữ được bình tĩnh hay không? Tôi đã từng bị đi tù chứ chưa phải là không? Và cuối cùng thì sao? Có gì thay đổi không? – Không một ai trả lời!

Không kiềm chế được cảm xúc vì tức, tôi chảy nước mắt.

Anh Nguyên sau một hồi đi ra ngoài đã quay lại và nhắc tôi rằng: “Tôi nhắc để chị nhớ, người không vì mình thì trời tru đất diệt. Mấy thằng ở nước ngoài hả, tụi nó chỉ giỏi kích chị lên, có giỏi thì tụi nó về đây, để xem lúc có chuyện thì ai cứu chị. Làm người là phải vì mình, phải biết mình là ai, đang ở đâu.” Trước đó anh cũng liên tục nhắc tôi rằng, những người khác đã khai thế này về tôi, thế kia về tôi.. Xét rằng những điều đó có thể không đúng, ảnh hưởng đến tôi nên anh “tạo cơ hội” cho tôi đính chính.

– Đương nhiên là tôi sẽ vì tôi, nhưng không phải vì mình mà phát ngôn những điều chẳng liên quan đến người khác. Từ trước giờ, cả hai phía an ninh và dân chủ đã cho tôi quá nhiều cái mũ rồi, oan cũng đã sẵn rồi, có oan thêm nữa cũng không sao. Và với tôi, không nhất thiết phải đi giải thích những gì người khác nói. Tôi đương nhiên là người luôn biết mình là ai, và đang ở đâu, vì vậy anh không cần phải dọa tôi như thế.

– Chúng tôi không dọa chị, chúng tôi muốn là chúng tôi làm được, chưa đến lúc thôi. Chị nghĩ tự do là cái gì, là như chị đang viết blog đó hả?

Đúng là có những người có thể nói chuyện, đối thoại, làm việc, cũng có những người không thể chỉ vì thái độ dành cho nhau.

Tôi trả lời rất rõ ràng rằng: “Tự do đối với tôi đơn giản lắm, đó là tôi tôn trọng anh, anh cũng phải tôn trọng tôn. Quan điểm của tôi về đảng phái rất rõ ràng, và tôi không hoạt động chính trị, bởi ở Việt Nam, việc tham gia đảng phái chính trị là con đường ngắn nhất để đến nhà tù. Đó là chuyện tôi nói, còn nghe và tin hay không là quyền của anh.“.

Tóm lại rất rõ ràng thế này, anh Nguyên kết luận: Việc đi học là do Việt Tân tổ chức, cơ quan an ninh có đủ bằng chứng để kết luận như vậy.

Tôi cũng trả lời rất rõ ràng rằng: Tôi không tham gia khóa học nào của Việt Tân hết. Nếu mà tôi thực sự có liên quan đến Việt Tân thì tôi nghĩ tôi không còn ngồi được ở đây để làm việc như thế này.

Cái trò cứ thấy việc gì cũng đội cho cái mũ Việt Tân nó đã nhàm chán rồi. Điều này chỉ làm cho người ta tưởng mấy ông bà Việt Tân làm hết tất cả mọi thứ mà thôi.

Việc tôi đi học ở Phi hay đi Thái học, là chuyện cá nhân của tôi, không liên quan đến ai, cũng không liên quan đến tổ chức nào. Những gì tôi học, nếu có ích cho người khác, cho cộng đồng thì tôi không ngại để chia sẻ nó với tất cả mọi người một cách công khai như tôi đã và đang làm.

Chuyện tôi đi đâu và làm gì, tôi có viết, có chia sẻ trên Facebook và blog, không có gì phải giấu diếm.

Tên cơ quan, tổ chức làm việc ở Philippines cũng như Front Lines tôi cũng đã cung cấp rồi, các anh có thể tự điều tra xem họ là ai.

Anh Phương cũng có hỏi thăm anh Nguyễn Xuân Châu người có liên quan đến việc in áo năm 2009 trong nhóm Người Việt Yêu Nước mà tôi vẫn giữ liên lạc hỏi thăm trên Facebook đến bây giờ, và Tập hợp Thanh niên Dân chủ mà tôi không giữ liên lạc, cũng như không có thông tin gì về nhóm từ 2009 đến giờ.

Điều làm tôi chú ý nhất là việc các anh hỏi: “Có cá nhân, tổ chức nào nhờ tôi về nước làm việc này, việc kia, hoặc tiếp xúc với ai sau khi đi học về không? Và tại sao phải đi học?

Hình như, trong suy nghĩ của những người như anh Nguyên, việc một người tự tìm tòi nghiên cứu điều mình cần học hỏi, và trang bị kiến thức cho mình nó không tồn tại. Phải học và phải làm theo chỉ đạo của người khác – đó là cái khuôn, và mọi người đều phải được đúc cùng một cái khuôn như thế.

Tôi còn nhớ anh Nguyên đã nói thế này:

– Chị nói chị không làm chính trị, nhưng những gì chị viết nó ít nhiều thể hiện điều đó!

– Những gì tôi viết là điều tôi nghĩ và là điều tôi muốn, đừng nghĩ xa xôi đó là làm chính trị, đó chỉ là những nhu cầu căn bản về tự do của một con người đã bị tước đoạt lâu nay thôi. Anh đừng quy chụp những gì tôi nghĩ một cách thiển cận như thế.

Đến 11h trưa, buổi làm việc tạm kết thúc, với lý do để đảm bảo sức khỏe cho tôi, và sẽ bắt đầu lại vào lúc 2 giờ chiều. Tôi đã đề nghị rất thẳng thắn rằng, còn việc gì chưa làm xong thì cùng làm rồi kết thúc luôn. Tôi không thích đi về rồi lại đi lên đồn công an như thế này, và nếu tôi về mà không lên thì lại mang tiếng là không giữ lời, nên nếu muốn, các anh có thể đến làm việc tại nhà tôi.

Các anh chị rất tốt tính và nhân đạo khi cho rằng một bà bầu như tôi cần ăn trưa, nghỉ ngơi rồi làm việc.

Và tôi ra về mà không hứa là sẽ quay lại.

* * *

 

Đôi dòng gửi em Huy (Ca Tp Nha Trang) thân mến,

Nếu em đọc những dòng này, có lẽ em hiểu vì sao chị không trả lời điện thoại buổi chiều của em. Chị thực sự mệt và cảm thấy mình không được tôn trọng, bởi bản thân chị không làm gì sai cả. Và vì chị không hứa, cũng không có lý do gì để chị ép mình phải làm việc với an ninh trong trạng thái không thoải mái như thế.

Hơn nữa, khi phải làm việc với một người luôn muốn khẳng định mình đúng, và đe dọa tinh thần người khác (dù bằng kiểu nói rất nhẹ nhàng thảo mai) là điều không tốt cho phụ nữ đang mang thai như chị.

Việc điều tra và tìm bằng chứng để kết tội người khác là việc của cơ quan an ninh, chị đã làm việc và sẽ chịu trách nhiệm về phần của mình. Thế là đủ.

* * *

 

Bạn bè thân mến,

Tôi viết lại những dòng này, để mọi người hiểu rõ những gì đã xảy ra thật rõ ràng và công khai đúng như nguyên tắc từ xưa giờ của tôi.

Tôi nghĩ, việc tìm tòi học hỏi của mỗi người là chuyện cần thiết và là quyền tự do. Bởi có đi, có học chúng ta mới thấy rõ cái mình cần và cái mình thiếu. Không một ai có thể ngăn cấm chuyện học hỏi của người khác với lý do an ninh quốc gia. Đương nhiên ở trong thể chế chính trị này, người ta sẽ vẽ ra rất nhiều con ma để nhát người khác, nhưng tôi tin rằng, không một con ma nào có thể tồn tại khi chính chúng ta được trang bị kiến thức đầy đủ cho chính mình, để tự bảo vệ mình, và bảo vệ những người khác.

Và chuyện làm việc với cơ quan an ninh, hoàn toàn là quyền của bạn, nếu thấy không đủ an toàn, không rõ lý do và không có nguyên nhân cụ thể, chúng ta có quyền từ chối lời mời.

Muốn công dân tuân thủ pháp luật, trước hết, lực lượng an ninh hãy thôi nhân danh pháp luật để ngồi xổm lên mọi thứ. Làm việc với an ninh, không có nghĩa người được mời là tội phạm, bởi an ninh quốc gia không có nghĩa là vi phạm quyền tự do của con người.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »