Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tám 10th, 2010

Trung Quốc : Thế lực toàn cầu mới

Posted by hoangtran204 trên 10/08/2010

Trung Quốc : Thế lực toàn cầu mới

Quân đội diễn tập chuẩn bị kỷ niệm 60 ngày thành lập CHND Trung Hoa

Quân đội diễn tập chuẩn bị kỷ niệm 60 ngày thành lập CHND Trung Hoa

Thành công kinh tế vượt bực của Trung Quốc trong thời gian gần đây đã được nước này chuyển hóa thành sức mạnh chính tri, ngoại giao và quân sự, kích thích tham vọng lãnh thổ, mà biểu hiện mới nhất là việc xác định Biển Đông là « vùng quyền lợi quốc gia thiết thân » của Bắc Kinh.

Trong bài viết mang tựa đề « Ảnh hưởng toàn cầu mới của Trung Quốc – China’s New Global Leverage », đăng trên website Asia Sentinel ngày 14/07/2010, nhà nghiên cứu Mỹ Bruce Stokes đã phân tích các hành động gần đây của Trung Quốc nhằm khẳng định uy lực của mình trên trường quốc tế và ngay cả đối với các láng giềng châu Á. RFI xin giới thiệu bài viết này với quý vị.

Trung Quốc có phải là một thị trường đang vươn lên với những ước vọng hạn chế mang tính khu vực như Bắc Kinh cố cho thấy hay không ? Hay họ là một nền kinh tế quyết đoán, ngày càng hùng mạnh, một thế lực chiến lược đang càng lúc càng thách thức châu Âu, Hoa Kỳ và các láng giềng châu Á ?

Phương Tây từng có một lịch sử lâu dài hay la hoảng về Trung Quốc, khởi đầu bằng khái niệm « Hiểm họa Da vàng » vào thế kỷ 19. Mới đây thì nỗi lo ngại về Trung Quốc phản ánh thái độ thiếu tự tin của Âu Mỹ về năng lực bản thân trong việc duy trì mức sống hiện nay của mình, trước sức cạnh tranh của Trung Quốc.

Thái độ âu lo cũng được giới tân bảo thủ khuyến khích vì họ cần tạo ra một kẻ thù để động viên quần chúng ủng hộ việc tăng cường chi phí quân sự và tiếp tục duy trì ảnh hưởng toàn cầu của nước Mỹ. Hơn nữa, nỗi lo âu như vậy đã không chú ý đến nhu cầu phát triển to lớn của Trung Quốc, của hàng trăm triệu con người còn sống trong cảnh túng thiếu ngặt nghèo.

Cho dù vậy, các dấu hiệu trong những tháng gần đây gợi lên một Trung Quốc càng lúc càng tự tin, với một năng lực và một quyết tâm tác động lên thế giới chưa từng thấy. Điều đó không có gì đáng ngạc nhiên. Lịch sử đã cho thấy rằng các cường quốc đang lên đều diễu võ giương oai và thử sức với châu Âu và Hoa Kỳ. Các láng giềng châu Á của Trung Quốc không nhất thiết phải lo sợ, nhưng cần phải dè chừng.

Thái độ quyết đoán mới đây của Trung Quốc bắt nguồn từ một thành công kinh tế chưa từng thấy. Quy mô nền kinh tế của họ đã lớn lên gấp đôi trong vòng 7 năm qua, và thu nhập theo đầu người của họ đã nhân đôi trong vòng 6 năm. Thành quả kinh tế đó đã biến người Trung Quốc thành dân tộc tự mãn nhất thế giới, nếu căn cứ vào kết quả cuộc thăm dò dư luận toàn cầu gần đây nhất của Tổ chức Pew. 9 trên 10 người Trung Quốc hài lòng với đường lối kinh tế của nước họ, thoải mái với hiện trạng kinh tế và lạc quan về tương lai kinh tế quốc gia.

Và phần còn lại của thế giới càng lúc càng thấy Trung Quốc là một siêu cường kinh tế đang vươn lên. Cũng trong bản điều tra dư luận của Pew tại 22 nước, đa số, hoặc số đông ở 8 quốc gia chọn Trung Quốc làm cường quốc kinh tế hàng đầu, trong lúc vào năm 2009, chỉ có dân chúng tại 2 nước suy nghĩ như vậy mà thôi. Một nửa dân chúng ở Đức, Jordan, Nhật Bản, Pháp và Hoa Kỳ hiện xếp Trung Quốc vào vị trí thứ nhất.

Từ năm 2009, tại 13 trên tổng số 21 quốc gia có thăm dò về yếu tố này, tỷ lệ dư luận xem Trung Quốc là cường quốc kinh tế hàng đầu của thế giới đã tăng vọt, với mức 29 % ở Nhật Bản, 23% ở Đức và 21% ở Jordan.

Trung Quốc có vẻ như càng lúc càng sẵn sàng dùng vị thế đang lên của mình để gây sức ép trên mặt ngoại giao, an ninh và kinh tế. Giờ đây, họ không còn khấu đầu trước Hoa Kỳ nữa. Khi Tổng Thống Mỹ Barack Obama đi thăm Trung Quốc vào tháng 11 năm 2009, cuộc tiếp xúc chính của ông với công chúng là với sinh viên tại Thượng Hải. Sự kiện này chỉ được phát trên đài truyền hình địa phương chứ không phải toàn quốc như trong cuộc gặp gỡ nổi tiếng của Bill Clinton nhân chuyến công du đầu tiên của ông trong cương vị Tổng Thống. Tệ hơn nữa, báo chí vào khi ấy đã kiểm duyệt nội dung, chẳng hạn như đối với bài phỏng vấn ông Obama trong chương trình ‘’Southern Weekend’’.

Tại Hội nghị Thượng đỉnh về khí hậu Copenhagen vào tháng 12 năm 2009, thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo đã không tham dự cuộc họp đầu với tổng thống Mỹ Obama, mà cử một viên chức cấp thấp hơn đi thay. Trong một chừng mực nào đó, ông Obama phải chịu đựng một bài diễn văn do một viên chức cao cấp Trung Quốc mò mẫm đọc. Nếu Hoa Kỳ cư xử như thế đối với một lãnh đạo Trung Quốc thì hiển nhiên sẽ dẫn đến một sự cố ngoại giao.

Bắc Kinh cũng trở nên hung hăng trên vấn đề thương mại và đầu tư, yêu cầu các công ty nước ngoài đăng ký bằng sáng chế công nghệ ở Trung Quốc và phải tuân theo chuẩn mực Trung Quốc nếu muốn bán hàng trên thị trường Trung Quốc. Bắc Kinh cũng đã từng kiện tụng những nhà sản xuất phương Tây bán sản phẩm tại Trung Quốc.

Trên mặt chính trị, quan chức Trung Quốc cũng bắt đầu mở rộng đòi hỏi về chủ quyền. Từ lâu nay, Bắc Kinh đã tuyên bố rằng Tây Tạng và Đài Loan là « vùng quyền lợi quốc gia thiết thân » và nước ngoài phải tránh can thiệp vào các « vấn đề nội bộ » đó. Bây giờ thì Bắc Kinh bắt đầu áp dụng chính sách ngoại giao này

đối với vùng Biển Đông, một khu vực rộng 1,2 triệu dặm vuông và là nơi qua lại của ít nhất là 1/3 hàng hóa chuyển vận bằng đường biển của thế giới và hơn một nửa năng lượng nhập khẩu của vùng Đông Bắc Á.

Đòi hỏi của Bắc Kinh đe doạ quyền lợi về ngư nghiệp cũng như dầu hoả của Việt Nam, Đài Loan, Philippines, Indonesia và Malaysia, đe dọa quyền qua lại của hải quân Hoa Kỳ, Nhật Bản và Hàn Quốc.

Cùng lúc Bắc Kinh cũng khẳng định trở lại đòi hỏi chủ quyền cũ xưa tại bang Arunachal Pradesh của Ấn Độ, và cho tăng cường quân lính đóng ở vùng sát biên giới phía Đông Bắc Ấn Độ để đòi hỏi của họ có thêm trọng lượng.

Trung Quốc còn muốn đóng một vai trò to lớn hơn ở Nam Á. Bắc Kinh cung cấp vũ khí cho chính quyền Sri Lanka để sử dụng trong cuộc nội chiến dai dằng chống lực lượng Hổ Tamul. Họ còn mở rộng các chiến dịch hải quân ra tận Ấn Độ Dương, đồng thời cho xây dựng hải cảng tại một loạt quốc gia trong vùng, từ Miến Điện cho đến Pakistan.

Quan hệ kinh tế với Miến Điện và Afghanistan được tăng cường trong lúc quan hệ chiến lược với Pakistan được nâng lên qua đề nghị trợ giúp trong lãnh vực hạt nhân dân sự… Trung Quốc đã loại Ấn Độ ra khỏi các cơ cấu ngoại giao Đông Á, mà Trung Quốc thống lĩnh ?

Sẽ thông cảm được với các nước láng giềng của Trung Quốc nếu như họ bắt đầu quan ngại về việc Trung Quốc gắn liền quyền lợi quốc gia thiết thân, chủ quyền dân tộc và sự toàn vẹn lãnh thổ song song với đà gia tăng của các chi phí quân sự. Hiện nay Bắc Kinh chi 4,3% GDP của mình vào quốc phòng, cao hơn rất nhiều so với các láng giềng Ấn Độ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan hay Việt Nam.

Nhưng Trung Quốc cũng dùng đến phưong tiện gây sức ép mới khám phá ra « thái độ bất động ». Bắc Kinh đã kháng cự rất lâu trước áp lực muốn họ nâng giá đồng nhân dân tệ. Quyết định vào tháng 6/2010, ngừng gắn đồng tiền của họ với đồng đô la đã không làm cho đồng yuan tăng giá đáng kể. Bắc Kinh cũng không muốn gây sức ép đối với Bắc Triều Tiên bị cho là thủ phạm đánh chìm tàu Cheonan của Hàn Quốc. Bắc Kinh cũng đã cố đòi giảm nhẹ các biện pháp trừng phạt kinh tế của Liên Hiệp Quốc đối với Iran trên chương trình hạt nhân trước khi bò phiếu thông qua các biện pháp này, cho thấy rằng lợi ích kinh tế của Trung Quốc tại Iran đã lấn át các mối quan ngại chiến lược của châu Âu và Hoa Kỳ về chương trình này.

Rõ ràng là Bắc Kinh đã tung ra những tín hiệu cho thấy là Trung Quốc không thể mãi mãi chấp nhận nguyên trạng quốc tế hiện nay. Họ đã thiết lập một loạt cột mốc, và quan hệ của họ với các nước khác đã vĩnh viễn thay đổi .

Trong quá khứ, Trung Quốc đã từng nhiều lần trắc nghiệm xem ranh giới ảnh huởng của họ đến đâu và thái độ nhẫn nại của phương Tây và các láng giềng châu Á của họ đến mức nào, để rồi sau đó lùi lại. Nếu tất cả những động thái của Trung Quốc cho đến lúc này chỉ mang tính chất phô diễn thì tình hình còn có thể xử lý được.

Nguy cơ tình hình quốc tế căng thẳng lên và tính toán sai lầm sẽ chỉ xẩy ra nếu thái độ kiên quyết của Trung Quốc tiếp tục gia tăng trong những tháng tới đây.

Còn những vùng nào, những vấn đề nào khác mà Trung Quốc sẽ xếp vào diện « quyền lợi quốc gia thiết thân » và do đó sẽ nằm ngoài phạm vi chỉ trích của quốc tế ? Chính sách nhân quyền ở trong nước ? Vấn đề thải khí carbon kỷ lục ? Đòi hỏi chủ quyền lãnh thổ ở Trung Á ?

Liệu các công ty Trung Quốc có tìm cách vượt qua các biện pháp trừng phạt kinh tế Iran hay không, qua đó cám dỗ Đức, Hàn Quốc, hay Nhật bản đi theo ? Liệu Bắc Kinh có sẽ sử dụng số lượng công trái phiếu của Mỹ khổng lồ mà họ nắm trong tay để tác động trực tiếp lên thái độ của Hoa Kỳ hay không ?

Sẽ là không thực tế nếu chờ đợi một Trung Quốc thành công về mặt kinh tế, ngày càng tự tin hơn, mà lại không muốn đóng một vai trò rộng lớn hơn trên thế giới. Nhưng thực tế đó không cho Bắc Kinh quyền tung sức mạnh đi mọi nơi mà không sợ bị trừng phạt, cho dù trong quá khứ đã có quốc gia làm như thế.

Châu Âu, châu Mỹ và phần còn lại của châu Á phải cảnh giác, Trung Quốc đang vươn lên. Và những thế lực đang vươn lên thì thường hay làm đảo lộn nguyên trạng.

Posted in Biên Giới, Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chinh tri Trung Quoc | Leave a Comment »

Tham vọng lãnh thổ của Trung Quốc tăng tốc

Posted by hoangtran204 trên 10/08/2010

Tham vọng lãnh thổ của Trung Quốc tăng tốc

Jul 24-2010

Tàu ngầm và chiến hạm Trung Quốc tham gia cuộc thao diễn hải quân quốc tế ngày 24/04/2009 ngoài khơi Thanh Đảo, nhân kỷ niệm 60 năm ngày thành lập Hải quân Trung Quốc.

Tàu ngầm và chiến hạm Trung Quốc tham gia cuộc thao diễn hải quân quốc tế ngày 24/04/2009 ngoài khơi Thanh Đảo, nhân kỷ niệm 60 năm ngày thành lập Hải quân Trung Quốc.

REUTERS/Guang Niu

Quyết định của Bắc Kinh đặt Biển Đông vào diện “quyền lợi quốc gia thiết yếu” thể hiện một tham vọng độc chiếm khu vực được mệnh danh là « Vịnh Ba Tư của Châu Á ». Hành động này trực tiếp xâm phạm lợi ích quốc gia của nhiều nước Đông Nam Á, và thách thức Hoa Kỳ nhưng Trung Quốc vẫn tiến hành vì Biển Đông đã trở thành cần thiết và Bắc Kinh tự cho rằng đã đủ khả năng khống chế.

Trong bài phân tich ngày 13/07/2010 mang tựa đề ‘’Full steam ahead for China’s territorial ambitions’’, Peter Hartcher, biên tập viên quốc tế của nhật báo Úc Sydney Morning Herald phân tích các yếu tố thúc đẩy tham vọng lãnh thổ của Trung Quốc. Quyết định về Biển Đông là yếu tố mới nhất trong một loạt những hành động gần đây nhằm thực hiện chủ thuyết mới về Hải quân của Bắc Kinh. Điều được tác giả nêu bật là thái độ của Trung Quốc coi thường phản ứng quá yếu ớt của các nước Đông Nam Á, và trong tình hình quyền lợi của Mỹ cũng bị đụng chạm, Hoa Kỳ sẽ phải gánh vác trách nhiệm tìm ra giải pháp. RFI xin hân hạnh được chuyển dịch bài viết này để quý vị độc giả tham khảo.

Trong một câu châm ngôn nổi tiếng, cố lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình kêu gọi đồng hương của mình “che giấu vẻ hào nhoáng để chờ thời”. Đó là cách đây hơn 20 năm. Giờ đây, dường như giới lãnh đạo Trung Quốc đã hoàn tất việc chờ thời.

Với chủ trương định nghĩa lại một cách quyết đoán vị trí của mình trên thế giới, Trung Quốc đã đặt biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) vào diện “quyền lợi quốc gia thiết yếu”, tức là nơi mà không ai khác có thể đòi hỏi chủ quyền lãnh thổ – tương tự như Đài Loan và Tây Tạng. Trung Quốc đã vạch một đường màu đỏ trên bản đồ châu Á và thách thức bất cứ ai vượt qua.

Điều này đã đẩy Trung Quốc vào thế xung đột trực tiếp với các đòi hỏi của năm nước láng giềng, và thách thức vai trò thống trị của Hải quân Mỹ trên vùng biển. Một phần ba của tất cả hàng hóa chuyển vận bằng đường thủy đều đi qua vùng biển mà giờ đây Trung Quốc tuyên bố độc quyền, giáp Đài Loan ở phía bắc, Việt Nam ở phía tây, Philippines ở phía đông, Malaysia và Brunei ở phía nam.

Vùng này chứa các mỏ dầu khí; một số nhà phân tích Trung Quốc đã gọi nơi này là “vịnh Ba Tư ở châu Á” do tiềm năng dầu hỏa dồi dào và trải rộng của khu vực. Chủ trương của Trung Quốc đặc biệt khiêu khích, vì như vậy họ đã bác bỏ thỏa thuận không ràng buộc năm 2002 với các nước láng giềng Đông Nam Á để giải quyết tranh chấp lãnh thổ thông qua thương lượng hòa bình.

Đây là một cuộc khủng hoảng, nhưng là một cuộc khủng hoảng thầm lặng. Lý do chủ yếu là vì các nước bị đụng chạm đang phản ứng một cách dè dặt đầy lo âu trước người láng giềng đang vươn lên của họ. Việt Nam đã minh thị yêu cầu Trung Quốc thực hiện thỏa thuận, nhưng những nước khác đã gần như im hơi lặng tiếng.

Còn Hoa Kỳ thì sao ? Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách Đông Á và Thái Bình Dương, Kurt Campbell, đã nói với nhật báo Úc Herald: “Tôi nghĩ rằng Mỹ và Trung Quốc có một cuộc đối thoại phong phú ở cấp nhà nước trên một loạt vấn đề. Trong bối cảnh bao quát đó, luôn luôn có các vấn đề mà Mỹ và Trung Quốc bất đồng với nhau, và chúng tôi hiểu rằng những khác biệt đó liên quan không chỉ đến vấn đề quyền của Đài Loan hoặc các vấn đề như Tây Tạng, nhưng cũng liên quan đến các vấn đề như biển Nam Trung Hoa (Biển Đông).

Chúng tôi đã tìm cách hợp tác chặt chẽ để thiết lập một cuộc đối thoại, không chỉ với Trung Quốc mà với cả những bạn bè của chúng tôi ở Đông Nam Á, sao cho chúng tôi có thể hoàn toàn hỗ trợ tiến trình năm 2002 giữa Trung Quốc và các quốc gia Đông Nam Á nhằm giải quyết mọi vấn đề nổi cộm thông qua ngoại giao.”

Nói cách khác, Mỹ cũng muốn Trung Quốc trở lại nguyên trạng trước đây, đàm phán thay vì đơn phương đòi hỏi. Như thường lệ, Hiệp hội các nước Đông Nam Á lại vô dụng khi phải đối mặt với rắc rối. Vai trò tìm kiếm một giải pháp một lần nữa lại phải do Mỹ gánh vác.

Diễn đàn an ninh khu vực ASEAN (ARF), có thêm Trung Quốc, Mỹ, Úc và một loạt các nước khác, họp lại tại Hà Nội ngày 23 tháng bảy. Biển Đông là một chủ đề nóng.

Tại sao Trung Quốc nhòm ngó Biển Đông ? Bởi vì đó là điều cần phải làm, theo như lời một quan chức hàng đầu của hải quân Trung Quốc. Chuẩn Đô đốc Trương Hoa Trần, Phó Tư lệnh Đông Hải Hạm đội, đã nói với nhật báo Singapore The Straits Times: “Với việc mở rộng quyền lợi kinh tế của Trung Quốc, lực lượng hải quân muốn bảo vệ tốt hơn các tuyến giao thông vận tải, và đảm bảo an toàn cho các tuyến hàng hải chủ chốt của mình.”

Walter Russell Mead, chuyên gia thuộc Hội đồng Đối ngoại (Council on Foreign Relations) không tán đồng : “Giải thích này rất nghèo nàn nếu xét đến những tham vọng thương mại của Trung Quốc; họ bảo vệ loại thương mại nào? Trung Quốc đang cần đến nguồn năng lượng và nguyên liệu từ khắp nơi trên thế giới.

Trung Quốc đẩy mạnh tham vọng ở Biển Đông vì đã có khả năng làm việc này, theo Tô Quang Vũ, một viên tướng Trung Quốc đã về hưu. Ông nói với nhật báo Hồng Kông South China Morning Post: “Sự vắng mặt lâu dài của Trung Quốc tại vùng biển đặc quyền kinh tế trong các thập kỷ qua là một điều bất thường trong lịch sử, và bây giờ mới bắt đầu trở lại hoạt động bình thường. Sở dĩ chúng tôi lặng yên trong việc tranh chấp lãnh thổ với các nước láng giềng trong quá khứ , đó là vì hải quân của chúng tôi chưa đủ sức bảo vệ các khu kinh tế của mình, nhưng bây giờ thì hải quân đã có khả năng thực hiện nhiệm vụ.”

Vào lúc này, Trung Quốc nghĩ rằng họ có thể điềm nhiên thúc đẩy tham vọng lãnh thổ mà vẫn vô sự. Theo Vương Hàn Linh, một chuyên gia về các vấn đề hàng hải tại Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc : “Trên thực tế, tranh chấp đã nẩy sinh từ khi dầu mỏ và các nguồn tài nguyên đại dương khác được phát hiện dưới quần đảo Điếu Ngư [mà Nhật Bản tuyên bố chủ quyền dưới tên gọi Senkaku] ở vùng biển Hoa Đông , và quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa ở khu vực biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) trong thập niên 1970.”

Vào thời đó, đã từng có suy nghĩ là các quốc gia Đông Nam Á có thể hình thành một mặt trận chung chống lại Trung Quốc, một khả năng “từng làm Bắc Kinh lo ngại“, theo lời ông Vương, nhưng mối quan ngại này ngày nay đã tan biến sau ba thập kỷ bất động từ phía các nước Đông Nam Á. “Chúng tôi thấy rằng bản thân các nước láng giềng còn tranh chấp lãnh thổ với nhau, và có lợi ích quốc gia để bảo vệ, cho nên khó mà xây dựng một mặt trận thống nhất chống lại Trung Quốc. Ngay cả khi họ thành công trong việc liên kết với nhau, thì họ vẫn không đủ mạnh để đánh bại Trung Quốc “.

Xác định Biển Đông là vùng quyền lợi quốc gia thiết thân là một trong nhiều động thái Bắc Kinh tiến hành trong năm nay để mở rộng phạm vi thống trị của Hải quân Trung Quốc. Đầu tiên hết, họ đã loan báo một chủ thuyết hải quân mới mang tính bành trướng. Cho đến nay, khu vực hoạt động của Hải quân Trung Quốc được giới hạn ở cái gọi là Chuỗi đảo thứ nhất, trải dài từ Nhật Bản đến Philippines. Nhưng bây giờ Bắc Kinh tuyên bố chính sách “phòng ngự viễn dương”, vươn tới Chuỗi đảo thứ hai, một khu vực trải dài và vươn ra mọi hưóng xuống đến tận đảo Guam, Indonesia và Úc.

Kế đến, Trung Quốc đã tung ra những chiến dịch tuần tra hung hãn hơn và những cuộc tập trận hải quân để bổ sung hiệu năng tác chiến cho học thuyết mới. Trong tháng tư 2010 chằng hạn, một hạm đội gồm 10 chiếc tàu đã vượt qua Chuỗi đảo thứ nhất, một cuộc diễn tập có quy mô chưa từng thấy đối với Trung Quốc.

Động thái thứ ba là Trung Quốc tiếp tục đẩy mạnh việc tăng cường năng lực cho hải quân, trong đó việc xây dựng một căn cứ tàu ngầm dưới mặt đất trên đảo Hải Nam, và một hàng không mẫu hạm chiến đấu, dự trù triển khai trong vài năm tới.

Tư lệnh Bộ chỉ huy Thái Bình Dương của Mỹ, Đô đốc Robert Willard, cho biết trong tháng tư : “Đặc biệt đáng quan ngại là các yếu tố hiện đại hóa quân sự đó của Trung Quốc lại có dấu hiệu là nhằm thách thức quyền tự do hành động của chúng ta trong khu vực.”

Với nền kinh tế thịnh vượng và năng lực ngày càng gia tăng, Bắc Kinh không còn chờ thời nữa mà đang hành động để khẳng định bản thân.

———-

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »

Looking For A Sea Change- China: A Wake-Up Call for Vietnam & India

Posted by hoangtran204 trên 10/08/2010

Looking For A Sea Change

Nayan Chanda, Aug 7, 2010, 12.00am IST
After decades of benign neglect, allowing China a free run in South East Asia, the US has signalled a reversal of its policy. The notice came in an innocuous offer during the ASEAN Regional Forum’s meeting in Hanoi, when secretary of state Hillary Clinton offered to lend US support to “a collaborative diplomatic process by all claimants for resolving the various territorial disputes without coercion”. China’s foreign ministry called it a well-scripted “attack on China” and the state media went hammer and tongs denouncing the “American shadow over the South China Sea”.

China’s contrived shock and horror says more about the unchallenged position Beijing has built and the submissive compliance it has come to expect than it does about America’s ambitions. The fact is that the US’s offer to help find a multilateral solution to a vexing international problem strikes at the heart of China’s tried and true strategy of ‘talk, take and hold’.

Since 1974, when a swift naval operation saw China grab the Paracel Island from the waning South Vietnamese regime, the Middle Kingdom has steadily expanded maritime areas under its control through surprise attack and stealth. Just think of the Spratly Islands (from Vietnam) and Mischief Reef (from the Philippines). While claiming sovereignty over virtually all of the South China Sea, Beijing proposed postponing resolution of the dispute to instead discuss the joint development of undersea resources. To ease regional concerns, China signed a standstill agreement a so-called Declaration on the Conduct of Parties in the South China Sea with a pledge to exercise restraint.

In a classic divide-and-rule tactic, China has treated those ASEAN members not having sea borders with China differently from those that do, then sought only bilateral agreements with the disputants. The outcome: countless futile meetings to divert attention away from China’s continued effort to strengthen its military control over its possessions and expanding its de facto boundaries by barring its neighbours from fishing in disputed waters or drilling for oil in waters far away from China. In 2007 and 2008, it even stopped BP and ExxonMobil from drilling in waters offshore Vietnam.

China took its expansive claim to the South China Sea a notch higher by challenging (in 2009) a US Navy survey ship, the Impeccable, some 75 miles from the shore of China’s Hainan Island effectively extending its 12 nautical miles territorial waters to a 200-mile Exclusive Economic Zone (EEZ). The US maintains that under the UN Law of the Sea, its naval vessels have the right of free passage through the EEZ. In March, China told senior US officials that its sovereignty over the South China Sea was undisputed and one of the core issues that brooked no compromise.

This growing Chinese assertiveness, coupled with the double-digit growth of its defence budget, has increasingly worried East Asia. Encouraged by the newfound interest shown by the Obama administration, countries in the region have quietly lobbied Washington to play a more active role in regional affairs. Partly at ASEAN’s urging, the US has resumed contact with Myanmar in a bid to coax it towards democratic reform and wean it away from China’s embrace.

Since its assumption of ASEAN’s rotating chairmanship last summer, Vietnam has made a sustained effort to draw US attention to the danger of China’s rising power in the South China Sea; Malaysia, Indonesia and the Philippines too have raised concerns with Washington. Some South East Asian leaders attending the April Nuclear Security Summit in Washington held talks with President Barack Obama and other senior officials to voice their worries. At the time, senator John Kerry, chairman of the Senate Foreign Relations Committee, had publicly assured Vietnamese Prime Minister Nguyen Tan Dung, who also met Obama, “We’re going to follow up on that in a significant way. It goes to the heart of freedom of passage in that region.”

The Chinese foreign minister attending the ASEAN Regional Forum is right in saying that Clinton came to Hanoi armed with “a prepared script”. Beijing’s well-founded suspicions that the strong support for her proposal was similarly scripted explains both its ire and its warning to the region to “remain vigilant against US instigation”. This changing environment offers India new opportunity for creative diplomacy to strengthen its position.

——-

China: A Wake-Up Call for Vietnam & India

By B Raman
Issue: Net Edition

This year marks the 60th anniversary of the establishment of diplomatic relations between China and Vietnam. The two countries are observing it as the China-Vietnam Friendship Year. In November last year, they had signed a number of agreements on the demarcation of their 1,300-kilometer land boundary and agreed to begin discussions to formulate the guidelines to solve the pending issues relating to the South China Sea.

b-ramanThis was followed by apparently cordial discussions during the fourth meeting of the China-Vietnam Steering Committee on Co-Operation, which was held at Beijing on July 1, 2010. According to a despatch of the Xinhua news agency, during the meeting the two countries agreed “to properly deal with the maritime territorial issues in the South China Sea”. According to the agency, this was one of the five consensus decisions reached at the meeting , which was co-chaired by Chinese State Councilor Dai Bingguo and Vietnamese Deputy Prime Minister and Foreign Minister Pham Gia Khiem.

According to Xinhua, Mr.Khiem reaffirmed that Vietnam was willing to work with China to properly handle the South China Sea issues in the light of the overall situation of bilateral relations and the friendship between the two peoples, as well as the need to maintain stability.

During the meeting, China and Vietnam also agreed to further increase political exchanges, deepen economic and trade cooperation, strengthen cultural exchanges and enhance coordination on major international and regional issues.

Mr.Dai said that the bilateral relations were at a crucial period of inheriting the past and forging ahead into the future. He added: “The 60-year history of bilateral relations prove that developing China-Vietnam friendship is in the fundamental interests of the two countries and the two peoples. It is also conducive to the peace and prosperity of the region.”

Mr.Dai further said that since the third meeting of the Steering Committee on Cooperation last year, the pragmatic cooperation between the two countries had achieved new progress. He mentioned in this connection the growing political exchanges, productive mutual beneficial cooperation, dynamic cultural exchanges, progress in dealing with boundary issues, and closer coordination and mutual support on major international and regional issues. He stressed that, in the interest of the future development of bilateral relations, the two sides should always bear in mind the general situation and take a long-term perspective while maintaining good neighborly friendship. He called on the two sides to learn from each other so as to achieve common development, and to increase mutual trust and understanding to appropriately cope with problems through friendly negotiations. He added: “China is ready to work with Vietnam to steer the development of bilateral relations from a strategic height and use the China-Vietnam Steering Committee on Cooperation as a platform to push forward the bilateral comprehensive strategic cooperative partnership.”

Mr.Khiem said it was the firm position of the Vietnamese party and Government to continuously enhance the Vietnam-China comprehensive strategic cooperative partnership, which was also the priority of Vietnam’s foreign relations. He added: “Vietnam always remembers China’s support and help for its revolution and construction and is committed to developing a long-lasting friendship with China. Vietnam is willing to work with China to enhance cooperation in various areas.”

Editor’s Pick
Unpredictable China: are we prepared?
India & China in Space
China’s New Asia Policy
India in Asian Geopolitics
Security Threats Facing India

Thus, till the first week of July,2010, the relations between the two countries remained cordial despite the persistence of differences over their respective claims of sovereignty in the South China Sea and there were indications that they had agreed to discuss the differences in an attempt to reach a mutually satisfactory agreement similar to their agreements of last year on the demarcation of the land border. Things started going wrong between the two countries after Mrs.Hillary Clinton, the US Secretary of State, forcefully referred to the South China Sea issue at the meeting of the Foreign Ministers of the ASEAN Regional Forum (ARF) at Hanoi in the third week of July,2010, and projected the US as an interested party in ensuring the right of free navigation. While the US has no territorial claims in the South China Sea, it has vital interests in protecting the right of free movement of ships and aircraft. An obvious inference from her intervention was that the US has decided to challenge any Chinese claim that China had sovereignty over the entire South China Sea.

China had been making this claim for some years and it was reiterated after the ARF meeting. Xinhua reported as follows on July 30,2010: “A Chinese Defense Ministry official Friday (July 30) said China had “indisputable sovereignty” over islands in the South China Sea and the surrounding waters.Defense Ministry spokesman Geng Yansheng said at a press conference that China would push for the resolution of differences regarding the South China Sea with “relevant countries” through dialogue and negotiations and objected to having the issue internationalized. China would respect the liberty of ships and aircraft from “relevant countries” traversing the South China Sea in accordance with international laws, Geng said.”

It was this projection of the South China Sea as national waters over which China had historically exercised sovereignty which Mrs.Clinton sought to challenge vigorously, The US had been challenging such Chinese claims even earlier, but in a low-profile manner so that it did not affect the USA’s bilateral relations with China. The Hanoi meeting of the ARF marked a turning point in the US pronouncements on the subject. Mrs.Clinton openly and vigorously put forward the US position on the issues raised by China’s stand on the South China Sea without worrying any longer about its impact on US-China relations. It was as if the US had decided that the time had come for a frank projection of the US stand in public instead of expressing its misgivings to Beijing in private as it was doing in the past.

What caused the significant change in the US stand? Was it the unhappiness of the Administration of President Barack Obama over what it perceived as the non-co-operative Chinese stand at the climate summit at Copenhagen towards the end of last year? Was it the concern of Washington DC over the Chinese reluctance to condemn North Korea in connection with the attack on a South Korean ship in March last? Was it Washington’s anger over the perceived snub from Beijing which refused to agree to a visit by Mr.Robet Gates, the US Defence Secretary, to Beijing in protest against the US proposal to sell more arms to Taiwan? Was it any private expression of concern to the US by some members of the ASEAN over the increasing assertiveness of the Chinese Navy in the South China Sea and over what they perceived as China’s double standards on the issue. China sought to prevent any attempts by countries such as Vietnam to explore the area and waters claimed by them for oil and gas on the ground that all issues relating to sovereign rights of exploration, fishing rights etc should be kept reserved for settlement at a future date, while Beijing itself did not observe this agreement in letter and spirit. It is difficult to say exactly what caused the vigorous US intervention in favour of the ASEAN countries at Hanoi. It was probably a mixture of all these factors.

According to the “Washington Post” of July 31,2010,Mr. Dai Bingguo told Mrs.Hillary Clinton in May, 2010 during a tense exchange on the region that China viewed its claims to the South China Sea as a “core national interest.” The Chinese Embassy in Washington also asked the State Department not to raise the subject in the run-up to the meeting in Hanoi and apparently thought Washington would follow its wishes. The Chinese were taken by surprise when she raised the issue despite the Chinese request not to do so at the ARF meeting on July 23,2010. The “Washington Post” said: “The U.S. push on the issue seems to have taken Chinese leaders by surprise although U.S. officials have been speaking with China about the problem for months. U.S. and Asian officials have said that Vietnam and the United States spearheaded the push in part over concerns that China’s navy has become increasingly aggressive in the sea, seizing fishing boats and arresting sailors from other countries. Some exchanges of gunfire have also occurred in recent months, Asian officials said. ”

The extent of Hanoi’s annoyance with Beijing would be evident from the fact that it has taken measures which would definitely annoy Beijing to strengthen its relations with the US. Two developments are of considerable significance in this connection. The first is the report that the US and Vietnam are negotiating a civil nuclear co-operation agreement similar to the agreement signed by the US with India in July, 2005. The second is the visit, apparently with Hanoi’s concurrence, of the nuclear-powered US aircraft carrier USS Washington to Vietnamese waters on August 8 to mark the 15th anniversary of the establishment of diplomatic relations between the US and Vietnam. This ship had earlier participated in joint exercises with the South Korean Navy in the Sea of Japan. It was to have sailed into the Yellow Sea during the exercise, but the US decided to keep the exercise away from the Yellow Sea in response to Chinese protests. At the same time, it has made it clear that the US reserved the right to send the ship to the Yellow Sea, possibly in September, as part of another joint exercise with the South Korean Navy. For Vietnam to have received this ship, which is of concern to China which does not as yet have an aircraft carrier of its own, is a bold step to underline its annoyance with Beijing over the way it has been seeking to impose its will on the ASEAN countries having legitimate claims in the South China Sea. Some Chinese analysts have described these indicators of the US and Vietnam coming closer together as destabilising. This has not deterred Vietnam from going ahead with its overtures to the US.

Ms Nguyen Phuong Nga, a spokesperson of the Vietnamese Foreign Office, said on August 5,2010, that Chinese vessels were conducting seismic exploration since late May near the Xisha Islands (Paracel Islands). She accused China of “violating Vietnam’s sovereignty (and) its sovereign rights in the South China Sea.” In an apparent rejoinder, Ms.Jiang Yu of the Chinese Foreign Office said in a press release posted on the Ministry’s website on August 6 that China firmly opposed any remarks and actions that violated its sovereignty over the Xisha Islands and adjacent waters in the South China Sea. She added: “China has indisputable sovereignty over the Xisha Islands and adjacent waters.”

Su Hao, Director of the Strategy and Conflict Management Research Center at the China Foreign Affairs University, has told the “China Daily” that international law and history gave China sovereignty over the area. “China was the first to have discovered and named the Xisha Islands in the South China Sea and also the first to have officially placed the South China Sea islands under the jurisdiction of its Government. Actually, Chinese vessels have been doing research in the Xisha area for a long time. It is not the first time. The Vietnamese are now challenging the status quo with no historical and legal backing at all and it’s remarks coincided with the position of the US.Vietnam has brought the South China Sea issue up intentionally, aiming to internationalize the issue, so that it can act as a stronger counterweight to China, backed by the US.”

Xu Liping of the Chinese Academy of Social Sciences has claimed that Vietnam did not raise any question of China’s sovereignty over the Xisha Islands and adjacent waters when Vietnam and China established diplomatic relations. He added: ” The US needs Vietnam as one of its tools to counter-balance China’s development,but in my opinion, the two countries will not get too close, they are just taking what they need from each other at the moment.”

The Chinese response to the developments in the US-Vietnam relations need close monitoring. Will it ultimately avoid any action against Vietnam and tone down its assertiveness in the South China Sea? Or, will it further step up its assertiveness to teach a lesson to Vietnam even at the risk of a possible naval conflict in the seas between the two countries?

Reports of Chinese assertiveness against Vietnam in the South China Sea have coincided with reports of China further strengthening its infrastructure links to Tibet to strengthen the rapid transport capability of its Army and Air Force. Some of the projects such as the construction of new airports in Tibet and increasing the freight capacity of the railway line to Tibet have been expedited and sought to be executed ahead of schedule. Why this hurry? Are the increasing activities of its infrastructure builders in Tibet indicative of its preparing itself for a military conflict with India if it decides that the time has come to force India to stop its infrastructure projects in Arunachal Pradesh, which China claims as southern Tibet. Military-related developments in China having a bearing on its relations with Vietnam and India need close attention.B Raman is presently Director, Institute for Topical Studies, Chennai & former Additional Secretary, Cabinet Secretariat. He is also the author ofThe Kaoboys of R&AW, Mumbai 26/11, Terrorism: Yesterday, Today & Tomorrow, Intelligence: Past, Present & Future and A Terrorist State as a Frontline Ally.

Posted in Biên Giới, Biển Đông: Hoàng Sa và Trường Sa, Chính Sách Đối Ngoại, Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

Rich People: our consumer economy is now dependent on the rich

Posted by hoangtran204 trên 10/08/2010

U.S. Economy Is Increasingly Tied to the Rich

by Robert Frank
Sunday, August 1, 2010

wsjlogo.gif

Who cares how the rich spend their money?

Well, perhaps everyone should these days. Consumer spending accounts for roughly two-thirds of U.S. gross domestic product, or the value of all goods and services produced in the nation. And spending by the rich now accounts for the largest share of consumer outlays in at least 20 years.

According to new research from Moody’s Analytics, the top 5% of Americans by income account for 37% of all consumer outlays. Outlays include consumer spending, interest payments on installment debt and transfer payments.

[See Ways to Save on Restaurants, Travel, and More]

By contrast, the bottom 80% by income account for 39.5% of all consumer outlays.

It is no surprise, of course, that the rich spend so much, since they earn a disproportionate share of income. According to economists Emmanuel Saez and Thomas Piketty, the top 10% of earners captured about half of all income as of 2007.

What is surprising is just how much or our consumer economy is now dependent on the rich, and how that share has increased as the U.S. emerges from recession. In the third quarter of 1990, the top 5% accounted for 25% of consumer outlays. That held relatively steady until the mid-1990s, when it started inching up past 30%. It dipped in 2003 and again in 2008, but started surging in 2009 amid the greatest bull market rally in history, with the Dow Jones Industrial Average rising nearly 50% in the last nine months of the year.

Mark Zandi, chief economist for Moody’s Analytics, cites two main reasons for the increase. First, the wealthy panicked during the financial crisis and stopped spending. When markets rebounded, they came out of their shells and started spending again. “I think that pent-up demand was unleashed,” he said. “It was an unusually high rate of spending.”

[See 21 Things You Should Never Buy New ]

The second reason is that those people in the middle- and lower-income groups are struggling to pay off debt and stay afloat amid rising unemployment, as Friday’s data reminds us. That has crimped their spending.

The data may be a further sign that the U.S. is becoming a plutonomy–an economy dependent on the spending and investing of the wealthy. And plutonomies are far less stable than economies built on more evenly distributed income and mass consumption. “I don’t think it’s healthy for the economy to be so dependent on the top 2% of the income distribution,” Mr. Zandi said. He added that, “In the near term it highlights the fragility of the recovery.”

In fact, the recent spending of the wealthy may be unsustainable. Their savings rate has gone from more than 26% in 2008 to a negative 7% in the first quarter of 2010, according to the Moody’s Analytics data. They still have lots of savings. But the massive draw on that in the past two years is unlikely to continue at the same pace.

“I think we’re already seeing a slowdown in spending by this group,” Mr. Zandi says.

And that should be a worry for all of us.

//

___

Popular Stories on Yahoo!:

Where Condos Cost Less Than Cars

Hot Careers and What They Pay

5 Innocent Ways to Drive Up Car Insurance

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »

High Unemployment – 99 weeks benefits

Posted by hoangtran204 trên 10/08/2010

Some Firms Struggle to Hire Despite High Unemployment

by Mark Whitehouse
Monday, August 9, 2010

wsjlogo.gifIn Bloomington, Ill., machine shop Mechanical Devices can’t find the workers it needs to handle a sharp jump in business. Job fairs run by airline Emirates attract fewer applicants in the U.S. than in other countries. Truck-stop operator Pilot Flying J says job postings don’t elicit many more applicants than they did when the unemployment rate was below 5%.

With a 9.5% jobless rate and some 15 million Americans looking for work, many employers are inundated with applicants. But a surprising number say they are getting an underwhelming response, and many are having trouble filling open positions.

[Click here to find an online degree program]

“This is as bad now as at the height of business back in the 1990s,” says Dan Cunningham, chief executive of the Long-Stanton Manufacturing Co., a maker of stamped-metal parts in West Chester, Ohio, that has been struggling to hire a few toolmakers. “It’s bizarre. We are just not getting applicants.”

Employers and economists point to several explanations. Extending jobless benefits to 99 weeks gives the unemployed less incentive to search out new work. Millions of homeowners are unable to move for a job because the real-estate collapse leaves them owing more on their homes than they are worth.

The job market itself also has changed. During the crisis, companies slashed millions of middle-skill, middle-wage jobs. That has created a glut of people who can’t qualify for highly skilled jobs but have a hard time adjusting to low-pay, unskilled work like the food servers that Pilot Flying J seeks for its truck stops.

The difficulty finding workers limits the economy’s ability to grow. It is particularly troubling at a time when 4.3% of the labor force has been out of work for more than six months—a level much higher than after any other recession since 1948.

Some economists fear the U.S. could end up with a permanent caste of long-term unemployed, like those that weigh on government budgets in some European countries. “It is a very worrisome development,” says Steven Davis, an economist at the University of Chicago’s Booth School of Business. “It leads over a long period of time to social alienation as well as economic hardship.”

[See U.S. Cities With the Strongest Job Markets]

Matching people with available jobs is always difficult after a recession as the economy remakes itself. But Labor Department data suggest the disconnect is particularly acute this time around. Since the economy bottomed out in mid-2009, the number of job openings has risen more than twice as fast as actual hires, a gap that didn’t appear until much later in the last recovery. The disparity is most notable in manufacturing, which has had among the biggest increases in openings. But it is also appearing in other areas, such as business services, education and health care.

If the job market were working normally—that is, if openings were getting filled as they usually do—the U.S. should have about five million more gainfully employed people than it does, estimates David Altig, research director at the Federal Reserve Bank of Atlanta. That would correspond to an unemployment rate of 6.8%, instead of 9.5%.

Of course, many jobs remain easy to fill. Companies offering middle-skilled jobs can be flooded with applicants. Laquita Stribling, a senior area vice president in Nashville for staffing firm Randstad, says she received several hundred applications for a branch manager job that might have attracted a few dozen candidates before the recession.

“The talent pool has swollen to the point where it’s almost overwhelming,” says Ms. Stribling.

But other employers with lots of applicants say the pool of qualified workers is small for specialized jobs. Carolyn Henn, head of hiring at environmental consultancy Apex Companies, says she recently received about 150 applications for an industrial hygienist job paying as much as $47,000 a year, which requires special certifications and expertise to oversee projects such as asbestos cleanups. That is about three times the amount she received for similar jobs before the recession. But she says the number of qualified applicants—about five—is less than she got before.

“We’ve always been looking for a needle in a haystack,” she says. “There’s still only one needle, but the haystack has gotten a lot bigger than it was before.”

Longer-term trends are at play. For one, the U.S. education system hasn’t been producing enough people with the highly specialized skills that many companies, particularly in manufacturing, require to keep driving productivity gains. “There are a lot of people who are unemployed, but those aren’t necessarily the people employers are looking for,” says David Autor, an economist at the Massachusetts Institute of Technology.

Manufacturers of high-precision products such as automobile and aircraft parts are in a particularly tough spot. Global competition keeps them from raising wages much. But they need workers with the combination of math skills, intuition and stamina required to operate the computer-controlled metalworking machines that now dominate the factory floor.

At Mechanical Devices, which supplies parts for earthmovers and other heavy equipment to manufacturers such as Caterpillar Inc., part owner Mark Sperry says he has been looking for $13-an-hour machinists since early this year. The lack of workers is “the key limitation to the growth of our business and to meeting our customers’ expectations,” says Mr. Sperry. He estimates the company could immediately boost sales by as much as 20% if it could find the 40 workers it needs.

Trips to several job fairs yielded almost nothing, so the company set up a 10-week training program to create its own machinists. Out of the first group of 24 trainees, 16 made it to graduation.

Mr. Sperry sees extended jobless benefits as one of the main culprits behind his company’s hiring difficulties. Many of the applicants he saw at job fairs, he says, were just going through the motions so they could collect their unemployment checks.

[See 7 New Skills Every Worker Needs]

Some workers agree that unemployment benefits make them less likely to take whatever job comes along, particularly when those jobs don’t pay much. Michael Hatchell, a 52-year-old mechanic in Lumberton, N.C., says he turned down more than a dozen offers during the 59 weeks he was unemployed, because they didn’t pay more than the $450 a week he was collecting in benefits. One auto-parts store, he says, offered him $7.75 an hour, which amounts to only $310 a week for 40 hours.

“I was not going to put myself in a situation where I was making that small of a wage,” says Mr. Hatchell. He has since found a better-paying job at a different auto-parts dealer.

Unemployment benefits, though, can’t explain the whole problem. Researchers at the Federal Reserve have estimated that the benefits could account for between 0.4 and 1.7 percentage points of the unemployment rate. That doesn’t cover the 2.7-percentage-point gap between the current jobless rate and what Mr. Altig’s analysis of job openings suggests the rate should be.

honda.jpg

Some of the people who dropped out of the Mechanical Devices training program aren’t collecting unemployment benefits and offer other reasons why they couldn’t or wouldn’t do the work. Former truck driver Troy Arnett says the prospect of standing in front of a machine all day was just too restricting after a career spent making about $60,000 a year on the open road.

“I figured in these economic times you’ve just got to bite the bullet, and I couldn’t do it,” says the 42-year-old Mr. Arnett. He considers himself among the lucky ones: He has since found a job installing railroad crossings that he expects will pay about $50,000 a year.

Employers say getting people to move for work has been especially difficult this time. Often, that is a function of the mortgage and credit problems many potential employees face. In a recent study, Fernando Ferreira and Joseph Gyourko of the University of Pennsylvania, together with Joseph Tracy of the Federal Reserve Bank of New York, found that people who owe more on their mortgages than their homes are worth are about a third less mobile.

At Emirates, four cabin-crew job fairs the airline held in Miami, Houston, San Francisco and Seattle attracted an average of about 50 people each, compared to a global average of about 150 and as many as 1,000 at some events in Europe and Asia. “I would have liked to have seen more and would have expected to see more,” says Rick Helliwell, vice president of recruitment.

The jobs require little more than a high-school diploma and fluency in English. They include free accommodation and medical care, and starting pay of about $30,000 a year. Mr. Helliwell speculates that Americans might be hesitant to move to Dubai, where the jobs are based. “Maybe they have less of an adventurous spirit” given the uncertainties they face at home, he said.

The obstacles to moving are aggravated because many employers no longer provide the same job security they have in the past. Temporary jobs, for example, have increased 21% since September 2009 as more employers—including Mechanical Devices—hire through staffing agencies to help control health-care costs and maintain flexibility.

David Denton, a 63-year-old quality-control expert, recently quit a temporary job at Mechanical Devices. He says the terms of employment simply weren’t attractive enough to make him pick up stakes and move. The one-hour commute from his hometown of Mt. Zion, Ill., proved to be too burdensome, he says, as the cost of gasoline cut into his $15-an-hour wage.

Like a number of older workers, Mr. Denton has decided to leave the work force rather than accept a lower-paying job. Mr. Denton says he plans to live on savings until he can collect full Social Security benefits at age 66. “I’m trying to hang on the best I can,” he says.

The disconnect between workers and jobs could constrain the economy for some time. It makes it hard for even small firms, which as a group typically account for an outsize share of job growth in a rebound.

Paul McNarney, owner of The Mower Shop in Fishers, Ind., says he has been looking for a good lawnmower mechanic so he can guarantee a one-week turnaround on repairs. He received only two responses to an Internet ad he placed a couple of months ago, even though the job can generate income of more than $40,000 a year, depending how many mowers the mechanic repairs. Similar ads he placed before the recession attracted more than a dozen candidates, he says.

“My thought was that in a cr— economy I could probably find somebody good because a lot of people were looking,” says Mr. McNarney, who has been in business for 13 years selling everything from simple lawnmowers to big riding models for large properties. “I didn’t find anybody.”

Write to Mark Whitehouse at mark.whitehouse@wsj.com.

//

___

Popular Stories on Yahoo!:

Why the Wealthy Determine the Economy

How to Save $1,000 By the Holidays

Secrets to Maximizing Social Security

Posted in Kinh Te | Leave a Comment »