Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tư 18th, 2009

Báo Du Lịch bị Đình Bản vì bài Bô-xít Tây Nguyên

Posted by hoangtran204 trên 18/04/2009

Người trong cuộc nói gì về vụ báo Du Lịch bị

đình bản?

Nam Nguyên, RFA

16.04.2009

Tờ báo Du Lịch ấn hành toàn quốc mỗi tuần 2 số vừa bị Bộ Thông Tin Truyền Thông Việt Nam ra quyết định đình bản ba tháng, kể từ hôm 15/4/2009.

Bộ Thông Tin Truyền Thông nêu rõ là trong số báo xuân Kỷ Sửu lãnh đạo báo đã cho đăng những bài không chấp hành sự chỉ đạo đối với thông tin quan trọng, phức tạp, nhạy cảm. Chấp hành nhưng không đồng ý

Được biết, số báo Xuân Du lịch vừa nói, có bài với tựa đề “Tản mạn đảo xa”, phóng viên Trung Bảo đã đề cao tinh thần yêu nước của những ngừơi có quan điểm chống lại việc Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa Trường Sa của Việt Nam.

left

Tôi không đồng ý nội dung quyết định đình bảo báo Du Lịch, và tôi sẵn sàng tranh luận công khai vấn đề này trên các phương tiện truyền thông.

Nam Nguyên phỏng vấn ông Nguyễn Quốc Thái Trợ Lý Phó Tổng Biên Tập phụ trách tờ Du Lịch. Từ TP.HCM ông Thái phát biểu:

Ông Nguyễn Quốc Thái: Chúng tôi chấp hành quyết định của Bộ Thông Tin Truyền Thông (TTTT) nhưng tôi không đồng ý với nội dung của quyết định đó.

Nam Nguyên: Thưa như vậy ông không đồng ý ở những điểm nào?

Ông Nguyễn Quốc Thái: Bởi vì trong quyết định đó, Bộ TTTT nói để kiện toàn tổ chức, phần này chúng tôi không nói đến. Nói về những bài trong số báo Xuân, trong đó nêu ra bài ‘Tản mạn đảo xa’ của phóng viên Trung Bảo.

Chúng tôi thấy rằng bài báo đó là một bài viết thể hiện những bức xúc lo lắng và buồn phiền của một công dân một quốc gia bị nứơc khác xâm lấn phần đất quê cha đất tổ của mình. Một biểu lộ về lòng yêu nứơc như vậy, tôi nghĩ không nên bị kết án.

Nam Nguyên: Trong quyết định đình bản có nói là Báo đã không xử lý đúng những thông tin nhạy cảm. Thưa điều này nên được hiểu như thế nào?

Ông Nguyễn Quốc Thái: Tôi không hiểu cách suy luận của những ngừơi có quyết định đó như thế nào. Nhưng tôi đã đọc lại bài của phóng viên Trung Bảo, cũng như các bài khác có được nhắc đến, tôi thấy rằng không có gì sai trái trong tất cả những bài viết đó hết.

Tôi vẫn tự hỏi, phải chăng biểu lộ một tình cảm về đất nứơc của mình, ở trong hoàn cảnh nào đó không phù hợp với quan điểm của một ngừơi nào đó là một cái tội. Tôi nghĩ rằng lịch sử sẽ xét xử việc này. Sẵn sàng tranh luận công khai

Nam Nguyên: Thưa ông, với quyết định này tương lai Báo Du Lịch sẽ như thế nào theo sự nhận định của ông?

Ông Nguyễn Quốc Thái: Theo như quyết định của Bộ Thông Tin Truyền Thông để kiện toàn tổ chức về nhân sự, thì chúng tôi không biết chiều hứơng sẽ như thế nào.

Bởi vì như thế sẽ có bổ nhiệm mới và chủ trương của người mới sẽ ra sao thì chúng tôi chưa biết rõ được.

Anh Nguyễn Trung Dân là Phó Tổng Biên Tập Phụ Trách, theo cách nói khác là Quyền Tổng Biên Tập, anh đã xác nhận anh chịu hình thức kỷ luật, nếu biện pháp kỷ luật là cần thiết thì anh sẽ sẵn lòng.

Những nhân viên thuộc quyền thì nếu có một người khác về phụ trách tờ báo thì đó là quyền quyết định của họ, hiện nay ban biên tập vẫn hoạt động bình thường, trong thời gian ấn bản báo Du Lịch tạm đình bản, các phụ trang và Du Lịch Online vẫn hoạt động bình thường.

Nam Nguyên: Thưa ông đây có phải là biểu hiện báo chí phải đi theo lề bên phải như báo chí trong nước từng nói tới?

Ông Nguyễn Quốc Thái: Trong cuộc họp trực tuyến ngày hôm qua với ông Tổng Cục Trưởng Du Lịch kiêm Thứ Trưởng Bộ Văn Hoá Thể Thao và Du Lịch.

Tôi có thông tin cho ông biết rằng, trong ngày hội du lịch ở Đầm Sen, chúng tôi đã bán được mấy ngàn tờ báo chỉ trong một buổi sáng. Như vậy chứng tỏ Báo Du Lịch chúng tôi đi đúng hứơng đúng nguyện vọng của người đọc.

Việc thay đổi nhân sự và tổ chức là quyết định của cơ quan có thẩm quyền, nhưng quyết định còn lại để đình bảo báo Du Lịch ba tháng, thì như tôi đã trình bày là tôi không đồng ý nội dung quyết định đó và tôi sẵn sàng tranh luận công khai vấn đề này trên các phương tiện truyền thông.

Nam Nguyên: Liệu yêu cầu của ông có hiện thực trong bối cảnh xã hội và báo chí Việt Nam hiện nay thưa ông?

Ông Nguyễn Quốc Thái: Có một cuộc tranh luận công khai như vậy thì sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng có thể có hay không thì không thuộc thẩm quyền của chúng tôi.

Nam Nguyên: Ngoài những vấn đề vừa nói, chúng tôi có thông tin là báo Du Lịch hôm thứ Hai có đăng một bài về vụ Bauxite, vấn đề vốn đang gây sôi nổi, rồi qua ngày thứ Ba báo bị đình bản. Ông Nhận định gì về sự kiện này?

Ông Nguyễn Quốc Thái: Xin các ông tự nhận định và đánh giá, tôi xin phép được không bình luận vấn đề này.

Nam Nguyên: Xin cảm ơn ông!

Nguồn: RFA

—————————————————————————————

Trên đời nầy có một chế độ nào mà người dân nói lên sự thật

thì bị chính quyền của chế độ ấy bắt giam?

Chuyến đi thăm Trần Đức Thạch

không thành

Hà Giang, thông tín viên RFA
2009-04-16

Vào trung tuần tháng 9 năm ngoái, để ngăn chặn cuộc biểu tình vào dịp 50 năm ngày cựu thủ tướng CHXHCNVN Phạm Văn Đồng ký tên vào công hàm thừa nhận vùng lãnh hải của Trung Cộng bao trùm cả quần đảo Hoàn
g sa và Trường Sa thuộc lãnh hải của Việt Nam, nhà cầm quyền Hà Nội đã bắt giam hàng loạt những nhà đấu tranh dân chủ trong nước.

Photo courtesy tratudo.net

Nhà thơ Trần Đức Thạch và cô Phạm Thanh Nghiên tại tư gia nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa

Nhà thơ Trần Đức Thạch bị bắt đi biệt tích

Trong số những người bị giam cầm, hoàn cảnh của nhà văn Trần Văn Thạch là bi đát nhất, vì kể từ ngày bị bắt đến nay, ông đã bị mang đi biệt tích gần 7 tháng và hoàn toàn chưa hề nhận được tiếp tế thuốc men hay thực phẩm của gia đình.

Trong số những người bị giam cầm, hoàn cảnh của nhà văn Trần Văn Thạch là bi đát nhất, vì kể từ ngày bị bắt đến nay, ông đã bị mang đi biệt tích gần 7 tháng và hoàn toàn chưa hề nhận được tiếp tế thuốc men hay thực phẩm của gia đình.

Tuần trước, sau khi dò la được ra nơi ông bị giam giữ, một số nhà đấu tranh dân chủ đã rủ nhau đi thăm và tiếp tế cho ông, nhưng chuyến đi tiếp tế này đã không thành. Hà Giang tìm hiểu sự việc và tường trình:

Nhà thơ Trần Đức Thạch, 57 tuổi, hội viên hội nhà văn tỉnh Nghệ An, và là một nhà thơ bất đồng chính kiến, đã được người ta biết đến qua những hồi ký, nhiều áng thơ và các bài viết tố cáo sự vi phạm nhân quyền của nhà nước Hà Nội, cũng như đòi hỏi tự do sáng tác cho văn nghệ sĩ, và dân chủ nhân quyền cho người dân.

Một trong những tác phẩm của ông được nhiều người chú ý là hồi ký có tên ”Hố Chôn Người Ám Ảnh”, kể lại trận đánh ở ấp Tân Lập, vào cuối tháng 4 năm 75, mà ông đã tham dự như một phân đội trưởng trinh sát của quân đội nhân dân.

Ông viết: “Địch đâu chẳng thấy, chỉ thấy những người dân lành bị bắn đổ vật xuống như ngả rạ, tiếng kêu khóc như ri, hàng trăm người bị giết và bị thương, chồng đống lên nhau, máu chảy thành suối.

Đã mấy chục năm qua, khi hàng năm, khắp nơi tưng bừng kỷ niệm chiến thắng 30/4 thì tôi lại bị ám ảnh nhớ về hàng trăm dân lành bị tàn sát ở ấp Tân Lập. Cái hố chôn người bây giờ ra sao? Tôi muốn được quay lại đó để thắp nén hương nói lời tạ tội.”

Nhà thơ Trần Đức Thạch

Đã mấy chục năm qua, khi hàng năm, khắp nơi tưng bừng kỷ niệm chiến thắng 30/4 thì tôi lại bị ám ảnh nhớ về hàng trăm dân lành bị tàn sát ở ấp Tân Lập. Cái hố chôn người bây giờ ra sao? Tôi muốn được quay lại đó để thắp nén hương nói lời tạ tội.”
Nhà thơ Trần Đức Thạch bị an ninh áp tải đi vào sáng ngày 12/9/2008 với tội vi phạm điều 88 bộ luật hình sự, cụ thể là: Làm ra, tàng trữ và lưu hành các tài liệu có nội dung chống lại nhà nước.

Trại giam số 3 Hà Nội

Kể từ khi ông bị bắt đi biệt tích, gia đình và người thân không ai biết ông bị giam ở đâu, mãi cho đến ngày 2 tháng 4 vừa qua, gần 7 tháng sau, người ta mới tìm ra manh mối.
Ông Đăng, một người bạn của nhà thơ cho biết:

“Họ dấu họ không cho biết là anh bị giam ở trại giam nào, đến vừa rồi đấy thì chúng tôi mới được biết, trước đây là họ hãy còn dấu cả cái địa điểm, không biết là giam ở đâu cơ. Bây giờ anh Thạch rất là nguy, không có người nhà, bạn thân bạn bè anh em cũng không được vào thăm.”

Được tin sức khỏe của ông rất yếu sau một lần tuyệt thực, bạn bè tìm cách đi thăm ông, vì thân nhân ông ở rất xa, cũng chưa biết giam ở đâu chưa đến tiếp tế cho ông.
Nhưng muốn đi thăm một tù nhân lại không phải là một điều dễ dàng.

Họ dấu họ không cho biết là anh bị giam ở trại giam nào, đến vừa rồi đấy thì chúng tôi mới được biết, trước đây là họ hãy còn dấu cả cái địa điểm, không biết là giam ở đâu cơ. Bây giờ anh Thạch rất là nguy, không có người nhà, bạn thân bạn bè anh em cũng không được vào thăm

Ông Đăng, nhà thơ

Ông Duy, một người bạn đấu tranh cho dân chủ cho biết:

“Mãi đến khi anh em ở trại giam số 3 của Hà Tây cũ gọi là Hà Nội bây giờ được thả ra thì mới cho biết là Thạch bị giam ở trại giam số 3 Hà Nội bây giờ. Anh Vi Đức Hồi, anh Nhàn, Phan Hùng, đã chực vào thăm, nhưng giám trưởng không cho gặp và tránh mặt đi.

Cuối cùng không còn cách nào anh em mới bàn nhau nhờ anh Nhàn, nhà ở gần trại giam số 3 đi liên hệ với một số anh em ở trong trại giam và an ninh bảo vệ.”

Không cho gặp mặt

Tại sao mọi người đã đi lên đi xuống mấy lần mà chưa được gặp nhà thơ Trần Đức Thạch?
Ông Đăng cho biết một trong những lý do được nhà cầm quyền Hà Nội đưa ra là vì nhà thơ đang bị tạm giam cho nên chưa được gặp. Nhưng theo đúng luật VN thì thời gian tạm giam chỉ được kéo dài 4 tháng.

“Đúng ra là chỉ có 4 tháng, thế nhưng bây giờ họ kéo dài đến hơn 7 tháng rồi, họ không xử, mà thậm chí họ không cho thăm gặp. Chúng tôi có đi thăm nhưng mà ở trong trại thì họ không cho chúng tôi vào thăm gặp được.

Chúng tôi tìm thăm gặp ba bốn lần rồi, bốn lần rồi, thì chúng tôi thấy là ở cái chế độ CSVN sao nó lại như vậy, chứ ở các nước dân chủ trên thế giới người ta không bao giờ người ta làm như thế, dù là như thế nào thì cũng phải cho anh em thăm gặp.”
Tại sao luật đã không cho phép được thăm trong thời gian tạm giam mà các anh em dân chủ lại hy vọng là ông Nhàn có thể giúp dàn xếp cho cuộc thăm viếng này? Ông Nhàn có câu trả lời:

Họ phải cho phép chúng tôi và người thân của nhà anh Thạch được gặp anh ấy và được biết sức khỏe anh
y như thế nào. Phải xử người ta, nếu như anh Thạch vô tội thì phải trả tự do cho anh Thạch. Họ không xử, và thứ hai nữa họ cũng không cho gặp, thế cho nên là chúng tôi thấy rất bất bình

Anh Đăng

“Chưa gặp được, nhưng mà gặp được người trực tiếp nói chuyện với mình. Mình chỉ hỏi 3 câu thôi. Mình giới thiệu mình như thế như thế, tôi có một người bạn tôi cần phải đến thăm, thế thì các anh có cho thăm không? Thế họ bảo có cho thăm mà vào thăm thứ Ba.

Thứ hai là các anh có cho gửi quà cáp để thăm nuôi? Bảo đồng ý, nhưng mà phải thứ Ba tuần sau. Và câu cuối cùng mình hỏi là thế thì chúng tôi cần phải cám ơn anh như thế nào? Anh ta cũng nói là tùy thôi, một cách vui vẻ không có gì làm cho hai bên phải khó chịu cả. Thì nói chung là mình chắp mối như thế là được.”

Những người bạn của nhà thơ Trần Đức Thạch muốn được đi thăm ông trong tù, họ muốn thời gian tạm giam của ông phải chấm dứt, họ muốn ông được xét xử. Anh Đăng phát biểu:

“Họ phải cho phép chúng tôi và người thân của nhà anh Thạch được gặp anh ấy và được biết sức khỏe anh ấy như thế nào. Phải xử người ta, nếu như anh Thạch vô tội thì phải trả tự do cho anh Thạch. Họ không xử, và thứ hai nữa họ cũng không cho gặp, thế cho nên là chúng tôi thấy rất bất bình.”

Bao giờ thì người thân và bạn bè của nhà thơ Trần Đức Thạch sẽ được đi thăm ông trong tù?
Bao giờ thì ông mới thực sự được thoát ra khỏi cái khoảng tối âm u của thời gian tạm giam đã hết hạn cách đây ba tháng?

Và nhất là bao giờ thì ông sẽ được xét xử theo luật định?

Dư luận cho rằng chỉ bao giờ nhà cầm quyền Hà Nội quyết định thực sự tôn trọng những quyền làm người căn bản của người dân, thì những nguyện vọng chính đáng này của thân hữu và gia đình ông mới có trở thành hiện thực mà không còn là những ước mơ nữa.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »