Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tám 16th, 2011

TƯ CÁCH NHÀ CẦM QUYỀN – Báo Cộng Sản và Báo Nhân Dân

Posted by hoangtran204 trên 16/08/2011

Bài viết dưới đây của tác gia Huỳnh  Ngọc Chênh rất là thú vị. Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh sinh năm 1952, hiện là Thư ký toà soạn báo Thanh Niên Online.

Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh có các bài viết, phóng sự, hình ảnh và hoạt động sau đây trên tờ Thanhnien

_Một số hình ảnh về nước Nhật qua ống kính của phóng viên Thanhnien Online (2005)

_Cuộc thi “Resume ấn tượng nhất” (2006) báo  Thanh Niên.

_ ký sự: Đường về đất Phật của tác giả Huỳnh Ngọc Chênh đăng trên Thanh Niên (2007).

The gioi muon mau

Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh (Báo Thanh Niên) trong dịp công tác tại Ấn Độ, đã đến thăm ngôi đền Taj Mahal và được tỳ kheo Thích Quảng Đạt chụp một pô hình khá độc đáo: nhìn vào bức hình, có cảm tưởng đền Taj Mahal nằm gọn dưới bàn tay của nhà báo. (Tin, ảnh: Thích Quảng Đạt) (2006)

_Tác giả bộ tiểu thuyết kỳ ảo Hồ ly tiên, nhà văn – nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh đã tiếp tục hoàn tất câu chuyện với quyển 2 Sao Chi (vừa được NXB Thanh Niên ấn hành) 2009.

Có một blogger sau khi đọc một bài nhận định trong blog của HNC, đã góp ý rằng: Thôi đại ca còn vài năm nữa để mà về hưu cho an nhàn. Viết kiểu nầy Đảng bắt nhốt anh đấy. Tác giả trả lời: “Cám ơn anh đã quan tâm lo lắng. Nhưng tôi luôn tôn trọng pháp luật và chấp nhận sự lãnh đạo của nhà cầm quyền cộng sản, chẳng lẻ nhà cầm quyền đó lại bắt một người dân vô tội như tôi.”

TƯ CÁCH NHÀ CẦM QUYỀN

Nhà cầm quyền của chúng ta tức là Nhà Nước hay còn gọi là chính quyền, tức là nhà cầm quyền đứng về phía chính nghĩa của nhân dân, là do dân, vì dân.

Có cầm quyền đi nữa thì cũng phải đứng trong khuôn khổ pháp luật, hành xử với dân theo pháp luật. Nhà cầm quyền phải tạo điều kiện để toàn bộ công dân của mình được đối xử bình đẳng, có trách nhiệm thương yêu bảo bọc từng công dân như cha mẹ chăm lo bảo bọc con cái, đứa nào ngoan thì thưởng, đứa nào hư thì phạt- phạt nhưng không thù ghét- mà thưởng phạt thì phải công bằng trong phạm vi đều chỉnh của pháp luật.

Trong một gia đình chỉ có vài đứa con, thì mỗi đứa đã mỗi ý, không có đứa nào rập khuôn suy nghĩ với đứa nào hoặc với cha mẹ. Do vậy mà một đất nước có đến 85 triệu dân thì không thể nào có tất cả 85 triệu ý chí răm rắp rập theo một khuôn.

Chưa có nhà cầm quyền nào trên thế giới từ xưa đến nay tự nhận rằng mình là đại diện ý chí của toàn dân. Nhà cầm quyền chỉ đại diện cho ý chí của đa số dân, thiểu số dân còn lại không cùng ý chí với nhà cầm quyền nhưng họ chấp nhận tôn trọng ý chí của số đông . Và ngược lại, nhà cầm quyền của số đông cũng tôn trọng ý chí của thiểu số công dân còn lại, nghĩa là cho phép họ tự do nêu lên ý kiến khác của họ trong khuôn khổ pháp luật.

Nhà cầm quyền của chúng ta đã đại diện cho ý chí của số đông dân chúng hay chưa thì chưa xác định được vì bầu cử của chúng ta và hoạt động nghị trường còn lắm vấn đề. Nhưng dầu có đại diện hay không đại diện cho ý chí của số đông dân, thì ý chí của số dân còn lại cũng phải được tôn trọng, kể cả số dân còn lại chỉ là một người. Người đó được hưởng mọi quyền lợi bình đẳng với toàn bộ dân chúng còn lại, họ được quyền sinh sống làm ăn trên đất nước nầy- vì đất nước nầy là của họ, họ cũng được chính quyền nầy chăm lo bảo vệ, bởi lẻ họ cũng chấp nhận chính quyền nầy và luật pháp của chính quyền nầy.

Lý lẻ của chính nghĩa là vậy, nhưng thực tế chính quyền của ta đã không chấp nhận những công dân khác ý kiến. Những công dân để lộ ra ý kiến khác với chính quyền đều bị đối xử thiếu bình đẳng và, bằng cách nầy cách khác, đẩy họ vào vòng lao lý. Do vậy mà rất nhiều người dân khác ý kiến sợ bị tù đày đã phản ứng  lại chính quyền một cách tiêu cực là bỏ tổ quốc để ra đi. Năm 1954 có hơn một triệu người miền Bắc đào thoát vào Nam và sau năm 1975 có hàng triệu người dân khác chấp nhận hiểm nguy, đào thoát ra nước ngoài, từ bỏ quốc tịch để xin làm công dân ở các đất nước xa lạ.

Những người bất đồng ý kiến khác còn lại trong nước không dám lộ ý kiến của mình ra vì họ cứ tưởng rằng, hoặc chính quyền làm cho họ tưởng rằng, bất đồng ý kiến là phạm pháp. Tuy vậy vẫn có người am hiểu pháp luật, thấy việc nêu ý kiến bất đồng của mình ra là hoàn toàn không vi phạm pháp luật. Đó là trường hợp của Hoàng Minh Chính, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Lý, Trần Khải Thanh Thủy, Dương Thu Hương, Bùi Minh Quốc, Hà Sỹ Phu, Thích Quảng Độ, Điếu Cày, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài, Phạm Hồng Sơn, Cù Huy Hà Vũ…

Hầu hết những công dân trên đều bị chính quyền quản thúc hoặc bị kết tù vì những lý do nầy khác. Trong những trường hợp trên, thì mới nhất và nóng nhất là trường hợp Cù Huy Hà Vũ. Ông là con đẻ của chế độ lại là người rất am hiểu pháp luật nên ông nêu những ý kiến bất đồng của mình một cách đúng luật. Sự hiểu biết của ông đã gây khó khăn cho chính quyền trong việc bắt giữ và kết án ông như những người bât đồng ý kiến khác.

Vì vậy mà xảy ra vụ án hai bao cao su đã qua sử dụng. Nhân viên công lực xông vào phòng riêng của ông Vũ một cách bất hợp pháp rồi bắt giữ ông với lý do: Có người phụ nữ trong phòng và có hai bao cao su đã qua sử dụng trong giỏ rác. Sau đó lại đưa ông ra tòa với tội danh chống lại nhà nước mà cả hai phiên tòa xét xử ông  đều vi phạm luật tố tụng hình sự.  Một nhà cầm quyền chân chính không thể có những hành xử quy chụp mờ ám và xét xử  thiếu công bằng như vậy đối với người dân của mình.

Chưa hết, VTV là một cơ quan của chính quyền đã vi phạm luật báo chí khi xâm phạm vào đời tư của ông Vũ, sau khi ông đã bị kết án, bằng một phóng sự với nhiều chi tiết bị bóp méo. Phải chăng chinh quyền đã biểu lộ lòng thù ghét của mình đối với một người dân đã bị phạt bằng án tù?  Một nhà cầm quyền chân chính không có những hành xử cảm tính như vậy.

Tất cả những gì đối phó với Cù Huy Hà Vũ mới đây và những công dân bất đồng ý kiến khác trước đây, làm cho mọi người nghĩ rằng chính quyền đã xem họ là kẻ thù chứ không phải là người dân trong nước. Một nhà cầm quyền chân chính thì không làm những điều như vậy.

Mọi ứng xử của nhà cầm quyền với mọi người dân đều phải nằm trong khuôn khổ pháp luật, đều phải quang minh chính đại.  (Làm được như vậy thì) Đó là tư cách cao quý của một nhà cầm quyền chân chính.

 

—————-

KỲ 1:  BÁO CỘNG SẢN

Tác giả: Huỳnh Ngọc Chênh

Luật pháp của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam chỉ cấp phép hoạt động cho các cơ quan truyền thông thuộc đảng Cộng sản, thuộc các tổ chức quần chúng của đảng, thuộc các cơ quan của nhà cầm quyền. Do vậy mà ở Việt Nam hiện nay chỉ có báo đài của đảng Cộng sản. Đó là báo đảng ở trung ương, báo đảng của 64 tỉnh thành, rồi báo của các bộ, rồi báo của các sở, rồi báo của Đoàn Thanh Niên, Liên đoàn Lao động, Mặt Trận Tổ quốc. Rồi báo của các hội như hội Thanh  Niên, hội Phụ Nữ, hội Nông Dân, hội Nhà Văn, hội Nhà Báo, hội Điện Ảnh…

Báo của các ngành và các đoàn thể thì có ở cấp trung ương, nhưng cũng có mặt ở các địa phương lớn như Hà Nội, Hồ Chí Minh. Ví dụ: báo Lao Động rồi báo Người Lao Động, báo Tiền Phong rồi báo Tuổi trẻ Thủ Đô và Tuổi Trẻ, báo CAND rồi báo CA TPHCM… Tiếp theo là đài truyền hình, đài phát thanh, báo điện tử đều có từ trung ương xuống các địa phương. 64 tỉnh thành là 64 đài phát thanh, 64 đài truyền hình, 64 trang web*….Nói chung là có đến cả ngàn cơ quan truyền thông trên lãnh thổ Việt Nam, tất cả đều thuộc Đảng Cộng sản.

Cả ngàn cơ quan đó nhân sự lên đến vài chục ngàn người. Có báo đài do nhà nước lấy tiền ngân sách trả lương và kinh phí hoạt động (số nầy hơi đông). Có báo đài tự thu tự chi không cần đến tiền đóng thuế của dân (số này không nhiều).

Có người gọi tất cả các báo đài đó là báo đài chính thống, không biết theo hệ quy chiếu nào? Có người gọi là báo đài cách mạng, vì vậy mà có ngày báo chí cách mạng. Có người gọi đó là báo đài quốc doanh, lại có người gọi là báo lề phải.

Nhưng nói cho đúng bản chất thì đó là báo đài của Đảng Cộng sản nên cứ gọi là báo cộng sản cho gọn.

Vì là báo cộng sản nên chỉ đăng những gì đúng theo quan điểm và chủ trương của đảng, đăng những gì có lợi cho đảng. Do vậy tuy rất nhiều về số lượng nhưng thông tin trên báo cộng sản thường rập khuôn một chiều và dĩ nhiên không thể nói là không phiến diện.

Trong hệ thống báo đài cộng sản, có đến cả ngàn cơ quan, nên có đến cả ngàn tổng biên tập hoặc giám đốc, tất cả họ đều là đảng viên Đảng Cộng sản. Nhưng vì cách đưa tin rập khuôn theo chủ trương của đảng, nên có người nói vui: tất cả các báo đài ấy thực chất chỉ có một tổng biên tập thôi, đó là người không-ai-nói-ra-nhưng-ai-cũng-biết.

Làm sao mà chỉ một tổng biên tập mà quản được cả ngàn báo đài ấy để không đi chệch hướng của đảng? Cũng đơn giản thôi. Cách làm việc có thể hình dung như sau. Người không-ai-nói-ra-nhưng-ai-cũng-biết đó, mỗi tối trước khi đi ngủ gởi một tin nhắn chung cho tất cả các tổng biên tập các báo đài (trước đây thì phải tê lê phôn cho từng người, nhưng bây giờ trình độ tu luyện của kẻ không-ai-nói-ra-nhưng-ai-cũng-biết đã tăng cao, có thể nhắn tin một lần cho hàng loạt được rồi) với nội dung như sau: Điều A là tuyệt đối không đăng một chữ nào nhé! Điều B thì đăng như thế nầy thế nầy nhé! Các em nhớ nhé! Còn các chuyện ăn chơi, nhảy múa, cướp bóc, hiếp dâm, đồi trụy… thì các em cứ thoải mái làm theo kiểu mà các em thích cho nó đa dạng, phong phú, nhớ nhé!

Nhưng công bằng mà nói thì báo cộng sản cũng có nhiều lúc, nhiều tờ làm rất hay, rất sinh động và có bản sắc  riêng. Ấy là do có những lúc Đảng Cộng sản nới lỏng sự kiểm soát, hoặc do tờ báo may mắn rơi vào tay những tổng biên tập tài năng.

Phía Bắc thì có tờ Văn Nghệ của thời ông Nguyên Ngọc. Phía Nam thì có nhiều hơn, đó là các tờ Tuổi Trẻ thời ông Võ Như Lanh, bà Kim Hạnh, ông Lê Văn Nuôi, ông Huỳnh Sơn Phước…Sài Gòn Giải Phóng thời ông Tô Hòa và Võ Như Lanh, Công An TP Hồ Chí Minh thời ông Huỳnh Bá Thành, Lao Động thời của nhóm Tống Văn Công, Hồng Đăng, Lý Quý Chung, Trần Trọng Thức… báo Thanh Niên thời của Huỳnh Tấn Mẫm, Nguyễn Công Khế, báo Phụ Nữ TP HCM thời của Thế Thanh. Rồi tiếp theo là Thời báo Kinh Tế Sài Gòn thời của Võ Như Lanh, Sài Gòn Tiếp Thị thời của Kim Hạnh rồi Tâm Chánh, Pháp Luật TP HCM thời của Nam Đồng và Huỳnh Quý.

Các vị đó là những người làm báo tài năng, trong phạm vi nhỏ hẹp của “lề phải” họ đã bươn chải, tạc dấu ấn cá nhân của họ vào, biến một tờ báo bao cấp rập khuôn của đảng thành một tờ báo xã hội hóa được xã hội đón nhận và hoan nghênh, làm ăn có lãi, đóng góp tích cực cho công cuộc đổi mới, cố gắng trong phạm vi cho phép chống lại bạo quyền, bênh vực những kẻ oan khiên, đóng góp không nhỏ cho xã hội qua các hoạt động ngoài báo.

Báo Tuổi Trẻ thì có chương trình Vì Ngày Mai Phát Triển, báo Thanh Niên có Quỹ học bổng Nguyễn Thái Bình, Sài Gòn Tiếp Thị của chị Kim Hạnh thì có chương trình vang dội Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao mà nhiều doanh nghiệp trong nước hẳn phải ghi ơn chị suốt đời…Những nhà báo đó, không biết đảng của họ có đánh giá cao họ không, riêng cá nhân tôi, với tư cách là một độc giả, họ là những người làm báo đáng khâm phục, là thế hệ vàng của làng báo Cộng sản Việt Nam. Rất tiếc, tất cả họ đều không còn làm báo nữa.

Một thế hệ vàng đã ra đi, để lại đàng sau họ những tờ báo do họ làm ra bản sắc, trở lại đúng vị trí của mình: Tờ báo đảng…ngoan hiền, và một nỗi buồn trống vắng trong lòng các thế hệ độc giả, trong đó có tôi.

Nhưng may quá….

KỲ 2 : BÁO NHÂN DÂN

*Hiện nay, có 63 tỉnh thành, vì đã nhập tỉnh Hà Tây vào thành phố Hà Nội rồi. (C.H)

nguồn

Posted in Chinh Tri Xa Hoi | Leave a Comment »