Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Năm 27th, 2011

Người Trung Quốc mua đất nông nghiệp ở Brazil làm cho chính phủ nước nầy lo sợ

Posted by hoangtran204 trên 27/05/2011

Trần Hoàng (dịch thuật)

URUAÇU, Brazil – Khi người Trung Quốc đến Brazil để tìm kiếm mua đậu nành ở đây vào năm ngoái, họ đã hỏi han về việc mua đất – rất nhiều người TQ hỏi về chuyện mua đất.

Các giới chức chính quyền trong khu vực nông nghiệp sẽ không bán hàng trăm ngàn mẫu đất mà người TQ đang cần mua.

Không nao núng, người Trung Quốc theo đuổi một chiến lược khác: cho nông dân Brazil mượn tiền và yêu cầu họ tăng gấp ba lần việc trồng đậu nành ở đây để thương lái TQ mua đậu nành và chở về bên TQ để nuôi gà và heo.

“Họ cần đậu nành nhiều hơn bất cứ nước nào hết”, ông Edimilson Santana, một nông dân ở thị trấn nhỏ của Uruaçu. “Đây có thể là một khởi đầu mới cho người nông dân ở nơi đây.”

Các thỏa thuận $ 7 tỉ đô la ký vào tháng trước – để sản xuất 6 triệu tấn đậu nành một năm – là một trong số nhiều cú đòn trong những tuần gần đây khi Trung Quốc đang vội vã hỗ trợ an ninh lương thực của họ và sửa đổi lại (nhằm tránh) sự phụ thuộc ngày càng tăng trên các cây trồng từ Hoa Kỳ bằng cách theo đuổi những khu rộng lớn của vùng đất trung tâm nông nghiệp của Châu Mỹ La tinh.

Ngay cả như Brazil, Argentina và các nước khác đang thay đổi để áp đặt những giới hạn về mua đất nông nghiệp cảu người nước ngoài, người Trung Quốc đang tìm cách để tự họ kiểm soát trực tiếp việc sản xuất hơn bao giờ hết, lấy nhiệt tình của họ dành cho tự túc nông nghiệp ở nước ngoài.

“Người Trung Quốc đang di chuyển vào đây sống”, ông Carlo Lovatelli, chủ tịch của Hiệp hội người Brazil của ngành Công nghiệp Dầu Thực Vật. “Họ đang tìm kiếm đất đai, tìm kiếm đối tác đáng tin cậy. Nhưng điều mà họ muốn nhất là thích tự mình điều hành công việc. ”

Trong lúc nhiều người nông dân Brazil chào đón các những món tiền đầu tư của người Trung Quốc, và trong khi nổ lực mạnh mẽ nầy đang xẩy ra thì các quan chức Brazil đã bắt đầu đặt câu hỏi về “quan hệ đối tác chiến lược” với Trung Quốc đã từng được khuyến khích của cựu Tổng thống Luiz Inácio Lula da Silva.

 

Người Trung Quốc đã và đang trở nên quan trọng đối với nền kinh tế của Brazil đến nổi rằng Brazi không thể làm gì mà không có Trung Quốc – và đó là chính xác những gì đang làm cho Brazil ngày càng khó chịu.

“Một điều mà thế giới có thể tin chắc là: không thể nào quay trở lại được,” Cựu Tổng thống da Silva đã cho biết trong chuyến thăm Bắc Kinh vào năm 2009.

Trung Quốc đã và đang trở thành một đối tác thương mại lớn nhất của Brazil, Trung Quốc mua ngày càng tăng khối lượng đậu nành và quặng sắt, trong khi đầu tư hàng tỷ vào ngành năng lượng của Brazil. Nhu cầu buôn bán nầy đã và đang giúp một sự bùng nổ kinh tế ở đây đã nâng cuộc sống của hơn 20 triệu người Brazil ra khỏi nghèo khổ cùng cực và mang lại sự ổn định kinh tế cho một quốc gia đã quen với các cuộc khủng hoảng định kỳ. (1)

Tuy nhiên, một số chuyên gia cho rằng quan hệ đối tác đã phân cấp thành một mối quan hệ tân-thực-dân, trong đó Trung Quốc có lợi thế hơn.

 

Gần 84 phần trăm hàng xuất khẩu của Brazil sang Trung Quốc năm ngoái là nguyên liệu thô (quặng sắt, và đậu nành), tăng từ 68 phần trăm trong năm 2000.

 

Trái lại, khoảng 98 phần trăm hàng xuất khẩu của Trung Quốc tới Brazil là những sản phẩm đã chế tạo – bao gồm gần đây nhất là xe hơi giá thấp cho tầng lớp trung lưu mới nổi của Brazil – chuyện nầy đang đánh gục lãnh vực công nghiệp của Brazil.

“Mối quan hệ giữa 2 nước rất không cân bằng”, ông Rubens Ricupero, một cựu bộ trưởng tài chính và nhà ngoại giao người Brazil. “Có một sự thiếu thốn rõ ràng về chiến lược bên phía Brazil.”

Trong khi đến thăm Trung Quốc tháng trước, tổng thống mới của Brazil, bà Dilma Rousseff, nhấn mạnh sự cần thiết phải bán những sản phẩm có giá trị cao hơn cho Trung Quốc, và bà có giọng điệu gần gũi hơn với Hoa Kỳ. “Không phải là tình cờ mà hiện đang có một loạt nỗ lực để tái đánh giá lại mối quan hệ với Hoa Kỳ,” ông Paulo Sotero, giám đốc Viện Brazil tại Trung tâm Quốc tế Woodrow Wilson dành cho các Học giả.  “Trung Quốc đang phô bày ra những bất lực của Brazil hơn bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.”

Người Trung Quốc chuyển sang mua đất đã làm cho những giới chức trong chính quyền Brazil lo lắng.

 

Cuối tháng Tám, Luís Inácio Adams, Bộ trưởng Tư Pháp của Brazil, tái giải thích lại  một đạo luật vào năm 1971, làm cho nó đặc biệt khó khăn hơn cho người nước ngoài mua đất đai tại Brazil.

 

Tổng thống Argentina, Cristina Fernández de Kirchner, đã đi theo bước chân của đạo luật nầy vào tháng trước, ông gởi một đạo luật tới cho Quốc hội để hạn chế kích thước đất và số lượng đất mà người nước ngoài có thể sở hữu ở nông thôn.

Bộ trưởng Tư Pháp của Brazil ôngAdams nói rằng quyết định của ông không phải là một kết quả trực tiếp của việc mua đất của Trung Quốc, nhưng ông lưu ý rằng “việc nắm lấy quyền sở hữu đất” lớn ở Châu Mỹ Latinh và châu Phi cận Sahara, bao gồm cả nỗ lực của Trung Quốc để cho thuê khoảng ba triệu mẫu Anh tại Philippines, đã cảnh báo các giới chức chính phủ Brazil.

“Không có gì ngăn chặn cho việc đầu tư khỏi xảy ra, nhưng việc đầu tư sẽ được quy định”, ông Adams nói.

Ngân hàng Thế giới WB nghiên cứu năm ngoái cho rằng, giá thực phẩm biến động đã mang lại một “làn sóng đang dâng lên” của việc mua đất nông nghiệp quy mô lớn ở các nước đang phát triển, và rằng Trung Quốc là một trong số vài ba nước mua đất nhiều nhất.

Theo ước tính người nước ngoài sở hữu 11% phần trăm đất sản xuất tại Argentina, theo Liên đoàn Nông nghiệp Argentina. Tại Brazil, một nghiên cứu ước của chính quyền đã ước tính rằng những người nước ngoài đang làm chủ khoảng 20 phần trăm đất đai của tiểu bang São Paulo  (tiểu bang nầy rộng 248 200 Km vuông)

Các nhà đầu tư quốc tế đã chỉ trích các hạn chế nầy. Ít nhất là $ 15 tỉ đô la trong các dự án nông nghiệp và lâm nghiệp tại Brazil đã bị đình chỉ kể từ khi có các giới hạn việc mua bán của chính phủ, theo Agroconsult, một hãng tư vấn nông nghiệp của người Brazil.

Ông Charles Tang, chủ tịch Phòng Thương mại Brazil-Trung Quốc, nói rằng “Việc thắt chặt các hợp đồng mua đất của người nước ngoài thực sự là một bước thụt lùi vào bên trong trạng thái tâm lý của thời đại Jurassic” (thời đại của khủng long, chim, chuột, cách đây 140 triệu năm), ông nói rằng các nông dân Mỹ đã mua nhiều lô đất khá lớn ở Brazil trong những năm gần đây, mà ít có phản ứng nào gây ồn ào hết.

Đáp ứng với những lời chỉ trích này, Bộ trưởng Nông nghiệp Brazil cho biết trong tháng này rằng Brazil có thể bắt đầu cho thuê đất nông nghiệp cho người nước ngoài, thiết lập các hàng rào ngăn cản đối với quyền sở hữu.

Ngay chính nước Trung Quốc cũng không cho phép quyền sở hữu tư nhân đất đai nông nghiệp, và Trung Quốc cảnh báo chính quyền địa phương các cấp của họ chống lại việc cho thuê đất trên quy mô lớn, và dài hạn cho các công ty trong một chỉ thị (của đảng Cộng Sản TQ) vào năm 2001.

Trung Quốc cũng cấm các công ty nước ngoài không được mua mỏ dầu và các mỏ khác.

Tuy nhiên, khi mà nhiều người dân Trung Quốc ngày càng ăn thịt nhiều hơn, Trung Quốc đang dự kiến ​​sẽ tăng nhập khẩu đậu nành (chủ yếu là dành để nuôi súc vật) vào khoảng hơn 50 phần trăm vào năm 2020, theo Hoa Kỳ Sở Nông nghiệp.

Tháng trước, Ngũ cốc Trùng Khánh đã ký một thỏa thuận $ 2,5 tỉ đô la để sản xuất đậu nành ở tiểu bang Bahia của Brazil.

Tháng Mười năm ngoái, một nhóm người Trung Quốc nhất trí phát triển khoảng 500.000 mẫu anh đất nông nghiệp ở tỉnh Río Negro thuộc nước Argentina.

Trong cả hai trường hợp, các quan chức Trung Quốc đề nghị mua những vùng rộng  đất đai rộng lớn trước khi các quan chức địa phương chỉ đạo cho họ (không có chuyện mua bán đất đai mà chỉ có) hướng tới việc ký các thỏa thuận sản xuất mà thôi.

“Chúng tôi sẽ không bao giờ bán đất”, ông Juan Manuel Accatino, Bộ trưởng Sản xuất của tỉnh Río Negro.

Brian Willott, một nông dân người Mỹ đến Brazil vào năm 2003, cho biết người Trung Quốc quan tâm đến việc mua các trang trại đã không giảm bớt. “Ở khắp mọi nơi bạn đi xem một trang trại người Brazil nói, ‘Chúng tôi đang xem xét bán cho người Trung Quốc,'” ông nói.

Trong tiểu bang Goiás, vào năm ngoái có gần 70 phần trăm đậu nành được trồng đã vào trong tay của người Trung Quốc, và người Trung Quốc đang tìm kiếm để sử dụng khoảng 20 triệu hecta đồng cỏ đã không được canh tác trong nhiều thập kỷ.

“Đối với họ, càng nhanh càng tốt”, Antônio de Lima, bộ trưởng nông nghiệp tỉnh Goiás đã phát biểu.

Nông dân ở đây nói rằng họ chia sẻ mục tiêu của các viên chức Trung Quốc về việc phá vỡ vòng vây của các công ty kinh doanh quốc tế như Cargill và Archer Daniels Midland (2 đại công ty của Mỹ đã được thành lập cách nay hơn 100 năm).

Nhưng Tân Lin, một nhà quản lý của một công ty Trung Quốc ở tỉnh Goiás, nói rằng ông nghi ngờ công ty Trung Quốc đã sẵn sàng để thay thế các đại công ty của Mỹ.

“Tôi không thấy rằng các công ty Trung Quốc làm việc ở đây có chuyên môn trong lãnh vực đó”, ông Tân nói. Nhưng “nếu bạn có thể làm điều đó, việc ấy là tốt, tất nhiên.”

Bài báo nầy đã có sự đóng góp của Myrna Domit từ São Paulo, Brazil, Charles Newbery từ Buenos Aires, David Barboza từ Thượng Hải và Keith Bradsher từ Hong Kong.

Bản dịch @2011  cuả Trần Hoàng

*Trong khi Brazil ở cách xa Trung Quốc hơn 14 ngàn km, mà chính phủ của họ biết sợ khi người  TQ đến  Brazil mua đất đai làm nông nghiệp.   Còn Bộ quốc phòng Việt  Nam không sợ hải gì Trung Quốc, trái lại đại công ty Becamax hay Tổng công  ty Thái Sơn trực thuộc Bộ Quốc Phòng Việt Nam lại  đang xây dựng  China Town ở Bình  Dương cho người Trung Quốc.

(1) (1) Brazil là một thuộc địa của Bồ Đào Nha từ năm 1500. Người Bồ đã đem nhiều người châu phi đến đây sinh sống và cày trên các ruộng đồng mênh mông và phì nhiêu ở Brazil. Sau một thời gian làm việc, những người da đen coi như đã trả hết tiền vé tàu thủy từ Phi Châu tới đây lập nghiệp và họ được trả tự do. Ngày nay, có đến hơn 80 triệu người gốc Phi Châu (tây đen) hiện đang ở nơi Brazil. Người Bồ Đào Nha đã từng chiêu mộ hơn 8 triệu người da trắng châu âu đến đây lập nghiệp, và số người nầy sống với người da đen và tạo ra một nhóm người có da sáng hơn.

China’s Interest in Farmland Makes Brazil Uneasy

Daniel Kfouri for The New York Times

A farmer working in his soybean field in Uruaçu, Brazil. Demand for soybeans in China has brought Chinese investors here.

By
Published: May 26, 2011

URUAÇU, Brazil — When the Chinese came looking for more soybeans here last year, they inquired about buying land — lots of it.

Officials in this farming area would not sell the hundreds of thousands of acres needed. Undeterred, the Chinese pursued a different strategy: providing credit to farmers and potentially tripling the soybeans grown here to feed chickens and hogs back in China.

“They need the soy more than anyone,” said Edimilson Santana, a farmer in the small town of Uruaçu. “This could be a new beginning for farmers here.”

The $7 billion agreement signed last month — to produce six million tons of soybeans a year — is one of several struck in recent weeks as China hurries to shore up its food security and offset its growing reliance on crops from the United States by pursuing vast tracts of Latin America’s agricultural heartland.

Even as Brazil, Argentina and other nations move to impose limits on farmland purchases by foreigners, the Chinese are seeking to more directly control production themselves, taking their nation’s fervor for agricultural self-sufficiency overseas.

“They are moving in,” said Carlo Lovatelli, president of the Brazilian Association of Vegetable Oil Industries. “They are looking for land, looking for reliable partners. But what they would like to do is run the show alone.”

While many welcome the investments, the aggressive push comes as Brazilian officials have begun questioning the “strategic partnership” with China encouraged by former President Luiz Inácio Lula da Silva. The Chinese have become so important to Brazil’s economy that it cannot do without them — and that is precisely what is making Brazil increasingly uneasy.

“One thing the world can be sure of: there is no going back,” Mr. da Silva said while visiting Beijing in 2009.

China has become Brazil’s biggest trading partner, buying ever increasing volumes of soybeans and iron ore, while investing billions in Brazil’s energy sector. The demand has helped fuel an economic boom here that has lifted more than 20 million Brazilians from extreme poverty and brought economic stability to a country accustomed to periodic crises.

Yet some experts say the partnership has devolved into a classic neo-colonial relationship in which China has the upper hand. Nearly 84 percent of Brazil’s exports to China last year were raw materials, up from 68 percent in 2000. But about 98 percent of China’s exports to Brazil are manufactured products — including the latest, low-priced cars for Brazil’s emerging middle class — that are beating down Brazil’s industrial sector.

“The relationship has been very unbalanced,” said Rubens Ricupero, a former Brazilian diplomat and finance minister. “There has been a clear lack of strategy on the Brazilian side.”

While visiting China last month, Brazil’s new president, Dilma Rousseff, emphasized the need to sell higher-value products to China, and she has edged closer to the United States. “It is not by accident that there is a sort of effort to revalue the relationship with the United States,” said Paulo Sotero, director of the Brazil Institute at the Woodrow Wilson International Center for Scholars. “China exposes Brazil’s vulnerabilities more than any other country in the world.”

China’s moves to buy land have made officials nervous. Last August, Luís Inácio Adams, Brazil’s attorney general, reinterpreted a 1971 law, making it significantly harder for foreigners to buy land in Brazil. Argentina’s president, Cristina Fernández de Kirchner, followed suit last month, sending a law to Congress limiting the size and concentration of rural land foreigners could own.

Mr. Adams said his decision was not a direct result of land-buying by China, but he noted that huge “land grabs” in Latin America and sub-Saharan Africa, including China’s attempt to lease about three million acres in the Philippines, had alarmed Brazilian officials.

“Nothing is preventing investment from happening, but it will be regulated,” Mr. Adams said.

A World Bank study last year said that volatile food prices had brought a “rising tide” of large-scale farmland purchases in developing nations, and that China was among a small group of countries making most of the purchases.

Foreigners own an estimated 11 percent of productive land in Argentina, according to the Argentine Agriculture Federation. In Brazil, one government study estimated that foreigners owned land equivalent to about 20 percent of São Paulo State.

International investors have criticized the restrictions. At least $15 billion in farming and forestry projects in Brazil have been suspended since the government’s limits, according to Agroconsult, a Brazilian agricultural consultancy.

“The tightening of land purchases by foreigners is really a step backwards into a Jurassic mentality of counterproductive nationalism,” said Charles Tang, president of the Brazil-China Chamber of Commerce, saying that American farmers had bought sizable plots in Brazil in recent years, with little uproar.

Responding to the criticism, Brazil’s agriculture minister said this month that Brazil might start leasing farmland to foreigners, given the barriers to ownership.

China itself does not allow private ownership of farmland, and it cautioned local governments against granting large-scale or long-term leases to companies in a 2001 directive. China also bans foreign companies from buying mines and oil fields.

But as more of its people eat meat, China is expected to increase its soybean imports, mostly for animal feed, by more than 50 percent by 2020, according to the United States Department of Agriculture. Last month, Chongqing Grains signed a $2.5 billion agreement to produce soybeans in the Brazilian state of Bahia. Last October, a Chinese group agreed to develop about 500,000 acres of farmland in Río Negro Province in Argentina.

In both cases, Chinese officials proposed buying large tracts of land before local officials steered them toward production agreements.

“We are never going to sell the land,” said Juan Manuel Accatino, the minister of production in Río Negro.

Brian Willott, an American farmer who came to Brazil in 2003, said Chinese interest in buying farms had not abated. “Everywhere you go to look at a farm they say, ‘We are considering selling to the Chinese,’ ” he said.

In Goiás State, nearly 70 percent of the soy grown went to the Chinese last year, and the Chinese are seeking to use about 20 million acres of pastureland that has not been cultivated for decades.

“For them, the faster the better,” said Antônio de Lima, Goiás’ agriculture minister.

Farmers here say they share Chinese officials’ goal of breaking the stranglehold of international trading companies like Cargill and Archer Daniels Midland.

But Tan Lin, a manager at the Chinese company involved in Goiás, said he doubted Chinese companies were ready to replace them.

“I don’t see that the Chinese companies working here have that expertise yet,” Mr. Tan said. But “if you can do that, it is good, of course.”

Reporting was contributed by Myrna Domit from São Paulo, Brazil, Charles Newbery from Buenos Aires, David Barboza from Shanghai and Keith Bradsher from Hong Kong.

nguồn

URUAÇU, Brazil – Khi người Trung Quốc đến Brazil để tìm kiếm mua đậu nành ở đây vào năm ngoái, họ đã hỏi han về việc mua đất – rất nhiều người TQ hỏi về chuyện mua đất.

Các giới chức chính quyền trong khu vực nông nghiệp sẽ không bán hàng trăm ngàn mẫu đất mà người TQ đang cần mua.

 

Không nao núng, người Trung Quốc theo đuổi một chiến lược khác: cho nông dân Brazil mượn tiền và yêu cầu họ tăng gấp ba lần trồng đậu nành ở đây để thương lái TQ mua đậu nành và chở về bên TQ để nuôi gà và heo.

“Họ cần đậu nành nhiều hơn bất cứ nước nào hết”, ông Edimilson Santana, một nông dân ở thị trấn nhỏ của Uruaçu. “Đây có thể là một khởi đầu mới cho người nông dân ở nơi đây.”

Các thỏa thuận $ 7 tỉ đô la ký vào tháng trước – để sản xuất 6 triệu tấn đậu nành một năm – là một trong số nhiều cú đòn trong những tuần gần đây khi Trung Quốc đang vội vã hỗ trợ giữ an ninh lương thực của họ và sửa đổi lại (nhằm tránh) sự phụ thuộc ngày càng tăng trên các cây trồng từ Hoa Kỳ bằng cách theo đuổi những vùng rộng lớn của vùng đất trung tâm nông nghiệp của Châu Mỹ La tinh.

Ngay cả như Brazil, Argentina và các nước khác đang thay đổi để áp đặt những giới hạn về mua đất nông nghiệp do người nước ngoài, người Trung Quốc đang tìm cách để tự họ kiểm soát trực tiếp việc sản xuất hơn bao giờ hết, lấy tính nhiệt tình của họ dành cho tự túc nông nghiệp ở nước ngoài.

“Người Trung Quốc đang di chuyển vào đây sống”, ông Carlo Lovatelli, chủ tịch của Hiệp hội người Brazil của ngành Công nghiệp Dầu Thực Vật. “Họ đang tìm kiếm đất đai, tìm kiếm đối tác đáng tin cậy. Nhưng điều mà họ muốn nhất là thích tự mình điều hành công việc. ”

Trong lúc nhiều người nông dân Brazil chào đón các những món tiền đầu tư của người Trung Quốc, và trong khi nổ lực mạnh mẽ nầy đang xẩy ra thì các quan chức Brazil đã bắt đầu đặt câu hỏi về “quan hệ đối tác chiến lược” với Trung Quốc đã từng được khuyến khích của cựu Tổng thống Luiz Inácio Lula da Silva.

 

Người Trung Quốc đã và đang trở nên quan trọng đối với nền kinh tế của Brazil đến nổi rằng Brazi không thể làm gì mà không có Trung Quốc – và đó là chính xác những gì đang làm cho Brazil ngày càng khó chịu.

“Một điều mà thế giới có thể tin chắc là: không thể nào quay trở lại được,” Cựu Tổng thống da Silva đã cho biết trong chuyến thăm Bắc Kinh vào năm 2009.

Trung Quốc đã và đang trở thành một đối tác thương mại lớn nhất của Brazil, Trung Quốc mua ngày càng tăng khối lượng đậu nành và quặng sắt, trong khi đầu tư hàng tỷ vào ngành năng lượng của Brazil. Nhu cầu buôn bán nầy đã và đang giúp một sự bùng nổ kinh tế ở đây đã nâng cuộc sống của hơn 20 triệu người Brazil ra khỏi nghèo khổ cùng cực và mang lại sự ổn định kinh tế cho một quốc gia đã quen với các cuộc khủng hoảng định kỳ. (1)

Tuy nhiên, một số chuyên gia cho rằng quan hệ đối tác đã phân cấp thành một mối quan hệ tân-thực-dân, trong đó Trung Quốc có lợi thế hơn.

 

Gần 84 phần trăm hàng xuất khẩu của Brazil sang Trung Quốc năm ngoái là nguyên liệu thô (quặng sắt, và đậu nành), tăng từ 68 phần trăm trong năm 2000.

 

Trái lại, khoảng 98 phần trăm hàng xuất khẩu của Trung Quốc tới Brazil là những sản phẩm đã chế tạo – bao gồm gần đây nhất là xe hơi giá thấp cho tầng lớp trung lưu mới nổi của Brazil – chuyện nầy đang đánh gục lãnh vực công nghiệp của Brazil.

“Mối quan hệ giữa 2 nước rất không cân bằng”, ông Rubens Ricupero, một cựu bộ trưởng tài chính và nhà ngoại giao người Brazil. “Có một sự thiếu thốn rõ ràng về chiến lược bên phía Brazil.”

Trong khi đến thăm Trung Quốc tháng trước, tổng thống mới của Brazil, bà Dilma Rousseff, nhấn mạnh sự cần thiết phải bán những sản phẩm có giá trị cao hơn cho Trung Quốc, và bà có giọng điệu gần gũi hơn với Hoa Kỳ. “Không phải là tình cờ mà hiện đang có một loạt nỗ lực để tái đánh giá lại mối quan hệ với Hoa Kỳ,” ông Paulo Sotero, giám đốc Viện Brazil tại Trung tâm Quốc tế Woodrow Wilson dành cho các Học giả.  “Trung Quốc đang phô bày ra những bất lực của Brazil hơn bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.”

Người Trung Quốc chuyển sang mua đất đã làm cho những giới chức trong chính quyền Brazil lo lắng.

 

Cuối tháng Tám, Luís Inácio Adams, Bộ trưởng Tư Pháp của Brazil, tái giải thích lại  một đạo luật vào năm 1971, làm cho nó đặc biệt khó khăn hơn cho người nước ngoài mua đất đai tại Brazil.

 

Tổng thống Argentina, Cristina Fernández de Kirchner, đã đi theo bước chân của đạo luật nầy vào tháng trước, ông gởi một đạo luật tới cho Quốc hội để hạn chế kích thước đất và số lượng đất mà người nước ngoài có thể sở hữu ở nông thôn.

Bộ trưởng Tư Pháp của Brazil ôngAdams nói rằng quyết định của ông không phải là một kết quả trực tiếp của việc mua đất của Trung Quốc, nhưng ông lưu ý rằng “việc nắm lấy quyền sở hữu đất” lớn ở Châu Mỹ Latinh và châu Phi cận Sahara, bao gồm cả nỗ lực của Trung Quốc để cho thuê khoảng ba triệu mẫu Anh tại Philippines, đã cảnh báo các giới chức chính phủ Brazil.

“Không có gì ngăn chặn cho việc đầu tư khỏi xảy ra, nhưng việc đầu tư sẽ được quy định”, ông Adams nói.

Ngân hàng Thế giới WB nghiên cứu năm ngoái cho rằng, giá thực phẩm biến động đã mang lại một “làn sóng đang dâng lên” của việc mua đất nông nghiệp quy mô lớn ở các nước đang phát triển, và rằng Trung Quốc là một trong số vài ba nước mua đất nhiều nhất.

Theo ước tính người nước ngoài sở hữu 11% phần trăm đất sản xuất tại Argentina, theo Liên đoàn Nông nghiệp Argentina. Tại Brazil, một nghiên cứu ước của chính quyền đã ước tính rằng những người nước ngoài đang làm chủ khoảng 20 phần trăm đất đai của tiểu bang São Paulo  (tiểu bang nầy rộng 248 200 Km vuông)

Các nhà đầu tư quốc tế đã chỉ trích các hạn chế nầy. Ít nhất là $ 15 tỉ đô la trong các dự án nông nghiệp và lâm nghiệp tại Brazil đã bị đình chỉ kể từ khi có các giới hạn việc mua bán của chính phủ, theo Agroconsult, một hãng tư vấn nông nghiệp của người Brazil.

Ông Charles Tang, chủ tịch Phòng Thương mại Brazil-Trung Quốc, nói rằng “Việc thắt chặt các hợp đồng mua đất của người nước ngoài thực sự là một bước thụt lùi vào bên trong trạng thái tâm lý của thời đại Jurassic” (thời đại của khủng long, chim, chuột, cách đây 140 triệu năm), ông nói rằng các nông dân Mỹ đã mua nhiều lô đất khá lớn ở Brazil trong những năm gần đây, mà ít có phản ứng nào gây ồn ào hết.

Đáp ứng với những lời chỉ trích này, Bộ trưởng Nông nghiệp Brazil cho biết trong tháng này rằng Brazil có thể bắt đầu cho thuê đất nông nghiệp cho người nước ngoài, thiết lập các hàng rào ngăn cản đối với quyền sở hữu.

Ngay chính nước Trung Quốc cũng không cho phép quyền sở hữu tư nhân đất đai nông nghiệp, và Trung Quốc cảnh báo chính quyền địa phương các cấp của họ chống lại việc cho thuê đất trên quy mô lớn, và dài hạn cho các công ty trong một chỉ thị (của đảng Cộng Sản TQ) vào năm 2001.

 

Trung Quốc cũng cấm các công ty nước ngoài không được mua mỏ dầu và các mỏ khác.

Tuy nhiên, khi mà nhiều người dân Trung Quốc ngày càng ăn thịt nhiều hơn, Trung Quốc đang dự kiến ​​sẽ tăng nhập khẩu đậu nành (chủ yếu là dành để nuôi súc vật) vào khoảng hơn 50 phần trăm vào năm 2020, theo Hoa Kỳ Sở Nông nghiệp.

 

Tháng trước, Ngũ cốc Trùng Khánh đã ký một thỏa thuận $ 2,5 tỉ đô la để sản xuất đậu nành ở tiểu bang Bahia của Brazil.

 

Tháng Mười năm ngoái, một nhóm người Trung Quốc nhất trí phát triển khoảng 500.000 mẫu anh đất nông nghiệp ở tỉnh Río Negro thuộc nước Argentina.

Trong cả hai trường hợp, các quan chức Trung Quốc đề nghị mua những vùng rộng  đất đai rộng lớn trước khi các quan chức địa phương chỉ đạo cho họ (không có chuyện mua bán đất đai mà chỉ có) hướng tới việc ký các thỏa thuận sản xuất mà thôi.

“Chúng tôi sẽ không bao giờ bán đất”, ông Juan Manuel Accatino, Bộ trưởng Sản xuất của tỉnh Río Negro.

Brian Willott, một nông dân người Mỹ đến Brazil vào năm 2003, cho biết người Trung Quốc quan tâm đến việc mua các trang trại đã không giảm bớt. “Ở khắp mọi nơi bạn đi xem một trang trại người Brazil nói, ‘Chúng tôi đang xem xét bán cho người Trung Quốc,'” ông nói.

Trong tiểu bang Goiás, vào năm ngoái có gần 70 phần trăm đậu nành được trồng đã vào trong tay của người Trung Quốc, và người Trung Quốc đang tìm kiếm để sử dụng khoảng 20 triệu hecta đồng cỏ đã không được canh tác trong nhiều thập kỷ.

“Đối với họ, càng nhanh càng tốt”, Antônio de Lima, bộ trưởng nông nghiệp tỉnh Goiás đã phát biểu.

Nông dân ở đây nói rằng họ chia sẻ mục tiêu của các viên chức Trung Quốc về việc phá vỡ vòng vây của các công ty kinh doanh quốc tế như Cargill và Archer Daniels Midland (2 đại công ty của Mỹ đã được thành lập cách nay hơn 100 năm).

Nhưng Tân Lin, một nhà quản lý của một công ty Trung Quốc ở tỉnh Goiás, nói rằng ông nghi ngờ công ty Trung Quốc đã sẵn sàng để thay thế các đại công ty của Mỹ.

“Tôi không thấy rằng các công ty Trung Quốc làm việc ở đây có chuyên môn trong lãnh vực đó”, ông Tân nói. Nhưng “nếu bạn có thể làm điều đó, việc ấy là tốt, tất nhiên.”

Bài báo nầy đã có sự đóng góp của Myrna Domit từ São Paulo, Brazil, Charles Newbery từ Buenos Aires, David Barboza từ Thượng Hải và Keith Bradsher từ Hong Kong.

Posted in Ở Châu Mỹ | Leave a Comment »