Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tư 4th, 2012

Đệ của Ba Dũng nhận án 20 năm, nhưng chắc ở tù chừng 2,3 năm cho dư luận quên đi là được thả

Posted by hoangtran204 trên 04/04/2012

Nền kinh tế của Việt Nam được Mỹ và Châu Âu gọi là Cronism Economy. Nghĩa là chính phủ chỉ bổ nhiệm các bà con, anh em, họ hàng, và các đảng viên thân thích trung thành với họ vào các chức vụ CÓ ĂN chặn được tiền bạc trong nền kinh tế, mà không cần biết người này có khả năng, năng lực, và có thích hợp để ngồi vào chức vụ ấy hay không. Sau đó, người được bổ nhiệm lại tiếp tục theo chiêu thức: đem anh em, con cái, bà con trong gia đình của họ vào nắm các chức vụ then chốt vừa có quyền lực vừa nắm tài chánh của công ty…

Là một tổng giám đốc của một tập đoàn, trong số 100 tập đoàn và tổng công ty quốc doanh, nên quyền hành của PTB quá lớn. Ông đưa  người con ruột trong gia đình, mới học xong đại học, chưa quá tuổi 25 vào làm Phó tổng giám đốc Công ty TNHH, một thành viên Đầu tư và xây dựng Vinashin và rồi thành Chủ tịch HĐQT công ty kiêm giám đốc, và đưa em ruột làm

Đệ của anh Ba nhận án

1332989774.img_.jpg

Đồng chí Phạm Thanh Bình, cựu Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng GĐ Vinashin bị tòa kết án mức án tối đa 20 năm tù hôm 30/03/2012 trong phiên xử ở Hải Phòng về tội “cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”.

Bằng việc tuyên án mức tối đa cho đồng chí Phạm Thanh Bình và những bị cáo khác, CP của anh Ba như muốn gửi đi thông điệp mạnh tới các tập đoàn DN nhà nước đã và đang được ưu đãi về nhiều mặt, rằng sự cưu mang của anh là có hạn, anh cũng không đỡ được hết nếu các chú cứ mần bậy.

Bằng cách đó, CP của anh Ba muốn trấn an giới đầu tư và doanh nghiệp nước ngoài về nỗ lực tái cơ cấu nền KT, đặc biệt là cam kết cải cách DN nhà nước, khu vực tiếp tục đóng vai “chủ đạo” trong nền KT. Tuy nhiên mức độ nghiêm túc của nỗ lực này đến đâu lại là chuyện khác vì Tiệc ta vẫn có thói quen đùa dai.

Đường lối KT của Tiệc vẫn kiên trì đặt nền KT nhà nước làm chủ đạo, điều này có ý nghĩa rất lớn về chính trị. Tiệc ta vốn không ưa sự minh bạch, nếu không có sân sau, kiếm đâu ra tiền để chi tiêu, kiếm đâu ra tiền để to tiếng với dân chúng?

Chính vì chủ đạo nên những DN Nhà nước như Vinashin được ưu ãi hết cỡ về vốn liếng, đất đai, tài nguyên và các nghĩa vụ nộp ngân sách. Khi cần chi tiêu, các đệ của anh Ba ở các cơ quan công quyền phải lo xoay xở để đưa tiền vào đến tận nơi.

Trong lời cuối trước tòa, đồng chí Phạm Thanh Bình nói: có những lúc nóng vội, thậm chí có những lúc xé rào làm sai quy định của Chính phủ nhưng tất cả đều vì lợi ích chung của tập thể, không vì tính cá nhân nào. Câu này nghe quen quen!

Chúng ta chia sẻ với đồng chí Bình điểm này, bởi đồng chí Bình khi còn đương chức đã từng bổ nhiệm người thân trong gia đình đảm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng trong Tập đoàn. Trước hết, con trai đồng chí Bình là Phạm Bình Minh (sinh 1980), chỉ trong vòng 5 năm liên tiếp được thăng chức, từ một nhân viên tập sự trở thành Viện phó Viện KH công nghệ tàu thủy, kiêm GĐ Trung tâm Thử nghiệm và kiểm định tàu thủy.

Trong năm 2009, đồng chí Bình đã ký quyết định bổ nhiệm con trai đến ba lần: ngày 27/03, bổ nhiệm làm Chủ tịch HĐQT Công ty TNHH Tư vấn thiết kế công nghiệp; ngày 16/07, bổ nhiệm kiêm chức GĐ Phòng thí nghiệm trọng điểm thuộc Viện Khoa học công nghệ tàu thủy; ngày 22/12, bổ nhiệm kiêm Phó tổng GĐ Tổng công ty Công nghiệp tàu thủy Dung Quất.

Việc bổ nhiệm các chức vụ trên, vì lợi ích chung của tập thể nên đồng chí Bình không thông qua ý kiến Ban thường vụ Đảng ủy Tập đoàn và Nghị quyết của Hội đồng quản trị. Em ruột đồng chí Bình là Phạm Thanh Phong, tốt nghiệp tại chức ĐH Xây dựng năm 2000, khi về công tác tại Vinashin, được đồng chí Bình cất nhắc dần lên giữ chức Phó tổng giám đốc Công ty TNHH một thành viên Đầu tư và xây dựng Vinashin. Sau khi được cử làm đại diện góp vốn của Tập đoàn cho Công ty Cổ phần Vinashin – Tư vấn đầu tư, đ/c Bình bổ nhiệm em trai mình giữ chức Chủ tịch HĐQT kiêm Giám đốc.

Vì lợi ích tập thể, đồng chí Bình còn ưu tiên san sẻ vốn nhà nước trong Tập đoàn để cho người trong gia đình mình đứng tên làm đại diện như con trai Phạm Bình Minh được cử làm đại diện 10% vốn của Tập đoàn Vinashin trong Công ty Cổ phần kỹ thuật đóng tàu Vinashin, hoặc em trai Phạm Thanh Phong được cử làm đại diện 51% vốn của Tập đoàn Vinashin và Công ty TNHH một thành viên Đầu tư và xây dựng Vinashin tại Công ty cổ phần Vinashin – Tư vấn đầu tư.

Bị kết án 20 năm, nhưng đồng chí Bình vẫn có thể hy vọng ra tù sau vài năm, bởi điều này đã có tiền lệ. Năm 1993, đồng chí Ngô Đình Quý, Tổng GĐ Liên hiệp đóng tàu Việt Nam, bị bắt vì tội tham ô, gây thiệt hại nghiêm trọng tài sản Nhà nước bị kết án 20 năm tù nhưng được tự do sau 5 năm.

Tháng 12/2011, anh Ba đã chân thành nhận trách nhiệm trên VTV, anh nói: “Tôi nhận trách nhiệm chính trị với tư cách người đứng đầu Chính phủ, chứ tôi cũng không ra quyết định nào sai”. Việc đệ của anh phải nhận mức án cao cho thấy, anh Ba rất nghiêm khắc với các đệ.

(Tổng hợp từ các nguồn)

————————-

Cronyism is a form of corruption in which political officials and businessmen show preference to friends when appointing people to positions of power, awarding contacts, and delegating tasks related to their office. Friends who benefit from cronyism are usually awarded a position of privilege regardless of their skill level, ability, or suitability for the position, which means that better choices may be passed over. A related concept, nepotism, involves showing preference to relatives.

The history of the word “crony” dates back to the 1600s, when students at Cambridge first started using it in reference to old friends, making a pun on the Greek khronios, which means “long-lasting.” Initially, the word was meant in a positive way, but by the 1800s, it had acquired more sinister connotations, with a crony being more of a partner in crime than a true friend. In the 1900s, “cronyism” in the sense of political corruption entered the English lexicon.

People engage in cronyism for a variety of reasons. Some politicians simply want to be surrounded by friends and people they know because they believe that their administrations may run more smoothly. Others may feel pressured to reward old friends, particularly those who participated in the campaign for a political position, or people who assisted with a meteoric rise in business. People in weak positions of power may use cronyism to surround themselves with loyal supporters who will not undermine their positions, ensuring that they hold power even if they do not deserve it.

————————

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »

Xe Bay sẽ xuất hiện trong cuộc triển lãm xe hơi ở New York tuần tới và Máy bay tự chế ở Bình Dương

Posted by hoangtran204 trên 04/04/2012

Tuần trước báo Dân Trí đăng tin máy bay tự chế của K.S. Bùi Hiển ở Bình Dương, thì tuần này các báo Mỹ tường thuật về chiếc xe bay của hãng Terrafugia sắp triển lãm ở thành phố New York trong hội chợ xe 2012.

So sanh hai bài báo dưới đây ta thấy có sự khác biệt rất lớn về vai trò của chính quyền đối với xe bay ở Mỹ và máy bay tự chế ở VN. Trong khi chính quyền Mỹ tìm đủ cách để giúp đỡ công ty Mỹ:

“Chính phủ cũng đã tạm thời miễn đòi hỏi chiếc xe bay Transition khỏi cần phải trang bị hệ thống kiểm soát ổn định điện tử, vì  hệ thống này làm cho xe bay nặng thêm 3 kg. Chiếc xe bay Transition sẽ  trải qua một  xét nghiệm  va chạm ô tô (đụng vào tường) để đảm bảo đáp ứng các tiêu chuẩn an toàn của liên bang. Robert Mann cho biết Terrafugia được sự giúp đỡ của Cục Hàng không liên bang của 5 năm trước đây để tạo ra một loạt tiêu chuẩn của máy bay thể thao hạng nhẹ. Các tiêu chuẩn chỉnh kích thước và tốc độ của máy bay và các yêu cầu cấp giấy phép cho phi công, có ít hạn chế hơn so với yêu cầu cho các phi công của máy bay lớn hơn.”

Còn chiếc phi cơ tự chế bên VN thì không thấy báo tường thuật gì tới chuyện giúp đỡ của chính phủ VN, riêng  phía quân đội đến tham quan thì viên sĩ quan đại tá phán rằng: ““Đoàn ghi nhận sự đam mê và công sức nghiên cứu, lao động lắp ráp thành công phương tiện bay của kỹ sư ô tô Nguyễn Bùi Hiển. Tuy nhiên, việc bay trong khu nhà xưởng (như trong phòng thí nghiệm) thì được phép, chứ tuyệt đối không đưa phương tiện bay ra ngoài trời để bay, bởi còn vướng mắc nhiều yếu tố pháp lý, tác động của ngoại cảnh (về lực gió, về yếu tố tâm lý…) đối với một người chưa từng có kinh nghiệm lái và chưa nắm vững kỹ thuật học lái máy bay thì hết sức nguy hiểm”, Thượng tá Dũng khuyến cáo.

Theo đoàn khảo sát Sư đoàn không quân 370: Việc phát triển thành công “phương tiện bay” của ông Nguyễn Bùi Hiển còn phải thông qua hội đồng khoa học đánh giá và có kết luận.”

Ngoài ra, vẫn còn nhiều chuyện khác nữa mà các bạn có thể  suy luận thêm sau khi đọc 2 bài báo dưới đây.

Xe Bay tiến dần tới thực tế qua chuyến bay thử, giới thiệu với khách hàng tại cuộc triển lãm xe hơi ở New York

  • Tác giả: DEE-ANN DURBIN , Associated Press
  • Updated: April 2, 2012
  • Người dịch: Trần Hoàng

Xe ô tô bay không chỉ là khoa học viễn tưởng nữa.Công ty Terrafugia Inc, thành phố Woburn, tiểubang Massachusetts đã cho biết rằng mẫu thử nghiệm chiếc xe bay của công ty đã hoàn thành chuyến bay đầu tiên, đưa công ty gần gũi hơn với mục tiêu bán xe bay trong năm tới.

Chiếc xe – được đặt tên là Transition có 2 chỗ ngồi, 4 bánh xe, và đôi cánh xếp gọn để xe bay có thể được ngườita  lái như một chiếc xe hơi. Tháng trước, xe bay đã bay 426 mét (1.400 feet) trong 8 phút. Các máy bay thương mại (chở hành khách) bay tại độ cao 10.668 mét  (35.000 bộ.)

Khoảng 100 người đã đặt tiền đặt cọc $ 10.000 để mua một chiếc xe bay khi nào công ty Terrafugia Inc bán, và những con số người mua có thể sẽ tăng lên sau khi Terrafugia giới thiệu xe bay tới công chúng vào cuối tuần này tại Triển lãm ô tô New York. Nhưng tôi không mong xe bay sẽ xuất hiện trên đường quá nhiều (vì giá quá đắt). Dự kiến sẽ có giá 279.000 $. Và xe bay sẽ không đỡ đần gì nếu bạn đang bị kẹt xe.  (Vì ) Chiếc xe cần có một đường băng (để chạy lấy đà trước khi cất cánh).

Chiếc xe bay luôn luôn có một vị trí đặc biệt trong trí tưởng tượng của người Mỹ. Các nhà phát minh đã cố gắng để làm xe bay kể từ năm 1930, theo Robert Mann, một nhà phân tích ngành công nghiệp hàng không, hiện đang làm chủ  công ty  RW Mann & Co tại Port Washington, NYTuy nhiên, Robert Mann nghĩ Terrafugia đã đến gần hơn bất cứ ai để làm cho chiếc xe bay trở thành một thực tế (hữu dụng). Chính phủ đã cấp theo yêu cầu của công ty để sử dụng lốp xe và kính đặc biệt, nhẹ hơn so với lốp xe và kính của xe  ô tô, để làm cho xe bay cất cánh dễ dàng hơn.

Chính phủ cũng đã tạm thời miễn đòi hỏi chiếc xe bay Transition khỏi cần phải trang bị hệ thống kiểm soát ổn định điện tử, vì  hệ thống này làm cho xe bay nặng thêm 3 kg. Chiếc xe bay Transition sẽ  trải qua một  xét nghiệm  va chạm ô tô (đụng vào tường) để đảm bảo đáp ứng các tiêu chuẩn an toàn của liên bang. Robert Mann cho biết Terrafugia được sự giúp đỡ của Cục Hàng không liên bang của 5 năm trước đây để tạo ra một loạt tiêu chuẩn của máy bay thể thao hạng nhẹ. Các tiêu chuẩn chỉnh kích thước và tốc độ của máy bay và các yêu cầu cấp giấy phép cho phi công, có ít hạn chế hơn so với yêu cầu cho các phi công của máy bay lớn hơn.

HãngTerrafugia cho biết một chủ sở hữu chiếc Transition sẽ cần phải vượt qua một bài kiểm tra và hoàn thành 20 giờ thời gian bay để có thể bay chiếc Transition, đây là một trở ngại tương đối dễ vượt qua so với các phi công.Transition có thể đạt khoảng 112 km/một giờ trên đường cao tốc và 180 km/ giờ  trên không, phát ngôn viên Steven Moscaritolo của hảng cho biết. Nó bay bằng cách sử dụng một thùng chứa  92 lít (23 gallon) nhiên liệu ô tô và đốt cháy 20 lít (5 gallon) cho mỗi giờ khi bay trong không khí.

Trên mặt đất, nó tiêu thụ nhiên liệu 53 km /4 lít xăng (35 dặm cho mỗi gallon).Robert Mann thắc mắc về số lượng khách mua xe bay Transition. Thị trường hàng không công cộng đã bị giảm xuống trong hai mươi năm qua, ông nói, chủ yếu là do chi phí nhiên liệu và chi phí cao về trách nhiệm đối với các nhà sản xuất máy bay. Ngoài ra, ít người  học lái máy bay.“Đây không phải là một chiếc máy bay rẻ tiền để sản xuất hoặc chào hàng trên thị trường”, ông nói. “Xe bay có một số tính độc đáo, và sẽ nhận được một số đơn bán hàng, nhưng câu hỏi là, liệu công ty chế tạo xe-bay có khả năng kiếm được lợi nhuận không?”

Robert Mann nhìn thấy miền tây Hoa Kỳ là thị trường có khả năng nhất, nơi mọi người có thể bay thay vì lái xe đường dài.Hãng Terrafugia đã và đang làm xe bay từ năm 2006, và đã đẩy lùi sự ra mắt một lần. Mùa hè năm 2011, công ty cho biết họ đã phải trì hoãn dự kiến giao hàng 2011 vì những thách thức trong thiết kế và các vấn đề với các nhà cung cấp các bộ phận.

Với sự xuất hiện ở New York, công ty hy vọng sẽ thu hút mắt của khách hàng cũng như các nhà đầu tư.

“Chúng tôi đang tự giới thiệu mình là một công ty hữu dụng đối với thế giới ô tô,.” Moscaritolo.

In this undated photo provided by Terrafugia Inc., the company's prototype flying car, dubbed the Transition, travels down a street with its wings folded.  The vehicle has two seats, four wheels and w

This March 23, 2012 photo provided by Terrafugia Inc. shows the company's prototype flying car, dubbed the Transition, during its first flight. The vehicle has two seats, four wheels and wings that fo

Nhiều hình khác ở đây

——————————————————————————————————————————————

Bình Dương:

Sư đoàn không quân 370 thị sát “máy bay tự chế” của một thương binh

Nguồn: dantri.com.vn

(Dân trí) – Ngày 30/3, đoàn cán bộ kỹ thuật thuộc Sư đoàn không quân 370 quản lý sân bay Tân Sơn Nhất và Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Bình Dương do Thượng tá Nguyễn Văn Dũng dẫn đầu đã đến thị sát “máy bay trực thăng tự chế” của ông Nguyễn Bùi Hiển.

 
Kỹ sư Bùi Hiển thử nghiệm máy bay bên trong garage (Ảnh: Tương Bình – Năng lượng mới)
Toàn cảnh chiếc máy bay tự chế (Ảnh: Tương Bình – Năng lượng mới)

Tại đây, sau khi kiểm tra từng chi tiết chiếc “trực thăng” của ông Hiển (58 tuổi, kỹ sư ngành ô tô ở phường An Thạnh, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương), đoàn thị sát Sư đoàn không quân 370 đưa ra nhận định bước đầu “máy bay trực thăng” của ông Nguyễn Bùi Hiển gồm một bộ khung sườn có gắn động cơ, hai cánh quạt khi điều khiển nâng lên được khỏi mặt đất cao hơn 1 mét thì được gọi “phương tiện bay”, chứ chưa thể gọi là chế tạo thành một chiếc máy bay như một số phương tiện thông tin đại chúng đã đưa tin.

Đoàn khảo sát đánh giá: ông Nguyễn Bùi Hiển có nghiên cứu tài liệu các nguyên lý, thông số kỹ thuật và các mẫu máy bay trên mạng internet, có am hiểu về hàng không, về độ nâng của cánh quạt và dùng một số trang thiết bị tự chế để lắp ráp thành công một phương tiện bay. “Tuy nhiên để phương tiện bay của ông Hiển phát triển thành một chiếc máy bay còn cần một quá trình nghiên cứu, chế tạo để đạt các điều kiện thông số kỹ thuật vô cùng ngặt nghèo”, Thượng tá Dũng cho biết.

Theo Thượng tá Dũng: Chế tạo thì không thể dùng một loại máy của một loại phương tiện khác để lắp ghép thành chiếc máy bay. Tất cả máy móc của máy bay cũng phải chế tạo riêng, sử dụng loại xăng riêng và có nhiều yếu tố, thông số kỹ thuật.
Kỹ sư Bùi Hiển thử nghiệm máy bay bên trong garage (Ảnh: Tương Bình – Năng lượng mới)

“Đoàn ghi nhận sự đam mê và công sức nghiên cứu, lao động lắp ráp thành công phương tiện bay của kỹ sư ô tô Nguyễn Bùi Hiển. Tuy nhiên, việc bay trong khu nhà xưởng (như trong phòng thí nghiệm) thì được phép, chứ tuyệt đối không đưa phương tiện bay ra ngoài trời để bay, bởi còn vướng mắc nhiều yếu tố pháp lý, tác động của ngoại cảnh (về lực gió, về yếu tố tâm lý…) đối với một người chưa từng có kinh nghiệm lái và chưa nắm vững kỹ thuật học lái máy bay thì hết sức nguy hiểm”, Thượng tá Dũng khuyến cáo.

Theo đoàn khảo sát Sư đoàn không quân 370: Việc phát triển thành công “phương tiện bay” của ông Nguyễn Bùi Hiển còn phải thông qua hội đồng khoa học đánh giá và có kết luận.

Chiều cùng ngày, ông Thượng Văn Hiếu, Giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ tỉnh Bình Dương cũng đến kiểm tra “phương tiện bay” và đã ghi nhận sự đam mê nghiên cứu sáng tạo của ông Nguyễn Bùi Hiển. Tuy nhiên, Sở chưa có ý kiến kết luận về “phương tiện bay” do ông Hiển tự chế.

Để làm được “phương tiện bay” trên, ông Nguyễn Bùi Hiển, kỹ sư chuyên ngành cơ khí ô tô đã mất gần 3 năm nghiên cứu, mày mò tự chế, lắp ráp và thử nghiệm bay nhiều lần thành công bên trong khu xưởng của mình.

Kỹ sư Nguyễn Bùi Hiển bên cạnh động cơ máy bay do anh dày công mày mò chế tạo (Ảnh: Tương Bình – Năng lượng mới)

Một vài thông số kỹ thuật do ông Hiển cung cấp:
Trọng lượng của “phương tiện bay” là 250 kg, dài 2,95 m, rộng 1,2 m, cao 2,4 m.
Công suất máy 106 mã lực, 2 tầng cánh, đường kính cánh quạt 4,52 m (quay ngược chiều nhau).
Trọng lượng của phương tiện bay khi có người lái cất cánh có thể lên đến 375 kg. Tiêu tốn nhiên liệu khi bay khoảng 15 lít xăng/giờ.

 ——————————————————————————————————————————————-

*Bài báo này không hề nhắc đến chiếc máy bay của Ks Nguyễn Bùi Hiển bay cao bao nhiêu mét, bay trong thời gian bao lâu, và bay với vận tốc bao nhiêu km/ giờ? Ta có cảm tưởng như báo chỉ có sự dấu giếm tin tức khi tường thuật. 

Các bạn còn nhớ năm ngoái hay năm kia, có một bà cụ 70 tuổi, lái máy bay trên không phận Chicago vào đúng lúc TT Obama đang ghé thăm thành phố này. Vì bà cụ lái phi cơ xâm nhập bầu trời gần khu vực có TT Obama đang viếng thăm, và phi cơ của cụ không có hệ thống liên lạc bằng vô tuyến, nên cụ không nghe được lời nhắc nhở của không lực Mỹ cảnh cáo cụ phải rời ngay khu vực ấy. Kết quả, cụ bị 2 chiếc phản lực bay lên, ra hiệu và hướng dẫn cụ  hạ cánh.  Đó là loại máy bay mà người dân có thể  mua về và tự lắp ráp. Dĩ nhiên muốn mua máy bay đem về nhà tự lắp ráp, thì người mua phải có bằng lái máy bay và phải mua bảo hiểm thì mới có thể lái được.

Còn các cụ về hưu có lắm tiền không biết làm gì thì các cụ mua các loại máy báy viễn khiển để chơi. Hằng tuần, các cụ tụ tập nhau  cùng các thanh niên đủ mọi lứa tuổi khác (thường thường họ là các công nhân viên làm đủ mọi ngành nghề trong xã hội, nhưng cùng có chung thú đam mê về máy bay viễn khiển) trong các khu vực rộng lớn và xa thành phố, và chơi máy bay viễn khiến. Giá một chiếc vài trăm đến vài ngàn, hoặc trên chục ngàn. Lần nọ, TH ghé nhà một cựu chiến binh TQLC gần nhà. Ông ta mới vào nhà và chỉ chiếc máy bay viễn khiển dài chừng 1,5 mét, và mô tả thú vui một cách say mê. TH hỏi giá chiếc này chừng bao nhiêu tiền? Ông ta vừa cười vừa nói nhỏ vào tai TH: tôi mà nói giá thật sự của chiếc máy bay này, chắc vợ tui sẽ cằn nhằn dữ lắm.

Flying car gets closer to reality with test flight, introduction to customers at New York show

  • Article by: DEE-ANN DURBIN , Associated Press
  • Updated: April 2, 2012

Flying cars aren’t just science fiction anymore.

Woburn, Mass.-based Terrafugia Inc. said Monday that its prototype flying car has completed its first flight, bringing the company closer to its goal of selling the flying car within the next year. The vehicle — dubbed the Transition — has two seats, four wheels and wings that fold up so it can be driven like a car. Last month, it flew at 1,400 feet for eight minutes. Commercial jets fly at 35,000 feet.

Around 100 people have already put down a $10,000 deposit to get a Transition when they go on sale, and those numbers will likely rise after Terrafugia introduces the Transition to the public later this week at the New York Auto Show. But don’t expect it to show up in too many driveways. It’s expected to cost $279,000.

And it won’t help if you’re stuck in traffic. The car needs a runway.

The flying car has always had a special place in the American imagination. Inventors have been trying to make them since the 1930s, according to Robert Mann, an airline industry analyst who owns R.W. Mann & Co. in Port Washington, N.Y.

But Mann thinks Terrafugia has come closer than anyone to making the flying car a reality. The government has already granted the company’s request to use special tires and glass that are lighter than normal automotive ones, to make it easier for the vehicle to fly. The government has also temporarily exempted the Transition from the requirement to equip vehicles with electronic stability control, which would add about six pounds to the vehicle. The Transition is currently going through a battery of automotive crash tests to make sure it meets federal safety standards.

Mann said Terrafugia was helped by the Federal Aviation Administration’s decision five years ago to create a separate set of standards for light sport aircraft. The standards govern the size and speed of the plane and licensing requirements for pilots, which are less restrictive than requirements for pilots of larger planes. Terrafugia says an owner would need to pass a test and complete 20 hours of flying time to be able to fly the Transition, a relatively low hurdle for pilots.

The Transition can reach around 70 miles per hour on the road and 115 in the air, spokesman Steven Moscaritolo said. It flies using a 23-gallon tank of automotive fuel and burns 5 gallons per hour in the air. On the ground, it gets 35 miles per gallon.

Mann questions the size of the market for the Transition. The general aviation market has been in decline for two decades, he said, largely because of fuel costs and the high cost of liability for manufacturers. Also, fewer people are learning how to fly.

“This is not going to be an inexpensive aircraft to produce or market,” he said. “It has some uniqueness, and will get some sales, but the question is, could it ever be a profitable enterprise?”

Mann sees the western U.S. as the most likely market, where people could fly instead of driving long distances.

Terrafugia has been working on flying cars since 2006, and has already pushed back the launch once. Last summer the company said it would have to delay expected 2011 deliveries due to design challenges and problems with parts suppliers.

With the appearance in New York, the company hopes to attract the eye of customers as well as investors.

“We are introducing ourselves as a viable company to the automotive world,” Moscaritolo said.

Posted in Giải Trí, Khoa Học | Leave a Comment »