Trần Hoàng Blog

Sức mạnh thông tin của các trang blog

Posted by hoangtran204 trên 06/02/2012

RFA-Đài Á châu Tự do

Sức mạnh thông tin của các trang blog

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2012-02-05

Đã từ lâu chính quyền vẫn xem các trang blog là những nơi người viết dùng để chỉ trích hay ít ra cũng làm méo mó những thông tin mà dòng chính đưa ra. Tuy nhiên sau nhiều biến cố hồi gần đây từ việc tổ chức đại lễ Ngàn Năm Thăng Long tới biểu tình chống Trung Quốc và vụ mới nhất là cưỡng chế đất tại Tiên Lãng, nhiều trang blog đã chứng tỏ sức lan tỏa của nó vào người đọc trong và ngoài nước. Sức mạnh của blog được chính quyền đánh giá ra sao và liệu các trang blog đã thoát ra khỏi thành kiến của những cán bộ nhà nước hay chưa? Mặc Lâm tìm hiểu qua các chủ nhân những trang blog nổi tiếng sau đây.

Đường link của các trang blog hình thành như một loại mạng nhện, có khả năng liên thông tương tác và dẫn dắt những trang blog có chứa các thông tin khác nhau chia ra cho hàng ngàn người xem cùng lúc. Cuộc cách mạng blog đã như một tiếng chuông cảnh tỉnh rất nhiều người hoạt động trong ngành truyền thông và không ít người thấy rằng blog là nơi lý tưởng để chia sẻ những bài viết cho mọi người mà không qua bất kỳ một sự kiểm duyệt nào, nhất là dưới đôi mắt của người biên tập nơi nhà báo làm việc.

Boxit.vn và Basam.net

Boxit.vn và Ba Sàm là hai trang mạng xã hội đặc biệt nhất trong các trang blog. Trong khi Boxit.vn được hình thành để phản biện việc chính phủ cho phép khai thác bauxite tại Tây Nguyên, thì Ba Sàm tập trung những bài viết hay, xuất sắc trong cũng như ngoài nước viết về nhiều chủ đề khác nhau với mục đích chuyển tải thông tin là chính.

Ba Sàm xuất hiện đều đặn với một thông điệp hết sức rõ ràng cho các cơ quan lãnh đạo truyền thông đại chúng trong nước rằng: Trang mạng này vượt mọi kiểm duyệt để mang tới cho người đọc, trong đó có cả viên chức nhà nước các thông tin mà họ cần, bất kể từ nguồn nào, miễn nó chính xác và hữu ích.

Osin, kỳ tích đầu tiên

Qua kinh nghiệm viết báo, nhiều trang blog mà chủ nhân là ký giả sau khi ra mắt đã nhanh chóng nổi lên ngang hàng với một tờ báo lớn. Trang Blog Osin là một hiện tượng viết blog đáng chú ý của Việt Nam. Ký giả Huy Đức đã post những bài viết ấn tượng mà từ trước cho tới thời điểm ấy không có tờ báo nào dám đăng tải với những nội dung như thế.

Huy Đức không phải là một ngoại lệ, sau anh là Quê Choa, Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Nguyễn Xuân Diện, Mai Thanh Hải, Nguyễn Tường Thụy, Cu Làng cát, Nguyễn Quang Vinh… và hàng trăm trang blog khác, mỗi trang một cách viết nhưng mục đích chung của những blogger này rất dễ thấy: Nói lên những gì mà xã hội quan tâm trong khi báo chí dòng chính không được phép nói.

Trong giai đoạn đầu khi chính quyền chưa quan tâm mấy đến hiệu ứng của một trang blog thì cư dân mạng tha hồ viết, tha hồ comment. Thế nhưng khi người truy cập trang blog Osin lên đến con số triệu thì nhà báo Huy Đức tuyên bố khai tử trang blog nổi tiếng này.

Không nói ra nhưng mọi người đều biết, càng nhiều người truy cập thì ảnh hưởng của chủ trang blog càng lớn. Nhà nước không muốn bất cứ sự ảnh hưởng của một cá nhân đối với cộng đồng, cho dù ảnh hưởng của nó là tích cực.

Không chịu botay.com

Có điều lý thú là sau khi blog Osin đóng cửa những trang blog khác không những không giảm các bài viết nhạy

cảm mà do tình hình căng thẳng nhiều mặt của xã hội đã xuất hiện ngày một nhiều hơn các bài viết đầy hình ảnh, mạnh mẽ và trực tiếp chỉ ra những sai lầm, bất cập, tha hóa hay cửa quyền của những khuôn mặt chức quyền trong bộ máy. Những tên tuổi bị chỉ ra đích danh với các bằng chứng không thể chối cãi trên các trang blog đã dần dà mang lại uy tín của các địa chỉ blog và kết quả là cư dân mạng thích vào xem các blogger nói gì trước khi xem các tờ báo của nhà nước.

Những bài viết giá trị trên các trang blog đã chứng minh được hiệu quả của nó nếu so với sự trì trệ, e dè và thậm chí sợ hãi của các trang báo dòng chính. Chính các trang blog đã đem lại những thông tin ban đầu cho báo chí bởi tính đa dạng và nhanh chóng từ các đường link không thể đếm hết của nó.

Ai đọc blog?

Bạn đọc của blog cũng da dạng như người viết blog. Ban đầu là cư dân mạng ở mọi lứa tuổi, sau đó là các nhà báo quốc doanh, rồi tới các cán bộ cao cấp và cuối cùng là nông dân và thị dân của các thành phố. Nhiều người trở thành độc giả dài hạn của các trang blog và quên bẵng những trang báo quốc doanh. Nhiều trang blog ảnh hưởng tới cả quan chức nhà nước một cách âm thầm là nhận xét của nhà báo Nguyễn Quang Lập chủ nhân trang blog Quê Choa:

“Các quan chức hiện nay đọc blog ngày càng nhiều căn cứ comment và email mà tôi nhận ra được điều này. Số lượng quan chức quan tâm nhiều vì thấy có ích và không còn coi blog là sự nhảm nhí nữa.

Các quan chức hiện nay đọc blog ngày càng nhiều căn cứ comment và email mà tôi nhận ra được điều này. Nhà báo Nguyễn Quang Lập

Ngay như vụ Tiên Lãng trước đây rất ít người tham gia, đặc biệt là người nông dân, nhà quê nhưng sau vụ này thì rất nhiều nông dân cũng đọc blog vì họ thấy blog nói đúng lòng của họ quá.

Tất nhiên bên cạnh sự nhảm nhí thì có những người cần tìm kiếm những thông tin sự thật vì họ không còn tin tưởng gì vào báo chí lề phải nữa. Có những người họ có tâm thật chứ không phải quan chức người nào cũng xấu đâu. Họ đọc blog vì họ thấy có ích cho họ.

Qua vụ Tiên Lãng không những nông dân Tiên Lãng đọc blog mà còn rất nhiều nông dân của những tỉnh khác. Những việc này qua email của tôi mà tôi biết thôi chứ không phải nghe từ đâu cả.”

Đóng góp bằng phản biện

Trang blog Trương Duy Nhất liên tiếp trong nhiều năm đã dẫn đầu số người truy cập bằng các bài viết vỗ mặt, không khoan nhượng với những thành phần bất hảo, bất kể trong hay ngoài chính quyền. Nói về mặt tích cực của trang blog đối với chính quyền và xã hội, nhà báo Trương Duy Nhất cho biết:

“Tôi nghĩ là sự đóng góp của những trang blog cá nhân đối với xã hội và đối với tình hình chung thì tôi cho là nó có nhiều đóng góp rất lớn. Có những điều nhờ đóng góp mà nó xoay chuyển rất rõ. Tôi nói ví dụ như cùng với các cuộc xuống đường biểu tình của trí thức, cộng với tác động của những trang blog, dĩ nhiên là có những ý kiến khác nhưng phải thừa nhận nó có tác động, để từ đó ngay cả Thủ tướng và quốc hội đã phải đưa dự luật biểu tình vào chương trình nghị sự cần phải sớm ban hành.

Tôi nghĩ là sự đóng góp của những trang blog cá nhân đối với xã hội và đối với tình hình chung thì tôi cho là nó có nhiều đóng góp rất lớn. Nhà báo Trương Duy Nhất

Hoặc là trong chuyện đại lễ Nghìn Năm. Ngày trước báo chí có nói gì đâu? Nếu không có những góp ý hay phê phán của các trang blog cá nhân thì liệu có xoay chuyển không? Chính nhờ những ý kiến ấy mà đại lễ Nghìn Năm Thăng Long đã lược bỏ rất nhiều những rườm rà tốn kém. Tôi cho đó là những tác động rất tốt.

Suốt nhiều năm trang blog của tôi có lẽ là trang viết nhiều nhất nói “không” với “nhiệt liệt chào mừng”! Nghi lễ nhiệt liệt chào mừng thuộc về ngoại giao nó không thể áp dụng khi anh về với dân làm việc. Sau những bài viết tôi thấy nó có tác động và bây giờ hình như người ta đã nghe đấy. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là người đầu tiên loại bỏ cái “nhiệt liệt chào mừng” và nhiều vị tuy chưa bỏ được nhưng tôi thấy có sự xoay chuyển. Ví dụ như khi Thủ tướng về làm việc thì không còn “nhiệt liệt chào mừng Thủ tướng…” mà thay vào đó là “Thủ tướng làm việc với…”

Giá trị đóng góp của các trang blog cá nhân đã tác động đến sự xoay chuyển của chính quyền và người ta đã lắng nghe. Vì vậy thời gian qua những đóng góp của các trang blog là tích cực.”

Nguyễn Xuân Diện blog: CNN của Việt Nam

Trang blog Nguyễn Xuân Diện chính là nơi tập trung thông tin về các vụ biểu tình chống Trung Quốc khiến nhiều người chú ý và trở thành quen thuộc. Những bài viết chuyên biệt về biểu tình được trang blog này tung ra vừa nhanh chóng lại đầy đủ hình ảnh khiến người ngồi xa hàng vạn dặm trước máy vi tính cũng theo dõi được tất cả các diễn biến đầy kịch tính trong các cuộc biểu tình tại bờ hồ Hà Nội. Có thể nói trang blog Nguyễn Xuân Diện là một CNN của Việt Nam và uy tín của nó vượt xa các trang báo hoành tráng khác ngay tại thủ đô Hà Nội.

Quê Choa, Cu Vinh và Tiên Lãng

Trong thời gian gần đây khi sự việc Tiên Lãng xảy ra thì trang blog Quê Choa của nhà văn Nguyễn Quang Lập và trang blog của nhà văn Nguyễn Quang Vinh trở thành nơi săn tin của báo chí.

Trong khi trang Quê Choa tập trung hàng trăm bài viết phân tích vụ Tiên Lãng của các tác giả tên tuổi hay quan chức cao cấp của chính quyền thì trang blog của nhà văn Nguyễn Quang Vinh lại chú tâm mang người đọc đến tận nhà của nạn nhân ngay tại xã Vinh Quang với hình ảnh trung thực và sống động từng ngày.

Là một nhà báo, nhà văn chống tiêu cực nổi tiếng và với cách viết của một blogger cộng với kinh nghiệm nhiều năm trong khi bôn ba điều tra tiêu cực, Nguyễn Quang Vinh đã tập trung được nhiều chi tiết bất ngờ trong vụ cưỡng chế tại Tiên Lãng. Chính trang blog này đã kịp thời lên tiếng báo động trước khi các cường hào tại Tiên Lãng phối hợp nhau tiếp tục manh động. Chủ nhân trang blog Nguyễn Quang Vinh cho biết:

Trong vụ Tiên Lãng mình viết như viết báo đầy tâm huyết và chính xác chứ không có dạng tạo tác chuyện này chuyện kia. Nhà văn Nguyễn Quang Vinh

“Các trang blog khác như thế nào thì tôi không biết nhưng trong các blog tại Việt Nam thì blog của các anh em văn nghệ sĩ, anh em làm báo rất nhiều và quan trọng là người ta đưa hẳn tên tuổi của họ ra, ví dụ như Nguyễn Quang Lập, Trương Duy Nhất, Nguyễn Xuân Diện, Mai Thanh Hải, Phạm Xuân Nguyên… người ta đưa thẳng tên tuổi tức là họ chịu trách nhiệm tất cả những điều họ nói.

Cụ thể như vụ Tiên Lãng thì các trang blog của các văn nghệ sĩ tên tuổi của báo chí thì nó có cấp cộng đồng, cái nhìn trung thực nhiều chiều và tất nhiên có những thông tin mà anh em báo chí chưa có điều kiện đưa lên trang báo thì đưa lên blog cho anh em cùng đọc.

Blog của mình thì ngay anh em phóng viên báo chí cũng lấy tài liệu từ đây, bởi vì sao? Vì toàn bộ tài liệu ở đây là tài liệu chuẩn. Trong vụ Tiên Lãng mình viết như viết báo đầy tâm huyết và chính xác chứ không có dạng tạo tác chuyện này chuyện kia. Thế cho nên mình nghĩ là có tác dụng lớn vì qua khảo sát thông tin thì có rất nhiều người đương chức ghé thăm blog mình rất nhiều.”

Cái tên: điều không thể đánh đổi

Trang blog tuy là thế giới ảo nhưng tên tuổi của người viết là thật vì vậy chính quyền có thể kiểm chứng, truy vấn hay tìm hiểu chủ nhân của chúng một cách dễ dàng. Tuy nhiên chính yếu tố công khai tên tuổi là điều kiện tiên quyết để các trang blog tạo niềm tin vào người đọc và gây tên tuổi cho chính tác giả.

Đóng góp của các trang blog qua hình thức phản biện là nét đặc sắc của blogger Việt Nam. Nó không những làm đầy thông tin bị thiếu do kiểm duyệt mà blog đã chứng minh cho chính quyền thấy rằng do độc lập trong cách đưa tin nhưng tự nguyện ràng buộc bởi uy tín đã có, các trang blog này sẽ là nơi mà nhà nước có thể yên tâm tham khảo hơn bất cứ các báo cáo nào từ nhân viên cấp dưới, đặc biệt trong trường hợp cực kỳ nghiêm trọng như vụ Tiên Lãng đang gây sốt cho xã hội và chính quyền hiện nay.

Nguồn: RFA-Đài Á châu Tự do

Mời xem thêm các bài dịch trên Ba Sàm: + 08. Các Blogger-Phiến quân Mới ở Việt Nam (SFC/Geoffrey Cain/14-12-2008); + 28. Các blogger Việt Nam Đối mặt Với những Biện pháp Thẳng tay của Chính quyền (TIME/Ann Binlot/30-12-2008); + 40. Nhà chức trách Việt Nam buộc giới blog đang sôi động của đất nước phải vào khuôn phép (WP/Tim Johnston/18-1-2009).

**************************

08. Các Blogger-Phiến quân Mới ở Việt Nam

Posted by basamnews on 14/12/2008

Một blogger Việt Nam, lo sợ những hành động trả thù, đã không cho biết tên của cô (Chitose Suzuki / AP)

San Francisco Chronicle

                          *********************************

Các Bloggers, “Phiến quân” Mới ở Việt Nam

Geoffrey Cain, Ban Đối ngoại của Chronicle

Chủ nhật, ngày 14-12-2008

Với hệ thống Internet không dây, đường truyền tốc độ cao, miễn phí hiện có sẵn tại những tiệm cà phê và các trường đại học trên khắp Việt Nam, các blogger đang ngày càng thách thức hệ thống kiểm duyệt và Đảng Cộng sản cầm quyền.

“Chúng tôi sẽ không xuống đường, chúng tôi sẽ không la to lên bất cứ câu nào. Chúng tôi đang ngồi trước màn hình, gõ bài và đưa lên mạng,” đó là lời của một sinh viên đại học, người có tên trên Web là Mr. Cold. “Đó là cách mà chúng tôi chống đối.”

Mr. Cold là một phần của một lũ chiến binh blogger, những người viết ra dưới những bí danh như Blacky và Viet+die. Họ nổi tiếng nhờ những quan điểm chống đối chính quyền và họ đưa lên mạng những sự kiện không hề xuất hiện trong hệ thống truyền thông nhà nước đã được gọt dũa cho sạch. Những trang web của nhà nước như VietnamNet và Vietnam News đưa tin tức tiêu biểu về kinh doanh, về bộ máy quan liêu của nhà nước và những dự án phát triển được nhà nước bảo trợ.

“Họ (truyền thông nhà nước) quyết định những gì chúng tôi sẽ được nghe, những gì chúng tôi sẽ phải đọc và những gì chúng tôi sẽ trông thấy,” Mr. Cold viết. “Họ là những tấm kẻ nô lệ của những người Cộng sản.”

Mặc dù Đảng Cộng sản đã và đang nới lỏng các hạn chế nhờ vào động lực thị trường trong những năm gần đây, song lại không nới lỏng sự kìm kẹp của mình đối với hầu hết báo chí, đài truyền hình và phát thanh, những cơ quan vẫn nằm dưới sự kiểm soát nghiêm ngặt của chính phủ.

Vào tháng Sáu, một phiên tòa đã kết án nhà báo Nguyễn Việt Chiến hai năm tù giam vì đã đưa tin bài về một vụ bê bối tham những lớn trong chính phủ năm 2006. Bốn người khác đã bị thu thẻ nhà báo do đã phê phán việc bắt giữ ông Chiến, theo tin từ hãng thông tấn Associated Press [AP].

Cho tới năm 2007, bất đồng quan điểm chính trị hầu như không tồn tại ở Việt Nam, ngoại trừ cuộc phản kháng được chính quyền cho phép năm 2003 phản đối cuộc xâm chiếm của Hoa Kỳ ở Iraq. Thế nhưng các blogger và những trang Web tin tức chưa đăng ký đã làm cho các giới chức nhà nước tức giận bằng việc thảo luận về AIDS, ma túy và tình dục, và quan trọng nhất, khi họ lên tiếng chỉ trích chính quyền.

Như một hệ quả, Hà Nội vào tháng Mười đã thành lập một cơ quan mới – Cục Quản lý Phát thanh, Truyền hình và Thông tin Điện tử – nhằm kiểm soát Internet. Cơ quan mới đã khuấy động những mối lo ngại rằng các nhà lãnh đạo Cộng sản ở đây sẽ thiết lập một phiên bản tiếng Việt của bức “Vạn lý Tường lửa” [Great Firewall] của Trung Quốc, một chương trình kiểm duyệt trực tuyến mạnh để chặn những trang Web phê phán chính phủ Trung Quốc. Khoảng 17,5 triệu trong 86 triệu dân chúng Việt Nam sử dụng Internet, theo các số liệu của chính phủ cho biết – một mức gia tăng mạnh mẽ chỉ từ 200.000 người dùng vào năm 2000.

Tín hiệu gửi tới các blogger

“Luật pháp còn cho các nhà chức trách công cụ pháp lý khác để đàn áp quyền tự do báo chí tại Việt Nam, một thực trạng đã nằm trong số tồi tệ nhất của khu vực liên quan tới sự quấy nhiễu của chính quyền đối với các nhà văn và nhà báo,” theo nhận xét của ông Shawn Crispin, đại diện khu vực Đông nam Á của Ủy ban Bảo vệ các Nhà báo có trụ sở tại New York. “Các xử lý tàn nhẫn đối với ông Nguyễn Văn Hải là muốn gửi đi một thông điệp đối với tất cả các blogger trong cả nước.”

Vào tháng Chín, ông Nguyễn Văn Hải, người đã lập blog dưới cái tên Điếu Cày, đã bị kết án 30 tháng tù giam cho hành động trốn thuế. Trước vụ bắt giữ, ông Hải đã kêu gọi những cuộc biểu tình chống lại chuyến rước đuốc Olympic khi nó được đưa qua Thành phố Hồ Chí Minh vào tháng Tư và ông cũng đã chỉ trích Trung Quốc về hành động đàn áp dã man của họ tại Tây Tạng. Việt Nam vẫn thận trọng trước những sự việc làm mếch lòng nước láng giềng hùng mạnh của mình.

“Những quy chế kiểm duyệt mới này là không phù hợp với quyền tự do ngôn luận, một quyền đã được công nhận bởi hiến pháp và những công ước quốc tế được Việt Nam ký kết,” anh Lê Minh Phiếu, một sinh viên được học bổng ngành luật hiện đang theo học tại Pháp đã nhận xét.

Tuy nhiên, ông Đỗ Quý Doãn, thứ trưởng bộ thông tin và truyền thông, đã bảo vệ cho hành động đàn áp thẳng tay, bằng việc cho các nhà báo trong nước biết rằng Việt Nam “phải đối mặt với nhiều thông tin không chính xác” từ các blogger. Bộ này còn cho rằng có khoảng 1,1 triệu blog, hầu hết trong số đó là không được kiểm soát. Trong tương lai gần, ông Doãn nói, ông sẽ yêu cầu Google và Yahoo trợ giúp để “chỉnh đốn” giới blog. Cả hai gã khổng lồ ở Thung lũng Silicon đã bị chỉ trích nặng nề vì giúp chính phủ Trung Quốc trấn áp những nhà bất đồng chính kiến.

Một số blogger Việt Nam nghĩ rằng việc thách thức chính quyền là hại nhiều hơn lợi và họ đã chọn lựa cách thúc đẩy những sửa đổi theo một chiều hướng nhẹ nhàng hơn.

Blog E-Learner 2.0 của Nguyễn Anh Hùng, là một ví dụ, sẽ dạy những trẻ em nghèo cách sử dụng công nghệ chỉ một lần đưa lên và vận hành. “Tôi muốn giúp để mọi người biết về những gì đang diễn ra trong nền kỹ thuật công nghệ ở Việt Nam,” anh nói.

Trang blog Vàng Anh quảng bá cho quyền tự do ngôn luận song không phải là thúc đẩy cho một sự chấm dứt chính thể đang cai trị. Các nhà hoạt động phía sau blog được nhiều người ngưỡng mộ thường gặp gỡ nhau mỗi tuần trên các chat room, họ thảo luận về những đề tài nóng của đất nước.

Song nhiều blogger thích thách thức chính quyền Cộng sản và người láng giềng lớn nhất của nó.

Tháng Mười hai năm ngoái, các blogger có hoạt động tích cực đã cùng phối hợp tổ chức một cuộc phản kháng lớn ngay trước cửa Tòa Đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội sau khi người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Tần Cương nhắc lại chủ quyền tối cao của nước ông đối với quần đảo Trường Sa trên Biển Đông, nơi cũng được yêu sách chủ quyền bởi Việt Nam và Đài Loan. Những người biểu tình — hầu hết là sinh viên — đã hô to “Đả đảo Trung Quốc!” và “Việt Nam muôn năm!”

Trang tin tức bị đột nhập

Vào tháng Năm, các blogger đã đột nhập vào trang Dân Trí, một trang Web tin tức phổ biến được nhà nước chỉ đạo, rồi viết lên những khẩu hiệu ủng hộ dân chủ và tinh thần dân tộc ví như “Các công dân chúng ta, hãy đòi hỏi đa nguyên tư tưởng!” “Những người Cộng sản bịt miệng báo chí!”

Các blogger cũng đã chỉ trích cách xử lý có tính chất áp chế của công an đối với những người nông dân phản kháng, kêu ca việc chính quyền đã từ chối trả cho họ những khoản bồi thường thỏa đáng về những phần đất bị nhà nước cho chiếm hữu.

Trong lúc này, hầu hết các blogger đang theo dõi việc truy cập vào chương trình Yahoo 360 của mình, một diễn đàn blog hết sức phổ biến đối với những người Việt Nam trẻ tuổi.

“Chúng tôi gặp may là chính quyền đã không kiểm duyệt Yahoo 360, thế nhưng họ sẽ làm với những quy định mới,” Mr. Cold dự báo. “Chính quyền của chúng tôi đã chậm chạp trong việc phản ứng với các blog.”

Người dịch: Ba Sàm

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

*****************************

28. Các blogger Việt Nam Đối mặt Với những Biện pháp Thẳng tay của Chính quyền

Posted by basamnews on 01/01/2009

Những sinh viên đại học Việt Nam ngồi bên máy tính trong một quán Internet ở Hà Nội, Việt Nam hôm thứ Sáu, ngày 21-4-2006

TIME

Ann Binlot

Thứ Ba, ngày 30-12-2008

Những sợi dây cương kìm giữ quyền tự do ngôn luận đối với giới blogger chính trị ngày càng lớn mạnh ở Việt Nam vừa được siết chặt. Hôm 18 tháng 12, Hà Nội đã thông qua một văn bản pháp luật mới ngăn cấm các blogger trong việc tạo nên những mục tin bài mà chính phủ gọi là kích động bạo lực hoặc hành động tội phạm, phá hoại an ninh quốc gia, bao gồm thông tin không đúng sự thật có thể gây tổn hại đến thanh danh của các cá nhân và tổ chức, hoặc để lộ bí mật nhà nước. Văn bản này cũng đòi hỏi các công ty internet toàn cầu với các cơ sở cung cấp tiện ích blog hoạt động tại Việt Nam phải báo cáo cho chính quyền Việt Nam sáu tháng một lần — và cung cấp thông tin về cá nhân blogger nếu được đòi hỏi.

Tại Việt Nam, một đất nước mà chính phủ cộng sản kiểm soát báo chí từ khi miền Bắc và miền Nam thống nhất năm 1975, hoạt động blog đã trở thành một diễn đàn mới ngày càng lớn mạnh và đầy táo bạo cho những người bất đồng chính kiến truyền bá thông tin về tình trạng tồi tệ ngoài xã hội và tham nhũng trong chính quyền. Thế hệ chưa từng có với những blog đưa tin tức về mọi chuyện từ chỉ trích các quan chức hàng đầu sử dụng chuyên cơ cho tới theo dõi những biểu hiện xúc phạm người lao động. Trước tháng này, không có sự hạn chế chính thức nào đối với hoạt động blog hoặc Internet được đặt ra, song một số nhà bất đồng chính kiến trên mạng – ví như các ông Huỳnh Nguyên Đạo, Nguyễn Bắc Truyền và Lê Nguyên Sang – đã bị bắt giữ do đã tung lên mạng trực tuyến những lời tuyên truyền chống lại chính quyền. Đặc biệt chính phủ đã ngăn chặn các blog có nội dung nhạy cảm về chính trị, và để tránh vị bắt giữ, một số blogger đã chọn cách viết dưới bí danh khác. “Họ phải sử dụng biệt hiệu [nickname], và máy tính khác để có thể đưa lên mạng các bài báo,” theo lời Nguyễn Thanh Trang, nhà bất đồng chính kiến thuộc Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam đóng tại California. Và thậm chí vì vậy, ông cho biết thêm, “họ đã biết mất.”

Vào tháng Mười hai năm 2007 và tháng Một năm 2008, nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Hoàng Hải – người đã lập blog dưới biệt danh “Điếu Cày” – đã tổ chức các cuộc biểu tình tại Thành phố Hồ Chí Minh để chống lại việc nhà nước cho phép ngọn đuốc Olympic đi qua Việt Nam. Các cuộc biểu tình đã đưa ra kháng nghị trước hành động chiếm đóng của Trung Quốc tại Quần đảo Hoàng Sa ngoài Biển Đông – nơi Việt Nam cũng yêu cách chủ quyền. Trong vòng mấy tháng sau đó, công an đã bắt ông Nguyễn [Hoàng Hải] với tội danh trốn thuế – một động thái được khắp nơi nhìn nhận như là sự trả thù. “Khá là rõ ràng rằng lý do ông ấy bị tống giam là vì đã chỉ trích những yêu sách chủ quyền của Trung Quốc đối với Hoàng Sa,” đó là lời của ông Bob Dietz, điều phối viên chương trình Á châu của Uỷ ban Bảo vệ các Nhà báo có trụ sở tại New York. Một phiên tòa phúc thẩm đã y án 30 năm tù giam đối với ông Nguyễn.

Vào tháng Mười, chính thể ở Hà Nội đã mở một cơ quan của chính phủ được gọi là Cục Quản lý Phát thanh, Truyền hình và Thông tin Điện tử, với vẻ bên ngoài là để chỉnh đốn việc sử dụng Internet và giám sát người dùng trên mạng trực tuyến được dự đoán là sẽ tăng khoảng từ 20 triệu hiện nay lên 30 triệu vào năm 2010. “Việt Nam cũng giống như Trung Quốc đã nhận ra tầm quan trọng của Internet khi nền kinh tế của họ đang tăng trưởng và họ phải thừa nhận rằng càng có nhiều người dân được truy cập vào mạng băng thông rộng thì càng tốt hơn cho đất nước,” ông Dietz nói. Vậy mà quy định mới lại ngăn cấm các blogger thảo luận về những chủ đề chính trị nhạy cảm, nó còn nói rõ rằng chính quyền chính thức khuyến khích người dùng Internet “chia sẻ và trao đổi thông tin phù hợp với phong tục, tập quán, luật pháp của Việt Nam, theo đó, nâng cao được đời sống tinh thần và tăng cường mối gắn kết cộng đồng.” Đó là lời của ông Lưu Vũ Hải, cục trưởng Cục Quản lý Phát thanh, Truyền hình và Thông tin Điện tử thuộc Bộ Thông tin và Truyền thông bảo vệ cho những quy định mới này. “Tất cả các nước đều có luật lệ riêng của họ và tất cả các hành động phải tuân theo những quy định của nước đó để đảm bảo cho các lợi ích xã hội,” ông Hải nói. Nó “không có nghĩa là kiểm duyệt các blog, mà là để giúp đỡ và giáo dục cho các blogger duy trì một phương pháp lành mạnh trong việc sử dụng Internet vì lợi ích của họ.”

Liệu chính quyền có khiến cho các công ty toàn cầu hoạt động bên trong biên giới nước họ trợ giúp duy trì “phương pháp lành mạnh” đó hay không thì vẫn còn phải được xem xét. Mặc dù tờ nhật báo Thanh Niên của nhà nước đã đưa tin rằng thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn sẽ liên hệ với Google và Yahoo! liên quan tới sự hợp tác của họ, song những người đại diện của cả hai công ty đã cho biết họ vẫn chưa được liên lạc. Google, Microsoft, Skype và Yahoo gần đây đều đã bị chỉ trích vì đã đồng ý với chính phủ Trung Quốc trong việc sàng lọc nội dung liên quan tới những chủ đề gây tranh cãi trong nước ví như Pháp Luân Công và việc chiếm đóng của Trung Quốc ở Tây Tạng.

Với tư cách đại diện cho những người viết trên blog, Lê Thị Phương, một trong những nguồn tài liệu của blogger Nguyễn Hoàng Hải hiện bị án tù, phải chạy trốn sang California vào tháng Bảy sau khi thấy lo ngại cho sự an toàn của riêng mình, và chị tin rằng họ sẽ vẫn tiếp tục bất chấp những quy định mới. “Nó sẽ là thứ lợi khí tuyệt vời để cho thế giới biết và truyền bá tin tức về những gì đang xảy ra bên trong Việt nam bởi vì hiện không có báo chí hay cơ quan thông tin độc lập tại Việt Nam,” cô nói. Và trong khi cô không thể trở về nước và người cựu đồng nghiệp của cô vẫn đang ở trong tù, những câu chuyện về hành động ngược đãi như những gì mà họ kể chỉ thổi bùng thêm ngọn lửa bất bình – chứ không thể dập tắt được chúng. “Ngay bây giờ, chính quyền rất sợ Internet,” đó là nhận xét của Nguyễn Thanh Trang. “Internet có thứ quyền lực rất lớn.”

Người dịch: Ba Sàm

Hiệu đính:Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

———————

Vietnamese university students sit at a row of computers at an Internet shop in Hanoi, Vietnam on Friday April 21,2006

**************************************

40:Nhà chức trách Việt Nam buộc giới blog đang sôi động của đất nước phải vào khuôn phép

Posted by basamnews on 18/01/2009

The Washington Post

Tim Johnston

Ban đối ngoại Washington Post

Chủ nhật, ngày 18-1-2009; Trang A21[từ bản báo in]

BANGKOK – Chính quyền Việt Nam vừa ban bố vài quy định pháp lý trong mấy tháng gần đây nhằm hạn chế hoạt động blog, trong lúc số người dùng Internet đang tăng vọt ở đất nước cộng sản này.

Chiến dịch được bắt đầu vào tháng Tám, khi chính quyền cho công bố một chỉ dụ trao cho công an quyền hành rộng lớn liên quan đến hoạt động chống lại những chỉ trích trên mạng trực tuyến, bao gồm những người chống lại “Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” và ngấm ngầm phá hoạt an ninh quốc gia và trật tự xã hội.

Bản quy định cũng cấm “những hành vi khiêu dâm và truỵ lạc … và hủy hoại phong tục và truyền thống tốt đẹp của dân tộc,” theo như tờ công báo được xuất bản – trên mạng trực tuyến – bởi Bộ Thông tin và Truyền thông.

Việt Nam là nước đến với thời đại giao dịch trực tuyến khá muộn, song tăng trưởng kinh tế nhanh chóng lạ thường trong ít năm qua đã làm bùng nổ một con số ấn tượng tương đương ở những người dùng Internet. Các ước đoán cho biết rằng khoảng 24 triệu người ở đất nước 88 triệu dân này đều đặn sử dụng trang Web. Các quán cà phê Internet nhan nhản những người không có đủ điều kiện sắm một chiếc máy tính, và những cửa hiệu nhỏ bán những phần mềm sao chép bất hợp pháp cho họ.

Trong một môi trường mà ở đó thông tin bị định hướng nặng nề bởi hệ thống truyền thông nhà nước, các blogger đã nhanh chóng phát hiện ra những khả năng mà thế giới trực tuyến dâng tặng. Tin tức về đất nước, với nhiều tin trong đó là từ các phương tiện truyền thông nước ngoài, và những bình luận về chính trị thường là phê phán chính quyền đã trở thành những mặt hàng chủ yếu. Như một hệ quả, những thảo luận về tương lai chính trị của đất nước, tồn tại hoặc không tồn tại Đảng Cộng sản, đã nở rộ.

“Nó là một môi trường được trí thức hoá một cách kỳ dị,” Kim Ninh, người đứng đầu văn phòng của Quỹ Á châu tại Hà Nội, đã nhận xét về hoạt động blog. “Có nhiều lời vu khống, nhưng lại dưới cái vẻ bên ngoài rằng có một truyền thống của giới trí thức đã tồn tại từ thời Pháp thuộc trong những năm 20, 30 và 40 nay tiếp tục tuôn chảy. Họ lựa chọn đề tài tranh cãi về chính trị rất nghiêm túc.

“Dân chúng đang để ý đến các blog để có tin tức mà họ không thể nhận được trên hệ thống truyền thông chính thống,” bà nói.

Những động thái của chính quyền chống lại hoạt động blog đã kích động một phản ứng mạnh mẽ từ những người bênh vực cho quyền tự do ngôn luận. “Việt Nam là một trong vài quốc gia mà người dân có thể bị giam giữ với những tội danh “lợi dụng các quyền tự do dân chủ,” ông Brad Adams, giám đốc Á châu của tổ chức Giám sát Nhân quyền, đã nhận xét trong một bản tuyên bố hôm thứ Năm. “Các nước cấp viện cho Việt Nam cần phải tiếp tục nhấn mạnh rằng chính phủ hãy chấm dứt hình sự hóa việc phát biểu chính kiến một cách ôn hoà.”

Sau một thời kỳ có được những quyền tự do tương đối, khi mà mạng trực tuyến và các báo in đang kiểm chứng những giới hạn của những gì mà họ có thể đăng tải, các nhà chức trách mới đây đã bắt đầu đàn áp thẳng tay.

Cuối năm ngoái, các tòa án đã áp đặt một bản án hai năm đối với một nhà báo sau khi ông cho đăng tải một loạt bài báo phơi bày sự thật tham nhũng, và một blogger nổi bật được biết đến dưới cái tên Điếu Cày, người có tên thật là Nguyễn Văn Hải, đã bị kết án hai năm tù giam vì trốn thuế trong một vụ việc được khắp nơi nhìn nhận như một hành động trừng phạt hoạt động blog của ông.

Peter Leech, một người Úc từng lập một trang web tổng hợp tin tức phổ biến, có tên là Intellasia.net, tại Việt Nam, đã bắt đầu có những sự cố với các nhà chức trách vào tháng Sáu năm 2007. Ông cho biết là công an thường xuyên đột kích vào các văn phòng của Intellasia, rằng máy chủ đóng ở Hoa Kỳ thực hiện ký gửi trang web này đã bị tấn công và rốt cuộc ông đã buộc phải trốn khỏi đất nước này.

“Họ đang trở nên thô bạo hơn nhiều đối với mọi việc — các báo, Internet, mọi thứ,” Leech cho biết từ Perth, Australia.

Đại đa số các blogger sử dụng các diễn đàn được thiết lập bởi các nhà cung cấp dịch vụ Internet khổng lồ là Yahoo và Google, và chính phủ đã cho biết họ sẽ giành được sự trợ giúp của các công ty này để kiểm soát Internet.

“Các nhà cung cấp dịch vụ sẵn sàng hợp tác với các cơ quan của Việt Nam,” ông Đỗ Quý Doãn, thứ trưởng bộ thông tin, đã nói tại một cuộc họp báo cuối tháng trước. “Tôi nghĩ là các nhà cung cấp dịch vụ cũng mong muốn có được một môi trường Internet lành mạnh. Tôi nghĩ nếu các cơ quan của nhà nước Việt Nam yêu cầu hợp tác, thì Google và Yahoo cũng sẽ sẵn sàng.”

Diễn đàn nổi tiếng nhất giành cho giới blogger Việt Nam là Yahoo 360. Yahoo cho biết vào tuần này là họ đã không được thăm dò ý kiến bởi chính quyền Việt Nam đối với bất cứ việc kiểm soát nào.

“Như là một chính sách chung, các công ty của Yahoo, giống như các công ty khác khắp nơi trên thế giới, được đòi hỏi tuân theo những yêu cầu hợp pháp từ các chính phủ khi công ty là chủ thể của luật pháp nước đó,” công ty đã cho biết trong một bản tuyên bố, và chỉ ra rằng diễn đàn Yahoo 360 của mình hoạt động ở Singapore.

Vấn đề ở đây vẫn được nhìn nhận là chính phủ có thể kiểm soát thành công tới đâu đối với Internet. Như Trung Quốc từng chứng tỏ, công nghệ tồn tại để ngăn chặn những nội dung không mong muốn, ít nhất là từ những người dùng không có chủ định. Thế nhưng không như những người dùng ở Trung Quốc, nơi mà chính phủ của họ kiểm duyệt Internet ngay từ ban đầu, người dùng ở Việt Nam đã được hưởng điều kiện truy cập không bị trói buộc trong hàng năm trời, làm cho họ trở nên coi nó như là một thứ quyền lợi của mình.

“Nếu họ làm điều gì đó một cách khắc nghiệt,” ông Leech nói về các giới chức chính quyền,” thì nó không phải chỉ là một bước lùi lớn, mà còn làm cho dân chúng trở nên hết sức tức giận.”

Người dịch: Ba Sàm

Hiệu đính: TBT Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

——————————————–

The Washington Post

————

Vietnamese Authorities Rein In the Country’s

Vigorous Blogosphere

By Tim Johnston

Washington Post Foreign Service
Sunday, January 18, 2009; Page A21

BANGKOK — Vietnam’s government has issued several decrees in recent months to curtail blogging, as the number of Internet users soars in the communist country.

The campaign started in August, when the government published an edict giving police broad authority to move against online critics, including those who oppose “the State of the Socialist Republic of Vietnam” and undermine national security and social order.

The law also bans “obscenity and debauchery . . . and destroying national fine customs and traditions,” according to the official gazette published — online — by the Ministry of Information and Communications.

Vietnam was a relative latecomer to the online age, but extraordinary economic growth in the past few years has triggered a similarly dramatic rise in Internet users. Estimates indicate that about 24 million people in the country of 88 million regularly use the Web. Internet cafes abound for those unable to afford a computer, and small shops sell pirated software to those who can.

In an environment in which information is heavily controlled by the state media, bloggers were quick to spot the possibilities that the online world offered. News about the country, much of it from foreign media outlets, and political commentary that is frequently critical of the government have become prime commodities. As a result, discussions about the country’s political future, with or without the Communist Party, have flourished.

“It is an oddly intellectualized environment,” Kim Ninh, the head of the Asia Foundation’s office in Hanoi, said of the blogmosphere. “There is a lot of mudslinging, but underneath that there is an intellectual tradition that dates back to the French colonial period in the ’20s, ’30s and ’40s that continues to flow. They take the subject of political debate very seriously.

“People are looking to blogs for news they can’t get in the mainstream media,” she said.

The government’s moves against blogging have provoked a sharp response from free-speech advocates. “Vietnam is one of the few countries where people can be locked up on charges of ‘abusing democratic freedoms,’ ” Brad Adams, the Asia director at Human Rights Watch, said in a statement Thursday. “Vietnam’s donors should continue to insist that the government stop its criminalization of peaceful expression.”

After a period of relative freedom, when online and print journalists were testing the bounds of what they could publish, the authorities have recently started to crack down.

Late last year, the courts imposed a two-year sentence on a newspaper journalist after he ran a series of articles exposing corruption, and a prominent blogger known as Dieu Cay, whose real name is Nguyen Van Hai, was sentenced to two years in jail for tax evasion in a case widely seen as a punishment for his blogging.

Peter Leech, an Australian who set up a popular news aggregation site, Intellasia.net, in Vietnam, started having problems with the authorities in June 2007. He said that police frequently raided the Intellasia offices, that the U.S.-based server that hosted the site was attacked and that he was eventually forced to flee the country.

“They are getting much tougher on everything — newspapers, the Internet, everything,” Leech said from Perth, Australia.

The vast majority of Vietnamese bloggers use platforms created by Internet giants Yahoo and Google, and the government said it would enlist the help of those companies in policing the Internet.

“Service providers are willing to cooperate with Vietnamese agencies,” Do Quy Doan, the deputy minister for information, said at a news conference late last month. “I think service providers also wish to have a clean Internet environment. I think if state agencies of Vietnam ask for cooperation, Google or Yahoo will be willing, too.”

The most popular platform for Vietnamese bloggers is Yahoo 360. Yahoo said this week it had not been approached by the Vietnamese government regarding any controls.

“As a general policy, Yahoo companies, like other companies around the world, are required to comply with lawful demands from governments when the company is subject to that country’s laws,” the company said in a statement, pointing out that its Yahoo 360 platform is run in Singapore.

It remains to be seen how successfully the government could control the Internet. As China has demonstrated, technology exists to block unwelcome content, at least from the casual user. But unlike users in China, whose government censored the Internet from the beginning, Vietnamese users have enjoyed years of unfettered access, which they have come to regard as a right.

“If they did do something draconian,” Leech said of government officials, “it would not only be a big step back, it would make the people very angry.”

Một phản hồi to “Sức mạnh thông tin của các trang blog”

  1. […] 2./ Sức mạnh thông tin của các trang blog […]

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: