Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Hai 28th, 2011

Thưởng tết cho giáo viên…một bịch hạt dưa!

Posted by hoangtran204 trên 28/12/2011

Trong lịch sử nước nhà, có lẻ không có một chế độ nào mà coi rẻ thầy cô giáo như chế độ CHXHCN Việt Nam. Suốt từ khi cai trị miền Bắc năm 1954 và cho đến nay, chính phủ qui định việc trả lương cho các thầy cô giáo rất thấp, chỉ ngang bằng với lương công nhân.

Đến khi Tết đến, đa số mọi ngành nghề đều có lương tháng 13, nhưng với giáo chức thì kể như không có gì hết. Với chính sách đãi ngộ cho thầy cô giáo như thế này thì làm sao mà có học sinh giỏi.

Không có gì làm cho người ta tủi thân, mặc cảm và dễ đánh mất lòng tự trọng cho bằng phải chịu đựng cuộc sống thiếu thốn và kham khổ kéo dài hết thập niên này, qua thập niên khác.

Chính quyền hiện nay đã đạt được tất cả những gì mà họ có thể làm đó là bần cùng hóa một tuyệt đại đa số dân chúng và dùng răn đe cùng bạo lực của công an để đè bẹp những ai dám phản kháng. Mục đích sau cùng của họ là nắm giữ quyền lực để tiếp tục chia chác các quyền lợi mà họ đã và đang chiếm đoạt của xã hội.

SGTT – Thứ sáu, ngày 23 tháng mười hai năm 2011

SGTT.VN – Năm hết, tết đến, trong khi các ngành, các cấp mừng vui với chuyện tiền thưởng tết, ở tỉnh Quảng Ngãi, có giáo viên chỉ nhận quà tết trị giá 100.000 đồng, thậm chí có giáo viên chưa bao giờ biết khái niệm về tiền thưởng tết.

Giáo viên vùng cao xã Trà Trung chưa biết khái niệm về tiền thưởng tết.

23 năm chưa từng nhận quà tết

Khi chúng tôi hỏi về tiền thưởng tết sắp đến, ông Nguyễn Trà, hiệu trưởng trường trung học cơ sở và tiểu học Trà Trung, huyện Tây Trà (Quảng Ngãi) cười nói: “Tôi lên xã vùng cao này dạy được tám năm, nhưng chưa bao giờ nghe tiền thưởng tết, thậm chí quà tết cũng không có nữa”.

Ông Trà kể: “Tết Tân Mão, giáo viên ở đây nghe nói có tiền cho tết, thế nhưng, chờ đến tết, rồi qua tết, cũng không thấy đâu. Mãi đến tháng 9.2011, tụi tôi, mỗi người nhận được 100.000 đồng, gọi là tiền tết Tân Mão”.

Theo ông Trà, muốn có tiền “tươi” cho giáo viên ăn tết, thì phải có các hoạt động để có quỹ phúc lợi như: dạy phụ đạo, tổ chức văn nghệ, thu học phí… tuy nhiên, đối với vùng miền núi này, những chuyện ấy không thể có.

Tương tự như hoàn cảnh của giáo viên ở vùng cao xã Trà Trung, cả huyện Tây Trà và năm huyện miền núi khác của tỉnh Quảng Ngãi cũng vậy. Mới đây, tôi gặp anh Trần Kim Mậu ở số 85 đường Bắc Sơn, thành phố Quảng Ngãi, khi anh về nhà lấy gạo chở lên vùng cao – nơi anh dạy là trường THCS Ba Lế, huyện Ba Tơ, Quảng Ngãi. Anh Mậu kể: “Đến nay, sau 23 năm đi dạy học ở sáu xã vùng cao, tới giờ này, tôi chưa một lần nhận được quà tết, huống hồ là tiền thưởng, tiền hỗ trợ tết”.

Mang câu chuyện của giáo viên vùng cao kể lại với chị tôi là giáo viên tiểu học ở huyện Bình Sơn, chị tôi cho biết, 16 năm đứng trên bục giảng, hầu như năm nào, chị tôi cũng có quà tết. Tuy nhiên, thường quà tết là: “Nếu năm nay là bịch hạt dưa, thì sang năm là lít dầu ăn, trị giá khoảng từ 50.000 – 60.000 đồng”, chị tôi nói.

Lực bất tòng tâm

Chuyện tiền thưởng tết của giáo viên ở vùng miền núi và nông thôn là vậy, còn tiền thưởng tết của giáo viên ở thành thị, thành phố thì sao? Trao đổi với chúng tôi, cô Võ Thị Xuân, hiệu phó trường THCS Trần Phú (thành phố Quảng Ngãi) cho biết, sau 33 năm đi dạy, cô Xuân chưa hề một lần nhận tiền thưởng tết. Theo cô Xuân, ngày trước, khi còn dạy ở trường nội trú con thương binh liệt sĩ, cô Xuân không những không nhận được quà, mà cô còn trích tiền lương của mình để giúp cho học sinh.

“Còn bây giờ, nếu có, thì đó là phần quà tết trị giá dưới 100.000 đồng do hội Phụ huynh học sinh tặng. Muốn có tiền hỗ trợ cho giáo viên ăn tết, nhà trường phải tổ chức dạy phụ đạo tại trường, sau đó lấy 25% tiền học sinh nộp sung vào quỹ phúc lợi và đến tết, lấy tiền đó hỗ trợ cho giáo viên. Thế nhưng, ở trường này, chỗ học cho học sinh còn không đủ thì lấy gì tổ chức dạy phụ đạo cho học sinh”, cô Xuân nói.

Còn thầy Đỗ Tấn Khoa, hiệu trưởng trường THPT Ba Gia (huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi) cho biết: “Tết Tân Mão 2011, tiết kiệm hết sức, nhà trường chúng tôi hỗ trợ cho gần 100 cán bộ giáo viên nhà trường từ 400.000 – 500.000 đồng/giáo viên, còn tết Nhâm Thìn năm nay thì do tình hình khó khăn chung, chúng tôi chưa biết như thế nào”.

Trao đổi với ông Thái Văn Đồng, giám đốc sở Giáo dục và đào tạo tỉnh Quảng Ngãi về chuyện tiền thưởng tết cho giáo viên, ông Đồng lắc đầu nói:

“Lực bất tòng tâm em ơi! Ngành giáo dục biết lấy nguồn nào để hỗ trợ cho anh chị em giáo viên ăn tết? Nếu đi xin tiền thưởng tết, chỉ một giáo viên là 100.000 đồng, thì tỉnh Quảng Ngãi có hơn 16.000 giáo viên, phải mất 2 tỉ đồng. Nhưng liệu có xin được không?”

Theo ông Đồng, hiện nay, ngành giáo dục tỉnh Quảng Ngãi đang chuẩn bị tổ chức đêm văn nghệ để quyên góp tiền cho học sinh nghèo và học sinh khuyết tật. Trong dịp này, ngành cũng vận động mỗi giáo viên đóng góp 50.000 đồng giúp cho học sinh nghèo, khó khăn. “Đã không nhận quà, còn phải trích lương ra cho học sinh nghèo nữa. Nhưng biết làm sao đây, đời nhà giáo là vậy mà”, ông Đồng chia sẻ.

bài và ảnh: Phạm Anh

—————————————————-

29/09/2009

Cô giáo mầm non nhận lương bằng lúa, lạc

TP – Trường mầm non ấy có nhiều chuyện lạ, có đồ chơi mới để cho mạng nhện bám đầy, giờ ra chơi cô giáo phải cầm roi đứng hai hàng ở ngoài sân. Có những lúc dân trả công cho cô giáo bằng lúa, lạc và chó con!

Các em học sinh bên bức tường sắp đổ

Khi cô giáo cầm roi đứng thành hàng…

Cuối hè nóng như lò nung, bước vào lớp học của trường mầm non cụm Bắc Sơn, xã Long Thành (Yên Thành, Nghệ An) vẫn thấy nắng chiếu lên đầu mình.

Tôi ngửa cổ nhìn lên mái nhà thấy trống huơ trống hoác, lộ cả một khoảng trời xanh lóa nắng. Mạng nhện chăng đầy những viên ngói vỡ. Rui mè bị mối mọt ăn rỗng ruột. Mái nhà có thể sập xuống bất cứ lúc nào.

Nếu không có kỳ nghỉ hè ngắn ngủi các em học sinh mầm non vẫn học ở trong nhà này. Những vật dụng tối thiểu nhất của trường mầm non ở đây đều thiếu. Đồ chơi, tranh vẽ, bếp ăn, nhà vệ sinh, tất cả trở nên xa lạ và xa xỉ ở trong ngôi nhà đổ nát.

Tôi thấy một chiếc xích đu còn mới  nhưng mạng nhện chăng, bụi bặm bám đầy. Vì sao các cháu không chơi chiếc xích đu ? Cô giáo Nguyễn Thị Lành cười buồn: “Chiếc xích đu này do UBND tỉnh Nghệ An tặng  nhưng cô không dám cho các cháu chơi vì sợ các cháu tranh nhau dễ xảy ra tai nạn”.

Cạnh chiếc xích đu, bức tường xiêu vẹo lở loét vôi vữa có thể đổ xuống bất cứ lúc nào. Cô giáo dạy học lúc nào cũng trong tâm trạng lo ngay ngáy mái nhà sập, tường đổ, nên muốn đưa  các cháu ra sân chơi. Nhưng một khi ra sân chơi lại đối diện với nỗi lo khác.

Sân chơi rộng, trên đó chơ vơ  chiếc cầu trượt thô kệch, xám đen vô cảm. Màu xám đen ấy, trong mắt các nhà tâm lí sư phạm mầm non, có vẻ thù địch với trí tưởng tượng trẻ thơ.  Ngay cả chiếc cầu trượt ấy các cháu cũng ít khi được chơi vì một lý do quen thuộc ở đây, sợ tranh nhau bị tai nạn.

Khi các cháu  ra sân chơi, mỗi cô giáo cầm một  cái roi đứng dàn hàng ngang ngoài sân. Cô giáo Nguyễn Cẩm Tú giải thích cho tôi hành động có vẻ bạo lực này: “Vì sân chơi không có rào chắn, nên các cô phải cầm roi đứng canh, đề phòng các cháu rơi xuống ao xuống mương ngay cạnh sân chơi”.

Chiều hôm ấy, các cháu mầm non cứ lúc trong nhà, lúc lại ra sân chơi, gương mặt ngây thơ dường như đã hằn lên những nỗi lo mà ở tuổi thơ  không đáng có. Ở trong thì sợ nhà sập, ra ngoài thì trời nắng, lại có thể rơi xuống ao, mương.

Mỗi lần đến lớp, cô giáo cứ phải “trông trời, trông đất, trông mây” như nông dân vào vụ cấy. Nhiều hôm mưa, cô trò phải nép vào góc lớp, nước mưa tuôn xối xả, ngập cả nền nhà. Các cháu nhỏ nước mắt lẫn nước mưa…

Chiếc xích đu mới tinh vẫn chỉ nằm đấy, trước bao ánh mắt thèm muốn của các cháu

Lương cô giáo trả bằng lúa, lạc và chó con

Long Thành đang vào vụ thu hoạch lúa, đấy cũng là lúc các cô giáo bắt đầu một hành lộ nan mà họ không hề muốn: Đến nhà các phụ huynh thu tiền học. Một tháng các cháu đi học trường mầm non cụm Bắc Sơn xã Long Thành này phải nộp 54 nghìn đồng. Nhưng với số tiền này, đa số các bậc phụ huynh đều phải khất nợ. Khất đến khi bán lợn, bán bò, đến vụ thu hoạch lúa.

Dân ở cụm Bắc Sơn thuộc diện nghèo nhất xã Long Thành, xã Long Thành lại thuộc diện nghèo nhất huyện Yên Thành. Nghèo lại đông con. Có nhà ba, bốn đứa đi học mầm non, nên 54 nghìn đồng đóng học  mỗi tháng cũng là thách thức. Người nghèo không đủ tiền cho con học bán trú nên buổi trưa các cháu phải về nhà ăn cơm, chiều lại đến lớp.

Cô Tú nói với cô Lành: “Em đi từ sáng mà mới  thu được tiền có vài ba nhà. Nhiều phụ huynh vẫn khất: Tui chưa có tiền mô, cho tui nợ. Họ nói rứa mình biết làm sao. Quả thật họ không có tiền”.

Có nhiều nhà đề nghị: “Thôi thì nhà tui chưa có tiền, nhưng tui xin được trả lúa thay tiền được không. Đằng nào cô giáo cũng phải mua lúa về ăn mà”. Các cô giáo đành đồng ý. Cho nên, cô giáo đi thu tiền học vẫn thường mang theo bao tải để đựng thóc.

Cô giáo Nguyễn Thị Vinh, hiệu trưởng trường mầm non Long Thành, tâm sự: “ Chuyện trả tiền học bằng thóc lúa ngô là có thật. Giờ đây việc trả lương cho giáo viên hạ cấp dần từ lúa sang màu để các cô giáo làm thức ăn”.

Có một chuyện ở Bắc Sơn ai cũng biết. Ấy là chuyện một cô giáo đến nhà một phụ huynh rất nghèo để thu tiền học. Phụ huynh này nói như sắp khóc: “Cô giáo ơi, nhà tui không còn  đồng nào cả. Thôi thì có ổ chó con đây, cô giáo bắt vài con về nuôi coi như trả công cho cô nhé”.

Cô giáo biết nếu mình từ chối chắc người đàn ông kia sẽ khóc mất, nên vui vẻ bắt ổ chó con về.

Chuyện có thật, và cô giáo đang kể câu chuyện đó với tôi, coi đó là kỷ niệm khó phai, buồn đắng trong cuộc đời của mình.

Cô giáo Nguyễn Thị Lành nói: “Chúng tôi không hề muốn đến nhà dân thu tiền học. Chúng tôi chỉ muốn đi dạy, đến tháng được nhận lương. Nhưng nếu không đi như thế thì không biết lấy gì mà sống”.

Lương bình quân của mỗi cô giáo ở trường mầm non cụm Bắc Sơn chỉ 650 nghìn đồng/tháng. Từng ấy lương trong thời buổi vật giá leo thang này, xem ra sống còn chật vật hơn cả nông dân. Chưa kể số tiền dân còn khất nợ.

Các cô giáo cũng không thể đi bắt nợ. Thậm chí, đi thu nợ với gương mặt lạnh lùng vô cảm. Các cô không thể! Nhiều cô khi đến nhà phụ huynh, nhìn thấy gia cảnh, cả cô và phụ huynh ôm lấy nhau và khóc.

Qua điện thoại, cô giáo Nguyễn Thị Vinh, Hiệu trưởng trường mầm non Long Thành thông tin: Cô trò mầm non cụm Bắc Sơn sắp được chuyển sang trường mới khang trang. UBND xã Long Thành đã quan tâm đầu tư xây dựng trường mới. UBND xã cũng hỗ trợ tiền đóng bảo hiểm cho các cô giáo. Năm nay, lương các cô sẽ được tăng lên mức một triệu đồng.

Phùng Nguyên

——————————————-

Posted in Giao Duc | 1 Comment »