Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Năm 10th, 2012

Các cán bộ huyện và xã vẫn chơi đùa vô tư: cán bộ Xã bán gạo để mua loa đài phục vụ văn nghệ- cán bộ Huyện cầm sổ đỏ của dân để chơi…số đề- cán bộ Tỉnh cho thuê đất 210 năm- Bộ cho thuê 400 000 hecta rừng, giá thuê 180 000 đồng/1 hecta/ 1 năm

Posted by hoangtran204 trên 10/05/2012

Nhờ ăn “no”, các cán bộ đảng vẫn chơi đùa vô tư.

Hàng năm, cứ đến tháng 1-3, là các huyện, các tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Hà tỉnh đều bị đói vì lúa ở đấy chỉ làm được 1 vụ. Trong khi dân ở xã đang đói, và được cứu trợ gạo, Cán bộ Xã bán gạo để mua loa đài phục vụ văn nghệ và hội họp.

Ở chỗ khác, cán bộ Huyện cầm sổ đỏ của dân để chơi…số đề

Cán bộ tỉnh Phú Yên bận rộn cho Ả rập thuê 3000 km vuông đất trong thời gian 210 năm. Việc thuê đất có sự chỉ đạo từ Bộ chính trị và chính phủ. (nguồn)

Bộ thì cho công ty của Trung Quốc, InnovGreen (Hồng Kông, Trung Quốc) đã thuê tới 274.848 ha, chiếm 87% diện tích đất thuê. Giá thuê đất rất nhẹ nhàng, chừng 2 tô phở / 10 000 mét vuông, chính xác là 180000/ 1 ha (nguồn) Quốc hội và chính phủ chỉ đạo cho thuê đất. Các nước ngoài thuê đất rừng tổng cộng là 400 000 hecta, mang huê lợi hàng năm là 25 tỷ đồng VN, ( 1 tỷ 250 triệu đô la Mỹ) (nguồn)

Bà Hai Tâm, chị ruột thủ tướng làm chủ 185 hecta đất vườn cao su từ hồi 2001 (Nguồn). Các nhà báo và blogger trên mạng nói rằng bất động sản 185 hecta của bà này chỉ tính là ở tỉnh Bình Dương mà thôi, còn ở các tỉnh khác thì chưa biết. Mời các bạn google.com search nha.

Trong khi đó, cách đây chưa lâu, một vị trong Bộ Chính Trị có thơ rằng;

Sữa để em thơ, lụa tặng già

*Còn cụ ông 98 tuổi vẫn còn đạp xe xích lô kiếm sống và nuôi vợ

Nguồn  trandang.net

*Các trẻ em thì bới rác để ăn

Nguồn báo

*Chỉ có LOÀI THÚ VẬT mới lo chăm sóc cho bộ lông của mình mà quay lưng lại với nỗi đau của đồng loại.

Mời các bạn đọc cho biết các cán bộ đảng đang làm gì nha.

Bán gạo cứu đói để… mua loa đài phát văn nghệ

(Dân Việt) – Bà con đói quá, thì cho loa phát chương trình “Nữ công gia chánh”, “Khéo tay hay làm”, giới thiệu các món ngon cho người dân… đỡ thèm là được rồi(!?).

Tin Mới VN đăng:

Ngày 8/5, UBND xã Tam Hợp (huyện Quỳ Hợp, Nghệ An) cho biết đã buộc Bí thư Chi bộ và Xóm trưởng xóm Dinh xin lỗi dân và mua lại gạo để trả cho dân.Theo phản ánh của người dân, đầu năm 2012, người dân xóm Dinh được nhận 1,5 tấn gạo cứu đói của Chính phủ.

Tuy nhiên, Ban Cán sự xóm này tự ý bán bớt 220 kg để trả tiền vận chuyển và bán gần 1 tấn gạo để mua loa đài phục vụ văn nghệ, hội họp.

Người dân sau đó đã phản ánh lên UBND xã Tam Hợp và huyện Quỳ Hợp. Ông Hoàng Xuân Ngư, Chủ tịch UBND xã Tam Hợp cho biết, Bí thư chi bộ và Xóm trưởng phải tự bỏ tiền ra mua gạo trả lại các hộ dân, đồng thời xã sẽ có hình thức kỷ luật thích đáng đối với 2 người này.

————————————————————————————————–

Hai cán bộ huyện lấy sổ đỏ lưu kho để…chơi lô đề

Báo Mới (cơ quan ngôn luận của đảng bộ Hà Nội)

15/03/2012

Trong bản tường trình của mình, Đinh Xuân Bảo thừa nhận lấy sổ đỏ lưu trong cơ quan ra cầm cố bên ngoài do nợ tiền lô đề…

Trao đổi về vấn để sổ đỏ lưu khô được đưa đi “mượn tiền”, ông Nguyễn Văn Dũng, trưởng phòng Tài nguyên và Môi trường huyện Hương Khê cho biết: “Thường thì bìa đỏ thu về sau khi cấp mới bìa khác được lưu kho để đối chứng. Lợi dụng cái này, Đinh Xuân Bảo lúc đó đang làm hợp đồng ở phòng (giúp việc cán bộ làm hồ sơ cấp giấy), giờ đang làm ở Trung tâm quỹ đất đã lấy bìa đỏ lưu đưa ra ngoài cầm cố lấy tiền.”

Được biết, sau khi báo Kiến Thức nêu, Phòng TN Và MT đã gọi Bảo lên làm tường trình, giao anh Bảo trong tháng 3 bằng mọi giá phải thu về 2 cái bìa đỏ đó.

Sổ đỏ bị đưa đi cầm cố.

Trong bản tường trình sự việc của mình, Bảo ghi rõ lý do đi đến việc làm sai phạm của mình là chơi lô, đề dẫn tới hậu quả nghiêm trọng.

Chiều 14/3, ông Lê Trần Sáng, Phó chủ tịch UBND huyện Hương Khê cũng cho biết: “Sau khi báo Kiến Thức nêu, UBND huyện đã họp và chấm dứt hợp đồng đối với Bảo. Còn Hà Huy Cường thì giao văn phòng thảo văn bản gửi Cục thống kê xử lý. Hiện tại công an huyện chưa vào cuộc nhưng 2 người này phạm tội lừa đảo”.

Vương Long

————————————————————————————————–

Cưỡng chế đất ở Vụ Bản 9-5-2012

Posted in Cán bộ yếu kém chuyên môn- thiếu trách nhiệm-Thoái hóa, Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »

Từ Nguyễn Phú Trọng đến Lê Hiền Đức, một khoảng cách vừa rất gần mà cũng rất xa

Posted by hoangtran204 trên 10/05/2012

Lời tựa: Các bài viết của ông Hà Sĩ Phu từ hồi 1988 đã đi trước suy nghĩ của người Việt rất xa… Đoạn trích dẫn dưới đây khái quát hết mọi tình huống hiện nay của người Việt Nam ở trong nước. Ông Hà Sĩ Phu đúng là bậc trí tuệ, nhà tư tưởng hàng đầu của Việt Nam hiện nay.

Ông phân chia CSVN làm 3 nhóm người:

_người cs tử tế,

_người cs đang nắm quyền bình trong tay, và

_nhóm thứ ba là nhóm giữ thái độ im lặng: là gián tiếp đồng lõa với nhóm thứ hai.

Trích:

“Học thuyết chuyên chính vô sản là bà đỡ cho cả nạn NỘI XÂM lẫn NGOẠI XÂM, hai kẻ sinh đôi này tất nhiên câu kết với nhau để cùng tước đoạt quyền làm chủ của dân đối với đất nước”.

“Hậu quả là ngày nay bất cứ người cộng sản nào cũng phải chọn một trong hai sự ‘PHẢN BỘI’ không thể thoái thác:

-hoặc là phản lại (hoặc từ bỏ) học thuyết sai lầm để trung thành với nước với dân (cũng là trung thành với tấm lòng và mục tiêu chân chính của Mác),

-hoặc là cứ ‘trung thành’ với học thuyết sai lầm thì lại phản dân tộc, phản tiến hoá.

Người cộng sản tử tế chọn cách ‘phản’ thứ nhất! Còn phần lớn người cộng sản có quyền bính trong tay thì chọn cách ‘phản’ thứ hai, và gọi sự ‘phản’ của họ là đức tuyệt đối trung thành. Thái độ im lặng thực chất là gián tiếp đồng loã với cách phản bội thứ hai”.

Từ Nguyễn Phú Trọng đến Lê Hiền Đức

 
Hà Sĩ Phu

Con người có thể nhận thức được chân lý khách quan là nhờ biết KHÁI QUÁT HÓA, đúc kết, xâu chuỗi những hiện tượng của thực tiễn thành các quy luật để hướng dẫn cho hành động, tác động vào thực tiễn, rồi lại lấy kết quả thực tiễn để tiếp tục kiểm tra sự đúng sai của nhận thức đã có… Nhưng nếu những khái quát, đúc kết thực tiễn ban đầu đã sai mà lại quyết tâm “kiên trì” và phát triển những sai lầm gốc rễ ấy thì nguy hiểm biết chừng nào? Bài giảng về chủ nghĩa xã hội của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thuyết trình tại Cuba vừa rồi là một ví dụ điển hình như vậy.

Trò chuyện với một vị đảng viên già, từng lão luyện trong nghề tuyên giáo về bài viết ấy của ông Tổng Bí thư, tôi bất ngờ về một nhận xét thú vị:

Người ta cứ bảo ông Trọng là Trọng Lú, hay Trọng Cuội như hỗn danh của đám dân đen gọi ông, nhưng đến bài này tôi thấy ông ấy cũng khôn, có tính toán đáo để, và có pha chút tự tin tự hào thật sự nữa mới khổ. Cả bài lý luận thì ông ấy “cóp” y nguyên những gì đã học được ở trường Đảng của Liên Xô, duy có một điểm sáng tạo để ghi dấu ấn Nguyễn Phú Trọng vào lịch sử Mác-Lê, đó là ông tự cho mình đã đem lại cho nền kinh tế thị trường của nhân loại một khái niệm, một hình thái kinh tế-chính trị mà loài người chưa từng biết đến là “Kinh tế thị trường với cái đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa”, tương tự như Tổng Bí thư Lê Duẩn đã đóng góp cho nhân loại cái lý thuyết “Làm chủ tập thể” vậy. Cuba là diễn đàn thích hợp nhất để ông tung ra luận điểm “đột phá” này.

Tôi gật gù: Ừ thì, “đã sinh ra ở trong tuyên giáo, phải có danh gì với Mác-Lê” một tý chứ lỵ, đường đường một Tiến sĩ Xây dựng Đảng chứ có phải…

Thú thật, bây giờ cứ trông thấy ông nào nói đến Mác-Lê một cách trịnh trọng là tôi lại thấy mủi lòng mà ái ngại thế nào ấy, chẳng lẽ ông này là đồ đệ của Kim Jong In hay sao mà không biết rằng đó chỉ là một thứ “rác tư duy” mà lịch sử đã vứt vào sọt? Bà Thủ tướng Brasil tỏ ý ghê tởm một tín đồ Mác-Lê và chốt cửa không cho vào thì cũng phải thôi.

Phải công nhận những người sáng lập chủ nghĩa cộng sản đã rất “dũng cảm” khi quyết làm một cuộc tổng kết KHÁI QUÁT HÓA vĩ đại bao trùm hết thế giới và bao trùm hết lịch sử. Tiếc rằng ý đồ quá lớn nhưng lực bất tòng tâm nên cuối cùng chỉ là những “khái quát vội”“khái quát nhầm” một cách trầm trọng.

Ví dụ:

– Lầm tưởng chủ nghĩa đế quốc là giai đoạn sau cùng của chủ nghĩa tư bản trước giờ cáo chung,

– Lầm tưởng lịch sử loài người chỉ là những chuỗi đấu tranh giai cấp,

– Lầm tưởng tư hữu là kẻ thù duy nhất sinh ra bất công nên dùng quyền lực để tiêu diệt tư hữu,

– Lầm tưởng nhà nước chỉ là công cụ của giai cấp này đàn áp giai cấp khác nên hướng tới nhà nước tự tiêu vong,

– Lầm tưởng sản xuất tư bản càng phát triển thì người lao động càng bị bần cùng hóa nên xã hội tư bản sẽ đi vào đường cùng,

– Lầm tưởng giai cấp công nhân là giai cấp tiên tiến nhất có sứ mạng đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản,

– Lầm tưởng rằng vô sản toàn thế giới có thể liên hiệp lại vượt qua mọi ranh giới quốc gia,

– Lầm tưởng một số diễn biến tại châu Âu bấy giờ là khái quát chung cho thế giới,

– Lầm tưởng có thể thiết kế lại thế giới và uốn nắn lại con người, có thể điều khiển loài người một cách có kế hoạch và theo một quỹ đạo do những đầu óc siêu việt nghĩ ra… vân vân và vân vân…

Nhưng, nghĩ cho cùng thì Mác-Lê có cả nghìn điều sai lầm cũng chẳng cần để ý làm gì, chỉ biết một điều, còn Mác-Lê thì còn Đảng, còn Đảng thì vẫn còn câu Quốc tế ca “bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình” là được rồi. Tim đen ấy ai mà chẳng biết, “bạn đời ơi ta đã hiểu nhau rồi” (thơ Tố Hữu nhiều câu trứ danh thật!).

Mác-Lê đã khái quát nhân loại một cách trật khấc như vậy, thì dưới ánh sáng ấy ông Tổng Bí thư có khái quát tình hình Việt Nam thế nào cũng có thể đoán trước. Có người bảo Tổng Bí thư mô tả hiện tình Việt Nam như lời một kẻ mộng du, thực tiễn một đằng đúc kết một nẻo. Ông Hạ Đình Nguyên thì gọi đó là “sự khốn cùng của đúc kết thực tiễn và tư duy lý luận” thật chẳng sai chút nào.

Nhưng không phải tư duy của đảng viên cộng sản nào cũng “khốn cùng” như ông Tổng Bí thư. Trong những đảng viên có nhận thức khái quát ngược chiều với Tổng Bí thư và sát với thực tiễn không ai bằng cụ Lê Hiền Đức. Cụ Lê Hiền Đức không phải nhà lý luận và không hề có ý định viết lý luận, nhưng “đằm mình” trong thực tiễn ở những nơi xung đột nóng bỏng nhất của mâu thuẫn xã hội, cụ đã khái quát thực tiễn thành những kết luận đanh thép như dao chém đá, nổi bật nhất là hai luận điểm sau đây:

1- “Chừng nào ông Đoàn Văn Vươn và những người thân của ông còn phải nằm trong vòng lao lí, còn chưa được bồi hoàn các quyền lợi về vật chất, tinh thần đã bị xâm phạm thì chừng đó tôi còn nhìn chính quyền trung ương của Việt Nam chỉ như là sự PHÓNG TO của chính quyền huyện Tiên Lãng, chính quyền thành phố Hải Phòng mà thôi”. Kết luận này đánh tan một luận điểm cố hữu được dùng như tấm lá chắn cho sự sống còn của Đảng Cộng sản luôn coi mọi sự bê bối chỉ là những hiện tượng cá biệt, chỉ là sai lầm trong việc thực hiện ở cấp dưới. Cụ Lê Hiền Đức đã khái quát rằng trên dưới đều cùng một giuộc, càng lên trên thì đám “cướp ngày, cướp cạn” chỉ càng “phóng to” hơn mà thôi, vấn đề thuộc về bản chất rồi.

2- Sau khi “xét về nhiều mặt, tình cảnh người dân Việt Nam hiện nay còn kém cả thời chịu ách cai trị của phong kiến, ách đô hộ của thực dân, phát-xít”, sau khi thấy nhà nước hiện nay đã đi ngược lại các khẩu hiệu cách mạng trước đây, đã “nghiền nát hai chữ nhân dân” trong tên gọi của nhiều tổ chức do Đảng Cộng sản lãnh đạo, cụ Lê Hiền Đức kết luận về Đảng và nhà nước hiện nay là “phản cách mạng đã rõ ràng rồi”.

Một đảng, một nhà nước tự xưng cách mạng nhưng hiện nay đã đi vào con đường “phản cách mạng” cũng tức là phản động, chống lại nhân dân!

Luận điểm này quan trọng, nó đánh tan luận điểm tuyên truyền cố hữu rằng “ý Đảng là lòng Dân”, Đảng với Dân là một!

Một khi “một bộ phận không nhỏ” trong giới cầm quyền đã phản cách mạng, phản lại nhân dân, dân và họ đã đi trên hai con đường ngược nhau thì làm gì có “thời cơ vàng của dân tộc cũng (đồng thời) là thời cơ vàng của Đảng ta” như tác giả Nguyễn Trung đã “phát hiện” và rất nhiều đảng viên tương tự cũng tán thành?

Và cũng không thể bàn về “sự lựa chọn nào cho Việt Nam” nói chung khi Việt Nam bao gồm hai thành tố ngược chiều khác nhau về lợi ích: một nhân dân Việt Nam lương thiện và một thế lực cầm quyền đã thoái hóa đến độ “phản cách mạng rõ ràng”, tức đã không còn đồng hành cùng nhân dân (mặc dù bác Nguyễn Trung phân tích thế giới bên ngoài rất kỹ càng, chí lý). Đây cũng là đề tài để những người cùng chung khát vọng canh tân đất nước phải suy nghĩ.

Sau cùng cho phép tôi nhắc đến mấy lời đồng cảm của riêng tôi, một người khác hẳn cụ Lê Hiền Đức, vì tôi không là đảng viên cũng chẳng có hoạt động thực tiễn nào ngoài lĩnh vực nghiên cứu sinh học, về xã hội tôi chỉ là kẻ “lý thuyết suông”. Vậy mà, may cho tôi, “tư duy lô-gích” trong bài “Chia tay Ý thức hệ” và bài “Từ vụ Bô-xít nghĩ về vận nước”, đã giúp tôi mường tượng ra cái viễn cảnh dằn vặt trước sự PHẢN BỘI không thể tránh khỏi của tất cả những ai đã dấn thân theo con đường cộng sản:

“Học thuyết chuyên chính vô sản là bà đỡ cho cả nạn NỘI XÂM lẫn NGOẠI XÂM, hai kẻ sinh đôi này tất nhiên câu kết với nhau để cùng tước đoạt quyền làm chủ của dân đối với đất nước”.“Hậu quả là ngày nay bất cứ người cộng sản nào cũng phải chọn một trong hai sự ‘PHẢN BỘI’ không thể thoái thác: -hoặc là phản lại (hoặc từ bỏ) học thuyết sai lầm để trung thành với nước với dân (cũng là trung thành với tấm lòng và mục tiêu chân chính của Mác), -hoặc là cứ ‘trung thành’ với học thuyết sai lầm thì lại phản dân tộc, phản tiến hoá. Người cộng sản tử tế chọn cách ‘phản’ thứ nhất! Còn phần lớn người cộng sản có quyền bính trong tay thì chọn cách ‘phản’ thứ hai, và gọi sự ‘phản’ của họ là đức tuyệt đối trung thành. Thái độ im lặng thực chất là gián tiếp đồng loã với cách phản bội thứ hai”.

Tôi cảm phục cụ Lê Hiền Đức một phần, vì sự dũng cảm của người đảng viên già dấn thân vào thực tế đấu tranh gian khổ cùng những người nông dân nghèo khó và oan ức, thì tôi càng cảm phục bội phần khả năng tư duy và khái quát chặt chẽ, rành mạch của cụ. Người đảng viên già sở dĩ rành mạch được vì trong tâm khảm của cụ chỉ có một nỗi đau đáu duy nhất: Tôi thương dân tôi lắm! Chỉ một câu đơn giản thế thôi mà nghe đến ứa nước mắt.

Trước bài thuyết trình của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng về thực tiễn Việt Nam, cụ Lê Hiền Đức sừng sững là một đối chứng.

Từ Nguyễn Phú Trọng đến Lê Hiền Đức, một khoảng cách vừa rất gần mà cũng rất xa.

Người phụ nữ được Giải thưởng Liêm chính năm 2007 của Tổ chức Minh bạch Quốc tế chẳng những MINH BẠCH trong hoạt động đấu tranh thực tiễn mà càng MINH BẠCH trong tư duy, trong khi tư duy của rất nhiều nhà trí thức khoa bảng hiện nay, kể cả trí thức tiến bộ xem chừng còn xa mới đạt đến độ… MINH BẠCH!

8/5/2012

Hà Sĩ Phu

nguồn : danluan.org

Mời các bạn vào đọc thêm các bài viết của tác giả ở đâyhttp://hasiphu.com/

Hoặc các bạn vào google.com, và  search tên của Hà Sĩ Phu…các bạn sẽ rất ngạc nhiên về các bài viết và phỏng vấn rất tuyệt vời

Nhà thơ Bùi Minh Quốc viết:

Là nhà sinh học, Hà Sĩ Phu là con người của khoa học đã đành. Nhưng trước khi là nhà triết luận, chính luận, Hà Sĩ Phu là biểu tượng của trí tuệ, của tự do tư tưởng trong thời kỳ mới của đất nước và thời đại. 

Cùng với thi sĩ Hoàng Cầm, Hà Sĩ Phu đã đóng góp cho nền thi ca đương đại Việt Nam những áng văn thơ thẫm đậm tình người mang hồn và bản sắc Kinh Bắc.

—————————————————————————————————

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »