Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín 4th, 2012

►Chủ tịch Huyện đảo Hoàng Sa! Thôi đi! Đừng bày trò.

Posted by hoangtran204 trên 04/09/2012

Trần Hoàng: 

Chiến tranh Việt Nam do đảng CSVN và Nhà Nước khởi động kéo dài 21 năm, từ 1954-1975, đã làm cho Việt Nam bị chia cắt và  suy yếu, chủ quyền về Hoàng Sa và Trường Sa đã và đang bị nhiều nước nhảy vào tranh chấp kể từ 1956.

►Tranh Chấp Hoàng Sa và Trường Sa giữa VN và TQ rất khác nhau: bên có chủ quyền thì hờ hững, còn bên kia không được nước nào ủng hộ thì lại rất tích cực

Cách đưa tin tức cho dân chúng biết về chủ quyền của Hoàng Sa và Trường Sa giữa VN và TQ rất khác nhau: bên có chứng cớ về chủ quyền thì hờ hững, còn bên kia (TQ) không được nước nào ủng hộ, thì lại rất tích cực – Vì sao?

Trong khi các chứng liệu lịch sử về bản đồ cổ của Trung Quốc, bản đồ cổ của Việt Nam, các tài liệu lịch sử của nhà Nguyễn, các hiệp ước trước 1945 liên quan tới HS và TS, và hội nghị San Francisco về luật biển 1951 đều cho thấy rằng quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. 

(Trong bản đồ của Trung Quốc không hề có Trường Sa, Hoàng Sa) (1904)

(Bản đồ Tây Phương từ năm 1525 đều công nhận Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam)[xem cuối trang này]

Đặc biệt tại hội nghị về Luật Biển tại San Francisco năm 1951, thủ tướng Trần Văn Hữu của VNCH đã tuyên bố, trước sự hiện diện của Trung Quốc và 151 nước,  rằng: Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của VN. Lời tuyên bố này đã không bị một quốc gia nào phản đối. 

Nhưng tất cả các bằng chứng lịch sử, địa lý, chính trị thế giới đều không có ý nghĩa gì hết VÌ chính đảng CSVN và Nhà Nước đã và đang KHÔNG muốn nhắc đến vấn đề chủ quyền của quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa (trải dài trên 3 triệu km mét vuông) này nữa. TẠI SAO?  

Ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã dùng Hoàng Sa và Trường Sa như một món hàng để trao đổi lấy vũ khí và sự hậu thuẩn của Trung Quốc vào năm 1950.

Hiện nay, trong lúc TQ ra sức tuyên truyền cho dân chúng họ biết là HS và TS thuộc chủ quyền của TQ, và đang bị Việt Nam tranh chấp chiếm đóng…thì phía Đảng CSVN và Nhà Nước Việt Nam ra lệnh cho công an bắt tất cả những ai biểu tình, hoặc mặt áo có chữ HS-TS là của Việt Nam. Thế là nghĩa lý gì? 

Vì sao đảng và Nhà Nước VN có thái độ CHẤP NHẬN rằng Hoàng Sa  và Trường Sa thuộc chủ quyền TQ?

 có một hiệp ước bí mật nào đó giữa 2 đảng CS. 

Phải  có một bí mật nào đó được che dấu,  và  cả hai đảng CSVN và đảng CSTQ đều biết, nhưng cả hai đều không dám công bố, vì mỗi bên đều mắc phải những lỗi lầm trầm trọng, và nếu công bố thì sẽ bất lợi cho cả 2 đảng

Ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã dùng Hoàng Sa và Trường Sa như một món hàng để trao đổi lấy vũ khí và sự hậu thuẩn của Trung Quốc vào năm 1950.  Đảng sử của đảng CSVN  nói về  chuyến đi TQ 1950 xin cầu viện của  ông HCM, dịp này ông cũng  qua Liên Xô gặp Staline xin giúp đỡ, nhưng Liên Xô ủy thác mọi chuyện cho Trung Quốc.

Năm 1950,  TQ cung cấp khí giới nhân sự quân dụng cho đảng CSVN (đảng LĐVN) đánh chiếm Điện Biên Phủ 1954 để lấy công, và từ đó làm bàn đạp để TQ hổ trợ ky’ Hiệp Định Genee 1954 chia đôi đất nước.

Sau Hiệp định 20-7-1954, đảng CSVN từ một tổ chức tay trắng, không có dân, không có lãnh thổ, thậm chí không có cả 1  văn phòng liên lạc (đặt ỏ bất cứ tỉnh thành nào ở VN), đã nghiễm nhiên trở thành sở hữu chủ một nửa nước, tức Miền Bắc .

Ngay sau khi giúp ông HCM và đảng CSVN chiếm đoạt miền Bắc qua các thủ đoạn chính trị rất mưu mô và kết thúc bằng Hiệp định Geneve 1954, Trung Quốc đã lập tức đòi công lao  lấy quần đảo Hoàng Sa. Thế là có Công Hàm 1958 của thủ tướng Phạm Văn Đồng gởi qua Trung Quốc thừa nhận sự việc này. Công hàm này được đảng CSVN giữ bí mật, dân chúng VN chỉ được biết công khai khi Trung Quốc tung lên mạng internet hồi 1999, như một cử chỉ áp lực nhà nước và đảng CSVN phải ký thêm Hiệp Định biên giới Việt Hoa 31-12-1999 (http://phamvietdao2.blogspot.com/2012/03/hiep-uoc-bien-gioi-viet-hoa-1999.html)

Và ngay sau khi biết được Mỹ rút ra khỏi VN năm 1973, và chiến tranh VN sắp kết thúc, Trung Quốc tiến chiếm các đảo Hoàng Sa đang được quân đội VNCH chiếm giữ. Lúc này thì lập trường của VNCH là yêu cầu Nhà Nước và đảng CSVN tạm thời ngưng chiến, để VNCH rãnh tay đem quân tái chiếm lại các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, nhưng đảng CSVN và Nhà nước đã từ chối sự hợp tác để cùng nhau đánh quân Trung Quốc. ►Lập trường của Đảng CSVN về Hoàng Sa khi Trung Cộng xâm chiếm vào ngày 19-1-1974

Đã có một hiệp ước bí mật giữa 2 đảng CSVN và đảng CSTQ vào mùa Xuân năm 1950, khi ông HCM đi  cầu viện ngoại bang TQ  và Liên Xô, để nhờ hai nước này hổ trợ chiếm Quốc gia Việt Nam và các nước Cambodia và Lào để thành lập một liên bang ông Dương như tên gọi của đảng CSVN vào lúc thành lập 1932 là đảng CS Đông Dương…Chính vì vậy nên ngày nay, đảng CSVN và nhà nước đã bỏ tù, theo dõi bất cứ ai dám biểu tình phản đối Trung Quốc chiếm giữ Hoàng Sa và Trường Sa. (Blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải…đã lần lượt bị bắt giam từ 2008 cho đến nay.  Đảng CSVN và nhà nước hờ hững không muốn nhắc đến chủ quyền  của quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đang bị quân Trung Quốc, Đài Loan chiếm đóng).   Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát (La Meurtrissure – Painful Loss)

Chuyến đi cầu  viện 1950 của ông HCM và đảng CSVN là khởi đầu cho việc mất Hoàng Sa và Trường Sa,  và kế đó là chiến tranh VN kéo dài 21 năm. 

Mời các bạn đọc bài dưới đây của tác giả Lê Thiên. 

*************

Chủ tịch Huyện đảo Hoàng Sa! Thôi đi! Đừng bày trò!

Tác giả: 

 

 ảnh: Đặng Công Ngữ

Đôi lời dẫn: Những lời tuyên truyền dối trá, người nghe biết là dối trá, nhưng được cơ quan tuyên truyền nhại đi nhại lại, chúng sẽ thấm nhập vào tim óc người nghe và rồi không ít người tin là thật!

Thế thì tại sao chúng ta không thể nhắc đi nhắc lại nhiều lần những điều có thật bị bưng bít? Sự thật phải được sáng tỏ! Do đó, nếu phải nói, phải viết, nói đi, viết lại để phanh phui những sự thật bị ém nhẹm, che giấu, thiết tưởng chẳng có gì là quá đáng cả. Đó là lý do chúng tôi làm sống lại ở đây sự việc đã từng một thời ôn ào trên báo chí lề đảng ở Việt Nam. Mong quý độc giả đón nhận, góp thêm tiếng nói cùng tư liệu để tiếp tục vạch mặt bọn bán nước hại dân núp dưới chiêu bài “nhân dân”.

“Đem một thước sông, một tấc đất… làm mồi cho giặc, thì phải tội tru di!” (lời Vua Lê Thánh Tôn)

Cách đây 3 năm, báo chí luồng đảng trong nước ầm ĩ chuyện UBND TP Đà Nẵng ngày 25/4/2009 công bố quyết định thành lập “huyện đảo Hoàng Sa” và bổ nhiệm ông Đặng Công Ngữ giữ chức Chủ tịch UBND huyện này với nhiệm kỳ 5 năm (2009-2014), bên cạnh đó người ta còn “đề xuất” mở môn lịch sử về Hoàng Sa làm “thí điểm” cho học sinh Thành phố Đà Nẵng, dọn đường để môn sử ấy trở thành môn học chính khóa cho sinh viên học sinh cả nước. Báo chí luồng đảng gọi hai sự kiện ấy là hai “điểm son” của chế độ.

Bấy giờ chúng tôi lập tức có bài viết “Ai phản quốc? Ai bán nước?” vạch trần bề trái của hai “điểm son” ấy.

Trong bài viết ấy, chúng tôi trưng dẫn nhiều tài liệu minh chứng hành vi bán nước của tập đoàn CSVN, một hành vi mang tính liên tục và tính kế thừa từ lớp quan chức này tới lớp quan chức khác suốt chiều dài lịch sử từ đầu thập niên 1950 đến nay.

Bức tranh rách cũ!

Ở bài viết trên, chúng tôi quả quyết sự kiện “thành lập Huyện đảo Hoàng Sa” và việc “bổ nhiệm ông Đặng Công Ngữ giữ chức Chủ tịch Huyện đảo” Hoàng Sa chỉ là một kịch bản tuồng hề mà Đặng Công Ngữ được giao thủ vai kép hề để diễn tuồng một cách vụng về vô duyên kệch cỡm. Cái “UBND huyện đảo” Hoàng Sa cũng chỉ là sản phẩm của bộ óc lừa đảo đẳng cấp quốc tế! CSVN vẽ lên giấy những màn tuồng kịch ấy không ngoài mục đích lừa phỉnh những người dân chất phác trong nước không có điều kiện kiểm chứng lịch sử.

Cái gọi là sáng kiến môn “lịch sử về Hoàng Sa” cho sinh viên học sinh cũng là đại bịp. Bởi lẽ, nhà cầm quyền CSVN sẽ giảng giải thế nào trong giáo trình môn sử Hoàng Sa ý nghĩa và tác động của công hàm 1958 do Phạm Văn Đồng ký tên đóng dấu? Giải thích thế nào về những cam kết của Ung Văn Khiêm, đại diện đảng và Nhà nước Cộng sản Hà Nội với Trung Cộng về Hoàng Sa và Trường Sa? Có biện bạch phân bua được không sự im lặng của nhà cầm quyền Hà Nội biểu thị đồng tình với Trung Cộng trong việc chúng đánh cướp Hoàng Sa năm 1974?

Mới đây nhất, dưới nhan đề “Giảng dạy chủ quyền biển đảo trong năm học mới”, báo Đất Việt của lề đảng trong nước ngày 01/9/2012 lại có bản tin: “Tại TP. Nha Trang (Khánh Hòa), hơn 120 giáo viên, cán bộ chủ chốt của các trường trung học phổ thông, các phòng giáo dục, trung tâm giáo dục thường xuyên trên toàn tỉnh đã tham gia tập huấn chuyên đề “Chủ quyền biển đảo” do Sở GD&ĐT tổ chức.”

Bài báo nêu rõ: “Đây là hoạt động tiền đề nhằm triển khai việc giảng dạy chủ quyền biển đảo đến các em học sinh trong năm học 2012- 2013. Các giáo viên được tập huấn 4 nội dung: khái quát về biển đảo nước ta, tình hình biển đảo hiện nay, quan điểm của Đảng về chủ quyền biển đảo; lịch sử chủ quyền của nước ta – phần lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc; giới thiệu Trường Sa hôm nay và trách nhiệm bảo vệ biển đảo quê hương của thế hệ trẻ Khánh Hòa.”

Về hướng dạy và học sử, tờ Đất Việt cho biết; “Khối tiểu học chỉ truyền đạt nội dung giới thiệu về Trường Sa hôm nay, khối trung học cơ sở thêm phần lịch sử chủ quyền…”

Có phải vì Huyện đảo Hoàng Sa trực thuộc thành phố Đà Nẵng, và Trường Sa thuộc tỉnh Khánh Hòa mà Đà Nẵng và Khánh Hòa có quyền làm chương trình môn sử riêng Hoàng Sa cho học sinh Đà Nẵng và Trường Sa cho học sinh Khánh Hòa không? Tại sao nó không là Chương trình từ Bộ Giáo dục? Công hàm bán nước do Phạm Văn Đồng đóng dấu ký tên năm 1958 và hành động phản quốc của Nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa “gật đầu tán đồng” cho Trung Cộng cưỡng đoạt Hoàng Sa bằng vũ khí, bạo lực và sát nhân năm 1974 phải chăng là hai trở lực chính ngăn cản tập đoàn CSVN tránh né lịch sử?

Trong bài viết “Ai phản quốc? Ai bán nước?” chúng tôi đã chứng minh tính bất khả thi của “sáng kiến” kiểu thùng rỗng kêu to nêu trên như sau đây:

Chương trình chính khóa môn lịch sử Hoàng Sa

Trong bài báo “Dạy và Học lịch sử Hoàng Sa” (Lao Động số 93 Ngày 28/04/2009), ông Hà Văn Thịnh ghi nhận: “Ông GĐ Sở GDĐT Đà Nẵng Huỳnh Văn Hoa cho biết, kể từ năm học 2009-2010, lịch sử Hoàng Sa sẽ được giảng dạy trong chương trình chính khóa của các cấp học ở Đà Nẵng!”

Ông Thịnh tung hô “Đà Nẵng lại đi đầu cả nước trong cách nghĩ, cách đặt và giải quyết vấn đề.” Và ông làm ra vẻ hoảng hốt la lên: “Chúng ta bỗng giật mình vì tại sao đến bây giờ con cháu mình không hề được học, được hiểu về lịch sử Hoàng Sa, Trường Sa…?”

Ông Hà Văn Thịnh còn hỏi: “Tại sao chỉ có Đà Nẵng dạy cho học sinh học, còn học sinh cả nước thì chưa? Tại sao Bộ GDĐT lại chậm trễ đến như thế trong cách giáo dục lòng yêu nước và tinh thần dân tộc?”

Bộ GDĐT của CSVN không “chậm trễ” đâu, mà chính là vì Bộ này không thể qua mặt cái Bộ khác tuy là thứ Bộ không Bộ nào, nhưng lại cái Bộ cao chót vót đầy quyền lực đứng trên mọi thứ Bộ của nhà nước và cả Nhà nước. Nó cực kỳ to lớn, cực kỳ oai phong lẫm liệt. Quyền uy của nó là tột đỉnh. Tên nó là Bộ Chính Trị Đảng CSVN. Nó đóng vai trò đại chủ nhân, bao trùm, thống lãnh và “định hướng” mọi việc của đất nước, thậm chí tùy tiện định đoạt cả họa phúc (họa nhiều hơn phúc gấp bội) của toàn dân và của đất nước. Đến nỗi, một bản án dành cho một người dân về tội chính trị… không phải do Tòa Án hay một bộ phận nào của Cơ quan Tư pháp định đoạt, mà do Đảng áp đặt trước khi Tòa diễn tuồng xét xử.

Vụ bauxite Tây Nguyên là một trong vô số điển hình cho thấy quyền quyết định là ở Bộ Chính Trị Đảng CS, chứ không phải ở Quốc Hội hay Chính phủ. Chính phủ là nô bộc, Quốc hội là bù nhìn và “nhân dân” là rác rưởi, ngoài lề. Bộ Chính Trị là Thượng Đế!

Trong bài viết hồi năm 2009, chúng tôi đã khẳng định: Còn lâu Bộ Chính Trị mới để cho Bộ Giáo Dục & Đào Tạo mở chương trình chính khóa dạy lịch sử đảo Hoàng Sa cho học sinh cả nước. Việc dạy lịch sử đảo Hoàng Sa cho học sinh cả nước sẽ bắt buộc đụng chạm tới Đảng CSVN, đụng chạm tới quá trình phản quốc của đám cầm đầu Đảng và Nhà nước CSVN từ trước tới nay! Việc dạy lịch sử Hoàng Sa có nguy cơ đẩy Đảng tới chỗ tiêu vong khi mà chương trình dạy và học lịch sử ấy xuất hiện nơi học đường với những dữ kiện lịch sử đúng đắn trung thực. Bởi nó sẽ trở thành “gậy ông đập lưng ông” đánh vào Đảng CSVN và các cơ chế của đảng này!

Vì vậy, dạy và học lịch sử Hoàng Sa, Trường Sa là chuyện viển vông đối với chế độ CS.

Chủ tịch Huyện đảo Hoàng Sa đâu rồi?

Ngoài ra, trong bài viết năm 2009, chúng tôi cũng đã mạnh mẽ thách thức ông Đặng Công Ngữ và “Ủy Ban” của ông (UBND/Huyện đảo Hoàng Sa) hãy có những động thái tích cực để chứng tỏ tính “nhân dân” hàm chứa trong “trọng trách chủ tịch Huyện” của ông lẫn các thành viên trong cái UBND của ông là bởi dân, vì dân, với dân, cho dân.

Chúng tôi cũng thách thức cả những quan chức bên trên ông (Thành phố Đà Nẵng, Chính quyền Trung Ương, Bộ Chính Trị Đảng) dám ra tay cứu ngư dân và mạnh tay giành lại Hoàng Sa về cho chủ nhân đích thực của nó: Việt Nam.

Suốt 3 năm trường từ đó đến nay (2009-2012), “Chủ tịch” Đặng Công Ngữ lặn đâu mất. Cái UBND “huyện đảo” Hoàng Sa cũng chẳng được nhắc đến một lần nào trên các cơ quan truyền thông “luồng đảng”! Hay là Đặng Công Ngữ đã rinh cả cái UBND bề thế của ông “tập kết” ở một nơi bí mật nào đó trên quần đảo Hoàng Sa, mở căn cứ (mật khu) nằm vùng chống Tàu cứu nước? Nhưng chúng ta không nên ảo tưởng về một cuộc “trường kỳ kháng chiến” của ông Ngữ. Bởi vì:

Ông Đặng Công Ngữ trong tư cách Chủ tịch UBND huyện đảo Hoàng Sa đã bày tỏ thái độ gì chưa trước sự kiện cái website http://www.vietnamchina.gov.vn là của chính phủ do Bộ Công Thương phụ trách đã để cho Trung Cộng thao túng ngang nhiên đăng tải những bài viết bằng tiếng Việt hay dịch sang tiếng Việt những nội dung ngợi ca những “thành tựu” của Trung Quốc cùng quảng bá chủ nghĩa bá quyền bành trướng của họ trên Biển Đông?

Cụ thể là lời tuyên bố của bà Khương Du, phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Trung Cộng, được trình bày nguyên văn tiếng Việt trên trang http://www.vietnamchina.gov.vn ngày 29/4/2009 rằng: “Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi đối với quần đảo Tây Sa [Hoàng Sa] cùng vùng biển xung quanh. Trung Quốc và Việt Nam không tồn tại tranh luận đối với quần đảo Tây Sa.”

Trang web của Bộ Công Thương Việt Nam còn quảng bá lời tuyên bố của mụ Phương Du: “Cách làm kể trên của phía Việt Nam [tức là cách dựng nên UBND huyện đảo Hoàng Sa mà ông Ngữ được ủy thác làm chủ tịch] là trái phép và vô hiệu”?

Một quan chức Nhà nước CSVN (trong Bộ Công Thương) dõng dạc tuyên bố: “Trang web là của ta, nhưng Trung Quốc phụ trách.” Nói như vậy khác nào nói “Đất đảo là của ta, nhưng Trung Quốc sử dụng!”

Ông Đặng Công Ngữ có hành xử nhiệm vụ chủ tịch của ông chưa để điều tra “tàu vận tải nước ngoài” là tàu nào, của ai ngày 19/5/2009 đã đâm chìm một tàu đánh cá của ngư dân xã Bình Chánh, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi (tin từ báo Lao Động số 110 ngày 21/5/2009), tại khu vực đảo Hoàng Sa tức là vùng lãnh hải do ông Ngữ trách nhiệm “trấn thủ?”

Ông Ngữ có dám làm gì không trước việc Trung Quốc vừa ra lệnh nghiêm cấm các tàu nước khác “xâm phạm” vùng lãnh hải mà họ nói là thuộc chủ quyền của họ đồng thời ngăm đe “trừng phạt” tàu nước khác vi phạm lệnh cấm, khiến hàng trăm tàu thuyền lớn nhỏ của ngư dân Việt Nam phải nằm phơi tại các bến đỗ, và bản thân ngư dân cùng gia đình chờ chết đói? (Tuổi Trẻ & VietnamNet ngày 02/6/2009).

Trên thực tế, “nhiều vùng nằm trong khu vực cấm này thuộc lãnh hải Việt Nam và ngư phủ Việt Nam đã nhiều đời khai thác hải sản tại đây.” Trong khi đó, phía CSVN chỉ phát biểu lập lờ kiểu nước đôi mà Trung Quốc đã quen thuộc và chắc chắn là hài lòng! CSVN chỉ sợ tổn hại đến tình hữu nghị của hai đảng anh em, chứ đâu quan tâm gì tới chủ quyền VN trên các vùng lãnh hải và hải đảo ấy hay tới sự an nguy của ngư dân Việt Nam!.

Những điểm nêu trên đều xảy ra sau khi ông Ngữ nhận chức Chủ tịch huyện đảo Hoàng Sa. Ông câm như hến. Người dân có quyền nghi ngờ rằng cái chức chủ tịch của ông chỉ là chức giả, một thứ bánh vẽ dành cho bản thân ông và thành phố Đà Nẵng và thậm chí chỉ là trò bịp đối với nhân dân cả nước. Đồng thời, người dân cũng có quyền nghi ngờ về tính khả thi của lời ông Ngữ long trọng thề nguyền nhân lễ ‘nhậm chức’ của ông: “Với cương vị Chủ tịch UBND huyện đảo Hoàng Sa tôi thấy rõ trách nhiệm của mình nặng nề hơn trước nhân dân. Đây là mảnh đất thiêng liêng của tổ quốc, là máu thịt của tôi, của dân tộc và của tổ quốc mình. Nhiệm vụ trước mắt của chúng tôi là sẽ tiếp tục đấu tranh để bảo vệ toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ biển đảo Việt Nam. Hoàng Sa là của Việt Nam.”

Từ cái ngày “lịch sử” điểm son của chế độ

Từ cái ngày “lịch sử” 25/4/2009, ngày báo chí luồng đảng đánh trống khua chiêng tung hô “sáng kiến” thành lập “Huyện đảo Hoàng Sa” và hết lời ca ngợi Đặng Công Ngữ “nhà lãnh đạo đầy năng lực của Huyện đảo Hoàng Sa tân lập…” đến nay đã hơn 3 năm, người dân chẳng hề nghe thấy Đặng Công Ngữ làm gì cho “huyện đảo” ông đang nắm quyền cai trị.

Trong khi đó Hoàng Sa của Việt Nam lại bị bọn Hán tộc bắc phương biến thành đặc khu quân sự của chúng! Ngày 19/7/2012, Quân ủy Trung ương Trung Cộng lại chính thức thành lập “Cơ quan chỉ huy quân sự” của cái gọi là “thành phố Tam Sa”, đặt căn cứ trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa.

Chỉ hai ngày sau, ngày 21/7/2012, Trung Quốc lại tổ chức bầu cử “đại biểu Đại hội đại biểu Nhân dân khóa I của thành phố Tam Sa”. Chúng trịch thượng và hung hăng ra lệnh cấm cản, xua đuổi không cho Việt Nam khai thác dầu khí trong khu vực, để chúng ngang ngược độc quyền trải đầy dàn khoan làm thu đoạt tài nguyên dầu khí vốn là tài sản của Việt Nam. Chưa hết! Hàng ngàn, hàng vạn tàu đánh cá Trung Cộng ồ ạt tiến ra Biển Đông, dày đặc trong khu vực Hoàng Sa và Trường Sa, độc chiếm quyền vơ vét hải sản.

Từ ngày 25/4/2009 đến nay, biết bao tai họa dồn dập giáng xuống đầu ngư dân Việt Nam và gia đình họ. Thuyền bè của ngư dân Việt Nam kiếm sống trong hải phận Việt Nam không ngừng bị Trung Cộng xua đuổi, bắt bớ, bắn đắm… Quân Trung Cộng liên tục leo thang khiêu khích, xâm chiếm trái phép, cướp đoạt trắng trợn. Người dân cả nước ngóng trông “Chủ tịch” họ Đặng cùng cái “Ủy ban” của đương sự cũng như trông chờ vào đám cầm đầu thượng tầng từ thành phố Đà Nẵng (mà Huyện đảo Hoàng Sa trực thuộc) tới Trung ương Đảng và Chính phủ.. Nhưng tất cả đều có vẻ như lặn sâu dưới đáy đại dương mênh mông. Chủ tịch Huyện đảo Hoàng Sa! Thôi đi! Đừng bày trò!

Thử tìm tung tích thế lực thù địch

Vì những mắc mướu với “đàn anh vĩ đại Trung Quốc”, nhà cầm quyền CSVN không thể nào “đồng lòng”, “đồng tâm”, “đồng thuận” với dân nước trong ý chí bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải của quốc gia dân tộc. Đã vậy, họ còn quy chụp các cuộc xuống đường biểu tình của người dân bày tỏ lòng yêu nước chống quân xâm lược… là phản động, là chống phá, là thực hiện âm mưu diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch. Họ không còn chút “sĩ diện quốc gia”, quyết tiêu diệt tinh thần yêu nước của người dân! Họ ra sức truy bắt, đánh đập, tù đày bất kỳ ai tham gia hay cổ vũ biểu tình yêu nước!

Sử dụng “bạo lực cách mạng” (Công an và Quân đội) không hiệu quả và có thể bị quốc tế lên án, CSVN huy động côn đồ du đãng! Thậm chí lùa Công an và Quân đội ra đóng vai “quần chúng tự phát”… theo khung “xã hội đen”! Trong khi đó, với bọn ngoại xâm đích thị là kẻ thù của dân tộc, đích thị là thế lực thù địch đang sờ sờ tác oai tác quái trên quê hương từ biển đảo tới biên giới lẫn nội địa thì vẫn cứ “thắm thiết tình hữu nghị đời đời bất diệt”, vẫn “mãi mãi không quên ơn các đồng chí anh em luôn kề vai sát cánh”!

Trong bài viết “Công hàm 1958 Phạm Văn Đồng theo ‘lý giải’ của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam”, chúng tôi có trích dẫn lời trách cứ của Dương Danh Huy rằng: “Điều đáng buồn là thay vì nghiên cứu nghiêm túc nó có hiệu lực gì và tìm lý lẽ phản biện nó thì có khi người ta lại đem nó ra để phê phán nhau, v.v….” Ông Huy cảnh báo “người Việt không nên góp phần làm tăng giá trị tuyên truyền cho Trung Quốc.”

Chúng tôi xác nhận một lần nữa: TÁC NHÂN “làm tăng giá trị tuyên truyền” cho Trung Quốc chính là Công hàm 1958 và các tác giả của nó chứ không ai khác hay cái gì khác. Mỗi lần Biển Đông dậy sóng là mỗi lần Trung Cộng mang cái Công hàm ấy ra làm chứng cớ. Có nhục không? Có đau không?

Kết luận:

Như vậy, nói tới Công hàm 1958, chúng tôi không “nối giáo cho giặc” Trung Cộng, không tạo cho TC cái cớ để Trung Cộng xâm chiếm đất nước Việt Nam! Chính cái Công hàm ấy cùng các các giả của nó cũng như các văn kiện cắt đất nhượng biển khác cho quân xâm lược phương bắc mới là thủ phạm chính danh “nối giáo cho giặc”!

Nhà cầm quyền CSVN muốn giảm thiểu hay triệt tiêu giá trị của Công hàm ấy thì cứ tranh biện hơn thua với Trung Quốc đi!

Còn chúng tôi, người dân Việt, trong tư cách là thành phần của dân tộc và Tổ quốc Việt Nam, chúng tôi có quyền và có bổn phận phải vạch mặt chỉ tên kẻ phản quốc và hành vi bán nước của họ.

Với Tổ quốc và dân tộc Việt Nam, kẻ nào táng tận lương tâm đánh mất một phần chủ quyền lãnh hải hay lãnh thổ của đất nước, kẻ ấy phải chịu tội trước quốc gia và dân tộc! Tội ấy không nhỏ như vua Lê Thánh Tôn đã truyền: “Đem một thước sông, một tấc đất… làm mồi cho giặc, thì phải tội tru di!”

Cả Vua Trần Nhân Tôn cũng đã từng nêu rõ: “… Cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra trên biên ải… Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn: Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác. Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu.”

Nguồn: Dân Làm Báo

——————————

Hãy coi đảng CSVN chỉ đạo chương trình giáo dục, ra lệnh cho giáo viên viết sách giáo khoa dạy lịch sử cho các học sinh VN lớp 3 như sau.

 

Hai Bà Trưng đánh giặc nào?

4-9-2012 Vietnamnet

Trước ngày nhập học, cháu gái tôi hầu như không rời mấy cuốn SGK còn thơm mùi giấy mới. Đang đọc say sưa bỗng nó chạy đến bên tôi, chỉ vào bài tập đọc Hai Bà Trưng (Tiếng Việt 3, tập 2, trang 4, 5) nói ông ơi, cháu đọc hoài mà vẫn không hiểu Hai Bà Trưng đánh giặc nào.

Biết ngay “mặt mày” kẻ xâm lược, nhưng nghĩ con bé đọc lớt phớt nên không nắm được nội dung, tôi chưa vội chia sẻ mà tranh thủ dạy cho cháu cách đọc sách. Rằng phải đọc từ từ cho thấm, kết hợp đọc với suy nghĩ, đừng đọc theo kiểu lấy được, lướt con mắt cho xong… Giờ cháu đọc lại đi. Làm gì có chuyện viết về khởi nghĩa Hai Bà Trưng mà không nêu đích danh giặc ngoại xâm.

Con bé nhăn mặt nói cháu đọc kỹ lắm rồi, vẫn không biết hai Bà đánh bọn xâm lược nào. Tôi nhổm dậy, cầm quyển sách, giương mục kỉnh lên. Và chợt ngớ ra: Lời con trẻ đúng quá. Bài học tuyệt không một chữ nào vạch mặt chỉ tên kẻ cướp mà toàn những danh từ nhợt nhạt, mập mờ, chung chung: tướng giặc, quân thù, giặc ngoại xâm, kẻ thù, quân xâm lược.

Viết về một giai đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc (năm 40 – 43) gắn với tên tuổi Hai Bà Trưng lừng lẫy nhưng SGK không hề dám nửa lời chỉ đích danh bọn xâm lược. Thậm chí cụm từ có tính hàm ngôn “phương Bắc” sách cũng không dám đặt sau cụm từ “kẻ thù”.

Vì sao SGK không cho các cháu biết quân giặc nào đã bắt tổ tiên của chúng lên non tìm ngà voi, xuống biển mò ngọc trai, để phải làm mồi cho hùm beo, thuồng luồng, cá sấu?

Vì sao SGK không cho các cháu biết giặc ngoại xâm nào đã khiến “lòng dân oán hận ngút trời”?

Và vì sao SGK không nói rõ cho các cháu biết Hai Bà Trưng đã lãnh đạo nhân dân đánh đuổi quân xâm lược nào, chúng từ đâu đến?

Cốt lõi của lịch sử là sự thật. Mỗi dòng lịch sử nước ta đều được viết bằng mồ hôi và máu của nhiều thế hệ. Nên có thể nói mỗi trang sử là một mảnh hồn thiêng sông núi. Không thể chấp nhận bài học lịch sử… nửa vời với cách trình bày ngắc ngứ, lấp lửng, loanh quanh, thiếu minh bạch, nếu không muốn nói là né tránh, bưng bít như thế.

Ở Lạng Sơn từng xảy ra chuyện tấm bia kỷ niệm chiến thắng của bộ đội ta bị đục bỏ những chữ điểm tên chỉ mặt quân thù. Người ta đã đổ thừa cho mưa nắng, cho sức tàn phá của thời gian. Còn với SGK Tiếng Việt 3, người làm sách đổ thừa như thế nào? Người lớn sao lại làm khuất lấp tên tuổi kẻ thù của Hai Bà Trưng để trẻ con phải băn khoăn? Thật khó giáo dục HS niềm tự hào, lòng yêu nước khi SGK đã thiếu công bằng, thiếu trung thực đối với lịch sử.

Trong lúc hy vọng bài học này sẽ được các nhà làm sách trả lại sự phân minh trắng đen sòng phẳng, tôi phải nói ngay trước đôi mắt mở to của cháu tôi rằng bọn giặc xâm lăng nước ta bị Hai Bà Trưng đánh không còn manh giáp chính là giặc Hán (Trung Quốc).

Trần Cao Duyên
Bài đăng trên báo Thanh niên 4/9/12 : http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120903/bai-hoc-nua-voi.aspx

http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/87108/hai-ba-trung-danh-giac-nao-.html

——————————

Các bài liên quan 

*Tư liệu lịch sử

Ai, những ai đang cõng rắn cắn gà nhà?

►Lập trường của Đảng CSVN về Hoàng Sa khi Trung Cộng xâm chiếm vào ngày 19-1-1974

*http://danluan.org/taxonomy/term/3928

*Thái độ hững hờ và sự từ bỏ chủ quyền của Nhà nước và đảng CSVN đối với quần đảo Hoàng Sa đã làm cho một ông Pháp có quốc tịch Việt Nam ngạc nhiên, bàng hoàng và đau đớn, ông đi chiếu phim về Hoàng Sa ở nhiều nước Âu Châu, quyên tiền bạc giúp ngư dân VN thuộc đảo Lý Sơn, và tuyên truyền cho thế giới biết  sự ngang ngược và tàn ác của quân Trung Quốc đã đối xử với ngư dân VN. 

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát-La Meurtrissure-Painful Loss 

André Menras

Các bạn thân mến,

Tôi rất vui mừng báo tin với các bạn rằng, nhờ sự hỗ trợ kỹ thuật của một số thân hữu của tôi,  mà kể từ hôm nay, các bạn có thể  vào You Tube để xem trọn bộ phim” Hoang Sa Vietnam : La meurtrissure, Painfull loss, Noi dau mat mat” , phiên bản tiếng Việt.      

http://www.youtube.com/watch?v=sB8CnnRouyo

 

Bất chấp việc cấm đoán thô bạo của chính quyền ở TP. HCM , và sau đó là thái độ im lặng khó hiểu của họ khi tôi đề nghị được giải thích, bất chấp việc tôi không thể nào tiếp cận được với các giới chức đã trì hoãn buổi chiếu phim của tôi ở Hà Nội, cuối cùng bộ phim cũng được phổ biến rộng rãi cho mọi người Việt Nam trong nước cũng như trên toàn thế giới.

Không ai có thể ngăn chận mãi tiếng nói của sự thật!

Tôi hy vọng bộ phim mà tôi đã hoàn thành với tất cả tâm huyết này sẽ mang đến cho mọi người cái nhìn khái quát và chân thật về tình cảnh khốn khó và đầy hiểm nguy mà các ngư dân cùng người thân của họ đang phải đối mặt từng ngày, từ đó các bạn sẽ có hành động hỗ trợ về  tinh thần cũng như vật chất , nhằm góp phần xoa dịu nỗi đau thương mất mát của đồng bào ta.

Về phía mình, tôi long trọng cam kết sẽ là nhịp cầu nối đáng tin cậy cho hoạt động tương thân tương ái này, với sự đảm bảo và giúp sức tận tình của các bạn bè của tôi…

Hồ Cương Quyết, André Menras

Mời đọc thêm: + André Menras – Hồ Cương Quyết Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát (TN); + 518. Công an TPHCM ngăn chặn, cấm chiếu phim về Hoàng Sa;  + 523. Thư gửi Thành ủy, Ủy ban Nhân dân TPHCM;  + 533. Thư của ông Hồ Cương Quyết André Menras gửi Chủ tịch TPHCM; + Phim « Hoàng Sa, nỗi đau mất mát » và tâm tình của một người Việt gốc Pháp – (RFI).

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | Leave a Comment »

►Tại sao Đảng CSVN không chôn cất HCM theo như di chúc?

Posted by hoangtran204 trên 04/09/2012

*Tập đoàn lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSSVN) không chôn cất ông HCM theo như di chúc mà sử dụng xác ông HCM  để vịn vào đó nắm quyền lãnh đạo đất nước. Mục đích  của họ là:

_chiếm lấy nguồn tiền xuất khẩu dầu hỏa 34 tỷ đô la/ 1 năm; (1)

_dành độc quyền nhập khẩu xăng để bán kiếm lời chia nhau 7 tỷ đô la mỗi năm; 

_tự ý gia tăng giá xăng dầu, mỗi đợt gia tăng giá xăng 5%, thì kiếm lời được 600 triệu đô la; (tất cả đảng viên đảng cộng sản từ cấp  UBND, quận ủy trở lên đều được cấp phát và sử dụng xe cơ quan, đổ xăng khỏi trả tiền, nên họ không quan tâm giá xăng cao hay thấp)

_dành quyền bán và xuất khẩu ga 4 tỷ đô la/ 1 năm

_dành quyền xuất khẩu than 23 triệu tấn mỗi năm (1);

_dành quyền khai thác và xuất khẩu gỗ 4 tỷ đô la/ 1 năm;

_dành độc quyền xuất khẩu thủy sản 7 tỷ đô la/ 1 năm;

_cà phê 4 tỷ đô la/ 1 năm;

_dành độc quyền mua bán vàng, kiều hối đô la 15 tỷ đô la/ 1 năm.

Đảng CSVN và nhà nước làm chủ tất cả 91 tập đoàn với hơn 12000 công ty quốc doanh có độc quyền sản suất và kinh doanh tất cả các ngành nghề nào béo bở, dễ kiếm tiền nhất trong xã hội.   

 The New York Times: Con cái cán bộ Đảng giàu sụ, nắm giữ đặc quyền, chiếm hết tài nguyên và nền kinh tế : là nguyên nhân gây ra Khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn tại Việt Nam

Tập đoàn lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSSVN) sử dụng xác ông HCM là đã phản bội lại di chúc của ông, chà đạp lên lương tri và truyền thống đạo đức của dân tộc Việt, mà còn vi phạm pháp luật của chính họ tạo ra để cai trị dân chúng – một điều dường như ít ai chú ý.

Đảng CSVN sử dụng xác chết của Hồ Chí Minh trái với đạo lý và vi phạm pháp luật

Ngày 2/9/1945, Hồ Chí Minh đọc tuyên ngôn độc lập khai sinh nước Việt Nam Dân Chủ Cộng hoà, nhà nước cộng sản đầu tiên tại Đông Nam Á.

Đúng 24 năm sau, cũng vào ngày 2/9, Hồ Chí Minh lìa trần, đi theo “cụ Các Mác, Lê Nin” (theo di chúc) để lại một nước Việt với một xã hội lạc hậu, bị đảo lộn và băng hoại các kỷ cương phép nước và các giá trị đạo đức, tệ hại hơn cả dưới thời thực dân Pháp.

Luận điểm trên của tôi đã được phân tích và chứng minh trong bài “2/9/1945 – 2/9/2012: Con đường đi từ “độc lập” tới nô lệ, và tôi tin rằng khó ai có thể bắt bẻ.

Khi vĩnh biệt trần gian, nếu ông Hồ Chí Minh lúc bấy giờ mang theo cả cái đảng của ông xuống mồ thì đỡ bất hạnh biết bao nhiêu cho dân tộc Việt!

Được như thế, hôm nay dân Việt khốn khổ đã không còn phải nghe có những lời ai oán, nghịch chướng của những người lỡ dại đi theo ông vì hoang tưởng và ngộ nhận, như ông Huỳnh Nhật Hải, cựu Phó Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân Thành phố Đà Lạt kiêm Thành ủy viên, rằng, “Bây giờ nhìn lại, con đường chúng tôi đã đi trước 1975 là một con đường sai lầm. Sự nhiệt huyết lúc đó của chúng tôi đã đem lại bất hạnh hơn là hạnh phúc cho dân tộc”.

Còn cố Trung tướng Trần Độ, đã phải thốt lên trong cuốn “Nhật ký Rồng Rắn“:

“Cay đắng thay

Mỉa mai thay

Trọn tuổi xuân ta hiến dâng cuồng nhiệt

Lại đúc nên chính bộ máy này”.

Nền chuyên chính tư tưởng hiện nay ở Việt Nam là tổng hợp các tội ác ghê tởm của Tần Thuỷ Hoàng và các vua quan tàn bạo của Trung Quốc, cộng với tội ác của các chế độ phát xít, độc tài. Nó tàn phá cả một dân tộc, huỷ hoại tinh anh của nhiều thế hệ. Xét đến cùng, đó là tội nặng nhất về sự vi phạm nhân quyền. Vì không phải nó chỉ xâm phạm đến quyền sống cuả con người mà nó huỷ hoại cuộc sống rất nhiều người, đó là cuộc sống tinh thần, cuộc sống tư tưởng của cả dân tộc. Nó đang làm hại cả một nòi giống” – Cố trung tướng Trần Độ viết.

Trớ trêu thay, Hồ Chí Minh đã không mang theo được cái đảng của ông xuống mồ, mà đảng của ông vẫn tồn tại, ngày càng suy đồi, thoái hoá tỷ lệ thuận với sự hung bạo và sắt máu suốt gần nửa thế kỷ nay, kể từ ngày 2/9/1969, ngày ông qua đời. Trong khi đó, thân xác của ông còn bị họ sử dụng làm để phương tiện cho mục đích kinh doanh quyền lực.

Sử dụng xác ông, tập đoàn lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSSVN), người kế thừa ông, không những đã phản bội lại di chúc của ông, chà đạp lên lương tri và truyền thống đạo đức của dân tộc Việt, mà còn vi phạm pháp luật của chính họ tạo ra để cai trị dân chúng – một điều dường như ít ai chú ý.

Về khía cạnh thẩm mỹ và đạo đức

 Tôi viết về chủ đề này do tình cờ bắt gặp sự kiện được báo chí thế giới đưa tin liên quan tới Bạc Hy Lai, cựu Uỷ viên Bộ Chính Trị ĐCS Trung Quốc, cựu lãnh đạo thành phố Đại Liên.

Tòa án Trung Quốc hôm 20/8 đã tuyên án tử hình bà Cốc Khai Lai, vợ Bạc Hy Lai nhưng hoãn thi hành án trong 2 năm về tội giết hại doanh nhân người Anh, Neil Heywood.

Trong cuộc triển lãm “Nghệ thuật từ những xác chết” (Body Words) của bác sĩ người Đức Gunther von Hagens, diễn ra ngay tại thành phố Đại Liên, vào lúc mà những tin tức về phiên toà xử bà Cốc Khai Lai vẫn còn nóng, khách tham quan đã phát hiện và nghi ngờ về xác một người phụ nữ mang thai được trưng bày chính là Zhang Weijie, người tình cũ của Bạc Hy Lai, từng là nữ biên tập viên nổi tiếng và xinh đẹp của Đài Truyền hình Đại Liên, đã bị mất tích bí ẩn.

Bà Zhang đã có quan hệ tình cảm với chính trị gia họ Bạc vào năm 1998 và công khai thách thức bà Cốc Khai Lai sau khi phát hiện mình có thai.

Tấm hình chụp xác người phụ nữ mang thai của Gunther von Hagens, được tôi đưa lên Facebook và một số bạn đọc cho rằng, cái gọi là nghệ thuật của bác sĩ Gunther von Hagens rất phản cảm, dã man, độc ác và vô nhân tính.

Thực ra nhận định trên của người Việt cũng là nhận định chung của đa số dân chúng ở các nước trên thế giới.

Bác sĩ Gunther von Hagens, năm nay 67 tuổi, được báo chí thế giới đặt cho cái tên “Bác sĩ của Cái chết”, “Bác sĩ Tử thần” (Death Doctor).

Tính đến nay bác sĩ Gunther von Hagens đã thực hiện hơn 200 cuộc triển lãm “Bodies The Exhibition” với khoảng 26 triệu lượt khách tham quan. Nhưng bất kỳ ở đâu, tại New York, Las Vegas, Washington DC, London, Berlin, Warsaw, hay Barcelona, ​​đều thu hút nhiều tranh cãi, đôi khi chính quyền địa phương không cho phép mở, như là trường hợp ở Bavaria (Đức) hay người Ba Lan còn đệ đơn ra toà cáo buộc ông vi phạm các nguyên tắc vệ sinh, dịch tễ và sức khoẻ.

Công nghệ được bác sĩ Gunther von Hagens sử dụng gọi là “Plastination”, một quá trình phức tạp làm khô cơ thể của người hay động vật bao gồm loại bỏ các mô mỡ và nước, rồi nhúng vào chất polymer bão hòa để ngăn chặn quá trình huỷ hoại và sau đó có thể định hình cơ thể theo cách mà các “nghệ sĩ” muốn tạo ra các “tác phẩm”.

Vào ngày 28/5/2010 “Bác sĩ Tử thần” đã mở một cửa hàng có tên “Plastinarium” ở Guben, gần biên giới Ba Lan, trong đó có thể mua tất cả mọi thứ, từ xác khô của vịt, hươu cao cổ, cá sấu đến các bộ phận của con người. Ví dụ, bộ ngọc hoàn của đàn ông giá 360 euro (€), một mảnh đầu người khoảng 1.648 €, và mặt cắt ngang của cơ thể con người 16.484 €. Tờ báo Đức “Bild” gọi cửa hàng này là “Supermarket of Death”.

Gunther von Hagens ra quy định cho khách hàng của “Plastinarium” phải trên 16 tuổi và có trình độ thích hợp. Ông không có ý định bán cho mọi người qua đường và khách du lịch, mà là cho các bác sĩ, giáo sư, viện nghiên cứu khoa học và bệnh viện.

Các nhà phê bình chỉ trích mạnh mẽ ông cố ý gây sốc để kinh doanh nhưng ông luôn khẳng định công việc của mình phục vụ và thúc đẩy học tập, nghiên cứu khoa học, đặc biệt cho ngành y.

Hiện nay, đang đối diện với bệnh Parkinson, bác sĩ Gunther von Hagens tuyên bố sau khi chết muốn vợ mình, người đang phụ trách triển lãm “Body Words”, thực hiện công nghệ “Plastination” với cơ thể của ông và ông chào đón người tham quan.

Bác sĩ Gunther von Hagens và các tác giả của cuộc triển lãm nói rằng, xác người chủ yếu xuất phát từ cơ sở “Plastination” mà ông thiết lập tại Trung Quốc, và người chết đã đồng ý cho việc sử dụng. Tuy nhiên Tổ chức Nhân quyền Helsinki nghi ngờ nhà cầm quyền Trung Quốc buôn bán xác chết tù nhân bị án tử hình.

Bất luận lý giải nào của “Bác sĩ Tử thần” và cộng sự, thì dư luận chung cũng cho rằng, trưng bày xác chết là “tấn công vào phẩm giá con người”.

Giáo sư khoa học chính trị -xã hội Ba Lan, chuyên gia nghiên cứu về hiến pháp, Andrzej Zoll nói:

“Tạo ra một số quy tắc bất thường cho đám đông không phải là cách làm tốt. Trong trường hợp này không chỉ là sự vi phạm pháp luật, mà là một cái gì đó sâu sắc hơn nhiều. Trong nền văn minh của chúng ta, cơ thể con người là bất khả xâm phạm, là sự tôn trọng sâu xa đối với người đã chết. Không thể mổ xẻ cơ thể con người để làm vật trưng bày. Đặc biệt là trưng bày nó ở trung tâm đô thị. Điều này đáng sợ hơn là bị đột quỵ”.

Từ triển lãm của Gunther von Hagens đến Hồ Chí Minh

 Xét về bản chất của sự việc, những xác chết được bác sĩ Gunther von Hagens trưng bày chẳng khác bao nhiêu so với xác Hồ Chí Minh được trưng bày cho mọi người xem trong lăng Hồ Chí Minh ở Hà Nội.

Phát biểu của giáo sư Ba Lan Adrzej Zoll cũng rất đúng với tâm lý, tình cảm của người Việt sống theo triết lý văn hoá phương Đông, muốn người chết được yên nghỉ, siêu thoát, được mồ yên, mả đẹp.

Bất luận vì lý do gì đi nữa, hoặc vì bất kỳ lợi ích xã hội nào, kể cả cách lý giải của ĐCSVN rằng “thấy cần thiết phải giữ gìn lâu dài thi hài của Bác để sau này đồng bào cả nước, nhất là đồng bào miền Nam và hải ngoại, bè bạn quốc tế, có điều kiện tới viếng Bác, thể hiện tình cảm sâu đậm đối với Bác” (*) thì sử dụng xác Hồ Chí Minh làm vật trưng bày, ĐCSVN đã và đang vi phạm pháp luật.

Theo Luật số 75/2006/QH11 về “hiến, lấy, ghép mô, bộ phận cơ thể người và hiến, lấy xác“, được Quốc hội CHXHCNVN khóa XI, thông qua ngày 29/11/2006, thì việc sử dụng cơ thể của Hồ Chí Minh sau khi chết đã vi phạm các khoản của điều 21 và 22:

Điều 21. Điều kiện lấy mô, bộ phận cơ thể ở người sau khi chết

a) Có thẻ đăng ký hiến mô, bộ phận cơ thể người sau khi chết;

 c) Trường hợp không có thẻ hiến mô, bộ phận cơ thể người sau khi chết thì việc lấy phải được sự đồng ý bằng văn bản của cha, mẹ hoặc người giám hộ của người đó hoặc vợ, chồng hoặc đại diện các con đã thành niên của người đó.

Điều 22. Điều kiện lấy xác

2. Việc lấy xác được thực hiện trong các trường hợp sau đây:

 a) Người chết có thẻ đăng ký hiến xác;

 b) Trường hợp người chết không có thẻ đăng ký hiến xác thì phải được sự đồng ý bằng văn bản của cha, mẹ hoặc người giám hộ của người đó hoặc vợ, chồng hoặc đại diện các con đã thành niên của người đó;

 Rõ ràng trong trường hợp Hồ Chí Minh, người chết không thuộc đối tượng cho phép lấy các bộ phận cơ thể và xác, vì chưa bao giờ thấy thông tin nào về Hồ Chí MInh có “thẻ đăng ký” hiến xác. ĐCSVN cũng chưa bao giờ công bố văn bản nào về sự đồng ý “của cha, mẹ hoặc người giám hộ, của vợ hoặc đại diện các con đã thành niên” của ông. Hơn thế, trong văn bản duy nhất của ông để lại là di chúc, thì ông đề nghị hoả thiêu.

Nếu nói rằng, Hồ Chí Minh là lãnh tụ của ĐCSVN, của dân tộc và thậm xưng rằng, việc ướp xác ông xuất phát từ ý nguyện của nhân dân, thì càng thể hiện rõ hơn sự lừa đảo, dối trá trắng trợn, bởi vì ĐCSVN chưa bao giờ hỏi ý dân (thông qua trưng cầu dân ý hoặc ít nhất tiến hành thăm dò dư luận xã hội rộng rãi và công bố cho công luận kết quả trước khi sử dụng xác Hồ Chí Minh). Thậm chí ngay cả khi nhân dân đồng ý thì cũng không đúng với các quy định của bộ luật đã nêu.

Mổ xẻ, lấy đi một số bộ phận cơ thể Hồ Chí Minh mang chôn một nơi, đã là việc làm ác độc, thất đức, vi phạm pháp luật, ĐCSVN còn tiếp tục vi phạm sâu hơn bằng xử lý hoá chất phần còn lại của cơ thể ông, đem trưng bày nơi công cộng, hoàn toàn không phải là “thể hiện tình cảm sâu đậm“, mà thực tế chẳng khác gì trưng bày xác chết của bác sĩ Gunther von Hagens trong “Bodies The Exhibition”, mà công luận chỉ trích.

Từ tất cả những phân tích trên, tôi muốn nhấn mạnh một lần nữa, sử dụng xác chết Hồ Chí Minh cho “trò chơi biểu tượng” phục vụ mục đích tuyên truyền chính trị ích kỷ, ĐCSVN đã cố tình tấn công vào các giá trị thẩm mỹ, đạo đức của người Việt, vi phạm pháp luật, làm khổ thân xác của Hồ Chí Minh, xúc phạm nghiêm trọng phẩm giá, danh dự của người chết và người thân trong gia đình.

Hãy chấm dứt trò chơi biểu tượng ngoại lai, phi pháp này!

Ngày 31 tháng 8 năm 2012

 © 2012 Lê Diễn Đức – RFA Blog

——————————————————

– Các tư liệu sử dụng trong bài được dẫn link chìm vào text tương ứng trong bài

-(*): Thông báo số 151-TB/TW ngày 19/8/1989 của Bộ Chính Trị, Nguyễn Thi: Lịch sử Việt Nam, trang 472 – Nxb Sudestasie, 1992).

————–

Thư của một nông dân gởi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

27-11-2011

Kính gởi: Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng

Tôi tên là Huỳnh Kim Hải, một nông dân làm lúa ở tỉnh Đồng Tháp thuộc Đồng bằng Sông Cửu Long, có viết một số bài báo để đòi hỏi quyền lợi của nông dân với bút danh Hoàng Kim ( Đồng Tháp).

Đầu thư, tôi kính chúc Tổng Bí thư và gia đình được nhiều sức khỏe.

Kính thưa Tổng Bí thư,

Thời Báo Kinh Tế Việt Nam Online cho biết trong buổi làm việc hôm 13/9 tại Trung ương Hội nông dân Việt Nam: “Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã đề nghị các đại biểu làm rõ thêm nhiều vấn đề. Trong đó có chất lượng, tình hình công ăn việc làm, đời sống vật chất của nông dân; nhận thức, giác ngộ chính trị, ý thức làm chủ của nông dân ra sao, hiện nay nông dân đang có tâm tư, nguyện vọng, đòi hỏi gì đối với Đảng, Nhà nước?”.

Nông dân chúng tôi rất vui mừng, vì Tổng Bí thư quan tâm đến sản xuất, đến đời sống, và tâm tư nguyện vọng của nông dân chúng tôi.

Thế nhưng, đọc Kiến nghị của Trung ương Hội Nông dân Việt Nam với Đảng, Nhà nước đăng trên báo Dân Việt Online, và một số báo khác, nông dân chúng tôi nhận thấy: ông Nguyễn Quốc Cường Chủ tịch Hội Nông dân, nói những điều mà Tổng Bí thư muốn nghe, chứ không phải những điều mà Tổng Bí thư cần phải biết.

Thưa Tổng Bí thư: nông dân chúng tôi hiện không có chỗ để nói, vì hội nông dân không phải của nông dân, vậy nếu muốn biết tình cảnh của nông dân xin Tổng Bí thư hãy đến cùng nông dân chúng tôi, xin hãy thân hành mà đến với nông dân để biết sự thật, còn nếu hỏi Hội Nông dân, hay những nông dân mà hội này giới thiệu thì Tổng Bí thư sẽ không bao giờ biết sự thật của nông dân

Vì vậy, tôi mạo muội viết bức thư này gởi đến Tổng Bí thư, như là một sự phản ảnh, báo cáo từ thực tế, như là một sự giải bài của nông dân với lãnh đạo, với mong muốn: nói cho Tổng Bí thư hiểu rỏ về tình cảnh của nông dân hiện nay; trong mong ước: từ thực tế mà nông dân chúng tôi trình bài, Tổng Bí thư hoàn chỉnh Nghị Quyết Tam Nông để giúp nông dân thoát nghèo.

Ông bà chúng ta nói rằng: “ sự thật mất lòng”. Sự thật thường khó nghe. Vì thế, xin Tổng Bí thư tha lỗi vì những sự thật đầy bức xúc mà tôi trình ra đây.

Kính thưa Tổng Bí thư,

Tôi xin được trình lên Tổng Bí thư một thực trạng đáng buồn trong việc sản xuất và tiêu thụ lúa gạo: Chính phủ đã bỏ rơi nông dân, nên nông dân đang “tự bơi” trong một nền nông nghiệp tự phát, dưới sự bóc lột của các nhóm lợi ích là các hiệp hội ngành hàng, còn Hội Nông dân không phải của nông dân nên không quan tâm bảo vệ quyền lợi cho nông dân. Tôi xin được trình bày cụ thể:

Chính phủ bỏ rơi nông dân.

Là một người làm lúa trên 20 năm, tôi xin được thưa với Tổng Bí thư rằng: từ trước đến nay, nông dân chúng tôi hầu như không nhận được những chính sách phát triển lúa gạo có hiệu quả nào từ Chính phủ, những chính sách của Chính phủ chỉ dừng lại ở mức độ xóa đói giảm nghèo.

Chính phủ nói nhiều đến việc cơ giới hóa sản xuất lúa từ 20 năm nay, nhưng Chính phủ không hề có chính sách chế tạo máy móc để cơ giới hóa:

Về khâu làm đất nông dân chúng tôi gian nan trong thời gian dài vì thiếu sức kéo, đến khi máy kéo loại nhỏ, đã qua sữ dụng, giá rẻ của Nhật Bản được nhập qua, phù hợp với túi tiền của nông dân, chúng tôi mới cơ giới hóa được khâu làm đất.

Về việc cơ giới hóa khâu thu hoạch cũng vậy, Chính phủ đề ra việc cơ giới hóa khâu thu hoạch, nhưng không có kế hoạch chế tạo máy gặt đập liên hợp, khi hảng Kubota qua Việt Nam bán máy gặt đập liên hợp vài năm gần đây, việc cơ giới hóa khâu thu hoạch mới phát triển mạnh mẻ.

Nếu Tổng Bí thư hỏi ông Bộ trưởng Bộ Công thương rằng Việt Nam ta đang xuất khẩu hằng năm loại gạo gì số lượng và chủng loại ra sao, tôi dám chắc ông Bộ trưởng Bộ Công thương không trả lời được, vì hiện nay, Hiệp hội lương thực Việt Nam mua gạo từ thương lái, rồi trộn lẩn các loại gạo với nhau, để xuất với tên gọi gạo trắng hạt dài, phân biệt bởi phần trăm tấm.

Nếu Tổng Bí thư hỏi ông Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn về việc qui hoạch cơ cấu giống lúa cho nông dân, ông Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cũng sẽ không trả lời được, vì Bộ Nông nghiệp có biết chủng loại và số lượng gạo xuất khẩu hằng năm ra sao mà lập kế hoạch cơ cấu giống, với lại, Bộ Nông nghiệp cũng chẳng biết giá từng loại lúa thay đổi ra sao vào vụ thu hoạch sắp tới, thì làm sao mà dám quy hoạch cơ cấu giống, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn chỉ khuyến cáo nông dân cách chọn giống trên báo, trên đài còn nông dân nghe hay không tùy ý.

Không những không có chính sách phát triển sản xuất, việc bán lúa gạo giúp cho nông dân Chính phủ cũng không làm được.

Chính phủ giao toàn quyền mua bán lúa gạo cho Hiệp hội lương thực Việt Nam là một hiệp hội ngành hàng hoạt động vì lợi nhuận, thế nên, Hiệp hội lương thực Việt Nam bán gạo xuất khẩu với giá rẻ nhất thế giới, rồi quay vào mua lúa tạm trữ của nông dân với giá rẻ như lấy không.

Ngày 4/11/2010 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Nghị định số 109/2010/NĐ-CP về kinh doanh xuất khẩu gạo, có hiệu lực từ ngày 1/1/2011. Nông dân chúng tôi xin thưa với Tổng Bí thư rằng đây là một Nghị định quan liêu và vô trách nhiệm đối với quyền lợi của nông dân, vì Nghị định không hề quan tâm đến giá bán gạo xuất khẩu và giá thu mua lúa, tức là không quan tâm đến thu nhập của nông dân.

Nghị định quan liêu vô trách nhiệm này có hiệu lực từ ngày 1/1/2011, vậy mà mãi cho đến ngày 17/6/2011 Bộ Tài chính mới ban hàng Thông tư số 89/2011/ TT-BTC về cách tính giá sàn xuất khẩu gạo, nhưng phải tới 1/8/2011 mới có hiệu lực. Như vậy từ ngày 1/1/2011 đến ngày 1/8/2011 giá sàn xuất khẩu gạo do ai tính và tính ra sao? Từ ngày 1/8 đến nay cũng không thấy ai công bố giá sàn gạo xuất khẩu cả.

Thông tư số 89/2011/TT-BTC là hổn mang của những ẩn số không đầu không đuôi, tôi dám cam đoan với Tổng Bí thư là chẳng thể dựa vào 2 cách tính trong Thông tư này để tính được giá sàn xuất khẩu gạo.

Không những không giúp được nông dân trong sản xuất và tiêu thụ sản phẩm, Chính phủ lại bắt nông dân chúng tôi dùng thu nhập còm cỏi của mình để chống lạm phát cho Chính phủ, bằng cách khống chế giá lúa gạo để chống lạm phát.

Việt Nam và Thái Lan xuất khẩu trên 50% lượng gạo thế giới, Thái Lan từ nhiều năm nay, nhiều lần đề nghị hợp tác với Việt Nam để ấn định giá bán gạo trên thị trường thế giới, vậy mà, Chính phủ Việt Nam luôn từ chối. Năm nay, Chính phủ Thái Lan nâng mức múa lúa cho nông dân Thái Lan lên khoảng 500 đô la Mỹ/ tấn, vậy mà Việt Nam năm 2011 này vẫn bán gạo với giá khoảng 500 đô la Mỹ/ tấn.

Tôi xin trình lên Tổng Bí thư phát biểu của ông Nguyễn Thành Biên Thứ trưởng Bộ Công thương, kiêm Tổ trưởng Tổ xuất khẩu gạo của Chính phủ, để Tổng Bí thư hiểu vì sao Chính phủ Việt Nam không hợp tác với Chính phủ Thái Lan ấn định giá bán gạo xuất khẩu: “ Trong những tháng cuối năm, mục tiêu kiềm chế lạm phát là quan trọng nên điều hành lúa gạo phải hướng tới mục tiêu này, không thể chạy theo mục tiêu đảm bảo có lãi cao cho nông dân”.

Nông dân đang tự bơi.

Bị Chính phủ bỏ rơi, nên nông dân chúng tôi phải “tự bơi” để sản xuất, mà “ tự bơi” thì cực khổ, thiệt hại kể làm sao cho xiết!

Trình độ học vấn cấp 1, cấp 2 mà phải lao vào nghiên cứu cải tiến máy móc để phục vụ sản xuất: nông dân làm máy cấy, nông dân làm máy gặt đập liên hợp, nông dân làm máy phun thuốc trừ sâu, nông dân làm máy tách vỏ dừa, nông dân làm máy tách vỏ đậu phọng… thì thất bại ê chề mà thành công hạn hữu.

Thế nhưng, khi thành công cũng không được lợi ích gì.

Tôi xin được lấy việc chế tạo máy gặt đập liên hợp làm thí dụ: phải có tài năng và dũng cảm chấp nhận hao công, tốn của nông dân mới có thể làm ra được máy gặt đập liên hợp, nhưng do thực hiện thủ công với vật liệu tự tìm nên hay hỏng hóc trong quá trình sữ dụng. Thế rồi, hảng Kubota vào Việt Nam sản xuất máy gặt đập liên hợp, máy được sản xuất hàng loạt, vật liệu có độ bền cao, sữ dụng ít hỏng hóc, dể mua phụ tùng, nên dù giá cao vẫn chiếm lĩnh thị trường.

Từng nông dân sản xuất thủ công, cạnh tranh với hảng Kubota nổi tiếng, khác nào trứng chọi với đá. Và như vậy công sức của nông dân chế tạo máy gặt đập liên hợp dù thành công, đã đổ xuống sông xuống biển, vì không thể cạnh tranh nổi với máy của hảng Kubota.

Thưa Tổng Bí thư. Vào năm 2004, Bộ Nông nghiệp và hợp tác xã Thái Lan đã soạn thảo chiến lược lúa gạo giai đoạn 2004- 2008. Đây là chiến lược nhằm hoạch định đường lối nâng cao hiệu quả phát triển lúa gạo của Thái Lan trong những năm trước mắt. Bản dự thảo gồm 5 lĩnh vực: 1/ Nâng cao năng suất; 2/ Nâng cao giá trị; 3/ Tiếp thị quy mô toàn cầu; 4/ Đảm bảo đời sống người lao động và tránh rủi ro; 5/ Nâng cao hiệu quả dịch vụ.

Còn ở Việt Nam, từ trước đến nay: trồng giống gì, và bán ra sao là tự nông dân.

Do Bộ Công thương và Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn không biết mỗi năm bán loại lúa gì số lượng ra sao, nên nông dân chúng tôi đang phải tự chọn giống lúa theo kiểu hên xui để gieo sạ. Tôi xin lấy thí dụ: lúa thơm Jasmin 85 có năm hơn lúa ngang IR 50404 đến 1.500 đồng/ kg, nhưng có năm chỉ hơn 200 đồng/ kg.

Cho nên nông dân hiện đang chọn giống gì, trồng cây gì: cũng chết!

Sản xuất đã tự bơi còn việc tiêu thụ sản phẩm lại thê thảm hơn. Nông dân làm ra lúa gạo, nhưng không có quyền ấn định giá mua bán lúa gạo.

Hiệp hội lương thực Việt Nam được Chính phủ giao độc quyền mua bán lúa gạo, lại luôn bán gạo xuất khẩu với giá rẻ nhất thế giới, rồi quay trở vào trong nước bài kế mua lúa tạm trữ, để ăn cướp hết lợi nhuận của nông dân.

Thưa Tổng Bí thư. Xuất khẩu gạo mà không có kho chứa lúa gạo thì làm sao điều tiết được quá trình xuất khẩu, làm sao giữ lúa gạo chờ giá, làm sao không bị khách hàng ép giá. Vậy mà, dù xuất khẩu gạo trên 20 năm nhưng Việt Nam không xây dựng đủ kho chứa lúa.

Thiếu kho chứa lúa, nhưng sì lô chứa lúa gạo hiện đại được xây dựng ở Phường 11 thị xã Cao Lãnh tỉnh Đồng Tháp từ khi xây dựng lại bị bỏ hoang, đến hôm nay xi lô chứa lúa đã biến thành Xí nghiệp sản xuất thức ăn thủy sản Sông Tiền.

clip_image002

Xi lô hiện đại ỏ Đồng Tháp đã biến thành xí nghiệp thức ăn thủy sản.

Chính phủ các nước nhập khẩu gạo (điển hình là Philippines) trực tiếp điều hành việc nhập khẩu, với mục đích hạ giá gạo nhập khẩu. Chính phủ các nước xuất khẩu gạo ( điển hình là Thái Lan) cũng trực tiếp điều hành việc xuất khẩu mục đích là nâng cao giá bán gạo, còn ở Việt Nam, Chính phủ giao toàn quyền xuất khẩu gạo cho Hiệp hội lương thực Việt Nam, thế nhưng, Hiệp hội lương thực Việt Nam do thu lợi nhuận đầu tấn nên không quan tâm gì đến giá bán gạo xuất khẩu, như vậy, chẳng khác nào Chính phủ Việt Nam đang bắt từng nông dân phải cạnh tranh trong xuất khẩu gạo với Chính phủ các nước.

Là nước xuất khẩu gạo mà Chính phủ chẳng có cơ quan nào thực hiện việc phân tích và dự báo giá lúa gạo thế giới, chẳng có kho bải để trữ lúa gạo chờ giá, Chính phủ giao hết việc mua bán lúa gạo cho Hiệp hội Lương thực Việt Nam, mà Hiệp hội Lương thực Việt Nam chỉ biết bán lúa gạo theo kiểu sang tay, chẳng biết phân tích dự, báo giá gì cả.

Hay nói một cách hình tượng hơn: với cơ chế xuất khẩu gạo hiện nay, Chính phủ Việt Nam đang xô nông dân Việt Nam ra biển lớn trên xuồng ba lá.

Nền nông nghiệp Việt Nam đang tự phát.

Chúng ta có một nền nông nghiệp, mà trong đó Chính phủ không có các chính sách phát triển nông nghiệp, Chính phủ giao cho các hiệp hội ngành hàng độc quyền mua bán lúa gạo, nông sản của nông dân, đổi lại, các hiệp hội ngành hàng khống chế giá lúa gạo, nông sản để giúp Chính phủ kiềm chế lạm phát.

Trong nền nông nghiệp Việt Nam hiện nay, các hiệp hội ngành hàng tước đoạt hết lợi nhuận của nông dân.

Được độc quyền các hiệp hội ngành hàng xuất khẩu nông sản ở dạng thô để ăn chênh lệch đầu tấn, mà không hề quan tâm đến việc nâng cao giá trị nông sản, không xây dựng các nhà máy chế biến, không xây dựng kho bải, không tạo thương hiệu cho nông sản.

Việt Nam có nhiều mặt hàng nông sản xuất khẩu đứng hàng đầu thế giới như: gạo, cà phê, cao su, tiêu, điều… thế nhưng trên 90% hàng nông sản xuất khẩu ở dạng thô, giá rất rẻ so với giá mặt hàng cùng loại của nước khác.

Điển hình như gạo, Việt Nam xuất khẩu gạo đứng thứ 2 thế giới, thời gian xuất khẩu trên 20 năm, nhưng luôn bán gạo với giá rẻ nhất thế giới, thường xuyên rẻ hơn gạo cùng loại của Thái Lan Từ 100 – 150 đô la Mỹ/ tấn. Vậy mà, Chính phủ chưa hề đề ra bất cứ chính sách nào để tăng giá trị hạt gạo.

Trồng cây gì, nuôi con gì điều do nông dân tự ý chọn lựa, bán được hay không là do hên xui, may nhờ rủi chịu, chứ nền nông nghiệp không phát triển dựa trên kế hoạch nào cả, chính phủ không đề ra được bất cứ chính sách phát triển nông nghiệp nào cả.

Khi có dịch bệnh vàng lùn, lùn xoắn lá trên lúa, các bộ ngành và các nhà khoa học điều đồng loạt khuyến cáo không nên trồng lúa vụ 3 để cắt dịch bệnh. Thế nhưng hiện nay, diện tích lúa vụ 3 đã tăng lên khoảng 600.000 ha.

Tại sao lại đắp đê để độc canh 3 vụ lúa bấp bênh? Tại sao không thực hiện 2 vụ lúa 1 vụ màu?

Trồng không biết nên trồng giống gì, cây gì. Nuôi không biết nên nuôi con gì. Bán cũng không biết sẽ bán cho ai, giá cả ra sao. Đó là thực trạng của nền nông nghiệp Việt Nam.

Các hiệp hội ngành hàng tước đoạt hết lợi nhuận của nông dân.

Chính phủ phát triển nông nghiệp bằng cách dựa hẳn vào các hiệp hội ngành hàng, bắt các hiệp hội ngành hàng làm thay nhiệm vụ cùa Chính phủ, đổi lại, Chính phủ cho phép hiệp hội ngành hàng độc quyền mua bán các sản phẩm nông nghiệp, vì thế, lợi dụng sự độc quyền này, các hiệp hội ngành hàng tước đoạt hết lợi nhuận của nông dân.

Tôi xin được phép trình lên Tổng Bí thư cách thức buôn bán lúa gạo của Hiệp hội Lương thực Việt Nam. ( Hiệp hội Cà phê Ca cao hoạt động rất giống với Hiệp hội Lương thực Việt Nam)

Hiệp hội lương thực Việt Nam luôn bán gạo với giá rẻ nhất thế giới:

Báo Tuổi Trẻ Online cho biết: “Trong vòng 5 năm 2001-2005 “giá của chúng ta chỉ bằng gần 80% giá bình quân thế giới (220USD/tấn). Đó là giá bán “bèo” nhất trong số 5 nước xuất khẩu gạo nhiều nhất thế giới (xét theo khối lượng) theo thứ tự là Thái Lan, Ấn Độ, Việt Nam, Pakistan”.

Năm 2006, trong một bài trả lời phỏng vấn trên báo VnExpress, ông Trương Thanh Phong, Tổng giám đốc công ty Lương thực miền Nam kiêm Chủ tịch VFA, cho biết: “Chỉ trong một thời gian ngắn từ mức giá hơn 260 USD/tấn, loại gạo 5 % tấm liên tục rớt giá và hiện được doanh nghiệp ký bán với giá chỉ 242 – 245 USD/tấn. trong khi giá thành loại gạo này lên đến 248 USD/tấn.”

Năm 2008, ngừng xuất khẩu gạo vì lý do an ninh lương thực, giá gạo xuất khẩu giảm, theo các chuyên gia nông dân thiệt khoảng nữa tỷ đô la Mỹ.

Ngày 21.8.2009 báo Lao Động Online cho biết: “Nghịch lý ở chỗ “làm chủ” thị trường gạo, nhưng hiện giá gạo của ta vẫn thấp nhất thế giới…”.

Bán gạo giá đã rẻ nhất thế giới, nhưng không mua lúa cho nông dân từ giá bán gạo này, Hiệp hội Lương thực Việt Nam bài mưu mua lúa tạm trữ, để ăn cướp hết lợi nhuận của nông dân:

Năm 2008 Hiệp hội Lương thực Việt Nam bán gạo xuất khẩu giá qui ra giá lúa 6.432 đồng/ kg, mua lúa nông dân với giá 4.000 đồng/ kg. Hiệp hội lời 2.432 đồng/kg, nông dân bán lúa hòa vốn.

Năm 2009, bán gạo xuất khẩu qui lúa giá 6.362 đồng/ kg, mua lúa của nông dân với giá 4.000 đồng/ kg. Hiệp hội lời 2.362 đồng/ kg, nông dân hòa vốn.

Năm 2010, Hiệp hội Lương thực Việt Nam mua lúa tạm trữ cả hai vụ đông xuân và hè thu với giá vẫn 4.000 đồng/ kg, nhưng bán gạo với giá qui lúa 5.365 đồng/ kg, cả năm này, nông dân lời không đủ sống.

Thật là đau xót khi thưa với Tổng Bí thư rằng: chỉ cần Chính phủ lãnh đạo việc mua bán lúa gạo hiệu quả thì từ năm 2008 đến nay, nông dân luôn bán lúa với giá khoảng 6.000 đồng/ kg chứ không phải trồi sụt ở mức 4.000 đồng/ kg như hiện nay.

Cùng là mặt hàng bình ổn nhưng khi phân bón tăng giá Chính phủ chẳng hề bình ổn, Hiệp hội phân bón muốn tăng giá bao nhiêu thì tăng.

Thuốc bảo vệ thực vật cũng vậy các công ty, xí nghiệp muốn tăng bao nhiêu thì tăng Chính phủ chẳng kiểm tra kiểm soát gì cả.

Hội Nông dân là của Nhà nước nên chẳng quan tâm gì đến nông dân.

Mua bán lúa gạo Hiệp hội Lương thực Việt Nam độc quyền, có 21 vị ủy viên ấn định giá lúa gạo. Mua bán cà phê có Hiệp hội Cà phê Ca cao độc quyền, có 20 vị trong câu lạc bộ 20 ấn định giá mua bán cà phê.

Hội Nông dân đại diện cho tất cả nông dân trồng nhiều loại cây và nuôi nhiều loại con, thế nhưng Hội Nông dân là của Nhà nước chứ chẳng phải của nông dân.

Thực tế hiện nay, cơ quan làm việc của Hội Nông dân do Nhà nước cấp, nhân sự do Nhà nước bổ nhiệm, tiền lương do Nhà nước phát, công việc do Nhà nước phân công, cho nên, Hội Nông dân chỉ làm những việc có tính phong trào, mà không quan tâm đúng mức đến việc bảo vệ quyền lợi của nông dân trong kinh tế thị trường.

Ở địa phương tôi, năm 1998, UBND xã đến tận nhà phát cho một số nông dân thẻ hội viên Hội Nông dân, rồi từ đó đến nay không hề họp hội gì cả, bản thân tôi đã 20 năm làm lúa mà không biết mình có phải là hội viên Hội Nông dân hay không.

Do lãnh đạo hội nông dân là nhân viên của Nhà nước, nên Chính phủ làm sao họ để vậy, không bao giờ dám có ý kiến bảo vệ quyền lợi cho nông dân: Chính phủ khống chế giá lúa gạo để chống lạm phát lãnh đạo Hội nông dân nghe theo, Hiệp hội Lương thực Việt Nam bài ra việc mua lúa tạm trữ để ăn cướp hết lợi nhuận của nông dân, Hội Nông dân làm thinh…

Trong kinh tế thị trường, Hội Nông dân không bảo vệ quyền lợi của nông dân thì ai sẽ bảo vệ quyền lợi cho nông dân? Hội Nông dân không phản ảnh tâm tư nguyện vọng của nông dân lên Đảng và Nhà nước, thì làm sao Đảng và Nhà nước biết tâm tư nguyện vọng của nông dân?

Thưa Tổng Bí thư. Tôi đã trình lên Tổng Bí thư thực trạng bi đát: nông dân đang càng ngày càng nghèo, và sự tự phát của nền nông nghiệp với biểu hiện xuất khẩu thô nông sản.

Với mong ước Tổng Bí thư thay mặt Đảng và Nhà nước thực hiện thành công Nghị Quyết Tam Nông, tôi xin được đề đạt lên Tổng Bí thư tâm tư, nguyện vọng và những yêu cầu của nông dân đối với Đảng và Nhà nước.

Xin Tổng Bí thư thay đổi tư duy của Chính phủ.

Xin Tổng Bí thư thay đổi tư duy của Chính phủ, làm cho Chính phủ thực sự quan tâm đến quyền lợi của nông dân, đến sự phát triển của nền nông nghiệp, đến việc thực hiện Nghị Quyết Tam Nông.

Chính phủ hiện nay có tư duy khống chế giá lúa gạo để chống lạm phát ( khống chế cả giá lương thực, thực phẩm), vì thế, Chính phủ để cho Hiệp hội lương thực Việt Nam bán gạo với giá rẻ nhất thế giới, và mua lúa của nông dân với giá thấp như lấy không. Xin Tổng Bí thư xóa bỏ tư duy khống chế giá lúa gạo của Chính phủ.

Thái Lan đang thực hiện chính sách mua lúa giá cao cho nông dân, nhưng vẫn đảm bảo cho người ăn gạo, vẫn đảm bảo chống lạm phát, chứ đâu có khống chế giá lúa gạo như Chính phủ Việt Nam.

Chính phủ có tư duy bao đồng trong việc đảm bảo an ninh lương thực cho thế giới: sang Campuchia rồi sang châu Phi lập liên doanh trồng lúa, để dạy các nước trồng lúa, mà không nghĩ đến việc sẽ thu hẹp thị trường xuất khẩu gạo của nông dân và tạo thêm đối thủ cạnh tranh xuất khẩu gạo cho nông dân Việt Nam. Xin Tổng Bí thư nghiêm cấm mọi hoạt động lập liên doanh dạy nước ngoài làm lúa.

Xin Tổng Bí thư thay đổi cơ chế mua bán lúa gạo bất nhân, bất trí, và bất lương hiện nay.

Cơ chế mua bán lúa gạo hiện nay mà Chính phủ giao cho Hiệp hội Lương thực Việt Nam thực hiện: bất nhân vì làm cho nông dân càng ngày càng nghèo, bất trí vì bán gạo với giá rẻ nhất thế giới, bất lương vì ăn cướp hết lợi nhuận của nông dân. Xin Tổng Bí thư tháo ách bốc lột của Hiệp hội lương thực Việt Nam với nông dân mà Chính phủ đang quàng lên cổ nông dân.

Điều kiện tiên quyết để xuất khẩu gạo thành công là phải có kho bải liên hợp với nhà máy xay lúa và máy sấy. Không có đủ kho bải chỉ nói thánh nói tướng cho vui chứ Chính phủ không thể lãnh đạo được xuất khẩu gạo.

Xin Tổng Bí thư trả lại Hội Nông dân cho nông dân.

Điều kiện tiên quyết để Hội Nông dân của nông dân là: lãnh đạo Hội Nông dân phải do nông dân bầu ra, lương do nông dân cấp phát.

Hội Nông dân phải là của nông dân mới bảo vệ được quyền lợi của nông dân trong kinh tế thị trường.

Lãnh đạo Hội Nông dân phải là nông dân hoặc những chuyên gia am tường về nông nghiệp có thiện ý với nông dân, có hai người thích hợp lãnh đạo hội nông dân đó là: Giáo sư Võ Tòng Xuân (đối ngoại) và Tiến sĩ Đặng Kim Sơn, Viện trưởng Viện Chính sách và Chiến lược PTNNNT (đối nội).

Hiện nay, lãnh đạo Hội Nông dân do Chính phủ phân công, tiền lương do Chính phủ trả, cơ quan do Chính phủ cấp, thế nên Hội Nông dân là của Chính phủ chứ chẳng phải của nông dân.

Xin Tổng Bí thư trả Hội Nông dân lại cho nông dân, và giúp đở Hội nông dân của nông dân hoạt động hiệu quả trong cơ chế thị trường.

Cụ thể hơn, xin Tổng Bí thư giúp thành lập Hiệp hội của những người trồng lúa để bảo vệ quyền lợi cho người nông dân trồng lúa chúng tôi.

Xin Tổng Bí thư xóa bỏ việc độc quyền của các hiệp hội ngành hàng đối với lúa gạo và nông sản.

Hiệp hội Lương thực Việt Nam độc quyền mua bán lúa gạo nên năm nào cũng ép giá, thắt hầu bóp cổ nông dân. Hiệp hội phân bón và các công ty thuốc bảo vệ thực vật năm nào cũng tăng giá sản phẩm để móc túi nông dân.

Nếu không xóa bỏ sự độc quyền ép giá của các hiệp hội này, nông dân chúng tôi sẽ không ngóc đầu lên nổi.

Xin Tổng Bí thư xóa bỏ độc quyền của các hiệp hội ngành hàng và có cơ chế kiểm tra, giám sát về giá đối với phân bón và thuốc bảo vệ thực vật.

Xin Tổng Bí thư ra lệnh tổng kiểm toán để biết lợi nhuận hàng năm của Hiệp hội Lương thực Việt Nam, Hiệp hội Phân bón, và các công ty sản xuất thuốc bảo vệ thực vật, từ đó thu lại lợi nhuận bất chính mà các hiệp hội này đã tước đoạt của nông dân. ( như năm 2008 Hiệp hội Lương thực Việt Nam bán lúa giá 6.432 đồng nhưng mua lúa của nông dân có 4.000 đồng/ kg).

Xin Tổng Bí thư xem xét hình mẫu mà Chính phủ Thái Lan lo cho nông dân Thái Lan. Xin Tổng Bí thư buộc Chính phủ Việt Nam phải trực tiếp điều hành mua bán lúa gạo vì quyền lợi của nông dân như Chính phủ Thái Lan đang làm.

Xin Tổng Bí thư yêu cầu Chinh phủ đưa ra các chính sách phát triển nông nghiệp và xuất khẩu nông sản hiệu quả.

Việc sản xuất lúa nói riêng và nền nông nghiệp Việt Nam nói chung đang phát triển theo kiểu tự phát. Xin Tổng Bí thư yêu cầu Chính phủ đề ra chiến lược lúa gạo và những chính sách phát triển nông nghiệp hiệu quả.

Để phát triển nông nghiệp, Chính phủ phải có những chính sách cụ thể, chứ không thể dựa hoàn toàn vào các hiệp hội ngành hàng.

Các chính sách phát triển nông nghiệp dài hạn là cần thiết, nhưng phải có những chính sách ngắn hạn kèm theo, chính sách phát triển nông nghiệp mà đưa ra cho tới năm 2030, nhưng không biết năm 2012 làm gì, thì cũng như không, do chẳng ai kiểm tra được.

Xin Tổng Bí thư cho phép nông dân quyền sở hữu ruộng đất của mình

Hiện nay, quyền sữ dụng đất của nông dân chúng tôi cũng tương đương với quyền sở hữu: nông dân có quyền mua bán, trao đổi, cho tặng… Thế nhưng, đất đai vẫn thuộc sở hữu của Nhà nước.

Trước đây, Việt Nam chỉ kinh tế nhà nước và kinh tế tập thể, mọi tư liệu sản xuất đều là của nhà nước, nên đất đai thuộc sở hữu nhà nước là điều hợp lý.

Nông dân chúng tôi làm lúa, sau khi để lại đủ ăn cho đến thu hoạch vụ sau, số lúa dư bán cho nhà nước và nhận tem phiếu để mua các mặt hàng nhu yếu phẩm. Nông dân đi học, đi bệnh viện không tốn tiền.

Nay, mọi tư liệu sản xuất đã được tư hữu hóa, nông dân phải bỏ tiền ra mua mọi mặt hàng nhu yếu theo giá thị trường, đi học, đi bệnh viện phải tốn tiền, vậy giữ nguyên quy định đất đai thuộc sở hữu Nhà nước tức là không công bằng đối với nông dân.

Mọi thành phần kinh tế điều có quyền tư hữu về tư liệu sản xuất, công nhân có quyền tư hữu xí nghiệp và nhà máy thông qua hình thức cổ phần, nhà tư bản được quyền tư hữu nhà máy và xí nghiệp, vậy tại sao nông dân không có quyền tư hữu về tư liệu sản xuất là ruộng đất của mình?

Mọi thành phần kinh tế điều là hữu sản, tại sao chỉ có nông dân vẩn là vô sản?

Nhà nước lớn sở hữu ruộng đất của nông dân chúng tôi, thì cũng không khác gì nông dân sở hữu, thế nhưng, Nhà nước nhỏ tức chính quyền cấp xã, huyện, tỉnh sở hữu ruộng đất của chúng tôi, chính là nguyên nhân sinh ra dân oan, dân khiếu kiện đông đúc hiện nay, vì nhà nước nhỏ rất khó thoát khỏi tham nhũng từ quyền sở hữu ruộng đất của nông dân.

Còn nếu ngại khi nông dân được tư hữu hóa ruộng đất sẽ gây khó khăn cho việc quy hoạch và phát triển công nghiệp, phát triển thành thị là một lo ngại không đúng. Thái Lan nông dân họ tư hữu ruộng đất, nhưng Chính phủ Thái Lan vẫn phát triển công nghiệp hóa và thành thị hóa nông thôn mà không có trở ngại gì.

Thưa Tổng Bí thư,

Làm sao thực hiện được Nghị Quyết Tam Nông của Đảng khi mà thu nhập chính đáng của nông dân trong việc bán lúa bị Hiệp hội Lương thực Việt Nam tước đoạt trắng trợn và công khai?

Cuối cùng, xin Tổng Bí thư cho các chuyên gia về nông nghiệp của Đảng và Chính phủ, phân tích đến vạch lá tìm sâu những điều tôi vừa kính trình lên Tổng Bí thư, nếu có gì gian dối không đúng sự thật, tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm trước Tổng Bí thư và trước pháp luật.

Còn, nếu những điều tôi kính trình lên Tổng Bí thư là đúng, thì đây là tiếng kêu cứu của hằng triệu nông dân khốn khổ, càng ngày đang càng nghèo hơn một cách phi lý, không còn chỗ dựa, đang trông chờ Tổng Bí thư và Đảng cứu giúp.

Xin Đảng và Tổng Bí thư cứu giúp nông dân Việt Nam.

Người gởi thư,

HUỲNH KIM HẢI

GHI CHÚ:

Thư này tôi đã gởi cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng bằng dịch vụ chuyển phát nhanh của bưu điện.

clip_image004

 

 

Trông mong gì được!

Nguyễn Thanh Giang

Tác giả gửi tới Dân Luận

Tiến sỹ Trần Nhơn, nguyên thứ trưởng Bộ Thủy Lợi, vừa viết gửi tôi một email: “Chúng ta nên đọc và suy ngẫm, nghiên cứu sâu sắc những vấn đề nêu trong “Thư của một nông dân gởi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Bức thư là của một người xưng tên Huỳnh Kim Hải, một nông dân làm lúa ở tỉnh Đồng Tháp thuộc Đồng bằng Sông Cửu Long.

Lý do ông Huỳnh Kim Hải phải viết thư là vì: “…đọc Kiến nghị của Trung ương Hội Nông dân Việt Nam với Đảng, Nhà nước đăng trên báo Dân Việt Online, và một số báo khác, nông dân chúng tôi nhận thấy: ông Nguyễn Quốc Cường Chủ tịch Hội Nông dân, nói những điều mà Tổng Bí thư muốn nghe, chứ không phải những điều mà Tổng Bí thư cần phải biết.

… Thưa Tổng Bí thư: nông dân chúng tôi hiện không có chỗ để nói, vì hội nông dân không phải của nông dân”.

Bức thư tố cáo Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn: “Nếu Tổng Bí thư hỏi ông Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn về việc qui hoạch cơ cấu giống lúa cho nông dân, ông Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cũng sẽ không trả lời được, vì Bộ Nông nghiệp có biết chủng loại và số lượng gạo xuất khẩu hằng năm ra sao mà lập kế hoạch cơ cấu giống, với lại, Bộ Nông nghiệp cũng chẳng biết giá từng loại lúa thay đổi ra sao vào vụ thu hoạch sắp tới, thì làm sao mà dám quy hoạch cơ cấu giống, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn chỉ khuyến cáo nông dân cách chọn giống trên báo, trên đài còn nông dân nghe hay không tùy ý”.

Tố cáo Bộ trưởng Bộ Công thương: “Nếu Tổng Bí thư hỏi ông Bộ trưởng Bộ Công thương rằng Việt Nam ta đang xuất khẩu hằng năm loại gạo gì, số lượng và chủng loại ra sao, tôi dám chắc ông Bộ trưởng Bộ Công thương không trả lời được, vì hiện nay, Hiệp hội lương thực Việt Nam mua gạo từ thương lái, rồi trộn lẩn các loại gạo với nhau, để xuất với tên gọi gạo trắng hạt dài, phân biệt bởi phần trăm tấm”. 

[Hiệp hội Lương thực Việt Nam: chức năng như một tổng công ty quốc doanh về xuất khẩu nông nghiệp, đứng đầu là các đảng viên cao cấp của đảng CSVN, mục đích ép giá mua rẻ: lúa gạo, cà phê, tiêu,…của nông dân, và chiếm đoạt độc quyền hàng nông sản xuất khẩu trị giá trên 21 tỷ USD/năm. TH]

Đặc biệt là, bức thư phê phán Chính phủ hết sức kịch liệt:

– “Chính phủ bỏ rơi nông dân. Là một người làm lúa trên 20 năm, tôi xin được thưa với Tổng Bí thư rằng: từ trước đến nay, nông dân chúng tôi hầu như không nhận được những chính sách phát triển lúa gạo có hiệu quả nào từ Chính phủ, những chính sách của Chính phủ chỉ dừng lại ở mức độ xóa đói giảm nghèo”.

– “Chính phủ đã bỏ rơi nông dân, nên nông dân đang “tự bơi” trong một nền nông nghiệp tự phát, dưới sự bóc lột của các nhóm lợi ích là các hiệp hội ngành hàng, còn Hội Nông dân không phải của nông dân nên không quan tâm bảo vệ quyền lợi cho nông dân”.

– “Bị Chính phủ bỏ rơi, nên nông dân chúng tôi phải “tự bơi” để sản xuất, mà “tự bơi” thì cực khổ, thiệt hại kể làm sao cho xiết!

Trình độ học vấn cấp 1, cấp 2 mà phải lao vào nghiên cứu cải tiến máy móc để phục vụ sản xuất: nông dân làm máy cấy, nông dân làm máy gặt đập liên hợp, nông dân làm máy phun thuốc trừ sâu, nông dân làm máy tách vỏ dừa, nông dân làm máy tách vỏ đậu phọng… thì thất bại ê chề mà thành công hạn hữu”.

– “Không những không có chính sách phát triển sản xuất, việc bán lúa gạo giúp cho nông dân Chính phủ cũng không làm được”.

– “Xin Tổng Bí thư thay đổi tư duy của Chính phủ, làm cho Chính phủ thực sự quan tâm đến quyền lợi của nông dân, đến sự phát triển của nền nông nghiệp, đến việc thực hiện Nghị Quyết Tam Nông”.

V.v…

Đọc xong thư của bác nông dân Huỳnh Kim Hải, người ta nghĩ, không biết có ai nên làm theo mà hỏi những câu hỏi tương tự như sau? Và nên hỏi ai?

– Vì sao nông dân ốm đau, vào bệnh viện của mình mà khổ nhục gấp trăm lần vào nhà tù tư bản? Hỏi Bộ Y tế có đúng không?

– Vì sao thầy cô không dạy đủ ở giờ học chính mà để dành cho buổi học thêm? Hỏi Bộ Giáo dục – Đào tạo có đúng không?

– Vì sao nông dân bị trưng mua ruộng đất quá rẻ, đội đơn kêu oan vật vã đầu đường xó chợ năm này tháng khác không được giải quyết mà còn bị công an bắt giam rất khổ nhục? Hỏi Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn? Hay hỏi Bộ Công an?

– Vì sao số người chết vì tai nạn giao thông cao vào hàng kỷ lục so với thế giới, khủng khiếp hơn nước có chiến tranh? Hỏi Bộ Giao thông Vận tải có đúng không?

– Vì sao có nhiều vụ án oan sai, nhiều vụ án xử không đúng Hiến pháp, luật pháp? Hỏi Tòa án có đúng không?

– Vì sao ngư dân đánh cá trong hải phận mình, bị giặc bắn giết mà không ai bảo vệ? Hỏi Bộ Lao động Thương binh Xã hội hay hỏi Bộ Quốc phòng?

V.v…

Những người chín chắn sẽ thấy: không ai nên hỏi và không nên hỏi ai.

Không ai nên hỏi vì sẽ không thể được trả lời thỏa đáng mà nhiều khi còn bị quy tội nói xấu Đảng.

Không nên hỏi ai vì thực sự là không ai có thể trả lời một cách nghiêm chỉnh.

Người ta rất tài ở chỗ cho cảm giác tự do dân chủ gấp triệu lần tư bản nhưng chỉ được dân chủ ở cơ sở. Thế là, trước đây cấm kỵ phê phán bất cứ loại cán bộ nào của Đảng, nay thì tha hồ phê phán, thậm chí chửi rủa, lên án… nhưng chỉ được phê phán cấp dưới thôi.

Chỉ dưới sai chứ trên bao giờ cũng đúng.

Nhưng, đâu là trên, đâu là dưới? Huyện đúng, chỉ xã sai. Tỉnh đúng, chỉ huyện sai. Trung ương đúng, chỉ tỉnh sai, Chính phủ đúng, chỉ các bộ các ngành sai. Lên cao chót vót là Đảng. Đảng bao giờ cũng đúng, còn gì sai nữa thì chỉ có Chính phủ sai. Thế cho nên, học tập các đấng bề trên, xã cũng không chịu nhận xã sai mà có gì sai là chỉ do dân sai!

Vậy nên người ta mới bảo: sướng nhất ông Đảng, khổ nhất thằng dân!

Đảng được coi như một thứ gì đó anh minh tuyệt đỉnh, uyên bác tuyệt đỉnh… hội tụ ở Tổng Bí thư. Nghĩ vậy, ông nông dân Huỳnh Kim Hải không chỉ mách TBT mọi chuyện mà còn tin rằng có thể: “Xin Tổng Bí thư thay đổi tư duy của Chính phủ”.

Chắc là ông nông dân Hải vô cùng sủng tín cái nhãn mác giáo sư-tiến sỹ của TBT.

Nhưng, chẳng hiểu ông có biết, TBT không học và chưa hề trải nghiệm thực tế lĩnh vực khoa học và công nghệ nói chung và nông nghiệp nói riêng; không học và chưa trải nghiệm thực tế về kinh tế-tài chính…. Ông chỉ có một mớ sách Mác-Lênin cổ lỗ sỹ với một tệp văn kiện, diễn văn viết theo yêu cầu của các nhà lãnh đạo tiền nhiệm.

Chẳng có thế mà, đến làm việc với Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh ngày 28.11.2011, kết thúc buổi làm việc, TBT cầm giấy đọc: “Thanh niên là rường cột của dân tộc, là người chủ tương lai của đất nước, là lực lượng xung kích thực hiện các nhiệm vụ cách mạng của Đảng, của dân tộc. Công tác thanh niên là nhiệm vụ sống còn; đoàn thanh niên là đội dự bị tin cậy của Đảng; trong bất cứ thời đại nào, thanh niên có vai trò quan trọng đối với sự phát triển, tồn vong của đất nước, của dân tộc…”.

Đến làm việc với Đảng đoàn Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam sáng 29.11. 2011, kết thúc buổi làm việc, TBT lại cầm giấy đọc: “Đảng ta luôn coi trọng công tác phụ nữ và đã ban hành nhiều nghị quyết, chương trình, đề án để phát huy vai trò của phụ nữ, thúc đẩy các phong trào hành động thiết thực, hiệu quả của phụ nữ. …Yêu cầu đặt ra đối với hoạt động hội phụ nữ thời gian tới là: Tiếp tục nâng cao bản lĩnh, trình độ, năng lực của phụ nữ; đoàn kết, tập hợp phụ nữ tham gia xây dựng và bảo vệ tổ quốc; làm tốt công tác tuyên truyền, vận động các tầng lớp phụ nữ hưởng ứng thực hiện các chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, vừa vận động phụ nữ đóng góp cho xã hội, vừa bảo vệ quyền lợi chính đáng của phụ nữ. Để làm tốt các yêu cầu nhiệm vụ đặt ra, trước hết Hội LHPNVN cần làm tốt công tác cán bộ, chăm lo đào tạo bồi dưỡng cán bộ phụ vận trong giai đoạn mới”.

Nói thế thì ai cũng nói được, nói ở đâu cũng được, nói lúc nào cũng được: cách đây mấy thập kỷ, cách đây mấy năm, và… cho đến lúc kết thúc nhiệm kỳ của TBT. Không cần động não.

Trong thư của ông Huỳnh Kim Hải có lẽ những đòi hỏi sau đây là đích đáng hơn cả:

– “Xin Tổng Bí thư trả Hội Nông dân lại cho nông dân, và giúp đở Hội nông dân của nông dân hoạt động hiệu quả trong cơ chế thị trường”.

– “Xin Tổng Bí thư xóa bỏ việc độc quyền của các hiệp hội ngành hàng đối với lúa gạo và nông sản”.

– “Xin Tổng Bí thư cho phép nông dân quyền sở hữu ruộng đất của mình,

Hiện nay, quyền sử dụng đất của nông dân chúng tôi cũng tương đương với quyền sở hữu: nông dân có quyền mua bán, trao đổi, cho tặng… Thế nhưng, đất đai vẫn thuộc sở hữu của Nhà nước.

Mọi thành phần kinh tế điều là hữu sản, tại sao chỉ có nông dân vẩn là vô sản?

Nhà nước lớn sở hữu ruộng đất của nông dân chúng tôi, thì cũng không khác gì nông dân sở hữu, thế nhưng, Nhà nước nhỏ tức chính quyền cấp xã, huyện, tỉnh sở hữu ruộng đất của chúng tôi, chính là nguyên nhân sinh ra dân oan, dân khiếu kiện đông đúc hiện nay, vì nhà nước nhỏ rất khó thoát khỏi tham nhũng từ quyền sở hữu ruộng đất của nông dân.
Còn nếu ngại khi nông dân được tư hữu hóa ruộng đất sẽ gây khó khăn cho việc quy hoạch và phát triển công nghiệp, phát triển thành thị là một lo ngại không đúng. Thái Lan nông dân họ tư hữu ruộng đất, nhưng Chính phủ Thái Lan vẫn phát triển công nghiệp hóa và thành thị hóa nông thôn mà không có trở ngại gì
”.

Nhưng, “Kinh tế thị trường định huớng xã hội chủ nghĩa” vốn được xem là kiệt tác sáng tạo độc đáo của TBT thì làm sao mà những khuyến cáo trên có thể được tiếp nhận.

Hà Nội 6 tháng 12 năm 2011
Nguyễn Thanh Giang
Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay
Trung Văn – Từ Liêm –Hà Nội
Điện thoại: (04) 35 534 370

Posted in Đảng CSVN | Leave a Comment »

►The New York Times: Con cái cán bộ Đảng giàu sụ, nắm giữ đặc quyền, chiếm hết tài nguyên, nắm nền kinh tế: là nguyên nhân gây ra khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn tại Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 04/09/2012

Khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn tại Việt Nam- Không có sự công bằng như đảng CSVN đã và đang rêu rao

Thomas Fuller (The New York Times)

anhbasam.wordpress.com

HÀ NỘI, Việt Nam – Cô  ấy mặc áo đầm và đi giày cao gót màu hồng khi đi thăm các công trường bụi bậm. Ngay sau chuyến thăm viếng của Tô Linh Hương [1988-] vào tháng Tư, hình ảnh chụp được trong chuyến đi này đã lan truyền trên Internet, nhưng không phải vì phong cách trang phục của bà Hương. Là con gái của một thành viên của Đảng Cộng sản Việt Nam [Tô Huy Rứa] của Bộ Chính trị, cơ quan quyền lực chính trị mạnh nhất của CHXHCN Việt Nam, cô  Hương mới được bổ nhiệm làm người đứng đầu của một công ty xây dựng thuộc nhà nước [Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Vinaconex – PVC (PVV)] chỉ vài ngày trước đó. Giới bình luận trên Internet bày tỏ sự phẫn nộ rằng một người quá trẻ lại nắm một chức vụ cao cấp như thế của công ty.

Tô Linh Hương thị sát công trường
Nguồn ảnh: TNYT


Đưa một một cô bé vừa tốt nghiệp trường báo chí vào làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị của một công ty xây dựng thì không khác gì hơn để người một chân làm thủ môn bóng tròn,” Phạm Việt Đào bình luận trên một một blog cùng tên. “Xin lỗi phải nói, quá là ngu ngốc.”

Cũng như giới lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc, quan chức chính trị của [Đảng CS] Việt Nam đang gặp khó khăn để hòa giải thông điệp của Đảng  họ về công bằng xã hội và bình đẳng với thực tế của việc đày rẫy cán bộ Đảng đang giàu sụ và nắm giữ đặc quyền. Khoảng cách lớn giữa  nghèo đói ở nông thôn và sự giàu có  ở  thành phố đã trở thành điều trái tai gai mắt, mười năm tăng trưởng đến chóng mặt đã đến hồi kết thúc, tầng lớp nghèo và trung lưu không còn triển vọng trèo lên các bậc thang xã hội.

“Cho đến nay, tăng trưởng kinh tế rất tuyệt vời, và trở nên giàu có là điều quá tốt,” ông Carlyle A. Thayer, một chuyên gia hàng đầu về chính trị Việt Nam có một cơ sở dữ liệu về giới lãnh đạo [Cộng sản] Việt Nam và các thành viên trong gia đình của họ. “Có một sự oán giận ngày càng tăng, đặc biệt trong số dân nghèo, đối với những người giàu có.”

Phần lớn của sự giận dữ tập trung vào chủ nghĩa tư bản bè phái của Việt Nam — sự liên kết chặt chẽ giữa các tài phiệt và các quan chức hàng đầu của Đảng Cộng sản. Lời chỉ trích này đã có thể phát triển một phần vì tin tức về những vụ lạm dụng đã rò rỉ ra ngoài như các công ty nhà nước, vẫn là một phần trung tâm của nền kinh tế, đã thất bại, làm Việt Nam lâm vào cảnh khủng hoảng tài chính nghiêm trọng. Những nhà hoạt động xã hội  và  những người chỉ trích giấu tên trên Web – để thoát sự kiểm duyệt chặt chẽ các phương tiện truyền thông – đã đưa nhiều vụ bê bối ra trước công chúng.

Vì chỉ trích ngày càng tăng, một số thân nhân của các quan chức Đảng Cộng sản đã rút lui khỏi những vai trò đình đám.

Cô Hương đã rời Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Vinaconex – PVC vào tháng Sáu, ba tháng sau khi được bổ nhiệm, và con gái của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong thời gian gần đây đã rời trách nhiệm tại một ngân hàng tư nhân [Bà Nguyễn Thanh Phượng đã thôi chức Chủ tịch HĐQT Ngân hàng Bản Việt.]

Các quan chức chính phủ, trong khi đó, đã lên tiếng biện hộ.

Chủ tịch Nước, Trương Tấn Sang, đã công bố một bản tự phê bình thẳng thừng trong một bài viết gần đây [Phải biết hổ thẹn với tiền nhân] trên các phương tiện truyền thông nhà nước, viết về việc các “thất bại và thiếu hiệu quả của các công ty nhà nước, sự thối rữa ý thức hệ và đạo đức chính trị.” Ông Sang cũng đổ lỗi “lối sống của một nhóm các đảng viên và cán bộ” là nguyên nhân của các vấn đề của đất nước.

“Tự hào với những gì đã làm được, nhưng chúng ta cũng cần phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc.”

Trên mạng Internet và các mạng xã hội, sự giận dữ của quần chúng về nạn gia đình trị và sự quản lý kinh tế yếu kém đã nhắm vào Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người đã tái cử thêm một nhiệm kỳ năm năm từ năm ngoái cùng lúc với các khủng hoảng của những công ty nhà nước.

Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Thanh Nghị, Nguyễn Thanh Phượng
Nguồn ảnh: OntheNet


“Mọi người đều lo ngại rằng ông có quá nhiều quyền lực – họ cảm thấy ông cần phải được kiềm chế,” ông Thayer, giáo sư danh dự tại Đại học New South Wales ở Canberra nói.

Gia đình ông Dũng là trọng tâm của tin tức  ngoại giao rò rĩ trong năm 2006, năm ông trở thành thủ tướng, do Seth Winnick, lúc đó là Tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại Thành phố Hồ Chí Minh, viết.

Bức điện tín được WikiLeakes công bố, nhấn mạnh sự nghiệp tại các công ty lớn của Nguyễn Thanh Phượng, con gái của thủ tướng. Ông Winnick viết: “Không có nghi ngờ là cô ấy có tài năng.” “Tuy nhiên, sự lên cao quá nhanh, và nhiều cánh cửa mở ra cho cô ấy và anh em ruột là dấu hiệu cho thấy giới lãnh đạo chính trị của Việt Nam đang đảm bảo cho con cái của họ được chỗ tốt trong các lãnh vực giáo dục, chính trị và kinh tế như thế nào.”

Mặc dù công việc của bà Phương năm trong khu vực tư nhân, bức điện tín cũng lưu ý rằng các công ty nhà nước và công ty tư nhân có khuynh hướng trùng lập lên nhau tại Việt Nam, với hệ thống độc đảng Cộng sản và chủ nghĩa tư bản đang phát triển.

Bà Phương điều hành một quỹ đầu tư được gọi là Viet Capital Asset Management và một công ty môi giới, Viet Capital Securities, cả hai là công ty tư nhân. Trong tháng sáu, cùng lúc có những lời chỉ trích trên Internet về sự giàu có và ảnh hưởng của mình, bà Phương thôi chức Chủ tịch HĐQT của Ngân hàng Bản Việt [Viet Capital Bank], vai trò bà đã giữ trong bốn tháng.

Bà Phương là một trong số các “Con Ông Cháu Cha hay Con Cháu Các Cụ Cả”; đây là danh sách dài có cả anh của bà Phượng [Nguyễn Thanh Nghị], là Thứ trưởng Bộ Xây dựng, và Tô Linh Hương, người phụ nữ trẻ đã đứng đầu công ty xây dựng Vinaconex – PVC và là con gái của Tô Huy Rứa, một thành viên quyền lực trong Bộ Chính trị Đảng CSVN. Những người khác trong nhóm đã leo thang quyền lực là con trai của Nông Đức Mạnh, tổng bí thư của Đảng Cộng sản đã nghỉ hưu vào năm ngoái, (Nông Quốc Tuấn) là một thành viên của Ủy ban Trung ương của Đảng.

Vì sự kiểm soát chặt chẽ  các phương tiện truyền thông–và sự trừng phạt nặng nề dành cho những người bất đồng chính kiến, kể cả việc bị bỏ tù — những lời chỉ trích giới lãnh đạo Đảng CSVN, phần lớn là những bài viết nặc danh đăng trên các blog và các trang Facebook, thường dựa vào những tin đồn, lời rỉ tai vô căn cứ.

Nhưng khi những  công ty quốc doanh đang đương đầu với các vụ bê bối và những núi nợ, các chi tiết về nạn gia đình trị cùng bè phái và các giao dịch mờ ám cũng đã rò rĩ vào trong công luận. 

Trong bài viết về sự sụp đổ của một trong các tập đoàn nhà nước lớn nhất, Vinashin, các phương tiện truyền thông nhà nước cho thấy ít nhất ba thành viên trong gia đình của Chủ tịch công ty, ông Phạm Thanh Bình, có chực vụ cao cấp trong cùng công ty, gồm cả con trai và anh trai của ông Bình.

Giá xã hội Việt Nam phải trả cho những vụ bê bối này vẫn chưa được biết. Tuy nhiên, hàng tỷ đôla tiền nợ có thể là một gánh nặng rất lớn cho nền kinh tế trong nhiều năm tới. (Nhà nước VN đang vay nước ngoài 58  tỷ đôla  (2011), nếu tính thêm tiền vay mượn của các tổng công ty và tập đoàn, thì số nợ này lên tới 120 tỷ đô la-TH)*

Với lịch sử của nhiều cuộc nổi dậy ở Việt Nam, có lẽ là điều thích hợp khi những ý kiến chua cay trên mạng về những xì căng đan trong giới lãnh đạo thường đi kèm với ca dao Việt Nam:

Con vua thì lại làm vua.
Con sãi ở chùa lại quét lá đa.
Bao giờ dân nổi can qua.
Con vua thất thế lại ra quét chùa.

Con vua thì lại làm vua…
Nguồn ảnh: OntheNet


© DCVOnline


Nguồn: In Vietnam, Message of Equality Is Challenged by Widening Wealth Gap By THOMAS FULLER, The New York Times, September 1, 2012. DCVOnline lược dịch, bổ túc, minh họa và đề tựa.

*Nợ công và vấn đề tái cơ cấu kinh tế – Huỳnh Bửu Sơn Theo Tuần Việt Nam

http://danluan.org/node/14138

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Đảng CSVN | 3 Comments »