Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Hai 18th, 2012

Từ Tiên Lãng nghĩ về sự bất trị của nhà nước đức trị

Posted by hoangtran204 trên 18/02/2012

Từ những năm đầu của thế kỷ 20, cụ Phan Chu Trinh đã vạch ra những ưu khuyết của nhà nước pháp trị và nhà nước đức trị. Cụ nói chủ nghĩa nhân trị (đức trị) đầy rẫy sự tệ hại, tùy tiện và trông chờ may rủi vào cái đức của kẻ cai trị. Thời của cụ kẻ cai trị là nhà nước phong kiến, đứng đầu là một ông vua. Đất nước, dân tình được hay mất, hoàn toàn tùy thuộc vào đạo đức của ông vua nầy. Vua minh thì đất nước thịnh trị, vua tồi thì đất nước loạn lạc, dân chúng lầm than, bất công trỗi dậy.

Qua hơn trăm năm rồi, kể từ đó, Việt Nam vẫn chưa thoát ra khỏi chủ nghĩa đức trị. Nhân dân đổ bao nhiêu xương máu đứng lên làm cách mạng với mong muốn thay thế một nhà nước phong kiến đức trị bằng một nhà nước dân chủ pháp trị. Thế nhưng kết quả không như mong muốn. Ngày nay chúng ta vẫn nằm trong vòng cai trị của một nhà nước đức trị. Triều đình phong kiến Nhà Nguyễn bị lật đổ để thay thế bằng một nhà nước siêu phong kiến khác mà đứng đầu, theo ông Nguyễn Văn An, là vua tập thể.

Mô hình nhà nước của Việt Nam hiện nay là mô hình đã có của Liên Xô và Trung Cộng. Hai nhà nước đức trị ấy đã làm cho nhân dân hai nước ấy ra như thế nào thì lịch sử đã ghi chép rõ. Nhân dân hai nước ấy trải qua những thời sướng khổ là hoàn toàn tùy thuộc vào sự nóng lạnh của các ông vua đứng đầu. Nhà nước đức trị ấy đã đưa lên một ông vua Staline tàn bạo đã làm cho nhân dân Liên Xô điêu đứng suốt trong mấy chục năm mà không ai làm gì được y cho đến khi y chết già. Mao Trạch Đông vì khao khát sự muôn năm trường trị cho cá nhân mà tiến hành biết bao nhiêu cuộc “đại loạn” giết chết hàng chục triệu người và đẩy hàng trăm triệu con người khác vào thảm cảnh trong thời gian đức trị của y cho đến khi y chết già. Cũng may mắn cho dân Trung Cộng, thay thế Mao là Đặng Tiểu Bình, nhờ cái đức tốt của ông ta mà họ dễ thở hơn đôi chút (nhưng vẫn còn quá tệ so với dân Đài Loan). Thay vì Đặng Tiểu Bình mà là Giang Thanh thì thử hỏi dân Trung Cộng ngày nay sẽ ra sao nhỉ?

Nhà nước pháp trị không cho cá nhân lãnh đạo xấu xa nào có cơ hội làm điều xấu lâu dài bởi tất cả các cơ quan quyền lực, các cá nhân lãnh đạo đều nằm trong vùng phủ sóng của pháp luật. Họ bị pháp luật trừng trị ngay khi ló ra hành vi xấu. Ngược lại, ở nhà nước đức trị thì các cơ quan quyền lực và cá nhân lãnh đạo đứng lên trên phủ bóng xuống pháp luật.

Chuyện xảy ra ở Tiên Lãng là ví dụ điển hình về khuyết tật chết người của hệ thống chính quyền đức trị.

Vì lòng tham muốn cướp đất của Lê Văn Hiền (và đứng sau là Bí thư huyện ủy Bùi Thế Nghĩa)… mà cả một bộ máy chính quyền đồ sộ bị vô hiệu hóa, cam tâm đứng ra phục vụ cho ý đồ đen tối của y. Tại sao tòa án, quân đội, công an, truyền thông, hội đồng nhân dân, đoàn thể… đều đứng về phía sai trái của Lê Văn Hiền chà đạp ức hiếp người nông dân vô tội? Vì tất cả các cơ quan tổ chức đó đều thuộc huyện ủy lãnh đạo bằng đức trị đứng ra ngoài vùng phủ sóng của pháp luật. Cái đức lãnh đạo của Huyện ủy tốt thì dân nhờ, cái đức ấy tệ thì dân ráng chịu, không cơ quan pháp luật nào dám đứng ra xét xử, trừng trị cái đức ấy. Bằng chứng thấy rõ là ngay cả sau kết luận của Thủ Tướng, chỉ vài cá nhân ở Huyện Tiên Lãng bị xử lý chứ cái sai tầy đình của Huyện ủy Tiên Lãng không thấy ai đá động đến.

Rồi đến Thành ủy Hải Phòng. Nếu cái đức của thành ủy tốt ngay từ đầu thì từ trứng nước đã dập tắt ý đồ cướp đất đen tối của Lê Văn Hiền. Không có lệnh thành ủy thì ai phê duyệt cái gọi là chủ trương thu hồi cưỡng chế của Hiền? Ai cho phép thành ủy viên Đỗ Hữu Ca mang hàng trăm “ba thứ quân” đến bạo lực trấn áp dân như trấn áp kẻ thù? Ai cho phép thành ủy viên Đỗ Trung Thoại đứng ra phát ngôn đổ vấy tội ác phá nhà anh Vươn lên đầu nhân dân để bao che cho Hiền? Ai cho phép tất cả các cơ quan truyền thông của Đảng từ huyện lên thành phố suốt ngày ra rả luận điệu cưỡng chế là đúng luật?

Sau kết luận của Thủ Tướng, dù đã quay ngoắc 180 độ nhưng cái đức của thành ủy Hải Phòng như thế nào thì mọi người cũng dần thấy rõ qua cách chỉ đạo vụ xử lý Tiên Lãng. Đỗ Hữu Ca vẫn đứng đầu cơ quan đi điều tra sai phạm ở Tiên Lãng. Đỗ Trung Thoại vẫn làm tổ trưởng tổ công tác chỉ đạo xử lý vụ Tiên Lãng ( sau bị dư luận phản ứng quá mới cho xuống tổ phó)… Và tóm lại vụ Tiên Lãng được xử lý như thế nào là hoàn toàn may rủi tùy thuộc vào cái đức của thành ủy Hải Phóng chứ không phải vào các điều khoản của pháp luật.

Lên tối cao thì có Bộ Chính trị. Hiện nay chưa có một cá nhân nào nổi trội để có thể vượt lên “lãnh đạo” cả bộ chính trị như Staline thời Liên Xô hung tàn, Mao thời Trung Cộng đại loạn, Lê Duẩn thời Việt Nam bao cấp. Do vậy đất nước đang tùy thuộc vào cái đức của tập thể 14 ông BCT (hay 14 ông vua nói như Nguyễn Văn An).

Trong vụ Đoàn Văn Vươn, cái đức ấy tốt được một nửa. Bởi kết luận của Thủ Tướng vẫn còn dung dưỡng cho huyện ủy Tiên Lãng, vuốt ve thành ủy Hải Phòng và vẫn đẩy người dân tự vệ chính đáng chống trả lại bọn cướp đất vào con đường tù tội. Anh em Vươn thoát tù hay không là hoàn toàn phụ thuộc vào cái đức của ông Thủ Tướng đại diện cho BCT chứ không phụ thuộc vào pháp luật. Đức ấy sáng thêm tí nữa, anh em Vươn thoát tù, vợ con Vươn Quý thoát tội; đức ấy vẫn còn chạng vạng, anh em Vươn đi tù, vợ con họ cũng vào vòng lao lý.

Đảng vẫn nói nhà nước chúng ta là nhà nước pháp quyền, mọi cơ quan quyền lực đều nằm trong vòng điều chỉnh của pháp luật nhưng thực tế bộ chính trị có nằm dưới pháp luật không nhỉ?

Vụ Vinashin thua lỗ, thất thoát hàng chục ngàn tỷ đồng được nói đó là trách nhiệm của BCT thì không thấy BCT nào bị đưa ra pháp luật để xử lý cả. Pháp luật nào trị được BCT nào?

Vụ khai thác Bô xít đến nay các chuyên gia đánh giá không mang lại một chút lợi lộc nào ngoài những tổn thất lớn về an ninh, môi trường… thế nhưng được nói rằng đó là chủ trương của BCT là không một đại biểu Quốc Hội nào dám ý kiến bàn cải nữa. Quốc hội được coi là cơ quan quyền lực cao nhất nhưng nào dám ngăn cản BCT nào?

Đảng vẫn cố làm cho dân hiểu rằng nhà nước ta là nhà nước pháp trị nhưng thực tế trong đảng vẫn hiểu với nhau rằng đó là nhà nước đức trị. Mọi sự may rủi trông chờ vào cái đức của các vị lãnh đạo.

Đảng biết rất rõ rằng nước có giàu, dân có được hạnh phúc, bất công có giảm bớt hay không là hoàn toàn tùy thuộc vào cái đức của các quan lãnh đạo từ thấp lên cao. Đó là lý do tại sao đảng không ngại tốn kém liên tục đẩy mạnh cuộc vận động các quan chức học tập đạo đức Hồ Chí Minh.

Cố lên các ngài lãnh đạo! Nhân dân sẵn sàng nhịn ăn để đóng thuế cho các ngài học tập. Học thật giỏi đạo đức Hồ Chí Minh đi các ngài! Vận mệnh của đất nước, số phận của dân đen chúng tôi là hoàn toàn lệ thuộc vào nỗ lực học tập và trau dồi đạo đức của quý ngài.

*Huỳnh Ngọc Chênh đã từng là Thư ký tòa soạn của tờ Thanh Niên Online

và nguồn 2: danluan.org

Ý kiến

*Hai Lúa (khách viếng thăm) gửi lúc 06:52, 17/02/2012 – mã số 52550

Đây là nhận xét từ rất lâu của mình về Đảng và Nhà Nước VN hiện tại/đương đại, xin chia xẻ cùng tác giả Huỳnh Ngọc Chênh:

Đảng là siêu nhà nước, siêu quyền lực, là ông trùm hoạt động ngoài vòng pháp luật, dựt dây, điều khiển con rối nhà nước, mọi ngành kể cả lập pháp, hành pháp, và tư pháp, và tất cả những cơ quan giả bộ dân chủ như Quốc Hội, Mặt trận Tổ Quốc, truyền thông, văn hóa, giáo dục, tư tưởng, … tất tần tật, cho nên Đảng không những có quyền xử tội nặng nhẹ tùy hứng tình mà còn nắm toàn quyền sinh sát đối với tất cả mọi công-dân-tù-dự-khuyết mang chứng minh thư nhân dân CHXHCNVN. Nó là con ác quỉ vô hồn vô đức mà có tới “trăm tay nghìn mắt” nên rất tàn độc!

*Khách Lò Văn Nhẻn (khách viếng thăm) gửi lúc 15:19, 17/02/2012 – mã số 52591

NHà nước ta không phải là NN pháp trị, cũng không phải là NN đức trị mà là NN đảng trị như đảng đã công nhận “đảng ta là đảng cầm quyền”. Người miền núi hay suy nghĩ cụ thể, khi nghe nói đến “ơn đảng”, có cụ bảo đảng là cái gì tôi không hiểu, đưa đảng đây cho tôi xem. Không ai đưa cho cụ xem đảng như thế nào, có ông đưa ra cái ảnh ông Nguyễn TRường Tô cho cụ xem, cụ bảo cái thằng lưu manh này hiếp trẻ con mà bảo tao biết ơn à? Có người bảo Đảng là băng nhóm tội phạm lưu manh, như vậy NN ta là NN lưu manh trị. Rõ ràng lưu manh trị nên toàn dùng vũ lực khắp nơi, ở Hà Nội thì dùng công an và lưu manh côn đồ đàn áp dân biểu tình, ở Hải Phòng thì dùng công an quân đội và chó đi cướp đất nhà ông Vươn. Ông Vươn đã chôgns lại bọn lưu manh thì dân phải học tập và làm theo ông ta thì sẽ bớt tai họa.

Posted in Đảng CSVN | Tagged: | Leave a Comment »

Chúng tôi, Việt Kiều vẫn còn rất…lấn cấn

Posted by hoangtran204 trên 18/02/2012

Nguyên Dung

Mấy hôm trước tình cờ đọc qua lời phát biểu của ông Dương Trung Quốc: ”Tôi không nghĩ kiều bào còn lấn cấn nhiều về chế độ chính trị…“, trong bối cảnh nhà nước đang ra rả kêu gọi “hòa hợp dân tộc”.

Đọc xong câu phát biểu quả quyết ấy, lòng tôi vẫn có gì rất lấn cấn…

Tôi không thuộc tàn dư chế độ cũ, trái lại gia đình thuộc tầng lớp trí thức được hưởng nhiều ưu đãi của nhà nước. Bản thân tôi lớn lên dưới mái trường XHCN, đã được nhồi nhét kỹ lưỡng đạo đức XHCN, đạo đức người CS, lịch sử chói lòa của dân tộc, cuộc chiến hào hùng chống Pháp, chống Mỹ cứu nước… Tôi cũng bị học thuộc nằm lòng những nhân vật anh hùng có thật và cả không có thật trong lịch sử VN.

Chỉ có điều khi trí não của tôi bắt đầu biết tư duy độc lập thì cũng là lúc tôi bắt đầu tự hỏi mình: Sao một đất nước tươi đẹp với lịch sử hào hùng, những nhà lãnh đạo tuyệt vời gần như thần thánh lại có hàng vạn, hàng trăm ngàn người dân ào ạt sống chết bỏ quê hương mà đi như vậy? Thế rồi tôi bắt đầu ngờ ngợ nhìn lại chung quanh mình…

Thật khủng hoảng khi mỗi ngày vào lớp, những chiếc bàn, ghế trống rỗng, bạn bè cứ thưa thớt dần, thầy cô giáo cũng từ từ biến mất!… Chúng tôi thì thầm với nhau, chúng tôi buồn ngơ ngẩn vì không được nói lời chia tay. Làm sao cắt nghĩa được những đứa bạn học hàng ngày túm tụm chơi đùa, học hành cùng nhau, rồi bỗng dưng biến mất không một lời báo trước? Những cuộc chạy trốn thầm lặng mà quyết liệt những năm tháng đó vẫn ám ảnh tôi tới tận bây giờ.

Trí óc non nớt của tôi không ngừng đặt những dấu hỏi. Có đôi lúc về nhà hỏi bố mẹ thì chỉ nhận được những cái lắc đầu chán ngán của mẹ, tiếng thở dài và lời đáp bâng quơ của bố:

– Đất nước thế này thì không bỏ đi mới là lạ!

Chẳng hiểu gì hơn, tôi bèn mở báo chí ra đọc thì chỉ thấy toàn những tin tức đại loại như: Toàn dân toàn quân quyết tâm thi đua lập chiến công mừng đại hội Đảng, mừng sinh nhật Bác, mừng kỷ niệm chiến thắng v.v…

Hoặc Bộ A, bộ B đã đạt chỉ tiêu, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao…

Toàn những tin tức tốt đẹp, rặt một luận điệu như nhau!

Không một tờ báo nào, không một ai giải thích cho tôi tại sao người VN từ Sài Gòn, Hà Nội tới tận những vùng đèo heo hút gió bấy giờ đều rùng rùng bỏ cha bỏ mẹ, bỏ nhà bỏ cửa, bỏ ruộng vườn để chạy trốn đất nước của mình. Có lần tò mò không chịu nổi, tôi bèn hỏi cô giáo chủ nhiệm lớp. Cô dạy văn, tôi nhớ mãi giọng cô đều đều khi giảng cho chúng tôi những bài thơ của Tố Hữu, và những bài thơ sặc mùi máu lửa cách mạng khác. Khi tôi hỏi cô tại sao ai cũng đi vượt biên hoặc tìm cách đi bảo lãnh, có phải người ta sợ CS phải không cô? Thì cô tái mặt lấm lét nhìn quanh, rồi bảo nhỏ với tôi: Em không được hỏi thế nữa nghe chưa? Hỏi như vậy là vi phạm kỷ luật.”

Sau đó chừng vài tháng, cô cũng biến mất, chúng tôi tới tìm thì hàng xóm bảo cô đi vượt biên rồi, nhà đã bị tịch thu. Một lần nữa chúng tôi lại ngơ ngác!

Chúng tôi, những đứa còn lại tiếp tục đi học với hàng ngàn hàng vạn câu hỏi trong đầu, với nỗi thắc thỏm không biết bao giờ đứa bạn ngồi bên cạnh lại biến mất. Rồi tôi cũng hiểu ra rằng học sinh chúng tôi không có quyền hỏi, không có quyền thắc mắc. Chúng tôi chỉ được quyền học những gì ghi trong chương trình giáo khoa. Dù là những điều vô lý nhất, những điều không có thật…

Các thầy cô giáo vẫn lên lớp, giờ Pháp văn cô bắt chúng tôi dịch ra tiếng Việt những bài văn ca tụng mái trường XHCN, sự độc ác, đời sống nghèo khổ, bất công ở XH tư bản, nơi đó trẻ em nghèo không được đi học. Cô giáo dạy Pháp văn (một nữ tu, và cũng đã từng du học ở Châu Âu) lúc giảng tới đoạn này, đã cau mày, và im lặng vài giây, có lẽ cô áy náy biết mình đang bắt học sinh học những điều bịa đặt!

Thế rồi cũng đến lúc tôi bỏ xứ mà đi, vì thuộc vào diện được ưu đãi nên tôi dễ dàng xin qua Châu Âu du học.

Năm đầu bên trời Âu, tôi vẫn mang trong người một tấm lòng đầy nhiệt huyết, một niềm kiêu hãnh vời vợi của dòng máu VN, dân tộc đã từng đánh thắng Tàu, Nhật, Pháp, Mỹ. Nhưng rồi ngoài cái niềm kiêu hãnh suông ấy, tôi nhận ra rắng mình chẳng có một tí vốn tri thức nào. Tất cả chỉ là những giáo điều học vẹt. Ngay cả lịch sử VN, tôi cũng rất mù mờ. Thế hệ chúng tôi chỉ được học một thứ lịch sử đã bị bóp méo, bẻ cong nhằm ca tụng và thần thánh hóa Đảng và những lãnh đạo Đảng.

Qua sách vở,báo chí nước ngoài tôi mới biết tới vết nhơ lịch sử như Cải Cách ruộng đất, Mậu Thân, những góc nhìn đa khía cạnh của cuộc chiến hai miền Nam Bắc, ai thật sự vi phạm hiệp định Paris v.v…

Câu hỏi cay đắng nhất của tôi là tại sao tôi phải học lịch sử của nước mình qua những thông tin lượm lặt ở nước ngoài? Tại sao và tại sao?

Tại sao những chính sách sai lầm như: Cải Cách ruộng đất, đày đi cải tạo hàng trăm ngàn người lính chế độ cũ, đánh tư sản, đuổi dân đi kinh tế mới, đổi tiền, lại không bao giờ được chính quyền CS công khai đem ra mổ xẻ rút kinh nghiệm? Tại sao lại ỉm đi và thay vào đó là những khẩu hiệu được gào lên từ năm này qua tháng nọ: Đảng CS VN vinh quang dẫn dắt toàn dân đi từ thằng lợi này tới thắng lợi khác? Tại sao và tại sao???

Tôi đi tìm gặp lại những người bạn, những thầy cô năm xưa. Từ khắp các nơi chúng tôi tìm về họp mặt. Giờ đây chúng tôi không phải e dè sợ sệt, nghi kỵ nhau nữa. Chúng tôi có thể nói với nhau tất cả những điều muốn nói.

Cô lớp trưởng năm xưa bây giờ đã thành một doanh nhân thành đạt cười bảo chúng tôi:

Nếu năm xưa, không đi vượt biên thì giờ chắc đang quét rác!

Họ lần lượt kể cho tôi nghe lí do chạy trốn CS của họ. Thời gian đã làm mờ nhạt những ký ức đau đớn. Nhưng phải sống trong hoàn cảnh lúc ấy mới biết cái chết cận kề như thế nào, nguy hiểm rình rập từng người thế nào, nỗi đau kẻ ở người đi to lớn thế nào. Tất cả đều có một câu kết luận chung: Họ bỏ đi ngày ấy chỉ vì không còn sự lựa chọn nào khác!

Qua những câu chuyện kể, lúc ấy tôi mới hiểu ra người ta bỏ chạy, sẵn sàng liều mạng, một sống hai chết, tự do hay là tù tội, kẻ liều mình đi trước phó mặc cho biển cả, cho sự run rủi của trời đất, để có cơ hội bảo lãnh kẻ đi sau. Nhiều gia đình tan tác, những cuộc chia lìa bi thảm, chỉ vì chế độ CS quá hà khắc, quá nghèo đói. Vâng người ta sợ! Phải nói là sợ CS còn hơn sợ cái chết mất xác ngoài khơi.

Tôi cũng gặp lại rất nhiều thầy cô, hơn hai mươi năm sau tôi lại hỏi cô giáo cũ của mình câu hỏi đã từng nung nấu tôi những ngày niên thiếu: Cô ơi ngày ấy cô dạy chúng em về cuộc sống tươi đẹp trong đất nước XHCN, thế cô có tin không? Cô trả lời rằng cô không tin, cô chưa bao giờ tin vào những điều cô dạy chúng tôi dưới mái trường XHCN.

Đau lòng thay cho thế hệ chúng tôi đã buộc phải học những điều mà cả thầy lẫn trò đều biết là dối trá!

Ông Dương Trung Quốc lập luận rằng kiều bào không còn lấn cấn nữa về chính trị!

Thưa ông chúng tôi vẫn còn lấn cấn, rất lấn cấn là khác. Ở hải ngoại hiện giờ có hai nhóm: một nhóm chống cộng cực đoan, dị ứng tất cả cái gì liên quan tới hai chữ CS và HCM. Tôi không muốn bàn nhiều về họ, tuy hiểu và thông cảm cho mối hận thù sâu sắc dẫn tới sự quá khích của họ. Phần lớn đó là những người bị lừa mang quần áo đi học tập một tuần, sau đó bị bắt đi đày hàng (chục) năm dài trong những vùng rừng thiêng nước độc, sinh hoạt ăn uống còn kham khổ hơn cả một con chó, ngay cả chữ tù đày cũng bị bẻ cong để gọi là Học Tập. Đó là những gia đình bị CQ một ngày nọ tới xúc đi kinh tế mới, tịch biên nhà cửa của họ để chia chác cho cán bộ. Đó là hàng vạn con người miền Nam, một sáng đẹp trời bị liệt vào thành phần tư sản và công an ngang nhiên đến tận nhà vơ vét tất cả của cải, vàng bạc. Họ căm thù CQCS vô cùng! Họ càng phẫn hận hơn khi thấy những kẻ khi xưa không ngừng rêu rao chửi bới họ là ăn bơ thừa sữa cặn đế quốc Mỹ nay lại tìm mọi cách lũng đoạn, ăn bớt ăn xén công quỹ quốc gia, để có tiền cho con cái, dòng họ qua Mỹ, cái xứ tư bản xấu xa mà sách giáo khoa VN năm nào đã nói là trẻ em nghèo không được đi học. Những kẻ khi xưa liệt họ vào thành phần tư sản để có cớ cướp bóc tài sản của họ, nay lại giàu có hơn họ hàng ngàn lần, mà sự giàu có lại tới từ tham nhũng, đám người năm xưa đánh tư sản nay nghiễm nhiên trở thành tư sản đỏ mà không sợ ai trừng trị.

Nếu nhà nước thật lòng muốn xóa bỏ hận thù, muốn hàn gắn những vết thương sâu hoắm thì hãy ngừng ngay việc kêu gào hòa hợp bằng miệng. Việc giảm bớt thủ tục nhiêu khê cho Việt kiều về thăm nhà, những cởi mở cỏn con làm sao hàn gắn được hết những vết thương lở loét, những tội lỗi tày đình của quá khứ.

Muốn xóa bỏ hận thù với tầng lớp VK chống cộng này, CQ còn phải nổ lực nhiều hơn nữa. Hãy nói thẳng và nhìn lại lịch sử. Hãy thẳng thắn nhận lỗi đã giam tù không xét xử hàng trăm ngàn người chế độ cũ, và đã phân biệt đối xử con cái họ.

Hãy cho du nhập báo chí, sách vở nói về cuộc chiến Nam Bắc với những cái nhìn đa chiều, những quan điểm của anh lính bộ đội và cả anh lính CH. CQCS không thể  kêu gào hòa hợp trong khi vẫn áp đặt lý luận của mình lên quá khứ, vẫn bóp méo lịch sử. Tất cả những ý kiến trái chiều đều bị chụp mũ là phản cách mạng. Hòa hợp không có nghĩa là kẻ chiến bại phải im mồm, và kẻ chiến thắng mới được quyền độc diễn và độc thoại.

Hãy cùng nhau nhìn nhận những sai sót hôm qua để chữa lành những vết thương thù hận hôm nay.

Trên đây tôi chỉ muốn đề cập một cách sơ xài về những VK chống cộng cực đoan, những con người còn mang nặng nỗi hận thù rất là chính đáng.

Tầng lớp mà tôi muốn nói tới là những người Việt kiều lúc nào cũng hướng về quê hương, yêu nước và muốn cống hiến rất nhiều cho quê mẹ. Họ rất đông đảo, ở khắp năm châu, bốn bể, có tri thức cao, có tấm lòng, rất nhiều trong số ấy đã được đào tạo tại những môi trường tốt nhất. Thử nghĩ nếu thu hút được sự đóng góp của họ thì cơ hội cho VN vươn ra thế giới sẽ nằm trong tầm tay. Nhưng… cũng nên tự hỏi tại sao hòa bình hơn 35 năm rồi, mà lực lượng bà con về giúp đỡ quê nhà lại èo uột thế? Lèo tèo vài ba tổ chức giúp VN về khoa học kỹ thuật , có thấm tháp gì so với hàng triệu kiều bào tại nước ngoài?

Tại sao tới giờ đóng góp của họ chỉ giới hạn trong việc gởi tiền cho thân nhân, thành lập các hội nhóm đoàn thể riêng lẽ làm từ thiện?

Ông Dương Trung Quốc và các ông lãnh đạo có hiểu vì sao không? Tôi nghĩ các ông hiểu, cũng như mọi người đều hiểu tại sao, chỉ có điều phía các ông không ai nhìn thẳng vào vấn đề, mà thay vào đó chỉ biết kêu gào và kêu gào.

Thưa là vì nhóm Việt kiều này tuy họ không mang lòng hận thù sâu sắc với CQ CS, nhưng họ chán và khinh bỉ (xin lỗi vì dùng từ xác đáng) chế độ chính trị tham nhũng, quan liêu, và ngu dốt đang thống trị tại VN.

Xin thưa họ hoàn toàn không có lòng tin vào bộ máy CQ hiện nay tại VN.

Đối với họ, CQ CS đồng nghĩa với tráo trở, khôn vặt, độc tài và tham lam vô tận.

Khi nói về VN, hiện tình đất nước, họ thường thở dài và lắc đầu nguây nguẩy, buông những câu đại loại: Ai mà tin nổi tụi nó?

Hay: Dại gì mà đầu tư ở VN! Tụi nó muốn cướp là cướp! Toàn là luật rừng!

Hoặc: Thôi, làm ăn ở VN nhức đầu lắm, không đút lót không làm gì được đâu!

Đó là những gì chúng tôi vẫn nói với nhau khi bàn về chế độ chính trị và môi trường làm việc tại VN.

Ông chú tôi, VK Pháp, từng được huân chương kháng chiến, đã từng đưa đón các ông lớn CS VN qua Paris ký kết các hiệp định tại Pháp. Lúc về hưu ky ca ky cóp được ít tiền tiết kiệm, cộng thêm đám sinh viên Pháp cũng hùn lại trao cho ông một món tiền. Ông hồ hởi, phấn khởi đem về VN, tính thực hiện giấc mơ cuối đời của mình: xây một ngôi trường tình nghĩa tại cái làng nơi ông sinh ra.

Ba tháng sau ông trở qua, mặt mày tiu nghỉu, tôi hỏi và được ông trả lời rằng CQ địa phương đòi ông xùy tiền thì mới cho xây. Cuối cùng ông quyết định mang tiền về trả lại cho sinh viên Pháp, vì thật lòng không biết cắt nghĩa làm sao với họ về khoản tiền bôi trơn ấy! Tôi vừa thương hại lại vừa buồn cười vì ông là CS lão thành mà còn ngây thơ: Ở VN không bôi trơn thì làm gì cỗ máy chạy?

Chúng tôi luôn nhìn về nước nhà để rồi càng nhìn càng… chán ngán, càng bàng hoàng!

Sống và được giáo dục tại những nước mà luật pháp nghiêm minh, bình đẳng, tự do ngôn luận, tự do phản biện, đại đa số VK không chấp nhận và bất mãn về thể chế chính trị trong nước. Những ý kiến đóng góp của chúng tôi về sự cải tổ xã hội, giáo dục đều như nước đổ đầu vịt. Ngay cả các lãnh tụ thế giới qua VN hội họp, thì những phần phát biểu, “đụng chạm, nhạy cảm” đều bị báo Đảng cắt xén thảm thương huống chi những góp ý của chúng tôi?

Các Việt kiều về nước đầu tư, thử hỏi có ai không bị thuế má hoạch họe để phải xì tiền ra? Thử hỏi có ai không chung chi mà yển ổn làm việc?Thử hỏi ai không bị guồng máy hành chính vật cho tơi tả?

Nền giáo dục băng hoại, trộm cướp tràn lan, nạn tham nhũng hoành hành từ làng quê heo hút tới bản doanh trung ương. Nạn bằng cấp giả, nạn chạy chức chạy quyền. Càng làm chức cao càng vô liêm sĩ, không biết từ chức.

Không có tự do báo chí, văn học. Tiền cứu trợ dân nghèo cũng bị bòn xẻo, hệ thống giao thông bát nháo, dự án công cộng nào cũng bị cắt xén, các quan lớn nhỏ thi nhau ăn vô tội vạ trên quê hương kiệt quệ, nợ nần ngập đầu. Những trí thức phản biện đều bị nhốt giam, quy chụp cái mũ phản động. Vài năm gần đây để đánh lừa dư luận lại dùng quái chiêu: “Quần chúng tự phát ức chế” để thẳng tay đàn áp, đánh đập nhân dân bất mãn.

Những vấn nạn đó làm việt kiều yêu nước đau xót và làm kiệt quệ lòng tin của họ, dẫn tới việc bất hơp tác, thờ ơ với lời kêu gọi của CQ. Thử hỏi nếu Việt kiều ồ ạt kéo về nước làm việc, rồi lập hội lập nhóm, hoặc đi biểu tình thì họ có bị khép vào tội phản động không? Trong khi những điều đó lại hết sức bình thường tại nước ngoài? Hay CQ chỉ muốn Việt kiều cũng ngoan ngoan và dễ dạy như người dân trong nước, lâu lâu cho ăn cái bánh vẽ Cải Cách, Đổi Mới là hài lòng trùm chăn, bịt tai bịt mắt trước mọi bất công của xã hội?

Ngay bản thân tôi, nhớ lại hơn hai mươi năm trước, tôi đau đớn khi khám phá ra mình chỉ học những điều dối trá ở nhà trường. Hai mươi năm sau quay lại vẫn không có gì thay đổi! Cả một xã hội nói dối để sống, để làm việc, để được yên thân, để kiếm chác!

Ngoài đường vẫn giăng đầy những khẩu hiệu sáo rỗng. Càng nhiều khẩu hiệu, đạo đức càng suy đồi, người ta càng chán ghét.

Tóm lại qua kinh nghiệm bản thân tôi nghĩ con đường hòa hợp dân tộc là con đường rất nhiều chướng ngại vật. Việc ra sức kêu gọi bằng mồm các việt kiều đóng góp xây dựng cho nước nhà là một điều khó thành hiện thực lúc này.

Chừng nào cơ chế chính trị trong nước thay đổi thì họa may. Chừng nào hai chữ hòa hợp không mang tính áp chế của phe chiến thắng thì mới nói tới chuyện cởi bỏ hận thù , hàn gắn dân tộc. Chừng nào những sai lầm chết người trong lịch sử không còn bị ém nhẹm, bóp méo, mà được công khai đem ra mổ xẻ trước bàn dân thiên hạ thì mọi người mới sẵn lòng ngồi lại với nhau, hàn gắn trên những đổ nát. Chừng nào?

Nguyên Dung
30/01/2012

nguồn danluan.org

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Hòa hợp Hòa Giải | Tagged: | Leave a Comment »

“gọi Nhà nước “Cộng hòa XHCN Việt Nam” là “Chính quyền Cộng sản…Cách gọi này không chỉ xúc phạm một Nhà nước, mà còn phá hoại quan hệ hợp tác, hữu nghị …giữa VN và Hoa Kỳ.”

Posted by hoangtran204 trên 18/02/2012

Chị Phạm thị Hoài, người phụ trách trang talawas, viết trên blog procontra.asia rằng: Nhà nước Việt Nam không thích bị gọi là “chính quyền cộng sản”. Chị ấy rút ra sự kiện trên sau khi đọc bài bình luận : Dự thảo “Luật Nhân quyền 2012” – Một tư duy lạc hậu trong QHQT, , của tác giả Trần Nguyễn, đăng trên báo Công an Nhân dân Online ngày 14-2 (mời xem ở cuối bài này).

Có lẻ đây là lần đầu tiên một tờ báo nhà nước công khai lên tiếng không thích bị ai gọi là chính quyền cộng sản mà chỉ thích được gọi là CH XHCN VN.

Đặc biệt, khi vào website của đảng CSVN thì không tìm ra chữ Cộng Hòa XHCN Việt Nam ở chỗ nào hết! Mời xem ở đây .

Nhấp chuột vào góc trái, dưới chữ Lãnh đạo Đảng, Nhà nước, sẽ thấy chữ Tổng Bí Thư Đảng ở hàng cao nhất, dưới là Chủ Tịch Nước, dưới nữa là Thủ Tướng, và đứng hạng cuối cùng là Chủ tịch Quốc hội. Chữ Đảng luôn luôn được viết hoa, và đứng trước Nhà nước; chữ nước luôn luôn được viết thường. Bởi vậy, các blogger nói chí phải: đảng viên đảng CSVN quí đảng hơn nước. Thà làm tôi mọi và quì mọp xuống đất thuần phục bọn TQ, để giữ đảng; dẫu TQ có lấy mất đảo Hoàng Sa, Trường Sa, lấn chiếm Biển Đông, lấn chiếm Thác Bản Giốc, lấy Ải Nam Quan, dời cột mốc biên giới ở phía Bắc để lấn sâu vào nội địa VN…thì đảng viên đảng csvn cũng ráng ngậm miệng không dám phản đối. Nếu phản đối, TQ sẽ tung ra các chi tiết rất bất lợi cho đảng về chiến tranh VN, về chiến thắng Điện Biên Phủ, về ông Hồ Chí Minh, về các nhân vật cao cấp lãnh đạo đảng CSVN trong 60 năm qua. Bởi vậy, TQ nói sao, đành nghe vậy chỉ vì sợ đảng mất mặt trước người dân VN.    

Khi họp đại hội đảng, thì đảng viên chọn ai là Tổng bí thư, chọn làm chủ tịch nước, thủ tướng, và chủ tịch quốc hội. Đảng giới thiệu người nào làm chức vụ gì, rồi giả vờ đưa ra Quốc hội cho có vẻ bầu bán, chứ thật ra quốc hội chỉ là các nghị gật, không dám trái ý đảng. 

Đối với một đảng viên đảng cộng sản VN và những người làm việc cho chính quyền, thì đảng là tối cao và thiêng liêng nhất. Đảng đứng trên nhà nước, đứng trên chính quyền trung ương lẫn địa phương. Người bí thư đảng ủy quyết định tất cả mọi vấn đề của xã, huyện, tỉnh, thành phố, quốc hội, cơ quan, công ty, nghiệp đoàn, bộ, bản án của tòa án cũng do bí thư chi bộ quyết định, cho ai đi tù bao nhiêu năm, giam giữ bao lâu, và khi nào được thả…

Dân chúng cũng xem đảng là tối cao, ban mưa móc và ơn huệ cho họ. Bởi bậy, thay vì nói cám ơn, người miền Bắc vẫn thường nói “ơn đảng, ơn chính phủ”, hoặc “ơn đảng, ơn bác” như lời mào đầu câu chuyện.

Vài năm trước, các blogger còn xoen xoét vạch ra sự thật mà lâu nay ít ai chú ý: Đảng còn đứng cao hơn cả các hiện tượng tự nhiên của đất trời bằng cớ là thông qua khẩu hiệu: Mừng Đảng, Mừng Xuân; đảng được chúc mừng trước, rồi mua xuân mới được chúc mừng sau.

Hơn thế nữa, để chỉ rõ lòng trung thành và đã bị thuần hóa, năm 2010, nhân kỷ niệm ngày thành lập, Công an Nhân dân Việt Nam còn trương khẩu hiệu trước trước trụ sở công an ở Hà Nội: CAND chỉ biết Còn Đảng, Còn Mình (xem hình cuối bài).

Vậy, tại sao Trần Nguyễn viết bài bình luận đăng lên tờ báo Công An Nhân Dân lại cho rằng: Dân biểu Chris Smith “gọi Nhà nước “Cộng hòa XHCN Việt Nam” là “Chính quyền Cộng sản…Cách gọi này không chỉ xúc phạm một Nhà nước, mà còn phá hoại quan hệ hợp tác, hữu nghị …giữa VN và Hoa Kỳ”

Dự thảo “Luật Nhân quyền 2012” – Một tư duy lạc hậu trong QHQT

Báo Công An Nhân Dân online

11:14:00 14/02/2012
Trần Nguyễn
Theo một số hãng thông tấn “Dự luật Nhân quyền Việt Nam năm 2012” (The Vietnam Human Rights Act of 2012) do ông Smith, Chủ tịch tiểu ban về châu Phi, Y tế toàn cầu và Nhân quyền đệ trình vừa được tiểu ban này thông qua vào ngày 8/2. Theo Hiến pháp Hoa Kỳ, Dự luật sẽ được trình ra Hạ viện. Nếu Hạ viện thông qua, bước tiếp theo, sẽ được đệ trình tại Thượng viện. Và để Dự luật có hiệu lực, nó phải được Thượng viện thông qua và sau đó được Tổng thống phê chuẩn.

Vào đầu năm nay, ngày 25/1, ông Chris Smith đã có buổi điều trần về Dự luật này, lúc đó văn bản được gọi là “Dự luật Nhân quyền Việt Nam 2011”.

Tại buổi điều trần lần này có những gương mặt quen thuộc, như cựu dân biểu Cao Quang Ánh, Nguyễn Đình Thắng (từ tổ chức Boat People SOS); ông Giám đốc Tổ chức cái gọi là Nhân quyền cho người Thượng; ông John Sifton từ tổ chức Human Rights Watch – một tổ chức chưa bao giờ được cấp phép vào Việt Nam. Điều khôi hài nhất là trong buổi điều trần lần này có mặt Vũ (thị) Phương Anh, được giới thiệu là “nạn nhân buôn người”, với chứng cứ là VPA “bị (Chính phủ Việt Nam) đưa đến một công xưởng ở Jordan, nơi bà nói đã phải làm việc cả ngày lẫn đêm với tiền công ít ỏi”.

Có thể nói, ngôn từ của ông Smith trong buổi điều trần thật sự không phù hợp với tư cách của một chính khách, một chính trị gia, thậm chí không được như một công dân Mỹ bình thường. Ông đã vu cáo trắng trợn Chính phủ Việt Nam rằng “Chính quyền Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục vi phạm tệ hại nhân quyền. Lời khai mà người ta nghe được đã xác nhận rằng việc truy bức tôn giáo, chính trị và sắc tộc tiếp diễn và trong nhiều trường hợp còn tăng nhiều thêm, và rằng nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam tiếp tục đón nhận những kẻ chuyên buôn người lao động cưỡng bức và mại dâm cưỡng bức”. Rồi ông đe dọa: “Cần phải cho thấy, Hoa Kỳ gửi một thông điệp minh bạch tới chế độ Việt Nam rằng họ phải ngừng vi phạm nhân quyền của các công dân của họ”.

Tạm gác lại sự vu cáo trắng trợn của ông Smith, nội dung Dự luật đưa ra cho thấy ông Chủ tịch Tiểu ban nhân quyền Hạ viện và những người soạn thảo Dự luật này vẫn giữ nguyên một cách tư duy, ứng xử lạc hậu đến hết chỗ nói. Đó là:

1 – Ông Smith không hề có một chút tôn trọng nào Quốc hiệu của một dân tộc. Ông gọi Nhà nước “Cộng hòa XHCN Việt Nam” là “Chính quyền Cộng sản”, như cách gọi của những “thuyền nhân”, không có công ăn việc làm, chuyên hành nghề chống Cộng trên đất Mỹ.

Ai cũng biết cách gọi Nhà nước Việt Nam là “Chính quyền Cộng sản” có nguồn gốc từ thời kỳ “Chiến tranh Việt Nam” (1954-1975), từ thời kỳ chiến tranh lạnh giữa hai hệ thống TBCN và XHCN. Cách gọi này không chỉ xúc phạm một Nhà nước, mà còn phá hoại quan hệ hợp tác, hữu nghị đã được tạo dựng trong nhiều năm qua giữa Việt Nam và Hoa Kỳ.

2 – Về nội dung, Dự luật yêu cầu Việt Nam “thả các tù nhân bị bắt giữ vì “sự vận động trong hòa bình cho tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền”, và việc đòi hỏi Việt Nam phải “Đưa ra những tiến bộ vượt bậc trong việc cải thiện luật pháp để ngăn chặn việc hình sự hóa các hoạt động dân chủ”, hàm ý phải thay đổi nhiều Điều luật Hình sự liên quan đến an ninh quốc gia, trật tự công cộng… Đáng tiếc ông Smith không hiểu rằng trong tư duy chính trị hiện đại người ta phải biết tôn trọng quyền dân tộc tự quyết của mỗi dân tộc. Điều này đã được ghi nhận trong Hiến chương Liên hợp quốc và trong “Công ước quốc tế về quyền các quyền dân sự, chính trị”, năm 1966. Điều I Công ước này quy định rằng: “Các dân tộc tự do quyết định thể chế chính trị…” (1) của mình. Xây dựng Hiến pháp và hệ thống pháp luật như thế nào hoàn toàn thuộc quyền của mỗi quốc gia – dân tộc, mà không có bất cứ quốc gia nào, một lực lượng chính trị nào có quyền áp đặt, kể cả Liên hợp quốc.

3 – Về quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, ông Smith vẫn nghĩ rằng, Hoa Kỳ có thể “ra lệnh”, can thiệp thô bạo đối với nhà nước Việt Nam. Ông đưa ra “thông điệp” – Việt Nam “phải ngừng vi phạm nhân quyền của các công dân của họ”.

Lẽ ra với tầm nhìn của một chính khách, một chính trị gia, ông Smith phải hiểu rằng, dân tộc Việt Nam đã từng đứng lên đấu tranh giành lại quyền dân tộc tự quyết, giành lại quyền sống, quyền con người, quyền làm người của mình trong tay nhiều đế quốc hung bạo, trong đó có Mỹ, lẽ nào Chính phủ Việt Nam lại chà đạp lên quyền con người của công dân mình?

Việc trừng phạt những kẻ nào đó vi phạm quy định pháp luật quốc gia hoàn toàn không có nghĩa là vi phạm nhân quyền, ngược lại là việc làm cần thiết để bảo vệ quyền con người của người khác, cho cả dân tộc. Chính phủ nào cũng phải làm như vậy – kể cả Hoa Kỳ.

Thêm nữa, Dự luật này lại đưa ra những đòi hỏi về nhân quyền (theo quan điểm của mình), như là một điều kiện trong quan hệ giữa hai quốc gia. Đây là điều không tưởng. Hơn nữa điều đó còn đi ngược lại xu hướng phát triển giữa hai quốc gia.

Do nhiều nguyên nhân, sự khác biệt nào đó về quan điểm, về pháp luật giữa Việt Nam và Hoa Kỳ là hoàn toàn có thể hiểu được. Nếu hai bên có thiện chí, bằng những hành động cụ thể hợp tác với nhau, giúp đỡ lẫn nhau như tiếp tục tìm kiếm hài cốt liệt sĩ, tẩy rửa chất độc da cam, hỗ trợ nạn nhân chiến tranh… và đối thoại trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau thì hoàn toàn có thể thu hẹp dần sự khác biệt đó. Hơn nữa có thể phát triển tốt đẹp mối quan hệ giữa hai dân tộc

1 – Viện Nghiên cứu quyền con người “Các văn kiện quốc tế cơ bản về quyền con người”, HN, 2002, tr250.

T.N.
*Chữ viết tắt QHQT = Quan Hệ Quốc Tế

Kết hợp với Đài Loan Lừa gạt người dưới miền quê vùng Thanh hoa, Nghệ An, Hà Tỉnh, nộp sổ đỏ, cầm nợ cho ngân hàng lấy 30 Triệu (1500 đô), mua vé máy bay, Đi xuất khẩu lao động theo diện xóa đói giảm nghèo cho người dân nghèo khổ, đi nước ngoài, qua Jordani, làm may, làm 8 giờ ngày, theo VN nói,  220 đô/ tháng + trợ cấp xa nhà, chuyên cần, thành 300 đô tháng, nộp trước 2000 đô, 32 triệu VN, đi 3 năm. Tính toán rằng đi mất có 2000 đô, tháng làm được 300, không tiền thì viết giấy, chuẩn bị đi lao động hợp tác nhờ Ngân Hàng Phát Triển Nông Nghiệp   cho người lao động vay vốn, lấy sổ đỏ thế chấp với ngân hàng, ngân hàng cho vay tiền, lấy tiền này đưa cho công ty dịch vụ xuất khẩu lao động (do con của các cán bộ cao cấp điều hành, mua vé bay và tiền lệ phí dịch vụ) . Khi sang Trung Đông, mỗi người đóng trước cho dịch vụ 2000 đô x 276 người; số tiền 2000 đô này là chưa kể tiền làm hộ chiếu, tiền khám sức khỏe, tiền ăn học về đời sống ở nước ngoài.
Nhiều người đi lao động đòi hỏi ký hợp đồng, nhưng công ty dịch vụ xuất khẩu người lao động lờ đi. Chỉ vào đêm trước khi lên máy bay, họ nói công nhân xuống ký hợp đồng, họ chỉ vào tờ giấy và nói ký vào chỗ này chỗ kia, và không ai có thời gian đọc được tờ giấy này viết cái gì. Người đi lao động nói đó là các tờ giấy bằng tiếng Anh và tiếng Trung Quốc và tiếng Việt, nhưng họ không cho công nhân có thời giờ để đọc, không nói cho công nhân biết đấy là hợp đồng.
Ở Jordan, người lao động làm 15 tiếng mỗi ngày. Giờ  làm từ 7:30 sáng- 11:30; nghĩ 30 phút ăn trưa, sau đó tiếp tục làm từ 12:00 – 6 giờ:30 chiều;  nghĩ 30 phút dăn cơm, rồi làm tiếp từ 7:00 tối-12 giờ đêm.
Người lao động suy nghĩ, chiếu theo hợp đồng thì làm 8 tiếng sẽ được  300 đô; nay làm 15 tiếng mỗi ngày chắc  sẽ được lãnh tiền gấp đôi. Về ăn uống, mỗi tuần ăn 1 cánh gà, 1 tuần được ăn 1 con cá, sáng ăn cháo, trưa chiều ăn bắp cải xào mở cừu. Qua 29-1-2008, làm 10 ngày, lãnh lương, được 10 đô la!
Hỏi lương sao ít thế, thì chủ hãng may bảo là thử việc, nên đó là lương thử việc. Người có tay nghề quá cứng cũng lãnh chừng đó tiền. Người qua trước, đã làm 1-2 tháng rồi được lãnh 80 đô/ tháng; người đã làm  4- 5 tháng thì lãnh 120 đô tháng. Không có ai lãnh được 200 tháng như công ty xuất khẩu lao động bên VN đã nói trước khi qua  Jordan.
Năm đó, 2008, VPA 26 tuổi. Nhiều người lao động viết đơn hỏi rõ tiền lương, VPA dịch qua tiếng Tàu cho chủ là người Đài Loan. Các lao động tin rằng vào chính phủ. Vì  chính phủ nói phải là chính xác, vì họ là người lãnh đạo của đất nước. Xin chủ  chỉnh mức lương và mức giờ làm việc theo lời hứa hẹn, để người lao động yên tâm làm việc trong 3 năm. Nhưng người chủ Trung Quốc nói: chúng tôi đã làm việc đúng (theo hợp đồng), các cô muốn biết thêm, hãy gọi điên thoại về hỏi ông chủ bên VN. công nhân lao động liền điện thoại hỏi quản lý công ty tên là La Thanh Khương, chị ấy nói là cứ đi làm đi, sẽ liên lạc với ông chủ ở Jordan sau. Trong khi chờ đợi công ty bên VN liên lạc qua nói chuyện với chủ hãng, công nhân VN đã không đi làm.
Chủ bắt đầu cắt khẩu phần ăn, cắt điện, cắt nước, của công nhân và kêu cảnh sát Jordan đến đàn áp, đánh đập, bắt công nhân đi làm.VPA cầm cell phone cụp lại hình ảnh của công nhân bị hộc máu mũi, máu miệng, máu tai, túm nhấc đầu. Ngu si dốt nát mà tin vào lời của những người đưa công nhân đi xuất khẩu lao động. Gọi điện về VN cũng ko được cứu giúp. Báo TT đăng 1 mẫu tin nhỏ, 276 lao động VN bị đánh đập và bỏ đói ở Jordan. Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng đọc được mẫu tin ấy, và đã điện thoại hỏi người lao động bên Jordan có cần giúp đỡ gì không. Sau đó, ông đã nhờ người cầm 3000 đô đến cho 276 lao động VN có tiền ăn. VPA là người nhận tiền và liên lạc với tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng.
Trần Việt Tú làm ở lãnh sự quán Ai Cập, Trương Xuân Thanh ở bộ ngoại giao, ông Tạo bộ lao động, đem 12 người qua Jordan, bảo các công nhân hãy tiếp tục đi làm, và nói VPA đã nhận tiền của phản động, nhận tiền của “tên” Thắng là một tổ chức chống lại chính phủ VN. Các ông này nhìn đã nhìn thấy các công nhân Ngọc và Vang bị đánh và đã gần chết, nhưng họ cũng không lo giúp đỡ cứu chữa hay đưa những người này đi bệnh viện để cứu chữa cho các công nhân này.
một chính phủ cai trị đất nước trong 56 năm, mà không đề ra được kế hoạch tạo công ăn việc làm cho người dân, cuối cùng phải xuất khẩu người dân ra nước ngoài đi làm thuê. Vừa được nhiều mối lợi cho đảng là: những người dân phải cầm có nhà cửa ruộng vườn cho ngân hàng của nhà nước, ngân hàng cho vay tiền có lãi, công ty dịch vụ XK người lao động do các c
54 phút- có phụ đề tiếng Anh.

Posted in Đảng CSVN | Leave a Comment »