Trần Hoàng Blog

  • Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tháng Tám 2011
    C H B T N S B
     123456
    78910111213
    14151617181920
    21222324252627
    28293031  
  • Bài viết mới

Archive for Tháng Tám 11th, 2011

Quan Hệ Kinh Tế Mỹ và Trung Quốc – đặc biệt tin kinh tế vàng, đô, chứng khoán…để làm giàu

Posted by hoangtran204 trên 11/08/2011

Giữa lúc tình hình kinh tế tài chánh đang đi xuống, thì mức thất nghiệp tuần qua (tính tới ngày thứ Bảy 6-8) giảm chút ít; số liệu tính tới cuối ngày Bảy 6-8-2011 dựa trên số người điền đơn lãnh trợ cấp thất nghiệp hàng tuần.

(Labor Department) Bộ Lao Động Mỹ tổng kết và công bố vào  mỗi 8:30 sáng thứ Năm của tuần lễ tiếp theo và số liệu nầy được công bố hàng tuần. Tuần lễ trước, tính tới ngày thứ Bảy 6-8, chỉ có 395000 người thất nghiệp, tuần lễ trước đó nữa có 405 000 người bị thất nghiệp. Như vậy mức thất nghiệp giảm nhẹ, chừng 7000 người.

Ngay khi số liệu nầy tung ra vào 8:30 sáng thứ Năm 11-8-2011, lập tức vàng xuống chút ít, chứng khoán lên chút đỉnh so với ngày thứ Tư, và ở mức 10880 điểm (so với 10700 ngày thứ Tư).

Tiền đô la lên chút đỉnh so với tiền Euro.

[Các nhà đầu tư vàng bạc, trao đổi tiền tệ  và chứng khoán luôn luôn chờ đợi xem con số thất nghiệp hàng tuần.]

Những người mua bán chứng khoán ngoài việc đọc các tin tức tài chánh hàng ngày để biết thị trường sẽ ra sao và họ  thường tiên đoán con số thất nghiệp hàng tuần lên xuống như thế nào, rồi dựa vào đó mà mua vào, bán ra để kiếm lời; việc mua bán xẩy ra rất nhộn nhịp trước ngày thứ Năm hàng tuần và ngay sau khi có tin con số thất nghiệp tung ra vào sáng thứ Năm.  (http://www.bls.gov/opub/ted/2001/Aug/wk1/art01.htm)

Kinh nghiệm cho thấy:

_khi con số thất nghiệp giảm, vàng giảm theo (chú trọng nhất là vào ngày thứ Năm đầu tháng; và thứ năm hàng tuần)

_Khi con số thất nghiệp tăng, vàng tăng theo, chứng khoán giảm

Ngoài ra, tình hình chung về kinh tế thế giới và chính trị cũng ảnh hưởng đến sự lên xuống của các món vàng, chứng khoán, tiền tệ, dầu hỏa nói trên.

Hiện nay, trước tình hình kinh tế ngày càng yếu kém hơn, Ngân hàng  Dự Trử Liên  Bang (FED) đã hứa hẹn giữ mức tiền lời thật thấp, và đang cho các ngân hàng tư nhân vay ở mức tiền lời gần như o% (hiện nay là 0,25%) cho tới giữa năm 2013 mới cứu xét lại.

————–

Thứ ba 09 Tháng Tám 2011

Quan hệ kinh tế Mỹ-Trung: Chủ nợ và con nợ ghìm nhau trong ách tắc

Trung Quốc có phản ứng ra sao về việc Hoa Kỳ quyết định nâng mức trần nợ công và sự kiện Standard and Poor’s hạ điểm tín nhiệm về quốc trái của Hoa Kỳ ? Sau đây là phân tích của chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa, từ California, về mối quan hệ giữa hai nền kinh tế hàng đầu thế giới hay cụ thể hơn là quan hệ giữa con nợ Hoa Kỳ và chủ nợ Trung Quốc.

Sau nhiều tuần lễ tranh cãi, ngày 02/08/2011, Quốc hội lưỡng viện Hoa Kỳ đã đạt được đồng thuận nâng mức trần nợ công. Sự kiện này đã phần nào ảnh hưởng đến uy tín của nền kinh tế số một thế giới, với hậu quả là ngày 05/08, công ty thẩm định tài chính Standard and Poor’s của Mỹ đã hạ điểm tín nhiệm về quốc trái của Hoa Kỳ từ hạng cao nhất là AAA xuống hạng AA+.

Biến cố này đã và đang gây chấn động trong dư luận và các thị trường tài chính toàn cầu. Vốn là chủ nợ số một của Hoa Kỳ, lãnh đạo Trung Quốc đã để các phương tiện truyền thông của Nhà nước liên tục đả kích việc Mỹ gây bội chi ngân sách và đi vay quá nhiều.

Vậy có thể nhận định thái độ của Trung Quốc ra sao ? Mặc dù chỉ trích Mỹ, nhưng liệu Trung Quốc có thể tìm ra được một đối tác kinh tế tài chính khác đủ khả năng thay thế Hoa Kỳ hay không, nhất là trong bối cảnh Nhật Bản và châu Âu đều gặp khó khăn ? Tình trạng tài chính của Trung Quốc hiện nay thực hư như thế nào ?

Trên đây là những vấn đề sẽ được đề cập đến trong cuộc trao đổi với chuyên gia Nguyễn Xuân Nghĩa, tại California, về quan hệ kinh tế giữa hai nước dẫn đầu kinh tế thế giới, một bên là con nợ Hoa Kỳ và bên kia là Trung Quốc chủ nợ số một.

***

RFI: Xin chào chuyên gia Nguyễn Xuân Nghĩa. Thưa anh, ngay sau khi tạm giải quyết xong việc nâng định mức đi vay vào ngày 02/08, hôm Thứ Sáu, 05/08 vừa qua Hoa Kỳ đã bị công ty Standard & Poor’s hạ điểm tín dụng từ hạng AAA xuống hạng AA+. Có lẽ các thị trường tài chính ít nhiều dự đoán vụ hạ điểm tín dụng ấy vì các công ty thẩm định giá trị trái phiếu đã nhiều lần cảnh cáo trước, kể từ Tháng Ba vừa qua, và giải pháp về ngân sách của Mỹ cũng chỉ là một bước tạm thời của chính trường Hoa Kỳ trong viễn ảnh tranh cử tại Mỹ vào năm tới.

Riêng có trường hợp một chủ nợ hàng đầu của Hoa Kỳ lại khiến dư luận đặc biết chú ý, đó là Trung Quốc, hiện đang nắm trong tay khoảng 1.160 tỷ Mỹ kim Công khố phiếu của Mỹ trong khối dự trữ ngoại tệ tương đương với 3.200 tỷ đô la. Theo anh nhận xét thì Bắc Kinh nghĩ sao, có phản ứng gì?

Nguyễn Xuân Nghĩa: – Tôi thiển nghĩ rằng Bắc Kinh lâm vào thế kẹt vì rất nhiều lý do.

Thứ nhất, khi vụ tranh luận chính trị xảy ra tại Hoa Kỳ, Bắc Kinh cho thông tấn xã quốc doanh là Tân Hoa Xã nhiều lần đả kích việc chi tiêu của Mỹ, từ hôm 28/07 đến hôm 06/08 vừa rồi. Nhưng các viên chức hữu trách về kinh tế, tài chính hay ngân hàng thì lại tương đối kín tiếng. Và trong khi hầu hết các quốc gia chủ nợ của Mỹ, từ Úc qua Âu qua Á hay Mỹ châu La tinh đều nói rằng họ tiếp tục tín nhiệm thị trường trái phiếu Hoa Kỳ, nghĩa là tiếp tục cho vay sau khi Mỹ đã bị hạ điểm, thì chưa thấy Bắc Kinh lên tiếng.

Trong khi ấy, và đây là điều thứ hai, trong suốt tháng Bảy đầy sóng gió tại thủ đô Washington do trận đánh về ngân sách, các nhà đầu tư lại mua vào rất nhiều trái phiếu của Mỹ. Thực tế là còn cho Mỹ vay nhiều nhất trong năm vì dù sao thị trường này vẫn có lời cao hơn các thị trường tín dụng còn lại, và vẫn có mức an toàn nhất.

Vì vậy, tôi nghĩ rằng Bắc Kinh phải ồn ào đả kích Hoa Kỳ cho dư luận dân chúng ở bên trong vì hai lý do. Thứ nhất là cho thấy tư thế của lãnh đạo khi kêu gọi thế giới giám sát việc chi tiêu của Mỹ; thứ hai là để chuẩn bị dư luận về những biện pháp nhạy cảm, mà họ sẽ quy trách nhiệm cho Hoa Kỳ. Chứ sau cùng thì vẫn chưa thể tìm ra một khách nợ nào khá hơn nước Mỹ.

RFI: Anh vừa nói một chi tiết rất lạ là trong tháng Bảy vừa qua, các nước đã mua trái phiếu Mỹ còn nhiều hơn và có lời lớn.

Nguyễn Xuân Nghĩa: Thưa đúng như vậy và lãi suất cho tháng Bảy tại Mỹ còn cao gấp ba lãi suất của các thị trường công khố phiếu khác trên thế giới. Tất cả chỉ là sự so sánh thôi vì với mọi sự bất toàn đã được phơi bầy thì thị trường tín dụng Hoa Kỳ vẫn là nơi an toàn hơn cả và nay có bị sụt từ hạng AAA xuống AA+ thì vẫn là loại “có giá trị” và thực tế vẫn đứng hạng cao hơn Trung Quốc và Nhật Bản, vốn chỉ được hạng AA mà thôi.

RFI: Trở lại chuyện Trung Quốc, anh cho rằng lãnh đạo Bắc Kinh lâm vào thế kẹt nên phải làm bộ phê phán Mỹ chứ cũng khó tìm ra nơi nào khác khá hơn. Vì sao như vậy?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Không nói về Âu châu đang hoạn nạn và Nhật Bản mắc nợ quá nhiều, thị trường Hoa Kỳ đủ rộng và sâu với khối lượng công trái lên tới 9340 tỷ Mỹ kim. Nghĩa là có thể chịu đựng được nhiều đợt chuyển dịch cả trăm tỷ đô la trong ngày và với mức an toàn cao vì có thể dễ dàng chuyển ngay sang tiền mặt. Hãy nghĩ đến thị trường của đồng Bảng Anh hay đồng Franc Thụy Sĩ thì mình hiểu.

Trong khi ấy, và đây là một mặt trái của Trung Quốc, dù xứ này có 3.200 tỷ Mỹ kim dự trữ, thế giới không biết là họ mắc nợ bao nhiêu và chính họ cũng không biết, do những khoản nợ khổng lồ của các chính quyền địa phương. Chính thức thì mức công trái của Trung Quốc chỉ bằng 17% tổng sản lượng nội địa, thực tế thì lên tới gần 90%, là xấp xỉ bằng nước Mỹ. Và nếu kể thêm mối nợ của các công ty đầu tư địa phương do chính quyền địa phương lập ra để đi vay thì khoản nợ của công quyền có thể lên tới từ 125 đến 160% như nhiều công ty bên ngoài đã ước tính.

Khác biệt ở đây là cả thế giới nói đến chuyện nợ nần của Hoa Kỳ nhưng Bắc Kinh lại giấu nhẹm số công trái của mình. Vì vậy, chúng ta có một hiện tượng quái đản là chủ nợ và khách nợ đều cần nhau. Và cùng có một vấn đề chung là không kiểm soát được việc nợ nần của mình.

RFI: Nếu mình lùi lại để nhìn xa hơn toàn cảnh của quan hệ giữa hai nước, và cũng để nói về những quyết định mà anh gọi là “nhạy cảm” của lãnh đạo Bắc Kinh, thì đâu là những vấn đề của Trung Quốc?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Quốc gia này đang đi vào một khúc quanh nguy ngập khả dĩ ảnh hưởng đến sự ổn định của họ, nôm na là có thể bị khủng hoảng.

Trung Quốc theo chiến lược xuất khẩu của các nước Đông Á thời xưa và ép dân lẫn duy trì hối suất rẻ để xuất khẩu bằng mọi giá và không ngừng vi phạm những quy định của Tổ chức Thương mại Thế giới nhằm độc quyền thu về ngoại tệ và cho dân chúng hưởng rất ít công lao sản xuất. Nhờ tung ra hàng rẻ không ai bằng, kể cả hàng kém phẩm chất và an toàn, và vào một thị trường tiêu thụ lớn nhất thế giới, trị giá tới 10 ngàn tỷ, Trung Quốc đạt xuất siêu rất lớn với Mỹ.

Thế rồi họ làm gì với khối ngoại tệ đó? Họ lại phải đầu tư vào tài sản Mỹ đến hơn hai phần ba khối dự trữ này, thành chủ nợ lớn nhất với hơn 2000 tỷ Công khố phiếu. Nhưng vì vậy cũng đẩy lãi suất tại Mỹ xuống mức thấp hầu khuyến khích dân Mỹ tiếp tục tiêu thụ hàng hóa của mình. Đây là một quan hệ thiếu lành mạnh, nó gần với trường hợp bệnh lý hơn là kinh tế.

Tại Hoa Kỳ, dù Quốc hội có liên tục nêu vấn đề từ nhiều năm nay, chính quyền Obama tránh nêu trách nhiệm và tội lũng đoạn ngoại hối hay cạnh tranh bất chính của Bắc Kinh, nhưng dân Mỹ đã bắt đầu nhận thấy và thấy khó chịu. Và vì lý do khách quan tại Hoa Kỳ, họ đang thắt lưng buộc bụng khi kinh tế đình trệ thất nghiệp cao và đấy mới là một vấn đề cho lãnh đạo Trung Quốc. Họ phải tìm ra một lực đẩy khác cho kinh tế vì xuất khẩu sẽ giảm sút và còn giảm sút nữa, đó là quyết định của Hội nghị Ban chấp hành Trung ương hồi tháng 10 năm ngoái và là chiều hướng của Kế hoạch 5 năm lần thứ 12 đã ban hành từ đầu năm nay.

Song song, và đây là một khía cạnh khác, Hoa Kỳ sẽ phải gia tăng xuất khẩu và từ 17 tháng qua đã ráo riết tìm cách mở cửa thị trường Trung Quốc. Trong hoàn cảnh hiện nay, quan hệ giữa hai nước sẽ càng thêm căng thẳng khi Trung Quốc lại gặp quá nhiều khó khăn ở bên trong.

RFI: Trước khi nói qua những khó khăn ấy, xin hỏi anh thêm một câu là Tân Hoa Xã của Bắc Kinh cũng nói thẳng rằng coi chừng nước Mỹ sẽ phá sản. Điều ấy có đúng không?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi phải rất thận trọng khi trả lời câu hỏi này vì nhiều người mình rất thích những thuyết âm mưu linh tinh của Hoa Kỳ.

Thực tế thì mọi khoản nợ của Hoa Kỳ đều là nợ bằng Mỹ kim và khi cần thiết thì Ngân hàng Trung ương có thể in bạc ra cho Ngân khố Mỹ.

Thứ hai, chính là nạn bội chi vô trách nhiệm đã gây phản ứng trong dân Mỹ nên mới có vụ khủng hoảng vừa qua về ngân sách. Dân Mỹ đang muốn giới hạn lại việc tăng chi bừa phứa để tiến tới quân bình ngân sách và cũng vì vậy mà S&P mới hạ điểm tín dụng của Hoa Kỳ.

Thứ ba, từ năm 1917 luật lệ Mỹ có quy định về mức nợ tối đa mà chính quyền có thể đi vay và đã có 81 lần mà chính quyền phải xin Quốc hội cho nâng định mức ấy, lần cuối là ngày 02/08 vừa qua. Vì vậy, tôi tin rằng sau khi đã bị vỡ mặt về uy tín của kẻ đi vay, Hoa Kỳ sẽ có thay đổi, chuyện phá sản như Bắc Kinh dọa là điều khó xảy ra.

Ngược lại, Trung Quốc không có định mức đi vay như vậy nên chẳng bao giờ lãnh đạo phải lo nâng trần nợ cho cao hơn. Đấy là lý do họ đi vay tứ tung và giấu biến các khoản nợ này, và rơi vào quy luật có vay có trả. Chuyện này mới là một tiết mục nhạy cảm khác.

RFI: Câu hỏi cuối thưa anh chính là về các tiết mục nhạy cảm ấy. Trung Quốc đang bị những mối nguy gì mà không muốn cho dân chúng biết nên xoay ra đổ lỗi cho Hoa Kỳ như anh nói?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Cả ba khối kinh tế hậu công nghiệp là Hoa Kỳ, Âu châu và Nhật Bản đều đang bị đình trệ, thậm chí bị suy trầm nữa. Vì vậy, đà tăng trưởng kinh tế toàn cầu sẽ bị ảnh hưởng vì một lực đẩy bị suy yếu là xuất cảng. Nếu đà tăng trưởng của Trung Quốc mà giảm tới mức 7-8% là xứ này có thể bị loạn vì dân chúng thất nghiệp và hàng triệu doanh nghiệp phá sản.

Thứ hai, xứ này đang bị lạm phát – là mối ám ảnh chính trị cho lãnh đạo – khi dân chúng lại phẫn nộ về mọi chuyện bất công ở từng địa phương. Lạm phát là yếu tố kết hợp những bất mãn cục bộ thành phong trào.

Thứ ba, để khỏi bị suy trầm nên Trung Quốc tăng chi và ào ạt bơm tín dụng từ cuối năm 2008 nên đã thổi lên đủ loại bong bóng, nguy ngập nhất là bong bóng đầu cơ địa ốc. Khi cần kiểm soát lạm phát, Bắc Kinh càng có thể làm trái bóng này dễ bể hơn nữa.

Thứ tư, lãnh đạo Bắc Kinh biết là phải chuyển từ lượng sang phẩm, từ mức tăng trưởng cao sang lợi tức của người dân hầu mở rộng khả năng tiêu thụ của thị trường nội địa để thay thế xuất cảng đã và sẽ giảm. Nhưng họ lại đang ở trong giai đoạn chuyển tiếp trước Đại hội đảng khóa 18 vào mùa Thu năm tới, nên những tranh giành nội bộ sẽ khiến việc chuyển hướng thêm khó khăn và càng trì hoạn thì càng gây sức ép sẽ tạo sức bật rất mạnh sau này. Đấy mới là mối lo của Bắc Kinh, còn đáng sợ hơn là chuyện tài sản Mỹ của họ bị mất giá.

RFI: Xin cám ơn anh Nguyễn Xuân Nghĩa về cuộc trao đổi lý thú này.

Nguồn bài viết:

1. http://www.dol.gov/opa/media/press/eta/ui/current.htm

các từ khóa dùng để search trong website của Bộ Lao Động

_Payroll employment  in July 2011

_farm and nonfarm employment in July 2011

_farm and nonfarm employment in June 2011

 

2./Jobless claims at 4-month low, trade gap widens

ReutersBy Lucia Mutikani | Reuters

WASHINGTON (Reuters) – The number of Americans claiming new jobless benefitsdropped to a four-month low last week, a sliver of hope for an economy that has been battered by a credit rating downgrade and falling share prices.

Initial claims for state unemployment benefits fell 7,000 to a seasonally adjusted 395,000, the Labor Department said on Thursday, the lowest level since the week ended April 2. That was below economists’ expectations for a reading of 400,000.

“This could suggest that labor markets aren’t rapidly deteriorating, even if it still doesn’t shed much light on what’s happening on the hiring side of the equation,” said Sean Incremona, an economist at 4CAST in New York.

But the optimism generated by the claims report was dampened somewhat by a surprise widening in the trade deficit in June. The June trade deficit jumped to $53.1 billion, the largest since October 2008, from $50.8 billion in May.

The wider trade shortfall could cause second-quarter’s 1.3 percent annual growth pace to be revised lower.

U.S. stock index futures pared losses on the claims data, while the dollar extended gains against the euro.

The Federal Reserve said on Tuesday economic growth was considerably weaker than expected and unemployment would fall only gradually. The U.S. central bank promised to keep interest rates near zero until at least mid-2013.

Hiring accelerated in July after abruptly slowing in the past two months. However, there are worries that a sharp sell-off in stocks and a nasty fight between Democrats and Republicans over raising the government’s debt ceiling could dampen employers’ enthusiasm to hire new workers.

“We’re looking toward a period of financial instability … and that probably will inspire a lot of caution and nowadays, caution translates into layoffs,” said Pierre Ellis, a senior economist at Decision Economics in New York.

“We’ll see what happens next week, but the outlook for the August U.S. employment report is still for a result as good as it was in July, maybe better.”

The continued improvement in the labor market could help to allay fears of a new recession, which have been stoked by the economy’s anemic growth pace in the first half of the year.

A Labor Department official said there was nothing unusual in the state-level claims data, adding that only one state had been estimated.

The four-week moving average of claims, considered a better measure of labor market trends, slipped 3,250 to 405,000. Economists say both initial claims and the four-week average need to drop close to 350,000 to signal a sustainable improvement in the labor market.

The number of people still receiving benefits under regular state programs after an initial week of aid dropped 60,000 to 3.69 million in the week ended July 30.

The number of Americans on emergency unemployment benefits fell 26,309 to 3.16 million in the week ended July 23, the latest week for which data is available.

A total of 7.48 million people were claiming unemployment benefits during that period under all programs, down 89,945 from the prior week.

(Reporting by Lucia Mutikani; additional reporting by Doug Palmer in Washington and Ellen Freilich in New York: Editing by Neil Stempleman)

http://news.yahoo.com/jobless-claims-fall-4-month-low-123428462.html

 

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »

Khủng hoảng kinh tế và Tài Chánh tập 2- Chứng khoán Mỹ, Vàng, dầu thô giá cả trong 10 ngày qua ra sao?

Posted by hoangtran204 trên 11/08/2011

Kinh Tế và Tài Chánh của Mỹ đang ở giai đoạn hiểm nghèo, kéo theo kinh tế và tài chánh cả thế giới sụt giảm nghiêm trọng

Thị trường chứng khoán Mỹ đã sụt điểm rất nhanh sau khi công ty  S&P đã hạ giá tín dụng của nước Mỹ vì nợ quốc gia và làm cho các nhà đầu tư chứng khoán thêm lý do khác để lo ngại. Từ 10 ngày qua, chỉ số chứng khoán Dow Jones giảm 2000 điểm, từ 12 700 xuống còn 10 700 điểm.

Việc giảm chứng khoán lần nầy do nguyên nhân chính trị. Nợ của chính phủ Mỹ  ở mức 14 300 tỉ  dollars, và chính phủ cùng quốc hội Mỹ tuy cùng có kế hoạch giảm nợ, nhưng kế hoạch của mỗi bên đều mang tính phe đảng. Đảng Dân Chủ của TT Obama thích đánh thuế các nhà giàu, tức là gia tăng thuế của những người có lợi tức trên 250 ngàn dollars mỗi năm và đánh thuế các đại công ty lớn.  Nhưng đảng  Cộng Hòa không đồng ý việc đánh thuế vào người giàu, họ chỉ muốn giữ nguyên mức thuế như hiện nay, khoảng 9%; so với thuế 28-33% dưới  thời TT Bill Clinton và trước kia. Đảng Cộng Hòa cho đến phút chót mới đồng ý nâng mức nợ trần lên sau khi ép TT Obama không được tăng thuế giới giàu có và các công ty, đồng lúc ép chính phủ giảm chi tiêu.

Số nợ 14300 tỉ đô la hiện nay tích tụ dần dần sau 8 năm cầm quyền của  TT Bush và do cuộc khủng hoảng kinh tế 2008 gây ra. Đảng Cộng Hòa  không muốn tăng thuế  những người có mức lợi tức hàng năm cao hơn 250 000 đô la, và cũng không muốn gia tăng thuế các công ty tư nhân, kết quả là chính phủ không thu được nhiều thuế, mà lại chi tiêu ra quá nhiều, nên hơn 10 năm qua, mỗi năm, chính quyền TT Bush và kế đó là TT  Obama đều vay mượn từ tiền bán công khố phiếu. Nay, số tiền nợ  ấy tích lũy lền rất nhiều, khoãng 14 300 tỉ đô la.

Tiền lời của số tiền mượn ấy rất lớn. Người ta tính rằng, mỗi một đô la mà chính phủ chi tiêu, thì phải dành 40 xu để trả nợ.  Sau khi thấy quốc hội và TT Obama không có kế hoạch giảm chi tiêu vào tuần trước, công ty đánh giá tín dụng  S&P đã hạ mức độ tín dụng của chính phủ Mỹ xuống hạng  AA+, (so với trước kia là AAA) vì công ty tin rằng tài chánh của chính phủ Mỹ không có viễn ảnh sáng sủa trong tương lai gần.

Trong lúc chính phủ nhiều nước Âu Châu đang nợ nần quá lớn, cộng thêm với chính phủ Mỹ bị công ty S&P hạ giá mức đô tín dụng, chỉ số thất nghiệp gia tăng 9,2%, và số người có việc làm mới quá ít trong tháng 7 vừa qua 117 000 người, nên chỉ số chứng khoán Dow Jones đã giảm 625 điểm trong buổi sáng thứ Hai 8-8-2011.  Chỉ số Dow Jones vào chiều thứ Hai là 10 809 điểm.

Sáng thứ Ba, ngày 9-8-2011, chỉ số Down Jones lên chút, ở mức 11 233 điểm.

Vàng lên cao chứng tỏ sự bất an của những nhà đầu tư đã mua vàng vào để thủ thế, dầu thô xuống 79 đô la/ 1 thùng, thấp nhất kể từ nhiều tháng nay. Các công ty Mỹ đang có quá nhiều hàng tồn kho, không muốn sản suất thêm để chất đống trong kho, mà không biết chừng nào bán được.

Đến cuối ngày thứ Tư 10-8-2011, chỉ số Down Jones chỉ còn 10 716 điểm.

1 ounce (30,48 gram)  giá  1784 đô, so với cách đây 10 ngày là 1621 đô la.

1 lượng vàng 24 (37,5 gram) giá là 46 triệu, so với giá vàng đầu năm nay là 36 triệu đồng 1 lượng.

Dầu hỏa xuống còn 79 đô / 1 thùng (barrel), thấp nhất trong 12 tháng qua.

Với tình hình bi thảm hiện nay, nên kinh tế toàn cầu tiếp tục suy thoái. Tài chánh tiếp tục khủng hoảng.  VN chủ yếu sống bằng nghề xuất cảng dầu, khoảng 30 tỉ đô la (năm 2010), với thời điểm bây giờ đến cuối năm chắc Petrovietnam sẽ thu ít tiền bán dầu tối thiểu là 20% (giảm bớt 3 tỉ), Việt kiều sẽ ít gởi tiền về VN, xuất cảng các mặt hàng gia công sẽ giảm,…chính phủ VN không thu được ngoại tệ nên sẽ tung thêm tiền đồng  VN ra để mua lại số đô la và vàng đang có mặt trên thị trường, và kết quả là lạm phát hay đồng tiền VN sẽ mất giá nhiều hơn từ thời gian nầy đến cuối năm.

Banks drag Wall Street lower as fear returns

Reuters

On Wednesday August 10, 2011, 6:01 pm EDT

By Rodrigo Campos

NEW YORK (Reuters) – Fear returned to Wall Street on Wednesday, sending the S&P 500 to another 4 percent decline, triggered by worries that Europe’s debt crisis could engulf French banks and spill onto the U.S. financial sector.

Trading was once again marked by sharp moves on heavy volume. For a fifth straight day, the Dow industrials fluctuated in a range of more than 400 points.

“What you’re seeing is a very short-term, direction-oriented market,” said Eric Kuby, chief investment officer of North Star Investment Management Corp in Chicago.

Worries about the strength of French lenders, including Societe Generale, triggered a selloff in European and U.S. banks. Rumors about SocGen’s financial health, which the bank denied, sent its shares tumbling 14.7 percent.

An index of European banks dropped 6.7 percent and the KBW index of U.S. bank stocks slid 4.9 percent as fear grew of a possible contagion of any French crisis. Bank of America Corp lost 10.9 percent to $6.77 and Goldman Sachs slid more than 10 percent to $110.34.

The Dow Jones industrial average lost 519.83 points, or 4.62 percent, to 10,719.94. The S&P 500 fell 51.77 points, or 4.42 percent, to 1,120.76. The Nasdaq Composite dropped 101.47 points, or 4.09 percent, to 2,381.05.

Wednesday’s drop came a day after stocks rallied on the Federal Reserve’s pledge to keep interest rates near zero for at least two more years.

Even after Tuesday’s snap-back rally, the S&P 500 is down almost 18 percent from its 2011 closing high set April 29.

The losses came against the backdrop of recent weak U.S. economic data, the United States losing its triple-A credit rating from Standard & Poor’s and the inability of lawmakers to address worries that another recession may be on the way.

About 15.1 billion shares traded on the New York Stock Exchange, NYSE Amex and Nasdaq, almost double the year’s estimated daily average of 7.8 billion.

Volume once again spiked in the last hour of trading, and the market closed near its session lows. Of late, overleveraged investors with losses on their books have been forced to sell shares near the end of the day.

“Between 3 and 3:20 (p.m.) you have people getting margin calls, and on days like today there’s some nervousness about what those calls will look like,” said Andrew Frankel, co-president of Stuart Frankel & Co in New York, referring to the volatility of the final hour of trading.

Slides in the value of stocks may increase the cash needed in margin accounts, which can spark further selling.

Dow component Walt Disney Co dropped 9.1 percent to $31.54 a day after the entertainment company’s quarterly results failed to reassure investors that it could do well in a weak U.S. economy.

After the closing bell, Cisco Systems Inc’s shares jumped nearly 12 percent after its quarterly results edged past Wall Street’s scaled-back expectations.

Declining stocks outnumbered advancing ones during the regular session on the NYSE by a ratio of more than 8 to 3, while on the Nasdaq, almost five stocks fell for every one that rose.

(Reporting by Rodrigo Campos; Additional reporting by Ryan Vlastelica; Editing by Kenneth Barry)

———-

Dow plunges more than 634 points after downgrade

Stocks plunge after S&P downgrade; Dow down 634; Europe, economy fears send Treasurys, gold up

Stan Choe, AP Business Writer, On Monday August 8, 2011, 10:26 pm EDT

NEW YORK (AP) — Fear has taken over on Wall Street.

The Dow Jones industrial average fell 634.76 points Monday, the first trading day since Standard & Poor’s downgraded American debt. It was the sixth-worst point decline for the Dow in the last 112 years and the worst drop since December 2008. Every stock in the S&P 500 index declined.

But the S&P downgrade wasn’t the only catalyst Monday. Investors worried about the slowing U.S. economy, escalating debt problems threatening Europe and the prospect that fear in the markets would reinforce itself, as it did during the financial crisis in the fall of 2008.

“`What’s rocking the market is a growth scare,” said Kathleen Gaffney, co-manager of the $20 billion Loomis Sayles bond fund. “The market is under a lot of stress that really has little to do with the downgrade.” Instead, Gaffney said, investors are focused on worries about another recession and “how Europe and the U.S. are going to work their way out of a high debt burden” if economic growth remains slow.

The Vix, a measure of market volatility and fear among investors, shot up 50 percent. That was its steepest rise since February 2007.

Investors desperately looked for safe places to put their money and settled on U.S. government debt — even though it was the target of the downgrade Friday, when S&P removed the United States from its list of the lowest-risk countries.

The price of Treasurys rose sharply, and yields, which move in the opposite direction from price, plunged. The yield on the 10-year Treasury note fell to 2.34 percent from 2.57 percent Friday. That matches its low for the year, reached last week. Before last Friday, there was widespread concern that a downgrade would push yields up and increase borrowing costs for the government, businesses and consumers.

“This is largely a flight to safety,” said Thomas Simons, money market economist with Jefferies & Co. “The bond market is really trading off of what’s going on in the stock market.” Money flowed out of stocks and into Treasurys.

Gold set a record. It rose $61.40 an ounce to settle at $1,713.20.

Crude oil, natural gas and other commodities fell sharply on worries that a weaker global economy will mean less demand. Oil fell 6.4 percent to $81.31 per barrel, its lowest price of the year.

Fear is spreading quickly through the market, said Dimitre Genov, senior portfolio manager with Artio Global Investors. “It’s becoming a vicious cycle and could feed into consumers reducing their demand as well.”

The Dow was down 5.5 percent at 10,809.85. The sharp drop extended Wall Street’s almost uninterrupted decline since late July, when the Dow was flirting with 13,000. It fell below 11,000 for the first time since November.

The S&P 500 fell 79.92, or 6.7 percent, to 1,119.46. The Nasdaq composite index fell 174.72, or 6.9 percent, to 2,357.69.

Trading volume was the highest since September 2008 and the fourth-highest on record. A total of 9.9 billion shares traded, and about 70 stocks fell for every one that rose on the New York Stock Exchange.

Stock markets in Asia began Monday’s global rout. The main stock index fell almost 4 percent in South Korea and more than 2 percent in Japan. European markets opened later and fell, too, with Germany down 5 percent and France 4.7 percent.

The selling picked up again early Tuesday in Asia. Japan’s benchmark Nikkei 225 index was off nearly 5 percent, while Hong Kong’s Hang Seng index shed more than 7 percent.

In the U.S., stocks fell even as Moody’s, another major credit rating agency, stood by its top rating of Aaa for the United States. It said it could downgrade the U.S. if it doesn’t cut its deficit, “but it is early to conclude that such measures will not be forthcoming.”

Financial markets also did not appear comforted by an afternoon statement by President Barack Obama, who said Washington needs more “common sense and compromise” to tame its debt.

“Markets will rise and fall,” he said. “But this is the United States of America. No matter what some agency may say, we’ve always been and always will be a triple-A country.”

S&P, in its downgrade, criticized dysfunction in the American political system. The downgrade wasn’t a total surprise but came when investors were already feeling nervous about the U.S. economy and European debt, among other problems.

Last week, the Dow Jones industrial average fell almost 700 points. That was its biggest weekly point loss since 2008, during the financial crisis. Counting Monday, the Dow has dropped in 10 of the last 12 trading days. It is down more than 1,900 points, or 15 percent, since July 21.

The Russell 2000 index of small stocks has now lost nearly 25 percent from its most recent high on April 29. A decline of 10 percent or more is considered to be a correction. And a drop of 20 percent or more is said to be the start of a bear market.

The Nasdaq and S&P 500 are both down about 18 percent since the end of April. The Dow is down 16 percent.

The last bear market for the S&P 500 ran from October 2007 until March 2009. The index lost 57 percent of its value.

Despite the slide the last two and a half weeks, the S&P 500 index, at 1,119, is 7 percent higher than its close of 1,047 late last August, just before the Federal Reserve announced a program to support the economy. And the Dow’s percentage drop of 5.5 didn’t make the list of its 20 worst days.

S&P on Monday downgraded mortgage lenders Fannie Mae, Freddie Mac and other agencies linked to long-term U.S. debt. Fannie and Freddie own or guarantee about half of all U.S. mortgages. Their downgrade could eventually mean higher mortgage rates.

Worries about weaker profits that could result from a slowing economy have slammed the financial industry since late July. As a group, financial stocks in the S&P 500 index fell 10 percent on Monday to their lowest level since July 2009.

Bank of America plunged 20.3 percent, to $6.51, after AIG filed suit against the bank. The insurer alleged Bank of America sold it overvalued mortgage-backed securities. The bank denied the allegations. Its stock is down 51 percent this year, from $13.34.

Stocks in other industries whose profits are closely tied to the strength of the economy also fell sharply. Energy stocks in the S&P 500 fell 8.3 percent, for example.

The smallest losses came in safer industries such as consumer staples whose profits tend to be steady, regardless of the economy. Even in a bad economy people will still buy things like toothpaste and bread.

The Vix, a measure of fear among investors, is up more than 90 percent this month. The index shows how worried investors are that the S&P 500 will drop over the next 30 days. It does that by measuring prices for stock options that investors can buy to help protect their portfolios.

Investors are also worried that Italy and Spain could become the next European countries to have trouble repaying their debts. Greece, Ireland and Portugal have already received bailout loans because of Europe’s 21-month-old debt crisis.

The fears have pushed investors to shun Spanish and Italian bonds, which have led to higher yields and in even higher borrowing costs for the two countries.

The European Central Bank stepped in Monday and bought billions of euros worth of their bonds. The move helped to lower yields on Spanish and Italian bonds, at least temporarily.

Seeking to avert panic spreading across financial markets, the finance ministers and central bankers of the Group of 20 industrial and developing nations issued a joint statement Monday saying they were committed to taking all necessary measures to support financial stability and growth.

“We will remain in close contact throughout the coming weeks and cooperate as appropriate, ready to take action to ensure financial stability and liquidity in financial markets,” they said.

Worries about the U.S. economic recovery have been building since the government said that economic growth was far weaker in the first half of 2011 than economists expected.

The economy grew at a 1.3 percent annual rate from April through June, below economists’ expectations. It expanded at just a 0.4 percent rate in the first quarter. The first half of 2011 was the slowest since the end of the recession.

Then reports showed that the manufacturing and services industries barely grew in July. Job growth was better than economists expected last month. But the 117,000 jobs created in July were still well below the 215,000 that employers added in February, March and April, on average.

The Federal Reserve will meet on Tuesday, but economists don’t expect much to come out of the meeting. The central bank’s key interest rate is already at a record of nearly zero, where it has been since 2008.

The Fed has also already said that it plans to keep rates low for “an extended period.” Chairman Ben Bernanke said last month that the Fed could step in to help the economy if it further weakened.

Fears about a weaker U.S. economy have overshadowed the profit growth that companies have reported for the second quarter. For the 441 companies in the S&P 500 that have already reported, earnings rose 12 percent in the second quarter from a year earlier. Revenue growth has also topped 10 percent for the first time in a year.

AP Business Writers Matthew Craft, David K. Randall and Daniel Wagner contributed to this report.

http://finance.yahoo.com/news/Stocks-tumble-after-SP-apf-1960115615.html?x=0

Why This Crisis Differs From the 2008 Version

by Francesco Guerrera
Tuesday, August 9, 2011
The Wall Street Journal.

It is a parallel that is seducing Wall Street bankers and investors: 2011 as a repeat of 2008, the history of financial turmoil playing in one endless loop.

As a big fund manager muttered darkly this past weekend while heading into the office to prepare for a tumultuous Monday, “The sense of déjà vu is almost sickening.”

Those who think of 2011 as “2008 — The Sequel” now have their very own “Lehman moment.” Just substitute Friday’s historic downgrade of the U.S. credit rating by Standard & Poor’s for the collapse of the investment bank in September 2008, et voilà, you have a carbon copy of an event that made the unthinkable happen and spooked markets around the globe.

They got the last part right. Investors looked decidedly spooked on Monday with Asian and European bourses down sharply and the Dow tumbling 643.76 points, or more than 5%.

[More from WSJ.com: Downgrade Ignites a Global Selloff ]

But market turbulence alone isn’t enough to prove that history repeats itself.

To borrow a phrase often used to rationalize investment bubbles, this time is different, and the bankers, investors and corporate executives who look at today’s problems through the prism of 2008 risk misjudging the issues confronting the global economy.

There are three fundamental differences between the financial crisis of three years ago and today’s events.

Starting from the most obvious: The two crises had completely different origins.

The older one spread from the bottom up. It began among over-optimistic home buyers, rose through the Wall Street securitization machine, with more than a little help from credit-rating firms, and ended up infecting the global economy. It was the financial sector’s breakdown that caused the recession.

The current predicament, by contrast, is a top-down affair. Governments around the world, unable to stimulate their economies and get their houses in order, have gradually lost the trust of the business and financial communities.

That, in turn, has caused a sharp reduction in private sector spending and investing, causing a vicious circle that leads to high unemployment and sluggish growth. Markets and banks, in this case, are victims, not perpetrators.

[More from WSJ.com: After Being Laid Off, Get Up]

The second difference is perhaps the most important: Financial companies and households had feasted on cheap credit in the run-up to 2007-2008.

When the bubble burst, the resulting crash diet of deleveraging caused a massive recessionary shock.

This time around, the problem is the opposite. The economic doldrums are prompting companies and individuals to stash their cash away and steer clear of debt, resulting in anemic consumption and investment growth.

The final distinction is a direct consequence of the first two. Given its genesis, the 2008 financial catastrophe had a simple, if painful, solution: Governments had to step in to provide liquidity in droves through low interest rates, bank bailouts and injections of cash into the economy.

A Federal Reserve official at the time called it “shock and awe.” Another summed it up thus: “We will backstop everything.”

The policy didn’t come cheap as governments world-wide poured around $1 trillion into the system. Nor was it fair to the tax-paying citizens who had to pick up the tab for other people’s sins. But it eventually succeeded in avoiding a global Depression.

Today, such a response isn’t on the menu. The present strains aren’t caused by a lack of liquidity — U.S. companies, for one, are sitting on record cash piles — or too much leverage. Both corporate and personal balance sheets are no longer bloated with debt.

[More from WSJ.com: Live Blog: Market Tumult]

The real issue is a chronic lack of confidence by financial actors in one another and their governments’ ability to kick-start economic growth. If you need any proof of that, just look at the problems in the “plumbing” of the financial system — from the “repo” market to interbank lending — or ask S&P or buyers of Italian and Spanish bonds, how confident they are that politicians will sort out this mess.

The peculiar nature of this crisis means that reaching for the weapons used in the last one just won’t work.

Consider Wall Street’s current clamor for intervention by the monetary authorities — be it in the form of more liquidity injections (or “QE3”) by the Fed or the European Central Bank.

So 2008.

Even if the central banks were inclined that way, pumping more money into an economy already flush with cash would provide little solace. These days, large companies are frowning all the way to the bank, depositing excess funds in safe-but-idle accounts, as shown by Bank of New York’s unprecedented move last week to charge companies to park their cash in its vaults.

As for jittery investors, a few more billions minted by Uncle Sam or his Frankfurt cousin are unlikely to be enough to persuade them to jump back into the market.

In 2011, the financial world can’t go cap in hand to the political capitals, hoping for a handout. To get out of the current impasse, markets will have to rely on their inner strength or wait for politicians to take radical measures to spur economic growth.

A market-led solution isn’t impossible. At some point prices of assets will become so cheap that they will reawaken the “animal spirits” of both investors and companies.

As Warren Buffett once wrote to his shareholders, “we have usually made our best purchases when apprehensions about some macro event were at a peak”.

The alternative is to hope that politicians in the U.S and Europe will introduce the fiscal and labor reforms needed to reawaken demand and investment growth. But that is bound to take time.

As often, the past looks a lot simpler than the present. But the reality is that, unlike 2008, governments’ money is no good in today’s stressed environment.

— Francesco Guerrera is the editor of the Wall Street Journal’s Money & Investing section

—–

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/gold-price-out-of-control-08092011070527.html

khỏang 11 giờ trưa 9 tháng 8, 2011, giá vàng SJC mua vào và bán ra được niêm yết là 45 triệu rưỡi và 46 triệu 100 ngàn đồng một lượng.

Nguyện nhân chính là tình trạng công ty S&P hôm thứ Sau đã sụt mức tín dụng của Hoa Kỳ. Và mức cầu nhỏ hơn cung đã làm gia tăng giá vàng.

Giá vàng thế giới sáng nay tăng lên 1724-1725 USD một ounce. Vàng Việt Nam cũng tăng giảm theo giá vàng thế giới.

nợ công của Mỹ, châu Âu và tây Á như Bồ Đào Nha, Hy Lạp, Italia … tăng. Rồi nhiều nước như Trung Quốc mua vàng vào dự trữ dù giá cao. Người bán ít mà mua thì nhiều.

Một số đánh giá, phân tích cho rằng giá vàng còn tăng nữa làm cho những người đầu tư, đầu cơ vàng ở Việt Nam càng đổ xô đi mua. Trong khi người ta đổ xô đi mua mà lượng sẵn có để bán của các ơ sở kinh doanh vàng lại có hạn mà số người đi mua càng nhìêu nên giá càng bị đẩy lên cao nữa. Thậm chí có một vài cửa hiệu phải đóng cửa không thể tiến hành kinh doanh được.
Đó là một hiện tượng khá quen thuộc đối với vàng hay cổ phiếu… mà theo tâm lý đám đông khi tăng giá họ cho rằng chắc còn tăng nữa.

Tất nhiên cốt lõi đằng sau còn có những yếu tố của nền kinh tế Việt Nam như về lạm phát, về niềm tin vào đồng nội tệ, nhà đất đóng băng… Tất cả góp phần cho việc ‘hỏang lọan’ đi mua vàng, dù cả trời mưa.

Ngân hàng Nhà Nước Việt nam qua cuộc họp khẩn nhằm giảm nhiệt sức nóng của giá vàng ‘sẵn sàng cho nhập khẩu vàng để giúp bình ổn lại thị trường, chống lại họat động đầu cơ, làm giá’.

Tuy nnhiên, ông chánh văn phòng Hiệp hội Kinh doanh Vàng thì cho biết thực tế của họat động nhập khẩu vàng:
Đã cho nhập đâu. Lâu nay muốn nhập phải theo giấy phép của Ngân hàng Nhà Nước. Do vậy vàng trong nước trở nên khan hiếm.

Nhiều tính tóan cho rằng giá vàng trong nước hiện đang cao hơn giá vàng thế giới đến cả hai triệu đồng, thế nhưng ông chánh văn phòng Hiệp hội Kinh doanh Vàng tại Việt Nam thì nói như thế là không chính xác vì cách tính chưa đúng, ông giải thích:

Một lượng vàng bằng 1,225 ounce; nếu tính ra làm sao cao hơn được. Vì chưa tính theo công thức qui đổi

Cửa hàng bán vàng bạc nữ trang. AFP
Cửa hàng bán vàng bạc nữ trang. AFP

nên thấy cao như thế; chứ nếu tính theo công thức thì không thể cao hơn được.

Một lượng vàng 24 của VN là 37.5 gram, trong khi 1 lượng vàng của phương Tây là 1 oz = 30,48 gra

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »