Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Một 23rd, 2011

Thầy viết thư gởi học trò nhân ngày nhà giáo Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 23/11/2011

Dưới đây là bài viết của một vị thầy đã từng dạy ông dân biểu Hoàng Hữu Phước hồi năm 1978 ở Đại Học Tổng Hơp. Bài viết này là một áng văn hay, rất cảm động, và  rất có giá trị về mặt sống làm người sao cho có đạo đức và biểu lộ được tinh thần yêu nước của mình. So với các bài trong tác phẩm Tâm Hồn Cao Thượng, thì bài của vị thầy này  hay hơn nhiều, lơờiaăn trong sáng nhưng ý nghĩa rất sâu sắc,  và có ý nghĩa thực tế trong tình hình hiện nay ở VN.

(Tác phẩm Tâm Hồn Cao Thượng (Grand Coeur), của Admond De Amicis  (1846-1908), do Hà Mai Anh dịch và xuất bản trước năm 1975 ở Miền Nam. Theo những người lớn tuổi cho biết, các bài viết trong tác phẩm này đã được đưa vào chương trình giáo dục của https://hoangtran204.wordpress.com/wp-admin/post.php?post=5104&action=edit&message=1#category-allPháp và Việt Nam trước năm 1975.)

Mời các bạn thưởng thức.

***************************

Cánh Cò blog Tôi năm nay đã gần tám mươi, gần năm mươi năm dạy học trong hai chế độ. Học trò ngót ngét ngàn em có đứa giỏi đứa dở. Đứa khôn lanh không ít, mà đứa chậm chạp tối dạ cũng nhiều, nhưng tôi may mắn chưa thấy đứa nào xảo ngôn, bẻm mép và ác tâm. Con nhiều phải có đứa này đứa khác, học trò cũng vậy, thấy trò nào chăm học thì thương, đứa nào xuất sắc thì hãnh diện. Trong từng ấy năm tôi chưa biết giận đứa nào đến mức không nhìn mặt hay rầy la một cách quá đáng. Tôi quan niệm học trò cũng như  con mình và vẫn bảo lưu ý nghĩ này vì với tụi nhỏ, sự quấn quýt của chúng trong những dịp lễ lạc hay trước khi nghỉ hè hay vào lúc tựu trường không thể cho tôi cảm giác nào khác hơn.

Ngày 20 tháng 11 năm nay gia đình tôi có khá nhiều trò tới thăm. Có đứa tận Ban Mê Thuột về mua bán gì đó ở Sài Gòn nhân tiện ghé nhà. Nhìn bụi đỏ bám hai gấu quần của trò Th. mà tôi xốn xang. Trò này hồi xưa rất giỏi môn toán mà không biết sao lại không giỏi khi ra đời làm ăn, cứ buôn bán là lỗ và cả nhà của nó nheo nhóc tội nghiệp vô nghiệp vô cùng.

Trò Ng. từ Đà Nẵng vào cho tôi biết em làm ăn cũng đỡ hơn mấy năm trước và hiện nay đang là chủ một doanh nghiệp may gia công. Ng. mang tặng vợ chồng tôi hai bộ đồ do doanh nghiệp của trò may và mắt nó sáng lên khi nói về tương lai của công ty. Tôi mừng, ngồi vuốt bộ quần áo trên tay như muốn chúng biết là tôi cảm động lắm. Cảm động muốn khóc chứ không phải chơi.

Trong hôm gặp mặt này, Ng. tuy hớn hở cho biết là công việc của nó trôi chảy lắm nhưng không hiểu sao trong mắt nó lại có điều gì đó không vui. Tôi chú ý và thấy việc này nên sau khi bọn trẻ chia tay tôi nói nhỏ với Ng. rằng thầy muốn nói chuyện riêng với em. Ng. ngồi lại và việc đầu tiên em tới chiếc vi tính của gia đình tôi, đánh một địa chỉ vào đó và kéo tôi lại nhìn…

Trong khi tôi xem trang web này thì Ng. kể cho tôi câu chuyện về chủ nhân của trang web. Thì ra nó là một trong nhiều học trò của tôi hồi xưa. Nó học chung lớp với Ng. trong những năm trước giải phóng và lâu lắm rồi không nghe đứa nào nhắc nhở tên nó trước mặt tôi. Ng. kể những việc xảy ra trong mấy ngày gần đây và ngập ngừng nói với tôi, thầy đừng để tâm chi cho mệt, thằng này đã có tánh tình này từ hồi còn đi học. Nó tên là Hoàng Hữu Phước, đương kim đại biểu Quốc hội của Việt Nam trong khóa 13 này.

Tôi ngồi nghe Ng. kể mà lòng cứ ngổn ngang vừa buồn vừa xấu hỗ. Tôi gượng gạo nói với Ng. là mỗi đứa mỗi tính, thầy không trách gì nó và trước tiên là thầy thấy phải cần tự trách mình. Ng. ra về và tôi không tài nào chợp mắt suốt đêm ấy.

Tôi quyết định viết bức thư này cho anh học trò cũ Hoàng Hữu Phước sau khi đọc tất cả những gì mà trang web này ghi lại, kể cả việc Hoàng Hữu Phước vừa có bài phát biểu trước quốc hội về Luật biểu tình và lập hội. Tôi cũng đọc bài viết của Phước về Cù Huy Hà Vũ, Sadam Hussen… về đa đảng, về tiếng Anh và tiếng Việt…càng đọc trí óc tôi càng mù mịt trước những lập luận, nhận định hay kết luận của Phước. Do không thể tập trung, sáng hôm nay tôi mới ngồi trước bàn viết gửi cho Phước những dòng này với tâm niệm được chia sẻ với trò vài điều cuối cùng trước khi nhắm mắt.

Phước ơi, sau khi đọc tất cả những bài viết của trò thầy thấy rằng kiến thức mà trò góp nhặt để đưa vào các bài viết hoàn toàn có chủ tâm nhằm gây sự chú ý của một nhóm nhỏ lãnh đạo bảo thủ luôn muốn cho người dân im lặng đang cầm quyền hiện nay. Thầy nói đó là nhóm nhỏ vì nhìn chung xã hội ngày nay đã khác rất xa ngày mà thầy trò mình tới trường dạy và nhìn nhau học trong không khí hết sức đáng sợ.

Chắc lúc đó trò không bao giờ nghĩ đến một lúc nào đó chính trò sẽ viết những dòng chữ kêu gọi cả nước hãy ngưng nghĩ đến chuyện đa đảng, trong khi mọi khuynh hướng dân chủ của thế giới đã hướng tới điều mà người dân mong đợi. Điều mong đợi đó thầy trò mình đã từng vào năm 1978, khi trò tới trường với tâm sự trĩu đầy và báo cho thầy biết trò không đi nước ngoài được do nhà nghèo và phải nuôi mẹ. Thầy biết người anh rễ của trò là một dân biểu trước năm 1975 do trò kể và hiện nay gia đình của ông này vẫn còn bên Mỹ. Thầy trò mình sau đó không còn gặp nhau mặc dù vẫn sống tại Sài Gòn này.

Thầy thật sự đau lòng khi trò viết trong bài : “Tại sao Việt Nam không cần đa đảng”. Sau khi mạt sát Phan Bội Châu trò quay sang kể tội những người có chủ kiến đòi đa đảng, trong đó có người anh rễ của trò. Trò viết:

“tất cả các phe nhóm và đảng phái chính trị đều hoặc làm tay sai cho Pháp hay Nhật hay Hoa hay Mỹ, hoặc tự bươn chải chỉ biết dùng nước mắt bạc nhược cố tìm “đường cứu nước” (như Phan Bội Châu khóc lóc với Lương Khải Siêu [2] khi nhờ Lương Khải Siêu giới thiệu với Nhật xin giúp kéo quân sang Việt Nam đánh Pháp, mà không biết mình rất có thể đã “cõng rắn cắn gà nhà”, “rước voi về dày mả tổ”, mở đường cho sự quan tâm của Quân Phiệt Nhật tàn bạo đánh chiếm và giết chết nhiều triệu người Việt Nam sau này, và phải nhờ Lương Khải Siêu ban phát cho lời khuyên can mới hiểu ra sự nguy hiểm của lời yêu cầu Nhật đem quân đến Việt Nam giúp đánh Pháp), và tất cả đều chống Cộng. Chỉ có Đảng Cộng Sản Việt Nam đánh thắng tất cả, tạo dựng nên đất nước Việt Nam thống nhất, nên việc “đòi quyền lợi” hay “đòi quyền tham chính” của tất cả các cá nhân, tất cả các phe nhóm chính trị bên ngoài Đảng Cộng Sản Việt Nam là điều không tưởng, vô duyên, khôi hài và bất công, nếu không muốn nói là hành vi bất lương của kẻ cướp muốn thụ hưởng quyền lực chính trị trong khi đã không có bất kỳ công sức đóng góp nào cho Đảng Cộng Sản Việt Nam, ngoài sự chống phá ngay từ bản chất.”

Trò đã dùng thứ ngôn ngữ “phanh thây uống máu quân thù” để phỉ báng quá nhiều người trong một vần đề mà trò tỏ ra còn quá non nớt, nếu không muốn nói là lệch lạc và đầy ngộ nhận. Thầy rất sẵn lòng trao đổi thêm với trò nếu có cơ hội để trò thấy rằng đa đảng không phải là điều gì ghê gớm đến nổi trò phải nói hộ cho những người cố bám víu vào cái đảng đã tỏ ra thiếu sức sống và mục ruỗng từ lý luận tới nghị quyết và đang đưa toàn dân tộc vào thế cùng trong hoàn cảnh hiện nay. Tuy nhiên thầy không có mục đích bàn việc nên hay không nên đa đảng, thầy chỉ nhắc cho trò nhớ thái độ “mục hạ vô nhân” không phải là thái độ của người trí thức.

Chỉ có người tưởng mình là trí thức với mảnh bằng cử nhân nhỏ bé cộng với cái bằng chưa biết do ai cấp là thạc sĩ kinh doanh quốc tế của mình mà trò đã táo tợn khinh rẻ, miệt thị cả một nửa dân tộc thì còn ai dám cho trò là một trí thức nữa? Thầy nói một nửa dân tộc vì còn khiêm nhường chứ nếu cứ đi hỏi tất cả người dân thì họ sẽ trả lời cho trò biết sẽ nhiều lần hơn thế.

Thầy nói vậy vì trò viết như đinh đóng cột là: “Người Việt Nam yêu sự công bằng nên không ai chấp nhận đa đảng. Bất kỳ ai nói nhặng lên về đa đảng đích thị là phường gian manh muốn ngồi mát ăn bát vàng, hoặc phường Việt gian tay sai Hoa-Mỹ, và do đó không thuộc cộng đồng người dân Việt chân chính”.

Thầy muốn nói cho trò biết là trong những người mà trò nói đó không có hai vợ chồng thầy, vậy thì “chúng thầy” không phải là người Việt chân chính và thậm chí gian manh hay sao?

Bước xa hơn và kinh khủng hơn trò viết như thế này: “Mỹ kiêng sợ Trung Quốc đến độ nhiều chục năm qua không bao giờ dám gọi đồng minh Đài Loan là quốc gia. Thái Lan kiêng sợ Trung Quốc. Thế giới kiêng sợ Trung Quốc. Trung Quốc không sợ bất kỳ quân đội nào của thế giới. Trung Quốc chiếm Hoàng Sa đánh tan các chiến hạm Việt Nam Cộng Hòa ngay trước mũi Đệ Thất Hạm Đội hùng hậu của Hoa Kỳ.”

Trò Phước ơi, không những trò bị chứng hoang tưởng quá nặng mà còn manh nha phản quốc nữa. Câu này đáng lẽ dành cho một “học giả” Trung Quốc mới đúng cớ sao lại ký tên người học trò cũ của thầy với đầy đủ chứng cứ quốc tịch Việt Nam?

Để làm cho câu nói thầy vừa trích ấn tượng hơn, trò vuốt đuôi Việt Nam bằng một câu khác, còn cháy bỏng hơn câu khi nãy: “Trung Quốc chỉ sợ quân đội của Đảng Cộng Sản Việt Nam”.

Trò ơi, kiến thức về lịch sử của trò thua quá xa đàn em sau này mặc dù nhiều đứa trong chúng không có bằng cấp như trò. Trò mang tội lớn thứ hai là ru ngủ lãnh đạo Việt Nam với mưu toan gì? Nếu Trung Quốc sợ Việt nam như thế thì họ đã không cho Việt Nam một bài học năm 1979. Họ cũng sẽ không dám công khai đánh chiếm đảo Gạc Ma năm 1988 và họ cũng không dám giết ngư dân Việt Nam trong nhiều năm gần đây như vậy.

Trò miệt thị những người lính Việt Nam Cộng hòa để lấy lòng ai vậy? Đảng Cộng sản Việt Nam hay Đảng Cộng sản Trung Quốc? Cho dù đảng nào thì trò cũng chỉ nhận được một sự khinh bỉ, vì cả hai đều là bậc thầy trong việc thu nhận những kẻ phản phúc u mê để dùng chúng vào một giai đoạn nào đó mà thôi. Tin thầy đi, trò đang được cả hai Đảng chú ý như một nhân tố mới, hiếm thấy trong xã hội hiện nay khi cả hai đang cố tìm những khuôn mặt bất ngờ như trò mà tìm không ra. May cho Đảng cộng sản Việt Nam, họ đã phát hiện ra trò và phần thưởng mà trò có hiện nay đáng cho thầy phải xấu hỗ.

Thấy nói xấu hỗ vì rõ ràng trò ngoa ngôn để tiến thân vào cái cơ quan tuy không được tiếng tốt nhưng dù sao vẫn là biểu tượng dân chủ của Việt Nam. Trò hãnh diện lớn tiếng đòi bỏ hai cái quyền phổ quát nhất của tất cả nền dân chủ trên thế giới là quyền Biểu tình và Lập hội. Trò cũng dùng lại cái bài cũ là “nhân dân Việt Nam không cần hai cái luật này” rồi sau đó trò chứng minh trước hơn 85 triệu người Việt Nam là chính trò nghe những lời miệt thị, nguyền rủa người biểu tình chống Trung Quốc tại Sài Gòn.

Phước ơi, trò càng lúc càng đi sâu hơn vào tội phản quốc. Trò gọi người biểu tình chống Trung Quốc là đáng bị nguyền rủa vì cản trở họ không làm ăn được. Thầy muốn nói cho trò biết rằng trò không thể dối trá khi tạo ra một câu chuyện không tưởng để lấp liếm hay tô màu cho cái lý luận rẻ tiền của trò. Không người Việt Nam nào có lý trí lại chửi bới, xúc xiểm đồng bào mình khi người biểu tình đang làm một việc thế cho họ: biểu tình chống Trung Quốc xâm lược.

Cho dù có khổ sở bao nhiêu chăng nữa thì lòng yêu tổ quốc vẫn mạnh hơn nồi cơm của họ, bởi mất nước thì nồi cơm kia có còn không?

Trò không thể nói cho mọi người biết lúc đó là ngày nào, mấy giờ, góc đường nào và có bao nhiêu người biểu tình phải không? Thầy chắc rằng với một người có tâm địa như trò thì làm sao dám ra đường hòa với người biểu tình mà ghi nhận câu chuyện dối trá này?

Bài cuối cùng mà thầy đọc trên website của trò là bài viết trả lời về những việc xảy ra trước bài phát biểu của trò tại nghị trường Quốc hội. Đây là sai phạm thứ hai sau khi sai phạm thứ nhất chưa được dư luận tha thứ. Lần này thì trò dùng mớ học vấn hỗn tạp của mình để chứng minh về cái mà trò gọi là sự trong sáng của tiếng Việt được trò diễn giải bằng cung cách tiếng Anh theo thói quen mà trò tự hào là tiếng Anh rất chuẩn của trò khi nói về “dân trí”.

Càng chứng minh trò càng rơi sâu hơn vào cái rọ do chính trò tạo ra và thầy thật sự ngạc nhiên chứ không còn giận nữa. Thầy thấy trò vừa vĩ cuồng vừa u mê. Vừa ngốc ngếch vừa muốn chứng tỏ mình thông thái. Ai đời trò mang cái bao thư mà cả nước đang “nguyền rủa” ra làm sự hãnh diện khi viết trong bài “Giao Thoa Ngôn Ngữ Việt – Anh và Thực Chất Vấn Đề Giữ Gìn Sự Trong Sáng Của Tiếng Việt” do trò “sáng tác” như sau:

“Bài của tôi, kẻ “ngoại đạo” chầu rìa bên ngoài ngưỡng cửa hàn lâm của ngôn ngữ Việt, được chọn đăng mà không có bài của vị tiến sĩ ấy; và vì được chọn đăng, tôi nhận được phong bì bồi dưỡng dày hơn.”

Vô phúc cho cái trường mà trò mang lên để chứng minh cho sự thông thái của trò. Bề dày của tiền không thể nói lên giá trị của bài viết mà trò được chọn. Sự lớn lối của trò khi cho rằng tiếng Việt cần viết lại theo ngôn ngữ tiếng Anh mới thể hiện được sự trong sáng của nó gây cho thầy cảm tưởng đây là sự khoa trương vốn liếng tiếng Anh chỉ đạt cấp cử nhân của trò chứ không ngoài mục đích nào khác, vì vậy theo lời kể của trò bài viết bị ông Tiến Sĩ nào đó bác bỏ là quá đúng chứ bàn cãi vào đâu nữa?

Cử nhân tiếng Anh tốt nghiệp từ Việt Nam đâu thiếu gì anh chỉ nghe rồi ngọng không nói được? nó hơn gì một học sinh tú tài tại Mỹ đâu mà khoe nhặng xị lên như thế? Có cử nhân tiếng Anh mà đòi nói chuyện áp dụng tiếng Anh để sửa tiếng Việt thì thật là dại khờ và nông nổi.

Bao thư gọi là bồi dưỡng đó phải hiểu chính xác là dùng để thưởng công cho một bồi bút mới nổi dưới cái vỏ doanh nghiệp. Ai dám đoan chắc rằng số tiền trong bao thư không phải là do trò cung cấp sau khi người phát cho trò đã được phép rút đi hơn phân nửa?

Trò tự vạch áo cho người xem thẹo chứ có ai làm gì trò đâu? Và đây nữa: “Trong khi có một vị còn nhớ đến tôi, nhà giáo cách nay hơn 20 năm, đến bắt tay chào, hỏi han, tâm sự về thế cuộc xoay vần của giáo dục nước nhà, thì đa số vẫn nhìn tôi ghẻ lạnh như thể tại sao một tên doanh nhân lại dám xuất đầu lộ diện giữa tháp ngà ngôn ngữ học.”
Đây là câu hay nhất của hàng chục ngàn chữ trong website của trò. Đúng đến từ centimet. Đúng nhưng trò không thấy để mà tự hào.
Viết đến đây thầy không còn cảm thấy thích thú muốn viết nữa vì biết rằng dù có đọc được bài này thì trò vẫn như cũ. Thầy dám khẳng định như vậy bởi sự đạp đổ tất cả giá trị vĩnh cửu để tiến thân của trò là quá hiển nhiên. Khi một con người như vậy thì lời nói của một ông giáo già sắp chết như thầy liệu có ý nghĩa gì?
Thì thôi thầy sẽ gửi cho mấy đứa khác, trong đó có vài đứa học cùng lớp với trò để chúng nó tự tránh vết xe của trò. Vết xe đáng gọi là sự xấu hỗ của dân tộc. Sự xấu hỗ lây lan tới hơn bốn trăm người ngồi trong cái tòa nhà kia trong đó có cả ông nghị Dương Trung Quốc mà thầy rất kính trọng, khi ông đem kiến thức và lòng yêu nước của mình phản bác với một kẻ vô lại là trò, Hoàng Hữu Phước.
Thầy cũng xin tự nhận một phần trách nhiệm. Trách nhiệm này nếu chia đều ra cho tất cả mọi ông thầy khác trong suốt quá trình đào tạo trò trở thành một trí thức hỗ lốn kể như không nặng nề gì. Thì thôi, coi như nỗi buồn của ngày 20 tháng 11 năm 2011.
Thầy nhờ cô học trò ít tuổi hơn trò đăng bài viết này ở đâu cũng được, như một di ngôn của thầy với chút lòng thọ tội với tổ tiên vì đã trót làm thầy cho anh học trò mang tên Hoàng Hữu Phước.
*
Tái bút của Cánh cò: Do thầy không muốn nhắc gì tới ông và cũng không muốn đề tên thật, nhưng tôi nhắc cho ông rằng nhà thầy ở chung cư nơi hồi xưa có lần tôi cho ông quá giang tới thăm thầy.
                                                                   *******************************************
Bài dưới đây dường như là của một bạn học chung lớp với đại biểu quốc hội khóa 13, Hoàng Hữu Phước. Bài này viết về Hoàng Hữu Phước thời sinh viên 1976-1981
DNC (bạn đọc danlambao) – Tôi không biết nhiều về thời trung học của Hoàng Hữu Phước, nhưng lại biết rất rõ về quãng thời gian 5 năm từ 1976-1981 mà ông Phước học Lớp Anh văn, Khoa Ngữ văn Nước ngoài , trường Đại học Tổng hợp TP.HCM, tại cơ sở 2 đường Đinh Tiên Hoàng Q1, bây giờ là Đại học KHXH và Nhân Văn, kế bên Đài Truyền hình TP.HCM…

                                                                                                         **********
Suốt tuần qua,dân cư mạng bàn tán xôn xao về vụ đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước đăng đàn “Kính đề nghị Quốc hội loại bỏ Luật lập hội và Luật biểu tình khỏi danh sách dự án luật suốt nhiệm kỳ Quốc hội Khóa Xlll. Ở cái đất nước cộng sản nầy,chuyện gì cũng có thể xảy ra, ngay chính trong diễn dàn chính thức của kỳ họp Quốc hội một đại biểu Quốc hội nhân danh nhân dân phát biểu lung tung,tầm bậy tầm bạ, thậm chí vi phạm Hiến Pháp vẫn được đa số 90% đại biểu có gốc gác là đảng viên đảng cộng sản đồng tình!
Tính đến hôm nay,20-11-2011, đã có hơn 50 trí thức Việt Nam có tên tuổi đáng kính gồm các nhà văn, nhà thơ, nhà giáo, luật sư, bác sĩ,… lên tiếng phê phán phát biểu của ông nghị Phước: kiến thức nông cạn, hiểu biết hạn hẹp, tính tình khoe khoang khoác lác, đôi khi lộng ngôn đến mức điên loạn, tại sao lại được bầu vào Quốc hội, về mặt lý thuyết là cơ quan quyền lực nhất nước.
Chửi rủa ông nghị Phước là vô liêm sĩ cũng bằng thừa, chẳng lẽ ông Phước đắc cử chỉ cần nhờ vào lòng trung thành tuyệt đối với Đảng CSVN? Trước đây khi chưa là nghị, trên blog của mình ông Phước có trình bày 6 lý do VN không cần đa đảng. Bài viết dài dòng, ý tưởng lượm thượm, đọc xong tức muốn ói máu hoặc buồn cười đến bể bụng. Chẳng thà cứ nói toạc móng heo như nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết – “Bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát”, vừa gọn gàng khỏi hao tốn giấy mực và ít ra còn được nhân dân khen là thật thà, biết người biết ta!
Câu hỏi của giáo sư Hà Văn Thịnh của trường Đại học Huế – “Chẳng hiểu ông nghị Phước học từ đâu?” khiến tôi bức xúc, không viết không được, cứ giữ mãi ấm ức trong lòng không tốt. Thôi thì kể hết ra cho bà con cả nước nghe chơi vài chuyện về nhân vật ma quái nầy. Tiếc cho ông Trương Tấn Sang vô phước chọn đàn em thân tín lại không sưu tra lý lịch cho kỹ, hay chung quanh chỉ toàn đám sâu bọ làm người? Tôi không biết nhiều về thời trung học của Hoàng Hữu Phước, nhưng lại biết rất rõ về quãng thời gian 5 năm từ 1976-1981 mà ông Phước học Lớp Anh văn, Khoa Ngữ văn Nước ngoài , trường Đại học Tổng hợp TP.HCM, tại cơ sở 2 đường Đinh Tiên Hoàng Q1, bây giờ là Đại học KHXH và Nhân Văn, kế bên Đài Truyền hình TP.HCM.
Xin phép lược bớt những cuộc tình linh tinh dù một thời tai tiếng đình đám của cậu sinh viên Hoàng Hữu Phước, chuyện tình cảm riêng tư moi móc làm gì, cũng như không nhắc lại chuyện ông Phước đã từng bị kiểm điểm trước tập thể vì đã ăn cắp nhu yếu phẩm của cả lớp đem bán lấy tiền xài chơi. Túng thiếu làm liều là chuyện thường tình, xã hội đầy rẫy, quan chức đâu phải chỉ mình ông Phước, có ông thời xưa đi học chuyên trộm vịt gà nhậu nhẹt, ngày nay cũng leo đến chức Thứ trưởng, mai kia Thủ tướng không chừng, mà có sao đâu?
Chuyện bàn dân thiên hạ cần biết là chương trình đại học chỉ có 4 năm, riêng ông Phước tuy học hành cũng được nhưng phải mất 5 năm. Số là, năm 1979 nổ ra cuộc chiến tranh biên giới VN-TQ, ông Phước đang học năm thứ 3, cùng chơi chung rất thân với Dương Ngọc Dũng, Đàm Xuân Mai và Nguyễn Đình Sĩ cùng lớp, cả 4 ông nầy đều học khá giỏi, chỉ tội hơi rởm đời, hợm hĩnh ở cách xưng hô, thằng gọi thằng kia lúc nào cũng bằng Sir. Thời ấy nếu tự thân nghĩ ra, không có ai tư vấn thì 4 ông nầy đáng mặt thiên tài, khi đồng lòng rủ nhau thi rớt để được học lại năm thứ 3 (1979-1980). Thời chiến bao cấp, được tà tà đi học, mỗi tháng 9kg lương thực, một số nhu yếu phẩm và còn có học bổng, sướng như… cán bộ! “Ví phỏng cuộc đời bằng phẳng”, nếu sang năm 1980 tốt nghiệp ra trường, cả bọn chắc chắn sẽ được ưu tiên phân công đi làm… bộ độ cụ Hồ! Đúng là ông Phước có tầm nhìn chiến lược từ thời trai trẻ. Vụ cam kết bị Dương Ngọc Dũng xé rào,thi đậu đuợc lên lớp năm đó nên bị 3 thằng còn lại rượt đánh ngay tại sân trường trong tháng 8-1980. Dù sao,cũng phải công nhận 4 ông nầy trẻ tuổi tài cao, nhờ vậy hơn 30 năm sau ai nấy đều thành công. Dương Ngọc Dũng là Tiến sĩ giảng dạy đại học, Nguyễn Đình Sĩ là đại gia Đà Lạt, Đàm Xuân Mai là Dược sĩ ở New York, và cuối cùng ông Nghị Hoàng Hữu Phước là Thạc sĩ Kinh Doanh Quốc Tế, cái bằng Thạc sĩ không biết bằng thiệt hay bằng mua. Thắc mắc cũng có lý do,vì mỗi lần nghe ông Phước nói hay đọc những gì ông Phước viết đều thấy ông ấy vừa khùng như học quá hóa rồ, hoặc vừa ngu như chưa hề đi học… Master.
Nhưng chuyện học hành năm thứ 4 của sinh viên Hoàng Hữu Phước mới thật đáng kinh. Trong mấy môn thi bắt buộc để tốt nghiệp, ông Phước rớt môn English Literature. Luận văn tốt nghiệp của Phước về tác phẩm “Tess of the d’Urbervilles” (Thomas Hardy) không đạt yêu cầu. Dưới trung bình một môn thi chính thì làm sao tốt nghiệp! Thay vì ghi nợ sang năm về trường thi lại, ông Phước âm thầm thực hiện kế khổ nhục. Đến ngay nhà cô giáo Trương Tuyết Anh phụ trách giảng dạy môn nầy để phân bua, trình bày xin thêm điểm. Không được, bèn xuất chiêu nhất quyết tự tử trước mặt cô giáo, nếu cô không cho em pass! Cô giáo Tuyết Anh sợ quá, suốt đời dạy học chưa từng nghe, nói gì phải đối phó trực tiếp case nầy. Cô bèn năn nỉ ông Phước và điện thoại báo cáo thầy Khoa trưởng Nguyễn Nam. Nguyễn Huỳnh Đạt lúc đó là lớp trưởng, sau nầy có thời làm Khoa trưởng, phải đến thuyết phục đưa ông Phước về văn phòng Khoa giải quyết. Chuyện động trời thời ấy, ngoài những thầy cô trong cuộc, các thầy Phan văn Diệm (đã mất), Nguyễn Tiến Hùng và các cô Phạm Thị Ngọc Hoa, Đặng Thị Hưởng đều biết rất rõ.
Vài hàng báo cáo giáo sư Hà Văn Thịnh về chuyện ông nghị Hoàng Hữu Phước học từ đâu.
“You shall know the truth and the truth shall set you free”
Falls Church,Virginia
                                                                        ***********************************************

Hai bài dưới đây do ông đại biểu quốc hội CH XHCN VN  Hoàng Hữu Phước viết. Hai áng văn bất hủ của ông HHP, một người tốt nghiệp cử nhân Anh Văn tại Đại học Tổng hợp Sài Gòn 1981.

Chú ý:

1. Cách chấm câu văn của ông HH Phước rất đặc biệt. Có câu dài hơn 100 chữ  mới có một dấu chấm.

-Trong bài “Tôi Và Lê Công Định”, câu đầu tiên dài 140 chữ  mới có dấu chấm.

-Trong bài “Tôi Và Cu Huy Ha Vu”, câu thứ nhì dài 146 chữ mới có dấu chấm.

2. Ông HH Phước khoe giỏi tiếng Anh, có bằng cao học (master) kinh doanh quốc tế, nhưng khi viết luận văn của bậc cao học, chương trình ấy có nhắc  rõ là nếu trong tựa đề  có chữ “và”, thì chữ  “và” ấy phải viết thường,  không được viết hoa.

Tiếng Anh cơ bản cũng dạy thế, chữ  “và” trong tựa đề  luôn luôn được viết thường.  (nguồn)  Ô HH Phước viết hoa chữ  “Và” ở tựa đề của hai bài nói trên.  
Về các bài viết bằng tiếng Anh của ông Hoàng Hữu Phước thì có quá nhiều lỗi. Mỗi bài viết của ông có  ít nhất hàng trăm lỗi. Chắc chắn ông Phước viết các bài ấy bằng tiếng Việt, rồi dịch qua tiếng Anh, nên cách dùng chữ  trong các câu văn tiếng Anh rất là không chính xác. Cách hành văn, cú pháp hay câu văn  cũng không phải thuần túy là cấu trúc Anh văn mà thuộc loại “ba rọi”.

Tôi Và Lê Công Định 03:03 05-10-2010

tác giả Hoàng Hữu Phước

Vào năm 2005, biết khả năng của tôi trong soạn thảo bằng Tiếng Anh tất cả các hoạch định chính sách, văn bản, nội quy công ty, quy định quy chế công ty, mà cách hành văn khiến ngay cả Tổng Giám Đốc người Anh của Manulife là David Matthews phải nói là ắt kiếp trước tôi hành nghề luật sư ở Luân Đôn, Lê Đình Bửu Trí lúc ấy đang phò tá David Matthews có cho tôi biết đã bí mật hợp tác cùng một số luật sư để mở văn phòng luật tại tòa nhà Sunwah Tower, đường Nguyễn Huệ, Quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh, mong tôi đến giúp soạn thảo một số văn bản tài liệu bằng tiếng Anh cho văn phòng Luật ấy thêm danh tiếng với đối tác và khách hàng nước ngoài. Nghe nói tất cả các  vị luật sư trong nhóm ấy nói chuyện được bằng tiếng Anh nhưng chịu thua không tài nào viết soạn được các chính sách và quy chế trực tiếp bằng tiếng Anh, tôi thấy tội nghiệp số “doanh nhân luật  tuổi chưa lớn tài chưa cao” ấy nên có nhận lời giúp đỡ.

Khi đến Sunwah Tower vào văn phòng luật ấy, tôi thấy có một Lê Đình Bửu Trí, một nam nhân viên trắng trẻo thư sinh cận thị, hai dãy bàn dài, sáu ô tò vò chia ngăn làm việc, chục chiếc ghế xám xoay, hai laptop, trong ba phòng nhỏ. Trí giới thiệu tôi cho anh chàng kia, nói đó là luật sư Lê Công Định. Chúng tôi bắt tay nhau. Lê Công Định nhanh nhảu nói “Nghe danh anh Phước đã lâu, nay mới gặp” và khoe “em có bản CV của anh trong laptop rồi, em sẽ giới thiệu anh cho New York Life”.

Lúc ấy, đối với tôi Lê Công Định chỉ là một chú nhóc vô danh tiểu tốt, không thể có tương lai tốt đẹp vì hoàn toàn kém tư cách – chẳng qua vì tôi chưa bao giờ nộp đơn xin việc cho ai ở bất kỳ công ty nào, và các công ty bảo hiểm nhân thọ nước ngoài ắt có biết tôi nên nếu muốn họ cứ liên lạc với tôi, cứ gì phải qua sự tiến cử của Lê Công Định. Kiểu “thấy sang nên bắt quàng làm họ” của Lê Công Định làm tôi rất xem thường cậu bé ăn nói tào lao ấy, song tôi cười độ lượng, chẳng cải chính. Cũng có thể anh ta có trong tay đơn xin việc và hồ sơ lý lịch của một ông Phước nào đó nên lầm chăng – song ngay cả trong trường hợp này cũng cho thấy nghiệp vụ ba chớp ba nháng của luật sư tài giỏi Lê Công Định ra sao rồi. Hoặc cũng có thể New York Life trao cho anh ta CV của tôi mà họ đã tung tiền tìm kiếm tổng hợp thông tin cá nhân tôi trên blog hay lý lịch ở địa phương rồi nhờ Lê Công Định tiếp cận săn đầu người chăng – song cả ngay trong trường hợp hoang đường này thì lập luận cũng không đứng vững vì Lê Đình Bửu Trí ắt biết tôi sẽ rất xem thường New York Life nếu họ không “deal” trực tiếp với tôi.

Tôi quyết định phải thất hứa, không giúp Lê Đình Bửu Trí và Lê Công Định, vì sau khi hỏi họ ý nghĩa của tên công ty luật DC, tôi được biết đó là “Đồng Chí”, và khi hỏi thêm vì sao công ty luật lại cần đến từ “Đồng Chí” thì tôi được Lê Đình Bửu Trí giải thích là các bạn luật sư trẻ trong nhóm có chung niềm khao khát mãnh liệt đưa các nhà đầu tư nước ngoài vào làm giàu đất nước, giúp tạo môi trường đầu tư chuyên nghiệp, bài bản pháp luật, vân vân và vân vân. Tôi cảm thấy bất an, không vì tôi là bậc tiên tri thấu thị thấy được họ sẽ làm chuyện động trời nào đó, mà đơn giản vì tôi biết ngay bằng trực giác rằng đó chỉ là những kẻ thất bại losers ngay từ trứng nước do họ không biết thực chất công việc của chính họ, đó là phục vụ cho quyền lợi của thân chủ, bất kể thân chủ là người tốt hay không tốt, sát nhân hàng loạt hay tội phạm xuyên quốc gia thủng biên giới. Còn nếu họ khoe là có ý chí vì nước vì dân như luật sư Nguyễn Hữu Thọ của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam thì hóa ra trong đầu óc của họ cái nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam này là cái họ phải giải phóng hay sao?

Sau này qua tin tức báo đài, tôi mới biết đến vụ án phản động của Lê Công Định, mới nghe nói về nhân thân gia đình cách mạng của hắn. Qua phát biểu khai tội của Lê Công Định trên tivi, tôi còn biết thêm một điều bí mật của hắn: thiếu ánh sáng trí tuệ – không hiểu trường nào ở Việt Nam và ở Mỹ đã đào tạo ra một tên thiếu ánh sáng trí tuệ đến như vậy. Hắn nói đã gặp những quan chức Mỹ và nghe các vị này nói về những mong muốn đối với luật pháp và thẩm phán Việt Nam, cứ như đứa trẻ ngô nghê lắng nghe bậc cao minh chỉ giáo vậy, trong khi nhiều vị giám đốc người Mỹ và Việt Kiều Mỹ thường nói với tôi rằng luật sư bên Mỹ có khối người làm ô danh ngành luật khiến bị gọi là dirty job tức “nghề bẩn”.

Lê Công Định và những tên tương cận sẽ luôn là losers vì toàn là những kẻ thiếu ánh sáng trí tuệ. Bọn biệt kích do Mai Văn Hạnh chỉ huy gồm từ những tên được huấn luyện qua những khóa tại Thái Lan hình thành các nhóm Kinh Kha – ngay cả cái tên cũng cho biết ngay là thất bại. Lý Tống mới đây giả dạng đàn bà tấn công ca sĩ thấp bé Đàm Vĩnh Hưng, một hành động ngu xuẩn (anh hùng tối kỵ giả dạng nữ nhi) và hèn nhát (tấn công một ca sĩ nhỏ con của SRV chứ không dám đụng đến một võ sĩ boxing của SRV – Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam). Còn nhóm Lê Công Định người xưng mật danh Chị Hai, kẻ Chị Ba, thì Chị Tư  cùng một giuộc không bao giờ thành những anh hùng do dùng tên nhi nữ.

Học ngành luật phải chứng tỏ mình hiểu luật thể hiện qua việc thượng tôn luật pháp và mọi hành sử đều phải trong khuôn khổ luật pháp của quốc gia mà mình là công dân. Điều đơn giản hiển nhiên là Việt Nam có luật Việt Nam. Không tuân thủ luật Việt Nam thì không có tư cách rao giảng luật pháp nước ngoài. Một người trí thức nếu có tín ngưỡng Phật Giáo, thì nghiên cứu các hệ thống triết học tôn giáo khác để biết các hệ tư tưởng hay triết lý để mở mang trí hóa. Chỉ có kẻ làm loạn điên rồ mới quay trở lại đòi đập bỏ bàn thờ tiên tổ sau khi được các hệ khác khai cho trí hóa.
Trần Duy, một sinh viên lai da trắng tóc vàng trước khi đi Mỹ đã nói với tôi năm 1984:

“Thầy ơi. Lúc em đi gặp phái đoàn Mỹ ở Biên Hòa để được phỏng vấn ra đi, em tưởng bị loại rồi Thầy. Thằng Mỹ mắt nó xanh biếc, nhìn sợ lắm vì thấy luôn đáy mắt của nó, và nó nói tiếng Việt giọng Bắc, chắc là chuyên viên tình báo CIA. Em cà lăm vì thằng Mỹ vừa xé hồ sơ vất sọt rác vừa hét to vào mặt thằng bạn hàng xóm của em trước đó. Thằng Mỹ hỏi sao trong hộ khẩu có khoảng cách thời gian gián đoạn thì thằng bạn em vui vẻ tự hào nói vì muốn đi Mỹ nên phải trốn nghĩa vụ quân sự, về Sài Gòn trốn ở nhờ nhà bà con, chịu cực mấy năm chờ đi Mỹ chứ nhất quyết không đi lính cho Cộng Sản. Không ngờ thằng Mỹ xé hồ sơ, quát lên bằng tiếng Việt rằng ‘Mày là công dân Việt Nam mà chống lại luật Việt Nam, không đi lính bảo vệ đất nước của mầy, thì lấy gì bảo đảm mày làm công dân Mỹ tốt và bảo vệ nước Mỹ!’ Rồi nó kêu tên em, em sợ điếng hồn vì nó đang giận dữ, may mà em rút kinh nghiệm nên không nói câu nào chống Cộng cả”.

Câu chuyện về Trần Duy tôi đã kể cho tất cả các lớp tôi dạy trong suốt thời gian mười năm sau đó. Và tôi biết một điều tất cả những sinh viên ưu tú của tôi sau đó đều đã trở thành và đang là những công dân thành đạt ở Việt Nam. Đơn giản chỉ vì người họ muốn gần gũi và được làm việc với là những doanh nhân thành đạt của nước ngoài, tức những vị chỉ quan tâm đến người Việt tài giỏi, vì chỉ có bọn nước ngoài chống phá Việt Nam mới thèm quan tâm đến những người Việt không ưu tú, trong đó có Lê Công Định. Những doanh nhân thành đạt của nước ngoài chỉ muốn có những người Việt Nam giỏi, có ý thức tuân thủ luật pháp để không bao giờ gây phương hại cho việc làm ăn của họ ở Việt Nam. Thậm chí có doanh nhân Mỹ còn nói với tôi rằng rất thú vị nếu có nhân viên Việt Nam làm đảng viên, vì người Mỹ chỉ có thể làm đảng viên chính trị nhất là của một đảng lớn nếu có tiền nhiều mà thôi chứ không phải vì lý tưởng gì hết.

Ở Việt Nam, Đảng Cộng Sản là một đảng lớn và có lý tưởng. Phải chăng vì đồng tiền không giúp những kẻ mới phất nouveaux riches như Lê Công Định mua được một ghế đảng viên cao cấp như ở Mỹ nên đã khiến những người như Định mơ màng đến viễn cảnh xây dựng một thể chế y như Mỹ, để Định sẽ được bỏ tiền túi ra tranh cử làm Tổng Thống Việt Nam? Một kẻ thú nhận là đã gặp gỡ các quan chức Hoa Kỳ nhưng lại không thể viết bằng tiếng Anh các nội dung chính sách, quy định, quy chế hoạt động, bài bản tổ chức cho chính văn phòng luật của mình thì không rõ kẻ ấy khi nói tiếng Anh chất lượng ra sao, hay chỉ cần nói một từ duy nhất là anticommunism tức Chống Cộng là xem như chủ Mỹ và tớ Việt đã hiểu nhau sâu sắc.

Lê Công Định không phải là một luật sư, không chỉ vì Định đã bị khai trừ khỏi các luật sư đoàn Việt Nam theo quy định của luật pháp Việt Nam mà còn vì Định không có tư cách của một luật sư. Một bác sĩ giải phẫu phải xử l‎ý vết thương của bịnh nhân theo đúng các phương pháp quy định của ngành và của chuyên môn, còn mọi sáng kiến có thể tự tiến hành thí nghiệm với chuột lang, đúc kết thành công trình để được hội đồng y khoa đánh giá, và được công bố áp dụng chung nếu các kết quả chứng minh có giá trị ngang bằng hoặc áp dụng thay thế nếu chứng minh có giá trị tối ưu. Một luật sư phải hành sử theo và trong khuôn khổ luật pháp quốc gia, mọi ý kiến cá nhân nếu có qua quá trình nghiên cứu dài lâu, đúc kết thành công trình hàn lâm, gởi tạp chí chuyên ngành để rộng đường tranh luận hoặc trình cho Bộ có liên quan để được đánh giá phản hồi. Đó luôn là các bước chuyên nghiệp của những người chuyên nghiệp của bất kỳ ngành nào. Only these and nothing else. Bàn tay sắt của chính quyền liên bang Hoa Kỳ luôn sẵn sàng dập tắt ngay cả dìm trong biển máu đối với những manh động chống lại Hiến Pháp và Luật Pháp Hoa Kỳ như đã được ghi lại trong lịch sử Hoa Kỳ từ thời lập quốc đến nay. Đó là điều đương nhiên đúng ở tất cả các quốc gia trên toàn thế giới này mà chỉ có những “luật sư” con rối thiếu ánh sáng trí tuệ mới cố tình làm ngơ trước sự thật hiển nhiên rằng Luật Pháp Quốc Gia Là Khung Hành Sử Mà Bất Kỳ Ai Là Công Dân Quốc Gia Ấy Cũng Phải Tuyệt Đối Tuân Thủ.

Qua vụ Lê Công Định và những kẻ chung ngành với Định, tôi đã dặn dò các học trò và bạn hữu hãy cảnh giác và răn dạy con cái nếu chúng muốn theo ngành Luật vì chúng sẽ là mồi ngon của các thế lực chống Cộng ở nước ngoài chiêu dụ trở thành những kẻ phản quốc.

Tôi Và Cu Huy Ha Vu,  21:02 19-12-2010

Hoang Huu Phuoc, MIB

Phải nói ngay là tôi không biết Cu Huy Ha Vu là ai, chưa từng gặp y, và y chưa từng gặp tôi. Nếu như những gì tôi tìm hiểu là chính xác, thì có lẽ tôi biết tên tiếng Việt có bỏ dấu của y cũng như dây mơ rễ má của y với mấy nhà thơ tên Huy Cận và Xuân Diệu, những người mà năm học lớp 11 ở Sài Gòn (1973) tôi đã xếp thơ ca của họ vào danh sách những tác phẩm vô vị, nhạt nhẽo, quê mùa, mà tôi nói với tất cả công tâm một người yêu thơ ca – vì thậm chí tôi cho rằng vài bài thơ của chiến sĩ liệt sĩ Việt Cộng Trần Quang Long, người đã gục ngã “bên hố bom ngập nước, vồng khoai lang hiền lành, vừa nở hoa tím nhạt, vươn lên nền trời xanh”,  còn “thơ” hơn toàn bộ các tác phẩm của Tố Hữu mà tôi chẳng thú vị gì khi đọc. Nhưng nếu các thông tin ấy là đúng thì tôi sẽ tiếp tục gọi y là Cu Huy Ha Vu chẳng qua vì tôi đã viết về y lần đầu bằng tiếng Anh nên tên của y không có dấu, và vì tôi phải cẩn trọng với một tên điên dại có thể kiện tôi là người nói động đến y và dám khinh miệt mấy nhà thơ ắt có hình trên bàn thờ tổ tiên nhà y.

Sự thể là vào ngày 14/6/2009 tôi được gởi một đường truyền từ cái tập thể Thạc Sĩ mà tôi là thành viên. Theo đường truyền ấy, tôi nghe đoạn phát biểu của một tay Cu Huy Ha Vu nào đó có đặc điểm: tiếng nói ồm ồm thuộc giống đực, âm vực lè nhè chán phè không phải thuộc người có tài hùng biện, giọng người miền Bắc nhưng không rõ tỉnh nào, nội dung ăn nói quàng xiêng ba hoa chích chòe về việc y đâm đơn kiện Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng vì đã cấp phép khai thác bauxite. Tôi đã vội gởi ngay email sau cho tập thể các Thạc Sĩ Quản Trị Kinh Doanh và Kinh Doanh Quốc Tế, nguyên bản tiếng Anh vì các vị trong nhóm toàn là Thạc Sĩ và Chuẩn Tiến Sĩ bằng cấp đại học nước ngoài, mà tôi xin tạm dịch sang tiếng Việt để phục vụ độc giả biết ngoại ngữ khác tiếng Anh với phần tiếp theo là nguyên bản tiếng Anh:

A) Ý Nghĩa tiếng Việt:

Chủ Nhật, 14 tháng 6 năm 2009.  23g59

Về nội dung: Nhiều người trong số các thạc sĩ chúng ta đã đạt đến những điều tốt hơn và lớn lao hơn

Người gởi:  Hoang Huu Phuoc

Gởi đến: Tập Thể Thạc Sĩ

Chư Vị Thạc Sĩ kính mến:

Tôi vừa vào trang web của Thạc Sĩ HL và đọc vài bài đăng tải, thấy có đoạn ghi âm lời của một gã nào đó tên Cu Huy Ha Vu nói về nội dung kiện Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng vì vài “lỗi” này nọ.

Tôi muốn chia sẻ cùng qu‎ý Thạc Sĩ vị quan điểm của tôi với tư cách người lớn tuổi hơn quý vị, mà theo lẽ thường thì hễ lớn tuổi hơn ắt có nhiều kinh nghiệm hơn:

1) Chúng ta không nên đưa lên mạng bất kỳ thứ gì có nguồn gốc đáng nghi, của những con người đáng ngờ, và cho những mục đích đáng ngại. Trong trường hợp này, cái gã tên Cu Huy Ha Vu là một kẻ không ra chi cả bởi vì tôi chưa hề nghe đến thanh danh của y trong bất kỳ những cống hiến hàn lâm hay thực tế nào vào việc “cứu quốc” hay làm đất nước này tốt đẹp hơn. Tôi gọi y là một tên không ra chi, đơn giản chỉ vì y chẳng biết y đang đứng ở đâu trên cõi đời này. Hắn sống tại nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, cái đất nước nơi lúa mọc từ đất ướt thẫm máu của hàng triệu người dân, những người mà thân thể, thịt, xương, và ngay cả ký ức về họ cũng được hy sinh cho đất nước được thống nhất hòa bình, giấc mơ mà không bất kỳ ai (tôi lập lại: không bất kỳ ai) trước đó (gồm cả Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, và tất cả những vị khác, cũng như những lãnh đạo vất đi cùng cái quân đội Việt Nam Cộng Hòa vất đi, những kẻ đã để lại cho toàn nhân loại một chương đầy nhục nhã do không nơi nào trên trái đất này lại có một quân đội tháo chạy mình trần, vất bỏ quân phục, đạn dược, vũ khí như trong sự kiện 30/4/1975) có thể hoàn thành, trừ những người Cộng Sản Việt Nam. Cu Huy Ha Vu và những thứ tương cận vui hưởng cuộc sống xa hoa và học tập đủ đầy trong khi chưa trưởng thành chín chắn, nên bọn nhóc ấy cho rằng mọi thứ chúng học được từ phương Tây là những gì nước Việt Nam này phải răm rắp tuân theo, phải kính trọng, phải quỳ lạy dập đầu thờ phượng nguyên xi nguyên dạng nguyên hình. Chúng bộ có giá trị lắm sao, khi sự suy thoái kinh tế gần đây (cũng như tất cả các cuộc khủng hoảng kinh tế trong quá khứ) đều là sản phẩm độc quyền của thế giới phương Tây đầy kiêu hãnh?

2) Người Việt Nam thường có tính chống lại “cái mới”.  Tôi đánh giá cao câu nói vĩ đại của vị tổng thống vĩ đại của một quốc gia vĩ đại: “ Đừng hỏi tổ quốc đã cho bạn những gì, mà phải tự hỏi bạn đã làm được những gì cho tổ quốc.” Từ câu nói ấy, tôi có thể lý giải tương tự rằng: Một Khi Bạn Chống Lại Đất Nước Của Chính Bạn Hoặc Cứ Luôn Chất Vấn Sao Thế Này Sao Lại Thế Kia, Thì Đất Nước Bạn Không Bao Giờ Vĩ Đại. Tôi thường mắng bọn Việt Kiều chống Cộng rằng nếu chúng bảo lãnh đạo Việt Nam không thể lèo lái con tàu quốc gia thành công thì tôi thách chúng cho ra được một – hay những – cái tên của những “anh tài” nào có thể. Những kẻ sợ thất kinh hồn vía khi thấy Việt Cộng tiến quân, khóc lóc bỏ chạy khỏi Việt Nam, rồi giờ đây khi sống lầm than cơ cực ở nước ngoài lại trong nhiều thập kỷ qua lại có quyền to mồm rống họng về “tội ác của Cộng Sản Việt Nam”, “chính sách kinh tế ngu xuẩn của Cộng Sản Việt Nam”, ” Cộng Sản Việt Nam tham nhũng”, ” Cộng Sản Việt Nam vi phạm nhân quyền”, và những điều tương tự hay sao? Bọn người hoàn toàn chẳng đóng góp bất kỳ công của nào cho phát triển đất nước mà quý Thạc Sĩ lại cho chúng cái quyền quái gở đưa đường chỉ lối dẫn dắt đầu óc một số người trong thế hệ trẻ Việt Nam sao?

3) Gia đình tôi không phải cộng sản. Bản thân tôi không là đảng viên cộng sản. Tôi là người dân Việt Nam, và tôi hiểu một công dân cần phải làm gì cho đất nước của mình. Việt Nam luôn có nhiều kẻ thù. Bất kỳ điều gì các Thạc Sĩ cho rằng Chính phủ nên lắng nghe, xin hãy cho Chính phủ biết. Nếu bạn không dám làm như vậy, đó là lỗi của bạn. Xin đừng thấy khoái chí khi có ai đó (đặc biệt là ở nước ngoài) viết điều gì đó chống lại chế độ này rồi bạn chuyển tải đường truyền như một hành động “cẩn thận” để “né tránh trách nhiệm”. Các Thạc Sĩ có thể vào đường truyền này để thấy tôi lúc còn là một giảng viên đại học trẻ tuổi đã viết thư cho Nhà Nước ra sao, lúc đề nghị đừng in hình Chủ Tịch Hồ Chí Minh trên mọi tờ giấy bạc của Việt Nam http://www.emotino.com/m.php?u=hoanghuuphuoc&p=17012 (*). Nếu trong thời điểm những năm tháng ban đầu “hà khắc” của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam những kẻ như Cu Huy Ha Vu không dám nói gì, thì các bạn có thể hiểu ngay là chúng thuộc hạng hèn nhát trọn đời, và vì vậy các Thạc Sĩ đừng cho phép bọn chúng được to mồm rống họng nhân danh “công lý” hay “nhân quyền” hay những điều tương tự. Bọn chúng chỉ làm công việc của bọn nô lệ hay kẻ làm thuê cho một đại gia nào đấy để nhận tiền công chuyển vào tài khoản của chúng ở hải ngoại mà thôi. Tất cả chỉ có thế.

Nói tóm lại, tôi khẳng định bất kỳ ai nói quấy chống phá Việt Nam sẽ bị chính tôi đập lại. Tôi đă nói rất rõ điều này với bạn hữu và thân nhân ở hải ngoại. Vì vậy, đề nghị các Thạc Sĩ hãy gở bỏ ngay nội dung đã đăng tải và đừng bao giờ chuyển các đường link tương tự cho bất kỳ ai trên thế giới bao la hoang dã này, vì rằng tôi lớn tuổi hơn các Thạc Sĩ và vì rằng các bạn chưa từng trải nghiệm những năm tháng đã qua ấy.

Tôi hân hoan chào đón các Thạc Sĩ nào cùng chia sẻ với tôi niềm tự hào chất chứa tại http://www.emotino.com/m.php?u=hoanghuuphuoc&p=17694 (**)

Xin cảm ơn các Thạc Sĩ đã kiên nhẫn đọc bức thư này.

Trân trọng,

Hoàng Hữu Phước

***********************************************

PHÁT BIỂU TẠI QUỐC HỘI VỀ LUẬT BIỂU TÌNH & LUẬT LẬP HỘI

tác giả: Hoàng Hữu Phước

19. Nov, 2011 Posted under Thông Tin Nghị Trường

Ngày 17-11-2011

Kính thưa Quốc Hội,

Tôi kính đề nghị Quốc Hội loại bỏ Luật Lập Hội và Luật Biểu Tình khỏi danh sách dự án luật suốt nhiệm kỳ Quốc Hội Khóa XIII này vì những lý do như sau.

A)  Thứ nhất: về Luật Lập Hội

Ở Việt Nam, Mặt Trận Tổ Quốc được thành lập năm 1977 trên cơ sở thống nhất ba tổ chức Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam, Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam, và Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc Dân Chủ và Hoà Bình Việt Nam. Hiện nay Mặt Trận Tổ Quốc có 44 tổ chức thành viên, và nếu xếp theo các loại hình tổ chức như đoàn thể chính trị, tôn giáo, từ thiện & xã hội, và nghề nghiệp, thì có đến 22 hội đoàn trong nhóm nghề nghiệp, từ Hội Luật Gia, Hội Nhà Báo, đến Hội mỹ nghệ – kim hoàn – đá quý, Hội cựu giáo chức, Hội xuất bản – in – phát hành sách,  Hội nghề cá, Hiệp hội sản xuất kinh doanh của người tàn tật, Hiệp hội các trường đại học, cao đẳng ngoài công lập, v.v. Nếu như vẫn còn thiếu các hội nghề nghiệp đặc thù khác mới xuất hiện theo sự phát triển của xã hội để người dân tham gia thì vẫn có thể thành lập thêm mới, cùng trong quy mô rộng khắp của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam.

Nếu Luật Lập Hội là để tạo nên các đối thủ bên ngoài hệ thống Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, vô hiệu hóa, tiến đến xóa sổ Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, vậy Luật Lập Hội có cần không?  Tất nhiên là không.

Nếu Luật Lập Hội là để tạo nên các hội mới nằm bên trong hệ thống Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam như 44 thành viên hiện hữu, để làm phong phú hơn tổ chức hùng mạnh của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam thì Luật Lập Hội có cần không?  Tất nhiên là không.

B) Thứ hai: về Luật Biểu Tình

Kể từ khi có cuộc biểu tình có tổ chức đầu tiên trong lịch sử loài người năm 1913 do Gandhi tổ chức nhằm phản đối Chính phủ Vương Quốc Đại Ạnh và Bắc Ái Nhĩ Lan áp bức nhân dân Ấn Độ, mãi cho đến những năm 60 của thế kỷ trước từ ngữ “protest” với nghĩa “biểu tình” mới xuất hiện ở Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, bắt đầu từ việc người dân chống lại chính phủ Kennedy trong tham chiến tại Việt Nam, rồi phát triển mạnh mẽ ồ ạt các cuộc biểu tình chống chính phủ và chiến tranh Việt Nam liên tục từ năm 1960 đến 1975 và thậm chí vẫn tiếp tục sau cả khi Hoa Kỳ thất bại tháo chạy khỏi Việt Nam. Biểu tình chống chính phủ Mỹ đã từ Mỹ lan ra toàn thế giới.

Điều nhất thiết phải khẳng định ở đây là ngay từ khởi thủy và cho đến tận ngày nay, biểu tình là hành động để chống lại chính phủ nước mình hoặc chống lại một chủ trương của chính phủ của nước mình. Khi một triệu người dân Mỹ đổ về tràn ngập thủ đô Washington tháng 9 năm 2009, họ chống lại Tổng thống Obama, gọi Ông là kẻ có dã tâm biến Hoa Kỳ thành quốc gia xã hội chủ nghĩa khi Ông bày ra kế sách cải cách bảo hiểm y tế vì người nghèo.

Biểu tình không bao giờ là hình thức bày tỏ chính kiến chống lại một nước khác ngay cả khi nước ấy có đang xâm lược nước mình. Cuộc tập họp  khổng lồ tại Quảng Trường Đỏ là để bao quân đoàn Liên Xô tiến thẳng ra chiến trường chiến đấu chống Đức Quốc Xã và bọn Nga gian. Gia nhập quân đội và dồn tài sản cá nhân cho Bộ Quốc Phòng là hành động duy nhất đúng để phản đối sự xâm lược của nước khác tiến hành chống lại nước mình.

Điều cần làm rõ ở đây là do vấn đề khác biệt về ngôn ngữ, nhiều người có thể đã chưa biết rằng trong tiếng Anh, “biểu tình” tức “protest demonstration” luôn để chống chính phủ nước mình, hay một chủ trương của chính phủ nước mình; còn cuộc tập họp đông người để bày tỏ sự ủng hộ chính phủ nước mình hay ủng hộ một chủ trương của chính phủ nước mình, gián tiếp biểu thị sự không đồng tình đối với một chính phủ nước khác thì đó là “rally” mà tiếng Việt gọi là “mít-tinh” (meeting) hay  “cuộc tuần hành biểu dương lực lượng”.

Như vậy, Việt Nam có cần các cuộc biểu tình chống Chính phủ Việt Nam hay một chủ trương chính sách đạo luật của Chính phủ Việt Nam không? Nếu không cần, thì sao lại phải soạn dự án Luật Biểu Tình và nói về nó mãi như thể nó là khuôn vàng thước ngọc để đo chiều cao chiều rộng chiều cao chiều sâu của tự do, dân chủ?

Như vậy, cái Việt Nam có thể cần đó là những quy định về mít-tinh, về tuần hành đông người, tức về rally, nhưng liệu Quốc hội có sẽ dành ra hai năm và bao tiền của của dân để soạn ra dự án Luật Mít-tinh hay là Luật Tuần Hành hay không?

Thực tế là gần đây khi đi ngang qua vài cuộc tập hợp đông người bày tỏ chính kiến về “Đường Lưỡi Bò” ở Thành phố Hồ Chí Minh, tôi đã nghe những người bị kẹt xe thốt lên những lời nguyền rủa thóa mạ văng tục giận dữ đầy đe dọa dành cho những người đang tập hợp mà ta gọi sai là “biểu tình” ấy.  Sự giận dữ ấy có thể sẽ biến thành gây hấn, bạo loạn, đánh nhau giữu nhóm biểu tình và nhóm chống biểu tình. Chưa kể những cuộc tập họp đông người ngoài trời ấy xâm hại quyền tự do đi lại của người dân, xâm hại quyền tự do “mưu cầu hạnh phúc” của người dân buôn gánh bán bưng đoan chính tự trọng kiếm từng đồng tiền nhỏ chứ quyết không làm hành khất, xâm hại thu nhập chính đáng của những cửa hàng có giấy phép đang hoạt động kinh doanh hợp pháp tại khu vực bị phong tỏa do các cuộc tụ họp ấy, xâm hại quyền được chăm sóc của công dân khi đau ốm hay chuyển dạ sinh con mà xe cứu thương không thể đến được do đường kẹt vì phong tỏa do tập họp của đám đông, hay xâm hại hạnh phúc của công dân khi xe hoa của họ không thể nhúc nhích được vì tắt đường. Liệu cái gọi là quyền biểu tình ấy có lớn hơn quyền được kiếm sống của người dân, quyền được ra đời của con cái người dân, quyền được sử dụng công lộ của người dân, và quyền mưu cầu hạnh phúc của người dân?

Câu hỏi được đặt ra ở đây là Dự án Luật Biểu Tình có đã xuất phát từ sự tham vấn ý kiến của những người dân là Người Cao Tuổi, Cựu Kháng Chiến, Cựu Chiến Binh, Anh Hùng Các Lực Lượng Vũ Trang, Anh Hùng Lao Động, tập thể nông dân, tập thể quân đội, công an, những chiến sĩ biên phòng đang trấn giữ biên cương tổ quốc và hải đảo quốc gia, những nhà tu hành chân chính? Tôi tin rằng nếu được hỏi ý kiến đa số nhân dân sẽ không ủng hộ Luật Biểu Tình vì hiểu bản chất dễ bị tổn thương và dễ bị lợi dụng để gây biến loạn của nó.

Có vị đã nói rằng ở nước ngoài người ta biểu tình đàng hoàng nên Việt Nam cũng sẽ làm được. Xin thưa, ở Việt Nam có đã 100% người đội mũ bảo hiểm khi đi bằng xe máy chưa? Có chấm dứt chen lấn ở nơi công cộng chưa? Có tham gia giao thông đúng luật chưa? Đó là chưa kể ở đất nước có nền văn học hoàng kim đã ngạo nghễ nói rằng mặt trời không bao giờ lặn trên cương thổ Vương Quốc Đại Anh và Bắc Ái Nhỉ Lan, cuộc biểu tình nhiều tuần trong tháng 8 vừa qua tại thủ đô Luân Đôn và lan ra các thành phố lớn khác đã biến thành bạo loạn, cướp bóc, đốt nhà, làm ô danh đất nước. Cuộc biểu tình Chiếm Lấy Phố Wall suốt hai tháng nay tại New York và hơn 20 thành phố lớn của Mỹ đã bị cảnh sát ra tay dẹp từ mấy ngày nay do tình trạng bẩn thỉu mất vệ sinh, ẩu đả, trộm cắp, và hiếp dâm xảy ra trầm trọng ở các nơi biểu tình, làm ô danh nước Mỹ. Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể chi tiền đài thọ cho một sự ô danh.

Với những kiến giải như trên, tôi kính kiến nghị Quốc Hội loại bỏ hẳn ý định về sự chuẩn bị hai dự án Luật Lập Hội và Luật Biểu Tình trong toàn nhiệm kỳ Khóa XIII. Tôi tình nguyện đi đến tất cả các địa phương nào, dù đó là vùng sâu vùng xa, các trường đại học, các khu dân cư, mà không cần công tác phí, để thuyết trình về sự không cần thiết của Luật Biểu Tình, nếu nơi ấy có cử tri bày tỏ với đại biểu quốc hội rằng họ mong có Luật Biểu Tình.

Trước khi dứt lời, tôi khẩn thiết cầu mong quý vị đại biểu xem xét lại, đồng thuận với kiến nghị của tôi. Xin hãy vì danh dự quốc gia, vì hạnh phúc nhân dân, vì tiền đồ an nguy của tổ quốc.

Kính biết ơn qu‎ý đại biểu ủng hộ, và xin cảm ơn Quốc Hội đã lắng nghe.

Hoàng Hữu Phước

Posted in Giao Duc, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Mỹ Tặng Chiến Hạm cho Phi Luật Tân

Posted by hoangtran204 trên 23/11/2011

Các bài có liên quan tới bài nầy:

Châu Á Đứng Dậyở đây

người dịch: Trần Hoàng

Manila, Phi Luật Tân – Hoa Kỳ sẽ cung cấp cho quân đội Phi Luật Tân -vốn được trang bị nghèo nàn- chiếc chiến hạm thứ nhì trong lúc Phi Luật Tân đang đối đầu với Trung Quốc trong vấn đề tranh chấp lãnh hải ngày càng căng thẳng ở vùng Biển Đông, một viên chức Phi Luật Tân cho hay hôm nay thứ Năm ngày 17 tháng Mười Một.

Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ bà Hillary Rodham Clinton bảo đảm với Bộ trưởng Quốc phòng Phi ông Voltaire Gazmin qua cuộc họp hôm thứ Tư là Hoa Thịnh Đốn sẽ tặng nước đồng minh lâu đời của họ một chiến hạm Bảo vệ Cận duyên thứ nhì –  hầu như cho không vào khoảng năm tới.

Chiến hạm thứ nhất của Bảo vệ Cận duyên Hoa Kỳ đã được sửa chữa trước đây và vào cảng Manila hôm tháng Tám 2011 và đã trở thành chiếc tàu chiến tối tân nhất của Hải quân Phi Luật Tân. Bà Clinton đã cam kết với giới quân sự Phi Luật Tân về sự tăng cường trợ giúp từ phía Hoa Kỳ hôm thứ Tư  khi hai nước đồng minh đánh dấu lần thứ 60 ngày ký Hiệp ước Phòng thủ Hỗ tương trên một khu trục hạm của Hoa Kỳ ở vịnh Manila.

US Coast Guard Hamilton trước khi được sửa chữa và bàn giao cho hải quân Phi Luật Tân. Nguồn: mikeinmanila


Chiến hạm đầu tiên Hoa Kỳ tặng cho Phi Luật Tân đã được mang tên mới là BRP Gregorio del Pilar, sẽ được đưa vào hoạt động để bảo bảm an ninh cho vùng lãnh hải thuộc Phi Luật Tân ở vùng Biển Đông có thể vào đầu tháng này, giới quân sự Phi Luật Tân cho hay.

Ông Gazmin nói ông và Bộ trưởng Ngoại giao Phi ông Albert del Rosario sẽ gặp bà Clinton và Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ ông Leon Panetta ở Ngũ Giác Đài vào tháng Một năm tới để thảo luận về sự trợ giúp của Hoa Kỳ, bao gồm việc Manila yêu cầu Hoa Kỳ viện trợ cho chiếc chiến hạm thứ ba.

Qua buổi họp hôm thứ Tư với bà Clinton và những viên chức chính phủ khác, Bộ trưởng Quốc phòng Phi ông Gazmin cho hay là ông nói với Hoa Kỳ là Phi Luật Tân sẽ cố gắng gia tăng khả năng phòng thủ của mình, nhưng nước ông đánh giá cao sự giúp đỡ của Hoa Kỳ trong trường hợp khẩn cấp xảy ra ở vùng biển Nam Hải nơi xung đột dễ bùng nỗ. “Chúng tôi sẽ dựa vào sức mình càng nhiều càng tốt,” ông Gazmin nói với hãng thông tấn AP. “Nhưng khi bị đẩy vào sự xung đột, Phi luật Tân cần được bảo đảm có nước nào đó đứng sau lưng chúng tôi.”

Đại sứ Phi Luật Tân ở Hoa Kỳ ông Jose L. CUisia Jr. chính thức tiếp nhận sự chuyển giao tàu tuần tra từ US Coast Guard qua hải quân Phi Luật Tân ở Alameda County, California trong năm nay. Nguồn: mikeinmanila


Trung Quốc và Phi Luật Tân, cùng với Đài Loan, Mã Lai Á, Việt Nam và Brunei đã tranh chấp lẫn nhau về chủ quyền trên quần đảo Trường Sa. Tất cả các nước đều có quân đồn trú trên những quân đảo thuộc nhóm đảo này, ngoại trừ Brunei.

Phi Luật Tân và Việt Nam đã lên án tàu của Trung Quôc đã liên tục vi phạm chủ  quyền của họ ở quần đảo Trường Sa, và TQ đã ngăn chận việc khai thác dầu khí trong vùng lãnh hải của hai nước này trong sáu tháng đầu năm nay.

Năm rồi, Hải quân Nam Dương suýt bắn vào tàu Trung Hoa, chạy lạc vào vùng biển ngoài khơi quần đảo Natuna – là giếng dầu khí – của Jakarta trong vùng Biển Đông. Giới chức Nam Dương làm nhẹ đi tầm quan trọng của sự  kiện này khi họ cho rằng đây chỉ là sự đi lạc của ngư dân Trung Hoa chứ không liên hệ gì đến việc tranh chấp lãnh hải ở vùng biển Nam Hải.

Trung Quốc cho rằng hầu hết Biển Đông là thuộc về họ, Bắc Kinh đã công bố điều này lần đầu tiên vào năm 2009 trước Liên Hiệp Quốc, chủ quyền của TQ lấn lên phần lãnh hải ngoài khơi quần đảo Natuna của Nam Dương. Trung Quốc đã chưa cung cấp chi tiết ranh giới ở vùng biển Nam Hải nơi họ tuyên bố là có chủ quyền hầu như toàn bộ, theo các chuyên gia về hàng hải cho hay.

Bản Dịch @ Trần Hoàng 2011


Nguồn:

(1) US assures Manila of 2nd warship amid Spratlys row. The Associated Press, 17 November 2011 by Jim Gomez
US assures Manila of 2nd warship amid Spratlys row

By JIM GOMEZ, Associated Press – 3 days ago

MANILA, Philippines (AP) — The United States will provide a second warship to the ill-equipped Philippine military as it confronts China in increasingly tense territorial disputes in the South China Sea, a Philippine official said Thursday.

U.S. Secretary of State Hillary Rodham Clinton assured Defense Secretary Voltaire Gazmin during talks in Manila on Wednesday that Washington would give its longtime ally a second Coast Guard cutter virtually for free some time next year.

The first second-hand cutter from the U.S. Coast Guard sailed into Manila in August and became the most modern vessel in the dilapidated Philippine fleet. Clinton assured the Philippine military of intensified U.S. assistance Wednesday when the allies marked the 60th anniversary of the signing of their Mutual Defense Treaty aboard a U.S. naval destroyer in Manila.

The first U.S. ship, which has been renamed the BRP Gregorio del Pilar, would be deployed to secure Philippine territorial waters in the South China Sea as early as this month, the military said.

Gazmin said he and Foreign Secretary Albert del Rosario would meet Clinton and U.S. Defense Secretary Leon Panetta at the Pentagon in January to discuss America’s assistance, including a Manila request for a third Coast Guard cutter.

During his Wednesday meeting with Clinton and other U.S. officials, Gazmin said he told them the Philippines would try to bolster its defense capability on its own but appreciated the help in case of any emergency in the volatile South China Sea.

“We will stand alone as much as possible,” Gazmin told The Associated Press. “But when push comes to shove, it’s reassuring somebody is behind us.”

About 50 students, opposing any increased U.S. military involvement in the country, burned a mock U.S. flag and called for the abrogation of a treaty allowing American military troops and ships to visit and train.

The 120,000-strong military said it was awaiting the upgrade of 20 MG520 assault helicopters and delivery of four other combat helicopters, seven multipurpose assault sea vessels and 40 military trucks soon. The army is also acquiring 335 light rocket launchers and 100 81-mm mortars.

Some of the new equipment would be deployed to guard the country’s extensive coast and territorial waters, including near disputed South China Sea areas, military chief Gen. Eduardo Oban Jr. said.

China and the Philippines, along with Taiwan, Malaysia, Vietnam and Brunei have been contesting ownership of the potentially oil-rich Spratlys, which straddle international sealanes. All except for Brunei have stationed combat troops on islands and reefs they claim.

The Philippines and Vietnam have accused Chinese government vessels of repeatedly intruding into their claimed territories in the Spratlys and of disrupting oil explorations in their territorial waters in the first half of the year.

Last year, the Indonesian navy came close to a shooting encounter with Chinese vessels, which strayed into waters off Jakarta’s Natuna island gas field near the South China Sea. Indonesian officials played down the incident as an intrusion by ordinary fishermen unrelated to the South China Sea dispute.

China’s claim over virtually the entire South China Sea, which Beijing first made public in 2009 before the United Nations, appears to overlap with Indonesia’s territorial waters off Natuna. China has not detailed the limits of the South China Sea claim, according to maritime experts.

Associated Press writer Niniek Karmini contributed to this report from Jakarta, Indonesia.

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Hoa Ky | 1 Comment »