Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín 9th, 2012

►”Nhóm lợi ích” thao túng và ăn cắp:

Posted by hoangtran204 trên 09/09/2012

“Nhóm lợi ích” thao túng và ăn cắp: 

2011, Bà Đặng thị Hoàng Yến, đại biểu quốc hội, công khai nói “Nhóm lợi ích” thao túng và ăn cắp  tại quốc hội trong khi chất vấn thống đốc Nguyễn văn Bình về vấn đề lãi suất tại các ngân hàng.  Về sau, bà Yến nhắc lại: “Tôi đã mạnh dạn đưa ra cảnh báo loại tội phạm mới lợi dụng chính sách để thôn tính doanh nghiệp, ngân hàng. Thực tế hiện nay đã, đang diễn ra và hàng trăm ngàn doanh nghiệp đang thật sự cam go…” (nguồn

Nhưng ngay sau đó để bịt miệng bà Hoàng Yến,  18/4/2012 “Nhóm lợi ích” thao túng và ăn cắp ra lệnh cho Mặt Trận Tổ Quốc kiến nghị quốc hội bỏ phiếu bãi nhiệm bà, và sau đó Nguyễn Sinh Hùng làm ngay. 

Mời các bạn đọc bài dưới đây:

Cách thức ăn cắp tiền của dân và đẩy hệ thống ngân hàng đến phá sản

DCVOnline: Đây là một bài viết ngắn, được trình bày đơn giản; có thể cho độc gỉa thấy ngân hàng nhà nước và ngân hàng tư nhân của nhóm lợi ích đã cấu kết như thế nào để “hút máu nhân dân”.DCVOnline xin mời bạn đọc theo dõi bài Cách thức ăn cắp tiền của dân và đẩy hệ thống ngân hàng đến phá sản này, đã được đăng trên blog Cầu Nhật Tân tuần rồi.

Việt Nam vừa tự hào đón nhận thêm một cái “nhất” nữa mà thế giới trao tặng. Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Nguyễn Văn Bình “được” tạp chí Global Finance liệt vào số các thống đốc ngân hàng nhà nước kém nhất trên thế giới. Hệ thống ngân hàng tập trung tiền bạc của đất nước, của nhân dân đã bị  “Nhóm lợi ích” thao túng và ăn cắp thế nào?

Nguyên tắc cơ bản nhất được giải thích nôm na là: Các đại gia (các Soái, các Bố già, Mẹ già – gọi chung là “Nhóm lợi ích”) bỏ ra 1 đồng vốn để mở ngân hàng. Với 1 đồng vốn ban đầu đó, ngân hàng được huy động 9 đồng tiết kiệm của nhân dân. Vậy là tổng cộng ngân hàng có 10 đồng để cho doanh nghiệp… vay. 

Nhưng bây giờ, bong bóng bất động sản, chứng khoán đều đã xịt, nợ xấu ngân hàng không thể đòi tăng cao. Nếu trong 10 đồng cho vay ra, có 2, 3 đồng không thu hồi được (người đi vay phá sản hoặc chuồn rồi) thì nợ xấu đã lên đến 20, 30%.

Ở Việt Nam lại còn tình trạng đại gia chủ ngân hàng lách luật (thậm chí được bảo kê), cho chính công ty sân sau của mình vay, “tay trái lấy của nhân dân cho tay phải vay”. Các đại gia chủ ngân hàng rút ruột ngân hàng đi đầu cơ, giờ thua lỗ không trả được, thành nợ xấu.

Chỉ cần nợ xấu 10% là ngân hàng đã mất trắng 1 đồng vốn cổ đông góp vào lúc đầu (1/10 đồng cho vay ra). Cổ đông ngân hàng đó thực chất đã mất trắng 1 đồng của mình rồi, vì 9 đồng huy động của dân là nợ nhân dân, phải trả nhân dân.

Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam Nguyễn Văn Bình “được” tạp chí Global Finance liệt vào số các thống đốc ngân hàng nhà nước kém nhất trên thế giới. Nguồn hình: Dân Làm Báo


(Khi bị rơi vào trường hợp này,) Cách thế giới làm là cho cổ đông chủ ngân hàng mất trắng (vì cho vay láo),  còn nhà nước thì bơm tiền vào bù đắp phần vốn bị mất đó để bảo vệ cho ngân hàng khỏi sụp đổ, gây các thiệt hại dây chuyền nghiêm trọng hơn, kết quả là (tạm thời) ngân hàng thực chất trở thành ngân hàng quốc doanh. Vài năm sau khi kinh tế ổn ổn, nhà nước lại bán ngược cổ phần ra thị trường, ngân hàng lại trở thành ngân hàng tư nhân. Đây là cách Mỹ xử lý Citibank năm 2008, Hàn Quốc xử lý nhiều ngân hàng năm 1997, Tây Ban Nha hiện nay cũng đang tiến hành theo cách này. Khắp thế giới chỉ có bài này thôi, cho cổ đông chủ ngân hàng mất trắng, còn người gửi tiền không mất đồng nào. 

Ở ta thì sao? Đại gia, các Soái chủ ngân hàng đút lót đồng chí Bình thống đốc và các đồng chí trên nữa, tìm cách cùng các đồng chí này che giấu nợ xấu để không bị mất trắng ngân hàng rồi huy động cả hệ thống chính trị “vào cuộc” để giải cứu, coi đây là nhiệm vụ chính trị…

Các đồng chí có những sáng kiến tầm vóc “đỉnh cao trí tuệ” như in thật nhiều tiền để có tiền mặt tung vào các ngân hàng nhằm bịt lỗ hổng, huy động ngân sách nhà nước để “cứu”, cấm giao dịch vàng miếng, thắt chặt ngoại tệ … Dân không còn phương tiện giao dịch nào khác là phải dùng tiền đồng mà các đồng chí tùy tiện in và tung ra lưu hành.

Tài sản của đất nước, của nhân dân “nhờ đó” mà cứ bị pha loãng ra (thực chất là bị ăn cắp bởi món tiền anh có hôm qua còn mua được 5 bát phở, hôm nay nó chỉ mua được 2 bát thôi). Các Soái, các Bố, các Mẹ bằng cách này cứ thoải mái giàu sụ trên sự mất mát của nhân dân. Vòi của chúng cứ chọc vào cái bình ngân hàng hút tiền thật của nhân dân ra. Ngân hàng Nhà nước lại in tiền ra liên tục rót tiếp vào bình. Tiền của nhân dân trong bình cứ loãng, loãng nữa, loãng mãi.  Tiền mất giá trị. Lạm phát cao, giá cả leo thang, sản xuất đình trệ.

Với sự “bọc lót nhịp nhàng” này mà hệ thống ngân hàng ở Việt Nam đã trở thành 1 ngôi nhà bị mối ăn rỗng. Nền sản xuất thì gần như tê liệt, đời sống nhân dân ngày càng sa sút trầm trọng. Tài sản của nhân dân cứ bị mất, mất nữa, mất mãi. Các Soái cứ giàu, giàu nữa, giàu mãi…

DCVOnline


Nguồn:

(*Cách thức ăn cắp tiền của dân và đẩy hệ thống ngân hàng đến phá sản. Blog Cầu Nhật Tân, 30 tháng Tám năm 2012

——

Tham nhũng và ăn cắp

Mỗi ủy viên bộ chính trị (thủ tướng Ng Tấn Dũng, phó thủ tướng Ng Sinh Hùng, bộ trưởng…)đều có đàn em dưới tay giúp họ làm giàu. Họ không trực tiếp ra mặt, nhưng đứng trong góc khuất nào đó làm như bận rộn với việc khác, và không hay biết gì tới việc làm của các đàn em.

Cách này khỏi mang tiếng vì nếu đàn em lỡ bị phe nào đó vạch tội, thì chỉ có nó bị tai tiếng và đi tù, còn xếp và mấy đứa khác không hề gì và sẽ dàn xếp và lo cứu nó ra sau.

Coi vụ xử nhà báo Hoàng Khương là rõ nhất.  “Đồng tiền xóa sạch hồ sơ”    Cảnh sát giao thông giải cứu xe đua trái phép

“…Ông Hoàng năn nỉ Thượng úy Huỳnh Minh Đức “đá bổng đá bỏ”, miễn giam bằng và cho lấy xe ra trong ngày. Ông Đức nói sẽ “nghiên cứu” lỗi nhẹ để không bị tước giấy phép lái xe (GPLX), và không giam xe.

Hỏi giá cả, ông Đức trả lời: “Ba chai (3 triệu đồng): sếp 1 chai, em 1 chai, Lộc 1 chai”. Để chắc ăn, ông Đức gọi điện hội ý với ông Lộc: “Phạt lỗi nhẹ bao nhiêu? Làm cái lỗi không tước GPLX được không? Ổng nói “binh” cho ổng cái đó, ổng gửi 3 chai”. Ông Đức tắt máy, nói: “Ok, chút em về làm giấy trả xe, thứ hai lên lấy giấy tờ”. Sau khi nhận tiền từ tay ông Tuấn, ông Đức cười an ủi: “Coi như thua trận banh chứ có gì đâu”.”

Vụ này bị phóng viên Hoàng Khương đưa lên báo 2011, công an bắt giam Hoàng Khương 248 ngày và đưa ra tòa phạt tù 4 năm, thượng úy Đức bị án tù 5 năm, ông Lộc và sếp (của ông Đức)thì tòa án không đá động gì tới và không bị kêu ra đối chất.

Đảng viên lợi dụng chức quyền mà tham nhũng, hoặc ăn cắp và lỡ có bại lộ thì cứ im miệng lãnh án, còn những đứa nào đồng phạm, chức vụ cao có ăn chia trong vụ thì coi như không hề gì, không liên can. 

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | 2 Comments »