Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Năm 16th, 2012

►Lịch sử được viết bởi những kẻ chiến thắng

Posted by hoangtran204 trên 16/05/2012

Tản mạn mùa Hè

Tác giả: Hà Văn Thịnh

Trong tất cả những mùa Hạ, dù có đỏ lửa hay không mà tôi đã biết, chưa có mùa Hạ nào lại nhiều buồn đau và day dứt như năm nay… Có lẽ, không cần nói thì ai cũng biết rằng nguyên nhân chính làm nên những nỗi buồn là những gì tôi và nhiều người khác chứng kiến, ngày một đáng… buồn hơn, giống như giá cả mỗi ngày, càng ngày càng có nhiều nỗi xót xa, uất ức hơn và, càng ngày thì sự chất chứa của những bức bối, càng trở nên ngột ngạt hơn…

Dịp Lễ năm này, tôi về thăm mẹ già và các em, cháu chắt ở Vinh. Đi đâu cũng nghe thấy tiếng ta thán (có khi thầm thì, ngó trước nhìn sau rồi mới lào phào) của người dân. Thậm chí, một người bạn là lãnh đạo cấp Sở nói với tôi rằng, “Nói thật, tôi không biết đang đi về đâu” (!). Anh ấy không nói rõ “cái gì” hay “ai” – kinh tế, văn hóa…, đang “đi”, thành thử tôi cũng chẳng dám đoán mò, bởi thời buổi này viết sai là chết, có khi chưa sai cũng chết.

Anh bạn kể cho tôi nghe một câu chuyện thú vị: Anh ấy viết bài về học tập chính trị, trong đó có câu đại ý – học tập một đàng, làm một nẻo thế này thì ngọn lửa Diên Hồng đã tắt trước khi… học. Tòa soạn báo sửa lại là “ngọn lửa Diên Hồng đang bùng cháy mạnh mẽ”. Kể xong, bạn tôi văng ra một câu: “Thế có chán đời không, biên tập như thế thì viết làm đếch gì nữa” .

Một người bạn khác, cũng ở cấp lãnh đạo thì nói với tôi và vài người khác là nhìn thấy cảnh đập dùi cui vào đầu, vào mặt những nông dân ở Văn Giang, đập cả vào đầu hai phóng viên của VOV, anh không thể cầm lòng được. Khi nói câu ấy, tất cả chúng tôi thấy mắt anh đỏ hoe, còn mắt chúng tôi thì có lẽ cũng hơi cay cay một tẹo gọi là… Anh ấy mơ ước rằng các quan chức địa phương hành xử như thế phải bị kỷ luật, những người dùng dùi cui đập vào mặt dân, vào mặt phóng viên VOV phải bị đuổi khỏi ngành…! Hình như anh bạn tôi là cháu đích tôn của Chử Đồng Tử?

Tại sao chính quyền thực hiện cưỡng chế quyết liệt và tàn bạo thế là câu hỏi của tất cả mọi người khi đề cập đến vấn đề này. Tại sao hai phóng viên, Người Nhà Nước chính hiệu, bị đánh đập dã man mà tất cả đều im gần giống với bồ thóc? Đọc bài của nhà báo Võ Văn Tạo mà đau, mà xót: Nhà báo Việt Nam khổ HƠN… chó! Nhất là, thời điểm của việc cưỡng chế, xét theo ý nghĩa xã hội là phi chính trị và thiển cận vô cùng bởi nó xảy ra chỉ vài ngày trước khi người ta hát khắp nơi “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng…”.

Tôi không thể trả lời ngoài cái ý nghĩ giả định (chẳng biết đúng hay sai, nếu sai, nhờ quan chức nào đó dạy bảo dùm): Đó có thể là thông điệp rất rõ ràng rằng những người có trách nhiệm ở Văn Giang không từ bất kỳ thủ đoạn nào, bất kể người dân bị bức bách và đau đớn ra sao, miễn là thực thi được ý chí quyền lực của họ và “thông báo rõ ràng” cho dư luận biết để mà sợ, biết để mà thôi những ngo ngoe…

Lòng dân như thế, cán bộ như kia thì thử hỏi, làm sao mà vui cho nổi? Có một điều đáng mừng là không phải tất cả quan chức đều bịt mắt bưng tai đâu. Họ hiểu và cũng dám nghĩ, dám nói lắm như hai dẫn chứng tôi vừa kể trên, chỉ có điều là cũng chỉ nói ở mức độ… thì thào.

Chẳng bao giờ tôi cắt nghĩa nổi tại sao chính quyền lại tàn nhẫn, trắng trợn và ghê gớm đến thế trong vụ cưỡng chế ở Văn Giang. Không còn gì để nói về cái thảm thê của mấy chữ khôi hài của dân, vì dân. Coi dân như cỏ rác về địa vị, coi dân như kẻ thù về mặt ý thức quyền lực, coi dân như đối thủ bất cân xứng về quyền lợi, coi dân như một lũ ngu dốt đầy khinh miệt, xét về mặt xã hội và, coi dân như một đám ô hợp không thể nào động đến cái lông chân của vương quyền, xét về mặt tư cách cai trị – là những hình ảnh thật rõ ràng mà các nhà sử học đời sau sẽ nhớ. Ít nhất là nhớ! Nghe đâu người ta đang đổ lỗi cho clip giả (?). Giả mà không bắt được, không tống giam mới tài (!)…

Ngày 30.4, có tin nói rằng máy bay khu trục của Trung Quốc xâm phạm – khiêu khích ngay trên không phận chủ quyền của Việt Nam, rằng TQ chuẩn bị triển khai dàn khoan dầu 30.000 tấn ở Biển Đông… Đến nước này mà còn u mê, nghếch ngốc tin vào sự hữu hảo của bành trướng Trung Hoa thì có họa là bị điên hoặc là mắc chứng bệnh ngu xuẩn bền vững.

Những câu chuyện trong mấy ngày nghỉ lễ bàn rất nhiều về đất đai, về những biệt thự “sống nhờ lương” hoặc là sướng nhờ… của quan chức cao cấp, về những tài sản không thể đo đếm được…

Chợt nhớ trong chuyến đi công tác mới đây ở Phan Rang, tôi nghe mấy vị già cả kể, nào là ngày giải phóng Phan Rang (17.4) – chốt chặn ác liệt nhất trong toàn bộ phòng tuyến Xuân Lộc, hàng vạn con sâu dài từ 5 đến 10 cm bò lổm ngổm đầy đường. Không biết loài sâu ấy có giống với rất nhiều sâu bây giờ (như Chủ tịch nước đã nói) hay không?

Người dân kể chuyện mẹ của ông Thiệu không thèm vào Sài Gòn ở với con trai mà vẫn cứ bán bánh canh ở chợ Phan Rang, rằng ngôi nhà của thân mẫu TT VNCH nhỏ và đơn sơ lắm. Nghe đâu, khi xây cất nhà cho mẹ, ông Thiệu không đồng ý trưng thu –  lấn đất của nhà hàng xóm, bằng chứng là mấy cây dừa trên 50 năm tuổi làm hàng rào giữa hai hộ gia đình vẫn còn nguyên.

Người dân còn kể cho tôi nghe rằng các quan chức địa phương muốn làm đường trải nhựa vào con hẻm có nhà thân mẫu của TT, nhưng ông Thiệu không đồng ý, với câu nói đại ý, nếu rải nhựa thì mọi con hẻm tương tự ở Phan Rang đều phải được rải như nhau…

Mấy chục năm là quãng thời gian không hề ngắn đối với một quốc gia dù đứng dưới bất kỳ góc độ muốn tư biện nào. Mọi ý đồ đổ lỗi cho chiến tranh hay thiên tai, “khủng hoảng chung của thế giới”, thực chất chỉ là muốn khỏa lấp cái trì trệ, kém cỏi của tư duy kinh tế – xã hội hiện đại. Để chứng minh cho điều này, lịch sử nhân loại không hề ky bo: Chỉ cần nhìn vào sự tương phản tàn nhẫn giữa hai miền Nam – Bắc Triều Tiên là đủ để biết sai lầm của quyền lực đã gây ra những hậu quả khủng khiếp và tồi tệ như thế nào!

Những người tự xưng là cộng sản ở Triều Tiên có thể bất chấp tất cả – kể cả số mệnh của đất nước, của hàng triệu người dân miễn là bảo vệ được quyền lợi khổng lồ được sinh ra từ “nguyên tắc” cha truyền con nối.

Tôi ngắm mấy tấm ảnh tôi chụp căn nhà nhỏ (xin nhường sự phân tích, nhận xét cho bạn đọc) của thân mẫu ông Nguyễn Văn Thiệu, ngắm ảnh cái “biệt thự” ven biển của ông, dành cho riêng ông mỗi khi về thăm quê (nghe đâu nguyên trạng đến 90%) trong những ngày hè bức bối để chiêm ngẫm về một cái gì đó thật khó lý giải từ vô thức. Chợt giật mình vì “mới ngộ” (như lời Đức Phật – prajnã) được một trong những điều tối giản của hiểu biết: Lịch sử bị bóp méo cũng nguy hiểm chẳng khác chi tội giết người bởi nó giết chết sự thật, giết chết cả niềm tin của cả một thế hệ.

Tôi chẳng phát hiện được gì nhiều nhưng chắc chắn đã thu được một điều: Căn nhà nhỏ đó không thể mang tính thuyết phục của bằng chứng về sự tham nhũng ghê gớm của ông Thiệu, như tôi đã từng được dạy, không chỉ một lần!

© Hà Văn Thịnh

Nguồn: BVN

 Nhà của thân mẫu ông Nguyễn Văn Thiệu

 Con đường đầy đất đá trước cổng

Biệt thự” – Nhà Mát ở bờ biển Phan Rang (của TT Nguyễn văn Thiệu)

*******************************

Ghi chú của TH:

37 năm qua, số người tỉnh ngộ như giáo sư Hà Văn Thịnh là rất hiếm hoi. Chỉ có những tinh hoa của đất nước có đầu óc tỉnh táo, biết quan sát và so sánh hiện tại và quá khứ, có óc phản biện, biết đúng, biết sai mới tỉnh ngộ và viết ra được các bài tưởng chừng đơn giản như bài ở trên.

Tiếc thay cho lớp người hiện nay, những người đã học xong đại học, bị tuyên truyền, mà không nhận ra, chỉ biết tin theo và nói như vẹt từ những gì đảng dạy trong các giờ học chính trị.  

*Chao ôi! Nhìn tài sản của TT Nguyễn Văn Thiệu để lại (sau 7-8 năm làm tổng thống) mà chỉ có chừng ấy thôi. Nhưng bao nhiêu năm qua, ông đã bị đảng tung tin  “tham nhũng”, buôn lậu, và lấy cắp 16 tấn vàng chở ra ngoại quốc (nguồn). Vậy mà hơn mấy chục triệu người miền Bắc và một số người ở miền Nam đã tin ông Thiệu tham nhũng!

So sánh với tài sản (của nổi)  của các cán bộ đảng cấp tỉnh ủy, quận ủy thời nay thì tài sản của ông Thiệu quá bèo.

Câu lạc bộ Nó Kìa hay clbnokia.wordpress.com có post các hình ảnh của cán bộ cấp tỉnh, huyện, của ủy viên Trung ương đảng của 18 tỉnh và thành phố…như sau

1./http://clbnokia.wordpress.com/2011/01/15/danang_nguyenbathanh/

2./và ở đây  tài sản nổi   

3./Coi ở đây: Nhà bên Hồ Tây của TBT Nông Đức Mạnh

http://phamvietdao2.blogspot.com/2011/09/chuc-mung-ong-nong-uc-manh-sap-khanh.html

4./ và của nổi một ông tổng bí thư khác nữa. Tòa nhà DMC ở  Kim Mã của TBT Đỗ Mười. Năm 2011, Đỗ Mười đã được phong làm Bồ Tát thị hiện.   https://hoangtran204.wordpress.com/2016/02/23/nhung-tam-hinh-h…g-va-ho-phat-gia/

DMC Tower ở 535 Kim Mã, Hà Nội

Hồi còn yahoo.360, một blogger có nhà trong khu vực này cho biết, DMC tower, cao 18 tầng, là do con rễ của ông cựu TBT Đỗ Mười đứng tên làm chủ. Dân ở đó gọi DMC là Đỗ Mười Center.

DMC tower 535 Kim Mã, Hà Nội

5./ Đứng sau lưng mỗi cao ốc (tower) trong website này là tên một đảng viên cao cấp nào đó của bộ chính trị hoặc ủy viên trung ương đảng: duhal.com.vn

Hội nghị Trung Ương lần 5 có lập ra ban thanh tra chống tham nhũng. Ai thành lập gì thì kệ người ta. Các bạn khôn hồn thì đừng tố tham nhũng. “Nếu có tham nhũng”, thì ban thanh tra trong cấp ủy của đảng đã phát hiện rồi, đâu chờ đến phiên các bạn. Số lượng cấp ủy đảng rất là nhiều.

Toàn cả nước có hàng hai ba chục ngàn cấp ủy của đảng. Mỗi cấp ủy đều có ban thanh tra các đảng viên. Nghĩa là hiện có hơn hai ba chục ngàn ban thanh tra cấp ủy đảng.

Với số lượng vài chục ngàn ban thanh tra của cấp ủy đảng, nhưng các bạn có từng nghe ban thanh tra cấp ủy nào đó bỗng nhiên phát hiện đồng chí A, B, C nào đó tội tham ô, vì bất động sản và nhà ở của đồng chí ấy quá nhiều và quá lớn?

Nếu đảng ta không phát hiện được, thì các bạn đừng phát hiện nha.

————

Ghi chú:

Mỗi quận đều có Cấp ủy riêng, cả nước có 698 quận huyện*; mỗi phường, xã có cấp ủy riêng, toàn quốc có  10487 phường xã ủy; có 63 tỉnh ủy, thành ủy. 

Ngoài ra các công sở, bệnh viện, trường học có cấp tủy riêng. Gộp chung lại,  cả nước có hàng hai ba chục ngàn cấp ủy của đảng.

*Danh sách thành phố, quận, huyện, dân số, diện tích

**10487 phường, xã

***danh sách tỉnh, thành phố, dân số, diện tích, số quận huyện

——————————————————————————————————————————————-

“Quan chức“ đua nhau “chơi“ nhà sàn gỗ quý nơi cực Bắc

Cập nhật 26/06/2012 10:26

http://www.phapluatvn.vn/thoi-su/201206/Quan-chuc-dua-nhau-choi-nha-san-go-quy-noi-cuc-Bac-2068269/

Cái sự giàu sang của một số cán bộ ở một tỉnh miền núi nghèo nơi cực Bắc của Tổ quốc – đang phát lộ với hình thức “tậu dựng” nhà sàn bằng các loại gỗ quý hiếm, có lẽ để phòng khi rời chốn “quan trường” có nơi trở về “vui thú điền viên”. Liệu có mấy ai trong số họ đã “minh bạch kê khai tài sản”?.

Cơn mưa rừng ào ào chạy qua ngọn núi Cao Bành để lại một vùng mênh mông quanh thung lũng là 196 nóc nhà sàn cũ kỷ của người Tày, nhấp nhô trong không gian xen từng nương lúa đang chín vàng, uốn bông câu.

Theo hướng tay của trưởng thôn họ Đàm chỉ, chúng tôi được chiêm ngưỡng căn nhà sàn thứ 197 của thôn Lâm Đồng (xã Phương Thiện, huyện Vị Xuyên) đẹp nổi bật trên nền chiều mùa hạ, bởi màu vàng au của gỗ và ngói mới. “Đó là căn nhà sàn của “bác Chủ tịch” đang sở hữu, được làm bằng toàn gỗ quý, dựng xong trong năm 2011”, trưởng thôn họ Đàm nói.

– Làm bằng gỗ gì? – đồng nghiệp tôi hỏi.

Trưởng thôn liệt kê:

– Nghiến này, trai này… Trong nhà sàn còn có cả loại gỗ quý toát ra mùi thơm lạ, khiến thạch sùng, các loại dán và côn trùng chẳng dám bò vào nhà.

“Ục” xong bi thuốc lào, trưởng thôn đưa cái điếu về phía tôi, rồi so sánh: “Căn nhà sàn của vợ chồng mình trị giá khoảng 80 triệu đồng, bán đi may ra chỉ mua được hai cây cột nhà của bác B. thôi”. Câu chuyện đang lõm bõm bên cửa sổ nhà sàn của trưởng thôn họ Đàm thì thấy chiếc ô tô Camry BKS 80A… (màu xanh) chở Chủ tịch B về thăm nhà.

Để đặt lịch công tác, bạn tôi và tôi nhiều lần gọi điện thoại vào số di động của Chủ tịch B. Chuông reo, buông nhiều khúc nhạc trên căn nhà sàn trị giá nhiều tỷ đồng, nhưng có lẽ vì “số lạ” nên chẳng được bác Chủ tịch B trả lời.

Căn nhà sàn hiện đại dựng bằng gỗ quý hiếm, ông B. vẫn thường về nghỉ cuối tuần
Căn nhà sàn hiện đại dựng bằng gỗ quý hiếm, ông B. vẫn thường về nghỉ cuối tuần

Bỏ lại thôn Lâm Đồng dưới chân núi Cao Bành của xã Phương Thiện đang ôm bức tranh loang lổ như tấm da báo trải rộng vào miền sơn cước, chúng tôi tìm về ngoại ô phường Quang Trung, thành phố Hà Giang. Tại tổ 8, căn nhà sàn của ông V (một quan chức cao cấp của tỉnh) cũng không kém phần lộng lẫy. Nó như cung điện nguy nga tọa trên một không gian thoáng đãng, lạ thường. Cháu gọi ông V bằng cậu, có tên là Thắng tiếp đón chúng tôi rất cởi mở.

Ngừng việc lau bậc cầu thang, Thắng lần lượt giới thiệu và đưa chúng tôi đi thăm quan cấu trúc căn nhà sàn. Dừng lại bên khẩu súng kíp của người Mông treo trên đầu con hươu rừng – từng ăn đạn ria của gã thợ săn nào đó – trên bức vách bằng gỗ quý cạnh gian chính để chụp ảnh lưu niệm, Thắng bảo: “Cả tòa nhà sàn này được cậu V làm từ năm 2008, có 32 cột to toàn là gỗ quý hiếm, tọa trên lô đất hơn 1.000 m2, có tổng diện tích sàn khoảng 230 m2. Gia đình cậu V đang sinh sống ở trong trung tâm thành phố Hà Giang, vợ chồng em ở nhờ, trông hộ căn nhà sàn độc đáo này. Khi nào cậu V về hưu, gia đình em trả nhà, rồi kéo nhau về quê cao nguyên đá Đồng Văn sinh sống”.

Căn nhà sàn của ông V. trị giá nhiều tỷ đồng đang được các cháu trông coi
Căn nhà sàn của ông V. trị giá nhiều tỷ đồng đang được các cháu trông coi

Theo như lời của bà con, ông V là người dân tộc H’Mông. Người H’Mông có nhà ở theo lối kiến trúc nhà trình tường hoặc dựng nhà na ná theo nhà 5 gian của người Kinh ở dưới xuôi, nhưng ông V lại rất thích dựng nhà sàn theo kiểu của người Tày vùng Tây Bắc.

Thời điểm ông V dựng nhà sàn, cả năm trời, có tới mấy chục thợ mộc giỏi nghề ở dưới xuôi được ông V mời lên đẽo đục, tạc các họa tiết, bài trí trang điểm hoa văn ở vì, kèo, đòn dông… bằng các loại gỗ quý hiếm cho căn nhà sàn của mình. Tiếng đục, tiếng đe lách cách hỗn độn kéo dài nhiều đêm ngày như ở ngoài một công trường tầm cỡ của địa phương…

Ở thành phố Hà Giang hiện có rất nhiều “quan chức” đã và đang “đua nhau săn lùng” gỗ quý hiếm để dựng nhà sàn. Trong đó, có nhà sàn của một ông Giám đốc Sở rất bề thế, giá trị của nó “đè bẹp” các ngôi nhà sàn khác của người dân trong xã Vĩnh Phúc, huyện Bắc Quang.

Còn nhà sàn của một vị “quan chức” huyện Vị Xuyên cùng vợ cũng là một quan chức tỉnh thì lại dựng rất to và theo lối kiến trúc cách tân, tọa lạc trong không gian rộng và vô cùng thoáng đãng (có chung tường rào với một Trường Phổ thông Trung học) lọt giữa Tổ 18, phường Minh Khai, thành phố Hà Giang.

Căn nhà sàn của ông P ở Vị Xuyên bằng gỗ quý hiếm to đồ sộ, tọa lạc ở giữa tổ 18 phường Minh Khai, TP.Hà Giang
Căn nhà sàn của ông P ở Vị Xuyên bằng gỗ quý hiếm to đồ sộ, tọa lạc ở giữa tổ 18 phường Minh Khai, TP.Hà Giang.

Theo quan sát của chúng tôi, các loại nhà sàn của các “quan” đương chức đầu tỉnh Hà Giang đều có đặc điểm điển hình, đó là vừa to vừa rộng, có ao, hồ, giả sơn hoặc non bộ, tổng thể có trị giá nhiều tỷ đồng. Các loại nhà sàn này đều được đặt trong một không gian thoáng đãng, được thiết kế hài hòa, dựng công phu toàn bằng các loại gỗ quý hiếm, trong đó có gỗ nghiến và trai có xuất xứ tại các cánh rừng của cao nguyên Hà Giang thuộc nhóm 2A, không được phép khai thác.

Trong số “quan chức” có nhà sàn, có một số trong số họ vừa có nhà cao tầng hiện đại ở trung tâm thành phố Hà Giang vừa có nhà sàn vùng ngoại ô, cho người nhà ở nhờ hoặc có người trông nom hộ, chủ nhà chỉ về nghỉ cuối tuần.

Khác biệt với các “quan” đang đương chức, một “quan chức” cấp cao tại tỉnh này đã “hạ cánh an toàn” lại có phong cách “vui thú điền viên” độc đáo hơn. Tới thăm khu điền viên của vị này, chúng tôi không thể không giật mình về một quần thể không gian kiến trúc Đông – Tây kết hợp hài hòa, cận nhân tình.

Qua cổng chào parapol, bên trái là tòa biệt thự của ông đang xây theo kiến trúc Tây phương, trước nhà có giả sơn non bộ; đi đoạn là đến hồ rộng vài trăm mét vuông. Bên phải hồ có suối. Suối có thành vách và uốn lượn vòng vèo. Cuối hồ là vườn cây. Cây xanh trông thật kỳ quái và cổ kính. Đi đến cầu nhỏ, dừng nghe tiếng nước róc rách dưới cầu. Bên cầu có cái giếng nước giả cổ. Đứng bên giếng nhìn thấy một nhóm thợ (người Nam Định) đang đục đẽo hoa văn trang trí cho tòa nhà 5 gian làm bằng nhiều loại gỗ, trong đó có gỗ quý hiếm, dựng theo kiến trúc của người Việt vùng duyên hải Thái Bình.

Cận cảnh một góc nhà gỗ của một vị quan chức về hưu.
Cận cảnh một góc nhà gỗ của một vị quan chức về hưu.

Ngôi nhà gỗ của nhân vật này có thế tựa lưng vào núi, nhìn ra hồ rộng, tức là có thế phong thủy “tả thanh long, hữu bạch hổ; tiền chu tước, hậu huyền vũ”. Theo cánh thợ gỗ Nam Định cắt nghĩa thì, ngồi trong ngôi nhà gỗ này nhìn qua hồ rộng là thấy căn biệt thự, như thế là có hàm ý “lấy cái cũ để soi vào cái mới” mà ngẫm sự tình…

Đồng nghiệp đi cùng ghé tai thảo luận với tôi về tài sản là những căn nhà sàn toàn là gỗ quý hiếm của những “quan chức” này liệu họ có phải “minh bạch kê khai tài sản” không nhỉ?… Tôi chợt nghĩ đến câu chuyện của Trưởng thôn họ Đàm nói ở chân núi Cao Bành: “Cả thôn Lâm Đồng có 196 nóc nhà sàn cũ kỹ, trong đó có 30% số nhà khi mưa về đã bị dột từ nóc”.

Cao nguyên đá Hà Giang – Hà Nội, tháng 6/2012.

Phóng sự của: Lê Trọng Hùng

.

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

Cội nguồn của các vụ cướp đất, sự thống khổ của dân chúng, ly tán của gia đình và băng hoại của xã hội…

Posted by hoangtran204 trên 16/05/2012

Bi kịch, đau xót nhìn từ Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản

Phạm Hồng Sơn

Mới hơn 4 tháng đầu năm 2012 ở Việt Nam đã xảy ra ba vụ cưỡng đoạt đất có đổ máu: Tiên Lãng (Hải Phòng): 05/01/2012, Văn Giang (Hưng Yên): 24/04/2012 và Vụ Bản (Nam Định): 09/05/2012.

Đất là một trong những tài nguyên hiếm, nguồn lực cơ bản cần cho sự sinh tồn, phát triển của con người. Đối với Việt Nam, nước có mật độ dân số đứng vào nhóm chật chội trên thế giới[i], thì đất lại càng hiếm và quí giá hơn nữa.

Theo kinh tế học, có hai cách cơ bản để việc phân bổ các nguồn lực hiếm trong xã hội được công bằng, đó là thông qua: thị trường và nhà nước.

Cách phân bổ của thị trường có thể tóm gọn qua cụm từ đầy tính gợi hình của Adam Smith: “bàn tay vô hình” (invisible hand). Bàn tay phân bổ vô hình chính là sự tương tác, tự điều phối, cân chỉnh của vô số những dự định, ước muốn vô cùng đa dạng, luôn biến đổi, không thể biết hết, và không một lực lượng nào có thể kiểm soát được hết của con người trong thị trường, gọi là quan hệ cung-cầu, trên hai nguyên tắc có tính nền tảng là sự tự nguyện (không cưỡng ép) và cùng hưởng lợi (hai bên cùng thấy có lợi).

Bình thường, khi một giao dịch về đất trên thị trường được thực hiện cũng đồng nghĩa với việc cả bên bán (giao) và bên mua (nhận) đều hài lòng vì đều đã thu được lợi ích (hoặc ít ra là họ tự nghĩ rằng đã thu được lợi ích) qua giao dịch trên cơ sở quyết định cuối cùng là của chính họ. Nhưng bản chất của con người là bất định và bất toàn nên sự phân bổ của thị trường sẽ có những khiếm khuyết như lừa đảo, cưỡng ép, nhầm lẫn, bất lực v.v.

Chính những khiếm khuyết đó của thị trường mới làm cho cách phân bổ thông qua nhà nước trở nên cần thiết và quan trọng. Nhưng vai trò quan trọng đó của nhà nước không có nghĩa, như đã từng bị hiểu lầm, rằng nhà nước phải thay thế hoàn toàn thị trường hay phải can thiệp vào tất cả các phân bổ (giao dịch) của thị trường. Bởi nhà nước cũng là những con người cụ thể, nếu lại được hoàn toàn quyết định cho các giao dịch thì cũng sẽ lại phạm vào những khiếm khuyết của thị trường. Nói cách khác sự phân bổ của nhà nước đối với các nguồn lực hiếm trong xã hội để đảm bảo tính công bằng thì phải và chỉ là để trám sửa (bổ khuyết và sửa chữa) các khiếm khuyết của thị trường: giữ cho mọi giao dịch được thực hiện trên cơ sở tự nguyện, minh bạch.

Nhà nước phải sẵn sàng đứng giữa, chứ không phải đứng trên, các bên có xung đột trong một phân bổ (giao dịch) của thị trường, để lắng nghe các bên, tìm hiểu và cuối cùng là phán xét không thiên vị. Nghĩa là để có thể có được vai trò “trám sửa” đó, nhà nước (dù hiểu theo nghĩa nào) phải ít nhất là một nhà nước không bị khống chế bởi (hoặc không phải của) một cá nhân, một đảng phái hay một nhóm người nào trong xã hội – thị trường.

Việt Nam hiện nay, ngoài yếu tố đất chật người đông, vẫn thuộc những nước đang phát triển, nghĩa là các tiềm năng, nhu cầu và sự gia tăng về kinh doanh còn rất lớn do đó điều chắc chắn là các giao dịch, phân bổ về “đất” (một trong bốn thành tố cơ bản của nguồn lực cần cho kinh doanh: đất, vốn (tiền), nhân công và tinh thần kinh doanh) sẽ còn gia tăng rất mạnh. Và đương nhiên các giao dịch, phân bổ bất thường, bất công về đất trên thị trường cũng sẽ gia tăng và cần phải có tác động, điều chỉnh của nhà nước để lập lại công bằng.

Nhưng đáng tiếc, cả về mặt lý thuyết lẫn thực tế, nhà nước ở Việt Nam hiện nay chỉ là một cơ quan cấp dưới của một đảng chính trị hiện tồn hợp pháp duy nhất – Đảng Cộng sản Việt Nam – một nhóm người chỉ chiếm khoảng 03% dân số hoặc chiếm ít hơn nữa nếu chỉ tính 14 người trong Bộ Chính trị. Một hệ thống quyền lực nhà nước từ trung ương tới địa phương và ở mọi ngành quyền lực, từ lập pháp, hành pháp hay tư pháp cho tới cả hệ thống báo chí (“quyền lực thứ tư”) đều chỉ do một tổ chức (đảng) lãnh đạo, bổ nhiệm hay đề cử thì đương nhiên hệ thống nhà nước đó sẽ không thể có vị thế độc lập hay trung gian (dù chỉ là tương đối) trên thị trường-xã hội được. Chưa kể các thành viên, những con người luôn có những ham muốn tự nhiên về kinh tế, của hệ thống nhà nước đó lại rất có thể chính là một chủ thể trong các giao dịch, phân bổ đất trên thị trường.

Do đó, một điều tất yếu là chừng nào Nhà nước Việt Nam hiện nay còn là của một nhóm người (không do toàn dân lựa chọn và bầu ra) và kinh tế còn phát triển thì những giao dịch, phân bổ bất công về đất (và nhiều nguồn lực quí hiếm khác như rừng, biển, đảo, kể cả chủ quyền quốc gia v.v.) sẽ còn tiếp diễn, gia tăng và không thể có cơ chế hữu hiệu để lập lại công bằng. Và xấu hơn nữa là nhà nước hiện nay đương nhiên sẽ nghiêng về phía, hoặc đồng thời là, những chủ thể có sức thao túng về kinh tế hay chính trị (suy cho cùng cũng là kinh tế) trên thị trường, không kể là nội tộc hay ngoại bang.

Trở lại ba vụ cưỡng đoạt đất có đổ máu ở trên, diễn tiến trong cả ba vụ đó đều cho thấy rất rõ ràng Nhà nước Việt Nam đã không chỉ không giữ vai trò độc lập (đứng giữa) cho các bên trong tranh cãi về đất mà còn dùng vũ lực để buộc một bên (những người nông dân) phải từ bỏ quyền sử dụng đất hợp pháp cho phía bên kia (các thành phần kinh doanh đang cần đất).

Thực tế này một lần nữa chứng minh rằng một đảng, bất kể với tên gọi và danh nghĩa gì, khi đã trở thành một tổ chức siêu quyền lực nằm trên hệ thống nhà nước thì việc sử dụng cái quyền lực nhà nước đó vào việc gì ( kể cả để huy động toàn dân chống đế quốc hay cấm toàn dân chống ngoại xâm; để cấm hoàn toàn tư nhân kinh doanh hay tha hồ thao túng, câu kết với giới kinh doanh, v.v.) là hoàn toàn tùy thuộc vào việc đảng đó thấy lợi hay hại cho quyền lực của nó mà thôi.

Việc cướp đất của người này để cấp cho người kia trong những ngày qua chỉ là một trong vô vàn những ý định tự quyết của cái đảng độc quyền đó. Ngay cả lương tâm, nhân phẩm, quyền con người và lòng yêu nước cũng còn bị trấn áp, khinh rẻ, bác bỏ thì còn thứ gì cái đảng đó không dám chiếm đoạt? Cái bi kịch dở khóc dở cười của hai phóng viên chính thống trong vụ Văn Giang vừa qua cũng chỉ là hệ quả nhỏ của cái logic tất yếu trong cướp đoạt. Không bao giờ có kẻ cướp nào lại để cho người khác chứng kiến, ghi lại cảnh cướp đoạt của chúng.

Đương nhiên trong kỷ nguyên thông tin Internet hiện nay, ngoại trừ những kẻ được lợi lộc từ kẻ cướp hoặc có đầu óc không bình thường, không ai lại lên tiếng ủng hộ sự “cướp đoạt”.

Tuy nhiên, sự phản đối cướp đoạt dù căm phẫn, thống thiết đến mấy, cũng khó có thể hơn được mũi tiêm giảm đau cho con bệnh đang đau ruột thừa, nếu cứ mãi tránh né cái nguyên nhân gốc rễ của sự cướp đoạt. Những an ủi, động viên nạn nhân bị cướp đất của ngày hôm nay nếu lại góp thêm phần củng cố cho niềm tin yêu, sự kính trọng vào một đảng, một lãnh tụ đã từng gây ra bao cái chết oan khiên cho nông dân và đã nhón trọn những quyền, những tự do ít ỏi trong tay người dân sang hết tay đảng, thì cũng chẳng khác nhiều việc nói với cả dân làng đang nháo nhác tìm công lý rằng cứ yên tâm vì mọi chuyện đã có mẹ con Lý Thông lo rồi.

Đương nhiên sẽ là hoang tưởng nếu cho rằng phương thuốc cho những căn bệnh của đất nước có thể dễ dàng tìm thấy ngay trong một lần hay có thể đến chỉ từ một lối nghĩ, một cách làm. Nhưng nếu cứ nhất định không chịu tìm, không chịu thừa nhận nguyên nhân gốc của căn bệnh thì ước mong chữa trị bệnh cũng chỉ là một hoang tưởng hoặc một sự lừa dối mà thôi.

Việc tìm ra nguyên nhân sâu xa của bệnh tật, bất kể của con người hay xã hội, luôn phải là việc, là trách nhiệm hàng đầu của giới có học. Vậy khi giới “tinh hoa” của một xã hội đầy bệnh tật lại lảng tránh, lại không chịu nói thẳng ra cái nguyên nhân sâu xa của tình trạng bệnh hoạn của xã hội thì tầng lớp ít học, những nạn nhân chân lấm tay bùn của xã hội còn biết trông cậy vào ai?

Nhưng chính đó lại là một bi kịch, một oái ăm của mọi xã hội bệnh hoạn kiểu toàn trị: sự bệnh hoạn xã hội không chỉ “trùm” lên giới có học mà còn “ăn” cả giới “tinh hoa”. Họ vừa là nạn nhân lại vừa là thủ phạm của xã hội bệnh hoạn. Nhưng đó chưa hẳn đã là bi kịch chua chát nhất. Có bi kịch nào chua chát hơn người phải sống mòn trong chiếc lồng kiên cố lại vẫn nhìn kẻ đã tạo ra chiếc lồng với đôi mắt trìu mến và biết ơn vô hạn?

Nếu thật lắng tâm chúng ta có thể nghe thấy trong không gian thăm thẳm vẫn vẳng lên đâu đó những tiếng kêu, tiếng than da diết, não nề. Nhưng khó có thể biết được đó là những tiếng ai oán của ai, của người nông dân mới bị cướp đất hôm qua ở Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản hay của những nhà nông chịu khó, giỏi giang của dân tộc đã bị cướp đất, bị nhục mạ, bị cướp cả mạng sống cách đây hơn nửa thế kỷ, hay của ai khác nữa?

Nhưng cái rất đau xót lại là nhiều người trong số họ đến chết vẫn tin, vẫn ngưỡng mộ, tôn kính cái tổ chức, cái con người đã dựng ra cái nhà nước chỉ biết phục vụ cho một đảng, “chỉ biết còn Đảng còn mình”nguyên nhân gốc của những thống khổ, những băng hoại hết sức nan giải từ hơn 60 năm qua.

Người nông dân, kẻ ít học, có mấy ai không nghe, không tin vào lời của những người, những tên tuổi có những bằng cấp, những danh vị, học vị luôn gợi ra sự uyên thâm, lỗi lạc như giáo sư, tiến sĩ, nhà nghiên cứu, nhà sử học…Thế mà rút cục những lời đó (nếu) lại không phải là sự thật hoặc chỉ là một nửa sự thật, thì còn đau xót nào lớn hơn?

© 2012 pro&contra

[i] Mật độ dân số của Việt Nam được xếp hạng 46/239 (Theo Contries of the World) hoặc 52/242 (Theo Wikipedia)

nguồn  Theo Pro&contra  và http://danluan.org/node/12596

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

►Được Đảng bao che, công an lộng quyền: Công an lại đánh người đến chết ở tỉnh Phú Yên

Posted by hoangtran204 trên 16/05/2012

Công an Vn  được đảng bao che, được sự bảo kê của nhà nước, được tòa án và luật pháp che chở, Công an có báo chí riêng, có chương trình trên đài truyền hình. Có bộ trưởng công an và 6 thứ trưởng. Công an có hơn 200 tướng lãnh. Mỗi tỉnh thành phố có 1 tướng công an đứng đầu (vài tỉnh nhỏ chỉ có đại tá công an). Riêng Bộ Công an đã có hơn 100 tướng lãnh hiện đang làm việc.  Chưa từng có một nước nào mà lực lượng công lại có 200 tướng lãnh như ở VN. 

Công an lại đánh người đến chết, luật pháp ở đâu?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok 2012-05-15 Lại thêm một vụ công an tự tiện giam giữ và đánh chết người tại tỉnh Phú Yên trong lúc các vụ án khác vẫn chưa được xét xử rốt ráo.

AFP Hình ảnh quen thuộc, công an ở khắp mọi nơi.Liệu sức chịu đựng của dân chúng còn kéo dài được đến bao lâu?
Mặc Lâm có thêm chi tiết sau đây

Từ tùy tiện bắt giữ đến tùy tiện đánh chết

Nạn nhân mới nhất là anh Ngô Thanh Kiều 31 tuổi ngụ tại xã Hòa Đồng huyện Tân Hòa tỉnh Phú Yên. Theo lời gia đình thuật lại thì đêm 13 tháng 5 vừa qua một toán công an của xã phối hợp với thôn và huyện đến nhà của anh Kiều và nói với gia đình là mượn anh Kiều đi chứ không phải là bắt hay điều tra. Chị Trần Thị Tâm, vợ của nạn nhân hiện mang thai chỉ còn 5 ngày nữa là tới ngày sinh nở cho chúng tôi biết như sau: Công an xã nói là cho mượn người sáng trả lại. Có tất cả 6 hay 7 người. Một công an xã, một công an thôn với mấy ông công an huyện. Mấy ổng không nói gì hết chỉ nói là mượn người chứ không nói là bắt nữa. Lúc 3 giờ rưỡi chiều đánh một giấy mời kêu chồng em tới xã 7 giờ rưỡi sáng làm việc mà không ngờ chưa tới 7 giờ rưỡi chỉ mới 3 giờ sáng là tới nhà bắt chồng em.

» Chị Trần Thị Tâm

Người nhà của anh Trịnh Xuân Tùng (bị công an đánh gãy cổ chết) phản đối trên đường Hai Bà Trưng. Blog Nguyenxuandien

Thân nhân người chết vẫn thắc mắc là khi tới nhà để bắt anh Kiều công an không hề cho biết lý do cũng như không có lệnh bắt giữ nào. Em ruột của anh Kiều là anh Vân cho biết: Chưa biết lý do gì công an xã nó đánh giấy mời là 7 giờ rưỡi ngày 13 tháng 5 nó vô nó bắt đi mà không có lệnh bắt giam chỉ có công an xã và hai người công an huyện mà thôi. Từ lúc bị bắt cho đến lúc nhận được tin công an thông báo cho gia đình lên bệnh viện tỉnh Phú Yên nhận thi thể của anh Ngô Thanh Kiều là 12 tiếng đồng hồ. Chị Tâm vợ nạn nhân kể lại: Chỉ vô tới nhà còng tay bắt đi trong vòng 12 tiếng đồng hồ là giết người. Nó mượn người chớ không phải là bắt người nữa. Khi gia đình anh Kiều tới bệnh viện nhận xác thì phát hiện ra thi thể của anh đã bị bầm nhiều chỗ, có những vết thương trên đầu và vết bầm rất rõ. Anh Vân kể lại công an tự ý tổ chức khám nghiệm tử thi và cho gia đình biết là 15 ngày sau mới có kết quả vì phải gửi đi Hà Nội để làm xét nghiệm, anh Vân nói:

Người dân đem quan tài Anh Nguyễn Văn Khương, người bị công an đánh chết đến biểu tình tại trụ sở UBND tỉnh Bắc Giang hôm 25/07/2010. Photo TTXVA

Xác chết ở bệnh viện nó bỏ vào nhà xác rồi nó nói qua ngày mai nó mới cho khám nghiệm tử thi. Nó nói 15 ngày sau nó gửi cái khám nghiệm. Nó lấy những cái cục máu bầm gửi đi Hà Nội và 15 ngày sau mới biết kết quả. Em chụp trong hình thì thấy những vết bầm ở trên não là bị đánh hay là cái gì đó không biết nhưng nó tác động rất mạnh. Hình ảnh mà gia đình chụp được cho thấy những vết thương nặng nề trên thi hài nạn nhân khiến người nhìn không khỏi phẫn uất, chị Tâm cho biết thái độ của hàng xóm khi nhìn thấy tấm hình này: Ai cũng phản đối và ai cũng chửi công an là ác hết, tại vì người chết mà bầm từ chân lên tới não. Nhà em chụp hình đưa về cho dân chung quanh coi người nào cầm tấm hình cũng khóc và phản đối. Công an mà sao giết người kiểu đó trong vòng 12 tiếng đồng hồ. Vì tin tưởng là công an mượn người nên em mới cho chứ nều biết vậy em ra giằng co liền em mang bầu còn 5 ngày nữa là sinh rồi thì nó dám làm gì em? Một nhân chứng khác chứng kiến thi thể của anh Kiều từ trong bệnh viện và chụp lại một số hình ảnh, tuy nhiên tất cả đều bị công an tịch thu, nhân chứng này nói:

Một vài lối hành xử của công an nhân dân.RFA file

“Công an nó mời anh này xuống điều tra rồi sau đó không biết vì lý do nào mà đánh đập rất dã man. Sau đó chết tại đồn công an rồi nó mang tới bệnh viện. Em là người chụp những tấm hình khi đang mổ tử thi rồi đem về nhà cho người ta coi việc công an đánh đập, nhưng sau đó công an nó mời lên tịch thu những tấm hình đó thôi chứ ngoài ra nó không làm gì hết.”

Phải nghiêm trị sự lộng hành của công an

Đây không biết là cái chết thứ mấy do công an gây ra trong bóng tối của bốn bức tường nhà giam. Hôm 14 tháng 5 gia đình cô Trịnh Kim Tiến một nạn nhân khác của công an đã đến trước tòa án 262 dường Đội Cấn Hà Nội để phản đối bản án sơ thẩm xử viên trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết thân phụ của cô là ông Trịnh Xuân Tùng nhưng chỉ bị xử 4 năm tù giam. Riêng vụ án của anh Nguyễn Công Nhựt tại Bình Dương bị công an huyện Bến Cát mời đi điều tra và sau vài ngày bắt giam, thi thể anh được trả lại cho gia đình với những vết thương nặng nề nhưng cho đến nay vẫn không có thủ phạm. Tòa án xác định là anh tự tử bất kể gia đình nạn nhân kêu oan lên nhiều cơ quan cấp cao của nhà nước. Không một đơn vị tư pháp nào tỏ ra quan tâm tới những vụ công an tự tiện bắt người trái pháp luật ngày một xảy ra nhiều hơn trong thời gian gần đây. Từ thái độ lơ là này làm cho công an ngày một coi thường tính pháp lý của một vụ bắt người buộc phải theo những thủ tục nghiêm ngặt mà hiến pháp đã quy định. Công an đến nhà giữa đêm khuya, dựng nạn nhân dậy và nói là mời đi để rồi vài ngày sau cũng chính công an gọi cho gia đình đến bệnh viện nhận xác nạn nhân đang là cơn ác mộng cho cả xã hội hiện nay. Người dân từ hiền lành cho tới gan góc nếu nghe chuyện đều lo sợ cho chính sinh mạng của mình. Chỉ cần một sự phật ý nhỏ đối với chính quyền là cái chết có thể xảy ra. Trường hợp của anh Ngô Thanh Kiều là một ví dụ điển hình cho sự tự tiện này. Anh Kiều không có tiền án, tiền sự. Anh không hoạt động chính trị hay bất cứ một hành động nào gây tổn hại cho an ninh quốc gia vậy thì tại sao lại bị tra tấn đến chết trong tù? Câu hỏi đặt ra là tỉnh Phú Yên nói riêng và Bình Dương cũng như Bắc Giang hay nhiều thành phố khác nói chung lực lượng công an nhân dân có còn thượng tôn luật pháp như tôn chỉ của ngành đặt ra hay không, và khi có một vụ giết người mờ ám thì tại sao các cấp cao nhất luôn giữ im lặng, bất kể đau khổ của gia đình nạn nhân và phản ứng của dư luận trước sự ngang nhiên xem thường pháp luật của một ngành được đặt ra là để bảo vệ luật pháp? Nếu tận mắt nhìn thấy sự đau khổ của chị Trần Thị Tâm khi một tay bồng con thơ và bụng thì đang mang nặng một hài nhi khác chỉ còn năm ngày nữa chào đời nhưng vĩnh viễn không nhìn thấy cha thì một người có chút lương tâm không thể cầm được nước mắt. Chỉ có cách duy nhất làm dịu đi bớt sự căm hận của gia đình nạn nhân và xã hội là một bản án thích hợp cho những ai tay nhúng vào máu của anh Ngô Thanh Kiều trong cái đêm định mệnh 13 tháng 5 năm 2012 vừa qua.   nguồn Theo RFA và  danluan.org

Posted in Công An | Leave a Comment »