Trần Hoàng Blog

  • Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tháng Mười Hai 2008
    C H B T N S B
    « Th11   Th1 »
     123456
    78910111213
    14151617181920
    21222324252627
    28293031  
  • Bài viết mới

Archive for Tháng Mười Hai 7th, 2008

Thử Thách Dành cho Chính phủ Việt Nam:

Posted by hoangtran204 trên 07/12/2008

Các Blogger Tự do Ngôn luận

Ben Stocking, Phóng viên Hãng thông tấn Associated Press [AP]

boston.com

Ngày 6-12-2008

NỘI, Việt Nam – [Vào mùa thu vừa qua, khi công an đụng độ với người biểu tình theo đạo Công Giáo qua việc khu đất của nhà thờ bị chiếm đoạt], công chúng Việt Nam đã không còn tin tưởng vào [những bài báo trau chuốt sạch sẽ trong nền truyền thông] bị nhà nước kiểm soát. Họ đã có thể đọc tất cả những tin tức này trên các trang blog.

[Những hình ảnh và các bài báo của các hãng tin phương Tây dịch ra tiếng Việt về các buổi cầu nguyện bị đặt ra ngoài vòng pháp luật dạo tháng 9 vừa qua đã được đăng trong các trang web của cộng đồng blogger người Việt Nam, nơi đây mọi chuyện đều được đăng lên] — từ ma túy, tình dục, cưới xin và [bệnh AIDS cho tới những lời chỉ trích thẳng thừng về ]chính quyền cộng sản.

Cho tới lúc này, chính quyền nhìn chung [chưa có thái độ can thiệp]. Thế nhưng các quan chức của Bộ Thông tin và Truyền thông [dường như đang mất kiên nhẫn]. Họ nói rằng họ đang chuẩn bị đưa ra những quy định mới [mà những qui định nầy sẽ hạn chế các blog quanh những vấn đề mang tính cá nhân] — có nghĩa là không được nói tới chính trị.

Các blog và những [trang Web tin tức không có giấy phép đã và đang gánh vác thệm trách nhiệm] kể từ khi [ cuộc đàn áp các nhà báo đã phả ra một không khí ớn lạnh khắp làng báo] chính thống của Việt Nam.

Vào tháng 6, hai nhà báo từng xông xáo đưa tin bài về một vụ tham nhũng lớn trong chính quyền đã bị bắt và một người đã bị kết án hai năm tù giam. Bốn nhà báo khác đã bị thu thẻ nhà báo sau khi đăng những bài xã luận trên trang nhất công khai chỉ trích những vụ bắt giữ nhà báo này.

Các blogger đã nhanh chóng phản ứng lại.

“Chúng tôi đã chiến đấu qua hai cuộc chiến tranh để giành tự do cho bản thân mình từ gông cùm của chủ nghĩa đế quốc và thực dân, tất cả đều mang hy vọng sẽ có được những quyền cơ bản của con người,” [Võ Thị Hảo. một nhà văn và là họa sĩ, đã viết trên trang blog có tựa đề riêng. “Ngay cả chính quyền thực dân Pháp đã chấp thuận cho phép truyền thông báo chí tư nhân, các đảng đối lập hoạt động và tự do phát biểu ý kiến.”]

Những quan điểm đó sẽ không bao giờ xuất hiện trên hệ thống truyền thông do nhà nước kiểm soát ở Việt Nam, [truyền hình và báo chí ở đây đang bị ngự trị đầy nhóc những bài vở tán tụng các nhà lãnh đạo đất nước hay những báo cáo mù mờ của bộ máy thư lại nhà nước đang làm việc.]

Trong việc đưa tin tức về các buổi cầu nguyện được tổ chức bởi Giáo hội Thiên chúa nhằm yêu cầu trả lại những [mảnh đất bị tịch thu cách đây mấy chục năm trước], phương tiện truyền thông nhà nước đã vẽ nên chân dung những người phản kháng như là những kẻ không biết tôn trọng pháp luật, trong khi các blogger thì miêu tả chi tiết họ như là những con người dũng cảm và biết tôn trọng nguyên tắc.

“Tôi [đọc thông tin từ các blog mà tôi có thể chẳng bao giờ] tìm thấy chúng trong hệ thống truyền thông nhà nước,” Nguyễn Thu Thủy, một blogger khi đi sâu vào bên trong niềm tin tôn giáo và đời sống gia đình của mình đã viết. “Mọi người đều có cái quyền được tự do phát biểu ý kiến của mình,” [cô đã trả lời trong một cuộc phỏng vấn.]

Gần 20 triệu trong 86 công dân Việt Nam hiện sử dụng Internet, theo các số liệu của chính phủ mới đây nhất. Trong khi các blogger có tiếng tăm tập trung tại các thành phố lớn, thì các quan cà phê Internet có thể được tìm thấy ở mọi nơi kể cả các những xó xỉnh xa xôi nhất của đất nước này.

[Cách đây một vài năm, bất cứ những lời chỉ tích công khai nào đối với nhà nước là chuyện không ai dám nghĩ tới], thế nhưng các blogger ngày nay lại đang thường xuyên đụng đến.

Một blogger [ở Thành phố Hồ Chí Minh mà nhiều người quí mến được biết đến] với cái tên Osin gần đây [đã mắng mỏ] các quan chức hàng đầu của Việt Nam về việc sử dụng máy bay riêng [để bay tới các cuộc họp quốc tế.]

“Một vị chủ tịch nước không nên sử dụng máy bay riêng theo kiểu phô trương,” ông viết và chỉ ra rằng khi thủ tướng Thái Lan tới thăm Việt Nam, ông đã đi trên một chuyến bay thương mại. [“Danh tiếng của một chính trị gia] không phụ thuộc vào việc ông ta có thể bay đây đó trên một chiếc phi cơ lớn. Nó phụ thuộc vào việc ông ta có coi trọng đồng tiền thuế của người dân đóng cho nhà nước hay không.”

Các quan chức Bộ Thông tin và Truyền thông [đã không phúc đáp] trước một yêu cầu phỏng vấn từ Hãng thông tấn Mỹ AP [về vấn đề này].

Việt Nam còn đi xa tới mức như người láng giềng [Trung Quốc đang làm] trong việc ngăn chặn những nội dung không được ưa thích trên Internet. Họ đã chặn một số trang Web [được điều hành] bởi những người Việt Nam ở nước ngoài mà chính phủ coi như mối đe doạ chính trị. Song họ lại [không cản trở đường vào trang] mạng Yahoo 360, một diễn đàn blog vô cùng phổ biến với những người Việt trẻ tuổi.

“Thật thú vị khi họ đã chọn cách không chặn đường vào mạng này,” theo lời của Rabecca MacKinnon, một giáo sư trường Đại học Hong Kong, người từng viết về những quy định trên Inetrnet của Trung Quốc. [“Người ta cho rằng đó là bởi vì chính phủ không muốn đương đầu với các hậu quả mà họ không mong muốn và không tiên liệu được chuyện gì sẽ xẩy ra nếu ngăn cấm.” ]

[Tuy vậy, chính quyền thỉnh thoảng vẫn cố tạo ra một hình phạt để giáng vào một người nào đó như c
ảnh cáo những kẻ khác và những ai đang đi quá xa.]

Một blogger được biết đến với cái tên Điếu Cày đã bị buộc tội trốn thuế [sau khi cổ vũ dân chúng đi biểu tình phản kháng] lại các nghi lễ rước đuốc Olympic tại Thành phố Hồ Chí Minh ngay trước khi thế vận hội Bắc Kinh diễn ra mùa hè vừa qua. Ông đã chỉ trích các chính sách của Trung Quốc tại Tây Tạng và Quần đảo Trường Sa, một quần đảo nằm ở Biển Đông được yêu sách chủ quyền của cả Trung Quốc và Việt Nam.

Chính phủ Việt Nam đặc biệt nhạy cảm đối với [bất cứ điều gì mà họ xem xét như là xúi giục những cuộc phản kháng công khai, và cũng luôn chú ý lo sợ về các hành động gây bối rối] cho người láng giềng khổng lồ phương bắc của mình.

Các blogger Việt Nam thường viết những nội dung trên blog theo lối xưng tội không liên quan gì tới chính trị.

Một blogger có tên “Sun’s Secret” mới đây đã viết về cuộc hôn nhân sắp tới cô và những nỗi lo sợ của cô rằng mình đang lao vào một cách quá vội vã. “Đôi khi tôi cảm thấy như mình chỉ muốn chạy trốn mối quan hệ này,” cô tâm sự.

Sun’s Secret cũng thú nhận cảm giác hối hận do đã giới thiệu hai người bạn với nhau để rồi họ ăn nằm với nhau và sau đó phát hiện ra là mình đã bị dương tính với HIV.

“Đó có phải là lỗi của tôi không?” cô hỏi. “Tôi đã giúp họ làm quen với nhau.”

[Một số blogger nói là chính phủ đã thất bại chạy đuổi theo sự lan tràn của hoạt động blog, và đang nghĩ là quá muộn để kéo lùi chuyện ấy.]

“Chính phủ không có được công nghệ hay nhân lực để kiểm soát tất cả mọi blogger,” theo nội dung trên blog của TTX Vàng Anh, một “hãng thông tấn” tự xưng của các công dân, được nhiều người ưa chuộng.

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

————————

The Washington Post/boston.com

Test for Vietnam government: free-speech bloggers

By Ben Stocking Associated Press Writer / December 6, 2008

HANOI, Vietnam—Last fall, when police clashed with Catholic protesters over confiscated church land, the Vietnamese public didn’t need to rely on the sanitized accounts in the government-controlled media. They could read all about it on the blogs.

The photos and translated Western news reports about last September’s outlawed prayer vigils were posted in a Vietnamese blogosphere where anything goes — from drugs, sex, marriage and AIDS to blunt criticism of the communist government.

Until now the government has generally taken a hands-off attitude. But officials at the Ministry of Information and Communications appear to be losing patience. They say they are preparing new rules that would restrict blogs to personal matters — meaning no politics.

Blogs and unlicensed news Web sites have taken on added weight since a crackdown on journalists cast a chill over Vietnam’s mainstream media.

In June, two journalists who had aggressively covered a major government corruption case were arrested and one of them was sentenced to two years in prison. Four others had their press cards revoked after running front-page stories decrying the journalists’ arrests.

The bloggers were quick to react.

“We fought two wars to free ourselves from the shackles of imperialism and colonialism, all in the hope of having basic human rights,” wrote Vo Thi Hao, a novelist and painter, on her self-titled blog. “Even the French colonial government allowed private media, opposition parties and free expression.”

Such sentiments would never appear in Vietnam’s state-controlled media, which are dominated by admiring stories of the country’s leaders or dull accounts of the bureaucracy at work.

In the reporting of the vigils organized by the Catholic Church to demand the return of lands seized decades ago, the state media portrayed the protesters as lawless, while the bloggers portrayed them as principled and brave.

“I get information from the blogs that I could never find in the state media,” said Nguyen Thu Thuy, a blogger who delves into her religious beliefs and family life. “Everybody has the right to free expression,” she said in an interview.

Roughly 20 million of Vietnam’s 86 million citizens use the Internet, according to the latest government figures. While high-profile bloggers are concentrated in the big cities, cyber-cafes can be found in all but the most remote corners of the country.

Any public criticism of the government would have been unthinkable a few years ago, but today’s bloggers are sometimes scathing.

A popular Ho Chi Minh City blogger known as Osin recently chided Vietnam’s top-ranking officials for chartering airplanes to fly to international meetings.

“A head of state should not use a chartered plane to show off,” he wrote, pointing out that when the prime minister of Thailand visited Vietnam, he came on a commercial flight. “A politician’s reputation does not depend on whether he can fly around in a big plane. It depends on whether he values the taxpayers’ money.”

Information and Communications Ministry officials did not reply to an interview request from The Associated Press.

Vietnam has yet to go as far as neighboring China does in suppressing undesirable Internet content. It blocks some Web sites run by overseas Vietnamese that the government views as a political threat. But it has not hindered access to Yahoo 360, a blogging platform that is extremely popular with young Vietnamese.

“It’s interesting that they’ve chosen not to block it,” said Rebecca MacKinnon, a professor at the University of Hong Kong who has written about China’s Internet policies. “One assumes it’s because they don’t want to deal with the blowback it would cause.”

Still, the government occasionally tries to make an example of those who go too far.

A blogger known as Dieu Cay was charged with tax evasion after encouraging people to protest at the Olympic torch ceremonies in Ho Chi Minh City shortly before the Beijing games last summer. He criticized China’s policies in Tibet and the Spratly Islands, an archipelago in the South China Sea that is claimed by both China and Vietnam.

Vietnam’s government is particularly sensitive to anything it regards as fomenting public protests, and also is wary of upsetting its giant northern neighbor.

Vietnamese bloggers often write confessional postings that have nothing to do with politics.

One named “Sun’s Secret” recently wrote about her upcoming marriage and her fears that she was rushing into it too quickly. “Sometimes I feel like I just want to run away from this relationship,” she confided.

Sun’s Secret also confessed to feeling remorseful because she introduced two friends who slept together and later found out that they were HIV positi
ve.

“Is it my fault?” she asked. “I introduced them.”

Some bloggers say the government has failed to keep up with the spread of blogging, and think it’s too late to roll it back.

“The government doesn’t have the technology or the manpower to control all the bloggers,” read a posting on TTX Vang Anh, a popular self-styled citizens’ “news agency.”

Posted in Uncategorized | 1 Comment »

Posted by hoangtran204 trên 07/12/2008

Repost lại bài của Dự Trần để suy nghĩ:

Biển Đông và chiến lược diều hâu của Trung Quốc
06/12/2008 11:52 (GMT + 7)

Diều hâu chỉ có thể nhượng bộ diều hâu chứ không thể nhượng bộ bồ câu. Với các nước ASEAN có tranh chấp trên Biển Đông, trừ phi họ cùng đứng lại với nhau, nếu không sẽ không phải là đối thủ đáng để Trung Quốc nhượng bộ.

Việt Nam tái khẳng định chủ quyền tại Trường Sa, Hoàng Sa Người dân ủng hộ việc xác định chủ quyền Việt Nam Không thể chấp nhận thăm dò dầu khí trên vùng biển VNTuần Việt Nam xin giới thiệu bài viết của tác giả, bạn đọc Dự Trần – cố vấn của Quỹ Nghiên cứu Biển Đông như một tư liệu để bạn đọc tham chiếu.
Từng bước thiết lập chủ quyền trên thực tế dù không có cơ sở pháp lý
“Diều hâu: [từ dùng chỉ] đối tượng ủng hộ giải pháp chiến tranh và các chính sách hướng tới chiến tranh” – Từ điển trực tuyến Merriam-Webster

Tham vọng của Trung Quốc trên biển Đông từ lâu đã là một lá bài ngửa. Từ năm 1947, họ đã xuất bản bản đồ địa giới và hải giới Trung Quốc trên Biển Đông với 11 “đường viền gạch nối). Từ 1953 trở lại đây thì 2 đường viền gạch nối trên Vịnh Bắc Bộ đã bị xóa đi, để lại bản đồ chính thức của Trung Quốc với 9 đường gạch nối (hình chữ U hay hình lưỡi bò)[1].
heo Zou Keyuan thuộc ĐHQG Singapore thì các đường viền này không nhất thiết phản ánh quan điểm ban đầu của Trung Quốc về lãnh hải của nước này. Tuy nhiên, với việc Trung Quốc phản ứng quyết liệt trước các động thái khai thác dầu khí của Việt Nam ở vùng Tư Chính – Vũng Mây và bồn trũng Nam Côn Sơn thì có vẻ như tới giờ họ đã nghiễm nhiên coi toàn bộ diện tích mặt biển gói bằng 9 đường viền gạch đứt là lãnh hải của họ.
Trung Quốc mạnh hơn hẳn Việt Nam và các nước ASEAN khác cùng tranh chấp như Phillipine hay Malaysia. Đây là một sự thực rõ như ban ngày. Sự chênh lệch về sức mạnh kinh tế và quân sự, kèm theo các phản ứng rất chừng mực và đơn lẻ, từ các đối thủ ASEAN đã khiến Trung Quốc tùy ý vận dụng chiến lược diều hâu trên Biển Đông.

Từ khoảng 20 năm đổ lại đây, họ đã sử dụng một công thức tổng hợp bao gồm (1) tấn công quân sự quy mô nhỏ (Việt Nam, 1988, Philippine, 1996, 1997), (2) đơn phương thăm dò và khai thác tài nguyên trên vùng tranh chấp, (3) đe dọa bằng vũ lực (đối với ngư dân) hoặc sức ép kinh tế (với các tập đoàn dầu khí quốc tế) nhằm ngăn chặn các đối thủ tiến hành khai thác tài nguyên trong vùng tranh chấp, (4) chia rẽ các đối thủ bằng kinh tế và ngoại giao, và (5) tuyên truyền về chủ quyền và thái độ cứng rắn của họ đối với vấn đề Biển Đông trên toàn thế giới.

Công thức này có mục tiêu hướng vào việc thiết lập chủ quyền trên thực tế (de-facto) trên vùng biển này. Đứng về phía Trung Quốc thì chiến lược này là tối ưu vì một mặt nó không biến Trung Quốc thành một gã đồ tể hiếu chiến, nhưng lại giúp họ từng bước lấy được Biển Đông trong khi tuyên bố chủ quyền của họ không hề có cơ sở pháp lý (de-jure). Đáng tiếc cho ASEAN là chiến lược này đang đạt được các thành quả ngoài sức mong đợi cho Trung Quốc.

Chiến lược diều hâu trên Biển Đông Trung Hoa
Cần nhớ rằng chiến lược diều hâu không chỉ được Trung Quốc sử dụng trên Biển Đông. Họ cũng đã từng sử dụng công thức này trong cuộc tranh chấp ở Biển Đông Trung Quốc (East China Sea) với Nhật Bản. Tuy nhiên, kết quả của nó lại không giống như thành tựu mà nó đưa lại trong cuộc tranh chấp trên Biển Đông.

Trong cuộc tranh chấp với Nhật, Trung Quốc cũng đơn phương tiến hành thăm dò/khai thác trên vùng biển tranh chấp bất chấp sự phản đối quyết liệt của Nhật. Họ cũng thường xuyên đưa tàu chiến và tàu ngầm tới vùng biển này để dằn mặt hải quân Nhật Bản. Căng thẳng diễn ra đỉnh điểm vào cuối 2003 và đầu 2004, tới mức chiến tranh tưởng như đã cận kề[2].
Từ tháng 8, 2003, chính phủ Trung Quốc đã ký xong các thỏa thuận khai thác với các công ty dầu khí Trung Quốc và nước ngoài như Royal Dutch/Shell và Unocal với trị giá lên tới nhiều tỉ Mỹ kim. Nhật lên tiếng phản đối vì cho rằng hoạt động khai thác này lấy cớ rằng rằng nó sẽ hút cạn nguồn dầu khí nằm sâu trong lòng biển thuộc về hải phận của Nhật. Trung Quốc bỏ ngoài tai phản ứng này của đối phương.

Trước động thái của Trung Quốc, Nhật đã quyết định trả đũa. Họ đã đưa tàu thăm dò tới vùng biển tranh chấp từ tháng 7, 2004 để chuẩn bị đơn phương thăm dò và khai thác. Đương nhiên Trung Quốc đã quyết liệt phản đối và coi hoạt động này là vi phạm chủ quyền. Tuy nhiên, các phản ứn chỉ dừng lại ở mức ngoại giao và kinh tế.

Khi cả hai bên đã bộc lộ thái độ sẵn sàng ăn miếng trả miếng, thì lối thoát duy nhất chỉ có thể là hợp tác khai thác – trừ khi họ sẵn sàng cho chiến tranh. Sau nhiều vòng đàm phán, tới tháng 6, 2008, Nhật và Trung Quốc đã đạt được thỏa thuận khai thác chung. Các khu vực khai thác chung được thỏa thuận đều nằm trên vùng giáp ranh giữa hải giới của hai nước, nhưng theo quan điểm của Nhật chứ không phải theo quan điểm của Trung Quốc (bản đồ 1).

Rõ ràng là trong thỏa thuận này, đường ranh giới do Trung Quốc vẽ không có chút giá trị nào. Nhật Bản có thể phải nhượng bộ ít nhiều đứng từ lập trường của họ (thí dụ về quy tắc ăn chia trong hợp tác khai thác) nhưng lập trường của họ về ranh giới trên biển Đông Trung Quốc đã được giữ vững.

Chiến lược diều hâu ở Biển Đông

Trong thỏa thuận hợp tác với Nhật, hai bên đã cùng viện dẫn Công ước Quốc tế về Luật biển. Lập trường của họ khác nhau ở chỗ giải thích luật này như thế nào. Trong khi Nhật bản cho rằng phải sử dụng đường trung tuyến làm ranh giới thì Trung Quốc cho rằng phải sử dụng giới hạn thềm lục địa của nước này làm ranh giới[3]. Cả hai cách giải thích này đều đã có tiền lệ, và vì thế tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc không phải không có cơ sở.

Trái lại, tuyên bố của họ về chủ quyền trên Biển Đông, với bản đồ chủ quyền gồm 9 điểm gạch nối lại hoàn toàn tùy tiện và không có cơ sở pháp lý. Hình lưỡi bò này xuất hiện trước cả Công ước Geneva về thềm lục địa (1958) và Công ước Quốc tế về luật biển (1982). Từ khi 2 công ước này ra đời, Trung Quốc vẫn không sửa lại bản đồ xác định chủ quyền của họ.

Thiếu cơ sở pháp lý như vậy nhưng nước này đã rất thành công trong chiến lược tiến chiếm Biển Đông. Họ đã thành công trong mục tiêu chia rẽ các nước ASEAN có cùng tranh chấp. Họ cũng thành công trong việc dằn mặt ngư dân các nước láng giềng cũng như các tập đoàn dầu khí quốc tế muốn làm ăn với Việt Nam. Trung Quốc đã tổ chức thăm dò ở các vùng biển sát thềm lục địa (và nằm trong vùng đặc quyền) của Việt Nam.

Gần đây nhất, sau nhiều năm tổ chức thăm dò, vào ngày 24 tháng 11 vừa qua, Trung Quốc đã công bố dự án khai thác dầu khí ở vùng nước sâu trên Biển Đông với trị giá lên tới 29 tỉ Mỹ kim. Tuyên bố này nhanh chóng trở thành tin trang nhất trên khắp thế giới[4]. Phần lớn các hãng tin quốc tế, khi đưa tin về dự án này đã không đả động gì tới thực tế là vùng biển này đang bị tranh chấp, và thực tế là Trung Quốc không hề có chủ quyền về mặt pháp lý ở đây[5].

Lý do thành công của diều hâu
Có ba lý do quan trọng để chiến lược diều hâu của Trung Quốc thành công ở Biển Đông: Một là các nước ASEAN như Việt Nam và Phillipine đã rất yếu trong việc đưa vấn đề tranh chấp này tới công luận quốc tế trong khi cỗ máy tuyên truyền khổng lồ của Trung Quốc đã làm tốt việc kết nối Biển Nam Trung Quốc với chủ quyền của Trung Quốc. Vì thế, về mặt công luận quốc tế, Việt Nam và các nước ASEAN cùng tranh chấp ở Biển Đông không được ủng hộ – mặc dù lập trường của họ chính nghĩa hơn về mặt pháp lý.

Thứ hai là các nước này đều phản ứng rất yếu ớt trước sự lấn át của Trung Quốc. Điều này có cơ sở thực tế là nếu đứng riêng biệt từng nước thì họ đều ở vào thế yếu xét cả về tiềm lực kinh tế và quân sự. Do ở thế yếu, họ không thể đưa ra những đe dọa khả tín nào ngay cả khi họ muốn.

Thứ ba là mặc dù ở vào tình thế lép vế nếu đứng riêng lẻ, các nước ASEAN lại không hợp tác với nhau trong cuộc tranh chấp với Trung Quốc. Thí dụ như Phillipine đã dễ dàng bị mua đứt để đồng ý ký thỏa thuận hợp tác song phương với Trung Quốc trong khi bỏ mặc Việt Nam sang một bên. Điều này phản ánh ba thực tế đáng buồn: (1) sức ảnh hưởng của Trung Quốc ăn quá sâu vào ASEAN, (2) thiếu sự tin tưởng lẫn nhau giữa các nước ASEAN về vấn đề Biển Đông, (3) các chính phủ ASEAN trong từng thời điểm cụ thể đã tỏ ra thiếu viễn kiến.

Bài học về cuộc tranh chấp của Trung Quốc với Nhật và thỏa ước hợp tác khai thác giữa hai nước này cho thấy Trung Quốc không phải không chịu nhượng bộ. Diều hâu chỉ có thể nhượng bộ diều hâu chứ không thể nhượng bộ bồ câu. Với các nước ASEAN có tranh chấp trên Biển Đông, trừ phi họ cùng đứng lại với nhau, sẽ không phải là đối thủ đáng để Trung Quốc nhượng bộ.

Quỹ nghiên cứu Biển Đông, trong nỗ lực đem lại sự tin tưởng lẫn nhau và khả năng hợp tác giữa các nước ASEAN trên vấn đề Biển Đông, đã đề xướng các nước này gác qua một bên các tranh chấp về đảo/bãi đá trên ở Trường Sa để tập trung vào việc phân định một cách công bằng chủ quyền trên vùng biển này theo Công ước Quốc tế về luật biển.

Có thể nói không ngoa rằng đây là một trong những cửa thoát hẹp, nếu không muốn nói là cửa thoát duy nhất, cho các nước nhỏ yếu trong ASEAN trong cuộc đối đầu với chiến lược diều hâu của Trung Quốc trên Biển Đông.

*
Dự Trần
*Vài nét về tác giả bài viết
Tác giả bài viết là Tiến sĩ kinh tế học Dự Trần, chuyên nghiên cứu về tương tác chiến lược trong kinh doanh và chính trị.

Ông tốt nghiệp từ Đại học tổng hợp Texas-Austin và hiện đang làm chuyên gia tư vấn kinh tế tại ERS Group Inc – một tập đoàn chuyên tư vấn cho Chính phủ Mỹ và các đại công ty trong nhóm Fortune 500 trong các vấn đề liên quan tới cạnh tranh, lao động, tài chính, đầu tư và năng lượng.

Ông cũng là cố vấn cho Quỹ Nghiên cứu Biển Đông. Quỹ này được thành lập năm 2007.

Mục đích của Quỹ là phổ biến ý thức và nâng cao kiến thức và khuyến khích, hỗ trợ nghiên cứu về tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa, mặt biển và thềm lục địa, chuẩn bị các chứng cứ lịch sử và pháp lý cho việc giải quyết tranh chấp sau này. Bằng con đường truyền thông và ngoại giao, vận động sự quan tâm và ủng hộ của dư luận quốc tế cho một giải pháp công bằng và hoà bình cho các tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông.

Posted in Uncategorized | Tagged: | Leave a Comment »

Posted by hoangtran204 trên 07/12/2008

Obama: Economy ‘a big problem, and it’s going to get worse’
Jonathan Martin Jonathan Martin – Sun Dec 7, 9:59 am
http://news.yahoo.com/s/politico/20081207/pl_politico/16279

CHICAGO – President-elect Barack Obama braced the country for more tough times Sunday, saying twice in an interview that the nation’s already dismal economy would continue to worsen in the months ahead.

Obama, speaking to Tom Brokaw on NBC’s “Meet the Press,” used some of his starkest language yet to underscore the severity of the challenge he’ll face upon taking office next month.

“If you look at the unemployment numbers that came out yesterday, if you think about almost 2 million jobs lost so far, if you think about the fragility of the financial system and the fact that it is now a global financial system so that what happens in Thailand or Russia can have an impact here, and obviously what happens on Wall Street has an impact worldwide, when you think about the structural problems that we already had in the economy before the financial crisis, this is a big problem, and it’s going to get worse,” he said in the interview taped Saturday.

Later in the interview Obama reiterated his downbeat projection, saying, “Things are going to get worse before they get better.”

Obama’s assessment, offered with an eye toward lowering the already considerable expectations on his shoulders, comes two days after the worst monthly job losses in over three decades, and a day after he proposed a series of ways to marry job-creation with infrastructure improvements in the forthcoming economic stimulus package.

In the wide-ranging appearance, Obama once again gave strong indications that he’s backing off his stance on two key campaign pledges – whether to repeal President George W. Bush’s tax cuts for the rich, and his call for bringing U.S. combat troops home from Iraq in 16 months. On a lighter note, he sketched a vision of an Obama White House alive with cultural and musical events, saying he hoped to include children from local Washington, D.C., schools.

But the economy dominated the discussion. Obama, who has been largely restrained from leveling political criticism during the transition period, took shots at Congress and the current administration for their handling of the crisis.

He told Brokaw that decisions based on where to focus infrastructure improvements would be based on merit, and “not in the old, traditional politics-first way.”

In an unambiguous brush-back to his former colleagues Obama said, “You know, the days of just pork coming out of Congress as a strategy, those days are over.”

And after weeks of public magnanimity toward the Bush administration and much cooperation between the outgoing and incoming economic teams, Obama expressed irritation at what he described as a lack of urgency on the part of the incumbent about offering mortgage assistance to struggling homeowners.

“I’m disappointed that we haven’t seen quicker movement on this issue by the administration,” Obama said. “We have said publicly and privately that we want to see a package that helps homeowners not just because it’s good for that particular homeowner; it’s good for the community.’

But pressed by Brokaw if he or his advisers had conveyed their unhappiness on the mortgage question to the Bush administration, Obama dodged. “We have specifically said that moving forward we have to have a housing component to any actions that we take. If we are only dealing with Wall Street and we’re not dealing with Main Street, then we’re only handling one half of the problem,” he said.

Obama also wouldn’t delve too deeply into the woes of the automakers, or answer specifically if they should be given government oversight, but did make clear he wanted to see financial assistance to the Big Three tied to reforms.

“They’re going to have to restructure, and all their stakeholders are going to have to restructure—labor, management, shareholders, creditors—everybody is going to recognize that they have—they do not have a sustainable business model right now,” Obama said. “And if they expect taxpayers to help in that adjustment process, then they can’t keep on putting off the kinds of changes that they frankly should have made 20 or 30 years ago. If they want to survive, then they better start building a fuel-efficient car. And if they want to survive, they’ve got to recognize that the auto market is not going to be as large as some of their rosy scenarios that they put forward over the last several years.”

On taxes, the president-elect suggested he would avoid any increases in the near term. He rejected the prospect of putting a fuel surcharge on falling gas prices to fund alternative energy, saying that “putting additional burdens on American families right now, I think, is a mistake.”

And he signaled that his campaign pledge to raise taxes on the rich may be put off, something his economic advisers have been saying quietly for weeks.

“My economic team right now is examining — do we repeal that through legislation?” Obama said of the Bush tax cuts for those Americans making over $250,000 per year. “Do we let it lapse so that, when the Bush tax cuts expire, they’re not renewed when it comes to wealthiest Americans?”

On other topics:

— Obama, as he did in announcing his national security team last week, appeared to back off his campaign pledge of returning all U.S. combat troops from Iraq in 16 months.

He only said he wanted to do so “as quickly as we can do to maintain stability in Iraq, maintain the safety of U.S. troops, to provide a mechanism so that Iraq can start taking more responsibility as a sovereign responsibility for its own safety and security, ensuring that you don’t see any resurgence of terrorism in Iraq that could threaten our interests.”

–He also again declined to weigh in with any great detail on the aftermath of the bombings in Mumbai, but he did offer guarded praise for the actions of Pakistani president Asif Ali Zardari.

“Thus far, President Zardari has sent the right signals. He’s indicated that he recognizes this is not just a threat to the United States but is a threat to Pakistan, as well.

“There was a bombing in Pakistan just yesterday that killed scores of people. And so you’re seeing greater and greater terrorist activity inside Pakistan. I think this democratically elected government understands that threat, and I hope that in the coming months that we are going to be able to establish the kind of close, effective working relationship that makes both countries safer.”

— He had much less diplomatic talk for Moscow, saying that it’s time “to reset U.S.-Russian relations.”

“They’re increasingly assertive. And when it comes to Georgia and their threats against their neighboring countries, I think they have been acting in a way that is contrary to international norms. We want to cooperate with them where we can, and there are a whole host of areas particularly around nonproliferation of weapons and terrorism where we can cooperate, but we also have to send a clear message that they have to act in ways that are not bullying their neighbors.”

–He pointedly avoided weighing in on the news that Caroline Kennedy, daughter of JFK and an early supporter, has expressed interest in replacing Hillary Clinton in the Senate.

“Caroline Kennedy has become one of my dearest friends and is just a wonderful American, a wonderful person, but the last thing I want to do is get involved in New York politics. I’ve got enough trouble in terms of Illinois politics.”

–And he began to outline a diverse array of cultural activities to be hosted by he and his wife, Michelle, in the White House, saying they would especially focus on the arts and sciences with a hope of having kids involved.

“We want to invite kids from local schools into the White House,” Obama said.

He also promised jazz, classical music and poetry at 1600 Pennsylvania Ave. so “once again we appreciate this incredible tapestry that’s America.”

Posted in Uncategorized | Tagged: | Leave a Comment »

Nhà Báo Trên Mạng và Trong Tù

Posted by hoangtran204 trên 07/12/2008

Bản thống kê tù nhân năm 2008 của CPJ

Về tình trạng các Nhà báo bị Cầm tù:

Trên mạng và Trong nhà tù

New York, Ngày 4-12-2008

Phản ánh về ảnh hưởng ngày càng tăng lên của tin tức và bình luận trên mạng trực tuyến, số lượng các nhà báo Internet bị cầm tù trên toàn thế giới nhiều hơn số nhà báo làm việc trong mọi phương tiện truyền thông khác. Trong cuộc điều tra hàng năm của mình về các nhà báo bị cầm tù, được công bố hôm nay, Ủy ban Bảo vệ các Nhà báo đã nhận thấy rằng 45% trong tất cả những người hoạt động truyền thông bị giam cầm trên khắp thế giới là các blogger, nhà báo trên các trang Web, hoặc các biên tập viên mạng trực tuyến. Các nhà báo mạng trực tuyến đại diện cho dạng hoạt động nghề nghiệp lần đầu tiên có mặt trong cuộc điều tra của CPJ về tình trạng nhà báo bị cầm tù.

Cuộc điều tra, cho đến ngày 1 tháng 12, của CPJ đã biết được 125 nhà báo đều phải đang đứng sau chấn song sắt, giảm hai trường hợp so với năm 2007. (Mời xem chi tiết về từng nhà báo đang bị giam cầm.) Trung Quốc tiếp tục là gã cai ngục tồi tệ nhất thế giới đối với các nhà báo, [một sự ô danh mà nước này đã nắm giữ] liên tục trong 10 năm qua. Cuba, Burma [Miến Điện/Myanma], Eritrea, và Uzbekistan [là năm cai ngục thuộc loại hàng đầu] trong số 29 quốc gia bỏ tù các nhà báo. Mỗi nước trong số năm quốc gia hàng đầu trên đều liên tục nằm trong số tồi tệ nhất trên thế giới về tình trạng giam cầm các nhà báo.

Có ít nhất là 56 nhà báo mạng trực tuyến đang bị bỏ tù trên khắp thế giới, [theo thống kê của CPJ, đây là một kỷ lục lần đầu tiên đang vượt quá số lượng của các nhà báo làm việc cho báo in (đang bị tù)]. Số lượng các nhà báo mạng trực tuyến bị cầm tù đã tăng lên đều đặn kể từ khi CPJ ghi nhận nhà báo Internet đầu tiên bị bỏ tù qua cuộc điều tra năm 1997 của mình. Các nhà báo, biên tập viên, phóng viên ảnh làm việc cho báo in thuộc loại hoạt động chuyên nghiệp bị giam cầm nhiều thứ hai, với 53 trường hợp năm 2008. Các nhà báo truyền hình và phát thanh và các nhà làm phim tài liệu chiếm số còn lại trong kết quả điều tra này.

Imprisonments by Media

“Nghề báo trên mạng trực tuyến đã thay đổi [hình ảnh đại diện cho ngành truyền thông và thay đổi cách thức mà chúng ta liên lạc] với nhau,” Giám đốc điều hành của CPJ Joel Simon nhận xét. “Song, [sức mạnh và ảnh hưởng của thế hệ mới của các nhà báo trực tuyến này] đã thu hút sự chú ý của các chính quyền có xu hướng đàn áp hà khắc trên khắp thế giới, và các nhà báo này [đã và đang gia tăng] hoạt động phản công của mình.”

[Vào tháng 10, CPJ đã tham gia với các công ty, nhà đầu tư Internet và các nhóm nhân quyền để tranh đấu chống lại sự đàn áp của chính quyền về việc bày tỏ ý kiến trên mạng trực tuyến. Sau hai năm thương lượng và dàn xếp, nhóm gồm có nhiều thành phần tham gia này đã loan báo việc sáng lập nên Qui luật Liên Mạng Toàn Cầu, qui luật nầy thiết lập ra những hướng dẫn cho phép các công ty Internet và viễn thông bảo vệ quyền tự do phát biểu ý kiến và bảo mật danh tánh của khách hàng trên mạng trực tuyến. Yahoo, Google, và Microsoft đã và đang tham gia vào qui luật nầy.]

[Minh họa cho quang cảnh của nền truyền thông đang tiến triển hiện nay, là sự gia tăng các trường hợp bị tù đày vì liên hệ với mạng trực tuyến cùng lúc đã và đang đi kèm theo bởi một số lượng gia tăng trong những vụ bị cầm tù của các nhà báo tự do. 45 nhà báo bị tù trong cuộc điều tra của CPJ là các ký giả tự do; hầu hết những người nầy] làm việc trên mạng trực tuyến. Các nhà báo tự do này không phải là những người làm thuê của các công ty truyền trông và thường không có các nguồn tin hợp pháp hay các mối giao tiếp trong giới chính trị hòng giúp họ có được quyền tự do trong tác nghiệp. Số nhà báo tự do bị bị tù đã tăng lên hơn 40% trong hai năm qua, theo nghiên cứu của CPJ.

[“Hình ảnh của người blogger đơn độc làm việc tại nhà trong bộ quần áo ngủ có thể đang trở nên hấp dẫn, song khi có tiếng gõ cửa của công an, họ là những kẻ đơn độc và không được bảo vệ,”] ông Simon của CPJ nhận xét. “Tất cả chúng ta phải đứng lên bảo vệ những quyền tự do của họ] — từ các công ty Internet cho tới các nhà báo và các nhóm đấu tranh cho [quyền tự do báo chí. Tương lai của nghề báo là trên mạng trực tuyến và chúng ta hiện nay] đang ở trong một trận chiến với những kẻ thù của nền tự do báo chí, những kẻ đang sử dụng việc tống giam người khác để định ra giới hạn cho sự phát biểu ngôn-luận của công chúng.”

[Những lời buộc tội không có chứng cứ chống lại nhà nước] như lật đổ, tiết lộ bí mật quốc gia, và hành động chống lại quyền lợi dân tộc là thứ buộc tội phổ biến nhất được sử dụng để bỏ tù các nhà báo trên khắp thế giới, theo nhận xét của CPJ. Khoảng 59% các nhà báo trong cuộc điều tra này [đang bị tù đày] dưới những lời buộc tội kiểu này, nhiều người trong số họ là nạn nhân của các chính phủ Trung Quốc và Cuba.

Khoảng 13% nhà báo bị bỏ tù [đối diện với lời buộc tội không có trong qui định luật pháp chút nào hết. Các chiến thuật] được sử dụng bởi nhiều quốc gia khác nhau như Eritrea, Israel, Iran, Hoa Kỳ, và Uzbekistan, nơi mà các nhà báo đang bị cầm giữ trong các trại giam [không hạn chế thời gian] mà không có thủ tục pháp lý. Ít nhất 16% các nhà báo trên thế giới hiện đang bị giam giữ là tại những địa điểm bí mật. Trong số đó có nhà báo của nước Gambia-“Tù trưởng” Ebrima Manneh, [nơi giam giữ, tình trạng pháp lý, và sức khỏe của ông ta đã bị giữ bí mật kể từ vụ bắt giữ ông ta] vào tháng Bảy năm 2006. Từ Thượng viện Hoa Kỳ cho tới tòa án nhân quyền Phi châu, các nhà quan sát quốc tế đều đã kêu gọi các giới chức nước này trả tự do cho Manneh, người bị giam cầm vì đã cố gắng công bố [một bài báo chỉ trích] về Tổng thống Gambia Yahya Jammeh.

Không nơi đâu [mà sự kiểm soát ảnh hưởng của hoạt động báo chí trên Internet lại rõ ràng và hiển nhiên hơn là ở Trung Quốc], nơi có tới 24 trong số 28 nhà báo trực tuyến bị cầm tù. Danh sách giam cầm của Trung Quốc có cả ông Hồ Giai, một nhà hoạt động nhân quyền xuất chúng và là một blogger, người đang phải thụ án ba năm rưỡi tù giam [vì những lời bình luận trên mạng và các cuộc phỏng vấn của giới truyền thông mà trong đó ông đã chỉ trích Đảng Cộng sản Trung Quốc]. Ông đã bị buộc tội “kích động để lật đổ chính quyền,” một lời buộc tội thông dụng được sử dụng bởi các nhà chức trách Trung Quốc để bỏ tù các nhà báo hay lên tiếng phê phán. Ít nhất có 22 nhà báo bị bỏ tù tại Trung Quốc vì điều này và những lời buộc tội chống đối nhà nước có tính chất mập mờ khác.

Cuba, tay cai tù [tệ hại đứng thứ hai] trên thế giới, đã trả tự do cho hai nhà báo bị cầm tù [trong năm nay] sau những cuộc đàm phán với Tây Ban Nha. Madrid, nơi vừa khôi phục các chương trình hợp tác với Cuba trong tháng Hai, đã đòi hỏi phải thả các nhà báo và nhà bất đồng chính kiến bị cầm tù qua các cuộc thương lượng với Havana. Song Cuba vẫn tiếp tục cầm giữ 21 nhà báo và biên tập viên trong nhà giam cho tới thời điểm ngày 1 tháng 12, tất cả số họ, trừ một người, đã bị truy quét trong một cuộc [truy quét ồ ạt chống lại hoạt động báo chí độc lập vào năm 2003] của Fidel Castro. Vào tháng 11, CPJ đã vinh danh ông Héctor Maseda Gutiérrez, 65 tuổi, là người lớn tuổi nhất trong số nhà báo Cuba bị cầm tù này, bằng một Giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế.

Burma [(Miến Điện), viên cai ngục xấu xa đứng hàng thứ ba], hiện đang cầm giữ 14 nhà báo. Năm người bị bắt trong khi đang cố gắng truyền đi những tin tức và hình ảnh từ các [khu vực bị tàn phá] bởi Cơn lốc Nargys. Blogger và là diễn viên hài Maung Thura, nghệ danh Zarganar, đã bị tuyên phạt một mức án 59 năm tù giam trong [các vụ xét xử kín] vào tháng 11. Các giới chức đã cáo buộc ông Maung Thura [đã phổ biến một cách bất hợp pháp các đoạn băng ghi lại hình ảnh về những nỗ lực cứu trợ] tại các khu vực bị tàn phá nặng nề, giao thiệp với những nhà bất đồng chính kiến bị đày ải, và đưa ra báo động trong công chúng bằng những lời bình luận với truyền thông nước ngoài.

Eritrea, [(một nước cộng hòa ở miền đông bắc Phi châu, nằm sát với Biển Đỏ) với 13 nhà báo còn trong tù, là tay cai ngục tệ hại đứng hàng thứ tư.] Các giới chức Eritrea đã khước từ công bố những nơi ở, tình trạng pháp lý, hay sức khỏe của bất cứ nhà báo nào mà họ đã giam giữ.

Những tin tức trên mạng trực tuyến không được kiểm chứng cho biết rằng ba trong số các nhà báo bị cầm tù có thể đã chết trong ngục, song chính phủ nước này đã từ chối thậm chí cả việc cho biết liệu những người bị giam giữ này có còn sống hay đã chết.

Uzbekistan, với sáu nhà báo bị giam giữ, là gã gác ngục tệ hại thứ năm. Những trường hợp giam cầm đó gồm có Dzhamshid Karimov, cháu trai của tổng thống nước này. Là một nhà báo làm việc cho các trang Web tin tức độc lập, ông Karimov [đã bị cầm giữ một cách áp bức trong] một bệnh viện tâm thần từ năm 2006.

Dưới đây là những xu hướng và chi tiết khác nổi lên trong phân tích của CPJ:

* Trong khoảng 11% các trường hợp trên, các chính phủ đã sử dụng đủ các hình thức buộc tội khác nhau không liên quan gì tới nghề báo [để trả thù chống lại] những nhà báo, biên tập viên và phóng viên ảnh hay chỉ trích. Những lời buộc tội đó trải rộng từ cả những vi phạm các quy định về sở hữu chất ma túy. Trong những trường hợp thuộc về cuộc điều tra này, CPJ đã quả quyết rằng những lời buộc tội là hầu như nhằm đem tới hành động trả thù đối với việc làm của nhà báo.

* Những vi phạm đối với các quy định kiểm duyệt, [là thứ tội phổ biến thứ hai, được áp dụng trong khoảng 10% các trường hợp. Những cáo buộc nhằm chụp mũ tội hình sự] chiếm 7% các vụ việc, trong khi những trường hợp bị buộc tội [xúc phạm tới văn hóa chủng tộc] hay tôn giáo nằm ở mức 4%. Hai nhà báo bị bỏ tù vì [sắp xếp lại những báo cáo về những gì] mà các nhà chức trách coi như là tin tức “giả”. (Nhiều kiểu buộc tội có thể được áp dụng trong những trường hợp đơn lẻ).

* Các nhà báo làm việc cho báo in và Internet chiếm thành phần chủ yếu trong cuộc điều tra. [Các ký giả của truyền hình tạo thành nhóm tác nghiệp lớn thứ hai, tính ra là 6% cùa các trường hợp. Các ký giả của đài phát thanh chiếm 4%,] và các nhà làm phim tài liệu chiếm 3%.

* [Bản báo cáo năm 2008 phản ánh sự tệ hại liên tiếp năm thứ hai trong số lượng tổng cộng của các nhà báo bị cầm tù]. Điều đó nói lên rằng, số liệu năm 2008 là rất phù hợp với các kết quả điều tra trong từng năm kể từ năm 2000. Nghiên cứu của CPJ cho thấy rằng
các trường hợp giam giữ tăng lên đáng kể vào năm 2001, sau khi chính phủ các nước áp đặt rộng rãi [các đạo luật về an ninh quốc gia tiếp theo sau] các vụ tấn công khủng bố ngày 9/11 vào Hoa Kỳ. [Vào năm 2000, các trường hợp giam giữ đã là 81 vụ, nhưng từ đó có trung bình là 128 vụ trong các cuộc khảo sát hàng năm cùa CPJ]

* Hoa Kỳ, nước đang cầm giữ phóng viên ảnh Ibrahim Jassam tại Iraq mà không có xét xử, [đã và đang nằm trong danh sách các nước giam cầm nhà báo của CPJ vào năm thứ 5. Suốt khoảng thời gian nầy các nhà chức trách quân đội Hoa Kỳ] đã bỏ tù hàng tá nhà báo tại Iraq – một số bị bỏ từ vài ngày cho tới vài tháng — mà không có lời buộc tội hay có các thủ tục pháp lý. [Không có những tội nào là có chứng cớ hẳn hoi] trong những trường hợp này.

CPJ không áp dụng một định nghĩa cứng nhắc cho nghề báo mạng trực tuyến, song lại đánh giá một cách thận trọng công việc của các blogger và những nhà báo mạng để xác định rõ liệu nội dung có mang bản chất báo chí hay không. Nói chung, CPJ hướng tới nhìn nhận xem liệu [nội dung trên mạng là có tính chất tường thuật hay tính chất phê bình chỉ trích căn cứ vào sự kiện thực tế]. [Trong một xã hội bị đàn áp], nơi phương tiện truyền thông bị hạn chế, CPJ chọn cách tiếp cận bao quát với những tác phẩm [được phát hành] trên mạng trực tuyến.

Number of Journalists in Prison Each Year since 1998

Tổ chức này tin tưởng rằng các nhà báo [không nên bị cầm tù vì làm các công việc của họ]. CPJ đã gửi những bức thư bày tỏ những mối [quan tâm thật sự của CPJ tới từng quốc gia đã và đang bỏ tù bất cứ nhà báo nào].

Bản danh sách của CPJ [là một tấm hinh chụp những nhà báo đang bị tù vào lúc giữa đêm khuya ngày 1 tháng 12 năm 2008]. [Tấm hình ấy chưa tính đến nhiều nhà báo mới bị giam cầm và đã được trả tự do trong suốt năm nay; các bản báo cáo về những trường hợp đó có thể được thấy tại trang web www.cpj.org. Các nhà báo vẫn còn nằm trong danh sách của CPJ cho tới khi tổ chức này [xác định bằng sự kiện chắc chắn và hợp lý rằng các nhà báo] đã được trả tự do hoặc đã chết trong tù.

Các nhà báo hoặc mất tích hoặc bị bắt cóc bởi [các nhóm người] phi chính phủ, bao gồm các băng nhóm tội phạm, phiến quân, hay [các nhóm võ trang], thì [không nằm trong danh sách các ký giả bị cầm tù này. Các trường hợp của họ hiện được xếp vào loại như “đang mất tích“] hay “bị bắt cóc”[Mời bấm vào xem].

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng


Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

————————————–

Imprisoned

CPJ’s 2008 prison census: Online and in jail

Also: See capsule reports on journalists in jail as of December 1, 2008

New York, December 4, 2008–Reflecting the rising influence of online reporting and commentary, more Internet journalists are jailed worldwide today than journalists working in any other medium. In its annual census of imprisoned journalists, released today, the Committee to Protect Journalists found that 45 percent of all media workers jailed worldwide are bloggers, Web-based reporters, or online editors. Online journalists represent the largest professional category for the first time in CPJ’s prison census.

CPJ’s survey found 125 journalists in all behind bars on December 1, a decrease of two from the 2007 tally. (Read detailed accounts of each imprisoned journalist.) China continued to be world’s worst jailer of journalists, a dishonor it has held for 10 consecutive years. Cuba, Burma, Eritrea, and Uzbekistan round out the top five jailers from among the 29 nations that imprison journalists. Each of the top five nations has persistently placed among the world’s worst in detaining journalists.

At least 56 online journalists are jailed worldwide, according to CPJ’s census, a tally that surpasses the number of print journalists for the first time. The number of imprisoned online journalists has steadily increased since CPJ recorded the first jailed Internet writer in its 1997 census. Print reporters, editors, and photographers make up the next largest professional category, with 53 cases in 2008. Television and radio journalists and documentary filmmakers constitute the rest.

“Online journalism has changed the media landscape and the way we communicate with each other,” said CPJ Executive Director Joel Simon. “But the power and influence of this new generation of online journalists has captured the attention of repressive governments around the world, and they have accelerated their counterattack.”

In October, CPJ joined with Internet companies, investors, and human rights groups to combat government repression of online expression. After two years of negotiations, this diverse group announced the creation of the Global Network Initiative, which establishes guidelines enabling Internet and telecommunications companies to protect free expression and privacy online. Yahoo, Google, and Microsoft have joined the initiative.

Illustrating the evolving media landscape, the increase in online-related jailings has been accompanied by a rise in imprisonments of freelance journalists. Forty-five of the journalists on CPJ’s census are freelancers; most of them work online. These freelancers are not employees of media companies and often do not have the legal resources or political connections that might help them gain their freedom. The number of imprisoned freelancers has risen more than 40 percent in the last two years, according to CPJ research.

“The image of the solitary blogger working at home in pajamas may be appealing, but when the knock comes on the door they ar
e alone and vulnerable,” said CPJ’s Simon. “All of us must stand up for their rights–from Internet companies to journalists and press freedom groups. The future of journalism is online and we are now in a battle with the enemies of press freedom who are using imprisonment to define the limits of public discourse.”

Antistate allegations such as subversion, divulging state secrets, and acting against national interests are the most common charge used to imprison journalists worldwide, CPJ found. About 59 percent of journalists in the census are jailed under these charges, many of them by the Chinese and Cuban governments.

About 13 percent of jailed journalists face no formal charge at all. The tactic is used by countries as diverse as Eritrea, Israel, Iran, the United States, and Uzbekistan, where journalists are being held in open-ended detentions without due process. At least 16 journalists worldwide are being held in secret locations. Among them is Gambian journalist “Chief” Ebrima Manneh, whose whereabouts, legal status, and health have been kept secret since his arrest in July 2006. From the U.S. Senate to the West African human rights court, international observers have called on authorities to free Manneh, who was jailed for trying to publish a critical report about Gambian President Yahya Jammeh.

Nowhere is the ascendance of Internet journalism more evident than in China, where 24 of 28 jailed journalists worked online. China’s prison list includes Hu Jia, a prominent human rights activist and blogger, who is serving a prison term of three and a half years for online commentaries and media interviews in which he criticized the Communist Party. He was convicted of “incitement to subvert state power,” a charge commonly used by authorities in China to jail critical writers. At least 22 journalists are jailed in China on this and other vague antistate charges.

Cuba, the world’s second worst jailer, released two imprisoned journalists during the year after negotiations with Spain. Madrid, which resumed cooperative programs with Cuba in February, has sought the release of imprisoned writers and dissidents in talks with Havana. But Cuba continued to hold 21 writers and editors in prison as of December 1, all but one of them swept up in Fidel Castro’s massive 2003 crackdown on the independent press. In November, CPJ honored Héctor Maseda Gutiérrez, who at 65 is the oldest of those jailed in Cuba, with an International Press Freedom Award.

Burma, the third worst jailer, is holding 14 journalists. Five were arrested while trying to spread news and images from areas devastated by Cyclone Nargis. The blogger and comedian Maung Thura, who uses the professional name Zarganar, was sentenced to a total of 59 years in prison during closed proceedings in November. Authorities accused Maung Thura of illegally disseminating video footage of relief efforts in hard-hit areas, communicating with exiled dissidents, and causing public alarm in comments to foreign media.

Eritrea, with 13 journalists in prison, is the fourth worst jailer. Eritrean authorities have refused to disclose the whereabouts, legal status, or health of any of the journalists they have imprisoned. Unconfirmed online reports have said that three of the jailed journalists may have died in custody, but the government has refused to even say whether the detainees are alive or dead.

Uzbekistan, with six journalists detained, is the fifth worst jailer. Those in custody include Dzhamshid Karimov, nephew of the country’s president. A reporter for independent news Web sites, Karimov has been forcibly held in a psychiatric hospital since 2006.

Here are other trends and details that emerged in CPJ’s analysis:

  • In about 11 percent of cases, governments have used a variety of charges unrelated to journalism to retaliate against critical writers, editors, and photojournalists. Such charges range from regulatory violations to drug possession. In the cases included in this census, CPJ has determined that the charges were most likely lodged in reprisal for the journalist’s work.
  • Violations of censorship rules, the next most common charge, are applied in about 10 percent of cases. Criminal defamation charges are filed in about 7 percent of cases, while charges of ethnic or religious insult are lodged in another 4 percent. Two journalists are jailed for filing what authorities consider to be “false” news. (More than one type of charge may apply in individual cases.
  • Print and Internet journalists make up the bulk of the census. Television journalists compose the next largest professional category, accounting for 6 percent of cases. Radio journalists account for 4 percent, and documentary filmmakers 3 percent.
  • The 2008 tally reflects the second consecutive decline in the total number of jailed journalists. That said, the 2008 figure is roughly consistent with census results in each year since 2000. CPJ research shows that imprisonments rose significantly in 2001, after governments imposed sweeping national security laws in the wake of the 9/11 terrorist attacks on the United States. Imprisonments stood at 81 in 2000 but have since averaged 128 in CPJ’s annual surveys.
  • The United States, which is holding photographer Ibrahim Jassam without charge in Iraq, has made CPJ’s list of countries jailing journalists for the fifth consecutive year. During this period, U.S. military authorities have jailed dozens of journalists in Iraq–some for days, others for months at a time–without charge or due process. No charges have ever been substantiated in these cases.

CPJ does not apply a rigid definition of online journalism, but it carefully evaluates the work of bloggers and online writers to determine whether the content is journalistic in nature. In general, CPJ looks to see whether the content is reportorial or fact-based commentary. In a repressive society where the traditional media is restricted, CPJ takes an inclusive approach to work that is produced online.

The organization believes that journalists should not be imprisoned for doing their jobs. CPJ has sent letters expressing its serious concerns to each country that has imprisoned a journalist.

CPJ’s list is a snapshot of those incarcerated at midnight on December 1, 2008. It does not include the many journalists imprisoned and released throughout the year; accounts of those cases can be found at www.cpj.org. Journalists remain on CPJ’s list until the organization determines with reasonable certainty that they have been released or have died in custody.

Journalists who either disappear or are abducted by nonstate entities, including criminal gangs, rebels, or militant groups, are not included on the imprisoned list. Their cases are classified as “missing” or “abducted.”

Posted in Uncategorized | 1 Comment »