Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Bảy 24th, 2012

►Kinh tế Mỹ tuy đang phục hồi, nhưng tốc độ tăng trưởng sẽ dậm chân tại chỗ 1%, hoặc tiếp tục yếu kém trong các năm sắp đến…

Posted by hoangtran204 trên 24/07/2012

Lời Tựa: Ý nghĩa và tựa của bài báo cho thấy nền kinh tế Mỹ tuy phục hồi, nhưng mức tăng trưởng rất thấp. Từ đây ta có thể suy ra rằng các quốc gia trên toàn thế giới sẽ tiếp tục gặp khó khăn về kinh tế, hoặc đi vào khủng hoảng trong các năm sắp tới.

Các nhà kinh tế Mỹ cho biết là kinh tế Mỹ tuy đã hồi phục, nhưng sự hồi phục rất chậm và kéo dài rất lâu. Mức tăng độ tăng trưởng chắc chỉ vào khoảng 1% cho các năm sắp tới. Giấc mơ và ước vọng về kinh tế Mỹ phục hồi và tăng trưởng mạnh mẻ sẽ còn ở đâu đó (trên trời).

Vậy là chúng ta, ai có vàng thì giữ vàng, ai có đô la thì giữ đô la. Đừng đổi ra tiền VN, vì sắp đến, nhà nước sẽ tiếp tục in tiền ra, tung vào thị trường để cứu vãn nền kinh tế đang trên đà sụp đổ. Giá một 1 US chắc sẽ lên nhiều trong vòng 2-4 năm sau. Vật giá cũng sẽ gia tăng 50-200% vì việc in tiền đồng tung vào thị trường.

Cuộc sống của người dân VN bình thường sẽ khốn khổ hơn. Công nhân có khả năng sẽ bị thất nghiệp nhiều hơn vì kinh tế Mỹ và Châu Âu đã, đang, và sẽ gặp khó khăn kéo dài trong các năm sắp đến.  Trong khi nền kinh tế VN là gia công hàng hóa cho các nước nói trên. Khi nhu cầu tiêu dùng của dân chúng ở các nước giài giảm, thì hàng hóa nhập cảng từ VN và Trung Quốc vào các quốc gia ấy sẽ giảm, hậu quả là kinh tế của VN và Trung Quốc sẽ tiếp tục te tua thêm, và gặp khó khăn hơn hiện nay.

American Pie in the Sky

20-7-2012

Tác giả: Nouriel Roubini, a professor at NYU’s Stern School of Business and Chairman of Roubini Global Economics, was one of the few economists to predict the recent global financial crisis.

Bản dịch của Trần Hoàng

NEW YORK – Trong khi nguy cơ của một cuộc khủng hoảng có tính chất không kiểm soát được trong khu vực châu Âu đang được ghi nhận rõ, một cái nhìn lạc quan hơn về (kinh tế) Hoa Kỳ đã và đang diễn ra mạnh mẻ hơn. Trong ba năm qua, sự đồng thuận (giữa những nhà kinh tế) đã cho rằng nền kinh tế Mỹ đang trên bờ vực của sự phục hồi mạnh mẽ và tự tiếp tục đi lên, khôi phục lại tiềm năng ở trên mức tăng trưởng. Nhưng điều đó hóa ra là sai, trong khi mà  quá trình làm giảm nợ rất khó– phản ánh khu vực nợ của doanh nghiệp và nợ của ngân hàng rất là nhiều, và rồi các món nợ này lây lan sang khu vực nợ công — ngụ ý rằng sự hồi phục sẽ vẫn còn duy trì và có xu hướng thấp trong nhiều năm sắp đến.
Ngay cả năm nay, sự đồng thuận (của các nhà kinh tế) đã sai, họ hy vọng một sự hồi phục (kinh tế ở Mỹ) trên xu hướng tăng trưởng GDP hàng năm – nhanh hơn 3%. Nhưng tỷ lệ tăng trưởng trong nửa đầu năm chỉ gần bằng 1,5%, thậm chí còn thấp hơn mức ảm đạm 1,7% của năm 2011. Và bây giờ, sau khi nhận ra rằng việc tiên đoán của họ về mức tăng trưởng nửa đầu năm 2012 là sai, nhiều người đang lặp đi lặp lại câu chuyện cổ tích rằng một sự kết hợp giữa giá dầu thô thấp hơn, số lượng xe bán được gia tăng, giá nhà đất phục hồi, và sự hồi sinh của Mỹ sản xuất sẽ thúc đẩy tăng trưởng trong nửa cuối của năm và nuôi dưỡng tiềm năng tăng trưởng cao hơn vào năm 2013.

Comments Thực tế hiện nay cho thấy là ngược lại: vì nhiều lý do, tốc độ tăng trưởng sẽ chậm hơn trong nửa cuối năm 2012, và thậm chí thấp hơn vào năm 2013 – gần với tốc độ đứng yên một chỗ. Thứ nhất, tăng trưởng trong quý II đã giảm xuống từ mức dưới 1,8% vào quãng thời gian từ tháng Giêng-Tháng Ba, trong khi mức công ăn việc làm –trung bình 70.000 một tháng– giảm mạnh.

Thứ nhì, những mong đợi của mức thâm thủng ngân sách giảm cùng lúc với giảm tiêu xài và nguồn thu (thuế) gia tăng – nguồn thu thuế gia tăng và cắt giảm chi tiêu cho đến cuối năm nay– sẽ kềm giữ mức chi tiêu và mức tăng trưởng sẽ thấp hơn vào nửa sau của năm 2012. Vì vậy, sẽ không chắc chắn ai sẽ là Tổng thống vào năm 2013; về các mức thuế suất và mức độ chi tiêu; về mối đe dọa sẽ có chuyện các cơ quan chính phủ không có tiền trả lương nên sẽ đóng cửa trong khi thảo luận về trần nợ (việc này xảy gần như đã ra vào năm 2010), và về nguy cơ của một hạ cấp xếp hạng nếu như chính trị bế tắc tiếp tục diễn ra để chặn một kế hoạch  vay trung hạn hạn tài chính hợp nhất nào đó. Dưới ảnh hưởng của các điều kiện đó, (dự đoán phản ứng của) hầu hết các doanh nghiệp và người tiêu dùng sẽ thận trọng về chi tiêu – một giá trị tùy chọn chờ đợi- do đó tiếp tục làm suy yếu nền kinh tế.

CommentsThird mức thâm thủng ngân sách giảm cùng lúc với giảm tiêu xài và nguồn thu (thuế) gia tăng sẽ lên đến 4,5% của GDP sẽ kéo theo tăng trưởng vào năm 2013 nếu tất cả các cắt giảm thuế và các khoản thanh toán chuyển giao được đồng ý cho phép hết hạn  và cắt giảm chi tiêu mạnh mẻ đã được kích hoạt. Tất nhiên, sức kéo sẽ nhỏ hơn nhiều, khi gia tăng thuế và cắt giảm chi tiêu nhẹ hơn nhiều. Nhưng, fiscal cliff  (mức thâm thủng ngân sách giảm cùng lúc với giảm tiêu xài và nguồn thu (thuế) gia tăng) hóa ra là một mức tăng trưởng nhẹ – chỉ 0,5%  của GDP– và tăng trưởng hàng năm vào cuối năm chỉ là 1,5%,  dường như chắc chắn là vậy, lực kéo tài chính này (fiscal cliff) sẽ đủ để làm chậm nền kinh tế tới tốc độ đứng yên: tốc độ tăng trưởng của chỉ 1%.

CommentsFourth, tiêu dùng tư nhân tăng trưởng trong những quý gần đây không phản ánh sự tăng trưởng trong tiền lương thực tế (lương thực sự đang giảm xuống). Thay vào đó, sự gia tăng trong mức lương sau khi đóng thuế (và do đó mức tiêu thụ) đã được giữ nguyên kể từ năm ngoái bởi 1,4 ngàn tỉ đô la trong cắt giảm thuế và các khoản thanh toán chuyển giao mở rộng, số tiền này có nghĩa là $ 1,4 ngàn tỉ đô la nợ- công. Không giống như khu vực châu Âu và Vương quốc Anh, nơi một cuộc suy thoái kép đang thực sự xảy ra, do thắt chặt tài chính được nạp trước, Mỹ đã ngăn chặn một số hộ gia đình giảm nợ thông qua tái chuyển nợ vào khu vực công – điều đó nghĩa là, bằng cách đánh cắp một số tăng trưởng từ tương lai.

Trong năm 2013, các khoản thanh toán chuyển giao được loại bỏ, tuy nhiên việc này xảy ra dần dần, và khi một số cắt giảm thuế được cho phép hết hạn (Busch giảm thuế cho nhà giàu trong năm làm TT, mục đích của việc này là làm cho giới giàu đầu tư và chi tiêu nhiều hơn, và như thế là làm cho kinh tế phát triển, nhiều người có việc làm, dù làm thế thì sẽ làm nợ công gia tăng, chính phủ sẽ phải mượn tiền thêm để chi tiêu trả lương…nay Obama không chịu ký gia hạn sự miễn thuế nữa), mức gia tăng lương sau khi đã đóng thuế và sự gia tăng mức tiêu dùng sẽ chậm lại. Hoa Kỳ sau đó sẽ phải đối mặt với không chỉ các ảnh hưởng trực tiếp của sức kéo tài chính, mà còn ảnh hưởng gián tiếp đến chi tiêu tư nhân.

Bốn ngoại lực sẽ tiếp tục cản trở tăng trưởng Hoa Kỳ: một cuộc khủng hoảng khu vực đồng euro ngày càng tồi tệ, hạ cánh ngày càng khó khăn của Trung Quốc, một sự suy giảm tổng quát của các nước có nền kinh tế thị trường mới nổi do yếu tố chu kỳ (sự phát triển yếu kém của quốc gia tiên tiến như Mỹ, và Âu châu) và các nguyên nhân có tính cấu trúc (một nhà nước- mô hình tư bản chủ nghĩa mà làm giảm tiềm năng tăng trưởng); và nguy cơ giá dầu tăng cao trong năm 2013 khi mà các cuộc đàm phán và trừng phạt không thuyết phục được Iran từ bỏ chương trình hạt nhân của họ.

Các phản ứng sẽ có hiệu quả rất hạn chế trong việc ngăn chặn giảm tốc của nền kinh tế Mỹ đang hướng tới tốc độ tăng trưởng đứng nguyên tại chỗ (1%): ngay cả với chỉ một thao tác lực kéo tài chính tăng trưởng nhẹ, đồng đô la Mỹ chắc chắn có khả năng tăng trong khi các cuộc khủng hoảng khu vực đang làm suy yếu đồng euro và sự bất lợi có nguy cơ quay trở lại toàn cầu. Cục Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ sẽ thực hiện tung tiền ra kích thích nền kinh tế trong năm nay, nhưng việc này sẽ không hiệu quả: tỷ lệ lãi suất dài hạn hiện nay rất thấp, và hạ thấp hơn nữa sẽ không làm gia tăng chi tiêu. Thật vậy, các kênh tín dụng (mượn tiền) đang bị đóng băng và tốc độ vay mượn đã và đang bị sụp đổ, với việc các ngân hàng đang tăng tích trữ trong tiền cơ sở dưới các hình thức dự trữ dư thừa. Hơn nữa, đồng USD chắc chắn là không suy yếu trong khi các chính phủ các nước khác cũng thực hiện việc tung tiền vào thị trường để kích thích việc tiêu dùng.

Tương tự, lực hấp dẫn của sự tăng trưởng yếu kém chắc chắn sẽ vượt qua hiệu ứng gia tăng về giá cổ phần từ chính sách tung tiền ra để kích thích nền kinh tế, đặc biệt là định giá vốn chủ sở hữu ngày nay không phải là thấp như chúng đã từng có trong năm 2009 hoặc 2010. Thật vậy, sự tăng trưởng trong thu nhập và lợi nhuận hiện đang bốc hơi hết rồi, trong khi hiệu ứng của nhu-cầu yếu làm cho doanh thu ít, làm cho lợi nhuận kiếm được thấp.

Một sự điều chỉnh giá vốn chủ sở hữu có thể, trên thực tế, là một lực mà vào năm 2013  đẩy nền kinh tế Mỹ vào thế co rúm lại. Và nếu Mỹ (vẫn đang là nền kinh tế lớn nhất thế giới) bắt đầu hắt hơi một lần nữa, phần còn lại của thế giới – miễn dịch của nó đã bị suy yếu do tình trạng bất ổn của châu Âu và đang phát triển chậm lại nước – sẽ bị viêm phổi. (bệnh trầm trọng)

Bản dịch @Trần Hoàng 2012

____________________________________________________________________________________________

Bài báo gốc:  American Pie in the Sky, project-syndicate.org

_________________________________________

Chú thích của Trần Hoàng:

Tác gia chọn tựa đề An American Pie, trùng hợp với một bài ca nửa dân ca, nửa là nhạc rock,  rất nổi tiếng, được sáng tác bởi Don Mclean vào năm 1971 ở Mỹ, trình diễn lần đầu tiên ở trường Temple University, và sau đó trở thành một bản nhạc được ưa thích nhất của người Mỹ. Lời của bản nhạc là chủ đề của nhiều cuộc tranh luận trên đài phát thanh AM và FM vào dạo ấy, gây sự tò mò của hầu hết người nghe nhạc. Ngay cả tác giả (khi được phỏng vấn hỏi về ý nghĩa của bài hát) cũng không nói ý nghĩa. Ban đầu, tác giả cho rằng “bài hát có nghĩa là tôi sẽ không bao giờ đi làm việc nữa”. Về sau, tác giả  nói là “Các bạn sẽ tìm thấy và diễn dịch bài ca này có rất nhiều ý nghĩa, nhưng không có một ý nghĩa nào là của tôi…”. Tuy lời của bản nhạc  ám chỉ cái chết lần lượt của 3 nhạc sĩ trong tai nạn rớt máy bay vào 1959 và 1969, Buddy Holy, Ritchie Valens, và J. P. Richardson. Nhưng lời nhạc không nhắc nhở  trực tiếp gì đến tên của các nhạc sĩ này, mà chỉ dựa vào các câu và các chữ  mà 3 nhạc sĩ này đã từng dùng. Nhiều người ái mộ bản nhạc này thì lại phiên dịch ý nghĩa của lời ca là ám chỉ đến các ban nhạc nổi tiếng khác như to The Beatles (đặc biệt là ca sĩ John Lennon), The Rolling Stones (đặc biệt là ca sĩ Mick Jagger), The Byrds, ca sĩ Bob Dylan và Janis Joplin.

*”American Pie” is a folk rock song by singer-songwriter Don McLean.

Recorded and released on the American Pie album in 1971, the single was a number-one U.S. hit for four weeks in 1972. The song is an abstract story of his life that starts with the deaths of Buddy Holly, Ritchie Valens, and J. P. Richardson (The Big Bopper) in a plane crash in 1959, and ends in 1970; in the song he called the plane crash “the day the music died”. The importance of “American Pie” to America’s musical and cultural heritage was recognized by the Songs of the Century education project which listed the song performed by Don McLean as the number five song of the twentieth century. It’s also the longest #1 Billboard Hot 100 hit of all time at more than eight and a half minutes, though some Top 40 stations initially played only side 1 of the single, but the song’s popularity eventually forced stations to play the entire song.

The song’s lyrics are the subject of much curiosity. Although McLean dedicated the American Pie album to Buddy Holly, none of the singers in the plane crash are identified by name in the song itself. When asked what “American Pie” meant, McLean replied, “It means I never have to work again.”Later, he more seriously stated “You will find many ‘interpretations’ of my lyrics but none of them by me… sorry to leave you all on your own like this but long ago I realized that songwriters should make their statements and move on, maintaining a dignified silence.”[2] McLean has generally avoided responding to direct questions about the song, except to acknowledge that he did first learn about Buddy Holly’s death while folding newspapers for his paper route on the morning of February 4th, 1959 (referenced in the song with the line “with every paper I deliver”). Despite this, many fans of McLean, amongst others, have attempted an interpretation; most agree that many lines make reference to The Beatles (John Lennon particularly), The Rolling Stones (also, possibly, Mick Jagger in particular), The Byrds, Bob Dylan and Janis Joplin. At the time of the song’s original release in late 1971, many American AM & FM rock radio stations devoted entire shows discussing and debating the song’s lyrics, resulting in both controversy and intense listener interest in the song.

Posted in Kinh Te, Lạm Phát - Vàng - Đôla | Leave a Comment »