Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Tư 17th, 2009

Lo sợ về Hiểm họa Cộng Sản

Posted by hoangtran204 trên 17/04/2009

National Interest Online

Chúng ta đang sống trong

Thời Kỳ Lo sợ về Hiểm họa Cộng Sản

Doug Bandow

Ngày 15-4-2009

Chi phí quân sự của Hoa Kỳ tiếp tục tăng lên mặc dù những mối đe doạ tiềm tàng chống lại nước Mỹ đã giảm xuống mức tối thiểu.

Những người biện hộ cho một lực lượng quân sự lớn mạnh hơn đang kêu gọi sự chú ý tới những kẻ thù cả cũ và mới, mà Trung Quốc là đối thủ hàng đầu đại diện cho loại Kẻ Thù Số Một.

Thế nhưng nếu Bắc Kinh đại diện cho một mối đe doạ, thì sự đe dọa ấy là đối với sự thống trị của Hoa Kỳ ở Đông Á, chứ không phải với nước Mỹ. Tuy nhiên, chỉ chỉ khi nào TQ gây ra sự đe dọa ở tại đất Mỹ thì mới đáng giá để đánh nhau.*

Một số người tán thành cho chính sách này đã coi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa [CHNDTH) như là một mối nguy hiểm tiềm tàng, trong khi những người khác coi cuộc chiến tranh với Bắc Kinh là chắc chắn hầu như phải xẩy ra.

Nói chung đối với tất cả mọi người là nổi lo sợ về sự gia tăng các chi tiêu quân sự của Trung Quốc. Ngũ Giác Đài đã nêu bật mối quan ngại của họ với bản báo cáo thường niên mới đây nhất về ngân sách quốc phòng của Trung Quốc. Bắc Kinh đã đáp trả bằng việc gọi bản báo cáo này là một “sự bóp méo cực độ về các sự kiện” và là sản phẩm của “lối tư duy Chiến tranh Lạnh”, thứ đóng vai trò “lợi dụng ảo tưởng về mối đe doạ quân sự của Trung Quốc.”

Để làm cho mọi người tin họ, Bộ Quốc phòng (BQP) đưa ra một giọng điệu có cân nhắc tính toán khi họ trình bày chi tiết về những nỗ lực quân sự gia tăng của Trung Quốc. Các lực lượng lục quân (trên bộ) của Bắc Kinh đang thực hiện nhiều tiến bộ thực sự — song vẫn còn còi cọc so với quân đội Mỹ, lực lượng Mỹ khởi đầu với một cơ sở to lớn vững mạnh và chi tiêu nhiều hơn gấp vài lần nhiều hơn.

Bản báo cáo Hoa Kỳ nầy thì tương tự với của nước Anh ở thế kỷ 19, với đế chế trải rộng trên toàn cầu của nó, khi ấy Anh công khai than phiền về lực lượng hải quân đang bành trướng của Mỹ. Sau cùng, Washington đã qua mặt cường quốc Anh, nhưng chỉ sau hai cuộc chiến tranh thế giới đã cùng lúc đánh thức nước Mỹ trổi dậy và làm nước Anh kiệt sức.

Bản báo cáo của Ngũ Giác Đài mở đầu bằng cách công khai tuyên bố rằng “Hoa Kỳ chào đón sử trổi dậy của một nước Trung Hoa ổn định, hòa bình, và thịnh vượng, và khuyến khích Trung Quốc tham gia một cách có trách nhiệm vào hệ thống quốc tế.” Tuy nhiên, Ngũ Giác Đài nói thêm rằng, “nhiều biểu hiện không rõ ràng bao quanh hướng đi tương lai của Trung Quốc, đặc biệt liên quan tới việc sức mạnh quân sự đang bành trướng của TQ có thể được sử dụng ra sao.”

Thật là đầy đủ, song làm các nào Washington định nghĩa chữ “có trách nhiệm”? (thì) Bản báo cáo không cho biết. Tuy nhiên, người ta hoài nghi rằng nó có nghĩa là sự chấp nhận quyền bá chủ quân sự của Mỹ ở Đông Á. Và với điều này, Bắc Kinh chắc chắn hầu như là không đồng ý.

Việc xây dựng lực lượng quân đội của TQ từ đó đến giờ là quan trọng song vẫn còn ở mức độ có tính toán. “Quân Giải phóng Nhân dân (QGPND) đang theo đuổi một sự chuyển đổi toàn diện từ một đội quân khổng lồ đã được xây dựng dành cho các cuộc chiến tranh tiêu hao sinh lực kéo dài trên lãnh thổ của họ sang một quân đội có khả năng đánh nhau và giành chiến thắng trong thời gian ngắn nhanh, những xung đột ở cường độ cao chống lại các kẻ thù có công nghệ cao,” theo như giải thích của Ngũ Giác Đài.

Cuộc chuyển đổi của quân đội TQ “được nạp thêm năng lượng bằng việc thu đoạt được các vũ khí tối tân của nước ngoài, bằng tiếp tục đầu tư cao độ vào nền công nghiệp quốc phòng và khoa học công nghệ, và những cải cách sâu xa về tổ chức và học thuyết quân sự của lực lượng lục quân (trên đất liên).” Cuối cùng, là

các lực lượng vũ trang của Trung Quốc tiếp tục phát triển và chọn lựa những công nghệ quân sự có tính chất tàn phá, bao gồm những vũ khí như tàu ngầm, các hỏa tiển bay thấp tránh ra đa có gắn đầu đạn hạt nhân hay các đầu đạn có ngòi nổ như trong chiến trenh qui ước, và các hỏa tiển có gắn bộ phận hướng dẫn chính xác *, cũng như vũ khí hạt nhân, trên vũ trụ, và chiến tranh trên mạng toàn cầu, là những thứ đang thay đổi các cán cân quân sự khu vực trong miền (Á châu) và tất cả những sự kiện quân sự ấy đang có những hàm ý vượt quá khu vực châu Á-Thái Bình Dương.

**Tuy nhiên, sự bành trướng có kế hoạch này chỉ đe doạ chút ít tới an ninh của Hoa Kỳ. Chỉ có lực lượng hạt nhân của TQ ngày nay là có thể tấn công nước Mỹ về mặt lý thuyết.

Bắc Kinh hiện sở hữu vào khoảng 40 hỏa tiển đạn đạo xuyên lục địa, một số có tầm bắn hạn chế, và từ 15 tới 20 tàu ngầm phóng được các hỏa tiển. Trung Quốc đang cải thiện các tiềm năng chiến lược, “hiện đại hóa lực lượng hỏa tiển có tầm bắn xa hơn bằng việc bổ sung thêm những hệ thống duy trì hoạt động,” Ngũ Giác Đài cho biết, song trên thực tế, kết quả sẽ là một lực lượng phòng thủ, chứ không phải để tấn công.

Ngược lại, kho chứa vũ khí hạt nhân của Hoa Kỳ bao gồm hàng ngàn đầu đạn tinh vi được gắn trên hàng trăm tên lửa. Có một “khoảng trống về tên lửa” có tính chất nguy huy, nhưng nó lại theo chiều hướng thuận lợi hoàn toàn cho Washington, và Bắc Kinh sẽ phải mất nhiều năm để xây dựng một lực lượng quân sự ở mức khiêm nhường có khả năng đơn giản ngăn ngừa nước Mỹ.

Dĩ nhiên, Trung Quốc có khuynh hướng hoạt động vượt quá vùng bờ biển của riêng họ. Trung Quốc đang “phát triển những vũ khí có tầm bắn xa hơn để có các khả năng vượt quá Đài Loan,” những thứ vũ khí ấy, Ngũ Giác Đài cảnh báo rằng, “có thể cho phép Trung Quốc hướng sức mạnh của mình nhằm đảm bảo quyền sử dụng các nguồn tài nguyên hoặc yêu sách chủ quyền trên những vùng lãnh thổ đang tranh chấp,”. Bắc Kinh “đang có được một số lượng lớn các tên lửa tầm thấp với độ chính xác cao.”

Ngoài ra, các chương trình cảnh báo và kiểm soát sớm được bố trí trên phi cơ và tiếp nhiên liệu trên không sẽ cho phép các hoạt động trên không được nới rộng tới vùng Biển Nam Trung Hoa [Biển Đông] và xa hơn nữa,” trong khi “các tàu khu trục và tàu ngầm tiên tiến phản ánh tham vọng của Bắc Kinh muốn bảo vệ và phát triển các quyền lợi trên biển của họ tới và vượt qua quần đảo Trường Sa.”

“Các đơn vị tên lửa mới của Trung Quốc được trang bị những loại tên lửa có tầm bắn quy ước” vượt quá cả lãnh thổ Đài Loan. Bắc Kinh cũng đang phát triển những khả năng tham gia vào cuộc chiến tranh không qui ước, bao gồm công nghệ chống vệ tinh và tiềm năng tác chiến trên mạng internet toàn cầu.

Những bước đi này nghe qua thì đầy hăm dọa, song Trung Quốc vẫn còn một chặng đường dài để đi trong sự tạo ra một lực lượng quân sự có khả năng cao. Theo những ghi nhận từ Bộ Quốc Phòng Mỹ, quân đội Trung Quốc “tiếp tục phải đối mặt với những khiếm khuyết thiếu hụt trong khâu phối hợp tác chiến giữa các lực lượng và kinh nghiệm thực tế trong các cuộc diễn tập chung và những cuộc hành quân chiến đấu,” và họ phải tiếp tục thay thế “những phi cơ và tàu chiến đã lỗi thời,” điều chỉnh “học thuyết hành quân để đạt được và hiểu biết các năng lực mới của họ,” và biến đổi cho thích ứng “trang thiết bị hậu cần và công tác huấn luyện.”

Bắc Kinh chưa có khả năng “đánh thắng một đối thủ ở mức độ trung bình.” Thêm vào đó, “Trung Quốc có thể sẽ không đăt kế hoạch và hổ trợ những đơn vị quân đội nhỏ quá xa Trung Quốc trước 2015, và sẽ không thể đặt kế hoạch và hổ trợ những lực lượng lớn trong các cuộc hành quân chiến đấu xa khỏi TQ cho mãi khi bước vào thập niên tiếp theo.” (ý nói từ năm 2020-2030).

Trong bất cứ trường hợp nào, các khả năng như thế sẽ dường như phù hợp với quyền lợi kinh tế và địa-chính trị của một quốc gia bị bao bọc bởi các nước đã từng đánh nhau trong quá khứ. Thậm chí nếu có ai đang nghi ngờ rằng các hoạt động quân sự của Bắc Kinh là “phòng vệ một cách thuần túy,” như Bắc Kinh đang nhấn mạnh, chúng đặt ra chút ít nguy hiểm trực tiếp đối với nước Mỹ*.

Sau cùng, Trung Quốc có đạt được thành công tối thiểu về qui ước chiến lược. Mặc cho những lời phát biểu về chuyện quan tâm từ các viên chức TQ khác nhau trong việc thủ đắc một hàng không mẫu hạm (tàu có sân bay), từ đó đến nay Bắc Kinh đã và đang làm chút ít để gia tăng khả năng nầy.

Trái lại, Hoa Kỳ đang sở hữu 7 nhóm hàng không mẫu hạm. Trung Quốc cũng thiếu một khả năng không quân chiến lược quan trọng. Sẽ không có các lực lượng tấn công người TQ đang hướng đầu tới các vùng đất sở hữu ở Thái Bình Dương của Hoa Kỳ, như Hawaii chẳng hạn, trong đời sống hiện nay của chúng ta (ý nói 30-40 năm nữa, TQ cũng chưa đủ khả năng tấn công Hawaii).

Các quốc gia Đông Á (Việt Nam, Lào, Kampuchea, Đại Hàn, Nhật, Malaisia,…) có thể ở mức nguy hiểm lớn hơn, kể từ khi TQ chắc chắc hầu như muôn hổ trợ lời nói cua họ bằng sự hiện diện, nếu như không có tính chất cần thiết sự sử dụng, của lực lượng quân sự trong việc giải quyết những vụ tranh chấp đất đai ở trong miền nầy.

Nhưng bảo vệ các con cọp Đông Á – các quốc gia nầy phần lớn đều có khả năng tự bảo vệ họ không phải là giống nhu sự bảo vệ nước Mỹ.

Thêm vào đó, từ đó đến nay chính sách đối ngoại của TQ đã và đang có tính thực dụng (làm theo quyền lợi) và có tính chất giới hạn. Mục tiêu hiển nhiên nhất của TQ là gia tăng một quân đội có khả năng cũng cố ước muốn của họ lên Đài Loan*, đang bị cách ly khỏi lục địa TQ trong 60 năm qua.

Tuy nhiên, các căng thẳng ở eo biển Đài Loan là đang giảm dần nhờ những thay đổi chính trị ở thủ đô Đài Bắc, mặc dầu sự hăm dọa về hoạt động quân sự chưa biến mất.

Thêm vào đó Bộ Quốc Phòng Mỹ đang thừa nhận rằng “một nổ lực xâm lăng Đài Loan sẽ làm tổn thương các lực lượng bộ binh vũ trang chưa được thử sức của Trung Quốc và mời mọc sự can thiệp của quốc tế.” Đài Bắc cũng có thể làm rất nhiều hơn nữa để tử bảo vệ chính họ. “Các cuộc đầu tư của Đài Loan để lảm vững chắc thêm hạ tầng cơ sở làm gia tăng sức mạnh các khả năng phòng vệ cũng có thể làm hạ giảm khả năng của Bắc Kinh để đạt được các mục đích của họ.”

Bi kịch thay, về mặt nguyên lý, TQ dường như nhái giống hệt như thái độ của Mỹ. David Isenberg báo cáo rằng tại một cuộc họp báo của Bộ Quốc Phòng, nhân viên Ngũ Giác Đài đã cắt nghĩa rằng các ưu tiên của TQ dường như là “ để bảo vệ và duy trì vai trò của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, tiếp tục phát triển kinh tế, bảo đảm sự ổn định trong nước, bảo vệ chủ quyền đất đai của quốc gia và sự toàn vẹn lãnh thổ và có được tình trạng siêu cường”

Chỉ có cái đầu tiên (bảo vệ và duy trì vai trò cầm quyền của đảng) là khác với các mục đích của Hoq Kỳ trong bối cảnh, và trong khi Washington thích chọn lựa ngoại giao (đàm phán) để cải thiện xa hơn các quyền lợi theo nhận thức của họ, dẫu vấn đề ấy là đất đai hay địa chính trị, Mỹ chưa sẵn sàng sử dụng lực lượng quân đội để tăng cường cho các đòi hỏi khẳn định của họ.

Chính quyền Mỹ có thể bảo đảm niềm tin lớn hơn Bắc Kinh, nhưng Mỹ không thể nhấn mạnh rằng Mỹ luôn luôn đúng, còn Trung Quốc luôn luôn sai, và bởi vậy chỉ có Mỹ là xứng đáng tự vũ trang cho chính họ.

Thực tế, Bắc Kinh có thể bàn cải rằng sự xây dựng quân đội của họ làm giảm bớt cơ may xảy ra chiến tranh với Mỹ. Mục đích quan trọng nhất của Trung Quốc (tương tự với Washington) không phải là tấn công nước Mỹ, nhưng là ngăn chận Mỹ không tấn công Trung Quốc.

Ngũ Giác Đài (bộ quốc phòng Mỹ) đang thừa nhận tương tự thế mà không nói một cách rõ ràng và đầy đủ rằng Bắc Kinh hiện đang tập trung vào chuyện ngăn ngừa Mỹ (bằng cách):

Kể từ năm 2000, TQ đã và đang mở rộng các kho vũ khí như tàu ngầm, các phi đạn có tầm thấp để tránh ra đa, các phi đạn có gắn đầu đạn hạt nhân hay các đầu đạn thường, và các hỏa tiển có gắn bộ phận hướng dẫn đi đến mục tiêu một cách chính xác. TQ đang biểu lộ và đặt kế hoạch đáng tin ngày càng gia tăng. Họ phân chia thành lớp lang các lực lượng tấn công dọc theo biên giới của họ và triển khai vào trong miền Tây Thái Bình Dương. TQ có hay đang thủ đắc phương tiện: 1./ Có khả năng gây nguy hiểm cho những tàu có bề mặt rộng, bao gồm các tàu sân bay, (các khả năng gây nguy hiểm là: các tàu ngầm có trang bị các hỏa tiển bay rất nhanh, bay rất thấp để chống tàu sân bay và các chiến hạm) các thủy lôi được hướng dẫn bằng các bộ cảm ứng phát hiện các dóng nước xoáy cuồn cuộn là dấu vết của sóng để lại sau lưng các con tàu lớn đang duy chuyển, hay các tên lửa mang đầu đạn chống lại các tàu chiến; 2./ Trung Quốc chối không sử dụng các sân bay đặt căn cứ gần biển, các cứ điểm an toàn và các trung tâm tiếp liệu quân dụng trong miền (bằng cách đặt ở trong các căn cứ nầy các hỏa tiển có đầu đạn qui ước có tầm bay xa và chính xác, và các hỏa tiển có đầu đạn được hướng dẫn để tấn công vào đất liền); và 3./ Có khả năng gây nguy hiểm cho các máy bay đang bay trên bầu trời hay gần lãnh thổ của TQ hay các lực lượng khác (bằng các phản lực thế hệ thứ 4 chế trong nước hay của nhập của nước ngoài, các hệ thống phòng không dùng tên lửa tầm xa từ mật đất tấn công lên trên không, các hệ thống theo dõi giám sát các máy bay, các đơn vị phòng không từ các tàu chiến). Các tiến bộ trong lãnh vực khảo sát, định vị, hướng dẫn, và đo thời gian, cũng như hệ thống nhắm các mục tiêu trên đất liền, đang dần dần đuổi kịp để tạo ra khả năng tấn công chính xác.

Nước nào đã gởi những “tàu chiến có bề mặt rộng” sử dụng “các sân bay gần bờ biển, các cứ điểm an toàn, và các trung tâm tiếp liệu trong miền,” và triển khai các phản lực cơ chống lại Trung Quốc? Không cần phải hỏi (cũng biết là chỉ có Mỹ mới làm thế- người dịch TH)

Kết quả của thế kỷ 21 lệ thuộc rất nhiều vào bản chất của mối quan hệ giữa các siêu cường hiện nay của toàn cầu, là Mỹ, và siêu cường sắp tới đây chắc chắn làTrung Quốc.

Sự phát triển của Mỹ đã biến đổi trật tự thế giới mà không gây ra mối xung đột trên thế giới. Trong lúc sự nổi lên của Đức đã châm ngòi
hai trận hỏa hoạn hủy hoại địa cầu. Có phải Mỹ sẽ giúp đỡ một cách thành công cho sự gia tăng ảnh hưởng của Trung Quốc?

Washington có các quyền lợi quan trọng để bảo vệ, nhưng không phải tất cả các quyền lợi của Mỹ là có tính chất sống còn. Bảo vệ lãnh thổ Mỹ, các quyền tự do, và dân chúng ở quốc nội mới là quan trọng; bảo đảm ảnh hưởng thống trị của Mỹ cách xa nữa vòng thế giới không phải là có tính chất sống còn. Và thực hiện việc bảo đảm ảnh hưởng thống trị của Mỹ cách xa nữa vòng thế giới tại cái giá chấp nhận được sẽ làm sự phát triển (trong nước Mỹ gặp) nhiều khó khăn hơn nữa.

Bằng cách chi tiêu chỉ một phần của ngân sách quốc phòng của Mỹ, Bắc Kinh đang xây dựng một quân đội có thể ngăn chận sự can thiệp của Mỹ chống lại Trung Quốc. Để vượt qua lực lượng nầy, Washington phải chi tiêu nhiều tiền hơn nữa, mà tiền nhiều hơn thì Mỹ lại không có.

Đây là một điều để hỏi dân chúng Mỹ hy sinh để bảo vệ quốc gia của chính họ. Đây là một điều khác đặt ra những đòi hỏi cao hơn về tài chánh để bảo vệ các nước đồng minh thịnh vượng và đông dân. Đặc biệt, kể từ khi nước TQ ngày một trở nên giàu có, và TQ đang bắt đầu thách thức tình trạng lãnh đạo kinh tế của Mỹ. (Vì vậy) Trung Quốc không chắc là rút lui một cách đầy biết ơn và chấp nhận sự lãnh đạo tiếp tục của Hoa Kỳ.

Với TQ đang ở trong tình trạng tiến bộ, Bộ Quốc Phòng Mỹ quan sát rằng “Mỹ tiếp tục làm việc với các đồng mình và các bạn bè trong miền Đông Á để theo dõi những sự tiến triển nầy và điều chỉnh lại các chính sách của chúng ta một cách thích hợp .”

Nhưng sự điều chỉnh chính sách phải nên giảm bớt các tham vọng quốc tế của Mỹ thay vì gia tăng việc chi tiêu quân sự của Mỹ. Washington phải nên thay thế sự thống trị bằng sự phòng vệ như là một phần trọng tâm của chính sách đối ngoại của họ.

[Doug Bandow là một thành viên lão thành tại Học Viện Cato. Một cựu phụ tá đặc biệt của Tổng thống Reagan, ông ta là tác giả cuốn sách: Những Hành động Sai lầm ở Nước ngoài: Đế chế Toàn cầu Mới của
Mỹ
(Nhà xuất bản Xulon)]

người dịch Tran Hoang

Bản Tiếng Việt @ Ba Sàm

————————————————

National Interest Online

Red Scare

by Doug Bandow

04.15.2009

U.S. military spending continues to increase even though conventional threats against America are de minimis. Advocates of a bigger military point to supposed adversaries old and new, with China the leading contender for Enemy Number One. But if Beijing poses a threat, it is to U.S. domination of East Asia, not America. Only the latter, however, is worth fighting for.

Some policy advocates identify the People’s Republic of China (PRC) as a potential danger, while others view war with Beijing as likely. Common to all is the fear of growing Chinese military outlays. The Pentagon highlighted its concern with the latest annual report on the PRC’s defense budget. Beijing responded by calling the document a “ gross distortion of the facts” and product of “Cold War thinking” which plays “up the fallacy of China’s military threat.”

To its credit, the Department of Defense (DOD) takes a measured tone as it details China’s increased military efforts. Beijing’s armed forces are making real strides —but remain dwarfed by America’s military, which starts at a vastly higher base and spends several times as much. The U.S. report is equivalent to nineteenth century Great Britain, with its globe- spanning empire, publicly complaining about America’s expanding navy. Washington eventually did surpass British power, but only after two global wars simultaneously roused America and exhausted Britannia.

The Pentagon report opens by proclaiming that “the United States welcomes the rise of a stable, peaceful, and prosperous China, and encourages China to participate responsibly in the international system.” However, the Pentagon adds, “much uncertainty surrounds China’s future course, particularly regarding how its expanding military power might be used.”

True enough, but how does Washington define “responsibly”? The report doesn’t say. However, one suspects it means accepting American military hegemony in East Asia. And with this Beijing isn’t likely to agree.

The PRC military build up so far has been significant but measured. “The People’s Liberation Army (PLA) is pursuing comprehensive transformation from a mass army designed for protracted wars of attrition on its territory to one capable of fighting and winning short-duration, high-intensity conflicts against high-tech adversaries,” explains the Pentagon. This transformation is “ fueled by acquisition of advanced foreign weapons, continued high rates of investment in its domestic defense and science and technology industries, and far-reaching organizational and doctrinal reforms of the armed forces.” Finally, China’s

armed forces continue to develop and field disruptive military technologies, including those for anti-access/area-denial, as well as for nuclear, space, and cyber warfare, that are changing regional military balances and that have implications beyond the Asia-Pacific region.

Yet this concerted expansion little threatens U.S. security. Only the PRC’s nuclear force is theoretically able to strike America today. Beijing possesses about forty intercontinental ballistic missiles, some of limited range, and fifteen to twenty submarine-launched ballistic missiles. China is improving its
strategic capabilities, “modernizing its longer-range ballistic missile force by adding more survivable systems,” observes the Pentagon, but in practice the result will be a defensive, not offensive, force. The U.S. nuclear arsenal, in contrast, includes thousands of sophisticated warheads on hundreds of missiles. There is a dangerous “missile gap,” but it runs entirely in Washington’s favor, and Beijing is going to have to spend years to build a modest force simply capable of deterring America.

Of course, China intends to move beyond its own shores. The PRC is “developing longer range capabilities that have implications beyond Taiwan,” which “could allow China to project power to ensure access to resources or enforce claims to disputed territories,” warns the Pentagon. Beijing “is acquiring large numbers of highly accurate cruise missiles.”

Moreover, the PRC’s “airborne early warning and control (AEW&C) and aerial-refueling programs would permit extended air operations into the South China Sea and beyond,” while “advanced destroyers and submarines reflect Beijing’s desire to protect and advance its maritime interests up to and beyond the second island chain.” China’s “new missile units outfitted with conventional theater-range missiles” reach past Taiwan. Beijing also is developing asymmetric war capabilities, including antisatellite technology and cyberwarfare potential.

These steps sound ominous, but the PRC still has a long way to go in creating a highly capable military. Notes DOD, China’s military “continues to face deficiencies in inter-service co operation and actual experience in joint exercises and combat operations” and must continue replacing “outdated aircraft and maritime vessels,” adjusting “ operational doctrine to encompass new capabilities,” and tailoring “logistics equipment and training.” Beijing is not yet capable of “defeating a moderate-size adversary.” Moreover, “China will not be able to project and sustain small military units far beyond China before 2015, and will not be able to project and sustain large forces in combat operations far from China until well into the following decade.”

In any case, such capabilities would seem consistent with the economic and geopolitical interests of a country bounded by nations that it has battled in the past. Even if one doubts that the PRC’s military activities are “purely defensive,” as Beijing insists, they pose little direct danger for America. After all, the PRC has minimal strategic conventional reach. Despite expressions of interest from various Chinese officials in acquiring an aircraft carrier, so far Beijing has done little to add this capability. In contrast, the United States possesses eleven carrier groups. China also lacks a significant strategic air capability. There will be no Chinese strike force heading towards America’s Pacific possessions, let alone Hawaii, in our lifetime.

East Asian countries may be at greater risk, since the PRC likely wants to back up its words with the presence, if not necessarily the use, of military force in settling territorial disputes in the region. But defending the East Asian Tigers—who are largely capable of protecting themselves—is not the same as defending the United States.

Moreover, so far the PRC’s foreign policy has been pragmatic and restrained. China’s most obvious objective is to create a military capable of enforcing its will on Taiwan, separated from the mainland for most of the last century. However, tensions in the Taiwan Strait are abating thanks to political changes in Taipei, though the threat of military action has not disappeared. Moreover, DOD admits that “an attempt to invade Taiwan would strain China’s untested armed forces and invite international intervention.” Taipei also could do significantly more to protect itself: “Taiwan’s investments to harden infrastructure and strengthen defensive capabilities could also decrease Beijing’s ability to achieve its objectives.”

Ironically, in principle China appears to be mimicking America’s behavior. David Isenberg reports that at the DOD press briefing, the Pentagon official explained that China’s priorities appeared to be “perpetuating the role of the Chinese Communist Party, continuing economic development, ensuring domestic stability, protecting national sovereignty and territorial integrity and obtaining great-power status.” Only the first differs from U.S. objectives in the abstract, and while Washington prefers diplomacy to advance its perceived interests, whether explicitly territorial or more broadly geopolitical, it is ever-ready to use military force to enforce its claims. The U.S. government may warrant greater trust than Beijing, but it cannot insist that America automatically is right and China automatically is wrong and therefore only the former is entitled to arm itself.

In fact, Beijing can argue that its military buildup reduces the likelihood of war with the United States. The PRC’s most important goal vis-à-vis Washington is not attacking America, but preventing America from attacking China. The Pentagon admits as much without explicitly saying that Beijing is focused on deterring Washington:

Since 2000, China has expanded its arsenal of anti-access and area-denial weapons, presenting and projecting increasingly credible, layered offensive combat power across its borders and into the Western Pacific. China has or is acquiring the ability to: 1) hold large surface ships, including aircraft carriers, at risk (via quiet submarines, advanced anti-ship cruise missiles (ASCMs), wire-guided and wake-homing torpedoes, or anti-ship ballistic missiles); 2) deny use of shore-based airfields, secure bastions and regional logistics hubs (via conventional ballistic missiles with greater ranges and accuracy, and land attack cruise missiles); and 3) hold aircraft at risk over or near Chinese territory or forces (via imported and domestic fourth generation aircraft, advanced long-range surface-to-air missile systems, air surveillance systems, and ship-borne air defenses). Advances in China’s space-based reconnaissance and positioning, navigation, and timing, as well as survivable terrestrial over-the-horizon targeting, are closing gaps in the creation of a precision-strike capability.

Who would be sending in “large surface ships” using “shore-based airfields, secure bastions and regional logistics hubs,” and deploying aircraft against the PRC? Don’t ask.

The outcome of the twenty-first century depends much on the nature of the relationship between the globe’s current superpower, the United States, and the globe’s likely next superpower, China. America’s growth transformed the international order without causing world conflict, while Germany’s rise triggered two global conflagrations. Will the United States—and the larger existing order—successfully accommodate the PRC’s growing influence?

Washington has vital interests to protect, but not all of its interests are vital. Defending American territory, liberties and people at home is vital; ensuring dominant American influence half-a-world away is not. And doing the latter at acceptable cost will grow ever more difficult. By spending a fraction of America’s defense budget, Beijing is constructing a military able to dete
r U.S. intervention against China. To overcome this force, Washington will have to spend far more money which it does not have. It is one thing to ask the American people to sacrifice to defend their own nation. It is quite another to impose ever higher financial exactions to protect populous and prosperous allied states. Especially since an increasingly wealthy China, which is beginning to challenge America’s lead economic status, is unlikely to retreat gracefully and accept perpetual U.S. hegemony.

With China on the move, DOD observes that “The United States continues to work with our allies and friends in the region to monitor these developments and adjust our policies accordingly.” But the resulting policy adjustment should be reducing America’s international ambitions rather than increasing America’s military spending. Washington should replace dominance with defense as the core of its foreign policy.

Doug Bandow is a senior fellow at the Cato Institute. A former special assistant to President Reagan, he is the author of Foreign Follies: America’s New Global Empire (Xulon Press).

Posted in Uncategorized | 2 Comments »