Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Hai 7th, 2009

Entry for February 07, 2009

Posted by hoangtran204 trên 07/02/2009

Hình ảnh rộng của thành phố Saigon

Mời các bạn xem các hình ảnh của nhiếp ảnh viên Nick Út (Huỳnh Công Út) của hãng tin Associated Press (AP) chụp 2 tấm hình dưới đây tại cùng một điểm chụp, hình 1 chụp 1972 và hình 2 chụp năm 2000, cách nhau 28 năm.

Hình 1: Saigon, tháng 11 năm 1972

Hình 2: SaiGon, tháng 4 năm 2000.

Sự thay đổi lớn nhất giữa hình 1 và hình 2:
1./Những tòa nhà nhiều tầng mọc lên ở chân trời, nơi mà trước kia chỉ có những cái đỉnh tháp của nhà thờ Đức Bà nhô lên.
2./Trên đỉnh của tòa nhà Eden, tâm điểm của hình, một bức chân dung của ông Hồ Chí Minh đã thế chỗ một bảng quãng cáo dành cho Pan Am, tên hãng máy bay (cũng cùng trên tòa nhà nầy, phía trái là dấu Sanyo đã bị lấy ra rồi, nhưng phần khung viền bên ngoài của chữ Sanyo vẫn còn đó).
3./Nhà Hát Lớn, bên tay phải của hình 2, phô bày tuổi của tòa nhà năm 1972, nay Nhà hát Lớn đang được phục hồi. Cả hai hình ảnh nầy được chụp đứng trên cánh (chái nhà) của Khách Sạn Caravelle

*Các bạn nhận xét có gì khác nhau giữa 2 bức hình không? Đường phố, xe cộ trên đường phố, các tòa nhà…

*Chú ý: con đường chạy từ trái qua phải là đường Lê Lợi (hướng 10 giờ – 4 giờ); con đường chạy từ trên xuống dưới là đường Tự Do (hướng 1 giờ-7 giờ) nay gọi là đường Đồng Khởi.

    ——————————————————–

Hình 3

    Hình 4

Những hình ảnh nầy làm chỗ dựa cho một tác phẩm lãng mạn. Cách đây gần 50 năm, ông Grahma Green đã viết cuốn tiểu thuyết Người Mỹ Trầm Lặng, một tác phẩm mà tình tiết xếp đặt ở Saigon. Trong tác phẩm nầy, một nhân viên tình báo Mỹ được tìm thấy đã chết. “Ông ta ở trong nước, dưới cầu Dakao,” Green đã viết thế. Tác phẩm nầy đã tiên đoán về một cơn bão đang tiến đến gần ( ý nói chiến tranh Việt Nam).

Nick Út đã chụp Hình Cầu Sắt Dakao năm 1972 (hình 3) và chụp lại khu vực nầy tháng 4 năm 2000. Các người đạp xe xích lô vẫn còn đang gọi nó là Cầu Sắt, mặc dầu việc tái xây dựng sau chiến tranh đã thay thế sắt bằng bê tông. 2 tấm hình nầy được chụp với những vị trí hơi khác biệt nhau một tí. Mũi tên trên hình 2 chỉ cho thấy cùng một khu nhà. Cây cầu cùng ở phía trái trong 2 bức hình.

    —————————————————

Các comment dưới đây được các tấm hình trên làm minh họa là hợp quá đi mất.
Nghĩ vậy nên TH post lên đây cho bà con đọc để luyện tập tính phản biện (critical thinking 🙂
Trích từ một comment của bác Baphihailua 🙂

“Bản thân những thành viên Hai Lúa club toàn bộ được sinh ra sau 1975, sống trong “mái trường xã hội chủ nghĩa”, gia đình cách mạng “đầy mình”, hoạt động đoàn đội không thua đồng chí nào trên MB. Và Hai Lúa club rất tự hào vì mình nói được những gì mình nghĩ (phải nói một phần là nhờ ẩn danh), làm được những gì mình thấy đúng. Trước là cho bản thân gia đình, sau là cho những người xung quanh.

Những cô chú trong gia đình của Hai Lúa club đều là những cán bộ “gộc”, vào ra khám Chí Hòa, Côn Đảo vì một lý tưởng cao đẹp, có người còn thờ bác Hồ kính yêu hơn thờ Cha Mẹ mình. Vậy mà bây giờ họ còn hiểu được sự thối nát của giới lãnh đạo và cán bộ nhà nước. Không lẽ họ là những người vì hận thù và đui mù? Nói thiệt, nhờ họ mà Hai Lúa có được những tư liệu quý báu và hiểu nhiều hơn về những tuyên truyền của đcs. Hai Lúa đọc được một câu rất hay “Phản động là gì? Là làm những gì đảng nói và nói những gì đảng làm”

Sau 34 năm, không những tiếng nói của người dân trong nước bị hạn chế, ngay cả sinh viên du học sang nước ngoài đều bị làm “công tác tư tưởng”. Hạnh phúc thay cho người nào sớm tìm được tiếng nói của riêng mình.

……

(Baphihailua) “Tôi hỏi mà chẳng có nhà cách mạng lão thành nào trả lời nổi.

1) “Trên thế giới có thằng nào nghèo mạt rệp mà đòi đi giải phóng cho một thằng văn minh giàu có. Sau khi gp rồi thì cả 2 thằng cùng ăn…bo bo”

2) “Trên tg có thằng nào dốt mà đòi đi gp và cải tạo thằng thông minh không”

3) “Trên tg có thằng nào quê mùa mà đòi gp và chỉnh sửa lại phong cách của một thằng văn minh không?” Chắc ông còn nhớ mấy cái vụ i ngắn y dài, hoặc cấm áo dài. Cũng nhờ ơn trời mà có thay đổi chứ không bây giờ mấy em nó vẫn còn mang dép và đội nón cối làm thời trang.

4) Cập nhật thêm thông tin. Vừa rồi ông đại sứ Việt Nam bên Canada tới trường đại học Guelph University và phát biểu nghe muốn té giếng “Nếu quý vị đến VN vào thời 70, 80 thì thấy toàn xe đạp. Bây giờ nếu quý vị đến VN thì sẽ thấy toàn xe…gắn máy”. Má ơi, ở dưới hội trường người ta tưởng VN chạy Harley Davidson. Cả nước VN gần 30 năm trời chỉ mong có được lên từ xe đạp tới gắn máy thôi sao? Mà ông này nói rất là hùng hồn, nghe giống như một thành tích vĩ đại lắm.

Nhờ ông này mà Hai Lúa ra thêm một câu “Có thằng nào đi xe đạp mà đòi giải phóng thằng đi xe gắn máy và xe hơi không (hình 1)? Sau khi giải phóng rồi thì 2 thằng cùng nhau đi xe đạp (hình 2). Để rồi sau 30 năm thằng k
ia khoe là đã đưa được mọi người lên xe gắn máy” (Hình 4 🙂

Nói thiệt nha, mỗi lần cứ nghe cái kiểu lý luận của mấy bác lão thành MB nói rằng kinh tế miền Nam ngày xưa là do Mỹ nuôi, người VN lệ thuộc rồi blabla nghe chán bỏ xừ. Mấy bác đó một là dek biết gì, hai là làm cái loa mà kêu không hay tí nào.

Thử nhìn lại VN ngày nay, mỗi năm “ăn” ODA cả 4-5 tỉ, nhận kiều hối của kiều bào yêu nước gởi về giúp thân nhân cả 5-8 tỉ, nợ như chồm hổm (32 tỉ đô la, theo World Bank báo cáo là VN tổng số nợ của VN tính đến cuối năm 2008 là 40% của GDP-TH), đào dầu lên xài gần hết, bây giờ chơi qua tới quặng mỏ mà ông đại sứ khoe là “bây giờ VN toàn xe gắn máy”.

Rồi sang tới chuyện lý luận về việc phải dành “độc lập” tự chủ. Đó là cái khẩu hiệu tuyên truyền (nhưng khá thành công khi vẫn còn nhiều “lão thành” lên đây hô). So sánh nhẹ nhàng. Hàn Quốc và Nhật Bản, tính luôn Đài Loan là 3 “đại ca” hùng mạnh nhất châu Á. Đại ca nào cũng hợp tác với anh cả Hoa Kỳ. Quân đội Hoa Kỳ đi ra đi vào tự do thoải mái mà dân họ phải è cổ ra nuôi. Ngày trước thì chắc các bác bảo rằng 3 thằng này lệ thuộc Mỹ, ăn bám Mỹ…Chưa nói thêm về Singapore và Thái Lan với những hiệp ước ràng buộc với Hoa Kỳ về quân sự và kinh tế. Ngoài ra còn HongKong ăn bám Anh Quốc cả gần 100 năm. Rất may cho họ là không có ai vào giải phóng. Nếu không thì…chết chắc.

Ngày trước dân miền Nam đi ra nước ngoài danh chánh ngôn thuận, ngẩng cao đầu. Ngày nay dân VN phải bôn ba xứ người làm cô dâu cho trăm họ. Nếu ai đọc cái post gần đây của tôi thì có câu của bà hội trưởng hội liên hiệp phụ nữ dặn thêm mấy cô dâu là “phải phát huy tinh thần chịu khó chịu thương của người phụ nữ VN”. Bà này sao không nói thẳng ra là tinh thần “nô lệ”. Độc lập ư? Biểu tình chống ngoại bang xâm lấn cũng không được, viết blog chống ngoại xâm thì bị cho là phản động, người nước ngoài vào đầu tư để rồi đánh đập công nhân VN, ô nhiễm môi trường, xem mặt các cô dâu xếp hàng…

Nếu chọn giữa những quốc gia “ăn bám” thịnh vượng, tiếng nói người dân được coi trọng, kinh tế hùng mạnh, quân sự tối tân vừa nêu trên (Nhật, Nam Han, Đài Loan) và một quốc gia độc lập với hàng ngàn cô dâu nơi xứ người, (hơn 500 ngàn công nhân VN không có việc làm ở trong nước đang phải đi xuất khẩu lao động và làm lương bằng 1/2 lương của người công nhân bản xứ ở các nước ngoài -TH) hàng triệu người bỏ xứ ra đi và hàng năm phải nhận hàng tỉ đô la viện trợ từ những quốc gia “ăn bám” thì bạn thấy như thế nào.”

    —————————————————

A panorama…then and now

The panoramic image of downtown Saigon above was made in November 1972, the one below in April 2000. The biggest change: Tall buildings sprout from the horizon where before only spires of the Saigon Cathedral rose. Atop the venerable Eden Building, center, a portrait of Ho Chi Minh has replaced a billboard for Pan Am (the Sanyo sign was removed but the outline remains). The City Opera, right, showed its age in 1972. Now it is restored. Both images were made from atop the old wing of the Caravelle Hotel.


Mr. Graham Green and Dakao Bridge

In 1972 (above) and again in April 2000 (below). Trishaw drivers still call it the Iron Bridge, although post-war reconstruction replaced iron with concrete. The two panoramic images were taken from somewhat different locations. The arrows indicate the same building. The bridge is at left in both photographs.

Posted in Uncategorized | Leave a Comment »