Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Đảng CSVN-Hành vi của những đảng viên’ Category

►Cộng sản Việt Nam — Kẻ buôn người lỗi lạc

Posted by hoangtran204 on Thứ Sáu, Tháng Năm 10, 2013

Cộng sản Việt Nam -Kẻ buôn người lỗi lạc

Michael Benge

Nguồn: American Thinker

danluan.org

Diên Vỹ chuyển ngữ

04.05.2013

Việt Nam hiện đang nắm giữ danh hiệu đầy quang vinh “Quốc gia Vi phạm Nhân quyền Tồi tệ Nhất Đông nam Á,” theo lời điều trần trước Uỷ ban Đối ngoại của Quốc hội Hoa Kỳ. Các công ty xuất khẩu lao động có liên quan đến chính quyền là những nhà cung cấp chính về nam, nữ và trẻ em cho các thị trường cưỡng bức lao động và buôn bán tình dục, trong khi các quan chức chính quyền kiếm lợi từ việc lại quả.

Dữ kiện thống kê về nạn buôn người của Việt Nam thì có nhiều dạng, mặc dù thông tin chính xác về quốc gia cộng sản thì khó mà tìm được. Bộ Công an Việt Nam công bố con số chính thức 2.935 người Việt là nạn nhân buôn người trong giai đoạn 2004-2009. Tuy nhiên các tổ chức quốc tế lại cho biết con số này cao hơn nhiều, có đến hơn 400 nghìn nạn nhân kể từ năm 1990. Ngay cả con số này chỉ bao gồm những nạn nhân được ghi nhận, chưa kể hàng chục nghìn trường hợp bị lạm dụng không được lưu ý, đặc biệt là trong giới lao động.

Xuất khẩu lao động không là vấn đề mới mẻ ở Việt Nam. Sau khi cộng sản chiếm đóng vào năm 1975, hàng trăm nghìn lao động đã bị gửi đi Liên Xô và những quốc gia thuộc khối Đông Âu như là một hình thức trả nợ chiến tranh. Nhiều người lâm vào cảnh mất việc, nợ nần và cùng quẫn. Việt Nam nhanh chóng chuyển từ tình trạng cung cấp lao động cưỡng bức sang việc mua bán phụ nữ và trẻ em như những nô lệ tình dục.

Buôn bán nô lệ tình dục được nhà nước cho phép

Việt Nam là nhà cung cấp chính cho công nghệ khai thác tình dục cũng như cưỡng bức lao động — và một số người xuất thân là lao động rồi trở thành nô lệ tình dục. Hôn nhân giả hiệu hoặc lường gạt là một phương pháp được dùng để lợi dụng phụ nữ Việt. Viễn cảnh của một cuộc hôn nhân với một người đàn ông tại một quốc gia tương đối giàu có, cộng thêm lời hứa chi trả đến 5 nghìn Mỹ kim(gấp mười lần mức lương trung bình tại Việt Nam) thì thường quá hấp dẫn đối với phụ nữ miền quê cũng như gia đình nghèo khổ của họ. Phụ nữ và trẻ em bị đưa sang Cambodia, Trung Quốc, Lào, Thái Lan, Malaysia, Đài Loan, Macau, Trung Đông và châu Âu. Ngược lại trẻ em Cambodia bị buôn sang những trung tâm thị tứ ở Việt Nam. Ngày càng tăng, Việt Nam trở thành điểm đến của du lịch tình dục trẻ em, nơi những kẻ lạm dụng tình dục đến từ Nhật, Nam Hàn, Trung Quốc, Đài Loan, Anh, Úc, châu Âu và Hoa Kỳ. Phụ nữ cũng bị đưa đến những quốc gia khác để mang thai hộ. Một số bị cưỡng ép để sinh con cho các gia đình hiếm muộn, trong khi những con những người khác bị bán làm con nuôi cho người nước ngoài, chủ yếu từ các quốc gia phương Tây.

Nga: một trường hợp điển hình

Vừa qua cô Danh Hui đã ra điều trần về đường dây buôn bán tình dục và tống tiền chuyên lôi kéo thiếu nữ Việt đến Nga với lời hứa sẽ có những công việc tiếp viên với lương cao (theo tiêu chuẩn Việt Nam). Thay vì thế họ bị bán vào các nhà chứa ở Moscow. Đường dây này được điều hành bởi những công ty môi giới lao động có giấy phép nhà nước, chuyên đưa tiền lại quả cho quan chức chính quyền. Những thiếu nữ này bị giữ hộ chiếu, bị trả lương rẻ mạt, không được chăm sóc y tế và không có cách nào để quay lại quê nhà. Một số cô gái bị giữ lại Nga hơn 4 năm, họ bị đánh đập tàn nhẫn nếu tìm cách thoát khỏi nhà chứa. Ngay cả khi bị giam giữ ngoài ý muốn, họ vẫn phải trả tiền trọ cũng như tiền khẩu phần và quần áo ít ỏi.

Bé Hương, em gái của cô Danh, là một nô lệ tình dục. Sau vài tháng, cha mẹ nghèo khổ của cô nhận được điện thoại yêu cầu họ phải trả tiền cho chi phí y tế. Họ thu vén được 300 Mỹ kim và gửi sang cho cô. Vài tuần sau cô gọi lại bảo rằng cơ quan môi giới việc làm tại Việt Nam đồng ý để cô về nước, nhưng cô phải cần 2000 Mỹ kim mua vé máy bay. Cô Danh, lúc ấy đang sống tại Hoa Kỳ, đã mượn tiền và gửi cho cơ quan môi giới. Không bao lâu sau, số tiền này được nâng lên đến 4000, sau đó lên đến 6000; rõ ràng đây là một vụ tống tiền.

Vào tháng Hai năm nay, 13 tháng sau khi bị cầm giữ, Bé Hương đã trốn khỏi nhà chứa cùng với ba nạn nhân khác. Cô đã tìm cách tiếp xúc với Đại diện Sứ quán tên Nguyễn Đông Triều tại Đại sứ Quán Việt Nam ở Moscow và năn nỉ được giúp đỡ. Triều nói với cô rằng nghề mãi dâm thì hợp pháp ở Nga, và “Ai đưa sang thì kêu người đó đưa về.” Hai ngày sau, Bé Hương và ba nạn nhân kia đã bị bảo vệ nhà chứa bắt lại, và ba cô gái đi với cô bị đánh đập tàn nhẫn. Sau đó Bé Hương biết được rằng tú bà của nhà chứa ở Moscow là bạn thân của viên Đại diện Sứ quán, người đã phụ lòng tin của các cô gái.

Khi cô Danh biết tin về tình cảnh của em mình, cô đã liên lạc với hai tổ chức phi chính phủ ở Hoa Kỳ là Ủy ban Cứu trợ Thuyền nhân và Liên Minh Bài Trừ Nô Lệ Mới Ở Á Châu, họ giúp cô liên lạc với Dân biểu Al Green và Bộ Ngoại giao. Với nỗ lực của họ và sự giúp đỡ từ giới truyền thông, Bé Hương đã quay về Việt Nam, nhưng với những cái giá phải trả. Trước tiên, cô bị ép buộc rút đơn tố cáo công ty môi giới lao động với công an Việt Nam. Cô Danh cũng phải viết một thư xin lỗi đối với tú bà vì đã vu cáo bà ta tội buôn bán tình dục. Cuối cùng, cô bị ép buộc phải viết một lá thư gửi cho các quan chức đại sứ Việt ở Moscow để cám ơn họ đã giúp Bé Hương về nước. Lúc ấy cô mới được về nước.

Cuối cùng, Bé Hương được phép đến Đại sứ Quán Việt Nam; ông Kiên tại sứ quán bảo cô rằng cô được tự do với vài điều kiện. Cô phải viết thư nói rằng những gì cô kể với thân nhân về tú bà Thuý An là sai sự thật, và một lá thư khác cám ơn các nhân viên sứ quán và tú bà Thúy An đã giúp đỡ cho cô hồi hương.

Đương nhiên là Đại sứ Quán Việt Nam cũng như tú bà Thụy An đã chẳng làm gì cả, vì chỉ qua áp lực ngoại giao và truyền thông mà Bé Hương đã được phép về nước. Qua áp lực liên tục, sáu nạn nhân khác cuối cùng cũng được trả tự do và quay về Việt Nam. Tám người khác vẫn còn bị tú bà Thúy An giam cầm với sự tiếp tay của Đại sứ Quán Việt Nam ở Moscow.

Xuất khẩu lao động

Việt Nam bắt đầu quá trình xuất khẩu lao động của mình bằng cách học hỏi từ Thống chế Tito, người từng dùng xuất khẩu lao động thặng dư như là chiếc van xả để xoa giảm phản kháng trong giới trẻ Nam Tư. Tito là một kẻ độc tài cực đoan và tàn bạo (mặc dù rất nổi tiếng ở phương Tây), người đã mang chức “Chủ tịch vĩnh viễn” cho đến khi ông qua đời vào năm 1980.

Giờ đây Cộng sản Việt Nam xuất khẩu một phần lớn lực lượng lao động của mình nhằm cố gắng giảm thiểu sự bất ổn đang âm ủ trên đất nước ngày cũng như để tăng cường thu nhập. Năm 2007 người Việt lao động ở nước ngoài đã gửi lượng tiền tương đương với 2 tỉ Mỹ kim. Việt Nam có một lực lượng lao động hơn 51,4 triệu và 70% dân số dưới tuổi 30. Bất chấp việc xuất khẩu lao động, vẫn có 12% — 10 triệu người lao động Việt Nam vẫn không có việc làm, Quỹ Tiền tệ Quốc tế cho biết.

Chính quyền Việt Nam đặt mục tiêu đưa 500 nghìn lao động ra nước ngoài vào năm 2005, và con số này đã không ngừng tăng lên. Năm 2008, Việt Nam đã đạt được thoả thuận với Qatar để tăng con số lao động gửi sang Trung Đông từ 10 nghìn lên gấp 10 lần vào năm 2010.

Nghệ thuật xuất khẩu lao động

Nhiều công ty xuất khẩu lao động tại Việt Nam là bộ phận của các đường dây băng đảng buôn người và tống tiền đầy phức tạp, và các quan chức chính quyền và các nhà băng cũng thường xuyên dính líu. Những người nộp đơn bị lừa gạt hợp đồng — còn được gọi là hợp đồng nội, trong đó nêu rõ loại công việc, điều kiện làm việc tốt và lương bổng phải chăng; tuy nhiên, họ có thể phải trả đến 10 nghìn Mỹ kim chỉ để được nộp đơn. Những người nộp đơn thường được khuyến khích vay tiền, ví dụ như từ một ngân hàng nhà nước như Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn để trả cho chi phí, dùng tài sản của cha mẹ mình để thế chấp. Nếu số tiền vay vẫn không đủ, cha mẹ họ phải cầm cố hoặc bán đi phần tài sản còn lại.

Sau khi món tiền lệ phí không hoàn lại đã được đóng, các lao động thường được nhận một hợp đồng thực để ký vào một ngày trước khi lên đường. Hợp đồng này thường đưa ra các điều kiện khác với hợp đồng gốc với những từ ngữ pháp lý mà họ không hiểu được. Sau khi đặt chân đến nước ngoài (có thể không phải là quốc gia mà họ đồng ý), họ bị tịch thu hộ chiếu và giấy tờ tuỳ thân và bắt buộc phải ký một hợp đồng khác, hợp đồng ngoại bằng thứ tiếng nước ngoài mà hoàn toàn không hiểu. Vì thế họ lâm vào hoàn cảnh phải làm việc nhiều giờ hơn trong điều kiện lao động dưới tiêu chuẩn với số lương thấp hơn nhiều so với lời hứa trước đây và có rất ít hoặc không được chăm sóc y tế. Nhiều khi người lao động không được trả hết lương và bị trói buộc vào nợ nần, trong khi bị bắt buộc hằng tháng phải trả tiền góp cho công ty môi giới. Hệ quả là người lao động không thể trả dứt được số nợ vay, không có tiền để về nước và gia đình họ bị mất đất đai và tài sản.

Các Đại sứ Quán Việt Nam chỉ giúp đỡ rất ít hoặc không giúp gì đối với những con người bị lợi dụng này. Đúng là nhà nước Việt Nam đã thông qua các luật lệ chống nạn buôn người, thỉnh thoảng cũng truy tố vài trường hợp; nhưng đây chỉ là kiểu tô vẽ bề ngoài. Thật là một tấn kịch trước trò lừa gạt Liên Hiệp Quốc, Hoa Kỳ và những quốc gia viện trợ ngây thơ để họ tin rằng chính quyền cộng sản Việt Nam đang giải quyết vấn đề này. Trong khi đó, nạn buôn bán lao động và tình dục vẫn tiếp tục với cú nháy mắt gật đầu của các quan chức ăn hối lộ. Nhân tiện, bạn có biết là việc tố cáo hối lộ là bất hợp pháp ở Việt Nam không?

Và ban nhạc vẫn tiếp tục chơi…


Michael Benge từng là nhân viên ngoại giao tại Việt Nam 11 năm và là người nghiên cứu chính trị Đông nam Á. Ông rất tích cực trong việc khuyến khích nhân quyền, tự do tôn giáo và dân chủ cho người dân trong khu vực và đã viết rất nhiều về những vấn đề này.

 

—————–

Bài cùng chủ đề:

Các công ty do chính phủ VN làm chủ tham gia vào tệ nạn buôn người

Hai công ty VN do chính quyền VN làm chủ bị 50 công nhân VN thưa ra Tòa án Liên Bang Hoa Kỳ đòi bồi thường 100 triệu đô la

Đăng trong Đảng CSVN-Hành vi của những đảng viên | Leave a Comment »

►Doanh nghiệp báo Nhân Dân (cơ quan trung ương của Đảng cộng sản Việt Nam, tiếng nói của Đảng, nhà nước) thua lỗ hơn trăm tỷ đồng (?)

Posted by hoangtran204 on Thứ Bảy, Tháng Tư 20, 2013

Doanh nghiệp báo Đảng thua lỗ hơn trăm tỷ

đồng(?)

nguon: anhbasam04.wordpress.com

Chia sẻ bài viết này

Đôi lời: Bài viết dưới đây cùng tài liệu kèm theo được một độc giả gửi tới. Do tính chất quan trọng của vụ việc, chúng tôi đã liên lạc với một vài nhà báo có khả năng nắm được sự vụ và được biết những nội dung này là chính xác.

Ngoài ra, còn có thông tin đã có đoàn thanh tra của Văn phòng TƯ Đảng vào làm việc. Đoàn này muốn “hành chính hóa” vấn đề trong khi mức độ thiệt hại là nghiêm trọng và có nhiều biểu hiện khuất tất.

Hy vọng các cơ quan chức năng, báo giới vào cuộc để làm rõ và đưa ra công luận. 

N.V.C.

Quá trình xây dựng nhà in mới của Công ty in báo Nhân Dân tại TP Hồ Chí Minh đã xảy ra việc vay vốn tín dụng quá lớn của một số ngân hàng và dùng vốn ngắn hạn để xây dựng cơ bản dài hạn. Việc vay vốn tùy tiện, vi phạm nghiêm trọng quy chế của nhà nước và quy định của chính báo Nhân Dân – vẫn xưng danh cơ quan trung ương của Đảng cộng sản Việt Nam, tiếng nói của Đảng, nhà nước và nhân dân Việt Nam!

Báo Nhân Dân là cơ quan cấp bộ, chủ quản của các công ty in trực thuộc, trong đó có Công ty in báo Nhân Dân tại TP Hồ Chí Minh. Theo quy định, những khoản vay vốn, đầu tư lớn phải có sự thảo luận, nhất trí của Ban biên tập – tập thể lãnh đạo đặc thù của báo Nhân Dân, với các thành viên gồm Tổng biên tập, Phó tổng biên tập và các Ủy viên ban biên tập (một chức trên vụ trưởng một chút, nhưng có quyền lực lớn, nhất là trong phần việc được phân công phụ trách).

Lợi dụng chủ trương đưa nhà máy khỏi nội thành, ông Ung Tấn Thể, giám đốc Công ty in (hàm vụ trưởng, đảng ủy viên báo Nhân Dân) và ông Lê Quang Tụ, Ủy viên ban biên tập, Trưởng ban trị sự, chủ tài khoản cơ quan, đã cùng nhau tùy tiện lập một công ty con để vay vốn các ngân hàng và xin đi nước ngoài, rồi tự ý quyết định mua thiết bị in qua một số chuyến công du hải ngoại tốn kém, không loại trừ có khoản “gửi giá bẫm” vì giá mua rất “trên trời”…

Tổng số vốn vay các ngân hàng lên tới 170 tỷ đồng. Nếu tính cả lãi mà không được khoanh nợ thì chắc chắn lên tới trên 200 tỷ đồng. Trong khi đó, kết quả sản xuất kinh doanh đi xuống, nguy cơ vỡ nợ, phá sản ngày càng lớn. Đến khi thấy không thể bưng bít được nữa thì mới báo cáo Ban biên tập, xin giúp “tháo gỡ khó khăn”.

Điều trớ trêu là sự việc bắt đầu từ khóa trước và hai ông Thể, Tụ là những cánh tay đắc lực của ông Đinh Thế Huynh – Tổng biên tập báo Nhân Dân thời đó. Nay vụ việc đổ bể thì ông Thuận Hữu – Tổng biên tập mới phải lo gỡ và chống đỡ, lại đúng lúc cao trào thực hiện nghị quyết của Trung ương đảng về chống tham nhũng. Nếu thật sự nghiêm túc xử vụ này thì là chấp hành tốt nghị quyết, nhưng lại khó xử và có thể bất lợi trong cái gọi là “ngó chúa” tiền nhiệm! Được biết, Thanh tra Văn phòng trung ương đảng cũng đã vào cuộc, nhưng “xử lý” hay “làm lơ” thì chưa biết.

Có tin ông Tổng biên tập báo Nhân Dân hiện nay cũng muốn kiên quyết lắm, đã từng nói tội đó đáng phải mời công an vào điều tra xử lý theo luật hình sự, nhưng rồi vẫn đành phải ra sức nhờ ngân hàng giúp “khoanh nợ”. Hiện đang tiến hành các bước xử lý nội bộ với hai vụ trưởng nêu trên và có thể phải bán nhà đất, xưởng máy, trụ sở để trả nợ một phần những khoản nợ đã quá hạn mà ngân hàng ráo riết đòi. Nhưng dù có bán nhà đất, trụ sở cũ thì cũng chưa đủ trả nổi số lẻ của nợ gốc, nghĩa là chắc chắn bị thất thoát, mất vốn trên 100 tỷ do hai ông nói trên, không loại trừ trách nhiệm của bề trên hai ông. Còn nếu bòn rút, giảm lương, phúc lợi của công nhân để lấy thu nhập của Công ty trả nợ thì nửa thế kỷ chưa trả hết nợ gốc, hoặc không đủ trả lãi sinh sôi hàng năm chứ chưa nói đến trả khoản nợ gốc to lớn kia.

Đây là vụ tham nhũng, thất thoát chưa từng có của báo Đảng, có dấu hiệu của tội tham ô, thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Nếu để chìm xuồng, xử lý nội bộ thì hết sức nguy hại cả về kinh tế và uy tín báo Đảng. Đang có sự bưng bít. Bởi thế, có lẽ Bộ chính trị, Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng và Ban nội chính trung ương chưa được báo cáo (!).

ông Đinh Thế Huynh – Tổng biên tập báo Nhân Dân thời đó- hiện nay đang là Ủy viên Bộ Chính Trị.

33.png 

23.png

110.png

Ý kiến bạn đọc

*Xem ra thì anh Đinh thế Huynh ( hay là thế Hung ? ) khó trả lời nhân dân đích thực về cái sự tham nhũng của báo  ”nhân dân” rồi.  Đạo đức giả và dọa nạt, bịp bợm và đe nẹt quần chúng thì ắt phải suy thoái thế thôi.

*Đây là một trong những điển hình tiên tiến sản xuất kinh doanh thời mở cửa và đổi mới có hiệu quả mà Báo Nhân Dân cần kịp thời biểu dương cho các đơn vị khác học tập!

*Chết thật các bác ạ! đến nay em mới biết có hẳn một công Ty ” TNHH một thành viên in báo Nhân Dân tp HCM.”
(Chỉ in báo Nhân Dân thôi? Không in gì khác?…Nếu thế,  chi cần  thuê cái nhà in nào đó là đủ cần gì phải có doanh nghiệp?)
Chả hiểu ra làm sao cả?

*Đặc biệt của tham nhũng là các cơ sở của đảng và nhà nước làm ăn gây thất thoát triền miên, nhưng bộ máy lãnh đạo của những nơi này thì tiền đầy túi, vàng chật nhà!?
VN cần có đa nguyên.
Vì khi VN có đa nguyên, lợi ích thấy rõ nhất là ngân sách quốc gia không còn nuôi các cơ quan đảng và đoàn thể nữa.
Mỗi tháng tiết kiệm không dưới 1000 tỉ đồng trên toàn quốc, đủ xây 1 bệnh viện đồ sộ như BV ung thư Đà nẵng, hoặc 3 bệnh viện cấp tỉnh…
như vậy tính lên 12 tháng, 1 năm, 10 năm thì tiết kiệm biết bao nhiêu là tiền….tiền…tiền…

*Báo đảng làm sai, làm thất thoát thì lấy từ quỹ đảng (phí của đảng viên đóng) mà bù lỗ.
Không được lấy ngân sách nhà nước (thuế của dân) bù vào

*Đảng CSVN rất giàu. Các đảng viên phải đóng 1% tiền lương hàng tháng cho đảng. Vậy tại sao đảng không lấy tiền quỷ để xây nhà in và trả tiền lương cho Ban Biên Tập báo Nhân Dân, và công nhân viên điều hành nhà in?  Tại sao báo Đảng cứ ăn bám vào tiền thuế của người dân, rút tiền lương trong ngân sách quốc gia, để trả lương cho những người làm việc cho báo Nhân Dân?

*Báo Nhân Dân là cơ quan cấp bộ! Báo Nhân Dân vẫn xưng danh cơ quan trung ương của Đảng cộng sản Việt Nam, tiếng nói của Đảng, nhà nước…nhưng lương của Ban Biên Tập báo Nhân Dân  của đảng lại ăn bám vào ngân sách quốc gia, lấy từ tiền thuế của người dân! Thế là ăn bám rồi còn gì nữa.

 Thật là đáng xấu hổ, một đảng đã thành lập từ năm 1930, tự xưng là “ đảng CSVN quang vinh muôn năm”, nhưng hóa ra là đang ăn bám tiền thuế của nhân dân để tồn tại!

*Tưởng bọn xấu như Bầu Kiên mới đục khoét ngân hàng. Hóa ra báo Đảng cũng…

*Rồi cũng lại hoà cả làng thôi, chúng nó hỏng từ đầu đến chân, từ tim đến não rồi mà! Cay đắng là chúng vẫn đang đè đầu cưỡi cổ thiên hạ, còn ta thì hì hục đóng thuế cho đám dòi bọ đục khoét! Thật đáng kinh tởm!

*Để vươn lên trong cơ chế thị trường, các báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên… mới đây, đều phải hiện đại hóa khâu in ấn, đều đầu tư thiếp bị nhập ngoại hiện đại cho nhà in. Nhưng họ đâu có thua lỗ, phá sản các dự án đó.
Không những vậy, các báo đó còn phải tự hạch toán, lời ăn lỗ chịu, tự nuôi nhau bằng bán báo và nhận quảng cáo, chưa kể còn phải chịu “vòng kim cô”, liên tục bị “định hướng” tẻ nhạt, bị thổi còi…
Thế mà họ vẫn trụ vững, phát triển.
Báo Nhân Dân được nhà nước ưu ái bao cấp, mọi chi bộ đều buộc phải mua báo bằng tiền dân đóng thuế. Báo Nhân Dân được bao cấp bằng tiền dân đóng thuế để biếu không các đảng viên lâu năm. Không thể phủ nhận báo Nhân Dân hưởng ưu ái đặc quyền đặc lợi có một không hai, vậy mà làm ăn thua lỗ bạc trăm tỷ. Có trời mới hiểu!
Thất thoát bạc trăm tỷ, nếu là các báo khác hay doanh nghiệp nhà nước khác thì lãnh đạo bị tống giam tức khắc. Không biết, vụ này, báo Nhân Dân có “ngồi xổm trên pháp luật”?
Cơ quan của Trung ương Đảng, vi phạm pháp luật hình sự đặc biệt nghiêm trọng như vậy mà không bị xử lý nghiêm minh, Đảng nói ai nghe?

* Ha ha ha! Lòi đuôi ăn bám và tham nhũng rồi nha.  ”Báo Nhân Dân vẫn xưng danh cơ quan trung ương của Đảng cộng sản Việt Nam, tiếng nói của Đảng, nhà nước…”

Đăng trong Đảng CSVN-Hành vi của những đảng viên | 1 Comment »

►Công an đã bắt Lê Anh Hùng và giam ở trại bệnh tâm thần vì blogger này đã tố cáo (lần thứ 67) với chứng cớ: Các lãnh đạo chính phủ chỉ đạo Điện Lực Việt Nam phải mua điện của Trung Quốc với giá cao gấp 2,3 lần so với giá thủy điện của các công ty tư nhân của VN đang bán ra…

Posted by hoangtran204 on Thứ Năm, Tháng Một 24, 2013

Thông báo khẩn cấp tình trạng blogger Lê Anh Hùng

Bùi Thị Minh Hằng

Theo FB Bùi Thị Minh Hằng

Lúc 13 giờ ngày 24-1-2013 tôi đã cho đăng thông báo này trên facebook cá nhân:

Xin thông báo đến toàn thể bà con anh chị em bạn bè và đề nghị share thông tin này đi khắp nơi.

Đồng thời ai là người thân, bạn bè gần gũi với Lê Anh Hùng xin cho biết thêm thông tin và số điện thoại liên lạc của Hùng để mọi người cùng biết.

Vào lúc hơn 10h sáng nay 24-1-2013 Lê Anh Hùng đã bị 6 công an Hưng Yên đưa đi khỏi nơi tạm trú và làm việc của cậu ấy với lý do “làm việc về vấn đề tạm trú” – Nhưng cho đến lúc này chưa thả và không ai có thông tin gì về Hùng.

Việc làm này có gì đó không chính danh….và rất có khả năng sẽ NGUY HIỂM cho Lê Anh Hùng khi ai cũng biết trong thời gian qua cậu ấy đã lên tiếng tố cáo đến 70 lần những việc vi phạm tày trời liên quan đến cả những lãnh đạo cao cấp nhất của nhà cầm quyền. Vì vậy tôi kính mong mọi người hãy quan tâm theo dõi và lên tiếng nhằm bảo vệ cho người anh em, người bạn, người đồng đội của chúng ta.

Hiện tại tôi không có bất cứ thông tin gì thêm về Lê Anh Hùng ngoài thông báo việc Hùng bị bắt đi sáng nay…Xin mọi người ai biết gì HÃY LÊN TIÊNG!


Lê Anh Hùng là người cầm biểu ngữ chung với Minh Hằng trong cuộc biểu tình ngày 9-12-2012 vừa quaThông tin mới nhất vừa nhận được từ bạn bè của Lê Anh Hùng – mời mọi người đọc và lên tiếng.

S.O.S:

Vào lúc 10h15 phút sáng nay – Theo thông tin của những người dân chứng kiến thì công an gồm một người mặc quân phục, còn lại 5 người mặc thường phục đến tại công ty HVT đóng trên địa bàn huyện Văn Lâm – Tỉnh Hưng Yên của giám đốc Hoàng Văn Trung. Họ đi trên chiếc xe INOVA và yêu cầu giám đốc “cho gặp Lê Anh Hùng vì có việc liên quan đến giấy tạm trú – tạm vắng” Giám đốc cho gọi Hùng ra và họ đã đưa Lê Anh Hùng đi.

Cho đến lúc này những bạn bè làm chung chỗ Hùng đã nhận được thông tin “Lê Anh Hùng bị đưa vào trại Tâm thần Hà Nội”.

Thật là một điều man rợ và phi lý. Lê Anh Hùng không hề có bất cứ biểu hiện gì về tâm thần nếu những ai đã gặp mặt – tiếp xúc với Hùng. Càng không thể là “tâm thần” khi nhìn nhận những việc làm và cuộc sống hàng ngày của Lê Anh Hùng. Trong khi đó ai cũng biết Lê Anh Hùng đã kiên trì theo đuổi vụ việc và nộp đơn tố cáo nhiều lãnh đạo có tên tuổi tới 70 lần nhưng chưa nơi nào lên tiếng ĐÚNG – SAI.

Vậy việc bắt Lê Anh Hùng đưa vào trại “tâm thần” rõ ràng là một âm mưu GIẾT NGƯỜI bịt khẩu.

Chúng ta, tất cả những con người có lương tri không thể thờ ơ trước tội ác man rợ và tàn độc của nhà cầm quyền này hơn được nữa. Chúng ta cần lên tiếng để bảo vệ một tiếng nói đấu tranh
Chúng ta cần lên tiếng ngay lập tức cho cộng đồng cũng như các tổ chức Quốc tế được biết về trường hợp này.

Ngay lập tức chúng ta hãy gọi điện, gửi email cho các đại sứ quán và các lãnh sự nước ngoài được biết để họ chứng kiến và theo dõi việc làm bất chính của công an Việt Nam.

HÃY CỨU NGƯỜI – HÃY CỨU LẤY DÂN TỘC NÀY!

________________________________

Nơi đang giữ Lê Anh Hùng:

Tên đơn vị: Trung tâm Bảo trợ xã hội II Hà Nội

- Địa chỉ: Viên An, Ứng Hòa, Hà Nội

- Điện thoại: 0433.771135 – 0433.771136

1. Đỗ Tiến Vượng – Giám đốc

2. Lê Công Vinh – Phó giám đốc.

—————-

Mời các bạn đọc bài dưới đây của blogger Lê Anh Hùng để biết vì sao công an bắt anh ấy vào ngày 24-1-2013

►Đảng chỉ đạo: Kể từ năm 2007, chính TT Nguyễn Tấn Dũng, và phó TT Hoàng Trung Hải 2008, chỉ đạo Tập đoàn Điện lực VN (EVN) vác tiền đi mua điện của Trung Quốc với giá cao gấp 2 đến 3 lần so với giá điện của các công ty thủy điện VN trong nước bán cho EVN  (Ngay 6-1-2013,)

Báo chí Việt Nam viết và trích dẫn:

Kể từ năm 2007, chính TT Nguyễn Tấn Dũng, (và phó TT Hoàng Trung Hải 2008), chỉ đạo mua điện giá cao của Trung Quốc, cùng lúc ra lệnh cho Điện Lực VN (EVN) không mua thủy điện sản suất trong nước VN có giá bán thấp hơn  giá điện của Trung Quốc;  thậm chí họ phải chào giá 0.00 đồng để được chạy máy, (trong luc đó)  thì Tập đoàn Điện lực VN (EVN) lại vác tiền đi mua điện của Trung Quốc với giá cao gấp 2 đến 3 lần.

Trích:

Thời báo Kinh tế Sài Gòn ngày 8/8/2012 đưa tin: “Trong khi nhiều doanh nghiệp trong nước kêu ca về việc Tập đoàn điện lực (EVN) không mua hết điện trong nước sản xuất thì lượng điện mua từ Trung Quốc vẫn tiếp tục tăng và giá mua cũng tăng.”

Báo Tiền Phong ngày 26/7/2012 đăng bài EVN thích mua điện Trung Quốc giá cao?”: Trong khi ra sức ép các nhà máy thủy điện, thậm chí họ phải chào giá 0.00 đồng để được chạy máy, thì Tập đoàn Điện lực VN (EVN) lại vác tiền đi mua điện của Trung Quốc với giá cao gấp 2 đến 3 lần.

Báo Công An Nhân Dân ngày 5/5/2012 đăng bài “Mua điện Trung Quốc giá cao hơn trong nước 37%”:

Tuy nhiên, vấn đề gây bức xúc trong toàn bộ câu chuyện này là ở chỗ trong khi các nhà máy chịu lỗ, chịu bị cắt giảm công suất vì thừa điện, thì ngược lại chúng ta vẫn phải bỏ ngoại tệ ra để mua điện Trung Quốc với giá cao. Theo các nhà máy phản ánh, trong năm 2011, Tổng Công ty Điện lực miền Bắc mua điện của Trung Quốc với giá 6,08 cent, tương đương 1.268 đồng/KWh, cao hơn khoảng 37% với giá mua điện trong nước. Chưa kể trong đàm phán mua điện của họ, các điều kiện là hết sức ngặt nghèo, chúng ta bị ép đủ kiểu và luôn treo trên đầu khả năng bị phạt hợp đồng rất lớn.

Báo Sài Gòn Tiếp Thị ngày 14/3/2011 đăng bài “Giá mua điện Trung Quốc ngày càng đắt đỏ”, cho thấy cái sự đắt đỏ này không chỉ thể hiện ở giá cả: Tuy nhiên, thực tế thời gian qua, Việt Nam cũng hứng chịu không ít những khó khăn khi phải phụ thuộc ít nhiều vào đối tác bán điện này.

Đơn cử như tháng 3.2010, đúng lúc thuỷ điện miền Bắc sụt giảm trầm trọng thì công ty lưới điện Vân Nam, Trung Quốc lại tạm ngưng cấp điện đường dây 220kV Tân Kiều – Lào Cai và 110kV Hà Khẩu – Lào Cai.  Lý do là… để thi công công trình… Trong khi đó, việc mua điện của Trung Quốc phải thực hiện theo hợp đồng thương mại rất chặt chẽ. Chỉ cần sử dụng tăng hay giảm sản lượng điện so với mức đăng ký trong hợp đồng, phía Việt Nam ngay lập tức sẽ bị phía Trung Quốc phạt.

Và đây là nguyên nhân cho thực trạng đáng phải đặt dấu hỏi nói trên:

Tại phiên họp thường kỳ tháng 3/2007 của Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã cho phép mua điện Trung Quốc để cung cấp cho lưới điện trong nước. Không dừng lại ở đó, đầu tháng 9/2010, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải còn giao cho EVN đàm phán để nhập khẩu điện dài hạn từ Trung Quốc; thậm chí, ngài PTT còn chỉ đạo EVN nghiên cứu tính khả thi của quy hoạch đấu nối lưới điện 500KV với Trung Quốc (!?).

Chuyện mua bán điện thành phẩm thì vậy, còn các dự án sản xuất điện thì cũng chẳng khác gì khi mà các nhà thầu Trung Quốc luôn được ưu ái quá mức một cách khó hiểu. Thời gian qua, có tới 90% các công trình điện, khai khoáng, dầu khí, luyện kim, hoá chất của Việt Nam là do nhà thầu Trung Quốc đảm nhận.

Ngoài việc cung cấp thiết bị và tham gia xử lý sự cố rò rỉ nước qua thân đập chính của nhà máy thuỷ điện Sông Tranh 2, các nhà thầu Trung Quốc còn trúng thầu hàng loạt dự án thuỷ điện khác, vốn rất nhạy cảm về an ninh – quốc phòng.

Các nhà thầu Trung Quốc đã trúng thầu tới 13 dự án nhiệt điện than dưới dạng EPC (chìa khóa trao tay), chiếm gần 30% công suất toàn ngành điện, trong khi họ lại luôn “nổi tiếng” về chất lượng công trình thấp kém và tình trạng chậm tiến độ triền miên: Nhà máy nhiệt điện Sơn Động chậm 24 tháng; nhà máy nhiệt điện Nông Sơn chậm 20 tháng; nhà máy nhiệt điện Cao Ngạn chậm 28 tháng; nhà máy nhiệt điện Cẩm Phả 1 chậm 10 tháng, nhiệt điện Cẩm Phả 2 chậm 3 tháng; nhà máy nhiệt điện Hải Phòng 1 và 2 chậm 18 tháng; nhà máy nhiệt điện Quảng Ninh 1, 2 chậm 24 tháng… (Báo Đại Đoàn Kết ngày 2/3/2012).

Trong văn bản kiến nghị gửi Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng CP và Chủ tịch QH ngày 15/9/2011, Hiệp hội Năng lượng Việt Nam chỉ rõ:

“Kịch bản chung là các nhà thầu Trung Quốc luôn hứa cung cấp đủ vốn cho dự án, nhưng thực chất là thiếu công nghệ, thiết bị không đồng bộ, chưa nói chất lượng thiết bị của nước này không bằng thiết bị của các nước phát triển. Vì lẽ đó mới dẫn đến việc triển khai các dự án vừa chậm trong xây dựng và cả chậm trong quá trình hoàn chỉnh để đưa dự án vào vận hành.”

Với các dự án mà nhà thầu Trung Quốc trúng thầu, họ đều tìm cách đưa ồ ạt người Trung Quốc sang làm, không thuê kỹ sư, công nhân của Việt Nam, không tạo công ăn việc làm cho các địa phương có dự án. Ngoài ra, các dự án điện do nhà thầu Trung Quốc thực hiện sau khi hoàn thành lại phụ thuộc vào công nghệ, thiết bị, vật liệu của Trung Quốc, thường là “chẳng giống ai”.

Thực tế trên đây khiến cho nền kinh tế Việt Nam thiệt hại đủ đường, cũng như tiềm ẩn những hệ luỵ khó lường về an ninh – quốc phòng cho đất nước.

Trên đây là trích bài viết của Lê Anh Dũng, một người ở Hà Nội đã sưu tập, trích dẫn các bài báo đăng trong nước, phân tíchviết đơn tố cáo chuyện này 70 lần, nhưng không nơi nào trả lời.


THƯ TỐ CÁO

 Lời dẫn:

THƯ TỐ CÁO LẦN THỨ 69 này đã được gửi qua đường Internet ngày 7/11/2012 đến đầy đủ các cơ quan chức năng ở Việt Nam, cũng như hầu hết các cơ quan báo chí ở Trung ương và địa phương cùng hàng loạt cơ quan, ban ngành và cá nhân khác

(xem: Danh sách địa chỉ email mà Lê Anh Hùng đã gửi Thư Tố Cáo).

Ngày 5/11/2012, tôi đã gửi THƯ TỐ CÁO LẦN THỨ 68 với nội dung tương tự.

Lê Anh Hùng

THƯ TỐ CÁO gửi LẦN THỨ 70

Xin mời quý vị xem bè lũ ma quỷ này đã làm gì với đất nước suốt nhiều năm qua qua hai bài viết của tôi đã đăng trên các trang mạng trong và ngoài nước:

“Điều gì đang xẩy ra với ngành điện lực của Việt Nam” và

“Một nền kinh tế đang trên đà ‘Hán hoá’?”

Đây là Nhật ký Bổ sung V, bổ sung những diễn biến kể từ ngày 15/4/2012 đến 20/10/2012, đăng trên blog cá nhân của tôi:

http://leanhhungblog.blogspot.com/2012/10/nhat-ky-bo-sung-v.html

Đăng trong Tập Đoàn-Tổng công Ty quốc doanh, Tham Nhung và Ăn Cắp, Đảng CSVN-Hành vi của những đảng viên | 1 Comment »

►”Trốn Thuế” – Quỳ gối – Đầu Hàng

Posted by hoangtran204 on Thứ Bảy, Tháng Một 5, 2013

 

 Đó là tựa đề 3 bài báo post dưới đây.

Mỗi khi đảng và nhà nước Việt Nam muốn bắt một người dân đang phản đối chống Trung Quốc lấn chiếm Biển Đông, thì họ chụp mũ người bị bắt là TRỐN THUẾ. Cựu bộ đội Điếu Cày Nguyễn văn Hải đã bị bắt 2009 như thế ấy và bị kết án 12 năm tù, luật sư Lê Quốc Quân mới bị bắt mấy hôm nay, và chắc chắn anh Quân sẽ bị kết án nặng nề không kém anh Hải.  

Một thứ trưởng quốc phòng Việt Nam nói các cuộc biểu tình chống Trung Quốc “gây mất ổn định” trong khi Việt Nam “cần ổn định, cần sự đồng thuận để phát triển, để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ”. Bài phỏng vấn ngày đầu năm 2013 mà Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh dành cho báo Tuổi Trẻ

Trung Quốc ức hiếp họ đến mấy, họ vẫn cứ nhịn. Trung Quốc chửi: họ nhịn. Trung Quốc đánh: họ nhịn. Tàu Trung Quốc đánh chìm tàu đánh cá Việt Nam, bắt ngư dân Việt Nam, họ cũng không dám gọi tên. Chỉ nói bâng quơ: “tàu lạ”. Tàu Trung Quốc cắt dây cáp thăm dò dầu khí Việt Nam, họ cũng không dám lên tiếng; hơn nữa, còn biện hộ giùm cho Trung Quốc: vì Trung Quốc “vô tình”. Họ phân bua: Không phải họ hèn mà vì họ muốn tránh chiến tranh. Nhưng dưới mắt người dân, qua lời nói cũng như việc làm của họ, vừa đối với dân vừa đối với Trung Quốc, họ thực sự đã đầu hàng và muốn cổ vũ cho một thứ chủ nghĩa đầu hàng trong quần chúng. Để đừng ai hô hào chống lại Trung Quốc cả. (Chủ nghĩa đầu hàng-Nguyễn Hưng Quốc Theo blog Nguyễn Hưng Quốc / VOA Tiếng Việt)

Mời các bạn đọc 2 bài được post dưới cùng của trang này

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh: Biểu tình chống TQ ‘gây bất ổn’

Chủ nghĩa đầu hàng 

Lê Quốc Quân “trốn thuế”, cơ quan thuế đã nói gì?

Mấy hôm nay, chờ đợi xem cơ quan công an có thêm thông tin gì cho báo chí về vụ việc Lê Quốc Quân. Chỉ thấy các thông tin trên các báo Vietnamplus, ANTĐ, NLĐ, SGGP trong ngày 27,28/12/2012 đưa tin Lê Quốc Quân Giám đốc Cty TNHH Giải pháp Việt Nam bị bắt về tội “trốn thuế”.

Theo đó “Kết quả điều tra ban đầu xác định, từ khi thành lập Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam năm 2001 đến nay, công ty này đã có 13 lần thay đổi Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh, lần cuối cùng vào ngày 5-6. Công ty này có ngành nghề kinh doanh là cập nhật, tìm kiếm, lưu trữ, xử lý dữ liệu, dịch vụ nghiên cứu và cung cấp thông tin thị trường.

Lợi dụng pháp nhân trên, ông Lê Quốc Quân đã trực tiếp chỉ đạo nhân viên dưới quyền tìm một số cán bộ, chuyên gia kinh tế để lấy thông tin cá nhân, sau đó làm các hợp đồng thuê chuyên gia tư vấn, cộng tác viên khống nhằm mục đích để hợp thức việc tăng chi phí của công ty, rồi sau đó làm thủ tục kê khai với Cơ quan Thuế nhằm trốn thuế thu nhập doanh nghiệp.

Tính đến thời điểm này, Cơ quan chức năng đã đủ chứng cứ kết luận công ty TNHH Giải pháp Việt Nam đã trốn thuế với tổng số tiền là 437.500.000 đồng.

Cơ quan Cảnh sát điều tra – Công an TP Hà Nội đang tiếp tục điều tra làm rõ những hành vi vi phạm pháp luật của ông Lê Quốc Quân và các đối tượng có liên quan để xử lý trước pháp luật.” (NLĐO 2812).

Là người đang điều hành và có cổ phần ở một vài Cty lại có quen biết Lê Quốc Quân, xin chia sẻ với cộng đồng vài thông tin và suy nghĩ.

Trước hết ta phải nhất trí với nhau rằng đã kinh doanh thì phải nộp thuế cho nhà nước, còn việc nhà nước đó dùng tiền thuế đó có hiệu quả hay không , có tham nhũng nhiều hay không… lại là câu chuyện khác ta không bàn ở đây. Ở hầu hết các nước văn minh dân chủ khác, tiền thuế hằng năm của doanh nghiệp hay cá nhân là tiêu chí số 1 để đánh giá tư cách công dân của họ. Tôi được nghe bà con ở bên Úc nói; càng đóng nhanh và nhiều thuế thì càng sớm có quốc tịch Úc.

Việc áp dụng luật thuế Giá trị gia tăng (VAT) là một tiến bộ lớn ở VN. Theo đó thuế được “đánh” vào “người tiêu dùng”, nghĩa là khi đưa sản phẩm bán ra thị trường thì người mua hàng là người phải nộp thuế. Như vậy hằng ngày chúng ta từ em nhỏ uống hộp sữa, đến cụ già hưu trí mua cái gậy để chống… cũng đều phải nộp tiền thuế cho nhà nước. Nói như vậy để mấy chị nhà quê lên Hà Nội bán hàng rong hay mấy anh xe ôm đón chở khách ở bến xe Miền Tây – Sài Gòn không phải hổ thẹn về tư cách Công Dân của mình: “Tôi đóng thuế nuôi các anh (công an, cán bộ…), các anh đừng có mà bắt nạt tôi. Còn thuế thu nhập doanh nghiệp là tiền phải đóng cho nhà nước khi cuối năm trên báo cáo quyết toán thể hiện: tổng thu nhập trừ đi tổng chi phí (hợp lý được cơ quan thuế xác nhận) thì doanh nghiệp phải nộp một phần thu nhập đó cho nhà nước. Ở Việt Nam trước là 28%, nay là 25% trên tổng số thu nhập đó. Lại có chuyện là ở nhiều địa phương cơ quan thuế ấn định số tiền tạm đóng thuế thu nhập hàng quý, bắt các doanh nghiệp phải nộp.

Còn bao nhiêu loại thuế, phí có tên và không tên khác nhất là vào dịp cuối năm này ở VN ai cũng biết.

Lê Quốc Quân ý thức hơn ai hết về chuyện thuế má. Anh kể có năm thu nhập được 2 tỷ đóng thuế thu nhập doanh nghiệp 560 triệu (thuế suất 28%). Công ty anh đã từng được khen thưởng về thành tích nộp thuế.

Trước đây vài năm Quân đã kể với bạn bè anh là văn phòng C/ty TNHH Giải pháp VN luôn bị sách nhiễu đe dọa. Có chủ nhà cứng rắn: mình làm việc đúng pháp luật thì sợ gì, tao cho mày thuê nhà, thằng nào đến bảo tao!… Nhưng thời gian sau thì: “Mày thông cảm,.. mày làm gì mà chúng nó nhiễu quá”. Thế là lại chuyển. Thậm chí nhiều chủ nhà chấp nhận đền bù thiệt hại do phá hợp đồng, chả biết tiền ấy ở đâu ra!?

Là một C/ty nhất là C/ty cung cấp tín nhiệm, thị trường chẳng điên mà phải thường xuyên thay đổi địa điểm hay “13 lần thay đổi Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh”. Độc giả cũng cần biết chỉ cần thay đổi địa điểm kinh doanh thôi đã phải đổi lại Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh rồi (13 lần trong 10 năm).

Ngày 2/4/2011 Quân bị bắt trên vỉa hè cùng BS Phạm Hồng Sơn khi đi dự phiên tòa công khai xét xử TS Luật Cù Huy Hà Vũ. Trong thời gian giam giữ công an đã khám nhà, văn phòng c/ty khuân về các loại sách báo, chứng từ, hồ sơ cơ quan… nhưng sau 9 ngày trước sức ép của dư luận vả lại cũng chẳng tìm thấy bằng chứng”trốn thuế” nào, nên họ đã buộc phải thả hai anh. Suốt thời gian qua anh bị sách nhiễu, hành hung thế nào trên mạng đã có cả.

Đầu năm 2012 tôi có tình cờ gặp môt vị khá to của cục Thuế Hà Nội, biết tôi có quen biết Lê Quốc Quân, ông ngạc nhiên. Trong câu chuyện về Quân, ông có nói cơ quan ông bị ép phải làm vụ này. Ông bảo: “Bọn an ninh nó bảo thằng này nguy hiểm lắm, nhưng tớ thấy về thuế má, nó chẳng có gì.” Lần khác khi nói chuyện về Quân ông bảo: cứ yên trí xã hội còn nhiều người tử tế lắm em ạ.

Quý một năm 2012 Cty TNHH Giải pháp Việt Nam thanh tra về thuế. Độc giả cũng cần biết theo luật Quản lý thuế năm 2006 thì Thanh tra về thuế là mức độ cao hơn Kiểm tra thuế và kết quả thanh tra có thể là tài liệu dẫn đến việc hình sự hóa quan hệ kinh tế này.

Điều bất ngờ là ngày 18/4/2012 bằng quyết định 7439/QĐ-TTr3, Cục trưởng Cục thuế Hà Nội đã hủy bỏ Quyết định thanh tra trước đó (61/QĐ-CT-TT3): “Điều 1; Bãi bỏ quyết định thanh tra số 61/QD-CT-TTr3 ngày 04/1/2012 v/v thanh tra thuế tại công ty TNHH giải pháp Việt nam mã số thuế 0101124273 thời kỳ thanh tra 2001-2010)”. Một QĐ hiếm hoi mà không phải Cty nào cũng nhận được sau quá trình thanh tra.

130103QDhuy

Mọi sự so sánh đều là khập khiểng nhưng tôi cho rằng QĐ trên của Cục thuế Hà Nội ví như cử chỉ Quan Toàn quyền Philatô rửa tay trước bàn dân thiên hạ và nói đại ý: ta không dây vào máu của người (vô tội ) này trong vụ án lịch sử: luận xét Chúa Giêsu mà Philatô thấy Chúa vô tội thì bênh vực nhưng đành bất lực trước đám đông đang đòi đóng đinh Chúa.

Trở lại câu chuyện của Quân. Quan kể sau khi bắt em trai Quân là Lê Đình Quản Giám đốc Cty Vietnam Credit (Cty Tín nhiệm VN) và các nhân viên trong đó có cô em họ đang bụng mang dạ chửa, công an liên tục gọi những cá nhân, đại diện c/ty đã có hợp đồng với C/ty giải pháp Việt Nam. Những người này cho biết người thì bị dụ dỗ, người khác bị đe dọa để nói hoặc khai khác những điều đã ký kết trước đây với Cty của Quân. Phải chăng công an chỉ dựa vào lời khai của các nạn nhân? (Bên ngoài và đang bị giam giữ) để ra tay bắt Quân?! Quân kể sau bao lần bị chuyển và bị cướp hồ sơ của Cty Giải pháp VN chẳng có và chẳng còn. Cá nhân tôi chả lo vụ Cty Quân trốn thuế. Tôi nhớ lại câu nói trên của một quan chức ngành thuế: Cứ yên trí xã hội còn nhiều người tử tế lắm em ạ.

Theo DCCT

—————–

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh: Biểu tình chống TQ ‘gây bất ổn

Thứ ba, 1 tháng 1, 2013

 
 

Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh hiện là Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam

Một thứ trưởng quốc phòng Việt Nam nói các cuộc biểu tình chống Trung Quốc “gây mất ổn định” trong khi Việt Nam “cần ổn định, cần sự đồng thuận để phát triển, để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ”.

Bài phỏng vấn ngày đầu năm 2013 mà Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh dành cho báo Tuổi Trẻ đã đụng chạm nhiều vấn đề được dư luận người Việt quan tâm.

Được hỏi suy nghĩ về các cuộc biểu tình chống Trung Quốc gần đây, tướng Vịnh khẳng định đây là chuyện “không nên”.

“Để đối phó với tình hình phức tạp trên biển Đông hiện nay, chúng ta cần một sự đoàn kết, thống nhất trong Đảng và Nhà nước cũng như giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân.”

“Có thể người dân chưa thật hài lòng và yên tâm vì chưa được cung cấp đầy đủ thông tin, nhưng tôi chỉ muốn nói với những người biểu tình nói riêng và tất cả người dân rằng những người có trách nhiệm của Đảng, Nhà nước, quân đội không một ai chịu để mất chủ quyền lãnh thổ cả.”

Vị Thứ trưởng Quốc phòng giải thích thêm: “Có thể đất nước ta có tham nhũng, lãng phí, có tiêu cực, có thể một bộ phận cán bộ suy thoái về đạo đức, nhưng tuyệt đại đa số nhân dân ta không ai có thể quên đi lợi ích quốc gia dân tộc, quên đi chủ quyền lãnh thổ. Biểu tình bây giờ sẽ gây mất ổn định.”

“Trong khi đó đất nước ta đang hơn bao giờ hết cần ổn định, cần sự đồng thuận để phát triển, để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ.”

Ông nói “trân trọng” những ai “thật sự biểu tình vì yêu nước” nhưng cảnh báo “những ai có dã tâm độc chiếm biển Đông thì họ sẽ viện cớ biểu tình để xuyên tạc thiện chí của Việt Nam”.

Đặc biệt, vị tướng công khai đề cập thời gian qua có “những thông tin không chính thống, không đầy đủ và không chính xác trên mạng Internet về tình hình đất nước, về nội bộ Đảng và Nhà nước”.

Không nói ra, nhưng người ta hiểu đó là ám chỉ về một giai đoạn khi dư luận rúng động về những tin tức trên mạng về mâu thuẫn cấp cao trong Đảng.

Hồi tháng Chín năm nay, Thủ tướng Việt Nam đã ra chỉ thị cấm cán bộ nhà nước đọc các blog “phản động”.

Trong số các blog này có trang Quan làm báo, vốn đã tấn công trực diện cá nhân ông Nguyễn Tấn Dũng và cái mà họ gọi là “nhóm lợi ích” của ông.

Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc không được chính quyền Việt Nam khuyến khích

Ngoài Quan làm báo, hai trang Dân làm báo và Biển Đông cũng bị nêu tên trong công văn của ông Thủ tướng.

Tướng Vịnh nói: “Những loại thông tin này rất nguy hiểm, nhất là với những người dân chưa quen với chiến tranh mạng, chưa quen với cuộc sống thế giới phẳng.”

Ông kêu gọi “tạo ra sức mạnh đồng thuận đưa đất nước đi lên” và lại khẳng định Đảng Cộng sản cầm quyền “không nhân nhượng” về chủ quyền lãnh thổ.

‘Tương đồng ý thức hệ’

Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam khẳng định Việt Nam và Trung Quốc có “di sản qu‎ý báu hàng đầu” là sự tương đồng ý thức hệ”.

Ông nói tiếp: “Một trong những đặc trưng của ý thức hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc là một Đảng Cộng sản lãnh đạo.”

“Nếu có được một người bạn XHCN rất lớn bên cạnh ủng hộ và hợp tác cùng có lợi thì sẽ vô cùng thuận lợi cho sự nghiệp xây dựng CNXH ở Việt Nam.”

Về giải quyết tranh chấp, tướng Vịnh nhắc lại: “Nếu là tranh chấp hai bên thì hai bên giải quyết, tranh chấp nhiều bên thì nhiều bên giải quyết, nhưng cần nằm trong mục tiêu chung là hòa bình, ổn định không xung đột và cần có sự hợp tác giữa các nước.”

Ông cũng nhắc đến sự can dự của hai nước lớn là Mỹ và Trung Quốc vào khu vực, với nhận định “lợi ích kinh tế là động lực đầu tiên và cũng là mục đích sau cùng”.

Tướng Vịnh lưu tâm: “Cách can dự của Mỹ, như họ tuyên bố là ủng hộ các giải pháp hòa bình và luật pháp quốc tế, làm cho một số nước đồng tình mà có thể không lưu tâm đúng mức đến mặt trái của nó.”

Ông cho biết đã từng nói với một quan chức Mỹ: “Nếu như các ông làm đúng những gì đã nói thì tôi hoan nghênh, còn nếu không các ông sẽ buộc phải rời khỏi khu vực như năm 1975 rời khỏi Việt Nam.”

—————–

Chủ nghĩa đầu hàng

Nguyễn Hưng Quốc

Theo blog Nguyễn Hưng Quốc / VOA Tiếng Việt

 

Đầu hàng

Trong bài “Cái nước mình nó thế”, tôi có dùng chữ “chủ nghĩa đầu hàng”. Đó không phải là chữ của tôi. Ở Trung Quốc, đặc biệt dưới thời Mao Trạch Đông, người ta rất hay dùng chữ “chủ nghĩa đầu hàng”. “Chủ nghĩa đầu hàng” trở thành chiếc mũ cối được dùng để chụp lên đầu nhau trong các cuộc tranh chấp quyền lực trong nội bộ đảng. Trong Cách mạng văn hóa, Mao Trạch Đông phê phán truyện Thủy Hử là tuyên truyền cho “chủ nghĩa đầu hàng” và chủ nghĩa xét lại. Ở Việt Nam, trong bản “Đề cương về văn hóa Việt Nam” được soạn thảo vào năm 1943, Trường Chinh, lúc ấy là Tổng Bí thư đảng Cộng sản, đã sử dụng chữ ấy khi tố cáo chính sách văn hóa của Pháp là nhằm “tuyên truyền chủ nghĩa đầu hàng và chủ nghĩa ái quốc mù quáng và hẹp hòi (chauvinisme)”. Sau đó, đặc biệt sau năm 1954, ở miền Bắc, chữ “chủ nghĩa đầu hàng” cũng được một số nhà nghiên cứu sử dụng. Trong số đó, có hai nhà phê bình văn học nổi tiếng: Trần Thanh Mại, với bài “Thơ văn Phan Thanh Giản chỉ là tiếng thở dài của chủ nghĩa đầu hàng” và Hoài Thanh khi đánh giá nhân vật Từ Hải trong Truyện Kiều của Nguyễn Du.

Ở đây, xin nói một chút về nhận định của Hoài Thanh.

Trong Truyện Kiều, nhân vật được chú ý và gây tranh cãi nhiều nhất, ngoài Thúy Kiều, chắc chắn là Từ Hải. Người khen, khen hết lời. Khen tướng mạo: “Râu hùm, hàm én, mày ngài”. Khen bản lĩnh: “Côn quyền hơn sức, lược thao gồm tài”. Khen tài hoa: “Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo”. Khen tính cách: “Đội trời đạp đất ở đời”. Khen hành động: “Nghênh ngang một cõi biên thùy”. Nhưng người chê, cũng chê hết sức gay gắt. Chê dại gái: “Bốn bể anh hùng còn dại gái / Thập thành con đĩ mắc mưu quan.” Tương truyền vua Tự Đức, khi đọc đến câu “Chọc trời quấy nước mặc dầu / Dọc ngang nào biết trên đầu có ai?” đã tức giận ném cuốn sách xuống đất và dọa nếu Nguyễn Du còn sống thì sẽ căng ra đánh ba chục roi vì tội bất kính đối với hoàng đế. Hoài Thanh kể: Hồ Chí Minh có lần nói với Tố Hữu: “Từ Hải là một thằng tồi, nó không chết đứng thì rồi cũng đến chết ngồi, mà đã chết vì đầu hàng thì chết đứng hay chết ngồi đều là chết nhục.” (Hoài Thanh toàn tập, tập 4, nxb Văn Học, Hà Nội, 1999, tr. 856.)

Hoài Thanh rất mê Truyện Kiều, và ở Truyện Kiều, “đặc biệt thích nhân vật Từ Hải”. Tháng 5 năm 1943, trên báo Thanh Nghị, ông viết bài ca ngợi Từ Hải: với nhân vật Từ Hải, văn thơ cổ điển của cha ông chứng tỏ “cái cốt cách tráng kiện, cái khí chất hào hùng”. Năm 1949, thời kháng chiến chống Pháp, ông tiếp tục ca ngợi Từ Hải: “Từ Hải chết không nhắm mắt, Từ Hải chết đứng… Từ Hải chết với lòng ngay thẳng của mình, vì sự hèn nhát của Hồ Tôn Hiến.” Năm 1959, sau hiệp định Geneve, ở miền Bắc, ông lại vẫn khen Từ Hải: “Từ Hải ngay thẳng cả với kẻ thù và đã chết vì sự ngay thẳng, vì thật dạ tin người.” Nhưng sau đó, dưới ảnh hưởng của đảng Cộng sản, đặc biệt của Hồ Chí Minh và Tố Hữu, ông thay đổi hẳn cách đánh giá của mình. Năm 1965, ông lại phê phán Từ Hải: “Từ Hải bị giết, vì dại dột tin người mà bị giết.”

Trong bài “Thêm một lý do để yêu Đảng”, sau khi tóm tắt các chi tiết kể trên, ông tự đánh giá:

“Như thế là từ chỗ nói Từ Hải ‘chết vì ngay thẳng, vì thật dạ tin người’ đến nói ‘vì dại dột tin người’, qua đúng hai mươi năm tham gia cách mạng tôi mới bắt đầu nhìn thấy cái chết này cần phê phán. Rõ ràng là quá chậm. Nhưng tôi vẫn chưa nhìn ra cái chính cần phê phán. Cái chính ấy, tạp chí Văn nghệ Giải phóng tháng 12 năm 1965 đã nói lên trong một bài viết về Truyện Kiều nhân dịp kỷ niệm Nguyễn Du: ‘Thế rồi Từ Hải chết vì phạm sai lầm của chủ nghĩa đầu hàng’.”

Rồi ông nói thêm:

“Trong điều kiện chiến đấu ác liệt ở miền Nam, các đồng chí đã nhanh chóng nhìn ra sự thật; đầu hàng là chết, và đã chết vì đầu hàng thì chết đứng, chết ngồi đều là chết nhục.” (Hoài Thanh toàn tập, tập 2, nxb Văn Học, Hà Nội, 1999, tr. 1414.)

Viết như trên, Hoài Thanh chỉ có dụng ý ca ngợi đảng Cộng sản, kẻ đã làm ông “sáng mắt sáng lòng”. Nhưng cái giá phải trả cho những cái “sáng” ấy là ông phải hy sinh nhiều thứ: thứ nhất là văn học (vì những mục tiêu chính trị); thứ hai là tài năng (khi ông trở thành một kẻ nói leo). Đó là chưa kể chuyện hy sinh nhân cách; nói như Xuân Sách: “Vị nghệ thuật nửa cuộc đời / Nửa đời còn lại vị người bề trên.”

Nhưng ở đây, tôi chỉ muốn nói đến chuyện khác:

Tại sao trước 1975, giới lãnh đạo Cộng sản ghét chủ nghĩa đầu hàng đến như vậy mà bây giờ, từ lời nói đến hành động của họ, ở đâu cũng bàng bạc một thứ chủ nghĩa đầu hàng đến thảm hại như vậy?

Trung Quốc ức hiếp họ đến mấy, họ vẫn cứ nhịn. Trung Quốc chửi: họ nhịn. Trung Quốc đánh: họ nhịn. Tàu Trung Quốc đánh chìm tàu đánh cá Việt Nam, bắt ngư dân Việt Nam, họ cũng không dám gọi tên. Chỉ nói bâng quơ: “tàu lạ”. Tàu Trung Quốc cắt dây cáp thăm dò dầu khí Việt Nam, họ cũng không dám lên tiếng; hơn nữa, còn biện hộ giùm cho Trung Quốc: vì Trung Quốc “vô tình”. Họ phân bua: Không phải họ hèn mà vì họ muốn tránh chiến tranh. Nhưng dưới mắt người dân, qua lời nói cũng như việc làm của họ, vừa đối với dân vừa đối với Trung Quốc, họ thực sự đã đầu hàng và muốn cổ vũ cho một thứ chủ nghĩa đầu hàng trong quần chúng. Để đừng ai hô hào chống lại Trung Quốc cả.

Tôi gặp khá nhiều đảng viên thuộc thành phần trí thức, có người giữ một số chức vụ khá cao, đặc biệt trong lãnh vực giáo dục, ở miền Bắc. Mỗi lần nhắc đến các hành động xâm lấn ngang ngược của Trung Quốc và các phản ứng yếu ớt của Việt Nam, hầu như ai cũng đều nói một giọng giống nhau: “Mình là nước nhỏ và yếu mà. Làm gì được?” Người ta xem chuyện thua Trung Quốc là chuyện đương nhiên. Và người ta chịu thua ngay từ đầu.

Bạn tôi có một người quen trước đây từng du học ở Úc. Học cũng chẳng đến đâu. Sau, về nước, không có một mảnh bằng nào cả. Nhưng nhờ bố làm lớn trong Trung ương đảng, anh ta nhảy lên làm giám đốc một công ty ở Hà Nội; sau đó, chuyển sang làm đại diện cho một đại công ty Việt Nam ở Bắc Kinh. Nói chuyện qua điện thoại với bạn tôi, anh ta khoe là suốt ngày đi chơi. Bạn tôi ngạc nhiên: “Mày là trưởng phòng đại diện mà sao rảnh rỗi quá vậy?” Anh ta đáp: “Thì em có biết gì đâu. Toàn bọn Tàu làm cho em cả!”. Bạn tôi lại hỏi: “Mày không sợ Tàu cướp nước mình hả?”. Anh ta cười giòn giã: “Thôi, anh ơi. Bận tâm gì đến chuyện đó. Cứ xem như mình đã mất nước rồi đi! Bọn Tàu bây giờ khác Tàu ngày xưa lắm. Ngay cả khi cướp nước mình, bọn nó cũng chả hành hạ gì dân mình đâu!” Rồi anh ta lại cười. Cười rất giòn giã.

Thoạt nghe chuyện ấy, tôi nghĩ đó chỉ là một chuyện cá biệt. Nhưng sau, nói chuyện với nhiều cán bộ từ Việt Nam sang, tôi mới biết đó là một thái độ hết sức phổ biến. Ngay trong bài giảng về Biển Đông của Đại tá Trần Đăng Thanh thuộc Học viện Chính trị, Bộ Quốc phòng, vào giữa tháng 12 vừa qua, cũng toát lên điều đó. Chỉ khác ở cách nói.

Tại sao có một sự thay đổi nhanh chóng và lạ lùng đến như vậy nhỉ?

Không thể không nghĩ đến chuyện Hoài Thanh kể trên. Ông đi từ sự ngưỡng mộ đến sự phê phán đối với Từ Hải, từ việc cho Từ Hải là anh hùng đến việc chê trách Từ Hải là kẻ theo chủ nghĩa đầu hàng, chỉ vì những ảnh hưởng của đảng, cụ thể là của Hồ Chí Minh, qua lời kể của Tố Hữu.

Còn bây giờ, sự phát triển tràn lan của chủ nghĩa đầu hàng tại Việt Nam hiện nay là do đâu?

Hỏi cho vui vậy thôi.

Nguyễn Hưng Quốc
 
———————
 
Phần II, Chương XI:   “Bên Thắng Cuộc”

…”Hội nghị Thành Đô”…

…Ngày 7-10-1989, khi tiếp Tổng Bí thư Lào, ông Kayson Phomvihan, Đặng Tiểu Bình đã dùng sáu mươi phút trong toàn bộ bảy mươi phút nói chuyện để nói về Việt Nam. Trong khi phê phán nặng nề Lê Duẩn, Đặng đã ca ngợi Nguyễn Văn Linh là “người sáng suốt”. Một thông điệp bình thường hóa giữa Đặng Tiểu Bình và Nguyễn Văn Linh đã được truyền đi. Tuy nhiên, theo ông Trần Quang Cơ, Bắc Kinh vẫn tiếp tục lạnh lùng sau khi Nguyễn Văn Linh phản hồi tích cực.Con đường đến với Bắc Kinh còn qua một kênh khác mà cả Tướng Lê Đức Anh lẫn Bộ Ngoại giao đều hoàn toàn không biết. Tháng 9-1989, Chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch Nhà nước Phan Văn Khải sang Nhật gặp chủ tịch Đảng Tự do Dân chủ, ông Michio Watanabe [594]. Cuộc gặp tại trụ sở đảng của ông Watanabe diễn ra thân mật,đôi bên bàn một số vấn đề chiến lược về hợp tác kinh tế, bàn những công việc có thể bắt đầu ngay sau khi Mỹ bỏ cấm vận. Theo ông Phan Văn Khải, cuối cuộc gặp, ông Watanabe gợi ý: “Tôi có nhiều bạn bè quốc tế, liệu tôi có thể giúp được gì không?”. Được lời, ông Khải nói: “Việt Nam muốn bình thường hóa với các nước, đặc biệt là với Trung Quốc và Mỹ”…

Tiếp theo, tại trang 404, Huy Đức viết:

…Ngày 29-8-1990, Đại sứ Trương Đức Duy xin gặp gấp Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đỗ Mười, chuyển thông điệp của Bắc Kinh mời Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Cố vấn Phạm Văn Đồng sang Thành Đô – thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc – vào ngày 3-9-1990 để “hội đàm bí mật về vấn đề Campuchia và vấn đề bình thường hoá quan hệ hai nước”. Chuyến đi Thành Đô vào ngày 2-9-1990 gồm Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Cố vấn Phạm Văn Đồng, được tháp tùng bởi Hồng Hà, chánh Văn phòng Trung ương, Hoàng Bích Sơn, trưởng Ban Đối ngoại và Thứ trưởng Ngoại Giao Đinh Nho Liêm. Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch không có trong thành phần cuộc gặp…

Nội bộ người CS lúc đó phân hóa và dấu diếm, lén lút nhau, được Huy Đức viết tiếp:

…Ngày 5-6-1990, trong cuộc gặp Đại sứ Trương Đức Duy, tổng bí thư Việt Nam đã sốt sắng ngỏ ý muốn sang gặp lãnh đạo Trung Quốc để “bàn vấn đề bảo vệ chủ nghĩa xã hội”. Ông Nguyễn Văn Linh nói với Trương Đức Duy: “Chúng tôi muốn cùng những người cộng sản chân chính bàn vấn đề bảo vệ chủ nghĩa xã hội… Tôi sẵn sàng sang Trung Quốc gặp lãnh đạo cấp cao Trung Quốc để khôi phục lại quan hệ hữu hảo. Các đồng chí cứ kêu một tiếng là tôi đi ngay… Trung Quốc cần giương cao ngọn cờ chủ nghĩa xã hội, kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin”598. Thay vì bắt đầu một kỷ nguyên Việt Nam thiết lập quan hệ với Trung Quốc bằng tư thế độc lập của một quốc gia và chỉ vì quyền lợi quốc gia, Trung Quốc vẫn được coi là đàn anh trong mối tương quan của hai quốc gia cộng sản. Điều này còn ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa Hà Nội và Phnom Penh…

Thật khó để không nghĩ, nhiều độc giả sẽ không sôi sục với phần in đậm (như trên), nhất là từ Nguyễn Văn Linh – một người những tưởng là… “đổi mới” trong mắt những “con cừu” của thập niên 90 (!!!)

Sau khi sốt sắng đến như thế, thì:

…Theo ông Trần Quang Cơ, trong bảy điểm về Campuchia thống nhất ở Hội nghị Thành Đô, có hai điểm có tính chất chung, năm điểm còn lại hoàn toàn là đáp ứng yêu cầu của Trung Quốc, không có điểm nào theo yêu cầu của Việt Nam601…

Huy Đức đã không thể nói thêm chi tiết về “năm điểm” mà có vẻ vô cùng quan trọng???  [Nguyễn Ngọc Già Tác giả gửi đến Dân Luận  5-1-2013]

Để hiểu rõ rằng: bất cứ người VN nào sống trong nước mà nói động đến Trung Quốc, thì đảng CSVN và Nhà Nước sẽ xử đẹp đến cùng. 

Mời các bạn đọc 2 bài này

Phần II, Chương XI:…”Hội nghị Thành Đô”… 

“Trốn Thuế” – Quỳ gối – Đầu Hàng

 
 

Đăng trong Đảng CSVN-Hành vi của những đảng viên | Leave a Comment »

►Đảng dùng công an đàn áp, sách nhiễu người dân, nhưng xum xoe biện hộ cho Trung Quốc

Posted by hoangtran204 on Thứ Hai, Tháng Mười Hai 17, 2012

Thêm một hành động sách nhiễu trắng trợn của Nhà nước Việt Nam nhắm vào gia đình tôi

Huỳnh Thục Vy

Tác giả gửi tới Dân Luận

Từ tháng 9 năm 2012, ba tôi là Huỳnh Ngọc Tuấn và tôi đã nhận được thông báo của Human Rights Watch về kết quả giải thưởng Hellmen-Hemmett năm 2012 của HRW. Theo đó, cả hai cha con tôi đều được nhận giải như hai cá nhân độc lập.

Theo lời mời của Human Rights Watch trong thư ngày 7 tháng 11 năm 2012, Huỳnh Trọng Hiếu – em trai tôi sẽ thay mặt hai cha con tôi đến New York nhận giải thưởng trực tiếp từ đại diện của HRW.

Ngày 3 tháng 12, sau một cuộc phỏng vấn ngắn với nhân viên di trú của Tổng lãnh sự Hoa Kỳ ở Sài Gòn, Hiếu được cấp visa với thời hạn một năm.

Ngày 16 tháng 12, Hiếu đến sân bay Tân Sơn Nhất từ 7h tối. Đúng 10h, Hiếu vào làm thủ tục check-in và tiếp đó làm việc tại Cổng xuất nhập cảnh của Hải quan. Tại quầy check-in, một nữ nhân viên đã giữ vé máy bay cùng với passport của Hiếu, rồi gọi cho một nhân viên hải quan khác. Anh này yêu cầu Hiếu vào phòng làm việc.

Hiếu được đưa đến phòng làm việc của Cục QLXNC. Ở đó có nhiều nhân viên hải quan và công an sân bay trong đó có hai người : Thượng tá Phạm Tất Hưng – phó trưởng đồn và Trung úy Tô Văn Nam – cán bộ đồn CACK-TSN. Họ dùng số đông nhân viên để khống chế Hiếu phải ngồi tại chỗ để chờ làm việc, không được rời khỏi ghế. Một người trong số đó thông báo: Hiếu bị cấm xuất cảnh vì yêu cầu của an ninh tỉnh Quảng Nam. Anh ta nói thêm: “Lý do của việc cấm xuất cảnh thì chắc anh cũng đoán ra rồi, nên chúng tôi sẽ không cần nói nữa”.

Rồi Hiếu được đưa đến một phòng làm việc khác .Trong phòng này, có đầy đủ an ninh sân bay, an ninh của thành phố Sài Gòn và an ninh Quảng Nam. Hiếu nhận ra mặt của hai an ninh Quảng Nam vì họ đã từng làm việc với gia đình tôi rất nhiều lần kể cả những lần khám xét, tịch thu tài sản, ra quyết định xử phạt… cùng nhiều an ninh khác

Hiếu yêu cầu các an ninh công khai danh tính và yêu cầu được lấy bút để ghi lại họ tên. Một tên an ninh chỉ tay vào mặt Hiếu với thái độ hăm dọa kiểu côn đồ: “Bây giờ tau không nói tên mày có làm việc không? Mày ở trong phòng này chứ không phải ở ngoài kia đâu mà thích nói gì thì nói nghe chưa!”.

Hiếu phản đối thái độ côn đồ của anh ta: “Tôi làm việc với mấy anh với tư cách là một công dân với cơ quan nhà nước. Các anh là đại diện của cái Nhà nước này, đến đây để làm việc với tôi. Tôi là một công dân, tôi có quyền và tư cách của một công dân, tôi đề nghị các anh công khai họ tên và cư xử đúng mực, đúng nguyên tắc. Ở đây các anh định chơi luật rừng hay luật hiện hành của nhà nước VN?”. Anh ta đứng dậy, trợn mắt chỉ tay sát vào mặt Hiếu : “Ở đây tau thích sử dụng luật rừng mày làm gì tau. Tau cấm mày bước ra khỏi đây, mày làm gì tau”.

Một tên an ninh xưng tên Quân nói với Hiếu: “Chúng tôi sẽ nói luôn cho anh biết lý do tại sao anh không được xuất cảnh. Bởi vì gia đình anh đang trong thời gian bị xử lý vi phạm hành chính mức phạt là 270 triệu đồng nhưng gia đình anh không chịu nộp phạt. Chính vì vậy, chúng tôi không cho anh xuất cảnh”.

Trước thái độ côn đồ của an ninh, Hiếu không tranh cãi thêm, chỉ yêu cầu 2 việc:

1. Giao Quyết định chính thức của Cục quản lý xuất nhập cảnh, trong đó ghi rõ lý do tại sao Hiếu bị cấm xuất cảnh

2. Trả lại toàn bộ giấy tờ liên quan cho Hiếu

Họ trả lời: “Chúng tôi chỉ có biên bản về việc cấm xuất cảnh, còn những vấn đề khác thì chúng ta sẽ làm việc vào ngày hôm khác”.

An ninh đã nhân chuyện ngăn giữ Hiếu tại sân bay để tiến hành một buổi “làm việc” với đầy đe dọa và những hạch hỏi, thẩm vấn vô lý về các vấn đề không có liên quan.

Cuối cùng, sau hơn hai giờ đồng hồ “làm việc” với những tên an ninh hung hăng, vô giáo dục, Hiếu được yêu cầu lên “làm việc” vào sáng hôm sau ngày 17 tháng 12 theo giấy hẹn. An ninh đã giao cho Hiếu một Biên bản cấm xuất cảnh. Hiếu được ra về nhưng Hộ chiếu đã bị tịch thu.

Sáng nay, ngày 17 tháng 12, Hiếu đã không lên làm việc với họ theo “giấy hẹn” vì xét thấy không cần thiết.

Tất cả những diễn biến trên thêm một lần nữa là bằng chứng cho bản tính côn đồ của an ninh, chứng tỏ thái độ căm thù và sự sách nhiễu liên tục của an ninh Cộng sản Việt Nam đối với gia đình tôi.

Xin thông báo với cộng đồng mạng những thông tin này để quý vị hiệp thông, chia sẻ với gia đình chúng tôi vì những đàn áp mà chúng tôi đang phải đối mặt.

Huỳnh Thục Vy
Buôn Hồ, ngày 16 tháng 12 năm 2012

bien_ban.jpg

Tác giả gửi tới Dân Luận

*Innova gửi lúc 17:47, 17/12/2012 – mã số 74851

Một tên an ninh xưng tên Quân nói với Hiếu: “Chúng tôi sẽ nói luôn cho anh biết lý do tại sao anh không được xuất cảnh. Bởi vì gia đình anh đang trong thời gian bị xử lý vi phạm hành chính mức phạt là 270 triệu đồng nhưng gia đình anh không chịu nộp phạt. Chính vì vậy, chúng tôi không cho anh xuất cảnh”.

Cứ cho như điều này có lý đi, thì bên công an cũng nên khoanh vùng đối tượng chịu phạt, tôi nghĩ vậy. Thí dụ quy định bố mẹ bị phạt thì con cháu trong phạm vi 3 đời bị dính lây, hay quá lắm là 9 đời như tru di cửu tộc từ thời xưa.

Có rõ ràng vậy thì công dân Huỳnh Thục Vy có thể cử người khác ngoài tầm dính chùm để đặng đi lãnh giải, chứ như vậy thì éo le quá.

Nhân tiện tôi thấy Pháp luật Việt Nam lắm lúc linh động khó lường. Thí dụ kê khai tài sản chống tham nhũng thì không lôi vợ chồng con cháu vào, nhưng xử phạt hành chính thì chi li từng đối tượng. Quả thật chính sách thật nhân đạo, đối với “đày tớ” và “ông chủ” có khác nhau.

*

Innova gửi lúc 17:47, 17/12/2012 – mã số 74851
Một tên an ninh xưng tên Quân nói với Hiếu: “Chúng tôi sẽ nói luôn cho anh biết lý do tại sao anh không được xuất cảnh. Bởi vì gia đình anh đang trong thời gian bị xử lý vi phạm hành chính mức phạt là 270 triệu đồng nhưng gia đình anh không chịu nộp phạt. Chính vì vậy, chúng tôi không cho anh xuất cảnh”.

Cứ cho như điều này có lý đi, thì bên công an cũng nên khoanh vùng đối tượng chịu phạt, tôi nghĩ vậy. Thí dụ quy định bố mẹ bị phạt thì con cháu trong phạm vi 3 đời bị dính lây, hay quá lắm là 9 đời như tru di cửu tộc từ thời xưa.

Có rõ ràng vậy thì công dân Huỳnh Thục Vy có thể cử người khác ngoài tầm dính chùm để đặng đi lãnh giải, chứ như vậy thì éo le quá.

Nhân tiện tôi thấy Pháp luật Việt Nam lắm lúc linh động khó lường. Thí dụ kê khai tài sản chống tham nhũng thì không lôi vợ chồng con cháu vào, nhưng xử phạt hành chính thì chi li từng đối tượng. Quả thật chính sách thật nhân đạo, đối với “đày tớ” và “ông chủ” có khác nhau.

——————————————————————————

Ban Tuyên giáo TW và Bộ Thông tin & Truyền thông họp Giao ban báo chí

(Sáng thứ Ba, 11-12-2012, trích phần liên quan Biển Đông)

2

Nguyễn Thế Kỷ (Phó ban Tuyên giáo TƯ): Cái việc mà cái tàu Bình Minh 02 bị đứt cáp ấy. Thì cái việc này là việc mà hai cái tàu giã cào của Trung Quốc chạy phía sau gây đứt cáp, chứ không phải là cắt cáp. Cái chuyện này chúng ta đã nói với nhau rồi. “Cắt” hay là “đứt” cáp thì hai cái chuyện này bản chất nó khác nhau, bằng hai cái động tác nó khác nhau, và bản chất nó khác nhau. Ở đây không phải là chúng ta sợ chúng ta nói chệch đi, mà thực sự nó là như thế.

Và để các đ/c có đầy đủ thông tin, một cách rất là chính xác, đầy đủ, toàn diện, thì chúng tôi đã mời đại diện Bộ Ngoại giao để nói chuyện với các đ/c. Cùng với anh Lương Thanh Nghị, thì còn có đại diện bên Bộ của bên Bộ Ngoại giao và đ/c Bộ trưởng nữa, đến và nói chuyện …

Và chúng tôi thiết nghĩ là các cơ quan chủ trì báo chí đã dày công như thế, đã mời như thế, đã đến báo cáo với các đ/c, thì các đ/c phải tuân thủ. Đây là nguyên tắc.

 

Thưa các đ/c là chúng tôi xin nhắc lại thế này này, cái Giao ban báo chí, là trước hết, là lãnh đạo Ban, Bộ, Hội giao ban với lãnh đạo cơ quan báo chí, hoặc là đ/c đó được ủy quyền của lãnh đạo, đó là một. Thứ hai, là giao ban với đảng viên, là lãnh đạo cơ quan báo chí. Đây là nguyên tắc, không có gì thay đổi cả. Và do đó, khi đã có sự chỉ đạo rồi, thì chúng ta phải chấp hành. Còn nếu các đ/c có ý kiến báo lưu thì các đ/c có thể đề đạt tại giao ban hoặc bằng văn bản. Còn … khi đã … chấp hành, không có chuyện gì khi chúng tôi hỏi, mà các đ/c đã đồng ý rồi, có nghĩa là các đ/c phải thực hiện nghiêm túc. Đây là yêu cầu bắt buộc. Đây là yêu cầu bắt buộc. Thế thì chúng tôi xin nói thể này:

Cái việc làm đứt cáp và cắt cáp thì đã nói như thế rồi, thế mà trong tuần vẫn có những báo vẫn nói … Tôi xin nói rằng là … trong cái giao ban vừa rồi ấy, thứ Ba vừa rồi ấy, tôi phê bình cái chỗ cái báo PetroTimes của anh Nguyễn Như Phong. Nhưng mà ngoài ra còn có một số cơ quan báo chí khác nữa … như là … khi nãy cái báo cáo có dẫn ra ấy.

Thì thưa các đ/c là … có một cái điểm mà tại sao … ở thời điểm này chúng ta phải đưa hết sức chính xác, kín kẽ là vì sao? Năm nay kỷ niệm tròn 5 năm, Quốc hội Trung Quốc có cái chủ trương thành lập thành phố Tam Sa. Và một số lực lượng ấy, … đương nhiên có cả những người họ rất là yêu nước, cũng có lòng tự hào dân tộc, nhưng mà đương nhiên cái cách thể hiện của họ thì cũng có những cái bức xúc. Mà … mà mà … bằng cái … cái cái … cái gọi là cái tình cảm cá nhân, thì họ tổ chức đi tụ tập, … và đi biểu tình. Và thưa các đ/c là … cái việc mà đi … tụ tập biểu tình này í, thì trên Facebook ấy, có cái trang Nhật ký yêu nước … hô hào nhau để đi biểu tình. Dân làm báo, Dân luận, blog Biệt kích xa xứ, thì tán phát lời kêu gọi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược vào ngày mùng 9 tháng 12. Như vậy là có điện thoại, nhắn tin cho nhau, và trên Facebook, trên các trang mạng xã hội, trên blog các nhân có lời nhắn như thế. Thế mà đã chỉ đạo như thế rồi, mà lại vẫn còn …

Tôi nói là như Lao động, … thế thì nêu một cái tít là “Trung Quốc ngày càng hiếu chiến”. “Chiến” ở đây là khác, phải không ạ, nó là khác.

Rồi thì là … cái Pháp luật TPHCM thì là “Tàu cá Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh 02”. Là “cắt cáp”.

Rồi thì VNExpress đưa tin là “Tàu Bình Minh 02 bị cắt cáp địa chấn” và đưa cả clip “Tàu Trung Quốc ngang ngược vi phạm lãnh hải”, gọi là “Cắt cáp địa chấn của Việt Nam”, năm 2011.

Rồi “Vụ tàu Bình Minh 02 bị cắt cáp, Trung Quốc vu cáo Việt Nam”, Việt Nam pờ-lớt (Vietnam +). Rồi là báo điện tử Kiến thức Net đưa lại. Cái báo điện tử Kienthucnet.vn này là của Liên hiệp các Hội khoa học và kỹ thật VN, hôm nay không biết là có đ/c Phan Trung Mậu, đại diện cho Liên hiệp có đi dự đây không ạ, cơ quan chủ quản? Cái tờ báo này mới được lập năm 20 … 12 này, nhưng mà vừa rồi có một số cái sai phạm, nên việc này mà … sai phạm mấy lần.

Rồi là là … là “Tập đoàn Dầu khí quốc gia VN phản đối tàu Trung Quốc cắt cáp Mình Minh 02”, lại vẫn Việt Nam pờ-lớt.

Rồi là “Vụ cắt cáp Bình Minh 02: ăn cướp la làng”, TTXVN nêu và báo Đất Việt đưa lại. Và ở đây hôm nay có chị Trang đây chúng tôi xin nói thế này: chị Trang về báo cáo với anh Lợi, chúng tôi sẽ có công văn gởi cho tổng giám đốc TTXVN. Thế thì cái Việt Nam pờ-lớt có phải là đơn vị báo chí của TTXVN hay không, mà lại đưa không theo sự chỉ đạo? Thứ hai là lại ngay TTXVN thì vẫn có một bài viết nói rằng là “Vụ cắt cáp tàu Bình Minh 2, vừa … à ăn cướp la làng”. Mà cái bài này TTXVN đưa, Đất Việt đưa lại.

Rồi thì “Trung Quốc cắt cáp Bình Minh 02 có ý đồ gì?” Kiến thức Nét lấy lại của Đất Việt. “Sau vụ cắt cáp Bình Minh 02, Việt Nam cần có chính sách hỗ trợ đối tác”, Năng Lượng VN, chuyên san của anh Nguyễn Như Phong. (Có tiếng phụ nữ nói xen vào: Không phải đâu ạ, tờ Năng lượng VN khác tờ Năng lượng Mới). À vâng, vâng xin lỗi. Và cái mục Báo chí Toàn cảnh của Đài Truyền hình VN sáng Chủ nhật ngày mùng 9 tháng 12 thì xin thưa các đ/c là … trong cái Chủ nhật trước, thứ Bảy, Chủ nhật trước và cái thứ Bảy, Chủ nhật tuần vừa rồi ấy, thì thưa các đ/c là các lực lượng chức năng, đặc biệt là công an, (bất ngờ hạ giọng thì thào)kể cả quân đội, thì các đ/c biết là căng lực lượng ra, để mà ngăn chặn, ngăn cản tụ tập đông người. Tất nhiên chúng ta cũng thông cảm với bà con bức xúc, nhưng nếu mà số người mà tụ tập quá đông ấy, thì sẽ bất lợi, thậm chí là có thể đảo chiều, cho an ninh chính trị và trật tự xã hội của mình. Cho nên các đ/c đã căng lực lượng ra, thì cái Báo chí Toàn cảnh của Truyền hình VN đưa …đưa … đưa … điểm báo. Anh lại không phải là “điểm”, anh lại nhấn lại, đưa lại các cái báo khác, và cộng dồn lại thì cái thời lượng của nó là mấy phút. Thì thưa các đ/c phải nói là nó cũng làm cho cái … cái người nghe, người xem người ta cảm thấy tự nhiên là bức xúc, mà đúng vào cái buổi sáng mà lực lượng của ta đang còn căng ra ở TPHCM, Hà Nội … và một số đơn vị khác. Thì đây là một cái việc mà chúng tôi thấy là …

Hôm qua thì thưa các đ/c là không biết bên Bộ, bên Hội thế nào, còn bên Ban ấy, thì đ/c Trưởng ban phê bình cái vụ Báo chí Xuất bản và Xuất bản (? … không nghe rõ), là:

 Tại sao lại là … lại là đã chỉ đạo như thế rồi, mà để các báo lại lọt lưới lần này nhiều như thế. Tôi tuần vừa rồi thì tôi có đi công tác ở các địa phương, lịch làm việc rất là căng, cho nên tôi không thể theo dõi hàng ngày được, hàng giờ được, nhưng mà trường hợp của “Báo chí Xuất bản” vừa rồi mà hôm qua tôi đã phê bình thì không thể trách được nhá.    

Mặt khác đấy, là khi đã có sự chỉ đạo như thế, thì các cơ quan báo chí đã không chấp hành, thì … theo chỉ đạo của đ/c Trưởng ban đấy, thì sau (nghe không rõ) … này, Cục Báo chí và Xuất bản sẽ có một cái công văn gửi cho từng cơ quan báo chí đó và cơ quan chủ quản, đề nghị kiểm điểm là tại sao đã cung cấp thông tin, đã có sự chỉ đạo định hướng mà vẫn như thế. Thì thưa các đ/c là thế này này, chúng ta không phải là cái chuyện là không cho biểu tình là chúng ta sợ Trung Quốc … không phải! Nếu suy nghĩ như thế thì thấy hết sức đơn giản, và thậm chí có thể nói là … ngây thơ. Không ai sợ ai cả! Nhưng mà cái sự việc không cần thiết, chưa đến mức phải … phải tụ tập đến mức như thế. Thưa với các đ/c là cái cách của Trung Quốc như thế mà … thì sẽ vẫn còn rất nhiều, đại loại như thế sẽ còn rất nhiều, sẽ còn tiếp tục diễn ra. Tất nhiên là đấu tranh thì bằng ngoại giao vẫn là chủ yếu, chứ còn khi mà dùng các giải pháp khác là bất đắc dĩ. Và thưa với các đ/c là ngay cả đấu tranh về mặt pháp lý thì chúng ta cũng còn phải tích lũy các cái hồ sơ, các cái dữ liệu, các cái cơ sở pháp lý để … thật chắc, chứ không phải bỗng chốc một cái là có thể đưa ra tòa án quốc tế, hay là trọng tài quốc tế, kinh tế quốc tế … Không phải!

Rồi thì … cái giải pháp mà nói là, là gọi là … cuối cùng ấy, gọi là dàn quân ra để mà đánh nhau, thì đấy là cái giải pháp mà thưa các đ/c chí là giải pháp gọi là … gọi là đến mức là không thể có một cái cách nào khác nữa. Không thể có một cái cách nào để cứu vãn. Chứ còn hay ho gì cái chuyện là đánh nhau, để rồi rồi con em hai bên đều đổ máu, rồi thì tiêu … tiêu … tốn sức người sức của, máu xương. Cái điều đó là cái điều … cái giải pháp đó gọi là cái giải pháp gọi là bất đắc dĩ, cuối cùng, chứ không phải là sợ. Sợ thì không sợ! Ông cha ta đã không sợ thì chúng ta cũng không sợ gì cả! Nhưng có điều là chúng ta tìm mọi cách để chúng ta xử lý vấn đề cho nó … nó giảm đi, để mà giảm bức xúc, giảm … đi, giảm đối đầu, giảm căng thẳng. Đó là chiến lược!

Thế thì báo chí chúng ta ấy, trong cái thời điểm mà nước sôi lửa bỏng như thế thì chúng ta phải biết cách … nước sôi thì bớt lửa đi. Thì chúng ta lại cứ … đút củi vào, đun cho lửa bốc lên, thì như vậy là không nên. Thì chúng tôi cho rằng là đây có sự chỉ đạo rồi. Có định hướng rồi, có chỉ đạo rồi, cung cấp thông tin rồi, mà anh không chấp hành thì dứt khoát là xử lý. Thì chúng tôi đề nghị là lần này là xử lý cả về mặt đảng, cả về mặt bên nhà nước. Bên nhà nước thì chúng tôi đề nghị anh Lai, cùng các anh lãnh đạo Bộ, các vụ cục chức năng củng cố hồ sơ, để rồi có thể xử phạt hành chính.

Nhưng mà cái chuyện … dăm ba triệu đồng đó không quan trọng lắm, nên tôi đề nghị xử lý cả về mặt là tư cách đảng viên, của anh, anh không chấp hành, chúng tôi sẽ xử lý. Về phía đảng, chúng tôi sẽ làm như thế. Và chúng tôi sẽ báo cáo với tổ chức đảng, và cái cơ quan chủ quản ở đó biết cái chuyện này.

Thì thưa các đ/c là chúng ta không thể để cái chuyện là đã như thế, cung cấp thông tin (?) như thế rồi. thế mà vẫn không chịu là … chấp hành. Trong giao ban á, thì anh hỏi đủ thứ, chúng tôi mời anh. Nhưng mà đến khi đã kết luận rồi thì phải chấp hành, đây là nguyên tắc. Thì đây là cái việc mà chúng tôi muốn … thực ra thì không muốn là … thực ra căng thẳng với nhau. Nhưng mà đến lúc đã nói với nhau là thống nhất với nhau rồi thì phải thực hiện. Chứ không thể có cái chuyện là ông chẳng bà chuộc, mỗi anh nói một phách. Và một số cơ quan báo chí mà chúng tôi nêu mà có tần suất vi phạm nhiều lần ấy, thì đề nghị lại phải xử lý nghiêm túc và phải có hình thức xử lý kỷ luật …

* Ghi chú: 2 đoạn âm thanh ở trên là trích một phần trong cuộc giao ban.

nguon   anhbasam.wordpress.com

—————————

►Chúng ta cần lên danh sách và nêu chi tiết “công trạng” các quan chức VN “bị lộ” trong cuộc chạy đua tiếp tay cho bọn đế quốc Trung Cộng xâm lăng VN?

NỔI ĐIÊN! 11h15′: Một độc giả thân thiết, là nhà báo, vừa cho biết “những báo nào đưa tin trung quốc ‘cắt cáp’ tàu Bình Minh mà không viết là “vô tình gây đứt cáp” đều bị xử lý về mặt Đảng đối với người có liên quan, trong đó có TTXVN”.

Chúng tôi liền tìm hiểu thông tin này từ 2 nhà báo thân thiết khác, đều có cương vị trong hai tòa báo lớn, thì được khẳng định chính xác, và cho một danh sách kha khá các báo bị xử lý, gồm: Petrotimes, Lao Động, Tuổi trẻ, Pháp luật TP, VNE, Kiến thức, Đất Việt, Vietnam+, …

Có thể phải tìm hiểu thêm mấy chữ “xử lý về mặt đảng” để lần ngược về nơi xuất phát lệnh này, phải chăng đó là Ban Tuyên giáo cùng Đinh Thế Huynh?

Điều này còn liên quan tới thông tin bữa qua chúng tôi đã đưa về việc nghe nói Bộ Ngoại giao có triệu đại sứ đế quốc Trung Cộng tới để trao công hàm phản đối và chủ trương công bố tin này, nhưng Ban Tuyên giáo thì lại chỉ đạo chỉ đưa tin có gửi công hàm thôi.

Có lẽ đã tới lúc chúng ta cần lên danh sách và nêu chi tiết “công trạng” các quan chức VN “bị lộ” trong cuộc chạy đua tiếp tay cho bọn đế quốc Trung Cộng xâm lăng VN?

11h27′ – Độc giả “Binhloanvien” bình: “Nếu Đinh Thế Huynh xử lý các tờ báo đưa tin Trung cộng cắt cáp thì tất cả cộng động mạng hãy kêu gọi xử lý tên bán nước này … ”

14h40′ – Tiếp tục thông tin chi tiết hơn về vụ “kỷ luật” các báo:

Sáng qua, trong cuộc Giao ban báo chí hàng tuần, tại Ban Tuyên giáo TƯ, dưới sự chủ trì của lãnh đạo ban này và bộ 4T (Thông Tin Truyền thông), các báo đã được nghe “lên lớp”, đại ý là tại sao đã có chủ trương chỉ nói là tàu TQ lỡ làm đứt cáp thôi, mà có một số báo lại đưa là nó cố tình cắt cáp, để gây ra kích động nhân dân biểu tình.

Trong số các báo này có mấy báo bị phê nặng là Lao động, Pháp luật TPHCM, Tuổi trẻ …

Họ còn được nghe giảng giải là không khéo rồi chiến tranh nổ ra, con em chúng ta lại hy sinh xương máu không cần thiết như năm 1979 … (không biết có nói: “chúng ta” sẽ mất mát những gì đã kiếm chác được?). 

Bộ 4T sẽ lên danh sách các báo, sẽ có những hình thức kỷ luật, trong đó có cả kỷ luật đảng. Danh sách mà trưa nay đưa một phần có thể là sơ bộ được trích dẫn trong cuộc giao ban sáng qua, cần chờ danh sách chính thức và hình thức kỷ luật, người bị kỷ luật.

Chủ trì các cuộc giao ban này thường là phó ban Nguyễn Thế Kỷ và thứ trưởng Đỗ Quý Doãn; đương nhiên, đứng đằng sau, trước hết là trưởng ban  Tuyên Giáo Trung Ương Đinh Thế Huynh, ủy viên BCT, quyền cao hơn hẳn bộ trưởng 4T Nguyễn Bắc Son ủy viên TƯ, (Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam)

https://anhbasam.wordpress.com

—————

Phụ lục

1. Đinh Thế Huynh,

Nhà văn Phạm Thị Hoài, trong một bài báo năm 2012,  (http://www.procontra.asia/)  từng nêu thắc mắc về sự hiện diện của các website sau đây; theo đó mỗi lãnh tụ trong BCT, đều có một website với tiểu sử, và các tin tức hàng ngày liên quan đến họ!

http://dinhthehuynh.blogspot.com

http://dinhthehuynh.com

2. Nguyễn Bắc Son, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thái Nguyên, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.

Tóm tắt tiểu sử Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Bắc Son

3.  Đỗ Quý Doãn

4. Nguyễn Thế Kỷ

http://tuyengiao.vn

Lãnh đạo các Vụ chức năng Ban Tuyên giáo Trung ương

Đăng trong Đảng CSVN-Hành vi của những đảng viên | Leave a Comment »

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.