Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Năm 7th, 2012

Người Việt Nam đã và đang sống dưới “thiên đường” XHCN kể từ ngày 7-5-1954

Posted by hoangtran204 trên 07/05/2012

Ngày 7-5-1954 là ngày chiến thắng Điện Biên Phủ. Không lâu sau ngày ấy, người dân miền Bắc đã nhận ra họ đã lọt vào thiên đường. Xứ thiên đường có nhiều đặc điểm, nhưng nổi bật nhất là chuyên chính vô sản, nói nôm na là công an.

Có lẻ nhiều người, và cả tôi, sau một thời gian đọc tin tức trên mạng thường bâng khuâng tự hỏi Ai đang bao che cho lực lượng công an nhân dân?  Trả lời cho câu hỏi này blogger Đinh Tấn Lực rất tỉnh trí và sáng suốt đã viết bài : 

Đảng là ai? Tên gì? Ở đâu? Mấy đứa? (ở đây)

Tên thì có rồi, nhưng Họ thì như thế nào?

Lão Thầy Bói Già lúc ấy đang bịnh hoạn, cũng không chịu lép vế, đã có câu trả lời với đầy đủ họ tên qua câu  chuyện hóm hỉnh sau đây:

Cao Như Đảng (ở đây)

Gần đây, hình ảnh gây ấn tượng cho tôi nhất là hình tuốt trên phần đầu bài. Mang danh là công an nhân dân, nhưng khi nhân dân đối diện với công an thì dân sợ quá phải quì xuống lạy. Điều oái ăm là khẩu hiệu trong tất cả đồn bót của công an là: Vì nước quên thân, vì dân phục vụ! Bạn thấy có mâu thuẫn không? Và còn tương thêm một câu nữa: Công an Nhân dân, Còn Đảng còn Mình!

Viết đến đây tôi sực nhớ đến câu nói chính xác của ông cố TT Nguyễn văn Thiệu. (Khỏi cần nhắc lại ở đây nha, không có nhiều người mắc cở.)

Đọc tin tức trên mạng, báo chí, ta thấy rõ: Công an nhân dân muốn bắt ai là bắt, muốn đánh ai là đánh, muốn thả ai là thả. Và khi thả thì làm như thế này đây:

…Bùi Hằng nói khi cô ấy bước vào phòng thì hai viên cảnh sát chực sẵn ở đó, xông vào giật cánh khuỷu cô ấy ra sau rồi lôi cô ấy ra sân. Khi cô ấy kêu la cưỡng lại thì có thêm hai cảnh sát chạy tới phụ giúp, khênh cô ấy lên xe ô tô. Ở đó có một cái chăn trải trên sàn xe, và họ vật cô ấy ra sàn xe để còng chân tay cô ấy lại. Lúc đầu họ còng tay phía trước, nhưng Bùi Hằng tự cắn tay mình đến chảy máu nên họ còng tay cô ấy ra phía sau. Vậy là cô ấy cứ nằm còng queo trên xe, chân tay bị còng như một con vật như thế cho đến tận  Hà Tĩnh hay Quảng Bình gì đó. Khi cô ấy đòi đi vệ sinh, viên cảnh sát tên Hiệu và viên cảnh sát thày thuốc của trại lên tiếng xin mở còng cho cô ấy, thì từ đó cô ấy mới không bị còng nữa.

Bùi Hằng kể rằng viên thày thuốc của trại đã nói rất chân tình với cô ấy, công khai trước nhiều người và có mặt cả cấp trên của anh ta, là hãy để anh ta đưa cô ấy về đến nhà một cách an toàn, rồi thì anh ta sẽ cởi bỏ bộ quân phục này !!!” (nguồn Phuongbich)

Hôm nay tôi lại đọc được câu chuyện này:

Thư một kỹ sư xây dựng gửi Bauxite Việt Nam

Tôi, T.V.H., sinh năm 1982, hiện ở TP XX, là một kỹ sư xây dựng, đã tham gia thi công khu Rừng Cọ –  khu 5 tháp cao tầng thuộc dự án Ecopark.

Trong khoảng khoảng thời gian hơn 1 năm thi công, ăn, ở tại địa phương, tôi thấu hiểu những nỗi khổ mà người dân Văn Giang Hưng Yên phải gánh chịu. Họ biểu tình hàng ngày trước cổng dự án, rồi biểu tình trên các cơ quan Trung ương. Toàn ông bà già, phụ nữ nghèo.

Tôi nghe  tận tai, thấy tận mắt: đất giải tỏa đơn giá bằng 43.000/m2 = 1,5 kg ổi mà họ trồng bán ngay tại địa phương mà tôi thường hay mua. Trong khi đó đất dự án được bán nếu chỉ tính mình tiền đất thì đơn giá từ 50-70 triệu/m2 chưa tính đến những lợi nhuận khác. Trong dự án là một đội ngũ giang hồ hùng hậu bảo vệ nghiêm ngặt.

Buồn chán trước những sự việc đã diễn ra, tôi đã quyết định nghỉ việc tại Ecopark từ tháng 3/2012. Chấp nhận tất cả đối với bản thân, chấp nhận từ một công việc thu nhập cao trở thành thất nghiệp, chấp nhận từ bỏ sự nghiệp đã cố gắng theo đuổi 5 năm qua.

Tôi thực sự bi quan cho thân phận của tôi, con cái tôi, bạn bè tôi…

Cầu mong đất nước có nhiều thay đổi, nhiều tiến bộ để kiếp người của tôi còn có một chút ý nghĩa.

Chúc những phận người đã khốn khổ bởi dự án khốn nạn Ecopark được bền tâm vững trí để sống!

T.V.H.

Nguồn: Bauxite VIệt Nam

copy từ blog nguyentuongthuy

——————————————————————————————–

Đời Đời Nhớ Ơn Quân Đội Trung Quốc 

là hàng chữ được ghi bên ngoài 40 nghĩa trang tưởng niệm 1446 bộ đội TQ đã chết ở miền Bắc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Nước CHXHCN Việt Nam xây mộ ghi ơn lính Trung Cộng đã chết trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.

Một người Trung Quốc đi du lịch qua miền Bắc Việt Nam, và anh ta đã chụp hình các nghĩa trang của bộ đội Trung Quốc ở khu vực này. Anh ta kêu gọi người TQ và chính quyền TQ hãy hốt hài cốt trong các nghĩa trang này về Trung Quốc.

Kèm theo các hình ảnh này là bài báo ghi lại các sự giúp đỡ to lớn về tiền bạc, viện trợ quân sự, vũ khí, xe tăng, máy bay, hậu cần, cố vấn kỹ thuật người Trung Quốc đã giúp cho miền Bắc Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Tổng số chiến cụ và tài chánh lên 200 tỷ đô la trong thời gian từ 1946-1978

“Trên 4400 bộ đội Trung Cộng đã bị tử thương trong lúc giúp đỡ Việt Nam trong cuộc chiến tranh chống Pháp và chiến tranh chống Mỹ. Hiện có 1446 lính Trung Quốc, (trong số trên 4400 nói trên), đã được chôn trong 40 nghĩa trang dành cho Quân Đội Nhân Dân Trung Quốc.

Chúng ta hãy kêu gọi chính quyền (Trung Quốc) mang những vị anh hùng của chúng ta về lại Trung Quốc, chúng ta không nên để họ yên nghĩ trong một miền đất không thân thiện. “

Có các số liệu đáng chú ý trong bài như  sau: Ở VN, có hơn 40 nghĩa trang dành để chôn 1446 lính Trung Quốc  đã hy sinh trong cuộc chiến tranh chống Mỹ. Theo website dưới đây cho biết: nếu tính từ cuộc chiến tranh chống Pháp 1946 cho đến 1954, và kể luôn cả chiến tranh kháng chiến chống Mỹ, thì số lính Trung Quốc đã chết ở Việt Nam là trên 4400 người.

**********************

 “Chúng ta hãy kêu gọi chính quyền (Trung Quốc) mang những vị anh hùng của chúng ta về lại Trung Quốc, chúng ta không nên để họ yên nghĩ trong một miền đất không thân thiện.”  (Tháng 8- 2008)

Để chống Mỹ trong chiến tranh Việt Nam, người Trung Quốc đã dành cho Việt Nam những nguồn vật chất, tài chánh khổng lồ, hổ trợ nhân lực; đã gởi pháo binh, các kỹ sư, công binh xây dựng đường rầy xe lửa, truyền tin và ra dar, hải quân, không quân, hậu cần và vận chuyển hơn 30 triệu lượt người ở Việt Nam, bắn hạ 1707 phi cơ Mỹ, làm bị thương 1608 người, và bắt sống 42 phi công Mỹ.

Từ 1950 tới 1978, nguồn trợ giúp cho Việt Nam trị giá hơn 200 tỷ đô la Mỹ, trong số ấy 93 % là các viện trợ không hoàn lại, không tính tới hơn 1446 bộ đội chiến đấu TQ đã hy sinh cho đất nước Việt Nam, hơn 4200 người đã bị thương nặng, và các tổn thất này không thể nào qui ra tiền bạc được. Ở  Việt Nam, có hơn 40 địa điểm chôn 1446 bộ đội TQ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh chống Mỹ.

Trung Quốc lúc ấy không mạnh, cuộc sống của dân không giàu có, nhưng đã không do dự để hổ trợ cho cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân Việt Nam, luôn cả giúp đỡ về kinh tế và cứu trợ toàn thể dân chúng miền Bắc. 

Vào tháng 8-2008, để tỏ lòng kính trọng về sự  hy sinh của các bộ đội TQ ở Việt Nam, để thu thập tin tức của các chiến hữu đã hy sinh, Luck (tên của 1 người TQ dịch qua tiếng Anh, người này đi du lịch qua VN) đã đi du lịch một mình tới VN trên đoạn đường dài hơn 1000 km, ông ta đã mang theo thuốc lá TQ, rượu TQ, mua từ  đất mẹ và mang theo các lời chúc từ quê nhà TQ tới cho các anh hùng TQ đang an giấc ngàn thu ở đất khách. Theo nhưng người đưa tin cho biết sau khi có sự  cải thiện mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc (1991), VN đã tái xây dựng và chỉnh trang lại các nghĩa trang chôn cất các bộ đội TQ đã hy sinh./.   

Bản dịch Trần Hoàng@2012

*Ghi chú của TH:

Chú ý: các từ dùng trong bài báo này được dịch nguyên văn từ tiếng Anh. Bài báo gốc là tiếng Hoa.

Bài viết dưới đây ở trong một diễn đàn của người Trung Quốc, và đã được TH dùng google chuyển ngữ qua tiếng Anh. Phần dịch qua tiếng Anh không chuẩn lắm, nhưng coi cũng hiểu được nội dung chính của bài viết bằng tiếng Hoa. Toàn văn bài này đã  post vào mùa Thu 2008, trong 360.yahoo.blog, TH  đang tìm lại trong kho bài cũ, sẽ post lại sau).

Over 4000 Chinese PLA soldier were killed helping Vietnam fighting against France and US, 1446 of them were buried in 40 PLA cemeteries in Vietnam,let’s call on the government to bring back our fallen heros, we should not make them rest on unfriendly land.

One of the Chinese PLA fallen soldiers cemeteries in Vietnam.

Against the United States Vietnam – Vietnam Mountain to Vietnam martyrs cemetery in Area A

Against the United States in the Vietnam war, the Chinese people for the Vietnamese paid a huge financial and material resources, human resources support; sent 16 detachment of artillery, engineers, railway corps, Signal Corps, Navy, Air Force, logistics and transport more than 30 million people in Vietnam 3 years and 9 months of combat, air combat 2153 to shoot down U.S. aircraft by 1707, wounded 1608, captured American pilot, 42.

  1950 to 1978, Vietnam supplies worth over 200 billion U.S. dollars, of which 93% are non-reimbursable assistance, not including troops fighting life consumed more than 1446 officers and men of sacrifice in the land of Vietnam , more than 4,200 people seriously wounded, and these can not be in monetary terms. In Vietnam, more than 40 locations burial of the martyrs of 1446 against the United States Vietnam War sacrifice.  China’s national strength is not strong, not rich people’s living frugally, not hesitate to make national sacrifices, moral, material, human, full support of the Vietnamese people’s anti-US struggle for national salvation and economic construction.  Users “LUCK passengers and August 2008, in order to pay tribute to the expense of the Chinese officers and men to land in Vietnam, to collect the information of the list of martyrs, alone Riding Alone went to Vietnam, travel over 1000 kilometers, along the way to the Vietnam War against the United States of martyrs who offer a special trip cigarettes, rice wine, brought from the motherland, brought greetings from home to sleep in a foreign land the loyal soul. Flowers presented to the heroic martyrs of all emotional ties to the southern border group and the group Friends of the mind. According to the passengers and, with the change of China-Vietnam relations, Vietnam has also rebuilt the United States Vietnam Martyrs Cemetery.] 

Note: (Cheng Du Lieshi widow grave photos taken from the network)

>>> Đọc tiếp

Posted in Công An | Leave a Comment »

Đời sống bấp bênh- Đêm Dài Biên Ải

Posted by hoangtran204 trên 07/05/2012

Ai đó ở Việt Nam đã từng nói: Mỗi người dân là một người tù dự khuyết. Quả đúng là như vậy. Chỉ khác chăng là đang ở nhà tù lớn hay tù nhỏ.

Mời các bạn đọc truyện đường rừng.

Đêm dài biên ải

LTS: Đã một lần bị cấm xuất cảnh ở sân bay, khi định sang Thái Lan. Lần này, ở biên giới phía Bắc, Người Buôn Gió lại bị “ngược”. Sau khi hết công an địa phương tới Trung ương hỏi cung, anh bị đẩy ra đường trong tình trạng không giấy tờ vào lúc nửa đêm. Chuyện được chính đương sự kể lại như sau:

—————————————–

 

Câu chuyện này được viết bằng ngôn ngữ Việt, nhưng không nhất thiết độc giả  đủ cơ sở kết luận rằng nó xảy ra ở nước CHXHCN Việt Nam

4 giờ 30 chiều ngày 4 tháng 5 năm 2012 hắn đến trước ô cửa phòng xuất nhập cảnh đồn biên phòng chìa giấy thông hành. Lúc này không có khách qua, bốn cán bộ trong phòng đang nói chuyện, một người uể oải cầm giấy thông hành của hắn, chả buồn nhìn, anh ta quay sang nói chuyện tiếp. Lúc sau anh ta mới giở cuốn sổ thông hành gõ tên vào máy tính. Mặt anh ta biến sắc, nhưng anh cố gắng lấy lại vẻ tự nhiên rất nhanh. Giả vờ gọi một người đến xem hộ, anh ta đi vào trong. Người đến trông hộ nhìn máy tính rồi nhìn hắn một giây rất lạ. Rồi bảo hắn ngồi chờ.

Hắn ngồi ung dung chờ, nét mặt thản nhiên, nhìn một tốp người đến làm thủ tục che kín khuất tầm nhìn giữa hắn và cơ quan xuất nhập cảnh. Hắn thầm nghĩ, giờ chỉ tích tắc là hắn biến mất, không biết đám biên phòng ấy sẽ nghĩ gì khi không thấy hắn nữa. Chắc họ nghĩ hắn không biết gì.

Nhưng hắn đến đây, làm giấy thông hành, rồi đến cửa xuất nhập cảnh chìa giấy, không phải để thấy khó khăn là trốn về, dẫu biết tí nữa thôi mọi chuyện sẽ trở nên khó lường.

Hắn nhớ về ánh mắt, những ánh mắt chỉ bừng lên một giây rồi trở lại bình thường để che giấu ý nghĩ bên trong.

Cách đây gần 20 năm trong một trại tù, khi hắn đi qua hàng tù đang ngồi bó gối, chợt hắn lăn tăn gợn điều gì, hắn nghĩ đến một ánh mắt lạ trong hàng tù nhìn hắn rất nhanh rồi cụp xuống, ánh mắt của kẻ sắp liều lĩnh. Hắn chột dạ quay người thật nhanh lại và may mắn tránh được cú đâm bằng bàn chải nhựa mài nhọn. Đó là ánh mắt mà hắn không lường trước được.

Còn hôm nay, khi đưa giấy thông hành qua ô cửa, hắn chờ đợi ánh mắt lóe lên bất ngờ của người hải quan biên phòng. Đoàn người đi qua, đám hải quan nhìn vẫn thấy hắn ngồi nhàn nhã, không có vẻ sốt ruột, không thắc mắc, cứ như hắn có thể ngồi chờ như vậy đến bất tận.

Những người hải quan đi lại, gọi điện liên tục, một vị thiếu tá xuất hiện, họ hội ý với nhau rồi lại điện đi , điện lại. Hai người đi ra đứng quanh hắn, hút thuốc lá nhưng hắn biết đó là canh chừng. Họ có vẻ thiếu mất sự bình tĩnh khi rít thuốc lá và cách thay đổi vị trí đứng.

Hắn đến gần, xin một ngụm nước. Viên đại úy vào phòng lấy ngay ra cốc nước lạnh ân cần đưa cho hắn. Chả có ai ở chỗ này xin nước của cán bộ hải quan vốn rất quyền lực và bận rộn, đáng lẽ anh ta phải chỉ ra hàng quán đằng kia, nhưng anh ta đi lấy nước ngay. Có lẽ viên đại úy không nghĩ mình đang làm một điều bất thường. Nhưng việc chỉ mình ra quán nước khuất tầm nhìn là điều chắc chắn anh ta không muốn.

Viên thiếu tá cầm hồ sơ, bảo hắn đưa chứng minh thư và nói

– Mời anh lên gác.

Hắn đi lên theo, vào phòng anh ta bật máy lạnh, mời ngồi và hỏi.

– Anh có phạm tội gì không?

Câu hỏi y hệt ở sân bay. Hắn nói.

– Tôi không phạm tội với nhân dân, đất nước này, còn với ai đó thì tôi không thể biết, nhất là con mụ hàng xóm và lão chồng nó.

Viên thiếu tá thông báo hắn bị cấm xuất cảnh dưới mọi hình thức và nói sẽ tiến hành lập biên bản. Anh ta nhìn thái độ hắn, thấy hắn vẫn cười. Hắn nói nhẹ nhàng vâng anh cứ lập biên bản và nói rõ lý do, cho tôi xin một bản. Cứ đúng luật anh làm.

Anh ta hỏi định sang TQ làm gì, hắn nói có lẽ tôi không cần trả lời anh, vì việc đó chưa xảy ra, nhưng anh hỏi tôi xin nói. Vợ chồng lão hàng xóm chỗ nhà tôi hơn 70 tuổi rồi, suốt ngày chỉ nhòm ngó nhà người khác, tôi sang TQ mua bao cao su các loại hấp dẫn về vất vào nhà vợ chồng đó. Để họ có việc mà làm, đỡ đi nhòm ngó nhà khác.

Anh ta lắc đầu, thở dài rồi bảo.

– Thôi đó không phải việc tôi, hỏi anh thế thôi, anh có lệnh cấm xuất nhập cảnh của…

Tôi làm thủ tục thôi.

Hắn hỏi.

– Tôi có được nhìn lệnh không, có được biết cấm từ ngày nào đến ngày nào không.

Anh ta nói thác.

– Tí nữa tôi cho anh biết.

Hắn mỉm cười, sẽ chẳng bao giờ, tí nữa anh ta sẽ kiếm cớ khác. Lệnh cấm xuất cảnh với hắn sẽ là điều bí mật, không bao giờ hắn được biết ngày nào hết hạn. Ở sân bay người ta cũng không nói, chỉ nói là ngắn thôi không dài đâu, mấy bữa ý mà. Nhưng ở đây sẽ không chặt chẽ bằng sân bay, ở đó người ta quen thuộc và rành nghiệp vụ vì làm việc với quốc tế, và tầng lớp khác. Còn ở cái cửa khẩu rặt con buôn qua lại hàng ngày này, thảng có vài đối tượng hình sự trốn truy nã, hoặc vài tên TQ lưu manh, chuyện giấy tờ không kín kẽ được. Chính vì thế hắn chọn nơi đây để đưa giấy thông hành. Viên thiếu tá giơ tờ giấy cấm để nhìn, dưới ánh sáng bóng đèn ne-ong mờ xuyên qua giấy, với kỹ năng đọc sách nhiều, hắn đọc ngược và thấy được điều cần biết.

… cấm xuất cảnh đến ngày 22/07/2014….

Một nhiệm kỳ của ai đó kết thúc thì lệnh cấm cũng kết thúc, hắn buồn và vui lẫn lộn. Buồn vì lệnh cấm lâu quá, nhưng vui là đã không phí công sức để biết được. Nhiều người như hắn bị cấm mà không biết đến bao giờ. Còn hắn thì đã biết, thậm chí hắn còn biết được cả cơ quan nào đã bảo cục xuất nhập cảnh đứng ra phát lệnh cấm nữa. Khỏi phải mất tiền mua vé máy bay đi đâu khi chẳng may vợ con nổi hứng đi du lịch sang Phi, Mã, Cam …

Khi viên thiếu tá biên phòng ghi chép vào biên bản cấm xuất nhập cảnh, có 2 người đàn ông mặc thường phục lặng lẽ ngồi bên. Hắn đang nhắn tin điện thoại thì một người trẻ giơ tay gạt điện thoại nói.

– Anh không được dùng điện thoại.

Hắn quay sang thấy một cái nhìn uy hiếp dọi thẳng vào tam tinh của mình. Cái nhìn của một người qua trường lớp chính quy, thường những người ra trường chưa lâu, chưa có độ từng trải mới áp dụng bài học là cái nhìn để uy hiếp đối tượng. Những lão làng trong nghề an ninh họ thường có thái độ nhẩn nha, lợt phợt như đôi bóng Ý rồi bất ngờ đưa ra đòn hiểm. Hắn nhìn lại và nói rành rọt.

– Anh không biết em là ai, vì ở đây ai cũng mặc sắc phục, nhưng anh nói thế này, anh không bị bắt quả tang khi phạm tội, không có lệnh khởi tố, truy nã. Em động vào người anh hay tài sản của anh đều là vi phạm pháp luật. Anh dùng điện thoại đến khi nào những cán bộ biên phòng phụ trách ở đây ra lệnh cấm.

Hắn nhìn sang viên thiếu tá biên phòng, anh ta dường như không muốn phiền phức vì việc của anh ta sắp xong. Nên anh ta không nói gì, hắn tiếp tục nhắn tin dòng cuối cùng cho vợ.

Viên thiếu tá biên phòng đọc biên bản, hắn ký và hỏi xin một bản, anh ta nói sẽ đưa cho công an tỉnh sau khi bàn giao hắn sang bên đó. Thì ra những người mặc thường phục đó là an ninh tỉnh, tất nhiên thì hắn biết khi họ đi vào.

Biên phòng và an ninh làm giấy bàn giao người. Công nhận là chặt chẽ, ở đây tính mạng công dân được coi trọng, cho nên bên nào bên đó làm rất chi li về thủ tục.

Những người an ninh tỉnh đưa hắn ra sân, có hai chiếc ô tô con 4 chỗ loại đẹp đậu sẵn. Hắn được mời ngồi vào xe sau, ghế sau có hai người ngồi bên. Hắn cũng quen với kiểu ngồi này nhiều lần. Lên xe hắn chỉ nói.

– Lúc nào gần đến chỗ bán thuốc lá, các anh mua hộ tôi bao thuốc Vi Na, tôi vẫn có quyền, nhưng nếu tôi đi ra mua cũng phiền cho các anh.

Người bên trái gật đầu, nói với người bên phải.

– Tí nữa gần đoạn rẽ vào, nhớ mua cho anh ý bao thuốc.

Chiếc xe đi trước mở đường, và hai chiếc xe chui vào một căn nhà khuất sau đường ở thị xã biên ải. Căn nhà không có biển hiệu gì, không có vẻ gì là một cơ quan nào hết. Hắn xuống xe nhìn căn nhà, người chỉ huy đoán được hắn nhìn gì nên nói.

– Anh chắc không lạ gì những căn nhà kiểu này.?

Hắn gật đầu nói

– Cơ sở của an ninh.

Người chỉ huy nói.

– Anh biết thế, mình dễ làm việc hơn.

Trong căn nhà hai tầng, tầng dưới chỉ có một bộ bàn ghế và một chiếc giường cá nhân, một ti vi và nhiều báo công an nhân dân. Người ta hỏi hắn uống gì, hắn xin uống trà, lập tức trà pha xong thì thuốc lá cũng đem về.

Chỉ hỏi chuyện gia đình, xem phim, đọc báo… những người an ninh tỉnh này chu đáo và lịch sự. Có cậu trẻ hỏi anh làm gì mà phải bị cấm. Hắn nói anh không biết, nhưng mới rồi anh biết có người dùng tên anh viết bài gì trên mạng, chắc làm cơ quan an ninh phiền lòng. Cậu ta hỏi tên hắn rồi tra ở điện thoại. Lát sau lắc đầu nói.

– Thì ra là một người viết khá nổi tiếng, là anh sao anh không nhận.?

Hắn lắc đầu nói.

– Anh trình độ 10/12, năm nào sức học cũng trung bình. Tiền án, tiền sự toàn lưu manh vặt vãnh, em bảo anh ăn cắp anh biết, chứ viết lách thì anh cũng không tưởng tượng được. Chắc ai đó lấy tên anh thôi.

Một cậu trẻ nói hằn học, cách nói theo hắn nghĩ trình độ cậu ta chỉ là đi lính nghĩa vụ hết hạn được đôn lên qua lớp trung cấp nào đó. Cậu ta nói.

– Mình muốn góp ý gì, trước nhất mình phải tốt cái đã đúng không, rồi mới đi góp ý người khác.

Hắn phân tích nhẹ nhàng.

– Em nói đúng một phần, nhưng giờ anh xấu, em xấu. Anh nói em, và em nói anh. Thế mới đúng là phê bình và tự phê bình. Chứ anh đợi anh tốt, em đợi em tốt thì hóa ra chúng ta ngầm bao che cho nhau cái xấu cho nhau sao. Có khi mình xấu mình không nhận thức được, mà mình chỉ nhìn thấy ở người khác, mình phê phán họ và họ cũng phê phán mình. Như thế có phải là giúp nhau sửa chữa, tiến bộ không tốt hơn sao.?

Cậu trẻ không nói gì nữa, còn những người lớn thì họ không quan tâm lắm. Họ chỉ hỏi chuyện mình về đường phố Hà Nội, chỗ mua bán, giải trí. Đến bữa cơm mình cùng ngồi bàn ăn với họ, có bia, thịt gà, lòng xào, thit bê xào… Người chỉ huy nói:

– Thôi anh em tỉnh lẻ chỉ có thế này, giờ bất ngờ cũng không chuẩn bị được, anh ăn tạm cùng anh em, có nào dùng vậy.

Cơm xong lại ra bàn uống trà, họ mời nước ân cần rồi nói.

– Chúng tôi đợi dưới kia lên đây để bàn giao anh, họ đi từ 5 giờ chiều, chắc sắp lên đến đây rồi. Giờ anh lên gác có điều hòa, làm việc với chúng tôi một ít để có bút tích của anh nhé. Biết đâu sau này gặp lại.

Hai người an ninh dẫn hắn lên gác, một người bật điều hòa rồi ngồi xem phim. Một người hỏi cung. Người hỏi cung là cậu trẻ lúc đầu ngăn hắn hút thuốc, cậu ta đẹp trai, cười rõ tươi nói.

– Thế này anh nhé, anh chắc chả lạ gì làm việc rồi, có khi để anh tự hỏi tự trả lời còn nhanh hơn. Thôi tôi chỉ hỏi quá trình anh lên đây thế nào, đi xe nào ở dưới kia lên, lên đây mấy giờ, gặp ai, rồi đến đoạn qua cửa khẩu mấy giờ, định sang bên kia làm gì.?

Hắn trả lời, đây là việc đơn giản, vì hắn từ nhà đi đã biết sẽ phải trả lời những câu hỏi này. Cho nên hắn đi một mình, không gặp người quen nào ở xứ này, chỉ gặp xe ôm, cò làm giấy thông hành, quán cà fe. Hắn chìa số điện thoại của lái xe, cò, địa chỉ quán và nói họ có thể xác minh.

Cậu trẻ ghi đủ và cười hoài nghi.

– Không thể tin được là anh đi lên đây chỉ đơn giản thế này. Chả lẽ vì mấy bao cao su anh không mua dưới đó lại lên đây sang kia mua.?

Hắn trả lời.

– Mua dưới kia ngại người quen thấy, sang bên này lắm mẫu mã cho cả người cao tuổi dùng nữa.

Lấy lời khai chữ ký xong, anh ta nói tiếp.

– Giờ làm biên bản xác nhận là anh ở đây từ 5 giờ chiều đến 10 giờ đêm được đối xử tốt, không có đánh đập, xúc phạm danh dự nhé, thì cứ thật thế nào thì anh nói thế.

Hắn đồng ý, chỉ ghi trong biên bản là tôi phàn nàn về việc bị giữ chân (không phải bắt) 5 tiếng đồng hồ rất vô lý, ngoài ra tôi được đối xử tốt về tinh thần cũng như vật chất.

An ninh tỉnh hài lòng, họ nói.

– Thật ra chúng tôi không có việc gì với anh, anh lên đây đi biên giới, không gặp thành phần, đối tượng nào có vấn đề ở địa bàn. Chúng tôi chỉ đợi dưới kia lên bàn giao anh theo đề nghị của họ.

Hắn nói

– Sao các anh phải mất công thế?

An ninh tỉnh nói

– Thì họ nhờ mình lúc này, mình lúc khác lại nhờ họ. Thôi anh thông cảm cứ ngồi đây chờ.

Hắn nhìn đồng hồ nói.

– Thế này nhé, anh không phải là tội phạm hay chưa xác định là tội phạm. Giờ này con anh chờ anh về, em nên để anh gọi điện bảo vợ anh cho con ngủ.

Cậu an ninh gật đầu, nói.

– Anh nói vừa phải thôi nhé.

Hắn gọi về, nói bị cấm xuất cảnh, giờ đang làm tường trình và tắt máy.

Anh ta đi xuống, người còn lại đang xem phim quay ra gọi hắn.

– Anh ra giường mà nằm xem phim.

Hắn nằm trên giường xem phim, người an ninh còn lại xoay cái điều hòa cây đứng về phía hắn rồi nói.

– May là có một cái này ông ạ, chúng tôi ở đây cũng thiếu thốn đủ thứ, phó phòng mà xin mua điều hòa còn chưa được duyệt đấy ông ạ, ai biết cho chúng tôi đâu….

Có nhiều tiếng xe ô tô ồn ào, người an ninh xem phim đứng cửa sổ nhìn xuống rồi quay vào nói.

– Mình ông mà dưới kia lên cả chục người đấy, chắc toàn người quen của ông thôi. Tí gặp là biết.

Hắn điểm mặt người quen ở các cơ quan từ cục, phòng các bộ phận. Cuối cùng thì hắn chọn khuôn mặt sáng sủa, khá phúc hậu của một người và đoán sẽ gặp hắn.

Tiếng cửa mở, hắn không quay ra cũng biết là anh ta. Khi nghe tiếng gọi, hắn quay lại thấy anh ta đang cáu kỉnh, cái cáu không phải của kẻ quyền uy mà cái cáu của người bị làm phiền bởi một người quen. Anh ta gắt.

– Ông biết ông đang là loại gì, mà ông mò đi lung tung, đêm hôm không cho người ta nghỉ, đang ở nhà ôm vợ con phải đi lên đây gặp ông.

Giấy tờ lại được giở ra, vẫn những câu hỏi đi làm gì, đi thế nào, gặp ai…

Trả lời hết xong, anh ta gắt.

– Ông … đi gì nói thật đi, ông có gì trong người bỏ ra, mang theo bao nhiêu tiền, đưa ví đây, còn giấy tờ gì, hộ chiếu có không đưa nốt đây.

Hắn đưa hết, kính, đồng hồ, 2 điện thoại, chứng minh thư, giấy thông hành, ví, máy ảnh.

Anh ta xem xét kỹ chiếc ví, rồi bực bội.

– Ông làm đéo gì mà chỉ có mấy cái đồng bọ này thì đi đâu, ông sang đó mua gì mà chỉ có ngần ấy tiền. Còn tiền giấu đâu không?

Hắn đứng dậy cũng bực nói.

– Tôi cả ông làm việc với nhau nhiều, chuyện có gì trong người chưa bao giờ tôi nói dối, ông không tin tôi cởi quần áo.

Hắn định lột quần áo thì người khác ngăn lại, anh ta gắt.

– Ông… manh động thế, chúng tôi hỏi thế chứ ai bắt ông cởi quần áo, ai khám người ông, không có thì thôi chứ sao lại làm thế.

Hắn ngồi xuống, an ninh lại hỏi sao chỉ có mấy trăm ngàn. Hắn bảo thì mục đích chỉ mua mấy cái bao cao su rồi đi về. Có định đi đâu hay mua gì nữa mà mang nhiều, và hắn cũng chỉ có ngần ấy tiền thôi, làm gì có nhiều mà mang theo.

Họ bảo tạm thu hết tất cả đồ, giấy tờ, chỉ để lại cho hắn tiền để đi về, không thì lại lang thang ở đây có chứng minh thư lại làm thông hành rồi lại đi. Hắn hỏi luật nào thu đồ. An ninh nói.

– Luật gì ở đây mà ông hỏi, tôi thu làm gì, giữ để ông phải đi về thôi. Ông làm cái giấy tự nguyện giao nộp đồ cho tôi giữ hộ.

Hắn lắc đầu.

– Đây là danh dự, không viết được. Ông thu giữ thì ông cứ thu, tôi không làm.

Họ thu máy ảnh, điện thoại và giấy tờ. Làm biên bản, hắn nói.

– Luật thì ông giữ đồ tôi, thì tôi phải có biên bản, đàng này biên bản ông cầm nốt thì tôi lấy chứng cứ gì kêu ông trả đồ.

An ninh gắt gỏng.

– Ông làm việc với tôi, lạ gì nhau, tôi lấy của ông làm gì, ông về thủ đô gặp tôi thì tôi trả. Ông cứ vớ vẩn luật liếc lằng nhằng.

Lúc này một người đàn ông trung niên khoảng 56, 57 tuổi đi lên. Khuôn mặt lầm lì, hắn cảm giác được vầng sát khí tỏa trên mặt con người ấy, mặc dù không phải là dễ nhận. Như trong truyện kiếm hiệp một thanh đao từng qua trận chiến nhiều, sát khí tụ lại trên thanh đao lạnh rợn người. Gương mặt, dáng đi của con người đó làm hắn cảm giác đọc thấy nhiều thân phận, nhiều cuộc đời, nhiều án tù đã đọng lại trên con người đó.

Có lẽ tới đây hắn cũng chỉ là một số phận nhỏ nhoi,một thân phận, một cuộc đời và một án tù phảng phất trên gương mặt con người ấy.

Không phải là đơn giản mà cả chục người dưới xuôi đêm hôm lên đây. Hắn biết thêm điều nữa về số phận mình, như một con chim nhìn thấy những cánh cung của các tay thiện xạ lão làng.

Biết trước vẫn là điều tốt hơn, dù đó là điều xấu.

Đám dưới xuôi kéo thẳng về, để lại những người an ninh tỉnh ngỡ ngàng. Khi những người kia đi hết, họ gọi mình uống chén nước chia tay, rồi bảo hắn đi đi.

Hắn đi ra không nhìn lại, đường tối om. Trời đã quá 12 giờ đêm, không còn nóng nực, mát mẻ dễ chịu. Không điện thoại, không giấy tờ tùy thân, hắn đi bộ một mạch dài trên con đường quốc lộ vắng vẻ thênh thang từ thị trấn vào thành phố, đi mãi mới gặp môt xe taixi chạy trên đường. Hắn đứng vẫy, người ta xi dừng lại mở hé tí cửa kính hỏi đi đâu.

Hắn bịa ra câu chuyện vừa cãi nhau với con bồ, giận quá bỏ về thành phố. Người lái xe cho lên, hắn ý tứ ngồi ghế trước, cởi áo để anh ta thấy hắn không có gì.

1 giờ đêm vào thành phố, hắn ngồi dựa lưng vào hành lang cây cầu sắt và nhắm mắt ngủ, đợi chuyến xe sáng về dưới xuôi.

Một ngày mệt nhọc, nhưng xứng đáng vì biết được những điều muốn biết. Cho dù đó là những điều xấu, như đã nói một lần, dù là điều xấu nhưng biết được vẫn tốt hơn.

Nguồn: Blog Người Buôn Gió

Posted in Công An | Leave a Comment »

Francois Hollande trở thành Tân Tổng thống Pháp hôm chủ nhật

Posted by hoangtran204 trên 07/05/2012

TT Sarcozy đã chấp nhận thua cuộc trong cuộc bầu cử TT ở Pháp vào hôm chủ nhật.

“Ở cuộc tranh luận gay cấn ngay trước vòng 2, hai đối thủ đã có những lời lẽ thóa mạ nhau. Tuy nhiên, hôm nay, Tổng thống Sarkozy đã nhanh chóng chúc mừng Hollande  và thừa nhận thất bại. Ông chúc Hollande sớm đưa nước Pháp vượt qua khó khăn. Đánh giá về thời gian cầm quyền của mình, Sarkozy cho rằng, ông đã lãnh đạo nước Pháp “thành công trong bối cảnh khủng hoảng toàn cầu”.

Francois Hollande: Tân Tổng thống Pháp

Nước Pháp có Tổng thống mới và đây là kết quả của một chọn lựa dân chủ: Ông Francois Hollande. Kết quả này chưa phải là chính thức nhưng thông thường sẽ không có sai số bao nhiêu. Theo kết quả sơ bộ, Hollande được khoảng 52% phiếu bầu, trong khi đó, đối thủ của ông, tức Tổng thống sắp mãn nhiệm Sarkozy được chừng 48%. Kết quả này không phải là bất ngờ, bởi theo các thăm dò dư luận từ trước tới nay, Francois Hollande  luôn dẫn trước Sarkozy. Kết quả vòng một Hollande  hơn Tổng thống đương nhiệm Sarkozy khoảng 1,5%.

Với kết quả nảy, Francois Hollande  sẽ làm Tổng thống Pháp trong nhiệm kỳ 5 năm tới và là Tổng thống Cánh tả đầu tiên kể từ năm 1995.

Ở cuộc tranh luận gay cấn ngay trước vòng 2, hai đối thủ đã có những lời lẽ thóa mạ nhau. Tuy nhiên, hôm nay, Tổng thống Sarkozy đã nhanh chóng chúc mừng Hollande  và thừa nhận thất bại. Ông chúc Hollande sớm đưa nước Pháp vượt qua khó khăn. Đánh giá về thời gian cầm quyền của mình, Sarkozy cho rằng, ông đã lãnh đạo nước Pháp “thành công trong bối cảnh khủng hoảng toàn cầu”.

Francois Hollande  sinh năm 1954, ứng viên thuộc đảng Xã hội Pháp. Ông bắt đầu sự nghiệp chính trị từ khá sớm, khi mới 22 tuổi. Ông từng là đại biểu Quốc hội Pháp và Quốc hội châu Âu. Năm 1997 ông trở thành chủ tịch đảng Xã Hội Pháp.

Trong quá trình tranh cử, ông Hollande hứa sẽ khắc phục tình trạng thâm hụt ngân sách hiện nay, tăng thuế với các công ty lớn và giới giầu có, tăng mức lương tối thiểu và tăng cường tuyển dụng trong một số lĩnh vực.

Theo thống kê, có 46 triệu cử tri Pháp đã tham gia cuộc bỏ phiếu ngày hôm nay, chiếm 80% số lượng cử tri Pháp. Đây là một tỉ lệ khá lớn, nếu so sánh với các nước khác trong khối EU.

© Đàn Chim Việt

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »