Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Chín 3rd, 2010

Chuyện Dài Con Tàu Ma Vinashin mua phế liệu, và Báo Quân đội … cười

Posted by hoangtran204 trên 03/09/2010

*Vinashin mua 3 máy biến thế (điện, của Hàn Quốc đã loại bỏ thành phế liệu), nặng tổn cộng 300 tấn, được chế tạo từ 1967, và Vinashin khai trong tờ khai hàng hóa nhập khẩu trị giá mua 3 cái là 330.000 đô la!
*Vinashin nhập về lô hàng thiết bị nhà máy nhiệt điện công suất 185 MW với 40 kiện hàng rời, 20 chủng loại hàng, trọng lượng tất cả là 931 tấn. Khi lực lượng CSMT kiểm tra. Cùng với việc thẩm định của các chuyên gia toàn bộ lô hàng 931 tấn và kết luận: Thiết bị cũ nát, hoen gỉ 100%.
*750 triệu đô la mà TT Dũng bán công khố phiếu vào năm 2009 và tất cả số tiền nầy đều giao cho Vinashin. Với số tiền nầy, Vinashin mua đồ phế liệu, nhưng khai trong hóa đơn là đồ mới, như bài báo dưới đây. Thêm vào đó, từ 2001 cho đến nay, Vinashin  lùng sục khắp âu châu để mua một đội tầu cũ nát gần 50 chiếc, về tân trang lại…và tính giá nhiều tỉ đô la với chính phủ!

Nhập thiết bị phế liệu đã 40 năm cho “nguồn điện của thế kỷ XXI”

Khối thiết bị khổng lồ nhập về từ cảng Cái Lân dưới cái tên gọi “thiết bị xây dựng Nhà máy Nhiệt điện Sông Hồng” đều đã qua sử dụng lâu năm, trong đó có thiết bị sản xuất từ … năm 1967! Thiết bị mới nhất, được coi là đỡ hơn cả cũng được sản xuất trước năm 1980.

Một vụ nhập phế liệu “động trời” vừa được lực lượng liên ngành phát hiện tại Hải Phòng: Đưa linh kiện cũ nát, tồn 40 năm từ nước ngoài về phục vụ xây dựng Nhà máy Nhiệt điện Sông Hồng – công trình nhiệt điện quy mô lớn vùng duyên hải. Hầu hết linh kiện này lại được tháo ra từ một nhà máy nhiệt điện ở nước ngoài đã phải đóng cửa vì quá cũ, không còn sử dụng…
Đưa phế liệu xây nhà máy nhiệt điện hiện đại
Nhìn đống đổ nát, hoen gỉ, người ta chỉ có thể đoán đó là việc nhập phế liệu rác thải, sắt thép phế liệu làm đồng nát. Khi thông tin chính thức được Cục Cảnh sát môi trường (CSMT) xác minh: toàn bộ lô sắt thép phế được coi đồng nát lại chính là thứ mà công ty này nhập về để xây dựng…
Nhà máy Nhiệt điện Sông Hồng – một công trình hứa hẹn “nguồn điện của thế kỷ XXI”, sự việc mới lộ diện. Ngày 4/1, khi lật hồ sơ liên quan, quả thực chúng tôi cũng không còn biết dùng từ ngữ gì đủ để nói tính nghiêm trọng của vụ việc.
Vụ việc đã âm ỷ thực hiện ngầm về Hải Phòng lâu nay. Qua nhiều nguồn tin, lực lượng CSMT có đủ căn cứ khẳng định một nhóm đối tượng đang rậm rịch thực hiện phi vụ làm ăn, móc tiền tỷ Nhà nước bằng cách đưa phế liệu nước ngoài về Việt Nam với danh nghĩa: nhập thiết bị xây dựng Nhà máy Nhiệt điện Sông Hồng.
Công ty cổ phần Đầu tư Cửu Long Vinashin có địa chỉ tại phố Tôn Đức Thắng, TP Hải Phòng được Tập đoàn Vinashin giao trách nhiệm là nhà thầu tư vấn, lắp đặt và chuyển giao công nghệ trong dự án xây dựng Nhà máy Nhiệt điện Sông Hồng có công suất 185 MW theo hợp đồng ủy thác nhập khẩu số 18-3/UTNK ngày 18/3/2006 với Công ty cổ phần Công nghiệp tàu thủy Hoàng Anh (Nam Định). Để thực hiện hợp đồng này, Công ty Hoàng Anh đã ký với Cửu Long Vinashin 2 hợp đồng.
Nhà máy Nhiệt điện Sông Hồng được Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam phê duyệt tại Quyết định số 438/QĐ-CNT-KHĐT ngày 22/9/2006 với mức đầu tư lên tới hơn 1.400 tỷ đồng. Trong tổng mức đầu tư này, thiết bị nhập khẩu có giá trị 610 tỷ đồng. Dự án được sử dụng trên 333.000m2 đất, đặt tại xã Mỹ Trung, huyện Mỹ Lộc, Nam Định.
Khi trình dự án đầu tư, địa phương cho rằng đây là dự án cần thiết trong chương trình phát triển điện lực khu vực đồng bằng sông Hồng. Nhằm đảm bảo việc nhập khẩu thiết bị đúng quy định, ngày 21/5/2007, Bộ Công nghiệp (nay là Bộ Công thương) đã có Công văn số 2242/BCN gửi Ban quản lý các khu công nghiệp tỉnh Nam Định về việc thẩm tra hồ sơ dự án Nhà máy Nhiệt điện Sông Hồng.
Công văn này nêu rõ: “Dự án đầu tư và thiết kế cơ sở cho thấy có dấu hiệu sử dụng máy móc, thiết bị cũ (kể cả thiết bị chính) trong dự án này, rất cần các cơ quan chức năng kiểm tra, đánh giá đảm bảo tuân thủ quy định Việt Nam về việc chuyển giao công nghệ và khả năng đáp ứng yêu cầu bảo vệ môi trường, xuất, nhập khẩu máy móc, thiết bị”.
Sau đó, phát hiện có nhiều dấu hiệu bất ổn, ngày 15/6/2007, Bộ Công nghiệp tiếp tục có Công văn số 2748/BCN gửi UBND tỉnh Nam Định, yêu cầu đình chỉ việc thực hiện dự án xây dựng Nhà máy Nhiệt điện Sông Hồng.
Sau khi rà soát lại, Bộ Công thương thấy rằng trong quy hoạch nhiệt điện hiện tại và đến 2010, 2020 không hề có chủ trương xây dựng Nhà máy Nhiệt điện Sông Hồng.
Vì thế, ngày 6/9/2007, Bộ Công thương chính thức có Văn bản số 1501 gửi UBND tỉnh Nam Định và Tập đoàn Vinashin, cho rằng dự án nhiệt điện do Vinashin và UBND tỉnh Nam Định đề nghị đầu tư là chưa có trong quy hoạch phát triển điện lực quốc gia giai đoạn 2006 – 2010, kể cả quy hoạch đến năm 2025.
Mặc dù dự án bị Bộ Công thương yêu cầu đình chỉ và đến lúc đó, dự án cũng chưa được duyệt nhưng ngay từ đầu năm 2007, Sở Công nghiệp Nam Định đã có văn bản gửi Hải quan Hải Phòng, Hải quan Quảng Ninh đề nghị cho phép Công ty Cửu Long Vinashin nhập khẩu thiết bị để xây dựng Nhà máy Nhiệt điện Sông Hồng.
Và Công ty Cửu Long Vinashin đã có cơ sở để thực hiện việc nhập khẩu thiết bị. Trong năm 2007, công ty này đã vô tư nhập về hàng loạt lô hàng, tất cả thiết bị đều có nguồn gốc từ Hàn Quốc. 18 máy biến thế khô đã được nhập qua cảng Hải Phòng.
Ngày 14/11/2007, Công ty cổ phần Cửu Long Vinashin thản nhiên mở tờ khai hàng hoá nhập khẩu tại Chi cục Hải quan cảng Cái Lân, Quảng Ninh, nhập về lô hàng thiết bị nhà máy nhiệt điện công suất 185 MW với 40 kiện hàng rời, 20 chủng loại hàng, trọng lượng tất cả là 931 tấn.
Biến thế bị thải ở nước ngoài vẫn có giá 110.000 USD!
Khi lực lượng CSMT nắm được nguồn tin, lập tức toàn bộ lô hàng 931 tấn nói trên được kiểm tra. Cùng với việc thẩm định của các chuyên gia, khối thiết bị khổng lồ nhập về từ cảng Cái Lân dưới cái tên gọi thiết bị xây dựng Nhà máy Nhiệt điện Sông Hồng đã phơi bày sự thật không thể hiểu nổi: Thiết bị cũ nát, hoen gỉ 100%.
Các chuyên gia sau khi thẩm định đã đưa ra kết luận: Toàn bộ thiết bị này đều đã qua sử dụng lâu năm, trong đó có thiết bị sản xuất từ … năm 1967! Thiết bị mới nhất, được coi là đỡ hơn cả cũng được sản xuất trước năm 1980. Một số thiết bị khi dùng phương tiện đưa lên thì đã bục nát, gãy vụn.
Đáng chú ý, có 3 máy biến thế điện cũ nát, trọng lượng cân được 300 tấn. Với những biến thế này, phía Hàn Quốc đã sa thải, đưa tiêu huỷ để lắp đặt biến thế mới. Thế mà trong tờ khai hàng hóa nhập khẩu của công ty vẫn thấy đề giá trị của mỗi máy biến thế lên tới 110.000 USD! Kiểm tra trong mỗi máy biến thế vẫn thấy còn dầu poly chlorinated biphennyls.
Theo phân tích của cơ quan chức năng, đây là hợp chất hữu cơ khó phân hủy nhưng dễ khuếch tán, rất độc hại với môi trường và sức khỏe con người…
Chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin vụ nhập khẩu thiết bị cũ nát, gây hậu quả nghiêm trọng về môi trường và gây thiệt hại hàng trăm tỷ đồng của Nhà nước

Phan Đăng – Hiếu Quỳnh

Chuyện Vinashin và Báo Quân đội … cười

Submitted by TongBienTap on Fri, 09/03/2010 – 22:19

Nguồn: blog Kami

03.09.2010

Trong các vấn đề làm đau đầu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào giờ phút này là vấn đề Tập đoàn Vinashin, vì sự sống còn của Vinashin có tầm quan trọng quyết định trong việc chạy đua vào chiếc ghế Tổng Bí thư Đảng CSVN trong năm tới. Thực ra dưới con mắt của các chuyên gia kinh tế thì cái ung nhọt Vinashin đã có biểu hiện nguy hiểm từ rất lâu rồi.  Từ trước khi ông Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 103/QĐ- TTg về việc phê duyệt Đề án thí điểm hình thành Tập đoàn Kinh tế Vinashin, và quyết định 104 QĐ – TTg về việc thành lập Công ty mẹ Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam với mục đích hình thành Tập đoàn Kinh tế Vinashin đa sở hữu trong đó có sở hữu Nhà nước là chi phối bao gồm các doanh nghiệp 100% vốn Nhà nước.

Vì coi Vinashin như ngọn cờ đầu, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nghe các quân sư quạt “máy” xui dại, với một chiến lược phát triển, với viễn tưởng sẽ xây  dựng thành công và đưa những tập đoàn công nghiệp nhà nước hàng đầu thành những tập đoàn kinh doanh lớn theo kiểu định hướng XHCN. Tất cả đều dựa vào mô hình chaebol, là những tập đoàn công nghiệp lớn, quy mô như Samsung, Huyndai… của Hàn quốc, đã đưa Hàn quốc ra khỏi nghèo đói để trở thành một trong những nước giàu có và phát triển. Đó chính là lý do vì sao khoảng 750 triệu đô-la từ cuộc phát hành trái phiếu đầu tiên của Việt Nam ra nước ngoài đã được Thủ tướng Nguỹen Tấn Dũng quyết định chuyển qua cho Vinashin toàn bộ.

Công nhân Nhà máy đóng tàu Dung Quất. Nguồn: AFP

Về hậu quả kinh tế, thiệt hại bước đầu của Vinashin qua kiểm tra sơ bộ cho thấy tập đoàn này đã để lại khoản nợ là 86.000 ngàn tỷ VND, tương đương với 4,3 tỷ đô la Mỹ so với tổng giá trị tài sản hiện có của Vinashin là 104.000 tỷ VND. Số tiền nợ này nhiều tới mức nếu bổ đầu bình quân mỗi công dân nước Cộng hòa XHCN Việt nam, kể từ em bé vừa cất tiếng chào đời đến người chuẩn bị trút hơi thở cuối cùng cũng phải mắc nợ khoảng hơn 1 triệu VND. Trong một  thư ngỏ của TS Vũ Triệu Minh gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng,  ông TS Vũ Triệu Minh đã nói toạc rằng ” … Chỉ trong một chớp mắt, mỗi người dân Việt Nam phải trả nợ cho Vinashin của ông một triệu đồng đấy. Số tiền này đủ để ông xóa nghèo cho toàn dân Việt Nam trong vòng 20 năm…”

Nhưng tiền bạc chưa phải là chuyện lớn, vấn đề quan trọng là công ăn việc làm và cuộc sống của người lao động của Vinashin. Theo  Báo Thanh niên cho biết ” Ngày 4.8, Chủ tịch Tổng LĐLĐ VN Đặng Ngọc Tùng có công văn gửi Thủ tướng Chính phủ về việc giải quyết chính sách lao động tại Vinashin. Theo công văn này, đời sống của người lao động Vinashin đang gặp rất nhiều khó khăn. Hiện có 7.314 lao động thiếu việc làm, tập đoàn nợ tiền lương của người lao động 103 tỉ đồng, nợ BHXH 143,9 tỉ đồng.”

Sở dĩ nói tới chuyện nợ nần và khó khăn chồng chất do Vinashin để lại để thấy rằng con đường đưa ông Nguyễn Tấn Dũng vào cái ghế Tổng Bí thư Đảng là hết sức khó khăn và nhiều chông gai. Mà nguyên nhân vì sao vụ việc Vinashin bùng lên vào thời điểm trước Đại hội Đảng CSVN lần thứ XI chỉ còn vài ba tháng? Hình như đây là cú ra đòn quyết định của một số người phe anh Tô Chủ tịch, buộc ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phải từ bỏ ước mơ chức Tổng Bí thư, mà phải chấp nhận ngồi lại ghế Thủ tướng trong nhiệm kỳ nữa để giải quyết những hậu quả khổng lồ này, mà theo họ đó là vì lỗi do chính ông Nguyễn Tấn Dũng là người gây nên và phải chịu trách nhiệm.

Việc triều đình đang rối rắm phức tạp nước sôi lửa bỏng như vậy, mà mấy ngày vừa qua trên mục Chính luận của Báo Quân đội nhân dân, cơ quan của Đảng ủy quân sự Trung ương và Bộ Quốc phòng xuất hiện bài viết   “Làm thất bại chiến lược “Diễn biến hòa bình”: Không thể phủ nhận vai trò kinh tế Nhà nước” của đồng chí Đỗ Phú Thọ, có đoạn nói về vụ việc của Vinashin như sau “Thực tế tại Tập đoàn Vinashin, sau gần một tháng thực hiện việc tái cơ cấu, đổi mới toàn diện tập đoàn theo sự chỉ đạo của Bộ Chính trị và Chính phủ, đã có sự chuyển biến đáng phấn khởi. Tình trạng công nhân phải nghỉ việc giảm hẳn. Các dự án đóng tàu của tập đoàn được khởi động trở lại. Quyết tâm của cán bộ, công nhân Vinashin là đến năm 2013 sẽ hết lỗ và đến năm 2015 có lãi.”

Một bài chính luận viết về vấn đề kinh tế, nhưng cố gắn vào mục “Làm thất bại chiến lược “Diễn biến hòa bình” thì không hiểu là vì lý do và có hàm ý gì? Phải chăng báo Quân đội nhân dân cố ý đưa các đồng chí lãnh đạo của đảng bên phe của anh Tô Chủ tịch đang yêu cầu giải quyết vụ việc Vinashin sang đội ngũ của những thế lực thù địch?

Chuyện đấu đá nội bộ trong Ban lãnh đạo Đảng CSVN ở đây xin không bàn tới, vì tôi không muốn mắc vào cái tội tuyên truyền chống đảng. Nhưng ở đây sở dĩ trích đoạn trên đây của đồng chí Đỗ Phú Thọ trong bài “Không thể phủ nhận vai trò kinh tế Nhà nước” cho thấy có 3 điểm cần bàn tới, vì nó là vấn đề liên quan tới nhận thức của nhân dân đặc biệt là các cán bộ chiến sĩ trong lực lượng vũ trang nhân dân trong giai đoạn cách mạng mới trước mắt. Quan trọng hơn là cần phải nói đúng và nói rõ sự thật cho họ biết, chứ không được viết theo lối tuyên truyền lạc quan tếu, thiếu tôn trọng thực tế khách quan của tình hình như đồng chí Đỗ Phú Thọ viết. Đó là:

1. Tình hình ở Tập đoàn Vinashin sau một tháng đã thực hiện lệnh khám xét và bắt giũ các đối tượng chủ chốt của Vinashin như Tổng giám đốc Phan Thanh Bình, Tân Tổng Giám đốc Trần Quang Vũ, ông Trần Văn Liêm Tổng giám đốc Công ty vận tải viễn dương Vinashin, Giang Kim Đạt (Trưởng phòng khai thác), Nguyễn Tuấn Dương, tổng giám đốc công ty Cổ phần thép Cửu Long kiêm Tổng Giám đốc Cty Cổ phần thép Cái Lân – Vinashin, ông Nguyễn Văn Tuyên – Giám đốc Công ty cổ phần công nghiệp tàu thủy Hoàng Anh.  v.v… và sau đây nữa là sẽ tiếp tục bắt thêm những ai nữa chưa biết là đang có chuyển biến đáng phấn khởi.(!?)

2. Tình trạng công nhân phải nghỉ việc giảm hẳn. Các dự án đóng tàu của tập đoàn được khởi động trở lại.

Thế nào là tình trạng công nhân nghỉ việc giảm hẳn? Theo Báo Sài Gòn tiếp thị hôm nay (3/9) cho biết thì theo thông báo của Văn phòng Chính phủ, đến tháng 6 năm nay, tổng tài sản của tập đoàn Vinashin khoảng 104.000 tỷ đồng, tổng số nợ lên tới 86.000 tỷ đồng. Tỷ lệ nợ phải trả trên vốn chủ sở hữu gần 11 lần. Đã có gần 17.000 công nhân bỏ việc, gần 5.000 người mất việc. Tập đoàn hiện có khoảng 7 vạn người đang trong cảnh chạy lương từng bữa. Có lẽ số công nhân nghỉ việc giảm hẳn đó là số lượng công nhân đã buộc phải bỏ việc để đi kiếm việc làm ở chỗ khác?

3. Quyết tâm của cán bộ, công nhân Vinashin là đến năm 2013 sẽ hết lỗ và đến năm 2015 có lãi. Cái vấn đề thứ 3 này của đồng chí Đỗ Phú Thọ phải thừa nhận nó có tính gây cười với bạn đọc rất cao, với số nợ vào khoảng 86.000 tỷ VND tương đương với 4, 3 tỷ đô la Mỹ thì xin hỏi bao nhiêu năm có lãi của Vinashin mới trả nợ hết cả gốc lẫn lãi. Ai làm ăn kinh tế mà cứ ngồi nghe đồng chí Đỗ Phú Thọ “xui” thì chả mấy chốc tiến lên Chủ nghĩa Xã hội kiểu hết thóc giống.

Thực trạng của Tập đoàn Vinashin hiện tại đang ở mức xấu nhất, không chỉ là mọi khoản nợ khi tới đúng hạn là phả trả cho nước ngoài, mà quan trọng hơn cả sự sụp đổ của Vinashin sẽ là sự thất bại và phá sản của nền kinh tế thị trường mang cái đuôi định hướng XHCN của đảng CSVN. Tới mức người ta phải nói thẳng ra là “Nếu để Vinashin phá sản, tất cả sẽ thành đống sắt vụn”.

Bài học thành công của nền kinh tế nước Nhật hẳn người Việt nam có chút nhỏ kiến thức ai ai cũng biết cũng biết. Người Nhật đã thành công đưa kinh tế của nước Nhật  lên hàng thứ 2 trên thế giới chỉ một vài chục năm, bởi vì họ biết chấp nhận sự thật những hạn chế của đất nước họ là nghèo tài nguyên khoáng sản, để dạy cho học trò. Không bao giờ người Nhật họ lạc quan tếu kiểu ngồi “tính cua trong lỗ” theo kiểu “2 hay ba năm hết lỗ và có lãi” như các nhà lãnh đạo Việt nam (hay tự sướng) mà đồng chí Đỗ Phú Thọ cũng mắc phải.

Chuyện làm ăn kinh tế là chuyện quan trọng, nó vừa khó và vừa lớn, nhất là ở mức kinh tế Tập đoàn, nó không phải chuyện vớ vẩn như việc viết chính luận trên báo Quân đội nhân dân, mà đồng chí Đỗ Phú Thọ nhảy vào viết bình luận ba lăng nhăng kiểu trẻ “ăn theo nói leo” thế nào cũng được.

Hôm lễ Quốc khánh mùng 2/9, tôi gặp mấy bác hiện đang là tướng lĩnh cao cấp trong quân đội (đoạn này học theo blogger Trương Duy Nhất) đến nhà chơi, tôi mang chuyện của đồng chí Đỗ Phú Thọ viết trên báo Quân đội nhân dân ra hỏi vui. Bác X. cán bộ lãnh đạo Cục quân huấn Bộ Quốc phòng cười và nói vui “mấy thằng đó nó đang học theo cách báo Tuổi trẻ, chắc Đảng ủy Quân sự trung ương và Bộ Quốc phòng sắp cho ra báo Quân đội cười”(?!)

Tất cả mọi người có mặt lúc ấy cười ồ lên vui vẻ, vì họ toàn là tướng tá cán bộ đã từng công tác ở báo Quân đội nhân dân và Tạp chí văn Nghệ Quân đội trước kia, họ hiểu. Mọi người cười có lẽ vì  Báo Quân đội nhân dân là một tờ báo quan trọng hàng thứ 2 của Đảng và nhà nước (Nhưng số người đọc cũng chỉ khoảng hàng thứ 2 từ dưới lên so với các tờ báo khác ở VN). Tiếc rằng có lẽ vì ế khách đọc quá, họ mới cho mục Chính luận viết lăng nhăng chọc tức bạn đọc theo kiểu ‘vui cười” cho đông khách?!

Đây xem ra là một gợi ý mang tính định hướng cho Báo Quân đội nhân dân, để họ xem  xem xét để có nên tách mục Chính luận của báo Quân đội nhân dân của các cây bút như Đỗ Phú Thọ, Kim Ngọc, Lê Văn Bảo … để thành lập báo Quân đội… cười. Nhưng có lẽ chưa thực sự hiệu quả, giá như Thủ tướng biết và hay đọc báo thì xin Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong giờ phút khó khăn này hãy mạnh dạn báo cáo với Bộ Chính trị, đề nghị đặc cách và rút đồng chí Đỗ Phú Thọ một nhân tài từ Báo Quân đội nhân dân để Bổ nhiệm làm Tổng Giám đốc Vinashin để giải quyết công việc, để làm sao cho biến quyết tâm của cán bộ, công nhân Vinashin là đến năm 2013 sẽ hết lỗ và đến năm 2015 có lãi thành hiện thực. Nhưng với điều kiện nhỏ là nếu như trong vòng 3 năm đồng chí Đỗ Phú Thọ không làm được như vậy, thì không hoàn thành thì phải nằm sấp xuống và chịu đánh 3 roi vào đít để cảnh cáo tội ăn tục nói phét. Như vậy là một công được cả đôi việc.

Thiết nghĩ dây cũng là một trong những biện pháp giúp cho nền báo chí nước nhà tiến bộ vì loại bỏ bớt được lũ nhà báo “hại”, nuôi chỉ viết láo, viết bậy.

Đỡ tốn tiền thuế của nhân dân.

Hà nội, ngày Bác mất 03/9/2010

—————————————-
Thứ bảy, ngày 04 tháng chín năm 2010

Vinashin – Chuyện dài nhiều tập

Theo Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh, “Hôm nay, 3/9, Cơ quan an ninh điều tra – Bộ Công an đã bắt tạm giam ông Trần Quang Vũ – nguyên Tổng Giám đốc tập đoàn Công nghiệp tàu thủy (Vinashin) và 3 cán bộ cấp cao khác của Vinashin” gồm các ông “Trần Văn Liêm, nguyên thành viên Hội đồng quản trị, Trưởng ban kiểm soát; ông Nguyễn Tuấn Dương, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần đầu tư Cửu Long, nguyên Tổng giám đốc Công ty TNHH một thành viên thép Cái Lân Vinashin; ông Nguyễn Văn Tuyên, nguyên Tổng giám đốc Công ty cổ phần công nghiệp tàu thủy Hoàng Anh (một công ty con của Vinashin).”

Đây là động thái mới nhất của chính phủ trong một loạt vụ bổ nhiệm, đình chỉ chức vụ và bắt bớ liên quan đến Vinashin trong hơn hai tháng qua. Cụ thể:
Ngày 4.8 – “Bắt ông PhạmThanh Bình, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Vinashin”; Cũng theo Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh, “Trong bộ đồng phục Vinashin, ông Trần Quang Vũ, tân Tổng Giám đốc điều hành của tập đoàn này (người xách cặp đi giữa) cũng có mặt tại tại tòa nhà 17T6 Trung Hòa – Nhân Chính trong lúc cơ quan an ninh đang khám xét.”
Ngày 29.8 – Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại ký quyết định “đình chỉ chức vụ của tân tổng giám đốc điều hành Vinashin” Trần Quang Vũ.
Ngày 30.8 – “Hội đồng quản trị Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin) đã bổ nhiệm ông Nguyễn Quốc Ánh (Tổng Giám đốc phụ trách kinh doanh) giữ vị trí quyền tổng giám đốc điều hành, thay ông Trần Quang Vũ.”
Hiện giờ chưa có tin tức gì về thời điểm Thủ tướng ký quyết định đình chỉ chức vụ tân tân tổng giám đốc điều hành “chưa bị lộ” Nguyễn Quốc Ánh.
Bình luận về vụ Vinashin, blogger Kami viết,
“Trong các vấn đề làm đau đầu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào giờ phút này là vấn đề Tập đoàn Vinashin, vì sự sống còn của Vinashin có tầm quan trọng quyết định trong việc chạy đua vào chiếc ghế Tổng Bí thư Đảng CSVN trong năm tới….
Vì coi Vinashin như ngọn cờ đầu, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nghe các quân sư quạt “máy” xui dại, với một chiến lược phát triển, với viễn tưởng sẽ xây dựng thành công và đưa những tập đoàn công nghiệp nhà nước hàng đầu thành những tập đoàn kinh doanh lớn theo kiểu định hướng XHCN. Tất cả đều dựa vào mô hình chaebol, là những tập đoàn công nghiệp lớn, quy mô như Samsung, Huyndai… của Hàn quốc, đã đưa Hàn quốc ra khỏi nghèo đói để trở thành một trong những nước giàu có và phát triển. Đó chính là lý do vì sao khoảng 750 triệu đô-la từ cuộc phát hành trái phiếu đầu tiên của Việt Nam ra nước ngoài đã được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng quyết định chuyển qua cho Vinashin toàn bộ.
Về hậu quả kinh tế, thiệt hại bước đầu của Vinashin qua kiểm tra sơ bộ cho thấy tập đoàn này đã để lại khoản nợ là 86.000 ngàn tỷ VND, tương đương với 4,3 tỷ đô la Mỹ so với tổng giá trị tài sản hiện có của Vinashin là 104.000 tỷ VND. Số tiền nợ này nhiều tới mức nếu bổ đầu bình quân mỗi công dân nước Cộng hòa XHCN Việt nam, kể từ em bé vừa cất tiếng chào đời đến người chuẩn bị trút hơi thở cuối cùng cũng phải mắc nợ khoảng hơn 1 triệu VND. Trong một thư ngỏ của TS Vũ Triệu Minh gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ông TS Vũ Triệu Minh đã nói toạc rằng ” … Chỉ trong một chớp mắt, mỗi người dân Việt Nam phải trả nợ cho Vinashin của ông một triệu đồng đấy. Số tiền này đủ để ông xóa nghèo cho toàn dân Việt Nam trong vòng 20 năm…”
———–

Tại sao 2 tác giả tàu Hoa Sen bị khởi tố?

Bút Lông: Sáng nay A94 đồng loạt ra quân thực hiện lệnh khởi tố, bắt giam đối với 5 cán bộ Vinashin. Ông Vũ làm kho nổi FSO-5 thì rõ rồi (có liên quan các bác ở “trển” nữa), còn ông Liêm và ông Đạt (đã trốn) thì tội gì?

Điều khó lý giải: Tại sao trong khi hàng loạt tàu đóng mới không bán được, hoặc chỉ chạy một vài chuyến rồi đắp chiếu, thì Vinashin lại liên tục “cõng” hàng núi tiền ra nước ngoài để mua hàng loạt những con tàu nát, mà lại mua với giá cao vời vợi?

2010-08-12-Tu-Hoa-Sen-tr-gi-c-ngn-t-ng-do-Vinashin-mua--0_0.jpg

Vinashin mua hay tàu cũ về dùng?

Theo một số chuyên gia sành sỏi về hàng hải và môi giới tàu biển: Với nước ngoài, tàu mới đóng luôn rõ ràng một mức giá nhất định, khi mua không thể nâng giá được. Còn các loại tàu cũ thì giá cả vô chừng, chủ tàu chỉ cần số tiền mình cần bán, người mua muốn nâng lên bao nhiêu thì… tùy! Thông thường, khoản chênh lệch này sau đó người bán và môi giới tàu thanh toán lại cho người mua tại một địa điểm trung gian.

Phải chăng chính vì điều này nên Vinashin chỉ thích mua về toàn những con tàu cũ nát?

Chỉ biết rằng, thực tế ông Trần Văn Liêm khi còn là Tổng giám đốc Công ty vận tải viễn dương Vinashin, đã cùng với Giang Kim Đạt (Trưởng phòng khai thác) liên tục ra nước ngoài mua 10 con tàu biển cũ và 1 phà biển Hoa Sen đầy tai tiếng. Hiện đang có dư luận trong nội bộ Vinashin rằng: Giang Kim Đạt đã lập một công ty tại Singapore. Và dấu hỏi về các khoản chia lợi, mua tàu, thuê tàu… phải chăng đã thông qua điểm trung gian này?

Dấu hiệu khuất tất trong việc mua và sửa chữa, nâng cấp con tàu Hoa Sen đầy tai tiếng mà báo chí nhắc đến nhiều lần là một điển hình. Hoa Sen thực chất chỉ là một chiếc phà chạy biển với thiết kế gần 20 phòng có giường ngủ, không có nhà vệ sinh trong phòng (trừ các phòng thủy thủ đoàn), gần 400 ghế ngồi, 1 căng tin bán thức ăn nhanh và giải khát, 2 sàn chứa tổng cộng 120 chiếc xe tải. Vậy nhưng ngay khi mua về, ông Liêm cho lắp thêm mỗi phòng 2 giường tầng rồi quảng cáo là tàu khách với sức chở 1.000 khách + 500 xe ô tô!

Đáng chú ý hơn: Chiếc phà biển này trước đó được Công ty Caronte & Tourist khai thác ở miền Trung nước Ý. Sau sự cố 2 lần bị nứt đôi đáy tàu (đã được hàn lại), họ đã ngừng khai thác và trả lại cho chủ tàu Lavartina Transporti Bari, với nguyên nhân xác định là do lỗi thiết kế sai. Theo các chuyên gia hàng hải, việc nứt đáy liên tục, có hệ thống thì không đủ tiêu chuẩn an toàn để đưa vào khai thác.

Vậy mà không hiểu sao khi đích thân đi mua con tàu này, ông Liêm và ông Đạt đã gần như bỏ qua tất cả các quy trình thông thường tuyệt đối phải tuân thủ trước khi quyết định mua một con tàu biển: Dự toán kinh tế khai thác con tàu định mua, giá cước thu được trừ đi các chi phí; thuê đơn vị giám định độc lập toàn bộ chất lượng con tàu (hoặc cử nhân viên kỹ thuật cùng giám định), kiểm tra hồ sơ lý lịch sự cố tàu; thuê thợ lặn khảo sát quay camera kiểm tra đáy tàu, chân vịt… Nếu tuân thủ các khâu này, chắc chắn sẽ phát hiện ra những vết nứt đáy tàu được hàn lại.

Về giá mua, ngay tại thời điểm mua (15-10-2007), theo đánh giá của các chuyên gia và một số thuyền trưởng: chiếc phà biển này chỉ nhỉnh hơn giá bán sắt vụn cỡ 20%, tức không quá 10 triệu USD. Thế nhưng rất bất ngờ khi ông Liêm và ông Đạt đã mua nó với giá 60 triệu EURO. Và tổng chi phí cho con tàu này đến nay đã lên tới trên 1.500 tỷ đồng. Nhưng nếu cưa bán sắt vụn thì cũng chỉ thu được không quá 100 tỷ đồng.

Không chỉ có tàu Hoa Sen, 2 con tàu khác là Vinashin Eagle và Vinashin Phonenic cũng được “cõng” về với giá gần 42 triệu USD (629,4 tỷ đồng). Khi bị bắt giữ tại Trung Quốc chỉ vì công ty viễn dương Vinashin nợ 13 triệu USD, nhưng không dám chuộc về, bởi bỏ ra 13 triệu USD kéo tàu về thì bán cả hai con tàu đó cũng không thu được tới 13 triệu USD.

Có lẽ điều này đã lý giải vì sao tổng nguồn vốn nhà nước chuyển công ty viễn dương Vinashin gần nửa tỷ USD bị bốc hơi gần hết.

TỔ PHÓNG VIÊN ĐIỀU TRA

http://danluan.org/node/6305

———-


Posted in Chinh Tri Viet Nam, Kinh Te, Moi Truong bi O nhiem | Leave a Comment »