Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Bảy 26th, 2011

Tai nạn Xe lủa cao tốc ở trung Quốc đã làm người dân gia tăng sự lo lắng về các tiêu chuẩn an toàn

Posted by hoangtran204 trên 26/07/2011

Trong khi chính quyền Hà Nội ca ngợi sự phát triển “thần kỳ” của Trung Quốc thiếu điều quỳ lạy, thì rất nhiều tai nạn lớn ở Trung Quốc đã bị chính quyền và giới truyền thông tìm đủ mọi cách che dấu rất kỹ, đến nổi  tờ báo của đảng CS Trung Quốc Nhân Dân Nhật  Báo vào tháng trước, đã không còn chịu đựng nổi, đành phải nói thẳng thắng và thành thật rằng: “đừng khoan dung cho sự che dấu các tai nạn nghiêm trọng”.

Tuần trước ở Trung Quốc có 4 cây cầu bị sập, rồi xe lửa cao tốc đang chạy thì chết máy và rồi bị một chiếc xe lửa cao tốc khác húc vào làm 43 người chết và 210 người bị thương.

Các tai nạn ở Trung Quốc là do các công trình được xây dựng một cách cẩu thả, do các nhà thầu TQ rút bớt các vật liệu xây dựng, do TQ đánh cắp các kỹ thuật xây dựng và phát minh của các nước phương Tây nên không nắm rõ được các chi tiết tinh vi khi thực hành…Nhưng dù cẩu thả đến thế, nhưng các công ty TQ hiện đang có dịp trau dồi tay nghề cho thuần thục mà vẫn kiếm được tiền nhờ chính phủ Việt Nam giúp đỡ.

Theo báo chí VN, trong suốt nhiều năm qua, các công ty Trung Quốc đã trúng thầu 95% các công trình xây dựng ở Việt Nam. Hiện nay các công ty Trung Quốc đang xây dựng cầu, xây dựng nhà máy điện, xây dựng đập thủy điện khắp cả nước, và  chính phủ VN cũng đang mon men nhờ Trung Quốc xây dựng đường tàu cao tốc vì…giá rẻ, và vì Trung Quốc gạ cho mượn tiền. Hy vọng bài báo nầy sẽ làm người dân VN ý thức hơn nữa về sự “giao trứng cho ác” của chính quyền Hà Nội.

Mời các bạn đọc bài dịch sau đây từ báo The New York Time

Tai nạn Xe lủa cao tốc ở trung Quốc đã làm người dân gia tăng sự lo lắng về các tiêu chuẩn an toàn

Zhaoyun/European Pressphoto Agency

Ít nhất có 43 người đã chết gần Wenzhou khi hai xe lửa đụng nhau.  Có nhiều điều mập mờ về nguyên nhân gây ra tai nạn nầy.

By IAN JOHNSON
Published: July 24, 2011

Tai nạn xe lửa cao tốc ở Trung Quốc gây thiệt mạng 43 người và bị thương 210 người vào tối thứ Bảy 23-7-2011 vì chiếc xe nầy đang chạy thì bị chết máy và rồi sau đó bị một chiếc xe lửa khác húc vào phía sau.

6 toa xe lửa cao tốc đã bị trật đường rầy và 4 toa rơi xuống cầu (cạn) trong tai nạn nầy làm 210 người bị thương.

Chủ tịch  Hồ Cẩm Đào tuyên bố phải ưu tiên cứu người bị nạn. Chính quyền thông báo là chịu trách nhiệm lỗi lầm về tai nạn đã xảy ra và đã đuổi việc 3 nhân viên cao cấp thuộc bộ đường sắt.

Bộ trưởng đường sắt đã bị các phóng viên báo chí rất giận dữ dồn vào góc tường vì trước đó ông đã tránh né các cuộc phỏng vấn. Ông bộ trưởng nầy mới lên nhận chức trong năm nay vì ông bộ trưởng đường sắt tiền nhiệm đã bị đuổi vì tham nhũng.

Các báo cáo tại hiện trường cho hay là bộ đường sắt đang vội vả chôn dấu các bộ phận của các chiếc xe lửa gần nơi xảy ra tai nạn, ngay lập tức các nhà chỉ trích nói rằng các mảnh vở nầy cần được xem xét một cách cẩn thận để tìm ra các nguyên nhân của sự hư hỏng máy móc. Nhưng ông bộ trưởng đường sắt cho rằng các xe lửa cao tốc nầy chứa đựng  kỹ thuật rất có giá trị cao ở mức độ quốc gia, các kỹ thuật nầy có thể bị đánh cắp và vì thế nên cần được chôn giấu ngay! Mặc dầu các công ty nước ngoài từ lâu nay đã phàn nàn rằng kỹ thuật đường xe lửa cao tốc của họ đã bị Trung Quốc ăn trộm.

Nhiều điều mập mờ đã xuất hiện thông qua các nổ lực để cố dàn dựng chẳng hạn như thiên nhiên là nguyên nhân gây ra tai nạn. Vào đêm thứ Bảy sau khi tai nạn xảy ra, Thông tấn xã Xinhua của nhà nước nói rằng xe lửa cao tốc đã bị mất điện sau khi bị sét đánh và rồi các đài truyền hình thi nhau đưa các hình ảnh sét đánh trong vùng có tai nạn. Nhưng về sau, thông tấn xã Xinhua lại loan tin là chiếc xe lửa cao tốc đang chạy thì bị chết máy, và rồi sau đó chiếc xe lửa cao tốc thứ nhì đã đụng vào chiếc kia.  Và thông tấn xã Xinhua đã không cắt nghĩa được tại sao các đèn tín hiệu đã không làm cho chiếc xe lửa cao tốc thứ nhì ngừng lại trước khi đụng vào chiếc thứ nhất!

Vụ xe lửa cao tốc đụng nhau chỉ là một trong các tai nạn liên quan đến hệ thống giao thông công cộng trong tuần qua. Vào ngày thứ Sáu, một xe buýt chở quá nhiều người đã bị hỏa hoạn và làm 41 người chết tại tỉnh  Hồ Nam (Henan Province), một thang cuốn trong một trạm xe lửa ở Bắc Kinh đã bị đổ sụm xuống làm cho một người chết và 28 người bị thương. Và chỉ trong vòng 1 tuần trước, đã có 4 chiếc cầu bị sập ở nhiều thành phố khác nhau ở Trung Quốc.

Trong một bài xã luận được viết thành thật một cách bất thường vào tháng trước trên tờ  Nhật báo Nhân Dân của đảng, một nhà bình luận nói rằng  nhiều tai nạn đã bị che dấu nhưng đất nước nầy cần phải:  “đừng khoan dung cho sự che dấu các tai nạn nghiêm trọng” chẳng hạn như một vụ rò rỉ dầu rất lớn đã bị che dấu không cho công luận hay biết gì hết trong hơn một tháng trời.

Lo ngại rằng tính minh bạch và an toàn đã trở thành thứ yếu so với mối quan tâm khác đang xuất hiện trong nhiều mạng xã hội Weibo đăng vào ngày Chủ nhật.  Cụ thể, một blogger  đã đăng lời kêu gọi hùng hồn cho việc cần chăm sóc và thận trọng hơn trong phát triển nhanh chóng của Trung Quốc: “Trung Quốc, xin vui lòng dừng bớt tốc độ phát triển như bay của bạn, hãy chờ đợi cho người dân của bạn theo kịp, chờ đợi cho linh hồn của đất nước theo kịp, chờ đợi cho đạo đức của bạn theo kịp đà tiến triển, hãy chờ cho lương tâm của bạn theo kịp! Không để cho tàu chạy trật đường rầy, không để cầu bị sụp đổ, không để cho những con đường trở thành cạm bẫy, không để cho ngôi nhà trở thành những đống gạch vụn. Hãy phát triển một cách từ từ, cho phép mọi người có được sự tự do và nhân phẩm. Không ai bị bỏ lại phía sau bởi thời đại chúng ta. ”

The New York Times

The train wreck happened near Wenzhou.

BEIJING — A deadly train accident in eastern China has added to a national sense of unease that safety may have been sacrificed in the country’s rush to modernize.

By Sunday evening, 43 bodies had been recovered from the wreckage near Wenzhou, where a high-speed train that had lost power was struck from behind by another train on Saturday night, the official Xinhua news agency reported. Six cars derailed and four fell off a viaduct in the accident, which also injured 210 people.

In official, government-approved accounts of the accident, officials moved quickly to take charge of the situation. On Sunday morning, President Hu Jintao declared that rescue efforts were a top priority. The government also announced that three senior officials in the Railway Ministry had been fired. The railway minister was said to have taken charge of the rescue operation.

But competing narratives already began emerging Sunday. On the feisty microblogging site Sina Weibo, postings said that the minister, Sheng Guangzu, who took over this year when his predecessor was fired for corruption, had been cornered by angry journalists after he dodged interview requests.

Other reports on the site said the ministry was burying parts of the wrecked trains near the site, prompting critics to say that the wreckage needed to be carefully examined for causes of the malfunction. The Railway Ministry said the trains contained valuable “national level” technology that could be stolen and thus must be buried — even though foreign companies have long complained that the technology was actually stolen from their trains.

More confusion emerged over efforts to portray nature as the culprit in the accident. Xinhua reported Saturday that the first train lost power when it was hit by lightning, and national television broadcasts emphasized pictures of lightning storms in the area. But later reports by Xinhua said the supposedly stalled train was under way when it was struck by the other train. Also left unexplained was why railway signals did not stop the second train before it hit the first one.

An editorial with the headline “No Development Without Safety” on People’s Net, the government-run Web site affiliated with the party’s leading newspaper, People’s Daily, said the Railway Ministry had warned of the risks of lightning in a notice four days before the crash. It said new procedures were needed to prevent accidents. But it noted that these measures had not been put into effect, implying that the railway had no emergency plans for trains struck by lightning.

The editorial also made a broader point that spoke to widespread public dissatisfaction over safety.

“From public transport safety to coal mine safety to food safety, these accidents show that theoretically there is no problem with the conception of safety plans,” the influential site said. “But they are not executed properly.”

The train collision was one of several high-profile public transportation accidents in China recently. Early Friday morning, 41 people were killed when an overloaded bus caught fire in central Henan Province. Earlier this month, an escalator at a new subway station in Beijing collapsed, killing one person and injuring 28. Last week alone, four bridges collapsed in various Chinese cities.

Signaling the official concern over growing public unease, the government issued a directive on Saturday calling for “intensified efforts in preventing major deadly accidents.”

The discussion of accidents in China, however, is haphazard. In an unusually frank editorial in People’s Daily this month, a commentator said that many disasters were covered up but that the country needed “zero tolerance for concealing major accidents,” like a large oil spill that was hidden from the public for more than a month.

Fears that transparency and safety have become secondary to other concerns was present in many Weibo postings on Sunday. One blogger in particular posted an eloquent appeal for more care and caution in China’s rapid development: “China, please stop your flying pace, wait for your people, wait for your soul, wait for your morality, wait for your conscience! Don’t let the train run out off track, don’t let the bridges collapse, don’t let the roads become traps, don’t let houses become ruins. Walk slowly, allowing every life to have freedom and dignity. No one should be left behind by our era.”

(sẽ dịch sau)

Text: Obama address on debt ceiling impasse

WASHINGTON (Reuters) – Following is the full text of President Barack Obama’s Monday evening address on the debt ceiling impasse in Washington, as prepared for delivery:

Good evening. Tonight, I want to talk about the debate we’ve been having in Washington over the national debt – a debate that directly affects the lives of all Americans.

For the last decade, we have spent more money than we take in. In the year 2000, the government had a budget surplus.

But instead of using it to pay off our debt, the money was spent on trillions of dollars in new tax cuts, while two wars and an expensive prescription drug program were simply added to our nation’s credit card.

As a result, the deficit was on track to top $1 trillion the year I took office. To make matters worse, the recession meant that there was less money coming in, and it required us to spend even more – on tax cuts for middle-class families; on unemployment insurance; on aid to states so we could prevent more teachers and firefighters and police officers from being laid off. These emergency steps also added to the deficit.

Now, every family knows that a little credit card debt is manageable. But if we stay on the current path, our growing debt could cost us jobs and do serious damage to the economy. More of our tax dollars will go toward paying off the interest on our loans. Businesses will be less likely to open up shop and hire workers in a country that can’t balance its books. Interest rates could climb for everyone who borrows money – the homeowner with a mortgage, the student with a college loan, the corner store that wants to expand. And we won’t have enough money to make job-creating investments in things like education and infrastructure, or pay for vital programs like Medicare and Medicaid.

Because neither party is blameless for the decisions that led to this problem, both parties have a responsibility to solve it. And over the last several months, that’s what we’ve been trying to do. I won’t bore you with the details of every plan or proposal, but basically, the debate has centered around two different approaches.

The first approach says, let’s live within our means by making serious, historic cuts in government spending. Let’s cut domestic spending to the lowest level it’s been since Dwight Eisenhower was President. Let’s cut defense spending at the Pentagon by hundreds of billions of dollars. Let’s cut out the waste and fraud in health care programs like Medicare – and at the same time, let’s make modest adjustments so that Medicare is still there for future generations. Finally, let’s ask the wealthiest Americans and biggest corporations to give up some of their tax breaks and special deductions.

This balanced approach asks everyone to give a little without requiring anyone to sacrifice too much. It would reduce the deficit by around $4 trillion and put us on a path to pay down our debt. And the cuts wouldn’t happen so abruptly that they’d be a drag on our economy, or prevent us from helping small business and middle-class families get back on their feet right now.

This approach is also bipartisan. While many in my own party aren’t happy with the painful cuts it makes, enough will be willing to accept them if the burden is fairly shared.

While Republicans might like to see deeper cuts and no revenue at all, there are many in the Senate who have said “Yes, I’m willing to put politics aside and consider this approach because I care about solving the problem.” And to his credit, this is the kind of approach the Republican Speaker of the House, John Boehner, was working on with me over the last several weeks.

The only reason this balanced approach isn’t on its way to becoming law right now is because a significant number of Republicans in Congress are insisting on a cuts-only approach – an approach that doesn’t ask the wealthiest Americans or biggest corporations to contribute anything at all. And because nothing is asked of those at the top of the income scales, such an approach would close the deficit only with more severe cuts to programs we all care about – cuts that place a greater burden on working families.

So the debate right now isn’t about whether we need to make tough choices. Democrats and Republicans agree on the amount of deficit reduction we need. The debate is about how it should be done. Most Americans, regardless of political party, don’t understand how we can ask a senior citizen to pay more for her Medicare before we ask corporate jet owners and oil companies to give up tax breaks that other companies don’t get.

How can we ask a student to pay more for college before we ask hedge fund managers to stop paying taxes at a lower rate than their secretaries? How can we slash funding for education and clean energy before we ask people like me to give up tax breaks we don’t need and didn’t ask for?

That’s not right. It’s not fair. We all want a government that lives within its means, but there are still things we need to pay for as a country – things like new roads and bridges; weather satellites and food inspection; services to veterans and medical research.

Keep in mind that under a balanced approach, the 98% of Americans who make under $250,000 would see no tax increases at all. None. In fact, I want to extend the payroll tax cut for working families. What we’re talking about under a balanced approach is asking Americans whose incomes have gone up the most over the last decade – millionaires and billionaires – to share in the sacrifice everyone else has to make. And I think these patriotic Americans are willing to pitch in. In fact, over the last few decades, they’ve pitched in every time we passed a bipartisan deal to reduce the deficit. The first time a deal passed, a predecessor of mine made the case for a balanced approach by saying this:

“Would you rather reduce deficits and interest rates by raising revenue from those who are not now paying their fair share, or would you rather accept larger budget deficits, higher interest rates, and higher unemployment? And I think I know your answer.”

Those words were spoken by Ronald Reagan. But today, many Republicans in the House refuse to consider this kind of balanced approach – an approach that was pursued not only by President Reagan, but by the first President Bush, President Clinton, myself, and many Democrats and Republicans in the United States Senate. So we are left with a stalemate.

Now, what makes today’s stalemate so dangerous is that it has been tied to something known as the debt ceiling – a term that most people outside of Washington have probably never heard of before.

Understand – raising the debt ceiling does not allow Congress to spend more money. It simply gives our country the ability to pay the bills that Congress has already racked up.

In the past, raising the debt ceiling was routine. Since the 1950s, Congress has always passed it, and every President has signed it. President Reagan did it 18 times. George W. Bush did it 7 times. And we have to do it by next Tuesday, August 2nd, or else we won’t be able to pay all of our bills.

Unfortunately, for the past several weeks, Republican House members have essentially said that the only way they’ll vote to prevent America’s first-ever default is if the rest of us agree to their deep, spending cuts-only approach.

If that happens, and we default, we would not have enough money to pay all of our bills – bills that include monthly Social Security checks, veterans’ benefits, and the government contracts we’ve signed with thousands of businesses.

For the first time in history, our country’s Triple A credit rating would be downgraded, leaving investors around the world to wonder whether the United States is still a good bet.

Interest rates would skyrocket on credit cards, mortgages, and car loans, which amounts to a huge tax hike on the American people. We would risk sparking a deep economic crisis – one caused almost entirely by Washington.

Defaulting on our obligations is a reckless and irresponsible outcome to this debate. And Republican leaders say that they agree we must avoid default. But the new approach that Speaker Boehner unveiled today, which would temporarily extend the debt ceiling in exchange for spending cuts, would force us to once again face the threat of default just six months from now. In other words, it doesn’t solve the problem.

First of all, a six-month extension of the debt ceiling might not be enough to avoid a credit downgrade and the higher interest rates that all Americans would have to pay as a result. We know what we have to do to reduce our deficits; there’s no point in putting the economy at risk by kicking the can further down the road.

Posted in Tham Nhung-Hoang Phí- Ăn Cắp | Leave a Comment »