Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Hai 1st, 2009

Entry for February 01, 2009

Posted by hoangtran204 trên 01/02/2009

Chết đuối vào dịp Tết:

Rất là xui xẻo

Matt Steing

Ngày 26-1-2009

matt-steinglassMatt Steinglass đã và đang tường thuật tin tức ở Việt Nam cho tờ GlobalPost. Steinglass đã viết về Việt Nam từ năm 2003 và đã phục vụ như là một thông tín viên từ Hà Nội cho Thông Tấn Xã của Đức [DPA] phần tiếng Anh, như là một thông tín viên bán thời gian tại Hà Nội của tờ Boston Globe, và như một nhà báo chuyên bán các bài viết về Việt Nam cho Đài tiếng nói Hoa Kỳ (VOA). Ông cũng đã làm việc tại Tây Phi và Hà Lan, và các bài báo của ông đã được đăng tải trên các báo và tạp chí Washington Post, the Nation, the New York Times Magazine và the New York Times, nơi ông từng viết về một loạt các đề tài về: ngành truyền thông mới ở Amsterdam, Hồi giáo cực đoan ở Nigeria, và công nghiệp điện ảnh ở Nigeria. Được đào tạo kỹ lưỡng trong lĩnh vực truyền thông, ông đã có một bằng tốt nghiệp của Đại học Harvard với một học vị văn học và lịch sử Nga, và ông đang tiếp tục theo đuổi học vị tiến sĩ tại Đại học New York về phương tiện truyền thông tương tác. Steinglass nói được tiếng Anh, Nga, Pháp, Đức và Việt Nam.

Global Post

——————————————————————————————————————————————————————

Chết đuối vào dịp Tết:

Rất là xui xẻo

Matt Steing

Ngày 26-1-2009

Hôm qua, một chuyến đò chở quả tải những người đi mua sắm trong dịp Tết đã lật nhào xuống một con sông ở tỉnh Quảng Bình. Ít nhất 40 người đã chết đuối, hầu hết là đàn bà con gái.

Tôi đọc tin này trên Internet vào chiều qua và đã cố gọi điện cho công an địa phương để có được sự xác nhận và thêm thông tin chi tiết. (Tôi hiện ở Nha Trang cách đó hàng trăm dặm.) Thế nhưng tôi không thể gặp được bất cứ ai qua điện thoại, bởi vì đang là … ngày nghỉ Tết. Thậm chí đặc biệt hơn, đó là buổi chiều ngày đầu tiên của Tết.

Người trợ lý tin tức của tôi, ở tận Hà Nội, đã có may mắn hơn. Anh ta đã xoay xở để gặp được một vài viên chức qua điện thoại vào lúc đêm muộn. Thế nhưng họ đã từ chối nói chuyện hoặc xác nhận bất cứ điều gì bởi vì sẽ cực kỳ xui xẻo nếu như trao đổi về một tai nạn khủng khiếp như vậy vào thời khắc đầu tiên của năm mới. Vào dịp Tết, mọi thứ được cho là phải diễn ra hoàn hảo, để đảm bảo một năm mới giàu có và thuận lợi. Người Việt Nam bắt đầu lên kế hoạch công phu từ đầu chí cuối để đảm bảo rằng người đầu tiên bước vào ngưỡng cửa của ngôi nhà họ phải là ai đó báo trước điềm tốt lành – người nào đó có địa vị cao sang hay giàu có hoặc nếu không thì phải là nhân vật có triển vọng. Nếu bạn trông có vẻ như là một người mua hàng rất được yêu thích, bạn sẽ được giảm giá vì mua mở hàng đầu tiên cho một thương gia vào năm mới.

Tình trạng giao thông tại Việt Nam vào chiều ngày Tết là một phiên bản thu nhỏ của chứng điên loạn vẫn xảy ra bất thường ở Trung Quốc, như thông tín viên Josh Chin của GolbalPost mới đây đã cho biết. Vé tàu hỏa và máy bay được bán hết sạch từ trước khi khởi hành nhiều ngày; thậm chí vé xe buýt có thể cũng khó mà kiếm được, khi dường như mọi dân cư ngụ nơi thành thị trên đất nước này đều giành giật nhau trở về quê quán của họ để thăm viếng mồ mả cha ông và tiếp xúc với cội nguồn qua đại gia đình của mình. Cho nên không ngạc nhiên rằng những tai hoạ giống như vụ chìm đò ở Quảng Bình đã xảy ra như vậy. Nó cũng là một phần của một tỉ lệ chết đuối nói chung là rất cao ở Việt Nam, một đất nước có những con sông chảy siết bắt nguồn từ những rặng núi cao đổ xuống những cánh đồng lúa bằng phẳng tạo nên những dòng nước nguy hiểm, và là nơi nhiều người dân không biết bơi lội. Chết đuối là nguyên nhân hàng đầu dẫn tới những cái chết do tai nạn cho trẻ nhỏ; các số liệu của chính phủ cho thấy 10 trẻ em dưới 15 tuổi chết đuối ở Việt Nam mỗi ngày. (Tuy nhiên theo Tổ chức Y tế Thế giới WHO, thì việc dạy bơi cho trẻ nhỏ lại không nhất thiết là một biện pháp tốt đối với vấn nạn này, khi mà nó chỉ làm cho các em liều lĩnh hơn trước những tình huống sông nước nguy hiểm, và làm cho cha mẹ chúng ít thận trọng hơn.)

Có một vài bài học mang tính thể nghiệm mà mỗi người có thể rút ra. Một là: một phương pháp viện trợ nước ngoài mà ở Việt Nam gọi là “giảm nhẹ tai hoạ,” một trong những tiêu đề ít hấp gợi tò mò nhất đối với một chương trình viện trợ của nước ngoài mà một người nào đó có thể hình dung được. D
ân chúng tại các nước giàu nhắm tới muốn cấp vốn cho những chương trình có tính cách đe doạ nhiều, như dịch bệnh AIDS, hơn là những vấn đề ít gây ấn tượng như “giảm nhẹ tai hoạ.” Nhưng nếu bạn là một đứa trẻ tại Việt Nam, bạn sẽ có nhiều khả năng bị chết đuối hơn là nhiễm HIV. Cho nên có lẽ tốt hơn cả là nếu chúng ta chi nhiều tiền hơn để giúp Việt Nam xây dựng những bức tường chắn [con đê] dọc theo các con sông hay xảy ra ngập lụt, cải tiến việc kiểm tra điều kiện vận tải trên sông nước và huấn luyện cho các đội cứu hộ trên sông, v.v..

Và một điều khác nữa là, hãy quên đi việc có bất cứ tin tức nào từ Việt Nam cho tuần tới hoặc những thời điểm tương tự. Mọi người đều ở nhà để thăm viếng gia đình, và nếu như có bất cứ điều xui xẻo nào xảy ra, bạn sẽ không được nghe về nó bởi vì sẽ là không có lợi cho sự may mắn nếu như đề cập tới nó.

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

—————————————————————————————————————-

Matt Steinglass covers Vietnam for GlobalPost. Steinglass has reported from Vietnam since 2003 and has served as Hanoi correspondent for the German-based, English-language wire service Deutsche Presse-Agentur, as a Hanoi-based stringer for the Boston Globe, and as a freelance Vietnam correspondent for the Voice of America. He also has worked from West Africa and the Netherlands, and his articles have appeared in the Washington Post, the Nation, the New York Times Magazine and the New York Times, where he’s written about a wide range of subjects including: new media in Amsterdam, radical Islam in Nigeria, and Nigeria’s movie industry. Accomplished in the field of new media, he’s a graduate of Harvard College with a degree in Russian literature and history, and he holds a master’s degree from New York University’s interactive media program. Steinglass speaks English, Russian, French, Dutch and Vietnamese.

————————————-

Drowning on Tet: very bad luck

January 26, 2009 08:26 ET

Yesterday a ferry overloaded with Tet holiday shoppers overturned in a river in Quang Binh province. At least 40 people drowned, most of them girls and women.

I saw this on the Internet yesterday afternoon and tried to call the provincial police to get confirmation and more details. (I’m currently hundreds of miles away in Nha Trang.) But I couldn’t anybody on the line, because it was…the Tet holiday. Actually the eve of the first day of Tet, to be more specific.

My news assistant, up in Hanoi, had better luck. He managed to get a few officials on the phone, late at night. But they refused to talk or confirm anything because it’s extremely bad luck to discuss such a horrible accident as the first occasion of the new year. On Tet, everything is supposed to go perfectly, to assure a wealthy and prosperous new year. Vietnamese go through elaborate planning to ensure that the first person who steps over the threshold of their house in the new year is someone who augurs well — someone of high status or wealth or otherwise auspicious character. And you get discounts for making the first purchase from a merchant in the new year, if you look like someone who would be a high-value buyer.

The transportation situation in Vietnam on the eve of Tet is a miniature version of the madness that overtakes China, as GlobalPost correspondent Josh Chin recently reported. Train and plane tickets are sold out long in advance; even bus tickets can be hard to come by, as seemingly every urban resident in the country scrambles to travel back to their ancestral villages to visit the graves of their ancestors and touch base with their extended family. So it’s not surprising that disasters like the ferry sinking in Quang Binh happen. It’s also a part of an extremely high overall drowning rate in Vietnam, a country where fast-moving rivers coming out of mountain ranges onto flat rice plains create risky water situations, and where many people don’t know how to swim. Drowning is the leading cause of accidental death for children; government statistics show 10 children under 15 drown in Vietnam every day. (Though according to the WHO, teaching kids to swim isn’t necessarily a good approach to the problem, as it just leads them to be more daring in dangerous water situations, and leads parents to be less cautious.)

There are a couple of tentative lessons one might draw. One is: there’s a foreign aid line in Vietnam called “disaster mitigation,” which is one of the least sexy titles for a foreign aid program one could possibly imagine. People in rich countries tend to want to fund programs on big scary threats, like AIDS, rather than such dull-sounding issues as “disaster mitigation.” But if you’re a kid in Vietnam, you’re much more likely to drown than you are to get HIV. So it might be better if we were spending more money to help Vietnam build retention walls along flood-prone rivers, improve inspection of water transport and train water rescue teams, etc.

And the other thing is, forget about getting any news out of Vietnam for the next week or so. Everybody’s at home visiting their families, and if anything bad does happen, you won’t hear about it because it’s bad to luck to mention it.

Posted in Uncategorized | 1 Comment »