Trần Hoàng Blog

Ông André Menras Hồ Cương Quyết trò chuyện cùng diễn đàn X-Cafe (Phần 2)

Posted by hoangtran204 trên 09/02/2012

Phần Giới thiệuPhần 1

Diễn đàn sẽ lần lượt đăng những trả lời của ông André Menras Hồ Cương Quyết đến các câu hỏi của những thành viên và khách viếng thăm diễn đàn X-Cafevn. Tất cả các bản dịch sang tiếng Việt đã được ông Hồ Cương Quyết xem trước, hiệu đính và đồng ý.

Thành viên Diên Vỹ hỏi:

Xin hỏi ông André HCQ:

Theo thông tin được biết thì cuốn phim của ông được sự ủng hộ của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết. Thế thì sau khi cuốn phim không được chiếu ở VN, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết có phản ứng hoặc nhận xét gì về việc này hay không?

Có những ai trong chính quyền âm thầm ủng hộ việc làm của ông nhưng vì vị trí tế nhị của họ nên không thể công khai? Họ có thái độ gì về sự kiện cấm chiếu phim không?

Cám ơn ông.

Ông Hồ Cương Quyết trả lời:

Nguyên văn:

Comme vous le comprenez, ce film ne touche pas que la situation tragique des pêcheurs même si c’est cela l’essentiel qu’il se propose de montrer. Ce film est clairement situé dans le cadre des relations très contradictoires entre le Vietnam et la Chine, entre le Parti Communiste chinois et le PCV. Parler des pêcheurs c’est aussi dénoncer l’agression chinoise, sa sauvagerie, son caractère illégitime. Aider les pêcheurs à coller à leur mer et à leurs îles c’est les aider à gagner leur vie mais aussi c’est la meilleure façon de résister à l’agression de Pékin. Montrer le triste sort des familles et la façon dont elles vivent c’est aussi montrer qu’elles ne sont pas assez aidées, protégées, que la stratégie de défense de la mer du Vietnam n’est pas suffisante pour prétendre faire face à la cohérence, la globalité, la puissance de la stratégie chinoise. C’est mettre le doigt sur un point faible de la politique vietnamienne actuelle.
Ce que je veux dire par là , c’est que les origines et les implications de la situation humaine des pêcheurs est éminemment politique et que c’est un débat et peut-être aussi un combat à l’intérieur du Vietnam, des organes dirigeants du PCV et de l’Etat. Si le Président m’a soutenu, c’est d’abord qu’il a de l’amitié pour moi, pour ce que j’ai fait dans le passé aux côtés de la majeure partie du peuple vietnamien. C’est aussi qu’il sait que je ne suis pas intéressé par l’argent, qu’on ne peut m’acheter, me manipuler, que je n’appartiens à aucun clan, à aucun parti, que je n’ai aucune ambition politique, que je suis sincèrement dévoué à l’indépendance du Vietnam et à l’amitié que j’ai nouée avec les pêcheurs. Que je ne trahirai jamais cela.

Alors, je pense que, dans la situation présente, son intervention pour m’aider a été courageuse et je le respecte pour cela. Je ne me permettrai pas de lui demander des détails sur ses relations qui ne concernent que lui.

Si vous suivez bien l’actualité vietnamienne vous pourrez déceler, même dans les informations filtrées que donnent les journaux officiels que la ligne politique avec la Chine n’est pas uniforme. Elle est très nuancée, selon qui déclare quoi. Et , surtout, elle est changeante. En particulier ces derniers temps avec les luttes patriotiques qui sont apparues à Saigon ,à Ha Noi et dans d’autres villes de province. Il y a aussi des points où l’influence économique et donc politique chinoise est très forte et des endroits où elle l’est moins…Où les dirigeants vietnamiens y sont plus ou moins sensibles … Après l’interdiction du film , j’ai fait l’objet de deux très beaux articles , très élogieux, de mon combat pour Hoang Sa, pour les pêcheurs, dans les numéros de printemps du magazine Thanh Nien et Nguoi Lao dong…Vous savez que les articles doivent avoir le feu vert des rédactions, elles mêmes contrôlées strictement par le très politique Bo Thong tin Van hoa…et donc, les dirigeants politiques…J’ai donc pris ces articles comme des messages indirects de soutien à ce que je faisais … D’autres signes montrent qu’il faut se garder d’être manichéens : tout n’est pas et n’a jamais été tout noir ou tout blanc. On ne doit jamais accuser, condamner des gens en bloc, définitivement. On doit toujours laisser des portes ouvertes car la réalité change et les gens aussi. Nous avons besoin d’unité pour gagner et nous devons tout faire, malgré les très grands obstacles pour en garantir un minimum. Dans la longue résistance à la pression chinoise où nous sommes engagés, il nous faut beaucoup de clairvoyance, d’intelligence et de tolérance pour toujours aller à l’essentiel : ici, dans le cas du film : la protection concrète des pêcheurs pour qu’ils continuent d’occuper notre mer et pour le Vietnam, l’affirmation toujours plus forte à l’intérieur du pays et sur la scène internationale des droits souverains du Vietnam sur Hoang Sa. En gardant toujours le cap d’une lutte basée sur le respect du droit international et avec des actions pacifiques. Sans quoi, la loi de la jungle prévaudra et sur ce terrain, les dirigeants chinois sont les plus forts.

Bản dịch của thành viên hdat:

Như các bạn biết, bộ phim này không chỉ nói về hoàn cảnh khốn khổ của ngư dân mặc dù đây là chủ đề khởi đầu của nó. Bộ phim này rõ ràng là nằm trong bối cảnh quan hệ đầy mâu thuẫn giữa Việt Nam và Trung Quốc, giữa Đảng Cộng sản Trung Quốc và Đảng Cộng sản Việt Nam. Phim nói về những ngư dân, nhưng nó cũng tố cáo dã tâm xâm lược của Trung Quốc, với tính hoang dã rừng rú bất hợp pháp của nó. Giúp đỡ ngư dân bám biển và các đảo chẳng những giúp họ kiếm sống mà còn là cách tốt nhất để chống lại sự xâm lược từ Bắc Kinh. Hoàn cảnh cuộc sống đáng buồn của các gia đình ngư dân cho thấy rằng họ không được hỗ trợ, bảo vệ đầy đủ, rằng chiến lược bảo vệ biển của Việt Nam là không đủ để đối phó với Trung Quốc khi họ tập trung toàn bộ sức mạnh cho vấn đề. Điều này là để xác định một trong các điểm yếu của chính sách Việt Nam hiện nay.

Qua bộ phim tôi muốn nói rằng nguồn gốc và tác động của tình hình hiện tại lên các ngư dân hoàn toàn mang tính chất chính trị, và sẽ sinh ra các cuộc tranh luận và có thể là một cuộc đấu tranh nội bộ ở Việt Nam, ở các cơ quan cao cấp của Đảng cộng sản và các cơ quan của chính quyền. Nếu Chủ tịch (Nguyễn Minh Triết) đã hỗ trợ tôi, thứ nhất là do tình bạn mà ông ta dành cho tôi, cho những gì tôi đã làm trong quá khứ sát cánh với hầu hết những người Việt Nam. Thứ đến là ông ta biết rằng tôi không quan tâm đến tiền bạc, không ai có thể mua hay điều khiển được tôi, tôi không thuộc bất cứ một băng đảng nào, tôi không có tham vọng chính trị, tôi thực sự chân thành đối sự độc lập của Việt Nam và tình bạn của tôi với các ngư dân. Tôi sẽ không bao giờ phản bội nó.

Do vậy, tôi nghĩ rằng trong tình hình hiện nay, sự can thiệp của ông ta đã khuyến khích tôi và tôi tôn trọng ông ta vì điều đó. Tôi không cho phép bản thân mình đòi hỏi các chi tiết về các mối quan hệ riêng của ông ta.

Nếu bạn đọc tin tức Việt Nam bạn có thể phát hiện ngay cả trong những thông tin được chọn lọc trên các tờ báo chính thức rằng đường lối, chính sách đối với Trung Quốc cũng không nhất quán. Nó rất mơ hồ, tùy thuộc vào người nói. Và, trên tất cả, nó có thể hiểu sao cũng được. Đặc biệt là gần đây với các cuộc biểu tình yêu nước đã diễn ra ở Sài Gòn, Hà Nội và thành phố khác. Có nơi mà Trung Quốc có nhiều ảnh hưởng kinh tế và chính trị và cả có nơi mà họ có ít …, nên các nhà lãnh đạo Việt Nam có nhiều hay ít quan tâm …

Sau khi bộ phim bị cấm, có hai bài rất hay nói về cuộc đấu tranh của tôi cho Hoàng Sa, cho các ngư dân, được đăng trên số đầu Xuân của tạp trí Thanh Niên và Người Lao Động, … bạn biết, các bài viết phải có được sự đồng ý của ban biên tập dưới sự kiểm soát chặt chẽ của cơ quan chính trị là Bộ Văn Hóa Thông Tin … tức là các nhà lãnh đạo chính trị … Tôi coi các bài này là thông điệp gián tiếp của chính quyền hỗ trợ cho những gì tôi đã làm … Còn có những dấu hiệu khác, nhưng cần phải cẩn thận không được chủ quan vì : không có gì hoàn toàn trắng cũng như không có gì hoàn toàn đen. Không bao giờ nên buộc tội ai một cách chắc chắn. Mọi cánh cửa nên mở rộng vì hoàn cảnh có thể thay đổi, con người cũng vậy. Chúng ta cần đoàn kết để giành chiến thắng và chúng ta phải làm tất cả mọi thứ để vượt qua những trở ngại dù rất lớn để có được kết quả ban đầu dù nhỏ. Trong cuộc kháng chiến dài chống áp lực Trung Quốc, mà chúng ta nguyện tham gia, chúng ta cần phải khôn khéo, có tầm nhìn xa và lòng bao dung để luôn luôn tập trung vào vấn đề chính, ví dụ như trong phim : bảo vệ một cách cụ thể các ngư dân, những người làm sống biển, là khẳng định mạnh mẽ chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa chẳng những cho người dân trong nước mà cho cả Quốc tế thấy. Cuộc đấu tranh của chúng ta luôn luôn dựa trên cơ sở tôn trọng hòa bình và các hiệp ước quốc tế. Nếu không, luật rừng sẽ thắng thế và trong lĩnh vực này, các nhà lãnh đạo Trung Quốc mạnh hơn ai hết.


Thành viên Wasabi hỏi:

Tui vào đây chơi, nên làm biến đặt câu hỏi lung tung mấy nhân vật khách mời của cà. Nhưng hôm nay phá lệ cho dzui.

1/ Mr Ho, ông có cảm giác như thế nào khi nhiều người Việt Nam nói tiếng Tây như gió thì đó là một chuyện bình thường, còn một người Tây nói được tiếng Việt thì được nhiều người Việt hâm mộ? Mr Ho có nghĩ đó là bản tính của dân tộc nhược tiểu vui mừng khi có người của xứ văn minh hiểu được văn hóa của họ?

2/ Mr Ho, ông có cảm thấy ông đang bị đảng cộng sản Việt Nam lợi dụng ông để tuyên truyền không? Tuyên tryền về thứ gì, đó là tuyên truyền cho những người con đất Việt bỏ xứ đi hàng chục năm, nay tới tuổi về hưu thì nên quây về cố hương, vì người Tây còn yêu văn hóa và nước Việt thì người việt tại sao không.

Ông Hồ Cương Quyết trả lời:

Nguyên văn:

1/ Votre question est une bonne question. Sur le plan technique, je pense que tout d’abord la langue vietnamienne est plus difficile à parler pour un occidentale qu’une langue occidentale pour un Vietnamien. Pour de nombreuses raisons en particulier celle des accents qui, enchaînés sur des monosyllabes ne permettent pas l’erreur sur le ton employé , sous peine de véritables catastrophes qui, pour certaines font rire et pour d’autres font pleurer. Je me souviens de Mac Namara qui devant les troupes d’élite de l’armée du Sud à Saigon, a voulu conclure son discours par la formule que lui avait écrite ses conseillers : « Việt Nam Muôn Năm!“ et le malheureux avait déclaré le plus sérieusement du monde: Vịt Nam muốn nằm!, ce qui n’était pas franchement une invitation au combat.Il m’arrive moi aussi d’avoir des accidents de prononciation assez spectaculaires. Si vous ajoutez à cette difficulté celles dues aux prononciations régionnales ( allez donc parler aux pêcheurs du Quang Ngai si vous êtes de Saigon ou de Ha noi !) et aux termes particuliers à chaque terroirs, on comprend que des occidentaux à l’appareil phonatoire et auditif déjà bien formaté aient du mal à se faire comprendre quand ils tentent de courageuses phrases en Vietnamien!

Mais il y a un deuxième aspect culturel et psychologique, à votre question. Une langue est le reflet d’une culture. Pratiquer cette langue c’est pénétrer plus profondément dans cette culture et , inversément, si vous êtes déjà familiarisé avec la culture, vous comprendrez et pratiquerez plus aisément la langue. Pour parler, bien parler une langue, il fait aimer les gens du pays et vouloir aller vers eux, y être bien accueilli…Bien parler une langue étrangère c’est souvent un acte d’amour. C’est essentiel.

Enfin, selon moi , la langue est aussi le reflet d’une économie. Plus un pays est fort économiquement et plus sa langue a des chances de rayonner. Pourquoi le français, langue de référence il y a seulement quelques décades est en sérieuse perte de vitesse par rapport à l’anglais (américain) aujourd’hui? Parce que l’économie de la France est sérieusement sur le déclin et que l’économie américaine ( même si actuellement elle est en pleine régression) a carrément dominé le monde ces au cours des deux dernières décennies. Ainsi, si le Vietnam se développe au niveau économique et de façon indépendante, si le Vietnam produit, exporte, augmente ses échanges sur des bases nationales , alors le Vietnamien sera de plus en plus parlé par des étrangers. C’est une réalité objective. On constate déjà dans le vietnam actuel une progression sensible du nombre de jeunes étrangers qui se lancent sans complexe dans l’apprentissage et la pratique de la langue vietnamienne, alors que certains Viet Kieu qui avaient eu ttendance à la délaisser pour leurs enfants, reviennent vers elle, créent des cours de vietnamien dans le pays , la ville où ils vivent…

2/ Cher ami, jamais personne ne m’a dicté ce que je devais faire. A aucun moment de ma vie. Tout ce que je fais est volontaire , indépendant. Mon compte bancaire a toujours été pauvre et ma maison très modeste. Je me suis battu aux côtés de ceux que vous appelez les Viet Cong parce que c’était la seule façon de faire cesser cette sale guerre dont la principale cause était l’agression étrangère. Les bombes et les produits chimiques ont arrêté de pleuvoir sur le Vietnam, on n’enferme plus des centaines de milliers de pauvres gens derrière des barbelés, même s’il existe hélas actuellement des emprisonnés politiques ( ce qui est inacceptable) il n’y aucune comparaison avec les dizaines de milliers d’entre eux pendant l’ancien régime, les tortures , les cages à tigre… Non, je ne regrette pas une seule seconde le combat que j’ai mené, y compris mes années de jeunesse passées en prison, car je pense qu’il a fait avancer le Vietnam et qu’il a apporté un soulagement à son peuple. Actuellement, il qu’il s’agit d’aller plus loin vers une société civile et de droit, vers la défense de l’indépendance et de l’unité acquises, je ne me laisserai manipuler par aucun de ceux qui prennent pour prétexte la question des pêcheurs pour attaquer le régime. J’ai beaucoup de choses à reprocher au régime actuel, y compris des choses graves. Mais comme je l’ai dit à Dien Vy, il faut être positif pour aller à l’essentiel et faire avancer notre objectif commun. Je pourrais vous raconter bien des atrocités que j’ai vécues personnellement ainsi que mes amis sous l’ancien régime. Beaucoup de Vietnamiens , hélas, pourraient sans mentir parler des jours , des années terribles et humiliantes qu‘ils ont vécus dans des camps de rééducation , des errances en mer, des camps d’accueils à l’étranger, du déracinement déchirant avec le pays natal, la famille…les amis Je pense qu’il ne faut rien oublier mais je pense aussi que rester sur ces pages du passé ne règlera jamais les problèmes du présent qui eux sont là , devant nous. Alors, pour moi, il n’y a pas de propagande ( c’est un mot que je n’aime pas). Il y a seulement la réalité telle que je la vis et c’est cela qui me guide et c’est cela que je raconte. Je ne prétends pas détenir la vérité mais, malgré mes rides je peux dire que je n’ai jamais trahi mes vingt ans, que l’idéologie chez moi ne prendra jamais le pas sur l’humain et que je suis fier, chaque matin de me regarder dans la glace.

Bản dịch của thành viên hdat:

1/ Bạn đã đặt một câu hỏi hay. Thứ nhất, tôi nghĩ nói chung người phương Tây gặp khó khăn khi nói tiếng Việt hơn là người Việt nói một ngôn ngữ phương Tây. Có nhiều lý do, trong đó đặc biệt là cách nói, âm điệu lên xuống với các từ được nối thành câu, không cho phép có lỗi, nếu không sẽ là thảm họa, có khi làm cho bạn cười và lại làm cho người khác khóc. Tôi nhớ rằng khi MacNamara đứng trước những người lính hàng đầu của VNCH muốn kết thúc bài phát biểu của mình với câu tiếng Việt mà các cố vấn đưa cho ông ta : “Việt Nam muôn năm” và ông ta đã không may phát âm thành: Vịt Nam muốn nằm, hoàn toàn không có nghĩa cổ vũ cho các trận đánh. Ngay cả tôi cũng đã gặp nhiều “tai nạn” ngoạn mục khi phát âm. Thêm vào đó là sự khác nhau giữa các địa phương, chẳng hạn như bạn ở Sài Gòn hay Hà nội mà đi nói chuyện với các ngư dân ở Quảng Ngãi thì sẽ thấy. Vì vậy, mà chúng ta hiểu rằng tại sao mà những người phương Tây mặc dù được học với các dụng cụ âm thanh tân tiến mà còn phải dũng cảm lắm khi nói một câu tiếng Việt.

Thứ hai là vấn đề về văn hóa và tâm lý. Ngôn ngữ là một sự phản ánh của văn hóa. Thực hành ngôn ngữ là thâm nhập sâu hơn vào nền văn hóa và ngược lại, nếu bạn đã quen thuộc với nền văn hóa, bạn sẽ hiểu và sử dụng ngôn ngữ dễ dàng hơn. Muốn nói chuyện, nói chuyện tốt một ngôn ngữ, thì phải yêu người dân của đất nước đó và được họ chấp nhận … Khi nói một tiếng của một dân tộc nào tốt, bạn đã thể hiện tình yêu của mình với dân tộc đó. Điều này rất quan trọng.

Và cuối cùng, tôi nghĩ rằng ngôn ngữ cũng là một sự phản ánh của một nền kinh tế. Các quốc gia có nền kinh tế mạnh thì ngôn ngữ của họ cũng có nhiều cơ hội tỏa sáng. Tại sao tiếng Pháp, cách đây chỉ vài chục năm còn là thứ tiếng chuẩn mà nay đã bị tiếng Anh (Mỹ) bỏ xa ? Bởi vì nền kinh tế của Pháp suy giảm trầm trọng và nền kinh tế Mỹ (mặc dù hiện tại nó đang trong tình trạng trì trệ) đã ngự trị thế giới trong hai thập kỷ qua. Vì vậy, nếu Việt Nam phát triển kinh tế một cách độc lập, nếu Việt Nam tăng sản xuất, xuất khẩu, thương mại của mình, thì tiếng Việt sẽ được nhiều người nước ngoài sử dụng hơn. Nó là một thực tế khách quan. Hiện ở Việt Nam số thanh niên nước ngoài học và thực hành tiếng Việt đã gia tăng đáng kể. Trong khi đó, một số Việt Kiều một thời gian “lãng quên” tiếng Việt với con cái, nay mở lại những lớp học tiếng Việt ở quốc gia, thành phố nơi họ sinh sống.

2/ Bạn ạ, không ai có thể ra lệnh cho tôi phải làm gì. Bất kể khi nào trong cuộc đời tôi. Tất cả những gì tôi làm là tự nguyện không phụ thuộc vào ai. Tài khoản ngân hàng của tôi luôn luôn ít ỏi và ngôi nhà của tôi cũng khiêm tốn.

Tôi đã chiến đấu bên cạnh những người mà bạn gọi là Việt Cộng bởi vì nó là cách duy nhất để ngăn chặn một cuộc chiến tranh bẩn thỉu mà nguyên nhân chính là sự xâm lược của nước ngoài. Bom và hóa chất đã ngừng rãi trên Việt Nam, hàng trăm ngàn người không còn bị chặn sau những hàng rào dây thép gai. Mặc dù hiện nay tình trạng chính trị bị đầu độc (điều không thể chấp nhận) thì cũng không thể so sánh với hàng chục ngàn người dưới chế độ cũ (VNCH) bị tra tấn, nhốt trong chuồng cọp … Không, tôi không hối tiếc một giây nào về cuộc chiến mà tôi tham gia, với cả những năm thời trai trẻ của tôi trong nhà tù, bởi vì tôi nghĩ rằng nó đưa Việt Nam tiến về phía trước và giảm những nỗi đau của người dân.

Hiện nay, vấn đề là đưa Việt Nam tới một xã hội dân sự và pháp luật, để bảo vệ độc lập và sự thống nhất đã đạt được. Tôi sẽ không để bất cứ ai lợi dụng vấn đề ngư dân để chống lại chính quyền. Tôi cho rằng chế độ hiện hành có nhiều điều sai trái, bao gồm cả những điều nghiêm trọng. Nhưng, như tôi đã nói ở phần trả lời cho bạn Diên Vỹ, nên có cái nhìn tích cực đến những điều cơ bản và tập trung cho mục tiêu chung của chúng ta.

Tôi có thể kể cho bạn biết những tội ác của chế độ cũ (VNCH) mà cá nhân tôi và bạn bè đã có kinh nghiệm. Nhiều người Việt Nam, than ôi, không cần phóng đại cũng có thể nói ngày qua ngày, năm qua năm về những cái gì khủng khiếp và nhục nhã mà họ đã trải qua trong các trại cải tạo, lênh đênh trên biển, trong các trại tị nạn chuyển tiếp, tan nhà tan cửa, mất bạn bè gia đình …

Tôi nghĩ rằng không có gì nên quên, nhưng tôi cũng nghĩ rằng nếu ở lại trên các trang sử này của quá khứ, chúng ta sẽ không bao giờ giải quyết vấn đề của hiện tại và của tương lai. Vì vậy, đối với tôi, đây không phải là tuyên truyền (một từ tôi không thích). Chỉ có thực tế như tôi đã thấy và đó là những gì chỉ đường cho tôi và đó là những gì tôi nói. Tôi không nói là sự thật thuộc về tôi, nhưng với những nếp nhăn trên trán, tôi có thể nói rằng tôi không bao giờ phản bội thời trai trẻ 20 tuổi của tôi với một tư tưởng không bao giờ đứng trên quyền lợi của người khác và tôi tự hào về mình mỗi sáng khi tôi nhìn vào gương.


Thành viên Cafe001 hỏi:
Xin trân trọng và cảm phục kính chào bác Hồ Cương Quyết, một công dân Việt Nam thực sự yêu nước Việt Nam bằng hành động thiết thực và hữu ích.

Thưa bác, cho phép tôi được hỏi ba câu hỏi:

1- Trong quá trình bác làm phim về Hoàng Sa, bác có được sự hỗ trợ (hoặc sự cản trở) nào không từ phía chính quyền Việt Nam?

2- Về bản chất, sự tham gia vào “chiến cuộc” của bác ở miền Nam trước đây và đối với Hoàng Sa hiện nay có khác nhau gì không?

3- Bác nhận xét như thế nào về lòng yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam hiện nay .

Chân thành cám ơn bác trước.

Kính chúc bác cùng gia đình dồi dào sức khỏe và vạn sự như ý.

Ông Hồ Cương Quyết trả lời:

Nguyên văn:

1. La télévision d’HCM ville m’a aidée à réaliser ce film, fourni une équipe (cameraman, preneur de son, interprète, chauffeur , voiture) pour aller tourner le film à Ly Son et Binh Chau ( Quang Ngai). Elle a mis à ma disposition ses studios et un monteur d’images et de son . Ce qui veut dire qu’elle a supporté l’essentiel des frais matériels sans lesquels je n’aurais pas pu réaliser ce film.
Par la suite, je n’ai reçu aucune aide pour m’aider à le projeter.

2. Il n’a aucune différence sur le fond entre mes combats passés et mes combats actuels pour Hoang Sa. Ils sont non violents. Se basent sur le respect des droits des peuples et des droits de l’homme. Tous sont animés de mon attachement particulier au Vietnam et à son peuple.

3. Beaucoup de gens parlent des jeunes vietnamiens d’aujourd’hui. Certains disent souvent qu’ils sont différents de la génération précédente. Naturellement et heureusement ! . Qu’ils ont grandi dans des univers complètement différents. D’autres disent qu’ils ne sont guidés que par la consommation, par l’argent, par l’apparence extérieure, qu’ils imitent docilement la (les) jeunesse (s) des pays occidentaux, que leurs racines culturelles sont fragilisées, qu’ils sont les produits d’une société où la loi du plus fort est celle du plus riche, d’une éducation qui ne favorise ni l’esprit critique ni la recherche personnelle libre, ni l’expression, ni la libre création. Certainement, il ya une part de vrai dans tout cela. Mais on ne peut pas parler des jeunes en général. Il ya ceux des villes, ceux des villages, ceux des hameaux, ceux de la mer , ceux des zones de montagnes reculées. Selon où on est né et où on vit, l’environnement humain et culturel est différent et les jeunes sont différents.

Mais ce qui les unit tous, c’est l’attachement au pays natal, à la famille. On voit bien le grand mouvement national qui secoue la période du Tet. Certains ont économisé toute l’année pour rentrer quelques jours au pays natal ! Non, quoique disent certains et malgré tous les défauts que l’on peut trouver aux jeunes d’aujourd’hui (dont ils ne sont pas toujours responsables) , l’attachement des jeunes à la terre natale et au pays natal reste encore très fort. Et je suis convaincu que s’ils le sentent en danger, ils seront prêt à le défendre.

Bản dịch của thành viên hdat:

1. Đài truyền hình TP Hồ Chí Minh đã giúp tôi để làm cho bộ phim này, cung cấp một đội ngũ (người quay phim, người thu âm thanh, phiên dịch viên, lái xe, ô tô) để quay bộ phim ở Lý Sơn và Bình Châu (Quảng Ngãi). Họ để tôi sử dụng các phòng làm phim và người sửa hình ảnh và âm thanh. Điều này có nghĩa rằng họ đã gánh chịu nhiều phí tổn nguyên vật liệu, mà không có chúng thì tôi không thể làm được bộ phim này.

Sau đó, tôi không nhận được bất cứ giúp đỡ nào để chiếu phim.

2. Không có sự khác biệt đáng kể giữa các trận đấu trong quá khứ và trận đấu hiện nay cho Hoàng Sa, tất cả đều là bất bạo động. Chúng dựa trên sự tôn trọng quyền của các dân tộc và nhân quyền. Tất cả đều từ sự gắn bó đặc biệt của tôi với đất nước và người dân Việt Nam.

3. Nhiều người nói về giới trẻ Việt Nam ngày nay. Một số người nói họ khác các thế hệ trước. Tự nhiên và vui vẻ! Bởi vì, họ lớn lên trong thế giới hoàn toàn khác.

Những người khác nói rằng họ bị lèo lái bởi ham muốn hưởng thụ, bởi tiền bạc, bởi bề ngoài, họ bắt chước thanh thiếu niên ở các nước phương Tây. Gốc rễ văn hóa của họ đang bị lung lay. Họ là các sản phẩm của một xã hội, nơi mà kẻ mạnh nhất là những kẻ giàu có. Họ chịu một nền giáo dục không khuyến khích tư duy phê phán, không tự do tìm tòi, không sáng tạo. Chắc chắn có những thanh niên như thế. Nhưng chúng ta không thể nói như vậy cho toàn bộ giới trẻ nói chung. Có những người ở thành phố, những làng mạc, những thôn, xóm, những người sống trên biển, những người ở các vùng núi xa xôi. Tùy thuộc vào nơi được sinh ra, nơi sống, môi trường con người xung quanh và văn hóa khác nhau mà những người trẻ cũng trở thành khác nhau.

Nhưng cái mà có thể qui tụ được tất cả là sự gắn bó quê hương, gia đình. Chẳng hạn chúng ta thấy số lượng người di chuyển nhiều như thế nào nhân dịp Tết. Nhiều người đã phải tiết kiệm cả năm để có được một vài ngày xum họp gia đình! Không, dù có những người chỉ trích và mặc dù tất cả các lỗi có thể được tìm thấy trong thanh thiếu niên ngày nay (họ không phải là người duy nhất chịu trách nhiệm), thì sự gắn bó của những người trẻ tuổi với nơi sinh ra, với quê hương vẫn còn rất mạnh. Và tôi tin rằng nếu cảm thấy bị đe dọa, họ sẽ sẵn sàng bảo vệ mảnh đất quê hương của họ.


Thành viên Neo hỏi:

Cách mạng thường hay ăn thịt chính con đẻ của mình, thưa bác HCQ, có khi nào bác đang nghĩ là bác đang bị “ăn thịt” ?

Neo

Ông Hồ Cương Quyết trả lời:

Nguyên văn:

Qui voudrait d’une peau aussi vieille et aussi épaisse que la mienne ?

Si vous prenez l’expression « bi an thit » dans le sens « être supprimé, dévoré », C’est vrai que l’expérience révolutionnaire a hélas témoigné de périodes de luttes cruelles pour le pouvoir. Car il ne s’agit plus là de révolution mais de pouvoir. Ce sont d’ailleurs souvent les plus sincères, quelquefois les plus populaires, qui ont été victimes de ces purges. Mais, si vous êtes honnêtes vous devez aussi remarquer que chez les antirévolutionnaires et même chez ceux qui se disent démocrates, les purges sont choses courantes quand on côtoie les sphères du pouvoir. Le danger commence quand le pouvoir est concentré dans les seules mains d’un individu où d’un petit groupe d’individus, quand il n’y a pas contrôle démocratique véritablement indépendant du pouvoir, avec des moyens politiques, juridiques, financiers et même militaires et de police. Ceci me semble vrai partout dans le Monde et ne concerne pas seulement que les révolutions.

Personnellement, comme je n’ai aucune ambition de pouvoir et que mon action n’est pas un problème d’Etat, je ne pense pas que cela me concerne. Et puis, je vous l’ai dit, je suis indigeste.

Bản dịch của thành viên hdat:

Ai muốn ăn bộ da dày của người vào tuổi tôi ?

Nếu bạn dùng “bị ăn thịt” cho “bị giết, bị ăn thịt,” thì đúng, vì kinh nghiệm cách mạng đáng tiếc được chứng minh qua các thời kỳ đấu tranh gay gắt tranh giành quyền lực. Bởi vì nó không phải là một cuộc cách mạng mà chỉ là tranh giành quyền lực. Chẳng những vậy, những người nhiệt huyết nhất, cả khi được nhiều người yêu mến nhất lại là những nạn nhân của những cuộc thanh trừng. Nhưng nếu bạn trung thực, thì bạn cũng thấy trong hàng ngũ những người phản cách mạng và thậm chí những người tự gọi mình là dân chủ, các cuộc thanh trừng cũng diễn ra phổ biến một khi có dính dáng đến quyền lực. Nguy hiểm bắt đầu khi quyền lực được tập trung trong tay của một cá nhân, hay một nhóm nhỏ, khi không có sự kiểm soát dân chủ thực sự độc lập với quyền lực bao gồm chính trị, pháp lý, tài chính và thậm chí cả quân sự và cảnh sát. Điều này có vẻ đúng trên toàn thế giới và không chỉ là với các cuộc cách mạng.

Cá nhân mà nói, vì tôi không có tham vọng quyền lực và hành động của tôi không phải là một vấn đề để chính quyền quan tâm, tôi không nghĩ nó liên quan gì đến tôi. Và sau cùng, tôi đã nói với bạn, tôi không thể bị tiêu hóa.


Thành viên GroundCrew hỏi:

Thưa ông André Menras ,

Sau khi ông vi phạm pháp luật ở nước VNCH bằng cách trưng cờ của kẻ thù trên một tượng đài chiến sĩ của chúng tôi . Ông bị chính phủ nước tôi xét xử , kết án, bị giam sau đó bị trục xuất về Pháp .

Sau đó ông đã viết một cuốn sách lên án chế độ lao tù của VNCH .

Chẳng bao lâu sau đó, quân đội Bắc Việt xâm chiếm VNCH gây ra làn sóng thuyền nhân trốn chạy khỏi chế độ tàn ác Cộng Sản và gần một triệu người bị giam cầm không có án, không có xét xử có người bị giam hơn mười năm, hoặc đã chết trong các trại tù cải tạo .

Ông có suy nghĩ gì về chế độ lao tù của Cộng Sản Việt Nam ? Cộng Sản Việt Nam có đáng bị lên án như ông đã từng lên án VNCH ?

Là một người cổ võ cho Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam một tổ chức của Cộng Sản Bắc Việt .

Ông có nghĩ là ông cũng có một phần trách nhiệm cho những tội ác mà Cộng Sản gây ra cho người dân miền Nam Việt Nam?

Kính ông .

Ông Hồ Cương Quyết trả lời:

Nguyên văn:

Cher monsieur, j’aurais préféré que nous parlions des pêcheurs et de la façon de les aider. Mais je ne me déroberai pas à vos accusations. Je reconnais dans vos propos les termes de la propagande saïgonnaise que j’entendais dans ma jeunesse de la part du pouvoir militaire et policier que j’ai combattu pendant les deux ans que j’ai passés à Da Nang et à Saigon. Je reconnais aussi les mots de mes juges du tribunal militaire de la 3ème région devant lequel j’ai comparu en 1971… Cela me rajeunit. Et me donne aussi la cher de poule.

Si vous voulez parler d’un régime pénitentiaire cruel, de tortionnaires, de voyous, violeurs , assassins, maquereaux ,qui faisaient régner leur loi sur les prisonniers politiques en prison, Si vous voulez parler de tabassages quotidiens, d’enfants emprisonnés pour raisons politiques de femmes accouchant en prison etc.…etc.…je vous invite à lire le livre que j’ai écrit en 11 jours et nuits à ma sortie de Chi Hoa . Tout cela je l’ai vu, vécu et quelque fois enduré. Et je n’étais pas à Con Dao ni à Phu Quoc où ce fut pour beaucoup l’enfer sur terre. Vous connaissez le bon mot que certains utilisent aujourd’hui au sujet de Con Dao ? Con Dao : 23 mille citoyens et 3000 votants. La raison : 20000 sont couchés pour l’éternité dans le cimetière An Duong. Mon ami de Da Nang le vieux Phan Van Ba décédé en août dernier, a passé 17 ans de sa vie dans ce bagne dont 10 ans dans les cages à tigre ! J’ai côtoyé une seule fois en prison des soldats du nord en attente de déportation pour le bagne de Phu Quoc. Tous mes amis prisonniers politiques ou combattants, étudiants , professeurs avocats, guérilleros étaient du sud. Souvent de Saigon même.

Non monsieur, s’il vous plaît, ne comparez pas ce qui n’est pas comparable. Ne mélangez pas tout. Parmi mes gardiens, il y avait des bêtes fauves qui faisaient souffrir par plaisir. Beaucoup ne méritaient pas de vivre et ils ont pourtant survécu. Un des « gardiens » de Con Dao vit encore aujourd’hui sur cette île aux côtés de ses petits enfants. Il en est de même pour un des plus cruels tortionnaires de la prison « Cay Dua » à Phu Quoc. Il vit actuellement à Tien Giang, dans sa famille…

Je pense qu’il faut en tout point garder les proportions. Autant je ne peux pas accepter que des gens, fonctionnaires ou militaires aient été détenus après 1975, dans des camps de rééducation pendant des mois et des années et que certains y soient morts, autant je ne puis accepter que vous compariez leur situation avec celle des prisonniers politiques du régime de Saigon. Si vous le faite, c’est par ignorance ou par mauvaise foi.

Quand à votre autre accusation d’avoir violé les lois de VNCH, excusez-moi de le dire si brutalement : où est la loi quand, dans le village de Nam Co, vous passez en moto et voyez sur le bord de la route, au milieu d’une nuée de mouches, le ventre ouvert au couteau et les tripes à l’air, une cigarette placée en biais dans la bouche, le cadavre exposé d’un jeune paysan pour terroriser la population ? Où est la loi quand vous voyez les GIs libérateurs qui allument joyeusement les toits des paillottes d’un petit village devant les femmes qui pleurent, les vieux qui baissent la tête, les enfants qui hurlent ? Où est la loi lorsque les soldats Sud-Coréens ont pénétré dans le village où je bivais le thé offert par une famille de paysans et où ils ont violé une jeune fille pendant que deux d’entre eux montaient la garde, prêts à tirer , au seuil de la hutte ? Des scènes comme celles là je les ai photographiées, gravées dans mes yeux, dans ma mémoire de jeune enseignant républicain et civilisé. Pas de loi monsieur ! Sauf celle du M16, des B52, du Napalm, des rafles et de la torture.

J’ai vite compris que la seule loi qui était possible pour le jeune homme civilisé que j’étais ,c’était celle de la lutte pour arrêter tout ça. Mon acte, absolument indépendant, non violent et accusateur n’a été dicté que par une loi : celle de ma conscience. Car, si je n’avais rien fait, elle ne m’aurait jamais laissé en paix.

Et, si vous parlez de responsabilité permettez-moi de vous interroger. Vous sentez-vous vous-mêmes personnellement responsables des atrocités commises par les tortionnaires des prisons de VNCH, des Gis américains à My Lai ? Pensez-vous que continuer sur cette voie aurait pu arrêter la guerre, après cent ans de barbaries coloniales françaises, après les massacres de Ngo Dinh Diem, la destruction des forêts, la pollution chimique des fleuves ? Jamais ! la guerre aurait continué, indéfiniment car le peuple du Vietnam est un peuple fier qui n’aurait accepté de tutelle étrangère. Et les frères, les cousins, les beaux frères auraient continué à s’entretuer. Alors, si vous me posez la question de la responsabilité, je dis oui, je suis en partie responsable d’avoir mis fin à cela. J’espère avoir répondu à vos questions.

Bien à vous.

Bản dịch của thành viên hdat:

Thưa ông, tôi thực muốn chúng ta nói chuyện vê ngư dân và các biện pháp làm thế nào để giúp đỡ họ. Nhưng tôi không bỏ qua những lời cáo buộc của ông. Tôi nhận ra những lời nói tuyên truyền của chế độ Sài Gòn, mà tôi đã nghe trong thời thanh niên từ quân đội và cảnh sát, và tôi đã chiến đấu chống lại họ trong hai năm ở Đà Nẵng và Sài Gòn. Tôi cũng nhận ra những lời nói của các vị thẩm phán trong tòa án quân sự ở vùng 3 chiến thuật khi tuyên án tôi vào năm 1971 … Điều này làm tôi trẻ lại. Và nó cũng làm tôi nổi da gà.

Nếu ông muốn nói về một chế độ nhà tù tàn ác, nơi những kẻ tra tấn, côn đồ, kẻ hiếp dâm, giết người, ma cô áp dụng những luật riêng của chúng lên trên các tù nhân chính trị. Nếu ông muốn nói về sự đánh đập hàng ngày, trẻ em bị bỏ tù vì lý do chính trị, phụ nữ sinh con trong tù, vv … vv.. … tôi mời ông đọc cuốn sách tôi đã viết trong 11 ngày và đêm sau khi tôi rời khám Chí Hòa. Tất cả các điều này tôi đã thấy, đã sống và đôi khi phải chịu đựng. Đấy là tôi còn không trải qua Côn Đảo và Phú Quốc, nơi mà nhiều người nói là địa ngục trên trần gian. Ông có biết, ngày nay có người nói về Côn Đảo ra sao ? Côn Đảo: 23 000 dân và 3 000 cử tri. Lý do: 20000 mãi mãi nằm trong nghĩa trang An Dương. Một người bạn cũ của tôi ở Đà Nẵng Phan Văn Ba đã chết vào tháng Tám vừa qua. Ông ta đã mất 17 năm của cuộc đời trong nhà tù này, trong đó có 10 năm trong chuồng cọp! Tôi có gặp một lần duy nhất nhiều tù binh Bắc Việt trước khi họ được đưa ra Phú Quốc. Tất cả bạn bè của tôi, những tù nhân chính trị hoặc quân nhân, sinh viên, giáo viên, luật sư, du kích đều là người Nam. Phần lớn là người Sài Gòn.

Không thưa ông, xin vui lòng không so sánh những gì không thể so sánh. Không nên trộn lẫn tất cả. Một trong những ngườc gác tôi, ông ta như là một con thú hoang lấy đau khổ của người khác làm niềm vui. Có người không xứng đáng để sống mà họ vẫn sống sót. Một trong những người gác tù Côn Đảo vẫn sống hiện nay trên đảo cùng với con cháu. Ông ta là một trong những kẻ tra tấn tàn ác nhất trong nhà tù “Cây Dừa” tại Phú Quốc. Ông ta hiện đang sống tại Tiền Giang, cùng với gia đình của mình …

Tôi nghĩ rằng nên có cách nhìn hai chiều. Cũng như, khi tôi không thể chấp nhận rằng nhiều người, các viên chức, binh lính bị giam giữ sau năm 1975 ở các trại cải tạo trong nhiều tháng và năm và một số đã chết ở đó, thì tôi cũng không thể chấp nhận rằng ông so sánh tình hình của họ với các tù nhân chính trị của chế độ Sài Gòn. Nếu ông làm điều đó thì chứng tỏ ông không có thiện ý.

Khi ông buộc tội tôi vi phạm luật pháp của VNCH, xin lỗi tôi nói thẳng, đó là luật pháp gì ? ở làng Nam Co, khi đi xe máy qua người ta thấy bên lề đường một xác chết giữa một đám ruồi, bụng bị rạch bởi dao , ruột phơi ra và một điếu thuốc được gắn trên miệng. Xác người nông dân trẻ được trưng bày để khủng bố những người khác ? Pháp luật ở đâu khi ông nhìn thấy những lính giải phóng GI có bộ mặt rạng rỡ lúc châm lửa lên những mái nhà tranh trong một ngôi làng nhỏ trước phụ nữ đang khóc, người già cúi đầu, trẻ con la hét ? Pháp luật ở đâu khi các binh lính Hàn Quốc vào làng, nơi tôi được mời uống trà trong một gia đình nông dân và họ đã cưỡng hiếp một cô gái trong khi hai trong số đó đứng canh gác, sẵn sàng để bắn vào cửa những túp lều? Những cảnh như thế này tôi đã chụp ảnh, đã khắc sâu trong tâm trí của tôi, trong bộ nhớ của một giáo viên trẻ đến từ một đất nước có nền Cộng hòa và đã được xã hội hóa. Không có pháp luật thưa ông! Ngoại trừ luật của M16, B52, Napalm, của các cuộc tấn công và các cuộc tra tấn.

Tôi sớm nhận ra rằng luật duy nhất cho một người trẻ như tôi đã quen với một xã hội phát triển là theo đuổi cuộc chiến để ngăn chặn tất cả những điểu kể trên. Hành động của tôi, hoàn toàn độc lập, bất bạo động đã được quyết định bởi một luật, đó là lương tâm của tôi. Vì nếu tôi không làm gì, cái luật này sẽ chẳng để tôi yên.

Nhân ông nói về trách nhiệm pháp lý, xin cho tôi hỏi ông. Ông có cảm thấy bản thân cá nhân chịu trách nhiệm về tội ác của những kẻ tra tấn trong nhà tù của VNCH, của người lính Mỹ ở Mỹ Lai? Ông có nghĩ rằng tiếp tục con đường này sẽ dẫn đến kết thúc chiến tranh, sau một trăm năm nô lệ dã man với thực dân Pháp, sau các vụ thảm sát của Ngô Đình Diệm, phá rừng, làm ô nhiễm hóa học các con sông? Không bao giờ! Chiến tranh sẽ tiếp tục mãi mãi vì Việt Nam là một dân tộc tự hào và sẽ không chấp nhận bất cứ sự giám hộ nào của nước ngoài. Rồi anh em, họ hàng sẽ tiếp tục giết nhau. Vì vậy, nếu ông hỏi tôi câu hỏi về trách nhiệm, tôi nói có, tôi có một phần trách nhiệm chấm dứt những điều đó. Tôi hy vọng đã trả lời câu hỏi của ông.

Chúc ông tốt lành.

(còn tiếp)

Thành viên và bạn đọc có thể theo dõi và tham gia đặt câu hỏi cho ông André Hồ Cương Quyết ở đây.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: