Trần Hoàng Blog

Wikileak đưa tin về con của các lãnh đạo đảng CS từ năm 2006

Posted by hoangtran204 trên 30/09/2011

Hà Giang/Người Việt

Con của ông Ng. Tấn Dũng và ông Lê Duẩn

WESTMINSTER -Nhiều công điện do Wikileaks tiết lộ cho thấy không chỉ bản thân những nhân vật lãnh đạo cấp cao của nhà cầm quyền CSVN được Hoa Kỳ chiếu cố, mà cả con cái của họ cũng không thoát khỏi “radar” của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ.

Trong công điện ngày 26 tháng 12, 2006, gởi cho bộ Ngoại Giao ở Washington D.C., Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn, ông Seth Winnick đã tóm lược những tin tức thu nhặt được về ba người con của ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. (Công điện viết tên ông thủ tướng là “Dzũng” thay vì “Dũng” – NV).

Công điện viết, ngụ ý, Tổng Thống Bush đã “bắt nọn” ông Dũng khi đột nhiên đề cập đến mối quan hệ giữa các con ông Dũng với phía Hoa Kỳ. Còn về phía ông Dũng, vẫn theo ghi nhận của công điện, ông ta “tìm cách lảng tránh, hoặc hạ thấp tầm quan trọng của quan hệ ấy (giữa con cái ông ta với Hoa Kỳ).”

Công điện viết về cuộc gặp gỡ giữa Tổng Thống (Bush) và Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng ở hội nghị thượng đỉnh APEC: “Theo một nguồn tin đáng tin cậy ở thành phố Hồ Chí Minh, Thủ Tướng Dũng giật mình khi Tổng Thống Bush hỏi han về việc học hành cũng như những liên hệ khác của các con ông tại Hoa Kỳ.”

Lý do, theo công điện, là vì tại Việt Nam, tin tức cá nhân và cả sinh hoạt của thân nhân các viên chức cao cấp chính quyền được xem là “nhạy cảm.”

Thế nhưng, các công điện tường trình khá đầy đủ về 3 người con của Nguyễn Tấn Dũng cho thấy những gì Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cần biết, họ đều biết.

Cậu ấm, cô chiêu

Công điện viết rõ, con trai cả của Dũng là Nguyễn Thanh Nghị, sinh năm 1977, lấy bằng tiến sĩ ngành kỹ sư công chánh (structural engineering) từ George Washington University, và sau khi tốt nghiệp đã trở về Việt Nam giảng dạy tại khoa Xây Dựng của Ðại Học Kiến Trúc thành phố Hồ Chí Minh.

Vợ tương lai của Nghị, một cô gái gốc Hà Nội, cũng là một du học sinh tại George Washington University, nơi hai người gặp nhau. Họ làm đám cưới sau khi trở lại Việt Nam.

Dư luận cho rằng “cậu ấm” Nghị sau này sẽ lãnh đạo một trong những tập đoàn ngành xây dựng nhà nước tại thành phố Hồ Chí Minh, và cũng có liên hệ mật thiết với công ty Bitexco, một công ty tư nhân đảm trách việc xây cất một số tòa nhà chọc trời tại Hà Nội và Sài Gòn. Tầm hoạt động của Bitexco còn gồm cả ngành đóng chai, dệt và các công trình thủy điện.

Công điện nêu rõ là vào những năm 2001 và 2002, Nghị vừa nắm đầu ngành giao tế vừa là “quản lý dự án” của Bitexco.

nguyenthanhnghi_4.jpg

Ông Nguyễn Thanh Nghị hiện đang là Ủy viên Dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XI, Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Kiến trúc Thành phố Hồ Chí Minh.

Ðoạn dưới đây của công điện “xác nhận một nguồn tin” về cô con gái rượu của Thủ Tướng Dũng, tên Nguyễn Thanh Phượng. Nội dung công điện cho thấy, khi Hoa Kỳ quan tâm, họ quan tâm tất cả mọi chuyện về đối tượng, kể cả chuyện tình cảm.

Công điện ghi lại nội dung cuộc phỏng vấn tại Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn, khi cô Phượng đến xin Visa vào Mỹ.

“Trong lúc trò chuyện với chúng tôi, Phượng xác nhận tin cô đang hẹn hò với một người Mỹ gốc Việt cùng làm việc trong ngành tài chánh hiện đang phát triển mạnh tại Việt Nam.”

Về học vấn của Nguyễn Thanh Phượng, công điện của tổng lãnh sự tại Sài Gòn cho biết, sau khi tốt nghiệp tại “trường trung học danh tiếng Sài Gòn, Marie Curie” năm 1995, Phượng tốt nghiệp cử nhân Ðại Học Kinh Tế Quốc Gia tại Hà Nội năm 2001, và học cao học tại Học Viện Quốc Tế Geneva (International University in Geneva), Thụy Sĩ, “một trường liên kết với Michigan State University, và chỉ đến thăm Hoa Kỳ trong vòng 2 tuần vào năm 2004 để nhận bằng tốt nghiệp từ Michigan State University.”

Cũng trong buổi nói chuyện trên, Phượng xác nhận em trai cô, là Nguyễn Minh Triết, sinh năm 1990, hiện đang học trung học ở Anh Quốc và dự định sẽ theo ngành truyền thông.

Con ông cháu cha

So sánh 3 người con của ông Dũng, Tổng Lãnh Sự Seth Winnick tỏ ra có cảm tình với Phượng. Ông viết: “Phượng giống cha như đúc, và dường như trong ba người con ông thủ tướng, Phượng là người năng động nhất. Trong câu chuyện với chúng tôi, cô tỏ ra cởi mở, tò mò, và chăm chú. Rõ ràng cô là một người có tài.”

Vẫn theo nhận xét của Tổng Lãnh Sự Seth Winnick thì con đường sự nghiệp thênh thang rộng mở của Phượng, và của anh em Phượng, hiển nhiên là được đưa đến từ thân thế của họ.

Ông viết tiếp: “Tuy thế, việc thăng tiến vượt trội của Phượng, và những cánh cửa rộng mở đón chào Phượng và anh em của cô,” là “bằng chứng cho thấy cách thức mà tầng lớp lãnh đạo (Việt Nam) bảo đảm cho con cái họ những vị trí đầy lợi thế về giáo dục, chính trị và cả kinh tế.”

Công điện đơn cử một vài ví dụ, “Tháng Giêng năm 2006, lúc mới hơn 25 tuổi, Phượng đã là giám đốc đầu tư của công ty Vietnam Holding Asset Management, quản trị vốn đầu tư $112 triệu của các nhà đầu tư Thụy Sĩ. Ðến tháng 11 cùng năm, Phượng lên làm chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị Công Ty Cổ Phần Quản Lý Quỹ Ðầu Tư Chứng Khoán Bản Việt-Viet Capital Fund Management Joint Stock Company, được viết ngắn gọn là Công Ty Quỹ Ðầu Tư Bản Việt hoặc VCFM với nhiều trăm tỉ đồng Việt Nam đến từ các cá nhân và doanh nghiệp tư nhân Việt Nam.”

Tại sao người ta có thể tin tưởng để giao một số vốn không lồ như thế cho một người trẻ tuổi, thiếu kinh nghiệm như Phượng?

Tổng Lãnh Sự Seth Winnick trả lời câu hỏi này thay cho lời kết của công điện: “Tất nhiên, về mặt chính trị, giao quỹ đầu tư cho cô con gái cưng của thủ tướng quản lý, là một điều khôn ngoan, nhất là khi quỹ này tập trung vào việc đầu tư trong những ngành mà nhà nước kiểm soát, như dầu khí, ngân hàng và công nghệ thông tin.”

Một công điện khác, được xếp hạng “mật,” do tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn, Kenneth J. Fairfax, gửi về Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ khoảng đầu năm 2009 cho thấy, không chỉ riêng ba người con của ông Nguyễn Tấn Dũng được hưởng mọi ưu đãi “con ông cháu cha,” mà chức giám đốc hải quan thành phố Hồ Chí Minh, một địa vị ngon lành, cũng được trao cho con trai cựu Tổng Bí Thư Ðảng CSVN Lê Duẩn.

Một đoạn trong công điện này viết: “Lê Kiến Trung (con trai nhỏ của Lê Duẩn) chính là tổng giám đốc Hải Quan Thành Phố Hồ Chí Minh, một trong những chức vụ được cho là béo bở và được nhiều người thèm muốn nhất trong guồng máy nhà nước Việt Nam.”

Cũng nên nhắc rằng sự kiện công ty Bitexco, do con trai lớn của Nguyễn Tấn Dũng cai quản, là chủ nhân của khu chung cư cao cấp “The Manor,” nơi bao người dân đến mua, đã chung tiền đầy đủ mà cả 4 năm sau vẫn chưa có giấy tờ sở hữu và biết bao nhiêu khiếu nại không được giải quyết khác. (Ðoạn này không có trong công điện)

Cũng theo công điện này, ông Lê Kiến Thành, con trai lớn của cựu Tổng Bí Thư Lê Duẩn, có thể đã có những tư tưởng “lành mạnh” khi nhận định rằng, với guồng máy cai trị hiện tại, khi tự do báo chí không có, thì khó tiêu diệt được tệ nạn tham nhũng đang lan tràn ở mọi tầng lớp.

Công điện trích lời phát biểu của Lê Kiến Thành trong một buổi họp liên quan đến “xì căng đan” tham nhũng nổi tiếng PCI: “Chức tổng biên tập chẳng ăn nhằm gì cả, khi cả ngành truyền thông yếu ớt và bị thao túng có hệ thống, nhưng việc các tổng biên tập của các tờ Pháp Luật, Thanh Niên và Tuổi Trẻ đồng loạt bị thay thế đã đánh dấu một bước lùi cho nền dân chủ.”

Có thể có những con ông cháu cha có một quan điểm lý tưởng hướng về dân chủ không?

Tổng Lãnh Sự Kenneth J. Fairfax tỏ ra dè dặt khi ông kết luận: “Nếu chúng ta tin vào những điều Lê Kiến Thành phát biểu, thì nhiều đảng viên đảng CSVN hiện không hài lòng với hướng đi của đất nước đang sẵn sàng tham gia vào các cuộc tranh luận sôi nổi, ít nhất là giữa họ với nhau.”

Có lẽ chẳng ai có thể khẳng định được điều gì, ngoài việc ghi nhận sự kiện Lê Kiến Thành, 31 năm tuổi Ðảng, đã ra ứng cử độc lập vào Quốc Hội năm 2007, rồi sau đó họp đảng ủy, và được thuyết phục rút đơn.

Liên lạc tác giả: HaGiang@nguoi-viet.com

————–

Trong khi con cái của các đảng viên cao cấp được ăn học ở nước ngoài và sau đó về nắm giữ các chức vụ hái ra tiền, hoặc quản lý hàng trăm triệu đô la như đã tường thuật ở trên, thì nơi ở trọ của những bệnh nhân và gia đình chung quanh các bệnh viện tại thành phồ Hà Nội chỉ khiêm nhường trong phạm vi 2 đô.

(Báo chí VN giả vờ không biết và không đưa tin về việc ăn học, cuộc sống, chức vụ của con cái và gia đình của các cán bộ cao cấp. Báo chí trong nước được phép đưa các tin khác như sau).

Nỗi cơ hàn của bệnh nhân nghèo và những “vòi bạch tuộc” quanh bệnh viện

(PL&XH) – Do khuôn viên của các bệnh viện lớn-nhất là bệnh viện K, Phụ sản TƯ…chật chội nên người nhà bệnh nhân và kể cả người bệnh phải ngồi tràn cả ra vỉa hè đông nghẹt.

Từ lâu, các phương tiện thông tin đại chúng đã đề cập nhiều đến vấn đề quá tải của bệnh viện. Một điều dễ dàng nhận thấy những bệnh viện lớn như: Bạch Mai, Việt-Pháp, Bệnh viện K, Việt Đức, Bệnh viện E, Nhi TW, Phụ sản TW, Việt Pháp… luôn ở trong tình trạng quá tải. Cứ mỗi buổi sáng, bệnh nhân và người nhà bệnh nhân phải xếp hàng chờ cấp cứu, siêu âm, chẩn đoán và khám chữa bệnh. Do khuôn viên của các bệnh viện lớn-nhất là bệnh viện K, Phụ sản TƯ…chật chội nên người nhà bệnh nhân và kể cả người bệnh phải ngồi tràn cả ra vỉa hè đông nghẹt.

Rủ nhau chặt chém

Chỉ tính sơ qua trên địa bàn Hà Nội hiện có đến hàng chục bệnh viện lớn và tầm cỡ, nhưng chỉ có duy nhất bệnh viện Việt Đức có được một khu nhà trọ dành cho người nhà bệnh nhân nhưng vẫn chưa đáp ứng nổi nhu cầu. Bệnh viện này được xem là bệnh viện “kiểu mẫu” ở nước ta có khu nhà trọ dành riêng cho người nhà để trông nom nuôi dưỡng bệnh nhân với giá rẻ (mức thu 10.000-15.000 đồng/người/ngày).  Tuy chật chội, nhưng một số người đã có chỗ trú chân chứ không phải chịu cảnh vạ vật như trước nữa.

Chúng tôi đã có chuyến khảo sát về dịch vụ cho thuê nhà ngoài các bệnh viện cho thấy, nếu thuê nhà trọ để người nhà bệnh nhân ngủ trưa ít nhất phải mất từ 8-12 nghìn đồng, nếu ngủ qua đêm từ 20-30 nghìn đồng. Mặc dù phải thuê nhà trọ với giá như vậy, mỗi phòng chừng 8-10m2, chủ nhà không ngần ngại nhồi nhét từ 5-7 người. Chị Thu Nguyệt, một chủ nhà trọ gần bệnh viện Bạch Mai cho biết, nhà có 6 phòng cho thuê, những lúc đông lên tới 30-40 người thuê ở. Những người tìm đến với chị đa phần là người nhà bệnh nhân, lao động ngoại tỉnh hoặc những người làm ô sin trong bệnh viện. Chị hồn nhiên cho biết thêm: Nếu người nghèo, khó khăn đến thuê nhà phải có dấu xác nhận của chính quyền địa phương thì chị mới giảm cho phần nào đối với mỗi gia cảnh. Trường hợp đặc biệt gia đình chị mới cho ở miễn phí. Còn bình thường thì phải có giá từ 15-25 nghìn đồng/người/ngày mà nhiều lúc cháy phòng.

Chúng tôi đến cổng bệnh viện E, mới dừng xe áp vào cổng vài ba người thi nhau nắm lấy tay níu kéo mời thuê nhà. Người nào cũng nói ngon nói ngọt, giới thiệu về phòng trọ nhà mình sạch sẽ, thoáng mát, giá cả phải chăng. Đắn đo một lúc, chúng tôi theo chân một người đàn ông trung tuổi đi vào con ngách 23/7, phố Trần Cung (quận Cầu Giấy) để xem phòng và ngã giá. Mới đặt chân vào khu nhà trọ mà đã thấy sởn da gà bởi sự ngột ngạt, chật chội ẩm thấp và hôi hám… khu nhà trọ tồi tàn, có 5 phòng (mỗi phòng rộng chừng 9m2)  nhưng được ông chủ của chúng kê tới 2 tấm phản to che gần kín lối đi. Mỗi một giường như vậy có một bệnh nhân chờ nhập viện và một người nhà đi theo.

“Chiếc giường ngoại cỡ” này có sức chứa trung bình từ 6 người, cá biệt có khi lên tới 8 người. Chủ nhà, một phụ nữ ngoài 60 tuổi, còn rất nhanh nhẹn luôn lượn đi lượn lại nhòm ngó, mà không quên những lời nhắc nhở người nhà đến thăm nom bệnh nhân. Đang trầm tư ngắm phòng và khu vệ sinh chung, một anh thuê nhà ở đây vỗ vai tôi bảo, vợ chồng bà này rất kỹ tính, hay để ý và soi mói. Như mấy hôm gần đây, cứ khoảng 11g30 trời nóng bức 36-37 độ mà bà chủ luôn tự ý cắt điện đến 2g chiều. Rất nhiều lần chúng tôi phản đối bà mới ngừng cắt điện. Còn về phần nước thì cấm được dùng nhiều, phải 2-3 ngày mới được giặt quần áo để đỡ tốn nước. Chủ nhà còn đảm nhận luôn cả khâu  dịch vụ điện thoại, mỗi một lần nghe là mất 1.500 đồng; còn gọi thì bà chủ “chặt chém” vô giá (nội hạt thì 2000đồng/phút, gọi vào di động thì 5000đồng/phút). Không chấp nhận thì đi tìm chỗ khác. Anh hàng xóm nói tiếp: Giá cả họ bảo nhau thống nhất rồi. Thuê ở đâu  quanh khu vực này cũng thế.

Để tìm hiểu kĩ hơn về vấn đề này, PV đã phải lui tới rất nhiều lần ở hầu hết những bệnh viện lớn trên địa bàn Hà Nội. Chị Hoàng Thu Trang (quê Tam Đảo-Vĩnh Phúc) đưa chồng đi chữa thận tại bệnh viện Bạch Mai than thở: Vào ban ngày còn có chỗ đi ra đi vào, đôi lúc xem tivi, còn vào ban đêm chỉ còn cách vật vờ xung quanh hành lang, cạnh các bồn hoa…của bệnh viện. Nhà ở quê nghèo, tiền không có nhưng vẫn phải cố vay mượn đi chữa cho chồng với hy vọng “còn người thì còn của”. Chị bảo, đi chạy thận này tốn kém lắm. Vay mượn anh em, chú bác mãi mới được 5-6 triệu xuống đây chưa được một tuần đã hết. Nếu phải đi thuê nhà trọ bình quân 15.000đồng/ngày, tính ra mất 500 nghìn đồng/tháng thì chỉ còn cách bán nhà! Hơn nữa, chồng chị phải nằm viện ít nhất là 4 tháng, lúc ra viện thì lấy đâu ra tiền mà trả!

Đối nghịch

Cũng trong hoàn cảnh như vậy, anh Nguyễn Văn Bình, xã Minh Trí-Sóc Sơn, mỗi ngày chỉ dám ăn 2 chiếc bánh mì (có giá 2000 đồng/chiếc) để dành tiền chữa chạy cho con tại bệnh viện K. Anh vừa khóc vừa kể cho PV nghe về gia cảnh của mình, bệnh tình của cháu bé theo các bác sĩ nói mất khoảng 40 triệu truyền dịch thì cháu sẽ khỏi nhanh. Còn không sẽ phải dùng thuốc kháng sinh liều cao sử dụng lâu dài. Nhà quá nghèo, không có lấy vài triệu thì làm sao dám mơ nên anh đành phải ngậm ngùi chọn phương án hai. Hàng ngày, anh luôn túc trực bên đứa con trai bị ảnh hưởng thần kinh liệt toàn thân vô cùng vất vả. Ở quê, vợ chồng có 4 sào ruộng làm cả năm chẳng đủ thóc ăn thì làm sao nghĩ đến chuyện vay mượn 40 triệu để chữa cho con nhanh khỏi. Thương cháu lắm nhưng cha mẹ bất lực. Còn về chuyện ngủ, với anh cũng như nhiều bệnh nhân nghèo khác thì ở đâu cũng là nhà, ở bất kỳ chỗ nào cũng là giường.

Hai trong số rất nhiều gia cảnh của những bệnh nhân nghèo khó trên, âu cũng là “chuyện thường ngày” ở bệnh viện. Họ cam chịu và hi sinh.

Điều đáng bàn ở đây là những trường hợp bệnh nhân nghèo đa số từ ngoại tỉnh về Hà Nội chữa bệnh. Họ phải tằn tiện, tính toán chi ly để hạn chế chi phí, nếu không khoản vay người thân ở quê, vay ngân hàng sẽ ngày càng lớn và khó có khả năng chi trả. Không chỉ dừng lại ở nỗi vất vả ấy, đã không ít người nhà bệnh nhân chủ quan, do mệt mỏi ngủ say bị bọn trộm cắp tà trộn vào trong bệnh viện móc mất tiền. Chuyện này xảy ra như cơm bữa ở các bệnh viện. Nhiều người do thiếu kinh nghiệm, không va chạm với xã hội nên nhẹ dạ cả tin bị mắc lừa bọn cò mồi nhà trọ, khám chữa bệnh…để rồi rốt cuộc tiền mất…bệnh vẫn mang.

Nhà trọ hiện đang là nỗi trăn trở của nhiều bệnh nhân nghèo, bệnh nhân ngoại tỉnh đi chữa bệnh. Đa phần họ nghèo khó, đang rất cần sự chia sẻ của xã hội. Đã đến lúc các cơ quan có trách nhiệm, các bệnh viện cần phải quan tâm xây dựng nhà trọ cho những người nghèo, có thu nhập thấp nhằm giúp họ có cơ may chống lại những căn bệnh hiểm nghèo.

Hoàng Vượng

Báo Pháp Luật

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: