Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Năm 13th, 2012

Nông dân huyện Văn Giang trở lại trồng cây, rào lại ruộng đất của họ sau vụ chính quyền cưỡng chế 24-4-2012

Posted by hoangtran204 trên 13/05/2012

Văn Giang – sự trở lại của những cánh đồng

Phương Bích

Lần trước rời Văn Giang trong tâm trạng nặng nề, u uất bao nhiêu, thì lần này tôi trở lại đó với tâm trạng phấn khích bấy nhiêu. Thậm chí 3 xe chúng tôi chả kịp chờ nhau, cứ bon bon nhằm hướng Văn Giang mà lướt tới. Tôi bỗng cảm thấy hồi hộp như con nít, khi nghĩ mình sắp được tham gia vào một ngày hội trồng cây thật đặc biệt trong đời.

Nghe tin bà con lại vác cuốc xẻng ra đồng từ mấy hôm trước, ai nấy đều háo hức lắm. Phải thế chứ! Dễ gì mà dập tắt được sự sống trên mảnh đất phì nhiêu màu mỡ, có được do mồ hôi và nước mắt từ bao đời nay rỏ xuống, thấm đẫm từng thớ đất như thế?

Xe lướt qua cây cầu bắc qua con sông Bắc Hưng Hải nổi tiếng, do bàn tay con người đào đắp nên khi tôi còn chưa sinh ra. Dòng nước trong xanh, đẹp như một dải lụa, lóng lánh dưới nắng chiều nhìn thật êm ả, như chưa từng biết đến sự đau thương của những con người sống nhờ nó, mà chết cũng vì nó….

Xe đến đầu dốc dẫn xuống làng, tôi hơi ngạc nhiên khi đón nhận những ánh mắt và nụ cười thân thiện của những người không quen biết hướng về xe chúng tôi. Rồi họ rậm rịch quay đầu, người xe đạp, người xe máy đi theo xe chúng tôi vào làng. Hóa ra bà con ra đón cụ Lê Hiền Đức! Do tôi đi ké, không biết nên mới ngạc nhiên thế.

Chả biết bà con hân hoan hay chúng tôi hân hoan! Lần đầu tiên được hòa mình trong dòng người đổ ra đồng với cuốc xẻng trên vai, tôi sung sướng toét miệng cười hết cỡ. Nhìn cụ bà Lê Hiền Đức nhỏ thó, vác cuốc đi trong dòng người, tôi xúc động khi bà khoe với tôi rằng phải lục tung đồ đạc lên, để tìm bằng được tấm áo nâu đã theo bà từ thời còn ở chiến khu – 60 năm rồi chứ ít gì. Cái áo nâu bà đang mặc đây có tuổi thọ còn hơn cả tuổi đời của tôi đấy.

Đồng đất Văn Giang đây rồi! Những trận mưa mấy hôm trước đã tạo nên một bức tranh loang lổ trên mặt đất. Cỏ dại đã kịp mọc lên. Trong các vũng nước đã kịp phủ đầy bèo tấm. Ừ! Dẫu có là cỏ dại, dẫu có là bèo bọt đấy, nhưng thế mới biết sức sống ở đây mạnh đến thế nào. Chẳng lẽ chịu chết đói khi đất màu để cho cỏ dại mọc thế ư? Đấy là tội ác đấy!

Ôi chao! Đông người quá! Vui quá!

Những cái nón lá lấp loáng, tiếng cười nói xôn xao vang vọng khắp cánh đồng. Có đến hàng trăm người chứ không ít, kể cả từ già trẻ lớn bé…Mới đây thôi còn là những gương mặt căm phẫn cùng cực, khi nhìn con em mình bị công an đánh đập không thương tiếc, nhìn máy xúc cào nát cây cối, ruộng vườn của họ…. nay thì đâu đâu cũng thấy những ánh mắt, những nụ cười rạng rỡ.

Trừ cụ Lê Hiền Đức đã sát cánh bên bà con trong trận”chống càn” đêm 23 rạng ngày 24/4, dân làng thi nhau kể, tố khổ những gì đã diễn ra cho chúng tôi nghe. Họ kể cả những khó nhọc đã bồi đắp lên trên cánh đồng này, để có tiền nuôi con em họ ăn học, để xây dựng nên làng mạc trù phú như ngày hôm nay. Họ bảo đất ở đây tốt lắm, tưới tiêu vô cùng thuận lợi nhờ con sông Bắc Hưng Hải liền kề đây. Họ kể nhiều lắm mà tôi chả nhớ hết được, bởi tâm trí tôi giờ như con ngựa hoang đang chạy khắp cánh đồng. Tôi ngó chỗ này, hóng chỗ kia, chào hỏi tíu tít những người không hề quen biết mà sao thấy gần gũi và thân thương làm vậy. Thương người nông dân lắm, họ mộc mạc, chân chất thế, chỉ biết giành giật lại đất đai của ông bà tổ tiên để lại theo bản năng. Nhưng gậy gộc, gỗ đá làm sao thắng được cường quyền trong một trận càn? Vẫn còn con em họ bị giam giữ giờ chưa được trở về, chỉ vì “chiến đấu” để giữ đất mà bị kết tội là “chống người thi hành công vụ”! Thương vụ chứ công vụ gì ở đây!

Bảo là về trồng cây cùng bà con mà tôi cứ mải chụp, mải hóng chuyện. Nhìn dân xúm xít quanh cụ Lê Hiền Đức, tôi cảm phục cụ quá. Dễ mấy ai được bà con tin yêu, cậy nhờ thế này. Chỉ buồn nỗi từ đám sức dài vai rộng đến trí thức đầy mình, mà bất lực trước nỗi bất hạnh của người dân, phải để một bà cụ 82 tuổi nhỏ bé thế này làm chỗ dựa tinh thần cho dân thì đau thật là đau.

Nhưng tôi không hề cảm thấy lo lắng khi thấy tinh thần của bà con quật cường lắm. Họ luôn khẳng định sẽ bám đất bằng bất cứ giá nào. Cần gì đợi ai phải làm giàu cho họ như mấy ông chính quyền vẫn lòe bịp. Khu du lịch sinh thái, hay sân gôn có chăng chỉ làm làm giàu cho mấy ông quan tỉnh chứ đám dân đen đừng có mà mơ….

Khi chúng tôi vào nghỉ trong nhà dân, bà con bê nước trà đóng chai, “bò húc” ra cho chúng tôi uống. Ngày thường tôi vốn kỹ tính thế mà bây giờ chả câu nệ gì, tôi chỉ xin cốc nước vối, lúc cậy nước đá rơi tung tóe trên nên nhà mà tôi cứ thế bốc lên bỏ đại vào cốc rồi tu một mạch, thế mà chả đau bụng đau bão gì.

Rồi nghe dân nói sẽ đi thăm hai ông nhà báo vì xuống với họ mà bị công an đánh dã man quá, tôi bảo thực ra hai ông ấy bị đánh là gậy ông đập lưng ông thôi chứ đâu phải vì dân. Rốt cuộc là các ông ấy cũng phải thú nhận là “chính nhân dân đã cứu tôi”, mặc dù vẫn khẳng định “cưỡng chế là đúng luật”. Các ông ấy chả biết chỉ vì bênh các ông ấy mà người dân cũng bị đánh đấy. Một chị trạc tuổi tôi kể bị họ túm lấy, quẳng chị ngã lộn nhào qua đống cát khi chị xông vào cứu nhà báo. Dân cứu nhà báo, vậy nhà báo có cứu dân không?

Chia tay bà con, chúng tôi thêm một lần nữa rưng rưng trong lòng, khi những người phụ nữ đã để sẵn hai bao tải ngô mới bẻ ngoài đồng để làm quà cho người thành thị. Cụ Lê Hiền Đức giãy nảy lên ngay lập tức khi nghe thấy nói biếu quà, dứt khoát không nhận. Nài nỉ, thuyết phục mãi không ăn thua. Nước mắt đôi bên đã bắt đầu chực rơi, phải nhờ đến Hiếu nhảy vào khuyên cụ Đức:

–     Thôi bà cứ nhận đi. Bà phải ăn cái bắp ngô được trồng chính trên mảnh đất này, mới cảm nhận được vị ngọt bùi chắt chiu được từ những giọt mồ hôi một nắng hai sương của bà con chứ…

Sao mà cái thằng cha này nói hay thế chứ. Mắt bà Đức đỏ hoe, mắt chị em người làng cũng đỏ hoe. Nào thì bê ngô lên xe! Cảm ơn nhé! Tạm biệt nhé! Hẹn gặp lại nhé! Kẻ đi người ở, đôi bên cứ thế ríu rít chào nhau đầy bịn rịn.

Dọc đường về, ai nấy đều day dứt về việc vẫn chưa giúp được gì cho bà con. Hôm nay mới chỉ là khởi đầu, dẫu còn nhiều gian khổ, nhưng tôi tin rồi sự sống sẽ trở lại từng ngày trên cánh đồng Văn Giang. Hy vọng tinh thần Văn Giang sẽ truyền lửa cho người nông dân mọi miền trong cuộc chiến giữ đất giữ làng này.

 
Mời các bạn ghé qua blog của chị Phương Bích xem hình ảnh ở đấy

*Mời các bạn nghe bản nhạc Nắng Đẹp Miền Nam và Khúc Ca Ngày Mùa của nhạc sĩ Lam Phương. Hai bản nhạc này ghi lại cảnh miền quê miền Nam của  người nông dân được mùa. Tình yêu quê hương của người miền Nam. Nhưng cảnh thanh bình ở  Miền Nam đã biến mất khi đảng CSVN chính thức khởi động cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam 1960, chỉ vì nghe theo lời huấn thị của Trung Cộng và Liên Xô. Suy nghĩ đến tận cùng thì đảng CSVN là cội nguồn của cuộc các chiến tranh, gây cảnh chết chóc của hơn 4 triệu người VN, gia đình ly tán, người người nghi kỵ nhau, mất đất, mất nhà, người dân 3 miền Nam Trung Bắc bị mất đất đai ruộng vườn nhà cửa của những cán bộ cs. địa phương hoặc trung ương

*Và tiếng hát của Hương Thủy và Thế Sơn trong hai nhạc phẩm mô tả  quê ở Miền Nam. 

Trăng Về Thôn Dã- sáng tác của nhạc sĩ Hoài An và Huyền Linh

Rước Tình về với Quê Hương- sáng tác của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ

—————————————————

Lê Hiền Đức: TÔI TRỰC TIẾP QUAN SÁT VỤ CÔNG AN ĐÁNH DÂN

Những clip về việc công an đánh đập hai nhà báo của VOV ngày 24/4/2012 không có gì phải nghi ngờ. Khi hai nhà báo bị đánh, tôi đang đứng ở một vị trí trên cao, nhìn rất rõ ràng từ đầu đến cuối, phân biệt được công an, người đeo băng đỏ hay xã hội đen. Chúng trèo, nhảy qua tường vào khu nghĩa trang liệt sĩ túm lấy một thanh niên đang mặc áo trắng đánh túi bụi. Tôi còn nhìn rất rõ kẻ bám vào tường bên kia để với sang đập vào đầu anh thanh niên áo trắng. Hắn đội mũ sắt, màu tím sẫm, khác với những mũ sắt có màu xanh cứt ngựa.

 

Tôi đã đứng nhìn trực tiếp cảnh này.

Chúng túm vào đánh hội đồng người mặc áo trắng hung hãn như một lũ khát máu, lâu mới được đánh đồng loại.

Uất nghẹn và căm phẫn vô cùng, tôi xăm xăm từ tầng cao chạy xuống định xông ra giằng lấy người thanh niên vô tội đó mà nói rằng: “Hãy đánh tôi đây này. Tôi sẵn sàng thế mạng cho người thanh niên kia bởi họ còn trẻ, họ còn cống hiến được nhiều cho đất nước, cho nhân dân. Còn tôi già rồi, tôi sẵn sàng chết thay cho anh ấy”.

Thấy tôi quyết liệt quá, các bà, các chị và các cháu thanh niên ôm chặt lất tôi. Họ muốn bảo vệ tôi, không cho tôi ra nơi nguy hiểm. Không ra được, tôi ngồi khóc vì tôi không bảo vệ được dân tôi.

Những gì tôi xem trong đoạn clip hoàn toàn khớp với những gì tôi nhìn thấy hôm ấy, Thế mà khi báo cảo thủ tướng trong hội nghị trực tuyến, ông Nguyễn Khắc Hào, phó chủ tịch thường trực tỉnh Hưng Yên dám nói là video này là do bọn phản động làm giả để vu không, bôi nhọ chính quyền.

Xin hỏi ông Hào: “Ông có nhìn thấy cảnh tượng đau lòng đó không? Khi ấy, ông ngồi ở xó xỉnh nào mà dám nói sai sự thật như thế?

Còn tôi, một người đã dành cả cuộc đời cống hiến cho nhân dân, cho Tổ quốc, cho đất nước, cho cách mạng, tôi không thể nào nói khác sự thật được

Sau khi ông báo cáo láo với thủ tướng, tôi có gọi điện nói chuyện trực tiếp với ông Nguyễn Khắc Hào thì ông ấy trả lời tôi rằng: “Bác ơi, con chỉ là phát ngôn thôi, con nói đúng là ý của bí thư, chủ tịch và lãnh đạo tỉnh nói chung”. 

Việc công an đánh đập dã man hai nhà báo là đã rõ ràng. Vấn đề là chính quyền Hưng Yên có muốn xử lý đến nơi đến chốn không hay thôi. Nhưng nếu họ vẫn áp dụng bài bản quen thuộc như làm nửa vời hay đợi thời gian cho chìm xuống là cách làm có hại hơn cả cho sự tồn vong của chế độ.

video vụ đánh đập hai nhà báo đài Tiếng Nói VN (VOV)
Video: Sau vụ cưỡng chế đất ở huyện Văn Giang, Nông dân ra rào lại ruộng của họ.
 
 
 
 
 
 
 


Posted in Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân | Leave a Comment »

Giới nghiên cứu Trung Quốc: Bắc Kinh đuối lý khi đòi chủ quyền ở Biển Đông

Posted by hoangtran204 trên 13/05/2012

Nguồn: RFI
Bản đồ yêu sách lãnh hải tại biển Đông, trong đó có yêu sách của Trung Quốc mang tên gọi "đường lưỡi bò", hay hình chữ U.

Bản đồ yêu sách lãnh hải tại biển Đông, trong đó có yêu sách của Trung Quốc mang tên gọi “đường lưỡi bò”, hay hình chữ U. eia.doe.gov

Theo một công trình nghiên cứu vừa được Mỹ công bố, chính giới nghiên cứu Trung Quốc thấy rằng lập luận của Bắc Kinh về chủ quyền tại Biển Đông không thể đứng vững.

Chính quyền Trung Quốc luôn luôn khẳng định rằng họ có chủ quyền “không thể chối cãi” trên hầu như toàn bộ Biển Đông. Thế nhưng Bắc Kinh luôn luôn bác bỏ các đề nghị đưa tranh chấp ra trước tòa án quốc tế hoặc mở đàm phán đa phương về vấn đề này. Trong một công trình nghiên cứu vừa được một trung tâm nghiên cứu Mỹ công bố, sở dĩ chính quyền Trung Quốc có lập trường như trên, đó là vì chính các nhà nghiên cứu Trung Quốc đã thấy rằng lập luận của Bắc Kinh không thể đứng vững dưới lăng kính của luật pháp quốc tế.

Ngày 03/05/2012 vừa qua, Trung tâm nghiên cứu về một nền An ninh Mới của Mỹ (Center for a New American Security CNAS), trụ sở tại Hoa Kỳ, đã công bố đồng thời ba bài nghiên cứu của họ về các điểm nóng tại hai vùng biển Hoa Đông và Nam Hải (tức Biển Đông). Đáng chú ý nhất là bài của nữ chuyên gia Tôn Vân (Sun Yun) mang tựa đề : Nghiên cứu Nam Hải : Quan điểm Trung Quốc (Studying the South China Sea: The Chinese Perspective), nêu bật kết quả nghiên cứu của bốn định chế nghiên cứu hàng đầu của Trung Quốc hiện nay về Biển Đông.

Trong bài viết dài 10 trang, bà Tôn Vân đã nêu bật kết luận của một chuyên gia phân tích của chính phủ Trung Quốc, sau khi điểm lại các kết quả nghiên cứu của các định chế được giao phó trách nhiệm đề xuất ý kiến với Nhà nước về chính sách thích hợp cho Biển Đông, nhằm đối phó với Hoa Kỳ và với các quốc gia khác trong khu vực.

Kết luận đó rất rõ ràng : Nếu tôn trọng đầy đủ Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), Bắc Kinh sẽ phải từ bỏ tấm bản đồ chín đường gián đoạn cũng như “chủ quyền lịch sử” của họ tại vùng biển đang có tranh chấp. Mặt khác, nếu được tiến hành, các cuộc đàm phán đa phương về tranh chấp chủ quyền trên các hòn đảo, bãi đá hay rạn san hô ở Biển Đông “hầu như sẽ dẫn tới kết quả là Trung Quốc sẽ bị mất đi ít ra là một phần” các vùng biển và lãnh thổ mà họ đòi hỏi chủ quyền.

Có điều, theo bà Tôn Vân, những lời thừa nhận kể trên của giới nghiên cứu đã được giữ kín hoàn toàn, không hề tiết lộ ra cho công chúng biết. Đối với bà Tôn Vân, trong cộng đồng nghiên cứu chính sách tại Trung Quốc, có một sự công nhận khá rộng rãi là chính sách Biển Đông căn cứ vào tấm bản đồ “hình lưỡi bò” sẽ tạo ra nhiều vấn đề, tương tự như chủ trương thương thuyết song phương về những tranh chấp mà bản chất là đa phương, hay là việc áp dụng Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển UNCLOS.

Bản nghiên cứu của bà Tôn Vân nhận định : “Bắc Kinh không thể cho phép xảy ra tình trạng tựa như là lãnh thổ của mình rơi vào tay ngoại bang. Do đó, giữa cử tọa ngoại quốc và dư luận trong nước, họ đã quyết định bám víu vào những đòi hỏi chủ quyền và những lời khẳng định hiện nay, kể cả khi phải trả giá cao về mặt ngoại giao”.

Vì thế, các chuyên gia Trung Quốc đã đồng loạt đổ lỗi cho Hoa Kỳ về việc khuấy động cho tình hình Biển Đông căng thẳng. Theo họ, Mỹ đã lợi dụng vấn đề này để khai thác phá hoại tình hữu nghị giữa Trung Quốc và các láng giềng, tăng cường liên minh với Philippines và phát triển quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam để ngăn chặn ảnh hưởng ngày càng tăng của Bắc Kinh và duy trì vị thế siêu cường của Mỹ trong khu vực.

Bản nghiên cứu của bà Tôn Vân ghi rõ : “Các nhà phân tích Trung Quốc đều không tin là các nước nhỏ trong khu vực dám thách thức Trung Quốc trên Biển Đông nếu không có sự can thiệp của Mỹ“.

Tác giả đã trích lời ông Viên Bằng (Yuan Peng), giám đốc của Viện Nghiên cứu Hoa Kỳ của Học viện Quan hệ Quốc tế Đương đại Trung Quốc cho rằng, chính sự can dự và hậu thuẫn của Mỹ đã nhào nặn phán đoán về chiến lược cũng như quyết định của các nước trong khu vực, thúc đẩy họ ngày càng quyết đoán hơn đối với Trung Quốc.

Xin nói thêm là bà Tôn Vân hiện là một chuyên gia thỉnh giảng tại Trung Tâm Nghiên cứu Chính sách Đông Bắc Á, thuộc Viện Brookings ở Mỹ. Bà nguyên là chuyên gia phân tích của Tổ chức phi chính phủ nổi tiếng International Crisis Group, làm việc tại Bắc Kinh trong đề án Đông Bắc Á của tổ chức này.

Nguồn: RFI

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa | 1 Comment »

Bí thư Quảng Đông: « Đảng Cộng sản Trung Quốc không mang lại hạnh phúc cho dân »

Posted by hoangtran204 trên 13/05/2012

Lời tựa: Ở Trung Quốc, ngày càng gia tăng sự bất mãn giữa chính quyền trung ương ở Bắc Kinh và chính quyền các tỉnh. Sự kiện ông Bạc Hy Lai một ủy viên bộ chính trị bị thất sủng và bị bắt giam vào tháng trước, và vụ ông Trần Quang Thành chạy trốn vào tòa Đại Sứ Mỹ ở Bắc kinh xin tị nạn vì chính quyền tỉnh Sơn Đông đã cô lập ông và không cho ai tiếp xúc với ông trong khi trước đó ông đã tìm cách khiếu nại lên các giới chức chính quyền ở Bắc Kinh.  Nay, ông bí thư của tỉnh Sơn Đông nói thẳng ra như sau. 

Bí thư Quảng Đông: « Đảng Cộng sản Trung Quốc không mang lại hạnh phúc cho dân »

Tú Anh

nguồn RFI

Nói đảng Cộng sản và chính quyền phục vụ nhân dân là một điều sai quấy cần phải dẹp đi”. Lời tuyên bố lịch sử này đã được ông Uông Dương, bí thư tỉnh Quảng Đông đưa ra vào ngày 09/05/2012 nhân đại hội đảng bộ địa phương, trong bối cảnh đảng Cộng sản Trung Quốc chuẩn bị thay đổi lãnh đạo.

Phải chăng một trang sử mới tại Trung Hoa lục địa đang hé mở? Lần đầu tiên một khẩu hiệu tuyên truyền chính thức của đảng Cộng sản bị một quan chức cao cấp thuộc khuynh hướng cải cách xé bỏ. Trong cuộc họp của đảng bộ tỉnh Quảng Đông cách nay hai hôm, Bí thư Uông Dương tuyên bố: “Chúng ta phải vất bỏ đi ý tưởng sai lầm cho rằng hạnh phúc của nhân dân là do đảng và chính phủ mang lại”.

Chưa hết, nhân vật được tiếng thuộc phe cải cách bổ túc thêm: Mưu tìm hạnh phúc là quyền lợi của người dân. Còn vai trò của chính phủ là để cho nhân dân được tự do dũng cảm đi tìm hạnh phúc bằng con đường riêng của mình.

Bí thư Tỉnh ủy Quảng Đông nhấn mạnh chuyện xây dựng hạnh phúc của người dân và vấn đề cá nhân mà đảng Cộng sản và chính quyền không có vai trò gì cả. Nếu có, thì Đảng và Nhà Nước phải phục vụ cho dân chứ không phải ngược lại.

Quan điểm trên đây thật ra là một ý tưởng bình thường tại các nước dân chủ nhưng nó không bình thường trong chế độ phong kiến “ơn vua lộc nước” và trong chế độ được gọi là cộng sản “nhờ ơn Đảng và nhà nước… ”

Bí thư Tỉnh ủy Quảng Đông đã hơn một lần chứng minh ông là một nhà cải cách. Khi dân làng Ô Khảm biểu tình đuổi chính quyền địa phương thì chính ông đã dàn xếp không dùng biện pháp đàn áp, và để cho dân làng tổ chức bầu cử tự do chọn người mới. Tuy tuyên bố “không theo mô hình Tây phương” ông cũng chống lại chủ trương “tân Mao-ít” của cựu lãnh đạo Trùng Khánh, Bạc Hy Lai.

Nhận định về sự kiện độc đáo này vừa xảy ra tại Trung Quốc, hãng tin công giáo Á châu Asia News ghi nhận rằng ông Uông Dương đã tách ra khỏi những tín điều truyền thống: nhờ Đảng mà Trung Hoa được độc lập, hạnh phúc, ổn định và thành công.

Từ khi Mao Trạch Đông cướp được chính quyền tại Hoa lục thì từng thế hệ học sinh được dạy là mang ơn Đảng từ viên kẹo cho đến quyển vở. Mao chủ tịch được tôn vinh như Ngọc Hoàng giáng thế, chăm lo đời sống của nhân dân từ lúc lọt lòng cho đến lúc qua đời. Thế nhưng, từ khi hàng loạt chế độ cộng sản sụp đổ, và Đặng Tiểu Bình phải cải cách kinh tế để tự cứu thì tại Trung Quốc tràn ngập những vụ bê bối, tham ô, những lạm quyền thế, biển thủ công quỹ mà thủ phạm là cán bộ, quan chức. Tệ hại hơn nữa là họ tìm cách đưa con cháu vào các chức vụ quan trọng để tính chuyện thống trị lâu dài.

Trong khi đó thì người dân Trung Quốc được gì? Chỉ cần đơn cử một thống kê của Viện Khoa học Xã hội hồi cuối năm ngoái : trong 20 năm trở lại đây, chính sách cưỡng chế trưng thu đất đai đã làm cho 50 triệu người dân mất nhà, mất đất. Hôm qua, tại Vân Nam, một phụ nữ dân oan bị trưng thu nhà đã cho bom nổ tự sát ngay trong văn phòng chính quyền địa phương. Đó chỉ là một trường hợp thương tâm trong muôn ngàn oan khiên trong chế độ mà trung bình mỗi sáu phút có một cuộc biểu tình chống tham ô và nhũng lạm quyền thế.

Theo Asia News, đối với những cán bộ có suy nghĩ, con đường hạnh phúc của họ là tách dần ra khỏi đảng. Theo thống kê năm 2006, trong số 70 triệu đảng viên, hơn một phần ba chọn theo một tôn giáo. Hơn 20 triệu theo đạo Thiên chúa.

Những lời phủ nhận tín điều truyền thống trên đây được xem là “lịch sử” vì ông Uông Dương tuyên bố công khai, và ông là một nhân vật lãnh đạo cao cấp, rất có thể sẽ là một trong những ủy viên thường trực Bộ Chính trị nhân đại hội Đảng vào cuối năm nay.

Mặc dù báo chí chính thức không tường thuật, nhưng trên mạng internet những lời tuyên bố này đã được loan tải rộng rãi và được dự báo sẽ “đi vào lịch sử”.

Nguồn: Tú Anh/ RFI

nguồn danchimviet.info

————————————————————————————

http://www.voanews.com/vietnamese/news/us/us-china-chen-stearns-05-02-12-149947675.html

Thứ Tư, 02 tháng 5 2012

Vụ Trần Quang Thành và quan hệ Hoa Kỳ, Trung Quốc

Scott Stearns | Washington

Các chuyên viên Mỹ góp ý để xem trường hợp của nhân vật bất đồng chính kiến Trần Quang Thành ảnh hưởng đến quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, tương lai của Trung Quốc như thế nào.

Ông Doug Bandow, thuộc viện nghiên cứu Cato cho biết:

“Các trường hợp giống như ông Trần luôn luôn là một thách thức cho Hoa Kỳ. Hoa Kỳ tượng trưng cho những vấn đề nhân quyền cơ bản nhất. Hoa Kỳ hô hào dân chủ. Khi đối phó một với quốc gia rất quan trọng như Trung Quốc, Hoa Kỳ không thể lảng tránh những vấn đề đó.”

Nhưng ông Bandow nói Hoa Kỳ không thể bắt Trung Quốc phải đối xử với nhân dân họ tốt hơn:

“Nếu Hoa Kỳ xem vấn đề này là trọng tâm các cuộc thảo luận với Trung Quốc thì các vấn đề khác sẽ chẳng bao giờ giải quyết được. Do đó, tôi nghĩ cách khả thi nhất, là các nhà đàm phán của Mỹ nói với phía Trung Quốc rằng thôi thì chúng ta tạm gác vấn đề này lại, khi nào giải quyết các vấn đề khác như Sudan, Bắc Triều Tiên, Iran, kinh tế và những vấn đề khác thì chúng ta sẽ quay lại.”

Nhưng bà Sophie Richardson, Giám đốc của Human Rights Watch nói sẽ là sai lầm khi tách biệt nhân quyền khỏi các vấn đề khác trong quan hệ giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ:

“Cho dù hai bên bàn về mức an toàn của sản phẩm, cho dù nói về thương mại hoặc các hợp đồng có được giữ đúng hay không, những vấn đề đó về cơ bản cũng có tiền đề là bảo vệ nhân quyền cơ bản.”

Các giới chức Hoa Kỳ đi theo Bộ trưởng Ngoại giao Clinton và Bộ trưởng Tài chính Geithner cho rằng phản ứng của Bắc Kinh đối với vụ ông Trần Quang Thành, nhất là sau khi xảy ra vụ Bạc Hy Lai, cho thấy sự bất mãn giữa trung ương và địa phương ngày càng tăng tại Trung Quốc.

Một giới chức Mỹ nói với các nhà báo tại Bắc Kinh rằng ông Trần “chỉ muốn trung ương giúp đỡ ông giải quyết những quan tâm và khiếu nại, chủ yếu liên quan đến chuyện gia đình ông và gia đình ông bị chính quyền địa phương ngược đãi.”

Còn trung ương “nhấn mạnh thêm rằng họ sẽ điều tra các hành vi bất chấp luật pháp của chính quyền tỉnh Sơn Đông đối với ông Trần và gia đình.”

Bà Richardson của Human Rights Watch nói một số người bị truy bức một cách tàn bạo giống như ông Trần Quang Thành không đòi loại trừ đảng Cộng sản Trung Quốc, họ chỉ mong luật pháp được áp dụng giống như đã ghi trên văn bản:

“Người dân Trung Quốc xem cuộc vượt thoát của ông Trần Quang Thành và cuộc thanh trừng ông Bạc Hy Lai là một cơ hội để tạo thay đổi. Hai vụ này cũng cho người dân thấy cơ chế của Trung Quốc cũng không miễn nhiễm, và lãnh đạo cấp cao phải đáp ứng các đòi hỏi xã hội loại này, cho dù đó là tham nhũng, bất bình đẳng, kế hoạch hóa gia đình. Áp đặt các chính sách từ trên cao xuống, bất chấp hậu quả là gì, bây giờ không còn là một chọn lựa nữa.”

Chuyên viên Bandow của Cato nói lãnh đạo Trung Quốc cực kỳ bồn chồn lo âu về những cuộc nổi dậy ở Trung Đông và Bắc Phi:

“Họ giống như ngồi trên một núi lửa. Ý tôi muốn nói đảng cầm quyền Trung Quốc không có tính cách chính đáng, ngoại trừ sự phồn vinh kinh tế. Chúng ta thấy có những hoàng tử đỏ, những người ăn theo, sống nhờ di sản của đảng Cộng sản. Đây là một đảng Cộng sản hoàn toàn khác trong lúc các vấn đề như tham nhũng làm nhân dân Trung Quốc khó chịu.”

Về ngắn hạn, ông Bandow nói, đảng Cộng sản có thể truy bức những người bất đồng (chính kiến), nhưng về dài hạn, phong trào bất đồng có thể mang lại thay đổi:

“Ít ra cũng có một người như Thủ tướng Ôn Gia Bảo thừa nhận rằng nếu không cho phép người ta bộc lộ những bất mãn, tình hình sẽ càng nguy hiểm hơn.”

Bà Richardson cho rằng chính quyền Trung Quốc không đại diện cho nhân dân và cũng không quan tâm đến chuyện đối thoại một cách có hệ thống với nhân dân nói chung về những gì mà nhân dân muốn.

Bà tin rằng vụ Trần Quang Thành và Bạc Hy Lai là một cơ hội lớn để Hoa Kỳ và các nước khác quan tâm đến nhân quyền không những chỉ nói hoan nghênh sự tăng trưởng của Trung Quốc mà còn hoan nghênh sự trỗi dậy của nhân dân, người dân muốn chính phủ phải chịu trách nhiệm về các hành động của mình.

Bà tin rằng đây là một cơ hội lịch sử để những nước như Hoa Kỳ nghĩ đến chuyện nới rộng quan hệ với nhân dân Trung Quốc, thay vì với một chính quyền mà mọi người đều biết là không đại diện cho tâm tư, tình cảm của đa số.

—-

Những người bất đồng chính kiến Trung Quốc tỵ nạn tại nước ngoài

  • Phương Lệ Chi: Nhà vật lý thiên văn hàng đầu đã tỵ nạn trong đại sứ quán Hoa Kỳ 13 tháng, sau cuộc đàn áp Thiên An Môn năm 1989. Ông rời Trung Quốc vào năm 1990 và vừa qua đời năm nay tại Mỹ.
  • Ngụy Kinh Sinh: Nhà hoạt động dân chủ chạy sang Hoa Kỳ vào năm 1997 sau hơn 14 năm trong tù.
  • Rebiya Kadeer: Sắc tộc Uighur, bị kết tội xâm phạm an ninh quốc gia, hiện sống tại Hoa Kỳ.
  • Ngô Nhĩ Khai Hy: Lãnh tụ sinh viên đào thoát khỏi Trung Quốc với sự giúp đỡ của một mạng lưới bí mật sau các cuộc biểu tình tại Thiên An Môn.
  • Liêu Diệc Vũ: Nổi tiếng về bài phỏng vấn “Xác chết biết đi” với những người sống bên lề xã hội Trung Quốc, ông chạy qua Đức vào năm 2011.
  • Dư Kiệt: Tác giả một cuốn sách chỉ trích Thủ tướng Ôn Gia Bảo, chạy sang Hoa Kỳ năm 2012 sau khi bị bắt giữ nhiều lần và bị đánh đập.

Posted in Chinh tri Trung Quoc | Leave a Comment »

Khiếu nại bị chiếm đoạt đất đai với các nước ngoài, thay vì với chính quyền trong nước, để kêu gọi sự chú ý

Posted by hoangtran204 trên 13/05/2012

Lời tựa:

Việc gởi khiếu nại, kiến nghị tới đảng và các cấp chính quyền trung ương, tỉnh, công an Việt Nam về bất cứ việc gì… thường rất lâu vì “các đỉnh cao trí tuệ của loài người” có thói quen “tập đánh vần”, bận họp…nếu không muốn nói trắng ra là họ luôn ở trong tâm trạng bất an, sợ hải, không dám tự quyết định, không dám trả lời, không có lòng tự tin để trả lời vì sợ “con ngáo ộp” vô hình sẽ ăn thịt. Với các biểu hiện ấy-theo các nhà phân tâm học- tâm lý của các đỉnh cao trí tuệ của loài người vì vậy thường có khuynh hướng giải quyết các vấn đề bằng bạo lực, như đánh đập, bắt giam, tra tấn, hành hạ, bắn giết, hăm dọa,..để che dấu sự lo lắng, bất an, việc làm ám muội và thiếu chính danh của họ.

Để chuyển hướng khiếu nại việc cưỡng chiếm đất đai, người Việt Nam nay đi theo hướng mới. Ở Úc, anh Trương Quốc Việt, một người Việt ở trong nước, đi du lịch tới Úc, biểu tình một mình hơn 15 ngày qua.  Anh kêu gọi người Úc, chính quyền Úc hãy chú ý tới việc người nông dân Việt Nam và gia đình anh đang bị chính quyến cướp đất đai như bài đưa tin ở đây: Trương Quốc Việt biểu tình đơn độc trước quốc hội Úc.

Với vụ cướp đất ở huyện Văn Giang, nhiều người Việt Nam thuộc giới đại học và chuyên nghiệp, hiện đang ở trong và ngoài nước, đã viết thư khiếu nại,  cùng nhau ký tên, và đã gởi thư hôm 9-5-2012 tới các đối tác chiến lược ở Anh, những công ty có phần hùn trong Ecopark và những cơ sở giáo dục ở Anh, có dự tính thuê đất hay đặt văn phòng trong khu đất Ecopark, thuộc huyện Văn Giang.

Việc khiếu nại có kết quả nhanh chóng. Sau 8 ngày biểu tình đơn độc, đứng trước Quốc Hội Úc, các nghị sĩ và dân biểu trong quốc hội Úc đã đến tận nơi thăm hỏi và tìm hiểu vấn đề với anh Trương Quốc Việt. Với vụ cướp đất ở huyện Văn Giang, sau khi gởi thư vào ngày 8-5-2012, các giới chức đại học và chuyên nghiệp, trong và ngoài nước, do tiến sĩ Phạm Quang Tuấn đại diện  đã nhận được 2 thư trả lời vào ngày 11-5-2012, như sau.

———————

Thư trả lời của Viện Đại Học British

Thư phản hồi của British Universities

Dưới đây là thư  trả lời (phản hồi) của Viện phó Đại học London và của Khoa trưởng Chương trình ĐH Quốc tế sau khi nhận được Lá thư kêu gọi của nhóm các nhà hoạt động trong lĩnh vực giáo dục và ngành nghề gửi đi vào ngày 08/05/2012 về dự án Ecopark ở Hưng Yên.

Người gửi: Geoff Crossick [Geoff.Crossick@london.ac.uk]
Ngày gửi: 11 Tháng Năm, 2012 6:49AM
Người nhận: Tuan Pham
Đồng kính gửi: Jonathan Kydd

Về việc: Thư gửi Ngài Graem Davies- Khiếu nại dự án Ecopark ở Hưng Yên, Việt Nam

Kính thưa GS Pham Quang Tuan

Viện Đại học chúng tôi vừa nhận được thư của ông đề ngày 08/05/2012 đồng ký tên với 27 vị khác, liên quan đến Dự án Ecopark tại Hưng Yên. Nội dung thư đã đề cập đến một số vấn đề khiến chúng tôi phải xem xét một cách rất nghiêm túc. Nhưng cũng mong ông thông cảm cho rằng chúng tôi cần có chút ít thời gian để nghiên cứu những vấn đề đó và để có thể có giải pháp về sau.

Hiện tại chúng tôi cũng mong ông lưu tâm đến thông tin về Nội quy Chính sách của Viện chúng tôi mà ông có thể tham khảo ở trang nhà Các chương trình Quốc tế của Viện Đại học London.

Ở đây, tôi cần khẳng định rõ rằng Viện Đại học Anh ở Việt Nam (British University Vietnam, BUV) chưa phải là một Trung tâm [đã] được Công nhận trực thuộc Các chương trình Quốc tế của Viện Đại học London như trong Nội Quy Chính sách của Viện xác định. Viện Đại học Anh ở Việt Nam (BUV) chẳng qua cũng mới chỉ là một ứng viên xin được Công nhận mà thôi.

Có lẽ ông nên liên lạc với Giáo sư Jonathan Kydd, Khoa trưởng của Các chương trình Quốc tế Viện Đại học London, là người chịu trách nhiệm trực tiếp trong lĩnh vực này của Viện Đại học London, mà tôi có gửi kèm trong thư này. Tuy nhiên, tôi vẫn sẵn lòng nhận các thông tin mà ông trao đổi với ông ấy để theo dõi tiến trình.

Kính thư,
 
Geoffrey Crossick
Giáo sư Geoffrey CrossickViện Phó*
Viện Đại học London
Senate House | Malet Street | London WC1E 7HU | UK
Tel: +44 (0)20 7862 8004    Web: http://www.london.ac.uk
*Viện Phó, Vice-Chancellor, là một chức danh điều hành cao nhất trong các Viện/Trường Đại học thuộc Anh và Khối Thịnh vượng, được coi như là chức Viện trưởng hay Hiệu trưởng. Mặc dù các Viện Đại học này có chức danh Viện trưởng, Chancellor nhưng vị Viện trưởng này không nắm vai trò điều hành tổng quát (Ghi chú của Bauxite Việt Nam)
________

Thư của GS Khoa trưởng Các chương trình Quốc tế của Viện Đại học London 

Người gửi: Jonathan Kydd [Jonathan.Kydd@london.ac.uk] 
Ngày gửi: 11 Tháng Năm, 2012 5:50PM
 Người nhận: Tuan Pham
Đồng kính gửi: Geoff Crossick; Andrew Bollington; Chris Cobb
Về việc: Khiếu nại dự án Ecopark ở Hưng Yên, Việt Nam

Kính thưa Ô Tuan Pham,

Cám ơn ông đã cho tôi biết thêm thông tin. Tôi muốn khẳng định lại nhận xét của ngài Viện Phó cho rằng những vấn đề ông đã nêu, chúng tôi cần phải nghiên cứu rất nghiêm túc.

Như trong thư của ngài Viện Phó đã đề cập, chúng tôi hiện đang bắt đầu tiếp cận để hiểu sâu hơn tình trạng mà ông và các đồng tác giả ký tên kiến nghị. Tôi cũng biết ông sẽ thông cảm là chúng tôi cần có thời gian để tiến hành các quy trình thu thập thông tin, phân tích dữ kiện để có thể đưa ra các quyết định cuối cùng. Tuy nhiên, chúng tôi bảo đảm là sẽ coi đây là một vấn đề ưu tiên hàng đầu cần phải giải quyết.

Trân trọng,
Giáo sư Jonathan Kydd

Khoa trưởng
Các chương trình Quốc tế của Viện Đại học London
Giám đốc Điều hành Học viện Quốc tế của Viện Đại học London
Stewart House | Russell Square | London WC1B 5DN | United Kingdom
Tel: +44 (0)20 7862 8294    Web: http://www.londoninternational.ac.uk

Hai bản thư gốc:

From: Geoff Crossick [Geoff.Crossick@london.ac.uk]
Sent: Friday, 11 May 2012 6:49 AM
To: Tuan Pham
Cc: Jonathan Kydd
Subject: RE: Sir Graeme Davies – Appeal concerning the Ecopark project in Hung Yen, Vietnam
Dear Professor Pham Quang Tuan
The University has received your letter of 8 May 2012, co-signed by 27 other individuals, concerning the Ecopark Project in Hung Yen. The letter covers matters which we take very seriously.  You will appreciate that it will take a little time to study these issues and to resolve on any subsequent actions. Meanwhile I draw your attention to information about our Institutions Policy Framework which can be found on the website of University of London International Programmes.  
In this regard, I should make it clear that the British University Vietnam (BUV) is not a Recognised Centre of the University of London International Programmes as defined by the Institutions Policy Framework.  The British University Vietnam (BUV) is presently no more than a candidate for Recognised status. It may be helpful if you corresponded with Professor Jonathan Kydd, Dean of University of London International Programmes, who has direct responsibility for this area of work of the University of London, and to whom I am copying this message. I would, nonetheless, be grateful if you could copy me into any messages you send him, so that I am aware of them. Yours sincerely,
Geoffrey Crossick
Professor Geoffrey Crossick
Vice-Chancellor
University of London
Senate House | Malet Street | London WC1E 7HU | UK
Tel: +44 (0)20 7862 8004    Web: http://www.london.ac.uk 
 ————————————————————————————— From: Jonathan Kydd [ Jonathan.Kydd@london.ac.uk]
Sent: Friday, 11 May 2012 5:50 PM
To: Tuan Pham
Cc: Geoff Crossick; Andrew Bollington; Chris Cobb
Subject: RE: Appeal concerning the Ecopark project in Hung Yen, Vietnam Dear Tuan Pham:
Thank you for getting in touch and for the additional information.  I reiterate the Vice Chancellor’s comment that the matters you raise are ones which we take very seriously. As the Vice Chancellor indicated in his email, we have begun to make contacts to deepen our understanding of the circumstances which are of concern to you and co-signatories.  As I am sure you will appreciate, the processes of information gathering, analysis and subsequent decision making will take some time. Nevertheless, be assured that we will give this matter high priority. With best wishes:
Professor Jonathan Kydd
Dean 
University of London International Programmes
Chief Executive  University of London International Academy
Stewart House | Russell Square | London WC1B 5DN | United Kingdom
Tel: +44 (0)20 7862 8294    Web: http://www.londoninternational.ac.uk 
Hoặc, xem ở đây:

Nhân sỹ, trí thức Việt Nam gởi hai thư cho các đối tác quốc tế dự án ECOPARK về vụ Văn Giang

Wednesday, May 09th, 2012
Bức thư thứ nhất: 

Thư gửi cho Giám đốc Đại Học Anh tại Việt Nam và các đối tác tại Anh

Lời kêu gọi về dự án Ecopark tại Hưng Yên, Việt Nam

Kính gửi
Sir Graeme Davies, Hiệu trưởng, British University Vietnam
GS Geoffrey Crossick, Hiệu trưởng, University of London,
TS Keith Sharp, Giám đốc Chương trình Quốc tế của University of London LSE
GS Michael Gunn, Hiệu trưởng, Staffordshire University
TS Antony Stokes LVO, Đại sứ Anh tại Vietnam
 
 
Chúng tôi, một nhóm người quan tâm thuộc giới đại học và chuyên nghiệp, viết thư này để lưu ý quí vị về sự cố đáng ghê sợ ở huyện Văn Giang (Hưng Yên, Việt Nam). Sự cố này liên quan đến dự án phát triển Ecopark nơi mà British University đã thuê một mảnh đất lớn, vì vậy chúng tôi kêu gọi quí vị có hành động thích hợp.
 
Ngày 24/4/2012 khoảng 3.000 cảnh sát đụng độ với dân làng Văn Giang khi những người này tụ tập để phản đối việc cưỡng chế đất đai của họ cho dự án khu dân cư sang trọng Ecopark. Cảnh sát đã dùng gậy đánh đập dã man những người biểu tình rồi bắt giữ hàng mấy chục người. Ở cuối lá thư này chúng tôi xin cung cấp một số tài liệu trên mạng về các sự kiện và tin tức liên quan.
Dự án Ecopark trị giá 8,2 tỷ USD chỉ cách trung tâm Hà Nội khoảng 10 km, trong một vùng đang được phát triển thành khu vực ngoại ô cao cấp, dẫn đến tăng giá chóng mặt. Đất sắp phát triển đang được quảng cáo hoặc mua bán với giá 1000 đến 2000 USD/m2 có xây thô, còn đất không thì khoảng nửa giá đó. Rõ ràng chỉ có giới thượng lưu mới đủ khả năng mua. Tuy nhiên, dân làng chỉ được trả có 6 USD/m2. Trung bình mỗi gia đình sống và làm việc trên khoảng 350 m2 đất, tức là họ chỉ được trả khoảng 2000 USD cho mỗi gia đình, một số tiền ít ỏi không thể đền bù cho việc mất nơi cư trú và sinh kế của họ. Số tiền này chỉ đủ cho một gia đình sinh sống một vài tháng.
 
Ngoài sự mất sinh kế, dân làng còn bị mất mát tình cảm sâu đậm vì phải chia lìa mảnh đất tổ tiên của họ, mà nhiều thế hệ đã canh tác và nơi cha ông của họ chôn cất. Thật vậy, ngay sau khi cảnh sát giải tán những người biểu tình, các nhà phát triển lập tức tiến vào đào sới, phá hủy nhiều ngôi mộ. Dân làng chỉ còn cách đi nhặt những mảnh xương của tổ tiên của họ. Cảnh tượng trông như một cơn sóng thần vừa tràn qua.
 
Cách đối xử nhẫn tâm với dân làng Văn Giang của nhà phát triển đất và chính quyền là một cách hành xử mà tất cả những người văn minh không thể chấp nhận được. Xung đột giữa các nhà phát triển đất và chủ đất là chuyện thường có, nhưng chúng phải được giải quyết bằng đàm phán hòa bình và phân xử không thiên vị, theo thủ tục pháp định, không được dùng vũ lực, và người bị giải tỏa đất phải được đền bù thỏa đáng cho sự mất mát vật thể và tình cảm. Nhưng những chuyện đó đã không hề xảy ra trong dự án này.
 
Sự cố Văn Giang đã gây ghê tởm ở khắp trong và ngoài nước. Hàng ngàn người từ mọi tầng lớp đã ký một lá thư ngỏ phản đối (xem liên kết bên dưới). Dưới mắt tất cả những người Việt Nam hiểu biết, Ecopark đã trở thành một biểu tượng của sự tham lam bất nhân và sự đàn áp.
British University, ĐH London và ĐH Staffordshire không có thể thờ ơ với các hành vi nhẫn tâm của nhà chức trách và nhà phát triển. Chúng tôi kêu gọi quí vị làm hết sức mình áp lực Việt Hưng Công ty Cổ phần Đầu tư Phát triển Đô thị (VIHAJICO), nhà phát triển Ecopark, để họ xin lỗi và đưa ra một đề nghị bồi thường xứng đáng cho các chủ đất. Một gói bồi thường xứng đáng, ngoài khía cạnh tiền tệ, ít nhất cũng phải quan tâm thích đáng đến sinh kế của dân làng ở ngay trước mắt cũng như trong tương lai lâu dài, và phải lo việc đào tạo nghề nghiệp cho họ và giáo dục con em của họ. Tất cả những điều này có thể làm được mà chỉ cần một tỷ lệ nhỏ của tổng chi phí dự án, miễn là nhắm đúng mục tiêu. Nếu VIHAJICO không có biện pháp thích hợp thì xin quí vị hãy ngay lập tức chấm dứt mối quan hệ với các đối tác Việt Nam của quí vị và rút lui ngay khỏi dự án Ecopark. Trong tất cả các tổ chức trên thế giới, mọi người đều biết đại học Anh là nơi duy trì các tiêu chuẩn cao nhất về đạo đức và trách nhiệm xã hội, và chúng tôi tin tưởng rằng quí vị sẽ thực hiện nghĩa vụ này.
Chúng tôi mong được thư trả lời của quí vị và mong sẽ được được quí vị thông tin về những tiến triển trong vấn đề này.
_____

Nguyên tác tiếng Anh và danh sách các chữ ký cho đến hôm nay 9/5/5012

 
May 8th, 2012
Sir Graeme Davies, President, British University Vietnam
Professor Geoffrey Crossick, Vice-Chancellor, University of London
Dr Keith Sharp, Director, University of London International Programmes at LSE
Professor Michael Gunn, Vice-Chancellor, Staffordshire University
Dr Antony Stokes LVO, British Ambassador to Vietnam

Appeal concerning the Ecopark project in Hung Yen, Vietnam

Dear Sirs,
 
We the undersigned, as a group of concerned academics and professionals from all over the world, wish to draw your attention to the shocking event that recently took place in Van Giang district of Hung Yen province, Vietnam. The incident concerns the Ecopark development project, of which British University Vietnam (a collaboration of the University of London International Programmes and Staffordshire University) is a major lessee, and we therefore appeal to you to take appropriate action.
 
On April 24th 2012 about three thousand riot police clashed with impoverished Van Giang villagers who had gathered to protest against the forced seizure of their land for the luxury residential complex Ecopark. The police used clubs to savagely beat the protesters, dozens of whom were detained afterwards. Some links to the incident and related news are provided at the end of this letter.
 
The 8.2 billion USD Ecopark project is located only about 10 km (6 miles) from the very centre of Hanoi, within a region being developed as a high class suburban area, leading to vertiginous price rises. The developed land is being advertised or traded at rates ranging from 1000 to 2000 USD/m2 with shell buildings, or about half of that for land only. Clearly only the most privileged can afford this. However, the villagers are offered only 6 USD/m2. Since each family lived and worked on an average of 350 m2 of land, their “compensation package” works out to about USD 2000 per family, a meagre sum for the loss of their abode and livelihood. This amount would sustain a family of four for at most a few months.
 
In addition to the physical loss of livelihood, the villagers will suffer deep emotional loss being wrenched from their ancestral land, which generations of their families have cultivated and where many of their forebears were buried. Indeed, after the police dispersed the protestors, developers immediately moved in and dug up the ground, desecrating many graves. All villagers could do was to pick up bits of their forefathers’ bones from the ground, as though a tsunami had passed through their land.
 
The heartless treatment of the Van Giang villagers by developers and authorities alike is unacceptable to all civilised people. While conflicts between developers and landowners often arise, they should be resolved by peaceful negotiation and impartial arbitration, with due process of law and without resort to force, and the dispossessed landowners should be adequately compensated taking into account their physical and emotional losses. None of this has happened here.
 
The Van Giang incidents have caused widespread revulsion in Vietnam and abroad. Thousands of people from all walks of life have signed a public letter of protest (see link below). In the mind of all informed Vietnamese, Ecopark has become a symbol of heartless greed and repression.
British University, the University of London and Staffordshire University cannot remain indifferent to the callous acts perpetrated by the authorities and the developers. We appeal to you to do your utmost to pressure Viet Hung Urban Development & Investment J.S.C (VIHAJICO), the developer of Ecopark, to apologise and offer equitable compensation to the Vietnamese landowners. An equitable compensation package should at the very least, in addition to monetary compensation, have due regard to the villagers’ immediate and long term livelihood, their training for new job skills and the education of their children. All this could be funded with a tiny percentage of the total project cost, provided it is carefully targeted. If VIHAJICO fails to take appropriate measures, we urge you to immediately terminate your relationship with your Vietnamese partners and withdraw forthwith from the Ecopark project. Of all institutions a British university is expected to uphold the highest standards of ethics and social responsibility, and we trust that you will not fail to fulfil your moral obligation.
 
We look forward to your response and would appreciate being kept informed of progress in this matter.
 
Sincerely yours,
On behalf of all signatories (List attached)
Pham Quang Tuan,
Associate Professor, University of New South Wales, Sydney, Australia
Phone: +61-2-93855267
LIST OF SIGNATORIES
(Vietnamese names are written in Vietnamese order, surname first)
  1. Chu Hao, PhD, Director, Knowledge Publishing House, 53 Nguyen Du, Hanoi, Vietnam,
  2. Dang Dinh Thi, PhD, Department of Aerospace Engineering, University of Bristol, UK,
  3. Do Dang Giu, Ancien Directeur de Recherche du CNRS, Université de Paris-Sud, France,
  4. Do Thien, Independent researcher, PO Box 242 Kempsey NSW 2440, Australia,
  5. Ha Duong Tuong, Professor (ret), Université de Technologie de Compiègne, Compiègne, France,
  6. Hoang Tuy, Professor emeritus, Institute of Mathematics, VAST, Hanoi, Vietnam,
  7. Huynh Son Phuoc, journalist, ex Deputy Editor-in-chief  of Tuoi Tre, Vietnam,
  8. Lam Quang Thiep, Professor, Thang Long University, Hanoi, Vietnam,
  9. Le Dang Doanh, PhD, Former President of CIEM, Hanoi, Vietnam, l
  10. Le Xuan Khoa, PhD, President emeritus, Southeast Asia Resource Action Center, Washington, DC & Adjunct professor (ret.), School of Advanced International Studies, Johns Hopkins University,
  11. Nguyen Dang Hung, Professor emeritus, Depatment of Aerospace Engineering, University of Liège, Belgium,
  12. Nguyen Dien, Independent Researcher, Canberra, Australia,
  13. Nguyen Dinh Nguyen, PhD, Garvan Institute of Medical Research, Sydney, Australia,
  14. Nguyen Duc Hiep, PhD, Senior Atmospheric Scientist, Office of Environment & Heritages, NSW, Australia,
  15. Nguyen Duc Tuong, Professor (ret), Ottawa University, Canada,
  16. Nguyen Khoa Thai Anh,
  17. Nguyen Manh Hung, Professor, Department of Economic Science, Université Laval Québec, Canada,
  18. Nguyen Ngoc, Writer, Hanoi, Vietnam,
  19. Nguyen Ngoc Giao, teacher (ret.) Université Denis Diderot (Paris VII), editor Dien Dan Forum,
  20. Nguyen Thi Ngoc Giao (Genie Nguyen), President, Voice of Vietnamese Americans,
  21. Long P. Pham, P.E., Chairman, Viet Ecology Foundation, (http://www.vietecology.org),
  22. Pham Duy-Thoai, Professor, Director Dept. of Ophthalmology, Vivantes Klinikum Neukoelln, Humboldt University of Berlin – Germany,
  23. Pham Quang Tuan, Associate Professor, University of New South Wales, Sydney, Australia, phone: +61-2-93855267, email: tuan.pham@unsw.edu.au (Contact person)
  24. Pham Xuan Yem, PhD, Research Director, CNRS & University Paris VI, France,
  25. Phan Tan Hai, Editor-in-Chief, Viet Bao Daily News (www.vietbao.com),
  26. Tran Nam Binh, Associate Professor, University of New South Wales, Sydney, Australia,
  27. Vo Quy, Professor, Centre for Natural Resources and Environmental Studies (CRES), Vietnam National University, HANOI,
Vu Quang Viet, PhD, UN consultant,
ATTACHMENT: WEBPAGES ON THE VAN GIANG REPRESSION.
Links to on line news and reports:
http://www.bbc.co.uk/news/world-asia-17844198
http://www.reuters.com/article/2012/04/24/us-vietnam-clash-idUSBRE83N0AV20120424
http://www.ft.com/cms/s/0/320ed7c0-8df7-11e1-b9ae-00144feab49a.html
http://observers.france24.com/content/20120427-vietnam-van-giang-district-villagers-face-against-police-over-land-grab
http://www.rfa.org/english/news/vietnam/protest-04252012182203.html
http://www.rfa.org/english/news/vietnam/land-04242012191739.html
http://www.globalpost.com/dispatch/news/regions/asia-pacific/vietnam/120425/vietnam-arrests-20-after-massive-land-clashes
http://www.eyedrd.org/2012/04/4000-vietnamese-police-agents-were-used-to-seize-lands-dislodging-4000-farming-families.html
http://www.lonelyplanet.com/travelblogs/377/153699/The+Van+Giang+-+Ecopark+LandGrab+%26+The+Crisis+of+Vietnam%27s+Prime+Minister?destId=357846
____

Thư thứ hai: Thư gởi Giám đốc Điều hành Savills Á Châu-Thái Bình Dương

Lời kêu gọi về dự án Ecopark tại Hưng Yên, Việt Nam
Kính gửi ông McKellar,
Văn phòng Giám đốc Điều hành Savills Á Châu-Thái Bình Dương
Kính gửi ban điều hành Savills,
Chúng tôi, một nhóm người quan tâm thuộc giới đại học và chuyên nghiệp, viết thư này để bày tỏ sự phẫn khích với cách đối xử tồi tệ mà các chủ đất nghèo ở huyện Văn Giang (Hưng Yên, Việt Nam) đã phải hứng chịu, liên quan đến dự án phát triển Ecopark mà công ty của quí vị là một đối tác chiến lược. Chúng tôi kêu gọi quí vị có hành động thích hợp, phù hợp với ý thức trách nhiệm xã hội.
Ngày 24/4/2012 khoảng 3.000 cảnh sát đụng độ với dân làng Văn Giang khi những người này tụ tập để phản đối việc cưỡng chế đất đai của họ cho dự án khu dân cư sang trọng Ecopark. Cảnh sát đã dùng gậy đánh đập dã man những người biểu tình rồi bắt giữ hàng mấy chục người. Ở cuối lá thư này chúng tôi cung cấp một số tài liệu mạng về các sự kiện và tin tức liên quan.
Dự án Ecopark trị giá 8,2 tỷ USD chỉ cách trung tâm Hà Nội khoảng 10 km, trong một vùng đang được phát triển thành khu vực ngoại ô cao cấp, dẫn đến tăng giá chóng mặt. Đất sắp phát triển đang được quảng cáo hoặc mua bán với giá 1000 đến 2000 USD/m2 có xây thô, còn đất không thì khoảng nửa giá đó. Rõ ràng chỉ có giới thượng lưu mới đủ khả năng mua. Tuy nhiên, dân làng chỉ được trả có 6 USD/m2. Trung bình mỗi gia đình sống và làm việc trên khoảng 350 m2 đất, tức là họ chỉ được trả khoảng 2000 USD cho mỗi gia đình, một số tiền ít ỏi không thể đền bù cho việc mất nơi cư trú và sinh kế của họ. Số tiền này chỉ đủ cho một gia đình sinh sống một vài tháng.
Ngoài sự mất sinh kế, dân làng còn bị mất mát tình cảm sâu đậm vì phải chia lìa mảnh đất tổ tiên của họ, mà nhiều thế hệ đã canh tác và nơi cha ông của họ chôn cất. Thật vậy, ngay sau khi cảnh sát giải tán những người biểu tình, các nhà phát triển lập tức tiến vào đào sới, phá hủy nhiều ngôi mộ. Dân làng chỉ còn cách đi nhặt những mảnh xương của tổ tiên của họ. Cảnh tượng trông như một cơn sóng thần vừa tràn qua.
Cách đối xử nhẫn tâm với dân làng Văn Giang của nhà phát triển đất và chính quyền là một cách hành xử mà tất cả những người văn minh không thể chấp nhận được. Xung đột giữa các nhà phát triển đất và chủ đất là chuyện thường có, nhưng chúng phải được giải quyết bằng đàm phán hòa bình và phân xử không thiên vị, theo thủ tục pháp định, không được dùng vũ lực, và người bị giải tỏa đất phải được đền bù thỏa đáng cho sự mất mát vật thể và tình cảm. Nhưng những chuyện đó đã không hề xảy ra trong dự án này.
Sự cố Văn Giang đã gây ghê tởm ở khắp trong và ngoài nước. Hàng ngàn người từ mọi tầng lớp đã ký một lá thư ngỏ phản đối (xem liên kết bên dưới). Dưới mắt tất cả những người Việt Nam hiểu biết, Ecopark đã trở thành một biểu tượng của sự tham lam bất nhân và sự đàn áp. Chúng tôi chắc chắn đây không phải là mục đích ban đầu của công ty quí vị khi quí vị đồng ý tham gia vào dự án này. Tuy nhiên, là một trong những đối tác chính và đại lý độc quyền bán đất cho Ecopark, Savills không thể làm lơ với những hành vi nhẫn tâm của nhà chức trách và nhà phát triển.
Chúng tôi kêu gọi quí vị, trên cương vị những người điều hành của một công ty toàn cầu có uy tín, hãy cố gắng hết sức mình để gây áp lực lên Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển Đô thị Việt Hưng (VIHAJICO), nhà phát triển Ecopark, để họ xin lỗi và đưa ra một đề nghị bồi thường xứng đáng cho các chủ đất. Một gói bồi thường xứng đáng, ngoài khía cạnh tiền tệ, ít nhất cũng phải quan tâm thích đáng đến sinh kế của dân làng ở ngay trước mắt cũng như trong tương lai lâu dài, và phải lo việc đào tạo nghề nghiệp cho họ và giáo dục con em của họ. Tất cả những điều này có thể làm được mà chỉ cần một tỷ lệ nhỏ của tổng chi phí dự án, miễn là nhắm đúng mục tiêu. Nếu VIHAJICO không có biện pháp thích hợp thì xin quí vị, với tư cách một công ty có ý thức trách nhiệm xã hội, hãy ngay lập tức chấm dứt mối quan hệ với các đối tác Việt Nam của quí vị và rút lui ngay khỏi dự án Ecopark.
Chúng tôi mong được thư trả lời của quí vị và mong sẽ được được quí vị thông tin về những tiến triển trong vấn đề này.
————–
Nguyên tác bức thư bằng tiếng Anh

Nguyên tác tiếng Anh và danh sách các chữ ký cho đến hôm nay 9/5/5012

May 8th, 2012
Mr Robert McKellar,
Savills Chief Executive Office, Asia Pacific,
South Korea
Cc:
Mr Jeremy Helsby, Group Chief Executive, Chief Executive Officer, UK
Mr, Peter Smith, Chairman of Savills plc, UK
Mr Brett Ashton, Managing Director, Savills Ho Chi Minh City, Vietnam
Mr Chris Marriott, Chief Executive Officer – South East Asia, Singapore
Mr Neil MacGregor, Deputy Managing Director, Vietnam
Mr John Gallander, Director, Savills Hanoi, Vietnam
Mr Troy Griffiths, National Director Research & Valuation, Vietnam
UK National Contact Point, Department for Business, Innovation and Skills (BIS), London, UK

Appeal concerning the Ecopark project in Hung Yen, Vietnam

Dear Mr McKellar,
Dear Savills Executives,
 
We the undersigned, as a group of concerned academics and professionals, are writing to you to express our profound shock and anger at the scandalous treatment of impoverished landowners in Van Giang district (Hung Yen province, Vietnam) in relation to the Ecopark development project, in which your company is a strategic partner, and to appeal to you to take appropriate action in line with social responsibility.
 
On April 24th 2012 about three thousand riot police clashed with Van Giang villagers who had gathered to protest against the forced seizure of their land for the luxury residential complex Ecopark. The police used clubs to savagely beat the protesters, dozens of whom were detained afterwards. Some links to the incident and related news are provided at the end of this letter.
 
The USD 8.2 billion Ecopark project is located only about 10 km (6 miles) from the very centre of Hanoi, within a region being developed as a high class suburban area, leading to vertiginous price rises. The developed land is being advertised or traded at rates ranging from 1000 to 2000 USD/m2 with shell buildings, or about half of that for land only. Clearly only the most privileged can afford this. However, the villagers are offered only 6 USD/m2. Since each family lived and worked on an average of 350 m2 of land, their “compensation package” works out to about USD 2000 per family, a meagre sum for the loss of their abode and livelihood. This amount would sustain a family of four for at most a few months.
 
In addition to the physical loss of livelihood, the villagers will suffer deep emotional loss being wrenched from their ancestral land, which generations of their families have cultivated and where many of their forebears were buried. Indeed, after the police dispersed the protestors, developers immediately moved in and dug up the ground, desecrating many graves. All villagers could do was to pick up bits of their forefathers’ bones from the ground, as though a tsunami had passed through their land.
 
The heartless treatment of the Van Giang villagers by developers and authorities alike is unacceptable to all civilised people. While conflicts between developers and landowners often arise, they should be resolved by peaceful negotiation and impartial arbitration, with due process of law and without resort to force, and the dispossessed landowners should be adequately compensated taking into account their physical and emotional losses. None of this has happened here.
 
The Van Giang incidents have caused widespread revulsion in Vietnam and abroad. Thousands of people from all walks of life have signed a public letter of protest (see link below). In the mind of all informed Vietnamese, Ecopark has become a symbol of heartless greed and repression. We are sure this is not the original intention of your company when you agreed to participate in this project. However, as one of the main partners in the Ecopark project and its exclusive sales agent, Savills cannot wash its hands off the callous acts perpetrated by the authorities and the developers.
 
We appeal to you, as executives and officials of a reputable global corporation, to do your utmost to pressure your Vietnamese partner Viet Hung Urban Development & Investment J.S.C (VIHAJICO), the developer of Ecopark, to apologise and offer equitable compensation to the Vietnamese landowners. An equitable compensation package should at the very least, in addition to monetary compensation, have due regard to the villagers’ immediate and long term livelihood, their training for new job skills and the education of their children. All this could be funded with a tiny percentage of the total project cost, provided it is carefully targeted. If VIHAJICO fails to take appropriate measures, we urge you as a socially responsible corporation to immediately terminate your relationship with your Vietnamese partners and withdraw forthwith from the Ecopark project.
 
We look forward to your response and would appreciate being kept informed of progress in this matter.
Sincerely yours,
On behalf of all signatories (List attached)
Pham Quang Tuan,
Associate Professor, University of New South Wales, Sydney, Australia
Phone: +61-2-93855267
 
Nguồn:Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng – Blog.

Posted in Cướp đất và chiếm đoạt tài sản của dân | 1 Comment »