Trần Hoàng Blog

►Hai tù nhân kiên định sắp về – Trong khi thầy giáo Đinh Đăng Định vừa mới bước vào tù

Posted by hoangtran204 trên 08/09/2012

Hai tù nhân kiên định sắp về. Two invincible prisoners to be released

Blog bác sĩ  Phạm Hồng Sơn

 
(Bilingual)
 
Ông Nguyễn Văn Túc, sinh năm 1964, và ông Phạm Văn Trội, sinh năm 1972, dự kiến sẽ mãn hạn tù lần lượt vào ngày 10/09  và 11/09 tới đây. Cả hai ông đều chấp nhận ở tù hết án giống nhau 04 năm tù giam và sẽ tiếp tục ra tù lần lượt chịu 03 năm và 04 năm quản chế tại gia kể từ ngày mãn án.
 
 
Biểu ngữ do nhóm ông Túc treo tại Hải Phòng năm 2008. Photo: on the NetA banner Tuc and others hung at a side of a bridge in Haiphong in 2008. “Integral Sovereignty, Land, Sea and Islands. Democracy, Human Rights for the Vietnamese People. Pluralism, Multi-Party System for Vietnam”
 
Ông Nguyễn Văn Túc: xuất thân nông dân tại Thái Bình bị bắt vào ngày 10/09/2008 sau đó bị cáo buộc vào Điều 88 Luật Hình Sự “Tội tuyên truyền chống Nhà nước…” do đã tham gia vào những hoạt động cổ xúy dân chủ, nêu cao tinh thần yêu nước. Hoạt động nổi nhất là tham gia vào nhóm treo biểu ngữ ở Hải Phòng với dòng chữ “Bảo Vệ Toàn Vẹn Lãnh Thổ, Lãnh Hải, Hải Đảo VN…”. Qua hai phiên xét xử mức án của ông Nguyễn Văn Túc vẫn không thay đổi: 04 năm tù giam và 03 năm quản chế. Trong suốt quá trình tù đày cho đến nay ông Nguyễn Văn Túc luôn kiên định quan điểm và thường nhắn nhủ ra ngoài: ”Gia đình và mọi người phải tin rằng tôi không làm gì sai.”
 
Ông Nguyễn Văn Túc hiện đang bị bệnh mạch vành, thoái hóa đốt sống cổ và trĩ. Vợ ông Nguyễn Văn Túc là bà Bùi Thị Rề làm nghề nông (sinh năm 1968).  Hai ông bà có hai con, con gái lớn 24 tuổi và con trai 18 tuổi. Trong chuyến thăm nuôi cách đây hơn một tháng, bà Rề cho biết ông Túc tinh thần vẫn vững vàng và nói: “Gia đình không phải đi đón anh vì họ đã bắt đưa anh đi thì họ phải đưa anh về.”
 
Địa chỉ gia đình: Thôn Cổ Dũng 1, Xã Đông La, Huyện Đông Hưng, Tỉnh Thái Bình. Điện thoại (Bùi Thị Rề): 097 275 3049.
Địa chỉ trại giam: Đội 16, Phân trại 3, Trại giam Nam Hà, Xã Ba Sao, Huyện Kim Bảng, Hà Nam.
 
Ông Phạm Văn Trội, cử nhân Khoa học Xã hội Nhân văn chuyên ngành Quản lý Xã hội, bị bắt rạng sáng ngày 11/09/2008, bị cáo buộc vào Điều 88 Luật Hình Sự “Tội tuyên truyền chống nhà nước…” do những hoạt động cổ xúy dân chủ, nhân quyền. Sau hai phiên xét xử mức án của ông Phạm Văn Trội giữ nguyên: 04 năm tù giam và 04 năm quản chế. Mặc dù hai con còn rất nhỏ (hiện nay cháu trai đầu 10 tuổi, cháu gái út 06 tuổi) cùng với mẹ già (80 tuổi), ông Phạm Văn Trội luôn khước từ mọi gợi ý nhận tội để được giảm án. Cách đây khoảng 06 tháng ông Phạm Văn Trội đã bị chuyển trại đi xa hơn từ Nam Hà vào Nghệ An nhưng quan điểm của ông vẫn không thay đổi. Ông Phạm Văn Trội thường động viên vợ bằng câu nói: “Đừng quá lo cho anh. Cứ coi như anh lại đi bộ đội một lần nữa đi.”
 
Vợ ông Phạm Văn Trội là bà Nguyễn Thị Huyền Trang sinh năm 1980 là thợ thêu thủ công. Từ nhiều tuần nay công an huyện đã đến nhà ông Phạm Văn Trội gặp mẹ và vợ để trấn an tinh thần và cho biết “Ông Trội sẽ được cơ quan chức năng đưa về tận nhà”.
 
Địa chỉ gia đình: Thôn Kỳ Dương, Xã Chương Dương, Huyện Thường Tín, Hà Nội. Tel. của bà Nguyễn Thị Huyền Trang: 0123 9542 730
Địa chỉ trại giam: Trại giam số 06, Xã Hạ Lâm, Huyện Thanh Chương, Tỉnh Nghệ An.
 
Two invincible prisoners to be released
 
Mr. Nguyen Van Tuc, peasant, 48, and Mr. Pham Van Troi, BA, 40, are going to finish their 04-year-prison-terms on 10 September and 11 September 2012 respectively. Both these prisoners have refused any suggestions of commutations upon a parole or confession. They will also have to serve 03 and 04 years of house arrest after release respectively. Both were accused of “Producing propaganda against the sate”, the notorious Article 88 of Vietnam’s Penal Code, in two separate cases in 2008.
 
Mr. Nguyen Van Tuc, originated in Thai Binh province, well known for tradition of uprisings, was participating in democratic activism and patriotic promotion against the Chinese invasion and threat of Vietnam sovereignty. The most famous of his activities was joining a group to hang patriotic and democratic banners in Hai Phong in 2008 shortly before his arrest. Mr. Nguyen Van Tuc has suffered from several diseases such as coronary trouble, degenerative cervical spine, haemorrhoids but he always tries to convey a message through his family visit: “People must believe that I am right, doing nothing wrong.” Mr. Nguyen Van Tuc has two children (a daughter, 24, and a boy, 18), his wife, a peasant, Bui Thi Re, 44.
 
Home Address: Thôn Cổ Dũng 1, Xã Đông La, Huyện Đông Hưng, Tỉnh Thái Bình. Tel. (Ms Bui Thi Re): 097 275 3049.
Prison Address: Đội 16, Phân trại 3, Trại giam Nam Hà, Xã Ba Sao, Huyện Kim Bảng, Hà Nam.
 
Mr Pham Van Troi, graduated from the University of Social and Human Sciences, majored in Social Management in 2000, was doing democratic activism by assisting other activists, writing articles or spreading democratic information among people. Before his arrest at night on September 10, 2008 Mr Pham Van Troi had been harassed, threatened several times. Though his family conditions were not favorable for activism, at the time of his arrest in 2008, his two children quite small (a 06-year-boy and a 2-year-daughter), his mother rather old, his wife, a craft worker, so young, 28, Mr Pham Van Troi’s commitment to the democratic activism has been so high that he always affirmed that what he has been doing is right. About 06 months ago he was moved farther from Hanoi to a prison in Nghe An province (about 300Km south of Hanoi) but his stance remains unchanged. And he often said to his wife: “Please do not worry much about me. Keep thinking as if I was serving once more in the military to save our country.”
 
Home Address: Thôn Kỳ Dương, Xã Chương Dương, Huyện Thường Tín, Hà Nội. Tel. (Nguyễn Thị Huyền Trang, Pham Van Troi’s wife): 0123 9542 730.
Prison Address: Trại giam số 06, Xã Hạ Lâm, Huyện Thanh Chương, Tỉnh Nghệ An.
———————————————-

Chuyện tình & chuyện tù

Cá nhân tôi sẵn sàng đóng góp cho cuộc chuyển hóa về Dân Chủ cho nước Việt thân yêu với điều kiện tiên quyết loại trừ các yếu tố bạo lực, bạo động trong tất thảy các sinh hoạt chính trị, văn hóa xã hội để hạn chế tối đa những đổ vỡ đáng tiếc cho đất nước.”
Đinh Đăng Định

 

Trên chí Dân Nam – số 281, ra ngày 1 tháng 5 năm 2012 – nhà báo Quế Đố có ghi lại “chuyện Tuân Nguyễn đi xin capote,” (theo lời kể của nhà thơ Phùng Quán:

“Lúc sắp ra về, Tuân chợt hỏi tôi, giọng hơi ngập ngừng: – Cậu có đồng tiền vàng không, cho mình một đồng… Tôi ngạc nhiên: – Đồng tiền vàng? Cậu làm như mình là tay sưu tập tiền cổ không bằng? Tuân đỏ mặt: – Không phải. Nó là… cái ấy ấy mà… Tôi chợt hiểu ra, bật cười.

Cái ấy, là cái bao cao su của Tiệp Khắc sản xuất. Mỗi cái được đựng trong cái hộp nhỏ, tròn và dẹt, in hình đồng tiền vàng cổ trên giấy kim. Ngày đó, ‘đồng tiền vàng’ là loại hàng cung cấp đặc biệt. Muốn mua nó phải có giấy của Công đoàn cơ quan, hoặc của chi hội phụ nữ sở tại chứng nhận: người mua đã có vợ, mua để dùng cho sự sinh đẻ có kế hoạch. Nơi bán là các cửa hàng dược phẩm quốc doanh. Số lượng mua cũng rất hạn chế, để tránh nạn đầu cơ tích trữ. Trẻ con thỉnh thoảng nhặt được một hai chiếc của người lớn dùng rồi vứt đi, thì lấy làm thích thú lắm. Chúng thổi to lên, làm bong bóng bay…

Tôi nói: Rất tiếc, mình lại không có… Mình có thuộc biên chế cơ quan nào đâu mà được công đoàn giới thiệu cho mua? Nhưng mình biết ở cơ quan cậu có thằng H. lúc nào trong túi cũng có ‘đồng tiền vàng’. Cậu cứ hỏi xin hắn, thế nào cũng có…

H. rút cái ví ở túi quần sau, mở ra lấy một ‘đồng tiền vàng’ mới toe đưa cho Tuân: – Trước khi dùng, cậu nhớ K.T (kiểm tra) cẩn thận, H. dặn, không lỡ nó thủng thì bỏ mẹ…

Ngày 21 tháng 10 năm 1964, Tuân Nguyễn bị bắt… Sau lệnh bắt, người ta yêu cầu Tuân bỏ hết đồ đạc mang theo trong người, kể cả kính cận để lập biên bản. Về sau này, Tuân kể lại cho tôi nghe giây phút nhớ đời đó: – Như cái máy, mình móc hết túi áo túi quần, bỏ đồ đạc lên mặt bàn. Nhưng khi bỏ cái ‘đồng tiền vàng’ lên mặt bàn, mình bỗng tỉnh trí lại. Chính nỗi hổ thẹn đã làm cho mình tinh trí… Và sau đó là thời gian đi tù chín năm bảy tháng“.

Tuân Nguyễn bị bắt vào ngày 21 tháng 10 năm 1964. Hơn nửa thế kỷ đã qua. Tuy thế, ông Quế Đố vẫn cứ nói tỉnh queo: “Dưới chế độ XHCN mua ‘đồng tiền vàng’ thì khó, vào tù thì dễ, lại tù lâu nữa.”

Đúng là một thằng cha chống cộng cực đoan. Với loại người này thì hình ảnh của nước CHXHCNVN dường như đã bị đóng băng ở thời kỳ bao cấp – khi “đồng tiền vàng là loại hàng cung cấp đặc biệt. Muốn mua nó phải có giấy của Công đoàn cơ quan, hoặc của chi hội phụ nữ sở tại chứng nhận: người mua đã có vợ, mua để dùng cho sự sinh đẻ có kế hoạch.”

Thôi bỏ đi Tám. Đó là chuyện đã xưa rồi. Đảng và nhà nước đã dũng cảm và quyết tâm bước vào thời kỳ đổi mới.  Trẻ con Việt Nam Bây giờ không đứa nào còn lấy bao cao su “thổi to lên, làm bong bóng bay…” như trước nữa. Cũng như người lớn, chúng cất đồng tiền vàng trong cặp để phòng khi hữu sự – như khi thầy giáo muốn “đổi tình lấy điểm” chả hạn.

Một cách tổng quan, có thể nói mà không sợ mang tiếng cường điệu là Việt Nam vừa trải qua một cuộc cách mạng tình dục. Đã qua rồi cái thời “phấn trắng giấy trắng, hai bàn tay trắng. Bảng đen, mực đen cả cuộc đời đen.” Theo báo Dân Trí, số ra ngày  14 tháng 8 năm 2006, hiện tượng “thầy giáo nghiện ma túy, nhận phong bì, chạy trường, chạy điểm, thậm chí quấy rầy tình dục học sinh … đã không còn là chuyện lạ” nữa.

Cũng qua luôn cái thời “làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm, làm thêm giờ nghỉ,” hoặc “một người làm việc bằng hai,” hay “nghiêng đồng cho nước chẩy ra ngoài” rồi. Có những địa phương ở Việt Nam, ngày nay, đã được mệnh danh là “thiên đường sung sướng” nơi mà “doanh thu từ dịch vụ của một bãi biển lên tới 50 tỷ hàng năm” nhờ hoạt động mại dâm. Riêng chi phí cho bao cao su (chắc) cũng phải cỡ một tỷ là giá chót.

Ngoài sinh hoạt tình dục, bao cao su còn được tận dụng trong nghiệp vụ tình báo nữa cơ. Nó bị Đảng và Nhà Nước CSVN lạm dụng đến mức mà nhà văn Nguyễn Quang Lập phải lên tiếng than phiền: ”Nhiều người thắc mắc tại sao người ta cứ  đánh đu với phương pháp bao cao su, không chịu động não nghĩ ra một phương pháp khác khả dĩ sạch sẽ  hơn? Hi hi khi lý đã cùn muốn thắng chỉ có chơi bẩn, chả có cách nào hơn.”

Nói tóm lại là Việt Nam đang ở vào thời đại hoàng kim của những đồng tiền vàng, mua bao cao su (chắc) cũng dễ như mua kẹo cao su thôi. Chả cần phải có giấy giới thiệu của cơ quan, đoàn thể, hay chi hội phụ nữ sở tại chứng nhận (lằng nhằng) như trước nữa.

Thế còn chuyện đi tù?

Chuyện này, nói nào ngay, cũng vẫn dễ như xưa. Không chừng còn dễ hơn (xưa) nữa là khác. Quan niệm về tình dục ở Việt Nam đã hoàn toàn đổi khác nhưng về chuyện tù tội thì chưa.

Mọi công dân đất Việt vẫn luôn luôn là một tù nhân dự khuyết, và nhà nước vẫn theo đuổi xuyên suốt chủ trương “thà bắt lầm còn hơn bỏ sót” nên (theo cách nói của nhà báo Bùi Tín) xứ sở này vẫn là một nơi rất “hiểm nghèo.”

Hồi đầu tháng 8, tờ The Australian, số ra ngày 11 tháng 8 năm 2012, có một bài viết liên quan đến sự kiện này. Xin ghi lại đây vài đoạn chính theo theo bản lược dịch của Bảo Anh (“Việt Nam Bỏ Tù Hai Blogger Trong Một Tuần”) trên Tạp Chí Phía Trước:

“Một blogger Việt Nam vừa bị chính quyền tuyên án tù năm năm vì đã đăng các bài viết kêu gọi dân chủ trên mạng internet – đây là nhà bất đồng chính kiến thứ hai bị cầm tù trong tuần này.

Tờ báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản, cho biết hôm thứ Bảy rằng ông Lê Thanh Tùng đã bị một toà án ở Hà Nội kết tội  ‘tuyên truyền chống nhà nước’ vì đăng các bài viết trên diễn đàn Phong trào Tự do Dân chủ Việt Nam.”

  

Hôm thứ thứ  Năm (ngày 9 tháng Tám), blogger bất đồng chính kiến và cựu giáo viên Đinh Đăng Định, năm nay 49 tuổi, cũng đã bị kết án sáu năm tù giam với tội danh tương tự tại tỉnh Đắk Nông.

 “Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) có trụ sở  tại New York, trong một tuyên bố sau khi phiên toà  kết tội ông Định, đã cáo buộc Việt Nam ‘không khoan nhượng đối với quyền tự do ngôn luận’.

Tổ chức này nói rằng đã có ít nhất 11 nhà hoạt động đã bị kết án tù dài hạn trong năm nay, và  còn ít nhất bảy blogger và các nhà hoạt  động khác đang chờ xét xử…”

Riêng trường ông Đinh Đăng Định thì sáu tháng trước, trước khi ông bị đưa ra xét sử, nhà báo Thiên Triều (nào đó) đã thay mặt toà án tỉnh Đắc Nông sắp sẵn tội danh “phản quốc, hại dân” cho vị thầy giáo này rồi. Một trong những bằng chứng “phản quốc hại dân” được trưng dẫn là ông Đinh Đăng Định nhận rằng mình là một trong những nhân sĩ ký đã tên đòi ngăn trở việc khai thác bô xít ở Tây Nguyên dù đây là một “chủ trương nhất quán từ Đại hội IX và Đại hội X của Đảng đến nay.”

Muốn biết chủ trương này nhất quán cỡ nào xin mời ông Thiên Triều (cùng toàn ban biên tập của  báo Công An Đà Nẵng) đọc qua bài báo sau đây (“Đường vận chuyển bauxite ‘đắp chiếu’ chờ vốn của TKV”) của ký giả Khắc Dũng trên trên tờ Lao Động, vào ngày  21 tháng 8 vừa qua:

“Dự kiến, đến tháng 6 này, nhà máy alumin thuộc dự án tổ hợp bauxite nhôm Tân Rai (Lâm Đồng) chính thức đi vào hoạt động. Theo đó, công trình nâng cấp tỉnh lộ 725 phục vụ nhà máy cũng sẽ cơ bản hoàn thành vào tháng 6. Tuy nhiên, cho đến nay, công trình chỉ mới được ‘bươi ra’ rồi… để đấy!

“Và, mãi cho đến lúc này – đã nửa cuối tháng 8 – công trình giao thông phục vụ dự án bauxite nhôm Lâm Đồng vẫn đang “giẫm chân tại chỗ”.

Ngày 20.8, GĐ Sở Giao thông Vận tải (GTVT) Lâm Đồng – ông Trương Hữu Hiệp – cho biết: “Dự kiến trong tuần này, lãnh đạo tỉnh Lâm Đồng sẽ có buổi làm việc chính thức với Tập đoàn Than và Khoáng sản VN (TKV) về vấn đề vốn của công trình đường vận chuyển bauxite Tân Rai ở Lâm Đồng”. Cách nay hơn nửa tháng, Sở GTVT đã liên tiếp gửi đến hai công văn cho TKV đề nghị bố trí nguồn vốn khoảng 55 tỉ đồng để tái khởi động dự án đường vận chuyển bauxite Tân Rai, nhưng mãi đến nửa tháng 8, Sở GTVT Lâm Đồng vẫn không nhận được hồi âm của chủ đầu tư TKV…”

Bài báo thượng dẫn đươc đăng lại trên trang Bauxite Việt Nam với lời giớ thiệu (mở đầu) như sau:

Bài viết sau đây bổ sung thêm một thực tế cho thấy chủ trương khai thác bauxite trong điều kiện hiện nay là một sai lầm nghiêm trọng. Những từ ‘dẫm chân tại chỗ, rách bươm, đắp chiếu’ đã mô tả đúng thực trạng của con bệnh bauxite, trước hết là ở Lâm Đồng.

Hãy nhớ lại khi bắt đầu đưa ra Quốc hội thông qua đề án khai thác phiêu lưu này, trang mạng Bauxite Việt Nam đã cùng với nhiều chuyên gia, nhiều trí thức hết lời can ngăn, với bao nhiêu bài viết có cơ sở khoa học, với hàng ngàn chữ ký… nhưng tất cả bị bỏ ngoài tai, chỉ vì ‘đây là chủ trương lớn của Đảng và nhà nước mà Bộ Chính trị đã thông qua’!

Hai tuần lễ sau, vào ngày 5 tháng  năm 2012, trang Bauxite Việt Nam, lại có thêm một bài báo nữa (“Bàn Về Sự Vô Cảm Của Bộ Máy Nhân Một Phóng Sự Bằng Hình”) với lời lẽ bớt nhã nhặn hơn chút xíu:

“Bây giờ, quý vị đã trót gặm lấy miếng bánh vẽ ấy rồi, có phải là ‘bỏ thì thương vương thì tội’ hay không? Mà còn tệ hơn nữa kia, quý vị đã gặm lấy không phải là một miếng bánh vẽ đâu mà là cả một cái mồi nhử vô cùng nguy hiểm, có nguy cơ làm lụn bại nền kinh tế nước nhà, tiếp theo các vụ Vinashin, Vinalines, vụ thâu tóm ngân hàng…, bên cạnh một thực tế cũng khó chối cãi là cái hậu quả đang dần dần làm hỏng cả một môi trường sinh thái và văn hóa đặc biệt quý hiếm của Việt Nam –Tây Nguyên. Đó là chưa kể đến nguy cơ tiềm tàng về an ninh quân sự mà từ khi người Tàu kéo nhau lên lập ‘làng người Hoa ở trên đó từ 2009 thì đương nhiên là ‘cái nhọt bọc’ tiềm tàng đã hình thành và cứ thế ăn sâu bén rễ.”

Vậy thì ai mới đích thực là kẻ “phản dân hại nước” cần phải được mang ra xét xử?

© Tưởng Năng Tiến

http://www.danchimviet.info/archives/64769

——-

————————————————

Đường vận chuyển bauxite “đắp chiếu” chờ vốn của TKV

Thứ ba 21/08/2012 05:00

http://laodong.com.vn

Dự kiến, đến tháng 6 này, nhà máy alumin thuộc dự án tổ hợp bauxite nhôm Tân Rai (Lâm Đồng) chính thức đi vào hoạt động. Theo đó, công trình nâng cấp tỉnh lộ 725 phục vụ nhà máy cũng sẽ cơ bản hoàn thành vào tháng 6. Tuy nhiên, cho đến nay, công trình chỉ mới được “bươi ra” rồi… để đấy!

Đường vận chuyển bauxite

Con đường vận chuyển bauxite từ Tân Rai (Bảo Lâm, Lâm Đồng) về Đồng Nai sẽ tiếp tục “rách bươm” nếu không được nâng cấp.

Và, mãi cho đến lúc này – đã nửa cuối tháng 8 – công trình giao thông phục vụ dự án bauxite nhôm Lâm Đồng vẫn đang “giẫm chân tại chỗ”.

Ngày 20.8, GĐ Sở Giao thông Vận tải (GTVT) Lâm Đồng – ông Trương Hữu Hiệp – cho biết: “Dự kiến trong tuần này, lãnh đạo tỉnh Lâm Đồng sẽ có buổi làm việc chính thức với Tập đoàn Than và Khoáng sản VN (TKV) về vấn đề vốn của công trình đường vận chuyển bauxite Tân Rai ở Lâm Đồng”. Cách nay hơn nửa tháng, Sở GTVT đã liên tiếp gửi đến hai công văn cho TKV đề nghị bố trí nguồn vốn khoảng 55 tỉ đồng để tái khởi động dự án đường vận chuyển bauxite Tân Rai, nhưng mãi đến nửa tháng 8, Sở GTVT Lâm Đồng vẫn không nhận được hồi âm của chủ đầu tư TKV.

Trước đó, trong tháng 4.2012, UBND tỉnh Lâm Đồng cũng đã có văn bản gửi Chính phủ đề nghị chỉ đạo các bộ và ngành chức năng ở trung ương sớm có hướng dẫn để TKV chuyển vốn cho Lâm Đồng thi công đường 725. Theo kế hoạch, công trình nâng cấp đường 725 dài 18,5km nối Nhà máy nhôm Tân Rai thuộc huyện Bảo Lâm với quốc lộ 20 (Bảo Lộc – TPHCM) có tổng vốn đầu tư 178 tỉ đồng, được đầu tư bằng nguồn vốn của TKV. “Sau hơn 8 tháng khởi công (tính từ tháng 12.2011), đến nay (nửa cuối tháng 8.2012), đường 725 chỉ mới thực hiện được giá trị khối lượng tương đương 10 tỉ đồng.

Tuy nhiên, ngay cả khối lượng công việc đã thực hiện, đơn vị thi công hiện cũng chưa nhận được bất kỳ khoản tiền tạm ứng nào của TKV” – ông Trương Hữu Hiệp nhấn mạnh. Bởi thiếu vốn, con đường hiện đang “đắp chiếu” nằm chờ; một phần các thiết bị và vật tư phục vụ thi công công trình dẫu đã được đơn vị thi công tập kết tại hiện trường vẫn cứ phải tạm ngừng triển khai; và đội ngũ công nhân thì “dài cổ” nằm chờ…

Được biết, cuối tháng 7 vừa qua, thực hiện chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ về việc đồng ý cho TKV hỗ trợ kinh phí cho dự án nâng cấp đường vận chuyển bauxite nhôm Tân Rai, Bộ Tài chính đã có công văn hướng dẫn cụ thể việc hỗ trợ kinh phí từ TKV để tiếp tục triển khai dự án. “Tuy nhiên, cho đến lúc này – nửa cuối tháng 8.2012 – TKV vẫn tiếp tục im lặng, ngoại trừ một “lời mời” chúng tôi ra Hà Nội để… bàn thảo” – ông Trương Hữu Hiệp cho biết. Điều đáng nói: Công trình nâng cấp tỉnh lộ 725 phục vụ cho chính TKV nhưng xem ra lại bị chính TKV… cản trở mới là điều vô cùng… khó hiểu!

Khắc Dũng

————————–

Công nhân Trung Quốc chém người

thanhnien.com.vn
07/09/2012 20:25
(TNO) Ngày 7.9, ông Trần Văn Bình, Trưởng công an xã Nhân Cơ, H.Đắk R’Lấp (Đắk Nông) cho biết sáng ngày 6.9, trong lúc đang làm việc tại nhà máy Alumina Nhân Cơ, một thanh niên có tên Liu Jin Fu (33 tuổi, người Trung Quốc) đã cầm một khúc gỗ đánh tới tấp 8 công nhân Việt Nam.

Để hỗ trợ cho Liu Jin Fu, một người Trung Quốc khác có tên Wang Yong Gang (29 tuổi), cầm mã tấu chạy tới chém loạn xạ vào nhóm công nhân người Việt.

Sau đó, Wang Yong Gang lấy một can dầu Diezen đổ lên lán trại của nhóm công nhân người Việt và đốt.

Hậu quả, nhiều công nhân bị thương, trong đó anh Nguyễn Văn Thắng (30 tuổi, trú tại Đắk Nông), bị gãy hai chân và phải đi cấp cứu tại Bệnh viện Chợ Rẫy, TP.HCM.

Công an tỉnh Đắk Nông đang xử lý vụ việc.

Hương Trạch

Một phản hồi to “►Hai tù nhân kiên định sắp về – Trong khi thầy giáo Đinh Đăng Định vừa mới bước vào tù”

  1. […] ►Hai tù nhân kiên định sắp về – Trong khi thầy giáo Đinh Đăng Định vừa mớ… […]

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: