Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Mười Hai 14th, 2008

Bloggers, Những “Phiến quân” Mới ở Việt Nam

Posted by hoangtran204 trên 14/12/2008

San Francisco Chronicle

Các Blogger, Những “Phiến quân” Mới ở Việt Nam

Geoffrey Cain, Ban Đối ngoại của Chronicle

Chủ nhật, ngày 14-12-2008

Với hệ thống Internet không dây đường truyền tốc độ cao, miễn phí hiện có sẵn tại những tiệm cà phê và các trường đại học trên khắp Việt Nam, các blogger đang ngày càng thách thức hệ thống kiểm duyệt và Đảng Cộng sản cầm quyền.

“Chúng tôi sẽ không xuống đường, chúng tôi sẽ không la to lên bất cứ câu nào. Chúng tôi đang ngồi trước màn hình, gõ bài và đưa lên mạng,” đó là lời của một sinh viên đại học, người có tên trên Web là Mr. Cold. “Đó là cách mà chúng tôi chống đối.”

Mr. Cold là một phần của một lũ chiến binh blogger, những người viết ra dưới những bí danh như Blacky và Viet+die. Họ nổi tiếng nhờ những quan điểm chống đối chính quyền và họ đưa lên mạng những sự kiện không hề xuất hiện trong hệ thống truyền thông nhà nước đã được [gọt dũa cho sạch]. Những trang web của nhà nước như VietnamNet và Vietnam News đưa tin tức tiêu biểu về kinh doanh, về bộ máy quan liêu của nhà nước và những dự án phát triển được nhà nước bảo trợ.

“Họ (truyền thông nhà nước) quyết định những gì chúng tôi sẽ được nghe, những gì chúng tôi sẽ phải đọc và những gì chúng tôi sẽ phải trông thấy,” Mr. Cold viết. “Họ là những [kẻ nô lệ] của những người Cộng sản.”

Mặc dù Đảng Cộng sản [đã và đang nới lỏng] các hạn chế nhờ vào động lực thị trường trong những năm gần đây, [nhưng đảng đã không nới lỏng] sự kìm kẹp của mình đối với hầu hết báo chí, đài truyền hình và phát thanh, những cơ quan vẫn nằm dưới sự kiểm soát nghiêm ngặt của chính phủ.

Vào tháng Sáu, một phiên tòa đã kết án nhà báo Nguyễn Việt Chiến hai năm tù giam vì đã đưa tin bài về một vụ bê bối tham những lớn trong chính phủ năm 2006. Bốn người khác đã bị thu thẻ nhà báo do đã phê phán việc bắt giữ ông Chiến, theo tin từ hãng thông tấn Associated Press [AP].

Cho tới năm 2007, sự bất đồng quan điểm chính trị hầu như không tồn tại ở Việt Nam, ngoại trừ cuộc phản kháng được chính quyền cho phép năm 2003 phản đối cuộc xâm chiếm của Hoa Kỳ ở Iraq. Thế nhưng các blogger và những trang Web tin tức chưa đăng ký đã làm cho các giới chức nhà nước tức giận bằng việc thảo luận về AIDS, ma túy và tình dục, [và quan trọng nhất là] khi họ lên tiếng chỉ trích chính quyền.

Như một hệ quả, Hà Nội vào tháng Mười đã thành lập một cơ quan mới – Cục Quản lý Phát thanh, Truyền hình và Thông tin Điện tử – nhằm kiểm soát Internet. Cơ quan mới đã khuấy động những mối lo ngại rằng các nhà lãnh đạo Cộng sản ở đây sẽ thiết lập một phiên bản tiếng Việt của bức “Vạn lý Tường lửa” [Great Firewall] của Trung Quốc, một chương trình kiểm duyệt trực tuyến mạnh để chặn những trang Web phê phán chính phủ Trung Quốc. Khoảng 17,5 triệu trong 86 triệu dân chúng Việt Nam sử dụng Internet, theo các số liệu của chính phủ cho biết – một mức gia tăng mạnh mẽ chỉ từ 200.000 người dùng vào năm 2000.

Tín hiệu gửi tới các blogger

[“Luật pháp còn cho các nhà chức trách] công cụ pháp lý khác để đàn áp quyền tự do báo chí tại Việt Nam, [Việt Nam nằm trong số các quốc gia tồi tệ nhất của miền nầy liên quan tới] sự quấy nhiễu của chính quyền đối với các nhà văn và nhà báo,” theo nhận xét của ông Shawn Crispin, đại diện khu vực Đông nam Á của Ủy ban Bảo vệ các Nhà báo có trụ sở tại New York. “Các xử lý tàn nhẫn đối với ông Nguyễn Văn Hải là muốn gửi đi một thông điệp đối với tất cả các blogger trong cả nước.”

Vào tháng Chín, ông Nguyễn Văn Hải, người đã lập blog dưới cái tên Điếu Cày, đã bị kết án 30 tháng tù giam cho hành động trốn thuế. Trước vụ bắt giữ, ông Hải đã kêu gọi những cuộc biểu tình chống lại chuyến rước đuốc Olympic khi nó được đưa qua Thành phố Hồ Chí Minh vào tháng Tư và ông cũng đã chỉ trích Trung Quốc về hành động đàn áp dã man của họ tại Tây Tạng. Việt Nam vẫn thận trọng trước những sự việc làm mếch lòng [nước láng giềng khổng lồ của mình.]

“Những quy chế kiểm duyệt mới này là không phù hợp với quyền tự do ngôn luận, một quyền đã được công nhận bởi hiến pháp và những công ước quốc tế được Việt Nam ký kết,” anh Lê Minh Phiếu, một sinh viên được học bổng ngành luật hiện đang theo học tại Pháp đã nhận xét.

Tuy nhiên, ông Đỗ Quý Doãn, thứ trưởng bộ thông tin và truyền thông, đã bảo vệ cho hành động đàn áp thẳng tay, [ông nói] cho các nhà báo trong nước biết rằng Việt Nam “phải đối mặt với nhiều thông tin không chính xác” từ các blogger. Bộ này còn cho rằng có [khoảng 1,1 triệu blog], hầu hết trong số đó là không được kiểm soát. Trong tương lai gần, ông Doãn nói, ông sẽ yêu cầu Google và Yahoo trợ giúp để “chỉnh đốn” giới blog. Cả hai gã khổng lồ ở Thung lũng Silicon đã bị chỉ trích nặng nề [vì giúp chính phủ] Trung Quốc trấn áp những nhà bất đồng chính kiến.

Một số blogger Việt Nam nghĩ rằng việc thách thức chính quyền là hại nhiều hơn lợi và [họ đã chọn lựa để thúc đẩy những sửa đổi] theo một chiều hướng nhẹ nhàng hơ
n.

Blog E-Learner 2.0 của Nguyễn Anh Hùng, là một ví dụ, sẽ dạy những trẻ em nghèo cách sử dụng công nghệ chỉ một lần đưa lên và vận hành. “Tôi muốn giúp để mọi người biết về những gì đang diễn ra trong nền kỹ thuật công nghệ ở Việt Nam,” anh nói.

Trang blog Vàng Anh quảng bá cho quyền tự do ngôn luận nhưng không phải là thúc đẩy cho [một sự chấm dứt] chính thể đang cai trị. Các nhà hoạt động phía sau blog được nhiều người ngưỡng mộ thường gặp gỡ nhau mỗi tuần trên các chat room, họ thảo luận về những đề tài nóng của đất nước.

Song nhiều blogger thích thách thức chính quyền Cộng sản và người láng giềng lớn nhất của nó.

Tháng Mười hai năm ngoái, [các blogger có hoạt động tích cực] đã cùng phối hợp tổ chức một cuộc phản kháng lớn ngay trước cửa Tòa Đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội sau khi người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Tần Cương nhắc lại chủ quyền tối cao của nước ông đối với quần đảo Trường Sa trên Biển Đông, nơi cũng được yêu sách chủ quyền bởi Việt Nam và Đài Loan. Những người biểu tình — hầu hết là sinh viên — đã hô to “Đả đảo Trung Quốc!” và “Việt Nam muôn năm!”

Trang tin tức bị đột nhập

Vào tháng Năm, các blogger đã đột nhập vào trang Dân Trí, một trang Web tin tức phổ biến được [nhà nước chỉ đạo, họ viết lên những khẩu hiệu] ủng hộ dân chủ và tinh thần dân tộc ví như “Các công dân chúng ta, hãy đòi hỏi đa nguyên tư tưởng!” “Những người Cộng sản bịt miệng báo chí!”

Các blogger cũng đã chỉ trích [sự đối xử có tính chất thô bạo] của công an đối với những người nông dân phản kháng, [những nông dân đã cho rằng chính quyền [đã từ chối trả cho họ những khoản bồi thường thỏa đáng về những phần đất bị tịch thu bởi nhà nước].

[Trong thời gian hiện nay], hầu hết các blogger đang theo dõi việc truy cập vào chương trình Yahoo 360 của mình, một diễn đàn blog hết sức phổ biến đối với những người Việt Nam trẻ tuổi.

“Chúng tôi gặp may là chính quyền đã không kiểm duyệt Yahoo 360, thế nhưng họ sẽ làm với những quy định mới,” Mr. Cold dự báo. “Chính quyền của chúng tôi đã chậm chạp trong việc phản ứng với các blog.”

Người dịch: Basam

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

——————————————————————

Những cuộc chiến tranh mạng tại Việt Nam

►Chiến Tranh mạng giữa Blogger VN và Đảng CSVN

——————————————————————

A Vietnamese blogger, fearing reprisals, wouldn’t give her name. (Chitose Suzuki / AP)

San Francisco Chronicle

———–

Bloggers the new rebels in Vietnam

Geoffrey Cain, Chronicle Foreign Service

Sunday, December 14, 2008

With fast, free wireless Internet now available at cybercafes and universities across Vietnam, bloggers are increasingly challenging censorship and the ruling Communist Party.

“We won’t go to the street, we won’t shout anything. We’re sitting before the screen, typing and blogging,” said a university student who goes by the Web name Mr. Cold. “That’s how we rebel.”

Mr. Cold is part of a clique of militant bloggers who write under such aliases as Blacky and Viet+die. They are known for strong anti-government views and they post events that don’t appear in the sanitized state media. Official sites such as Vietnam Net and Vietnam News typically cover business, government bureaucracies and state-sponsored development projects.

“They (state media) decide what we will hear, what we will read and what we will see,” said Mr. Cold. “They are slaves of the Communists.”

Although the Communist Party has loosened restrictions on market forces in recent years, it has failed to relax its grip on most newspapers, television and radio stations, which remain under strict government control.

In June, a court sentenced journalist Nguyen Viet Chien to two years in prison for reporting on a major government corruption scandal in 2006. Four others had their press credentials revoked for criticizing Nguyen’s arrest, according to the Associated Press.

Until 2007, political dissent was almost nonexistent in Vietnam, aside from the 2003 government-authorized protest against the U.S. invasion of Iraq. But bloggers and unregistered news Web sites have angered state officials by discussing AIDS, drugs and sex – and, most importantly, for criticizing the government.

As a result, Hanoi opened in October a new office – the Administration Agency for Radio, Television and Electronics Information – to monitor the Internet. The new agency has sparked fears that Communist leaders here will create a Vietnamese version of China’s “Great Firewall,” a vigorous online censorship program that blocks Web sites critical of the Chinese government. About 17.5 million of Vietnam’s 86 million inhabitants use the Internet, according to government figures – a stark increase from just 200,000 users in 2000.

Message to bloggers

“This legislation gives the authorities yet another legal tool to suppress press freedom in Vietnam, which is already among the region’s worst in terms of government harassment of writers and journalists,” said Shawn Crispin, Southeast Asia representative for the New York-based Committee to Protect Journalists. “Nguyen Van Hai’s harsh treatment was meant to send a message to all of the country’s bloggers.”

In September, Nguyen Van Hai, who blogged under the name Dieu Cay, was sentenced to 30 months in prison for tax evasion. Before his arrest, Hai had called for demonstrations against China’s Olympic torch relay when it passed through Ho Chi Minh City in April and had also criticized China for its crackdown in Tibet. Vietnam is wary of offending its mighty neighbor.

“These new censorship regulations are not in accordance with freedom of speech, a right recognized by the Vietnamese constitution and international conventions signed by Vietnam,” said Le Minh Phieu, a Vietnamese legal scholar living in France.

However, Do Quay Doan, deputy minister of information and communications, defended the crack down, telling local reporters that Vietnam “faces a lot of incorrect information” from bloggers. The ministry also says there are about 1.1 million blogs, most of which are unregul
ated. In the near future, Doan says, he will ask Google and Yahoo to help “regulate” the blogosphere. Both Silicon Valley giants have been heavily criticized for helping the Chinese government repress political dissidents.

Some Vietnamese bloggers think challenging the government does more harm than good and have opted to push for reforms in a milder way.

Nguyen Anh Hung Hung’s blog E-Learner 2.0, for example, will teach poor children how to use new technology once up and running. “I want to help people know about what’s going on within the tech industry in Vietnam,” he said.

The blog site VangAnh pushes for freedom of speech but not an end to the ruling government. The activists behind the popular blog meet weekly in chat rooms, discussing the country’s hot topics.

But many bloggers prefer to challenge the Communist government and its biggest neighbor.

Last December, activist bloggers co ordinated a major protest in front of the Chinese Embassy in Hanoi after China’s Foreign Ministry spokesman Qin Gang renewed his nation’s sovereignty over the disputed Spratly islands in the South China Sea, which are also claimed by Vietnam and Taiwan. The demonstrators – mostly students – shouted “Down with China!” and “Long live Vietnam!”

News site hacked

In May, bloggers hacked into Dan Tri, a popular state-regulated news Web site, typing in pro-democracy and nationalist slogans such as “Our citizens, let’s demand pluralism!” “Communists gag the press!”

Bloggers have also criticized heavy-handed police treatment of protesting farmers, who claimed the government has refused to give them fair compensation for lands seized by the state.

In the meantime, most bloggers are keeping an eye on their access to Yahoo 360, a blogging platform that is extremely popular with young Vietnamese.

“We are lucky that the government has not censored Yahoo 360, but they will with the new rules,” predicted Mr. Cold. “Our government has been slow to respond to blogs.”

E-mail Geoffrey Cain at foreign@sfchronicle.com.

This article appeared on page A – 19 of the San Francisco Chronicle

Posted in Tự Do ngôn Luận | 9 Comments »

Có nhiều vụ Mỹ Lai

Posted by hoangtran204 trên 14/12/2008

TARA MCKELVEY

Ngày 12-12-2008

[Những người dân làng, làm hành động như thể là những chiếc tàu dò mìn, đi bộ trước các toán quân trong những khu vực nguy hiểm để ngăn ngừa cho những người Mỹ khỏi bị mìn làm nổ tung lên]. Các tù nhân bị biến dạng đi vì đòn dìm nước và giật nảy lên vì điện giật. Những cậu thiếu niên câu cá trên một bờ hồ, cũng như những đứa trẻ chăn vịt, đều bị giết. “Có hành trăm bài báo như vậy trong tài liệu lưu trữ về tội ác chiến tranh, mỗi một bài báo đều được ghi lại một cách đầy trách nhiệm, đôi lúc chỉ không hơn một hai dòng thoáng qua ngắn ngủi, cứ như thể sự giết chóc là một thói quen bình thường giống những hoạt động để phá bỏ đi tính đơn điệu,” Deborah Nelson đã viết như vậy trong cuốn Chiến Tranh Phía Sau Lưng, “The War Behind Me.”

Tài liệu lưu trữ, được bảo quản tại trường Đại học Michigan, chứa đựng những tư liệu từ Đại tá Henry Tufts, cựu chỉ huy toán điều tra Quân sự, đã tiết lộ cuộc giết chóc lan rộng và [việc hành hạ ngược đãi] của những toán lính Mỹ tại Việt Nam. Hầu hết những hành động này đều không được công luận biết tới, mặc dù đã được quân đội điều tra.[ Những tội ác nầy thì tương tự với những tội ác] đã phạm phải ở Mỹ Lai năm 1968. Tuy nhiên, như Nelson đoan chắc, hầu hết người Mỹ vẫn nghĩ rằng [bạo lực kiểu nầy] là việc làm của “một vài đơn vị có bản chất xấu xa,” trong khi trên thực tế “mọi sư đoàn lớn phục vụ ở Việt Nam đều có biểu hiện này.” Chính xác là có bao nhiêu binh lính đã dính líu tới, và trên quy mô thế nào, thì không được biết, nhưng bà cho thấy rằng [sự hành hạ ngược đãi đã quá mức bình thường hơn đang được tin vào]. Cuốn sách của bà giúp [giải thích làm sao mà sự hiểu lầm này đã xảy.]

Sau khi câu chuyện Mỹ Lai [được người ta khám phá], các quan chức đã hành động [một cách nhanh chóng]. Họ ngó vào trong những hành động tội ác khác — ví như, nghiên cứu những bức thư [nặc danh được gửi lên thượng cấp bởi chẳng hạn như “một người trung sĩ rất quan tâm,”] trong đó mô tả những cái chết của hàng trăm dân thường, hay [“một vụ Mỹ Lai mỗi tháng trong hơn một năm trời.” Cuối cùng những tội nghiêm trọng đã được điều tra], và 23 người đã bị phát hiện là phạm tội, mặc dù hầu hết đều được tha bổng một cách dễ dàng. Bản án nặng nhất là 20 năm lao động khổ sai, cho hành động hãm hiếp một bé gái 13 tuổi bởi [một nhân viên điều tra trong một khu vực giam giữ tù nhân chiến tranh. Tên cưỡng dâm ấy đã bị phạt tù 7 tháng 16 ngày.]

[“Hãy tránh đưa vấn đề Quân đội vào trang đầu của báo chí,” Tổng thống Richard Nixon đã nói thế theo tin tường thuật]. Những cuộc điều tra là con đường đúng đắn để giải quyết vấn đề đó. [Một hành động che đậy thường thu hút sự chú ý; trái lại một tội ác đang được điều tra thường không lôi cuốn sự chú ý]. Các cuộc điều tra của quân đội, bà Nelson biện luận, đã được mưu tính [để không bắt những kẻ hiếp dâm và kẻ giết người phải chịu trách nhiêm, nhưng là để làm chệch hướng sự chú ý]. Khi các phóng viên nghe về một hành động tội ác chiến tranh, [họ gọi điện thoại cho Quân đội Mỹ để xem quân đôi có cung cấp thông tin gì không]. Nếu họ [đã nghi là có một hành động che đậy, họ sẽ theo dõi bám theo câu chuyện]. Nếu [một phát ngôn viên quân đội nói rằng một cuộc điều tra đang được tiến hành, câu chuyện thường thường] được bỏ qua.

Nelson, người đã viết về một loạt các hành động tội ác trong [chiến tranh cùng với một sử gia quân đội] khi bà còn làm ở tờ The Los Angeles Times, hiện là một phóng viên mẫn cán, say mê nghề nghiệp. Tuy nhiên, [niềm say mê của bà đôi lúc cũng dẫn tới những khoảnh khắc ngoài ước muốn]. Tại Việt Nam, những dân làng đang kể cho bà biết về những vụ giết chóc diễn ra trong một hẻm núi, [làm cho cho bà “hy vọng” rằng bà đã phát hiện ra một thôn xóm] nơi có một cuộc tàn sát xảy ra năm 1968. Nhưng hóa ra đó là một vụ tàn sát khác, bà có vẻ gần như thất vọng lắm.

Tuy nhiên, đây là một cuốn sách quan trọng. Bà Nelson chứng minh rằng những vụ che đậy thường xảy ra trong một cái nhìn đơn giản và rằng tìm kiếm một sự kiện đơn độc có thể bịt mắt các phóng viên trước một câu chuyện thật .

Bà cũng chỉ ra rằng những hành động tội ác này [là đặc trưng của các cuộc hành quân chống lại chiến tranh du kích]. [Khi các toán quân giữa hai phe đang đánh nhau giữa lòng một khối thường dân, trong các cuộc tranh chấp đang kéo dài nhiều năm trời, những hành động man rợ dính dáng tới chiến tranh hầu như luôn luôn xảy ra.]

“Nếu chúng ta [nghĩ các hành động man rợ ấy như là những hành động có tính chất cô lập, như khi chúng ta đã làm tại Việt Nam và khi chúng ta đang làm ở] Abu Ghraib, Iraq” [1], một viên thiếu tướng hồi hưu nói với bà như vậy, “chúng ta sẽ không bao giờ [sửa chửa được những lỗi lầm]. [Những cuộc hành quân chống lại chiến tranh du kích có liên quan tới các lực lượng quân đội nước ngoài sẽ có kết quả bằng những hành động như vậy một cách không thể nào tránh được], và chúng ta sẽ trá cái giá liên quan tới đạo-lý. “Dẫu đó làViệt Nam hay Iraq, sự thật đang làm cho chúng ta bối rối. “Sau khi biết được như thế,” T.S. Eliot viết, chúng ta nên “Tha thứ cái gì đây?”

Tara McKelvey, một biên tập viên kỳ cựu của tờ The American Prospect, người đóng góp thường xuyên cho mục Book Review và là tác giả của cuốn “Monstering: Inside America’s Policy of Secret Interrogations and Torture in the Terro War.”

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

—————————————————————–

The New York Times

————-

Many My Lais

By TARA MCKELVEY

Published: December 12, 2008

Villagers, acting as human minesweepers, walked ahead of troops in dangerous areas to keep Americans from being blown up. Prisoners were subjected to a variation on waterboarding and jolted with electricity. Teenage boys fishing on a lake, as well as children tending flocks of ducks, were killed. “There are hundreds of such reports in the war-crime archive, each one dutifully recorded, sometimes with no more than a passing sentence or two, as if the killing were as routine as the activity it interrupted,” Deborah Nelson writes in “The War Behind Me.”

The archive, housed at the University of Michigan, holds documents from Col. Henry Tufts, former chief of the Army’s investigative unit, that reveal widespread killing and abuse by American troops in Vietnam. Most of these actions are not known to the public, even though the military investigated them. The crimes are similar to those committed at My Lai in 1968. Yet, as Nelson contends, most Ameri­cans still think the violence was the work of “a few rogue units,” when in fact “every major division that served in Vietnam was represented.” Precisely how many soldiers were involved, and to what extent, is not known, but she shows that the abuse was far more common than is generally believed. Her book helps explain how this misunderstanding came about.

After the My Lai story broke, officials acted quickly. They looked into other crimes — for example, studying anonymous letters sent to superiors by “Concerned Sgt.,” which described the deaths of hundreds of civilians, or “a My Lai each month for over a year.” Serious offenses were indeed investigated, and 23 men were found guilty, though most got off easy. The harshest sentence was 20 years’ hard labor, for the rape of a 13-year-old girl by an interrogator in a prisoner-of-war compound. The rapist served seven months and 16 days.

“Get the Army off the front page,” President Richard Nixon reportedly said. Investigations were a good way to do that. A cover-up attracts attention; a crime that is being looked into does not. The military investigations, Nelson argues, were designed not to hold rapists and murderers accountable, but to deflect publicity. When reporters heard about a war crime, they’d call the Army to see if it would provide information. If they suspected a cover-up, they’d pursue the story. If a military spokesman said an investigation was under way, the story was usually dropped.

Nelson, who wrote a series on war crimes with a military historian when she was at The Los Angeles Times, is a diligent, passionate reporter. Her zeal, though, sometimes leads to awkward moments. In Vietnam, villagers tell her about killings that took place in a ravine, giving her “hope” that she has discovered a hamlet where a massacre occurred in 1968. It is a different massacre, as it turns out; she seems vaguely disappointed.

Still, this is an important book. Nelson demonstrates that cover-ups happen in plain sight and that looking for an exclusive can blind reporters to the real story. She also points out that these crimes are endemic to counterinsurgency operations. When troops fight among a civilian population, in conflicts that extend for years, atrocities are almost bound to happen. “If we rationalize it as isolated acts, as we did in Vietnam and as we’re doing with Abu Ghraib,” a retired brigadier general tells her, “we’ll never correct the problem. Counterinsurgency operations involving foreign military forces will inevitably result in such acts, and we will pay the costs in terms of moral legitimacy.” Whether it’s Vietnam or Iraq, the truth is disturbing. “After such knowledge,” T. S. Eliot wrote, “what forgiveness?”

Tara McKelvey, a senior editor at The American Prospect, is a frequent contributor to the Book Review and the author of “Monstering: Inside America’s Policy of Secret Interrogations and Torture in the Terror War.”

More Articles in Books » A version of this article appeared in print on December 14, 2008, on page BR20 of the New York edition.

Posted in Uncategorized | 1 Comment »