Trần Hoàng Blog

Entry for March 06, 2009

Posted by hoangtran204 trên 06/03/2009

Viết vài chữ lấy ngày rồi post bài sau 🙂

Rồng đá hay là Mũi uốn ván


Trần Thăng nằm yên tận hưởng sự vuốt ve và nghe vợ kể chuyện rồng. Trong lòng anh bỗng nhiên thanh thản. Anh chạnh nhớ về miền quê Kinh Bắc. Nhớ cái làng nhỏ bên bờ đê sông Đuống nơi an chôn nhau, cắt rốn và tuổi thơ anh thả diều, bắt bướm. Lòng anh nôn nao nhớ từng con đường gạch lát nghiêng, cây đa, bến nước, sân đình. Ôi ! Cái ngôi đình nhỏ ở quê anh có tự bao giờ sao anh chẳng biết, chẳng bận tâm hỏi rõ ngọn ngành. Ở hai bên thành của bậc tam cấp bước lên thềm cao ngôi đình cổ ấy có hai con rồng đá, sao anh chẳng nhớ nó cuộn khúc ủ trứng rồng, hay lượn sóng hình sin, hay oằn lên như yên ngựa.

Thăng nhớ thằng bạn nối khó có tên là Tươi mà suốt đời chỉ gặp chuyện buồn. Tươi ra trận, trở về với một chân và nhằng nhịt vết sẹo ở lưng, ở bụng. Giờ đây Tươi đang yên phận làm anh chăn vịt. Có lẽ bù lại Tươi được Thảo yêu, chờ đợi gần chục năm ròng. Họ đã có với nhau cả một nửa tá thị mẹt và đang sống nheo nhóc ở làng quê nghèo bán sơn, bán địa. Vậy mà sao những lúc vinh hiển, vào Nam ra Bắc, đi Tây đi Tàu, anh chẳng có chút bận tâm mua ít quà nhỏ cho sáu cô lọ lem của Tươi và Thảo… Thăng nhớ như in cô bé Thảo ngày nào. Nàng kém anh và Tươi chừng năm sáu tuổi. Khi hai đứa học cấp hai thì Thảo còn bé tí, suốt ngày cùng đám trẻ mẫu giáo trèo lên, trượt xuống trên lưng hai con rồng đá. Hợp tác xã hồi ấy biến ngôi đình cỏ thành nhà trẻ, mẫu giáo. Trẻ con nhà quê thường lấm lem nhếch nhác, có khi cởi truồng đến lớp. Thăng và Tươi hay ra sân đình trêu Thảo: “lêu lêu có đứa cởi truồng!” Phải đến khi Thảo khóc ré lên hay cô giáo ra quát mắng hai đứa mới chịu rủ nhau ra ao tắm hay mò ốc vặn.

Năm qua đi, tháng qua đi, thoắt cái Thăng đã trở thành chàng sinh viên khoá bảy Bách khoa. Lần trở về làng, anh không dám tin ở mắt mình trước một cô Thảo mắt bồ câu lúng liếng, bộ ngực căng tròn, tấm thân thắt đáy lưng ong. Anh và Tươi cùng ngấm ngầm mê Thảo, cùng ganh đua để được Thảo yêu. Hoá ra anh chàng Tươi củ mỉ cù mì mà có duyên ngầm nên đã chiếm được trái tim nàng… Thăng nhắm mắt mơ màng thả hồn theo dòng hồi ức. Hoà bồi hồi nhìn chồng đang mỉm cười, nụ cười làm sáng cả đêm tối trăng. Chị khẽ lay anh.

– Mình! Mình buồn ngủ rồi à?

– Không, anh đang nhớ quê, nhớ bạn bè thủa ấu thơ, nhớ đôi rồng đá ở hai bậc tam cấp ngôi đình.

– Vậy thì mai chúng mình về quê, anh nhé!


– Có lẽ nên như vậy. Anh sẽ cảm thấy nhẹ lòng, thư thái hơn.

Họ ôm nhau, xoắn chặt vào nhau như đôi rồng phun nước. Thăng như chàng trai mới lớn đầy ham hố, chồm lên đi thật sâu vào cơ thể vợ tìm khoảnh khắc thần tiên. Chị hưởng ứng bằng tất cả sự phấn khích trào dâng trong từng động tác mặn mòi của tuổi hồi xuân. Hơi thở hai người làm ấm cả trời đêm mùa thu se lạnh, lác đác hạt sương rơi. Đêm cuối tháng chìm sâu, huyền bí, ẩn hiện những bóng rồng giữa bốn bề lặng im bao la trời đất và cả trong cõi nhân sinh muôn thủa những kiếp người.

Sáng. Hoà tỉnh dậy sớm. Chị sợ làm động giấc của anh sau nhiều đêm thao thức, dằn vặt. Chị khẽ khàng trườn qua người anh, trượt gót xuống nền nhà. Hoà đẩy cửa ra ban công hít thở không khí trong lành buổi sớm mai. Phía rạng đông bắt đầu hé sáng. Những mái nhà rêu mốc của khu phố cổ đang ửng dần những tia nắng màu hồng nhạt, lẫn pha sắc tím, chiết quang từ những hạt sương li ti. Nó bò dần theo các ống máng và chuyển sang màu đỏ. Từng vạt nắng lung linh lan trải trên hàng sấu và trên hè phố loáng thoáng rơi mấy quả sấu chín vàng vỏ đã nhăn nheo, báo mùa thu sắp hết. Hoà chợt giật mình nhận ra một mùa đông sắp về theo ngọn gió heo may trên các ngọn mía bên đê sông Đuống quê chồng. Đã nhiều năm bận rộn với công việc nghiên cứu, việc nhà lút cổ, Hoà không về quê. Những ngồng cải hoa vàng sau ngôi nhà ngói năm gian thân thương ở vùng quê Kinh Bắc như vẫy gọi chị về. Hoà thẫn thở vơ vẩn hồi lâu rồi quay vào tủ lạnh, lấy quả bầu dục với hai gói mì xuống bếp. Chị ý tứ giấu một nửa trái bầu dục dưới đáy bát của anh. Nửa còn lại chị chia đều hai bát. Các con đã trưởng thành, đi xa. Ở nhà ăn miếng gì ngon chị cũng nhường anh. Chị khẽ mỉm cười vì nếu anh biết nhất định sẽ đòi vợ đổi bát và ép chị ăn bằng hết mới chịu đụng đũa. Hạnh phúc đơn sơ thầm kín này chị sẵn sàng đánh đổi mọi thứ quyền chức, giàu sang để được nó. Thăng đã nghe thấy tiếng lục đục dưới bếp và tỉnh dậy. Anh khăng khăng giành lấy chậu quần áo từ tay chị mang lên sân thượng phơi. Hai người thủng thẳng ăn hết bát mì. Chị tất tưởi đi chuẩn bị hành lý về quê, còn anh ngồi uống cà phê vợ đã pha sẵn. Thăng không quên nhắc vợ gói ít kẹo và mấy mảnh vải hoa mang về cho mấy đứa cháu ngoại của Tươi và Thảo.

Xe bon bon trên con đường nhựa rộng rênh, phẳng lì. Hai bên đường những thửa ruộng vừa gặt còn trơ lại gốc dạ nâu đen. Những chú chim gáy đi ăn sớm đang tha thẩn tìm hạt lúa sót trên các đường cày lật đất nổi gợn lên giữa cánh đồng, nhìn từ xa nom giống như vồng ngực của người thiếu nữ tuổi dậy thì. Xe đưa Thăng rẽ lên bờ đê sông Đuống vàng rực nắng, lồng lộng gió. Lòng anh phơi phới niềm vui. Con đường càng ngắn lại, tình yêu quê càng bùng cháy, thiêu đốt mọi nỗi ưu tư, phiền muộn. Câu chuyện về những con rồng qua các triều vua Hoà kể đêm qua khiến Thăng thao thiết mong gặp lại ngôi đình cổ với đôi rồng đá tuổi thơ. Vừa đến đầu làng, anh cho xe lượn thẳng vào sân đình. Hoà nắm tay chồng cùng hớn hở chạy lại quỳ bên con rồng đ
. Thăng vỗ tay vào lưng vợ reo lên thích thú:

– Mình ơi! Nó uốn lượn mềm mại, bay bướm, uyển chuyển hình sin. Đúng là rồng đời Lê rồi.

– Vâng. Đình làng mình có từ đời Lê. Em cũng không ngờ quê nội các con có ngôi đình cổ đến như vậy. Mọi lần về quê đều sấp ngửa, vội vàng em chưa ra sân đình lần nào.


– Anh nghĩ, rất có thể góp thêm tư liệu cho công trình nghiên cứu của em cũng nên.

Hòa nhoài người bò lên thân con rồng đá. Chị áp sát cặp kính cận dày cộp vào từng nét chạm sâu, từng đường uốn lượn của các hoạ tiết trên mặt, lưng và bụng rồng. Hồi lâu chị ngẩng lên nhìn Thăng say sưa giải thích cho anh ý nghĩa từng hoạ tiết. Thăng nghe vợ như uống từng lời. Anh bồi hôi xúc động, thầm cảm phục Hoà. Cuộc sống quanh anh có bao cái đẹp, cái quý giá mà anh hờ hững hoặc chưa chịu khám phá, cảm nhận được nó. Anh nghĩ vậy và cảm thấy yêu đời hơn, gắn bó với làng quê nghèo khó, với những con người quanh năm lam lũ mà rất hồn nhiên, không màng danh lợi, không bon chen đấu đá, tranh cướp quyền lực. Chợt anh nhìn thấy bóng Tươi chống nạng phăm phăm đi tới, sau lưng Tươi là Thảo là mấy đứa trẻ nhỏ trong làng.

– Thăng về đấy phỏng? – Tươi hỏi như quát.

– Sao biết vợ chồng mình về mà ra đón?


– Đón điếc cóc khô gì. Mình nghe trẻ con trong làng kháo nhau có hai ông bà lịch sự ngoài Hà nội, mỗi người đeo hai đít chai dày cộp, đang ở ngoài sân đình xem con rồng đá nên đoán ngay ra vợ chồng ông thôi mà. Ngọn gió lành nào đưa ông bà về quê đẩy, hử?


– Nhớ thì về chứ gió lành, gió dữ gì…

Thăng đẩy nhẹ vợ về phía Thảo. Hai người đàn bà thẽ thọt chào nhau, làm thân rất nhanh và rủ rỉ tâm sự. Tươi vẫn nói oang oang như sân đình chỉ có anh và Thăng.

– Ông là chúa tệ, làm quan rồi, giàu sang rồi chẳng thèm ngó ngàng hỏi đến bạn bè.


– Bận tối mũi tối mắt, ông và các bạn bè ở quê tha cho mình.


– Bận… Bận… Bận cái nỗi gì? Có mà bận đỡ đòn giữ ghế. Cái tạng ông thật thà như đếm, chống đỡ làm sao cho được bọn tiểu nhân mẹo vặt đầy người. Bị chúng nó cho lộn tùng phèo rồi phỏng?


– Thế ra ông biết hết mọi chuyện? –Thăng ngỡ ngàng hỏi lại.


– Đừng khinh thằng bạn lính què, chăn vịt ở xó quê nhá. Chuyện to chuỵên nhỏ của bạn bè ngoài Hà Nội cũng không lọt qua lỗ tai, con mắt của mình. Mà thôi, vứt quách ba cái chuyện ấy cho nó nhẹ lòng. Ông và Hoà từ nãy ngắm nghía con rồng đá đố biết có gì hay không?… Đám trí thức thị thành các vị không rành rõ chuyện nay bằng cánh nhà quê ấm ớ như mình đâu. Này nhé! Các con rồng thiêng ở đâu mình không biết, chỉ thấy nó dù làm bằng gỗ, bằng đồng, bằng đá, hay bằng vàng đi nữa mà đặt xa cách với con người là vứt ! Nếu nó không mốc meo, mối mọt thì cũng nhện chăng, bụi bám rồi khuất chìm dưới đáy bể thời gian. Cứ như con rồng đá đình làng ta lại hoá hay. Bao nhiêu thế hệ mẫu giáo xa xưa đến lớp mụ Thảo nhà mình và bây giờ là lớp con, lớp cháu đã nối tiếp nhau, áo quần nhếch nhác, leo lên tụt xuống nên cái lưng rồng mời nhẵn bóng, sáng loáng. Chỉ cần nhìn xuống chân, xuống bụng con rồng đá khắc thấy chỗ nào các thằng cu, con hĩm ít gí chim,chạm bướm tới là rêu mốc đã bám ngay rồi…

Tươi nói say sưa, giọng choang choang như chuông không cần e dè, kiêng nể. Có lúc cao hứng, anh gõ chiếc nạng cạch cạch xuống sân đình. Hoà liếc nhìn sang chồng. Chị mừng vì chưa thấy bao giờ anh hồn nhiên, vui vẻ như vậy. Cái chất nhà quê thật thà, nói nhanh, nói to của Tươi như lây sang người Thăng. Họ vung tay, múa chân, nói cười ngả ngớn, tự do. Cái tự do không dễ tìm được ở các hội nghi trang nghiêm giả tạo, nói lời vay mượn mà Thăng và chị vẫn từng miễn cưỡng tham dự đã nhiều năm. Nó giá trị chẳng bằng nửa lời của Tươi vừa nói về rồng chăng?…Chị xúc động ngả đầu vào vai Thảo ngắm nhìn hai người đàn ông thao thao, bất tận những câu chuyện mà họ dành cất trong kho kỷ niệm từ thời tám hoánh.

Nắng trưa đã lên tròn bóng. Mặt nước ao đình lăn tăn gợn sóng theo nhịp khoả chân của các cô thôn nữ đi làm đồng về. Lòng Hòa thầm reo: Ôi quê hương, con cám ơn ngườI ! Nếu biết thế này, con đã đưa Thăng về với người từ hôm đầu xảy ra câu chuỵên bầu bán ở viện của anh…

Vũ Ngọc Tiến
Nguồn : http://www.vantuyet.net

————————————————————————————–

Và đọc xem bài nầy nữa.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2009/03/090305_tranmanhhao_macngon.shtml

——————————————————————————————-

Tại sao truyện ngắn trên bị cấm, truyện bị tịch thu, tổng biên tập và chủ nhiệm nhà xuất bản bị đình chỉ công tác và đóng cửa nhà xuất bản Đà Nẵng.

Trong khi ấy cuốn Ma Chiến Hữu được tụ do phổ biến? Trần Mạnh Hảo phân tích về tác phẩm Ma Chiền Hữu?

Bạn thử comment xem tại sao 1 truyện ngắn như vậy mà vì “chạm nọc” nên bị thu hồi, còn một cuốn sách dày ngợi ca TQ lên tới mây trong việc xua quân đánh VN năm 1979 thì được khuyến khích cho xuất bản?

4 phản hồi to “Entry for March 06, 2009”

  1. Phương Nguyên said

    Dạo ny sao c người thch “lấy ngy” qu heng!

  2. TranHoang said

    ha ha. Hng độc l mnh phải giấu kỹ, để khuất một cht mới biết ai l người biết cch thưởng ngoạn. 🙂

  3. Phương Nguyên said

    Ci vụ truyện Rồng đ ny bị thu hồi xo ln lu rồi. Hồi mới xảy ra PN cũng c tm đọc truyện ny, m khng hiểu tại sao người ta cấm, khng biết ai “c tịch” chỗ no m “rục rịch” vậy nữa.

    Thi th đon vậy, chắc l truyện c chỗ tả sự thn mật của hai vợ chồng, chắc l xm phạm thuần phong mỹ tục rồi!!!

    Ni vụ thuần phong mỹ tục mới nhớ, mấy qup xai ni chiện chnh trị th bị chặn ln chặn xuống cn mấy qup xai xếch xiếc cứ v tư thoải mi ra v! Vậy nn rất mệt khi phải leo tro hng chuyện quốc sự, rồi lại cn lo canh me con ci khng đi bậy bạ v mấy trang qup đen, khổ g đu khổ!

  4. TranHoang said

    Truyện nầy chỉ c 3 đoạn m chỉ như sau

    “- Đừng khinh thằng bạn lnh qu, chăn vịt ở x qu nh. Chuyện to chuỵn nhỏ của bạn b ngoi H Nội cũng khng lọt qua lỗ tai, con mắt của mnh. M thi, vứt quch ba ci chuyện ấy cho n nhẹ lng. ng v Ho từ ny ngắm ngha con rồng đ đố biết c g hay khng?… Đm tr thức thị thnh cc vị khng rnh r chuyện nay bằng cnh nh qu ấm ớ như mnh đu. Ny nh! Cc con rồng thing ở đu mnh khng biết, chỉ thấy n d lm bằng gỗ, bằng đồng, bằng đ, hay bằng vng đi nữa m đặt xa cch với con người l vứt ! Nếu n khng mốc meo, mối mọt th cũng nhện chăng, bụi bm rồi khuất chm dưới đy bể thời gian. Cứ như con rồng đ đnh lng ta lại ho hay. Bao nhiu thế hệ mẫu gio xa xưa đến lớp mụ Thảo nh mnh v by giờ l lớp con, lớp chu đ nối tiếp nhau, o quần nhếch nhc, leo ln tụt xuống nn ci lưng rồng mời nhẵn bng, sng long. Chỉ cần nhn xuống chn, xuống bụng con rồng đ khắc thấy chỗ no cc thằng cu, con hĩm t g chim,chạm bướm tới l ru mốc đ bm ngay rồi…

    …Ci tự do khng dễ tm được ở cc hội nghi trang nghim giả tạo, ni lời vay mượn m Thăng v chị vẫn từng miễn cưỡng tham dự đ nhiều năm. N gi trị chẳng bằng nửa lời của Tươi vừa ni về rồng chăng?…

    …i qu hương, con cm ơn ngườI ! Nếu biết thế ny, con đ đưa Thăng về với người từ hm đầu xảy ra cu chuỵn bầu bn ở viện của anh…”

    Chỉ c bọn kia c tật, nn giật mnh chứ người bnh thường đọc vo chỉ thấy đy l truyện ngắn v chẳng c g đng ch . Nếu c muốn diễn nghĩa ra th truyện nầy: khuyn những người trong bộ my, nn từ bỏ hội kn, trở về với đời sống thật sự của dn tộc. Sống với hội kn tựa như sống với sự ru mốc v khng người dn no thm bước đến gần…d đấy l rồng vng ( ni tượng …trong cha), rồng nhựa(hội kn ở thnh phố), rồng đ (hội kn ở x), rồng gỗ (quận), rồng lm bằng đồng ( ni cc nhn vật trong hội kn by giờ ai ai cn sống cũng tự đc tượng mnh, để trong nh, trong phng khch như vụ hnh ảnh chụp trong nh của LKP)

    TH đon chỉ c bấy nhiu thi, nhưng đ l sự thật trn thực tế, tc giả thấy sao viết vậy.
    cũng mấy ai hiểu v so ra truyện nầy cũng đu c bằng nhiều truyện đ xuất bản trước kia. C thể do ganh tị, th hiềm, chọt nhau v đấu đ nhau đ lu, truyện nầy chỉ l giọt nước cuối cng lm nước trn ra khỏi ly.

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: