Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín 4th, 2010

Những điều chưa biết về lao động Việt ở Thái Lan

Posted by hoangtran204 trên 04/09/2010

35 năm sau ngày đất nước thống nhất, nhưng có hơn 1 triệu người VN đã và đang đi làm công nhân có hợp đồng  hoặc tìm cách đi du lịc, rồi trốn ở lại trong các quốc gia quanh vùng Đông Nam Á và Trung Đông.  Theo con số của bộ Lao Động và TBXH, hích con số chính thức là có hơn 600.000 người VN đang đi lao động phổ thông có hợp đồng trong năm 2008. Số người mượn cớ du lịch rồi ở lại làm việc ở các nước ngoài tính ra cở vài trăm ngàn người.

Điều trên cho thấy rằng chính phủ VN quá bất tài trong suốt 35 năm qua, không có chính sách kinh tế thích hợp, hổ trợ tối đa cho cho các xí nghiệp quốc doanh, bỏ mặc hoặc không cho kinh tế tư nhân cạnh tranh trong rất nhiều lãnh vực, tạo ra các thủ tục giấy tờ rất phức tạp, làm cho lãnh vực kinh tế tư nhân không phát triển, và kết quả là các công nghiệp và xí nghiệp tư nhân không cung ứng đủ việc làm cho người dân, nên buộc lòng  dân phải ra đi trôi dạt khắp các phương trời tha phương cầu thực để kiếm sống. Những công nhân nầy hàng tháng gởi tiền về nuôi gia đình bên VN. Số lượng tiền mà họ gởi về đã và đang nuôi sống bộ máy của chính phủ qua con đường ngoại tệ. Chính phủ VN chỉ làm 1 việc đơn giản là in tiền VN ra, và đổi lấy ngoại tệ của các công nhân VN đang làm ở nước ngoài.

Ai cũng biết là số lượng tiền của các Việt Kiều gởi về VN theo con đường chính thức là 10-12 tỉ đô la; không tính số lượng  tiền mặt mà hàng năm có 500.000 Việt kiều về VN, đem theo một số lựng tiền rất lớn, không khai báo để chi tiêu và cho gia đình. Ước lượng con số nầy có thể bằng 3 đến 4 tỉ đô la. Tổng cộng các nguồn tiền nầy có thể từ 15-17 tỉ hàng năm.

Tóm lại là chính phủ đã và đang sống nhờ vào ngoại tệ của Việt Kiều ở Mỹ và Âu châu, cùng  các công nhân VN đang lao đông chính thức và không chính thức ở các nước Á châu ( Thái Lan, Mã Lai Á, Singapore, Đài  Loan, Nam Hàn, 1 3 quốc gia ở vùngTrung Đông).

Những điều chưa biết về lao động Việt ở Thái

Gia Minh, biên tập viên RFA
2010-09-03

Về hoàn cảnh của lao động Việt tìm đến đất Thái để mưu sinh trong những năm gần đây, mời quí vị theo dõi công việc làm ăn của họ tại nơi xứ người ra sao? Và cuộc sống tinh thần của họ thế nào?

RFA PHOTO

Người lao động Công giáo Việt ở Thái dự lễ nhà thờ.

Những nẻo đường mưu sinh

Sau bao gian khó để đến được đất Thái, những người lao động Việt phải tìm kế mưu sinh nhằm trang trải cuộc sống bản thân và có thể gửi tiền về giúp cho gia đình ở quê nhà.

Một nhóm nữ lao động Việt tại Bangkok cho chúng tôi biết về công việc của họ như sau:

“Bán kem, làm may, đi serve…Ở Thái Lan làm ăn cũng đỡ, người Thái cũng tốt; chỉ có điều sợ công an mà thôi.”

Chừng 60% làm nghề may, 30% đi bán quán – bán hàng, còn 10% đi làm việc nhà. Phục vụ ở quán thì con gái đẹp bưng thức ăn, tiếp khách, người xấu rửa bát, nam thì trông xe…

Một lao động Việt

Người lao động Việt đã đến sinh sống ở Thái 8 năm rồi cho biết đánh giá của anh về những loại công việc mà nhiều đồng hương của anh đang làm:

“Chừng 60% làm nghề may, 30% đi bán quán – bán hàng, còn 10% đi làm việc nhà. Phục vụ ở quán thì con gái đẹp bưng thức ăn, tiếp khách, người xấu rửa bát, nam thì trông xe… Làm may 99% may cho tư nhân, xưởng riêng và ở cùng trong nhà của người ta luôn. May thì may tất cả mọi thứ quần áo bán trên thị trường từ quần áo ngủ cho đến complet. Một thợ may giỏi, ăn uống xong trừ ra mỗi tháng còn dư chừng 8 ngàn bath.”

Một bạn phục vụ nhà hàng cho biết:

“Em sang đây năm năm rồi. Lúc đầu làm may, nhưng làm may chán quá và có chị gái làm nhà hàng nên đi làm nhà hàng. Làm nhà hàng thoải mái hơn, làm may ngồi trong nhà cả ngày, bụi bặm. Làm ở nhà hàng nếu biết tiếng Thái không phải bưng bê gì, chỉ rót nước phục vụ khách. Mỗi tháng lương từ ba đến ba ngàn rưỡi, có hai ngày nghỉ.”

Bưng bê thức ăn cho khách thường là nữ, còn nam lao động làm công việc giữ xe cho khách đi ăn. Cũng có những điểm đáng chú ý trong công việc này. Đó là có người thuê bãi giữ xe và tiền thu là tip do khách cho. Bãi giữ xe cũng được ‘thuê đi, nhượng lại’ giữa các lao động Việt với nhau.

Người lao động Công giáo Việt ở Thái giao lưu sau khi đi lễ nhà thờ. RFA PHOTO.
Người lao động Công giáo Việt ở Thái giao lưu sau khi đi lễ nhà thờ. RFA PHOTO.

Loại công việc nữa nhiều lao động Việt Nam tham gia làm là may áo quần cho các chủ tư. Một anh đang làm may cho biết:

“Em sang đây chuyên may quần Jean nữ,  mỗi ngày may được chừng 30 cái. Mỗi cái được trả 17 bath.”

Cũng có người tham gia buôn bán hàng rong như người bản xứ. Họ sắm xe để chở hàng đi bán như bán kem, hay bày hàng ra bán dọc đường. Ngòai ra còn có có người giúp việc nhà cho người bản xứ, hay cả người ngoại quốc đến Thái công tác dài hạn.

Một lực lượng nữa đi theo các chủ đầu tư  làm nghề xây dựng khá nặng nhọc.

Lo chuyện tâm hồn

Trước sự có mặt ngày càng đông của những người lao động Công giáo từ Việt Nam sang làm ăn ở Xứ Thái, nhất là ở thủ đô Bangkok; một số tu sĩ Công giáo đã tổ chức các buổi thánh lễ, nhất là vào những dịp lễ trọng cho họ.

Linh mục Antôn Lê Đức, hiện làm công việc mục vụ tại tỉnh Nong Bua Lamphu, cho biết một số thông tin liên quan việc lo cho đời sống tinh thần của những người lao động nhập cư Việt theo đạo Công giáo ở Thái Lan, và nhất là ở Bangkok:

Thực ra việc tập hợp không trở ngại nếu họ lao động hợp pháp. Họ chỉ bị bắt nếu bị bắt gặp đang làm việc, và giấy tờ hết hạn mà thôi.

LM Antôn Lê Đức


Thực ra việc tập hợp không trở ngại nếu họ lao động hợp pháp. Họ chỉ bị bắt nếu bị bắt gặp đang làm việc, và giấy tờ hết hạn mà thôi. Giấy tờ hết hạn khi đi ra ngoài là vấn đề. Ngoài ra do các bạn làm việc cuối tuần nên họ cũng khó tham gia.

Chúng tôi cũng có đến gặp giám mục ở Bangkok nhưng vì tính hợp pháp của các lao động nên họ cũng chưa trả lời gì. Chúng tôi cũng đã nhờ các Dòng tu bên Việt Nam giúp người nhưng họ cũng thiếu người.

Đối với các bạn thanh niên Việt, thì việc sống chung với nhau trước hôn nhân, có con cái với nhau; rồi có những tệ nạn. Chúng tôi muốn làm thế nào để có thể giúp họ có cuộc sống tích cực hơn để không gây ra những tệ nạn làm mất uy tín cộng đồng.

Người Việt từ lâu đã có mặt tại Xứ Thái. Họ đến sau những đợt biến động lớn tại quê nhà như thời kỳ Nhà Nguyễn bắt đạo, hay trong đợt chính biến tại Việt Nam. Nay họ nằm trong làn sóng những người ly nông, ly hương vì tại quê nhà ‘đất chật, người đông’, công ăn việc làm khan hiếm, đi xuất khẩu lao động thì phải tốn quá nhiều tiền, trong khi đến xứ Thái số tiền bỏ ra không bao nhiêu; một yếu tố nữa là không quá xa Việt Nam; nếu kiếm được tiền họ có thể về thăm nhà một cách dễ dàng.

Theo dòng thời sự:

Copyright © 1998-2010 Radio Free Asia. All rights reserved.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Viet-illegal-laborers-in-bangkok-thailand-part-2-GMinh-09032010221730.html

Posted in Cong Nhan Viet Nam, Kinh Te, Tài Chánh-Thuế | 1 Comment »

“Chủ nghĩa chiến thắng” và Nạn Kỳ thị ở Khắp Nơi

Posted by hoangtran204 trên 04/09/2010

“Chủ nghĩa chiến thắng” ở khắp nơi. Trong giáo dục, chủ nghĩa nầy thể hiện rõ trong “Ai” soạn sách giáo khoa, “Ai” đưa ra chương trình giảng dạy,…thành quả của giáo dục hay chủ nghĩa chiến thắng  bộc lộ rõ nơi đây…
Sự kém chất lượng của VNA không có gì là bí mật, vì ngay cả tiếp viên VNA cũng biết. Trong một lần nói chuyện, chị tiếp viên VNA thẳng thắn nói VNA còn rất kém, còn phải học nhiều từ các hãng láng giềng. Chị (người miền Nam) còn nói về tình trạng chủ nghĩa lí lịch và chủ nghĩa địa phương trong việc tuyển tiếp viên hàng không. Ai cũng biết phần lớn phi công VNA là người Bắc, nhưng ít ai biết rằng phần lớn tiếp viên VNA cũng là người phía Bắc. Đó là hệ quả của chủ nghĩa lí lịch và chủ nghĩa địa phương, “chủ nghĩa chiến thắng”

Nguyễn Văn Tuấn – Chả bao giờ thấy nàng cười

Submitted by TongBienTap on Sat, 09/04/2010 – 10:39

Nguồn: blog Nguyễn Văn Tuấn

04.09.2010

A Vietnam Airlines Boeing 777-200.Có lẽ đó là một trong những chuyến bay buồn chán nhất trong đời đi máy bay từ trước đến nay.  Đó là chuyến bay từ Sydney đi Sài Gòn ngày 9/8.  Phong cách phục vụ của tiếp viên, của cơ trưởng, và vệ sinh trên máy bay có lẽ nói lên một thực tế rằng Vietnam Airlines còn kém rất xa so với các hãng hàng không nước láng giềng.

Lần đầu tiên thấy Vietnam Airlines (VNA) khởi hành đúng giờ.  Chúng ta biết rằng Vietnam Airlines được mệnh danh là “Sorry Arlines”.  Hai chữ “sorry” gắn liền với hãng hàng không mang cờ quốc gia này là một cách châm biếm rằng máy bay của hãng luôn bay trễ giờ, và vì trễ giờ nên cơ trưởng lúc nào cũng phải xin lỗi (sorry) hành khách. Nhưng trong chuyến đi này thì VNA khởi hành đúng giờ, và đó là một điểm son, nhưng cũng là một điểm có thể nói là “bất bình thường” của VNA.

Điểm son của VNA được thay thế bằng điểm đen trong phục vụ. Chuyến bay vẫn bắt đầu bằng những động tác thông thường của tiếp viên: đem cái rổ đưa khăn giấy cho khách. Nhìn qua cách họ đưa cái khăn, đến cách nói, hành khách cũng có thể cảm nhận rằng những người tiếp viên này không yêu nghề, hoặc yêu nghề mà không nói được tiếng Việt (chứ chưa nói đến tiếng Anh).  Họ làm một cách miễn cưỡng, làm cho có làm. Và, chả bao giờ thấy nàng cười.  Các nàng và chàng tiếp viên làm việc cứ như là làm việc hành chính, như một cái máy.

Đã bay với VNA là chấp nhận mù thông tin. Trong chuyến đi này cũng không phải là ngoại lệ, vì suốt chuyến bay cơ trưởng rất tiết kiệm lời. Tôi để ý thấy cơ trưởng chỉ nói có 2 câu duy nhất: lúc cất cánh, và lúc hạ cánh. Và, chỉ nói với phi hành đoàn, chứ không nói với hành khách. Nếu bay với các hãng khác như Singapore Airlines, Cathay Pacific, United Airlines, Qantas, v.v… hành khách có cảm giác như mình được cơ trưởng quan tâm đặc biệt. Máy bay cất cánh ra sao, hướng nào, cao độ bao nhiêu, thời tiết ở nơi sắp đến diễn biến ra sao, máy bay sắp đến vùng thời tiết xấu, lúc gần đáp có cảnh nào đẹp, v.v… tất cả đều được cơ trưởng thông báo cho hành khách biết. Thậm chí, có người còn cung cấp thông tin về những trận đá banh nóng bỏng! Không hiểu có phải cơ trưởng VNA kém tiếng Anh hay do “văn hóa Vietnam Airlines” mà họ chẳng nói chẳng rằng gì với hành khách.  Tôi không tin họ kém tiếng Anh, nhưng có thể do họ không thích hay không muốn nói chuyện với khách.

Đã bay với VNA là chấp nhận luật lạ lùng của VNA. Những “luật” hay những qui định mà tiếp viên có thể sáng tác ra trong lúc bối rối không trả lời được cho hành khách. Một ví dụ tiêu biểu là thời điểm có thể sử dụng điện thoại di động. Nếu đi với các hãng văn minh khác, khi máy bay hạ cánh và trong lúc taxi đến bến, cơ trưởng cho biết hành khách có thể mở điện thoại di động để liên lạc. Nhưng VNA thì có “luật” rất lạ lùng là phải ra khỏi máy bay mới được mở điện thoại di động! Khi được hỏi tại sao có luật này, thì tiếp viên nói do nhiễu sóng … máy bay! Cố nhiên đó chỉ là lời giải thích tùy tiện, làm trò cười cho người biết chuyện.

Hệ thống giải trí bị hư hỏng.  Suốt chuyến bay không có tin tức. Không có tivi. Không có nhạc. Phi công trưởng xin lỗi hành khách vì sự cố đó.  Điều khôi hài nhất là dù cho phi công báo hệ thống giải trí bị hư hỏng, nhưng tiếp viên vẫn đẩy cái xe trolley để phát microphone cho hành khách!  Và, hành khách vẫn nhận!  Tôi hỏi chị tiếp viên rằng cái microphone này để làm gì trong khi phi công mới cho biết toàn bộ hệ thống giải trí đã không còn làm việc, thì chị ấy mới ngớ ra, và … cười.  Nhưng chị vẫn đi phát microphone cho hành khách!  Họ làm việc cứ như là những cỗ máy.  Không có logic.  Không cần suy nghĩ.  Bất chấp thực tế.

Họ nói không thật. Hơn 2 tuần sau, trong chuyến bay từ Sài Gòn về Sydney, cũng trên máy bay đó, hệ thống giải trí vẫn bị hư hỏng. Thế nhưng tiếp viên vô tư nói rằng sự cố chỉ xảy ra trong chuyến bay này, và … xin lỗi. Khi có dịp tiếp kiến người tiếp viên, tôi nhắc rằng sự cố đã xảy ra hơn 2 tuần rồi (và có thể lâu hơn nữa), chứ không phải chỉ trong chuyến bay này. Chị tiếp viên im lặng không nói gì (và chắc cũng chẳng biết gì để nói).  Như vậy, trong suốt hơn 2 tuần — hay có thể 3 tuần — máy bay Boeing 777 bị hư hỏng hệ thống giải trí mà không hề được sửa chữa.  Một lỗi như thế mà còn không được sửa, chúng ta có thể tin tưởng vào những gì lớn hơn?

Còn nhớ trong chuyến bay đi Mĩ với United Airlines, hệ thống giải trí của một khu hành khách bị hư.  Thế là phi công rối rít xin lỗi hành khách.  Xin lỗi đến 2, 3 lần.  Chưa hết, tiếp viên đi đến từng khách, phát cho một cái form để khách điền vào báo cáo sự cố kĩ thuật đó.  Để làm gì?  Xin thưa để United bồi thường cho khách.  Chúng tôi nói không cần, vì thật ra cũng gần đến nơi.  Nhưng tiếp viên nhất định bảo điền vào form và họ sẽ làm thủ tục để United bồi thường khách, vì đây là vấn đề nguyên tắc, không có ngoại lệ.  Sau vài tuần, United gửi cái cheque 50 USD đến tôi để bồi thường cho sự cố đó. Đúng là kiểu làm của Mĩ.  Cần nói thêm rằng United là một trong những hãng hàng không tồi nhất thế giới.  Tồi nhất thế giới, nhưng chắc chắn là hơn Vietnam Airlines.

Sự kém chất lượng của VNA không có gì là bí mật, vì ngay cả tiếp viên VNA cũng biết. Trong một lần nói chuyện, chị tiếp viên VNA thẳng thắn nói VNA còn rất kém, còn phải học nhiều từ các hãng láng giềng. Chị (người miền Nam) còn nói về tình trạng chủ nghĩa lí lịch và chủ nghĩa địa phương trong việc tuyển tiếp viên hàng không. Ai cũng biết phần lớn phi công VNA là người Bắc, nhưng ít ai biết rằng phần lớn tiếp viên VNA cũng là người phía Bắc. Đó là hệ quả của chủ nghĩa lí lịch và chủ nghĩa địa phương, “chủ nghĩa chiến thắng”. Thấy chị tiếp viên có vẻ “biết chuyện” và thổ lộ những cảm nghĩ như thế, tôi hỏi một cách … khiêu khích: Thế có bao giờ em cảm thấy nhục hay xấu hổ khi VNA còn quá kém so với Thai Airways hay Cathay Pacific? Tại sao người ta cũng Á châu, cũng đầu đen, cũng đầu óc như mình (chưa chắc thông minh hơn ta), cũng có 20 năm để phát triển, mà họ phát triển hơn chúng ta, làm tốt hơn chúng ta? Tôi nghĩ chị ấy sẽ sốc trước câu hỏi đó; nhưng không, chị tỏ ra bình tĩnh, suy nghĩ một hồi rồi nói: Em cũng chưa nghĩ đến điều này, nhưng quả thật em có thấy nhục. Có lẽ chính vì thế mà chả bao giờ thấy nàng cười.

Posted in Chinh Tri Xa Hoi, Giao Duc | Leave a Comment »