Trần Hoàng Blog

  • Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tháng Ba 2009
    C H B T N S B
    1234567
    891011121314
    15161718192021
    22232425262728
    293031  
  • Bài viết mới

Entry for March 04, 2009

Posted by hoangtran204 trên 04/03/2009

Tình hình thất nghiệp của Mỹ lên tới 7,6- 10% tùy tiểu bang. Có 681.000 người bị cho nghĩ việc vào tháng 12- 2008; thêm 655.000 người bị hãng cho nghĩ việc vào tháng 1/ 2009; và 651.000 người bị nghĩ việc vào tháng 2. Tổng cộng có gần 2 triệu người thất nghiệp trong 3 tháng qua. Trong suốt 14 tháng qua, kể từ tháng 12/ 2007, đã có 4,5 triệu người thất nghiệp.

Cọng với con số thất nghiệp cũ là 4,5% thì tổng số người thất nghiệp khoảng 12 triệu người. Nhưng quốc gia vẫn ổn định. Hóa ra là nhờ chính sách của chính phủ quá hay, bộ luật lao động của họ quá chặt chẻ, thuế má của chính phủ áp đặt vào các công ty trong nước và các công ty nước ngoài đóng trên địa bàn của nước nầy rất rõ ràng, theo đúng luật pháp do quốc hội thông qua, nên tất cả thuế đều không bao giờ bị thất thoát. Và thuế của người dân đóng góp cho chính phủ để điều hành và bảo vệ quyền lợi cho họ cũng được giữ gìn cẩn thận.

Kết quả, những người thất nghiệp được lãnh 70% số tiền lương so với lương đi làm, và được lãnh 12 tháng. Lãnh hết 6 tháng nầy thì cứ báo cáo và lãnh 6 tháng kế tiệp.

Người thất nghiệp có thể lên mạng internet ở nhà, hoặc đến thư viện địa phương để xử dụng internet free; hoặc các thư gởi về từ sở thất nghiệp và cứ theo lời hướng dẫn điền vào, dán tem gởi đi cũng được, hoặc ra ngoài văn phòng thất nghiệp địa phương có người nói đúng thứ tiếng của mình giúp đỡ việc điền đơn.

TH có 4 người VN quen biết bị thất nghiệp. TH tự nguyện giúp 3 người trong số họ việc điền đơn lãnh tiền thất nghiệp. Thủ tục rất đơn giản và chỉ cần ngồi ở nhà làm cũng được. (Nếu ai không có computer, ra thư viện địa phương và vào internet free để xử dụng. nếu ai không biết computer, lên sở thất nghiệp trong quận điền đơn, có người nói luôn ngôn ngữ của sắc tộc của bạn để hướng dẫn.)

Trước hết, là đăng ký thất nghiệp. Việc nầy chỉ cần lên một website của sở thất nghiệp tiểu bang, điền 7-8 mục. Bao gồm điền tên họ, ngày sinh, địa chỉ,số xã hội, chỗ làm việc, ngày bị thất nghiệp, muốn nhận tiền gởi qua thư hay là gởi thắng vào trương mục ngân hàng của mình (điền số trương mục của mình và tên ngân hàng vào) là xong; và phần họ, tên, …nếu gởi đi đầy đủ hết thì sẽ nhận được một password (nếu thiếu phần nào, thì màn hình báo cho biết để điền vô cho đủ). Thế là việc đang ký hoàn tất. Rất nhanh và gọn, chỉ mất 7-10 phút là xong.

Chừng 3-4 ngày sau ( khoảng 1 tuần sau ngày bị thất nghiệp) người thất nghiệp sẽ cần làm thêm một thủ tục nhỏ khác là trả lời 5 câu hỏi theo qui định trước khi được lãnh tiền. Trở lại website của sở thất nghiệp (nếu quên tên thì vào google gõ chữ unemployment compensation), điền số xã hội vào, điền pasword vào, trả lời 5 câu hỏi No, No, No, No, Yes (đúng thứ tự ấy:). Mất chừng 4-6 phút.

Và sau cùng, chờ chừng 1-2 ngày sau, vào lại website ấy một lần thứ 3 để kiểm soát tiền đã vào ngân hàng của mình chưa; số tiền người thất nghiệp được lãnh bằng với 70% số tiền lương hàng tuần lúc còn đi làm; nếu tiền gởi về bằng check, thì ta cũng nhìn thấy thư check đã được gởi đi ngày nào.

Tóm lại, tổng cộng chừng 10-14 ngày sau, tính từ ngày bị thất nghiệp, thì người công nhân sẽ nhận được tiền phúc lợi thất nghiệp. 3 người VN mà TH giúp thì đã đi về VN thăm gia đình mấy ngày rồi. Còn một người thì ở nhà đi câu cá. Khỏe re.

Cứ mỗi hai tuần, vào website điền trả lời 5 câu hỏi, (câu trả lời của 5 câu hỏi nầy là no, no, no, no, yes) 1 lần, thì ngân phiếu sẽ được sở thất nghiệp gởi về tần nhà 1 lần, giống như lúc đi làm. Sau khi lãnh tiền hết 12 tháng, thì lại được lãnh tiếp. Bảo hiểm sức khỏe của họ vẫn được tiếp tục giống như khi đi làm.

Điều đặc biệt là đơn thất nghiệp không có các chữ xin, cho, và TH tìm đỏ con mắt mà không thấy chữ Cọng Hòa Xã nghĩa Hoa Kỳ….Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc…ở đâu hết nên có phần hơi bực bội, làm như thiếu thốn cái gì đó nên đâm ra không vui 🙂

Tóm lại, nhìn luật pháp của Mỹ thấy mà ham. Người dân lúc thất nghiệp vẫn được bảo vệ quyền lợi. Chủ hảng cho công nhân thất nghiệp là phải đóng góp tiền vào quỹ thất nghiệp của sơ lao động địa phương, để sở lao động lấy tiền ấy + thêm với tiền quỹ bảo hiểm thất nghiệp mà khi còn đi làm việc công nhân trích ra đóng góp. Hai món tiền ấy hợp lại trở thành lương thất nghiệp cho người công nhân.

Tất cả việc chuyển đổi tiền bạc, như hãng nộp tiền bạc vào quỷ thất nghiệp, sở thất nghiệp trả tiền thất nghiệp cho người công nhận… đều diễn ra trên hệ thống computer của ngân hàng; giữa ngân hàng mà chủ công ty nào đó có trương mục ký thác tiền bạc, và một tài khoản của quỷ thuộc lao động do sở lao động của chính phủ tiểu bang quản trị.

Hệ thống tài chánh chuyển tiền bằng điện tử, thủ tục giấy tờ biên nhận, người lãnh tiền, người giao tiền, đều nằm trên computer có bản lưu, nên nhân viên chánh phủ chỉ có làm việc giấy tờ, chẳng ai đụng chạm trực tiếp với tiền, nên chuyện tham nhũng ăn cắp tiền bạc là không thể xẩy ra được.

Nạn thất nghiệp tuy diễn ra mạnh mẻ, từ 4,5% năm ngoái, nay đã gia tăng lên 9-10,2%, số đơn thất nghiệp trong các tháng qua là 5,1 triệu đơn, một số lượng người rất lớn, nhưng dân chúng xem ra vẫn sống đàng hoàng, không ai phải thiếu thốn thực phẩm. Báo chí đăng tài là từ nay người ta sẽ phải tiết kiệm, giảm bớt ăn nhà hàng, giảm bớt việc mua sắm áo quần, giày dép, tiếp tục dùng đồ cũ 2, 3 năm nay thay vì dụt bỏ mua truyền hình mới, computer mới…

Điều đặc biệt là các báo, đài truyền hình đưa tin cho biết, trong tháng 1/ 2009, mỗi ngày, có gần 9000 căn nhà bị ngân hàng tịch thu vì chủ nhà không trả nổi tiền mua trả góp hàng tháng. Tuy vậy, những người bỏ nhà lại cảm thấy sung sướng vì từ nay đỡ lo lắng, chỉ cần thuê căn nhà hoặc căn hộ khác nhỏ hơn, nhưng giá rẻ hơn; chỉ việc trả tiền thuê hàng tháng bằng chừng 1/2 hay 1/3 số tiền mà họ phải trả góp khi còn ở lại trong căn nhà mới trước đây.

Luật pháp vững mạnh và được chính phủ tôn trọng, được người dân chấp hành, nên quyền lợi của người dân được bảo vệ, xã hội không loạn lạc, an ninh trật tự rất vững chắc. Người dân cứ việc làm những gì mà luật pháp không cấm đoán, và dĩ nhiên làm những
gì mà luật pháp được viết ra.

Mặc dầu tình hình khủng hoảng kinh tế rất xấu, nhưng nhiều công trình cầu cống đường sá vẫn tiếp tục được xây dựng theo đúng kế hoạch; nhiều trường đại học y khoa vẫn đang tiếp tục xây dựng thêm. Từ năm 2000 cho đến nay, có thêm 10 trường đại học y khoa đã được khánh thành. Các đại học trong số hơn 4500 đại học tiếp tục mở rộng, mua thêm đất đai và xây thêm cao ốc dùng làm phòng học và thí nghiệm. Các trẻ em từ lớp mẫu giáo đến lớp 12 đều được ăn sáng, ăn trưa ở trường rất đầy đủ mà không phải trả tiền. Đặc biệt, gia đình nào có lương cao, thì cha mẹ phải đóng tiền ăn cho con khoảng 1 đô mỗi buổi ăn và bắt buộc phải đóng.

Trong lúc nầy, tất cả sản phẩm của người nông dân và ngư dân làm ra, nếu không thích bán cho tư nhân tiêu thụ trên thị trường tự do (giá bán cao hơn), đều được chính phủ mua lại với giá cao hơn giá thành từ 20-30% và đem viện trợ cho các nước nghèo khác, hoặc xuất cảng bán ra cho các nước khác. Giá bán các sản phẩm của người nông dân luôn là giá có lợi, và cao hơn giá thành > 20-30% để khích lệ họ năm tới trồng trọt làm ăn tiếp. Các ngành đánh bắt cá, tôm đều được tiêu thụ trong nước vì nhu cầu quá lớn, nên ngư dân bán ra với giá cả rất có lợi nhuận cao hơn là làm nông nghiệp.

Nhìn lại giới công nhân và nông dân ở VN thấy mà tủi và thương cho họ. Khi chưa chiếm được miền Nam, thì lãnh tụ nói láo đủ cách để người nông dân tham gia bộ đội, mục đích chính là lừa bộ đội đi ra chiến trường và chết thay cho các lãnh tụ. Đánh 10 trận mà thua cả 10 cũng quyết thí quân, chỉ cầu mong sao cho thắng 1 trận cuối cùng. Khi chiếm được mục đích rồi thì phủi tay, cho bộ đội xuất ngũ về nhà tự đi kiếm việc làm, sống lây lất. Thương binh được tiền đủ mua gạo ăn và sống quanh quẩn ở làng mạc.

Trong khi ấy thì các lãnh tụ của VN thật sự là nhóm ăn bám, sống trên đầu cổ của người dân, đặt ra tiêu chuẩn chức vụ nào có quyền có xe hơi, có tài xế…đặt tiêu chuẩn chức vụ nầy nầy nọ để tự xây nhà cho nhau, ban phát đất đai cho nhau, giành nhau và tịch thu đất đai của người nông dân, rồi bán lại với giá cao gấp 1000-100.000 lần giá tiền bù lỗ cho người nông dân.

Tiền lương cán bộ giả vờ đăng lên báo nhìn vao ai cũng thấy rất thấp, lương thủ tướng, bộ trưởng chỉ hơn người công nhân chừng 2, 3 lần. Nhưng trên thực tế (báo chí không bao giờ đăng) tiền lương ấy là chưa có kèm theo đủ 5-7 loại phụ cấp còn cao hơn lương thực tế 4-5 lần.

Tiền lương chỉ là chuyện nhỏ, tiền móc ngoặc, tiền kiếm được từ tham nhũng, từ việc ký kết hợp đồng làm ăn với ngoại quốc, tiền đút lót… thì chui vào túi riêng. Tiền bán dầu hỏa và tài nguyên quốc gia thì được bí mật chia nhau chuyển ra nước ngoài cho con cháu đi du học nắm giữ. Tiền mượn nợ với các ngân hàng WB< ADB, IMF thì ăn chặn 15-20% trước khi công trình được thực hiện. Phổ biến và dễ thấy nhất mà ít ai để ý nhất là in tiền đồng VN và đổi lấy tiền nước ngoài rồi chia nhau. Chỉ cần nhìn hối suất tiền đô năm 1980 là 1 đô la Mỹ = 16 đồng VN. 29 năm sau, năm 2009, 1 đô la Mỹ = 18.000 đồng VN. (nhìn xem Nam Hàn phát triển nhờ nước ngoài đầu tư trong suốt 40 năm qua, nhưng hối suất của họ so với đồng đô là Mỹ là rất ổn định 1 đô Mỹ = 1510 tiền Nam Hàn trong suốt mấy chục năm qua)

Công nhân VN hiện nay bị thất nghiệp phải trở về nhà sinh sống với cha mẹ. Họ không được lãnh tiền thất nghiệp vì đơn giản là chủ hảng ngoại quốc có đóng thuế, nhưng chính phủ VN giữ tiền lại hết và không phát lại cho công nhân khi họ bị thất nghiệp. Hoặc, nhà nước đồng ý cho chủ hảng ngoại quốc miễn đóng loại thuế nầy, đổi lại, nhà nước được nhận tiền biếu xén riêng của chủ hãng. Đó chính là lý do vì sao cùng là công nhân, cùng bị thất nghiệp, nhưng ở VN thì công nhân không lãnh được tiền trợ cấp thất nghiệp, trong khi công nhân “các nước tư bản gĩãy chết” nhận lãnh phúc lợi thất nghiệp hàng tuần và kéo dài cả năm hoặc 18 tháng.

5 phản hồi tới “Entry for March 04, 2009”

  1. Phương Nguyên said

    So snh lm chi nước Mỹ với nước mnh cho thm tủi. Giờ mnh thua họ chắc cũng vi trăm năm i.

  2. Tran N said

    MỘt sự thật đau lng, khi ni về tnh hnh bi đt hiện tại, bo ch cứ thổi phồng về sự tụt dốc của kinh tế Mỹ lm như Mỹ sắp tn đến nơi, mục đch để bo chữa cho hiện tại: Mỹ cn như thế huống chi ta, đng l dối tr khủng khiếp

  3. TranHoang said

    Tran N: Nhiều người VN ni rằng: Bo ch VN chỉ l một nền bo ch bị “thuần ha”. Chữ thuần ha ở đy qu hay.

    Chỉ c một số nhỏ cc nh bo VN l cn giữ lng tự trọng, một số khc thi chỉ lm việc để đổi lấy lương tiền; Nhm người đang tuyn truyền theo chỉ thị th khng đủ kiến thức v kinh nghiệm sống để tm hiểu một sự việc cho đến nơi đến chốn. Họ khng đủ khả năng để tm hiểu một cng nhn ở nước ngoi bị thất nghiệp th lm sao m sống? Họ khng đủ khả năng để viết một phng sự về người thất nghiệp ở VN v người thất nghiệp ở Mỹ, chỉ cần đưa ln cc sự kiện v khng cần ph bnh…

    Họ biết rằng nếu bỏ cng việc viết bo ra, th họ khng c cch g kiếm được một việc khc đẻ sống nổi trong x hội VN hiện nay. V thế, họ chọn cch tuyn truyền những sự dối tr.

    Thực tế những người bị thất nghiệp ở Mỹ v Chu u hng ngy đang uống bia, coi truyền hnh, đi du lịch, vui vẻ đi chơi đy đ. Họ an long chờ chnh phủ cng giới doanh nghiệp điều chnh lại tnh trạng kh khăn trong một thời gian hạn định no đ 2-3 năm (I hope so) để kiếm việc lm trở lại.

    Cn người thất nghiệp ở VN hiện nay ra sao? Họ c được lnh tiền thất nghiệp khng? Lnh được bao nhiu tiền? lnh bao nhiu thng? Hiện nay họ đang lm g? ở đu? c thực phẩm để ăn uống khng? c đi du lịch thăm bạn b khng? …

    Từ 1986 đến nay, kinh tế VN c g thay đổi khng? Hay CP chỉ c đi mượn tiền tiu xi v lm dự n nầy nọ để c cơ hội ăn chận trước 10-20% dự n.

    Cả nền cng nghiệp xy dựng 34 năm qua m khng sản xuất được một con tn xe hay một sợi dy sn xe đạp, khoang ni tới dy xich xe gắn my. Thực tế l nền cng nghiệp VN hay cc hng xưởng hiện nay l ci tuộc nơ vt vặn cc định ốc, ci kềm để vặn cc con tn hay rp đồ gia cng, v ci my may, hộp keo để dn giy. Chấm hết. Tất cả x nghiệp ở VN l x nghiệp gia cng, khng phải l x nghiệp sản xuất.

    Tm lại, tnh trạng thất nghiệp giữa người Cng nhn VN v người Cng nhn ở Mỹ v cc nước u Chu hon ton khc nhau. Sự khc nhau ấy l v: giữa một nước c luật php được tn trọng v được chnh quyền v người dn cng tun theo, so với một nước VN m nơi ấy bn thn của tất cả cc nhn vin trong chnh quyền đều khng tun thủ luật php. Khng c luật lao động nhằm bắt người chủ phải trả tiền thất nghiệp cho cng nhn; hoặc l số tiền nầy cc chủ hảng đ trả dưới hnh thức thuế, nhưng chnh phủ đ ăn chận v tham nhũng đ lấy hết.

  4. TranHoang said

    PN: So snh để nng cao dn tr của người cng nhn trong nước mnh, để họ tự đi quyền lợi chứ 🙂

  5. Tran N said

    C mấy ai coi INTERNET, c mấy ai trăn trở trước sự hưng vong của đất nước ny, lớp trẻ ư, teen ư? chỉ cần nghe nhạc, xem Tivi, Gameshow, phim ảnh Việt Nam mới thấy những nhố nhăng rc rưởi của lớp trẻ Việt Nam, từ lu em khng coi truyền thng Việt NAm, phim ảnh, nhạc trẻ Việt Nam nửa, chỉ coi HBO, star movie, những phim coi xong cn đọng lại trong lng một ci g đ, coi phim Việt Nam, coi 1/10 phim muốn đập lun ci TV

Bạn cứ phịa ra một email hoặc tên nào đó để viết ý kiến. Comment của tất cả các bạn đọc sẽ được hiện ra.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

 
%d bloggers like this: