Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Sáu 11th, 2009

China Town ở Việt Nam?

Posted by hoangtran204 trên 11/06/2009

199.Khu Đô Thị Mới do Trung Quốc đầu tư và xây dựng ở Lạng Sơn

Khu Đô Thị Mới do Trung Quốc đầu tư

xây dựng ở phía bắc tỉnh Lạng Sơn

Hy vọng, trong tương lai gần, VN sẽ có các dự án thành phố mới (hay China Town) mọc lên khắp cả nước.

Trần Hoàng

Trong khi từ đầu năm 2009 đến nay, cả nước lụi hụi lo chuyện bauxite ở Tây Nguyên, thì ở phía cực bắc của tỉnh Lạng Sơn, nhà thầu Trung Quốc đã và đang được bảo kê để xây dựng Khu Đô Thị Nam Hoàng I.

“Dự án Khu đô thị Nam Hoàng Đồng I có tổng diện tích 51,1 ha* trên dải đất cực Bắc của thành phố Lạng Sơn đang được lãnh đạo tỉnh Lạng Sơn tạo điều kiện để triển khai nhanh chóng”. Ngày 25-8-2008 cả hai phía đã cắt băng khánh thành để tiến hành xây dựng.

Nói 51 ha thì tưởng là nhỏ, nhưng thật ra, thành phố Hoa Kiều ở Lạng Sơn rất đồ sộ; có thể nói là lớn thứ nhì, sau thành phố Hoa Kiều ở Lào. Chúng ta thử tính xem sao. 1 ha là 10.000 mét vuông; 51,1 ha bằng 511.000 mét vuông; tức là bằng một miếng đất có chiều dài 1000 mét, chiều ngang 511 mét; hay tương đương với một khu đất hình chữ nhật, có chiều dài là 1 km và chiều rộng là 0,5 km. Đó chính là khu đô thị mới được xây dựng từ năm 2008, hoàn thành 2013, nhưng vốn được báo cáo là rất ít (500 tỉ đồng) để không phải thông qua Quốc Hội?

Việc xây dựng Khu Đô Thị Mới nầy “nhằm thực hiện Quyết định số 55 (ngày 28/4/2008) của Thủ tướng CP về phát triển Khu kinh tế cửa khẩu Đồng Đăng- Lạng Sơn và chủ tịch UBND tỉnh Lạng Sơn thi hành.

Dự án Khu Đô Thị Mới rộng 511.000 mét vuông nầy do Trung Quốc bỏ tiền ra xây dựng và có một công ty Việt Nam trên giấy tờ là “làm chủ” công trình (nhưng không có tiền và không biết nghề xây dựng).

“Cty cổ phần SX &TM Lạng Sơn do ông Hồ Phi Dũng làm giám đốc cùng 2 công ty liên doanh của Trung Quốc có tên VN là Cty THHH Khai phát Trí nghiệp Hậu Nguyên và Cty HH Thương mại Thành Bá (Nam Ninh, tỉnh Quảng Tây) đầu tư bằng vốn tự có.

“Dự án được thực hiện trong vòng 5 năm (từ nay đến hết năm 2013) gồm các khu công nghiệp, thương mại lớn, khu nhà ở kiểu mẫu, dịch vụ ẩm thực, vui chơi, giải trí, y tế, giáo dục. Dự án theo xu hướng thiết kế hiện đại gồm 6 khu vực công năng đầy đủ thỏa mãn nhu cầu phát triển của một thành phố lớn, bên cạnh đó có 6 quảng trường theo các chủ đề khác nhau mang sắc thái văn hoá bản địa.”

Ui mèn ơi! Vùng cực bắc ở Lạng Sơn dân Việt Nam nghèo khủng khiếp, bửa đói bửa no, và đa số làm nghề cửu vạn, tức là dùng sức người gánh hàng hóa vượt qua rừng núi để lãnh tiền công…thì lấy đâu ra tiền để vào các khu vui chơi giải trí?

Còn xây dựng “khu thương mại lớn” ở đó có mục đích là sẽ chưng bày và bán hàng hóa Việt Nam để cho dân TQ vượt biên giới qua mua? Hay thực chất xây dựng khu thương mại nầy để chưng bày hàng hóa Trung Quốc được chuyển qua theo đường biên giới và người Việt đến mua để tiêu thụ hàng hóa giúp đỡ nền công nghiệp nhẹ TQ?

Và “khu nhà ở kiểu mẫu” thì để dành cho ai ở? Người Việt Nam nào ở vùng cực bắc tỉnh Lạng Sơn có đủ tiền để mua khu nhà kiểu mẫu nếu không phải là …

Làm sao mà một công trình nằm ở cực Bắc của tỉnh Lạng Sơn mà sau khi được xây dựng xong thi trở thành “Một đô thị mới tạo diện mạo” cho cả một tỉnh (như tựa đề của bài báo viết) thì hóa ra cả tỉnh nầy từ xưa tới nay vẫn còn diện mạo cũ?

Trung Quốc xâm chiếm và lấn sâu vào biên giới Lào và biên giới Miến Điện trong suốt 15 năm qua (kể từ 1993) theo đúng như cách thức mà họ đang làm ở Lạng Sơn. Vậy, lẻ nào ta không nhìn thấy cái gương của 2 nước ấy đang bị người TQ di dân qua ở, đồng hóa về văn hóa, ngôn ngữ, và mất đất ở khu vực biên giới phía bắc của hai nước đó?

Khu Đô Thị Mới ở Lạng Sơn do Trung Quốc xây dựng diễn ra đúng y như Trần Hoàng đã cảnh giác vào mùa Hè 2008 trong bài nầy

chính sách đối ngoại giữa Trung quốc và Lào 2007-2009.

__________

Để viết bài trên, TH ghé thăm hai bạn trong Friend List của TH là Mẹ Nấm®Tran N và đọc được bài báo gốc dưới đây.

Một đô thị tạo diện mạo mới cho Lạng Sơn

Sáng 25/5 tại xã Hoàng Đồng (thành phố Lạng Sơn), UBND tỉnh Lạng Sơn tổ chức Lễ khởi công xây dựng đô thị Nam Hoàng Đồng I.

Lễ động thổ xây dựng Dự án Khu đô thị Nam Hoàng Đồng I

(xem hình trong link dưới bài nầy)

Dự án là một trong những công trình đầu tư trọng điểm của tỉnh nhằm thực hiện Quyết định số 55 (ngày 28/4/2008) của Thủ tướng CP về phát triển Khu kinh tế cửa khẩu Đồng Đăng- Lạng Sơn

Lạng Sơn được coi là đầu mối giao thông quan trọng nối liền hai nước Việt- Trung và là hành lang kinh tế quan trọng Nam Ninh (Trung Quốc)- Lạng Sơn- Hà Nội- Hải Phòng- Quảng
Ninh. Chính vì vậy Dự án Khu đô thị Nam Hoàng Đồng I có tổng diện tích 51,1 ha trên dải đất cực Bắc của thành phố Lạng Sơn đang được lãnh đạo tỉnh Lạng Sơn tạo điều kiện để triển khai nhanh chóng.

Dự án cũng nhận được sự đồng thuận của những hộ dân bị ảnh hưởng, đến nay công tác đền bù giải phóng mặt bằng đạt gần 90%, dù mới triển khai từ đầu năm 2008. Ông Hồ Phi Dũng – giám đốc Cty cổ phần SX &TM Lạng Sơn- chủ đầu tư thứ nhất dự án cho biết:

“Căn cứ vào Hiệp thương về vận chuyển và hợp tác kinh tế khu vực sông Mê Công và phương án điều chỉnh quy hoạch biên giới hai nước Việt- Trung, chúng tôi cùng 2 liên doanh của Trung Quốc góp vốn là: Cty THHH Khai phát Trí nghiệp Hậu Nguyên và Cty HH Thương mại Thành Bá (Nam Ninh, tỉnh Quảng Tây) đầu tư bằng vốn tự có, vốn khác để đền bù giải phóng mặt bằng, xây dựng kỹ thuật hạ tầng cùng các công trình trong khu dự án với mức đầu tư khoảng 500 tỷ đồng VN”.

Được biết, dự án được thực hiện trong vòng 5 năm (từ nay đến hết năm 2013) gồm các khu công nghiệp, thương mại lớn, khu nhà ở kiểu mẫu, dịch vụ ẩm thực, vui chơi, giải trí, y tế, giáo dục. Dự án theo xu hướng thiết kế hiện đại gồm 6 khu vực công năng đầy đủ thỏa mãn nhu cầu phát triển của một thành phố lớn, bên cạnh đó có 6 quảng trường theo các chủ đề khác nhau mang sắc thái văn hoá bản địa.

Ông Nguyễn Văn Bình- Phó Chủ tịch UBND tỉnh Lạng Sơn nhấn mạnh: “Việc mở rộng không gian kiến trúc đô thị theo quy hoạch xây dựng các khu đô thị mới là rất cần thiết, vậy nên dự án Khu đô thị Nam Hoàng Đồng I cần được nhà đầu tư tập trung nguồn tài chính, nhân lực, phương tiện, máy móc, khẩn trương thi công đồng bộ các hạng mục, sớm hoàn thành dự án, khai thác tiềm năng có hiệu quả. Dự án thành công sẽ góp phần đưa tỉnh Lạng Sơn đạt tiêu chí đô thị loại II vào năm 2010

Nguồn :

http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=55791#ixzz0I9ahL…

http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=55791

_nếu bài bị xóa, các bạn xem bài nầy đã được ai đó lưu trử ở đây

http://www.invisibleurl.com/browse.php?u=Oi8vd3d3LnhhbHVhbi5jb20vbW9kdWxlcy5waHA%2FbmFtZT1OZXdzJmZpbGU9YXJ0aWNsZ

Posted in Uncategorized | 5 Comments »

Nhạc sĩ Tô Hải có hèn không?

Posted by hoangtran204 trên 11/06/2009

Tô Hải có hèn không?


Ngô Nhân Dụng, Người Việt Online
09.06.2009

Tôi đã đọc hết cuốn hồi ký của Nhạc sĩ Tô Hải. Hơi tiếc, vì ông viết ngắn quá; chỉ có hơn 500 trang giấy in. Vừa đọc vừa tiếc. Vì có lúc đang theo ông qua những đoạn đường, trong bụng chờ sắp được nghe ông kể tiếp một chuyện đang nói nửa chừng, thì ông lại nhảy sang chuyện khác. Tiếc, và trách tác giả không để thêm thời giờ kể rõ ngọn ngành cho người đọc biết thêm. Nhưng khi nghe Tô Hải giải thích trong cuộc phỏng vấn với Ðinh Quang Anh Thái (sắp đăng trên báo này) thì hiểu tại sao. Tô Hải không có ý kể câu chuyện cuộc đời mình. Ông bảo, trong cuốn sách này, “tôi chủ ý chỉ viết về cái hèn của tôi thôi.”

Như vậy thì hiểu được, vì tên cuốn sách đầy đủ là “Hồi Ký Của Một Thằng Hèn,” như những lời thú tội về cái hèn của mình, một cái hèn đeo mãi trên một con người, kéo dài hơn nửa thế kỷ. Ðến năm gần tuổi 70, con người đó mới chợt thấy phải kể lại mình đã sống hèn như thế nào, và bắt đầu thú nhận.

Một điều cảm động, là tác giả muốn thú tội với thân phụ của ông trước hết. Vì trước khi ông bỏ nhà đi rồi gia nhập đảng Cộng Sản vào năm 17 tuổi, cụ thân sinh đã bảo thẳng người con trai lớn đó là đã “bị Cộng Sản nó lừa.” Không những thế, cụ còn dọa mai mốt có trốn cộng Sản chạy về nhà thì cụ sẽ đuổi đi, không nhận làm con nữa. Cả cuộc đời hai lần Tô Hải mong được gặp lại cha mẹ và các em, một lần năm 1954 khi trở về Hà Nội, và lần sau năm 1975 khi tìm vào Sài Gòn.

Cuối cùng thì ông chỉ gặp lại cụ thân sinh trên những trang giấy của cuốn hồi ký này. Ông đã kể lại một đời sống cam tâm chịu hèn không phải của riêng ông mà còn bao nhiêu những người trí thức bị trói buộc trong guồng máy “chuyên chính vô sản” nên họ đành phải làm tay sai cho đảng Cộng Sản.

Cuốn hồi ký kể biết bao nhiêu câu chuyện như một bức bích họa cho thấy tấm thảm kịch đổ lên đầu dân tộc Việt Nam trong thế kỷ trước, nó hủy hoại nền tảng đạo lý trong xã hội và làm tê liệt lương tâm của từng cá nhân.

Tai họa đó là do cách cai quản con người đã được Stalin sáng chế và Mao Trạch Ðông biên cải cho thích hợp với văn hóa phong tục Á Ðông, rồi được Hồ Chí Minh hết lòng áp dụng nước ta. Ðó là một guồng máy kiềm thúc, cai quản, ràng buộc đó đã biến hàng triệu con người trở thành những tên hèn, ngay cả những người đóng vai kiểm soát những người khác.

Có một đoạn chúng ta không thể nào quên, là năm 1956 khi Tô Hải đi “liều mạng” trở về Thanh Hóa tìm “cứu đứa con trai.” Hai vợ chồng ông đều phải đi làm công tác văn nghệ với quân đội trong thời kháng chiến cho đến sau khi hòa bình, cho nên họ đã gửi đứa con thứ hai này cho ông bà ngoại nuôi. Ông kể,

“Gia đình vợ tôi chẳng có một tấc đất nào, nhưng bị đẩy lên… (hàng) địa chủ.”

Trong thời gian cải cách ruộng đất đó, các cố vấn đã chỉ thị mỗi làng phải có mấy phần trăm là địa chủ, mấy phần trăm là phú nông, bao nhiêu là trung nông, vân vân, đúng như tỷ số theo thống kê từ bên Trung Quốc đã làm. Nếu một làng không đủ người đúng tiêu chuẩn vào mỗi hạng thì những người ở hạng dưới được “đôn lên” hạng trên.

Nhưng thân phụ bà Tô Hải là cụ Nguyễn Ðăng Quỳ vốn không phải là địa chủ, cũng không phải người ở vùng quê Thanh Nghệ này. Ông đã đi theo Nam Bộ Kháng Chiến chống Pháp. Sau đó ông đã bỏ tất cả gia sản ở miền Nam đưa gia đình chạy ra Bắc, sống ở thành phố Vinh.

Tô Hải kể, “Khi Vinh bị tiêu thổ kháng chiến, ông mua mua một mảnh vườn sát chân núi Diễn Châu.”

Nhưng Ðội Cải Cách đã “lôi ông già ra đấu,” họ tra hỏi ông tại sao mua đất, làm vườn ở nơi không phải quê quán mình, “Có phải để bóc lột nông dân hay không?” Họ đặt ra những lời kết tội bịa đặt khác, mà tác giả viết, “Tất cả lý lẽ đưa ra chỉ nhằm mục đích chiếm bằng hết những gì có thể chiếm: Giường tủ, bàn ghế, quần áo, mâm đồng, chậu thau, bát đĩa, ấm chén,… Phải kiếm cho ra một cớ gì để trấn lột công khai. Tôi thì chụp cho (ông cụ) cái mũ ‘kẻ thù giai cấp’ là xong.”

Sau khi bị cướp mất hết, từ cái quần cho đến cái bát đã mẻ, cả gia đình cụ Nguyễn Ðăng Quỳ bị giam tại chỗ ở chân núi, chỉ còn cách sống bằng ăn rau, lá kiếm được trên núi, trong cánh đồng. Hình phạt này là cách bắt những người bị tố chết đói hoặc tự tử. Nhiều người đã tự tử.

Gia đình ông cụ có hai con trai và một con rể (tức Tô Hải) đi bộ đội đánh nhau với Pháp. Khi cụ ông bị đem đấu tố thì Tô Hải và một người con trai của cụ đều biết nhưng không ai dám về thăm bố. Họ phải “dứt khoát với kẻ thù giai cấp” để bảo toàn mạng sống của chính họ và gia đình nho nhỏ của họ.

Nhưng vợ chồng Tô Hải còn đứa con bé gửi ông bà ngoại, đứa bé cũng đang nằm trong “vòng vây của những ông bà nông dân.” Họ phải cứu lấy con! Tô Hải may mắn nhờ một người bạn cũ giúp, ông này là một cán bộ lớn thuộc Ðoàn Ủy Cải Cách Ruộng Ðất. Người bạn nhân danh chức vụ đó viết một tấm giấy ra lệnh tên địa chủ Nguyễn Ðăng Quỳ phải trả cho “Ông bộ đội Tô Ðình Hải” đứa con trai của ông đã gửi ở nhà tên địa chủ dù không có họ hàng thân thích gì hết.

Tô Hải kể, “Sáng sớm chưa rõ mặt người, tôi thấy bố vợ tôi mặt mày sưng vù, răng cửa rụng gần hết vì bị đánh, mang tới trụ sở một thằng bé, không, một cái xác trẻ con gầy guộc xám ngoét. Ðó là thằng con yêu quý của tôi. Nó chỉ còn thở thoi thóp sau bảy ngày chỉ sống nhờ những lá rau lang, mà ông bà ngoại ngắt về từ mấy luống khoai trồng trước nhà, mớm cho…. Tôi cắn răng ôm lấy con, không kịp nói một lời an ủi bố vợ. Vì các ông bà nông dân đã đuổi quầy quậy ngay sau khi ông trao trả cháu ngoại…”

Cảnh ông ngoại trả cháu cho bố nó mà không được dặn dò, thăm hỏi một câu; người con rể không dám nói một lời cảm ơn bố vợ; đó là hình ảnh người đọc không thể nào quên được.

Cả xã hội Việt Nam đã phải sống với nhau như vậy trong những nă
m “long trời lở đất” khi Hồ Chí Minh quyết tâm theo đường lối cách mạng của Mao Chủ Tịch. Chính Tô Hải đã soạn một bản nhạc ca tụng Hồ Chí Minh lấy nền dựa trên giai điệu của bài Ðông Phương Hồng mà bên Trung Quốc dùng để ca ngợi Mao Trạch Ðông!

Liệu ai trong chúng ta có can đảm hành động khác với Tô Hải trong khung cảnh đó? Có ai nhất định phải sống ngay thẳng, sống có đạo nghĩa, không chịu sống hèn hạ từ bỏ cả cha mình hay không? Không biết được. Người không sống trong guồng máy kìm kẹp tàn bạo của Stalin thì không thể biết mình sẽ ứng xử như thế nào cho xứng đáng làm người. Người bạn giúp Tô Hải tấm giấy giới thiệu cho đi “đòi con” chính anh ta sau này cũng bị khai trừ khỏi đảng Cộng Sản, và “khai trừ khỏi… mặt đất” khi bị thất sủng.

Nhưng chúng ta có thể biết chắc là nhạc sĩ Tô Hải không hèn. Ông đã dành hàng chục năm cuối của cuộc đời kể tội chính mình. Ông nằm trên giường bệnh nhưng vẫn vào mạng lưới Internet, trở thành người giữ blog lớn tuổi nhất Việt Nam, nêu gương sáng cho lớp thanh niên. Thông điệp ông gửi cho giới trẻ, cho đồng bào, cho cả những người từng là đồng chí của ông còn trong đảng Cộng Sản, là: Chúng ta không được phép sống hèn nữa. Thế giới đã thay đổi. Phải trở lại làm người!

Phải can đảm phi thường thì một người ở tuổi 83 mới làm được công việc đó. Nhất là trong lúc guồng máy di sản của Stalin và Hồ Chí Minh tuy đã xộc xệch sắp tàn nhưng vẫn còn ngự trị trên đất nước chúng ta. Tô Hải đã thú tội với thân sinh ông. Với nhạc phụ ông. Bao giờ thì những người trong cả guồng máy kìm kẹp trên cũng biết ăn năn thú tội?

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »