Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Bảy 10th, 2012

►Giới Công Nhân Việt Nam cần phải được bảo vệ

Posted by hoangtran204 trên 10/07/2012

Lời Tựa:  Đây là một bài viết rất đầy đủ, ngắn gọn và xúc tích. Tác giả có những nhận rất chính xác. Mấy chục triệu công nhân VN và gia đình con cái của họ sẽ vĩnh viễn sống trong nghèo khó, lương hàng tháng của họ không đủ chi dùng trong gia đình, không thể nào mua nhà riêng được vì mức lương quá thấp làm cho họ không để dành được tiền. Bị chính phủ VN ngăn cấm và bắt bớ, công nhân  VN  không thể tổ chức công đoàn độc lập để bảo vệ cho quyền lợi của họ. Lương công nhân mà do chính phủ CH XHCN VN qui định và mức lương tối thiểu này  tăng rất ít và rất chậm  trong suốt 20 năm qua. Lương công nhân VN rất thấp vì nhà cầm quyền VN do ông Nguyễn Tấn Dũng và các thủ tướng tiền nhiệm đã thực hiện 2 cách sau đây kể từ 1990:

_Trong nước, thủ tướng ký các nghị định công bố mức lương tối thiểu của công nhân quá thấp, dưới 100 đô mỗi tháng. Mục đích là hợp pháp hóa mức lương  để mở đường chào mời  các chủ tư bản ngoại quốc vào đầu tư  ở Việt Nam: HÃY trả mức lương đó cho công nhân VN để tuân thủ  nghị định của chính phủ VN.  Khi thi hành đúng nghị định mức lương tối thiểu  này (đứng về mặt luật pháp và nhân đạo) các công ty nước ngoài đã không vi phạm luật của quốc gia sở tại, vì thế họ đã không bị các tổ chức quốc tế và nhân đạo lên án, không bị dân chúng nước ngoài tẩy chay không mua sản phẩm như  nhiều công ty Mỹ đã từng bị trước đây. Mức lương thấp của VN cũng làm cho các tổ chức nhân quyền và các tổ chức bênh vực cho giới công nhân không thể can thiệp đòi tăng lương cho công nhân VN.

_Khi đi công du nước ngoài, chúng ta để ý sẽ thấy: thủ tướng VN  và các bộ trưởng thường tổ chức họp mặt với giới chủ hãng nước ngoài. Trong các cuộc  họp, họ công khai quãng cáo chào mời giới tư bản hãy đến VN mở hãng xưởng vì mức lương công nhân VN rất thấp so với các nước khác. Và các nhân viên chính phủ VN còn công khai báo tin cho giới doanh nhân biết rằng: ở VN không có luật biểu tình, và không có sự hoạt động của các công đoàn độc lập do giới công nhân trực tiếp tổ chức và lãnh đạo. Thế là các công ty tư bản quá yên tâm đến mở hãng xưởng, và bóc lột lương bổng của giới công nhân VN.  Bộ mặt của đảng CSVN và nhà nước hiện nay là như thế đó. 

Các nhân viên cao cấp trong các bộ, thành phố, tỉnh, quận, huyện được các chủ công ty nước ngoài TRẢ ƠN bằng cách biếu tặng tiền bạc thường kỳ, cho con cái của họ các học bổng trả tiền trường học, ăn ở, chi phí ở nước ngoài…mục đích là nhắc nhở  nhà nước bảo kê cho họ. Nhiệm vụ của nhà nước và công an là bắt bớ các công nhân nào có ý định tổ chức đình công đòi tăng lương, và bắt bớ tù đày những ai kêu gọi thành lập công đoàn độc lập (các luật sư Nguyễn văn Đài, Lê Thị Công Nhân đã bị án tù 4 năm vì muốn thành lập công đoàn độc lập ), hoặc lên tiếng đấu tranh cho công nhân (Đoàn Huy Chương, Đỗ thị Minh Hạnh,…đang bị ở tù 5-7 năm vì lý do này).

Giới Công Nhân Việt Nam cần phải được bảo vệ

Huỳnh Công Đoàn

Điều 23 – Tuyên Ngôn Quốc Tế về Nhân Quyền của Liên Hợp Quốc, 1948Mọi người đều có quyền làm việc, quyền tự do lựa chọn nghề nghiệp, được hưởng những điều kiện làm việc công bằng, thuận lợi và được bảo vệ chống lại nạn thất nghiệp.Mọi người đều có quyền được trả công ngang nhau cho những công việc như nhau mà không có bất kỳ sự phân biệt đối xử nào.Mọi người lao động đều có quyền được hưởng chế độ thù lao công bằng và hợp lý nhằm bảo đảm sự tồn tại của bản thân và gia đình xứng đáng với nhân phẩm, và được hỗ trợ thêm từ các hình thức bảo trợ xã hội khác, nếu cần thiết.Mọi người đều có quyền thành lập hoặc gia nhập công đoàn để bảo vệ các quyền lợi của mình.

Chúng ta đều hiểu rằng, để bảo vệ một cá nhân trước thế lực bạo quyền thì con người phải đoàn kết. Vì rằng đoàn kết tạo nên sức mạnh, đó là sức mạnh lớn lao của một tập thể. Và nữa, tiếng nói của đám đông thì bao giờ cũng có trọng lượng hơn là của một cá nhân đơn lẻ. Trong xã hội hiện đại ngày nay thì những người có cùng quan điểm, địa vị xã hội được tập hợp thành những Hội Đoàn và Tổ chức xã hội. Các Hội Đoàn này hoạt động có tôn chỉ riêng, phát triển và bảo vệ các quyền cũng như lợi ích của thành viên. Tất cả hợp thành xã hội Dân sự, đó là linh hồn của một xã hội. Nhưng ở Việt Nam, các hội đoàn không được hoạt động độc lập mà do nhà nước thành lập và quản lý, tổ chức Công đoàn của giới Công nhân cũng vậy.

Khi những người Công Nhân không có tổ chức Công đoàn độc lập của mình, thì những quyền và lợi ích chính đáng của họ không được bảo vệ. Không những vậy, họ thường xuyên bị giới chủ phân biệt đối xử và bạo hành, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến an toàn sức khỏe của người công nhân. Tổ chức Công Đoàn nhà nước thì không bảo vệ cho quyền lợi của công nhân, mà còn kết hợp với giới chủ trong việc giám sát và bóc lột họ. Đó là nguyên nhân chính xẩy ra những vụ bạo hành công nhân của giới quản lý lao động. Tình hình đã trở nên báo động đến nổi đã nổ ra hàng loạt những vụ đình công tự phát của công nhân để phản đối.

Tại khu Công nghiệp Hoàng Long – Hoằng Hóa – Thanh Hóa, đã xảy ra vụ bạo hành công nhân khiến dư luận phẫn nộ. Đó là việc Ông Vương (một quản lý người Trung Quốc) đã dùng keo 502 dán hai tay của một công nhân lại với nhau. Ngày 26/11/2011, khi ông Vương – xưởng trưởng xưởng hoàn chỉnh, công ty giày Hongfu Việt Nam – đi kiểm tra xưởng. Ông ta phát hiện mấy đôi dày bị lỗi, liền gọi trưởng ca là chị Phương (24 tuổi) đến để chứng kiến, liền sau đó bắt chị ngửa tay ra rồi đổ keo 502 vào lòng bàn tay. Quá sợ hãi, chị Phương đã co rúm người lại rồi ngất xỉu. Được biết, thời gian trước đó ông Vương cũng đã đổ keo vào tay một nữ công nhân và đánh đập nhiều công nhân khác. Dù phẫn uất nhưng những người công nhân này không dám phản đối và tố giác. Tổ chức Công Đoàn nhà nước đã không lên tiếng để bảo vệ những sự vi phạm này.

Ngày 23/6/2011, đã xảy ra cuộc đình công của Công nhân công ty Giai Đức (Chương Mỹ – Hà Nội). Công nhân đã vây kín cổng ra vào khiến mọi hoạt động của công ty phải ngưng trệ. Hai chiếc xe ô tô chở phế liệu của công ty không thể ra ngoài. Được lệnh gián tiếp từ lãnh đạo công ty, bảo vệ ca trực đã mở cổng để cho xe đi ra. Vì vướng phải công nhân đang đình công nên xe không thể ra ngoài được. Tức giận, tay bảo vệ đã nhảy lên xe rồi đuổi lái xe xuống và tự lái, y đã cho xe tông thẳng vào những công nhân đang ngồi đình công. Kết quả làm 6 người bị thương và một người chết tại chỗ.

Trên đây chỉ là vài vụ đơn cử trong số rất nhiều những vụ bạo hành công nhân diễn ra khắp nơi. Người công nhân trở nên đơn độc trong cuộc chiến không cân sức để chống lại sự áp bức, bóc lột của giới chủ. Những hành động bất công của giới chủ được sự tiếp sức của tổ chức Công đoàn nhà nước và nhân viên công lực. Chẳng những vậy, họ còn bị giám sát và theo dõi mỗi khi tổ chức những cuộc đình công phản đối. Như chúng ta đều biết, người công nhân ở Việt Nam hiện nay phải lao động và sống bằng đồng lương chết đói. Họ bị bóc lột thậm tệ, những quyền và lợi ích chính đáng bị vi phạm nghiêm trọng.

Nhiều vụ bãi công, đình công của công nhân nổ ra khắp nơi để phản đối tình trạng phân biệt đối xử và đòi nâng cao mức sống. Tất cả đều vấp phải sự đối xử bất công từ phía chính quyền, nhiều vụ đình công đã bị công an đàn áp thô bạo. Lực lượng an ninh, cảnh sát chỉ biết bảo vệ các công ty (vốn có liên hệ mật thiết với nhà nước) mà quay lại đàn áp những người công nhân thấp cổ bé họng. Họ đàn áp những người công nhân đang đòi quyền lợi chính đáng của mình, trong tình trạng không có ai đứng ra bảo vệ.

Những người công nhân Việt Nam đang trở nên đơn độc hơn bao giờ hết, trong khi những khu công nghiệp và nhà máy thì đang mọc lên khắp nơi.

Giới sử dụng lao động thì lại đang liên kết với một nhà nước độc tài để mà bóc lột sức lao động của công nhân.

Nhà nước thì chỉ quan tâm vơ vét của cải và tài nguyên đất nước, thân phận người lao động Việt Nam trở nên nhỏ bé trước lòng tham vô đáy của những kẻ lãnh đạo độc tài.

Không những bị bóc lột và đàn áp như vậy, giới công nhân còn phải chịu sự giám sát và chia rẽ từ phía Công đoàn nhà nước. Vì vậy họ không thể đoàn kết để mà cất lên tiếng nói chân chính của mình, những tiếng nói đòi quyền lợi hợp pháp và chống bạo hành. Tại đây, cái quyền được thành lập hội đoàn của người Công nhân đã bị nhà nước cướp trắng. Những quyền của công nhân ngày càng tỉ lệ nghịch với sự phát triển của công nghiệp. Hơn lúc nào hết, ngay lúc này đây, giới công nhân cần phải có tổ chức Công đoàn của riêng mình, họ phải được bảo vệ khỏi sự đàn áp và bóc lột từ liên minh mà quỷ. Liên minh mà quỷ này bao gồm: Giới chủ – Công Đoàn quốc doanh – Nhà nước độc tài.

Lẽ thường, thì giới công nhân phải được bảo vệ bởi tổ chức công đoàn đại diện, được pháp luật và nhà nước bảo vệ. Nhưng tại Việt Nam chúng ta, người công nhân đã trở nên đơn độc trong một cuộc chiến không cân sức. Tình hình càng trở nên nghiêm trọng khi mà lòng tham của những kẻ bất nhân ngày một gia tăng và sự phát triển của công nghiệp là xu thế không tránh khỏi.

Ai sẽ là người sẽ bảo vệ cho giới công nhân Việt Nam khi mà nhà nước ngoảnh mặt làm ngơ? Ai sẽ bảo vệ công nhân Việt Nam khi tổ chức công đoàn quốc doanh giám sát và lực lượng công an đàn áp họ?

Câu trả lời là chỉ có công đoàn độc lập mới là người đại diện và bảo vệ quyền lợi chính đáng của người Công nhân. Nhưng tổ chức này đã bị nhà nước độc tài cấm hoạt động và đặt ra ngoài vòng pháp luật.

Giới Công nhân Việt Nam cần phải được bảo vệ. Họ phải được bảo vệ khỏi sự đàn áp, bóc lột của liên minh ma quỷ. Họ phải được thực thi các quyền chính đáng của mình là thành lập hội đoàn và tổ chức đình công, bãi công. Tình hình thực tại của giới Công Nhân Việt Nam đã trở nên khẩn thiết. Mọi giới, mọi tầng lớp hãy bày tỏ sự đoàn kết để bảo vệ giới công nhân đang bị áp bức trong một chế độ nhà nước độc tài.

07.07.2012

Huỳnh Công Đoàn

Các bài liên quan với bài này:

Nhiệm vụ của Công Đoàn: là ngăn chận đình công, bằng cách theo dõi công nhân và báo cáo cho công an bắt họ…

Châu Á Đứng Dậy

 

————–

 

Luật sư Công Nhân: ‘Đã hy sinh phải hy sinh đến cùng’

Trà Mi

Cập nhật: 08.03.2010

Họ đề ra quy định sai, khi tôi vi phạm cái quy định sai của họ thì họ khẳng định rằng: “Đúng rồi, cô Công Nhân này đã vi phạm quy định”. Nhưng họ không xét đến cái quy định ấy là gì. Nếu không có sự cởi mở, nếu luôn bảo thủ là mình đúng, mình đã hoàn hảo, thì lấy đâu ra sự tiến bộ và phát triển?
 

Nữ luật sư trẻ Lê Thị Công Nhân, một nhà bất đồng chính kiến và cũng là một người tranh đấu đòi hỏi dân chủ-nhân quyền tại Việt Nam, vừa mãn hạn tù sau bản án 3 năm về tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước.”

Hồi tháng 5 năm 2007, luật sư Lê Thị Công Nhân đã bị tòa án ở Hà Nội kết án 4 năm tù giam, 3 năm quản chế vì ‘tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa’ và vi phạm điều 88 Bộ Luật hình sự

Một luật sư Công Nhân trước và sau 3 năm tù giam có gì thay đổi? Sau những gì trải nghiệm, ý chí, niềm tin, và sự khao khát về một nền dân chủ của cô gái 31 tuổi được nhiều người biết đến và ca ngợi như một “thiên thần trong bóng tối” giờ đây như thế nào? Đó là một số câu hỏi được đặt ra trong cuộc trao đổi hôm nay với người bạn trẻ từ Hà thành, Lê Thị Công Nhân.

Câu chuyện của chúng ta được bắt đầu từ những tháng ngày trong trại giam. Công Nhân kể lại:

Công Nhân: Buồng giam của tôi trung bình có khoảng 60 người. Gần một nửa trong số này là án chung thân. Tôi là người hiếm hoi trong đây bị tù đầu, tức là chưa có tiền án, tiền sự, mà lại án ngắn là 3 năm. Nhà tù thì quá tải. Ví dụ mỗi người đựơc quy định chỗ nằm là 2 mét vuông, mọi người được chiều dài là 2m, nhưng chiều ngang chỉ còn được 60cm, vai kề vai.

Trà Mi: Thế còn lịch sinh hoạt như thế nào ạ?

Công Nhân: Buổi sáng 5 giờ kẻng thức dậy. Buổi tối 5 giờ rưỡi điểm danh nhốt vào trong buồng giam.

Trà Mi: Trong ngày chị phải làm những công việc gì?

Công Nhân: Có nhiều công việc khác nhau. Đội thêu, đội ra đồng trồng rau, trồng lúa, nuôi lợn, làm hàng mã, móc ren..v.v… Họ phân công tôi cắt cỏ, tưới cây, lau nhà quét nhà.

Trà Mi: Làm cùng công việc trong suốt 3 năm?

Công Nhân: Hơn hai năm tại trại cải tạo, còn ở trại tạm giam Hoả Lò thì không làm những việc đó.

Trà Mi: Ngoài giờ lao động, chị có được đọc sách, học tập, xem thông tin qua báo đài thế nào chăng?

Công Nhân: Vào những giờ nghỉ, họ cho mình xem TV. Họ cũng cho mình đọc sách báo. Cũng nhiều loại sách báo, nhưng trại cấm đọc những sách báo về tôn giáo, đặc biệt là đạo Thiên Chúa. Họ tịch thu hết tất cả kinh thánh. Tôi là tù nhân duy nhất được có quyển kinh thánh để đọc.

Trà Mi: Cuốn kinh thánh đó là của gia đình chị chuyển vào hay là…

Công Nhân: Đây là cuốn kinh thánh mà Ủy ban Tôn giáo Hoa Kỳ họ vào gặp tôi khi tôi ở Hoả Lò, được dẫn đầu bởi ông Nguyễn Văn Hưởng, thứ trưởng Bộ Công an. Vì ông Hưởng dẫn họ vào nên tôi mới được giữ quyển kinh thánh. Và việc giữ lại quyển kinh thánh đó cũng là một cuộc tranh đấu. Họ cho phép tôi nhận trước mặt những người kia như là một trò hề. Khi tôi đem vào buồng giam thì họ lại không cho. Và đây cũng là một cuộc tranh luận rất căng thẳng. Từ Hoả Lò họ cho phép tôi dùng, nhưng khi tôi chuyển về trại giam ở Thanh Hoá thì họ thu luôn của tôi, dẫn đến việc tôi tiếp tục nhịn ăn vì họ thu kinh thánh của tôi. Trước khi chuyển trại 1 tuần, tôi đã nhịn ăn ở Hoả Lò, phản đối việc trại cho chúng tôi ăn quá bẩn thỉu. Nói về bẩn thỉu thì ô uế, hôi thối không thể tả được, vì nhà vệ sinh ở ngay chỗ nằm luôn. Khi vào đấy, tôi cảm thấy là địa ngục cũng không đến mức như vậy. Đây là vấn đề nhân quyền và tôi sẽ kể lại một cách chi tiết trong một dịp khác.

Trà Mi: Trong lúc chị bị giam, chị có biết những dư luận bên ngoài liên quan đến bản án của mình như thế nào không?

Công Nhân: Thông tin cơ bản nhất thì có, nhưng những tình tiết thì quả thật là không. Mẹ tôi lên thăm chỉ nói được sơ sơ ví dụ như anh Định bị bắt rồi, chẳng hạn vậy, chứ không thể nói được hơn. Nếu không, họ sẽ không cho gặp. Chúng tôi lại có những nguồn thông tin rất đặc biệt. Những người tù có quan hệ tốt với cán bộ do đút lót bằng tiền thường có những tờ báo bị cấm mang vào tù như báo An ninh hay báo Công an. Qua đó thì tôi cũng có biết, nhưng tất nhiên tôi phải có kỹ năng đọc báo của riêng tôi. Khi họ chửi một vấn đề gì đấy ghê gớm thì mình phải hiểu thêm một hướng ngược lại. Tôi luôn phải đọc báo theo kiểu hai bán cầu não phải hoạt động theo 2 hướng khác nhau.

Trà Mi: Những tờ báo đó là báo chính thống của nhà nước. Vì sao họ lại cấm không cho mang vào tù?

Công Nhân: Họ bảo sợ mình biết được những thông tin rồi lật cung, thông cung.

Trà Mi: Hồi nãy chị có chia sẻ là trong lúc chị bị giam có phái đoàn của Ủy ban Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ vào thăm. Ngoài ra, có những cuộc thăm viếng nào khác của các phái đoàn quốc tế không chị?

Công Nhân: Khi tôi chuyển ra trại Thanh Hoá, đại sứ Hoa Kỳ có đến gặp tôi.

Trà Mi: Cuộc gặp đó diễn ra trong bao lâu? Nội dung chính như thế nào?

Công Nhân: Trong 30 phút, hoàn toàn là những lời hỏi thăm hết sức thân tình. Tôi cảm thấy rất xúc động.

Trà Mi: Tin cho biết phía Hoa Kỳ có ngỏ ý can thiệp, đòi hỏi sự phóng thích cho chị bằng cách muốn đưa chị sang Mỹ tị nạn chính trị, nhưng chị đã từ chối. Điều này có đúng không ạ?

Công Nhân: Tôi biết điều đó qua công an vào tháng 6/2008. Ngài đại sứ Hoa Kỳ gặp tôi vào tháng 10. Từ tháng 6, công an vào thẩm vấn tôi trong trại 2 ngày liên tục. Họ có nói với tôi rằng: “Bây giờ Công Nhân có muốn đi nước ngoài không. Muốn đi thì nói một tiếng thôi, nhà nước sẽ tạo điều kiện hết sức, đưa thẳng luôn ra Nội Bài đi luôn. Bởi vì bên Mỹ họ nhận bảo lãnh cho em đấy.” Đến giờ phút này tôi chưa nghĩ đến việc đi tị nạn chính trị.

Trà Mi: Chị có thể cho biết lý do?

Công Nhân: Chúa an bài cho tôi một cuộc sống ở một nơi khác thì tôi sẽ vui mừng trong sự an bài đó, nhưng bây giờ tôi không cảm thấy điều đấy. Còn về mặt lý trí, tôi sẽ đi tị nạn chính trị khi nào mà cuộc sống của tôi bị chà đạp đến mức độ tôi không thể chịu đựng được nữa. Nhưng bây giờ thì tôi vẫn còn chịu đựng được. Cho nên tôi không hề nghĩ về chuyện đi tị nạn chính trị vào lúc này. Cái tự do quan trọng nhất là tự do trong tư tưởng, trong tâm hồn, thì tôi đã có. Ở Việt Nam bây giờ tôi không được tự do về mặt thân thể, về mặt đi lại. Những cái đó, tới thời điểm này tôi vẫn còn đang chịu đựng được.

Trà Mi: Đối với việc nhà nước Việt Nam đồng ý cho phép chị tự do sớm hơn thời hạn với điều kiện chị phải xuất ngoại, chị suy nghĩ gì về điều này?

Công Nhân: Tôi cảm thấy rằng cứ như họ tống được con nhỏ này đi thì thật là nhẹ nợ. Không có chuyện đó đâu, chưa đến, chưa đến lúc.

Trà Mi: Có nhiều ý kiến cho rằng “nước có quốc pháp, gia có gia uy”, nghĩa là công dân một nước phải tuân theo với điều kiện luật pháp của nước đó, nhất là đối với người luật sư am hiểu luật lệ thì chắc chắn phải hiểu điều đó hơn ai hết. Vì chị đi ngược lại với những điều pháp luật quy định nên mới gặp phải những điều không hay phải gánh chịu như vậy. Phản hồi của chị trước những ý kiến đó như thế nào?

Công Nhân: Tôi nghĩ rằng họ đang nói theo hướng nguỵ biện. Pháp luật là sự chính thức hoá những thoả thuận trên cơ sở những thoả ước bắt nguồn từ những điều đơn sơ nhất, những hình thức đơn giản nhất để tạo thuận lợi cho mọi người trong xã hội được sống, làm việc, và tiến bộ. Họ bảo pháp luật của Việt Nam là như thế. Đúng. Họ quy định như vậy thật, nhưng cái đúng này không phải là cái “đúng chân lý” mà là cái “đúng sự kiện”, rằng có cái việc họ quy định như vậy. Chúng ta đừng nhầm lẫn các từ “đúng” ở đây. Họ đề ra quy định sai, khi tôi vi phạm cái quy định sai của họ thì họ khẳng định rằng: “Đúng rồi, cô Công Nhân này đã vi phạm quy định”. Nhưng họ không xét đến cái quy định ấy là gì. Nếu không có sự cởi mở, nếu luôn bảo thủ là mình đúng, mình đã hoàn hảo, thì lấy đâu ra sự tiến bộ và phát triển? Tại sao nó sai mà được duy trì? Bởi vì không có người kịp phát hiện ra. Vậy khi có một người kịp phát hiện ra điều đó sai, người đó phải chuẩn bị tinh thần đối diện với một nhóm rất đông những người cho rằng anh ta đã sai, còn họ mới là đúng.

Trà Mi: Nhưng lập luận của nhà nước Việt Nam thì cho rằng mỗi nước có luật lệ riêng, đặc điểm riêng về văn hoá, bản sắc, cũng như luật lệ. Giả sử như ở Thái Lan có điều cấm không được xúc phạm nhà vua, thì ở Việt Nam có điều cấm không được tuyên truyền chống phá nhà nước. Phản hồi của chị ra sao?

Công Nhân: Nhà nước của họ không hoàn hảo, chúng tôi chống lại những điều không hoàn hảo đó, thì chúng tôi đúng. Như thế nào gọi là “tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCN Việt Nam”?

Trà Mi: Giữa lúc chưa có sự rõ ràng đó, những người nào vi phạm, tức vượt qua lằn ranh cho phép ấy, sẽ trở thành những nạn nhân bất đắc dĩ…

Công Nhân: Trường hợp của tôi cũng không hẳn là bất đắc dĩ. Tôi cố ý làm những việc này, tôi xác định trước tôi sẽ là nạn nhân. Tôi hoàn toàn biết. Tất nhiên là không thể biết cụ thể ngày giờ nào tôi sẽ bị bắt.

Trà Mi: Biết trước những điều không hay có thể xảy ra cho mình mà chị vẫn dấn thân vào. Điều gì đã khiến chị có một niềm tin mãnh liệt như vậy?

Công Nhân: Muốn phát triển tốt lên, cần phải thay đổi những cái gì xấu đang hiện diện. Mình đã xác định tranh đấu, mình phải xác định hy sinh. Đó là hệ quả tất yếu, nếu không đừng tranh đấu nữa. Đã xác định hy sinh thì phải hy sinh đến cùng. Chứ nếu hy sinh dang dở thì hy sinh để làm gì? Khi tư tưởng và tinh thần thông suốt thì hành vi của mình cũng sẽ chủ động hơn. Tôi bị tống vào tù nhưng tôi đã biết trước điều đó, và tôi chuẩn bị tinh thần và mọi thứ có thể để đối mặt với điều đó. Không còn cách nào khác.

Trà Mi: Những gì chị đã trải qua trong 3 năm qua cũng là một bài học trả giá cho những điều chị đã dấn thân. Sau 3 năm đó, chị đã nghiệm ra điều gì cho bản thân mình?

Công Nhân: 3 năm trong tù, tôi đã đọc kinh thánh trọn bộ. Trong tù, Chúa là người bạn của tôi, người thầy của tôi, và là người đồng đội của tôi. Khi tôi trở về, tôi nhận đựơc rất nhiều những lời ngợi khen, lời yêu thương, lời quý trọng, tôi cảm thấy choáng váng về điều đấy. Tôi thật sự cảm thấy là tôi chưa xứng đáng được như vậy đâu. Tôi nghĩ rằng tôi cần phải sống một cách dũng cảm hơn. Chính nhờ việc ở tù đấy đã củng cố hơn niềm tin của tôi vào sự đúng đắn của con đường mà tôi đã lựa chọn. Trứơc đây nó là một mũi tên, và bây giờ nó là một thành trì.

Trà Mi: Nếu có một người hỏi thăm chị Nhân rằng một luật sư Công Nhân trước và sau 3 năm tù giam có gì thay đổi. Chị sẽ trả lời như thế nào?

Công Nhân: Tôi có ước mơ trở thành một luật sư từ năm 8 tuổi sau khi xem một bộ phim. Đến năm 2003, tôi trở thành một luật sư thì cái cảm giác cực kỳ tuyệt vời. Bởi vì ước mơ của tôi bền bỉ, xuyên suốt, không hề thay đổi một lần nào. Nhưng bây giờ khi tôi ra tù, bị tước bằng luật sư, tôi cũng không cảm thấy nó nặng nề lắm. Tôi nhớ về nó như một kỷ niệm đẹp vậy.

Trà Mi: Một ước mơ chị đã vun đắp trong lòng mình từ thuở bé. Nay, sau 3 năm bước ra khỏi trại giam, nó cũng đã tuột mất khỏi tầm tay của chị. Chị hình dung con đường trước mắt của mình ra sao, về tương lai, về sự nghiệp, về lý tưởng của mình?

Công Nhân: Chắc chắn tôi sẽ vẫn tiếp tục đấu tranh vì lý tưởng của tôi. Tôi cảm thấy vui, thú vị, bay bổng, mạnh mẽ, và có ích khi tôi sống theo con đường đó. Tôi nghĩ không bất kỳ một lý do gì có thể làm tôi từ bỏ. Còn cụ thể như thế nào, quả thật, tôi cũng chưa thể nào trả lời được. Vào trong tù, có một điều nữa tôi giác ngộ thấm thía rằng cộng sản chẳng sợ gì cả, ngoài nói thật. Bạn hãy nghĩ mà xem, nói thật không hề khó, nếu bạn có can đảm. Nó chỉ là một ranh giới thôi, bạn hãy bước qua.

Trà Mi: Gần đây ở Việt Nam, một số nhà bất đồng chính kiến gặp rắc rối có liên quan nhiều đến nghề luật. Mình nên hiểu việc này như thế nào, thưa chị?

Công Nhân: Tôi nghĩ đây là điều tất yếu, một dấu hiệu rất đáng mừng cho giới luật ở Việt Nam. Chúng tôi làm về pháp luật, chẳng có ngành nghề nào có thể gần gũi hơn, hiểu biết hơn về chính trị như những người làm luật.

Trà Mi: Đối với những người trẻ biết đến một chị Công Nhân qua báo chí nhà nước và những người biết đến Công Nhân qua các chiến dịch ủng hộ, vận động, bảo vệ dân chủ-nhân quyền, chị sẽ nói gì?

Công Nhân: Tôi không ngờ rằng tôi lại được nhiều đến như vậy. Sau những sự việc này, có những người bạn ở khắp 5 châu-4 biển thương yêu tôi một cách chân thành, quý trọng tôi một cách sâu sắc. Tôi cần phải cố gắng thật nhiều hơn nữa để xứng đáng với điều đó. Tôi rất thích thanh niên bởi vì tôi là một thanh niên. Đó là một lý do. Lý do thứ hai, tôi luôn hiểu rằng Đông-Tây, kim-cổ ai cũng nói rằng quãng đời thanh niên là quãng đời tươi đẹp nhất. Đấy là ở sự nhiệt tình và thể hiện bản thân mình. Nếu các bạn để quãng đời đó của mình trôi qua một cách nhạt nhẽo thì bạn sẽ ân hận suốt cuộc đời. Sự không nhạt nhẽo nhất mà các bạn có thể có được liên quan đến tất cả những người khác. Chính trị là cái liên kết tất cả mọi người với nhau để ai cũng có thể hoạt động một cách tốt nhất trong lĩnh vực của mình. Nếu như bạn tham gia vào chính trị thì bạn sẽ thấy thú vị vô cùng và vô cùng.

Trà Mi: Một lần nữa xin chân thành cảm ơn chị Công Nhân đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này. Xin chúc chị mọi điều tốt đẹp nhất trong thời gian sắp tới.

Tạp chí Thanh Niên của đài VOA sẽ trở lại cùng các bạn trong một câu chuyện mới vào tối thứ ba tuần sau. Trà Mi kính chào tạm biệt quý vị.

Posted in Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »