Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Bảy 1st, 2011

Không thể cứ tiếp tục quyết định thay cho nhân dân!

Posted by hoangtran204 trên 01/07/2011

“Người dân từ lâu đã được “khuyên răn” rằng: không nên bận tâm đến chính trị, mọi chuyện đã có đảng và nhà nước lo.”

Bất cứ ai đã từng bị công an bắt vì đi biểu tình phản đối hành vi phá hoại và cướp bóc của  Trung Quốc trong vùng lãnh hải của  VN và nếu họ bị công an bắt, thì sẽ được nghe một công an nào đó nói: “đảng và nhà nước biết hết mọi việc, chúng mày đừng lo, đảng và nhà nước ta đã dàn xếp với TQ xong rồi.”

Dẫu ta có nhọc công đi hỏi 10000 công an, 10000 đảng viên hay bộ đội có tham gia vào ĐCSVN thì họ cũng đều phát biểu đúng câu nói trên. Tài thật. Sự giáo dục của đảng dành cho đảng viên, công an và bộ đội về bất cứ vấn đề gi đều liên quan tới chính trị thì gần như là lời chúa dạy trong kinh thánh và các giáo dân phải tuyệt đối nghe theo. Đảng viên ĐCSVN gọi sự vâng lời dạy bảo đó là: quán triệt đường lối của đảng và nhà nước.

Và nếu có ai chất vấn phản đối, thì các đảng viên, công an, bộ đội sẽ không cần biết đúng sai, cứ nhảy vào bảo vệ đảng, bắt bớ, đánh đập, bỏ tù người ấy và họ gọi đó là: chấp hành đúng chỉ thị của đảng giao cho.

Các đảng viên ĐCSVN sợ nhất trên đời nầy là bị đảng của họ khai trừ. Đảng kỷ luật họ. Đảng không cho họ sinh hoạt đảng nữa. Ta có cảm tưởng như họ nghĩ rằng “xa đảng, chắc chết”. Ngay cả lực lượng công an đông đảo, hung hăng, tàn bạo đến thế mà cũng trở nên yếu đuối, sợ còn thua cả các cụ già lãnh tiền trợ cấp ở nước ngoài, mà còn phải viết khẩu hiệu dán trước trụ sở với dòng chữ:  “”còn đảng còn mình”. Ta biết ngay: Các đảng viên không còn có tình cảm và tự ý thức được như một người bình thường.

Ta cứ xét những người ngoài đảng (không cần phải là công an, bộ đội, đảng viên) đang ở ngoài miền Bắc, họ trung thành đến mức mất gần như bị thuần hóa. Đọc các tác phẩm do nhiều nhà văn miền  bắc viết, chúng ta rút ra được kết luận rằng: Chính phủ chỉ cần cấp cho công nhân viên căn nhà nhỏ, thậm chí là một phòng 20-40 mét, 4 người ở, thì chính họ tự coi như cuộc đời của họ đã tạm ổn.  Và từ đây xin đảng cứ yên tâm, dẫu cho kẹo, suốt phần đời còn lại của họ, họ cũng sẽ  không dám nói ngược lại với ý đảng. Thậm chí nếu người nầy được ra nước ngoài đi du lịch, họ cũng chẳng dám hó hé nói ngược ý đảng, dẫu họ biết rằng đảng ở cách xa họ hàng chục vạn dặm đường. Họ cứ làm như đảng có tai mắt ở khắp nơi, sẽ nghe tất cả mọi lời nói của họ, rồi sẽ phạt!

Xây dựng các hình tượng, tuyên truyền và tôn thờ lãnh tụ, bắt buột mọi người phải vâng lời, bỏ tù bất cứ ai nói ngược với ý đảng, tự cho mình là đúng, tự đặt các đảng viên của đảng lên vị trí lãnh đạo, che dấu những thất bại, làm hết mọi quyết định mà không cần cho dân chúng biết…là nguyên nhân gây ra sự nghèo đói, suy đồi giáo dục, thất bại kinh tế, bế tắc về ngoại giao quốc tế, bị cô lập hiên nay. Đảng là nguyên nhân của các thất bại đau đớn gây các thiệt hại vô cùng to lớn cho đất nước  VN…đã được đạo diễn Song Chi tường thuật trong bài dưới đây.

Không thể cứ tiếp tục quyết định thay cho nhân dân!

 

Song Chi
Đạo Diễn


 


Từ trước đến nay, các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN luôn luôn hành xử như thể đất nước VN là “tài sản” riêng của đảng, hơn thế nữa, là của một nhóm những người giữ vị trí cao nhất-ta thường gọi là 14 ông vua tập thể trong Bộ chính trị.

 

Người dân từ lâu đã được “khuyên răn” rằng: không nên bận tâm đến chính trị, mọi chuyện đã có đảng và nhà nước lo.

Trước tất cả mọi vấn đề có liên quan đến vận mệnh đất nước, dân tộc, nhà cầm quyền giấu nhẹm thông tin với nhân dân, lẳng lặng và tùy tiện quyết định. Thời buổi này thì thông tin cũng khó mà giữ kín được mãi, nhưng nếu sau đó, người dân có tình cờ biết được điều gì thì cũng là “sự đã rồi”.

Như cái chuyện công hàm năm 1958 của ông cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, mãi sau này người dân mới được biết nội dung của nó, nhưng nhà nước thì vẫn lặng không có một lời giải thích. Thậm chí, khi Trung Quốc sử dụng công hàm này để bắt bẻ phía VN đã công nhận chủ quyền của họ trên biển Đông mà họ gọi là biển Hoa Nam, bao gồm cả các hòn đảo Hoàng Sa-Trường Sa như là một bộ phận thuộc lãnh thổ quốc gia của TQ, bây giờ lại “trở mặt”, đổi ý, Hà Nội cũng cứ nhất mực im lặng, coi như không nghe không thấy.

Các Hiệp ước biên giới trên đất liền được ký kết năm 1999 và Hiệp định phân định Vịnh Bắc bộ VN-TQ năm 2000 nội dung ra sao, nhà nước VN đã nhân nhượng và chịu thiệt thòi quá nhiều cho phía Trung Quốc như thế nào, chúng ta đã mất chính xác bao nhiêu kilomet vuông đất, bao nhiêu dặm trên biển…nhân dân hoàn toàn không biết. Chỉ biết rằng những cái gì có thể nhìn thấy bằng mắt thường như toàn bộ Ải Nam Quan, phần chính thác Bản Giốc hay Cao điểm 1509 thuộc xã Thanh Thủy, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang (bây giờ Tàu gọi là Lão Sơn)…nay không còn thuộc về VN nữa!

Thác Bản Giốc đẹp tuyệt vời, nay VN chỉ còn sở hữu phần thác phụ và một nửa thác chính, TQ sở hữu một nửa thác chinh. Ảnh: panoramio.com

Vụ bauxite Tây Nguyên cũng vậy, một mình ông Tổng Nông Đức Mạnh qua mặt cả Bộ chính trị, cam kết với Trung Quốc. Sau đó cả bộ sậu 14 ông vua cứ thế mà thông qua dự án này, mặc cho sự phản đối của hàng trăm hàng ngàn nhân sĩ, trí thức, nhà khoa học cũng như sự không đồng tình của đông đảo người dân.

Có thể kể ra hàng hà sa số những ví dụ để thấy rằng đất nước này không phải thuộc về của chung của 90 triệu người dân VN đang sống ở trong và ngoài nước, mà chỉ thuộc về họ-các thế hệ lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN, cùng với những ông quan to quan nhỏ trong bộ máy nhà nước từ trên xuống dưới. Nên họ muốn làm gì thì làm.

Còn hơn cả vua quan thời phong kiến.

Nhân dân thì liên tục bị lừa.

Gần đây, biển Đông lại dậy sóng bởi cách hành xử ngang ngược, hiếu chiến của Trung Quốc. Phản ứng của nhà nước VN được dư luận đánh giá là có vẻ cứng rắn hơn từ trước đến nay, nhưng vẫn có những sự mập mờ khó hiểu, tiền hậu bất nhất khiến người dân không thật sự an tâm.

Một mặt, báo chí trong và ngoài nước vẫn tiếp tục lên án, chỉ trích những hành động của nhà cầm quyền Trung Quốc. Người dân đã xuống đường phản đối TQ và vẫn tiếp tục kêu gọi xuống đường. Các học giả VN vẫn tiếp tục lên tiếng bày tỏ quan điểm về chủ quyền của VN trên biển Đông tại những cuộc hội thảo quốc tế. Một số nhân vật cao cấp trong hàng ngũ lãnh đạo của Đảng kể cả ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng cam kết sẽ làm tất cả để bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ lãnh hải của VN. Hải quân VN thì tuyên bố tập trận bắn đạn thật. Lại có cả Nghị định 42/2011/NĐ-CP về việc “Các trường hợp được miễn gọi nhập ngũ trong thời chiến” có hiệu lực thi hành từ ngày 1/8/2011. Cứ như thể có chiến tranh đến nơi. VN cũng lên tiếng kêu gọi sự giúp đỡ của quốc tế, kể cả Hoa Kỳ, để làm giảm những căng thẳng, xung đột trên biển Đông. Cứ như thể, nhà nước VN cũng đồng lòng quyết tâm cùng với nhân dân, bảo vệ đất nước!

Nhưng bên cạnh đó, ngay lập tức lại có những hành động ngược lại.

Ngay giữa những ngày tình hình đang “nóng” nhất do tàu hải giám TQ ngang nhiên cắt cáp tàu Bình Minh 2 của VN, ông Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải liền chỉ đạo các cơ quan liên quan của thành phố khẩn trương “triển khai Dự án tổng thể xây dựng Cung hữu nghị Việt – Trung tại xã Mễ Trì, huyện Từ Liêm, thành phố Hà Nội….” Dự án này “do Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam chủ trì, xây dựng từ nguồn vốn viện trợ không hoàn lại 200 triệu nhân dân tệ (hơn 30 triệu USD) của Chính phủ Trung Quốc và một phần ngân sách của Việt Nam…” (Theo VNMedia).

Ngày 5.6, khi hàng trăm người ở Hà Nội và hàng ngàn ngưởi ở Sài Gòn nồng nhiệt xuống đường biểu tình phản đối những hành động hung hăng của nhà cầm quyền Trung Quốc, tất cả các diễn đàn độc lập, báo chí của người Việt ở hải ngoại và nước ngoài đều đưa tin, hình đầy đủ, thậm chí có cả video clip minh họa…Thì TTXVN lại đưa tin là “có một số ít người đã tự phát tụ tập, đi ngang qua Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và Tổng Lãnh sự quán Trung Quốc ở TP.HCM….Những người này tụ tập một cách trật tự, bày tỏ thái độ một cách ôn hòa, và sau khi được các đoàn thể, các cơ quan chức năng của Việt Nam giải thích, họ đã tự giải tán, ra về.” Đơn giản chỉ nhằm xoa dịu Trung Quốc, sợ TQ “mích lòng”!

Và những cuộc biểu tình sau đó đã có những hành vi bắt bớ, đàn áp diễn ra. Nhất là tại Sài Gòn. Các nghệ sĩ, trí thức, bloggers đã có mặt trong buổi biểu tình ngày 5.6 hoặc đã từng có những hành động tương tự vào năm 2007, đều bị bao vây, cô lập và ngăn chặn để họ không thể có mặt cùng các sinh viên, quần chúng!

Ngày 9.6, trong khi tàu TQ vẫn đang rượt đuổi, cướp tài sản của ngư dân VN, khi người dân vẫn đang sôi sục uất ức thì Đoàn Mặt trận Tổ quốc Việt Nam-tổ chức được gọi là của dân-lại đi thăm Trung Quốc. TTXVN đưa tin, thay mặt đoàn, “Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Trần Hoàng Thám khẳng định Việt Nam rất coi trọng mối quan hệ với Trung Quốc, đồng thời hy vọng hai bên sẽ kế thừa và phát huy tình cảm hữu nghị mà các lãnh đạo tiền bối nước đã dày công vun đắp, đưa quan hệ hợp tác Việt Nam-Trung Quốc phát triển lên tầm cao mới.”!

Chiều 18.6, hai tàu hải quân VN lại cùng với tàu của Hải quân Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc tham gia chuyến tuần tra liên hợp trên vùng biển vịnh Bắc Bộ!

Cùng lúc, báo chí TQ vẫn tiếp tục cao giọng “mắng mỏ” VN, đòi “tát cho VN vỡ mặt”, truyền hình TQ còn chiếu cả kế hoạch tấn công VN.

Tất cả những diễn biến này khiến dư luận trong nước cũng như trên thế giới không rõ đường lối, chính sách của Hà Nội như thế nào. Rõ là Hà Nội vẫn sợ. Đánh võ mồm thế thôi chứ vẫn sợ.

Thật ra, như nhiều nhà phân tích, bình luận chính trị trong ngoài nước cũng đã nhận xét, nguy cơ xảy ra chiến tranh vì những tranh chấp trên biển Đông là rất thấp, hầu như bằng không, ít nhất là trong thời điểm hiện tại cho tới vài năm nữa. Bởi, Bắc Kinh thừa hiểu rằng nếu xảy ra chiến tranh giữa TQ và các nước láng giềng ví dụ như VN, điều đó hoàn toàn không có lợi cho TQ. Trung Quốc chưa đủ mạnh đến mức muốn làm gì thì làm, bất chấp thế giới. Vả chăng, cứ thử nghĩ xem, trong khu vực châu Á, và ngay cả trên toàn thế giới, những quốc gia nào thực sự là bạn, là đồng minh của TQ?

Thực tế những ngày vừa qua cho thấy, mọi sự hung hăng gây hấn của TQ chỉ tạo điều kiện cho các nước láng giềng xích lại gần Hoa Kỳ và Hoa Kỳ có cơ hội để quay trở lại khu vực này, là điều mà TQ hoàn toàn không muốn chút nào.

Ngay trong Hội thảo an ninh biển Đông được tổ chức tại Trung tâm nghiên cứu chiến lược quốc tế ở Washington từ ngày 20 đến 21.6 đã cho thấy TQ bị thế giới chỉ trích khá nhiều về yêu sách đường lưỡi bò phi lý trên biển Đông cũng như cách hành xử trong thời gian qua.

Tiếp theo, ngày 27.6, Thượng viện Hoa Kỳ vừa nhất trí thông qua một nghị quyết không tán thành việc các tàu Trung Quốc sử dụng vũ lực tại Biển Đông, và khẳng định tiếp tục hỗ trợ cho hoạt động của quân đội Hoa Kỳ nhằm “giúp tự do lưu thông trong hải phận và trên không phận quốc tế ở Biển Đông”.

Có lẽ hơn ai hết, những cái đầu nóng ở Bắc Kinh đã hiểu rằng chưa đến lúc, và cần phải tạm lùi lại.

Tuy nhiên, không một ai ngây thơ mà tin rằng TQ sẽ từ bỏ tham vọng chiếm cứ biển Đông, cũng như tham vọng là nước giàu nhất, mạnh nhất, bá chủ toàn cầu trong một ngày không xa. Khi chưa làm được điều đó, Bắc Kinh sẽ tiếp tục luận điệu “trỗi dậy hòa bình” để trấn an các nước, tiếp tục “thao quang dưỡng hối” và chuẩn bị thêm vể mọi mặt.

Đảo Hoàng Sa của VN, nay đã thuộc về TQ. Ảnh: giacngo.vn

Đây cũng là cơ hội…cuối cùng, là thời gian cho VN kịp chuẩn bị về phần mình để tránh không bị rơi vào thế cờ chiếu bí khi TQ mạnh hơn nữa và quyết định dùng quân sự để giài quyết vấn đề biển Đông. Chuẩn bị có nghĩa là rút ra bài học từ những sai lầm trong quá khứ, trong việc lựa chọn con đường đi cho đất nước và chọn “bạn” mà chơi. Là tiến hành cải cách triệt để về mô hình thế chế chính trị, để đưa đất nước thoát khỏi sự nghèo nàn lạc hậu bế tắc hiện tại, lựa chọn các nước giàu mạnh, dân chủ, tiến bộ là bạn, là đồng minh v.v…

Thay vì như thế, người dân lại nhỉn thấy những dấu hiệu khác, từ phía nhà nước VN.

Và điều làm người dân lo lắng nhất là thông tin Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn, đặc phái viên của lãnh đạo cấp cao Việt Nam đã gặp Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc ngày 25.6. Thông cáo báo chí chung VN-TQ đăng trên TTXVN tuyên bố rằng hai bên sẽ “đẩy nhanh tiến độ đàm phán để sớm ký kết “Thỏa thuận về các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam-Trung Quốc”; thúc đẩy việc thực hiện Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và các công việc tiếp theo, cố gắng sớm đạt tiến triển thực chất.”

Không rõ hai bên cam kết những gì nhưng bản tin “Trung Quốc thúc giục sự đồng thuận với Việt Nam trên vấn đề Biển Hoa Nam” trên Tân Hoa Xã ngày 28.6 viết:

“Trung Quốc hôm nay thứ Ba đã kêu gọi Việt Nam hãy thực hiện đầy đủ một thỏa thuận song phương trên vấn đề Biển Hoa Nam (Biển Đông) vốn đã đạt được trong thời gian diễn ra chuyến viếng thăm của phái viên đặc biệt của Việt Nam Hồ Xuân Sơn vào tuần trước…”. Rằng: “Cả hai nước đều phản đối những thế lực bên ngoài can dự vào tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt Nam.” Đồng thời không quên nhắc lại: “Trung Quốc đã nhiều lần tuyên bố về chủ quyền không thể tranh cãi của mình tại các hòn đảo trên Biển Hoa Nam và những vùng biển xung quanh các hòn đảo này.

Những hồ sơ lịch sử của Trung Quốc đã cho thấy rằng năm 1958, chính phủ Trung Quốc đã khẳng định các hòn đảo trên Biển Hoa Nam như là bộ phận thuộc lãnh thổ quốc gia của Trung Quốc, và kế đó Thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng đã bày tỏ sự tán đồng trong bức thư ngoại giao ngắn của mình gửi tới Thủ tướng khi đó là ông Chu Ân Lai.

Chưa từng có sự bất đồng nào từ bất cứ quốc gia nào đối với chủ quyền của Trung Quốc trên khu vực này cho tới những năm 1970, khi các nước bao gồm Việt Nam và Philippines tuyên bố chủ quyền từng phần ở đây.”

Giọng điệu của phía TQ rõ ràng đã thành công trong việc gây ra sự hoang mang cho người dân VN khi không biết nhà nước VN đã thỏa thuận những gì, liệu có đầu hàng và “đi đêm” với TQ không. Đồng thời các nước, nhất là Hoa Kỳ cũng nửa tin nừa ngờ. Từ trước đến nay có lẽ một trong những lý do khiến Hoa Kỳ chưa mặn mà ủng hộ VN trong việc xung đột với TQ trên biển Đông, ngoài nguyên nhân do thể chế chính trị độc tài của VN, còn vì Hoa Kỳ sợ VN sẽ tìm cách đi dây giữa hai nước rồi một lúc nào đó lại thỏa hiệp với TQ.

Nay với mũi tên cùng lúc bắn cả hai con chim này, nhà cầm quyền TQ đang triệt để cô lập nhà cầm quyền VN, với chính người dân trong nước và với quốc tế để dễ bề tiến tới ép VN phải nhân nhượng về lãnh hải. Vì rõ ràng hiện nay chỉ có VN là quốc gia dễ bị ép nhất, VN không có đồng minh, VN đang phải đối diện với quá nhiều vấn đề trong nước, kinh tế VN lại đang phụ thuộc nặng nề vào TQ… Không có thời cơ nào hơn cho TQ lúc này để ép VN như đã từng ép thành công trước kia.

Sự im lặng, không minh bạch rõ ràng của nhà nước VN thực sự bất lợi cho họ về nhiều mặt, nhưng có vẻ như họ vẫn chưa chịu nhìn ra điều này.

Chỉ trừ phi họ nhân cơ hội này, thức tỉnh, chấp nhận hy sinh quyền lợi vì vận mệnh của đất nước, dân tộc. Song, cay đắng thay, điều đó chẳng khác nào ngồi mơ trúng số!

Chắc chắn Đảng và nhà nước cộng sản VN sẽ lại lựa chọn con đường đầu hàng, thỏa hiệp với TQ. Bởi vì đó là sự lựa chọn dễ dàng nhất, cho những kẻ đớn hèn và bất tài.

Nếu tiếp tục nhân nhượng, lãnh hải của VN rồi sẽ còn lại như thế này, theo đúng tham vọng của TQ! Ảnh: tuoitre.vn

Nghĩ mà thương cho người dân. Nhân dân xuống đường bị bắt bớ, sôi sục ký tên vào những bản tuyên cáo phản đối TQ…để cuối cùng “các ông vua tập thể” lại tiếp tục tự mình quyết định mọi việc.

Đã đến lúc người dân cần phải tỏ rõ thái độ với những người đang nắm quyền lãnh đạo đất nước rằng: đất nước là của chung mọi người VN, không của riêng một đảng phái, một chế độ, một nhúm người. Người dân có quyền được biết mọi chuyện liên quan đến vận mệnh đất nước. Hoặc họ phải minh bạch và dứt khoát đứng về phía nhân dân, chọn lựa con đường đúng để cứu nước, hoặc người dân phải đứng lên giành lấy quyền cứu nước trước khi quá muộn.

nguồn

Không thể cứ tiếp tục quyết định thay cho nhân dân!

Advertisements

Posted in Đảng CSVN | Leave a Comment »

Cựu Tổng Giám Đốc IMF Dominique Kahn có thể được tha bổng vì lời khai bị hiếp dâm của cô hầu phòng không đáng tin

Posted by hoangtran204 trên 01/07/2011

Cập nhật tối thứ Sáu ở NY: Dominique Kahn đã được tự do mà không cần đóng tiền thế chân. Nay thì đến phiên các Công tố viện đang ở thế kẹt; họ đang bị rơi vào thế sẽ phải trả lời các cuộc chỉ trích của công luận, ở Pháp lẫn ở  Mỹ vì họ đã có thành kiến với ông Dominique rồi quá nhanh nhẩu ra lệnh bắt giam Cựu Tổng Giám Đốc IMF hồi ngày 14/5/2011 mà không chịu điều tra xem lời cáo buộc của cô bồi phòng có đáng tin hay không.

Tối thứ Sáu, 1 -7-2011, các Công tố viên chính phủ của thành phố  New York đã thú nhận là họ có những nghi ngờ rất có cơ sở về sự thật trong lời cáo buộc của cô bồi phòng về chuyện bị ông Dominique tấn công tình dục.

Phiên tòa về vụ nầy sẽ được tiếp tục trong thời gian tới.  nguồn

Coi thêm về vụ nầy hồi tháng 5-2011


———-

Khi ông Dominique Strauss-Kahn bị bắt vì bị nghi ngờ đã tấn công tình dục cô dọn phòng ở khách sạn Sofitel ở NEW York vào tháng 5/ 2011, (các viên Biện lý ở New York trong lòng đã có sẵn) những hồ nghi về thái độ rất hay sấn sổ với gái trong quá khứ của ông ta, và chuyện nầy đã hỗ trợ thêm vụ bắt giữ ông Dominique.

(Sau hơn 1 tháng điều tra,) Những điều đáng nghi ngờ về quá khứ của cô hầu phòng khách sạn đã làm cho văn phòng  Biện Lý New York không còn tin cậy về lời khai của cô ta khi cô ta khai rằng cô đã bị ông Tổng  Giám  Đốc  IMF hiếp dâm trong khách sạn hôm 14/5/2011.

Hãng tin AP (Associated Press) loan tin rằng một nguồn tin có thẩm quyền ở New York cho biết người dọn phòng đã nói láo trong vụ cáo buộc cựu chủ tịch IMF đã hiếp dâm cô ta vào ngày 14/5/2011 trong khách sạn Sofitel ở New York.

Nguồn tin của báo  The New York Time nói rằng cô hầu phòng 32 tuổi nầy có thể có mối quan hệ tới giới buôn bán thuốc phiện và rửa tiền. Các nhân viên cảnh sát điều tra còn cho biết là cô nầy đã nói láo về chuyện đã từng bị hiếp dâm ở bên xứ Guinea, quê của cô ta. Cô ta còn nói láo trong hồ sơ tị nạn để xin nhập cư vào nước Mỹ.

Các viên chức điều tra cho văn phòng biện lý (tương đượng với viện Kiểm Sát ở VN) đã khám phá ra rất nhiều sự khác biệt giữa lời khai trong hồ sơ và lời khai gần đây của cô ta. Chính sự khác biệt nầy đã làm cho họ không còn tin lời cáo buộc của cô ta đã khai rằng cựu Tổng Giám Đốc  IMF đã hiếp dâm cô ta trong khách sạn.

Nguồn tin của báo Times cho biết thêm: Vào ngày sau khi xảy ra sự kiện tố cáo bị hiếp dâm, cô hầu phòng đã gọi phone nói với một người đàn ông đang bị ở tù (vì tích trử vận chuyển 210 kg thuốc phiện marijuana) rằng: cô ta có thể sẽ kiếm được nhiều tiền sau khi tố cáo chuyện bị hiếp dâm.

Các cảnh sát điều tra còn phát hiện rằng người đàn ông đang bị tù nầy đã ký gởi vào trương mục ngân hàng của cô hầu phòng 100 000 đô la trong 2 năm qua. Những món tiền ký gởi vào trương mục đã xẩy ra ở 4 tiểu bang Arizona, New York, Pennsylvania, Georgia. Cô hầu phòng nói rằng cô không hay biết gì về số tiền ký gởi nầy, và (sau đó nói) là các món tiền nầy do hôn phu và các bạn bè của ông ta ký gởi vào trương mục ngân hàng của cô ta.

Các nhân viên điều tra còn phát hiện thêm: mặc dù cô hầu phòng nói cổ chỉ có duy nhất 1 số điện thoại, nhưng giấy tờ cho thấy cô trả tiền điện thoại cho (5 số điện thoại của) 5 công ty điện thoại khác nhau.

Cô hầu phòng cũng nói với các cảnh sát là cô đã từng khai báo về chuyện bị hiếp dâm mấy năm trước đó trong đơn xin tị nạn ở Mỹ, nhưng khi coi lại trong đơn xin di trú của cô ta, thì các nhân viên điều tra đã không thấy ghi chép gì về chuyện cô ta khai bị hiếp dâm ở Guinea.

Một nhân viên có thẩm quyền nói với hãng tin AP rằng: cô ta đã tường thuật lại toàn bộ câu chuyện với các nhân viên Biện Lý, và rồi sau đó cô nói câu chuyện hiếp dâm là chuyện nói láo.

Cô cũng đã từng khai rằng với các nhà điều tra là cô bị thiến bớt, cắt bỏ bớt một phần (hoặc toàn bộ) bộ phận sinh dục nữ, (một hủ tục vô nhân đạo ở Châu Phi, nhằm hạn chế sự đòi hỏi nhu cầu sinh dục tự nhiên của phụ nữ). Nhưng khi coi lại hồ sơ xin di trú của cô ta hồi mấy năm trước đây, thì các nhân viên điều tra đã không nhìn thấy có ghi chép gì về chuyện nầy.

Luật sư của cô hầu phòng cho biết là cô ta đã chuẩn bị ra đối chứng mặc dù hiện đang có “một cuộc vận động bôi bẩn” nhằm chống lại cô ta.

Còn các viên  Biện Lý (Kiểm Sát viên) thì lại đang tìm cách giảm bớt tiền đóng thế chân 6 triệu dô la của cựu Tổng Giám  Đốc IMF, và nguồn tin báo chí còn cho biết là ông Dominique Kahn có thể được tha bổng.

ông Dominique hiện phải trả khoảng 200 000 đô/ 1 tháng cho tiền bị câu lưu có thuê bảo vệ canh gác (theo đòi hỏi của tòa án) tại gia, và phải trả 50 000 đô tiền mướn nhà mỗi tháng.

Bản dịch 2011 @ Trần Hoàng  dịch từ Nguồn

(CBS/AP) 

Strauss-Khan accuser’s credibility in focus

When Dominique Strauss-Kahn was arrested for the alleged sexual assault of a New York City hotel maid in May, questions about his past aggressive behavior toward women seemed to bolster the case against him.

Now, however, questions about his accuser’s past have cast doubt on her credibility and may scuttle the French politician’s prosecution.

According to a New York Times report, the 32-year-old hotel maid may be linked to drug dealing and possible money laundering. The unidentified woman also lied to investigators about previously being raped in her native Guinea, officials told the paper.

Dominique Strauss-Kahn case crumbling?
“Seismic changes” to case against Strauss-Kahn
DSK’s political life revived amid case stunner?

The case began on May 14, when the maid told police that Strauss-Kahn chased her down a hallway in his $3,000-a-night suite in New York’s Sofitel hotel, tried to pull down her pantyhose and forced her to perform oral sex before she broke free.

“In the beginning, it was a strong case. There was a victim and several witnesses and forensic evidence that supported the victim’s claim,” a law enforcement official told the Associated Press.

The woman was in Strauss-Kahn’s room only briefly before the alleged attack, his semen was found on her uniform, and she quickly reported the alleged assault and told a consistent story about it to investigators and prosecutors, the official said.

But from the beginning, Strauss-Kahn’s attorneys have claimed to have the hotel encounter wasn’t forcible, and that they have unreleased information that could “gravely undermine the credibility” of the housekeeper. The defense was using private investigators to aggressively check out the victim’s background and her story, but the Times reported that it was investigators for the prosecution who uncovered discrepancies.

Among the revelations reported by the Times:

  • In the day following her accusations against Strauss-Kahn, the woman had a phone conversation with a man imprisoned and charged with possession of 400 pounds of marijuana. In the conversation, which was recorded, she spoke about possible benefits of pursuing the case, two officials told the paper.
  • Investigators discovered the imprisoned man was one of several people who deposited around $100,000 in cash in the woman’s bank account over the last two years. The deposits were made from around the country – in Arizona, Georgia, New York and Pennsylvania. The woman claimed to know nothing about the deposits, saying they were made by her fiancé and his friends.
  • The woman was also paying phone bills to five different companies, though she told investigators that she owned just one phone.
  • The woman told investigators that she reported a previous rape on her asylum application, but the application contained no such account.”She actually recounted the entire story to prosecutors and later said it was false,” an official told the AP.
  • She also told investigators that she had been subjected to genital mutilation but that information also differed from what appeared on the application.

The woman’s lawyer has said she is prepared to testify despite a “smear campaign” against her. She remains unnamed because she is still an alleged victim of sexual assault.

Prosecutors are now taking the extraordinary step of seeking to substantially reduce Strauss-Khan’s pricey bail, according to people familiar with the case. The Times reports that Strauss-Khan’s house arrest may even be lifted, with him being released on his own recognizance.

Video: DSK scandal sparks French sexism debate

But an official told the AP that prosecutors haven’t necessarily reached a new conclusion about the allegations against Strauss-Kahn and have not decided whether to downgrade the charges.

A court hearing is set Friday for 62-year-old Strauss-Kahn.

He was held without bail for nearly a week after his May arrest. His lawyers ultimately persuaded a judge to release him by agreeing to extensive — and expensive — conditions, including an ankle monitor, surveillance cameras and armed guards. He can leave for only for court, weekly religious services and visits to doctors and his lawyers, and prosecutors must be notified at least six hours before he goes anywhere.

The security measures were estimated to cost him about $200,000 a month, on top of the $50,000-a-month rent on a town house in trendy TriBeCa. He settled there after a hasty and fraught house hunt: A plan to rent an apartment in a tony building on Manhattan’s Upper East Side fell through after residents complained about the hubbub created by reporters, police and gawkers.

Under New York law, judges base bail decisions on factors including defendants’ characters, financial resources and criminal records, as well as the strength of the case against them — all intended to help gauge how likely they are to flee if released.

Defendants and prosecutors can raise the issue of bail at any point in a case. It’s common, if asking a judge to revisit a bail decision, to argue that new information or new proposed conditions change how one or more of the factors should be viewed.

https://hoangtran204.wordpress.com/2011/05/18/rise-and-fall-of-imf-chief-dsk/

Posted in Nhan Vat Chinh tri | Leave a Comment »

Khi bị Trung Quốc uy hiếp và gây hấn trên Biển Đông, Chính phủ Việt Nam và Philippines phản ứng khác nhau ra sao?

Posted by hoangtran204 trên 01/07/2011

Trước những hành vi hung hãn và láo xược của các tàu Trung Quốc như cắt cáp tàu Bình  Minh 2, uy hiếp tàu Viking 2 đang thăm dò địa chấn trong vùng lãnh hải của VN trong tháng 5 và 6 vừa qua, thái độ của chính phủ VN, (của bộ TTTT, và ban Tuyên  Huấn) đối với các hành động nầy thật lạ lùng. Ta thử xem các nước khác trong vùng hành xử ra sao khi các tàu Trung Quốc vi phạm vùng lãnh hải đang còn tranh chấp.

Nước Nhật chỉ có Cuc Phòng  Vệ và theo luật pháp họ chưa thành lập bộ quốc phòng. Năm 2004, khi Nhật phát hiện 1 tàu ngầm hạt nhân của Trung Quốc ở hải phận quốc tế, nhưng nằm trong vùng lãnh hải 200 dặm (= 320 km) của một chuổi đảo thuộc đảo Okinawa, cách Tokyo 1000 km, Cục Phòng  Vệ Nhật Bản liền phái một máy bay tuần sát  PC-3, một khu trục hạm, và (ít nhất là) một trực thăng đuổi theo chiếc tàu ngầm nầy và coi xem tàu ngầm đang hướng tới địa điểm nào.  Thủ tướng Nhật Koizumi phát biểu: “Đây chắc chắn là một việc không tốt. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi tình trạng nầy”. Còn 6 đại biểu thuộc quốc hội Nhật đòi chính phủ cắt tiền viện trợ mà Nhật đang giúp đỡ cho Trung Quốc. Báo chí Nhật đăng tải cho toàn dân Nhật biết biến cố nầy.

Năm 2010, hai chiến hạm Nhật ví bắt thủy thủ đoàn của 1 tàu đánh cá Trung Quốc xâm phạm hải phận Nhật bản, mặc cho chính phủ và dân chúng TQ phản đối, Nhật đã giam toàn bộ thủy thủ đoàn vài tháng rồi sau đó mới thả. Lực lượng Tuần Duyên của  Nhật còn phái các tàu tuần tra liên tục quanh quần đảo Diaoyu để đuổi các tàu đánh cá của  TQ và Đài  Loan lảng vảng gần quần đảo đang tranh chấp nầy. Biết Nhật Bản cương quyết và sẽ dùng các biện pháp mạnh, từ đó đến nay, tàu dánh cá TQ và Đài  Loan lánh xa các quần đảo  Diaoyu.

Gần đây, Philippines là một nước có quân đội trang bị vũ khí rất lạc hậu , thậm chí các tàu hải quân của họ đang dùng là các chiến hạm thời…1945. Nhưng khi các tàu Trung Quốc bén mảng tới gần các quần đảo thuộc vùng tranh chấp giữa Philippines và Trung Quốc, Tổng thống Benigno Aquino,(sinh 1960), đã ra lệnh cho không quân và hải quân  Philippines ra đuổi các tàu TQ lãng vãng gần các quần đảo nầy,  nhổ các cọc của  TQ xây trên các đảo tranh chấp, kêu cứu với Mỹ nhờ giúp đỡ, kiện TQ ra Liên Hiệp Quốc… Vì thái độ cương quyết ấy của Philippines, TQ rất quê độ và không dám lên giọng dạy bảo (như họ đang làm với  chính phủ VN).

Indonesia và Malaysia cũng đã từng tống giam các tàu đánh cá Trung Quốc khi các tàu nầy vi phạm vùng lãnh hải của hai nước nầy. Họ đưa ra tòa án và xử rất thẳng thừng. Kết quả, các tàu đánh cá TQ không dám tái phạm.

Còn chuyện trên bộ, Ba Lan đuổi thẳng cổ các công ty xây dựng Trung Quốc sau khi họ trúng thầu bằng thủ đoạn bỏ giá thấp nhất, (bỏ thầu chỉ bằng 50% các hãng thầu khác để trúng thầu xây dựng đường cao tốc ở  Ba Lan), và khi thực hiện công việc thì làm chẳng ra gì. (Các công ty xây dựng của  TQ đang hoạt động tại  VN cũng dùng  các thủ đoạn bỏ thầu rất thấp, giá bỏ thầu của họ chỉ bằng 50% giá công trình; nhờ thế TQ đã trúng thầu 95% tất cả các công trình ở VN. Sau khi trúng thầu, họ đem các công nhân  TQ vào làm việc nhẫn nha, chọn việc dễ làm trước, việc khó thì kéo dài vài năm, sau đó thì bỏ chạy, làm cho công trình bị dỡ dang hàng 2-3 năm trời. Báo chí VN đưa tin, chụp hình, phân tích rất rõ và đầy đủ. Chính phủ VN và các bộ ban ngành biết rất rõ chuyện nầy, nhưng họ đều không dám nói gì hết!)

Đảng vẫn im tiếng (không biết sau nầy có viết sách kể công gì về vấn đề im tiếng nầy không?) Trước mắt, chỉ thấy chính phủ VN sai công an xử lý đẹp người dân trong nước đi biểu tình phản đối  TQ  trong 5 tuần qua thì chúng ta càng hiểu thêm mối quan hệ tôi tớ như thế nào, dẫu chủ đánh mắng bao nhiêu thì tớ vẫn nhịn. Riêng blogger Nguyễn Hưng  Quốc thì vẫn còn nhiều thắc mắc về mối quan hệ VN và TQ như trong bài viết dưới đây.

Việt Nam và Philippines

Nguyễn Hưng Quốc

Thời gian vừa qua, liên quan đến Biển Đông, Trung Quốc không phải chỉ uy hiếp Việt Nam mà còn gây hấn với cả Philippines. Trước khi tàu hải giám của Trung Quốc nhào tới cắt dây cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02 và Viking 2 của công ty dầu khí Việt Nam, họ đã từng gây hấn với tàu thăm dò MV Venture của Philippines ở khu vực bãi Cỏ Rong (Reed Bank), cách đảo Palawan 200 cây số, nơi Philippines tuyên bố là thuộc vùng kinh tế đặc quyền của họ vào ngày 2 tháng 3. Sau đó, tàu Trung Quốc liên tiếp uy hiếp các tàu thăm dò của Philippines thêm một số lần nữa.

Điều đáng chú ý là trước thái độ gây hấn thô bạo của Trung Quốc, phản ứng của Việt Nam và Philippines khác hẳn nhau. Điều đó có thể thấy rõ ngay trên báo chí chính thống ở Việt Nam.

Trong khi trên báo chí chính thống ở Việt Nam, ngoài vài bản tin và lời phát biểu chung chung ngay sau hai biến cố cắt cáp vào ngày 26/5 và 9/6, chỉ thấy một sự im lặng lạ lùng và khó hiểu từ phía chính quyền thì, ngược lại, người ta thấy có khá nhiều bài tường thuật các phản ứng của Philippines đối với Trung Quốc. Các phản ứng ấy bao gồm: chỉ trích gay gắt Trung Quốc trên báo chí trong nước cũng như trên các diễn đàn quốc tế; điều tàu chiến và máy bay chiến đấu (gồm cả máy bay ném bom) ra hộ tống các tàu thăm dò dầu khí; nâng cấp căn cứ Rancula thuộc quần đảo Trường Sa; tăng cường tuần tra không quân và hải quân trên vùng tranh chấp; nỗ lực phát triển quốc phòng; tháo gỡ các cột trụ mà Trung Quốc đã lắp đặt tại ba bãi đá ngầm trong khu vực tranh chấp; báo cáo hành động xâm lấn ngang ngược của Trung Quốc lên Liên Hiệp Quốc; đề nghị Indonesia hợp tác khai thác dầu khí chung trên biển Đông, gần khu vực Trường Sa; kêu gọi các nước trong khu vực có tiếng nói và hành động chung nhằm đối phó với Trung Quốc; tham gia tập trận chung với Mỹ; gợi ý thành lập một đoàn ngoại giao chuyên trách để đàm phán với các nước ASEAN về việc thành lập một khối liên kết để giải quyết vấn đề ở Biển Đông và kết nối với Liên Hiệp Quốc để giải quyết các tranh chấp lãnh thổ ở Trường Sa, v.v…

Không phải chỉ nói suông. Họ làm thật. Và một cách hiệu quả, ít nhất là ở bước đầu: Họ thuyết phục được chính phủ Úc ủng hộ lập trường của họ trong cuộc họp cấp bộ trưởng gữa hai nước vào ngày 16/6. Họ cũng thuyết phục được sự ủng hộ mạnh mẽ của chính phủ Mỹ qua lời phát biểu của Đại sứ Mỹ tại Philippines: “Tôi đảm bảo với các vị rằng Mỹ sẽ sát cánh với Philippines trong tất cả các vấn đề. Mỹ và Philippines là những đồng minh chiến lược. Chúng tôi sẽ tiếp tục tham vấn và hợp tác với nhau trong các vấn đề, bao gồm cả Biển Đông””. Mới đây, họ thuyết phục được sáu nước thành viên trong khối ASEAN (trong đó có Việt Nam) ủng hộ lời kêu gọi cho một giải pháp hòa bình do họ đưa ra.

Ngoài việc tường thuật các chính sách và các lời phát biểu của giới lãnh đạo cao cấp, bao gồm cả Tổng thống Benigno Aquino của Philippines, báo chí trong nước cũng tường thuật cả dư luận của quần chúng và trí thức Philippines trước sự đe dọa của Trung Quốc. Một số bài viết đăng trên báo lớn ở Philippines được nhắc nhở, trong đó có bài mang nhan đề “Kẻ du côn trong khu vực” (Regional bully) nói về cách hành xử của chính quyền Trung Quốc. Nhiều bài báo gọi đích danh Trung Quốc đang “trực tiếp xâm phạm lãnh thổ Philippines” và tuyên bố: “Sự việc này một lần nữa cho thấy, Trung Quốc thật là đáng sợ, chứ không phải là quốc gia hiền lành như các nhà ngoại giao nước này rao giảng.”

Ở đây, có hai điều chúng ta cần lưu ý: Thứ nhất, mức độ đe dọa của Trung Quốc đến chủ quyền và lãnh thổ cũng như lãnh hải của Philippines chắc chắn không trầm trọng như là Việt Nam, một nước giáp biên giới với Trung Quốc và có một lịch sử xung đột gần như triền miên với Trung Quốc; và thứ hai, như chính chính quyền Philippines nhìn nhận, lực lượng quân sự, cả không quân lẫn hải quân, của họ rất yếu. Không những yếu hơn Trung Quốc mà còn yếu hơn Việt Nam rất nhiều.

Một nước yếu và không trực tiếp đối diện với nguy cơ xâm lược của Trung Quốc như vậy nhưng cách phản ứng của họ rõ ràng là mạnh mẽ, quyết liệt, nhất quán và có tầm chiến lược hơn Việt Nam nhiều. Đó là điều đáng cho chúng ta suy nghĩ.

Từ trước đến nay, lúc nào Việt Nam cũng tự hào là đi đầu trong các cuộc chống ngoại xâm và các cuộc bành trướng quốc tế: xưa, Việt Nam đi đầu trong việc chống lại đế quốc Mông Cổ đang dẫm nát gần trọn châu Á và một phần châu Âu; sau, Việt Nam đi đầu trong việc chống lại chủ nghĩa thực dân cả cũ lẫn mới.

Còn bây giờ?

Đối diện với sự đe dọa trắng trợn từ Trung Quốc, Việt Nam lại chọn một thái độ nhịn nhục gần như bất động. Họ cố lừa dối dư luận trong nước là họ đang âm thầm giải quyết tranh chấp qua con đường đàm phán trực tiếp với Trung Quốc. Nhưng luận điệu ấy không thể dối gạt được ai cả. Người ta không thể ngồi vào bàn đàm phán mà không có một chiến lược rõ ràng và không có một sự hậu thuẫn nào hết, kể cả hậu thuẫn của dân chúng và quốc tế, hoặc ít nhất, trong khu vực. Sự im lặng và bất động của chính quyền Việt Nam, do đó, phải được hiểu như một sự đầu hàng.

Đầu hàng ngay từ đầu.

Có một điều hình như giới truyên truyền ở Việt Nam chưa nhận ra được: việc họ loan tin các phản ứng của Philippines mà không hề tường thuật bất cứ phản ứng nào từ phía Việt Nam, kể cả các cuộc biểu tình tự phát của dân chúng, cho thấy, hoặc ít nhất gợi cảm giác, là họ nhường trận địa chống Trung Quốc lại cho Philippines: Không phải Việt Nam mà chính Philippines mới là quốc gia xông xáo và quyết liệt nhất trong việc chống trả và ngăn chận âm mưu xâm chiến Biển Đông cũng như khu vực quần đảo Trường Sa.

Điều mỉa mai là giới truyền thông chính thống Việt Nam, một mặt, làm điều đó; mặt khác, lại tỏ vẻ đứng về phía Trung Quốc hơn là phía Philippines. Trên tờ báo mạng nổi tiếng của Việt Nam, Vietnamnet, ngày 8/6, có bài viết nhan đề “Trung Quốc mắng Philippines ‘tuyên bố vô trách nhiệm’”. Nội dung của bài viết là tường thuật lại lời phát biểu của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi do hãng Tân Hoa Xã loan đi: “Trung Quốc yêu cầu phía Philippines ngừng làm tổn hại tới chủ quyền và các quyền hàng hải cũng như lợi ích của Trung Quốc, dẫn tới các hành động đơn phương làm leo thang và phức tạp vấn đề tranh chấp Biển Đông. Phía Philippines nên ngừng đưa ra các tuyên bố vô trách nhiệm không phù hợp với thực tế.”

Một lời phát biểu như thế, từ phía Trung Quốc, chả có gì đáng ngạc nhiên cả. Họ cũng đã từng nói như vậy với Việt Nam. Vậy tại sao tác giả bài báo lại dùng động từ “mắng”: “Trung Quốc mắng Philippines”?

Thứ nhất, ai cũng biết không nên dùng chữ “mắng” để mô tả các cuộc tranh cãi ngoại giao giữa hai nước.

Thứ hai, việc dùng chữ “mắng” trong văn cảnh như vậy, người viết – và giới lãnh đạo tuyên huấn Việt Nam nói chung – có vẻ đồng tình với Trung Quốc: Kẻ đáng trách ở đây, do đó, không phải là cái kẻ ỷ mạnh xâm lấn lãnh thổ và lãnh hải của nước khác mà lại là kẻ đang phản đối điều đó.

Nên giải thích việc này như thế nào đây?

Thực tình, tôi không hiểu.

Không thể nào hiểu được.

Nguồn: Blog Nguyễn Hưng Quốc (VOA)

THEO DÒNG SỰ KIỆN:

  1. Mỹ ủng hộ Philippines khi căng thẳng trên biển Đông bùng phát
  2. GS Thayer: Xung đột biển Đông và mối quan tâm của Hoa Kỳ
  3. Trung Quốc sắp tung giàn khoan khổng lồ ra biển Đông
  4. Hoa Kỳ đưa chiến hạm vào biển Ðông
  5. Mỹ quan ngại về vụ leo thang tranh chấp ở biển Đông
  6. Cảnh giác với hình thái “tư bản thân hữu”

———

Trong khi chính quyền VN thậm thà thậm thụt, sai ông  Hồ Xuân  Sơn qua tận TQ đàm phán chuyện lãnh hải ở Hoàng  Sa Trường  Sa một cách bí mật, và không ai biết nội dụng của cuộc thương lượng ấy ra sao, thì Phi Luật Tân chọn cách giải quyết chính danh: Sẽ Kiện TQ ra Tòa án Liên Hiệp Quốc.

7-11-2011

Manila: Sẽ kiện Trung Quốc ra toà án Liên Hiệp Quốc

Manila – Viên chức cao cấp nhất của ngành ngoại giao Phi Luật Tân đã thông báo cho đối tác Trung Hoa của ông ta biết là Manila có kế hoạch mang chuyện tranh chấp lãnh hải ở quần đảo Trường Sa ra toà án Liên Hiệp Quốc.

Bộ trưởng Ngoại giao Phi Luật Tân ông Albert del Rosario nói hôm nay thứ Hai ngày 11 tháng Bảy là Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc ông Yang Jiechi đã không có thái độ đáp ứng khi ông nói với ông ta ở Bắc Kinh tuần rồi về kế hoạch mang chuyện tranh chấp lãnh hải ra Toà án Luật Biển Quốc tế.

Bộ trưởng Ngoại giao Phi Luật Tân: Sẽ kiện Trung Quốc ra toà án Liên Hiệp Quốc. Nguồn hình: Reuters


Ông Del Rosario nói ông Yang lập lại là Trung Quốc cho mình có chủ quyền trên toàn bộ biển Nam Hải và các quần đảo có tiềm năng chứa nhiều dầu và khí đốt và ông nhắc lại là Bắc Kinh muốn giải quyết chuyện tranh chấp lãnh hải này với các nước khác một cách song phương.

Ông Del Rosario cho hay ông đã nói với ông Yang là Phi Luật Tân thích một diễn đàn đa phương hơn, như là Liên Hiệp Quốc để giải quyết chuyện tranh chấp này.

© DCVOnline


Nguồn:

(1) Manila tells China it’s taking spats to UN court. The Associated Press, 11 July 2011
——–

Cuộc họp ngày 25 tháng 6 tại Bắc Kinh, giữa Thứ Trưởng Ngoại Giao Hồ Xuân Sơn,

đặc phái viên của lãnh đạo cấp cao Việt Nam, và Ủy Viên Quốc Vụ Trung Quốc Ðới Bỉnh Quốc.

Một sự kiện gần nhất đang làm người dân Việt Nam hết sức hoang mang lo lắng, là cuộc họp ngày 25 tháng 6 tại Bắc Kinh, giữa Thứ Trưởng Ngoại Giao Hồ Xuân Sơn, đặc phái viên của lãnh đạo cấp cao Việt Nam, và Ủy Viên Quốc Vụ Trung Quốc Ðới Bỉnh Quốc.

Thông cáo báo chí chung Việt Nam-TQ đăng trên TTX Việt Nam tuyên bố rằng hai bên sẽ “đẩy nhanh tiến độ đàm phán để sớm ký kết ‘Thỏa thuận về các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam-Trung Quốc’; thúc đẩy việc thực hiện Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Ðông (DOC) và các công việc tiếp theo, cố gắng sớm đạt tiến triển thực chất.”

Không rõ hai bên cam kết những gì nhưng bản tin trên Tân Hoa Xã ngày 28 tháng 6 thúc giục:

“Việt Nam hãy thực hiện đầy đủ một thỏa thuận song phương trên vấn đề Biển Hoa Nam (Biển Ðông) vốn đã đạt được trong thời gian diễn ra chuyến viếng thăm của phái viên đặc biệt của Việt Nam Hồ Xuân Sơn vào tuần trước…

Rằng: “Cả hai nước đều phản đối những thế lực bên ngoài can dự vào tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt Nam.”

Rằng: “Trung Quốc đã nhiều lần tuyên bố về chủ quyền không thể tranh cãi của mình tại các hòn đảo trên Biển Hoa Nam và những vùng biển xung quanh các hòn đảo này.”

Ðồng thời không quên “nhắc nhở” Việt Nam về bức thư ngoại giao của Thủ Tướng Việt Nam Phạm Văn Ðồng năm 1958 gửi tới Thủ Tướng TQ lúc bấy giờ là Chu Ân Lai, đã công nhận chủ quyền này.

Người dân Việt Nam có cảm giác như vừa mới bị ăn một cái tát từ chính nhà nước. Không bẽ bàng, nhục nhã, uất ức sao được khi người dân sôi sục xuống đường, sôi sục viết tuyên cáo phản đối TQ… Học giả Việt Nam khi tham gia Hội Thảo An Ninh về Biển Ðông tại Washington vừa qua thì đem hết sức ra chứng minh sự sai trái của TQ và khẳng định lập trường kiên quyết bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam.

Còn những người lãnh đạo lại lẳng lặng tìm cách thỏa hiệp với TQ, sẵn sàng phản bội lợi ích của dân tộc, đất nước như đã hàng trăm hàng ngàn lần như thế!

Thế giới cũng có cảm giác như bị lừa khi vừa lên tiếng bênh vực, ủng hộ Việt Nam, chỉ trích TQ. Thế mà bây giờ hai nước lại quay ngoắt như vậy.

Chả biết thực hư thế nào nhưng tháng 7 này, giàn khoan dầu khổng lồ của TQ sẽ hạ thủy xuống Biển Ðông. Trong khi đó thì Việt Nam vẫn chưa có một phương cách nào để ngăn chặn. Cũng không có một dấu hiệu gì cho thấy họ sẽ nhân dịp này thoát khỏi mối quan hệ bất xứng và đầy thiệt thòi, nguy hiểm đối với TQ hoặc sẽ can đảm cải cách chính trị để cứu nước.

Người dân Việt Nam thì vẫn như đang mê ngủ. Có thể đa số đã nhận thấy mối nguy từ phương Bắc nhưng không phải ai cũng nhìn ra hoặc dám thừa nhận, cái nguy lớn hơn, gốc rễ của cái họa mất nước, thực ra là từ chính ÐCS Việt Nam và cái mô hình thể chế chính trị này.”   Đạo diễn phim, Song Chi

“”

Một sự kiện gần nhất đang làm người dân Việt Nam hết sức hoang mang lo lắng, là cuộc họp ngày 25 tháng 6 tại Bắc Kinh, giữa Thứ Trưởng Ngoại Giao Hồ Xuân Sơn, đặc phái viên của lãnh đạo cấp cao Việt Nam, và Ủy Viên Quốc Vụ Trung Quốc Ðới Bỉnh Quốc.

Thông cáo báo chí chung Việt Nam-TQ đăng trên TTX Việt Nam tuyên bố rằng hai bên sẽ “đẩy nhanh tiến độ đàm phán để sớm ký kết ‘Thỏa thuận về các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam-Trung Quốc’; thúc đẩy việc thực hiện Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Ðông (DOC) và các công việc tiếp theo, cố gắng sớm đạt tiến triển thực chất.”

Không rõ hai bên cam kết những gì nhưng bản tin trên Tân Hoa Xã ngày 28 tháng 6 thúc giục:

“Việt Nam hãy thực hiện đầy đủ một thỏa thuận song phương trên vấn đề Biển Hoa Nam (Biển Ðông) vốn đã đạt được trong thời gian diễn ra chuyến viếng thăm của phái viên đặc biệt của Việt Nam Hồ Xuân Sơn vào tuần trước…

Rằng: “Cả hai nước đều phản đối những thế lực bên ngoài can dự vào tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt Nam.”

Rằng: “Trung Quốc đã nhiều lần tuyên bố về chủ quyền không thể tranh cãi của mình tại các hòn đảo trên Biển Hoa Nam và những vùng biển xung quanh các hòn đảo này.”

Ðồng thời không quên “nhắc nhở” Việt Nam về bức thư ngoại giao của Thủ Tướng Việt Nam Phạm Văn Ðồng năm 1958 gửi tới Thủ Tướng TQ lúc bấy giờ là Chu Ân Lai, đã công nhận chủ quyền này.

Người dân Việt Nam có cảm giác như vừa mới bị ăn một cái tát từ chính nhà nước. Không bẽ bàng, nhục nhã, uất ức sao được khi người dân sôi sục xuống đường, sôi sục viết tuyên cáo phản đối TQ… Học giả Việt Nam khi tham gia Hội Thảo An Ninh về Biển Ðông tại Washington vừa qua thì đem hết sức ra chứng minh sự sai trái của TQ và khẳng định lập trường kiên quyết bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam.

Còn những người lãnh đạo lại lẳng lặng tìm cách thỏa hiệp với TQ, sẵn sàng phản bội lợi ích của dân tộc, đất nước như đã hàng trăm hàng ngàn lần như thế!

Thế giới cũng có cảm giác như bị lừa khi vừa lên tiếng bênh vực, ủng hộ Việt Nam, chỉ trích TQ. Thế mà bây giờ hai nước lại quay ngoắt như vậy.

Chả biết thực hư thế nào nhưng tháng 7 này, giàn khoan dầu khổng lồ của TQ sẽ hạ thủy xuống Biển Ðông. Trong khi đó thì Việt Nam vẫn chưa có một phương cách nào để ngăn chặn. Cũng không có một dấu hiệu gì cho thấy họ sẽ nhân dịp này thoát khỏi mối quan hệ bất xứng và đầy thiệt thòi, nguy hiểm đối với TQ hoặc sẽ can đảm cải cách chính trị để cứu nước.

Người dân Việt Nam thì vẫn như đang mê ngủ. Có thể đa số đã nhận thấy mối nguy từ phương Bắc nhưng không phải ai cũng nhìn ra hoặc dám thừa nhận, cái nguy lớn hơn, gốc rễ của cái họa mất nước, thực ra là từ chính ÐCS Việt Nam và cái mô hình thể chế chính trị này.

Posted in Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh Tri Viet Nam | 1 Comment »