Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười 22nd, 2011

Y Tế Việt Nam: Thực Trạng ở Bệnh Viện, ý kiến của Bác Sĩ và Bệnh Nhân

Posted by hoangtran204 trên 22/10/2011

Bác sĩ của ta không kém bất cứ ai ?

bsngoc

21-10-2011

Một đồng nghiệp nổi tiếng, thuộc nhóm đàn anh của tôi, mới đây tuyên bố trên báo chí rằng trình độ bác sĩ VN chẳng thua các đồng nghiệp nước ngoài. Đọc những phát biểu của anh tôi phải thốt lên câu nói quen thuộc. Đó là “ấu trĩ”.

Trẻ con là những đứa hay thích khoe khoang. Nếu nghe qua những tranh cãi trong sân trường chúng ta dễ dàng nhận ra một điểm chính. Đó là so sánh hơn thua. Chúng không bao giờ chịu thua ai và lúc nào cũng tự nâng mình cao lên. Chúng tìm mọi cơ sở so sánh để làm cho mình cao hơn bạn bè. Đứa thì dựa vào cái xe đạp mới mua để lên mặt. Đứa dựa vào sự thành đạt của cha mẹ để hạ thấp bạn bè. Chúng ta gọi những so sánh đó là ấu trĩ, là chuyện trẻ con.

Dĩ nhiên, không ai đánh giá cao những so sánh của trẻ con. Những so sánh đó không có ý nghĩa nhiều vì tác giả của chúng là trẻ con. Trẻ con là những đứa “trẻ người non dạ” hay “ăn chưa no, lo chưa tới” nên có những so sánh thiếu suy nghĩ. Thiếu suy nghĩ xuất phát từ đầu óc còn non nớt của chúng, chưa đặt vấn đề trong cái khung rộng lớn hơn và chưa xem xét hết những tình huống chung quanh. Tuy nhiên, cái hay của những so sánh trẻ con cũng có ích bởi vì qua đó chúng ta biết tác giả chúng đích thực là trẻ con.

Chúng ta thử đọc một so sánh sau đây xem có phải là trẻ con hay không?

Trình độ điều trị của các bác sĩ trong nước không thua bất cứ quốc gia nào. Riêng về K, thậm chí bác sĩ Việt Nam tiếp xúc với nhiều loại ung thư hơn nên còn có nhiều kinh nghiệm hơn trong chữa trị, điển hình là điều trị ung thư vú

Ai là tác giả của câu nói ấn tượng đó? Xin thưa, đó là câu nói của một đồng nghiệp đàn anh, một người rất nổi tiếng đình đám trong y giới. Ông là giáo sư. Ông còn được phong hàm “thầy thuốc nhân dân”. Một loại phẩm hàm chỉ có ở các nước xã hội chủ nghĩa. Là bác sĩ lăn lộn trong nghề gần 40 năm trời, nghe câu nói đó tôi cũng thấy vui lắm. Bây giờ tôi mới biết mình là một cá nhân trong tập thể bác sĩ xuất sắc ở Việt Nam, một tập thể bác sĩ “không thua bất cứ quốc gia nào”, thậm chí còn “có nhiều kinh nghiệm hơn trong chữa trị”. Ôi, những lời nói quá ư ấn tượng, nó có hiệu quả chẳng khác gì liều thuốc ngủ cho người đau đầu.

Đau đầu vì tình hình y tế vẫn còn quá ngổn ngang. Bệnh viện quá tải. Hai ba bệnh nhân nằm chung giường. Hệ thống đào tạo lăng nhăng, thầy không ra thầy, thợ chẳng phải thợ. Loạn chuẩn mực dẫn đến một thế hệ thầy cô bất tài. Thầy cô bất tài đào tạo ra vài thế hệ “bác sĩ” càng bất tài. Hậu quả là người dân lãnh đủ. Tiền chi cho dịch vụ sức khỏe không đem lại lợi ích như mong muốn. Lãnh đạo cao cấp và những người giàu có bỏ chạy ra nước ngoài điều trị. Họ không còn tin tưởng vào hệ thống y tế mà chính họ có phần trách nhiệm dựng nên. Trong điều kiện như thế mà có người tự tin tếu nói rằng chúng ta chẳng thua kém ai! Thế có phải là ấu trĩ hay không?

Tôi cảm thấy câu tuyên bố của vị đồng nghiệp hoàn toàn trống rỗng. Vì nó không có ý nghĩa gì cả. Vì nó chẳng có chứng cứ gì cả. Dựa vào chứng cứ gì để nói rằng chúng ta – tập thể bác sĩ Việt Nam – không thua kém các đồng nghiệp ở nước ngoài? Dựa vào tiêu chuẩn gì để nói rằng chúng ta không thua kém đồng nghiệp nước ngoài? Chẳng lẽ chúng ta tiếp xúc nhiều với ung thư là chúng ta hơn đồng nghiệp nước ngoài hay sao? Ôi, thật là một quan niệm hết sức trẻ con. Chẳng khác gì cách nói “tôi biết bắt cá bằng cách lặn dưới bùn nên tôi giỏi hơn anh”. Người bắt cá không biết rằng mình còn đi bắt cá trong bùn là vẫn còn ở vị trí dưới đáy giếng. Ngồi dưới đáy giếng nên không thấy trên mặt giếng, chẳng thấy ai ngoài mình, và thế là tự khen mình tài giỏi! Thật là tội nghiệp. Anh bạn đồng nghiệp ơi! Anh hãy nói cho đồng nghiệp quốc tế biết tỷ lệ tử vong do bệnh ung thư là bao nhiêu. Anh hãy nói cho đồng nghiệp quốc tế biết bao nhiêu bệnh nhân anh đã chữa thành công và bao nhiêu anh đã thất bại để lại di chứng cho người ta. Anh hãy nói cho đồng nghiệp quốc tế biết tỷ lệ nhiễm trùng bệnh viện là bao nhiêu. Hãy nhìn kỹ và nhìn thẳng vào bệnh viện K của anh!

Theo tôi, đó là câu nói phản ảnh trình độ cá nhân. Anh đồng nghiệp tôi trong thâm tâm có lẽ muốn nói rằng “Trình độ điều trị của TÔI không thua bất cứ đồng nghiệp nào trên thế giới. Riêng về K, TÔI thậm chí tiếp xúc với nhiều loại ung thư hơn nên TÔI có nhiều kinh nghiệm hơn trong chữa trị, điển hình là điều trị ung thư vú”. Anh lộng hình ảnh của anh cho tất cả bác sĩ Việt Nam, kể cả bác sĩ chuyên tu và tại chức. Vì anh thấy anh giỏi nên anh nghĩ các bác sĩ khác cũng giỏi như anh. Anh chỉ nhìn thấy ung thư, nhưng anh cố gắng phóng đại cho các chuyên ngành khác. Nhưng bình tâm suy nghĩ, tôi phải hỏi có thật sự anh giỏi không? Trên đời này có bác sĩ nào so sánh trình độ của mình với đồng nghiệp khác một cách công khai trên báo chí. Ngày nay, phần lớn chương trình điều trị đều nương theo những phác đồ mà đồng nghiệp phương tây soạn thảo dựa vào những nghiên cứu của họ. Người bác sĩ vừa là một nghệ sĩ vừa là một nhà khoa học. Chúng ta có thể đo lường khía cạnh khoa học, nhưng làm sao đo lường được khía cạnh nghệ thuật của người bác sĩ. Nếu đo lường khoa học thì tôi chắc rằng anh đồng nghiệp đàn anh của tôi chỉ là một hạt cát trong sa mạc chuyên ngành ung thư học. Điều này tôi biết rõ. Hãy đọc sách của vị đồng nghiệp đó thì biết. Còn thành tựu của anh trong điều trị ung thư thì tôi không có ý kiến gì nhưng tôi cũng chưa thấy bất cứ chứng cứ nào để nói anh kém, bằng hay hơn đồng nghiệp khác, nhất là hơn các đồng nghiệp nước ngoài. Ai dám mở miệng để nói như thế phải là người có suy nghĩ khá trẻ con.

Tôi tự hỏi có phải đó là một câu nói của những kẻ mắc bệnh tự ti. Đó là một căn bệnh tâm lý. Người với bệnh tự ti có mặc cảm rằng mình thấp kém hơn người khác. Từ mặc cảm đó, người mắc bệnh tự ti muốn san bằng sự thấp kém bằng cách phóng đại những thành công của mình qua những phát ngôn ấn tượng. Cách nói của anh đồng nghiệp theo tôi thể hiện tâm lý tự ti, vì thấy mình kém cỏi nên mới “nổ” để tự sướng. Tự sướng cũng là một tâm lý của trẻ con.

Tôi thấy đó cũng là một câu nói an ủi của những kẻ thấp kém. Điển hình là câu này “Gần đây, tại Hà Nội cũng như TPHCM, nhiều bệnh viện như Việt Đức, Nhi trung ương, Bạch Mai, Chợ Rẫy, ĐH Y dược, Từ Dũ… còn giảng dạy cho nhiều khóa các bác sĩ nước ngoài trong lĩnh vực phẫu thuật nội soi, hiếm muộn …” Xin hỏi dạy cho ai? Dạy cho đồng nghiệp Thái Lan, Lào, Campuchea, hay Pháp, Mỹ? Thế nào là “dạy”? Chỉ mổ minh họa một vài ca cho đồng nghiệp nước ngoài xem mà gọi là “dạy” thì thật là lộng ngôn. Được mời nói chuyện 10 phút trong một hội thảo của một nước láng giềng gồm 50 người tham dự, vậy mà về nước thì “nổ” là “dạy” là “giảng” thì đúng là quá trẻ con. Trẻ con vì không hiểu được bản chất và cái tầm của buổi hội thảo. Đúng là “khôn nhà dại chợ”. Đồng nghiệp được mời đi giảng thật sự không ai khoe một cách trẻ con như thế.

Đó còn là một nhận xét nguy hiểm. Tự cho rằng chúng ta hơn người, đã dạy người, làm cho chúng ta tự mãn. Tự mãn nên không thèm học hỏi ai. Không học hỏi người thì trình độ chuyên môn sẽ dần dần lùn theo thời gian và theo sự phát triển của chuyên ngành. Tự mãn là một căn bệnh kinh niên trong các đồng nghiệp của tôi. Chính vì căn bệnh này mà kiến thức của bác sĩ Việt Nam còn rất kém, rất thấp và rất lạc hậu. Không tin thì thử vào các hội thảo khoa học do các công ty dược tổ chức sẽ thấy các bác sĩ ta làm gì trong đó? Họ ngủ gục vì họ không hiểu bài giảng. Nhưng họ rất nhanh nhẩu khi đến giờ ăn trưa và đi thu lượm các quà cáp của công ty dược!

Riêng cá nhân tôi thì không dám nói mình hơn ai. Thật ra, tôi thú nhận tôi kém hơn đồng nghiệp ngoại quốc. Nhất là kém về kiến thức. Những kiến thức tôi gặt hái được trong trường y sau hai mươi năm bao cấp XHCN không có CME thì làm sao tôi dám nói hơn ai! Những chữ cái A C T G tôi học lõm bõm 40 năm về trước nay chỉ là kiến thức của trẻ con trung học. Sách giáo khoa 40 năm trước đến nay không còn phù hợp nữa. Do đó, tôi dốt. Tôi càng thấy mình dốt hơn khi đi nghe các giáo sư nước ngoài giảng trong các hội thảo của công ty dược tổ chức vì có khi tôi không hiểu họ nói gì cả. Nhìn những bức ảnh histo của họ tôi càng không biết ý nghĩa là gì. Những giáo sư ngoại quốc đó chắc chắn không điều trị nhiều bệnh nhân hơn tôi. Họ có thể còn lạ lẫm với những ca bệnh tôi từng có kinh nghiệm trong gần 4 thập niên qua. Nhưng tôi không bao giờ dám nói mình không kém hơn họ, càng không dám nói mình hơn họ. Tôi chấp nhận tôi kém hơn họ. Tôi chấp nhận như thế để tôi còn có dịp đi học, đi nghe họ giảng.

Tôi nghĩ không ai đi so sánh trình độ bác sĩ giữa các nước. Nước nào cũng có một vài bác sĩ nổi tiếng. Nổi tiếng trên báo chí chứ chưa hẳn trong thực hành. Không ai ngu xuẩn để đi so sánh trình độ bác sĩ A với bác sĩ B chỉ qua sự nổi tiếng. Lấy gì để nói bác sĩ A tài giỏi hơn bác sĩ B? Nếu phải so sánh, người ta so sánh về hệ thống y tế giữa các nước chứ không ai so sánh giữa các cá nhân. Nếu tập thể bác sĩ chúng ta tài giỏi và thông minh, tại sao chúng ta không tổ chức được một hệ thống y tế như Thái Lan? Tài giỏi gì mà để hàng vạn bệnh nhân tiền mất tật mang? Tại sao phải gửi một mẫu da qua Mỹ để xét nghiệm nếu chúng ta quả thật tài giỏi? Nếu ta quả thật tài giỏi, tại sao phải để các lãnh đạo đi ra nước ngoài điều trị, như ông Võ Văn Kiệt phải đi Singapore? Lãnh đạo bỏ đi điều trị nước ngoài có nghĩa là họ không tin vào khả năng của hệ thống y tế Việt Nam.

Tôi hỏi một anh bạn đồng nghiệp cùng lớp đang hành nghề ở California rằng bên ấy có đồng nghiệp nào mạt sát người khác trên báo không, anh cười lớn nói: coi chừng hầu tòa. Ấy vậy mà ở cái xứ CHXHCN Việt Nam của tôi, có đồng nghiệp viết trên giất trắng mực đen như sau:

Việc điều trị cho cháu phải cẩn thận hơn với người khác bội phần! Theo tôi được biết, trình độ về tâm thần của thành phố Hồ Chí Minh còn thua kém Hà Nội nhiều lắm”, và “… tôi không phục anh về chuyên môn nên không thể tin tưởng mù quáng đến mức mà tin vào những lời anh hứa hẹn được”.

Chưa hết, vị “tiến sĩ” này còn không quên quảng cáo cho … chính anh ta:

Nếu cần một người có chuyên môn rất cao về tâm thần, nói giỏi, làm hay và có nhiều nhiệt tình, hãy tìm đến tôi-Tiến sỹ Bùi Quang Huy, chủ nhiệm khoa Tâm thần-Bệnh viện 103.

Đó là phát biểu của một người tự xưng là tiến sĩ Bùi Quang Huy. Đó là câu phát biểu hội đủ tất cả điều kiện của một người với bộ não chưa trưởng thành. Ấu trĩ. Một con người tự khoe mình có “chuyên môn rất cao”, “nói giỏi”, “làm hay”, “có nhiều nhiệt tình”. Thật chưa thấy ai trơ tráo hơn. Càng chưa thấy một người có học vị “tiến sĩ” nào hợm hĩnh như thế. Đây đúng là một loại sinh vật hiếm cần phải bảo vệ để cho hậu thế trên thế giới chiêm ngưỡng.

Người tự tin không ai khoác lác và “nổ”. Người Việt có câu “thùng rỗng kêu to” để chỉ những người khả năng thật thì kém mà nói thì cứ như nổ tạt đạn. Người có tự tin và khả năng thật cân nhắc biết người biết ta. Biết cái hay của người và biết cái kém của ta. Biết cái hay của ta nhưng cũng nhận ra cái kém của người. Công chúng Việt Nam không cần những bác sĩ nổ; họ cần những bác sĩ có y đức và có thực tài. Nếu không chịu khiêm tốn học hỏi mà cứ liên tục nổ như vị đồng nghiệp đàn anh kia hay như sinh vật hiếm với bằng “tiến sĩ” tôi vừa đề cập, tôi e rằng đồng nghiệp nước ngoài sẽ nhìn chúng ta như là những đứa trẻ mắc bệnh tự ti.

******************************************

Thừa trình độ, bệnh viện nội vẫn ‘thua trên sân

nhà’

“Dù biết mười mươi mất một khoản tiền lớn nhưng các bệnh viện nội vẫn không thể lôi kéo được những người muốn chạy ra nước ngoài điều trị, khi mà 3 bệnh nhân 1 giường, 100 người chung nhau cái toilet…”, một bác sĩ thẳng thắn thừa nhận.
> Chê ‘hàng nội’, dân đổ ra nước ngoài chữa bệnh

Khẳng định ngành y Việt Nam có vị thế không kém các nước trong khu vực, nhưng các bác sĩ cũng thừa nhận, không có cách gì giữ chân những người bệnh ra nước ngoài điều trị vì bệnh viện công có quá nhiều cái thiếu.

Giáo sư Nguyễn Chấn Hùng, nguyên Giám đốc Bệnh viện Ung Bướu TP HCM cho rằng, trình độ điều trị của các bác sĩ trong nước không thua bất cứ quốc gia nào. Riêng về K, thậm chí bác sĩ Việt Nam tiếp xúc với nhiều loại ung thư hơn nên còn có nhiều kinh nghiệm hơn trong chữa trị, điển hình là điều trị ung thư vú.

Gần đây, tại Hà Nội cũng như TPHCM, nhiều bệnh viện như Việt Đức, Nhi trung ương, Bạch Mai, Chợ Rẫy, ĐH Y dược, Từ Dũ… còn giảng dạy cho nhiều khóa các bác sĩ nước ngoài trong lĩnh vực phẫu thuật nội soi, hiếm muộn…

Trong khi đó, những quảng cáo rầm rộ, thậm chí sai sự thật của các bệnh viện nước ngoài, đã khiến người bệnh Việt Nam bị nhầm. Ông Hùng dẫn chứng một trường hợp bệnh viện ở Trung Quốc quảng cáo trên báo ở Việt Nam là có thể trị ung thư bằng một phương pháp ưu việt, nhưng thực tế không đúng như vậy.

“Tại hội nghị toàn châu Âu, phương pháp này hoàn toàn không được đề cập đến bởi nó quá nhỏ và không mang tính chính quy. Vậy mà tôi không hiểu sao mẫu quảng cáo vẫn được cấp phép. Điều này khiến người dân dễ bị nhầm và xuất cảnh điều trị, vừa tốn kém vừa không hẳn đã khỏi bệnh”, ông Hùng nói.

Tiến sĩ Nguyễn Thanh Liêm, Giám đốc Viện Nhi trung ương đã thực hiện thành công một ca phẫu thuật nội soi phức tạp tại Đài Loan và được các đồng nghiệp Châu Á khâm phục. Ảnh: Đinh Hồng Kỳ.

Ngoài lý do “chưa tin vào y tế nội” của bệnh nhân, hầu hết các bác sĩ đều cho rằng nạn quá tải chính là nguyên nhân gây thất thoát bệnh nhân.

Về điều này, tiến sĩ Dương Đức Hùng, Viện tim mạch quốc gia (Hà Nội) cho rằng, với điều kiện hiện nay, dù biết mười mươi mất một khoản tiền lớn nhưng các bệnh viện trong nước cũng không thể lôi kéo được những người muốn chạy ra nước ngoài, khi mà 3 bệnh nhân một giường, 100 bệnh nhân chung nhau một toilet…

[Thống kê của Bệnh viện Ung bướu TP HCM, mỗi năm có vài chục ca ra nước ngoài điều trị phải quay trở về. Còn tại Bệnh viện Bình Dân, chỉ riêng khoa Nam học cũng có không ít ca sau khi đi nước ngoài phẫu thuật chỉnh sửa “của quý”, cuối cùng phải quay về để sửa sai vì biến chứng. Các bác sĩ khuyên, người bệnh trước khi ra nước ngoài cần tìm hiểu kỹ về bệnh, nơi sẽ tới, cũng như khả năng tài chính. ]

“Chúng ta không thể đòi ăn một bát phở thật ngon mà trả có 1.000 đồng. Đầu tư y tế của ta quá thấp. Giờ nếu người bệnh có chấp nhận trả tiền thì cũng chẳng ai thu, bởi cơ chế đã vậy rồi”, bác sĩ phát biểu.

Theo ông, như hiện tại, cả người có tiền và không tiền khi đi chữa bệnh, dù bệnh khỏi thì vẫn không thấy hài lòng khi ra viện bởi “anh nghèo, có thể được giảm viện phí, chi trả bảo hiểm nhưng ấm ức vì bị hành đủ loại giấy tờ, thủ tục, còn anh giàu bực tức bởi phải vật vờ, chầu chực, đổ bô cho người nhà…”.

Cũng theo nhiều chuyên gia, việc các bệnh viện công quên không quảng cáo mình, bỏ mặc “lãnh địa” này cho các cơ sở y tế nước ngoài đã góp phần không nhỏ khiến bệnh nhân bỏ đi.

Tiến sĩ Huỳnh Nghĩa, Trưởng khoa Huyết học Nhi 2, Bệnh viện Truyền máu huyết học thừa nhận, việc thiếu cập nhật thông tin cho người bệnh thấy được khả năng của bác sĩ trong nước và thiếu quảng cáo là một trong những nguyên nhân khiến nhiều người bệnh vẫn chưa tin tưởng.

“Thật sai lầm khi đến nay trong suy nghĩ của nhiều người bệnh vẫn xem trình độ và máy móc thiết bị của ta hiện nay như 10 năm trước. Điều sai lầm này khiến không ít người sau một thời gian điều trị ở nước ngoài rồi quay lại bệnh viện trong nước đã tỏ rõ sự ngạc nhiên bởi ta không hề thua kém”, ông Nghĩa nói.

Cũng bác sĩ Nghĩa, chỉ riêng bệnh bạch cầu cấp ở trẻ, sau nhiều năm điều trị, kết quả cho thấy tỷ lệ thành công tương đương với Singapore. Trong khi đó, chi phí điều trị trong nước chỉ bằng một nửa hoặc một phần ba.

Khi phóng viên VnExpress.net đặt câu hỏi “Vì sao bệnh viện lại không quảng cáo các thành tựu mới, dù biết nhiều người Việt ra nước ngoài vì chưa tin tưởng vào tay nghề của bác sĩ trong nước”, ông Nguyễn Tiến Quyết, giám đốc Bệnh viện Việt Đức bày tỏ: “Chúng tôi cũng muốn đưa thông tin, nhưng lấy tiền đâu ra mà làm. Tôi muốn đăng quảng cáo trên một trang tạp chí nhỏ thì cũng tốn hàng chục triệu, đủ tiền chữa cho hai bệnh nhân rồi”.

Ông Quyết cũng cho biết, hiện nay Bệnh viện Việt Đức có đủ khả năng mổ những ca phức tạp nhưng không có đủ phòng mổ để đáp ứng nhu cầu của người bệnh.

“Chúng tôi cũng muốn xây dựng các khu có chất lượng cao để hút người bệnh có điều kiện nhưng tiền đâu mà xây, ai dám bỏ ra? Mỗi năm bệnh viện tiêu tốn khoảng 750-800 tỉ đồng, trong khi nhà nước chỉ cấp có 17 tỉ, không đủ trả lương 2 tháng cho nhân viên. Bao nhiêu khoản cần ưu tiên, sao chúng tôi dám nghĩ bỏ tiền ra quảng cáo”, ông nói.

Tuy nhiên, khác xa so với suy nghĩ của các bác sĩ, nhiều người dân khẳng định họ ngán bệnh viện nội vì lý do hoàn toàn khác: Y đức và thái độ bác sĩ.

Theo một khảo sát nhanh mới đây trên Vnexpress.net, trong số hơn 700 người tham gia, có tới gần 60% khẳng định họ không muốn điều trị ở bệnh viện trong nước vì điều này. Chỉ có 1/4 số người được hỏi trả lời lý do là ngại cảnh chen chúc, đợi chờ, và chưa đầy 1/10 lo lắng về trình độ bác sĩ.

Theo Tiến sĩ Trần Minh Điển, phó giám đốc Viện Nhi, khi vào viện, người bệnh không chỉ cần khám, chữa mà còn muốn được tư vấn về sức khỏe, chuyện trò… để thực sự cảm thấy an toàn, thoải mái. Thế nhưng, rất nhiều bác sĩ đã không hiểu được điều này hoặc hiểu mà không thể đáp ứng, vì nhiều lý do, trong đó một phần do họ được đào tạo chuyên môn tốt nhưng chưa được học về giao tiếp.

Ý thức được điều này, mấy năm gần đây, Bệnh viện Nhi trung ương thường xuyên tổ chức các khóa đào tạo kỹ năng giao tiếp, tuy nhiên, trong số hơn 1.600 nhân viên cũng có những người chưa thực hiện tốt. Viện từng chuyển một điều dưỡng sang công việc khác, không được tiếp xúc với bệnh nhân sau khi nhận phản ánh nhiều lần người này có thái độ không tốt với người bệnh.

Vì những lý do cả khách lẫn chủ quan này, các bệnh viện công của Việt Nam đang bỏ rơi nhóm người giàu, người có tiền cho các bệnh viện tư và bệnh viện ở nước ngoài, tự mình đánh mất một tiềm năng sinh lợi rất lớn.

Theo ước tính sơ bộ của Bộ Y tế, mỗi năm Việt Nam đang bị “chảy” khoảng 1 tỷ đôla do khoảng 40.000 người ra nước ngoài chữa bệnh.

Một bác sĩ Bệnh viện Nhi trung ương (Hà Nội) thừa nhận chúng ta đang “thiệt đơn thiệt kép” khi để mất số bệnh nhân lớn cho các bệnh viện nước ngoài. “Chẳng hạn, những bệnh nhân sang Singapore chữa trị phải trả chi phí rất cao, mà không biết riêng khoản chi cho bên môi giới đã chiếm 30% tổng số tiền, trong khi không phải lúc nào cũng chọn được bệnh viện và bác sĩ uy tín ở nước đó. Ngay tại viện nhi chúng tôi, cứ mỗi cuối tuần lại có hai bác sĩ được mời sang một viện Singapore phẫu thuật và nhận được số thù lao nhỏ”, vị này cho biết.

Trong thử nghiệm mới đây, bệnh viện này đã mở một khu điều trị tự nguyện, có chất lượng dịch vụ ngang với các bệnh viện tư hoặc quốc tế tại Việt Nam, nhưng giá chỉ bằng 1/10 ở Singapore.

“Khoa có 38 giường bệnh và mong muốn thu hút 100 bệnh nhân tới khám mỗi ngày. Nhưng hiện nay, sau chưa đầy hai năm, trung bình mỗi ngày có 200 bệnh nhân tới khám và trên 40 người nằm điều trị. Nhu cầu của dân là cực lớn. Không chỉ là người có tiền, mà cả dân ngoại tỉnh cũng sẵn sàng chi trả cao để con được khám, chữa tốt nhất”, Thạc sỹ Trần Thanh Tú, trưởng khoa Điều trị tự nguyện A, cho biết.

Nhận thấy tính hiệu quả của mô hình này, bệnh viện đang có kế hoạch tiếp tục mở rộng khu điều trị tự nguyện chất lượng cao.

Minh Thùy – Thiên Chương

*****************************************

Quá Tệ

Thai độ và y đức của người thày thuốc là yếu tố tinh thần đầu tiên giúp người bệnh. Vậy mà tỷ lệ khảo sát lại cao nhất. Quá tệ

( Phuong )


BV noi thua trên san nha

Quá đúng. Nếu phục vụ tốt, hạ tầng tốt, y đức cao thì đúng là Nhà Thương – không ai muốn tìm nơi khác chữa bệnh. 3 người 1 giường, 100 người 1 WC – cứ nghĩ khi đau ốm phải nằm viện là rùng mình.

( Thu0956 )


Phai keu goi dau tu y te

Phải kêu gọi đầu tư y tế. Tình trạng quá tải hiện nay cho thấy cầu đã vượt cung+ nhu cầu chất lượng y tế cao hơn trước đây ==> cần nghiêm túc làm các luận chứng khả thi cho việc đầu tư mới các khu y tế kỹ thuật cao và nâng cấp các bệnh viện hiện hữu, đây chắc chắn là khoản đầu tư sinh lợi lớn về nhiều mặt: + Giải quyết nhu cầu y tế quá tãi và đang ngày càng đòi hỏi chất lượng cao tư người dân + Tránh tình trạng chảy ngoại tệ sang nước ngoài khi người dân sang nước ngoài điều trị như các bài viết đã nêu + Thu được ngoại tệ từ nước ngoài, nhất là bệnh nhân từ các nước lân cận như: Campuchia, Lào..(dân Campuchia thường chọn Thái Lan hoặc Việt Nam để trị bệnh và lượng bệnh nhân này hiện nay ngày càng đông tại các bệnh viện Việt nam) + Y tế phát triển kéo theo các ngành khác phát triển, đặc biệt là các ngành hướng ngoại như du lich (người nước ngoài thông thường có chế độ y tế cao sẽ yên tâm khi đi du lịch tại Viêt Nam). Bên cạnh đó, có được các khu y tế kỹ thuật khuyến khích đầu tư các ngành khác phát triển: dich vụ ăn uống, khách sạn…(đối tượng cần chữa bệnh kết hợp du lịch), Việt Kiều và khách nước ngoài an tâm khi quyết định định cư sinh sống lâu dài tại Việt Nam. Bên cạnh việc đầu tư cơ sở hạ tầng, máy móc thiết bị ngành y, con người cần phải thay đổi phong cách phục vụ và cần phải có các qui định cần thiết (Tôi được biết, một trong những qui định ở Úc là, bác sĩ không được phép hoàn tất phần khám bệnh dưới 30 phút, nếu đã khám xong cũng phải ngồi nói chuyện với bênh nhân để tìm hiểu kỹ càng về bệnh đến hết giờ mới thôi tránh tình trạng khám chữa bênh qua loa).

( Thanh Binh )


Bộ Y tế nên xem lại

Tôi cũng đã từng là bệnh nhân bị bệnh hiểm nghèo và đã được chữa khỏi. Tôi đồng ý với nhận định: bệnh nhân kéo nhau ra nước ngoài điều trị vì ngành y của ta thiếu y đức và thái độ quá kém. Tôi bệnh sắp chết mà một quan chức y tế người Nghệ Tĩnh còn hỏi: thế đã bồi dưỡng bác sĩ chưa? Buồn hết chỗ nói!

( trần huy )


Đúng thế !

Nguyên nhân vì sao thì ai cũng biết chính các y bác sỹ cũng biết nhưng vẫn “chứng nào tật nấy “. Vào bệnh, thay vì bệnh nhân và gia đình an tâm thì phần nhiều là bức xúc với thái độ và cách làm việc của nhân viên y tế.

( Duc Trung )


Bác sĩ của ta giỏi mà.

Tôi từng đưa rất nhiều lần người bệnh đến các bệnh viện lớn của nước ta để khám và chữa bệnh. Như BV Bạch Mai, BV K, BV E…Tôi tự thấy rằng Bác sĩ ở các BV tuyến Trung Ương của mình khá là giỏi về chuyên môn. Nhưng mà nói thật chỉ ở tuyến Trung Ương thôi. Chứ ở các tỉnh vẫn còn kém. Và còn nữa thực trạng như lời BS ở trên nói đó là: “…khi mà 3 bệnh nhân 1 giường, 100 người chung nhau cái toilet…” là hoàn toàn chuẩn xác. hic hic. Mong rằng nhà nước sẽ đầu tư nhiều hơn nữa cho ngành y của nước nhà.

( haibg1980 )


Hãy vì bệnh nhân

Ở VN nếu ai phải đến bệnh viện mà không sợ thì mới là chuyện lạ.Nguyên nhân của vấn đề xuất phát từ nhiều lí do,trong đó có đạo đức nghành y,cơ sở vật chất quá kém…Để đảm bảo công tác chăm sóc sức khoẻ cộng đồng được tốt chúng ta cần nhìn thẳng vào sự thật qua nhiều vấn đề đang tồn tại để đưa ra những chính sách hợp lí trong mô hình khám chữa bệnh ở VN.

Cụ thể hơn chúng ta hãy đặt các câu hỏi này cho những người lãnh đạo nghành y, thậm chí là những người điều hành đất nước.Vì sao tình trạng này mãi không được khắc phục???Các nhà lãnh đạo có thực sự quan tâm tới sức khoẻ của người dân hay không???

Theo tôi dù kinh tế có phát triển tới mức nào đi chăng nữa khi mà vấn đề sức khoẻ cộng đồng cũng như vấn đề giáo dục không được quan tâm đúng mức thì chúng ta sẽ không thể có được một xã hội văn minh, lành mạnh được.Khi mà ở VN nghành y vẫn chưa thực sự hợp tác toàn diện với các nghành bảo hiểm như ở nhiều nước ở Châu Âu về vấn đề thanh toán khám chữa bệnh cho bệnh nhân, thì chúng ta nên có biện pháp thu các loại lệ phí theo hình thức tiên tiến hơn.

Cụ thể là việc tách biệt riêng các phòng thu lệ phí theo hoá đơn của bác sỹ, thậm chí lắp đặt hệ thống máy tự động thu lệ phí để bệnh nhân có thể trả tiền qua máy. Điều này vừa giải quyết được thất thoát , vừa làm minh bạch được phương thức thanh toán, vừa giúp được các Y Bác Sỹ không bị rơi vào con đường suy thoái đạo đức.

Ngoài ra cần phải mở rộng mạng lưới khám chữa bệnh,đặc biệt là các phòng khám đa khoa và chuyên khoa. Bệnh viện chỉ nên dành cho những bệnh nhân cần có sự giám sát của y bác sỹ hoặc những trường hợp cấp cứu .Điều đặc biệt nữa là các bệnh viện phải có hệ thống y tá điều dưỡng chuyên môn phục vụ bệnh nhân để người nhà bệnh nhân chỉ được thăm hỏi bệnh nhân chứ không phải hầu hạ bệnh nhân như hiện tại. Điều này cũng giúp chống quan liêu tham nhũng,đồng thời hạn chế lây lan bệnh tật sang người khác.

( Hoàng Sơn )


Cần được đầu tư nhiều vào y tế

Vì sao có thể bỏ hàng chục tỷ, hàng trăm tỷ xây dựng tượng đài? Vì sao có thể bỏ ra những khoảng đất trống mênh mông để xây sân goft? Mà không dùng đầu tư vào y tế.

Theo mình biết thì một y bác sĩ, muốn tốt nghiệp và chính thức làm việc ở bệnh viện phải trải qua thời gian rất lâu, được giảng dạy trên nhà trường. Vậy trong trường dạy gần chục năm đó có bao nhiêu giờ dạy về y đức nhỉ?

( Peid_Cogn )


Xin góp ý

Tôi cung như nhiều ý kiến phản hồi đều nhận thức được trình độ Y học của nước nhà. Xong một lần vào bệnh viện (bất cứ một bệnh viện nào ở tuyến trung ương) thì mỗi người, mỗi gia đình có bệnh nhân đều phải cảm nhận sự hãi hùng và khiếp đảm đó là sự chờ đợi, thiếu thốn mọi dịch vụ chỗ ăn chỗ ngủ và cả chỗ ngồi cho người đi chăm sóc bệnh nhân chưa nói đến quá tải chỗ nằm, chỗ điều trị kể cả người giàu và người nghèo. Đặc biệt là những bệnh nhân ở tỉnh xa Hà Nội dù có tiền thì vẫn phải khốn khổ chịu cảnh vật vờ trong khuôn viên bệnh viện.

Đất nước đã phát triển hơn 20 năm dân số tăng vọt xong thực tế số lượng bênh viện hầu như không tăng, lương cán bộ ngành y không đủ sống, thực tế hiện nay đã có tình trạng nhiều trường trung học chuyên không có học sinh có nguyện vọng thi vào các trường đại học y, niềm tin của người dân bắt đầu đã đến lúc bị xói mòn. Mong rằng Bộ Y tế cần có cơ chế thúc đẩy sự phát triển của Y học trong nước, lấy lại niềm tin của nhân dân, những việc khó hơn chúng ta con làm được.

( TRIEU THONG )


Chia se voi ban doc

Tôi đã từn sang nước ngoài chữa bệnh. Nói thật cũng vô cùng vất vả vì đi lại và lo kinh tế. Điều mong ước để người dân có niềm tin và nhà nước kêu gọi đầu tư bệnh viện cho dân đỡ khổ. Không biết người ta có biết không hay biết mà phớt lờ một thực trạng phải nhìn nhận một cách nghiêm túc về sức khỏe và đạo đức con người.

( Ngoc Lan )


Phải biết thông cảm cho đội ngũ y bác sỹ!

Ai cũng bảo BV ở VN thì đông, trang thiết bị cơ sở vật chất kém không thể chữa trị lâu dài được chỉ mong mau chóng để xuất viện và cầu trời không phải quay trở lại. Vậy đã ai nghĩ rằng đó là môi trường làm việc của hàng nghìn bác sỹ y tá VN hiện nay không. Họ đã và sẽ phải làm việc trong môi trường đó trong 10, 20 năm, thử hỏi giả sử các bác sỹ, y tá ở Sing, Thái phải làm việc trong môi trường như vậy 1 tháng liệu họ có còn nhã nhặn lịch thiệp với bệnh nhân được nữa không?

Người bệnh phải biết thông cảm cho đội ngũ bác sỹ, y tá. Ai cũng ca thán y đức bác sỹ VN kém. Nhưng chính họ cũng là một phần gây ra tệ lót tay ở bệnh viện. Ai cũng muốn được khám trước được điều trị tốt nên ai cũng sẵn sàng lót tay BS , tình trạng này có khác gì tình trạng hối lộ CS giao thông không. Tình trạng quá tải xuống cấp của các BV trung ương là tất yếu khi các BV địa phương không được chú trọng đầu tư cả về cơ sở vật chất đến con người. Đã có ai thống kê bao nhiêu % sinh viên tốt nghiệp trường Y ở các thành phố lớn quay về địa phương công tác. Ai cũng đổ lỗi do BV xuống cấp, y đức kém mà không ai biết thông cảm cho đội ngũ y bác sỹ đang phải làm việc cật lực trong điều kiện thiếu thốn để cứu bao sinh mạng con người.

( Anh Hoang )


Chuyện cũ nhưng chưa bao giờ chấm dứt.

Tất chỉ là do y đức bác sĩ, ví như vợ tôi đi khám thai trong bệnh viện công thì chẳng được lời nào giải thích dặn dò nhưng ra tư nhân thì nói nhiều đến nỗi ko thể nhớ hết. Tóm lại vẫn là cái y cái đức người bác sĩ thôi… không biết trong trường có dạy hay ko mà hầu như bác sĩ VN đều thiếu…

( sơn )


Bệnh viện Việt Nam

Y đức của BS va nhân viên y tế quá kém nên người bệnh rất ngại khi đến BV. Họ là những người có trình độ (học vấn, không phải văn hoá) nhưng hành xử với bệnh nhận rất kém nếu không muốn nói là kém văn hoá. Ngành y tế VN nên xem lại mình trước khi trách bệnh nhân, nêu lý do này nọ trong khi đó cái sờ sờ trước mắt ai cũng thấy lại không nhắc đến.

( Hau )


Bộ nên xem lại

Bộ nên xem lại sao không hình thành dạng công ty cổ phần, vị bác sĩ nào có trình độ chuyên môn, y đức khả năg tài chính thì mời làm và Nhà nước phải tạo điều kiện lâu dài cho họ.

( huynh de )


Bắt nạt bệnh nhân

Tôi đã từng đưa vợ đi đẻ mổ ở sản C, thật kinh khủng. Ở đó ai cũng có thể làm ông bà người khác, từ bảo vệ trông xe cho đến lao công, y tá, điều dưỡng. Thử hỏi y đức ở đâu ra. Quát người cứ xơi xơi. Thật không biết mình là ai. Vậy mà lãnh đạo bệnh viện làm ngơ. Bác Hồ dạy rồi: có tài mà không có đức là vô dụng.

( manh ha )


Không thể trách bác sĩ được

Đúng là cần phải xem lại việc đầu tư vào y tế. Thử hỏi bác sĩ được đào tạo bao lâu mới tốt nghiệp và được vào làm ở bệnh viện theo đúng năng lực? Chế độ đãi ngộ là bao nhiêu? Trong khi áp lực công việc luôn căng thẳng, số lượng bệnh nhân so với các bệnh viện nước ngoài nhiều gấp bao nhiêu lần? Bác sĩ cũng chỉ là con người thôi. Với tình trạng quá tải của bệnh viện như hiện nay thì việc y đức và thái độ của nhân viên y tế kém là không thể tránh khỏi.

( Hoa )


Khong yen tam trinh do BS

Trình độ bác sỹ ở bệnh viện trung ương tuỳ người lắm, đúng là có nguời giỏi nhưng người dở cũng không thiếu. Vô bệnh viện TW là hên xui mà thôi. Tôi có người thân đến bệnh viện M là một bệnh viện công có tiếng, thế mà vẫn bị mổ thủng giác mạc mặc dù chỉ là lột mộng mắt mà thôi.
Chỉ trường hợp bất đắc dĩ tôi mới ghé vào BVTW

( Ha )


HÃI HÙNG

Đi bệnh viện là nỗi hãi hùng của bệnh nhân và người nhà bệnh nhân. Quá tải trầm trọng. 3 bệnh nhân một giường, 100 người một toa lét, bác sĩ không tư vấn bệnh cho bệnh nhân( Chỉ khám, kê đơn, viết bệnh án…) Bệnh nhân được uống được tiêm thuốc gì, điều trị như thế nào đừng hòng được biết. Có nhiều trường hợp phải rất vất vả mới xin được cái bệnh án đấy thôi. Tất cả những người có tiền sẽ k vào bệnh viện của VN . Cầu trời tôi đừng có ốm phải vào viện!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

( Ngọc Lan )


Trễ nhưng không muộn…

Đáng lẽ thì bài báo này phải được đăng sớm hơn thì mới đúng lẽ… Tình trạng bệnh viện quá tải và tư cách phục vụ bệnh nhân của các nhân viên y tế trong các bệnh viện công của chúng ta quả thật rất tệ…

Đơn cử mình cũng đã từng nhiều lần đi nuổi bệnh cho người thân ở nhiều bệnh viện khác nhau, tuy nhiên so sánh giữa cách phục vụ của các bệnh viện tư (chưa kể bệnh viện nước ngoài) thì họ hơn xa so với các bệnh viện công về mọi mặt như cơ sở hạ tầng, trang thiết bị, thái độ của bác sĩ và nhân viên y tế…

Và mình cũng nhận thấy rằng hầu hết các bác sĩ này cũng xuất phát từ các bệnh viện công của chúng ta, họ tranh thủ ra làm thêm ở các bệnh viện tư, tuy nhiên khi đến với các bệnh viện này thái độ của họ hoàn toàn khác.

Vậy lý do nằm chỗ nào? mình cũng đã từng cố gắng nghiên cứu tìm ra câu trả lời cho câu hỏi này, và theo mình câu trả lời là tính kỷ luật của bệnh viện và mức lương họ nhận được từ việc họ làm…ví dụ: bệnh viện tư họ các hình thức kỷ luật với các cán bộ y tế của họ, khi phạm phải sai lầm hay làm mất lòng người bệnh, bệnh viện có thế sẽ đuổi việc hoặc cắt lương hay trừ lương họ hoặc họ sẽ không nhận được một đồng tiền thưởng nào…về điều này thì ở bệnh viện công chúng ta chưa có thì phải?

Ngoài ra, tình trang quá tải ở các bệnh viện công đã tái diễn hàng mấy năm nay, và theo như mình thì bài báo này cũng hơi “muộn”, chúng ta cần phải hành động và tìm giải pháp cho vấn đề này, ngày trước nước ta còn nghèo còn khổ, tuy nhiên bây giờ tình hình đã khá hơn thì mong các vị lãnh đạo hãy cố gắng quan tâm chăm sóc cho sức khoẻ nhân dân hơn…

( Vũ Đức Bảo )


Chính xác là do y đức của bác sỹ

Đúng là do y đức của bác sỹ: thái độ hống hách, không thân thiện với bệnh nhân, mãi lộ phong bì tràn lan. Giả dụ người ta chữa bệnh cũng mất chừng ấy tiền nhưng đóng tiền chính đáng, không phải phong bì, đút nọ đút kia, người bệnh còn thấy thoải mái hơn. Đằng này nào là bác sỹ, y tá ai cũng đòi mình phải có phần, không có thì xị mặt, làm mình làm mẩy… mà nếu bác sỹ kia nhận, bác sỹ này không nhận thì người bệnh lại sợ mình chưa đút được thì có tội, sẽ bị gây khó khăn… Tóm lại là nếu ngành Y tế không cải thiện được y đức thì khi đời sống của người dân đã được nâng cao hơn. họ sẽ chọn nơi nào có dịch vụ tốt hơn.

( Vũ Trưởng )

______________________________________________________________________________

Chảy ngoại tệ ra nước ngoài: Đâu phải chỉ ngành y tế

Ở nước ta giáo dục và y tế là hai ngành có một nhóm ít chuyên gia không thua kém đồng nghiệp của các nước trong khu vực về trình độ chuyên môn, thậm chí có phần còn hơn. Tuy nhiên chúng ta vẫn không tận dụng được trình độ chuyên môn của nhóm ít người này. Đi khám bệnh người dân đâu có được bác sĩ giỏi khám. Chất lượng dịch vụ rất kém do tình trạng quá tải và y đức của bác sí, hộ lý, y tá.

Vậy người dân thấy đi khám, chữa bệnh ở nước ngoài thì yên tâm hơn, xứng đáng với đồng tiền bỏ ra lại không cần người nhà phải vật vờ đêm ngày chăm sóc.

Giáo dục đại học cũng vậy. Chất lượng giáo dục đại học của nhiều nước trong khu vực đâu có hơn nước ta. Chất lượng giáo dục của nước ta thực sự là thua kém nếu so với nền giáo dục đại học của châu Âu và Bắc Mỹ mặc dù các nước trong khu vực mỗi nước có một vài trường có thành tích cao về nghiên cứu. Thế nhưng người dân vẫn gửi con em của họ (chủ yếu là thi trượt đại học trong nước) sang các nước khu vực đề theo học đại học. Lý do các nước đó họ có những chính sách ‘thông thoáng’ đối với học sinh quốc tế, không thi tuyển sinh, chất lượng đầu ra ‘linh hoạt’, giá học phí chấp nhận được, điều kiện ăn, ở, học tập, thư viện tốt. Thậm chí nhiều trường của khu vực thậm chí những trường chất lượng thấp của châu Âu hay Bắc Mỹ cũng sang Việt Nam thực hiện chương trình ‘liên kết đào tạo’. Phía đối tác chẳng phải đầu tư gì chỉ cần cử vài giảng viên sang Việt Nam, mỗi giáo sư giảng vài môn. Học sinh học hết số môn là lấy bằng Cử nhân, Thạc sĩ. Là người giảng dạy tại một trường đại học, tôi biết chất lượng của các lớp liên kết này còn thua chất lượng các trường trong nước.

Như vậy mỗi năm chỉ riêng hai lĩnh vực này nhà nước đã mất một khoản ngoại tệ rất lớn.

Nên chăng nhà nước cần có đầu tư xây dựng những bệnh viện, trường đại học có chất lượng phục vụ cao và mức thu cũng cao để khỏi bị chảy máu ngoại tệ và động viên được cán bộ trong nước nâng cao trình độ chuyên môn và thái độ phục vụ? Những người giỏi về chuyên môn được khách hàng đánh giá cao phải được hưởng phần lương cao hơn chứ tránh tình trạng quân bình như hiện nay. Phần lợi nhuận thu được từ các cơ sở này sẽ được dùng quay trở lại để nâng cấp chất lượng dịch vụ và dành một phần phục vụ người nghèo bằng các chính sách xã hội. Đồng thời nên có chính sách quản lý chặt các chương trình liên kết đào tạo đại học và Thạc sĩ, tránh sự lộn xộn như hiện nay.

( Lê Văn )


Nhìn nhận khách quan từ người trong ngành

Tôi là người trong ngành. Tôi xin có vài ý kiến gửi tòa soạn…

Muốn thay đổi được nền y tế hiện nay cần phải thay đổi từ ở những tuyến cơ sở vì đa số nguời dân đều không hài lòng và tin tưởng ở tuyến dưới kết quả là làm tăng gánh nặng cho các Bệnh viện tuyến trên trong đó có nhiều bệnh có thể giải quyết một cách tốt ở tuyến dưới. tôi nghĩ nó có nhiều lý do:

1. Người dân không được biết là ở tại trạm y tế, bệnh viện quận/huyện, tỉnh có gì và điều trị được gì nên có bệnh là cứ chạy lên tuyến trên.( phải có chính sách tuyên truyền …)

2. Cơ sở y tế còn chưa đầu tư dúng mức nhu cầu. tôi được học tại trường y lớn và đã đi thực tập hầu như rất nhiều BV tại miền nam từ lớn tới nhỏ với những bệnh viện từ tuyến tỉnh trở lên dường như không nơi nào Bệnh nhân không phải chờ hàng giờ để được khám bênh.

3. Thái độ phục vụ của nhân viên trong bệnh viện kể cả những người làm công việc không liên quan đến chuyên môn còn rất kém từ những người bảo vệ, trông xe, hô lý, …..khi bước vào bệnh viện công khi tiếp xúc với nhân viên gửi xe đã thấy “mất cảm tình” về thái độ.

4. Đội ngũ NV y tế: số lượng NV y tế tại các tuyến dưới thật sự còn rất thiếu. Tại sao?

1. lương quá thấp biết rằng làm ngành y là vì y đức nhưng không thể nhịn đói mà làm. Lương của một điều dưỡng tại BV tỉnh loại I ở Miền Tây là <1,5tr, bs <2,5 tr–>thua lương một công nhân thô sơ.

Với chính sách nhu vậy các anh không thể lôi kéo dược lượng người trẻ về phục vụ cho quê hương được trong khi ở lại thành phố lớn làm cho các Phòng khám hoặc bệnh viện tư thì gấp vài lần có khi hàng chục lần mà có cơ hội học hành thuận tiện…….

.2. môi trường làm việc: các bênh viện tuyến dưới đa số không tạo được môi trường làm việc năng động, trao dồi chuyên môn nâng cao tay nghề, không cởi mở đón nhận những cái mới

Thái độ phục vụ với BN không chỉ phụ thuộc vào BS mà còn những người xung quanh.muốn lôi kéo được Bn thì mong các nhà lãnh đạo bệnh viện không chỉ quan lâm về mặt chuyên môn mà hãy quan tâm tới tất cả các khâu của BV từ việc gửi xe, vệ sinh, ăn uống, thái độ, và những góp ý chân thành của người bệnh…..

Đa phần các bác sĩ đều là những người thông cảm và hiểu được BN tuy nhiên để một bs tiếp có thời gian tiềp xúc và giải đáp mọi thắt mắc cho 1 BN thì không thể phục vụ, với số lượng bệnh khám mỗi buổi, không còn cách nào khác Bs chỉ biết tập trung vào vấn đề cần thiết nhất cho người bệnh để đỡ tốn thời gian. Thật sự những bác sĩ như chúng tôi cũng không muốn khám quá nhiều người một buổi vì chất lượng không có nhưng biết làm sao…..

Muốn thu hút được bệnh nhân tại sao minh không tư nhân hóa một phần trong bệnh viện công. BV công thiều kinh phí thiếu đất đai tại sao không kêu gọi những nhà đầu tư một phần mà cứ ôm mãi cái thiếu đó. Nếu nhà nước kêu gọi sẽ có rất nhiều nhà đầu tư sẵn sàng nhảy vào như thế có phải sẽ tốt hơn không?….

Tại sao các BV tư nhân xây lên là đa số thành công mà lượng nhân viên đó ở đâu ra cũng chính là những nhân viên của BV công (người làm ngoài giờ, người chịu không nổi cảnh khắc khổ của BV công, ..) Tại sao lực lượng đã có sẵn mà không kêu gọi đâù tư …….

( nguyễn anh việt )


Dân mình khổ quá ta

Tôi cũng đồng ý với bạn trên đây. Sao mà xây nhiều sân golf thế? Sao không dành những chỗ đất đẹp để mà xây thêm bệnh viện, chỉ thấy nhiều dự án sân golf, nhiều dự án chung cư cao cấp… như thế thì bao giờ người dân mới được hưởng phúc lợi công cộng tốt, bao giờ mới được chăm sóc sức khỏe tốt… Không biết các bác lãnh đạo nhà nước, lãnh đạo Bộ y tế có “dạo bước” tới thăm bệnh viện Chợ Rẫy, bệnh viện Nhi Đồng… để chia sẻ cái cảnh người dân ngồi, nằm la liệt khắp trên sân, dưới gầm giường, gầm cầu thang, để xem cái cảnh người dân chen lấn nhau chờ xét nghiệm, thử máu hay là để thanh toán tiền. Không biết có ở nước nào xung quanh ta có cảnh như vậy không? Sao dân mình khổ quá ta!

( Hương vũ )


Ngại nhất khi vào viện phải đợi

Thỉnh thoảng bị sổ mũi hoặc sốt vào viện phải chờ cả buổi sáng,vừa chen vừa thở nghĩ cảnh đấy nhiều lần diễn ra từ năm này qua năm khác nên chán.Cứ vào buổi sáng ai đấy qua bệnh viện thì biết thôi

( trần đạt )


Tại sao?

Chả biết các vị lãnh đạo có đọc ý kiến của anh em ko?. Mà đọc được thì có biện pháp gì ko? Hay là đấy là việc của người khác, không phải việc của mình.

( Khi vang )


Không biết bao giờ thay đổi

Khảo sát như vậy la đúng đấy. Tất cả các bệnh viện ở VN đều có rất nhiều bác sĩ muốn ăn tiền, nhất là các y tá (vô cùng buồn nhưng chưa làm gì được), mặc dù theo thu nhập của VN họ không thấp. Nếu có điều kiện tôi cũng ra nước ngoài chữa bệnh, dù đắt hơn nhưng thấy thoải mái và có lòng tin vào bác sĩ.

( nguyen gia le )


Quan trong la thai do nguoi tiep don

Mình cũng đã vào bệnh viện nhiều và nhiều bệnh viện khác nhau. Mình thấy thái độ tiếp đón của nhân viên các bệnh viện còn yếu lắm. Thực chất bệnh viện chật chội, người bệnh có thể thông cảm, nằm chung giường bệnh được. Nhưng khi họ gặp các bác sỹ hoặc nhân viên có thái độ gắt gỏng là họ bực mình bởi tư tưởng phải cầu cạnh. Mình hy vọng trong thời gian tới Nhà nước sẽ quan tâm đầu tư cho ngành tốt hơn.

( Invman )


Gửi bạn Thanh Bình

Bạn Thanh Bình ơi nếu ở Việt Nam mà so sánh với ở Uc thì sai lầm lớn bạn ạ. Nếu ở VN mà quy định như ở ÚC thì từ lúc bạn đi đăng ký khám tới lúc được khám chắc là một tuần đấy.

( BS TPHCM )


Y đức bác sĩ

Các ý trên đã nói lên tất cả thực trạng của ngành y tế, cũng như một số bộ phận đội ngủ bác sĩ hiện nay. Tôi nói thẳng: Vấn đề tiền bạc đã lấn át lương tâm của một số bác sĩ, làm lu mờ đi hình ảnh lương y như từ mẫu. Ai mà không đau ốm, nhưng khi đau ốm, thành phần có tiền thì chọn dịch vụ tư, còn lại dân nghèo phải vô bệnh viện công để chữa, vào đây và đón nhận 1001 kiểu thái độ (thái độ tiêu cực chiếm phần đa). Năng lực bác sĩ có , nhưng cách điều trị của họ thì thật là phiền. Nếu không có tiền thì chao ôi người nhà bệnh nhân thì lo sôt vó còn thái độ bác sĩ thật dửng dưng.

( linhkha )


Cẩu thả và ửng dưng với nỗi đau của người nhà bệnh nhân

Một bộ phận Bác Sỹ rất cảu thả trong công tác chẩn đoán bệnh, đây là một yếu tố đáng kể gây nên cái chết của bệnh nhân. Bác sỹ và phần lớn các y tá dửng dưng với nỗi đau của người bệnh.

Mặc dù là người trong nghề, việc tiếp xúc và chứng kiến nỗi đau và cái chết của bệnh nhân là thường xuyên, nhưng thái độ đối với bệnh nhân và người nhà bệnh nhân không có một chút thân thiện, không mang lại cảm giác an toàn cho bệnh nhân và người nhà khi đến khám chữa bệnh.

Cảnh chen lấn, chờ đợi và nín nhịn nhu cầu vệ sinh cá nhân vì không dám tới gần nhà vệ sinh là những cảnh quen thuộc của các bệnh viện.

Nói chung là : nói hoài, nói mãi vẫn thế, không có gì tiến triễn.

( Blackchicken )


Bệnh nhân cần được tôn trọng

Những người giầu, có học thức và vị trí thì không thể chịu được cung cách phục vụ tại các bệnh viện nhà nước: hách dịch, chậm trễ, coi thường người bệnh… nên người ta sẵn sàng bỏ tiền để khám chữa tại các bệnh viện, phòng khám tư nhân. Vì họ cảm giác được sự tôn trọng và chăm sóc dặn dò cẩn thận, tận tình. Mặc dù chi phí cao.

( Nguyễn Hữu Văn )


Góp ý

Một số bác sĩ đã có thái độ làm cho người dân bức xúc, người bệnh không còn tin vào lương tâm của bác sĩ . Đã đến lúc những người có trách nhiệm phải làm cuộc cách mạng: ” Cải tổ lương tâm bác sĩ “.

( linhkha )


Thực tế ai cũng biết

Tôi không hiểu tại sao Nhà nước cho phép đầu tư hơn 400 tỷ để xây dựng tượng đài trong khi Bệnh viện và Trường học thì kém chất lượng, bôi bác, khổ dân….

( lin )


Cũng nên thông cảm cho bác sĩ, hãy xem xét lai mình

Cũng nên thông cảm cho thầy thuốc, đừng nghĩ bác sĩ là sung là sướng. Áp lực công việc là quá nặng. Hãy tính xem một bác sĩ phải lo chữa trị cho bao nhiêu con người trong môi trường làm việc thiếu thốn như hiện nay, trong viện chỉ ngửi mùi thuốc đã đủ mệt mỏi. Nhìn những khuôn mặt đau buồn không khí ảm đạm nữa (vào viện có ai được vui)… trong khi những chính sách ưu đãi của nhà nước quá kém (bạn có tin một ca trực cả đêm chỉ đc bồi dưỡng 20k không?).

Trong điều kiện như hiện nay, 1 bác sĩ phải lo cho bao nhiêu con ngươi. Bản thân bạn – người đi khám thử hỏi có ai không muôn khám nhanh ko? Vậy còn bao nhiêu lượt nữa mới đến mình, và tất nhiên bạn sẽ có chút quà cho họ. Và chính bạn là người đã làm suy thoái đạo đức của người bác sĩ… Vậy nên đừng trách họ mà hãy xem xét lại bản thân mình. Cũng mong nhà nước quan tâm đầu tư thêm cho ngành Y nữa.

( sontung )


Phản ánh đúng thực trạng

Là người đứng đầu nghành Y tế của Việt Nam, ông Triệu có suy nghĩ gì trước số liệu khảo sát trên???

( nguyen tuan thanh )


Trình độ BS nội rất tốt, hơn cả Thái Lan.

Tôi nhớ cách đây gần 3 năm, vợ chồng đứa em vợ làm việc bên Lào, cô vợ mới có thai nên đi khám bên Lào. Bệnh viện Lào khám không ra, thế là sẵn gần với biên giới Thái Lan nên qua Thái khám.

Đó là bệnh viện công nhưng thái độ phục vụ của bệnh viện còn hơn bệnh viện tư ở VN, họ cử người theo và chuẩn bị mọi giấy tờ giúp bệnh nhân, rất tận tình và chu đáo (cái này ở VN thèm dữ lắm). Chỉ có điều kết quả khám chuyên môn lại sai, chuẩn đoán có thai ngoài tử cung.

Sợ quá, 2 vợ chồng xin xuất viện cấp tốc về VN, vô BV Từ Dũ khám thì được chuẩn đoán có thai bình thường, một tuần sau quay lại tái khám để theo dõi.
Cô con gái kháu khỉnh giờ đã hơn 2 tuổi.

Tôi dài dòng kể lại câu chuyện này cũng muốn nói rằng: Trình độ BS Việt Nam rất tốt, gia đình tôi rất tin tưởng. Chỉ có điều mấy cô điều dưỡng cộc cằn quá!

( Phạm Văn Trước )


Thái độ

Không chỉ BV ta vì thái độ. Chúng ta quen cái cơ chế xin cho nhờ vả, chúng ta chưa coi khách hàng là thượng đế

( ttp )


Trình độ không kém quốc gia nào?

“…Giáo sư Nguyễn Chấn Hùng, nguyên Giám đốc Bệnh viện Ung Bướu TP HCM cho rằng, trình độ điều trị của các bác sĩ trong nước không thua bất cứ quốc gia nào. Riêng về K, thậm chí bác sĩ Việt Nam tiếp xúc với nhiều loại ung thư hơn nên còn có nhiều kinh nghiệm hơn trong chữa trị, điển hình là điều trị ung thư vú”

===> Nói phét! Các bạn nên nhớ là đa số những người có điều kiện ra nước ngoài khám bệnh đều là những người có trình độ học vấn, khả năng nhận thức, vv… Cái đó cũng phản ánh phần nào về sự thành đạt (về mặt tiền bạc) của họ, vì vậy họ không dốt nát và nghe những lời tuyên truyền kiểu tự sướng như trên đâu. Nếu trình độ bác sỹ trong nước ngon thì chẳng đã có xảy ra hiện tượng người giàu ra nước ngoài ồ ạt chữa bệnh đâu ạ. Hay là các bạn sẽ nói rằng họ chưa nhận thức đầy đủ? Uh, thiếu nhận thức đấy, vậy mà họ làm ra một đống tiền, họ thành đạt như thế đấy ạ. Tôi rất ngán kiểu tự sướng như trích dẫn ở trên, hết ở lĩnh vực y cho tới bóng đá, rồi giáo dục.

Kính mong Quý báo đăng giùm!

( Tú Anh )


trình độ bác sĩ ?

Tôi lại có ý kiến khác. Sao các bạn luôn xem thường BS tuyến Tỉnh thế ? Thật là bất công. Ở đâu cũng có BS giỏi, không giỏi. Chỉ khi nào VN không còn dạng BS học chuyên tu lên, từ 1 người không tốt nghiệp được phổ thông, vào làm y tá, học lên y sĩ, học lên Bác sĩ,…thử hỏi các BS này như thế nào. Nhưng mà nói thật, những người này thường làm lãnh đạo của các BV, vậy thì bs chính quy, những người giỏi về chuyên môn, ngoại ngữ,..luôn bị “đì”, thế thì y tế VN làm sao phát triển từ cơ sở ?

( nam )


Cần cải tổ lại nghành y

Tôi đã từng mang con vào bệnh viện nhiều lần. Và bây giờ vẫn là ác mộng. Cảnh các mấy cháu nằm trung giường, bác sĩ hời hợt, thái độ điều dưỡng không tốt. Ngoài cơ sở vật chất yếu kém như toilet và giường bệnh thì có một điều là vào những ngày cuối tuần các bác sĩ chính được nghỉ còn các bác sĩ nội trú trực, khoa thần kinh trực chéo khoa hô hấp và phải dài cổ chờ đến tận đầu tuần mới được bác sĩ chuyên khoa khám. Khi có trường hợp khẩn cấp các bác sĩ kia không xử lý được và chứng kiến rất nhiều các cháu đã ra đi và con tôi không là ngoại lệ.
Bây giờ lại chứng kiến cảnh bệnh Tây Chân Miệng từ đầu năm đến nay đã hơn 100 cháu tử vong. Vẫn chưa dứt được dịch. Tội quả thật là đau xót xa khi nghe và chứng kiến cảnh như vậy. Không biết bao giờ nghành y của Viêtnam mới đổi mới được.

( Lê Hiền )

______________________________________________________________________________

Thừa trình độ……. thiếu TÂM+ĐỨC

Bài viết có 1 câu rất lạ: Mỗi năm bệnh viện tiêu tốn khoảng 750-800 tỉ đồng, trong khi nhà nước chỉ cấp có 17 tỉ, không đủ trả lương 2 tháng cho nhân viên. Vậy xin hỏi số tiền chênh lệch trên thì Bệnh viện lấy ở đâu ra? Câu trả lời chỉ có người nhà bệnh nhân là biết rõ nhất. Giờ người bệnh khi vào viện không khác gì bị hành xác. Bác sỹ thì nạt nộ, chi chăm chăm hướng dẫn khám tự nguyên và nhận phong bì. Thật chán cho cái gọi là: LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU của 1 số bộ phận bác sỹ VN. Với cung cách như hiện nay thì dân nghèo còn khổ, sẽ không bao giờ được khám chữa bệnh theo đúng nghĩa của từ này.

( Ha Thanh )


Cơ sở vật chất chưa đầy đủ, trách nhiệm bác sĩ điều trị chưa cao

Đọc bài viết này tôi thấy nhà nước cần đầu tư cho ngành y tế nhiều hơn, đầu tư về cơ sở vật chất, cách phục vụ và tinh thần trách nhiệm của cán bộ y tế. Tôi đã đi bệnh viên khám chữa bệnh một vài lần, bác sĩ làm nhiệm vụ khám chữa bệnh rất qua loa, nhiều lúc không coi trọng tình trạng sức khoẻ của bệnh nhân. Mới đây, bố tôi đi bệnh viện, ông bị sơ gan giai đoạn cuối rất nặng, hôm trước khi bố tôi mất đã phải cấp cứu, tôi nhớ mãi hình ảnh cấp cứu cho bệnh nhân mà chỉ có 2 bác sĩ và 1 hộ lý phục vụ. Người hộ lý là sinh viên thực tập, làm điện tim mà mãi không được. Đến khi bố tôi tỉnh lại thì các bác sĩ về phòng cả, một lúc sau lại cử hộ lý thực tập khác đến điệm tim, người hộ lý này loay hoay đến 20 phút. Bố tôi mất sau đó 2 giờ đồng hồ. Tôi biết tình trạng bệnh của bố tôi rất nặng nhưng nhìn cách phục vụ, điều trị như vậy thì không biết những người đứng đầu ngành y tế nghĩ gì?

( khang )


CẦN NGƯỜI CÓ TÂM VÀ CÓ NĂNG LỰC THẬT SỰ

Muốn thay đổi cần người đủ năng lực, có tầm nhìn và dám làm. Sao Bộ y tế không làm một dự án bệnh viện thí điểm, theo chuẩn của các nước trong khu vực (vì hồi trước giờ chuẩn Việt Nam không mang tính khả thi): cung cấp cho người dân dịch vụ y tế đạt chuẩn hiện đại, ân cần, hỏi thử xem có ai muốn đi ra nước ngoài chữa bệnh nữa không ?! Thế mới có câu “Tiên trách kỉ hậu tránh nhân” !!!

( Mít Tơ )


Bệnh nhân có nhu cầu được tư vấn

Đúng là khi phải vào viện, tôi muốn hỏi han và nhận được sự tư vấn về bệnh tình từ bác sĩ, vì dù sao đó cũng là thông tin chuyên môn có nguồn gốc cơ sở từ người đã được đào tạo. Vậy mà mỗi lần vào viện, mới hỏi được 1 câu đã bị bác sĩ “dập” ào ào bằng những câu chung chung “hỏi làm gì, biết là không có gì được rồi, cứ theo hướng dẫn mà khám…” và hỏi ngược lại những câu hỏi như hỏi cung khi khám bệnh “tôi hỏi em bé nhà chị mấy tháng?”, mình chỉ được trả lời đúng câu hỏi và không được hỏi thêm gì, không được mô tả thêm gì các triệu chứng khác… Không chỉ bác sĩ mà cả những nhân viên hành chính bán thuốc, ngồi quầy tiếp tân cũng trả lời bốp bốp “sẵn giọng”, mặt lạnh tanh. -> Vậy tất cả nhân viên làm trong bệnh viên đều thiếu năng lực giao tiếp? Bệnh nhân không mệt vì bệnh nhiều bằng vì cảm giác “phải vào bệnh viện”.

( Trinh Tram )


Nơi có trình độ có thể yên tâm thì tồi về y đức và quá đông hoặc là ngược lại

Việt nam chỉ có một số bệnh viện Trung ương là có “Người chữa bệnh” có trình độ chuyên môn cao thậm chí thế giới phải công nhận. Nhưng số đó quá ít theo nghĩa “Thầy thuốc” trong khi đại bộ phận người bệnh là dân nghèo. Bộ y tế xác định mục tiêu chăm sóc sức khỏe nhân dân ̣(Tức là số đông là người nghèo) để hành động chứ đừng vì một vài cái danh hão để so sánh với các nước trên thế giới. Có trình độ cao nhưng cơ sở vật chất thiếu thốn cả về chất lẫn lượng và Y đức kém thì bao giờ số đông người bệnh mới được hưởng cái mà thế giới người ta đã qua lâu rồi. Mong sao cái mơ ước bình dị của người bệnh và cả người nhà bệnh nhân trở thành hiện thực.

( Sông Bung )


Thua trên sân nhà

Nếu bac sĩ mà có thu nhập trung bình thì không có ai nghĩ đến phong bì của bệnh nhân đâu, ở nước ngoài như Hàn Quốc thu nhập bs là 40.000usd một tháng vậy ở Việt Nam là bao nhiêu? Đừng đặt vấn đề y đức khi cái bụng nó rỗng tếch và vợ con phải thua thiệt, có trách hãy trách chế độ và kinh tế nước ta còn khó khăn thôi

( bui viet lam )


Quá tải thì sẽ tiêu cực…

Vấn đề là sự đầu tư cho các Bệnh viện công còn quá ít. Nhìn các nước phát triển trên thế giới sẽ thấy Bộ Y tế, Bộ giáo dục gần như là top các Bộ quan trọng nhất và được quan tâm nhất. Còn ở ta thì sao? Luôn là tâm điểm kiện cáo. Đòi đổi mới…Trong khi hạ tầng cơ sở cũ kỹ, đầu tư quá thấp…Cường độ làm việc của các y bác sỹ quá tải do bệnh nhân vượt tuyến và thiếu các cơ sở KCB tại địa phương. Theo thống kê ở trên ta thấy thay vì 1người/1giường thì 3người/1giường…Như vậy BS có còn tươi cười ân cần được nữa không…!? Một vấn đề nữa là chảy máu chất xám (BS giỏi bỏ ra ngoài làm tư nhân do hậu đãi NN thấp…) Một BS để có thể đứng đc 1 ca mổ sẽ phải có 1 hành trình học vấn khá dài…hơn các ngành khác! Tôi biết có những BS thu nhập khá cao nhưng quả thật cường độ làm việc kinh khủng bởi đặc thù ngành. Thậm chí đêm ngủ mà vẫn có bệnh nhân gọi hỏi, tư vấn, rồi kiện cáo…

Hệ thống giao thông hỗn loạn như hiện nay thì ai cũng lao lên vỉa hè khi tắc đường… Nói chung quá tải thì sẽ tiêu cực mà!!!

( TìnhTrạngChung )


Nhà nước cần đầu tư cho BV và cho đội ngũ y bác sỹ

Nghề y là một nghề cực kỳ vất vả và đòi hỏi cần phải học hỏi không ngừng, những bs giỏi thực sự ở VN không ít và hầu hết đều tâm đắc với nghề, nhưng để họ toàn tâm toàn ý với nghề đòi hỏi nhà nước cần phải nâng cao mức sống cho họ, chứ còn để họ phải bươn chải lo mưu sinh cho bản thân và gia đình như hiện nay thì khó cho họ lắm, bệnh nhân cũng cần phải đạt mình vào hoàn cảnh họ mà hỗ trợ (Nếu là những bệnh nhận có điều kiện một chút). Còn nhà nước thì đúng như các ý kiến trên phản ánh, bỏ ra rất nhiều tiền đốt pháo hoa, xây tượng đài, kỷ niệm linh đình như năng Long … Nhưng cái cần nhất là sức khỏe và mạng sống của người dân thì lại không.

( Nguyễn Thị Mai )


Đạo đức của bác sỹ cũng góp phần

Tôi thấy ngoài sự không tin tưởng trình dộ của bác sỹ nội, còn một lý do nữa đó là đạo đức của bác sỹ VN đang bị một số người làm vấy bẩn trong ngành. Tôi đã từng đưa nhiều người đi cấp cứu (Do tôi làm bên công đoàn của công ty). Mặc dù bệnh nhân đang nguy hiểm nhưng y bác sỹ vẫn phớt lờ coi như không có chuyện gì. Thái độ hách dịch kênh kiệu, khiến cho người nhà bệnh nhân thêm bực. Tôi thiết nghĩ muốn cho bệnh nhân chọn bệnh viện để chữa bệnh thì các bác sỹ cũng cần phải được đào tạo qua lớp “nhân cách người bác sỹ”.

( nguyenquocvy )


Y đức không tự nhiên mà có

– Y đức không tự nhiên mà có. Đầu tiên, nó cũng giống như “trời sinh tính”. Sau đó là trách nhiệm của những người tuyển lựa, khi mà muốn vào trường Y chỉ cần học giỏi, mà không cần chú ý đến tư cách đạo đức, các hoạt động xã hội tích góp trong thời gian học phổ thông. Còn học y đức vài giờ trên giảng đường chẳng có tác dụng gì. Sau cùng, quan trọng nhất vẫn là chế độ đãi ngộ, trả công cho xứng đáng với những gì mà nhân viên nghành Y bỏ ra. Người dân cứ ca thán, nhưng cứ thử vào BV trực 01 đêm sẽ thấm được bao nhiêu nỗi cực khổ, áp lực.

– Người dân cần biết rõ: sức khỏe quý hơn vàng, không có sức khỏe thì không làm được gì. Vì vậy, cái giá phải trả để có được sức khỏe tốt không thể rẻ rúng như bây gờ. Để rồi nhà nước không có tiền tái đầu tư cho cơ sở vật chất, tái đầu tư sức lao động cho nhân viên Y tế. Vào BV trả tiền giường 10.000 đồng /ngày, trong khi BV phải giặt quần áo, drap giường hàng ngày, còn tiền điện, nước, vệ sinh, chưa kể còn nhiều thứ tiền khác… Đó là cái vòng lẩn quẩn mà ta cần mạnh dạn cắt đi 01 đoạn của cái vòng này để cho nó có thể trở thành 01 đường thẳng.

(Tèo )


Hãy chờ đợi!

Trình độ bác sĩ của Việt Nam tiến bộ rất nhanh trong khoảng 10 năm trở lại đây. Hiện nay chúng ta còn có tiếng nói và vị thế trên thế giới trong một số lĩnh vực như Nhi khoa, Ngoại khoa, hồi sức cấp cứu… Việc thái độ của nhân viên y tế chưa đúng mực cũng rất dễ hiểu khi ngành y phải đào tạo nghiêm túc, bài bản trong thời gian dài nhưng mức lương quá thấp so với thực tế cống hiến. Câu chuyện thứ hai là bệnh viện nhà nước đuổi bệnh nhân đi không hết thì chuyện thái độ là đương nhiên. Mức cầu thì rất cao nhưng cung thì không đủ. Vì vậy chúng ta cần chờ đợi trong thời gian tới ngành y tế được đầu tư nhiều hơn mới đáp ứng đủ nhu cầu chăm sóc sức khoẻ ở mọi cấp độ.

( MD.Xoay )


Liệu có thể trách được bác sỹ

Nhiều người nói rằng là do thái độ của bác sỹ là không tốt. Theo bản thân tôi nghĩ quả là có thật nhưng liệu mọi người có hiểu hết những khó khăn của mỗi bác sỹ phải trải qua không. Để được làm một bác sỹ phải dùi mài 6 năm cơ bản, sau đó kiểu gì cũng phải học thêm cao học, ít nhất cũng mất thêm 3 năm. Ấy vậy mà ra trường lương lại rất thấp.

Hôm vừa rồi mình có gặp một bác sỹ ở khoa hô hấp bênh viên Bạch Mai, năm nay đã hơn 50 tức là cũng đã có khoảng 30 năm công tác trong nghề vậy mà lương cũng chỉ được 5 triệu. Lương đã thấp nhưng áp lực công việc thì lớn vô cùng vì mỗi quyết định đều ảnh hưởng trực tiếp tới sinh mạng của con người vì vậy phải rất căng thẳng đã thế thì lượng bệnh nhân lại rất đông, mệt vô cùng….

( ngọc anh )


Nói đi cũng phải nói lại

Tôi mang con đi khám bệnh ở bệnh viện công, cảm thấy vô cùng oải với chất lượng dịch vụ. Bác sĩ rất giỏi nhưng đông quá làm sao mà ngồi đó cặn kẽ giải thích được. Y tá phải hét lên khi gọi tên bệnh nhân. Nhìn phát chán nhưng suy nghĩ lại thấy cơ sở vật chất đã vậy, cơ chế đã vậy, nên mình cũng không trách được.

Có một điều mọi người cũng nên nhìn vào thực tế rằng bác sĩ ở ta hiện nay rất giỏi, không hề thua kém so với bác sĩ trong khu vực. Chỉ mong chính phủ có thể cho xây thêm bệnh viện, đặc biệt là bệnh viện nhi và chú ý tới vấn đề đào tạo chất lượng phục vụ và vệ sinh trong bệnh viện.

( T.A )


Do cái cơ chế này này

Tại sao bác sĩ y tá không kiên nhẫn với bệnh nhân ? vì họ quá tải. Nhà tôi có 3 người làm bác sĩ đều than một buổi sáng khám mấy trăm người bệnh thì bác sĩ cũng mệt phờ ra, và làm gì có thời gian nghe từng người bệnh kể lể để an ủi. Bệnh viện quá tải, thiếu phòng, thiếu giường thiếu bác sĩ là căn bệnh trầm kha của ngành y tế. Vì sao? các bệnh viện đều không thiếu diện tích để xây thêm. Ở TPHCM, ngoài BV Chợ Rẫy các bệnh viện còn lại đều không cao quá 3-4 tầng. Chỉ cần mỗi bệnh viện thêm vài tầng thì gần như công suất tăng gấp đôi. Các bệnh viện hoàn toàn không thiếu tiền để phát triển. Trong xã hội cũng không thiếu các nhà đầu tư sẵn sàng tham gia hoặc các mạnh thường quân sẵn sàng tài trợ. Nhưng trên thực tế các bệnh viện muốn mở mang rất khó khăn. Gần đây nhất TPHCM còn ngưng cấp phép xây bệnh viện mới. Vì sao các quan chức y tế lại làm khó xã hội như vậy ? Đó là chuyện của ngành y tế mà người ngoài chả bao giờ hiểu.

( Phương )


Phải xây dựng hệ thống/cơ chế bài bản

Mọi tổ chức muốn tốt thì hệ thống phải xây dựng tốt: -Tránh nhiệm được phân công rõ ràng, một người chịu trách nhiệm một đầu việc, sai hỏng gì truy ra trách nhiệm tại ai được ngay. -Phải đãi ngộ xứng đáng để người ta yên tâm và chuyên tâm với công việc -Phải có đào tạo đội ngũ và chuyên môn và dịch vụ khách hàng -Tổ chức phải được tự chủ về tài chính và nhân sự Nếu ko có những điều kiện này thì e khó thay đổi được gì.

( Luca )


Tại sao ai cũng phàn nàn y đức của bác sĩ

Mình đi đến nhiều bệnh viện để khám bệnh cùng người nhà, kể cả tuyến tỉnh hay trung ương, nhưng đi đến đâu cũng thấy y tá, bác sĩ có thái độ tốt. Tất nhiên do có quá đông bệnh nhân nên họ không thể tận tình, chu đáo hỏi thăm tỉ mỉ được. Nói chung là họ cũng tận tụy và niềm nở, một số bác sĩ còn rất gần gũi nữa. Mình chỉ ghét cái cảnh chen lấn để nộp tiền, đợi nộp tiền xong mới được khám mà mất cả buổi sáng. Chị mình đến viện E khám còn được bác sĩ khen xinh cơ mà

( Vũ thị Tuyết Mai )


Góp ý

Không nên nhầm lẫn mấy điểm sau:

1-Về trình độ chuyên môn của bác sĩ Việt nam chỉ có một số ít thật sự giỏi, xong nhìn tổng thể thì kém và yếu hơn rất nhiều so với thế giới. Người bệnh cần số đông giỏi chứ không cần số ít tập trung ở các bệnh viện lớn. Đây là vấn đề của cả một thế hệ.

2-Có những bệnh viện 5 người bệnh chung một giường, cả khoa có một nhà vệ sinh. Đó là hình ảnh của y tế trung cổ.

3-Người giàu, người nghèo cố gắng chạy chọt để có đủ tiền, họ sẽ ra nước ngoài chữa bệnh, đó là nguyên tắc sống còn của chon lọc xã hội, hãy để người bệnh tự chon con đường sống sót của họ.

4- Nhân cách và lương tâm của ngành y là câu chuyện muôn thuở không có hồi kết thúc. Nhân viên y tế cũng bị dồn đến đường cùng.

Trước đây 20 năm, nghành y tế và giáo dục là hai nghành chìm đắm nhất, nay ngành giáo dục khá lên, có lẽ nghành y tế vần chìm đắm Vài dòng của một bác sĩ trong nghành để các bạn cùng suy nghĩ.

( Mai )


Chưa chắc thừa trình độ, chúng ta cứ hay tự khen mình !

Tôi đang bị viêm họng hay amydan cắt bị sót gì đó, nhưng đi nhiều bệnh viện nhưng mỗi nơi nói một kiểu, nơi nói viêm họng mãn, nơi nói amydal hốc mỹ. Nói thật nếu tôi có số tiền 100tr sẵn sàng đi nước ngoài trị ngay, vì tôi là con người cần được chữa trị kịp thời, không phải là cái gì mà để họ cứ đoán già đoán non (đoán bệnh). Đừng có tư tưởng cứ là bác sỹ là họ giỏi, còn cần phải có năng khiếu nữa, mà nhà trường chúng ta lại hay đào tạo theo kiểu ai thuộc bài và làm bài tốt thì đậu

( Niem )


Thật vậy sao?! Sống lâu lên lão làng

“Chỉ khi nào VN không còn dạng BS học chuyên tu lên, từ 1 người không tốt nghiệp được phổ thông, vào làm y tá, học lên y sĩ, học lên Bác sĩ,…thử hỏi các BS này như thế nào. Nhưng mà nói thật, những người này thường làm lãnh đạo của các BV.”. Thật vậy sao?! Sống lâu lên lão làng kiểu này nếu không giết bệnh nhân cũng làm sập bệnh viện! Nguyên nhân chính là đây!

( HP )


Cần nhân điển hình tại Trung tâm tim mạch – BViện E

Quả thực nghe rất nhiều câu chuyện buồn về y đức, thái độ phục vụ của nhân viên, bác sỹ, điều dưỡng tại nhiều bệnh viện từ tuyến dưới lên tới tuyến TW. Nhưng để thay đổi ngay là điều không thể dễ, nó đòi hỏi sự nỗ lực từ rất nhiều hướng, đặc biệt là cần sự thấu hiểu, quyết liệt và không khéo từ người đứng đầu cơ sở đó.
Một ví dụ điển hình đó là Lãnh đạo của Trung tâm Tim mạch – BV E đã làm được điều đó. Cách đây 1,5 tháng gia đình tôi có người nhà bị hẹp động mạch vành và chỉ định phải phẫu thuật. Sau khi cân nhắc qua nhiều nguồn tin, gia đình tôi đã quyết định đưa người nhà điều trị ở đây. Quả thực khi nhập viện cũng còn nhiều ngờ vực, nhưng nay sau khi đã được trải nghiệm thực tế vấn đề Y đức của đội ngũ bác sỹ, nhân viên ở đây, tôi cảm nhận một sự khác biệt thật sự tại trung tâm này so với nhiều BV lớn khác. Tôi chưa từng nghĩ sẽ được tiếp đón ân cần như thế từ ngay tại sảnh của Ttâm, chưa bao giờ nghĩ sẽ được thăm hỏi chu đáo của bác sỹ, điều dưỡng tới bệnh nhân như vậy. Qua tìm hiểu, để đạt được những nét chỉnh chu như vậy, PGS.TS Phạm Ngọc Thành – Giám đốc TT Tim mạch BV E đã có những biện pháp quyết liệt và khéo léo trong việc đào tạo cán bộ, giữ gìn và nâng cao tính tuân thủ nội quy đã đề ra….
Tôi mong rằng mô hình đang có được tại TT Tim mạch BV E này cần được nhân rộng hơn nữa!

( Mai Quý Khải )

_____________________________________________________________________________

Chưa chắc thừa trình độ, chúng ta cứ hay tự khen mình !

Tôi đang bị viêm họng hay amydan cắt bị sót gì đó, nhưng đi nhiều bệnh viện nhưng mỗi nơi nói một kiểu, nơi nói viêm họng mãn, nơi nói amydal hốc mỹ. Nói thật nếu tôi có số tiền 100tr sẵn sàng đi nước ngoài trị ngay, vì tôi là con người cần được chữa trị kịp thời, không phải là cái gì mà để họ cứ đoán già đoán non (đoán bệnh). Đừng có tư tưởng cứ là bác sỹ là họ giỏi, còn cần phải có năng khiếu nữa, mà nhà trường chúng ta lại hay đào tạo theo kiểu ai thuộc bài và làm bài tốt thì đậu

( Niem )


Thật vậy sao?! Sống lâu lên lão làng

“Chỉ khi nào VN không còn dạng BS học chuyên tu lên, từ 1 người không tốt nghiệp được phổ thông, vào làm y tá, học lên y sĩ, học lên Bác sĩ,…thử hỏi các BS này như thế nào. Nhưng mà nói thật, những người này thường làm lãnh đạo của các BV.”. Thật vậy sao?! Sống lâu lên lão làng kiểu này nếu không giết bệnh nhân cũng làm sập bệnh viện! Nguyên nhân chính là đây!

( HP )


Cần nhân điển hình tại Trung tâm tim mạch – BViện E

Quả thực nghe rất nhiều câu chuyện buồn về y đức, thái độ phục vụ của nhân viên, bác sỹ, điều dưỡng tại nhiều bệnh viện từ tuyến dưới lên tới tuyến TW. Nhưng để thay đổi ngay là điều không thể dễ, nó đòi hỏi sự nỗ lực từ rất nhiều hướng, đặc biệt là cần sự thấu hiểu, quyết liệt và không khéo từ người đứng đầu cơ sở đó.
Một ví dụ điển hình đó là Lãnh đạo của Trung tâm Tim mạch – BV E đã làm được điều đó. Cách đây 1,5 tháng gia đình tôi có người nhà bị hẹp động mạch vành và chỉ định phải phẫu thuật. Sau khi cân nhắc qua nhiều nguồn tin, gia đình tôi đã quyết định đưa người nhà điều trị ở đây. Quả thực khi nhập viện cũng còn nhiều ngờ vực, nhưng nay sau khi đã được trải nghiệm thực tế vấn đề Y đức của đội ngũ bác sỹ, nhân viên ở đây, tôi cảm nhận một sự khác biệt thật sự tại trung tâm này so với nhiều BV lớn khác. Tôi chưa từng nghĩ sẽ được tiếp đón ân cần như thế từ ngay tại sảnh của Ttâm, chưa bao giờ nghĩ sẽ được thăm hỏi chu đáo của bác sỹ, điều dưỡng tới bệnh nhân như vậy. Qua tìm hiểu, để đạt được những nét chỉnh chu như vậy, PGS.TS Phạm Ngọc Thành – Giám đốc TT Tim mạch BV E đã có những biện pháp quyết liệt và khéo léo trong việc đào tạo cán bộ, giữ gìn và nâng cao tính tuân thủ nội quy đã đề ra….
Tôi mong rằng mô hình đang có được tại TT Tim mạch BV E này cần được nhân rộng hơn nữa!

( Mai Quý Khải )


Cac bac cu dau tu cho thai do

Cac bac sy hay cu dau tu cho thai do va y duc cua minh truoc di da.

( Dinh thanh linh )


Sống bằng lương ư ?

Đơn giản thôi. Việc trả lương như hiện nay là bất cập. Lương bác sỹ hơn lương Y tá cùng mức có 200.000 ( trong khi bác sỹ học tới 10 năm mới cứng nghề). Nếu so với bảo vệ thì còn chán hơn. Lương bác sỹ với nhau cũng không hợp lý. Nhất là người có trình độ chuyên khoa với bác sỹ bình thường cũng bằng nhau. Nói chung là bác sỹ hiện tại không ai sống bằng lương cả. Có thưc mới vực được đạo, mà không có đạo thì Loạn , loạn thì sinh ra giặc . Hiện tại chúng ta vừa có loạn vừa có giặc. Dẹp cái nào trước đây và như thế nào. Đáp án sẽ là vòng luẩn quẩn. Bởi chẳng ai muốn tăng lương cho bác sỹ đâu. Nhất là vào thời điểm như thế này.

( Bác sỹ Quái dị )


thac mac

Tại sao ko giành nhiều quỹ hơn để nâng cấp, xây mới trường trạm, đặc biệt là Bệnh Viện, để đáp ứng nhu cầu, phục vụ nhân dân, để dần nâng tầm dịch vụ với các nước phát triển như Sing, theo tôi nghĩ điều đó cần phải làm ngay, vì như thế sẽ đảm bảo sức khoẻ cho mỗi người dân, có sức khoẻ mới làm ra tiền chứ, mới có tiền đóng thuế hàng tháng……….., mỗi lần có người đau ốm mà phải vào bệnh viện VIệt Nam thì thôi rồi, đến người khoẻ vào chăm sóc người bệnh không khéo cũng bệnh luôn.

Con người ta khi bị bệnh là ai ai cũng muốn lấy lại sức khoẻ, khi BV có dịch vụ tốt, có đội ngũ Y bác Sĩ giỏi, có Y có Đức thì người bệnh cũng an tâm và cũng coi như đã lành bệnh một phần rồi, nhưng đằng này mỗi khi vào bệnh viện cứ lo nơm nớp, phải làm tiền như thế nào để có được sự quan tâm một chút của bác sĩ, nếu có ko chu đáo thì thôi coi như xong, người bệnh lại bệnh thêm một phần rồi.

( truong )


Tâm huyết của thầy thuốc

Trước khi nói tới điều này tôi xin không nói tới những lương y tận tâm trong nghề. Thực tại của ngành y tế của nước ta còn quá kém về cơ sở vật chất, trang thiết bị, sinh hoạt, phục vụ bệnh nhân. Đặc biệt coi trọng là thái độ phục vụ của y bác sĩ. Tôi đã cùng người bạn vào một bệnh viện quốc tế ở Việt Nam đã thấy rõ được sự khác biệt. Chúng ta vẫn còn coi nặng đồng tiền quá, chúng ta chưa biết nghĩ cho bệnh nhân mà thậm chí một trong số còn lợi dụng tình cảnh của người bệnh để trục lợi. Thử hỏi như vậy có đáng làm nghề mà luôn được xã hội tôn trọng này hay ko? Việc đầu tư là cần thiết, nhưng chính lương tâm của y bác sĩ mới mang lại lòng tin cho người bệnh. Từ đó các bệnh viện mới có được sự tin cậy của họ.

( Son Dang )


Y tế tư nhân vẫn bị chèn ép !

Thực tế là không thể chỉ trông chờ vào hệ thống y tế công. Như các nước phát triển thì hệ thống y tế tư nhân giải quyết phần lớn nhu cầu khám chữa bệnh của người dân. Nhưng tại Việt Nam y tế tư nhân còn chưa được đối xử công bằng như y tế công. Luật y tế mới đã ra đời và có hiệu lực từ ngày 1/1/2010 nhưng cả năm nay hệ thống y tế tư nhân không được phát triển mà phải chờ cái gọi là “hướng dẫn” của bộ y tế ! Các phòng khám không được phép mở mới, bác sĩ đủ năm ko được lấy chứng chỉ hành nghề… tất cả mọi việc cứ phải chờ , chờ ….và chờ. Máy móc trang thiết bị đã nhập về không được cấp phép sử dụng ! Bao nhiêu tâm huyết và tiền bạc cứ mai một dần đi. ĐÂY LÀ MỘT THỰC TẾ KHÓ HIỂU ! KHÔNG BIẾT BAO GIỜ MỚI ĐƯỢC GIẢI QUYẾT ?!?

( Bac sy )


Can giai quyet tinh trang qua tai

Bài viết rất hay, tôi cũng là bệnh nhân thường xuyên lui tới nhiều bệnh viện nên cũng cảm nhận được những điều như trên..điều bệnh nhân cần không chỉ là được khám, chữa bệnh mà còn trên những cái đó chính là sự tư vấn chính xác , động viên, quan tâm từ đội ngũ y bác sĩ..dẫu biết là bệnh viện này thiết bị kỹ thuật, phương pháp điều trị hiện đại, bệnh viện kia quy tụ nhiều bác sỹ giỏi..nhưng vì số lượng bệnh nhân quá đông mà mỗi người bệnh không được tư vấn, không được thăm khám kỹ càng cũng như hưởng một chất lượng dịch vụ khám chữa bệnh tốt thì bệnh nhân cũng rất lấy làm e ngại khi phải tốn nhiều thời gian, tiền bạc để thường xuyên lui đến khám chữa bệnh…

( tien_nguyen )


Vẫn là thái độ

Đồng ý là cơ sở vật chất của ta còn kém, nhưng vấn đề y đức không thể vì thế mà kém được….

( phamhunken )


Vấn đề này bàn nhiều rồi

Những vấn đề mọi người nêu ra đều đúng cả. Ai cũng biết từ nhiều năm nay rồi. Trách là việc quản lí y tế còn đi sau trình độ chuyên môn nhiều. Ở nước tôi đang làm việc không ai là bác sĩ lại làm giám đốc bệnh viện cả. Bác sĩ giỏi nên dành làm chuyên môn. Bác sĩ đào tạo 11 năm là cao nhất trong bậc thang đào tạo, không ai để làm ở phòng kế hoạch tổng hợp. Và như thế thì quản lí cũng không tốt được. Giám đốc bệnh viện tôi mà cần thì chỉ mất 10 phút là có bảng thống kê về hoạt động chuyên môn của tôi trong một năm, cần thì qui ra tiền. Nếu có hiệu quả thì tăng lương. Không hiệu quả thì ra đường. Bộ máy sở, bộ y tế của ta cũng toàn bác sĩ.
Trình độ kinh tế, xã hội nước mình chưa quá cao đâu mà đòi hỏi bệnh viện tiện nghi cho tất cả mọi người. Cách tư duy của cả cán bộ y tế và người dân văn còn ảnh hưởng của thời bao cấp. Bảo hiểm còn chưa đủ mạnh. Dân giàu thì mới có dịch vụ y tế tốt được.
Cám ơn những bác sĩ yêu nghề và nhiều người khác.

( NGUYEN )


Cũng Chỉ Là Vấn Đề Cũ!!

Cũng cái vòng lẩn quẩn! Lương lậu BS va Nhân viên Y Tế thấp nên BN mới bị hoạnh hoẹ! Thử coi lương Y tá và BS nước ngoài thế nào. Lương họ rất cao nên họ phải phục vụ chu đáo, nếu không chu đáo thì mất việc, mất nhà, xe, bảo hiêm và hàng trăm thứ nhờ vào lương của họ mất theo. Thật là vòng lẩn quẩn!!!!

( Yến Xuân )


Nỗi buồn của người bệnh về thầy thuốc vô cảm

Tôi ở Hải Phòng. Tôi bị một cơn đau thắt ngực, đi cấp cứu. Sau 2 ngày ra viện, tôi lên cơn khó thở và mệt , tôi có nhờ người trưởng khoa, khoa tim mạch, ĐỒNG NGHIỆP, khám xét cho tôi, liệu tôi có khả năng bị nhồi máu cơ tim không? Đáp lại là một sự vô cảm và thờ ơ của đồng nghiệp về bệnh tật và sự hỏi thăm nhiệt tình về hoàn cảnh gia đình tôi, trong lúc đó cái tôi cần là sự thiết tha được CỨU GIÚP về bệnh tật. Bước ra khỏi nhà người thầy thuốc đó, người CÙNG NGÀNH, tôi buồn vô cùng, một cảm giác của người bệnh không được thầy thuốc giúp đỡ, một cảm giác XẤU HỔ…..Tôi quyết định gọi xe cấp cứu đi lên bệnh viện Việt Pháp Hà Nội. Tại bệnh viện Việt Pháp, một thầy thuốc điều trị cho tôi nói: Ủa, sao chị là bác sỹ không điều trị ở dưới Hải Phòng, tôi thở dài và im lặng.

( LA )


Thừa trình độ, bệnh viện nội vẫn ‘thua trên sân nhà’

trình độ có hay không vẫn còn là dấu hỏi, nhưng bác sĩ việt nam có rất nhiều cái thừa : kiêu căng, hách dịch , quạo quọ, cau có, không tế nhị, vô lễ ….. mỏi tay quá

( thanh )


chat luong y te VN

da 36 nam giai phong, chi duy nhat 01 BV Cho ray khong hon khong kem. Hang tram san golf va khach san sang trong moc len nhung van chua thay co mot BV Cho ray 02 duoc xay dung de giam tai bot cho Cho Ray 01. Day la dieu don gian ma bat cu mot nha lanh dao nao cung nhin thay. Vay ma… Lai con co y kien bao rang bo ra may tram ty lam tuong dai… Vay BV voi tuong dai cai nao cap bach hon? Neu toi co tien thi du yeu nuoc cach may toi cung se ra nuoc ngoai chua benh.

( tri nguyen )


Hãy nhìn nhận khách quan

-Bạn đòi hỏi cơ sở vật chất, phục vụ tốt, bác sĩ phải trò chuyện với bệnh nhân …. nhưng khi đề nghị tăng lên 20.000 đ/ 1 lần khám thì kêu ca. Ai cũng so việt nam với các nước khác mà có bao giờ so sánh tiền trị bệnh của họ gấp bao nhiêu lần so với ta không.

-Nếu 1 bác sĩ chỉ cấp cứu 1 người/ 1 ngày thì sẽ thế nào với 1 người cấp cứu 100 ca/ ngày.

Bạn phải lựa chọn người nào nguy hiểm nhất để dành thời gian cho họ. Tâm lý người nhà bị bệnh bao giờ cũng sốt ruột. Tôi đã chứng kiến chỉ có một ca đau ruột thừa mà người nhà bệnh nhân la ó ầm ĩ bệnh viện vì bác sĩ không túc trực ở đó. Họ có hiểu là nếu túc trực ở đó thì nhiều người khác sẽ rất nguy hiểm.

( Lee )


Y đức

Cái đức tính tốt đẹp này hình như không có trong bộ nhớ của các điều dưỡng của các bệnh viện VN?! Còn các bác sĩ thì chỉ làm việc một cách qua loa, không sâu sắc khi bệnh nhân cần biết bệnh tình của mình. Tôi bị bệnh nhưng khi đi khám thì điều duỡng và các bác sĩ nói: ” Đang ăn cơm, chờ đến chiều quay lại khám” Cho toi hỏi: bệnh có chờ đến chiều mới phát bệnh không? Câu hỏi này để trả lời cho câu hỏi: tại sao mà nguời VN mình phải qua nuớc ngoài để khám bệnh mặc dù biết là tốn tiền hơn??!

( Quyle )

———————————————————————————————————————————————

 

Advertisements

Posted in Y te | Leave a Comment »