Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Bảy 9th, 2011

Trùm lâm tặc là…em trai Hạt trưởng Kiểm lâm

Posted by hoangtran204 trên 09/07/2011

Ở thành phố Bình Dương:  Công an và bọn cướp cùng một phe,

Ở trong rừng Quãng Ninh, miền Bắc:  Trùm lâm tặc là…em trai Hạt trưởng Kiểm lâm

Nguồn báo  TiềnPhong

08/07/2011

Về nơi lâm tặc lộng hành:

Trùm lâm tặc là…em trai Hạt trưởng Kiểm lâm

> Tàn sát rừng phòng hộ

TP – Việc rừng phòng hộ Long Đại bị tàn phá đã 3 năm nay, người dân ai cũng biết, song những người có trách nhiệm giữ rừng không biết hay làm ngơ? Nhiều người khẳng định, có sự bắt tay, bao che cho lâm tặc phá rừng.

Khu vực rừng bị phá chỉ cách Trạm KSLS Hang Chuồn chừng 7km Khu vực rừng bị phá chỉ cách Trạm KSLS Hang Chuồn chừng 7km.

Không biết hay làm ngơ?

Rừng phòng hộ Long Đại nằm trên địa phận 2 xã Trường Sơn và Trường Xuân, địa điểm phá rừng nằm ở bản Nà Lâm, giáp ranh 2 xã. Để vào hoặc ra khu vực bản Nà Lâm chỉ duy nhất một con đường độc đạo. Con đường này mới được mở cách đây đúng 3 năm khi Làng thanh niên lập nghiệp Trường Xuân thành lập và Cty TNHH Hồng Đức vào khai hoang trồng cao su.

Hàng chục cư dân của làng Trường Xuân và công nhân của Hồng Đức khi được hỏi về lâm tặc đều lắc đầu. Duy chỉ có một nữ công nhân đã luống tuổi rỉ tai PV: “Lâm tặc ở đây gớm lắm chú ơi, không ai dám nói mô. Chú coi, để đưa gỗ ra là họ phải đi qua vườn cao su của bọn tui. Hai đầu vườn đều có cổng gỗ kiên cố rứa mà họ ngang nhiên húc đổ để cho xe chạy qua. Làm căng thì sợ họ trả thù, hai cái cổng ni phải làm đi làm lại không biết mấy lần rồi”.

Trạm Kiểm soát lâm sản (KSLS) Hang Chuồn, thuộc BQL Rừng phòng hộ (BQLRPH) Long Đại nằm ngay trên con đường độc đạo này và chỉ cách địa điểm phá rừng chừng 5km. Ông Dương Công Luyện, Phó Giám đốc BQLRPH Long Đại tức tốc có mặt tại trạm khi được tin báo PV đến làm việc. “Ở đây không có chuyện phá rừng quy mô và nghiêm trọng mà người dân chỉ lén lút vào rừng khai thác thủ công, chặt vài cây gỗ về làm nhà thôi” – ông Luyện nói như đinh đóng cột.

Khi PV đưa ra những bức ảnh chứng minh rừng phòng hộ Long Đại đang bị tàn phá nặng nề, ông Luyện lại kêu khó: “Nói thật với anh, rừng thì rộng mà quân số của ban thì ít nên không thể nắm hết được, có chi anh em thông cảm, tạo điều kiện cho ban với. Ban cũng thường xuyên chỉ đạo, giám sát anh em nhưng đôi lúc cũng có gỗ lọt qua trạm”.

Được biết, khi được báo về vụ phá rừng ở Nà Lâm, BQLRPH Long Đại đã truy quét và thu gom được hơn 5m3 gỗ của lâm tặc để lại. Trong đó, bao gồm cả số gỗ trên một chiếc xe của lâm tặc bị lật, nhưng chỉ thu gỗ mà không thu xe. Đặc biệt có nguồn tin cho rằng, BQLRPH Long Đại đã thuê trâu và xe của lâm tặc để thu gom gỗ với cách ăn chia 50/50 số gỗ thu được.

Trạm KSLS Hang Chuồn nằm trên con đường độc đạo
Trạm KSLS Hang Chuồn nằm trên con đường độc đạo.

“Dư luận nói bậy đó”

Một số người dân Nà Lâm cho biết, chủ chòm trong vụ phá rừng phòng hộ Long Đại là người có tên Vinh, em trai Hạt trưởng Kiểm lâm huyện Quảng Ninh – ông Võ Văn Thanh. Chị Hồ Thị Phúc (SN 1975, ở bản Nà Lâm) cho biết, cách đây 3 năm ông Vinh vào Nà Lâm quản lí vườn bạch đàn cho ông Thanh. Ông Vinh đã cưới chị Phúc, dù lúc đó ông Vinh đã có vợ ở quê Quảng Trạch. Khi cưới được chị rồi ông Vinh vào ra làm quen với dân bản và bắt đầu tổ chức đưa người vào khai thác gỗ lậu cho đến nay. “Con người ấy (chỉ ông Vinh – PV) bạc tình, bạc nghĩa lắm. Khi mới vào lạ nước, lạ cái thì phỉnh phờ lấy em làm vợ, khi làm ăn giàu có rồi là hắt hủi em” – chị Phúc nói.

Khi được hỏi về ông Vinh, ông Võ Văn Thanh cho rằng: Em trai ông chỉ vào Nà Lâm để trông giữ vườn bạch đàn, chứ không có chuyện phá rừng. Sau khi vườn bạch đàn, được Làng thanh niên lập nghiệp Trường Xuân đền bù, lấy đất, em trai ông Thanh đã về quê, không ở Nà Lâm nữa. Tuy nhiên, ông Thanh thừa nhận ông Vinh có một chiếc ô tô hiệu IFA đang còn nằm ở Nà Lâm. “Nó mua chiếc xe ấy dùng để chở bạch đàn, chứ không phải chở gỗ lậu như người ta nói. Tôi sao mà bao che cho em mình phá rừng được. Còn có bao nhiêu lực lượng có chức năng bắt gỗ lậu nữa chứ, tôi làm sao mà bao hết được. Dư luận họ nói bậy đó” – Ông Thanh nói.

Tuy nhiên, theo tìm hiểu của PV Tiền Phong, vườn bạch đàn của ông Thanh và em trai đang còn nhỏ, chưa hề khai thác và nay do Làng Thanh niên lập nghiệp Trường Xuân quản lý. Chiếc ô tô của ông Vinh chưa một lần chở bạch đàn như ông Thanh nói, mà chuyên chở gỗ lậu.

Con đường bị hằn sâu do lâm tặc dùng ô tô chở gỗ lậu
Con đường bị hằn sâu do lâm tặc dùng ô tô chở gỗ lậu .

“Chính em trai ông Hạt trưởng phá rừng”

Thượng tá Đặng Huy Chương – Chính trị viên Đồn Biên phòng 597 – Làng Mô cho biết: Mặc dù bản Nà Lâm nằm cách đồn chỉ vài km nhưng do núi non cách trở nên muốn đến đó phải đi vòng mất hơn 40km. Việc phá rừng ở Nà Lâm, Đồn biết từ lâu và đã nhiều lần báo cho BQLRPH để có biện pháp ngăn chặn. Việc lâm tặc nổ mìn làm đường mới đây là do chiến sỹ của Đồn phát hiện. Đồn đã báo cho phía BQLRPH và yêu cầu cùng phối hợp đẩy đuổi lâm tặc.

Theo thượng tá Chương, đây là vụ phá rừng quy mô lớn nhất từ trước tới nay trên địa bàn Đồn quản lí. “Chủ chòm trong vụ này là ông Vinh em ông Thanh và nhóm người từ xã Xuân Ninh lên. Chúng tôi đã báo cáo lên Biên phòng tỉnh, UBND huyện Quảng Ninh và đang phối hợp với Công an huyện để nắm rõ những đối tượng tham gia. Theo tôi, cần khởi tố vụ án để điều tra, làm rõ đối tượng phá rừng” – thượng tá Chương nói.

Hoàng Nam

——-

Về nơi ‘lâm tặc’ lộng hành

Kỳ 1: Tàn sát rừng phòng hộ

Đăk Lăk: Lâm tặc uy hiếp trụ sở xã ‘đòi’ gỗ lậu

TP – Trong vai người đi tìm trầm hương, doanh nhân tìm đất trồng cao su, PV Tiền Phong đã tận thấy sào huyệt của lâm tặc giữa ngút ngàn rừng sâu ở miền tây Quảng Bình.

PV Tiền Phong bên một cây cổ thụ vừa bị lâm tặc đốn hạ, chưa kịp chuyển đi
PV Tiền Phong bên một cây cổ thụ vừa bị lâm tặc đốn hạ, chưa kịp chuyển đi.

Lâm tặc ngang nhiên dùng mìn để phá đá mở đường, bắc cầu… ngay trong rừng phòng hộ. Hàng trăm mét khối gỗ được lâm tặc đưa ra khỏi rừng bằng con đường này.

Nổ mìn phá đá, làm đường

Một người mang theo xấp ảnh, sơ đồ nơi rừng đang bị phá, lặn lội cả mấy chục cây số về TP Đồng Hới tìm gặp PV Tiền Phong: “Nhà báo mà không vào cuộc vụ này thì rừng phòng hộ Long Đại sẽ không còn một cây gỗ để ngắm, họ đang bắt tay nhau phá rừng”.

Trước khi chia tay, người này cho biết thêm, các cơ quan chức năng của huyện Quảng Ninh đã biết vụ này nhưng họ đang muốn ém nhẹm vì tính chất quá nghiêm trọng và liên quan nhiều quan chức địa phương (?!).

Trong vai những người đi tìm đất để trồng cao su, PV Tiền Phong tìm về bản Nà Lâm (xã Trường Xuân, huyện Quảng Ninh) – nơi người kia cho biết, rừng đang bị tàn phá nghiêm trọng. Vào được khu vực này, chỉ duy nhất một con đường độc đạo nối từ đường Hồ Chí Minh, đi qua trung tâm xã Trường Xuân, Làng thanh niên lập nghiệp Trường Xuân, vườn trồng cao su của Cty TNHH Hồng Đức, với chiều dài hơn 20km.

Vừa vượt qua vườn cao su của Cty Hồng Đức, PV bắt gặp một người đàn ông chừng 45 tuổi, đang chăn hơn chục con trâu. Người này cho biết tên Lâm, ở xã Xuân Ninh, được đầu nậu thuê lên đây đốn gỗ mấy năm nay.

“Mấy bữa ni động nên anh em rút hết. Tui được giao ở lại chăn trâu để chờ tình hình lắng xuống” – Ông Lâm nói. Ông Lâm còn khoe, đàn trâu của ông có 18 con, giá mỗi con 25 triệu đồng, được đầu nậu gỗ tậu về.

Theo sơ đồ được cung cấp, phía bắc bãi thả trâu của lâm tặc là con đường vận chuyển gỗ. Lâm tặc ngang nhiên dùng mìn phá đá, khai thông một con đường dài chừng 3km. Ngay đầu con đường xuất hiện nhiều vết chân trâu, vệt gỗ trượt trên nền đất.

Những gốc cây to bị chặt sát gốc nằm nhan nhản hai bên đường. Cách cửa rừng chừng 300m, chúng tôi gặp một con dốc khá cao và quanh co, hai bên sườn đá dựng đứng. Nhiều phiến đá to được bẫy lao xuống vực minh chứng cho những vụ nổ mà lâm tặc từng gây ra ở đây.

Ngay phía sau con dốc là dấu vết của 2 lán trại lâm tặc còn để lại, xoong nồi, vật dụng cá nhân nằm ngổn ngang. Ở đây là một khu rừng khá bằng phẳng, chủ yếu chuối rừng và cây cổ thụ, nhiều cây có đường kính lên đến vài ba mét.

Theo quan sát của PV, có vẻ lâm tặc khai thác theo dạng đơn đặt hàng, chỉ tập trung chặt một loại cây. Phần lớn những gốc cây mà lâm tặc cắt gốc bằng cưa máy có đường kính từ 70cm đến vài mét. Dọc theo con đường lâm tặc mở, chúng tôi đếm được trên 50 gốc cây như thế bị đốn hạ còn ứa nhựa.

Con dốc được lâm tặc dùng mìn xuyên thủng
Con dốc được lâm tặc dùng mìn xuyên thủng .

Dân bản kêu không thấu

Bản Nà Lâm có hơn 10 nóc nhà và 42 nhân khẩu nằm ngay cửa rừng. Già làng Hồ Xe cho biết: Lâm tặc vào phá rừng ở đây chừng 3 năm nay và cũng chừng ấy thời gian ông đi gõ cửa các cơ quan chức năng của huyện Quảng Ninh (bằng miệng có, bằng đơn cũng có), nhưng không ai quan tâm.

Cuộc sống của dân bản bị đảo lộn từ khi lâm tặc xuất hiện. Hoa màu bị bầy trâu kéo của lâm tặc tàn phá, bản từng cử người ra canh giữ nhưng không thành vì bầy trâu rất hung dữ, sẵn sàng tấn công người lạ…

Già làng Hồ Xe khẳng định, lâm tặc đưa vào đây 18 con trâu kéo, 1 xe IFA và hai xe công nông đầu ngang. Ít nhất mỗi ngày có 2 xe chở đầy gỗ ra khỏi bản. “Dân bản bất bình nên cử già đi kiện. Không tính hết đã mấy lần già về xã, về huyện phản ánh nhưng không có ai tin lời già.

Sức già thì có hạn nên không đi tỉnh và đi T.Ư được. Rừng đây là rừng phòng hộ không chỉ cho dân bản mà cả xã, cả huyện ni, họ phá như rứa rồi dân bản phải gánh hết sự trừng phạt của thần rừng, thần núi thôi” – già làng Hồ Xe nói.

Khi được biết ở những gốc cây bị chặt hạ có ghi nguyên nhân là do người dân tộc chặt, già làng Hồ Xe bức xúc: “Cả bản chỉ có 42 con người mà toàn là đàn bà trẻ con, sức mô mà đi chặt gỗ? Già biết họ đã bắt tay với nhau cho lâm tặc phá rừng, vì rứa mà già này kiện không thấu. Họ ghi rứa là để đổ tội cho dân bản, mà tránh tội cho lâm tặc đó”.

Hoàng Nam

——–

20/06/2011

Đăk Lăk: Lâm tặc uy hiếp trụ sở xã ‘đòi’ gỗ lậu

TP – Tin từ Hạt kiểm lâm Ea H’Leo cho biết: Tối 17, rạng sáng 18-6, lực lượng kiểm lâm huyện Ea H’leo bắt quả tang 3 xe máy cày đang vận chuyển gỗ trái phép trên địa bàn xã Ea Wi với tổng khối lượng 8 phách (gỗ dầu).

Số gỗ này ban đầu được xác định là của một đối tượng tên là Y Rúi (ở xã Ea Ral, huyện Ea H’leo). Được sự hỗ trợ của lực lượng công an, xã đội…, kiểm lâm đã đưa toàn bộ phương tiện và tang vật về UBND xã Ea Wi để xử lý.

Tuy nhiên, trong khi lực lượng chức năng đang đo đếm khối lượng gỗ, bất ngờ có khoảng 40 thanh niên mang theo gậy gộc kéo đến UBND xã Ea Wi la lối, chửi bới đập phá xe (phương tiện vi phạm) và đổ xăng lên xe hăm dọa là sẽ đốt nếu như không được thả xe. Lực lượng chức năng đành phải cho nhóm người này mang xe về, riêng số gỗ hiện vẫn đang được tạm giữ.

Trước đó, rạng sáng 16-6, trên địa bàn xã Ea Wi, lực lượng kiểm lâm huyện Ea H’leo cũng đã bắt được 2 xe máy cày chở gỗ lậu của một đối tượng tên là Y Soan. Sau khi bắt giữ, các đối tượng vi phạm cũng đã huy động thanh niên cả buôn Tùng Thăng vào gây rối tại UBND xã Ea Wi, lấy được cả xe và gỗ về.

Vạn Tiếp

Advertisements

Posted in Moi Truong bi O nhiem, Pháp Luật | Leave a Comment »

Một bài tường thuật tuyệt vời của một nữ lưu…

Posted by hoangtran204 trên 09/07/2011

Thật là thú vị khi đọc bài tường thuật của Luật sư Lê thị  Công Nhân. Chị ghi lại một cách hóm hỉnh câu chuyện ông công an khu vực đến nhà vào buổi tối thứ Năm 7-7-2011 để tuyên truyền vận động ngăn cản chồng của chị, là anh Ngô Quyền, không nên đi biểu tình vào chủ nhật sắp tới. Cuộc đối thoại rất hào hứng về một vấn đề thời sự giữa một công an đại diện cho quan điểm của chính quyền của đảng CSVN và của một luật sư đấu tranh cho nhân quyền.
Thoạt đầu, người đọc chuyện tưởng là chị sẽ tường thuật lại vụ đi biểu tình của anh chồng và rồi công an đến nhà đe dọa như đã xẩy ra với bao nhiêu người khác. Nhưng hóa ra là ông công an nầy đã bị rơi vào tình cảnh bối rối một cách thảm hại. Và càng đọc, ta càng bị cuốn hút theo câu chuyện vì tác giả viết rất hài hước, các câu đối đáp của tác giả rất là thẳng thắn, không kiêng dè và sợ hải ông công an khu vực. Đặc biệt cách dùng chữ của tác giả rất chính xác mà dễ hiểu, cách lập luận đơn giản nhưng sắc bén. Qua câu chuyện nầy, đọc giả thấy ngay quan điểm của chính quyền về vấn đề nầy khó lòng mà thuyết phục được ai, ngoài trừ một số các đảng viên vâng lời một cách tuyệt đối. Chứng cớ là bản thân của ông công an dù nghe lệnh đến nhà chỉ CN để cấm không cho chồng chị đi biểu tình, nhưng rồi ông ta bị đuối lý mà không thể nào cải lại được.
Khi một người phụ nữ đáng kính đã vượt qua được thử thách, bị tù đày đã quả quyết rằng chế độ độc tài nầy sẽ sớm sụp đổ, ta thấy niềm tin ấy càng vững chắc hơn bao giờ hết. Qua bài nầy, ta còn thấy được một người sắp làm mẹ mà hàng ngày, hàng tuần vẫn luôn ưu tư với vận mạng của đất nước, và bất cứ khi nào cũng muốn đấu tranh với chính quyền CS để lấy lại quyền của con người.
Trong tương lai, sau khi đảng CSVN không còn cầm quyền nữa, và rồi chương trình giáo dục được cải tổ, thì bài nầy rất  xứng đáng được đưa vào sách giáo khoa cho các em sinh viên học sinh học tập để biết quan điểm của đảng và nhà nước ra sao, và các đảng viên cao cấp của đảng CSVN lệ thuộc và sợ hải  TQ đến cở nào.
Mời các bạn đọc:

Chồng tôi đi biểu tình

Tác giả: Lê Thị Công Nhân

Lê Thị Công Nhân cùng chồng (anh Ngô Quyền)

Chuyện chồng tôi đi biểu tình cũng chẳng có gì nhiều mà kể ngoài việc hắn cứ vui vẻ khấp khởi cách kỳ lạ như con nít vào những ngày Chúa nhật vừa qua.

Ba ngày Chúa Nhật 5 tháng 6, 12 tháng 6, 19 tháng 6 hắn đều đi biểu tình, tôi thì bầu bí bí bầu sang tháng thứ 6, trời nóng bức khủng khiếp, không có người chở đi nhà thờ, đi taxi vừa tốn tiền lại vừa say xe nên ở nhà. Tôi bảo (hắn) dù không khí có nóng bỏng sôi nổi đến mấy thì cũng chỉ đi đến trưa là phải về nhà ăn cơm, nghỉ  ngơi đảm bảo sức khỏe lần sau còn đi tiếp, và vấn đề là nếu về nhà được vào buổi trưa thì có nghĩa chưa bị mật vụ bắt đi mất. Thế là bỗng dưng tôi lại được 3 ngày Chúa nhật hồi hộp gần chết, nhìn thấy chồng mặt đen thui lui, mồ hôi mồ kê đầm đìa về đến nhà ăn cơm trưa trong lòng thật vui mừng và hạnh phúc!

Tôi nói với hắn “U thật là sung sướng! Dù 37 tuổi mới được đi biểu tình lần đầu trong cuộc đời! Thế là hơn em rồi”

Ba ngày Chúa nhật không đi nhà thờ vậy mà vợ chồng tôi đã được các “thế lực thù địch” là mật vụ đội lốt con chiên ở nhà thờ tung tin là “Vợ chồng Nhân- Quyền chửi nhau như mổ bò, bỏ nhau rồi. Thằng Quyền cuỗm của con Công Nhân 10.000 usd rồi trốn mất tăm.” (Gớm quá!!!) rồi thì “Công Nhân đẻ rồi, con trai, có bầu từ hè năm ngoái cơ mà.” (Ối giời ạ! Được thế thì cũng tốt vì như thực tại bây giờ mang bầu trong suốt mùa hè đến tháng cuối tháng 10 mới sinh thì quả là mệt mỏi vô cùng, mà siêu âm lại là con gái nhé!).

Đến hôm biểu tình lần thứ 4 Chúa nhật 26/6 thì hai vợ chồng quyết định đi nhà thờ. Đến nhà thờ nhiều người hỏi thăm là tháng vừa rồi nghỉ sinh con à (!?) người thì hỏi thăm mọi việc vẫn ổn chứ. Ôi chao! Thật là rắc rối làm sao chồng tôi đi biểu tình!

Đến hôm biểu tình lần thứ 5 Chúa nhật 3/7 chồng mình lại tranh thủ tan lễ nhà thờ sớm tiếp tục tham gia biểu tình, lại gặp các chú các bác, có cả bác Gió, anh em cười hớn hở bắt tay nhau.

Nhưng chuyện kinh dị thật sự chỉ bắt đầu xảy đến vào tối nay, thứ 5 ngày 7-7-2011. Chuyện là thế này,

Mẹ tôi và chồng tôi đi học đào tạo Vision là mạng lưới kinh doanh đa cấp thực phẩm chức năng từ 6.30h tối. Tôi ở nhà nấu cơm, 8h tối mà trời nóng như chảo rang, không khí hầm hập lại đứng nấu ăn trong bếp mồ hôi ròng ròng tóc tai dựng ngược. Tôi thấy ngạt thở ! Bỗng dưng ông cảnh sát khu vực Nguyễn Xuân Sơn tự động mở cổng đi vào.

Tôi quay ra hơi khó chịu vì sự tự tiện của ông này, nhưng vẫn nói “Chào chú! Có việc gì vậy ạ?” ông ta nói mẹ có nhà không, tôi bảo không, lại hỏi “Quyền có nhà không?” tôi bảo “ Không ạ. Có việc gì chú cứ nói luôn đi” và không hề có ý cũng như là nói ra lời mời ông ta vào nhà. Ông ta đứng ngay cửa nhìn chăm chăm bộ dạng xấu xí của tôi một lúc rồi với vẻ mặt vừa cười vừa mếu vừa trơ, tự bỏ giày ra định vào nhà.

Tôi đứng ngay cửa ngăn lại (bếp nhà tôi ở ngay cửa ra vào nhà) nói thẳng “Này cháu không mời chú vào nhà đâu, có việc gì chú cứ nói luôn đi, cháu đang bận nấu bếp, nóng kinh khủng, với lại cháu không tiếp công an.” Ông ta vẫn giữ bộ mặt kỳ quái của mình và cứ thế đi thẳng vào nhà ngồi vào ghế như đúng rồi! (ý là cứ như được mời vậy).

Tôi bực mình quá đi theo vào nhà, bật cái quạt lên quay thẳng vào người ông ta vì thấy mồ hôi chảy thành dòng trên mặt và trán của cả ông ta và tôi. Tôi nói “Có việc gì chú nói nhanh lên.”

Ông ta tỏ vẻ quan trọng đủng đỉnh nói “Tất nhiên là có vài việc thì tôi mới đến. Thứ nhất là báo cho cô ngày mai ra phường trình diện theo quy định. Mà sao dạo này cô không đi trình diện ?”

Tôi ngạc nhiên nghĩ hình như ông này cũng chả để tâm gì vào việc mình làm, bất đắc dĩ thì phải làm cho xong thôi, tôi bảo “Ôh, hay nhỉ ! Cháu đã bao giờ đi trình diện đâu. Cháu thấy đi trình diện nó cứ thế nào ấy, buồn cười chết đi được. Cái mặt mình thế này tự dưng ra đấy (đồn công an) bảo tôi ra trình diện đây  này.”

Ông ta im lặng không nói gì, tôi thì chạy ra chạy vào xem chảo cá rán có cháy không, ngó nghiêng nhà tắm xem nước hứng dự trữ trong chậu đã đầy chưa.

Chú Sơn-cảnh sát khu vực nét mặt đăm chiêu chọn lựa thời điểm như thể sắp tuyên bố điều gì quan trọng lắm vậy, cuối cùng cũng thốt nên lời “Việc thứ hai tôi muốn nói là tình hình dạo này cậu Quyền xuất hiện hơi nhiều ở khu vực đại sứ quán Trung Quốc. Làm như vậy là không được, không đúng quy định pháp luật, cho nên vì mối bang giao tốt đẹp giữa Việt Nam và Trung Quốc yêu cầu là..là.. cậu Quyền là..là.. không được đến đấy nữa. Mình là công dân làm gì cũng phải theo chỉ đạo của chính quyền.

Có Chúa chứng giám tôi phải kềm chế lắm mới không cười phá lên. Tôi nghĩ “Cái quái gì thế này ? Thỏ răng vâu nhà mình oai ghớm nhỉ!? Có tầm ảnh hưởng đến cả “mối bang giao tốt đẹp giữa Việt Nam và Trung Quốc” cơ đấy.” Mà thế nào là hơi nhiều, hơi ít, hay vừa đủ?

Tôi tức quá, thấy câu chuyện lố bịch và ngang trái quá, nói với ông ta “Chú giỏi thật đấy ! Chú là công an khu vực mà lại biết chuyện chồng cháu đi biểu tình trong khi không một tờ báo, một bản tin, tivi không đưa một lời nào về mấy vụ biểu tình đó (nhắc lại với quý vị là báo đỏ đưa tin về cuộc biểu tình là “cuộc tụ tập của một nhóm người” rồi thì là “một nhóm người đi qua đại sứ quán Trung Quốc”). Mật vụ lại bảo chú đến chứ gì? Chú là cảnh sát khu vực cố mà lo giữ an ninh trật tự khu vực, dạo này phường mình trộm cắp, tệ nạn như rươi ấy. Mà chú thôi ngay cái kiểu vu cho chồng cháu là làm ảnh hưởng đến bang giao giữa Việt nam và Trung Quốc đi nhé, nói thế mà không biết ngượng àh”

Ông ta bảo “Sao cô lại nói là mật vụ bảo tôi?”

Tôi nói “Không phải mật vụ thì là ai? Có đất nước nào, chế độ nào mà người dân đi biểu tình chính quyền lại theo dõi rình mò từng gương mặt từng hình người rồi sai công an đến từng nhà gặp từng người để đe dọa bắt bớ đủ kiểu như xã hội đen để cấm người ta đi biểu tình như vậy không. Chỉ có lũ ma quỷ, bọn quái thai bán nước mới làm như vậy. Nếu cảm thấy mình làm đúng thì cứ việc ra luật ra thông báo cấm biểu tình đi.” Chú Sơn-cảnh sát khu vực chìm trong im lặng.

Được vài giây, ông ta lại nói “Mọi việc đã có nhà nước lo, mình là công dân thì phải tuân theo pháp luật.” Tôi bảo “Vâng. Thế nên cháu cứ tưởng chú đến là để khen tặng anh Quyền nhà cháu cơ đấy. Bọn Tàu mất dạy tàn ác ngang ngược như thế, bắn giết dân mình, đánh phá tàu thuyền của mình, dân đi biểu tình ôn hòa như thế là còn quá hiền, quá ít ỏi đấy, lẽ ra phải khuyến khích họ, mà chú có biết chuyện bọn Tàu nó làm như thế không, hay là lại chẳng biết gì?

Ông ta không trả lời mà cứ khăng khăng “Nhưng biểu tình như thế là mất trật tự, ảnh hưởng đến ngoại giao?

Tôi muốn phát khùng với cái đầu quả nho của ông này, tôi nói “Mất trật tự là thế nào, biểu tình ôn hòa như thế còn muốn thế nào nữa, ngoại giao là ngoại giao biểu tình là biểu tình, hai cái đó chẳng ảnh hưởng ngáng trở gì đến nhau cả. Mà chú có biết mình đang nói gì không đấy? Sống trên đời phải biết nhục, phải có lòng tự trọng chứ. Tàu nó làm như thế mà ngồi yên ở xó nhà rồi gào lên là tôi yêu nước mà được à. Rồi đợi khi  nào đảng và nhà nước cho phép biểu tình thì mới đi biểu tình à. Mà chú có biết biểu tình là nhân quyền cơ bản của mọi người không, được quy định to tướng trong hiến pháp đấy. Chú là công an mà ăn nói bậy bạ thế à. Cháu nói thật là không thể tôn trọng tư cách công an của chú được.

Tôi nói tiếp “Thôi được rồi, thế này nhá, cứ cho là chú mê tít đảng cộng sản đi, đợi khi nào nó bảo đi biểu tình thì mới đi. Mà suy cho cùng cũng chẳng ai bắt chú đi biểu tình cả, nên chú không đi thì tuỳ chú, còn chồng cháu đi thì kệ hắn, chú không ủng hộ thì thôi đừng có mà làm điều quái đản như thế này.

Ông ta im thin thít !

Chú Sơn-cảnh sát khu vực xuống giọng “Thì tôi có nói là cấm đi biểu tình đâu, nhưng phải có sự chỉ đạo và cho phép của nhà nước. Với lại khu vực đại sứ quán Trung Quốc là mình không được qua lại làm mất trật tự.

Đến đoạn này thì đúng là hết chịu nổi, tôi nói to tiếng “Này, này, chú  nói bậy vừa thôi nhá. Phố Hoàng Diệu là của bọn Tàu à mà không được qua lại, mà cứ giả dụ là cấm người Việt nam qua lại đó đi thì chú về bảo chính quyền là đặt biển “Cấm người qua lại” hoặc “Cấm người Việt nam qua lại” rồi hẵng đến đây nói chuyện tiếp. Chú có biết 4 người dân ở đấy thì chỉ có 1 người là dân đi biểu tình thật thôi, 3 người còn lại là mật vụ, công an các kiểu. Cháu nói thế là còn ít đây, người ta còn tính là 1/5 cơ. Có cái chính quyền nào quái thai thối tha nào như thế không. Mà chú có biết các làng Tàu ở trên Tây Nguyên nó đặt cả biển cấm người Việt to tướng đấy. Chú có thấy nhục không. Cháu thì thấy nhục lắm, nhục ơi là nhục !”

Bỗng dưng chú Sơn-cảnh sát khu vực rút từ trong chiếc cặp đen ra một xấp giấy với cây bút bi và bắt đầu dòng chữ mị dân trơ tráo “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam, Độc lập-Tự do-Hạnh Phúc” , tôi hơi ngạc nhiên, nói “Chú lập biên bản đấy à, lập biên bản việc gì vậy?”

Ông ta bảo “Ờh, thì đấy là việc của tôi.”

Tôi nói “Vâng. Cháu không ký cọt gì đâu đấy nhé, trừ khi chú viết nguyên văn tất cả những gì mà cháu và chú nói, cháu sẽ ký ngay. Nếu không thì tự viết tự ký.” Tôi nói thêm “Àh, mà chú có máy ghi âm không vậy ? Chú bảo họ trang bị cho máy ghi âm thì tốt quá, cháu rất thích nếu chú có máy ghi âm, sau này mà minh bạch hồ sơ đàn áp dân chủ thì hay lắm đấy.” Ông ta chối phắt “Tôi làm gì có máy ghi âm.”

Có vẻ như không còn gì để nói và cũng chẳng muốn nghe thêm gì nữa, ông ta đổi đề tài trong khi vẫn tiếp tục viết viết cái gì đó “Mà sao cô lại bảo là tôi nói bậy, tôi nói gì mà cô bảo là tôi nói bậy ?”

Tôi nói “ Chú nói như vậy mà không phải là nói bậy à ? Nói bậy là ý tôi nói chú nói tầm bậy tầm bạ, không biết mình đang nói gì, chứ không phải nói tục chửi bậy. Mà chú nói ít thôi, xong nhiệm vụ rồi mời chú về cho, mật vụ mà hỏi cháu để xác minh xem chú làm tròn nhiệm vụ chưa thì chú cứ yên tâm, cháu thật thà lắm, có gì nói nấy. Cháu khuyên chú là nên chuẩn bị cho tương lai của mình, cái chế độ quái thai thối tha này cùng lắm là vơ vét được 4 hay 5 năm nữa thôi. Đến lúc đó chú cháu mình gặp nhau chú lại ngượng chết, bụng bảo dạ “Eo ôi, xấu hổ quá, ngày trước bọn mật vụ cứ bắt mình phải gặp con bé này rồi nói liên thiên bát đảo, tầm bậy tầm bạ, giờ chỉ mong nó quên đi cho.” Nên từ giờ đến lúc nó sụp đổ thì bọn mật vụ mù quáng cố mà bảo vệ chế độ độc tài để tâng công còn cảnh sát công khai minh bạch như chú đừng có dại dột mà theo bọn nó, kẻo hối không kịp”.

Ồng ta tròn xoe mắt nhìn tôi chẳng nói câu gì. Tôi nói tiếp “Àh, chắc chú biết phong trào cách mạng dân chủ lật đổ độc tài ở Ai Cập, Tunisia , Lybia v..v.. việc đầu tiên sau khi lật đổ độc tài là giải tán bọn mật vụ và ngay lập tức truy cứu tội ác của bọn chúng dưới thời độc tài. Báo đỏ đưa tin đấy nhá. Nước mình rồi cũng vậy thôi, nhưng e rằng dân chúng nước mình còn căm thù công an và mật vụ hơn cả ở những nước ấy nữa đó.

Nghĩ ngợi một lúc, có vẻ như quyết định ra về, chú Sơn-cảnh sát khu vực cố gắng kết thúc nhiệm vụ của mình bằng việc nhắc lại lệnh của mật vụ “Tóm lại là hôm nay tôi đến đây nhưng vì nhà mình đi vắng nên yêu cầu cô truyền đạt với anh Quyền là yêu cầu anh Quyền không được đến khu vực đại sứ quán Trung Quốc nữa. Tôi cũng chỉ là người truyền đạt lại thế thôi.

Tôi đáp “Vâng. Dù sao thì cũng phải nói rằng hôm nay chú thật là lịch sự, vì những người bạn biểu tình cùng chồng cháu còn bị bắt qua đêm, thẩm vấn đe dọa đủ kiểu, nhiều người trong Sài Gòn còn bị đánh đập bắt giam. Thế nên chồng cháu mới bị mật vụ cảnh cáo như thế này là còn quá nhẹ nhàng lịch sự. Thế đấy, cháu thấy chính quyền Việt Nam giờ quá đốn mạt, quái thai, chẳng lẽ chú không thấy điều đó?

Ông ta cố nói thêm “Tôi không nói là cảnh cáo cậu Quyền mà chỉ truyền đạt là yêu cầu không được tham gia biểu tình nữa thôi.” Tôi đáp “Chú yên tâm, cháu sẽ truyền đạt nguyên văn. Còn nội dung mà chú nói thì chính nó là sự cảnh cáo của mật vụ đấy, khó mà có thể hiểu khác được. Chính quyền và mật vụ sẽ phải trả giá về điều này, rồi chú xem. Mà chú cứ bình tĩnh, yên tâm làm tốt việc của mình, chú là cảnh sát công khai cơ mà, có phải là mật vụ đâu mà nhiệt tình thế.” và ông ta ra về.

Gần 10h tối thì mẹ và chồng tôi về, tôi kể việc ông Sơn đến nhà và nguyên văn cuộc đối thoại. Chồng tôi bảo “Hèn gì, ông ta gọi cho anh suốt cả buổi tối, lại còn yêu cầu ra đồn công an gặp ông ta dù có về muộn, nhưng anh từ chối, anh bảo “Anh sợ ra đồn công an lắm, nhất là buổi tối, bao nhiêu người dân bị công an gọi lên đồn làm việc rồi chết ở đấy luôn, ghê lắm!” Chồng tôi đã từng nói điều này vài lần với công an trong lúc chờ tôi được thả khi tôi bị mật vụ bắt giữ nhiều lần trước đây.

Chồng tôi nói “Tuần này lại đi biểu tình.”

Má tôi bảo “Sao con không bảo chú Sơn đi biểu tình luôn cho vui, thể hiện lòng yêu nước, bảo ông ấy yên tâm là hoàn toàn đúng pháp luật.”

Tôi đáp “Vâng. Lần sau con sẽ bảo ông ấy đi, biết đâu lại đi.”

Bài do Lê Thị Công Nhân gửi tới

© Đàn Chim Việt

Polls

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Dân Chủ và Nhân Quyền | Leave a Comment »