Trần Hoàng Blog

Công Nhân và Nông Dân hiện nay Sống ra sao?

Posted by hoangtran204 trên 10/06/2011

Trong khi đảng của giai cấp tiền phong chia chác nhau tiền bạc  vay mượn của ngoại quốc hàng năm( nợ đến nay chắc phải hơn 55-70 tỉ đô la), và tiền bán tài nguyên dầu hỏa (mỗi năm thu được từ bán dầu thô là 6-12 tỉ đô la, tùy theo giá dầu lên xuống).

Hơn 15 năm qua, vì  mượn được tiền quá nhiều, 8 tháng trước, tờ tạp chí The Economist đưa ra số liệu cho rằng  nợ công của Việt  Nam  khoảng 51 tỉ đô la.

Có tiền quá nhiều, chính phủ VN bèn giao tiền cho các cán bộ đảng viên của gia đình và phe phái họ thành lập các công ty và tập đoàn, mà năm nào thì các công ty cũng thua lỗ. Nhưng các tổng giám đốc cùng giám đốc được chia tiêu chuẩn đi xe không trả tiền, và xăng thì miễn phí.

Theo “Quy định của Thủ tướng Chính phủ tại Quyết định số 122/1999/QĐ-TTg ngày 10/5/1999, chức danh Tổng giám đốc đối với doanh nghiệp nhà nước…được sử dụng tiền của Doanh Nghiệp để mua loại xe có mức giá tối đa 450 triệu đồng (khoảng 28 ngàn U.S. dollars thời 2007)…Nếu thuê xe…mức giá cũng chỉ khoảng 15-20 triệu đồng/xe/tháng (đã có thuế VAT).”

“Đã có quy định như vậy, nhưng theo kết quả xác minh của Cục Quản lý công sản-Bộ Tài chính, từ tháng 5/2003 đến tháng 9/2006, Ban lãnh đạo Tổng Cty VTNN đã không mua xe theo tiêu chuẩn mà đi thuê 3 ôtô Mercedes loại 5 chỗ ngồi để phục vụ Tổng Giám đốc và các thành viên Hội đồng quản trị (HĐQT) với giá từ 45-48 triệu đồng/tháng (chưa có VAT và chi phí xăng dầu, bảo dưỡng, sửa chữa) với tổng số tiền thuê xe đã thanh toán lên tới 3,7 tỉ đồng. ” (tương đương 225 000 U.S. dollars!)

Trong khi các đảng viên chểm chệ trong các xe hơi, thì giai cấp công nhân, mà đảng là đại diện, lãnh lương mỗi tháng từ 1,6 triệu- 3 triệu. Giá tiền 1 dĩa cơm rẻ nhất là 20 000 đồng. Lương 1 công nhân chỉ đủ ăn 2 bữa cơm và trả tiền thuê phòng trọ để ở.

Quá túng thiếu, hoặc khi đau ốm, họ phải đi vay mượn, và câu chuyện như sau:

Công nhân khốn đốn vì vay nặng lãi

Ngày cập nhật 08/06/2011

Đời sống khó khăn, thiếu trước hụt sau đang khiến nhiều công nhân rơi vào bẫy cho vay nóng với lãi suất “cắt cổ”.

2082535414_ImageView_aspx_ThumbnailID_50
Một chủ nợ gần KCN Vĩnh Lộc ghi tên, số tiền cho công nhân vay nóng với mức lãi suất cho vay 10%/tháng – Ảnh: Hoàng Lộc

Trưa 30-5, trong vai những công nhân cần đóng tiền thuê phòng trọ, chúng tôi vào một điểm chuyên cho công nhân vay nặng lãi ở ấp Tiền Lân, xã Bà Điểm, huyện Hóc Môn, gần Khu công nghiệp (KCN) Vĩnh Lộc, TP.HCM. Ném ánh mắt dò xét, bà chủ tên Thi nói thẳng: “Ở đây chỉ cho khách quen vay thôi, lãi suất khá cao đó”.

Lãi suất “cắt cổ”

Nhưng khi biết có người quen giới thiệu, bà Thi niềm nở: “Thế muốn vay bao nhiêu? Tiền lãi 10% mỗi tháng nhe. Vay một ngày rồi trả cũng tính một tháng tiền lãi”. Thắc mắc về khoản lãi suất quá cao, bà Thi gằn giọng: “10% có gì mà cao, ở đây ai cũng vay như thế cả”.

Hỏi về thủ tục, bà ta liền gạt tay bảo: “Không cần, chỉ cần ký tên xác nhận thôi. Đã có người quen giới thiệu, tui sẽ nắm được chỗ ở, quê quán, công ty của em làm mà”.

Sau khi điện thoại cho người giới thiệu, bà Thi đưa 1 triệu đồng cho khách và lấy ra một cuốn sổ cũ dày cộp trong đó ghi rất chi tiết tên, số tiền vay nóng và phía dưới là chữ ký xác nhận của nhiều con nợ. Bà ta nhanh chóng ghi ngày tháng cho vay, tên và số tiền… rồi bảo chúng tôi ký xác nhận. “Lo mà trả gốc lẫn lãi cho đúng thời hạn nhe, đừng để khó xử cho nhau” – bà dặn.

Quanh KCN Vĩnh Lộc có tới bốn điểm cho vay nặng lãi với lãi suất 10-12%/tháng. Chị Ngọc Trinh, công nhân KCN Vĩnh Lộc, nói: “Phần lớn người vay là công nhân, vay tính tiền lãi theo tuần và theo tháng. Những người không quen biết phải có người quen đứng ra bảo lãnh và thủ tục cực kỳ đơn giản là chỉ cần ký tên xác nhận là xong”.

Tương tự, chị Thu Hồng – công nhân may ở Q.Tân Phú, TP.HCM – cho biết quanh khu vực công ty, gần KCN Tân Bình có 4-5 điểm cho vay nóng sẵn sàng cho công nhân vay 24/24 giờ từ vài triệu đến 10 triệu đồng, lãi suất thấp nhất là 10%, còn cao lên đến 30%/tháng.

“Biết nhiều công nhân rất cần tiền, kiểu gì cũng phải vay nên có chỗ bắt chẹt bằng cách nâng mức lãi suất kinh hoàng đến 30% mỗi tháng và bắt trả tiền lãi mỗi tuần một lần. Sợ công nhân không có tiền trả, chủ nợ còn canh đúng ngày phát lương để chặn lấy bằng được tiền” – chị Hồng nói.

Trưa 29-5, chúng tôi liên hệ với ông Hùng, một “cò” cho vay nặng lãi gần KCN Bình Đường (Bình Dương). Ông Hùng là người chuyên móc nối làm khâu trung gian cho công nhân có nhu cầu vay vốn. Qua điện thoại, ông cho biết: “Muốn vay nóng bao nhiêu cũng có nhưng phải là người quen biết và phải có giấy cam kết”.

Mức lãi mà ông Hùng môi giới cho công nhân các KCN tại đây vay là 15%/tháng và số tiền vay tối đa là 20 triệu đồng/người kèm giấy cam kết sẽ trả gấp ba lần vốn nếu không trả lãi đúng hẹn trong ba tháng.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, khu vực quanh KCN Bình Đường là “lãnh địa” của các nhóm cho vay nặng lãi khét tiếng gồm Vương, Lĩnh “trắng”, Linh “Hà Nội” và Tính “chó”… Lãi suất cho vay lên đến 15%/tháng và đều do ông Hùng làm mối ăn tiền hoa hồng. “Con mồi” công nhân nào có nhu cầu sẽ thông qua ông bảo lãnh để giới thiệu đến một trong những nhóm này thì mới được vay tiền.

“Nói thiệt nhé, không cần thiết lắm hoặc còn xoay xở được ở đâu thì cố mà xoay chứ bọn này toàn những đứa mới ra tù nên léng phéng là nó xử ngay” – người giới thiệu chúng tôi với ông Hùng cho biết.

Không chỉ có các đường dây cho vay nặng lãi xuất hiện khá nhiều quanh các KCN, “cò” còn len lỏi vào cả trong các công ty, nơi công nhân làm việc để hoạt động. Chị Nguyễn Thị Hoa, công nhân Công ty may Nam Yang (KCN Sông Mây, Đồng Nai), cho biết thời gian gần đây trong công ty xuất hiện nhiều điểm “ngầm” cho vay nóng với lãi suất 10%/tháng của một số công nhân “có điều kiện” đứng ra tổ chức. Tiền được huy động từ bên ngoài, công nhân muốn vay chỉ cần thế chấp thẻ ATM.

“Công nhân cần tiền vay nóng theo dạng này nhiều lắm. Sợ con nợ “chẹn” tiền nên đến kỳ lĩnh lương, công nhân phải đọc mật khẩu ATM cho người cho vay để họ kiểm tra, rút giùm rồi lấy cả tiền gốc lẫn lời, xong việc họ trả thẻ” – chị Hoa nói.

Thế thân vì vay nóngTheo tìm hiểu của chúng tôi, hiện nay có hơn 20 đường dây, đầu mối lớn chuyên cho công nhân vay nóng với lãi suất khá cao 10-30%/tháng, tập trung gần các KCN Vĩnh Lộc, Tân Tạo, Sóng Thần, Bình Đường, Tân Bình, Khu chế xuất Linh Trung… Số tiền cho vay bình quân tối đa 10 triệu đồng/người và thường buộc các con nợ phải hoàn trả đầy đủ tối đa trong vòng sáu tháng vì sợ công nhân bỏ trốn. Nếu không trả đủ lãi định kỳ thì phải hoàn trả gấp 3-5 lần số tiền đã mượn. Nếu con nợ bỏ trốn, chủ nợ cho đàn em về tận quê truy lùng. Cách đây ba tháng, một nam công nhân ở KCN Tân Tạo vì nợ 10 triệu đồng không có khả năng chi trả lãi lẫn vốn nên định bỏ trốn về quê ở Rạch Giá, Kiên Giang thì bị chủ nợ là ông H. “đen”, một chủ đường dây cho vay khét tiếng gần KCN này, cho người truy đuổi. Anh này đã bị đàn em ông H. đánh gãy tay khi vừa ra khỏi nhà. Sau đó, người thân của anh phải vay mượn khắp nơi để hoàn trả gấp ba lần tiền vốn cộng với tiền lãi còn nợ mới được chủ nợ bỏ qua.Gần KCN Sóng Thần còn có ba đường dây cho vay nóng “ưu đãi” cho nữ công nhân vay do bà L.T., bà M. “xoăn”, bà H. “đen” làm chủ. Sau một thời gian không có khả năng chi trả, một số nữ công nhân đành phải chịu thế thân trả nợ bằng cách vào phục vụ tại các quán cà phê ôm, karaoke ôm, matxa… do chủ nợ giới thiệu, “sang tay” lại cho các quán. T.M.H., tiếp viên của quán karaoke D trên xa lộ Hà Nội, cho biết vì vay 8 triệu đồng không có khả năng trả nên cô bị chủ nợ yêu cầu phải xin nghỉ việc tại công ty để vào làm cho quán karaoke do bà ta giới thiệu nếu không muốn bị hành hung.

Hằng tháng cô phải trích tiền “bo” (vì làm không lương) trả lại cho bà ta tiền nợ cùng tiền lãi, còn số tiền hoa hồng chủ nợ được hưởng khi “sang tay” con nợ cho quán là bao nhiêu thì H. không được biết.

Nước mắt công nhân

Tháng 6-2010, chị Đ.Y.N. (công nhân tại KCN VSIP, Bình Dương) vay nóng 5,5 triệu đồng với lãi suất 10,5%/tháng (đóng tiền lãi 600.000 đồng/tháng). Trả tiền lãi được hai tháng, chị N. không có khả năng chi trả tiếp nên nhiều lần bị chủ nợ tìm gặp đòi nợ. Tháng 11-2010, chủ nợ yêu cầu chị N. phải thanh toán cả tiền vay gốc lẫn lãi và ra điều kiện: “Nếu không trả đủ số tiền như đã hẹn thì phạt gấp đôi số tiền gốc”.

Sợ bị phạt nên chị N. đã mượn bạn bè được 2 triệu đồng đưa trước cho chủ nợ và hứa sẽ trả số tiền còn lại trước Tết Nguyên đán. Nhưng không ngờ dịp tết công ty không phát thưởng nên chị N. đành một lần nữa khất nợ và sợ bị hành hung nên tìm cách lánh mặt.

Ngày 4-4-2011, chị N. đang điều khiển xe gắn máy trong KCN thì bị chủ nợ gọi lại nói chuyện. Chủ nợ thông báo số tiền mà chị N. phải trả cả gốc lẫn lãi là 14 triệu đồng (tính cả tiền phạt gấp đôi) và viết giấy nợ yêu cầu chị phải ký xác nhận. Sau đó, chị N. tiếp tục bị đe dọa: “Nếu không trả đủ số tiền như đã hẹn sẽ bị cắt tai để nhớ đời”. May mắn là vụ việc sau đó đã được Công an phường Bình Hòa, thị xã Thuận An, Bình Dương bắt quả tang, xử lý.

Anh Tường – công nhân may ở Q.Tân Phú, TP. HCM – kể hai tháng trước, bạn của anh làm việc tại một công ty trong KCN Tân Tạo, do thiếu tiền trả phòng trọ nên được giới thiệu vay nóng 1 triệu đồng với mức lãi suất 10%/tháng tại một điểm cho vay nặng lãi gần KCN. Lương bấp bênh, chưa đủ chi trả tiền lãi nên sau đó bạn anh đành khất nợ và hứa hoàn trả số tiền sớm.

Sau vài lần khất nợ, chủ nợ “nổi khùng” thuê hẳn một nhóm “đầu gấu” chặn ngay trước cổng công ty, đợi lúc bạn anh vừa tan ca để “tính sổ”. Vừa ra khỏi công ty, đang trên đường về phòng trọ, người bạn này đã bị chặn đường đánh túi bụi, kèm theo đó là lời cảnh báo: “Nếu không trả sớm thì tụi tao sẽ chặt chân mày”.

Anh Đức Trường, công nhân may ở KCN Vĩnh Lộc, cho biết những tháng công ty không có hàng, chậm phát lương thì buộc nhiều công nhân phải vay nóng với lãi suất “cắt cổ” để trang trải cuộc sống.

“Lãi suất 10% là quá cao so với mức lãi suất bình thường nhưng tụi tui vẫn phải vay. Vì nếu không thì làm sao có tiền lo cho cuộc sống, đành nhắm mắt đánh liều. Một khi đã dính vào vay nặng lãi thì cứ phải mượn chỗ này trả chỗ kia cho đúng thời hạn, chứ dây dưa dễ bị đánh lắm. Cuối cùng, rất nhiều công nhân cuốn vào vòng xoáy nợ nần không gỡ ra được” – anh Trường tâm sự.

Tràn lan các tờ rơi cho vay tín chấp

Nhiều công nhân tại các KCN ở TP.HCM, Đồng Nai, Bình Dương… phản ảnh: gần đây xuất hiện rất nhiều tờ rơi cho vay tín chấp với số tiền rất lớn từ 10 triệu đồng đến vài chục triệu đồng mà không cần thế chấp, bảo lãnh. Thủ tục đơn giản, giải ngân trong vòng vài ngày, ưu đãi về lãi suất…

Nhiều công nhân liên hệ một vài số điện thoại trên các tờ rơi thì phát hiện chủ một số đầu mối cho vay này cũng là chủ các đường dây cho vay nặng lãi với mức lãi suất cao do các “cò” cho vay tổ chức “tiếp thị” trong giới công nhân.

986637251_ImageView_aspx_ThumbnailID_50
Nhiều dạng tờ rơi cho vay tín chấp không cần thế chấp, bảo lãnh được rải tràn lan tại các KCN ở TP.HCM, Bình Dương, Đồng Nai…  – Ảnh: HOÀNG LỘC

———–

70% dân chúng Việt Nam vẫn còn ở dưới thôn quê. Con của những người nông dân, mà đảng CS là đại diện cho giai cấp công-nông, một số lên thành thị làm công nhân, số khác ở nhà làm ruộng, và đây là cuộc đời của họ.

LẤY CHỒNG XA XỨ

tác giả Võ Đắc  danh

CUỐI NĂM NGOÁI, TÔI CÓ VIẾT LOẠT BÀI “LẤY CHỒNG XA XỨ” ĐĂNG TRÊN SGTT, LÚC ẤY, VỪA CHÁN BLOG, VỪA MỚI BỊ BỌN TRỘM LẤY CẮP DÀN MÁY TÍNH NÊN KHÔNG POST LÊN. SÁNG NAY, TÌNH CỜ LÊN MẠNG TUỔI TRẺ, GẶP MỘT CÂU CHUYỆN BUỒN CỦA CÔ DÂU VIỆT “LẤY CHỒNG XA XỨ” NÊN POST LÊN LOẠT BÀI NẦY NHƯ MỘT SỰ SẺ CHIA.

Hàn Quốc sẽ điều tra sớm vụ cô dâu Việt bị sát hại

TT – Vụ việc xảy ra lúc 1g10 sáng 24-5 (23g10 ngày 23-5, giờ VN), tại quận Cheong Do, tỉnh Gyeong Buk, Hàn Quốc. Thông tin ban đầu cho biết người chồng tên Lim Chae Won, 37 tuổi, đã dùng dao đâm chết vợ mình là người VN.

Theo TTXVN, ngay chiều 24-5, Đại sứ quán VN tại Hàn Quốc đã cử đại diện đến Cheong Do để chứng kiến việc khám nghiệm tử thi, phối hợp với chính quyền sở tại lo việc hậu sự cũng như xác minh nhân thân, quê quán của nạn nhân.

Theo đó, nạn nhân tên Hoàng Thị Nam, 23 tuổi, quê xã Thắng Hải, Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận. Chị Nam kết hôn với ông Lim vào tháng 4-2010, sang Hàn Quốc ngày 3-8-2010 và mới sinh con trai được 19 ngày.

Báo cáo khám nghiệm tử thi của cảnh sát địa phương cho biết chị Nam bị chồng đâm tổng cộng 53 nhát dao và chết ngay tại nhà riêng. Cảnh sát đã tìm thấy hung khí cách nhà riêng của hai vợ chồng chị Nam khoảng 200m.

Đêm qua, PV Tuổi Trẻ đã có một cuộc trao đổi với bà Kang Hye Suk, đại diện Trung tâm nhân quyền phụ nữ di trú Tae Gu. Bà Kang đã có mặt tại hiện trường và cho biết: ”Việc khám nghiệm tử thi đã kết thúc và kết quả từ cảnh sát cho thấy người chồng sử dụng đến hai con dao để đâm chết vợ mình”. Bà Kang nói: “Chúng tôi được biết Đại sứ quán VN tại Hàn Quốc đã liên lạc với gia đình của nạn nhân tại VN. Theo thông tin Đại sứ quán cho hay thì đã liên lạc được với cha mẹ của nạn nhân và đang làm thủ tục cấp visa cho cha mẹ nạn nhân sang Hàn Quốc nhận thi thể con gái”.Cũng theo bà Kang, Lim Chae Won không có tiền sử mắc bệnh tâm thần. Ông ta là một người làm việc bình thường. Và cháu bé, con trai của họ, hiện đang được chăm sóc tại một trại trẻ mồ côi trong khu vực.

Báo chí Hàn Quốc hôm qua đã đưa nhiều thông tin về vụ án này.

Tờ Yeonhap ở Cheong Do cho biết: Hàng xóm trình báo với cảnh sát rằng sau khi gây án, ông Lim đã ra ngoài, đến nhà hàng xóm đá chân vào cửa và la lên “Tôi giết người rồi”.

Sau khi nghe trình báo về vụ việc, cảnh sát khu vực đã bắt Lim tay cầm hung khí đang đi loanh quanh khu vực căn hộ. Cảnh sát cũng cho hay tại hiện trường, thi thể người vợ chảy máu lênh láng, bên cạnh là đứa con trai 19 ngày tuổi đang nằm khóc.

Được biết sau khi đến Hàn Quốc, ban đầu nạn nhân sống tại nhà chồng, nhưng từ ngày 5-10 đến 22-11-2010 thì đến sống ở khu Simthow (nơi dành cho những người vợ nước ngoài bị ngược đãi).

Người đại diện Simthow cho biết sau đó ông Lim đến đón vợ và hai người ở với nhau trong một căn nhà thuê.

Cảnh sát còn cho biết thêm bước đầu Lim khai nhận trong lúc vợ chồng cãi nhau, chị Nam đề cập đến chuyện ly hôn và y đã nổi nóng đánh vợ rồi dùng dao đâm chết vợ.

Tối qua, tin từ PV TTXVN tại Seoul cho biết: chiều cùng ngày, ông Park Hae Yun, cục trưởng Cục Nam Á – Thái Bình Dương, Bộ Ngoại giao và thương mại Hàn Quốc, đã đến Đại sứ quán VN tại Hàn Quốc chia buồn.

Quan chức trên nhấn mạnh Chính phủ Hàn Quốc rất lấy làm tiếc về vụ việc và khẳng định sẽ tiến hành điều tra, xác minh, thông báo kết quả cho phía VN.

Hiện nay, cộng đồng người VN ở Hàn Quốc khá đông.

Trước những vụ việc xảy ra đối với phụ nữ VN lấy chồng Hàn Quốc gần đây, trong các cuộc tiếp xúc, lãnh đạo các cấp của VN đã đề nghị phía Hàn Quốc tăng cường biện pháp bảo vệ công dân VN tại Hàn Quốc.

Đáp lại đề nghị này, Chính phủ Hàn Quốc đã chỉ đạo thành lập tổ công tác gồm đại diện các bộ, ngành liên quan nhằm rà soát, chấn chỉnh và lành mạnh hóa hoạt động môi giới kết hôn quốc tế, bảo vệ cô dâu người nước ngoài và tiến hành nghiên cứu, sửa đổi, xây dựng các văn bản quy phạm pháp luật liên quan đến vấn đề này.

N.TUYỀN – H.ĐIỆP – OANH K


LẤY CHỒNG XA XỨ


Kỳ 1: Một túp lều tranh, hai trái tim vàng

Về Cà Mau, tình cờ đi dự một đám cưới, đám cưới tổ chức tại gia đình chú rể ở vùng quê nhưng có dịch vụ lo trọn gói: che rạp, nấu ăn, nhân viên phục vụ, đờn ca tài tử. Chúng tôi ngồi nhắc lại chuyện xưa, đám cưới được chuẩn bị trước một ngày, đám con trai được phân công nhau, nhóm đi mượn cây lá che rạp, nhóm đi đốn tàu cau, đủng đỉnh, bẹ chuối về trang trí, nhóm đi mượn bàn ghế, nhóm gánh nước, nhóm bửa củi. Đám con gái thì lo làm phụ bếp cho mấy bà già, nhóm lặt rau, nhóm gọt củ cải, nhóm nhổ lông vịt… Chiều tối, gọi là đêm nhóm họ, con trai con gái quây quần lại, ăn nhậu lai rai và đờn ca vọng cổ.

Một đám cưới Việt – Hàn. Ảnh: New York Times

Nhắc lại chuyện xưa, một anh bạn ngậm ngùi nói: “Cái thời ấy đã hết rồi, bây giờ cái gì cũng có dịch vụ, vả lại thanh niên bây giờ đâu còn những sinh hoạt giống như tụi mình ngày xưa, con trai thì lớp đi làm công nhân, lớp thì lang thang đi làm thợ hồ tứ xứ, con gái bây giờ cũng bỏ quê mà đi, lên Sài Gòn làm công nhân cũng có, ra chợ bán bia ôm cũng có, đi lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan cũng có. Làng xóm bây giờ, đến người chết cũng thuê dịch vụ lo chôn cất…

Rồi câu chuyện bắt đầu chuyển sang đề tài lấy chồng ngoại, trong đó có câu chuyện về anh Phong – một người bạn cũ của chúng tôi. Cách nay ba mươi năm, Phong làm công nhân cho một nhà máy giấy, rồi nhà máy giấy phá sản, Phong thất nghiệp. Từ một nông dân không ruộng đất, làm xong nghĩa vụ quân sự, Phong đi làm công nhân rồi bị thất nghiệp, bị đẩy sang “lớp nghèo thành thị”. Và rồi như một ngả rẽ vô tình, ba mươi năm sau Phong gả đứa con gái đầu lòng sang Đài Loan, con gái Phong sinh được đứa con trai, được chồng thương yêu hết mực. Chú rể ấy đã rước cha vợ sang Đài Loan và cấp cho mảnh đất làm rẫy. Bây giờ, Phong đã trở thành ông chủ nhỏ ở xứ người.

Kết thúc câu chuyện của Phong, chị Hà chen vào bằng giọng nuối tiếc pha chút giận hờn: “Bởi vậy, tui tức cho con gái tui, nó đã trúng tuyển rồi mà lại vặn nài bẻ ống, nó không biết thương cha thương mẹ. Phải nó nghe lời tui thì bây giờ tui đâu có khổ thế này…”.

Tôi quen chị Hà cách nay gần ba mươi năm. Thời con gái, chị thuộc hạng hoa khôi của xứ Cái Tàu. Dòng họ chị ngày xưa cũng có tiếng là khá giả. Ông Tư Khương, ông cố chị khẩn hoang hơn 1.000 công ruộng ở bìa rừng U Minh, ông đào một con kinh dài hơn hai cây số, phân đất ra mười lô chia cho mười người con, mỗi người 100 công.

Riêng ông nội chị Hà là con trai út, được hưởng thêm 30 công đất hương hoả. Ông nội chị Hà lại sinh ra mười người con, ông chia đều cho mỗi người 13 công đất. Ba chị Hà sinh ra chín người con, 13 công đất không thể chia đều cho con cái, ông chỉ chia phần đất thổ cư, còn lại gần mười công ruộng, ông dành cho người con trai út với điều kiện là phải phụng dưỡng cha mẹ và thờ cúng ông bà.

Con kinh Đứng mà ông Tư Khương đào hơn hai cây số ngày xưa, đến đời ông nội chị Hà có mười ngôi nhà, mỗi nhà cách nhau hơn 200 mét, toàn nhà “chữ đinh”. Bây giờ đến đời chị Hà, nó đã mọc lên hàng trăm căn nhà lá ọp ẹp chen chúc nhau. Thế hệ của chị Hà, tức cháu cố của ông Tư Khương, và thế hệ con chị Hà, tức cháu sơ của ông Tư Khương giờ phân chia tứ tán, có người trở thành bác sĩ, kỹ sư, nhà giáo, doanh nghiệp, công nhân, viên chức, lớp nghèo thành thị… nhưng phần lớn vẫn là “những nhà nông không đất”.

Tôi còn nhớ cách nay gần ba mươi năm, anh Quang từ một vùng quê lân cận kéo một đám thợ đến xây nhà cho ba chị Hà, suốt ngày chị Hà quần quật với ba bữa cơm cho đám thợ hồ. Và đám cưới của chị Hà với anh Quang đã xảy ra khi ngôi nhà vừa xây xong mấy tháng. Anh Quang không rước dâu vì nhà anh quá nghèo, em đông, lại mồ côi cha, nhà không đủ chỗ chứa một cô dâu. Ba chị Hà cũng không bắt rể vì nhà ông cũng không có chỗ chứa thêm chàng rể.

Sẵn có đất đai, dừa nước, tràm, tre, trúc… chị Hà với anh Quang cất một căn nhà nhỏ dưới bờ kinh, hai phần nền đất, một phần lót sàn, chị Hà mở cái tiệm tạp hoá nho nhỏ, vừa làm cái bến đò ngang đưa rước học sinh qua lại, anh Quang tiếp tục đi làm thợ hồ. Vài năm đầu, họ sống khá ổn định, nhưng rồi sáu đứa con lần lượt ra đời.

Bây giờ – chị kể – đứa con gái lớn tốt nghiệp đại học kinh tế, đi làm trên tỉnh, đã có chồng con, ba đứa con trai kế đều bỏ học sớm, theo anh Quang làm thợ phụ, một đứa đã có vợ con, còn hai đứa con gái, đứa út đang học lớp chín, đứa chị học hết cấp 3, không có khả năng vào đại học, đang thất nghiệp ở nhà.

“Cách nay mấy tháng, tui đưa nó lên Sài Gòn dự tuyển lấy chồng Đài Loan, nó không chịu, tôi thuyết phục mãi nó chịu đi, lên đó nó được chọn ngay vòng đầu, tui mừng quýnh, ai dè khi đi phỏng vấn nó bị đánh rớt. Tôi hỏi nó tại sao, nó nói người ta hỏi vì sao lấy chồng Đài Loan, nó nói tại má nó ép chớ nó không muốn. Anh nghĩ coi có tức không, tui khóc muốn hết nước mắt… mình chỉ mong cho con có cơ hội đổi đời, nhưng nó lại không biết nhìn xa trông rộng”.

Tôi hỏi vì sao con bé không chịu lấy chồng Đài Loan, chị Hà nói: “Nó thương một thằng trong xóm nhưng tui không chịu, không phải tui chê người ta nghèo, nhưng tui nói với con, mình đã nghèo đã khổ, lấy một thằng chồng không nghề, không vốn, không ruộng đất, suốt ngày lêu têu ăn nhậu rồi sinh con ra lấy gì nuôi, lấy gì cho con ăn học, cuộc đời này đừng có mơ mộng “một túp lều tranh hai trái tim vàng”. (còn tiếp)

Võ Đắc Danh

Kỳ 2: Ảo vọng phương xa

SGTT.VN – Hàng chục cô gái ngồi theo vòng tròn hoặc hình chữ U, một hoặc hai chàng trai Đài Loan hay Hàn Quốc rảo tới rảo lui, xem mặt, xem tướng từng cô, giống như người ta lựa rau, lựa cá. Khi chọn được một cô vừa ý, anh ta ra hiệu cho người môi giới và dắt cô gái đi làm thủ tục kết hôn. Sau đám cưới, gia đình nhà gái được chú rể cho năm ba triệu đồng gọi là tiền thuê xe, tiền khách sạn và các chi phí từ quê lên Sài Gòn làm đám cưới.

Những cô gái xếp hàng tại các cuộc môi giới lấy chồng Hàn Quốc, bị công an phát hiện.

Đó là diễn biến của một cuộc hôn nhân giữa cô dâu Việt với chú rể Hàn Quốc hoặc Đài Loan. Trong cuộc hôn phối này, thường thì người môi giới và luật sư đóng vai trò chính. Họ hưởng lợi bao nhiêu không ai biết. Mới đây, Công an thành phố Cần Thơ khởi tố một vụ án sau khi bắt quả tang một cán bộ ngành tư pháp nhận hối lộ 500 USD để làm thủ tục kết hôn cho chú rể Hàn Quốc với cô dâu Việt. Anh này khai nhận rằng, mỗi một bộ hồ sơ kết hôn với người nước ngoài, luật sư hoặc người môi giới trả cho anh từ 500 đến 900 USD. Con số này cho thấy rằng, số tiền của chú rể ngoại quốc bỏ ra để “mua” một cô dâu Việt không phải ít, nhưng người hưởng lợi trước hết là công ty môi giới nước ngoài đến những người môi giới ở Việt Nam, luật sư và cán bộ ngành tư pháp, cuối cùng thì “đàng gái” chỉ được năm ba triệu đồng gọi là chi phí đi lại để gả con.

Tổng hợp số liệu từ các sở tư pháp cho thấy, từ năm 2006 đến nay, đồng bằng sông Cửu Long có đến 70.000 cô gái lấy chồng Đài Loan và Hàn Quốc. Và, theo điều tra mới đây của sở Lao động – thương binh và xã hội tỉnh Vĩnh Long thì trong 3.000 cô gái Vĩnh Long hiện đang làm dâu ở hai xứ sở này thì chỉ có 10% là tìm được hạnh phúc, có nghĩa là 2.700 cô gái Vĩnh Long đã và đang gặp bất hạnh ở quê chồng, trong đó có hơn 200 cô đã về nước, mỗi cô mang về một bi kịch khác nhau.

Trong lá đơn xin ly hôn gởi TAND tỉnh Vĩnh Long, chị Trần Thị Ngọc Nga trình bày: năm 2007, qua một người môi giới, chị lên Sài Gòn tham dự cuộc tuyển chọn cô dâu, kết quả là chị được kết hôn với ông H.S.Y và theo ông về thành phố Gia Nghĩa, Đài Loan sinh sống. Nhưng chỉ một tuần sau, một người đàn ông lạ đến rước chị về làm việc trong một tiệm massage. Biết mình bị lừa, chị tìm cách bỏ trốn nhưng cuối cùng cũng phải trở lại nhà chồng, nhưng chồng chị không đón nhận mà đưa chị trở lại tiệm massage. Chị cắn răng làm việc một thời gian rồi lại bỏ trốn, nhờ cảnh sát Đài Loan giúp đỡ, đưa

chị về nước. Trong cảnh không tiền, một hãng hàng không cho chị nợ vé máy bay nhưng với điều kiện giữ chị lại sân bay Tân Sơn Nhất, gọi điện về cho gia đình mang tiền lên trả.

Theo quy trình pháp lý, TAND tỉnh Vĩnh Long tiến hành uỷ thác tư pháp yêu cầu cơ quan có thẩm quyền ở Đài Loan triệu tập ông H.S.Y để lấy lời khai theo đơn xin ly hôn của chị Nga, nhưng mọi sự chìm trong im lặng. Đến nay – đã hơn hai năm – chị Nga đã lấy chồng, sinh con và sống hạnh phúc tại quê nhà, nhưng câu chuyện lấy chồng xa xứ của chị vẫn còn như cơn ác mộng.

Cô Bảo Linh ở Bình Minh cũng vừa trốn thoát trở về, cô kể: ở quê không có việc làm, theo bạn bè lên Sài Gòn làm tiếp viên cho một quán karaoke, thu nhập thì ít mà cay đắng thì nhiều. Buồn chán và bế tắc, cứ nghĩ lấy chồng ngoại là sang, lại theo bạn bè đi xếp hàng cho người ta lựa. Được trúng tuyển, lòng cô chập chờn sung sướng với một giấc mộng đổi đời. Nhưng khi đặt chân đến nhà chồng mới hay rằng chồng cô đã có hai đứa con riêng, nhà cửa cheo leo ở một vùng nông thôn hoang vắng. Sáng sớm thức dậy cô phải chăm sóc cho hai đứa con chồng trước khi chúng đến trường, dọn dẹp nhà cửa xong, cô phải cùng chồng ra đồng làm cỏ, bón phân, tưới rẫy và trông coi cả một đàn bò hàng chục con. Mặc dù sinh ra, lớn lên giữa vùng đất miệt vườn nổi tiếng trồng cây ăn trái nhưng chưa bao giờ Linh biết lao động chân tay, giờ đây, bỗng dưng trở thành nông dân giữa xứ người, trở thành mẹ của hai đứa con ngỗ nghịch, trở thành dâu của người mẹ chồng luôn luôn hà khắc. Cứ mỗi lần nghịch ý hai đứa con ghẻ, chúng “tâu” với bà nội là Linh phải ăn đòn. Cuối cùng Linh phải trốn về nước, tiếp tục cuộc đời “kỹ nữ” ở Sài Gòn.

Con số trên 200 nàng dâu xa xứ trở về Vĩnh Long chỉ là con số mà người ta biết được, bởi phần lớn các cô trở về đều âm thầm bỏ xứ đi Hải Phòng, Sài Gòn “làm ăn” hoặc đi làm công nhân ở các khu công nghiệp, trong khi những cô gái quê khác tiếp tục theo đường dây môi giới lên Sài Gòn để xếp hàng ra mắt các chàng trai ngoại với giấc mộng đổi đời.

Ở Trà Ôn có một cái cù lao nhỏ nằm trên nhánh sông Tiền mà mới đây người ta đặt cho nó cái tên là “Đảo Đài Loan”, ở đây có 60 hộ dân thì đã có trên 30 hộ trở thành “thông gia” với Đài Loan và Hàn Quốc. Nhưng theo chị Út Anh cho biết thì đa số đã trở về! Chị Anh tự cho mình là người may mắn vì chị có ba đứa con gái lấy chồng sang Đài Loan, chỉ một đứa trở về, hai đứa còn lại đang sống hạnh phúc, một đứa làm nhân viên nhà hàng với mức thu nhập hàng tháng tương đương 12 triệu đồng Việt Nam, một đứa lấy chồng nông dân, nhà có hai vườn cau, chị nói ở nông thôn Đài Loan mà có vườn cau là thuộc hàng khá giả. Chị tự hào vì hai đứa con gái biết làm dâu, hai chàng rể hiếu thảo, năm nào cũng mời cha mẹ vợ sang du lịch một chuyến. Chính những chuyến đi này đã giúp cho chị có nhiều thông tin về thực trạng cô dâu Việt ở xứ Đài, chị nói lấy chồng ngoại là nhắm mắt đánh liều, ai có phước thì được phần, ai vô phước thì mất phần. Xưa nay, ai cũng xem hôn nhân là chuyện quan trọng nhất của đời người, người ta hiểu nhau, yêu nhau rồi mới cưới nhau mà chưa chắc gì có hạnh phúc, huống chi mình đưa thân cho người ta lựa chọn, mà được chọn cũng chẳng qua nhìn cái dáng bên ngoài, vậy là thành vợ thành chồng. Chuyện bất đồng ngôn ngữ là cái bất lợi đầu tiên, rồi phong tục tập quán, tính ăn nết ở khác nhau thì làm sao mà dễ hoà hợp được. Cũng đừng vội trách bên chồng ngược đãi, bởi con gái xứ mình cũng lắm chuyện lôi thôi, thậm chí có cả sự mưu toan lợi dụng, mánh khoé đủ trò… Ngay đứa con gái thứ ba của chị, vừa sang bên ấy mấy tháng thì nói dối với chồng là về quê làm đám gả đứa em út, anh chồng tưởng thiệt chuẩn bị quà cáp, tiền bạc theo vợ về quê, về tới Sài Gòn, vô khách sạn được vài tiếng đồng hồ thì nó trốn mất, bỏ anh chồng bơ vơ giữa xứ lạ quê người.

Võ Đắc Danh

Kỳ cuối: Nhật ký làm dâu xứ người.

Hai mẹ con bà Huỳnh Kim Anh và Trần Thanh Lan sống trong căn nhà chỉ 10 mét vuông trong con hẻm nhỏ ở phường Lê Bình, quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ. Học xong lớp 6 thì Lan bỏ học, ngày ngày gánh khoai mì nướng đi bán trong khu phố. Không chịu nổi cảnh nghèo, năm 22 tuổi, Lan theo bạn lên Sài Gòn dự tuyển lấy chồng Hàn Quốc. Không muốn xa con, bà Kim Anh ngăn cản, Lan nói: “Không lẽ suốt đời cứ sống như thế nầy, mẹ cho con đi, nếu may mắn được lấy chồng Hàn, con sẽ về mua đất cho mẹ xây nhà, sẽ gởi tiền về nuôi mẹ”. Sau hơn hai tháng, qua nhiều vòng tuyển chọn, không được chàng trai nào để ý, Lan buồn chán muốn bỏ về, nhưng ngặt nỗi không có tiền trả nợ cho môi giới nên đành phải tiếp tục cầu may. Không biết đến vòng tuyển chọn thứ mấy thì “vận may” đã đến với Lan: Ông Ha Jang Su đã gật đầu với số phận của cô.

 

Tiệc cưới diễn ra trong chớp nhoáng và sau đó bà Kim Anh nhận được một phong bì từ chàng rể với số tiền là 3 triệu đồng.

 

Tiễn con ra sân bay về quê chồng, bà Kim Anh trở về sống quạnh hiu trong căn chòi nhỏ và ngày ngày ngóng đợi điện thoại của con. Nhưng rồi 25 ngày sau, bà nhận được điện thoại từ lãnh sự quán Hàn Quốc báo tin : Lan đã nhảy lầu tự tử ! Ba tuần sau, trong khi bà nằm liệt giường chưa ngồi dậy nổi thì có một cuộc điện thoại từ trạm xe khách bảo bà mang giấy chứng minh ra nhận hàng. Hỡi ơi, đó là số tiền 48 triệu đồng và một hộp gỗ chứa mớ tro hài cốt của Lan, được gởi từ lãnh sự quán Hàn Quốc !

 

Sau khi sức khỏe bình phục, bà Kim Anh quyết định sang Hàn Quốc để tìm hiểu sự thật về cái chết của con. Trong những vật chứng mà cảnh Sát Hàn Quốc trao lại cho bà, có một quyển nhật ký viết trên tập học trò của Lan ghi lại 25 ngày làm dâu trong nước mắt.

Ngày 17-1: Suốt buổi sáng, mẹ chồng tôi cứ chửi mắng tôi. Bà còn lấy cây muỗng gõ vào cái hộp đựng đồ ăn dằn mặt tôi… Chồng tôi vẫn ngồi đó. Hai người nói gì tôi không hiểu.

 

 Ngày 18-1: Như thường lệ, ăn sáng xong, tôi đưa chồng tôi đi làm. 8 giờ, mẹ chồng tôi bắt tôi học tiếng Hàn Quốc. Tôi ra dấu cho bà hiểu: Tôi đã ký đơn ly dị nên chờ ngày về Việt Nam. Bà lấy cây viết ra chỉ vào cuốn tập ý nói, tôi không được ở đây. Tôi khóc. Bà ta ra dấu, Hàn Quốc không được khóc… Mỗi khi thấy bà ta vô phòng là tôi phát sợ không dám lại gần. Trời nắng, tôi kéo màn lại cũng bị bà ta la… 19 giờ, Tôi không biết bà ta nói gì với chồng tôi, ổng vào phòng kéo tay tôi ra ngoài. Ổng lấy hai tay nhấn vào vai tôi buộc quỳ xuống xin lỗi bà ta. Chưa hả giận, chồng tôi còn đánh và nhéo vào mặt tôi nữa…. 19 giờ 50, cả nhà đang ăn tối. Bà ta nói với chồng tôi chuyện gì. Bất ngờ, chồng tôi đánh vào mặt tôi. Bà ta tiếp tục diễn tả, chồng tôi lấy 2 ngón tay định móc mắt tôi… Tôi khóc, chồng tôi không cho. Tôi ăn vội chạy vào phòng.

 

 Ngày 29-1: Ăn tối xong, tôi định đi vào phòng nhưng bị bà ta ngăn lại. Chồng tôi đang xem tivi đi đến gần tôi đưa hai bàn tay ra dấu định quấu vào mặt tôi. Sau đó, anh ta lấy ngón tay bóp lỗ mũi tô imuốn ngẹt thở. Tôi cố nhịn nhưng sao không cầm được nước mắt. Tôi khóc nhớ ngoại nhớ mẹ, nhớ dì… Họ ra dấu bảo tôi câm. Mẹ ơi…

 

 Ngày 23-1: Mối nguy hiểm đang tăng lên từng ngày. Không chỉ tôi vối bà ta mà thêm chồng tôi nữa. Sau buổi ăn sáng, bà ta tiếp tục chửi tôi. Thấy chưa hả giận, bà đến gần tôi và ngửi bộ quần áo tôi đang mặc. Bất ngờ, bà ta la gầm lên rồi cầm cái ca múc nước định đánh tôi nhưng không làm như vậy. Chồng tôi nghe theo cầm chai nước hoa xịch khắp người tôi… Tôi không được nói, không được khóc. Họ không cho tôi tắm rửa, gội đầu… Tôi có miệng cũng như câm… Họ chỉ biết chửi bới, đánh đập những điều mà họ không hài lòng. Họ khinh tôi sao họ lại cưới tôi.

 

 Ngày 27-1: … 19 giờ 50 phút, chồng tôi đi làm về. Chẳng hiểu bà ta nói gì với chồng tôi, ổng nóng giận chạy vào phòng. Tôi cố ra giấu cho chồng hiểu nhưng bất lực. Tấm hình cưới của tôi cũng bị bà ta và chồng tôi đập trước mặt tôi. Tôi ước ly dị xong, về Việt Nam tôi sẽ trả lại cho họ tất cả. Tuy nhà tôi nghèo thiệt nhưng đừng xem thường tôi. Tôi cầu mong mình sớm trở về Việt Nam. Ngày nào tôi còn ở đây là tôi sống trong nỗi sợ hãi, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với tôi nữa.

 

 Ngày 28-1: Khoảng 8 giờ 50 phút, bà ta đang ở ngoài vườn nhìn tôi la hét, giận dữt. Tôi không hiểu nhưng nói đại oke. Nếu tôi biết tiếng Hàn Quốc, họ sẽ không ăn hiếp tôi đâu. Tôi chịu cực, vất vả quen nên tôi không ngại chỉ sợ họ bắt nạt tôi. Tôi khóc nhiều vì tức và không nói được nên mới khóc… Từ lúc có chồng lên sân bay sang Hàn Quốc, tâm hồn của tôi không còn niềm vui nữa. Tôi lo gia đình, lo cho tương lai sẽ ra sao… Khi hồ sơ ly dị xong, tôi sẽ trở về Việt Nam gặp lại gia đình, tôi mừng lắm. Tôi sẽ ôm mà khóc với ngoại tôi, mẹ tôi, dì tôi… Tôi sẽ gặp lại bạn bè trong xóm. Tôi sẽ nói như thế nào để họ hiểu tôi. Tôi không sợ bạn bè không hiểu tôi. Tôi chỉ sợ mẹ tôi biết sự thật, mẹ tôi sẽ đau buồn mà sinh bệnh… Hàng ngày, tôi chỉ biết im lặng chờ ngày về Việt Nam.

 

 Ngày 29-1: … Khi tôi đang nằm trên giường, bà mẹ chồng đi vào phòng tay cầm con dao để trước ngực. Bà ta ngồi xuống giường yêu cầu tôi ngồi dậy. Tôi sợ hãi và bắt đầu khóc. Bà ta đánh vào người tôi buộc tôi nín…. Một lát sau, bà ta lại vào phòng và đi khắp phòng. Chồng tôi nằm trên giường xem cuốn nhật ký của tôi. Bất ngờ, chồng tôi ném cuốn sổ trúng vào gót chân của tôi. Tôi khóc vì đau. Hắn tức giận lấy hai ngón tay  bóp mũi tôi đến ngẹt thở. Cả hai người quát tháo buộc tôi phải câm lặng. Họ cư xử với tôi thật thậm tệ như một con vật. Họ đâu biết rằng, những lần họ nhéo mặt, bóp mũi tôi thì vài ngày sau mặt tôi mới hết sưng, mũi tôi mới hết đau…”

 Tôi định gởi mấy trang nhật ký của Lan cho chị Hà và viết mấy dòng khuyên chị không nên giận, không nên trách đứa con gái của mình. Nhưng chị vừa gọi điện cho tôi, mời tôi về dự đám gả con gái chị – người con trai hàng xóm mà nó đã yêu. Qua điện thoại, tôi vẫn nghe chị thở dài: “Duyên của con thì biết làm sao, tôi chỉ lo cho tương lai của nó, thằng chồng không nghề, không vốn, không ruộng đất, suốt ngày lêu têu ăn nhậu rồi sinh con ra lấy gì nuôi”.

Nghe xong, tôi cũng chỉ biết thở dài như chị .

Võ Đắc Danh

—————

Nông dân vượt biên đánh bạc: Nỗi ám ảnh Heng Heng

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: