Trần Hoàng Blog

Hồng tốt hơn chuyên để lại các hậu quả khắp nơi, nhưng ở ngành y tế thì hậu quả thường rất bi đát

Posted by hoangtran204 trên 10/07/2011

Rất nhiều bác sĩ làm tại các bệnh viện huyện và tỉnh là các bác sĩ không học trường đại học y khoa 6 năm. Họ có được danh hiệu là bác sĩ thông qua một lối đào tào mà chỉ có ở các nước XHCN.

Sau khi học xong lớp 12, họ vào học 3 năm để trở thành y sĩ. Sau khi ra trường, một số đi làm việc, còn đa số học thêm lớp đào tạo tại chức 3 năm nữa, và khi ra trường họ được cấp bằng bác sĩ. Các y tá muốn trở thành bác sĩ cũng đi theo con đường nầy. (Trong chiến tranh VN, các y tá đi làm việc lâu năm thì họ cũng trở thành bác sĩ).

Bởi vậy, khi nào các bạn đi khám ở các bệnh viện huyện, tỉnh, cần phải biết là có nhiều bác sĩ được đào tạo theo kiểu tại chức, chuyên tu (rồi thành bác sĩ). Biết vậy để mà phòng thân. Đặc biệt, các bác sĩ đào tạo theo lối chuyên tu và tại chức thường trở thành giám đốc  BV hoặc phó GĐ bệnh viện, hoặc là các trưởng khoa hoặc bí thư đảng ủy của bệnh viện.

 

Bi hài bác sĩ miệt vườn

Thứ Bảy, 09/07/2011 00:09

Vụ một thiếu nữ chết tức tưởi ở Năm Căn – Cà Mau mới đây thêm một lần nữa báo động về tay nghề, y đức của không ít bác sĩ vùng sâu, vùng xa vốn gây ra nhiều chuyện dở khóc, dở cười

Trong một lần bị tai nạn giao thông nhẹ, anh Nguyễn Hải Triều (27 tuổi, ngụ tại xã Tân Duyệt, huyện Đầm Dơi – Cà Mau) vào Bệnh viện (BV) Đa khoa Cà Mau bó bột. Song, anh không thể ngờ mình phải bị cưa mất một chân bởi một chấn thương không nghiêm trọng.

“Không sao” mà phải cụt chân

Sáng 30-4, anh Triều đang đi xe máy thì bị va quệt nhẹ trên đường. Bác sĩ BV Đa khoa Cà Mau chụp X-quang và chẩn đoán anh trật khớp gối, khả năng bị đứt dây chằng cao nên cho nhập viện. Sau đó, anh Triều được đưa lên Khoa Ngoại chấn thương chỉnh gối và bó bột từ bắp đùi xuống đến gần mắt cá chân.

Hôm sau, bàn chân trái bị tím đen, đau nhức toàn chân, không cử động được nên anh Triều báo với bác sĩ. “Bác sĩ cho chụp X-quang lại và nói không sao, có thể do bó bột chặt quá, máu không lưu thông được xuống chân nên chỉ định cắt bớt một đoạn bột bó trên đùi, đồng thời yêu cầu tôi nằm viện một tuần theo dõi. Hôm sau, tôi vẫn thấy không khả quan, gia đình liền xin chuyển lên tuyến trên nhưng BV không đồng ý. Nhân viên điều dưỡng còn nạt lại tôi, nói tôi không biết gì, phải 2 tuần mới đi lại được”- anh Triều bức xúc.

Anh Nguyễn Hải Triều bỗng dưng bị cụt chân (trái) và ông Trương Minh Tuấn (phải) chữa đau bao tử bị cưa cụt tay

Ngày tiếp theo, do chân anh Triều bầm tím và trở lạnh nên gia đình một lần nữa

Ngày tiếp theo, do chân anh Triều bầm tím và trở lạnh nên gia đình một lần nữa yêu cầu kiểm tra nhưng bác sĩ vẫn quả quyết “không sao” và từ chối chuyển tuyến trên. Bất bình, gia đình quyết định tự ý đưa anh Triều lên BV Chấn thương Chỉnh hình TPHCM khám, sau đó chuyển sang BV Chợ Rẫy. Bác sĩ ở BV này chẩn đoán anh tổn thương động mạch khoeo gây hoại tử nên phải cưa chân!

Đau bao tử, bị… cưa tay!

Ông Trương Minh Tuấn, 56 tuổi, hiện sống cùng vợ con tại chợ Xẻo Quau, thị trấn Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời – Cà Mau. Ở thị trấn này, ai cũng biết ông Tuấn cụt tay, chính vì câu chuyện hy hữu đã xảy ra với ông cách đây hơn 10 năm.

Hôm đó, sau bữa cơm, bụng đau dữ dội nên gia đình nhanh chóng đưa ông Tuấn đến Trung tâm Y tế huyện Thới Bình – Cà Mau và được các bác sĩ chẩn đoán viêm dạ dày nặng, phải nhập viện điều trị. Được 3 ngày, bệnh sắp khỏi thì ê kíp trực gồm bác sĩ Nguyễn Trọng Tính, y sĩ Chính và y tá Nguyễn Kiều Tiên khám bệnh cho toa thuốc rồi y tá Tiên chích cho ông Tuấn một mũi thuốc.

Khi chích thuốc vào cánh tay phải, một cảm giác như xé thịt nổi lên khiến ông Tuấn phải gạt tay y tá Tiên ra. Cô y tá giận dỗi bỏ đi, mặc cho bệnh nhân kêu la đau đớn. Bà Huỳnh Thị Thủy, vợ ông Tuấn, kể: “Xót ruột quá, tôi tìm cô Tiên thì cô ta đang ngồi đánh bài và trả lời: “Tại thuốc nó đau như vậy, ráng chịu một chút sẽ hết”. Trước thái độ của y tá Tiên, tôi tìm đến bác sĩ trực ca là ông Nguyễn Trọng Tính nhưng ông Tính bảo cô Tiên đến thăm bệnh, còn ông ta bỏ về nhà ăn cơm”.

Chiều hôm ấy, cánh tay phải của ông Tuấn từ đỏ bầm đã đen sẫm, lúc này trung tâm y tế mới huy động bác sĩ đến chẩn đoán nhưng cũng không tìm được lời giải đáp. Đến 16 giờ cùng ngày, trung tâm y tế làm thủ tục chuyển bệnh nhân lên tuyến trên nhưng phương tiện gia đình phải tự lo. Ông Tuấn được chuyển viện bằng chiếc xuồng máy hằng ngày vợ chồng ông vẫn mua bán gạo, từ huyện Thới Bình ra thị xã Cà Mau mất trên 3 giờ. “Trên đường đi, y sĩ Chính kêu thèm thuốc lá, phải ghé vào quán ven sông mua. Xong, đi được hơn 3 km thì anh ta kêu toáng lên rằng đã bỏ quên hồ sơ bệnh án tại nơi mua thuốc. Lúc này tôi đau quá, không thể quay xuồng lại được”- ông Tuấn nhớ lại. 

Sau nhiều giờ, ông Tuấn đã được đưa đến BV Minh Hải. BV này yêu cầu trình hồ sơ chuyển viện thì ông Chính nói bỏ mất trên đường vận chuyển bệnh nhân. Cuối cùng, trước tình trạng cánh tay ông Tuấn bị hoại thư nặng, BV Minh Hải đã tiến hành phẫu thuật, cắt bỏ cánh tay phải để giữ mạng sống cho ông! Theo kết luận của Tổ chức Giám định pháp y tỉnh Cà Mau, ông Tuấn bị tai biến trong điều trị, tỉ lệ thương tật vĩnh viễn 65%.

Bỏ quên gạc, tăm…

Sau nhiều ngày điều trị tại BV Đa khoa Kon Tum do bị một vết thương thấu ngực vì tai nạn, năm 2010, ông Nguyễn Ngọc Oánh, ngụ thị trấn Sa Thầy, huyện Sa Thầy – Kon Tum, được xuất viện. Tuy nhiên, về đến nhà, vết thương vẫn còn chảy mủ và thỉnh thoảng ông Oánh thấy bụng đau dữ dội. Sau đó, gia đình quyết định đưa ông đến BV Quân y 211 – Gia Lai để khám và kiểm tra. Sau khi chụp X-quang, các bác sĩ ở đây phát hiện có dị vật nằm trong bụng ông Oánh nên tiến hành phẫu thuật và lấy ra một miếng gạc y tế rộng khoảng 25 x 35 cm…

Bức xúc, gia đình ông Oánh đã làm đơn kiến nghị gửi tới BV Đa khoa Kon Tum yêu cầu xem xét giải quyết.

Một trường hợp tương tự cũng xảy ra ở Đắk Nông. Sau khi đến một BV mổ lưng chữa áp-xe về, ông Hoàng Văn Giang (45 tuổi, ngụ xã Thuận Hà, huyện Đắk Song) cảm thấy ngày càng đau ở lưng như có vật nhọn đâm vào xương sống. Bác sĩ BV Đa khoa Đắk Nông nội soi và phát hiện một dị vật nằm cạnh xương sống phía sau lưng của ông Giang. Tiến hành mổ, các bác sĩ lấy ra một… chiếc tăm xỉa răng bằng tre nhọn 2 đầu, dài  khoảng 8 cm!

Ông Oánh và miếng gạc từng nằm trong bụng mình. Ảnh: BẢO CHÂU

Ngày tiếp theo, do chân anh Triều bầm tím và trở lạnh nên gia đình một lần nữa yêu cầu kiểm tra nhưng bác sĩ vẫn quả quyết “không sao” và từ chối chuyển tuyến trên. Bất bình, gia đình quyết định tự ý đưa anh Triều lên BV Chấn thương Chỉnh hình TPHCM khám, sau đó chuyển sang BV Chợ Rẫy. Bác sĩ ở BV này chẩn đoán anh tổn thương động mạch khoeo gây hoại tử nên phải cưa chân!

Đau bao tử, bị… cưa tay!

Ông Trương Minh Tuấn, 56 tuổi, hiện sống cùng vợ con tại chợ Xẻo Quau, thị trấn Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời – Cà Mau. Ở thị trấn này, ai cũng biết ông Tuấn cụt tay, chính vì câu chuyện hy hữu đã xảy ra với ông cách đây hơn 10 năm.

Hôm đó, sau bữa cơm, bụng đau dữ dội nên gia đình nhanh chóng đưa ông Tuấn đến Trung tâm Y tế huyện Thới Bình – Cà Mau và được các bác sĩ chẩn đoán viêm dạ dày nặng, phải nhập viện điều trị. Được 3 ngày, bệnh sắp khỏi thì ê kíp trực gồm bác sĩ Nguyễn Trọng Tính, y sĩ Chính và y tá Nguyễn Kiều Tiên khám bệnh cho toa thuốc rồi y tá Tiên chích cho ông Tuấn một mũi thuốc.

Khi chích thuốc vào cánh tay phải, một cảm giác như xé thịt nổi lên khiến ông Tuấn phải gạt tay y tá Tiên ra. Cô y tá giận dỗi bỏ đi, mặc cho bệnh nhân kêu la đau đớn. Bà Huỳnh Thị Thủy, vợ ông Tuấn, kể: “Xót ruột quá, tôi tìm cô Tiên thì cô ta đang ngồi đánh bài và trả lời: “Tại thuốc nó đau như vậy, ráng chịu một chút sẽ hết”. Trước thái độ của y tá Tiên, tôi tìm đến bác sĩ trực ca là ông Nguyễn Trọng Tính nhưng ông Tính bảo cô Tiên đến thăm bệnh, còn ông ta bỏ về nhà ăn cơm”.

Chiều hôm ấy, cánh tay phải của ông Tuấn từ đỏ bầm đã đen sẫm, lúc này trung tâm y tế mới huy động bác sĩ đến chẩn đoán nhưng cũng không tìm được lời giải đáp. Đến 16 giờ cùng ngày, trung tâm y tế làm thủ tục chuyển bệnh nhân lên tuyến trên nhưng phương tiện gia đình phải tự lo. Ông Tuấn được chuyển viện bằng chiếc xuồng máy hằng ngày vợ chồng ông vẫn mua bán gạo, từ huyện Thới Bình ra thị xã Cà Mau mất trên 3 giờ. “Trên đường đi, y sĩ Chính kêu thèm thuốc lá, phải ghé vào quán ven sông mua. Xong, đi được hơn 3 km thì anh ta kêu toáng lên rằng đã bỏ quên hồ sơ bệnh án tại nơi mua thuốc. Lúc này tôi đau quá, không thể quay xuồng lại được”- ông Tuấn nhớ lại. 

Sau nhiều giờ, ông Tuấn đã được đưa đến BV Minh Hải. BV này yêu cầu trình hồ sơ chuyển viện thì ông Chính nói bỏ mất trên đường vận chuyển bệnh nhân. Cuối cùng, trước tình trạng cánh tay ông Tuấn bị hoại thư nặng, BV Minh Hải đã tiến hành phẫu thuật, cắt bỏ cánh tay phải để giữ mạng sống cho ông! Theo kết luận của Tổ chức Giám định pháp y tỉnh Cà Mau, ông Tuấn bị tai biến trong điều trị, tỉ lệ thương tật vĩnh viễn 65%.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: