Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Bảy 19th, 2012

►Nổ banh càng từ năm 2009, nay mới lộ ra: Ngân Hàng coi như mất trắng 10 tỷ đô la- Báo QĐND rên siết đau thương rút ra kết luận…

Posted by hoangtran204 trên 19/07/2012

Pháo nổ rất to nhờ…những cái loa khuyếch đại, nhưng thực tế ngoài đời nó chỉ là pháo lép. 

không biết có bao nhiêu chục triệu người đã và đang ăn bả vì NGHE các lời có cánh này của các đỉnh cao trí tuệ của loài người, các bậc thánh luôn tự khen “tài lãnh đạo sáng suốt của đảng và Bộ Chính Trị”.

Các bạn hãy đọc bài phỏng vấn nổ banh càng của Phó chủ tịch uỷ ban Giám sát tài chính quốc gia như sau:

Ngày 01.07.2009Báo SGTT đăng bài phỏng vấn:

Tiến sĩ Lê Xuân Nghĩa, phó chủ tịch uỷ ban Giám sát tài chính quốc gia

Ngân hàng Việt Nam lời to trong khủng hoảng

SGTT – Một trong những điều gây ngạc nhiên lớn cho các tổ chức tài chính, các nhà nghiên cứu kinh tế trong và ngoài nước là: trong cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, hệ thống ngân hàng, định chế tài chính nước ngoài rung chuyển, tan rã, nhưng các ngân hàng Việt Nam vẫn đứng vững và thậm chí nhiều ngân hàng đạt lợi nhuận cao. Sài Gòn Tiếp Thị đã phỏng vấn tiến sĩ Lê Xuân Nghĩa, phó chủ tịch ủy ban Giám sát tài chính quốc gia về chủ đề này

Thưa ông, trong hơn một năm qua, thị trường tài chính thế giới chao đảo, hàng trăm ngân hàng, định chế tài chính lớn sụp đổ nhưng vì sao các ngân hàng Việt Nam vẫn đứng vững?

Thực tế là có thời điểm trong năm 2008, nhất là khi lạm phát tăng cao thì một số ngân hàng cũng khó khăn. Nhưng về cơ bản là hệ thống ngân hàng Việt Nam vẫn lành mạnh do không ôm phải những khoản nợ xấu, các tài sản thế chấp “độc hại” như các ngân hàng ở Mỹ, châu Âu.

Thậm chí tổng lợi nhuận toàn ngành ngân hàng Việt Nam năm 2008 là năm xảy ra khủng hoảng còn cao hơn năm 2007. Có nhiều ngân hàng còn vớ được một mớ trái phiếu chính phủ bán tháo ở các nước mà lãi suất chiết khấu lên tới 25%, thời hạn thanh toán thì ngắn. Số đó cũng 3 – 4 tỉ USD chứ không phải ít. Quá ngon. Mà họ bán tháo suốt cả năm 2008, cả quý 1 năm nay và bây giờ vẫn còn. Số trái phiếu mà các ngân hàng đã mua lên đến 3 – 4 tỉ USD chứ ít đâu. Đó thực sự là cơ hội lớn.

[3 năm sau, báo cáo này từ hồi 31-3-2012, nhưng hơn 3 tháng sau, mới đưa ra cho công luận hay!]

Ngày 12-7-2012, Báo Mới đăng tin tài chánh như sau

Ngân Hàng Nhà Nước: Nợ xấu ngân hàng vượt 202 ngàn tỷ đồng 

Nợ xấu của hệ thống ngân hàng đến cuối tháng 3/2012 là hơn 202 ngàn tỷ đồng, chiếm 8,6% tổng dư nợ cấp tín dụng, theo số liệu Ngân hàng Nhà nước công bố chiều 12/7, nhằm “chốt” lại con số nợ xấu trong hệ thống tài chính.

Theo ông Nguyễn Hữu Nghĩa – Quyền chánh thanh tra giám sát ngân hàng của Cơ quan thanh tra giám sát Ngân hàng Nhà nước (NHNN), đến ngày 31/5/2012 nợ xấu theo các tổ chức tín dụng (TCTD) báo cáo là khoảng 117,7 ngàn tỷ đồng, chiếm 4,47% so với tổng dư nợ tín dụng toàn hệ thống.

Thế nhưng theo kết quả giám sát của Cơ quan Thanh tra, giám sát ngân hàng đối với gần 1,01 triệu khách hàng vay được chọn của 57 TCTD chiếm tới 90,1% tổng dư nợ của các TCTD này, thì đến 31/3/2012 nợ xấu của các TCTD là hơn 202 ngàn tỷ đồng, tương đương 8,6% tổng dư nợ cấp tín dụng.

Các bài liên quan tới bài này:

Nợ  Công, Nợ nhà nước, Nợ Doanh Nghiệp

——–

Ngày 15-7-2012, Báo QĐND  rút ra kết luận như sau: “Phải có cơ chế để khống chế quyền lực. Mà cơ chế để khống chế quyền lực có hiệu quả nhất là thực hiện dân chủ, công khai, minh bạch để người dân có quyền giám sát hoạt động của các cơ quan công quyền, giám sát đạo đức, lối sống của cán bộ, đảng viên.

Cơ chế của nhà nước hiện nay là XHCN, là cơ chế cộng sản. Quyền lực ở đây là quyền lực của đảng, của nhà nước. Tác giả cho rằng “cơ chế để khống chế quyền lực” là cơ chế dân chủ. Hay nói nôm na là “phải có cơ chế dân chủ, minh bạch, công khai để khống chế quyền lực của đảng, của nhà nước”

Nhưng chớ vội tin nha các bạn.  Khi nào các bạn ăn cháo lú, thì nhớ đọc lại bài này này để giữ mạng sống và gia đình khỏi tan nát ►Tâm tình cùng Đại sứ.

Làm thất bại chiến lược “diễn biến hòa bình”

Từ “lợi ích nhóm” đến “tự diễn biến”

Tuy vẫn chưa được giải nghĩa trong Từ điển tiếng Việt, nhưng “lợi ích nhóm” nay đã trở thành cụm từ quen thuộc chỉ một bộ phận những người có chung lợi ích tác động đến cơ quan, người có quyền ra những quyết định theo hướng có lợi cho họ – nó đi ngược lại với lợi ích của tập thể.

Lợi ích nhóm ở nước ta có quy mô hết sức đa dạng, nhỏ thì người này với người kia, bộ phận này với bộ phận kia, lớn thì ngành này với ngành khác liên kết với nhau “lách luật” làm méo mó, bẻ cong đường lối, chính sách của Đảng để trục lợi. Đây chính là một hình thức tham nhũng tập thể, được biểu hiện dưới nhiều dạng vẻ khác nhau như báo cáo không trung thực, chạy dự án, chạy chức, chạy quyền, chạy chính sách… Khi đạt được lợi ích riêng của cá nhân, của bộ phận thì lợi ích chung, của đất nước, của nhân dân bị xâm hại. Thế mới có chuyện doanh thu của doanh nghiệp lỗ, lương vẫn cao, thưởng vẫn lớn. Những ngày vừa qua, thanh tra công bố số nợ xấu của toàn hệ thống ngân hàng lên tới 202 nghìn tỷ đồng (8,6%), con số đó cao gần gấp đôi so với con số do các ngân hàng thương mại báo cáo trước đó. Vì sao lại báo cáo thấp hơn con số thực? Báo cáo thấp để vẫn được hưởng lương cao, vẫn thưởng và giảm bớt được quỹ dự phòng rủi ro. Thanh tra còn cho biết, nợ xấu ngoài nguyên nhân khách quan do khủng hoảng kinh tế trên quy mô toàn cầu, còn do ngân hàng đổ tiền vào bất động sản, chứng khoán, mà không ít trong số đó chính là doanh nghiệp sân sau của các ngân hàng… Nghĩa là, cũng xuất phát từ lợi ích nhóm.

Lợi ích nhóm làm rối loạn, gây thất thoát nền kinh tế đất nước thì đã quá rõ, ai cũng có thể nhìn thấy, nhưng hậu quả nghiêm trọng hơn, lớn hơn không dễ nhìn thấy của “lợi ích nhóm” còn là nguy cơ thúc đẩy “tự diễn biến” trong nội bộ. Phải chăng, do tiên lượng được “sức công phá” của lợi ích nhóm mà cả hai Nghị quyết Trung ương 3, 4 (khóa XI) về các vấn đề tái cấu trúc nền kinh tế và xây dựng Đảng, Đảng ta đều cảnh báo nguy cơ dẫn đến “tự diễn biến” từ lợi ích nhóm, từ tư duy nhiệm kỳ, từ những tính toán cục bộ.

Do vun vén cá nhân, lại thiếu tu dưỡng rèn luyện, một bộ phận cán bộ đảng viên đã đặt lợi ích của cá nhân lên trên lợi ích của tập thể, lợi dụng chức vụ, quyền hạn mà Đảng, Nhà nước, nhân dân tin tưởng giao cho để tham ô, tham nhũng dưới nhiều hình thức, trong đó có hình thức thông qua lợi ích nhóm. Họ không chỉ làm hoen ố truyền thống vẻ vang của Đảng, làm mất niềm tin của nhân dân, mà còn tiếp sức cho các thế lực thù địch thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình” lật đổ chế độ từ bên trong.

Một thực tế là lợi ích nhóm càng phát triển, càng mang lại lợi ích cá nhân cho một số người thì càng khoét sâu sự mất công bằng trong xã hội; càng khuyến khích lối sống không lành mạnh trong xã hội, bóp nghẹt dân chủ, nội bộ nghi kỵ lẫn nhau và khoảng cách giàu – nghèo trong xã hội càng doãng ra. Đó là những điều đi ngược lại với mục tiêu lý tưởng của Đảng. Đảng chiến đấu hy sinh trước hết và trên hết vì lợi ích của quốc gia dân tộc, lợi ích của nhân dân. Cũng từ mục tiêu cao cả đó mà Đảng được nhân dân tin tưởng, ủng hộ. Nếu lợi ích nhóm và các biểu hiện suy thoái về tư tưởng, đạo đức, lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên không được ngăn chặn thì nguy cơ dẫn đến sụp đổ chế độ là điều có thật.

Thực trạng đó, hơn lúc nào hết đòi hỏi Đảng ta phải kiên quyết, hành động để ngăn chặn, đẩy lùi, tiến tới xóa bỏ lợi ích nhóm như tinh thần của Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) về xây dựng Đảng đã đề ra. Phải thấy rằng trong lúc này chống lợi ích nhóm chính là chống nguy cơ “tự diễn biến”.

Xóa bỏ lợi ích nhóm cũng như cuộc chiến chống tham nhũng, lãng phí đều phải rất coi trọng công tác tuyên truyền, giáo dục, nâng cao phẩm chất, đạo đức của đội ngũ cán bộ, đảng viên, nhưng quan trọng không kém nữa là Nhà nước, Chính phủ phải đề ra được những cơ chế, chính sách phù hợp, “bịt” được những kẽ hở không để “lợi ích nhóm” có đất để nảy nở, sinh sôi. Phải có cơ chế để khống chế quyền lực. Mà cơ chế để khống chế quyền lực có hiệu quả nhất là thực hiện dân chủ, công khai, minh bạch để người dân có quyền giám sát hoạt động của các cơ quan công quyền, giám sát đạo đức, lối sống của cán bộ, đảng viên.

Đồng thời phải chấn chỉnh ngay công tác cán bộ, phải chọn được những cán bộ thực sự có đức, có tài bố trí vào những vị trí then chốt có quyền ban hành, quyết định công tác tổ chức, quyết định chính sách… Cơ quan, người ban hành các quyết định, các chính sách phải vượt qua được chính mình, phải coi lợi ích toàn cục, lợi ích lâu dài của nhân dân của đất nước là “tối thượng”. Trong thực tế, không phải không có những tổ chức, những cán bộ cố tình kéo chậm sự hoàn thiện của cơ chế, chính sách để lợi dụng. Kéo dài quy hoạch một khu phố, một con đường, một trường học; thay đi, đổi lại một quyết định nhằm tạo ra khoảng trống cho những kẻ cơ hội lách vào. Nghiêm trọng hơn thậm chí nhóm lợi ích lại thắng thế trong những quyết định cụ thể, làm cho lợi ích chung bị xâm hại, mà không bị xử lý kỷ luật.

Thúc đẩy cổ phần hóa doanh nghiệp, bỏ hẳn cơ chế “xin-cho” và tạo nên môi trường cạnh tranh lành mạnh, bình đẳng giữa các doanh nghiệp trong các thành phần kinh tế…

Để xóa bỏ lợi ích nhóm, suy cho cùng là phải hiểu đúng và thực hiện triệt để lời dạy của Bác Hồ “Dĩ công, vi thượng”. Muốn ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng, chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trước hết là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp, phải triển khai thật thiết thực, hiệu quả Nghị quyết 4 về xây dựng Đảng và Chỉ thị 03 của BCT về “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, vừa củng cố niềm tin của nhân dân đối với cán bộ, đảng viên, vừa góp phần quan trọng chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, xây dựng Đảng ta ngày càng trong sạch, vững mạnh, xứng đáng là Đảng cầm quyền lãnh đạo toàn dân thực hiện thắng lợi mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, xây dựng thành công một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh ./.

Huy Thiêm

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »