Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Ba 24th, 2012

Thế trận đã bày

Posted by hoangtran204 trên 24/03/2012

Tác giả Nguyễn Hưng Quốc

Nguồn: VOA.news.com

22.03.2012

Không cần biết gì về chính trị và cũng không cần theo dõi tin tức thường xuyên, bất cứ người nào có chút lương tri cũng đều biết sự uy hiếp lớn nhất, nặng nề nhất và nguy hiểm nhất mà Việt Nam hiện đã, đang và sẽ đối diện đều đến từ Trung Quốc. Bất chấp những lời lẽ ngọt ngào trong các văn kiện chính trị hay các bản thông báo chung, bất chấp những cái bắt tay lịch sự hay khúm núm (bằng cả hai tay!) của giới lãnh đạo hai nước, cuộc chiến tranh sắp tới của Việt Nam, nếu có, chắc chắn sẽ xuất phát từ một địa điểm: phía Bắc.

Không thể có khả năng nào khác.

Mối đe dọa từ phía Bắc nguy hiểm vì nhiều lý do. Thứ nhất, so với Việt Nam, Trung Quốc hiện nay rất mạnh, hơn nữa, càng ngày càng mạnh. Nếu chiến sự giữa hai nước bùng nổ, hy vọng một chiến thắng như năm 1979, về phía Việt Nam, chỉ là một ảo tưởng. Thứ hai, thế trận của Trung Quốc đối với Việt Nam phải nói là dày đặc. Trùng trùng điệp điệp. Về quân sự, không phải chỉ trên bộ mà còn trên biển. Và dĩ nhiên, phải kể trên không nữa, với lực lượng không quân của Trung Quốc càng ngày càng bỏ xa, cực kỳ xa, Việt Nam. Nhưng không phải chỉ có quân sự. Còn có mặt trận kinh tế với sự hiện diện của vô số công ty và đường dây thương mại Trung Quốc trên khắp hang cùng ngõ hẻm Việt Nam. Khi có chiến tranh, toàn bộ những đầu mối làm ăn ấy biến thành một con thuồng luồng khổng lồ siết chặt cái cơ thể ốm yếu gầy còm và quặt quẹo của Việt Nam khiến không ai có thể thở được. Nhưng thứ ba, quan trọng hơn hết, là ảnh hưởng của Trung Quốc trên bàn cờ chính trị Việt Nam. Khác với những lần đối diện với nguy cơ ngoại xâm khác trước đây, lần này, thái độ của giới lãnh đạo cũng như giới chức các cấp của Việt Nam, từ trung ương xuống địa phương, không thể không làm mọi người nghĩ ngợi: Hoặc họ ủng hộ Trung Quốc hoặc họ hoàn toàn thơ ơ trước sự đe dọa đến từ Trung Quốc. Nhiều người nêu lên khả năng: Họ bị mua chuộc. Khó có thể tìm được chứng cứ; nhưng nhìn thái độ hờ hững của họ, người ta không thể không đặt thành nghi vấn.

Có điều, với tư cách một nước, dù muốn hay không, Việt Nam cũng cố tìm cách tháo gỡ các thế trận do Trung Quốc bày ra. Từ một hai năm nay, thế trận của Việt Nam càng ngày càng lộ rõ. Có thể tóm tắt thế trận ấy thành hai điểm chính: Một, tìm cách dập tắt các sự phẫn nộ của dân chúng, để, một phần, khỏi làm phiền lòng Trung Quốc; phần khác, khỏi dẫn đến việc phê phán, đả kích, và từ đó, chống đối lại chính quyền Việt Nam. Hai, tìm cách thoát khỏi thế đứng cô lập và yếu ớt trong cuộc đương đầu với Trung Quốc.

Ngày trước, trong cuộc chiến tranh với Mỹ, miền Bắc có đến bốn đồng minh lớn: Trung Quốc, Liên Xô, khối Đông Âu và một số quốc gia trung lập (trong đó, nổi bật nhất là Ấn Độ). Sau, trong cuộc chiến tranh với Cam Bốt và Trung Quốc vào những năm 1978 và 1979, Việt Nam cũng nhận được sự giúp đỡ tận tình của Liên Xô và Đông Âu. Còn bây giờ, đối diện với Trung Quốc lần này, họ hoàn toàn cô đơn. Dù là thành viên của khối ASEAN, Việt Nam cũng không thể sử dụng sức mạnh của các nước Đông Nam Á được, một phần vì một số nước, kể cả Campuchia, nước láng giềng và thân cận nhất của Việt Nam, sẵn sàng theo hùa với Trung Quốc hơn là ủng hộ Việt Nam; phần khác, hầu hết đều sợ Trung Quốc: Không ai muốn đụng đến Trung Quốc nếu Trung Quốc không thực sự xâm phạm hay uy hiếp họ.

Thành ra, để tránh thế cô lập, Việt Nam phải tìm đồng minh ở những nơi khác.

Hầu như ai cũng biết đồng minh duy nhất có thể giúp Việt Nam trong cuộc đối đầu với Trung Quốc không có ai khác ngoài Mỹ. Chỉ có Mỹ mới đủ sức mạnh và động cơ để làm được điều đó. Nhưng quan hệ với Mỹ, dù có ít nhiều tiến triển trong những năm vừa qua, hoàn toàn chưa đủ để làm hai nước trở thành đồng minh của nhau. Thứ nhất là do thiếu niềm tin. Như là một di sản nặng nề của quá khứ xung đột kéo dài cả nửa thế kỷ, Việt Nam không tin Mỹ, và ngược lại, Mỹ cũng chả tin gì Việt Nam. Thứ hai, giữa hai nước chưa có những điểm chung cần thiết để xây đắp một tình hữu nghị vững chắc. Về kinh tế: chưa có và có lẽ sẽ không bao giờ có. Mối lợi của Mỹ đến từ Việt Nam chắc chắn không thể sánh được với những gì đến từ Trung Quốc, một nước đông dân gấp mười mấy lần Việt Nam. Nhưng sự khác biệt quan trọng nhất là các niềm tin và bảng giá trị được xã hội chấp nhận: người Mỹ, từ chính quyền đến Quốc Hội và dân chúng, luôn luôn phê phán Việt Nam về các chính sách phi dân chủ và chà đạp lên nhân quyền. Sự phê phán từ phía chính quyền có thể chỉ là những lời nói suông; nhưng sự phê phán từ phía dân chúng thì lại là sức mạnh: nó chi phối lá phiếu của họ trong các cuộc bầu cử. Lời nói suông của chính quyền, do đó, một lúc nào đó, dù muốn hay không cũng thành sự thực. Cuối cùng, Trung Quốc sẽ không bao giờ cho phép quan hệ đồng minh giữa Việt Nam và Mỹ biến thành thực tế. Họ sẽ chống đối đến cùng, và nếu cần, có thể tấn công Việt Nam trước khi Việt Nam và Mỹ chính thức bắt tay với nhau. Bởi vậy, ở đây có một nghịch lý: Việt Nam chỉ có thể được bảo vệ bởi Mỹ; nhưng bất cứ dấu hiệu khơi mào cho sự bảo vệ ấy đều sẽ châm ngòi cho một cuộc chiến tranh mà Việt Nam không thể thắng được với Trung Quốc.

Không thể đi với Mỹ, Việt Nam chỉ còn một lựa chọn duy nhất: liên minh với một số cường quốc hạng trung trong khu vực. Cho đến nay, ba nước được Việt Nam lựa chọn liên kết là: Nhật Bản, Ấn Độ và Úc.

Quan hệ giữa Việt Nam với Nhật Bản và nhất là với Ấn Độ đã có từ lâu, nhưng kể từ sau năm 1975, phần lớn chỉ giới hạn trong phạm vi kinh tế. Gần đây, từ chuyện kinh tế, các bên dần dần đi đến những sự hợp tác mang ý nghĩa chính trị, đặc biệt qua hiệp ước khai thác dầu khí trên Biển Đông giữa Việt Nam và Ấn Độ: Đó là vùng đang tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc. Các quan chức trong Bộ quốc phòng Việt Nam cũng lần lượt đến thăm Ấn Độ để bàn về các dự án hợp tác song phương trong lãnh vực quốc phòng, trong đó, Ấn Độ nhận trách nhiệm giúp trang bị vũ khí và thiết bị cho ngành hải quân Việt Nam, rèn luyện cán bộ quân sự trong hai kỹ năng chính: tiếng Anh và tin học. Hai bên cũng bàn đến các cuộc tập huấn chung.

Đáng kể nhất là quan hệ giữa Việt Nam và Úc: Một cuộc thảo luận chiến lược đầu tiên về các vấn đề ngoại giao và quốc phòng cấp thứ trưởng đã được tổ chức vào cuối tháng 2 vừa qua. Một số hiệp ước song phương cũng đã được ký kết. Trước mắt, Úc đang và sẽ giúp huấn luyện giới chức quân sự Việt Nam. Giới quan sát quốc tế hy vọng mối quan hệ giữa hai nước sẽ càng ngày càng sâu đậm và cụ thể.

Người ta không thể không tự hỏi: Tại sao Việt Nam lại chọn các cường quốc hạng trung như vậy làm liên minh chiến lược?

Trong bài “Vietnam Eyes Middle Powers”, đăng trên báo The Diplomat ngày 5 tháng 3 năm 2012, Le Hong Hiep giải thích: chọn các đối tác như vậy, Việt Nam sẽ tránh được những phản ứng nhạy cảm của Trung Quốc. Trung Quốc chỉ sợ Mỹ và chỉ muốn Việt Nam đứng xa Mỹ. Nhưng họ không thể ra mặt ngăn chận các quan hệ giữa Việt Nam với các nước khác. Hơn nữa, qua các nước trong khu vực, hầu hết là các đồng minh chiến lược của Mỹ, Việt Nam có thể tranh thủ được sự giúp đỡ của Mỹ trong hoàn cảnh Việt Nam phải lâm vào thế đối đầu với Trung Quốc.

Có thể nói, chiến lược của Việt Nam là cầu cạnh sự giúp đỡ của Mỹ. Nhưng phải đi qua một con đường vòng.

Một con đường vòng rất xa. Và có thể sẽ không bao giờ tới.

 

———————–

 

Chỉnh Đảng. Âm mưu của Nguyễn Phú Trọng – Trung Quốc và cơ hội cho lực lượng yêu nước Việt Nam

Tác giả: Nguyễn Nghĩa

Nguồn: danluan.org

Hội nghị lần thứ tư Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XI), họp từ 27/2 đến 1/3/2012, đã bàn và thống nhất ban hành Nghị quyết “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”.

Đây là hội nghị lớn chưa từng có, kể từ khi Đại hội đảng cộng sản Việt Nam họp toàn thể 1/2011.

Hơn 1000 đại biểu, gồm toàn bộ thành viên Bộ chính trị, Ban bí thư, Ban Chấp hành TƯ Đảng khóa XI, cán bộ chủ chốt ở trung ương và 63 tỉnh, thành phố về dự hội nghị.

Thoạt đầu mới quan sát, mọi người đều có cảm tưởng: đây lại là 1 cuộc họp vô bổ mang tính nội bộ của ĐCS VN. Ở đấy, các lãnh đạo cao cấp của ĐCS VN múa mép, khua môi…, hòng đánh lừa nhân dân Việt Nam một lần nữa, về khả năng tự phê bình, khả năng sửa khuyết điểm,… để tiến bộ, để đảm nhiệm vai trò lãnh đạo dân tộc này, đất nước này. Mục đích chỉ là cứu nguy cho uy tín của đảng đang lao xuống dốc thảm hại.

Tuy vậy, nếu đọc kỹ bài phát biểu của TBT Nguyễn Phú Trọng tại hội nghị, ta sẽ thấy có 1 âm mưu lớn của phe phái TBT Nguyễn Phú Trọng, trong chính trường của Việt Nam.

Nếu ta đặt tình hình Việt Nam vào bối cảnh: Trung Quốc đang cố kết thực hiện bành trướng, độc chiếm hoàn toàn Biển Đông.

Nếu ta đặt tình hình bành trướng của Trung Quốc tại Biển Đông: đang bị một cản trở rất lớn là việc hiện diện trở lại một cách tích cực của Hoa Kỳ tại Châu Á.

Khi đó, ta sẽ thấy rõ ràng, TBT Nguyễn Phú Trọng đang cố gắng nắm quyền lực trong đảng, để hòng giúp Trung Quốc, trong mưu đồ độc chiếm hoàn toàn Biển Đông, để chống lại, để gây khó dễ cho việc quay trở lại Châu Á của Hoa Kỳ.

Trong bài phát biểu tại hội nghị, Nguyễn Phú Trọng đã nêu ra 4 điểm, làm lý do Chỉnh Đảng.

1. “Sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng là nhân tố hàng đầu quyết định thắng lợi của cách mạng Việt Nam”.2. Hai là, yêu cầu nhiệm vụ chính trị của nước ta hiện nay… đòi hỏi Đảng phải nâng tầm lãnh đạo lên cao hơn nữa, nâng sức chiến đấu mạnh hơn nữa…để xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội,… nhằm mục tiêu đến năm 2020 nước ta cơ bản trở thành một nước công nghiệp theo hướng hiện đại.

3. Ba là, bản thân Đảng đang đứng trước nhiều hiện tượng tiêu cực, phức tạp mới.

4. Bốn là, sự chống phá điên cuồng và quyết liệt của các thế lực thù địch, phản động. Âm mưu cơ bản, lâu dài của chúng là xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta, xoá bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, xóa bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Để thực hiện được âm mưu cơ bản đó, các thế lực thù địch đã áp dụng lần lượt hết chiến lược này đến chiến lược khác, hết chiến dịch này đến chiến dịch khác, rất kiên trì, kiên quyết, xảo quyệt. “Diễn biến hòa bình” là một chiến lược nằm trong hệ thống chiến lược phản cách mạng của chủ nghĩa đế quốc, là “thủ đoạn hòa bình để giành thắng lợi”. Nhiều chuyên gia và chính khách phương Tây còn gọi đây là phương pháp “chuyển hóa hòa bình”, “biến đổi hòa bình”, “cách mạng hòa bình” và gần đây là “cách mạng nhung”, “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố”…

 

***Tóm lại, có 3 nguyên nhân liên quan đến nội bộ của Đảng cộng sản VN, và 1 nguyên nhân khách quan: kẻ thù tư tưởng của ĐCS VN đang ráo riết hoạt động.

Như vậy, Nguyễn Phú Trọng đã xác định được kẻ thù của ĐCS VN.

Tất nhiên, kẻ thù này không phải là Trung Quốc, vì: Kẻ thù này chính là: ” cách mạng nhung”, “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố”…hay nói thẳng ra, chính là nhân dân Việt Nam yêu nước đã 11 lần xuống đường chống bành trướng Trung Quốc tại Biển Đông.

Ai là bạn của Nguyễn Phú Trọng?

Câu trả lời nằm ở giữa điểm 1 trong bài phát biểu của Nguyễn Phú Trọng: “Đảng Cộng sản Trung Quốc … trong những lần trao đổi với chúng ta, bạn thường nhấn mạnh không để bị “Tây hóa”, “tha hóa”, “thoái hóa”.

Thế là đã rõ, Đế quốc Hoa Kỳ với sức ép cải cách Nhân quyền, cải cách Dân chủ ở Việt Nam, các nước tư bản theo đuôi Hoa Kỳ, là kẻ thù của ĐCS VN.

Nhân dân Việt Nam yêu nước, chống bành trướng Trung Quốc tại Biển Đông, là kẻ thù của ĐCS VN.

Đế quốc phong kiến Trung Quốc, kẻ đã chiếm Hoàng Sa của Việt Nam 1974, kẻ đã khuyến khích Cămpuchia gây chiến tranh biên giới Tây Nam Việt Nam, kẻ đã gây chiến tranh biên giới 1979, giết hại hàng trăm nghìn thường dân các tỉnh biên giới Cao Bằng, Lạng Sơn, Lào Cai, Yên Bái… là nước bạn bè của Việt Nam, của ĐCS VN.

Thế là đã rõ, Hội nghị lần thứ 4 này, mục đích chỉ để khẳng định bạn và thù của ĐCS VN.

Qua đó, sắp xếp lại lực lượng, chuẩn bị đưa các nhân vật là “bạn” của Trung Quốc, là phe cánh của Nguyễn Phú Trọng lên nắm các vị trí then chốt của nhà nước Việt Nam.

Đây là 1 bước chuẩn bị quan trọng, để phe cánh Nguyễn Phú Trọng tung hô ông ta làm Chủ tịch nước, thay Nguyễn Tấn Sang, khi tình hình đòi hỏi.

Then chốt nhất, đứng sau các sắp xếp nhân sự của ĐCS VN, lại là ý đồ của Trung Quốc:

Đảm bảo Việt Nam là hậu thuẫn tin cậy, là phên dậu chắc chắn, là thuộc quốc hoàn toàn của Trung Quốc, trong ván cờ toàn cầu mà Trung Quốc đang chơi với Hoa Kỳ.

1. Ván cờ toàn cầu Trung Quốc – Hoa Kỳ

Phần thưởng, cho kẻ chiến thắng ván cờ này, là ngôi vị siêu cường thế giới.

Hoa Kỳ đã đứng ở ngôi vị này, từ những năm cuối thập kỷ 90 của thế kỷ trước đến hôm nay.

Lợi ích mà ngôi vị này đem lại là không kể xiết: Từ sự thượng tôn của thế giới, đến các quyền lợi vật chất, kinh tế, chính trị…

Trung Quốc đang thèm muốn ngôi vị này.

Tuy vậy, vị trí địa lý chính trị hôm nay của Trung Quốc khá bí.

Phía bắc thì nước Nga, cường quốc hạt nhân chặn đè đầu.

Phía tây thì Ấn Độ to lớn, không chịu thua kém Trung Quốc về mọi mặt.

Phía đông thì Nhật Bản, Nam Hàn, là những cường quốc kinh tế.

Chỉ còn phía nam là Việt Nam, sau Việt Nam là Đông Nam Á, và hướng đông nam là Biển Đông, có thể bành trướng ngay lập tức.

Trung Quốc đã trường kỳ thực hiện chiến lược làm Việt Nam yếu, lệ thuộc Việt Nam vào Trung Quốc, kể từ khi Mao Trạch Đông nắm quyền tại ĐCS TQ.
Sau công hàm của Phạm Văn Đồng 1958, sau những viện trợ mua chuộc Việt Nam, sau cuộc chiến Hoa Kỳ – Việt Nam tiêu hao tinh lực Việt, Trung Quốc tiêu hao tinh lực Việt Nam bằng cuộc chiến thảm khốc “Dậy cho VN một bài học” 1979, bằng cuộc chiến thầm lặng 1984-1990 lấn chiếm các cao điểm trên biên giới phía bắc Việt Nam, ép thần kinh Việt Nam riệu rã.

Trung Quốc đã chiếm của Việt Nam Hoàng Sa 1974, đã chiếm 9 đảo của Việt Nam tại Trường Sa vào các năm1988 và 1992.

Để khống chế Biển Đông, nơi có tuyến hải lộ quan trọng nhất thế kỷ 21 này, Trung Quốc quyết tâm chiếm hoàn toàn Biển Đông bằng tuyên bố đường lưỡi bò là lợi ích cốt lõi của Trung Quốc.

Để đạt mục đích này, phải chiếm nốt các đảo của Việt Nam tại Trường Sa.

Đây là điều kiện, thành hay bại, của kế hoạch bành trướng Biển Đông của Trung Quốc.

Trung Quốc đã làm hết sức mình để bài binh, để bố trận, với hi vọng thành công dễ dàng nhất.

Họ đã mua chuộc Nông Đức Mạnh, để ém quân ở Tây Nguyên.

Họ đã mua chuộc Nguyễn Tấn Dũng, để ém quân ở các cánh rừng có vị trí chiến lược của Việt Nam.

Họ đã đưa 1 đội quân, khoác áo công nhân, ém trên khắp đất nước Việt Nam.

Tất cả chỉ chờ thời cơ, để chờ ám hiệu, đồng loạt hoạt động, đẩy Việt Nam vào thế phải khuất phục, chịu mất hoàn toàn Trường Sa.

Theo quan sát của tôi, thời cơ này, đã được Trung Quốc chuẩn bị trước, và sau hội nghị an ninh Đông Nam Á Shangri-La tháng 6/2011.

Kế hoạch của Trung Quốc là cắt cáp tầu Bình Minh, ngay trước thềm Shangri-La, công nhiên tuyên bố đây là hải phận của Trung Quốc.

Sau đó, trong Shangri-La, Bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt sẽ tuyên bố Trường Sa là của Trung Quốc, đường lưỡi bò là lợi ích cốt lõi của Trung Quốc.

Lúc này, Hoa Kỳ vẫn tự cho là sẽ đứng ngoài các tranh chấp lãnh hải. Họ chỉ quan tâm đến an ninh hàng hải quốc tế.

Sau Shangri-La, xem xét phản ứng thế giới, nếu thuận, sẽ đánh chiếm Trường Sa ngay trong các tháng 7-8/2011.

Nếu Việt Nam im lặng, khi Trung Quốc cắt cáp tầu Bình Minh 2, cắt cáp tầu Viking2, thì thử hỏi thế giới có quyền gì, mà phản đối 1 đế quốc 1300 triệu dân, trong việc họ cướp nốt các đảo tại Trường Sa của Việt Nam?

Biển đảo là của Việt Nam, mà Việt Nam không phải đối, thì ai dại gì mà dây với Trung Quốc, đấu tranh hộ cho Việt Nam?

Thế nhưng, có 1 bộ phận trong ĐCS VN không muốn im lặng, khi Trung Quốc cát cáp tầu Bình Minh 2, cắt cáp tầu Viking2.

Sau đó, các cuộc biểu tình của nhân dân Hà Nội, Sài Gòn đã đưa Biển Đông lên hàng tít đầu tiên của Truyền thông thế giới.

Dư luận yêu nước Việt Nam đã được Hoa Kỳ ủng hộ.

Kế hoạch Trung Quốc muốn dùng vũ trang, chiếm nốt Trường Sa của Việt Nam thất bại thảm hại.

Những tháng cuối năm 2011 đã đánh dấu sự quay trở lại, 1 cách khéo léo, cương quyết của Hoa Kỳ tại Tây Nam Thái Bình Dương.

Trung Quốc đã bị kỳ đà cản mũi.

***Chiếm hoàn toàn Hoàng Sa, Trường Sa là điều kiện cần thiết, để khống chế hoàn toàn Biển Đông.

Biển Đông sẽ là bàn đạp để Trung Quốc tiến ra Ấn Độ Dương và khống chế eo Malaca.

Do vậy Biển Đông là vị trí, có tính quyết định, trong ý đồ khống chế Thái Bình Dương-Ấn Độ Dương của Trung Quốc.

Không lúc nào là Trung Quốc xa rời mục tiêu chiếm toàn bộ Trường Sa này của Việt Nam.

Thời cơ thế giới hiện nay đang xuất hiện, để Trung Quốc chiếm nốt Trường Sa của Việt Nam và của Phillipine.

Muốn chiếm nốt Trường Sa của Việt Nam bằng vũ lực, điều kiện đầu tiên là Việt Nam phải im lặng, không đánh trả lại, cam chịu mất toàn bộ Trường Sa.

Ai sẽ làm điều này?

Chỉ có các “bạn” của Trung Quốc, trong ĐCS VN làm điều này được.

Đây chính là lý do trung quốc trong “Chỉnh Đảng” hiện nay của ĐCS VN.

Lý do này là quan trọng nhất, nó có hậu thuẫn từ Trung Quốc. Nó có tính khẩn cấp, do những nước cờ mới của Hoa Kỳ tại Tây Thái Bình Dương, do Miến Điện bước sang con đường dân chủ, khiến Trung Quốc phải đối phó. Trung Quốc thúc dục phe thân Trung Quốc trong ĐCS VN làm đảo chính cung đình.

Lý do thứ 2, là lý do nội bộ của ĐCS VN. Có sự sốt ruột của các thành viên thân Trung Quốc, đang bị dư luận yêu nước Việt Nam đẩy vào thế bị động, thế yếu.

Bộ phận này muốn phản công lại, chiếm lấy thượng phong, chiếm lấy các vị ví có thể, có nhiều tiếng nói trong quyết định chính sách, do đó có nhiều bổng lộc.

Trong chuyến thăm Việt Nam của Tập Cận Bình tháng 1/2012, họ Tập kia đã dụng kế phân gián.

Trong lúc ôm hôn Nguyễn Phú Trọng, họ Tập đã nói kẽ vào tai Trọng: “Chỉnh Đảng.”

Phải.

Chỉnh Đảng là mưu kế mà Mao Trạch Đông đã sử dụng rất công hiệu, trong đấu tranh tranh dành quyền lực tại ĐCS TQ.

Ông ta đã dụng chước này tại Diên An, đánh nốt các phần tử cộng sản Trung Quốc từ Liên Xô về.

Trước đó, tại Tuân Nghĩa Mao cũng chỉnh đảng, để đánh đổ Bác Cổ, người lãnh đạo tối cao của ĐCS TQ đồng thời kiêm Chủ tịch Ủy ban Quân sự Hồng quân TQ, để đánh đổ những ai không công nhận uy quyền của Mao trong đảng và quân đội Trung Quốc.

Mao Trạch Đông còn dùng cách mạng văn hóa… để đánh các đồng chí của mình như Lưu Thiếu Kỳ,…

Tô Huy Rứa đã có mặt ở Bắc Kinh tù 14-18 /2/2012 để thông qua kế hoạch Chỉnh Đảng của Nguyễn Phú Trọng, và xin chỉ thị của BCT ĐCS TQ.

Tại sao họ Tô phải lén lút sang Trung Quốc nhận chỉ thị lúc này?

Ngày 14/2 là ngày Tập Cận Bình thăm chính thức Hoa Kỳ. Báo chí thế giới, báo chí Việt Nam dương ống kính, phục các phóng viên, săn đón sự kiện quan trọng này.

Làm gì còn ai quan tâm, phân tích chuyến thăm Trung Quốc của 1 nhân vật tên tuổi thứ 6, thứ 7 của ĐCS VN.

Cái lén lút, không đường hoàng này, đã để lộ ra ý đồ không minh bạch của Trung Quốc đối với cuộc Chỉnh Đảng của ĐCS VN lần này. Đây cũng chính là cái lòng dạ của phe Nguyễn Phú Trọng: hoàn toàn phụ thuộc vào Trung Quốc.

Trong khi Tập Cận Bình chỉ thăm Mỹ đến ngày 17/2 /2012, thì họ Tô kia, ở lỳ tại Bắc Kinh đến ngày 18/2/2012.

Chắc là, muôn vàn kế độc của Trung Quốc, đã được họ Tô lĩnh hội hết, để ra tay lần này với các “đồng chí” của mình trong ĐCS VN.

Đây không còn chỉ là 1 cuộc đấu tranh nội bộ bình thường của ĐCS VN.

Đây là thời điểm, quan trọng sống, còn, của dân tộc Việt Nam, trong cuộc đấu tranh sinh tồn đã diễn ra hơn 4000 lịch sử trên bán đảo Đông Dương này.

2. Nước tính của Trung Quốc trong ván cờ với Hoa Kỳ

Tập Cận Bình tạm thời làm Hoa Kỳ đỡ lo lắng về phía Trung Quốc bằng đoạn viết: Thái Bình Dương có đủ không gian cho cả Mỹ và Trung Quốc.

Thực ra, không lúc nào Trung Quốc quên mục đích chiếm toàn bộ Trường Sa của Việt Nam.

Nếu muốn chia đôi Thái Bình Dương, thì Trung Quốc cũng chỉ nhượng cho Mỹ gây ảnh hưởng tại Tây Thái Bình Dương, mà thôi.

Hiện nay, thời cơ để Mỹ sa lầy vào Trung Đông, vào Iran đang đến gần.

Trung Quốc, đã gián tiếp, lập với Nga và Syria một trục ủng hộ Iran.

Nước Nga đã tuyên bố an ninh của Iran, là an ninh của nước Nga.

Như vậy, Trung Quốc sẽ chơi con bài Iran với Mỹ và Israel.

Nếu Hoa Kỳ cấm vận Iran, thì Trung Quốc sẽ tiếp tục mua dầu hỏa cho Iran, nuôi dưỡng Iran tiếp tục làm bom nguyên tử.

Như vậy, sớm hay muộn, Israel vì sự tồn vong của quốc gia Israel, sẽ phải gây chiến với Iran.

Hoa Kỳ và Nga, sớm hay muộn, sẽ dính trực tiếp vào cuộc chiến này.

Thời điểm quan trọng, khi Nga và Mỹ gập rất sâu vào xung đột tại Iran, sẽ là thời điểm để Trung Quốc dùng vũ lực, chiếm nốt các đảo của Việt Nam tại Trường Sa, nhằm loại bỏ đi một tiềm tàng tranh chấp, một cớ tạo điều kiện cho Hoa Kỳ nhúng sâu vào Biển Đông, nhằm độc chiến hoàn toàn 2 quần đảo giầu có khoáng sản dầu hỏa và có vị trí chiến lược cực quan trọng tại Biển Đông của Việt Nam.

Muốn cho tình huống này diễn ra suôn sẻ, muốn cho chiến dịch này thành công, mà không gây phản ứng mạnh của thế giới, theo tính toán của Trung Quốc thì:

ĐCS VN phải do Nguyễn Phú Trọng và phe cánh thao túng hoàn toàn.

Đây là 1 nước tính chiến lược, một nước tính trước, chờ thời cơ của Trung Quốc, của Tập Cận Bình.

Tình hình thế giới, Việt Nam liệu có diễn ra như tính toán của Trung Quốc không, còn chờ phản ứng của các nước tham gia trực tiếp ván cờ này.

***Chúng ta thử nhớ lại ngày 12/10/2011, ngày TBT Nguyễn Phú Trọng thăm Trung Quốc.

Cũng trong ngày ấy, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đến thăm Ấn Độ, gặp Tổng Thống Ấn Độ để khẳng định mối quan hệ với Ấn Độ là quyết tâm của nhà nước Việt Nam.

Tại hội nghị APEC tháng 11/2011, gặp gỡ Obama là Trương Tấn Sang.

Liệu, nếu Nguyễn Phú Trọng kiêm chức Chủ Tịch Nước, thì 2 cuộc gặp mặt kiểu như trên có thể diễn ra được hay không?

Nếu Nguyễn Phú Trọng đi Trung Quốc, ông ta không phân thây mình làm 2, để xác thứ 2 kia có mặt ở Ấn Độ được.

Lúc đó, họ Nguyễn sẽ chỉ biết 1 tuyến bay duy nhất: Hà Nội – Bắc Kinh và Bắc Kinh – Hà Nội mà thôi.

Lúc đó trong con mắt thế giới, Việt Nam chỉ là nước chư hầu hèn mọn của Trung Quốc mà thôi.

Vị thế của Việt Nam trên thế giới sẽ bị mất đi rất nhiều.

Ta thử nhớ lại, Việt Nam đã tránh được một cuộc hải chiến không cân sức, do Trung Quốc định gây hấn, nhằm cướp nốt các đảo của Việt Nam tại Trường Sa vào tháng 7-8/2011 sau hội nghị Shangri-La.

Nếu không có 1 bộ phận lãnh đạo Việt Nam yêu nước, nếu không có 1 bộ phận nhân dân Hà Nội, Sài Gòn yêu nước; nếu lãnh đạo Việt Nam im như thóc theo lệnh Chủ tịch Quốc hội VN Nguyễn Phú Trọng: Biển Đông yên tĩnh, thì Trung Quốc đã xâm lược nốt Trường Sa. Các chiến sĩ Hải quân Việt Nam tại Trường Sa đã chết thảm như năm 1988, 1992, khi Trung Quốc xâm lược 7 đảo của Việt Nam tại Trường Sa.

Chiến tranh bị đẩy lùi, kế hoạch xâm lược Trường Sa chỉ nằm trên bàn giấy của Bộ Tham Mưu Hải quân Trung Quốc, nhờ lòng yêu nước, không sợ Trung Quốc của 1 bộ phận lãnh đạo Việt Nam yêu nước, của 11 cuộc xuống đường chống bành trướng Trung Quốc tại Hà Nội và Sài Gòn.

Đây là bài học rất quan trọng trong quan hệ với Trung Quốc. Nếu Việt Nam còn sợ sệt Trung Quốc, nếu Việt Nam còn im lặng để Trung Quốc lấn ép, thì họa mất lãnh thổ, mất lãnh hải Việt Nam, mất nốt Trường Sa… là không tránh khỏi.

Nếu Việt Nam mạnh dạn tin vào lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam. Nếu bộ phận yêu nước của ĐCS VN dám mạnh mẽ chuyển hướng sang phía Tả, sang phía Dân tộc, thì Trung Quốc sẽ thất bại trong âm mưu chư hầu hóa Việt Nam, cướp, lấn Biển đảo, cướp nốt Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam.

Như vậy, dù tình hình diễn biến thế nào, Việt Nam cũng phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

3. Phong trào yêu nước và dân chủ Việt Nam phải làm gì?

Thời gian này là thời gian, mà tương lai dân tộc Việt Nam đang ngàn cân treo vào sợi tóc.

Nếu phe Nguyễn Phú Trọng thắng, Việt Nam sẽ là thuộc quốc của Trung Quốc.

Trường Sa sẽ mất nốt về Trung Quốc, Đông Nam Á sẽ bị Trung Quốc khống chế hoàn toàn.

Tuy vậy, không phải tình hình đã vô vọng.

Đã có 1 lực lượng lãnh đạo ĐCS VN, tạo điều kiện cho Ngoại trưởng Hillary Clinton tuyên bố “trở lại Châu Á” ngày 23/7/2010 tại Hà Nội.

Đã có 1 bộ phận lãnh đạo ĐCS VN, không muốn im lặng, khi Trung Quốc cắt cáp tầu Bình Minh 2, cắt cáp tầu Viking2, trong hải phận Việt Nam.

Đã có 1 bộ phận lãnh đạo cao cấp ĐCS VN thăm Ấn Độ, gặp Tổng thống Obama trong Apec 11/2011.

Đã có 1 bộ phận lãnh đạo cao cấp Quân đội nhân dân Việt Nam, tích cực mua sắm trang bị, vũ khí hiện đại cho Hải quân VN…

Tuy nhiên bộ phận yêu nước này của ĐCS VN có 1 điểm chung với phe giáo điều thân Trung Quốc của Nguyễn Phú Trọng.

Đó là họ cũng chưa tán thành đa đảng, chưa tán thành dân chủ.

Họ vẫn mong muốn được tham nhũng vô tội vạ mà không bị trừng phạt của pháp luật.

Họ đang bị phe Nguyễn Phú Trọng, Trung Quốc lợi dụng điểm này.

Nếu không phản công ngay Nguyễn Phú Trọng, bộ phận yêu nước của ĐCS VN sẽ bị đẩy vào thế yếu.

Phe Nguyễn Phú Trọng sẽ áp dụng những bài học tranh quyền lực của Mao Trạch Đông, mà nắm các vị trí then chốt của ĐCS VN và nhà nước Việt Nam.

Thế giới, sau khủng khoảng kinh tế 2008 của Hoa Kỳ, đã khác xưa. Trung Quốc đã lộ nguyên hình 1 đế quốc phong kiến, quyết tâm bành trướng không khoan nhượng trên Biển Đông.

Thế giới, sau mùa xuân Ả Rập 2011, đã khác hẳn thế giới xưa. Không còn chuyện các chế độ độc tài tham nhũng vô tội vạ trên dân tộc mình mà không bị trừng phạt.

Vì vậy, lực lượng các đảng viên ĐCS VN yêu nước, nhưng vẫn mong muốn làm giầu bằng tham nhũng, hãy tỉnh ngộ mà đi theo tiếng gọi lòng yêu nước.

Diễn biến của đợt chỉnh đảng này, phụ thuộc rất lớn vào sự chuyển mình của bộ phận này.

Chúng ta đã thấy sức mạnh yêu nước của 11 cuộc xuống đường biểu tình, chống Trung Quốc của nhân dân Hà Nội, Sài Gòn, có sức mạnh ngăn cả 1 kế hoạch xâm lược Trường Sa của Trung Quốc như thế nào.

Lần này nữa, chúng ta đã phân tích, tìm được ý đồ của Trung Quốc, thì sẽ cùng nhau hóa giải được nó.

Nòng cốt của phong trào dân chủ Việt Nam hiện nay là các Blogers dân chủ, các trang mạng dân chủ xuất hiện trong vòng mấy năm trở lại đây.

Tất cả đều có 1 điểm chung, là yêu nước chống bành trướng Trung Quốc, bảo vệ người yêu nước bị tù tội, đấu tranh cho dân chủ Việt Nam bằng nâng cao dân trí, bất bạo động…

Chúng ta phê phán ĐCS VN, phê phán những khuyến điểm mà lý thuyết cộng sản không thể thực hiện được, và những hậu quả nó đem lại cho xã hội Việt Nam.

Như vậy, những đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam mà giác ngộ, chống Trung Quốc bành trướng, cũng là những người yêu nước.

Trong cuộc Chỉnh Đảng hôm nay, những đảng viên yêu nước chân chính, những đảng viên biết đặt lợi ích quốc gia, dân tộc lên trên những khẩu hiệu sáo rỗng Mác Lê Nin, lên trên tình hữu nghị với Trung Quốc…sẽ là những nạn nhân của thanh trừng của phe Nguyễn Phú Trọng.

Nếu chính họ, những đảng viên có tư tưởng hướng Tả-Dân chủ-Dân tộc, đoàn kết lại với nhau, vạch trần sự bán nước của phe Nguyễn Phú Trọng, thì cuộc Chỉnh Đảng này lại có thể là cơ hội cho Việt Nam.

Có thể 1 chính đảng mới ra đời, gần với dân tộc Việt Nam hơn, gần với lòng yêu nước Việt Nam hơn. Một chính đảng mang tư tưởng: hướng Tả, Dân Chủ, Dân tộc.

Phong trào dân chủ cần động viên lực lượng này chống Trung Quốc.

Cần lên án tất cả những ai thân Trung Quốc, theo đuôi Nguyễn Phú Trọng.

Nguyễn Phú Trọng có thể là “Lú”, nhưng “Lú” giả vờ, “Lú” của 1 tay buôn do thái già đời, giả điếc, giả khờ.

Hơn nữa, “chú nó” là Trung Quốc, không phải đứa ngu.

Trung Quốc đang tìm cách, đưa lũ người bán nước này, thống trị hoàn toàn ĐCS VN.

Cần vạch hết các thủ đoạn của Nguyễn Phú Trọng, trong cuộc đấu đá dành quyền lực này.

Tháng 10/2011, Nguyễn Phú Trọng đã dùng cụm từ “Đỉnh cao chiến lược”, “đỉnh cao quan hệ” để che dấu những khiêu khích, những ăn cướp của Trung Quốc tại Biển Đông.

Nguyễn Phú Trọng đã ra Thông cáo chung với Trung Quốc để “hợp tác toàn diện”, để tạo điều kiện cho Trung Quốc mua chuộc các tỉnh biên giới phía bắc Việt Nam, để tạo điều kiện cho Trung Quốc bố trí ém quân, lũng đạo kinh tế trên toàn bộ lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam.

Hôm nay, Nguyễn Phú Trọng lại dùng cụm từ “CN Mác-LêNin”, “định hướng XHCN”, “tư tưởng Hồ Chí Minh”… để che dấu bản chất đầu hàng Trung Quốc hoàn toàn của họ.

Cần đoàn kết tất cả những ai chống Trung Quốc.

Nguyễn Nghĩa

Advertisements

Posted in Chính Sách Đối Ngoại, Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

Mỗi ngày ta chọn một niềm vui: hiếp đáp phụ nữ, hăm dọa bà già, hoặc mưu hại người mẹ và trẻ em

Posted by hoangtran204 trên 24/03/2012

Không điên tiết thật không phải con người

Lê Diên An

Đây là lần cuối khi các anh mời mọc em về vấn đề biểu tình cách đây đã hơn 8 tháng, đừng bao giờ lấy lý do làm rõ về cuộc biểu tình hay lý do không liên quan gì để mời rồi hỏi tùm lum về người này người kia nữa. Việc hôm nay em đến đây cũng vì thông cảm đó là nhiệm vụ của các anh phải làm, em thừa hiểu khi đến đây sẽ không còn gì để làm rõ về cuộc biểu tình chống Trung Quốc nữa vì đã làm việc rất rõ và hơn cả rõ nữa từ ngày 17, 18, 19/07/2011 và nhiều ngày khác rồi và đây là lần cuối em hợp tác, có nghi ngờ gì thì các anh cứ điều tra… Nếu có bất kỳ bằng chứng gì chứng minh em phạm pháp thì bắt luôn đi, còn muốn biết những người khác như nào thì trực tiếp điều tra những người í đi! Việc em đi ngoại giao, vui chơi với bất kỳ ai là quyền tự do của em, em không quan tâm việc riêng tư của ai và đó là phép lịch sự tối thiểu.

Còn gán cho mình là rải truyền đơn gì nữa… truyền đơn gì, đâu đâu?

Thật nực cười, khi là một ca sĩ thì sự giao tiếp sẽ rất rộng rãi và được nhiều người chú ý đến mình, còn bộ não có giới hạn của 1 con người thì để tập trung suy nghĩ làm việc sao cho tốt để cố gắng trở thành 1 con người có ích cho người thân yêu, cho XH… thế mà cứ bắt mình phải nhớ và nhận xét hết người này đến người nọ, thậm chí phải nhớ ngày í ăn nhậu, vui chơi ở đâu. Nói lần cuối cùng tại đây cho các anh hiểu luôn nhá (mặc dù tôi đã nói rất rất nhiều lần… đến khô cả cổ họng trong mỗi buổi làm việc): BỘ NÃO TÔI CHỈ CÓ 1, 2 TAY VÀ 2 CHÂN, vẪN CHƯA HỌC ĐƯỢC PHÉP PHÂN THÂN HAY CHUI VÀO ĐẦU HAY VÀO BỤNG NG KHÁC ĐỂ MÀ ĐỌC ĐƯỢC SUY NGHĨ CỦA HỌ.

Còn tờ giấy mời tôi post lên đây để làm gì hả? Đó là những tờ giấy rất rất rất lạ đối với tôi, post làm gì hả??? Để cho nhiều người khác biết được CHUYỆN LẠ NHƯNG CÓ THẬT ít nhất đã xảy za với bản thân tôi, chỉ vì tôi đã đi biểu tình chống Trung Quốc từ ngày 17/07/2011 và bị bắt và… Ủa, đi biểu tình chống Trung Quốc là tội phạm??? Eo ui… tôi ko có quyền cứt gì ^^^^^^^^^^^^^^^^

PS: Còn nữa, có công an nào gọi điện nhắc nhở tôi ko à? Nhắc nhở gì ^^ ít đi nhậu, đi chơi hả? Có đấy! Gọi và nhắn tin với nội dung hăm dọa nha! Mà tôi cóc cần biết các anh là ai!? Đi hăm he, hù dọa người dân lương thiện như tôi thì cũng chỉ là cặn bã của XH! Đan Mạchchchchchch

_____________________

Ghi chú của Dân Luận

Bản trên đây đã được gõ lại cho dễ hiểu, không thay đổi nội dung entry của tác giả. Còn đây là giấy mời tác giả, chị Lê Thu An – tức ca sĩ Lê Diên An – của Công An quận 8 Tp. HCM, với lý do làm rõ việc tham gia biểu tình tại trung tâm thành phố:

danluan_00171.jpg

Nguồn: Diên An

danluan.org

——————–

Một biểu tình viên bị dọa giết đêm nay?

23/03/12

nguồn: danchimviet.info

Đó là chị Trần Thị Nga và bé Phú, con trai chị. Chị Nga được biết tới qua một số hoạt động gần đây khi chị tham gia biểu tình, nhất là đã cùng anh em trong nhóm đi thăm chị Bùi Hằng đang bị giam giữ qua hình thức “giáo dục” tại trại Thanh Hà.

Ngoài việc tới thăm cổ vũ tinh thần cho bạn mình hôm tháng 2, chị cũng cùng nhóm bạn đem hoa tặng Bùi Hằng ngày 8/3. Tuy vậy, hoa đã không bao giờ tới tay người nhận, dù công an hứa chuyển cho Bùi Hằng.

Chị và con đã vào tầm ngắm của công an lâu nay, do những hoạt động này.

Hôm nay, chị gửi tới cộng đồng mạng lời kêu cứu khẩn cấp, có nội dung sau:

“Chiều nay khi đi chợ và quán Net về, người hàng xóm gọi bảo: Cửa thoát hiểm nhà mày bị công an rào làm nát hết vườn nhà tao rồi. Tôi ra xem thì họ đã dùng dây thép gai rào kín rồi. Kiểu này đêm nay chúng khóa cửa ngoài, đổ xăng cho một mồi lửa là mẹ con tôi hết đời.

Vì sự an toàn tính mạng của bé Phú, kính mong mọi người giúp tôi đưa thông tin này lên internet để nhiều người biết. Vì sáng nay ở cửa nhà tôi họ rải rất nhiều truyền đơn đe dọa sẽ giết tôi”.

Tiếp đó, tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, kêu gọi trên blog của ông:

Khẩn thiết đề nghị bà con cô bác ai ở gần khu vực nhà chị Nga, hãy đến giúp chị và cháu, tại địa chỉ: Số nhà 52, đường Trần Thị Phúc, ngã ba Trần Hưng Đạo, tổ 8, phường Hai Bà Trưng, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.

Đề nghị bà con cô bác nếu thấy có sự việc gì xảy ra, hãy quay phim, ghi âm, chụp ảnh và gửi ngay về các địa chỉ:

basamvietnam@gmail.com
lamkhanghn@yahoo.com.vn”

Chị Nga cũng cho biết, từ lâu, công an địa phương luôn theo dõi và khủng bố tinh thần mẹ con chị. Nhiều lần những kẻ lạ mặt, quen mặt đã rình những lúc chị đi vắng đề đổ mắm tôm và rác bẩn vào nhà chị, hoặc nhiều lần dùng keo 502 đổ vào ổ khóa nhà chị, thậm chí ngay cả khi mẹ con chị đang ngủ trong nhà.

Đây không phải lần đầu những người bất đồng chính kiến hay có những hoạt động xã hội không vừa ý nhà cầm quyền bị khủng bố tinh thần.

Giáo sư Hoàng Minh Chính, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy nhiều lần bị đổ mắm tôm, rác rưởi, ném cứt đái vào nhà. Việc đe dọa cũng diễn ra trong nhiều tháng qua với các thành viên tham gia biểu tình.

Đặc biệt, cụ Lê Hiền Đức, 81 tuổi mới bị dọa “đánh bỏ mẹ” và “vặt hết tóc” khi cụ có những góp ý với công an về phong cách ứng xử.

——————–

nguồn: http://wp.me/po94e-1JL

Hăm Dọa và Bạo lực có làm cho phụ nữ sợ không?

Bà cụ chống tiêu cực trong giáo dục đã từng “ bị ‘khủng bố’ bằng vòng hoa đám tang” (coi bài báo cuối trang này) đang chọn mục tiêu mới.

Nay, cụ đang quan sát những hành vi tham nhũng của công an để báo cáo lãnh đạo. Công an phường và CA quận Đống Đa ở Hà Nội biết việc cụ làm, nên đang dỡ  trò hăm dọa để bịt miệng. Nhưng đọc thư cụ viết trả lời công an mới biết “kẻ cắp gặp bà già”.

Thêm vào đó, cụ không cô đơn trong cuộc chiến với công an quận…Cụ đang có bạn mới. Mời bạn đọc bài viết rất chân thành của người bạn mới của cụ.

Tôi đi làm thư ký tình nguyện cho cụ Lê Hiền Đức

 Tác giả: Phương Bích
 

Hôm trước đọc tin trên mạng, tôi đã biết chuyện công an quận Đống Đa có giấy mời cụ Lê Hiền Đức lên trụ sở công an quận để làm việc. Nội dung chỉ ghi vắn tắt là “giải quyết theo ý kiến của bà”. Dưới phần chữ in cuối cùng còn thêm dòng chữ viết tay: yêu cầu không vắng mặt.

Cụ Đức từng phục vụ trong ngành an ninh nên có lẽ hiểu chuyện hơn người khác. Cụ bảo bây giờ cụ đang quan sát những hành vi tham nhũng của công an để báo cáo lãnh đạo, vì vậy cụ đang bị công an có nhiều hành vi trả thù, khủng bố cụ. Bởi vậy cụ tuyên bố là sẽ không đi đâu một mình, không thể tiếp xúc với công an trong tình trạng riêng lẻ, tránh tình trạng công an hành hung người dân đến chết rồi lu loa lên là tự sát, hoặc do va đập chấn thương vô tình. Rồi cụ cũng ghi rõ nếu công an đến nhà cụ làm việc thì phải có hẹn, xuất trình thẻ ngành đàng hoàng.

Đọc những thông tin này, tôi thấy nhiều người sẽ rút ra được kinh nghiệm quý báu cho mình. Tránh những trường hợp chết bí ẩn trong trụ sở công an, không có ai làm chứng như rất nhiều trường hợp thương tâm đã xảy ra.

Trước khi đi, trong khi cho bố ăn sáng, tôi kể chuyện cụ Đức cho bố nghe, kể cả chuyện mặc dù cụ Đức có rất nhiều tình nguyện viên làm thư ký cho cụ, nhưng hôm nay là tôi và chị Hương ở bên Viện Khoa học Xã hội cùng làm “thư ký” cho cụ trong buổi làm việc với công an. Bây giờ cái gì tôi cũng phải kể cho bố nghe, để bố biết mà “phản biện” với mấy người cứ hay bóng gió này nọ về tôi.

Phóng xe đến nhà cụ Đức, tôi thấy khoảng hơn hai chục người đứng trước cửa nhà cụ. Trông dáng vẻ họ rõ là những người dân quê lam lũ. Phần lớn họ là phụ nữ có tuổi, trong đó có cả bà cụ tám mươi tuổi, nhăn nheo móm mém. Hỏi mới biết họ là những người nông dân ở xã Đông Ngạc, huyện Từ Liêm bị mất đất bởi dự án Ciputra Nam Thăng Long từ năm 2005.

Cụ Đức mời họ vào nhà, nghe họ trình bày rồi nhận đơn từ của họ. Thoạt đầu thấy cái bao tải dứa họ khệ nệ vác vào, tôi lại tưởng sản vật quê nhà bà con đem lên biếu cụ. Đến lúc cụ hỏi về điều gì đó thì họ lôi cái bao dứa ra, hóa ra trong đó là một cái ba lô đựng toàn đơn từ khiếu nại. Tôi những muốn rớt nước mắt, cả một bao tải dứa trĩu nặng bao nỗi thống khổ của những người đàn bà lam lũ kia. Không biết họ đã đi tới những đâu, đã khóc hết bao nhiêu nước mắt, và mấy ai đã chìa tay ra cho những con người này.

Dù hôm nay cụ Đức không có lịch làm việc với họ, nhưng cụ vẫn mời họ vào nhà, lắng nghe họ trình bầy rồi nhận đơn của họ. Nghe vài lời không rõ được mọi chuyện, nhưng tôi tin những người đàn bà kia. Họ không dại gì bịa ra những câu chuyện tày đình, để rồi suốt 7 năm nay kiên trì và nhẫn nại gõ tất cả mọi cánh cửa, với hy vọng tìm được công lý cho họ.

Tôi rất ấn tượng với người đàn bà tên Hoàng Thị Tưởng, thay mặt bà con trình bày với cụ Đức. Nước da chị đen sạm, giọng nói từ tốn, nhẹ nhàng, rất lễ phép, chị kể về chuyện bao nhiêu năm nay chị cùng bà con gõ cửa đến những đâu để khiếu nại, rồi chỉ vì khiếu nại như thế mà công an bắt chị, kết án 7 tháng tù giam, tống vào Hỏa Lò. Nghe đến Hỏa Lò là ruột gan tôi lại nhộn nhạo. Cái tên địa danh đó giờ đây không còn đáng sợ với tôi nữa, nhưng cái chính tôi đã nhìn nó với một con mắt khác trước rất nhiều, về thực chất giữa những con người có án hay chưa có án lại cần phải được soi qua cái lăng kính cuộc đời, mới có thể biết được đâu là cái tốt, đâu là cái xấu.

Chị Tưởng kể khi không lấy được đất của dân, nhà thầu đã đổ bê tông dày 20 phân lên ruộng. Rốt cuộc ngần ấy năm nay ruộng đất để hoang, không cấy hái gì được nữa. Cụ Đức nghe vậy cũng gật đầu bảo đã từng thấy ruộng đất bị bỏ hoang nhiều lắm. Tôi nghĩ đó mới chính là tội ác. Lãng phí cũng là một tội ác.

Thời gian không có nhiều, trong khi chị Tưởng lôi đơn từ, ảnh chụp ra cho cụ Đức xem, mọi người kể những ai đã bị giam vào Hỏa Lò chỉ vì đi khiếu nại. Chị Đỗ Thị Ngữ ở xóm Đình, thôn Nhật Tảo còn kể bị giam 4 tháng, con cháu ở nhà bỏ ra 50 triệu để chạy chọt thì chị mới được ra. Lời chị kể đúng sai đến đâu tôi chưa biết, nhìn khắp lượt những con người ngồi quanh đây, tôi không thể hình dung ra chặng đường mà những người đàn bà này đã đi trong suốt những năm qua, thương không biết nói sao cho vừa. Chỉ biết động viên họ hãy cố gắng đi đến đích, ruộng đất là máu thịt của người nông dân, không thể để cho ai cướp đoạt được.

Nếu không vì mấy người đàn ông mặc cảnh phục xuất hiện thì bà con chắc còn ngồi lâu. Mọi người lần lượt chào chúng tôi, không quên lời cảm ơn đã tiếp đón bà con và xin chúng tôi hãy giúp đỡ họ. Bà cụ móm mém tám mươi tuổi ôm lấy cụ Đức nói gì tôi không nghe rõ, chỉ thấy là nước mắt giàn giụa. Tiễn bà con ra cửa, cụ Đức còn lớn tiếng dặn dò rồi bảo với tay công an khu vực:

– Cấm không được ai gây khó dễ cho bà con đấy. Bà con có bị quấy nhiễu gì thì báo ngay cho tôi biết.

Giờ mới đến màn chính của ngày hôm nay. Sau khi cụ giới thiệu tôi và chị Hương là thư ký cho cụ một cách đàng hoàng, để cho họ khỏi thắc mắc, cụ bắt đầu yêu cầu hai công an viên mặc cảnh phục phải xưng tên và xuất trình thẻ ngành. Chỉ có thế mà um tý tỏi lên. Hai công an viên kia nhất định không chịu đáp ứng yêu cầu của cụ. Cụ cáu lắm, bảo:

– Lạ nhỉ, tôi tên là thế này, ở địa chỉ này, các anh đều biết, vậy mà tôi lại không được biết tên các anh là sao. Thẻ ngành của các anh đâu?

– Ôi giời, cụ biết cháu rõ quá rồi còn gì, cháu mặc quân phục thế này chưa đủ hay sao mà cụ còn phải đòi thẻ ngành?

Đúng là lạ thế đấy, nhưng cụ nói đại để là quân phục thì cụ cũng có thể mượn được, rồi nhỡ đâu hôm qua thì cậu còn ở công an quận, nhưng hôm nay thì cậu lại chuyển đơn vị khác rồi thì sao, vậy nên cần thẻ ngành là vì thế đấy. Hai tay công an gần như mất kiên nhẫn vì cụ cứ truy mấy cái vụ thể thức làm việc ban đầu ấy. Một tay công an tên là Sơn bỏ ra ngoài, tỏ vẻ rất bực bội, bảo thôi không làm việc nữa. Cụ Đức cũng bực mình, bảo: Láo! Ra thì cũng phải chào hỏi chứ, nhà cụ có phải là chỗ thích vào thì vào, thích ra là ra đâu. Nhưng tay công an tên là Hưng thì tỏ vẻ nhẫn nại hơn, nếu bỏ về thì không hoàn thành nhiệm vụ à? Anh ta không câu nệ gì nữa, hỏi thẳng luôn, rằng có phải vừa qua cụ có phản ảnh lên lãnh đạo công an thành phố về việc cảnh sát 113 quận Đống Đa đi xe chuyên ngành, đến gặp các hộ kinh doanh để xin tiền trong dịp tết vừa qua không? Đấy! Là hôm nay chúng cháu đến chỉ để hỏi cụ về việc đó thôi.

Trời đất, có thế mà cũng phải mời cụ lên quận, rồi không mời được thì lại xuống tận nhà cụ chỉ để hỏi có mỗi cái câu thế thôi à?

Theo thông tấn xã vỉa hè thì sáng nay sẽ có rất nhiều dân oan sẽ có mặt ở Hà Nội để gửi đơn kêu cứu. Mà cụ Lê Hiền Đức lại vốn được coi là vị cứu tinh của dân oan cả nước, nên chắc hẳn họ bày ra cái vụ này cốt chỉ để giữ chân cụ trong sáng nay mà thôi. Là tôi đoán vậy, nhưng hẵng nghe cụ hoạnh vụ giấy mời này cái đã. Cụ giương mục kỉnh soi cái giấy mời:

– Thứ nhất từ ngữ ghi trong cái giấy mời này là rất thiếu lễ độ. Ghi là yêu cầu không được vắng mặt! Các anh có phải là lãnh đạo của tôi đâu mà ghi là yêu cầu, các anh mời thế đấy à? Mời thì phải mời cho nó đàng hoàng, phải hỏi xem liệu tôi có thể đến được hay không chứ lại ghi là yêu cầu à.

– Thứ hai, giấy mời ghi cụt lủn là giải quyết ý kiến của bà. Tôi đã gặp các anh bao giờ đâu mà bảo là có ý kiến gì? Mà tôi có nhiều ý kiến lắm, nhưng tôi có ý kiến với lãnh đạo công an thành phố chứ không phải với các anh.

Tay công an tên Hưng đành phải công nhận là cái câu yêu cầu ấy là xấc xược, do không nhớ ra là cụ đã nhiều tuổi??? Và lúc đầu thì thay mặt anh em cháu xin lỗi, sau thì nhớ ra bảo chính là cháu viết nên cháu xin lỗi cụ. Cụ Đức đồng ý bỏ qua, nhưng thâm tâm tôi thì không bỏ qua. Anh ta nói thế hóa ra vì cụ Đức nhiều tuổi nên anh ta xin lỗi, thế còn với người khác thì anh ta không xin lỗi và có quyền yêu cầu à?

Sau thì cụ bắt đầu nói về cái vụ cụ phản ánh việc công an quận Đống Đa xin tiền dân để ăn tết. Cụ bảo cụ nói với ông Nhanh là, anh không cho lính tiền ăn tết hay sao mà để chúng nó ngửa tay đi xin tiền dân thế? Chúng nó đang bôi gio trát trấu vào mặt chính quyền đấy anh có biết không hả?

Anh công an Hưng cũng tỏ ra bức xúc lắm, bảo bắt được mấy thằng ăn bẩn ấy thì anh ta đập chết. Cụ Đức cười bảo, chúng nó bảo cụ ơi, con chỉ được một tý thôi, con còn phải nộp lên trên cơ. Cái nhà anh Hưng kia giãy lên:

– Đấy, thế là cụ biết đấy chứ, cái chính cụ chả bảo cho chúng con biết thôi.

– Tôi bảo thì để các anh hết việc à. Theo nguyên tắc chống tham nhũng, trước hết là phải đảm bảo giữ kín danh tính người tố cáo để bảo đảm an toàn cho họ. Còn việc tìm ra ai là người xin tiền, xin vào lúc nào, xin ai thì đó là nhiệm vụ của công an chứ không phải của tôi. Các anh phải bằng nghiệp vụ chuyên môn để tìm ra sự thật về phản ảnh của người dân, chứ sao lại đi hỏi ngược lại thế?

Nói tóm lại việc công an làm việc với cụ Đức hôm nay chỉ có thế. Anh công an tên Hưng ghi xong biên bản, đọc xong rồi lại đưa cụ Đức đọc lại, ký vào là xong. Lúc đầu căng thẳng thế, giờ thì cười tươi như hoa, bắt tay chúng tôi rồi chào cụ ra về. Tay công an tên Sơn bỏ đi đâu mất hút giờ cũng quay lại cười xởi lởi. Khi chia tay, 2 anh công an ra sức nói rằng chống tham nhũng là việc của chúng cháu. 2 anh còn hùng hồn nói: nếu bắt được đứa nào ăn bẩn thì cháu đập chết. Chúng tôi tỏ vẻ nghi ngờ, thì 2 anh khẳng định: đánh thẳng tay. Bằng chứng là năm vừa rồi đuổi khỏi ngành mấy đứa. 2 anh vẫn tức là vì cụ báo vụ việc những cụ lại chẳng chỉ rõ là ai để chúng cháu trị cho một trận. Cụ bảo: nếu là tôi thì tôi đã tìm ra cái thắng ấy từ lâu rồi. Có mỗi việc ấy mà từ Tết đến giờ các anh ko tìm ra là quá kém. Họ về rồi, tôi với chị Hương cứ cười rũ ra, phục bà cô hơn tám mươi tuổi sát đất.

Dù sao tôi cũng có thêm được một kinh nghiệm quý giá trong cuộc sống. Tôi cứ tủm tỉm cười suốt khi mấy tay công an bị cụ Đức đá xoáy. Lẽ ra biết tính cụ rồi thì ban đầu cứ đúng thể thức phép tắc mà làm, có phải đơn giản và nhẹ nhàng mà lại được việc không. Đằng này lại dốt thế, để cụ chỉnh từ đầu đến cuối trước mặt hai phụ nữ lạ mặt như tôi và chị Hương, để rồi thấy chúng tôi cứ ngồi cười suốt như thế. Chị Hương thì bảo, chẳng phải họ dốt đâu mà đó là bản chất của họ, quen cái cách làm việc trịnh thượng, coi dân như cỏ rác rồi, chẳng may lần này gặp cụ Đức thì chịu thôi.

Tôi ra về với niềm vui thoáng chốc nhưng lòng lại chợt chùng xuống khi nghĩ về những người phụ nữ xã Đông Ngạc lúc sáng. Những người phụ nữ lam lũ cả đời cùng thửa ruộng, bán chân cho đất bán mặt cho trời mà chưa hết nỗi lo mất đất mất ruộng. Sao họ khổ thế, những mong cày sâu cuốc bẫm làm ra hạt lúa cho mình cho đời mà cũng không xong. Bỏ ruộng bỏ nhà đi kêu cứu mà nào có bàn tay nhà nước nào chìa ra cho họ hay chỉ có những kẻ ăn cơm dân nhong nhóng chờ cơ hội để hốt họ lên xe bus. Mà ai trong số phụ nữ lao khổ đó có được Trời phú cho một cái đầu thông tuệ như cụ Đức đâu cơ chứ.

Cầu những điều may mắn ngày nào đó đến với họ.
P.B

Phụ lục: Giấy mời và trả lời giấy mời

Công an quận Đống Đa mời Cụ bà Lê Hiền Đức ngày 21.3.2012 tới trụ sở để làm việc. Giấy mời được CA khu vực chuyển đến Bà chiều hôm trước, song Bà đã từ chối không đến, với lý do không an toàn cho Bà.

Giấy mời yêu cầu bà đúng 9h00 ngày 21.3.2012 đến Trụ sở công an Quận Đống Đa, 382 Khâm Thiên, HN về việc giải quyết theo ý kiến của bà và ghi thêm “yêu cầu không vắng mặt”.

Tuy nhiên, khi nhận được Giấy mời, bà đã trả lời, nguyên văn như sau:

Hồi 18g31 phút ngày 20/3/2012 Anh CSKV Nguyễn Văn Thước đưa giấy mời của công an quận Đống Đa mời tôi 9 giờ ngày 21/3/2012 đến trụ sở CA quận Đống Đa để “giải quyết theo ý kiến của bà”.Tôi không nhận giấy mời này vì không đi đâu một mình cả.Hiện tại tôi đang quan sát những hành vi tham nhũng của công an để báo cáo lãnh đạo – vì vậy tôi bị công an đang có nhiều hành vi trả thù, khủng bố, tôi phải cảnh giác, không đi đâu 1 mình và không thể tiếp xúc riêng lẻ với công an – để tránh tình trạng công an hành hung người dân đến chết rồi lu loa lên “vì tự sát hoặc va đập chấn thương vô tình”.Nếu công an đến nhà tôi làm việc phải có thẻ ngành và gọi điện trước để hẹn giờ gặp.
Ký tên: Lê Hiền Đức

Công an quận Đống Đa gửi giấy mời cụ đến trụ sở làm việc trong bối cảnh từ ngày 18/3/2012 đến nay cụ Lê Hiền Đức liên tục bị một số máy lạ gọi điện khủng bố và ngày 19/3/2012, một nghi phạm chết trong trụ sở công an huyện Can Lộc (Hà Tĩnh) được cho là do treo cổ tự tử.

————————

Báo Tiền Phong trong nước đăng tin hôm 18/9/2007

Chống tiêu cực bị ‘khủng bố’ bằng vòng hoa đám tang

TP – 5 giờ sáng 18/9, bà Lê Hiền Đức (76 tuổi) trú tại số nhà 7 ngõ 56 phố Pháo Đài Láng, Đống Đa (Hà Nội) nhận được cuộc điện thoại từ một người hàng xóm báo tin, trước cửa nhà bà có một vòng hoa lớn.

Bà Lê Hiền Đức

Do sự việc quá bất ngờ nên cụ không dám mở cửa và cuống quýt gọi điện cho người thân.

Theo ghi nhận ban đầu tại hiện trường, đây là vòng hoa dùng trong đám tang, có chiều cao khoảng 1,5 m, ở giữa có dải băng đen ghi dòng chữ “các con cháu kính viếng”. Có thể nói, đây là một hành vi cố tình uy hiếp, đe dọa, khủng bố tinh thần của một cụ già.

Nhận được tin báo, Công an phường Láng Thượng đã có mặt kịp thời, lập biên bản tại hiện trường có sự chứng kiến của bà Đức và hàng xóm, và tiến hành điều tra làm rõ sự việc.

Tìm hiểu, chúng tôi được biết, bà Lê Hiền Đức tên thật là Phạm Thị Dung Mỹ – một nữ điệp báo của Sở Liêm phóng Hà Nội. Sau kháng chiến chống Pháp, bà chuyển về Hà Nội làm giáo viên tại trường Chu Văn An. Hiện tại, bà đã về hưu, sống một mình trong căn nhà này từ nhiều năm nay.

Bà Lê Hiền Đức cho biết: Từ xưa đến nay tôi không xích mích thù hằn với ai. Chỉ có điều tôi là “bà già lắm chuyện” hay tố giác tiêu cực nên có nhiều người không ưa chăng (!?).

 

Chiếc vòng hoa đặt trước của nhà bà Đức

Được biết, hơn một năm qua, bà đã quyết tâm làm tất cả mọi việc để phanh phui nhưng vụ việc tiêu cực trong ngành giáo dục của Hà Nội.

Đến ngày 28/9, Thanh tra thành phố Hà Nội sẽ phải trả lời tôi kết quả thanh tra về những tiêu cực diễn ra tại các trường tiểu học Nguyễn Khả Trạc (quận Cầu Giấy); Trường THCS Việt Nam – Angiêri (quận Thanh Xuân) mà tôi đã phản ánh. Nếu kết quả không thỏa mãn, tôi sẽ tiếp tục kiến nghị lên Bộ Giáo dục và Đào tạo.

“Là một nhà giáo, tôi không thể đang tâm nhìn ngành giáo dục bị bôi nhọ bởi một vài cá nhân. Tôi sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để cho ngành giáo dục trở nên trong sạch”, bà Đức nói.

Bà Đức còn cho biết: Ngoài chiếc vòng hoa “quái gở” này, trong thời gian qua bà còn nhận được rất nhiều cuộc điện thoại nặc danh, với những lời lẽ chửi bới, đe dọa kiểu: “Nếu không ngừng việc chống tiêu cực thì ra đường sẽ bị xe tông”.

————————–

Cập nhật: 24-3-3012

* “…Chị Nga đi biểu tình và trước đó chị bị lừa qua Đài Loan làm nô lệ lao động. Khi về VN chị Nga đã tố cáo bọn ngoại giao kết hợp với bọn doanh nghiệp xuất khẩu lao động, do đó tụi nó tức tối (trả thù).” Đinh Mạnh Vĩnh

Chúng tôi đã có mặt ở nhà chị Trần Thị Nga ở tp Phủ Lý

Vào lúc 11h hôm nay, một số anh chị em thân hữu ở Hà Nội, xuất phát từ tinh thần nhân văn và tôn trọng pháp luật đã về TP Phủ Lý, để có mặt ở nhà chị Trần Thị Nga, ở số nhà 52 phố Trần Thị Phúc, TP Phủ Lý, Hà Nam.

Sau khi gọi cửa, Chị Nga đã mở cửa để chúng tôi vào. Và liền sau đó, CSKV cũng có mặt để đưa giấy mời. Điều rất lạ là mặc dù Giấy Mời bao giờ cũng có 2 liên: liên gốc do CA giữ, liên 2 giao cho người được mời. Khi trao giấy thì người nhận ký vào liên gốc với nội dung đã nhận được giấy mời và khẳng định việc đến theo ngày giờ ghi trong giấy (hoặc nêu lý do không đến theo hẹn được). Vậy mà CSKV là Nam vẫn cứ một mực viết biên bản:

p1230313.jpgKhi chúng tôi đi ăn cơm, vài nhân viên an inh theo sát từng bước sát từng bước:

Có một vài người lạ đã đến cà khịa với chúng tôi về việc chúng tôi chụp hình xung quanh. Một hòn gạch ném vào chúng tôi nhưng rất may là không trúng.

Một người dân đi ngang qua cho biết, người này nghe tiếng họ bàn nhau sẽ gây ra vụ đụng xe chúng tôi. Vì vậy, buộc phải viết mấy dòng này, để nếu CÓ xảy ra chyện gì thì mọi người khỏi cảm thấy đột ngột.

14h05 bắt đầu đến Công an phường HBT để nộp đơn Khiếu nại và tố cáo.

p1230330.jpg15h40 ra về

17h đoàn đã về đến HN an toàn, mang theo hai Mẹ con Chị Nga.

___________________

CA khoác áo côn đồ cướp tài sản & khủng bố chị Trần Thị Nga

Danlambao – Những ngày gần đây, mẹ con chị Trần Thị Nga liên tục bị CA Hà Nam sách nhiễu, khủng bố. Trước đó, đã có những động thái & những lời đe dọa hết sức nghiêm trọng được gửi đến gia đình chị . Không dừng lại ở đó, sáng nay, 24/03, một nhóm CA khoác áo côn đồ tiếp tục xông vào tấn công, cướp máy ảnh của chị Nga.

Trao đổi với Danlambao, chị Trần Thị Nga đã tường thuật sự việc như sau: Nghe tin trên Internet về việc chị đang gặp nguy hiểm, một người dân gần đó đã đến thăm hỏi hai mẹ con. Tuy nhiên, khi người này vừa ra về thì bất ngờ bị một nhóm CA lao vào cướp điện thoại. Đồng thời, 2 tên côn đồ khác cũng xuất hiện, ập vào cướp máy ảnh của chị Nga.


* Viên CA tên Công – kẻ đã cướp máy ảnh của chị Trần Thị NgaTrong số những tên côn đồ này, có một viên CA mật vụ tên Công làm ở Phòng bảo vệ chính trị Hà Nam. Người này thường xuyên theo dõi, sách nhiễu chị Nga. Vụ giằng co kéo dài hơn 10 phút, diễn ra trước sự chứng kiến của một viên CSGT mặc sắc phục đứng ngay gần đó, mặc dù chị Nga đã nhiều lần lên tiếng yêu cầu can thiệp, nhưng viên CSGT không hề phản ứng.

Một lúc sau, lại có những công an phường đến gõ cửa yêu cầu chị Nga phải đi làm việc liên quan đến vụ lấy máy ảnh (?!) Khi bị từ chối, những viên CA này đe dọa sẽ phá cửa để bắt hai mẹ con. Chuyện nực cười ở chỗ, đây chẳng khác nào sự việc kẻ cướp đi báo CA để bắt người bị cướp!

Nghe tin hai mẹ con gặp nạn, rất đông bạn bè đã đến tận Hà Nam để động viên, thăm hỏi. Khoảng 2 giờ chiều, chị Nga cùng mọi người chủ động đến CA Phường làm việc. Tuy nhiên, phía CA Phường không dám làm việc công khai, thể hiện rõ việc làm bất chính.

Phía CA yêu cầu chị Nga phải lên một phòng kín trên tầng 2 để làm việc riêng với họ. Chị Nga từ chối, bởi gần đây tình trạng người dân chết bất thường trong đồn CA rất nhiều, hơn nữa trường hợp của chị đã nhiều lần trình báo, nhưng không được cơ quan CA bảo vệ. Chính vì vậy, chị Nga yêu cầu buổi làm việc phải có bạn bè chị giám sát.

Truyền đơn đe dọa, khóa trái cửa nhốt hai mẹ con, ném mắm tôm vào nhà… là một số trong nhiều “tác phẩm” của cơ quan CA Hà Nam nhằm khủng bố chị Trần Thị NgaĐề nghị được làm việc công khai, minh bạch không được phía CA Phường đáp ứng. Chị Nga đành yêu cầu họ lập biên bản xác nhận đã nhận được đơn trình báo của chị, tuy nhiên phía CA Phường không dám lập. Sau đó mọi người đề nghị CA lập biên bản với nội dung xác nhận “Không nhận đơn” nhưng cũng không được đáp ứng. Cuối cùng, bạn bè chị Nga tự lập biên bản về việc CA Phường không dám xác nhận việc trình báo của công dân.

Trước đó, đã có những lời đe dọa được gửi đến gia đình chị với nội dung: Ra khỏi nhà sẽ bị giết, nếu lên Hà Nội sẽ bị chơi luật rừng. Ngoài ra, CA còn cho người rào kín & bịt lối thoát hiểm nhà chị.

Chi sẻ với mọi người, chị Nga cho rằng : Qua những sự việc đã xảy ra, có thể thấy ngành CA không còn là nơi để chúng ta có thể tin tưởng, bảo vệ sự an toàn của mình. Trái lại, đây là nơi tổ chức các vụ sách nhiễu, khủng bố nhân dân. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy tự lên tiếng để bảo vệ cho bản thân và cho những người thân của mình.

Danlambao

__________________

TIN KHẨN CẤP: TÍNH MẠNG HAI MẸ CON CHỊ NGA ĐANG BỊ ĐE DỌA

19h35 (23.3.2012): Chị Nga (ảnh) nhắn tin cho chúng tôi từ số ĐT: 09 725 725 85 báo TIN KHẨN CẤP:

“Chiều nay khi đi chợ và quán Net về, người hàng xóm gọi bảo: Cửa thoát hiểm nhà mày bị công an rào làm nát hết vườn nhà tao rồi. Tôi ra xem thì họ đã dùng dây thép gai rào kín rồi. Kiểu này đêm nay chúng khóa cửa ngoài, đổ xăng cho một mồi lửa là mẹ con tôi hết đời.

Vì sự an toàn tính mạng của bé Phú, kính mong mọi người giúp tôi đưa thông tin này lên internet để nhiều người biết. Vì sáng nay ở cửa nhà tôi họ rải rất nhiều truyền đơn đe dọa sẽ giết tôi”.

Nguyễn Xuân Diện:

Khẩn thiết đề nghị bà con cô bác ai ở gần khu vực nhà chị Nga, hãy đến giúp chị và cháu, tại địa chỉ: Số nhà 52, đường Trần Thị Phúc, ngã ba Trần Hưng Đạo, tổ 8, phường Hai Bà Trưng, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.

Đề nghị bà con cô bác nếu thấy có sự việc gì xảy ra, hãy quay phim, ghi âm, chụp ảnh và gửi ngay về các địa chỉ:

basamvietnam@gmail.com
lamkhanghn@yahoo.com.vn

Nguyễn Xuân Diện – Blog đề nghị bà con cư dân mạng loan báo rộng rãi bản tin trên đây!

* * *Chị Nga cũng đã cho chúng tôi biết, từ lâu, công an địa phương luôn theo dõi và khủng bố tinh thần mẹ con chị. Nhiều lần những kẻ lạ mặt, quen mặt đã rình những lúc chị đi vắng đề đổ mắm tôm và rác bẩn vào nhà chị, hoặc nhiều lần dùng keo 502 đổ vào ổ khóa nhà chị, thậm chí ngay cả khi mẹ con chị đang ngủ trong nhà.

* * *07h30 ngày Thứ Bảy 24.3.2012:

Sau một đêm yên ắng, sáng nay, một bọn côn đồ có sự yểm trợ của công an Phủ Lý đã xông đến nhà Chị Nga. Hiện chúng đã cướp đi máy ảnh của chị.

Rất đông hàng xóm đã chứng kiến sự hung hãn của côn đồ và cả sự lạnh lùng yểm trợ của công an.

Hiện tại công an vẫn bao vây quanh nhà Chị Trần Thị Nga. Trong nhà chỉ có hai mẹ con, khóa cửa ở bên trong.

7h47: Công an đang yêu cầu hàng xóm làm chứng để phá cửa vào nhà chị.
Hiện trường có mặt CSKV là Hoàng Tuấn Anh và Phó Công an phường tên Hậu.

Trước đó, có một bác biết tin chị bị khủng bố, đến thăm, được chị mở cửa vào nhà. Thừa cơ khi tiễn bác ra cửa, chị đã bị một tên giật máy ảnh lấy đi và đánh chị Nga. Một cảnh sát giao thông đứng ngay bên cạnh, nghe chị hô cướp cướp đề nghị cứu nhưng không giúp đỡ.

Hiện trường lúc này có mặt một nhân viên của Phòng bảo vệ chính trị công an tỉnh Hà Nam là Công.

Tình hình rất căng thẳng.

Theo blog Nguyễn Xuân Diện

*

Điều người ta cần biết thì lại không được biết, đó là vì sao công an lại khủng bố hai mẹ con chị Trần Thị Nga? Cái gì cũng phải có nguyên nhân, tại sao nhà chị chỉ có hai mẹ con, đàn bà con thơ mà công an lại huy động người đến rào cửa thoát hiểm nhà chị, dồn mẹ con chị đến chỗ chết à? Sao chính quyền lại tàn ác, vô nhân đạo đến vậy?

Trả lời:

1. vì sao công an lại khủng bố hai mẹ con chị Trần Thị Nga?
Tại vì chị Nga đi biểu tình và trước đó chị bị lừa qua Đài Loan làm nô lệ lao động. Khi về VN chị Nga đã tố cáo bọn ngoại giao kết hợp với bọn doanh nghiệp xuất khẩu lao động, do đó tụi nó tức tối.

2. Cái gì cũng phải có nguyên nhân, tại sao nhà chị chỉ có hai mẹ con, đàn bà con thơ mà công an lại huy động người đến rào cửa thoát hiểm nhà chị, dồn mẹ con chị đến chỗ chết à? Chị Nga chỉ có môt bé trai chưa đầy 3 tuổi. Vợ chồng chị Nga đã ly hôn.

3. Sao chính quyền lại tàn ác, vô nhân đạo đến vậy? Cái này không biết trả lời. Kính chuyển qua “ngài” tiến sĩ toóng Bạch Hùng, “ngài” kiết gia Phan Sơn, kép hát tuồng nghệ ranh Kép Tư Bền trả lời giúp em.

Đinh Mạnh Vĩnh

Nguồn danluan.org

Posted in Công An | Leave a Comment »