Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Một 12th, 2011

Nhiều Người có quan điểm đối lập với Chính Quyền bị C.A Hà Đông bắt giữ

Posted by hoangtran204 trên 12/11/2011

Nhiều tiếng nói đối lập bị công an Hà Đông bắt

giữ

JB Nguyễn Hữu Vinh

Hôm nay theo giấy triệu tập của công an Thành phố Hà Nội, blogger Nguyễn Hữu Vinh đã đến cơ quan công an tại Hà Đông để làm việc về những bài viết của anh trên trang blog cá nhân. Anh Vinh đã nhiều lần bị công an gọi làm việc vì những quan điểm khác biệt của mình. Trong tuần qua, đây là lần thứ 2 công an tới tận nhà đưa giấy triệu tập anh Vinh. Một số bạn hữu của anh, những người yêu tự do, ngôn luận đã đứng chờ gần trụ sở công an Hà Đông.

Đến 12 giờ trưa hôm nay, anh JB Nguyễn Hữu Vinh chưa thấy ra khỏi trụ sở công an. Những lần làm việc trước của anh Vinh với công an Hà Nội, đều được về lúc nghỉ trưa và chiều đến làm việc tiếp tục.

Anh JB Nguyễn Hữu Vinh là một giáo dân theo đạo Thiên Chúa, những người đang chờ tin anh bên ngoài trụ sở công an HN là bạn bè của anh, tuy không cùng chia sẻ một tín ngưỡng với Nguyễn Hữu Vinh

LS Lê Quốc Quân

Cùng bị triệu tập với anh JB Nguyễn Hữu Vinh còn có luật sư Giu Se Lê Quốc Quân, cũng là một tín đồ Thiên chúa giáo. Hiện tình của hai người bị triệu tập này chưa rõ ra sao.

Trong khi chờ đợi anh Vinh ở bên ngoài, những người bạn của anh Vinh đã bị công quận Hà Đông đã đến xét hỏi giấy tờ tùy thân và đòi thu máy ảnh của. Hiện nay công an đã bắt đi ít nhất 4 người, đó là đưa blogger Lê Dũng, các anh Chính Phạm, Nguyễn Lân Thắng, Lã Việt Dũng.

Theo lời kể của một số nhân chứng, sau khi hỏi giấy tờ , những công an mặc sắc phục quay ra, lát sau họ kéo thêm một số người mặc thường phục tới. Những người mặc áo thường phục này đã xông vào đánh đập các anh Chính Phạm, Nguyễn Lân Thắng, Lã Việt Dũng. Công an sắc phục đứng nhìn và sau đó nói: “Thôi không cần đánh nữa, lôi chúng nó đi”.

Những người này bị bắt tại quán cà fe số 8 Đường Quang Trung, sau đó bị đưa về 15 Ngô Thị Nhậm, quận Hà Đông, có rất nhiều người chứng kiến.

‎Hiện chưa rõ số phận của những người kể trên ra sao. Những trấn áp mới nhất của nhà cầm quyền, theo một số nhận định, có thể liên quan tới những biến cố gần đây ở giáo xứ Thái Hà.

Cập nhật: Theo tin từ blogger Người Buôn Gió, tới 19 giờ tối nay, chưa có ai trong số những người kể trên được thả. Trừ trường hợp của Nguyễn Lân Thắng được ‘ra khỏi’ đồn công an để nhập viện trong tình trạng hôn mê, nhiều khả năng từ những trận đòn trưa nay ở đồn công an.

Tình trạng sức khỏe của Nguyễn Lân Thắng (trước đó) tốt, anh đã từng tham gia nhiều lần biểu tình chống Trung Quốc, và chưa từng xảy ra việc hôn mê, bất tỉnh như vậy.

Nguyễn Lân Thắng được khiêng ra khỏi đồn công an để tới bệnh viện. Hiện đang hôn mê. Ảnh NBG

Cập nhật: Vào khuya nay, lúc 22 giờ 30 phút, ngày 11/11/11, những người bị giữ đã ra khỏi đồn công an Đông Anh, trừ anh Thắng vẫn hôn mê trong bệnh viện, một số người vào thăm anh phàn nàn vì bị công an làm khó.

Tổng hợp theo blogger Nguoibuongio, Bietkich và các nguồn khác.

© Đàn Chim Việt

Posted in Tự Do ngôn Luận, Đảng CSVN | Leave a Comment »

Những con người dấn thân lặng lẽ

Posted by hoangtran204 trên 12/11/2011

Huỳnh Việt Lang
“Tôi thi hành đầy đủ án ba năm không thiếu một ngày.” (1)

Những ai từng trải qua nhà tù cộng sản mới hiểu hết được câu nói này. Đôi khi ở tù người ta không sợ khổ, không sợ chết trong tù nhưng sợ ra tù sớm. Nghe có vẻ bất hợp lý song đó là dấu chỉ của tinh thần chấp nhận chiến đấu đến cùng – chấp nhận tử thủ! Một khi trong tay không một tấc sắt, vũ khí đấu tranh chỉ là trái tim mình thì người chiến sỹ dân chủ hôm nay sẽ hiến dâng cho đất nước bằng những năm tháng tự do đời người. Ngày anh vào tù là khoảng thời gian ai đó sắp ra tù, ngày anh ra tù là thời điểm để ai đó chuẩn bị đi tù. Kể như vậy không có nghĩa là dân Việt rất muốn ở tù, song để nói lên rằng dòng máu bất khuất của dân tộc đang chảy trong anh và luân lưu cùng hàng triệu trái tim khinh binh dân chủ Việt khác. Chúc mừng anh Vũ Hùng đã “chung đủ” vì khát vọng tự do cho nhân dân. Năm tháng tù đày của những người ái quốc đã để lại nhiều vết cháy bỏng trong tâm thức Việt. Nhiều người trong chúng ta biết rõ điều này, tại sao ai kia không chịu hiểu…

Thực ra khi đi làm cách mạng dân chủ, chẳng ai muốn ở tù cả, ngay trong mơ cũng chẳng ai thèm mơ giấc mơ ấy. Song không có những người như anh, không có nhưng người đi trước anh thì khó thấy được những người đi tiếp theo anh. Ám ảnh tù đày chẳng dễ chịu, đến nỗi trong số những người đi trước anh, có người nói đó là ngày ra trận. Bởi trong lịch sử đất nước có những thời điểm – người đi làm cách mạng dân chủ – không tính được ngày trở về… Biết làm sao được, chỉ có chúng ta mới cứu được chúng mình. Dân chủ Việt chân chính khó có thể có từ các đàm phán chính trị mà phải trả giá từ những đấu tranh xã hội. Đa phần anh chị em chúng ta là những người không bối cảnh, không quyền không thế; xoay tới xoay lui chẳng dựa được đâu. Áp sát bàn tay vào trái tim mình mà chúng ta bật đứng dậy bảo vệ sự tôn nghiêm của Tổ Quốc, khẳng định chủ quyền đất biển cùng ngoại bang phương bắc. Để khẳng định thực lực, anh chị em chúng ta tự lực cánh sinh đương đầu muôn khốn khó. Anh Vũ Hùng nói rất đúng: “dù cuộc sống chẳng dễ dàng và vinh quang cũng không dễ dãi, nhưng có tâm với dân với nước sẽ đi được xa thôi” (2). Vì Tổ Quốc Việt ngàn năm, có những con người lặng lẽ dấn thân cho công cuộc dân chủ hóa nước nhà. Họ chẳng màng lợi danh, nén lại niềm thương vợ nhớ con mà đứng ra chung tay việc nghĩa. Được/mất chẳng là gì trước tương lai Dân tộc, sang/hèn có đáng bao cùng thực trạng Nhân dân khốn khó. Bởi giá trị dân chủ cần gắn liền với đối tượng thụ hưởng là nhân dân, vì dân là gốc của nước. Trong lịch sử nhân loại, những cuộc cách mạng xã hội thực sự tiến bộ đều lấy quyền lợi của nhân dân làm cứu cánh.

Những Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Quốc Hiền, Phạm Bá Hải, Hồ thị Bích Khương, Tạ Phong Tần… và rất rất nhiều những con người bình dị khác có những năm tháng tù đày như anh đã làm thức tỉnh được lương tâm dân tộc. Niềm tin hôm nay về một Việt Nam không thể bị diệt vong được khẳng định từ những dấn thân mỗi ngày của lực lượng dân chủ Việt – chớ không phải qua bạo quyền chế độ. Con đường đấu tranh dân chủ bất bạo động là vô cùng gian khó; ở đây không hề có cảnh: phát cho mỗi người một cây súng, rồi hô xung phong – cứ vậy a tầm phù nhào lên, bắn ra vài phát là có dân chủ! Độc tài được triệt tiêu từ sự vận động toàn dân phát huy quyền làm chủ, bạo quyền không thể xóa bỏ bằng chủ trương bạo động. Quy luật của kẻ mạnh chỉ đúng trong nhất thời và luôn ẩn chứa mầm mống tội ác. Quá khứ và tương lai đất nước đang thổn thức và hội ngộ cùng những người yêu dân chủ. Hơn ai hết, những cựu tù chính trị rất thấm thía về thân phận đói nghèo của đồng bào mình. Đây là động lực thúc đẩy họ dấn thân; chẳng có tiền bạc hay “thế lực thù địch” nào thay thế được.

Người viết bài này không biết làm thơ, bởi đối với hắn thì làm thơ thực sự rất khó. Khó đến nỗi, hắn chấp nhận đứng giữa trời 3 ngày trưa nắng, để rồi… thất vọng đi về chẳng rặn ra được nửa câu gọi là thơ. Đôi khi đêm xuống hắn lén viết ra những dòng chữ, tạm đọc thấy giống như vè đành đem đốt tuốt. Tới nay hơn nửa đời người hắn chỉ mới làm thơ 2 lần. Một lần tặng cho người con gái hắn cưới về làm vợ, lần thứ hai cho thư vĩnh quyết để ngày mai ra trận và lần thứ 3, hắn làm để tặng các anh chị:

Sóng biển Đông vỗ về đất mẹ,
Réo đoàn người lặng lẽ lên đường.
Gieo muôn phương niềm tin thế hệ,
Đón mặt trời thoát bóng chiêm bao.
@Huỳnh Việt Lang
(4-11-2011)

Bài do tác giả gởi. DCVOnline biên tập và minh hoạ.(1) Trích từ trả lời phỏng vấn của Anh Hùng với đài RFA, ngày 19/9/2011.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vuhung-freed-after-3-years-jail-09192011142227.html

(2) Trích từ trả lời phỏng vấn của Anh Hùng với đài BBC, ngày 20/9/2011.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/09/110920_vuhung_released.shtml

Posted in Dân Chủ và Nhân Quyền, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Đừng chà đạp những nhà báo công dân

Posted by hoangtran204 trên 12/11/2011

tác giả: Huỳnh Việt Lang

Huỳnh Ngọc Tuấn

Anh Huỳnh Ngọc Tuấn (1963) và các con: Huỳnh Thục Vy (1985), Huỳnh Trọng Hiếu (1989) hoàn toàn không tham gia một tổ chức đảng phái chính trị nào, họ chỉ là những nhà báo công dân thể hiện tinh thần trách nhiệm trước xã hội. Đâu thể vì những bài viết đăng trên Đàn Chim Việt và một số trang web, blog khác mà vội chụp lên đầu họ cái mũ “phản động, chống phá”. Quả là hàm hồ khi một quan chức tỉnh Quảng Nam phát biểu trong buổi họp báo ngày 8/11, cho rằng các bài viết của cha con anh Tuấn: “có nội dung chống Nhà nước, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân” mà không trưng được một bằng chứng cụ thể nào trước công luận. Hay phải chăng, có thể xem màn hăm he bắt bớ tại tỉnh lỵ Quảng Nam vốn nhằm thị uy cùng ai đó [?] trước vòng 16 cuộc đối thoại nhân quyền Mỹ – Việt được tổ chức tại Washington (09 – 10/11)?

Không thể xem Việt Nam hiện nay là quốc gia có dân chủ khi liên tục xảy ra tình trạng đàn áp giới truyền thông bất đồng chính kiến. Đã sang thế kỷ XXI rồi, đâu thể giở ra mãi cái trò đểu: nếu không buộc được dân đen im lặng thì lại rồng rắn dắt nhau đến nhà họ để tịch thu đồ đạc và vu khống.

Ông Chủ tịch tỉnh Quảng Nam à, đêm về nằm gác tay lên trán thử nghĩ: suy tư của người trên Đại Lộc quê ông có khác gì với ba cha con anh Tuấn… Nước cửa biển Tam Thanh đâu ra nếu không chảy từ những dòng sông xanh mượt dưới rặng tre như Thu Bồn, Vu Gia… Nếu cha con người ta rặt phường bán nước hại dân thì cứ đem bắn tắp lự. Còn nếu suy nghĩ của cha con anh Tuấn cũng không khác gì với bà con quê mình thì ông nên nghĩ lại đi ông. Rút bớt lính mật vụ về cho gia đình người ta sống với. Tổ tiên ta ngày xưa vì không chịu nổi thói cường hào nơi quê cũ, sống chẳng yên thân cùng đám tham quan đê tiện mà theo lịnh vua Lê vượt đèo Hải Vân đi mở đất. Tiền bối dân xứ Quảng không nhược, hậu sinh cõi đất mở rộng về phương Nam sao hèn. Nửa đêm giật mình thức giấc nhớ lại chuyện xưa: trận thử lửa đầu tiên hai thời Pháp Mỹ đều nổ trên đất Quảng. Cú gây hấn cắt cáp của Tàu vừa rồi lại là ngoài khơi tỉnh Phú Yên; liệu lần sau Tàu không cắt cáp mà rầm rộ đổ quân vào bờ thì thử nghĩ là ở đâu hả ông… Lúc đó pháo to, tàu sắt có cự được không; hay chiến lũy kiên cố nhất chính là lòng dân. Kẻ ở trên cao tầm nhìn chẳng hẹp, mắc chi mà vội co chân đạp bỏ dân đen. Lòng dân là ý trời, diễn như vậy có người chẳng chịu, song làm sao có thể phủ nhận: lòng dân là một tồn tại khách quan so với ý đảng cộng sản. Bởi lòng dân với ý đảng cộng sản là một thì đẻ thêm làm chi cái ý đảng – cho nó rách việc phải không ông?

Lòng dân như đất bốn mùa, mưa thì đất ướt, nắng thì đất khô. Quy luật tự nhiên ngàn xưa vốn vậy, hà cớ chi bó rọ lòng dân Việt Nam phải phụ thuộc vào ý chí một đảng chính trị nào đó. Dân đẻ ra đảng chớ nào có chuyện ngược lại. Giết chết tiếng nói của các nhà báo công dân là tệ lắm ai ơi. Quyền được tự do ngôn luận vốn chẳng ai thèm nhập khẩu từ Tây hay Mỹ, quyền này đối với dân ta dám có lẽ ngàn năm; vì vậy trong bốn cái học hàng đầu của người Việt, học nói mới nằm tiếp ngay sau học ăn.Ăn mà không nói sao đặng thành con người. Trong các bài viết của cha con người ta không có những thông tin sai lệch, sự giả định và tiên đoán thiếu cơ sở. Ba cha con anh Tuấn đang thực thi những trách nhiệm rất cần thiết trong xã hội Việt Nam. Những mong muốn đời thường dân ta thì bình dị, cụ thể đâu mênh mông như khái niệm “XHCN”, chẳng ai thấy mô hình ấy đâu là đâu.

Trong lúc các cha con anh Huỳnh Ngọc Tuấn chưa bị truy tố thì hàng loạt báo chí quốc doanh như Sài gòn giải phóng, Pháp luật Việt Nam, Tiền phong… bằng như lời lẽ kích động đã cất dàn đồng ca kết tội cha con anh. Định hướng dư luận theo kiểu quy chụp này chỉ thể hiện đúng bản chất một chế độ toàn trị. Hôm nay đâu phải những gì viết thành bản văn khiến người đọc phải bận tâm suy nghĩ thì cái đó là phải thành “chống phá”. Một khi người không đau đáu ưu tư về cuộc sống thì chẳng thể nào viết được về cuộc sống; chẳng thể vì vài điều hiểu chưa tới nào đó mà đi xổ toẹt vào các bài viết của cha con anh Tuấn là phản động. Bộ một lần bỏ tù anh Huỳnh Ngọc Tuấn 10 năm (1992 – 2002) đến nỗi vợ chết không thấy mặt chồng, bỏ lại đàn con nheo nhóc sống cảnh mồ côi chưa đủ sao ai ơi?!

Các cơ quan hữu trách cần có một cái nhìn tích cực hơn trong vấn đề này. Cách làm của ba cha con anh Tuấn cần xem như những hành động phản ánh thực trạng xã hội cách nhiệt tình mà không phải người dân bình thường nào cũng làm được.Trong những bài viết của nhà anh Tuấn, độc giả có thể tìm thấy sự nhạy bén thông tin, vốn kiến thức sâu rộng và quan trọng hơn: những tấm lòng yêu nước thiết tha. Một nhà nước bóp chết tiếng nói của công dân là một nhà nước khủng bố. Nếu xem báo chí công dân (civic journalism) là một xu hướng phát triển nhân quyền của thế giới thì những gì chính quyền Việt Nam đang làm cùng gia đình anh Huỳnh Ngọc Tuấn là một hành vi đi ngược xu hướng phát triển thời đại.

Ngày 10/11/2011

© Huỳnh Việt Lang

© Đàn Chim Việt

 

Posted in Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »