Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Hai 21st, 2012

Tòa Bạch Ốc hẹn gặp cộng đồng Việt nói chuyện nhân quyền

Posted by hoangtran204 trên 21/02/2012

và xin được nghe và tìm hiểu nội dung cũng như ý nghĩa của hai bài hát ‘Anh Là Ai?’ và ‘Việt Nam Tôi Ðâu?’ của nhạc sĩ Việt Khang


Tòa Bạch Ốc đã chính thức xin được tiếp xúc và gặp gỡ cộng đồng người Việt về vấn đề nhân quyền cho Việt Nam, cũng như những quan tâm đến các nhà tranh đấu và tù nhân lương tâm đang bị giam giữ trong nước.

Cuộc tiếp xúc sẽ được diễn ra từ 12 giờ trưa đến 3 giờ chiều 5 Tháng Ba. Qua ngày hôm sau, phái đoàn Việt Nam sẽ gặp các vị dân cử ở Quốc Hội Hoa Kỳ. Tin này đến vào lúc có hơn 54,000 người ký thỉnh nguyện thư nhân quyền trên trang mạng Tòa Bạch Ốc.

Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, nhạc sĩ Trúc Hồ, tổng giám đốc đài truyền hình SBTN, cho biết: “Tối Thứ Bảy, một viên chức Tòa Bạch Ốc đã gọi cho Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng nói họ muốn gặp cộng đồng Việt Nam. Họ xin được nghe và tìm hiểu nội dung cũng như ý nghĩa của hai bài hát mà nhạc sĩ Việt Khang đã sáng tác. Ðó là hai nhạc phẩm ‘Anh Là Ai?’ và ‘Việt Nam Tôi Ðâu?’ cùng một số sáng tác khác ở hải ngoại thể hiện tinh thần yêu nước và tranh đấu cho nhân quyền của người Việt tự do.”

SBTN là nơi phát động chiến dịch ký thỉnh nguyện thư yêu cầu Tổng Thống Barack Obama đình chỉ việc mở rộng thương mại với Việt Nam khi nhân quyền không được tôn trọng. Những nhà tranh đấu được nêu tên trong thỉnh nguyện thư gồm có Linh Mục Nguyễn Văn Lý; hai vị được đề cử giải Nobel Hòa Bình là Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ và Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế; Blogger Ðiếu Cày (Nguyễn Văn Hải); và nhạc sĩ Việt Khang, người bày tỏ lòng yêu nước qua hai nhạc phẩm “Anh Là Ai?” và “Việt Nam Tôi Ðâu?”

Chiến dịch này kéo dài trong một tháng, từ 8 Tháng Hai đến 8 Tháng Ba, kêu gọi mọi người ký thỉnh nguyện thư gởi Tòa Bạch Ốc. Theo quy định của trang mạng này, để được Tòa Bạch Ốc chính thức trả lời trực tiếp, một thỉnh nguyện thư phải đạt được 25,000 chữ ký trong vòng 30 ngày.

Ðến chiều Chủ Nhật, đã có hơn 54,000 người ký vào thỉnh nguyện thư trên trang mạng của Tòa Bạch Ốc.

Tòa Bạch Ốc đang quan sát mức độ ký thỉnh nguyện thư này rất kỹ. Khi chúng ta có 25,000 chữ ký họ đối xử với chúng ta khác. Khi có 50,000 chữ ký tình hình sẽ khác nữa. Và khi chúng ta có 100,000 hoặc 200,000 chữ ký, chắc chắn tiếng nói của cộng đồng chúng ta sẽ được các vị dân cử liên bang lắng nghe,” nhạc sĩ Trúc Hồ nhận xét.

Trong chuyến thăm Việt Nam hồi giữa Tháng Giêng của bốn thượng nghị sĩ Hoa Kỳ, chính quyền Việt Nam có đưa ra một danh sách dài nhiều loại vũ khí, trang bị quốc phòng muốn mua của Mỹ, từ dàn radar cho đến hỏa tiễn phòng thủ, bộ phận máy bay. Tuy nhiên, TNS John McCain, một người đi trong đoàn, nói rằng “Việt Nam phải cải thiện nhân quyền” trước khi Hoa Kỳ có thể chuyển giao những hệ thống này.

Trong buổi nói chuyện với Ðại Sứ Ron Kirk, đại diện mậu dịch Hoa Kỳ, hôm 19 Tháng Giêng, Dân Biểu Loretta Sanchez cũng đưa vấn đề nhân quyền trong giao thương Mỹ-Việt.

Mỗi lần Việt Nam được một thành tựu trong mậu dịch, như PNTR trong thương mại song phương với Mỹ, WTO, hay vào Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, là một lần Việt Nam nuốt lời hứa về nhân quyền và đàn áp nhiều hơn thay vì tự do nhiều hơn,” bà Sanchez nói.

Bà nói thêm: “Việt Nam ngày càng bỏ tù nhiều người, không chỉ các vị lãnh đạo tôn giáo hay những người tranh đấu đòi dân chủ, mà cả những người trẻ lên Internet nói lên những vấn đề của đất nước, như nhạc sĩ Việt Khang.”

Tuy nhiên, vì Việt Nam cứ hứa cải thiện nhân quyền rồi sau đó không thực hiện, Dân Biểu Sanchez đặt vấn đề với Ðại Sứ Kirk là nên bắt Việt Nam thực hiện trước rồi mới ký. Tuy Ðại Sứ Kirk không trả lời rõ ràng về đề nghị này, nhưng theo bà Sanchez, “Chúng ta vẫn có thể đặt điều kiện vào các hiệp định mậu dịch để các nước sẽ gặp khó khăn nếu không thực hiện những điều họ hứa.”

Nhạc sĩ Trúc Hồ cho biết đài SBTN sẽ chọn ra 50 người từ 50 tiểu bang đã tham dự trong cuộc vận động ký thỉnh nguyện thư cùng với phái đoàn truyền thông và một số các tổ chức đã tiếp tay trong thời gian qua để vào Tòa Bạch Ốc ngày 5 Tháng Ba.

Ngoài ra, một số ca sĩ của Trung Tâm Asia từng hát hai tác phẩm của nhạc sĩ Việt Khang cũng sẽ đi cùng để trình bày hai nhạc phẩm này tại Tòa Bạch Ốc.

Nhạc sĩ Trúc Hồ cũng cho biết buổi tiếp xúc cộng đồng Việt Nam và trình diễn hai tác phẩm của nhạc sĩ Việt Khang sẽ được trang mạng của Tòa Bạch Ốc truyền tải trực tiếp để mọi người cùng xem.

Nhạc sĩ Trúc Hồ cho biết thêm: “Những người muốn đi, xin chuẩn bị gởi tên, ngày tháng năm sinh cùng địa chỉ về cho SBTN để xin giấy phép vào Tòa Bạch Ốc nội trong ngày Thứ Hai, 20 Tháng Hai và xin chú ý là Tòa Bạch Ốc chỉ hạn chế tiếp xúc khoảng 100 người mà thôi. Riêng Quốc Hội thì không giới hạn số người tham dự. Quý vị tham dự viên phải tự túc vé máy bay đến thủ đô Hoa Thịnh Ðốn.”

Khi được hỏi cảm tưởng về sự kiện cộng đồng Việt Nam được Tòa Bạch Ốc chú ý với hơn 54,000 chữ ký, nhạc sĩ Trúc Hồ nói: “Có thể nói, đây là một Hội Nghị Diên Hồng ở xứ Mỹ. Chúng ta đến Tòa Bạch Ốc lần này với tư cách những người gởi thỉnh nguyện thư trực tiếp, chứ không phải một đảng phái nào. Ðây là năm bầu cử, chúng ta phải tận dụng cơ hội này.”

Thỉnh nguyện thư vẫn còn trên trang mạng Tòa Bạch Ốc và vẫn còn nhận chữ ký, tại địa chỉ https://wwws.whitehouse.gov/petitions.

Đỗ DZũng (Người Việt)

nguoi-viet.com

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Bị “trấn lột” ở sân bay

Posted by hoangtran204 trên 21/02/2012

Paulo Thành Nguyễn

Sau vài ngày tham quan thị trường vật liệu xây dựng kết hợp du lịch ở Bangkok, tôi rất có cảm tình với phong cách tiếp đón chân tình và thân thiện của người Thái.

Mang theo niềm vui, kinh nghiệm đời sống của người dân Thái về Việt Nam để chia sẻ cùng bạn bè. Vừa bước xuống sân bay thì nhận được một sự “tiếp đón” khá bất ngờ: từ lúc làm thủ tục nhập cảnh cho đến lúc kiểm tra hành lý luôn có máy quay phim theo sát bước chân tôi, lúc lấy hành lý xong sáu nhân viên sân bay và một an ninh thường phục ập đến giữ hành lý của tôi lại.

Họ phấn khích cứ như cảnh thú săn được mồi, tất cả xúm lại lục tung đồ đạc trong ba lô lên, kéo ngăn lớn, ngăn nhỏ… Đang khi kiểm tra hành lý thì một cô tiến lại gần yêu cầu tôi bỏ hết đồ đạc trên người ra, tôi cũng hợp tác móc bóp, điện thoại để lên trên bàn. Tôi hỏi cô ấy có cần cởi luôn quần không thì cô ta nói không cần. Lại thêm một lần sục sạo nữa: quần sịp, quần đùi, bị lộn trái, lộn phải tứ tung cả lên.

Trong khi khám xét họ lại liên tục nhắc chừng nhau: “Xem có laptop không?”, “Xem có sách vở gì không?”, “Để ý xem có USB không?”… Ngay lúc đó một người trong nhóm kiểm tra kêu lên là tìm thấy cái USB thì cả nhóm im lặng tập trung vào cái USB với vẻ mặt rất căng thẳng… Sau 1 phút loay hoay bàn tính làm thế nào với cái USB thì anh an ninh yêu cầu mời tôi vào phòng làm việc để mở lên xem nội dung trong đó là gì.

– Xem có file văn bản nào không? Anh an ninh yêu cầu nhân viên sân bay.

– Không có gì hết! -Nhân viên sân bay nói.

Anh an ninh với vẻ mặt hơi thất vọng xem lại một lần nữa thì thấy tấm hình chụp chiếc nón “HS-TS-VN” của cô Bùi Hằng và hình Kim Tiến mặt áo NO-U thì nhếch mép nói: “Đồng bọn nó đó, tụi mặc áo lưỡi bò!”.

Xem lại thêm vài lần và gọi vài cuộc điện thoại thì anh an ninh yêu cầu tổ sân bay giữ USB và thẻ nhớ của tôi lại. Tôi phản đối hành động đó vì cảm thấy bị xâm phạm quyền tự do cá nhân, nhưng tổ sân bay nói rằng họ có quyền làm như vậy, bất cứ điều gì họ cảm thấy nghi ngờ đều có quyền thu giữ lại.

Đôi co một hồi tôi cũng đồng ý cho họ giữ với điều kiện phải soạn văn bản niêm phong cho đàng hoàng, đừng quăng cái gì vào đó rồi đổ tội cho tôi.

Sau 20 phút chờ soạn văn bản xong, tôi ký tên và ra về với nhiều câu hỏi lớn: “Từ bao giờ, ở đất nước này, người ta xem những hình ảnh liên quan đến Hoàng Sa – Trường Sa là văn hóa phẩm phải giám sát? Tại sao lực lượng an ninh lại cư xử với tôi như một tội phạm nguy hiểm như vậy? Phải chăng vì tôi đã xuống đường bày tỏ tình yêu của mình đối với Hoàng Sa – Trường Sa?? Tại sao những người yêu Tổ quốc khoác trên mình chiếc áo No-U kia lại là “đồng bọn” – là thành phần bị xem là đối lập với lực lượng an ninh, những người có trách nhiệm bảo vệ sự bình yên và toàn vẹn lãnh thổ??? 

Một cái USB và một thẻ nhớ – có thể giá trị của nó không lớn, nhưng cách hành xử bất tuân pháp luật và kém văn minh khiến góc nhìn của tôi đối với lực lượng an ninh khác đi khá nhiều.

Một câu nói: “Đồng bọn nó đó, tụi mặc áo lưỡi bò!” – có thể rất vô cảm xuất phát từ cửa miệng của một anh công an cấp thấp. Nhưng nó như một lưỡi dao lạnh lùng đâm suốt tim tôi.

Welcome back to Việt Nam.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »