Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Cong Nhan Viet Nam’ Category

►Chúc Mừng Sinh Nhật Đỗ thị Minh Hạnh 13-3, một bông hoa đẹp của đất nước

Posted by hoangtran204 on Thứ Ba, Tháng Ba 12, 2013

Trang anhbasam đã bị phá, các bạn đọc có thể đọc ở đây:

http://anhbasamvn.wordpress.com/

——

13-3, Ngày sinh một bông hoa đẹp của đất

nước: Đỗ Thị Minh Hạnh

Lê Thăng Long

Kính gửi: BBT báo Dân Luận

Tôi xin được gửi đến BBT báo Dân Luận bài viết dưới đây để kỷ niệm ngày sinh của một cô gái đang bị tù đày tại Việt Nam vì đấu tranh cho công nhân, cho quyền con người, cho dân chủ, thịnh vượng và văn minh của đất nước. Cô ấy chính là Đỗ Thị Minh Hạnh.

Rất mong BBT báo Dân Luận đăng bài này để kỷ niệm ngày sinh của một bông hoa đẹp của đất nước.

Xin chân thành cảm ơn BBT báo Dân Luận.

Lê Thăng Long, Phong trào Con đường Việt Nam.

NGÀY SINH MỘT BÔNG HOA ĐẸP CỦA ĐẤT NƯỚC

Từ đầu năm đến giờ phong trào đấu tranh cho quyền con người và dân chủ của Việt Nam đã tạo nên được những dấu ấn quan trọng nhờ hình ảnh rất đẹp của những người phụ nữ. Đầu tiên là Huỳnh Thục Vy đoạt giải Hellman Hammet. Kế đến là Tạ Phong Tần được vinh danh là Phụ nữ Quốc tế Can đảm. Và Nguyễn Hoàng Vi trở thành 1 trong 7 phụ nữ tiêu biểu của thế giới về bảo vệ quyền tự do ngôn luận. Những bước tiến của quá trình dân chủ Việt Nam có rất nhiều dấu chân quan trọng của phái yếu nhưng rất kiên cường của tổ quốc. Từ lúc ban đầu còn ít ỏi như Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên đến nay họ đã trở thành một lực lượng hùng hậu có mặt ở mọi lĩnh vực và ngóc ngách của cuộc sống. Họ thật đẹp, cả thể chất lẫn tâm hồn.

dominhhanh-321x550.jpg

Đỗ Thị Minh Hạnh

Hôm nay, 13 tháng 3 là sinh nhật thứ 28 của cô bé Đỗ Thị Minh Hạnh. Cũng là sinh nhật thứ 3 của cô bé ở trong tù. Tôi vẫn quen gọi Hạnh là cô bé dù bản lĩnh và sự phi thường của cô chẳng bé chút nào. Những hình ảnh của một cô bé hồn nhiên, trong sáng của Hạnh vẫn đọng lại mãi trong tôi ngay từ những ngày đầu quen biết Hạnh. Khoảng cuối tháng 2/2010, sau khi vừa nhận bản án sơ thẩm 5 năm tù vì tội “lật đổ chính quyền nhân dân” cùng với anh Thức, anh Định và bạn Tiến Trung, tôi đang mong mỏi muốn biết tình hình liên quan về phản ứng của dư luận sau vụ xét xử chúng tôi thì Hạnh xuất hiện như một người đưa tin “bất đắc dĩ”. Ngay sau Tết Canh Dần 2010 Hạnh bị bắt cùng với hai người bạn nữa là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương cũng vì “tội xâm phạm an ninh quốc gia”. Cả ba đều bị tạm giam điều tra tại B34 (Nguyễn Trãi, Q1, Tp.HCM) như anh Thức, anh Định, Trung và tôi.

Hạnh ở phòng 16, tôi phòng 18 cùng dưới đất. Phòng Hạnh có 2 người, ở chung với một chị bị kết án ma túy. Hạnh hay hát, nhiều bài khác nhau. Nhưng tôi còn nhớ nhất là bài Tự nguyện: “Nếu là chim tôi sẽ là loài bồ câu trắng.… Là người tôi sẽ chết cho quê hương“. Tôi và Hạnh thường nói chuyện từ xa với nhau mà không nhìn thấy mặt (từ lóng trong tù gọi là be). Hạnh cho tôi biết dư luận trong nước và phản ứng quốc tế sau phiên tòa sơ thẩm (vào ngày 20/1/2010) của chúng tôi. Trong đó có nhắc đến Ngoại trưởng Mỹ Clinton và các Dân biểu, Nghị sĩ Quốc hội Mỹ chính thức lên tiếng phản đối gay gắt. Rồi các bạn, các lực lượng dân chủ trong nước lên tiếng kêu gọi biểu tình bảo vệ chủ quyền của đất nước, bảo vệ quyền lợi của công nhân, chống độc quyền chính trị. Hạnh nói: “Chúng em và mọi người phải tiếp tục hành động để họ biết rằng luôn còn có những người nối tiếp các anh, phong trào dân chủ hoàn toàn không bị dập tắt như họ tuyên truyền.” Hạnh kể lại câu chuyện đấu tranh cho công nhân nhà máy giày Mỹ Phong ở Trà Vinh và dẫn đến bị bắt như thế nào. Giới chủ nhà máy bóc lột, đánh đập và chửi bới công nhân thậm tệ ra sao. Nhưng công đoàn quốc doanh không lên tiếng bảo vệ họ mà lại bênh vực giới chủ nước ngoài.

Cùng hoạt động và bị bắt chung với Hạnh có Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương. Chương bị bắt trước mấy ngày và ở phòng 13, cách xa phòng Hạnh nên không thể “be” được với nhau. Tôi trở thành người liên lạc cho hai bạn, chia sẻ những thông tin hạn chế mà hai bạn có thể nói công khai với nhau. Tôi cũng chia sẻ kinh nghiệm đấu tranh với bên điều tra để bảo vệ lẽ phải của mình với hai bạn trẻ này và động viên các bạn hãy giữ vững tinh thần. Khi bị đi điều tra về Hạnh có lần hơi lo lắng nói rằng họ có bằng chứng tụi em nhận tiền của các anh chị hải ngoại. Họ buộc tội là nhận tiền như vậy nên làm theo xúi giục của nước ngoài, là có ý đồ xấu nhằm phá hoại đất nước. Tôi cùng phân tích với Hạnh và Chương rõ là cáo buộc đó là vô lý và vô luật. Các em hoàn toàn có thể vận động sự ủng hộ từ bất cứ ai, vì mục đích tốt đẹp của các em để đấu tranh cho công nhân, vì công lý. Đó không hề là việc sai trái và phạm pháp. Họ biết đây là một sức mạnh liên kết “nguy hiểm” với họ nên dùng mọi thủ đoạn để làm người dân định kiến đó là phạm pháp và phản động. Từ đó sợ hãi và đánh mất thế mạnh của mình. Sau đó khoảng vài tuần tôi bị chuyển lên lầu 1, phòng 15 thì không còn nói chuyện được với Hạnh. Nhưng vẫn còn nghe tiếng hát của cô bé vang vọng rất thường xuyên.

Sau khi trải qua phiên tòa phúc thẩm (11/5/2010), tôi bị chuyển tiếp lên lầu 2, phòng 11. Đi ngang qua phòng 15 cùng tầng tôi thấy một thanh niên to cao, đẹp trai. Tôi hỏi có phải là Hùng không. Bạn trả lời đúng là Hùng. Trước đó, tôi được Hạnh và Chương cho biết còn có Hùng bị bắt, có lẽ ở phía trên và nhờ tôi nếu có lên trên thì nhắn với Hùng là Hạnh và Chương giữ vững chí khí đến cùng. Tôi đã chuyển lời giúp các bạn. Sau này khi gặp lại Hùng và Chương ở Xuân Lộc, tôi đã rất mừng vì cả 3 bạn đều đồng lòng cương quyết không nhận tội và giữ chí khí đến cùng trong cả 2 phiên tòa. Tháng 7 năm 2011 anh Thức và tôi gặp lại Hùng và Chương vừa được chuyển từ trại giam Phước Hòa (Đồng Tháp) tới khu cách ly tại K1 Xuân Lộc. Lúc này Hùng đã gầy đi nhiều. Nhưng tôi vẫn nhận ngay ra 2 bạn qua giọng nói.

Hạnh hát hay lắm, giọng rất ngọt ngào và ẩn chứa một tâm hồn trong sáng, lạc quan. Nếu không có sự chuẩn bị tinh thần trước từ lâu là sẽ vào tù thì không ai có thể có được một tâm trạng yêu đời để mà hát được suốt ngày ngay từ lúc vừa bị bắt như Hạnh được. Hơn nữa còn phải có một ý chí mãnh liệt như thế nào người ta mới toát ra được một cái hồn lạc quan và tự tin trong giọng hát. Lúc bị bắt Hạnh chưa tròn 25 tuổi, nhưng cô bé đã dấn thân đấu tranh vì quyền con người đã từ hơn 5 năm trước. Giữa cuối năm 2011, khi ở chung với Hùng và Chương tại trại giam Xuân Lộc, tôi được nghe kể nhiều hơn về Hạnh và cảm thấy càng thán phục cô bé.

Hạnh sinh ra trong một gia đình trung nông ở Đà Lạt. Từ nhỏ đã có năng khiếu ca hát và đạt nhiều giải thi tiếng hát thiếu niên. Cũng tham gia đoàn TNCS nhưng Hạnh sớm nhận ra những nghịch lý và sự thiếu chân thật trong những lý tưởng và hoạt động của đoàn.

Hạnh nhận thấy xã hội đang tạo ra nhiều bất công nhưng các công tác đoàn chỉ chủ yếu nhằm xoa dịu nỗi đau và sự phẫn nộ của người dân đối với những bất công đó, chứ không nhằm để xóa bỏ bất công và căn nguyên của nó.

Hạnh cho rằng Đảng dùng Đoàn để che mắt nhân dân để nhân dân không thấy được chính Đảng tạo ra bất công và áp bức. Chưa đầy 20 tuổi mà cô bé đã nhận thức được như vậy và từ bỏ Đoàn để dấn thân vào một cuộc đấu tranh vì sự công bằng.

Hùng kể rằng lúc đầu chỉ có một mình, khi chứng kiến những trái ngang và cường quyền, bức xúc quá cô bé bộc phát tự  in ra những gì mình viết để phản đối những sai trái đó rồi tự mình lên xe buýt phát cho mọi người.

Những thôi thúc về dân chủ, công bằng khiến cô bé lên mạng tìm hiểu về những điều này và những người đang đấu tranh vì những điều đó. Từ đó Hạnh quen biết với những nhà hoạt động dân chủ như tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, nhà văn Dương Thu Hương, v.v…

Năm 2005, cô bé một thân một mình ra Hà Nội, trên những chuyến xe giá rẻ để gặp những nhà hoạt động đó. Vì vậy mà Hạnh đã bị câu lưu ở đó và buộc gia đình phải ra bảo lãnh với cam kết không được tái phạm gặp “các phần tử phản động”.

Nhưng đó là một chuyến đi và cột mốc đã làm cho Hạnh hiểu sâu sắc hơn về dân chủ và con đường đấu tranh cho nó. Từ đó cô bé đã dấn thân đầy bản lĩnh và kiên cường vì công bằng và những quyền con người cơ bản cho công nhân Việt Nam. Cuộc dấn thân đó đã mang đến cho Hạnh bản án 7 năm tù giam nhưng cũng nhờ vậy mà đã tạo nên cho phong trào đấu tranh vì công nhân Việt Nam một hình ảnh biểu tượng thật giá trị. Một cô gái trẻ với vóc dáng nhỏ nhắn, xinh xắn lại sở hữu một ý chí to lớn đấu tranh vì người khác và bất khuất trước cường quyền.

Trước khi trợ giúp cho các công nhân nhà máy Mỹ Phong (tỉnh Trà Vinh) đình công bảo vệ quyền lợi và danh dự của mình – sự kiện đã dẫn đến bản án dành cho Hùng, Hạnh và Chương  – Hạnh đã có rất nhiều những hoạt động đấu tranh vì yêu nước.

Vào lúc giới trí thức phản đối việc khai thác bauxite Tây Nguyên đầu năm 2009. Hạnh cùng Hùng lặn lội lên tận những vùng núi non hiểm trở của Tây Nguyên để chụp ảnh thực địa của vùng đất này rồi đưa lên mạng giới thiệu, vận động công chúng ký tên vào lời kêu gọi của giới trí thức đòi chính phủ phải ngừng chủ trương đầy tai họa này.

Như một duyên số, dù xuất thân từ gia đình nông dân Hạnh lại rất gắn bó và thấu cảm với cuộc sống của những người công nhân và đấu tranh vì quyền lợi và nhân phẩm của họ. Nhưng Hạnh đã bị cáo buộc và cầm tù vì những việc làm chính nghĩa và nhân văn như vậy. Cáo trạng và bản án kết tội Hùng, Hạnh, Chương nói rằng các bạn đã lợi dụng sự thiếu hiểu biết của công nhân để xách động gây rối an ninh và phá hoại môi trường thu hút đầu tư nước ngoài ở Việt Nam! 

Khi còn ở chung với Hùng và Chương ở Xuân Lộc, đọc những dòng cáo buộc nói trên tôi cứ thấy lòng trĩu nặng. Công nông một giai cấp tiên phong, có độc quyền lãnh đạo nhà nước và xã hội mà đảng CSVN tự nhận là đại diện duy nhất của giai cấp đó, lại bị chính những người đại diện của mình hạ thấp thành những người thiếu hiểu biết dù đã được Đảng rèn luyện hơn 80 năm rồi. Trong khi những kẻ đại diện đó tự xưng mình là đỉnh cao trí tuệ.

Càng trĩu nặng hơn nữa khi nghe Hùng và Chương kể rằng sau khi xảy ra vụ đình công tại nhà máy giày Mỹ Phong (tỉnh Trà Vinh) nói trên, giới chủ của nhà máy người Đài Loan – Trung Quốc gọi những nữ công nhân ở đó đến và chửi rằng “Không có bọn tao thì chúng mày đã phải đi làm đĩ hết. Thế mà còn không biết ơn, lại còn đình công”.

Hùng kể rằng nghe câu đó Hạnh đã phải rất cố gắng để nước mắt không trào ra, để giữ bình tĩnh mà trợ giúp cho các nữ công nhân sáng suốt tiếp tục cuộc đấu tranh của mình. Điều đáng nói là khi mà giới chủ nhà máy đã sắp phải nhượng bộ trước yêu cầu chính đáng của công nhân Mỹ Phong là phải xin lỗi, tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc thì an ninh Việt Nam xuất hiện.

Thế là Cuộc đấu tranh bảo vệ quyền lợi và nhân phẩm công nhân mà đáng lẽ đảng CSVN phải đứng ra lãnh đạo lại bị chụp cho cái mũ “phá rối an ninh” xâm phạm an ninh quốc gia theo điều luật 89 bộ luật hình sự.

Và, Những nhà hoạt động vì công nhân Hùng, Hạnh, Chương bị biến thành tội phạm. Các nữ công nhân Mỹ Phong bị biến thành tòng phạm, muốn không bị truy tố thì phải viết đơn tự nhận mình là kẻ thiếu hiểu biết để cho những kẻ xấu phản động lợi dụng, và xin được hưởng khoan hồng. Hơn nữa phải đồng ý đứng ra làm chứng để chống lại những người đã trợ giúp mình bảo vệ quyền lợi và nhân phẩm của mình.

An ninh Việt Nam lại chứng tỏ “sức mạnh” của mình và ghi nhận thêm thành tích “bảo vệ đất nước”. Ba năm sau thì có lẽ không thể không ghi nhận thêm vào thành tích đó về sự  suy giảm nghiêm trọng đầu tư nước ngoài, giới chủ trốn về nước để lại những khoản nợ lương, nợ ngân hàng và tình trạng thất nghiệp cơ nhỡ của hàng triệu công nhân Việt Nam.

Cô bé Đỗ Thị Minh Hạnh đã ở tù hơn 3 năm. Theo như gia đình thì cô bị ngược đãi nặng nề đến mức bị điếc một bên tai. Nhưng Hạnh vẫn giữ vững tinh thần và khí tiết để khích lệ cho bao nhiêu bạn trẻ tiếp bước con đường đấu tranh giành lại quyền con người và sự bình đẳng.

Vừa rồi tôi đọc được tin Nhóm Công tác Chống cầm tù Tùy Tiện của Liên Hợp Quốc (WGAD) đã ra phán quyết rằng: việc bắt giữ và kết án Hùng, Hạnh, Chương là tùy tiện và vi phạm luật pháp quốc tế, WGAD yêu cầu trả tự do ngay vô điều kiện cho 3 bạn trẻ này và bồi thường cho họ, tôi vui mừng vô hạn. Tôi cũng được biết Ủy ban bảo vệ người lao động ở Ba Lan cùng với luật sư Lâm Chấn Thao và Freedom Now đang tiếp tục đấu tranh để lấy lại tự do cho các bạn, tôi dâng tràn hy vọng và sẽ tiếp sức cho cuộc đấu tranh này một cách quyết liệt.

Hôm nay sinh nhật Hạnh, tôi nghĩ sao chúng ta – những người đang cùng nhau đấu tranh vì quyền con người, vì tự do và nhân phẩm – lại không cùng nhau tạo nên những giải thưởng để vinh danh những người phụ nữ trẻ Việt Nam đã dũng cảm dấn thân và hy sinh cho mục tiêu cao cả đó?

Lịch sử dân tộc ta luôn có sự đóng góp tiên phong và quan trọng của phái đẹp. Một giải thưởng như vậy sẽ ghi dấu một cột mốc ý nghĩa trước thềm vận hội mới dân chủ và thịnh vượng của đất nước Việt Nam.

Tôi viết bài này ngoài lòng mến mộ của mình đối với cô bé Hạnh, còn vì một lời nhắn gửi của Nguyễn Hoàng Quốc Hùng khi chia tay tôi hết án tù chuẩn bị về trong vòng quản chế. Hôm chia tay, Hùng đã nói về ngày sinh nhật Hạnh và nhờ tôi tặng cho cô bé một món quà.

Chúc mừng sinh nhật Đỗ Thị Minh Hạnh – một bông hoa rất đẹp của đất nước. Chúc cô bé luôn khỏe và sẽ sớm trở về trong vòng tay gia đình, bè bạn và tổ quốc thân yêu.

Lê Thăng Long

13/3/2013

———————-

Ý kiến đọc giả :

*NJ  gửi lúc 13:42, 12/03/2013 – mã số 81512

Chúc mừng sinh nhật cháu Hạnh. Một bông hoa đẹp của Việt Nam.

Mong cháu có nhiều sức khỏe và được sớm ra tù.

Nguyễn Jung

*Phan gửi lúc 15:06, 12/03/2013 – mã số 81517 

Chúc mừng sinh nhật em, cô gái nhỏ có trái tim lớn!

*Phiên Ngung  gửi lúc 15:46, 12/03/2013 – mã số 81519
Tác giả viết:

Khi bị đi điều tra về Hạnh có lần hơi lo lắng nói rằng họ có bằng chứng tụi em nhận tiền của các anh chị hải ngoại. Họ buộc tội là nhận tiền như vậy nên làm theo xúi giục của nước ngoài, là có ý đồ xấu nhằm phá hoại đất nước.

Chắc họ nhớ lại việc Lý Thụy khi xưa nhận tiền của Quốc tế Cộng sản Liên xô để mang chế độ khát máu cộng sản về làm hại quê hương nên bây giờ họ nghĩ ai nhận tiền từ bên ngoài đều khốn nạn như thế.

Mà Lý Thụy nhận tiền của Nga, Tàu nên đến chết chỉ muốn về với Mác là Lê chứ còn cô Hạnh nhận tiền của các tổ chức giúp công nhân Việt nam bị bóc lột ở trong nước thì khác nhau xa lắm. Một bên tận tụy suốt đời để làm tôi tớ cho ngoại bang. Còn Hạnh và các bạn chỉ là những người trẻ tuổi muốn giúp đồng bào đang vị bóc lột tại quê hương mà chính quyền công nông hiện nay chẳng làm gì để bảo vệ họ.

*Van Lang  gửi lúc 18:49, 12/03/2013 – mã số 81530

Cố gắng lên Hạnh nhá. Sự hy sinh của Hạnh và các bạn không vô ích đâu. Chính những sự hy sinh ấy đã đẩy bọn thống trị CS càng lúc càng sâu vào thế bị động trong cuộc đấu tranh dân chủ của đất nước và dân tộc này. Sự bất lực của nó thời gian qua thể hiện rất rõ qua những cuộc đàn áp rất phi nhân và bẩn thỉu, cũng như qua những lần nói dối quanh co chỉ để che đậy tội ác bằng báo chí truyền thông.

Người VN đã bắt đầu thức tỉnh, chẳng phải riêng vì từ lâu tập đoàn CSVN đã không còn chính nghĩa, mà cũng chính là vì dân chủ đã trở thành một phần của hệ thống toàn cầu. Chuyến tàu dân chủ dù đã chuyển bánh nhưng vẫn chưa muộn cho người VN, và chúng ta vẫn còn có thể bắt kịp con tàu ấy. Đấy là cơ hội để chúng ta thoát ra khỏi bàn tay phù phép của Bắc Kinh, và đó cũng là cơ hội còn lại duy nhất cho người VN hoà hợp đoàn kết sức mạnh để bảo vệ chủ quyền đất nước mình. Trên chuyến tàu ấy sẽ không có chỗ bọn tay sai Bắc Kinh như Nguyễn Chì Vịnh lảm nhảm hồ đồ, sẽ không có chỗ cho những gả như Nguyễn Phú Trọng lù lẩn đàm đoán về “suy thoái đạo đức”, một thứ đạo đức ma qủy đã đưa cả đất nước và dân tộc này đi hết từ đớn đau này đến bi thương khác.

Tôi nhớ năm xưa người ta rất huyênh hoang kể chiến công về “nữ biệt động Võ Thị Thắng”. Nhưng theo tôi Võ Thị Thắng cũng chỉ là một cỗ máy của chế độ sản xuất ra để phục vụ cho việc đánh phá giết người. Sau lưng cỗ máy Võ Thị Thắng thời ấy cũng là một hệ thống đánh phá giết người chẳng khác gì những tay khủng bố hồi giáo cực đoan ngày nay.

Còn Hạnh thì khác, Hạnh đấu tranh bằng chính nhận thức và lòng nhân bản của mình. Rất đơn giản, vì Hạnh là một CON NGƯỜI.

Chúc Hạnh vạn sự bình an.

————————————————

Các Bài Liên Quan:

 Mẹ của Đỗ Thị Kim Hạnh  ►Đi khắp Châu Âu kêu cứu cho con

►Thực trạng đời sống của công nhân Việt Nam: An Cư chẳng có, Lạc Nghiệp cũng không

►Đời sống công nhân nữ tại các khu công nghiệp, khu chế xuất…

*Các bạn có thể đọc toàn bộ các bài về công nhân VN  trong chủ đề:

http://hoangtran204.wordpress.com/category/cong-nhan-viet-nam/

—————————————————

Rất nhiều blogger đã có những bài viết và thơ mừng sinh nhật Đỗ Thị Kim Hạnh.

Sinh nhật Đỗ Thị Minh Hạnh

Người con gái Việt Nam lên đường. Hát bài ca nhân ái. Phẫn nộ nhưng không hận thù. Hiền hòa nhưng dũng cảm. Chông gai nhưng không khiếp nhược. Thất bại nhưng không sờn lòng. Đỗ Thị Minh Hạnh. Vẫn luôn ở đó ánh mắt sáng trong, và  nụ cười đằm thắm. 

 

Mừng sinh nhật Đỗ Thị Minh Hạnh và chúc Hạnh luôn tìm thấy bình an trong chốn ngục tù.

—————————–

Vinh Danh những nữ anh hùng – Revised By Oan Khiên

Gửi bao nữ sĩ anh hùng
Đeo còng số tám đứng cùng nhân dân
Chông gai chẳng chút ngại ngần
Hy sinh tất cả khi cần vì dân
Đó là Lê Thị Công Nhân
Là nàng chiến sĩ Phong Tần trung kiên
Là Minh Hạnh, là Thanh Nghiên
Những bông hoa nở triền miên thần kỳ
Huỳnh Thục Vy thật diệu kỳ
Phương Uyên yêu nước xá gì tuổi xuân
Hoàng Vi vì nước xả thân
Minh Hằng chống giặc đôi chân chẳng sờn
Quá đau thương hóa căm hờn
Những người phụ nữ mang hồn nước non
Quê hương có những người con
Như ngàn hoa nhỏ tô son đất trời
Mừng sinh nhật Hạnh đôi lời
Chúc cho Minh Hạnh sống đời Bình An
Mau mau thoát kiếp lầm than
Về cùng dân tộc chứa chan tình người
Dựng cờ dân chủ rạng ngời
Vinh danh nữ sĩ muôn đời Việt Nam!

http://danlambaovn.blogspot.com/2013/03/sinh-nhat-o-thi-minh-hanh.html#.UT_yedZ4Lll

——————

Đỗ Thị Minh Hạnh – Sinh nhật vắng mẹ

Trọng & Vi (Danlambao) - Ngày 13/3 năm nay là lần sinh nhật thứ 4 trong tù của Đỗ Thị Minh Hạnh, người con gái xinh đẹp đã dành trọn tuổi xuân để đấu tranh cho những người dân khốn cùng trong xã hội.

4 năm lặng lẽ trôi qua, có thể Hạnh nghĩ rằng mình không đóng góp gì cho công cuộc tranh đấu cho một ngày mai tươi sáng của đất nước thân yêu, nhưng như tiến sỹ Hà Sĩ Phu đã viết về “một đường dây thẳng đứng, người nọ đứng lên vai người kia, để đưa nhau từ đáy giếng lên bờ. Trên cái “chồng người” thẳng đứng ấy những người tiên phong đứng ở dưới cùng cho đồng đội được đứng lên vai. Những người tiên phong ấy sẽ lên bờ sau cùng hoặc lúc khải hoàn có thể không còn họ nữa” - ngày hôm nay, bạn bè của Hạnh đang đứng trên đôi vai lao tù của Hạnh để vươn đến Tự Do. Đôi vai đó là tấm lòng của Hạnh, là những gian nan cuộc đời đã góp phần nuôi dưỡng sự sống còn của ngọn lửa đấu tranh.

4 năm tù, Hạnh vẫn đang đồng hành cùng bạn bè trong tâm thức và là nguồn cảm hứng cho từng bước chân đi rút ngắn con đường dẫn đến Tự Do.

Trại giam nữ Thủ Đức (Z30D) một ngày cuối thu năm 2011.

Cũng như bao lần trước, buổi thăm nuôi giữa Hạnh và mẹ lần nào cũng ngập tràn nước mắt. Trong những giọt nước mắt đó, ngoài tình mẫu tử vẫn toát ra những nét bi hùng của mẹ của con.

Nắm chặt tay mẹ, Hạnh nghẹn ngào nói:

- Má tha lỗi cho con vì không thể chăm sóc ba má lúc tuổi già. Con không nhận tội, không xin khoan hồng nên sẽ còn phải ở tù lâu. Ba má cũng đừng buồn nếu con…

Bác Minh, mẹ Hạnh vội cắt lời:

- Con là con của má, má sẽ làm tất cả để cứu con ra khỏi đây. Má sẽ đi đến tận cùng trời cuối đất để cứu con, má sẽ kiện lên…

Vừa nói đến đây, bắt gặp ánh mắt của người cán bộ quản giáo đang chăm chú theo dõi, ghi chép cuộc nói chuyện, bác Minh đành ngưng lại. Không ai nói với ai một lời.

Trước khi mẹ đến thăm, Hạnh đã sửa soạn cho thật đẹp để gặp mẹ. Hạnh có đôi mắt to, tròn và đẹp giống đôi mắt mẹ. Dù cố gắng gượng cười để mẹ vui, nhưng đôi mắt Hạnh sao cứ đỏ hoe.

*
Hôm nay, Hạnh tròn 28 tuổi. Trong lần sinh nhật này, Hạnh sẽ không thể gặp mẹ. Bác Minh, mẹ của Hạnh, như lời đã nhắn với con gái trong lần thăm nuôi ấy, đã và đang một mình đơn độc sang châu Âu để kêu cứu cho con. Nhớ tới những dòng thư Hạnh viết cho mẹ “Mỗi lần má thăm con, con xót lắm khi má khệ nệ xách đồ thăm nuôi trong tuổi già sức yếu, con chẳng muốn thế, đau lòng nhưng sao con vẫn vòi vĩnh thích được má quan tâm. Đó là sự khao khát vì trước đây con rất sợ được như vậy, con sẽ không bước đi được. Con từng rất là cô đơn, thậm chí là cô độc nhưng giờ thì ngày tháng ấy đã qua, ba má luôn bên con và tiếp thêm sức mạnh cho con…” Sinh nhật này có thể sẽ là một sinh nhật buồn đối với Hạnh vì vắng mẹ, giữa những thăng trầm vẫn còn đeo đuổi theo vận nước, có một người Mẹ đang lặn lội tìm đường cứu con ở một phương trời xa lạ. Một thân không tách làm đôi, Mẹ không thể khệ nệ xách đồ thăm nuôi con gái trong lần sinh nhật lần thứ 4 trong tù này của Hạnh.

Mùa đông năm 2011, sau vô vàn khó khăn, bác Minh đã đơn độc một mình sang châu Âu để tìm cách kêu cứu cho Hạnh cùng hai người bạn của Hạnh là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương. Mùa xuân năm nay bác Minh lại tiếp tục hành trình cứu con gái, người con gái đã bị chế độ lao tù hà khắc làm điếc một tai và bác Minh tin rằng đang có một kế hoạch hãm hại Hạnh trước khi Hạnh mãn hạn tù.

Hơn 1 năm trời sống trên xứ người, nhờ sự giúp đỡ của bạn bè, người quen, những nỗ lực vận động của bác Minh đã đạt được một số thành quả khích lệ. Ủy ban Điều tra về Bắt giữ tùy tiện của Liên Hiệp Quốc đã vừa công bố bản phán quyết về sự việc của Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. Trong đó, bản phán quyết xác định rằng việc nhà cầm quyền Việt Nam tước quyền tự do của Hạnh, Chương, Hùng là tùy tiện. Ủy ban đã yêu cầu nhà nước Việt Nam phải thực hiện những bước cần thiết để giải quyết tình trạng của 3 bạn.

Ngày sinh nhật thứ 4 trong tù của Hạnh, bạn bè gửi đến Hạnh những yêu thương và lời chúc lành tốt đẹp nhất cho người bạn rất dễ thương nhưng can trường.

Trọng & Vidanlambaovn.blogspot.comhttp://danlambaovn.blogspot.com/2013/03/o-thi-minh-hanh-sinh-nhat-vang-me.html#.UT_0cNZ4Llk—————————

ChiêuQuânMãiMã •

Tôi thất học, văn chương không có, thơ thì càng mù tịt, xin mấy bác thông cảm bỏ qua dùm nếu thơ của tôi làm chói lổ tai mấy bác.

trên đời sao những bất công
anh hùng ngồi khám anh thư ngồi tù

những thằng thất học làm vua
buôn dân bán nước ngồi trên ngai vàng

Đảng ta đã quá rõ ràng
Đất dâng biển hiến tỏ tình anh em

Sắp ngày dân chủ tự do
cộng nô ngồi đá, anh hùng ngồi ngai

anh thư vẻ đẹp liêu trai
anh hùng khắp chốn thề quỳ gót chân

———————

Đăng trong Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »

►Đi khắp Châu Âu kêu cứu cho con

Posted by hoangtran204 on Thứ Sáu, Tháng Một 11, 2013

Mẹ của Đỗ Thị Minh Hạnh sẽ đi khắp Châu Âu kêu cứu cho con

Phan Nguyễn Việt Đăng

Tác giả gửi tới Dân Luận

026.jpg
Ảnh: bà Minh trong chặng dừng chân ở Áo Mùa xuân năm nay đánh dấu một chuyến đi dài khắp Châu Âu của bà Trần Thị Ngọc Minh nhằm vận động kêu cứu cho đứa con gái của bà là Đỗ Thị Minh Hạnh, khôi nguyên giải Nhân Quyền Việt Nam 2011, hiện đang bị cầm tù tại Việt Nam cùng các đồng sự của cô là Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng.

Trong một chuyến đi đầy gian truân và kịch tính, bà Minh đã âm thầm đi ra khỏi Việt Nam vào cuối năm 2011, qua sự giúp đỡ của những người bạn. Bỏ lại tất cả mọi thứ sau lưng, tay trắng ra đi, hành trang quan trọng nhất của bà Minh là những chứng cứ vô tội của Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, cùng những lá đơn viết bằng tiếng Việt và Anh để gửi đến tất cả những nơi mà bà hy vọng rằng có thể cứu thoát con gái bà ra khỏi ngục tù.Bà Minh kể rằng trong những ngày còn ở Việt Nam, sau khi bà tìm cách gặp gỡ những người đồng chính kiến với con gái bà, dấu hiệu nguy hiểm bắt đầu xuất hiện. Đặc biệt sau khi bà gặp hòa thượng Thích Không Tánh ở chùa Liên Trì (Saigon), nhóm Thái Độ Việt Nam (Bình Dương) v.v…, một công an viên đã tìm gặp bà và hăm dọa rằng nếu bà còn muốn sống an toàn để thăm nuôi Hạnh thì phải ngừng mọi cuộc tiếp xúc. Lúc đó, bà Hạnh hiểu rằng ngay cả một người đàn bà đon chiếc như bà, cũng có thể không tránh khỏi sự truy diệt của chế độ công an CSVN.

Hơn hết, bà Minh tin rằng có một kế hoạch muốn giết chết Minh Hạnh, trước khi mãn hạn tù. Đã hơn một lần, công an xếp đặt cho Hạnh bị nhốt trong một nơi có bồn nước khổng lồ, đêm đó, nước và bồn đổ ập xuống một cách kỳ quái, nhưng may mắn là Hạnh đã sống sót. Sau đó, Minh Hạnh bị xếp vào phòng giam đầy tù hình sự và người mang bệnh AIDS với những kịch bản gây hấn. Nhưng tính cách mạnh mẽ và lối sống đầy chan hòa của Hạnh đã cảm hóa được tất cả khiến cho nhiều cán bộ quản giáo tức giận.

Tuy nhiên, cuộc sống tù đày hà khắc một cách chủ ý với Minh Hạnh đã khiến cho cô điếc một bên tai, đi lại hết sức khó khăn. Các bạn của cô là Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng thì cũng bị đánh đập, ngược đãi hết sức nặng nề trong trại. Chị Tường Mạnh, vợ của anh Đoàn Huy Chương cũng bị công an đe dọa rằng nếu kể cho bên ngoài biết những đòn tra tấn anh Đoàn Huy Chương trong trại, thì sẽ không cho thăm nuôi nữa.

Cũng cần nhắc lại, Tòa án CSVN tại Trà Vinh ngày 18-3-2011, đã xử Đỗ Thị Minh Hạnh và anh Đoàn Huy Chương 7 năm tù giam, và 9 năm tù cho anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng vì những người này đã cùng nông dân và công nhân đấu tranh chống lại áp bức và bất công.

21 tháng 8 năm 2012, tổ chức Freedom Now, một tổ chức đấu tranh cho nạn nhân bạo quyền, tổ chức sáng danh hai lãnh tụ tinh thần là Tổng Giám Mục Desmond Tutu và Vaclav Havel, tổng thống đầu tiên của Tiệp Khắc thôi Cộng sản, đã chính thức nhận lời thỉnh cầu bà Minh để đại diện phát động chiến dịch vận động cho Đỗ Thị Minh Hạnh và những người đồng sự của cô.

Tháng 9 năm 2012, thông qua sự yểm trợ của nhóm Thái Độ Việt Nam, với các thành viên ở Hoa Kỳ, thư kêu cứu cho Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, đứng tên của bà Minh, đã được yêu cầu gửi đến văn phòng của Nghị sĩ Frank Wolf và Gerry Connolly tại Washington. Thư cũng được chuyển đến văn phòng của bà Hilary Clinton với tiêu đề Plea for Help Do Thi Minh Hanh, Doan Huy Chuong and Nguyen Hoang Quoc Hung.

Không ngừng ở đó, mùa xuân năm nay, bà Minh sẽ tiếp tục hành trình tìm công lư cho Hạnh và các bạn ở khắp các nghị trường Châu Âu. Từ một bà mẹ quê mùa chất phác ở Di Linh, Lâm Đồng, bà Minh đă bị đẩy vào một cuộc đấu tranh không tiền khoáng hậu, giữa một bà mẹ yêu tự do và công bằng với một nhà nước hùng hậu mật vụ và các âm mưu thâm độc.

Được biết, hiện tại bà Minh đang tạm dừng ở Áo. Trong những chặng đi, bà phải đi làm thêm nhiều nơi để chi tiêu cho chuyến đi của mình. Tuy nhiên, ngay vào lúc này, bà Minh cũng cho biết rằng mật vụ CSVN ở quốc ngoại cũng đă bắt đầu chú ý và tìm cách chụp hình, quay hình lén lút những nơi bà lui tới. Trao đổi qua điện thoại, bà Minh nói rằng “một người trẻ như Hạnh, như Chương, như Hùng có thể hy sinh, thì tại sao một người già như tôi không thể hy sinh?”. Nhắc tới Hạnh và các bạn, bà Minh lại khóc.

Những trường hợp như Đỗ Thị Minh Hạnh và các bạn hay trường hợp của 19 thanh niên Công giáo, Tin Lành, Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, dân oan Trần Thị Hài, nhà nông Đoàn Văn Vươn… sẽ không bao giờ bị quên lăng nếu chỉ cần có những con người luôn nghĩ đến họ, đứng về phía họ trong cuộc đấu tranh giành lại nhân quyền với chế độ CSVN hung tàn.

Phan Nguyễn Việt Đăng

——-

*Nhà nước VN  bỏ tù bất cứ ai có ý muốn giúp đỡ giới công nhân và nông dân. Đỗ thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng bị án tù nặng chỉ vì họ là các sinh viên đã quan sát và nhận ra đời sống của công nhân VN rất thấp kém. Họ đã chấp nhận tạm ngưng học hành, bỏ công việc đang theo đuổi, để đi làm công nhân trong các hảng xưởng, và họ nhận ra mức lương trả cho công nhân VN quá thấp không đủ nuôi bản thân và gia đình trong khi giới chủ gia công hưởng lợi rất nhiều vì chi phí trả lương cho công nhân VN không tới 1/70 giá thành sản phẩm do họ làm ra, so với chi phí trả cho công nhân ngoại quốc làm cùng 1 món hàng là 1/7. 

Họ đã kêu gọi công nhân viết đơn đòi hỏi tăng lương hàng năm và đòi hỏi các quyền lợi của người công nhân,  đòi hỏi giới chủ công ty nước ngoài phải cải thiện điều kiện làm việc, chế độ ăn uống, gia tăng số giờ nghĩ giữa ca, và tôn trọng nhân phẩm của công nhân,  và đòi hỏi các quyền lợi cho người công nhân như: được nghĩ phép hàng năm mà vẫn được lãnh lương, công nhân phải được chủ mua bảo hiểm y tế và đi khám bệnh điều trị bệnh mà không phải trả tiền, được lãnh tiền trợ cấp bằng 70% mức lương chính thức khi bị thất nghiệp…Vì tất cả các đòi hỏi này gây thiệt hại cho giới chủ công ty, nên đảng CSVN và nhà nước phải sai công an bắt những người cầm đầu (như Hạnh, Chương, và Hùng) và tòa án kết án tù thật nặng.

Trong các chuyến đi ra nước ngoài của thủ tướng và bộ trưởng, họ luôn quãng cáo công nhân VN giá lao động rẻ nhất thế giới, và kêu gọi giới chủ mở hãng xưởng ở VN.

Đã có hợp đồng bảo kê giữa các viên chức cao cấp nhà nước và các công ty nước ngoài: chủ hảng muốn trả các mức lương thấp cho các công nhân VN để có lợi nhiều thì họ mới vào VN mở hãng xưởng gia công, chính phủ VN chấp nhận điều kiện ấy và đứng ra bảo kê và ra nghị định chính phủ để công khai phê chuẩn các mức lương tối thiểu nhằm tạo tính hợp pháp và mời bọn chủ vào mở hảng; đổi lại, giới chủ sẽ chi tiền hậu hỉnh cho các lãnh đạo đảng và nhà nước để bọn này bảo kê đàn áp bất cứ ai giúp công nhân đấu tranh đòi tăng lương hàng năm và đòi hỏi quyền lợi cho người công nhân. Một trong các quyền lợi mà giới chức nhà nước nhận được là: con cái của các đảng viên cao cấp của đảng CSVN và chính quyền địa phương đều được đi du học nước ngoài mà không phải đóng tiền học phí và ăn ở nhờ các hảng xưởng chi trả tiền bảo kê.    

Đó mới chính là bộ mặt thực của đảng CSVN và các giới chức nhà nước đã đối xử với công nhân, không như đảng luôn luôn nói: Đảng cộng sản Việt Nam là đại biểu trung thành của giai cấp công nhân, người lao động   (nguon wikipedia)

Đăng trong Cong Nhan Viet Nam | 1 Comment »

►Thực trạng đời sống của công nhân Việt Nam: An Cư chẳng có, Lạc Nghiệp cũng không

Posted by hoangtran204 on Thứ Bảy, Tháng Mười Một 3, 2012

 Đảng và nhà nước lấy cớ: cần có ổn định chính trị, nên ra sức đàn áp những người VN phản đối chống Trung Quốc chiếm biển đảo và đất biên giới của Việt Nam.  3 tuần trước,, cuộc họp của 175 Ủy viên Trung ương đảng cũng quyết định không kỷ luật “đồng chí X” và Bộ Chính Trị…vì lý do cần có ổn định chính trị.

Đảng và nhà nước VN, từ lâu nay,  cũng đã để cho Trung Quốc hoành hành chiếm hai quần đảo HS và TS, chiếm lấy Biển Đông, chiếm lấy ngư trường của ngư dân VN ở Biển Đông, nay Trung Quốc đã kéo dàn khoan vào khai thác mỏ dầu ở vùng HS và TS mà nhà nước VN cũng phản đối chiếu lệ, rồi còn ký hiệp định biên giới 31-12-1999 để nhường 3400 km vuông đất chạy dọc theo biên giới Việt Trung, cho doanh nghiệp TQ chiếm hơn 90% các hợp đồng xây dựng xây dựng đập thủy điện, cầu, và các cơ sở hạ tầng khác…nhập cảng hàng hóa độc hại, máy móc dỏm của TQ mỗi năm hơn 21 tỷ đô la (năm 2011),…tất cả các hành động này được đảng và nhà nước gọi là cần ổn định chính trị vì “sợ TQ giận”.

Lâu nay, nhà nước rất thành công và họ đã bắt bất cứ ai mà họ muốn bắt giữ, cầm tù những người này bao nhiêu năm tùy ý thích của họ, bất chấp luật pháp và hiến pháp do chính họ làm ra. Duy trì sự ổn định chính trị như thế hơn 22 chục năm qua (tạm cho là như thế), nhưng thử hỏi đảng và nhà nước đã làm được gì cho hàng chục  triệu  công nhân VN?  (

“Cả nước có hơn 9,5 triệu công nhân: VnMedia) - Theo con số thống kê được đưa ra tại hội thảo Chiến lược Xây dựng giai cấp công nhân Việt Nam thời kỳ đẩy mạnh CNH-HĐH đất nước (2010-2020) do Tổng Liên đoàn Lao động VN tổ chức ngày 26/2/2009, tại Hà Nội, tính đến nay cả nước ta có hơn 9,5 triệu công nhân, chiếm 11% dân số và 21% lực lượng lao động xã hội.”  (baomoi.com

Lực lượng công nhân 9,5 triệu người cùng nông dân nghèo nàn ở dưới thôn quê cày ruộng và phải è cổ nuôi các đảng viên cao cấp và nhà nước.

Bên cạnh đó, vào tuần  trước, ông Bộ trưởng Tài chánh Vương đình Huệ nói có 22 triệu người lãnh lương của nhà nước►VN trả lương 7 triệu công chức, 8,8 triệu người có công với cách mạng…so với dân số 87 triệu dân!

Thống kê mới đây cho thấy: “Có trên 50  triệu người VN ở trong độ tuổi lao động… Hiện lao động Việt  Nam đã có mặt trên 40 nước và vùng lãnh thổ với hơn 30 nhóm ngành nghề các loại. Riêng trong giai đoạn 2006-2010, đã đưa được 409 nghìn lao động đi làm việc có thời hạn ở nước ngoài theo hợp đồng, trong đó, có trên 30 tỉnh, thành phố có trên 1 nghìn lao động đi làm việc ở nước ngoài/năm.  (dantri.com

Chúng ta hãy đọc thêm một bài viết dưới đây nói về thực trạng đời sống hiện nay của người công nhân VN. 

An Cư chẳng có, Lạc Nghiệp cũng không

Minh Văn

Tác giả gửi đến Dân Luận
 
Cổ nhân có câu: “An Cư Lạc Nghiệp”. Thật vậy, dù người ta có làm gì, ở đâu thì trước tiên phải có nơi ăn chốn ở đàng hoàng, kế đó mới có thể ổn định và phát triển sự nghiệp. Đó là chân lý và lẽ thường xưa nay, cũng là một quan niệm về cuộc sống nhân sinh của chúng ta vậy.

Việt Nam chúng ta, kể từ đảng Cộng Sản nắm quyền cai trị đã mấy mươi năm. Đây là đảng của giai cấp Công Nhân và nhân dân lao động, giai cấp được coi là tiên phong cách mạng. Theo đó mà suy, thì người lao động ở Việt Nam bây giờ thực sự giàu có và hạnh phúc, đặc biệt là người Công Nhân. Sự thực lại trái ngược với điều đó, khi mà người Công nhân phải sống thiếu thốn cả về vật chất và tinh thần. Những điều kiện tối thiểu để đảm bảo cho cuộc sống của họ không hề được đáp ứng: Đó là nơi ở và việc làm. Họ phải bươn chải để tự tìm kiếm công việc, tự lo chỗ ở cho mình với một mức lương hạn hẹp. Bởi vậy mà sự an cư, lạc nghiệp của người Công Nhân còn lắm nổi gian nan.

Hiện nay, đất nước Việt Nam đang trong tiến trình “Hiện đại hoá – Công Nghiệp hoá”. Ngoài mấy trung tâm công nghiệp lớn là Hà Nội, Hải Phòng, Sài Gòn và Đà Nẵng thì hầu như địa phương nào cũng có ít nhất một vài khu công nghiệp cho riêng mình. Kéo theo đó là lực lượng lao động ở các địa phương đổ về các trung tâm này để làm việc. Ngoài các tệ nạn là môi giới, lừa đảo việc làm hay bóc lột người lao động, thì ở đây chúng ta chỉ nói đến sự gian khổ và thiếu thốn nơi ăn chốn ở của người Công Nhân lao động.

Mức lương thu nhập hiện nay của người Công Nhân Việt Nam là rất thấp, trung bình chỉ từ 2 – 3 triệu đồng/tháng, nhiều nơi chỉ ở mức 1,5 triệu đồng/tháng. Họ không được các công ty bố trí nhà ở, vì vậy mà phải tự tìm kiếm chỗ trọ cho mình. Với mức lương như vậy, mọi chi tiêu đều gộp trong đó, thì điều dễ hiểu là người công nhân khó mà tìm được cho mình một chỗ trọ tươm tất. Sự an cư vì vậy khó mà được như ý. Họ chỉ có thể tìm cho mình những chỗ trọ nhếch nhác và thiếu thốn đủ thứ tiện nghi. Mức thuê mỗi phòng trọ này có giá chỉ từ 500 – 700 ngàn đồng/tháng, chẳng những vậy họ còn phải rủ nhau 3 – 5 người ở chung một phòng. Vì như vậy sẽ tiết kiệm được tiền, dành phần lương còn lại cho các khoản chi tiêu khác. Thử đặt mình vào vị trí của người công nhân, các bạn sẽ thấy họ phải tài năng thế nào mới có thể làm được những phép tính tằn tiện cho sự chi tiêu của mình. Làm sao mà vẫn sống được với mức lương đó để còn sức cho chủ lao động tiếp tục bóc lột cái thân thể còm cõi của mình. Người Công Nhân (giai cấp tiên phong lãnh đạo cách mạng) phải tính toán chi tiêu từng đồng bạc lẻ, còn các quan chức (đầy tớ của nhân dân) lại giải trí bằng cách đánh mỗi ván cờ tướng trị giá 5 tỉ đồng?. Thế mà chưa thấy đình công phản đối, quả là sức chịu đựng của người Công Nhân xứ ta cũng thật dẻo dai và mãnh liệt dường bao.

Những ngôi nhà trọ vách bằng ván ép, mái tôn, nền xi măng ẩm thấp là nơi ưa thích của người Công nhân khi thuê nhà trọ. Không phải vì họ thích gian khổ và thiếu thốn, mà họ buộc phải chấp nhận như vậy, họ không có sự lựa chọn nào khác. Trung bình mỗi người công nhân chỉ có khoảng 2 m2 để ăn, ở và ngủ nghỉ. Nơi vệ sinh công cộng lại rất bẩn thỉu và hôi hám, vô cùng ảnh hưởng tới sức khoẻ của chủ nhân thuê trọ. Mùa hè, những dãy nhà trọ dài lê thê này nóng hầm hập bởi mái tôn hấp thụ nhiệt rất tốt, người Công nhân như bị quay chín tại nơi ở của mình. Máy điều hoà thì chắc chắn là không rồi, vì vậy dù có bật cái quạt điện cũ chạy hết công suất cũng không thể cải thiện được nhiệt độ trong phòng. Chẳng những vậy, họ còn thường xuyên chịu cảnh thiếu điện nước, luôn lo sợ nạn mất cắp và thiếu trị an.

Một dãy nhà trọ của công nhân ở khu Công Nghiệp/ảnh: Báo Đất Việt

Lực lượng lao động, và đặc biệt là lao động nhập cư hiện nay đang gia tăng ở Việt Nam. Nguyên nhân chính là sự phát triển của các khu công nghiệp. Điều này thu hút người lao động từ các địa phương đổ về tìm kiếm việc làm. Vấn đề nhà ở cho người Công Nhân là điều cấp thiết và không thể né tránh. Người lao động cần có chỗ ở tốt hơn cho mình trước khi họ được ổn định công việc. Nhà nước hay các công ty sử dụng lao động không thể mãi vô cảm và vô trách nhiệm đối với đời sống của người công nhân, lực lượng chính để “Hiện đại hoá, công nghiệp hoá” đất nước. Nghe đâu Chính phủ có chủ trương xây dựng nhà ở cho người lao động có thu nhập thấp. Chờ mãi chẳng thấy địa phương hay khu công nghiệp nào thực hiện điều này, chỉ thấy họ cướp đất của dân để bán, trong khi người công nhân thì mãi bơ vơ tìm nơi ăn chốn ở cho mình.

Với thực trạng trên, quả là an cư chẳng có, lạc nghiệp cũng không đối với người Công Nhân Việt Nam hiện nay.

Để ghi nhớ cảnh này, Minh Văn tôi có xúc cảm mà làm mấy câu thơ sau:

Búa Liềm đã mấy mươi năm
Mà dân lao động ăn nằm chẳng yên
Lang thang đi khắp ba miền
Áo cơm chẳng có nhân quyền cũng không

 

Kể từ thống nhất non sông
Toàn dân lưu lạc vào vòng bể dâu
Công Nhân giai cấp đi đầu
An cư lạc nghiệp ở đâu bây giờ?

 

Mong rằng từ nay về sau, người Công Nhân ở nước ta không còn phải chịu cảnh như vậy nữa.

2.11.2012

Minh Văn

Đăng trong Cong Nhan Viet Nam | 1 Comment »

►Đời sống công nhân nữ tại các khu công nghiệp, khu chế xuất…

Posted by hoangtran204 on Thứ Hai, Tháng Mười 15, 2012

Thực trạng đời sống công nhân nữ tại các khu công nghiệp, khu chế xuất

Báo Nhân Dân

 8-10-2012

 

Chợ cóc phục vụ công nhân ở khu nhà trọ xã Kim Chung (Đông Anh, Hà Nội).

Kỳ 1: Nhọc nhằn mưu sinh

Tâm lý muốn thoát ly khỏi đồng ruộng, tìm kiếm cơ hội đổi đời, việc làm có thu nhập ổn định đã cuốn hút lực lượng lao động từ nông thôn ra thành thị ngày càng đông. Trong đó, lao động nữ (LÐN) chiếm số lượng không nhỏ. Ước mơ đổi đời là khát vọng chính đáng. Tuy nhiên, với đồng lương ít ỏi nơi phố thị, trước mắt, cuộc sống của họ vẫn mịt mờ cơ hội đổi đời.

Thiếu thốn trăm bề

Ðã nhiều lần, chúng tôi chứng kiến cảnh hàng nghìn công nhân vội vã trở về khu nhà trọ sau giờ làm việc tại khắp các khu công nghiệp, khu chế xuất (KCN, KCX) trên cả nước. Nhưng buổi tan ca tại KCN Sóng Thần (Dĩ An, Bình Dương) trong cơn mưa như trút nước vào một ngày cuối tháng 9 vừa qua dễ dàng nhận ra trong chiếc áo mưa mỏng manh gồng mình đạp xe, nhấn ga, ngược chiều mưa gió, thậm chí có nữ công nhân đang mang thai. Người tấp nhanh vào vệ đường, nơi có những quầy hàng, nhìn qua đã biết không bảo đảm an toàn vệ sinh thực phẩm, mua vội vài mớ rau, dăm quả trứng, ít cá khô. Nhiều người trong số họ trở về nhà trọ mà không biết bữa tối lấy gì cho vào bụng.

Vội vã theo bánh xe của cô công nhân Hoàng Thị Linh (Công ty ACTIVE, sản xuất yên xe đạp), chúng tôi tới nhà trọ tại khu dân cư Ðồng An, cách công ty hơn ba km. Thực đơn của hai vợ chồng hôm ấy không khác mấy so với các bữa cơm chiều khác: rau muống, vài miếng khổ qua kho thịt ba chỉ lõng bõng nước. Có lẽ ngượng với khách, Linh cúi mặt nhặt mớ rau đã héo phần nửa, lúng túng thanh minh: “Giá trời không mưa, em mua thêm ít đậu phụ hoặc cá khô. Mấy món này ăn hai tối rồi, cũng ngán”. Linh sinh ra trong một gia đình có sáu anh em ở một làng quê thuần nông huyện Nông Cống, Thanh Hóa. Năm 2004, cô theo chân các cô gái trong làng vào đây làm công nhân với hy vọng thoát ly cảnh”chân lấm, tay bùn”, kiếm tiền đỡ đần bố mẹ nuôi các em ăn học. Tìm được tấm chồng sau một thời gian làm công nhân như Linh được coi như may mắn hơn nhiều nữ công nhân khác. Linh cho biết, với thu nhập của hai vợ chồng son, việc chi tiêu hết sức tằn tiện coi như tạm đủ, nếu như không có chuyện hai năm qua, có đồng nào dành dụm, cô đổ vào việc chữa trị tại Bệnh viện Từ Dũ, hy vọng có được mụn con. Chia tay chúng tôi, cũng là lúc bữa cơm đạm bạc hoàn tất vào lúc tám giờ tối, Linh nói: “Cho dù phải trở về quê hương với hai bàn tay trắng, thì việc có một, hai đứa con vẫn”lãi” hơn so với nhiều nữ công nhân quá lứa, lỡ thì khác. Nói rồi, cô quay vào với bốn bức tường trong căn nhà trọ rộng chừng tám mét vuông, không máy thu hình, không đài, báo, chờ chồng về trong cơn mưa dai dẳng.

Cuộc sống thiếu thốn, không dám mơ ước gì cao sang là tình trạng chung của hàng triệu lao động trong các KCN. Chưa đủ, LÐN càng thiệt thòi hơn khi họ đang phải sống cảnh “năm không”: Không nhà cửa do công nhân ngoại tỉnh chiếm hơn 70%, đa số phải thuê nhà trọ. Không gia đình, do nhiều doanh nghiệp sử dụng tỷ lệ LÐN tới 80-95%. Quanh năm, họ mải miết tăng ca mới mong đủ tiền trang trải cuộc sống, không có thời gian giao lưu, tìm hiểu bạn trai. Không được hưởng thụ các hoạt động văn hóa. Không quan tâm và mơ hồ về chính trị. Không được khám sức khỏe định kỳ, vốn quý nhất của NLÐ. Khi chưa lập gia đình, cuộc sống nữ công nhân ngoại tỉnh đã thiếu thốn, vất vả là thế, nhưng khi lập gia đình, họ lại phải đối mặt nhiều khó khăn khi sinh con. Thiếu hiểu biết về sức khỏe sinh sản. Trước và sau khi sinh không được bồi dưỡng, thiếu thốn thời gian chăm sóc con nhỏ và gia đình. Ðiều kiện sinh hoạt kham khổ, ít được tiếp cận với các dịch vụ xã hội, con cái không được nuôi dưỡng, giáo dục chu đáo do phải gửi con về quê nhờ ông bà trông giúp, là bức tranh chung của cuộc sống sau kết hôn của LÐN.

Câu chuyện của chị Nguyễn Thị Ngần, quê ở Hà Giang tại khu nhà trọ tại phường Bình Chiểu (quận Thủ Ðức, thành phố Hồ Chí Minh) là một thí dụ. Trước khi sinh đứa con thứ hai, chị là công nhân Công ty May Sài Gòn 3. Chị Ngần cho biết: “Ði tăng ca quần quật cũng chỉ đủ tiền gửi hai đứa con vào nhà trẻ tư nhân, cho nên quyết định ở nhà trông con. Bốn miệng ăn trông vào chưa đầy bốn triệu đồng lương thợ mộc của người chồng”. Chúng tôi thắc mắc làm sao gia đình nhỏ của chị”sống” nổi với số tiền khiêm tốn ấy, chị bảo:”Hai vợ chồng chỉ ăn rau qua ngày. Hằng tháng trả tiền nhà trọ, điện nước hết một triệu đồng, còn bao nhiêu mua sữa, thịt cho con ăn. Tháng nào chúng nó ốm đau đi viện thì vay tiền bà chủ trọ, hoặc của những người đồng hương… Ðược cái, cùng cảnh nghèo cho nên mọi người thương yêu, đùm bọc nhau. Cũng đành”hy sinh đời bố, củng cố đời con vậyể. Ðược hỏi: “Chị định”củng cố” đời bọn trẻ như thế nào trong xóm trọ tồi tàn, thiếu thốn đủ thứ này, chị Ngần lạc quan cho biết: “Thì phải cố gắng. Tằn tiện, chờ đợi đến bao giờ có năm, sáu chục triệu đồng, sẽ trở về quê chồng ở Nam Ðịnh, xin ông bà đất, dựng căn nhà, cùng nhau cày cấy, trở về điểm xuất phát vậy. Chồng tôi chăm mua vé số lắm. Biết đâu, lại có ngày trúng số độc đắc, đổi đời ngay. Các cụ chẳng bảo”nghèo thì lâu, giàu thì mấy”. Trường hợp trở về tay trắng, vẫn có hai của để dành đây. Còn người còn của, sá gì cơ cực, đói nghèoể. Nghe chị nói cười chúng tôi cũng thấy ấm lòng hơn. Có lẽ lâu lắm rồi, trong các khu nhà trọ, mới bắt gặp sự lạc quan hiếm hoi như thế. Phải chăng sức chịu đựng và khả năng vượt qua hoàn cảnh luôn là đức tính tốt đẹp của phụ nữ Việt Nam. Bất giác, chúng tôi kỳ vọng vào một phép nhiệm mầu sẽ tới với gia đình bé mọn của người đàn bà tên Ngần ấy.

Tương lai nào đối với lao động nữ?

Tới khu nhà trọ nằm trong hẻm 149, đường Dương Thị Hoa (Thủ Ðức, TP Hồ Chí Minh) vào lúc sáu giờ chiều, chúng tôi thật khó khăn mới tìm được một căn phòng mở cửa. Ra đón khách là cô công nhân mặc chiếc áo Công ty giầy da An Thịnh. Nhìn em gầy guộc và rất trẻ, anh bạn đồng nghiệp buột mồm: Em đã 18 tuổi chưa vậy? Mặt cô đỏ bừng, lúng búng cho biết tên là Trần Thị Cẩm Hường, quê ở Chợ Mới, An Giang, 19 tuổi. Căn nhà trọ chưa tới chục mét vuông, một hình ảnh điển hình đến ngột ngạt, bức bối trong các khu nhà trọ công nhân từ nam ra bắc, bao gồm cả bếp, khu vệ sinh, nơi ăn uống, ngủ nghỉ của Hường và hai vợ chồng chị gái. Trò chuyện một lát, chúng tôi thấy một người phụ nữ đứng tuổi tay bế, tay dắt hai đứa trẻ đi vào. Hường giới thiệu đó là má và hai đứa con của chị gái. Bà Thu thấy khách lạ nhưng rất vồn vã: Chị con Hường bỏ hai đứa con cho tôi ở dưới quê từ khi đứa thứ hai mới hai tháng tuổi, giờ nó đã gần một tuổi rồi. Cách đây năm hôm, tôi mang hai nhỏ lên thăm má nó mổ ruột thừa. Lúc gặp má trong bệnh viện, đứa lớn nhận ra ngay, con nhỏ thì khóc thét khi má nó giơ tay bế. Tận tối qua, nó mới chịu theo má, rồi quấn riết. Thiệt khổ, vừa bén hơi nhau thì mai tôi lại đưa bọn chúng về dưới quê. Chẳng biết đến bao giờ vợ chồng, con cái mới được ở cùng nhau dưới một mái nhàể. Than thở là vậy, nhưng khi chúng tôi hỏi, dù bà biết đời sống của công nhân rất khó khăn nhưng sao vẫn để đứa con gái út đi làm công nhân? Bà Thu bảo: “Cực thì có cực, nhưng làm lụng chăm chỉ cũng có đồng ra đồng vào, còn hơn làm thuê làm mướn dưới quê. Tôi cũng tính bảo nó, làm công nhân khi nào có vài chỉ vàng lận lưng thì về quê kiếm tấm chồng. Cắm mặt riết vào cái máy khâu thì ế mất”.

Việc đưa chị em gái, họ hàng lên thành phố, ở trọ cùng tiết kiệm tiền thuê nhà, chi phí sinh hoạt là xu hướng mới của LÐN tại các KCX. Tại một khu nhà trọ phường Thủ Ðức (TP Hồ Chí Minh) chúng tôi không khó để tìm một căn phòng có hai, ba chị em ruột cùng ở trọ. Trong căn phòng chật hẹp của ba chị em ruột quê ở Yên Khánh, Ninh Bình, cô út tên là Phạm Thị Quyết tiếp chuyện chúng tôi. Người chị cả tên Phạm Thị Xuân chỉ im lặng, cắm cúi nhặt túi nấm kim châm, không một lần ngước mặt lên nhìn khách. Quyết giải thích: Không có nhiều tiền mua thịt, bọn em chuyển sang mua nấm, rẻ mà vẫn có chất đạm thực vật. Chỉ sau khi Xuân ra ngoài bể tập thể rửa nấm, Quyết mới cho hay: Chị gái em vào thành phố Hồ Chí Minh làm công nhân may khi 24 tuổi. Ở quê, tuổi ấy khó lấy chồng, chị hy vọng vào môi trường nhiều công nhân dễ lấy chồng. Thấm thoắt đã 16 năm trôi qua, quanh năm ngày tháng chỉ biết con đường duy nhất từ công ty về nhà trọ. 40 tuổi rồi vẫn không chồng, không con, không gia đình, không sổ tiết kiệm, và không biết tương lai sẽ ra sao. Trò chuyện cùng các nữ công nhân khác ở khu nhà trọ này, chúng tôi được biết từ Tết Nguyên đán đến nay, gần chục công nhân quá lứa nhỡ thì trở về quê. Năm, sáu người khác tuổi ngoài bốn mươi, không đủ sức khỏe làm công nhân, cũng không muốn về lại nhà đành bỏ công ty, ra ngoài làm tạp vụ, bưng bê tại các quán ăn, nhà hàng với mức lương hai triệu đồng/tháng.

Trao đổi ý kiến với một số lãnh đạo LÐLÐ các tỉnh, chúng tôi được biết, tại một số KCN, xuất hiện tình trạng nhóm đối tượng xã hội đen cho vay nặng lãi. Công nhân thất nghiệp hoặc đồng lương không đủ trang trải sinh hoạt hằng ngày, chấp nhận vay tiền với lãi suất cao. Khi lãi mẹ đẻ lãi con, LÐN không có tiền trả, chúng ép nữ công nhân “làm thêm” tại các quán cà-phê đèn mờ. Bên cạnh đó, rời quê lên thành phố làm công nhân, sự hiểu biết hạn chế, không được trang bị kỹ năng, kinh nghiệm sống để tự phòng vệ, dễ choáng ngợp trước cuộc sống đô thị trong điều kiện cuộc sống của mình nhiều vất vả, lo toan; thiếu sự quan tâm và hỗ trợ của các đoàn thể, chính quyền địa phương. Không ít LÐN rơi vào cám dỗ, cạm bẫy cuộc sống, sống thử trước hôn nhân, góp gạo thổi cơm chung, chấp nhận trở thành “vợ hờ”, vợ bé của những người đàn ông có gia đình. Hậu quả là những đứa con ra đời không hôn thú… Không thể phủ nhận một điều, hàng triệu nữ công nhân ngoại tỉnh đang làm việc trong các KCN, KCX thoát ly đồng ruộng, không chỉ tìm kiếm cơ hội đổi đời cho bản thân mà còn vì thế hệ con em họ. Nhưng với tất cả những gì đã và đang diễn ra trong những khu nhà trọ tồi tàn và nhọc nhằn ấy, không một nữ công nhân nào trả lời được câu hỏi: tương lai của họ sẽ đi về đâu? Trong khi đó, một thế hệ mới đã và đang ra đời trong các xóm trọ này. Tương lai nào cho những đứa trẻ, thiếu dinh dưỡng, thiếu sự chăm sóc của người mẹ, không được giáo dục bài bản, không được hưởng các quyền vui chơi, học hành như bao trẻ em khác?

Bài 2: Chung tay chăm lo cuộc sống người lao động

Dây chuyền sản xuất máy in, máy fax tại Công ty TNHH Brother (Hải Dương)

Bà Trần Thị Bưởi (An Giang) lên khu chế suất ở Bình Dương, trông cháu cho con yên tâm lao động sản suất.

(Tiếp theo và hết) (*)

Ðời sống của nữ công nhân trong các khu nhà trọ tồi tàn vất vả, thiếu thốn là thế nhưng càng cơ cực hơn khi thời gian gần đây, nền kinh tế bị ảnh hưởng của cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu. Hoạt động của các doanh nghiệp (DN) lâm vào cảnh lao đao. Công nhân lao động, trong đó phần lớn lao động nữ (LÐN) một lần nữa bị đè nặng khoán sản phẩm, khoán dây chuyền trên đôi vai vốn đã gầy guộc.

Còn nhiều nghịch lý

Theo Bộ Kế hoạch và Ðầu tư, tính đến hết năm 2011, cả nước có 283 KCN, KCX được thành lập, trong đó có 180 KCN, KCX đang hoạt động, thu hút gần hai triệu lao động trực tiếp và hàng triệu lao động gián tiếp. Gần 20% số LÐN phải làm việc bảy ngày trong tuần. Thu nhập trung bình rất thấp, đa số từ 1,6 đến ba triệu đồng.  Cường độ làm việc “chóng mặt” nhưng thu nhập lại không tương xứng. Mặc dù thời gian qua, các DN đã điều chỉnh theo hướng tăng tiền lương tối thiểu do Chính phủ quy định, tuy nhiên hầu hết LÐN cho rằng, tiền lương DN trả chưa tương xứng với thời gian và công sức lao động mà họ bỏ ra. Song, nhu cầu có việc làm ổn định, có thu nhập khiến đa số LÐN chấp nhận thực tại, không đòi hỏi, thậm chí không biết tới khái niệm thương lượng, thỏa thuận về tiền lương, thu nhập, cũng như thời gian tăng ca.

Tại các DN lớn, đơn đặt hàng giảm sút, số công nhân bị sa thải hoặc không chịu được cảnh đồng lương eo hẹp, đành trở về quê, hoặc tìm kiếm việc làm mới. Số công nhân còn bám trụ, muốn ổn định với hy vọng sẽ qua “cơn bĩ cực” lại đang bị áp lực công việc đè nặng. Bảy rưỡi tối, ánh sáng lờ mờ từ những căn phòng trọ tại phường Cẩm Thượng (Thanh Miện, Hải Dương) mới bật sáng. Ấy là khi, công nhân mới tăng ca lục tục trở về. Sự mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt cô công nhân Vũ Thị Mến (Công ty TNHH Global). Mến cũng như nhiều nữ công nhân khác, trong cuộc đời làm thuê của mình từng nhảy việc hai đến năm lần với hy vọng tìm kiếm một chế độ đãi ngộ tốt hơn. Trước khi chuyển sang Công ty Global, Mến làm tại Công ty May Hưng Long do khi ấy, Global áp dụng chế độ khoán thời gian. Tuy nhiên, sau khi chuyển sang công ty mới một thời gian, theo xu hướng của nhiều DN khác, Công ty Global chuyển sang khoán dây chuyền. Trước đây, 7 giờ 30 phút sáng mới bắt đầu một ngày làm việc, nhưng từ Tết ra, nhằm bảo đảm chỉ tiêu, công nhân công ty phải có mặt tại xưởng từ bảy giờ kém 15 phút. Bữa cơm trưa trước  kéo dài một tiếng, nay chỉ còn 15 phút ăn suất cơm đạm bạc qua quýt cho đỡ đói. Mến cho biết, áp lực công việc khiến nhiều chị em ngất xỉu ngay trên bàn máy. Chưa kể, nhiều nữ công nhân mới tuyển dụng, tay nghề thấp, bị tổ trưởng các dây chuyền, trưởng ca, quản đốc mắng chửi, sỉ nhục do tiến độ công việc chậm, làm hỏng sản phẩm, ảnh hưởng tới năng suất cả tổ. Mến thở dài: “Thực ra cũng chả trách được họ, vì họ cũng chịu áp lực của chủ DN, nhục chẳng khác gì chúng tôi. Một số tổ trưởng, trưởng dây chuyền, chịu không nổi cũng bỏ việc”. Ði với chúng tôi hôm ấy còn có chị Nguyễn Thị  Láng, Trưởng ban Tuyên giáo LÐLÐ tỉnh Hải Dương. Chị Láng cho biết, cách đây vài ngày, LÐLÐ tỉnh có nhận được lá đơn cầu cứu của một công nhân nữ (xin giấu tên, để tiếp tục thẩm tra thông tin) cho biết nhiều công nhân lớn tuổi ở công ty này bị chủ DN lấy tay hất mặt công nhân khi họ đang mải miết đạp máy khâu, quát: tại sao già thế này vẫn còn làm ở đây? Những hành vi, lời nói nhục mạ công nhân không chỉ gây ức chế cho bản thân người đó, mà ảnh hưởng tới tâm lý nhiều người khác trong dây chuyền. Khi chị Láng hỏi, hiện tượng đó có xảy ra tại Công ty Global không, Mến lảng tránh câu trả lời. Có lẽ, cô sợ liên lụy.

Nhằm ổn định tình hình sản xuất, doanh thu, nhiều DN chuyển từ khoán thời gian sang khoán sản phẩm, khoán dây chuyền, tăng ca dẫn tới tình trạng vi phạm quy định của Luật Lao động, Luật Công đoàn. Ðiển hình, Công ty TNHH Uniden Việt Nam (Hải Dương) chỉ tính riêng trong năm 2011 đã có 2.811 người lao động làm thêm từ hơn 300 đến 600 giờ/năm. Thật đắng lòng khi nghe Nguyễn Thị Trang, công nhân Công ty TNHH Việt Pháp (Hải Dương) giãi bày: “Tăng ca cũng chết, không tăng ca còn chết hơn. Ðối với nữ công nhân có gia đình, có con, thì muốn không phải tăng ca để về chăm sóc con cái. Nhưng đối với nữ công nhân chưa có gia đình, hoặc đem con gửi về cho ông bà ở quê, thì về sớm để chòng chọc nhìn nhau trong bốn bức tường chật chội, bí bách này ư? Chưa kể, tăng ca còn được ăn thêm bữa tối, tiết kiệm điện, nước, chi phí. Vậy nên, bọn em chỉ muốn càng tăng ca càng tốt, hòng kiếm thêm được chút thu nhập”.

Tình trạng vi phạm chính sách, pháp luật đối với CNLÐ nói chung, LÐN nói riêng tại nhiều DN diễn ra phổ biến, phần lớn vi phạm về chế độ thai sản, chế độ BHXH, không được ký hợp đồng lao động (HÐLÐ). Khi  nữ công nhân mang thai, hoặc nghỉ thai sản mà HÐLÐ hết hạn, phần lớn các DN không muốn ký tiếp. Nhiều doanh nghiệp ép LÐN thỏa thuận những điều khoản bất lợi như: không được lấy chồng hoặc sinh con trong một khoảng thời gian nhất định. Không bố trí thời gian làm việc phù hợp sức khỏe và chức năng làm mẹ của LÐN. Tuy nhiên, Phó trưởng Ban Nữ công, Tổng LÐLÐ Việt Nam Phạm Thị Thanh Hồng cho rằng: “Nhiều DN vì lợi nhuận mà làm ngơ không thực hiện đầy đủ chính sách đối với LÐN. Nhưng trong nhiều trường hợp, do thiếu hiểu biết về quyền và lợi ích chính đáng của mình, bản thân LÐN vô tình trở thành chủ thể vi phạm pháp luật lao động. Thí dụ, Luật Lao động quy định, nữ công nhân mang thai đến tháng thứ bảy sẽ được chuyển sang công việc nhẹ nhàng hơn, hưởng lương cơ bản. Nhưng nhiều chị em lại xin giữ nguyên vị trí làm việc, tăng ca, tăng giờ để có thêm thu nhập”. Việc khám sức khỏe định kỳ, khám phụ khoa, đào tạo và đào tạo lại tay nghề cho LÐN không được quan tâm thực hiện. Thời gian gần đây, đứng trước tình hình khó khăn về việc làm, nhiều DN công khai đăng thông báo chỉ tuyển nam giới với lý do: nam giới có thể đi xa, làm đêm, tăng ca thoải mái, thể hiện sự bất bình đẳng giới trong vấn đề  tìm kiếm việc làm. 

Quan tâm mọi mặt đối với người lao động

Nếu như tiền lương là mối quan tâm hàng đầu của LÐN các tỉnh phía bắc, thì nhà giữ trẻ lại là nỗi ám ảnh, lo lắng của LÐN ở các tỉnh phía nam. Còn nhớ năm 2009, dư luận xã hội bất bình trước sự việc cháu Hồ Thị Thúy Ngân, ba tuổi bị bảo mẫu Trần Thị Phụng (xã Thuận Giao, huyện Thuận An, Bình Dương) hành hạ qua clip được truyền tải trên mạng. Có nhiều nguyên nhân dẫn tới hậu quả này, nhưng nguyên nhân chính là chị Nguyễn Thị Thanh, mẹ cháu là lao động nhập cư, không có cơ hội, điều kiện gửi con vào nhà trẻ công lập. Nhà trẻ tư thục có chất lượng thì không có tiền gửi, cha mẹ cháu đành đưa con tới gửi ở chỗ quen biết, gần nhà trọ. Thấm thoắt đã hơn hai năm kể từ  tai nạn đó, chúng tôi tới thăm gia đình anh chị ở hẻm 2/84 ấp Bình Thuận 1. Chị Thanh đang nghỉ việc để chờ sinh đứa con thứ hai. Chị khoe: Sau khi vụ việc xảy ra, công đoàn công ty, chính quyền địa phương can thiệp cho cháu học tại Trường mầm non công lập Hoa Mai, được nhà trường miễn phí tiền đóng học, tiền ăn một năm. Chị Thanh cũng chia sẻ, dù còn nhiều khó khăn, thiếu thốn nhưng sau khi sinh bé thứ hai, anh chị không còn lo lắng chỗ gửi trẻ nữa bởi sắp tới, công ty sẽ mở cửa nhà trẻ đón con em công nhân. Ðồng chí Trịnh Anh Tuấn, Chủ tịch Công đoàn cơ sở Công ty TNHH công nghiệp Hài Mỹ, giải thích thêm: Ngay sau vụ việc xảy ra, BCH công đoàn công ty đã mạnh dạn đề xuất, được Ban giám đốc  đồng ý xây nhà trẻ. Do quy trình thủ tục cấp phép xây nhà trẻ cho chủ đầu tư nước ngoài phức tạp, cho nên địa phương chỉ được cấp giấy phép thành lập nhóm trẻ. Ðến tháng 2-2012, nhóm trẻ được xây dựng trong khuôn viên công ty với diện tích 361 m2 với cơ sở hạ tầng đầy đủ, đội ngũ giáo viên theo đúng quy định của Bộ Giáo dục và Ðào tạo. Bước đầu nhóm trẻ đón 75 cháu theo quy định. Anh Tuấn cũng cho biết, dưới sự  hướng dẫn của Sở Giáo dục và Ðào tạo tỉnh Bình Dương, công ty đã hoàn tất các thủ tục cấp phép hoạt động trường mầm non. Khoảng giữa tháng 10 sẽ được công nhận là trường mầm non, khi ấy sẽ đón khoảng hơn hai trăm trẻ, đáp ứng 80% nhu cầu gửi trẻ của nữ công nhân công ty. Ðây là việc làm thiết thực, góp phần tạo sự gắn bó lâu dài của công nhân với doanh nghiệp.

Tuy nhiên, những “điểm sáng” kiểu thế này khá hiếm hoi. Theo số liệu từ Ban Nữ công (LÐLÐ tỉnh Bình Dương), hiện toàn tỉnh có  28 KCN, trong đó có 26 KCN đi vào hoạt động với hơn hai nghìn DN có vốn đầu tư nước ngoài, nhưng mới chỉ có chín DN trong các KCN xây nhà trẻ. Không có nhà trẻ, mẫu giáo, CNLÐ đành gửi con ở những điểm giữ trẻ tự phát, thiếu thốn cơ sở vật chất với những chủ nhóm trẻ không có chuyên môn nghiệp vụ. Trong khi các KCN, KCX liên tục hình thành và phát triển, CNLÐ ngày càng gia tăng về số lượng; hơn bao giờ hết, cần có nhà trẻ, mẫu giáo là nhu cầu cấp bách của NLÐ hiện nay.

CNLÐ nói chung và công nhân nữ đang làm việc trong các KCX, KCN cần và ước mơ nhiều thứ. Một công việc ổn định với điều kiện làm việc tốt. Một chế độ đãi ngộ thỏa đáng với mức thu nhập xứng đáng với công sức mà họ bỏ ra. Một mái nhà đúng nghĩa với những đứa con được gửi trong những nhà trẻ đủ tiêu chuẩn giúp họ yên tâm làm việc. Một mơ ước chính đáng về sự hưởng thụ các giá trị, văn hóa tinh thần… Ðể thực hiện những ước mơ tối thiểu ấy, cần sự vào cuộc quyết liệt và sát sao của rất nhiều bộ, ngành. Trước mắt, Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội, Hội LHPN Việt Nam, Tổng LÐLÐ Việt Nam và các bộ ngành có liên quan tiếp tục nghiên cứu bổ sung, sửa đổi Luật Bảo hiểm xã hội cho phù hợp tình hình hiện nay. Khẩn trương nghiên cứu đề án xây dựng Luật tiền lương tối thiểu nhằm góp phần ổn định cuộc sống cho NLÐ. Chỉ khi nào, NLÐ có một việc làm ổn định, với mức thu nhập tương xứng với sức lao động bỏ ra, khi ấy họ mới có thể yên tâm gắn bó với DN, phát huy sáng kiến, sáng tạo đóng góp cho sự phát triển chung của DN và đất nước.

Một thực tế không thể phủ nhận là hiện nay, môi trường xã hội và hạ tầng dịch vụ xã hội trong KCN, KCX chưa tạo điều kiện thuận lợi cho LÐN. Quan niệm về KCN như một khu biệt lập thuần túy sản xuất, không có cơ sở hạ tầng xã hội là nguyên nhân đầu tiên khiến cho hầu hết các KCN mọc lên nhưng lại thiếu thốn các hạ tầng dịch vụ xã hội. Trong đó, thể hiện rõ nét nhất là việc không dành quỹ đất xây nhà ở, nhà trẻ. Giải pháp đưa ra trong tình thế này là Chính phủ cần chỉ đạo UBND các tỉnh chịu trách nhiệm tạo quỹ đất liền kề, xen kẽ các KCX, KCN để chính quyền địa phương xây dựng nhà trẻ, mầm non dưới sự hỗ trợ của doanh nghiệp theo Luật Lao động sửa đổi. Bên cạnh đó, Chính phủ cần ban hành những văn bản bổ sung chính sách ưu đãi đối với các DN sử dụng nhiều LÐN; sớm ban hành các văn bản quy phạm pháp luật hướng dẫn việc phân cấp trực tiếp trách nhiệm quản lý nhà nước đối với lao động tại các khu, cụm công nghiệp tập trung cho Ban quản lý các KCN.

Với tư cách là tổ chức bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của NLÐ, Phó Chủ tịch Tổng LÐLÐ Việt Nam Nguyễn Hòa Bình cho biết: Thời gian tới, Tổng LÐLÐ Việt Nam đẩy mạnh phối hợp các cơ quan hữu quan tham mưu với Chính phủ ban hành các giải pháp bảo đảm nhà ở cho NLÐ có thu nhập thấp trong các KCN theo hướng Nhà nước hỗ trợ, kết hợp huy động nguồn lực từ địa phương và trách nhiệm của doanh nghiệp. Bên cạnh đó, Tổng LÐLÐ Việt Nam đẩy mạnh tuyên truyền, phổ biến kiến thức pháp luật nhằm nâng cao nhận thức của LÐN, tập trung đối tượng LÐN ngoại tỉnh.

(*) Xem Báo Nhân Dân từ số ra ngày 8-10-2012.

(Còn nữa)

Bài và ảnh: ÐẶNG THANH HÀ

Đăng trong Cong Nhan Viet Nam | 1 Comment »

►Phụ nữ miền quê bị dụ dỗ đi xuất khẩu lao động bị chủ người Nga lường gạt, trả lương rất thấp, làm nhiều giờ, đòi về lại VN – Phụ nữ thành phố Hà Nội bị “bác sĩ” Trung Quốc lừa đảo, chặt chém

Posted by hoangtran204 on Thứ Năm, Tháng Bảy 26, 2012

Lời tựa: các công ty chuyên làm dịch vụ xuất khẩu lao động thường do con cái các cán bộ cao cấp làm giám đốc. Họ lợi dụng các mối liên hệ của họ với các cơ quan quản lý xuất nhập cảnh và sở lao động thương binh xã hội để móc ngoặc, và làm giấy tờ cho bất cứ ai muốn  đi ra nước ngoài một cách rất dễ dàng. Rồi sau đó hút máu các phụ nữ ở các miền quê nghèo bằng cách dụ dỗ họ đi lao động xuất khẩu và chém tiền dịch vụ giấy tờ mỗi người 2500-3000 đô la Mỹ .  

Tập đoàn Dầu Khí Petrovietnam thì bán tài nguyên khoáng sản dầu và khí cho nước ngoài, còn công ty con của nó là Công ty TNHH Một Thành viên Dịch vụ Dầu khí Sài Gòn Nhân lực làm nghề xuất khẩu người, nói chính xác là “buôn người lao động”, và công khai cho biết: Tạo dựng uy tín bằng chất lượng nguồn lao động xuất khẩu

Hai video sau đây cho thấy cuộc sống và mức lương của các phụ nữ ấy ra sao ở Nga . Hiện nay, các công nhân ấy đòi trở về VN, nhưng không có tiền mua vé . Nếu tiếp tục ở lại, thì phải chấp nhận mức lương 360 đô la / 1 tháng , làm việc 6 ngày mỗi tuần, và hơn 16 giờ mỗi ngày. Toà đại sứ và lãnh sự VN ở bên phe của chủ hãng người Nga.

Nhân chứng kể lại:

http://www.youtube.com/watch?feature=endscreen&v=C6okLWlve7s&NR=1

http://www.youtube.com/watch?v=M3Mr5LZd2HY&feature=youtu.be

http://www.youtube.com/watch?feature=endscreen&v=bvWStVqVUro&NR=1

Phụ nữ ở thành phố cũng không thoát khỏi bị hút máu và chặt chém.  Sở Y Tế Hà Nội nhắm mắt làm ngơ để cho “bác sĩ” Trung Quốc chặt chém và lừa đảo các bệnh nhân ở ngay tại Hà Nội

Bác sĩ Trung Quốc xinh đẹp: Sẽ bị ung thư chờ chết

Thứ Tư, 25/07/2012

(Bảo vệ người tiêu dùng) – “Nếu không chữa trị sớm, để bệnh nặng sẽ bị ung thư, đã ung thư thì không có cách điều trị nữa. Nếu phát hiện sớm mình có thể cắt, còn muộn chỉ chờ chết”, bác sĩ Tăng Lệ Phân khẳng định chắc nịch.

Như bài trước chúng tôi đã đưa tin khi thâm nhập thực tế Phòng khám đa khoa Mỹ Việt (số 620 đường Hoàng Hoa Thám, quận Tây Hồ, Hà Nội). Sau khi được xét nghiệm, bác sĩ Tăng Lệ Phân (người Trung Quốc) kết luận tôi bị viêm lộ tuyến cổ tử cung cấp độ giữa 1 và 2, ứ dịch vùng khoang chậu, viêm âm đạo. Bác sĩ tiếp tục đưa ra những lý lẽ để phải cắt, chữa ngay.

Dùng công nghệ Mỹ, Đài Loan

Bác sĩ Phân thông qua phiên dịch giải thích: “Hậu quả thứ nhất là bệnh ngày càng nặng, thứ hai sẽ gây ung thư cổ tử cung nếu để viêm tới cấp độ 4”.

“Đã ung thư sẽ không có cách điều trị nữa. Nếu phát hiện sớm mình có thể cắt, còn muộn chỉ chờ chết”, bác sĩ Phân khẳng định.

Bac-si-Trung-Quoc-Tang-Le-Phan-kham-benh-tai-phong-kham-da-khoa-My-Viet--Phunutoday.vn
Bác sĩ Tăng Lệ Phân: “Đã ung thư sẽ không có cách điều trị nữa. Nếu phát hiện sớm mình có thể cắt, còn muộn chỉ chờ chết”.

Khi chúng tôi thắc mắc, nếu bị viêm khí hư thì phải ra nhiều, ngứa; nhưng tôi lại không thấy có những biểu hiện đó, bác sĩ Phân giải thích, vì chỗ bị viêm không có dây thần kinh nên không thấy ngứa hay đau. Phải xét nghiệm xem con nấm gây nên bệnh là gì, sẽ biết tại sao nó không ngứa, không ra nhiều khí hư.

Sau đấy cả bác sĩ và phiên dịch đều tìm cách thuyết phục chúng tôi làm thêm xét nghiệm dịch âm đạo, với chi phí 500.000 đồng. Nếu thiếu tiền có thể đóng trước một phần, khi nào tới nhận kết quả sẽ trả phần còn lại. Nhưng chúng tôi tìm cách từ chối.

“Trường hợp của em phải chữa trị chứ không để sẽ muộn con”, cô phiên dịch khẳng định. Sau đó,  phiên dịch và bác sĩ Phân trao đổi với nhau bằng tiếng Trung, rồi cô phiên dịch nói: “Em cần phải thực hiện thông qua 3 bước, thứ nhất là viêm âm đạo, thứ 2 là giải quyết khoang chậu tích dịch, thứ 3 là giải quyết viêm lộ tuyến cổ tử cung”.

Như đã nói ở bài về dịch vụ khám, chữa bệnh ở Phòng khám đa khoa Khương Trung, sau khi thâm nhập thực tế các phòng khám có bác sĩ Trung Quốc, chúng tôi đã đi khám lại ở tại Phòng khám sản phụ khoa Marie Stopes International Hà Nội 2 (số 282 đường Nguyễn Trãi, huyện Từ Liêm, Hà Nội), và bệnh viện công khác.Tại đây, các bác sỹ đã kết luận sức khỏe chúng tôi hoàn toàn bình thường, không mắc bệnh phụ khoa gì.

Theo đó, ứ dịch vùng khoang chậu có hai cách chữa, cách chậm là truyền thuốc chữa trị vật lý trị liệu, trong thời gian khoảng 6 ngày; Cách thứ hai là hút dịch ra, chỉ cần hai lần hút, trong hai ngày là xong. Nếu hút sẽ dùng một loại máy chuyên phụ khoa do Mỹ, Đài Loan sản xuất.

“Nếu viêm khoang chậu được chữa trị tốt thì viêm âm đạo tự khắc sẽ khỏi”, bác sĩ Phân khẳng định.

Về bệnh viêm lộ tuyến cổ tử cung, bác sĩ Phân khuyên: “Viêm của em ở giữa cấp độ 1 và cấp độ 2, nên có thể chọn khôi phục hoặc không khôi phục cổ tử cung. Nếu khôi phục chỉ cần một lần là khỏi, không tái phát. Chỉ cần chữa khỏi sau này có khí hư cũng không bị viêm nhiễm gì.

Phương pháp chữa trị khôi phục, bác sĩ sẽ cho máy chiếu tia vào để khôi phục vết viêm nhanh chóng. Còn nếu không muốn dùng khôi phục thì dùng bốn phương pháp chiếu hồng ngoại, khí dung, trị liệu với cả truyền thuốc. Thuốc do Đài Loan sản xuất.

Khôi phục có 4 mức có thể lựa chọn: Thứ nhất, 3 tháng khỏi; thứ hai, 2 tháng khỏi; thứ ba, 1 tháng rưỡi khỏi; thứ tư, 1 tháng sẽ khỏi.

Nếu khôi phục ở mức 4, trước khi thực hiện hai bên người bệnh và bác sĩ sẽ ký cam kết, sau đấy bác sĩ sẽ dùng điện cao tần chiếu vào vết viêm, giống như gãi cho vết thương của mình bong ra, rất nhanh và không đau. Chỉ cần thức hiện một lần, mất khoảng 5 phút, sau đó 1 tháng sẽ khỏi”.

Ket-qua-xet-nghiem-tai-phong-kham-da-khoa-My-Viet-Phunutoday.vn
Kết quả xét nghiệm dịch âm đạo có chữ ký của bác sĩ Tăng Lệ Phân

Chúng tôi tỏ ra thắc mắc vì bệnh này chỉ cần đặt thuốc, bác sĩ Phân khuyên: “Cái đấy không thể tốt được, chỉ dùng cho người viêm cấp độ 1, còn của em là ranh giới giữa cấp độ 1 và cấp độ 2”.

Nhiều mức giá để bệnh nhân lựa chọn

Về chi phí chữa trị, bác sĩ Phân cho biết, với việc hút dịch hố chậu, sẽ có hai mức giá, hút đau là 2,5 triệu, hút không đau là 3,5 triệu.

Với chữa trị bệnh viêm lộ tuyến cổ tử cung, nếu chữa trị theo phương pháp khôi phục, sẽ có 4 mức giá tương ứng với thời gian chữa trị, mức 4 đắt nhất (khỏi sau 1 tháng) với chi phí 7 triệu đồng; rẻ nhất là mức độ 1 (khỏi sau 3 tháng) với chi phí 2,5 triệu đồng; 4 triệu đồng cho mức độ 2 (khỏi sau 2 tháng); 5 triệu đồng cho mức độ 3 (khỏi sau 1,5 tháng).

“Chúng đều có một ưu điểm là bất kể chọn loại nào nếu không khỏi chúng tôi sẽ miễn phí làm lại bước khôi phục này”, bác sĩ Phân cho biết thêm thông qua phiên dịch.

Tuy ở trên bác sĩ Phân khẳng định chỉ cần hút dịch hố chậu, bệnh viêm âm đạo sẽ tự khỏi, nhưng khi đề cập tới vấn đề chi phí chữa trị, bác sĩ Trung Quốc này lại tính cả phần điều trị viêm âm đạo theo cách, bước đầu phải rửa sạch âm đạo, chiếu hồng ngoại, làm khí dung với truyền thuốc, chi phí cho việc chữa trị này một ngày từ 600 tới 700 ngàn đồng. Để chữa khỏi phải mấy từ 7 tới 10 ngày liên tục.

Chan-doan-cua-bac-si-Phan-tai-Phong-kham-da-khoa-My-Viet-Phunutoday.vn
Chẩn đoán bệnh của bác sĩ Tăng Lệ Phân.

Thấy tôi ho nhiều, bác sĩ cũng không quên nói thêm, nếu hôm nay tôi truyền muối và kháng sinh, sẽ không chỉ tốt cho bệnh viêm âm đạo, còn cả bệnh cảm cúm cũng đỡ đi nhiều. Vì thuốc tốt cho cả thân thể.

Ngoài ra, nếu không chữa trị, bệnh viêm này có thể lây cho chồng qua quan hệ phòng the, gây các bệnh như viêm niệu đạo hoặc viêm tiền liệt tuyến.

Tới đây bác sĩ yêu cầu chúng tôi trị liệu trước, với thời gian khoảng 20 phút, chi phí 300 ngàn đồng. Chúng tôi phải lấy lý do không còn thời gian và tiền cũng không, nên xin về để hôm sau quay lại chữa trị.

Lúc này thái độ của bác sĩ và phiên dịch bắt đầu biến sắc, bác sĩ Phân có ý giữ lại sổ khám chữa bệnh và các kết quả xét nghiệm, siêu âm của chúng tôi, như đã làm với nhiều bệnh nhân đang chữa trị ở đây, trên sổ cũng không ghi chẩn đoán bệnh thế nào, kê đơn thuốc ra sao.

Thấy vậy, chúng tôi phải lấy lý do mẹ chồng khó tính, phải cầm sổ và kết quả khám về cho mẹ xem, nên xin bác sĩ đồng ý ghi kết quả chẩn đoán vào sổ và cho cầm về.

Chúng tôi thắc mắc sao không thấy ghi cách chữa trị, bác sĩ nói cái này phải tiến hành trị liệu mới ghi được, giờ chưa trị liệu biết thế nào mà ghi.

Trước khi chúng tôi ra về, bác sĩ Phân nhẩm tính chi phí cho ngày chữa trị đầu tiên và căn dặn chúng tôi: “Ngày mai nhớ mang xấp xỉ 10 triệu đi, ngoài chữa trị còn có thể phải làm xét nghiệm khác khi cần”.

Sở Y tế: Phòng khám Mỹ Việt không đăng kí có bác sĩ Trung QuốcTheo số liệu của Sở Y tế Hà Nội, tình tới ngày 23/7/2012, trên địa bàn Thành phố có 13 cơ sở khám, chữa bệnh có yếu tố nước ngoài. Trong tổng số 27 người nước ngoài tham gia khám, chữa bệnh chỉ có 7 người là bác sĩ mang quốc tịch Trung Quốc, hoạt động tại 5 phòng khám (3 phòng chẩn trị y học cổ truyền, 2 phòng khám đa khoa).Trong số 5 phòng khám này không có Phòng khám đa khoa Mỹ Việt và Phòng khám đa khoa Khương Trung.Cũng theo Sở Y tế Hà Nội, trước đó Phòng khám đa khoa Mỹ Việt từng có bác sĩ Văn Kim Dục (quốc tịch Trung Quốc) đăng ký, nhưng đã nghỉ từ lâu.

>> Rút giấy phép Phòng khám đa khoa Khương Trung!

Lê Việt – Đ.L.

—-

Đăng trong Công nhân xuất khẩu lao động nước ngoài, Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.