Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Một 20th, 2011

Ở Việt Nam mà làm thế này là chắc chắn bị công an VN đánh và tòa án cho đi tù ít nhất là 7-10 năm

Posted by hoangtran204 trên 20/01/2011

Phải công nhận là hiến pháp và luật pháp của tư bản giãy chết được các cấp chính quyền tôn trọng.  Hiến pháp và luật pháp cho người dân có tự do ngôn luận, có quyền biểu tình…thì người dân cứ dựa vào quyền của mình mà làm.

Điều quan trọng nữa là các cấp trên và cảnh sát Mỹ cũng hiểu rõ hiến pháp và luật pháp rất rõ ràng. Họ không đánh đập, bắt giam, hay theo dõi gì người dân đi biểu tình. Họ chỉ đứng đó quan sát và giữ trật tự cho dân chúng biểu tình. Còn dân chúng thì  hô vang các khẩu hiệu phản đối và tuần hành trên đường phố.

Cũng may là dạ tiệc đã được quyết định tổ chức trong nhà, chứ dạ tiệc mà được tổ chức ngoài trời là kể như  khách khứa không nuốt nổi thức ăn.

Người Việt Nam và chuyến công du Hoa kỳ của Hồ Cẩm Đào

DCVOnline: Chuyến viếng thăm 4 ngày đến Hoa Kỳ của chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào đã bắt đầu từ ngày 19/01. Trong dịp này, Hồ Cẩm Đào đã được Barack Obama tiếp đãi Quốc Yến tại Tòa Bạch Ốc. 

Điều này đã đi ngược lại với thông lệ do người tiền nhiệm, tổng thống Goerge W.Bush đặt ra là Quốc Yến chỉ dành để khoản đãi nguyên thủ của các nước đồng minh, do đó ông đã thay Quốc Yến bằng bữa ăn trưa tại Nhà Trắng trong lần viếng thăm của Hồ năm 2006.

Và điều này cũng gây ra làn sóng dư luận phản đối từ nhiều phía ở Hoa Kỳ.

Bên cạnh đó, việc Hồ được tiếp đãi Quốc yến vào ngày 19/01, là ngày hải quân Trung cộng đã cưỡng chiếm Hoàng Sa hồi năm 1974 đã làm nhiều người Việt Nam trong cũng như ngoài nước bất bình.

Blogger Mẹ Nấm đã tung lên mạng lưới Internet một petition có nội dung kêu gọi Obama hoãn ngày tổ chức đón tiếp Hồ chỉ trong 3 ngày trước, và đến nay đã thu được hơn 700 chữ ký.

Từ Nha Trang, DCVOnline đã trực tiếp gặp gỡ và trao đổi với blogger Mẹ Nấm, tức Nguyễn Ngọc Như Quỳnh về vấn đề này như sau…

Người Mỹ gốc Việt và Hu JIntao tại WAshinton DC (19/01)
Nguồn: vietbao.com 


DCVOnline: Những động lực gì đã thúc đẩy bạn viết petition đề nghị tổng thống Barack Obama hoãn việc tiếp đón Hồ Cẩm Đào vào ngày 19/01 này tại Tòa Bạch Ốc trong chuyến công du của Hồ đến Hoa Kỳ?

Blogger Mẹ Nấm: Sơ qua nội dung, tôi có nhắc đến ngày 19/01/1974 là ngày hải quân Trung Quốc chiếm Hoàng Sa từ tay hải quân của Việt Nam Cộng hòa, và sau khi Saigon thất thủ thì Trung Quốc đã chiếm đóng Hoàng Sa từ đó. Sự thật lịch sử này thì những người ở lứa tuổi như chúng tôi trở xuống thì không được biết trong sách giáo khoa. Thực sự đối với những người trẻ, Hoàng Sa – Trường Sa vẫn còn là một khái niệm rất mù mờ.

Vì vậy khi đọc được tin tổng thống Obama sẽ tiếp đón Hồ Cẩm Đào ở Nhà Trắng vào ngày 19/01 này, và vì Mỹ đã lên tiếng trong cam kết trên biển Đông nên tôi thấy nó thực sự không công bằng lắm với dân tộc mình. Theo tập quán, khi một quốc gia tổ chức những ngày tiếp đón hay lễ hội nào đấy mà nó không phù hợp với truyền thống, lịch sử dân tộc của quốc gia khác, gây ảnh hưởng đến ngoại giao thì người của quốc gia đệ tam này sẽ viết thư kiến nghị đến nước đó và đề nghị họ dời ngày tổ chức ấy lại. Đó là lý do tôi viết thư này.

DCVOnline: Nhưng xuất phát từ những suy nghĩ nào mà bạn lại viết petition này?

Blogger Mẹ Nấm: Thứ nhất là vị trí chiến lược của Hoàng Sa đối với Việt Nam, tôi thấy người dân hoàn toàn không có quyền làm chủ trên một phần đất nước của mình là quần đảo Hoàng Sa này. Từ năm 2009 đến nay ngư dân ra khơi thì bị bắt giữ, bị bắn giết. Ngay tại Hoàng Sa, tôi muốn Trung Quốc phải giữ cam kết trên biển Đông.

Nhà nước Việt Nam không dám nói thì người dân phải lên tiếng, phải có một phần trách nhiệm để bảo vệ quyền lợi của chính mình. Đó là lý do chính khiến cho tôi viết thư này.

DCVOnline: Cho đến hôm nay petition này đã thu thập được bao nhiêu chữ ký và chủ yếu là thành phần nào ký vào đấy?

Blogger Mẹ Nấm: Thực sự tôi chỉ có 3 ngày để lấy chữ ký nên tôi chỉ đặt ra mục tiêu là thu được 500 chữ ký. May mắn là tôi đã đạt được 500 chữ ký trước thời hạn, và đến giờ phút này đã có gần 700 chữ ký. Tôi thống kê được những người ghi địa chỉ trong nước khoảng hơn 42%, còn lại chủ yếu là người Việt ở Mỹ và các nước khác. Bên cạnh đó có nhiều bạn bè người nước ngoài quan tâm đến việc phân định chủ quyền và nội dung thư kiến nghị này cũng ký tên.

DCVOnline: Bạn mong muốn sẽ đạt được những điều gì qua bản kiến nghị này?

Blogger Mẹ Nấm: Nếu có nhiều thời gian chuẩn bị kiến nghị hơn tôi nghĩ người ta sẽ xem xét lại việc tổ chức tiếp đón này, tiếc là thời gian quá gấp gáp. Cho nên tôi nghĩ khả năng cho việc họ thực hiện yêu cầu của mình là thấp. Tuy nhiên, tôi mong muốn rằng đúng ngày 19/01, những người nhận được bức thư này sẽ biết rằng đó là ngày có một biến cố lịch sử đã xảy ra và biến cố đó chứng minh rằng Hoàng Sa là của Việt Nam.

Tôi nghĩ mục đích lớn nhất của tôi chính là muốn nhắc cho mọi người Việt Nam nhớ rằng ngày 19/01/1974 là một ngày không được phép quên trong lịch sử Việt Nam cho dù lịch sử hiện tại đang cố tình để quên ngày đó.

DCVOnline: Câu hỏi ngoài lề, bạn vừa dùng cụm từ “Saigon thất thủ”, là một người sinh sau biến cố 30/04/1975, bạn nghĩ gì và hiểu gì khi dùng cụm từ này?

Blogger Mẹ Nấm: Thực sự cho dù chúng tôi có được dạy như thế nào về chiến thắng 30/04/1975 đi nữa thì với nhìn nhận của tôi đó là một cuộc nội chiến. Trong hoàn cảnh vừa phải chống ngoại xâm là Tàu và vừa phải đánh nhau với người anh em của mình, tôi nghĩ tôi dùng chữ “Saigon thất thủ” là đúng với hoàn cảnh đó.

Cuộc chiến 1975 trong suy nghĩ của tôi thì không có ai là người chiến thắng cả, cả dân tộc này phải trả giá, cho đến tận bây giờ vẫn phải trả giá về điều đó cho nên không có cái gọi là chiến thắng năm 1975 dù chúng tôi được dạy như vậy.

DCVOnline: Cảm ơn blogger Mẹ Nấm đã dành cho DCVOnline cuộc trò chuyện này. Bây giờ là 16:00 (giờ Washington,D.C) ngày 19/01, qua điện thoại, chúng tôi cũng đã liên lạc với ký giả tự do Trần Đông Đức hiện đang có mặt tại Washington, D.C trongđoàn biểu tình. Trần Đông Đức điểm qua một số diễn biến chính…

Này, đồng đô-la nên gọi là đồng quan Mỹ đi cho tiện.
Nguồn: allvoices.com 


Trần Đông Đức: Hiện tại công viên Lafayetes trước mặt Tòa Bạch Ốc có khoảng gần 1 nghìn người biểu tình đa số của các tổ chức Tây Tạng, Tân Cương, Độc lập Đài Loan, Dân chủ Tiến bộ Trung Quốc, Pháp Luân Công và người Việt Nam tự do.

Nhóm Dân chủ Tiến bộ Trung Quốc tham gia khá đông đảo do ông Ngụy Kinh Sinh dẫn đầu, yêu cầu trả tự do cho Lưu Hiểu Ba.

Khoảng 13 giờ chiều có những tiết mục sân khấu ngoài trời đặc sắc về văn hóa Tây Tạng, Tân Cương, nói về vấn đề nhân quyền, độc lập, đòi đuổi Hồ Cẩm Đào ra khỏi Washington DC… Nói chung rất đa dạng, nhiều màu sắc.

Rút kinh nghiệm của lần trước đây khi các lãnh đạo Trung Quốc đến Mỹ đều bị chống đối dữ dội, lần này tất cả các vòng ngoài cảnh sát bọc kín hết, chỉ để đúng 1 khoảng nhất định để biểu tình thôi.

DCVOnline: Bạn có thể mô tả chi tiết hơn một số tiết mục văn nghệ này?

Phong trào Falung Gong và đảng CSTQ
Nguồn: Washington Post 


Trần Đông Đức: Ví dụ như họ làm con lân có hình dạng giống ma quái đại diện cho thế lực hắc ám Trung Quốc, con rồng thì không có màu đỏ tươi mà lại có màu rất u ám chẳng hạn. Họ tạo ra những hình ảnh để đưa ra sự biến thái của cộng sản Trung Quốc đang hủy hoại văn hóa, lối sống… của người dân trong nước.

DCVOnline: Những người Việt Nam tham dự biểu tình với số lượng thế nào và họ mang theo những biểu ngữ, hình ảnh… gì?

Trần Đông Đức: Nhóm người Việt Nam tự do xin được giấy phép biểu tình từ 13 giờ đến 17 giờ. Vì thời gian chuẩn bị quá gấp gáp, nên họ không xin được giấy phép để bắt đầu biểu tình sớm hơn.

Hiện từ chỗ quan sát của tôi, tôi thấy đoàn Việt Nam có khoảng trên 100 người với nhiều lá cờ vàng ba sọc đỏ.

DCVOnline: Đoàn Việt Nam có đóng góp gì trong cuộc biểu tình hôm nay?

Trần Đông Đức: Việt Nam có vấn đề hơi khác các nhóm kia, mình chống Trung Quốc theo kiểu mình là một nước riêng biệt, “độc lập”, vị trí cũng khác các nhóm kia. Việt Nam mình năm nay nhân đúng ngày mất Hoàng Sa nên chú trọng kêu gọi ông Obama nhớ lại sự kiện Trung Quốc chiếm Hoàng Sa ngày 19/01

Từ 9 giờ sáng đến 13 giờ các đoàn hò hét hô khẩu hiệu chống đối để hâm nóng bầu không khí

13 giờ là thời điểm để đại diện các nhóm lên phát biểu. Tiếc là thời gian có hạn nên đoàn Việt Nam đã không kịp đọc petition của blogger trong nước là Mẹ Nấm như dự định ban đầu.

DCVOnline: Petition của blogger Mẹ Nấm đã được bên đấy đón nhận thế nào?

Người Tibet chống cuộc thăm viếng Mỹ của Hu Jintao
Nguồn: Washington Post 


Trần Đông Đức: Việt Nam mình chuẩn bị rất gấp gáp khoảng 1 tuần trở lại đây thôi khi biết Obama tiếp Hồ Cẩm Đào vào ngày 19/01 là ngày Hoàng Sa bị Trung cộng cưỡng chiếm, trong khi đó các cộng đồng khác đã chuẩn bị trước đó vài tháng rồi.

Việt Nam chỉ có đến sứ quán Tàu để biểu tình chống Tàu thôi, chứ chưa bao giờ đi biểu tình chống lãnh tụ Trung Quốc trực tiếp như kiểu này hết.

Do đó Petition của blogger Mẹ Nấm trong thời gian quá ngắn nên chưa kịp đăng tin lên báo chí Việt ngữ bên này, chỉ mới ở dạng email thôi. Tuy nhiên có nhiều người bắt được petition này thấy cảm động lắm nên đoàn Việt Nam lấy đó làm chủ đề cho buổi biểu tình của mình luôn. Một số người ở cộng đồng Việt Nam cũng gửi thư đến ủng hộ petition này. Tiếc là chỉ trong vòng vài ngày nên truyền thông tiếng Việt bên này chưa kịp chuyển tải để nhiều người biết hơn nữa.

DCVOnline: Bên ủng hộ Hồ Cẩm Đào hiện đang có những hoạt động gì?

Trần Đông Đức: Bên ủng hộ chủ yếu là các du học sinh Trung Quốc được tòa Đại sứ Trung Quốc tại Mỹ vận động đến Washington DC để tuần hành vào ngày 18 và ngày 20 chào mừng chuyến viếng thăm này của Hồ.

Được biết những du sinh này được sứ quán Trung cộng thông qua các hội sinh viên Trung Quốc ở các trường đại học cung cấp toàn bộ chi phí đi lại ăn ở nếu ở xa đến, đồng thời mỗi sinh viên tham gia tuần hành sẽ được phát 50 USD.

DCVOnline: Còn dư luận Mỹ trước việc tiếp đón này ra sao?

Đảng Dân Chủ Trung Hoa chống cuộc viếng thăm của Hu Jintao (18/01)
Nguồn: Washington Post 


Trần Đông Đức: Người Mỹ cũng có xu hướng phản đối việc tiếp đón này trên báo chí. Tôi không thấy nhóm người Mỹ nào ủng hộ Trung Quốc, họ không có, có lẽ họ cũng đã cảnh tỉnh. Năm nay mình thấy nhiều người Trung Quốc đi trên đường đã ủng hộ Lưu Hiểu Ba.

Trên báo chí, những bài báo cho thấy dư luận thấy vấn đề Trung Quốc thì chẳng ai thích rồi, nên đón như đón quốc khách thì đương nhiên họ ghét, họ bảo vừa tốn kém vừa không cần thiết.

Ông Bush đã có đặt ra tiền lệ là chỉ dành Quốc yến cho nguyên thủ các nước đồng minh thôi chứ không phải dành cho những kẻ độc tài nên lúc xưa ông đã từ chối dùng Quốc yến đón tiếp Hồ Cẩm Đào rồi. Bây giờ Obama lại đón như vậy nên dư luận chung họ ghét, và họ nêu nhiều lý do như đang khó khăn mà tiếp đón ăn uống tốn kém không cần thiết chẳng hạn, đấy.

Phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc phải biện hộ cho hành động này, nhận định rằng dù sao Ấn Độ và Trung Quốc cũng là hai cường quốc đang lên, hai vùng quá lớn, mà đã đón Ấn Độ rồi mà không đón Trung Quốc thì không hay. Ngoài ra Tòa Bạch Ốc cũng cam kết rằng sẽ đưa ra trao đổi thẳng thắn với phía Trung Quốc tất cả những vấn đề mọi người quan tâm, trong đó có vấn đề về nhân quyền sẽ được phía Mỹ đưa ra nói thẳng hết.

Quần chúng đương nhiên họ không thích tiếp đón như thế rồi, nhưng những người biện hộ cho rằng nếu Trung Quốc không được tiếp đón thân thiện thì sẽ không tốt trong quan hệ quốc tế. Đón Hồ Cẩm Đào thì đây cũng là cơ hội cuối cùng để Hồ được đón như một quốc khách, vì Hồ chưa bao giờ được đón tiếp như Giang Trạch Dân cả.

DCVOnline: Cảm ơn ký giả tự do Trần Đông Đức đã tường thuật lại cho DCVOnline.

© DCVOnline

nguồn ở đây

——

Không chỉ có người biểu tình bên ngoài, mà các nhân vật cao cấp của chính quyền cũng phản đối cuộc viếng thăm của  Hồ Cảm Đào. “Mối căng thẳng giữa hai nước đã hiển hiện rõ ràng giữa tất cả sự long trọng và nghi lễ trong ngày. Lãnh tụ khối đa số Thượng viện Harry Reid của Nevada và là một thành viên của đảng ông Obama, đã gọi là Hồ “một nhà độc tài”.”

Và ” Tại Hạ viện, một số thành viên mới của đảng Cộng hòa, lãnh đạo Uỷ ban Đối ngoại đã công kích các thành tích về nhân quyền, bành trướng quân sự, các động thái tài chính và mua bán vũ khí của chế độ này”. Và cụ thể hơn…””Khi chiến tranh lạnh đã kết thúc hơn hai thập kỷ trước, nhiều người ở phương Tây từng cho rằng mối đe dọa của chủ nghĩa cộng sản đã được chôn theo đống đổ nát của bức tường Berlin. Tuy nhiên, trong khi Mỹ ngủ quên, một Trung Quốc độc đoán đã nổi dậy” dân biểu chủ tịch Uỷ ban, Ilena Ros-Lehtinen, (R) tiểu bang Florida, đã tuyên bố.”

Obama gây áp lực với Trung Quốc về tiền tệ, nhân quyền

01/20/2011 – 10:44

Nguồn: Ben Feller, AP

Lê Quốc Tuấn, X-Cafe chuyển ngữ

19.01.2011

Obama áp lực lên Trung Quốc về tiền tệ, nhân quyền và ca ngợi những giao dịch kinh doanh giữa hai nước.

WASHINGTON (AP) – Đả động đến một căn nguyên chính của sự căng thẳng giữa Mỹ và Trung Quốc, hôm thứ Tư, Tổng thống Barack Obama đã chào đón Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào bằng cách nhấn mạnh đến sự cần thiết của các quốc gia đối với việc thực hiện nhân quyền. Hồ đã đáp trả với lời kêu gọi hai nước phải tôn trọng lợi ích cốt lõi của nhau.

Tuy nhiên, trong dấu hiệu của các liên kết kinh tế ngày càng tăng giữa hai siêu cường, tòa Bạch Ốc cho biết Trung Quốc dự định sẽ công bố những giao dịch kinh doanh lớn có thể có ý nghĩa của 45 tỉ USD trong xuất khẩu mới của Mỹ. Tòa Bạch Ốc cũng cho biết rằng Trung Quốc đã thực hiện những biện pháp quan trọng để ngăn chặn hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ và mở rộng đầu tư của Mỹ.

Obama chào đón Hồ vào toà Bạch Ốc bằng thảm đỏ và đầy đủ trang trọng, đánh dấu sự khởi đầu của cuộc họp hai ngày nhằm giải quyết các vấn đề thương mại, an ninh và nhân quyền vốn từng là nguyên nhân gây nên căng thẳng giữa hai cường quốc trong thời gian qua.

“Lịch sử cho thấy rằng xã hội sẽ hài hòa hơn, các quốc gia sẽ thành công hơn và thế giới sẽ công chính hơn khi các quyền và trách nhiệm của tất cả các quốc gia và mọi người dân được tôn trọng bao gồm cả các quyền phổ quát của mọi con người”, Obama tuyên bố trong bài phát biểu của mình.

Các chính sách nhân quyền của Trung Quốc đã gây ra căng thẳng giữa hai cường quốc đối nghịch, với việc Mỹ sự kêu gọi Trung Quốc thả tự do cho những người bất đồng chính kiến bị giam cầm, kể cả nhân vật đoạt giải Nobel hòa bình Lưu Hiểu Ba, người đã bị ngăn cản không thể tham dự buổi lễ trao giải vào ngày 10 tháng mười hai tại thủ đô Na Uy.

Dù sao, giọng điệu của Obama cũng thân thiện, chào đón sự nổi lên của Trung Quốc như một sức mạnh kinh tế toàn cầu. “Chúng ta có một quyền lợi rất lớn trong sự thành công của nhau” ông nói.

Hồ Cẩm Đào cho biết mối quan hệ giữa hai nước đã phát triển đến một trong những “ý nghĩa có tính chiến lược và ảnh hưởng đến toàn cầu”.

Tuy nhiên, ông nhấn mạnh thêm: “Trung Quốc và Hoa Kỳ phải tôn trọng sự lựa chọn con đường phát triển và lợi ích cốt lõi của nhau”.

Nói đến “lợi ích cốt lõi” Hồ đề cập đến những vấn đề mà Trung Quốc sẽ không thể chấp nhận thử thách, chẳng hạn như khẳng định của mình đối với đảo quốc đang tự quản của Đài Loan, từng tách khỏi lục địa giữa cuộc nội chiến vào năm 1949, và đối với Tây Tạng, vốn đã nằm dưới sự kiểm soát của Trung Quốc. Các nhà lãnh đạo Mỹ, bao gồm Obama, đã từng liên tục gây khó chịu cho Trung Quốc bằng những cuộc hội kiến với Đức Đạt lai lạt Ma, nhà lãnh đạo tinh thần Tây Tạng lưu vong

Mối căng thẳng giữa hai nước đã hiển hiện rõ ràng giữa tất cả sự long trọng và nghi lễ trong ngày. Lãnh tụ khối đa số Thượng viện Harry Reid của Nevada và là một thành viên của đảng ông Obama, đã gọi là Hồ “một nhà độc tài”.

Tại Hạ viện, một số thành viên mới của đảng Cộng hòa, lãnh đạo Uỷ ban Đối ngoại đã công kích các thành tích về nhân quyền, bành trướng quân sự, các động thái tài chính và mua bán vũ khí của chế độ này. Một số nhân chứng đã khai tại một phiên điều trần của ủy ban hôm Thứ tư, trong số đó có các quân nhân và nhà ngoại giao đã nghĩ hưu, đã lập lại những lời khe khắt về Trung Quốc của các nhà lập pháp.

“Khi chiến tranh lạnh đã kết thúc hơn hai thập kỷ trước, nhiều người ở phương Tây từng cho rằng mối đe dọa của chủ nghĩa cộng sản đã được chôn theo đống đổ nát của bức tường Berlin. Tuy nhiên, trong khi Mỹ ngủ quên, một Trung Quốc độc đoán đã nổi dậy” dân biểu chủ tịch Uỷ ban, Ilena Ros-Lehtinen, (R) tiểu bang Florida, đã tuyên bố.

Chuyến thăm cấp nhà nước đã đánh dấu chuyến đi đầu tiên của Hồ Cẩm Đào đến Mỹ hồi năm 2006, khi buổi lễ đón tiếp ông đã bị hoen ố bởi những sai sót về nghi thức ngoại giao bao gồm một cơn giận dữ từ một người biểu tình thuộc giáo phái Pháp Luân Công. Không có một sơ sót tưong tự như thế đã xảy ra hôm thứ Tư.

Tiếp theo là hai năm thăng trầm, với một Trung Quốc quyết đoán đã cư xử lạnh nhạt trước với Mỹ trong vấn đề biến đổi khí hậu, không hành động gì nhiều để lôi kéo đồng minh Bắc Triều Tiên không thể đoán trước của mình và đã đáp trả yếu ớt với lời thỉnh cầu làm giảm thiểu sự bất cân đối về thương mại của Mỹ. Về phần mình, Mỹ đã trêu tức Trung Quốc bằng cách bán vũ khí cho Đài Loan và mời đức Đạt Lai Lạt Ma đến Tòa Bạch Ốc.

Hiện nay, cả hai bên đang thiết lập một giai điệu tích cực hơn.

Hồ dừng bước trước hiên tòa Bạch Ốc hôm thứ Tư như một phần của một cuộc dàn dựng kỹ lưỡng, hoàn tất với cuộc đón chào của tổng thống, phó Tổng thống Joe Biden với các phu nhân của họ và một hàng dài các thành viên Chính phủ cùng các chức sắc Trung Quốc.

Obama và Hồ Cẩm Đào đứng nghiêm khi ban quân nhạc tấu lên hai bài quốc thiều. Bản quốc ca Trung Quốc đã được xướng tên đúng như của nước “Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” nhằm tránh một sơ sót từng xảy ra trong chuyến thăm 2006 của Hồ Cẩm Đào, khi một người xướng lễ đã nhầm lẫn sử dụng tên quốc gia chính thức của Đài Loan.

Có một sự cố không lường trước, khi Deborah Mullen, vợ của Đô đốc Mike Mullen, tham Mưu trưởng liên quân, bị ngất đi vào cuối lời nhận định của Hồ Cẩm Đào. Bà đã được phu quân dìu vào bên trong. Đại úy Hải quân John Kirby, phát ngôn viên của Đô đốc Mullen nói rằng Deborah Mullen đã nhanh chóng hồi phục và “khỏe mạnh”.

Hai nhà lãnh đạo đã duyệt qua đội quân danh dự trên sân phía nam toà Bạch Ốc. Sau đó họ đi đến trước khán đài, nơi họ đã bắt tay nhau và được một nhóm trẻ em và thanh thiếu niên cầm cờ Trung Quốc và Hoa Kỳ, bao gồm cả Sasha, con gái 9 tuổi của Obama đón chào. Tất cả các học sinh đều theo học trong khu vực Washington với các chương trình nghiên cứu về Trung Quốc và ngôn ngữ Trung Quốc.

Sau đó Obama và Biden đã gặp gỡ Hồ trong Văn phòng Bầu dục trước một cuộc họp mở rộng bao gồm các ban tham mưu của mình. Trước phiên họp, hai nhà lãnh đạo đứng cho các nhiếp ảnh viên chụp những thủ tục bắt tay thông thưòng của phòng Bầu dục, Obama đã được nghe thấy tham gia vào một loại trò chuyện tiêu biểu để phá vỡ căng thẳng: Thời tiết.

“Đây là thời tiết tháng Giêng rất điển hình ở Washington”, Obama giải thích cho vị khách của mình.

Tổng thống cũng sẽ chủ trì một phiên họp với ông Hồ, các nhà lãnh đạo doanh nghiệp hàng đầu Trung Quốc và 14 giám đốc điều hành người Mỹ, nhiều người trong số đó đang tìm kiếm một sự cởi mở từ phía Trung Quốc.

Minh họa các tác động chính trị của vấn đề thương mại, một liên minh lưỡng đảng của 84 thành viên Hạ viện tuyên bố họ đã gửi đến Omaba một lá thư yêu cầu ông phải cứng rắn với chủ tịch Trung Quốc về những gì các nhà lập pháp gọi là sự vi phạm dai dẳng của Trung Quốc về luật thương mại quốc tế.

Nôn nóng muốn nêu ra những thành công về thương mại, tòa Bạch Ốc cho biết Trung Quốc sẽ công bố những thương vụ hôm thứ Tư để mua 45 tỉ USD trong xuất khẩu của Mỹ, bao gồm một thỏa thuận 19 tỉ để mua 200 máy bay Boeing.

Một bản dữ kiện của toà Bạch Ốc Nhà Trắng cho biết những thỏa thuận đó sẽ tạo ra 235.000 việc làm ở Mỹ, Trung Quốc cũng sẽ đầu tư vào nông nghiệp, viễn thông và các công ty máy tính vào xuất khẩu của Mỹ.

Hồ sơ về nhân quyền của Trung Quốc thì  nghèo nàn và xấu đi, với hàng loạt các vi phạm khác nhau từ kiểm duyệt báo chí, internet đến giam giữ bất hợp pháp những người bất đồng chính kiến, rồi hành quyết mà không theo đúng thủ tục tòa án, theo chính phủ Mỹ. Trong một cuộc họp báo chỉ có một nhóm phóng viên báo chí và truyền hình tham dự – cuộc họp báo nầy được thiết kế để nhấn mạnh sự tự do ngôn luận trên sân nhà của Obama – Hồ Cẩm Đào đã bị hỏi dồn và phải trả lời để biện hộ cho đường lối đối xử của nhà nước dành cho người dân. Ban đầu ông đã không trả lời, ông nói rằng ông chưa bao giờ nghe câu hỏi đã được người thông dịch chuyển ngữ, mặc dù nhân viên tòa Nhà Trắng nói rằng câu hỏi đó đã được người dịch cho ông ta nghe rồi.

Khi được nhắc lại câu hỏi lần thứ hai, ông Hồ Cẩm Đào đã bào chữa về việc cổ vỏ  nhân quyền của đất nước TQ. Nhưng rồi ông nói thêm rằng Trung Quốc đang trải qua các thách thức vì đang phát triển đất nước và “rất nhiều điều vẫn cần phải được thực hiện tại Trung Quốc về nhân quyền.” Ông cho biết Trung Quốc ở vị trí để thu thập các lời khuyến cáo từ các nước khác, nói: “. Chúng tôi cũng đang có ý muốn để học hỏi” (vấn đề nhân quyền).

Về phần mình, Obama đã phải tìm một sự cân bằng, sẵn sàng đứng lên (bảo vệ) cho các quyền tự do, trong khi không dẫm lên chân của Hồ Cẩm Đào trong suốt thời gian có cuộc họp báo thu gọn đón tiếp một vị khách đang viếng thăm cấp quốc gia.

Obama nói rằng mối quan hệ của Mỹ với Trung Quốc là dựa trên nền kinh tế và an ninh của thế giới, và rằng nó không thể dừng lại trên  “sự căng thẳng” về sự công bằng về quyền con người.

Nhấn mạnh cho một tầm nhìn xa và thận trọng hơn, ông Obama nói:. “Tôi muốn đề nghị rằng đã có một sự tiến bộ ở Trung Quốc trong 30 năm qua kể từ khi có việc bình thường hóa quan hệ ngoại giao lần đầu tiên giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc. Và kỳ vọng của tôi là, 30 năm sắp tới đây, chúng ta sẽ nhìn thấy sự tiến bộ nhiều hơn nữa. ”

Tuy nhiên, chen lẫn trong các ý kiến của họ là những nhắc nhở rằng không có số lượng hợp tác nào sẽ vượt qua các lợi ích cốt lõi của mỗi nước.

Charles Freeman, một chuyên gia về Trung Quốc tại Trung tâm Chiến lược và Nghiên cứu Quốc tế, cho biết ý kiến của Hồ Cẩm Đào về quyền con người là một nhượng bộ nhỏ đối với mối quan tâm của Mỹ. “Họ đã học được trong những năm qua là ném một miếng xương cho những người Mỹ là một cách khá tốt để làm câm miệng họ lại”, Freeman nói.

Sophie Richardson, vị giám đốc châu Á của Human Rights Watch, nói rằng Trung Quốc lại đưa ra luận điệu tương tự như trước đó, nhưng điều ấy tựa như thêm chút ít vào việc thực tập một bài học về quan hệ với công chúng.

Trước đó, khi cuộc viếng thăm của Hồ Cẩm Đào vừa mới bắt đầu, Obama đã thẳng thừng nói về quyền con người. “Lịch sử cho thấy rằng các xã hội hài hòa hơn, các quốc gia có nhiều thành công hơn, và thế giới thì tốt đẹp hơn khi các quyền và trách nhiệm của tất cả các quốc gia và tất cả mọi người dân được tôn trọng,” ông nói.

Các nhân viên của Nhà Trắng cho biết, ông Hồ trong lúc nói chuyện riêng tư với Obama, đã bày tỏ tình cảm tương tự về nhu cầu của Trung Quốc cần làm nhiều hơn nữa về nhân quyền. Họ bày tỏ sự ngạc nhiên khi Hồ Cẩm Đào đã tuyên bố công khai và trong khi đi công cán ở nước ngoài. Điển hình các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã thường lập luận rằng phương cách mà Trung Quốc hành xử về nhân quyền là một vấn đề thuộc về nội bộ.

Trong chốn riêng tư, Obama đặc biệt đã hỏi (ông Hồ Cẩm Đào) về trường hợp của người thắng giải Nobel Hòa bình Lưu Hiểu Ba, một nhà bất đồng chính kiến bị bỏ tù và  bị ngăn cản tham dự buổi lễ vào ngày 10 tháng 12, 2010 tại thủ đô Na Uy. Obama, đã thắng giải Nobel Hòa Bình vào năm 2009, đã không đề cập Liu Hiểu Ba trước công chúng vào hôm thứ Tư.

Về một vấn đề tranh cãi khác, Obama nói rằng Hoa Kỳ tiếp tục tin rằng tiền tệ của Trung Quốc có giá thấp, làm cho nhập khẩu của Trung Quốc rẻ hơn tại Hoa Kỳ và hàng hóa Mỹ đắt hơn tại Trung Quốc. Ông nói ông Hồ đã được chuyển sang một hệ thống dựa trên thị trường, “nhưng nó không nhanh như chúng ta muốn.”

“Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đang quan ngại quá trình chuyển đổi ấy có xảy ra nhanh ra sao  và những gián đoạn gì có thể xảy ra”, Obama đã nói như thế khi vị chủ tịch nướcTrung Quốc đứng bên cạnh ông trong một phòng ở phía Đông của tòa nhà trắng, và có đầy những phóng viên truyền thông và các giới chức chính quyền. “Nhưng tôi tự tin rằng đó là điều đúng cần phải làm.”

Tổng thống Mỹ cho biết đã đến lúc phải dừng lại xem mọi vấn đề quan hệ giữa Trung Quốc và Mỹ qua lăng kính của sự cạnh tranh. Ông nói rằng khi Trung Quốc phát triển và mở rộng các tiêu chuẩn sống của người dân TQ, điều đó không chỉ có lợi cho sự nhân đạo, mà còn có ý nghĩa kinh tế. Và dựa theo đó ông cho là có ý nghĩa tốt cho các công ty Mỹ.

“Chúng tôi muốn bán cho bạn tất cả các loại công cụ”, Obama nói với các vị khách Trung Quốc của ông, khiến mọi người phát tiếng cười. “Chúng tôi muốn bán cho bạn những chiếc máy bay. Chúng tôi muốn bán cho bạn các chiếc xe. Chúng tôi muốn bán cho bạn phần mềm..” Ông cũng nói rõ: “Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng sự trổi dậy có tính cách hòa bình của Trung Quốc là tốt lành cho thế giới và rất tốt cho nước Mỹ.”

Chú ý về các lỗi lầm đón tiếp cách đây 5 năm, khi Hồ Cẩm Đào viếng thăm của Tổng thống George W. Bush, Nhà Trắng dường như đã tổ chức cuộc chuyến viếng thăm cấp nhà nước mà không có một vấn nạn nào hét – đó là, ngoại trừ các vấn đề dịch thuật làm cho cuộc họp báo kéo dài thời gian và nhiều lần trở nên rất khó hiểu. Hồ đi bộ với ông Obama trên sân cỏ ở phía Nam trong buổi lễ tiếp kiến lúc đến và dành thời gian để bắt tay các trẻ em mỉm cười, thậm chí chia sẻ một lúc với con gái út của Tổng thống Mỹ, 9 tuổi, Sasha.

Associated Press nhà văn Matthew Pennington, Jim Kuhnhenn, Tom Raum, Donna Cassata, Julie Pace, Erica Werner, Darlene Superville và Nancy Benac đóng góp cho báo cáo này.

***

nguồn ở đây

Bản dịch trên X-cafevn.org không sát với nguyên bản tin. TH dịch 1/2 phần sau của bài nói trên, bắt đầu từ chữ Hồ sơ nhân quyền …cho đến hết bài.

Bản dịch trên X-cafevn đã bị người dịch làm nhầm lẫn, kết hợp 2 bài báo làm một. Người dịch dường như lấy 1/2 trước của bài nầy rồi  xen vào 1 đoạn của 1 bài khác…phần sau trên bản dịch của x-cafevn được post dưới đây.

“Các công ty Mỹ cũng nổi cáu với chính sách “sáng tạo bản địa” của Trung Quốc, vốn sẽ giới hạn sức mua sản phẩm nước ngoài của Bắc Kinh với những sản phẩm được thiết kế ở Trung Quốc. Tòa Bạch Ốc cho biết Trung Quốc sẽ có những biện pháp để nới lỏng chính sách đó.

Tòa Bạch Ốc cũng tuyên bố rằng Trung Quốc đang tiến hành các biện pháp để bảo vệ tốt hơn nhằm chống lại việc chính phủ sử dụng các phần mềm bất hợp pháp. Lâu nay, doanh nghiệp Hoa Kỳ đã phàn nàn về hành vi trộm cắp “sở hữu trí tuệ” tràn lan ở Trung Quốc.

Sau đó vào buổi chiều, hai nhà lãnh đạo tổ chức một cuộc họp báo ngắn gọn – một loại thực hành không được phổ biến lắm cho Hồ – giới hạn trong bốn câu hỏi. Sau đó Hồ sẽ được khoản đãi một bữa tiệc trưa của Bộ Ngoại giao. Phần nổi bật của nghi lễ chuyến thăm sẽ là một buổi quốc yến xa hoa rực rở vào tối thứ Tư.

Obama và Hồ Cẩm Đào đã dự một bữa ăn tối riêng vào tối thứ ba, mỗi bên được hai quan chức hàng đầu của mình tháp tùng, tại dinh thự tổng thống ở tòa Bạch Ốc. Dù chương trình nghị sự chất đầy các vấn đề nặng ký, những kỳ vọng vẫn còn là khiêm tốn.

“Có lẽ việc vượt qua được cảm giác không tin tưởng nhau là điều quan trọng nhất”, ông Charles Freeman, một chuyên gia về Trung Quốc tại Trung tâm Chiến lược và Nghiên cứu Quốc tế, một cơ quan tham vấn có trụ sở tại Washington cho biết.

Chuyến viếng thăm của Hồ Cẩm Đào đến khi quỹ đạo chính trị đã chuyển dịch cho cả hai nước. Thành công của Trung Quốc trong việc khắc phục được cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã trùng hợp với những lo lắng trong số các nước láng giềng ở châu Á về sức mạnh quân sự ngày càng tăng của họ.

Cuối cùng, sự ngờ vực đó có lợi cho Hoa Kỳ, khi các quốc gia như Nhật Bản, Hàn Quốc và cả Việt Nam đã cẩn thận để thắt chặt quan hệ mạnh mẽ hơn với Hoa Kỳ như là một quyền lực trong khu vực. Obama đã công du đến Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ và Indonesia trong tháng Mười một phần là để tăng cường các mối quan hệ như một vùng đệm chống lại sức mạnh của Trung Quốc.

Nền kinh tế Mỹ đã cho thấy dấu hiệu phục hồi và Obama cũng đã hồi phục từ các vấn đề chính trị của riêng mình, đặc biệt là việc mất một ghế của Quốc hội về Đảng Cộng hòa trong cuộc bầu cử giữa kỳ vào tháng Mười. Một hiệp ước cắt giảm vũ khí hạt nhân, ông phối hợp với Nga đã được phê duyệt và ông đã được ca ngợi cho một giọng nói chuẩn mực trong các hậu quả của vụ thảm sát bắn giết bừa bãi ở Arizona. Bảng thăm dò ý kiến xếp hạng của ông trước đó đã bắt đầu hồi phục sau nhiều tháng buồn nản này.

Tuy nhiên, minh họa cho địa hình chính trị thay đổi ở Washington, các cuộc hội họp và nghi lễ tại tòa Bạch Ốc đã cạnh tranh sự chú ý cho một cuộc bỏ phiếu tại Hạ viện, vừa được kiểm soát bởi thành phần Đảng Cộng hòa, để bãi bỏ đạo luật chăm sóc sức khỏe ấn tượng của Obama.”

Advertisements

Posted in Chinh Tri Hoa Ky, Chinh tri Trung Quoc, Tự Do ngôn Luận | Leave a Comment »

Những món nợ giấu kín

Posted by hoangtran204 trên 20/01/2011

Việt Long & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA

Nguồn ở đây

2010-08-04

Khi dư luận tại Việt Nam bàng hoàng vì vụ tập đoàn quốc doanh Vinashin bị ngập nợ thì ở bên ngoài, thế giới lại chú ý đến một hiện tượng bất ngờ không kém.

AFP PHOTO/HOANG DINH Nam 

Logo của tập đoàn Vinashin tại trụ sở chính ở Hà Nội hôm 19/07/2010

Đó là những khoản nợ vĩ đại của các chính quyền địa phương tại Trung Quốc, nơi mà người ta cứ tưởng là có dự trữ ngoại tệ dồi dào và còn đem tiền cho người khác vay. Nhà tư vấn kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa cho rằng hai hiện tượng Vinashin và Trung Quốc mắc nợ đều có chung một số nguyên do. Ông trình bày sự việc và giải thích như sau với Việt Long trong mục Diễn đàn Kinh tế tuần này…

Cùng hệ thống – cùng hậu quả

Việt Long: Xin kính chào ông Nguyễn Xuân Nghĩa. Trước hết, chúng ta nói qua về vụ tập đoàn quốc doanh Vinashin bị mắc nợ có thể đến hơn bốn tỷ đô la, là một biến cố đang gây chấn động tại Việt Nam khiến ông Chủ tịch Tổng giám đốc đã bị ngưng chức. Sau đó thì mình sẽ tìm hiểu vì sao mà người ta có thể đi vay dễ dàng như vậy…

Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi lại xin nói ngược và nêu lên một vấn đề khác vì hiện tượng Vinashin không là hãn hữu. Vấn đề khác là Trung Quốc thật ra cũng ngập nợ mà dư luận bên ngoài không biết. Các Công ty Đầu tư Địa phương của xứ này được chính quyền địa phương lập ra để đi vay tiền vô tội vạ và tính đến đầu năm nay thì mắc nợ ít ra là một ngàn bảy trăm tỷ đô la, bằng một phần ba tổng sản lượng kinh tế của Trung Quốc. Y như Vinashin tại Việt Nam, họ hồn nhiên vay tiền để thổi vào các dự án vô giá trị về kinh tế và không thể sinh lời nên sẽ vỡ nợ.

Khi ấy, chính quyền Bắc Kinh sẽ giải quyết ra sao? Người ta cứ nói rằng với hơn hai ngàn tỷ đô dự trữ ngoại tệ, Trung Quốc đang là một quốc gia chủ nợ của thế giới mà ít khi nhìn ra khối nợ bị che giấu đó. Đấy là “hiện tượng Vinashin”, nhưng với màu sắc và kích thước Trung Quốc! Và nguyên nhân vì sao thì tất nhiên là cũng giống nhau.

Việt Long: Ông vừa nêu ra một con số gây giật mình là 1.700 tỷ đô la nợ nần của các Công ty Đầu tư Địa phương của Trung Quốc. Các công ty này là gì mà có thể vay mượn đến như vậy?

Tôi xin đề nghị là mình hãy nhìn sâu vào cơ chế và hệ thống kinh tế của Trung Quốc thì có khi thấy ra những nguyên nhân đã dẫn tới vụ Vinashin ở Việt Nam. Cùng một hệ thống thì cũng dẫn tới một hậu quả.

Ô. Nguyễn Xuân Nghĩa

Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi xin đề nghị là mình hãy nhìn sâu vào cơ chế và hệ thống kinh tế của Trung Quốc thì có khi thấy ra những nguyên nhân đã dẫn tới vụ Vinashin ở Việt Nam. Cùng một hệ thống thì cũng dẫn tới một hậu quả. Tôi xin trình bày sự kiện, rồi mới phân tích nguyên do trước khi ta rút kết luận về hiện tượng Vinashin.

Trước hết, các chính quyền địa phương tại Trung Quốc thường thiếu hụt ngân sách nên phải vay tiền. Nhưng theo luật lệ có dời đổi liên miên, mức vay của họ bị trung ương hạn chế. Vì vậy, chính quyền các tỉnh, huyện hay thành phố mới lập ra Công ty Đầu tư Địa phương để thay mặt vay tiền từ các ngân hàng cũng là quốc doanh. Chính quyền trung ương có thấy việc đó, nhưng từ hai năm nay lại khuyến khích – như chính quyền Việt Nam đã khuyến khích Vinashin dù rằng tập đoàn này đã bị trễ nợ khi đáo hạn từ hai năm nay rồi. Lý do khiến Bắc Kinh khuyến khích chuyện đó vì tin rằng nhờ vậy mà tiền sẽ sớm được giải ngân thực hiện các dự án ở địa phương.

Kết quả thì có hơn 8.000 Công ty Đầu tư Địa phương đã ra đời và vay tiền các ngân hàng của nhà nước ở địa phương, với sự ủng hộ của chính quyền địa phương, để thực hiện các dự án cho địa phương, như cầu đường, nhà máy điện hay khách sạn, văn phòng, sân vận động, v.v… đôi khi với đất đai do chính quyền địa phương cấp cho các công ty đầu tư này làm tài sản thế chấp và thường thì với điều kiện tín dụng ưu đãi vì là dự án của địa phương.

yuan-dollar-euro.jpg-250.jpg
Hình minh họa. AFP photo

Việt Long: Ông vui lòng xác định với thính giả một bản sơ đồ toàn cảnh trước khi nói đến sự vận hành của hệ thống đó.  Như quý thính giả có thể hiểu: trung ương cho địa phương lập ra công ty đầu tư thực tế là quốc doanh ở địa phương, đi vay tiền của ngân hàng cũng quốc doanh ở địa phương, với đất đai, tiếng là tài sản của toàn dân nhưng do nhà nước quản lý ở địa phương để đưa vào dự án của địa phương. Tức là một hệ thống kinh tế của nhà nước, mà ở cấp bộ địa phương, có phải vậy không? Nhưng chắc ông không quên rằng Vinashin là tập đoàn mang tầm cỡ quốc gia, kinh doanh một ngành chiến lược cho quốc gia?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Về việc lập ra tập đoàn gọi là có tầm cỡ quốc gia như Vinashin thì chỉ là sáng kiến dại dột năm 2006, học lại từ các “chaebol” Nam Hàn mà quên mất hậu quả là khủng hoảng năm 1997 khiến nhiều “chaebols” vỡ nợ và phải cải cách sau đó. Mà “chaebols” Nam Hàn đều là tư doanh đi lên sau mấy chục năm tích lũy, học hỏi chứ các tập đoàn Việt Nam chỉ là con ếch muốn sớm to bằng con bò, được nhà nước thổi lên bằng tiền đi vay. Nói chung, tập đoàn nhà nước hay công ty đầu tư địa phương, tất cả chỉ là hệ thống do nhà nước ban xuống, bên trong là do đảng lập ra và chỉ đạo vì nếu không là đảng viên thì chẳng thể ngồi vào các vị trí quyết định ấy. Ông Chủ tịch Vinashin cũng thế, là bí thư đảng trong tập đoàn này, và thi hành chiến lược quốc gia bằng cách mua hàng đồng nát và kinh doanh bừa phứa qua mấy trăm chi nhánh.

Nhìn chung thì trong hệ thống kinh tế nhà nước, mọi người đều tin là có nhà nước yểm trợ nên nảy sinh tâm lý ỷ thế mà bất cẩn. Cụ thể tại Trung Quốc nếu dự án không có đất làm tài sản thế chấp thì ngân hàng địa phương đòi chính quyền ký giấy đảm bảo rồi cho vay. Ấn tín nhà nước là yếu tố an toàn cho hệ thống, nhưng theo kiểu “cha chung không ai khóc”.

Bây giờ, nói về sự vận hành của hệ thống thì yếu tố chính trị thực tế là quan hệ giữa đảng viên và quan chức địa phương với nhau trong các địa hạt hành chính, ngân hàng và đầu tư. Yếu tố tiền tài thực tế là sự chia chác đỉnh chung cho từng hợp đồng tín dụng, từng dự án. Đều là của công mà do cán bộ phân bố cho nhau và báo cáo lên trên là đã có dự án này dựa án kia được thực hiện, rồi cắt băng khánh thành hay hạ thủy…

Hệ thống kinh tế – chính trị

vinashin2-250.jpg
Một cửa hàng kinh doanh ôtô, xe máy tại Hà Nội thuộc Công ty cổ phần Công nghiệp tàu thủy và xe máy – một trong 200 công ty của Vinashin. Photo courtesy of tuoitre.vn

Việt Long: Bây giờ, ta nói qua kết quả của chuỗi hiện tượng đó. Các Công ty Đầu tư và ngân hàng cùng chính quyền địa phương tại Trung Quốc đã làm được những gì?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Kết quả của sự vận hành sáng tạo ấy là người ta lấy quyết định kinh tế mà bất kể rủi ro lời lỗ, nhưng đảng viên cán bộ thì đều có lợi. Trước hết là tín dụng ngân hàng của nhà nước được cấp dễ dàng cho các dự án đầu tư hay đầu cơ về bất động sản ở địa phương. Dân thì mất đất, nhưng quan chức có lợi và ngân hàng ôm vào một núi nợ khi bong bóng đầu cơ bị bể. Thế giới đang chờ đợi một vụ khủng hoảng ngân hàng vô cùng vĩ đại tại Trung Quốc vì khoản nợ lên tới một phần ba tổng sản lượng quốc gia lại là nợ thối, không sinh lời và sẽ mất. Các trương chủ bỏ tiền tiết kiệm vào ngân hàng sẽ trắng tay và nổi loạn nếu nhà nước không đứng ra trả nợ đậy.

Thứ hai, người ta thực hiện các dự án vĩ đại mà vô dụng, không kém gì các dự án của tập đoàn Vinashin đang được phanh phui ở nhà. Một thí dụ được giới nghiên cứu quốc tế nhắc tới là tại thành phố Ngân Xuyên, thủ phủ của Khu tự trị Ninh Hạ, gọi là Hồi Ninh Hạ.

Ninh Hạ là tỉnh nghèo vào hạng thứ ba của cả Hoa lục – chỉ có hai tỉnh hay khu hành chính nghèo hơn – cần trung ương cấp cho 70% số thu ngân sách mà lại đang mắc nợ 15 tỷ đô la, bằng 75% sản lượng kinh tế của cả địa phương. Lý do là họ vay tiền thực hiện các dự án quy mô và vô dụng, như một cao ốc có kích thước và dáng vẻ của tòa nhà Empire State Building tại Mỹ, hơn 100 tầng, cao gần 400 thước. Hoặc một viện bảo tàng nguy nga, một thư viện khổng lồ, một trung tâm khoa học và công nghệ tân tiến, cái nào cũng lớn bằng mấy sân banh, mà trống không, chưa nói đến sân vận động thênh thang và nhiều biệt thự tráng lệ cho tiêu chuẩn triệu phú. Cư dân nơi đó thưa thớt, đa số thuộc tộc Hồi, và quá nghèo để sử dụng loại phương tiện công ích hoành tráng như vậy. Mà địa phương không thể thu được tiền thì làm sao bảo trì và trả nợ?

Việt Long: Vì sao người ta lại thực hiện loại công trình như vậy ở giữa một khu vực khô cằn của sa mạc trong một địa phương thật ra vẫn còn rất nghèo? Người ta không biết tính hay sao?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Như trong vụ Vinashin, người ta có biết tính cả đấy. Nhưng là ai tính và tính cho ai, vì mục đích gì? Trong ngần ấy dự án phi lý này, cái hợp lý là mối lợi của đảng viên quan chức khi ký hợp đồng cho vay và thực hiện công trình, rồi phó mặc tất cả cho người khác.

Cấp lãnh đạo địa phương thì viện dẫn lý do rất phải đạo rằng họ thi hành chỉ thị của trung ương, là góp phần phát triển các khu vực lạc hậu nghèo đói ở miền Tây. Cấp lãnh đạo tại trung ương thì té ngửa, rồi đành tự an ủi và tuyên truyền rằng tộc Hồi được nâng đỡ và Ninh Hạ đang nhảy vọt vào thế kỷ 21. Nó cũng tương tự như lời quảng cáo về Vinashin đã xuất hiện từ năm 2008 là có công nghiệp đóng tàu tiên tiến nhất, có thể vượt qua cả nước Anh về tính hiện đại!

000_Hkg3832193-250.jpg
Trụ sở Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc (ABC) tại Bắc Kinh hôm14 tháng 7 năm 2010. AFP Photo

Thực tế thì Bắc Kinh có thấy ra mối nguy nên từ tháng Sáu vừa qua, Quốc vụ viện Trung Quốc đã ra chỉ thị. Rằng thứ nhất, các chính quyền địa phương phải đảm bảo là mọi cơ sở đầu tư của địa phương đều có khả năng trả được nợ. Nếu sau này không trả được thì sự việc sẽ ra sao, chúng ta chưa biết. Thứ hai, địa phương phải hoàn tất các dự án dang dở trước khi khởi công dự án mới. Nếu đang thi công mà không vay thêm được tiền thì các dự án lưng chừng này sẽ đổ xuống đâu, người ta cũng chưa biết, nhưng chắc chắn đang là nỗi đau đầu cho địa phương.

Trong khi ấy, thực tế phũ phàng của kinh tế và chính trị khiến chính quyền trung ương vẫn không thể đạp thắng được vì cần tạo ra việc làm. Và họ phải tiếp tục Chương trình Phát triển miền Tây trong 10 năm tới, với ngân khoản hơn một trăm tỷ đô la riêng cho năm nay, vì sợ động loạn xuất phát từ nông dân nghèo, từ đám “dân công” là công nhân di động đang đi kiếm việc, từ dân thiểu số sắc tộc. Vì vậy, Bắc Kinh đang gặp thế lưỡng nan là bị khủng hoảng ngân hàng với kích thước vĩ đại của Trung Quốc, hoặc bị suy trầm kinh tế và động loạn xã hội.

Trong khi núi nợ vẫn chồng chất hàng ngày, lãnh đạo đòi kích thích kinh tế cho hồ hởi để chuẩn bị Đại hội đảng và thế giới thì hạ mức khả tín của Việt Nam khi vay tiền.

Ô. Nguyễn Xuân Nghĩa

Việt Long: Tổng kết lại câu chuyện kinh hoàng này và nhớ tới vụ Vinashin, ta rút tỉa ra những bài học gì?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Về Trung Quốc, lãnh đạo xứ này phải quan niệm lại vai trò và trách nhiệm ngân sách của các địa phương và phải kiểm soát được sự chi tiêu hay gọi là đầu tư của các địa phương. Nếu không, trung ương è cổ lãnh nợ chứ không thể huênh hoang được nữa.

Thứ hai, chuyện này đưa ta trở về Việt Nam, cần giải tỏa hệ thống kinh tế thực tế là nhà nước, khi thì đội mũ tập đoàn quốc doanh, khi thì khoác áo tổng công ty nhà nước, hay ngân hàng của nhà nước, và khi nào cũng có thể lấy quyết định mờ ảo và mờ ám mà thị trường và luật pháp không kiểm soát được trong khi vẫn được ở trên bao che vì cái gọi là “định hướng xã hội chủ nghĩa”. Đây không chỉ là vụ đảng viên cán bộ tham ô làm thất thoát tài sản quốc gia. Tham nhũng hay tệ nạn đưa thân nhân gia đình vào chốn bẻo bở này chỉ là hậu quả. Nguyên nhân nằm trong hệ thống kinh tế và chính trị ở trên.

Chuyện Vinashin kinh doanh sai trái và vỡ nợ về pháp lý vì trễ hạn trả nợ đã xảy ra từ cuối năm 2008. Vậy mà sau đó chính nhà nước, là Chính phủ và Thủ tướng, vẫn bao che vì lý do này lý do nọ để Vinashin vay thêm và thực hiện các dự án quái đản và hoang phí cho tới ngày phá sản. Khi ta mới chỉ thấy Vinashin vỡ mủ thì nhiều doanh nghiệp nhà nước khác vẫn đang mưng mủ mà dân chúng không biết. Trong khi núi nợ vẫn chồng chất hàng ngày, lãnh đạo đòi kích thích kinh tế cho hồ hởi để chuẩn bị Đại hội đảng và thế giới thì hạ mức khả tín của Việt Nam khi vay tiền.

Việt Long: Ông nhắc đến việc công ty lượng cấp tín dụng là Fitch vừa hạ trái phiếu Việt Nam xuống bốn nấc dưới cấp đầu tư, tức là có giá trị của giấy lộn, của junk bond. Câu hỏi cuối, thưa ông, trong hoàn cảnh hôm nay đâu là những rủi ro của Việt Nam, và ông có thấy gì sáng sủa đôi chút không?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Hạ tầng cơ sở vật chất và luật pháp lạc hậu lẫn giáo dục tồi tệ khiến xứ này khó phát triển lành mạnh, bền vững và cân đối được, cho dù bất cứ ai lên lãnh đạo vào lúc này hay vào những năm tới. Đó là rủi ro từ trung hạn đến trường kỳ. Trước mắt, tham nhũng làm vẩn đục môi trường đầu tư và nản chí doanh gia quốc tế, và khả năng trả nợ rất yếu khiến Việt Nam vay tiền khó hơn, trả nợ càng đắt hơn. Mà nếu lại vay tiền theo kiểu Ninh Hạ thì khủng hoảng sẽ là tất yếu: vốn liếng của Việt Nam chi đủ cho hai tháng nhập khẩu thôi!

Việt Long: Xin cảm ơn ông Nguyễn Xuân Nghĩa.

————–


Posted in Kinh Te Viet Nam Trung Quoc ...affairs, Nợ của các Tập Đoàn quốc doanh | Leave a Comment »