Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Kinh Te Viet Nam Trung Quoc …affairs’ Category

Chế độ độc tài Lybia CHƯA sụp đổ, vàng gia tăng lên gần 49 triệu 1 lượng–Chỉ trong vòng 7 tháng qua,Trung Quốc đầu tư hơn 3 tỉ đôla vào 805 dự án ở Việt Nam!

Posted by hoangtran204 on Thứ Ba, Tháng Tám 23, 2011

Nền kinh tế và tài chánh ở  Âu châu đang bước vào giai đoạn hiểm nghèo, các nước Ý, Bồ đào  Nha và Hy Lạp bên bờ vỡ nợ. Chính phủ mỗi nước mắc nợ từ 400-1200 tỉ đô la.

Kinh tế của Mỹ thì đang còn suy thoái, mức thất nghiệp trên 9% (trên 408 000 người nộp đơn lãnh tiền thất nghiệp tuần trước). Chứng khoán Dow Jones sụt 2000 điểm chỉ trong 3 tuần qua và chỉ còn quanh quẩn mức 10 800 điểm.

Chế độ độc tài ở Lybia vẫn chưa sụp đổ. Gadhafi vẫn chưa bị bắt.

Vàng 24 (37,5 gram = 1,2 Oz) đã lên gần mức 49 triệu 1 lượng (vài ngày trước giá vàng 24 khoảng 46-47  triệu đồng  VN)

1 lượng vàng anh (30,48 grams = 1 Oz) giá 1870 đô

21 000 đồng VN = 1 đô la

Đồng đô la sẽ lên giá và tiền đồng VN sẽ hạ giá do giới cầm quyền  Hà Nội buộc lòng phải tung tiền VN ra mua đô la. Lý do:

+Số lượng tiền do Việt kiều gởi về VN giảm sút 15-20%.

+xuất cảng các mặt của Việt Nam giảm

+ xuất cảng dầu thô của VN giảm. Giá dầu thô giao hàng của thế giới vào tháng 9-2011 là 82 đô/ 1 thùng, giảm nhiều so với giá hơn 93 đô vào các tháng trước.

+nguồn vốn FDI của ngoại quốc giảm 6 tháng đầu năm nay là gần 30% so với năm 2010.

+Doanh nghiệp chỉ vay đô la mà không vay tiền đồng VN “Từ đầu năm 2011 đến nay doanh nghiệp toàn vay USD vì lãi suất (LS) chỉ dao động 6-7%. Trong khi đó nếu vay bằng VND phải trả LS trên 20%/năm…với khoản vay 200.000 USD (tương đương 4,12 tỉ đồng), mỗi tháng chỉ phải trả lãi gần 27,2 triệu đồng. Còn nếu vay bằng VND với LS 21%, mỗi tháng phải trả lãi hơn 72 triệu đồng.”…

Giá dầu thô giao hàng vào tháng 9-2011 là 82 đô/ 1 thùng.

*Dầu xuống vì chiến tranh ở Lybia và chế độ của đại tá Moammar Gadhafi’s  gần sụp đổ. Phiến quân đã chiếm phần lớn thủ đô hôm 21-8-2011, con trai của đại tá Gadhafi vẫn còn chỉ huy các đạo quân trung thành chống lại các nhóm quân nổi dậy.  Ông ta nói rằng phương Tây vận dụng tin tức và computer để phao tin là Lybia sụp đổ, chứ trên thực tế vào ngày 22-8 thì quân đội  trung thành với nhà độc tài vẫn còn chống lại các nhóm nổi dậy.

(Lybia bán dầu hỏa cho nhiều nước Âu châu (và gạ bán cho Mỹ lúc gần đây)

——

Nguồn cơn Trung Quốc gia tăng đánh đập và bắt ngư dân VN từ 2006-2011, xâm nhập lãnh vải Biển Đông và gây hấn manh nha từ khi VN loan tin khám phá dầu ở Vịnh Bắc bộ vào năm 2004

*Bài báo dưới đây từ tháng 2-2005 cho thấy Trung Quốc đã không vui khi Việt Nam tìm kiếm dầu trong vùng biển phía Bắc (vùng Vịnh Bắc Bộ) , đặc biệt khi Petrovietnam thông báo đã khám phá dầu ở giếng Dầu Yên Tử vào tháng 10-2004.  Giếng  Yên  tử ở 70 km phía Đông của  tỉnh Hải Phòng có trử lượng  khoảng 700-800 triệu thùng dầu, và 2 đối tác của VN tại vùng mỏ dầu nầy là Malaysia và Singapore.

VN được đánh giá có trữ lượng dầu từ 6,5-8,5 tỉ thùng dầu. Và trữ lượng ga vào khoảng 75-100 ngàn tỉ cm khối ga. (khoảng 75-100 triêu mét khối ga).

Năm 2004, VN bán ra 130 triệu thùng dầu và 200 tỉ cm-khối ga theo bài báo dưới đây.

(VN bán ra chừng 400 000 thùng dầu mỗi ngày.)

*Chính phủ của 46 quốc giá xuất cảng dầu qui định giá xăng bán ra cho dân chúng mua dùng chỉ bằng 1/2 hoặc 1/4 giá xăng bán tại Mỹ. Họ cho rằng dầu hỏa và ga là tài nguyên của đất nước nên khi khai thác được thì phải chia lại cho dân chúng dùng với giá rẻ. Cụ thể giá 1 lít xăng ở 46 quốc gia xuất cảng dầu hiện nay vào khoảng 2500 đồng-5000 đồng VN/1 lít. ( chính xác là giá 50 xu hay 1 đô la/1 gallon xăng (1 gallon gần bằng 4 lít)

*Tuy VN đã khai thác dầu hỏa và ga suốt hơn 20 năm qua, nhưng dân chúng VN chưa từng được hưởng tài nguyên dầu hỏa như chính phủ của 46 nước xuất cảng dầu trên thế giới đã làm cho dân của họ.

Petrovietnam cho biết số tiền bán dầu và ga hàng năm tính ra là trên 30 tỉ đô la vào năm 2010.  Ngoài việc nôp cho Hà Nội 2,5 tỉ gọi là tiền lời,  số tiền còn lại một phần là chi phí và phần khác chui vào túi của ai thì bạn đọc tự hiểu.]

[Các bạn vào bing.com hay google.com và viết chữ revenue of Petrovietnam Corporation vào hộp search, sẽ thấy các bài báo nói về số tiền lời của công ty Petrovietnam hàng năm.]

Bài báo dưới cùng là nói về Venezuela. Nước sản suất dầu hỏa 3,2 triệu thùng mỗi ngày.

———

Từ đầu năm nay đến tháng 7-2011, Trung Quốc đầu tư vào Việt Nam hơn 3 tỉ đô la với 805 dự án

Theo nguồn tin của báo Vietnambusiness.asia, từ đầu năm 2011 đến tháng 7 năm nay, Trung Quốc đã đầu tư hơn 805 dự án (F.D.I) vào Việt Nam, trị giá tổng cộng 3 tỉ đô la.

Trong năm 2010, Việt Nam nhập cảng 20 tỉ đô la các sản phẩm kỹ nghệ của Trung Quốc, và xuất cảng 7 tỉ đô la nguyên liệu và nông sản sang Trung Quốc. Thương mại song phương gia đạt tổng cộng là 27 tỉ đô la và tăng 30% so với năm 2009.

Chỉ riêng 7 tháng đầu năm nay, Việt Nam đã nhập cảng 13 tỉ đô la hàng hóa từ TQ và xuất cảng 5,5 tỉ đô la hàng hóa qua TQ.

Nguồn Vietnambusiness.asia.

———-

Vietnam Finds Oil in the Basement

 By DAVID BROWN
EXPLORER Correspondent
source 
DOWNLOAD COMPLETE IMAGE

Vietnam rarely makes headlines for petroleum development.

But consider:

Vietnam ranks third in oil production among Association of South East Asian Nations countries, trailing only Indonesia and Malaysia.

If its current rate of development continues, Vietnam will become the world’s 30th largest oil-producing nation.

And perhaps the most startling aspect about Vietnam — most of its production comes from offshore basement reservoirs.

Attractive Reserves

To date, Vietnam has produced almost a billion barrels of crude oil and 300 billion cubic feet of natural gas, according to Viet Anh Nguyen, new ventures coordinator for national oil company PetroVietnam.

Nguyen estimated 2004 total output at 130 million barrels of oil and 200 Bcf of gas.

The country’s estimated resources, both onshore and offshore, now stand at 6.5-8.5 billion barrels of oil and 75-100 trillion cubic feet of gas, he said.

Current oil and gas production comes from fields in the Cuu Long, Nam Con Son and Malay-Tho Chu basins, with gas also produced in the Song Hong Basin.

Click to enlarge.

PetroVietnam began 2005 in the middle of a licensing round for nine blocks in the Phu Khanh Basin, offshore the south-central coast of Vietnam. The offered blocks average 7,000 square kilometers in size.

Water depths in Phu Khanh range from 50 to 2,500 meters, and sediment thickness extends up to 8,000 meters, the company said.

Additional, frontier exploration areas include parts of the Hoang Sa and Truong Sa group of basins.

Because of challenging conditions, exploration in those areas may be limited to small, prospective acreages of interest, Nguyen said.

Geological Setting

A system of Cenozoic sedimentary basins defines the 1 million-square-kilometer Vietnamese continental shelf area, according to descriptions from PetroVietnam.

These rift basins lie within a transitional zone from the continental crust of the Indochina Craton to the suboceanic crust of the eastern deepwater area.

Most of the main structural elements occurred during a Late Eocene-Oligocene rifting phase, with extension and transtensional deformation.

Local uplift, rotation and erosion began in the mid-Oligocene, followed by regional subsidence. Compression dominated the area, later subject to diverse, low- to moderate-amplitude tectonic activity.

Oligocene-Early Miocene lacustrine shales and deltaic coals and coaly claystones constitute the main source rocks, showing potential for both oil and gas generation.

Clastics — delta plain, fluvial channel, submarine slope fan and turbidite sandstones — make up the most common reservoirs. However, exploration has found fractured granite basement to be an important oil-bearing reservoir type.

PetroVietnam now has an extensive history of working with foreign companies in exploration and development ventures.

In October the company signed a contract with Idemitsu Kosan Co., Nippon Oil Corp. and Teikoku Corp. for exploration on two blocks in the Nam Con Son Basin.

According to PetroVietnam, that was the 48th petroleum contract signed with foreign companies since the Vietnam Foreign Investment Law took effect in 1987.

Roaring Young Lions

Click to enlarge

Oilfields in the Cuu Long Basin offshore southeastern Vietnam typify the country’s fractured basement reservoirs.

Bach Ho (White Tiger), Vietnam’s largest oilfield, produces almost 280,000 barrels of oil per day from granitoid basement.

Recently, a basement-reservoir play extension in the nearby Su Tu or “lion” fields generated wide industry interest.

The Su Tu Den (Black Lion) field currently produces about 80,000 barrels per day, but PetroVietnam expects to increase output to 200,000 barrels per day within three years.

In September, PetroVietnam announced that up to $300 million dollars will be spent on production enhancement in Cuu Long Block 15-1, where Su Tu Den is located.

Neighboring fields Su Tu Vang (Golden Lion) and Su Tu Trang (White Lion) also show promise for production increases, it said.

Wallace G. Dow, an AAPG member and consultant in The Woodlands, Texas, calls the Cuu Long oil “paraffinic, classic lacustrine crude” expelled into fractured basement from lower source rock.

“The oils in the basement are virtually identical to the oils in the sandstone sitting around the basement,” Dow said.

“This is the key — they migrate updip through faults into the basement, in horst blocks,” he said.

Dow emphasized that the oil’s components indicate a lacustrine organic facies with lipid-rich, land-plant debris and fresh-water algal material, refuting theories of abiogenic origin in this area.

Exploration Challenge

Discoveries on basement highs in Cuu Long can encounter thousands of feet of oil column.

“When you open up a 1,000-foot section, you don’t need more than 2 or 3 percent porosity. The oil migrated recently, so it’s still all there. You can produce a lot of oil,” Dow said.

Cuu Long’s challenge is predicting where to drill, according to Dow, and “a lot of companies have lost their shirts trying to drill these darn things.

“The whole problem is, how do you do these plays?” he asked. “Some companies want to believe there are plays away from these horst blocks. I’m sure there are, but are they economic?”

A joint venture, Cuu Long Joint Operating Co., conducts oil and gas development on Cuu Long Block 15-1, including the Su Tu fields.

Partners are:

  • PetroVietnam, 50 percent.
  • ConocoPhillips, 23.25 percent.
  • Korean National Oil Corp., 14.25 percent.
  • South Korean oil refiner SK Corp., 9 percent.
  • French company Geopetrol, 3.5 percent.

Operating in Vietnam is “like operating just about anywhere else,” said Georg Storaker, ConocoPhillips country manager of Vietnam in Ho Chi Minh City.

Storaker said the venture’s general manager is seconded in from PetroVietnam and the deputy general manager from ConocoPhillips, with other companies providing representation.

By agreement, partners make operating decisions jointly, under voting rights specified in the working contract.

“It works. It’s functional to do it this way,” Storaker observed. “But it tends to become very bureaucratic to operate in this fashion.”

He said Vietnam may return to the partner-operated approach used in earlier government-sponsored ventures, providing more direct operator control.

Build-As-You-Go

Having no refining capacity of its own, Vietnam exports all of its crude production and imports processed fuels and petrochemical products.

“All oil markets are out of the country,” Storaker said. “All gas production is going into domestic markets, primarily for power generation.”

With minimal petroleum infrastructure in place, development can be a build-as-you-go effort. Much of the support manufacturing takes place in Vietnam, according to Storaker.

“The simple wellhead structures, the jackets and topsides, we build here in Vung Tau, the harbor city just outside of Ho Chi Minh City,” he said.

The Cuu Long venture had no problem identifying prospects on Block 15-1, said Bill Schmidt, ConocoPhillips general manager for Vietnam.

“The first well that was drilled was a successful discovery,” Schmidt said. “It was targeting the basement. The block was picked up based upon the success of the Bach Ho field.”

Basement reservoirs at Bach Ho and the Block 15-2 Rang Dong field, where ConocoPhillips has a 36 percent interest, indicated the play concept could be extended.

“For that reason, there was a lot of interest in what was considered this ‘golden block,’ Block 15-1. Basically, it came in as expected in Su Tu Den and Su Tu Vang,” Schmidt said.

“They were the two nicest structures on the block,” he added.

Riding a Horst

The company’s ongoing development plan is typical of local operating style: Find a horse, or horst, and ride it.

“Block 15-1 is the one that has the longest life, that we’re tying most of our future on,” Storaker said. “The Rang Dong field that got us started has a life expectancy of 2017.

“We are now moving into the preliminary engineering phase of Su Tu Vang,” he continued, “and if everything goes the way we hope, we would like to sanction it in 2005 for first production in 2007.”

The third discovery, Su Tu Trang, is in evaluation. It initially tested at 70 million cubic feet of gas and 8,500 barrels of condensate production per day, Storaker said.

“We have been shooting a lot of seismic work on that structure in the past year,” he added, and an appraisal well is slated for 2005.

“We are also likely to go out and drill an exploratory well on another prospect we see out on the block,” Storaker said.

At Rang Dong, where water injection began in 2004, ConocoPhillips plans to add one production platform and one new liquids handling platform this year.

ConocoPhillips also holds an equity interest in the 242-mile Nam Con Son pipeline system, linking gas supplies from the offshore basin to gas markets in southern Vietnam.

For the period 2005-10, PetroVietnam plans to triple gas production and add 7-to-10 new oil and gas fields, Nguyen said.

Vietnam also will focus on infrastructure construction to develop its domestic natural gas market and reduce dependence on imported oil products.

Things in Motion

After a series of false starts and delays, including the loss of a Russian venture partner, PetroVietnam now plans to begin operating a $1.6 billion, in-country refining complex at Dung Quat by 2007.

Vietnam continues to develop rapidly, Storaker said, promising a stronger domestic market for transportation fuels and power-generation gas in the future.

“It’s growing quite fast — there is a growth rate of about 7 percent a year,” he said. “There’s a focused effort here on getting more high-tech industry into this area.

“There’s tons of things to be done to, for example, catch up with the speed of the neighbor to the north,” he added.

Continued exploration success in Vietnam presents the industry with an increasingly attractive place to work, to operate and to chase offshore plays.

“Things are in motion down here,” Storaker said.

————

Northern Vietnam Offshore Discovery Sparks Potential Territorial Dispute

PetroVietnam announced the first discovery of oil offshore northern Vietnam in October 2004.

The find came in the area of Blocks 102 and 106 of Yen Tu field, about 70 kilometers east of Hai Phong, with an initial reserves estimate of 700-800 million barrels.

Venture partners include the company’s Petroleum Investment and Development Co., Malaysia’s Petronas and the Singapore Petroleum Co.

China quickly announced it was concerned and displeased by Vietnam’s exploration in the area.

Territorial rights in nearby parts of the South China Sea have been claimed by six countries — China, Vietnam, Malaysia, the Philippines, Brunei and Taiwan.

Source  brent crude oil

—-

For Venezuela, a Treasure in Oil Sludge

By JUAN FORERO

Published: June 1, 2006

PUERTO LA CRUZ, Venezuela — The sludge in the glass jar on David Nelson’s bookshelf here is thicker than molasses and was once thought worthless. But the Chevron Corporation, whose operations he runs in eastern Venezuela, has spent about $1 billion turning what was once called liquid coal into oil, helping transform a swath of scrub grass into a great frontier for oil production.

The region, the Orinoco Belt, is in fact so promising that President Hugo Chávez of Venezuela says it contains up to 235 billion barrels of recoverable oil; if true, the reserves would rival those of Saudi Arabia.

“We do know that the Orinoco is underdeveloped,” said Mr. Nelson, 49, a geologist from California with 27 years’ experience developing heavy-grade oil. “And the resources in the Middle East are at their midpoint.”

David Rochkind/Polaris for The New York Times

This great, largely untapped treasure is pitting a leftist government aiming to use oil revenue for social programs against multinational corporations like Chevron, which were invited here a decade ago to develop the Orinoco Belt, a 54-square-mile area some 120 miles south of here.

With demand rising, worldwide supplies threatening to decline and oil prices near record levels, the struggle in this country underscores the growing debate between governments and oil companies worldwide over profits from technologically challenging but potentially lucrative oil fields — whether in the Caspian Sea, the Arctic tundra or here in the Orinoco region.

Venezuela will be the host for an OPEC meeting on June 1, where Mr. Chávez can be expected to emphasize his country’s vast potential. It clearly has a lot to gain from the Orinoco, where daily oil production has slid to 2.6 million barrels, from 3.3 million barrels five years ago. To underline the region’s potential, President Chávez has asked oil companies from as far away as China and Russia to certify the size of the hefty reserves.

Saudi Arabia, still the giant among world oil suppliers and the leading force in OPEC consultations, scoffs at such boasts.

Yet, what is under the ground here in Venezuela, the Western Hemisphere’s largest oil-exporting nation, has become so valuable that companies throughout the world want to drill for more, and Mr. Chávez, who regards his government as revolutionary, wants it to have a larger slice of the earnings.

In Venezuela, foreign companies including Exxon Mobil, Chevron, ConocoPhillips, BP and Total of France could lose once-favorable terms and in essence be forced to transfer up to $8 billion in value to the government, just as some opportunities elsewhere are drying up.

The big oil companies are right to be rattled. In April, Mr. Chávez’s populist government took control of 32 mostly marginal oil fields across Venezuela that had been managed by foreign concerns. Then on May 16, the National Assembly raised royalties on the four heavy crude oil projects of the Orinoco to 33.3 percent, from 16.6 percent, and is planning to increase taxes to 50 percent, from 34 percent.

The government says it is preparing to capture a bigger stake in the Orinoco — turning control of projects that produce 600,000 barrels a day over to Venezuela’s state oil company, Petróleos de Venezuela. Energy officials say the government could take up to 60 percent control of the so-called strategic associations, as the projects are called. No timetable has been laid out, but leaders in the National Assembly, which is controlled by Mr. Chávez’s forces, say it is only a matter of time.

“With the high price of petroleum on the market, we are going to share in the excess earnings of the strategic associations,” Mario Isea, president of the assembly’s hydrocarbons commission, which is allied with Mr. Chávez, said in an interview. “They have gone years without paying royalties and effectively paying commercial taxes instead of petroleum taxes.”

In the mid-1990′s, President Rafael Caldera’s government, eager to develop oil discovered in the 1930′s, opened the region to foreign investment because the state oil company had neither the capital nor the technology to develop the Orinoco’s semisolid sludge. Oil prices were low, world supplies easily met demand and Venezuela had on its hands a crude oil so heavy, so filled with impurities, that it was not even known as oil, but rather bitumen.

But then, given a virtual tax holiday intended to stimulate investment — the royalty rate was 1 percent — the multinationals embarked on a process of drilling and, more recently, upgrades that permit refining Orinoco crude oil into a lighter, marketable product.

In the Hamaca field, an area the size of Houston that produces oil for Chevron, ConocoPhillips and the Venezuelan state company, oil now slurps through an octopus-like system of horizontal wells that reach out as far as 8,000 feet.

The drill bits are equipped with sensors that emit seismic signals measuring what they are passing through — whether rock, sandstone, fine shale, sand or clay.

“Obviously, we’d love to find deposits with sweet light crude in shallow fields,” said Mr. Nelson, who carefully explains the complex challenges his company faces. “That’s not where energy resources are, so we have to adapt.”

Back in a control room near his office in this Caribbean port, geologists and engineers monitor wall-size screens and make quick decisions whether the drill needs to bore ahead, or move up or down.

The idea is to have the drill moving fast, at hundreds of feet an hour, into blue-shaded patches, which signal porous material that would contain crude oil.

“Our goal is to first find sand and once we find it, stay in it,” said Mike Waite, a senior geophysicist who leads the team monitoring the drilling.

Just west of here, gunk from the Orinoco is turned into oil at the Jose Industrial Complex, a virtual city of pipes, water-treatment lagoons, smokestacks, pits and storage tanks. Since the first shipment of Hamaca oil left aboard the tanker Overseas Sophie two years ago, the project has produced an average of 180,000 barrels a day.

Mr. Nelson said the project, among the most intricate in the world, is worth it, “but you have to put some elbow grease into it.”

“These projects are big,” he said. “They’re complicated. They have a lot of moving parts. You have a lot of complicated negotiations with governments. It’s not a business of instant gratification.”

All told, according to a recent Deutsche Bank report on the Orinoco projects, $17 billion has been invested, about $3.5 billion in the Hamaca project alone. Big energy companies, including some from Brazil and China, would like nothing more than free rein to ramp up investments and produce more.

Ali Moshiri, Chevron’s Latin America exploration and production group chief, said in April that Venezuela needed $200 billion to develop the heavy oil reserves.

“There’s a sense of urgency, not a sense of luxury,” said Mr. Moshiri, who predicted that 90 percent of Venezuela’s production would come from the Orinoco in the years ahead.

The government, to be sure, talks of increasing production to 5.8 million barrels a day by 2012, from 2.6 million barrels now. But Venezuela, which as a leading voice in the Organization of the Petroleum Exporting Countries has advocated a particularly tough form of oil nationalism, wants to achieve this on its own terms.

Its energy minister, Rafael Ramírez, who is also the president of Petróleos de Venezuela, said in an interview that the deals that multinational companies signed with the government in the 1990′s were “absurd,” giving Venezuela little in return.

“They are beholden to their stockholders, and we are beholden to our country,” Mr. Ramírez said.

Venezuelan officials contend that exploration and production in the Orinoco has become easy, even risk-free, with a barrel of oil costing less than $1 to produce, down from $2 in 1995.

Energy officials here assert that the multinationals exaggerated the technical challenges and costs, swindling the state.

They also argue that the companies have made extraordinary profits — and will continue to do so even with higher taxes and royalties.

“They have made a fortune,” said Mr. Isea, the president of the hydrocarbons commission. “This remains an excellent business. I do not think anyone will leave.”

Venezuelan officials say their measures are enshrined in a 2001 law that says the state oil company must have a 51 percent stake in projects; they sidestep questions about previous contracts being grandfathered in.

Mr. Ramírez and lawmakers also say that a 1945 hydrocarbons law permits the government to raise royalties when the price of oil goes up.

The foreign companies, trying to avoid controversy, do not publicly dispute the Venezuelan government’s statements. But Larry Goldstein, president of the Petroleum Industry Research Foundation, an industry-supported analysis group in New York, said: “In Venezuela today, I don’t believe contracts have meaning. And it affects the production, no matter what the Venezuelans say.”

The game of oil brinkmanship continues, with Mr. Ramírez saying that the companies have few options.

“It’s no secret for anyone that the big deposits, the giant ones, are finished,” he said. “There are no new oil regions that compare to the Orinoco Belt.”

The recent Deutsche Bank report agreed, saying that “few are likely to quickly turn their backs on reserves of the order seen in Venezuela.”

“They may not like Chávez,” the report added. “They may not like his regime. But they also know that he has probably done as much to support high oil prices through his rhetoric and posturing as any individual. This president is no fool. And at the end of the day, you go where the oil is.”

Đăng trong Bán Tài Nguyên Khoa'ng Sản- Cho Nước Ngoài Thuê Đất 50 năm, Kinh Te Viet Nam Trung Quoc ...affairs, Năng Lượng và Mỏ, Tài Chánh-Thuế | Leave a Comment »

Hóa ra chuyện đường sắt cao tốc bàn bạc năm rồi là vì có lệnh ở trên đưa xuống

Posted by hoangtran204 on Thứ Hai, Tháng Một 24, 2011

Chắc chắn phải làm thôi… Đây rồi…Ông Long Li, Giám đốc Sở Giao thông Nam Ninh nói rằng, tuyến đường sắt cao tốc chạy đến Singapore ngang qua Việt Nam có ý nghĩa hết sức quan trọng trong việc xây dựng Hành lang kinh tế Nam Ninh – Singapore.


Trung Quốc sắp xây tuyến tàu cao tốc đến

Singapore qua Hà Nội

Trong giai đoạn đầu tiên sẽ được khởi công từ giữa năm 2011, tuyến đường này sẽ nối thành phố thủ phủ Nam Ninh của tỉnh Quảng Tây với thành phố Bằng Tường ở gần biên giới Việt Nam – Trung Quốc.

Tờ China Daily dẫn nguồn tin từ Ủy ban Cải cách và Phát triển Khu tự trị cho biết, tuyến đường sắt cao tốc trên là ưu tiên hàng đầu của chính quyền thành phố Nam Ninh trong 5 năm tới, sẽ làm tăng lượng trao đổi thương mại giữa Trung Quốc và các nước ASEAN.

“Một trong những nhiệm vụ chính của chúng tôi trong kế hoạch 5 năm lần thứ 12 (2011-2015) là thúc đẩy việc xây dựng tuyến đường sắt cao tốc từ Nam Ninh tới các nước ASEAN như Singapore để thành lập một hành lang quốc tế, thúc đẩy thương mại đối ngoại của tỉnh Quảng Tây”, Chủ tịch Khu tự trị dân tộc Choang, ông Ma Biao, cho biết.

Ông Long Li, Giám đốc Sở Giao thông Nam Ninh nói rằng, tuyến đường sắt cao tốc chạy đến Singapore ngang qua Việt Nam có ý nghĩa hết sức quan trọng trong việc xây dựng Hành lang kinh tế Nam Ninh – Singapore.

“Chúng tôi sẽ đầu tư 15,6 tỷ Nhân dân tệ (2,36 tỷ USD) để xây dựng tuyến đường sắt nối từ Nam Ninh tới Singapore chạy qua Việt Nam. Tuyến đường sẽ đặc biệt quan trọng trong việc thiết lập Hành lang kinh tế Nam Ninh-Singapore”, ông này cho hay.

Hành lang này bắt đầu từ Nam Ninh của Quảng Tây, chạy qua thủ đô Hà Nội của Việt Nam, sang Vientiane (Lào), Phnom Penh (Campuchia), Bangkok (Thái Lan) và Kuala Lumpur (Malaysia) trước khi đến Singapore.

Cũng theo tờ China Daily, như vậy Quảng Tây sẽ trở thành trung tâm buôn bán của toàn khu vực với ASEAN là khối đối tác thương mại lớn nhất. Đài CRI cho hay, 11 tháng đầu năm 2010, ASEAN tiếp tục là đối tác thương mại lớn nhất của Quảng Tây, tổng kim ngạch thương mại hai chiều đạt 5,4 tỷ USD, tăng 29,4%.

Theo Diệp Anh
VnEconomy

Đăng trong Kinh Te Viet Nam Trung Quoc ...affairs | Leave a Comment »

Những món nợ giấu kín

Posted by hoangtran204 on Thứ Năm, Tháng Một 20, 2011

Việt Long & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA

Nguồn ở đây

2010-08-04

Khi dư luận tại Việt Nam bàng hoàng vì vụ tập đoàn quốc doanh Vinashin bị ngập nợ thì ở bên ngoài, thế giới lại chú ý đến một hiện tượng bất ngờ không kém.

AFP PHOTO/HOANG DINH Nam 

Logo của tập đoàn Vinashin tại trụ sở chính ở Hà Nội hôm 19/07/2010

Đó là những khoản nợ vĩ đại của các chính quyền địa phương tại Trung Quốc, nơi mà người ta cứ tưởng là có dự trữ ngoại tệ dồi dào và còn đem tiền cho người khác vay. Nhà tư vấn kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa cho rằng hai hiện tượng Vinashin và Trung Quốc mắc nợ đều có chung một số nguyên do. Ông trình bày sự việc và giải thích như sau với Việt Long trong mục Diễn đàn Kinh tế tuần này…

Cùng hệ thống – cùng hậu quả

Việt Long: Xin kính chào ông Nguyễn Xuân Nghĩa. Trước hết, chúng ta nói qua về vụ tập đoàn quốc doanh Vinashin bị mắc nợ có thể đến hơn bốn tỷ đô la, là một biến cố đang gây chấn động tại Việt Nam khiến ông Chủ tịch Tổng giám đốc đã bị ngưng chức. Sau đó thì mình sẽ tìm hiểu vì sao mà người ta có thể đi vay dễ dàng như vậy…

Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi lại xin nói ngược và nêu lên một vấn đề khác vì hiện tượng Vinashin không là hãn hữu. Vấn đề khác là Trung Quốc thật ra cũng ngập nợ mà dư luận bên ngoài không biết. Các Công ty Đầu tư Địa phương của xứ này được chính quyền địa phương lập ra để đi vay tiền vô tội vạ và tính đến đầu năm nay thì mắc nợ ít ra là một ngàn bảy trăm tỷ đô la, bằng một phần ba tổng sản lượng kinh tế của Trung Quốc. Y như Vinashin tại Việt Nam, họ hồn nhiên vay tiền để thổi vào các dự án vô giá trị về kinh tế và không thể sinh lời nên sẽ vỡ nợ.

Khi ấy, chính quyền Bắc Kinh sẽ giải quyết ra sao? Người ta cứ nói rằng với hơn hai ngàn tỷ đô dự trữ ngoại tệ, Trung Quốc đang là một quốc gia chủ nợ của thế giới mà ít khi nhìn ra khối nợ bị che giấu đó. Đấy là “hiện tượng Vinashin”, nhưng với màu sắc và kích thước Trung Quốc! Và nguyên nhân vì sao thì tất nhiên là cũng giống nhau.

Việt Long: Ông vừa nêu ra một con số gây giật mình là 1.700 tỷ đô la nợ nần của các Công ty Đầu tư Địa phương của Trung Quốc. Các công ty này là gì mà có thể vay mượn đến như vậy?

Tôi xin đề nghị là mình hãy nhìn sâu vào cơ chế và hệ thống kinh tế của Trung Quốc thì có khi thấy ra những nguyên nhân đã dẫn tới vụ Vinashin ở Việt Nam. Cùng một hệ thống thì cũng dẫn tới một hậu quả.

Ô. Nguyễn Xuân Nghĩa

Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi xin đề nghị là mình hãy nhìn sâu vào cơ chế và hệ thống kinh tế của Trung Quốc thì có khi thấy ra những nguyên nhân đã dẫn tới vụ Vinashin ở Việt Nam. Cùng một hệ thống thì cũng dẫn tới một hậu quả. Tôi xin trình bày sự kiện, rồi mới phân tích nguyên do trước khi ta rút kết luận về hiện tượng Vinashin.

Trước hết, các chính quyền địa phương tại Trung Quốc thường thiếu hụt ngân sách nên phải vay tiền. Nhưng theo luật lệ có dời đổi liên miên, mức vay của họ bị trung ương hạn chế. Vì vậy, chính quyền các tỉnh, huyện hay thành phố mới lập ra Công ty Đầu tư Địa phương để thay mặt vay tiền từ các ngân hàng cũng là quốc doanh. Chính quyền trung ương có thấy việc đó, nhưng từ hai năm nay lại khuyến khích – như chính quyền Việt Nam đã khuyến khích Vinashin dù rằng tập đoàn này đã bị trễ nợ khi đáo hạn từ hai năm nay rồi. Lý do khiến Bắc Kinh khuyến khích chuyện đó vì tin rằng nhờ vậy mà tiền sẽ sớm được giải ngân thực hiện các dự án ở địa phương.

Kết quả thì có hơn 8.000 Công ty Đầu tư Địa phương đã ra đời và vay tiền các ngân hàng của nhà nước ở địa phương, với sự ủng hộ của chính quyền địa phương, để thực hiện các dự án cho địa phương, như cầu đường, nhà máy điện hay khách sạn, văn phòng, sân vận động, v.v… đôi khi với đất đai do chính quyền địa phương cấp cho các công ty đầu tư này làm tài sản thế chấp và thường thì với điều kiện tín dụng ưu đãi vì là dự án của địa phương.

yuan-dollar-euro.jpg-250.jpg
Hình minh họa. AFP photo

Việt Long: Ông vui lòng xác định với thính giả một bản sơ đồ toàn cảnh trước khi nói đến sự vận hành của hệ thống đó.  Như quý thính giả có thể hiểu: trung ương cho địa phương lập ra công ty đầu tư thực tế là quốc doanh ở địa phương, đi vay tiền của ngân hàng cũng quốc doanh ở địa phương, với đất đai, tiếng là tài sản của toàn dân nhưng do nhà nước quản lý ở địa phương để đưa vào dự án của địa phương. Tức là một hệ thống kinh tế của nhà nước, mà ở cấp bộ địa phương, có phải vậy không? Nhưng chắc ông không quên rằng Vinashin là tập đoàn mang tầm cỡ quốc gia, kinh doanh một ngành chiến lược cho quốc gia?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Về việc lập ra tập đoàn gọi là có tầm cỡ quốc gia như Vinashin thì chỉ là sáng kiến dại dột năm 2006, học lại từ các “chaebol” Nam Hàn mà quên mất hậu quả là khủng hoảng năm 1997 khiến nhiều “chaebols” vỡ nợ và phải cải cách sau đó. Mà “chaebols” Nam Hàn đều là tư doanh đi lên sau mấy chục năm tích lũy, học hỏi chứ các tập đoàn Việt Nam chỉ là con ếch muốn sớm to bằng con bò, được nhà nước thổi lên bằng tiền đi vay. Nói chung, tập đoàn nhà nước hay công ty đầu tư địa phương, tất cả chỉ là hệ thống do nhà nước ban xuống, bên trong là do đảng lập ra và chỉ đạo vì nếu không là đảng viên thì chẳng thể ngồi vào các vị trí quyết định ấy. Ông Chủ tịch Vinashin cũng thế, là bí thư đảng trong tập đoàn này, và thi hành chiến lược quốc gia bằng cách mua hàng đồng nát và kinh doanh bừa phứa qua mấy trăm chi nhánh.

Nhìn chung thì trong hệ thống kinh tế nhà nước, mọi người đều tin là có nhà nước yểm trợ nên nảy sinh tâm lý ỷ thế mà bất cẩn. Cụ thể tại Trung Quốc nếu dự án không có đất làm tài sản thế chấp thì ngân hàng địa phương đòi chính quyền ký giấy đảm bảo rồi cho vay. Ấn tín nhà nước là yếu tố an toàn cho hệ thống, nhưng theo kiểu “cha chung không ai khóc”.

Bây giờ, nói về sự vận hành của hệ thống thì yếu tố chính trị thực tế là quan hệ giữa đảng viên và quan chức địa phương với nhau trong các địa hạt hành chính, ngân hàng và đầu tư. Yếu tố tiền tài thực tế là sự chia chác đỉnh chung cho từng hợp đồng tín dụng, từng dự án. Đều là của công mà do cán bộ phân bố cho nhau và báo cáo lên trên là đã có dự án này dựa án kia được thực hiện, rồi cắt băng khánh thành hay hạ thủy…

Hệ thống kinh tế – chính trị

vinashin2-250.jpg
Một cửa hàng kinh doanh ôtô, xe máy tại Hà Nội thuộc Công ty cổ phần Công nghiệp tàu thủy và xe máy – một trong 200 công ty của Vinashin. Photo courtesy of tuoitre.vn

Việt Long: Bây giờ, ta nói qua kết quả của chuỗi hiện tượng đó. Các Công ty Đầu tư và ngân hàng cùng chính quyền địa phương tại Trung Quốc đã làm được những gì?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Kết quả của sự vận hành sáng tạo ấy là người ta lấy quyết định kinh tế mà bất kể rủi ro lời lỗ, nhưng đảng viên cán bộ thì đều có lợi. Trước hết là tín dụng ngân hàng của nhà nước được cấp dễ dàng cho các dự án đầu tư hay đầu cơ về bất động sản ở địa phương. Dân thì mất đất, nhưng quan chức có lợi và ngân hàng ôm vào một núi nợ khi bong bóng đầu cơ bị bể. Thế giới đang chờ đợi một vụ khủng hoảng ngân hàng vô cùng vĩ đại tại Trung Quốc vì khoản nợ lên tới một phần ba tổng sản lượng quốc gia lại là nợ thối, không sinh lời và sẽ mất. Các trương chủ bỏ tiền tiết kiệm vào ngân hàng sẽ trắng tay và nổi loạn nếu nhà nước không đứng ra trả nợ đậy.

Thứ hai, người ta thực hiện các dự án vĩ đại mà vô dụng, không kém gì các dự án của tập đoàn Vinashin đang được phanh phui ở nhà. Một thí dụ được giới nghiên cứu quốc tế nhắc tới là tại thành phố Ngân Xuyên, thủ phủ của Khu tự trị Ninh Hạ, gọi là Hồi Ninh Hạ.

Ninh Hạ là tỉnh nghèo vào hạng thứ ba của cả Hoa lục – chỉ có hai tỉnh hay khu hành chính nghèo hơn – cần trung ương cấp cho 70% số thu ngân sách mà lại đang mắc nợ 15 tỷ đô la, bằng 75% sản lượng kinh tế của cả địa phương. Lý do là họ vay tiền thực hiện các dự án quy mô và vô dụng, như một cao ốc có kích thước và dáng vẻ của tòa nhà Empire State Building tại Mỹ, hơn 100 tầng, cao gần 400 thước. Hoặc một viện bảo tàng nguy nga, một thư viện khổng lồ, một trung tâm khoa học và công nghệ tân tiến, cái nào cũng lớn bằng mấy sân banh, mà trống không, chưa nói đến sân vận động thênh thang và nhiều biệt thự tráng lệ cho tiêu chuẩn triệu phú. Cư dân nơi đó thưa thớt, đa số thuộc tộc Hồi, và quá nghèo để sử dụng loại phương tiện công ích hoành tráng như vậy. Mà địa phương không thể thu được tiền thì làm sao bảo trì và trả nợ?

Việt Long: Vì sao người ta lại thực hiện loại công trình như vậy ở giữa một khu vực khô cằn của sa mạc trong một địa phương thật ra vẫn còn rất nghèo? Người ta không biết tính hay sao?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Như trong vụ Vinashin, người ta có biết tính cả đấy. Nhưng là ai tính và tính cho ai, vì mục đích gì? Trong ngần ấy dự án phi lý này, cái hợp lý là mối lợi của đảng viên quan chức khi ký hợp đồng cho vay và thực hiện công trình, rồi phó mặc tất cả cho người khác.

Cấp lãnh đạo địa phương thì viện dẫn lý do rất phải đạo rằng họ thi hành chỉ thị của trung ương, là góp phần phát triển các khu vực lạc hậu nghèo đói ở miền Tây. Cấp lãnh đạo tại trung ương thì té ngửa, rồi đành tự an ủi và tuyên truyền rằng tộc Hồi được nâng đỡ và Ninh Hạ đang nhảy vọt vào thế kỷ 21. Nó cũng tương tự như lời quảng cáo về Vinashin đã xuất hiện từ năm 2008 là có công nghiệp đóng tàu tiên tiến nhất, có thể vượt qua cả nước Anh về tính hiện đại!

000_Hkg3832193-250.jpg
Trụ sở Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc (ABC) tại Bắc Kinh hôm14 tháng 7 năm 2010. AFP Photo

Thực tế thì Bắc Kinh có thấy ra mối nguy nên từ tháng Sáu vừa qua, Quốc vụ viện Trung Quốc đã ra chỉ thị. Rằng thứ nhất, các chính quyền địa phương phải đảm bảo là mọi cơ sở đầu tư của địa phương đều có khả năng trả được nợ. Nếu sau này không trả được thì sự việc sẽ ra sao, chúng ta chưa biết. Thứ hai, địa phương phải hoàn tất các dự án dang dở trước khi khởi công dự án mới. Nếu đang thi công mà không vay thêm được tiền thì các dự án lưng chừng này sẽ đổ xuống đâu, người ta cũng chưa biết, nhưng chắc chắn đang là nỗi đau đầu cho địa phương.

Trong khi ấy, thực tế phũ phàng của kinh tế và chính trị khiến chính quyền trung ương vẫn không thể đạp thắng được vì cần tạo ra việc làm. Và họ phải tiếp tục Chương trình Phát triển miền Tây trong 10 năm tới, với ngân khoản hơn một trăm tỷ đô la riêng cho năm nay, vì sợ động loạn xuất phát từ nông dân nghèo, từ đám “dân công” là công nhân di động đang đi kiếm việc, từ dân thiểu số sắc tộc. Vì vậy, Bắc Kinh đang gặp thế lưỡng nan là bị khủng hoảng ngân hàng với kích thước vĩ đại của Trung Quốc, hoặc bị suy trầm kinh tế và động loạn xã hội.

Trong khi núi nợ vẫn chồng chất hàng ngày, lãnh đạo đòi kích thích kinh tế cho hồ hởi để chuẩn bị Đại hội đảng và thế giới thì hạ mức khả tín của Việt Nam khi vay tiền.

Ô. Nguyễn Xuân Nghĩa

Việt Long: Tổng kết lại câu chuyện kinh hoàng này và nhớ tới vụ Vinashin, ta rút tỉa ra những bài học gì?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Về Trung Quốc, lãnh đạo xứ này phải quan niệm lại vai trò và trách nhiệm ngân sách của các địa phương và phải kiểm soát được sự chi tiêu hay gọi là đầu tư của các địa phương. Nếu không, trung ương è cổ lãnh nợ chứ không thể huênh hoang được nữa.

Thứ hai, chuyện này đưa ta trở về Việt Nam, cần giải tỏa hệ thống kinh tế thực tế là nhà nước, khi thì đội mũ tập đoàn quốc doanh, khi thì khoác áo tổng công ty nhà nước, hay ngân hàng của nhà nước, và khi nào cũng có thể lấy quyết định mờ ảo và mờ ám mà thị trường và luật pháp không kiểm soát được trong khi vẫn được ở trên bao che vì cái gọi là “định hướng xã hội chủ nghĩa”. Đây không chỉ là vụ đảng viên cán bộ tham ô làm thất thoát tài sản quốc gia. Tham nhũng hay tệ nạn đưa thân nhân gia đình vào chốn bẻo bở này chỉ là hậu quả. Nguyên nhân nằm trong hệ thống kinh tế và chính trị ở trên.

Chuyện Vinashin kinh doanh sai trái và vỡ nợ về pháp lý vì trễ hạn trả nợ đã xảy ra từ cuối năm 2008. Vậy mà sau đó chính nhà nước, là Chính phủ và Thủ tướng, vẫn bao che vì lý do này lý do nọ để Vinashin vay thêm và thực hiện các dự án quái đản và hoang phí cho tới ngày phá sản. Khi ta mới chỉ thấy Vinashin vỡ mủ thì nhiều doanh nghiệp nhà nước khác vẫn đang mưng mủ mà dân chúng không biết. Trong khi núi nợ vẫn chồng chất hàng ngày, lãnh đạo đòi kích thích kinh tế cho hồ hởi để chuẩn bị Đại hội đảng và thế giới thì hạ mức khả tín của Việt Nam khi vay tiền.

Việt Long: Ông nhắc đến việc công ty lượng cấp tín dụng là Fitch vừa hạ trái phiếu Việt Nam xuống bốn nấc dưới cấp đầu tư, tức là có giá trị của giấy lộn, của junk bond. Câu hỏi cuối, thưa ông, trong hoàn cảnh hôm nay đâu là những rủi ro của Việt Nam, và ông có thấy gì sáng sủa đôi chút không?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Hạ tầng cơ sở vật chất và luật pháp lạc hậu lẫn giáo dục tồi tệ khiến xứ này khó phát triển lành mạnh, bền vững và cân đối được, cho dù bất cứ ai lên lãnh đạo vào lúc này hay vào những năm tới. Đó là rủi ro từ trung hạn đến trường kỳ. Trước mắt, tham nhũng làm vẩn đục môi trường đầu tư và nản chí doanh gia quốc tế, và khả năng trả nợ rất yếu khiến Việt Nam vay tiền khó hơn, trả nợ càng đắt hơn. Mà nếu lại vay tiền theo kiểu Ninh Hạ thì khủng hoảng sẽ là tất yếu: vốn liếng của Việt Nam chi đủ cho hai tháng nhập khẩu thôi!

Việt Long: Xin cảm ơn ông Nguyễn Xuân Nghĩa.

————–


Đăng trong Kinh Te Viet Nam Trung Quoc ...affairs, Nợ của các Tập Đoàn quốc doanh | Leave a Comment »

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.