Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Chinh Tri Viet Nam’ Category

►Dầu ai nói ngã nói nghiêng, Việt Nam vẫn hướng về Trung Quốc

Posted by hoangtran204 on 09/03/2014

Việt Nam: Định hướng Bắc Kinh, Nhân quyền và TPP?

Phan Châu Thành

Tác giả gửi đến Dân Luận

08-03-2014

Trong một số bài viết của mình gần đây, cụ thể như loạt bà“Chính phủ hay tà phủ”, tôi đã đưa ra đánh giá sơ lược của cá nhân về tình hình tổng quan mọi mặt chính (đối nội, nhân quyền, đối ngoại, kinh tế, xã hội…) của Việt Nam hiện nay – đầu 2014, và về tương lai Việt Nam trong vài ba năm trước mắt 2014-1016.

So sánh các đánh giá và dự báo của tôi (PCT) với các đánh giá của nhà phân tích và bình luận chính trị xã hội Phạm Chí Dũng (PCD) trong bài “Tình hình nhân quyền VN năm 2014 sẽ yên ả hơn”, như sau:

Lĩnh vực Quan điểm của PCT Quan điểm của nhà bình luậnChính trị -xã hội PCD
Nội bộ/ Ch./trị - Đánh nhau khốc liệt hồi ĐH XII- Tăng tốc vơ vét và đàn áp - Tranh giành chính trị/nhân sự ĐH XII- Ảnh hưởng của tình hình Campuchia
Nhân quyền - Sẽ bị xiết chặt hơn- Các biện pháp trấn áp tinh vi hơn, “mới” và hạ đẳng hơn - Sẽ được nới lỏng, yên ả hơn- “lề trái” và diễn đàn dân sự sẽ được chấp nhận
Đối ngoại - Đảng tiếp tục “đi hai hàng”- Tiếp tục nhu nhược với TQ hơn nữa- Theo phương Tây không trung thực - Phái “ngả về phương Tây” sẽ thắng thế
Kinh tế - Sẽ không được vào TPPTiếp tục bị ảnh hưởng nặng từ TQ- Đồng tiền Việt Nam sẽ bị mất giá- BĐS vỡ trận hoàn toàn

- Việt Nam đi vào khủng hoảng nặng từ 2016

Được vào TPP ngay đầu năm 2014Chuyển hường nhập khẩu nguyên liệu sang các nước TPP (bỏ TQ)- BĐS rơi vào đại khủng hoảng và tan vỡ- Nợ xấu tăng và không xử lý được

- Bắt đầu khủng hoảng từ cuối 2014

Xã hội Phân hóa đối kháng sâu sắc thành 4 nhóm theo tỷ lệ từ 90/10 chuyển sang 80/20:- Đảng và các loại “còn đảng còn mình”: 16,2%=>12,8%- Sợ hãi và “yên phận”: 72%=>64%- Không yên và chờ đợi: 9%=>20%

- Lực lượng Dân chủ: 1,8%=>3,2%

- Bất ổn và phản kháng tăng
Tổng quanCho 2014-2016 1/ Không vào TPP, từ 2014 kinh tế khủng hoảng2/ Xã hội bất an, CP gia tăng đàn áp3/ Cuộc chiến tàn khốc chiếm ghế ĐH 124/ Vẫn theo Tàu cộng

5/ Dân chủ phát triển về lượng và chất

1/ Vào TPP, từ 2014 kinh tế khủng hoảng2/ Xã hội bất an, phản kháng tăng3/ Cuộc đua chính trị chiếm ghế trong ĐH 124/ Phe theo phương Tây thắng thế

5/ Hoạt động dân chủ gia tăng

Như vậy, về cơ bản, nhận định của tôi và PCD khá trùng nhau, nhưng vẫn khác nhau về ba vấn đề chính: chính trị, kinh tế (hay TPP) và nội bộ/nhân quyền.

Với bài này, tôi muốn trình bày, tại sao tôi không đồng quan điểm với anh PCD – người mà tôi rất tôn trọng do những thể hiện công khai vì dân chủ mấy năm dần đây, về các vấn đề trên.

 

ĐH XII sẽ vẫn kiên quyết định hướng… Bắc Kinh

 

 

Từ nay đến 2016 sẽ là cuộc chiến cho ĐH XII của trên ba triệu đảng viên đảng CSVN. Nhưng đây sẽ không phải cuộc chiến để đưa ra đường lối phát triển đất nước, hay điều chỉnh quan điểm chính trị của đảng để làm cơ sở cho sự phát triển đất nước trong tình hình mới (như mục đích của mọi đại hội vốn là thế), mà chỉ là cuộc chiến giành ghế của các cá nhân, phe nhóm trong đảng mà thôi. Tại sao? Là vì cái đường lối ấy đã được xác định và không thể thay đổi tại Bắc Kinh từ trước rồi.

Tại sao ở Bắc Kinh và tại sao không thể thay đổi? Là vì mọi chiến lược phát triển của đảng CSVN đưa ra trong các ĐH toàn đảng của nó đã qua (11 đại hội) đều được ấn định ở và bởi Moscow (2 đại hội đầu sau đại hội Thành lập đảng và ĐH VI) hoặc Bắc Kinh (với cả 8 ĐH còn lại). Lần này, cộng sản “bố” ở Moscow đã toi từ lâu, và bốn ĐH gần đây nhất suốt 25 năm qua (từ Thành Đô 1990) đều lại do đảng “Mẹ” – CSTQ điều khiển hoàn toàn, thì có cơ sở nào để nói ĐH XII sắp tới sẽ không là như thế? Không có!

Không, và còn hơn thế, vì hơn bao giờ hết Bắc Kinh đang khùng lên bành trướng muốn nuốt trọn VN. Và họ đang làm việc đó không phải qua mua chuộc hay khuất phục dân Việt, mà qua “chỉ đạo” đàn con hoang của họ – đảng CSVN làm, mà chỉ đạo quan trọng nhất chính là thông qua cái gọi là ĐH của đảng CSVN – bè lũ vốn đã cam tâm bán nước Việt và lệ thuộc Tàu để được tại vị.

Còn về phía các đảng viên CSVN, điều đó cũng là không thể tránh. Bởi vì nếu không theo “định hướng Bắc Kinh (tức là bám chặt vào Bắc Kinh, vào đảng CSTQ bằng mọi giá) thì đảng CSVN hôm nay sẽ nhanh chóng tan rã, và họ những quan cộng sản dự ĐH XII sắp tới và hầu như toàn bộ đảng viên đảng CSVN này sẽ mất quyền lợi từ các chức vụ nhà nước của họ do đảng phân chia, thay vào đó là họ sẽ phải chịu trách nhiệm về những gì tồi tệ họ đã làm với đất nước, dân tộc suốt hơn 80 năm qua? Trong khi cái họ cần chỉ là được yên vị để kiếm chác (dù hại dân) thêm một nhiệm kỳ nữa thôi…

Anh Phạm Chí Dũng nói phe “thân phương Tây” sẽ thắng thế, vì thế là điều không hề có cơ sở, và có thể chỉ vì nói theo mong muốn cá nhân. Bởi vì, dù bề ngoài họ thể hiện là “thân phương Tây” thì bản chất mọi đảng viên CSVN vẫn phải bám chặt vào địa vị và quyền lợi của mình trong đảng (chứ không phải quyền lợi của dân tộc, đất nước), nên nếu “thân phương Tây” để làm cái đảng đó tan rã thì họ cũng mất hết (địa vị và quyền lợi). Họ chỉ “thân phương Tây” trên đầu lưỡi, nếu có.

Tóm lại, một số người “cấp tiến” cũng chỉ là những kẻ giả vờ thân phương tây như một cách để chiếm quyền lợi và địa vị trong đảng mà thôi. Còn khi vào ĐH, phải lựa chọn đường lối của đảng, họ không có lựa chọn nào khác là theo “định hướng” Bắc Kinh, như các thế hệ cha ông họ – kể từ HCM, mà thôi. Mọi tuyên bố hay mong muốn về cải cách hay thay đổi thể chế của các đảng viên CSVN đều chỉ là ngây thơ (như ông Nguyễn Trung) hay lừa bịp (như TTg NTD).

Chỉ có khi nào đảng CSTQ không tồn tại nữa thì đảng CSVN mới thực sự phải đưa ra đường lối của mình, nhưng nó sẽ không kịp làm điều đó thì đã tự tan rã. Lịch sử sinh ra và tồn tại của đảng CSVN trên 80 năm qua đã và sẽ chứng minh điều đó.

 

Tại sao tôi nói Việt Nam sẽ không vào được TPP? (nhắc lại)

 

 

TPP thực chất là gì? Đó là cái lồng (hay cái cũi) địa kinh tế mà Mỹ và một số nước đang xây dựng để nhốt con thú dữ Trung Quốc, đan xen với những cái lồng địa-văn hóa, địa-chính trị và địa-quân sự khác mà Mỹ và các nước đã có để bủa vây, bao quanh và nhốt con thú TQ, hòng kiềm chế sự nguy hại của nó nói chung đối với Mỹ và toàn thế giới. Như vậy dù là lồng hay cũi kinh tế hay văn hóa thì mục đích vẫn là chính trị: bao vây để kìm hãm và giảm nguy hại của con thú dữ TQ. Đây vẫn là trò chơi chính trị.

Trong hai yếu tố để tạo thành và tham gia cái lồng địa kinh tế nhốt TQ là địa lý và kinh tế thì Việt Nam chỉ đáp ứng một, đó là địa lý. Còn yếu tố thứ hai là thể chế kinh tế thì Việt Nam không đáp ứng, không phù hợp, thậm chí nguy hiểm đối với chính mục đích của TPP, vì thể chế kinh tế VN lại giống của con thú dữ kinh tế sẽ bị nhốt là TQ, vì Việt Nam có cái đuôi định hướng XHCN có “màu sắc” giống như TQ vậy.

Ngay cả mục đích chính trị của cái lồng địa kinh tế TPP (là bao vây kinh tế TQ) thì Việt Nam có thực sự chia sẻ không vẫn còn là câu hỏi lớn. Người Việt chúng ta biết đảng CSVN sẽ không bao giờ dám làm việc “phản cha mẹ mình” đó! Tham gia cùng Mỹ và thế giới làm cái lồng địa kinh tế nhốt hay bao vây TQ trong “mưu đồ chính trị” ư? Không dám đâu! Cả ba đời CSVN đội mồ sống dậy cũng không dám!

Thế thì tại sao Việt Nam vẫn tham gia đàm phán “rất tích cực” và tỏ ra rất cố gắng để được vào TPP? Có ba lý do chính.

Một là, chính phủ Việt Nam muốn và hy vọng sẽ cứu nguy nền kinh tế sắp chìm của mình, nếu không được thì vẫn chứng tỏ được với dân (lừa được dân) là đảng đã/đang cố làm điều tốt nhất cho đất nước.

Hai là, nếu lừa được Mỹ và các đối tác TPP khác và được vào TPP, cộng sản Việt Nam sẽ vẫn đi hai hàng: vừa là tay trong của TQ trong TPP để phá bĩnh, và dùng điều đó để mặc cả với TQ chút đỉnh, và vừa ôm với mục đích cuối cùng là lấy le với dân (vẫn là lừa bịp) rằng tôi không theo TQ đâu nhé…

Ba là, đo lường và thử thái độ của Mỹ, giả vờ thân Mỹ để đu dây với TQ, hòng mặc cả chút đỉnh với TQ (như việc mua tàu ngầm của Nga vậy thôi), và cũng lại lấy le với (tức là lừa bịp) dân Việt rằng “đảng ta” độc lập không theo Tàu.

Đó là thái độ rất “điếm”, rất “tanh” của một ứng cử viên cho vai trò đồng minh trong TPP tương lai mà Mỹ và các nước khác không ngu gì mà không nhìn nhận ra.

Nhưng điều sẽ khiến Việt Nam sẽ không được vào TPP, không thể vào TPP, là thái độ gian dối bất trung, bất minh của CSVN ngay từ khi đàm phán và chuẩn bị để tham gia TPP hiện nay. Đó là, Việt Nam đã và đang mở cửa tất cả các ngành kinh tế mà Việt Nam đang nhập khẩu nguyên liệu đầu vào từ TQ cho các “nhà đầu tư” TQ và TQ Đảo (Đài loan) vào Việt Nam để sản xuất các nguyên vật liệu đầu vào đó tại Việt Nam, để “biến” nó thành nguồn gốc VN (nội TPP) thay vì gốc TQ (ngoại TPP), để đáp ứng và khai thác lợi ích từ TPP. Ví dụ: 80% nguyên liệu ngành vải sợi, dệt may, và nhựa, hóa chất, thép… của VN hiện nay là nhập từ TQ thì đang được VN mở cửa cho TQ vào chuyển các nhà máy và công nhân của họ sang VN, để biến chúng thành nguồn gốc VN! Chuyện đó đang xảy ra ở hàng loạt các KCN từ bắc chí nam: Đình Vũ (HP), Vũng Áng (TH), Nhơn Trạch (ĐN)…

Cuối cùng thì Mỹ và các dối tác TPP khác, ngoài cái thể chế kinh tế “định hướng” XHCN không thể chấp nhận được của Việt Nam, cũng sẽ phải cân nhắc độ tin cậy và trung thực của đối tác này, vì Việt Nam là đối tác tiềm năng duy nhất của TPP mà không tham gia bất kỳ cái nào trong ba cái lồng nhốt con thú dữ TQ kia, là địa-văn hóa, địa-chính trị và liên minh địa-quân sự xung quanh TQ.

Nếu có Việt Nam trong TPP thì có vẻ cái lồng địa kinh tế nhốt TQ siết khá “chặt” sát hông TQ, nhưng Việt Nam lại có vẻ như sẽ là lỗ hổng của cái lồng TPP đó thay vì là lưới chắn, và con thú TQ sẽ qua đó thoát ra. TPP thất bại.

Nếu không có VN thì cái lồng địa kinh tế TPP nhốt con thú TQ có vẻ lỏng lẻo hơn, không siết chặt và TQ, nhưng nó lại sẽ bền chắc và đáng tin cậy hơn, vì sẽ không có đối tác nào “đi hai hàng” như VN trong TPP.

Cuối cùng thì các vòng đàm phán TTP cũng sẽ qua, các đòn gió nhử TQ và VN của Mỹ cũng không cần thiết nữa, và TPP sẽ được ký kết mà sẽ không có VN để đảm bảo mục đích TPP, độ tin cậy và tính hiệu quả của nó sau này.

 

Tình hình nhân quyền Việt Nam sẽ không yên ả

 

 

Dù Việt Nam đã có ghế thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ, dù sức ép ngày càng lớn của cả thế giới đứng đầu là Mỹ lên Việt Nam vì hồ sơ nhân quyền xấu xa của Việt Nam, thì vấn đề nhân quyền ở Việt Nam từ 2014 vẫn sẽ không được cải thiện và nó sẽ ngày càng xấu đi, tệ hại hơn. Nó sẽ chỉ được che dấu tinh vi và thể hiện theo những cách “mới sáng tạo của đảng” một cách ngày càng đáng ghê tởm hơn mà thôi. Tại sao vậy?

Đó không phải vì CSVN không muốn cải thiện hồ sơ nhân quyền để lấy lòng thế giới và Mỹ, mà vì CSVN không thể dừng hay giảm đàn áp phong trào dân chủ trong nước, và vì thế càng vi phạm nhân quyền của dân và làm hồ sơ nhân quyền của đảng càng đen tối và hôi tanh.

Tại sao đảng CSVN không thể dừng hay giảm đàn áp phong trào dân chủ trong nước? Là vì phong trào dân chủ trong nước ngày càng lan rộng. Và lý do của sự lan tỏa đó là do đảng và chính quyền tham nhũng (nhất là ăn cướp đất của dân) ngày càng tàn bạo hơn, đưa kinh tế đi sâu vào khủng hoảng, và vì đảng ngày càng nhu nhược hèn hạ hơn với “định hướng” và chủ Bắc Kinh của họ (sẽ được tái củng cố và khẳng định lần nữa tại ĐH XII… như tôi đã chỉ ra trên), làm dân ta ngày càng phẫn nộ hơn, phải đứng lên đòi quyền và tự làm cải cách dân chủ ngày càng đông đảo hơn.

Đó là cái vòng luẩn quẩn mà đảng tự tạo ra và không thể thoát ra, đó là cái “vòng kim cô Bắc Kinh” mà đảng đã tự nguyện đội trên đầu và không thể tự tháo ra được nữa.

Vì thế tôi nói, tình hình nhân quyền Việt Nam thời gian tới sẽ không hề yên ả như anh PCD nói, mà nó sẽ đi vào những vòng xoáy mới căng thẳng hơn ở mức độ rộng lớn hơn, bất ngờ hơn.

Tóm lại, đảng CSVN muốn và chỉ muốn xây dựng Thịnh vượng (cho họ) dựa trên ba chân: định hướng Bắc Kinh, che dấu hồ sơ nhân quyền đen tối, và tham gia trò chơi chính trị TPP để làm kinh tế. Vấn đề là, trong ba yếu tố trên: Định hướng Bắc Kinh – Nhân quyền – và TPP, khác với Ngũ Hành, yếu tố ”định hướng Bắc Kinh ” chỉ có tương khắc và diệt mà không có tương sinh nào với hai yếu tố kia, nên ba thứ đó về logic không thể cùng tồn tại. Nếu cố tình trộn chúng với nhau thì chỉ tạo nên xã hội quái thai tạm thời, sẽ tự hủy hoại và tan vỡ.

Phan Châu Thành

   (Hầu hết các chuyến đi của cán bộ VN là qua Trung Quốc. Nêú ai đã từng vào các trang website của Bộ Ngoại giao và Đảng CSVN vào năm 2008 trở về trước, sẽ thấy lịch viếng thăm TQ cuả đoàn cán bộ VN là hơn 3-4 chuyến mỗi ngày. Kể từ năm 2009, lịch viếng thăm TQ đã không còn niêm yết tại hai website này nữa. )

►VN và Mỹ chỉ là đối tác toàn diện, chứ không phải đối tác chiến lược và thân thiết như giữa VN và Trung Quốc

Posted in Chinh Tri Viet Nam | 2 Comments »

►Có chiến dịch “phá đám” không cho Việt Nam xích lại gần phương Tây?

Posted by hoangtran204 on 15/02/2014

Thụy My

Trong thời gian gần đây trên mạng lại ồn ào lên một số vụ việc trấn áp các nhà hoạt động dân chủ, sách nhiễu giới tôn giáo tại Việt Nam, thậm chí việc kỷ niệm cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc lúc Trung Quốc xua quân sang xâm lược Việt Nam ngày 17/02/1979 cũng ít thấy các tờ báo chính thức đề cập. RFI Việt ngữ đã mời nhà bình luận Phạm Chí Dũng ở thành phố Hồ Chí Minh, một nhà quan sát thời sự cẩn trọng phân tích về vấn đề này.

RFIThân chào nhà bình lun Phm Chí Dũng. Thưa anh, gđây có mt lot các s kin xy ra, chng hn như bn thân anh b ngăn chn không cho đi Thy Sĩ d hi tho, ri vic bt ông Nguyn Bc Truyn, hay sách nhiu nhà th Thái Hà… Phi chăng chính quyđang có nhng du hiu cng rn hơn?

Nhà bình lun Phm Chí Dũng: Để đánh giá vấn đề này, chúng ta cần phải nhìn lại biện chứng lịch sử của năm ngoái. Quả là ngay sau Tết nguyên đán năm 2014, đã nổi lên một loạt sự kiện không bình thường và có thể nói là rất, rất không bình thường. Tôi thống kê có năm vấn đề như vậy.

Thứ nhất là việc ngăn chận tôi đi Thụy Sĩ dự một hội thảo về nhân quyền với tư cách một diễn giả chính thức, khách mời của tổ chức UN Watch Liên Hiệp Quốc. Hoàn toàn chính danh, không có lý do nào để ngăn cản tôi.

Sự kiện thứ hai là như đài RFI vừa nhắc, là việc bắt ông Nguyễn Bắc Truyển – một cựu tù nhân lương tâm và 24 tiếng đồng hồ sau thả ra, với một lý do không đâu vào đâu liên quan tới vấn đề công nợ. Nhưng thật lạ lùng là một người bị tình nghi chỉ vì vấn đề công nợ thôi, mà lại bị hàng trăm công an và những côn đồ mặc thường phục xông vào nhà đè xuống, bịt mắt, đấm đá, quẳng lên xe thùng chở đi và di lý tới cả trại giam Chí Hòa ở Saigon.

Liên quan đến trường hợp Nguyễn Bắc Truyển, chúng ta đều biết là chị Bùi Hằng – một người thân của anh Truyển đến đòi thả anh và những người khác, đã bị bắt giam cùng một số người. Có thể nói là họ bị câu lưu vô cớ, và nghe nói là bị đánh đập.

Sự kiện thứ ba là cùng lúc diễn ra việc công an lọt vào nhà thờ Thái Hà, và có hành vi mang tính chất sách nhiễu đối với linh mục và giáo dân, đến mức linh mục phải rung chuông báo động và giáo dân phải kéo đến chi viện đồng thời đóng cổng. Cuối cùng công an phường khu vực đó đã phải ngỏ lời xin lỗi thì mới được ra về.

Đồng thời có một sự việc nữa rất vô lý và vô cớ, là nhà ông Huỳnh Ngọc Tuấn ở Tam Kỳ, Quảng Nam bị một số côn đồ mặc thường phục ném gạch đá vào, gia đình ông đã phải kêu cứu. Chúng ta nhớ rằng mới tháng 12 năm ngoái thôi, ông Huỳnh Ngọc Tuấn đi cùng với một đoàn anh em tới thăm gia đình tù nhân lương tâm Phạm Văn Trội ở khu vực Hà Nội, thì ông Tuấn đã bị công an khu vực đánh. Nghe nói là gãy xương ức, có cả hình chụp X quang.

Sự việc cuối cùng xảy ra là đã không có một lễ tưởng niệm nào cho ngày Trung Quốc xâm lược Việt Nam, ngày 17 tháng Hai sắp tới. Trong khi đó mới tháng Giêng thôi, sự việc tưởng niệm Hoàng Sa trước đó đã được thống nhất là cho Đà Nẵng tưởng niệm. Đà Nẵng đã hoàn thành đến 99% toàn bộ công trình, nhưng đến giây phút cuối cùng bị ngăn lại. Còn lần này có một sự dứt khoát, từ một chỉ thị mật nào đó của Ban Tuyên giáo trung ương là các báo không được đưa tin. Mới đây thôi, tờ Một Thế Giới đã phải gỡ bài đưa tin kỷ niệm ngày 17 tháng Hai xuống. Trong khi đó các báo khác gần như lắng tiếng.

Mặc dù ông Nguyễn Thế Kỷ là trưởng ban Tuyên giáo trung ương gần như thề thốt với đài BBC rằng ông không biết gì về chuyện ra lệnh để ngưng những bài báo kỷ niệm ngày 17 tháng Hai, nhưng dư luận cho rằng đây là việc đã xảy ra tới một trăm lần, nhiều đến mức người ta không còn tin vào bất kỳ lời lẽ của một quan chức tuyên giáo nào ở Việt Nam.

RFI: Nhng động thái này có v không phù hp vi vic Vit Nam đang gi mt chiếc ghế trong Hđồng Nhân quyn Liên Hip Quc?

Chỉ sau ngày Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát về nhân quyền (UPR) đối với Việt Nam tại Thụy Sĩ 5/2 mới vừa qua thôi, thì tình hình vi phạm nhân quyền lập tức nóng lên, và nóng lên một cách bất thường.

Điều đó làm cho tôi nhớ lại vào tháng Chín năm ngoái cũng đã xảy ra một loạt vụ việc vi phạm nhân quyền, liên quan tới khá nhiều tôn giáo như Cao Đài, Tin Lành, Công giáo ở Mỹ Yên cũng xô xát dữ dội. Và cũng có cả những dấu hiệu gần tương tự như vụ Nguyễn Bắc Truyển vừa rồi ở Đồng Tháp, xảy ra ở nhà ông Nguyễn Tường Thụy – một nhà văn đồng thời là blogger ở Hà Nội.

Khi đó gia đình Phương Uyên ra chơi Hà Nội, đến thăm ông Nguyễn Tường Thụy, thì đột ngột vào buổi tối trước khi gia đình chuẩn bị lên máy bay về Saigon, có khoảng hai chục công an và côn đồ nhào vào nhà bắt họ đi và đánh đập khá tàn nhẫn. Bắt một cách vô cớ, nhưng sau sáu tiếng đồng hồ thì thả ra, cũng không đưa ra một lý lẽ nào đủ thuyết phục.

Điều đó làm rùm beng công luận kể cả báo đài quốc tế. Và dường như có một sự cố ý để làm rùm beng như vậy, thông tin cho báo đài quốc tế để quốc tế thông tin lại cho dư luận trong nước, khuấy động dư luận quốc tế, tạo ra phản ứng đáng kể của phương Tây đối với Việt Nam về vấn đề vi phạm nhân quyền.

Thì lần này cũng vậy. Sự việc bắt và thả Nguyễn Bắc Truyển chỉ vì vấn đề công nợ, và sau đó bắt Bùi Hằng cùng một số người khác cũng đang gây ra một làn sóng phẫn nộ khác từ giới chức quan ngại về vấn đề nhân quyền của phương Tây.

Hai thời điểm tháng Hai năm nay và tháng Chín năm ngoái lại có một điểm chung liên quan đến Hiệp định Đối tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP). Vào tháng Chín năm ngoái, nếu tôi nhớ không lầm thì những vụ việc vi phạm nhân quyền xảy ra trước khi diễn ra vòng đàm phán thứ 18 cấp bộ trưởng tại Brunei về vấn đề TPP. Còn lần này vào cuối tháng Hai, theo dự kiến sẽ diễn ra cuộc đàm phán vòng thứ 21 cấp bộ trưởng, cũng về TPP.

Một điểm nữa không thể không nói tới, là tháng Chín năm trước, cùng với sự việc sắp diễn ra vòng đàm phán về TPP tại Brunei, cũng là một chuyến đi của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tới New York, gặp Bộ trưởng Bộ Thương mại Hoa Kỳ, và cũng đề cập tới vấn đề TPP.

RFI: Còn ln này thì sao, thưa anh?

Có lẽ người ta cũng đang đặt dấu hỏi đối với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Vì ngay từ đầu năm, chính Thủ tướng đã đưa ra một thông điệp , khác hẳn với các thông điệp của các nguyên thủ khác ở Việt Nam từ trước đến nay, liên quan tới những cụm từ «nắm chắc ngọn cờ dân chủ», «Nhà nước kiến tạo phát triển», kể cả «người dân có quyền được làm những gì mà pháp luật không cấm».

Như vậy sau hai sự biến từ tháng Chín năm ngoái cho tới tháng Hai năm nay có một điểm chung liên quan tới TPP, và có lẽ cũng có một điểm chung liên quan tới Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, thì không thể tránh được việc dư luận đang rất hoài nghi. Và còn hơn nữa là nghi ngờ, liệu những hành vi được coi là vi phạm nhân quyền vừa rồi của một số giới chức ở các địa phương và ngay tại Hà Nội, là chỉ vì thái độ phản kháng đối với nhân quyền, hay còn lý do nào khác?

Một khả năng mà dư luận cũng đang đặt ra, là liệu có đang diễn ra một chiến dịch của một lực lượng nào đó, ngăn trở một lực lượng khác? Có dư luận còn cho cụ thể hơn: liệu đó có phải là một chiến dịch của lực lượng được gọi là phe bảo thủ, để cản trở phe lợi ích trong việc ngả về phương Tây, xích lại gần hơn với phương Tây hơn?

Gần đây, sau Tết lại có một vài dấu hiệu nóng lên, liên quan tới chính trường Việt Nam, đặc biệt là liên quan tới vụ xử án Dương Chí Dũng trước Tết. Và nếu như lời khai của ông Dương Chí Dũng được điều tra nghiêm túc thì có nhiều khả năng là cả con trai của ông Phạm Quý Ngọ là Phạm Mạnh Hùng sẽ bị truy tổ về tội danh môi giới hối lộ.

Ngoài ra dư luận Việt Nam trong những ngày qua cũng rất quan tâm tới một sự việc dường như có vẻ đứng bên lề tất cả những sự kiện chính trị, nhưng lại có mối liên hệ không thể đặc biệt hơn với những sự kiện chính trị. Đó là việc khai trương nhà hàng McDonald’s của ông Nguyễn Bảo Hoàng. Vietnamnet là một trong những tờ báo ăn khách nhất Việt Nam, thậm chí có truyền thống, uy tín nữa, mà lại đăng một bài về ông Nguyễn Bảo Hoàng «Lý lch trong sáng, s nghip huy hoàng».

Riêng về «sự nghiệp huy hoàng» của ông Nguyễn Bảo Hoàng thì giới doanh nhân có thể ở chừng mực nào đó chấp nhận được. Nhưng tựa đề «lý lịch trong sáng» có lẽ là một tựa đề rất lạ. Vì «lý lịch trong sáng» thường chỉ đặt ra trong nội bộ, trong việc xét nhân thân, tổ chức hoặc là kỷ luật mà thôi. Việc một tờ báo phải đưa «lý lịch trong sáng» của một người không phải là đảng viên lên trên mặt báo, là để thanh minh, hay để làm gì?

Chúng ta có lẽ nên nhìn lại lời bình của giới quan sát ở phương Tây: việc con rể của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, tức nhà kinh doanh Nguyễn Bảo Hoàng vừa khai trương McDonald’s, như một dấu hiệu cho thấy quyền lực của ông Dũng vẫn chiếm ưu thế ở Việt Nam. Tham vọng phát triển kinh doanh của ông Nguyễn Bảo Hoàng có thể xem là một chỉ dấu cho thấy rằng trong cuộc chạy đua quyền lực nước rút 2014, giữa ông Dũng và bộ sậu chính trị còn lại ở Việt Nam, không có gì là khó khăn với ông.

Việc tiếp tục phát triển mạnh mẽ các thương hiệu của con rể ông Dũng, như báo Forbes, quỹ đầu tư IDC Venture ở Việt Nam, và nay là thương hiệu McDonald cho thấy ông Dũng và các thành phần thân cận hoàn toàn tự tin vào một tương lai chính trị của mình.

Còn về phía người dân, trên thực tế hình ảnh của các nhà lãnh đạo Việt Nam nghiêng về phương Tây vẫn làm cho họ thú vị hơn là đồng minh với Trung Quốc – dù chỉ là thức ăn nhanh McDonald’s.

RFI: Tr li vi vic anh b ngăn chn không cho đi Thy Sĩ, bây gi nhìn li anh có th lý gii như thế nào?

Sau khi tôi bị ngăn chặn ở sân bay thì đã có dư luận nhiều chiều. Một luồng dư luận đánh giá có lẽ là người ta e ngại vấn đề nhân quyền nên ngăn chận tôi, e ngại «sẽ bị những thế lực thù địch lợi dụng» ở Thụy Sĩ. Nhưng cũng có một luồng dư luận không đồng ý quan điểm đó. Họ thấy hình như có một bàn tay kín đáo đã sắp xếp việc này. Họ cho đó là một thế lực không muốn Việt Nam có khuynh hướng xích lại gần phương Tây.

Vậy thế lực đó là ai? Và dư luận còn cho rằng đó là một thế lực khoác một cái áo phá đám phương Tây, thường gây rối trong thời gian qua. Sau đó tôi tự nhiên nghe được một luồng thông tin – dường như cố ý để đến tai tôi rằng- có một sự thống nhất giữa ông Trương Tấn Sang và ông Nguyễn Tấn Dũng về việc không cho tôi đi Thụy Sĩ.

Tôi ngạc nhiên, về hai khía cạnh. Một, là tôi không nghĩ vụ việc của tôi lại lên tới tầm cỡ Bộ Chính trị. Thứ hai, nếu có lên tới tầm cỡ đó, thì ông Sang và ông Dũng phải cùng thống nhất với nhau – một việc đáng ngạc nhiên, nếu xét từ Hội nghị trung ương 6 vào tháng 10/2012 cho đến nay. Đó là một thông tin mà tôi thấy ngẫu nhiên, kỳ quặc và có vẻ cố ý.

Nhưng sau đó tôi lại nhận được một luồng thông tin khả tín, cho biết ông Trương Tấn Sang đã khẳng định ông hoàn toàn không biết gì về việc tôi bị ngăn chận ở sân bay, thậm chí còn nói rằng, trong một nền dân chủ pháp quyền như ở Việt Nam hiện nay, tôi có thể kiện về việc tôi bị ngăn chận.

Những thông tin này làm cho tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi cho rằng nếu ông Sang không biết gì về vụ việc của tôi, thì có lẽ ông Nguyễn Tấn Dũng cũng không phải là người quá quả quyết, hoặc có lẽ cũng không có ý kiến gì trong việc ngăn chận tôi. Như vậy giả thiết ông Dũng và ông Sang bắt tay thống nhất không cho tôi đi Thụy Sĩ có vẻ không vững chắc, không có thật. Đó là những suy nghĩ của tôi về vấn đề cỏn con này.

[Vậy là phải có một thế lực khác đã ra lệnh cho công an không cho Phạm Chí Dũng đi Thụy Sĩ- ]

RFISp ti s x phúc thm lut sư Lê Quc Quân, theo d đoán ca anh phiên tòa ln này sra sao?

Vụ việc của Lê Quốc Quân sẽ tùy thuộc vào một số yếu tố. Vấn đề nhân quyền ở Việt Nam có lẽ chúng ta cần nhìn lại biện chứng một chút. Vào tháng Chín năm ngoái, những vụ hành xử vi phạm nhân quyền của một số địa phương đã diễn ra trong ba tuần lễ liên tục.

Nếu quả thực có một thế lực nào đó can thiệp kín đáo và đạo diễn cho những vụ việc này, với động cơ không hẳn là nhắm vào nhân quyền, mà mượn nhân quyền để tạo ra những xung khắc, mâu thuẫn nội bộ, hạn chế đà luân chuyển của Việt Nam ngả về phương Tây, thì tôi cho rằng kỳ này cũng có thể như vậy. Tức là những vi phạm nhân quyền như vừa rồi có thể kéo dài hai tới ba tuần.

Chúng ta cần nhớ lại, tháng Chín năm ngoái cũng đã xảy ra năm, sáu vụ việc liên quan đến vi phạm nhân quyền, và thời gian vừa qua cũng xảy ra bốn, năm vụ. Vấn đề là thời gian diễn biến của các vụ này kéo dài bao lâu. Sau những vụ trong đầu tháng Hai này, liệu còn những vụ nào xảy ra?

Có một điểm trùng hợp: những vụ vi phạm nhân quyền xảy ra vào tháng Chín năm trước, là trước chuyến đi của Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đến Việt Nam khoảng hai tháng rưỡi. Còn những hiện tượng liên quan tới vấn đề nhân quyền vào đầu tháng Hai năm 2014, lại xảy ra trước chuyến đi của Tổng thống Barack Obama đến châu Á, cũng khoảng hai tháng đến hai tháng rưỡi.

Những điểm tương đồng khó mà bỏ qua được, và tôi cho là có liên quan mật thiết đến số phận của Lê Quốc Quân, vì ông sẽ được đưa ra xử phúc thẩm vào ngày 18/2. Cuối tháng Hai là thời điểm một cuộc đàm phán về TPP cấp bộ trưởng, nhưng cho tới nay vấn đề TPP gần như chưa ngã ngũ.

Theo một thông báo của Ủy hội Nhân quyền Tom Lantos Hoa Kỳ mới đây, đòi trả tự do cho Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Phước Hùng, họ nói thẳng ra là Việt Nam cần phải đạt được những tiến bộ có thể chứng minh, như lời của Ngoại trưởng John Kerry và ông Scott Bubby, thì lúc đó mới có thể thỏa mãn những điều kiện về TPP.

Vào lúc phiên xử sơ thẩm Lê Quốc Quân, vòng đàm phán Brunei đã kết thúc. Lúc đó tôi nhớ là lại có thêm một điều kiện nữa về nghiệp đoàn lao động do phía Mỹ đặt ra, mặc dù phái đoàn thường trực của Việt Nam nhận được một ưu ái là có ân hạn 5 năm trong việc cải cách các doanh nghiệp và tập đoàn kinh tế nhà nước, nhưng họ không làm sao có thể thỏa mãn được vấn đề nghiệp đoàn lao động và quyền được lập hội.

Lần này cũng vậy thôi. Cho tới nay vấn đề TPP gần như chưa được thỏa mãn một điều kiện nào từ phía Việt Nam. Mà nếu Việt Nam không đáp ứng được những yêu sách của các nước trong TPP và đặc biệt là Hoa Kỳ, thì làm sao có thể được chuẩn y một cách dễ dàng vào Hiệp định Đối tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương, giống như lọt một cách dễ dàng vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

Tôi cho rằng Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc và TPP khác nhau hoàn toàn, đặc biệt giữa tính chính trị và tính kinh tế. Giữa cái « hữu danh vô thực » về mặt quyền lợi, và một điều rất thiết thân về quyền lợi đối với kinh tế Việt Nam, đặc biệt trong bối cảnh nền kinh tế đang sa sút thảm hại như hiện nay.

Cho nên cùng với những dấu hiệu vi phạm nhân quyền của một số cơ quan, giới chức Việt Nam trong thời gian đầu tháng 2/2014, đặc biệt nổi lên ngay sau kỳ UPR tại Thụy Sĩ, tôi cho rằng khả năng đối với Lê Quốc Quân hiện nay, giữa kết quả xấu và kết quả tốt, là 50/50. Thậm chí có một chút nào đó nghiêng về khả năng xấu hơn.

Trước phiên xử phúc thẩm này cũng đã có một số thông tin cho rằng khả năng kết quả phúc thẩm có thể y án 30 tháng tù giam ; như vậy đó là một kết quả tồi ! Một kết quả thật không may mắn đối với Lê Quốc Quân. Nếu may mắn hơn, phải được như Phương Uyên, tức là trả tự do ngay tại tòa vào tháng 8/2013.

Cho nên nếu đưa Lê Quốc Quân ra xử ngay vào thời điểm này, tôi e rằng thế bất lợi thuộc về ông. Tốt nhất thời điểm xử Lê Quốc Quân nên dời lại vào khoảng tháng 5, tháng 6 năm nay. Vì khi đó số phận của Hiệp định Đối tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương đối với Việt Nam có lẽ cũng đã rõ hơn, thậm chí sau chuyến đi châu Á của ông Obama, có thể có những kết quả được Việt Nam mong đợi đã xuất hiện.

Như lời của đại sứ Việt Nam tại Mỹ – ông Lê Quốc Cường, mong rằng sẽ có kết quả tốt qua chuyến đi châu Á của Tổng thống Obama về vấn đề TPP đối với Việt Nam. Đồng thời vào khoảng giữa năm 2014 tôi cho là cũng có thể dứt điểm về vụ điều tra những tình nghi đối với ông Phạm Quý Ngọ, và với cả bầu Kiên nữa. Như vậy có thể đến lúc đó những điều kiện thuận lợi sẽ thuộc về Lê Quốc Quân nhiều hơn, và biết đâu đấy, trong một xu thế cởi mở hơn về mặt chính trị, thân thiện hơn đối với phương Tây, Nhà nước Việt Nam sẽ quyết định tha bổng Lê Quốc Quân.

RFITóm li, như dư lun vn thường nói, s phn ca các nhà dân ch  Vit Nam ch là nhng con c để chính quyn mc c

Dư luận rất hoài nghi, và bản thân tôi cũng không thể tránh được nghi ngờ. Có một sự thật hiển nhiên xảy ra trước Tết vừa rồi, là trường hợp ông Nguyễn Hữu Cầu – một cựu sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa, đã ở tù ròng rã 38 năm. Chúng ta nhớ là Nelson Mandela ở Nam Phi chỉ có 27 năm thôi. Ông Nguyễn Hữu Cầu ở tù 38 năm, không biết còn được một chút sinh khí nào của con người hay không. Trước Tết vài tuần, gia đình ông Cầu được thông báo là ông sẽ được về, nhưng mãi đến sát thời điểm giao thừa, cả nhà tuyệt vọng. Những người thân và hàng xóm mô tả là gia đình không cầm được nước mắt, vì không thấy người thân của mình sau 38 năm được trở về nhà như lời hứa hẹn của công an.

Như vậy nghĩa là sao? Dường như có những động thái không trùng khớp với nhau, thậm chí mâu thuẫn hoàn toàn trong việc định đoạt số phận của ông Nguyễn Hữu Cầu. Người ta cũng cho rằng có thể một ai đó, hoặc một số ai đó muốn thả ông Cầu, nhưng sau đó một ai đó hoặc một số ai đó khác lại không muốn thả.

Và tại sao lại không muốn thả ông Nguyễn Hữu Cầu? Ông không còn sức nữa, vậy thì họ muốn giữ ông để làm gì? Và cũng không thể tránh được một dư luận đồn đoán lâu nay là dường như ở Việt Nam đang tồn tại một thứ tài nguyên rất đặc thù, đó là tài nguyên nhân quyền. Đây là một thứ tài nguyên chỉ dùng để trao đổi trên bàn đàm phán, đổi lấy những lợi ích kinh tế.

Một luồng dư luận nữa đánh giá sâu sắc hơn, trong những liên đới lịch sử cận đại của Myanmar. Nếu vào đầu năm 2011 Myanmar vẫn còn tồn đến gần 300 tù chính trị, thì trong suốt năm 2011, 2012 và 2013, chế độ của ông Thein Sein đã liên tục thả các tù chính trị, và đến cuối 2013 là thả sạch, không còn một tù nhân lương tâm nào.

Đổi lại, Myanmar được gì? Được Câu lạc bộ Paris xóa nợ 6 tỉ đô la, Nhật Bản cũng xóa nợ gần 2 tỉ đô la, và gần đây nhất là Đức xóa nợ 500 triệu đô la v.v. Họ có những quyền lợi kinh tế đổi lại rất lớn, và cái để trao đổi chính là tài nguyên nhân quyền.

Người ta cho là chẳng lẽ giờ đây một số lãnh đạo nào đó của Việt Nam đang sử dụng thủ pháp của Myanmar hay sao?

RFI: Chúng tôi xin chân thành cơn nhà bình lun Phm Chí Dũng đã vui lòng dành thì gi phân tích v tình hình gđây ti Vit Nam.

T.M.

Ngun: Viet.rfi.fr

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Phản hồi đã bị khóa

►Điều gì đã khiến TBT Nguyễn Văn Linh tìm cách trả thù ông Võ Văn Kiệt cho đến cuối đời?

Posted by hoangtran204 on 13/02/2014

Chuyện gì đã xảy ra giữa cá nhân ông Nguyễn Văn Linh và ông Võ Văn Kiệt trong khoảng thời gian 1956-1986? Mối giao tình của họ kể từ sau món bê thui đã diễn ra như thế nào mà kết quả là  đã khiến ông Linh thay đổi hẳn thái độ và trả thù Kiệt từ 1986 cho tới khi ông Linh mất 2002?

Linh – Kiệt và món bê thui

7-2-2014

Tác giả:  (điểm sách BTC)

Ông Linh gặp ông Kiệt lần đầu khoảng năm 1956. Để đánh dấu sự kiện quan trọng này, ông Linh mời ông Kiệt nhậu món bê thui chấm với nước mắm gừng. Tình đồng chí, mùi bê thui, với mắm mặn gừng cay đã để lại trong ký ức ông Kiệt những ấn tượng đến tận cuối đời.

Bà Bảy Huệ vợ ông Linh là người đồng hương Vĩnh Long với ông Kiệt. Vợ chồng bà coi ông Kiệt như cậu em trong nhà. Nhưng khi hai ông đã đạt đến tột đỉnh quyền uy, thì họ cư xử với nhau thế nào. Huy Đức dẫn chúng ta lần mò vào chốn thâm cung, kín cổng cao tường, nhưng vô minh, tăm tối để tìm câu trả lời trong Quyền Bính.

Vò xé miền Tây

Tháng 6 năm 1986, ông Linh trở thành Tổng bí thư (1986-1991) còn ông Kiệt là phó Thủ tướng kiêm Chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch Nhà nước.

Tháng 8 năm 1986 xảy ra vụ án Hoàng Cơ Minh, nguyên phó đề đốc tư lệnh Vùng II Duyên hải của VNCH, qua Mỹ từ năm 1975, về Thái lập căn cứ kháng chiến. Trong vụ án này có một bị cáo là Dương Văn Tư.

Cimexcol là công ty khai thác gỗ bên Lào của tỉnh Minh Hải và thành phố Hồ Chí Minh. Phó giám đốc điều hành là Dương Văn Ba.

Khi ông Linh lên Tổng bí thư được hơn một năm thì Dương Văn Ba bị bắt vì là anh của Dương Văn Tư, và anh Ba qua Lào lập chiến khu để em Tư đánh vào Việt Nam.

Nhưng Tư sanh ở miền Bắc, và nhiều tuổi hơn Ba. Họ không có mối quan hệ huyết thống. Lại không có bằng chứng Ba qua Lào để mở chiến khu.

Số phận đắng cay không buông tha Ba. Án chính trị chuyển thành án kinh tế. Hình phạt nặng nề giánh xuống đầu Ba và nhiều người khác trong ban lãnh đạo Cimexcol, mặc dù không có chứng cớ của tham nhũng hay thua lỗ.

Huy Đức không dừng lại ở việc tường thuật tại tòa mà còn đưa bạn đọc đi tìm căn nguyên. Trung tướng công an Võ Viết Thanh, thứ trưởng phụ trách an ninh “không thấy có bằng chứng Cimexcol qua Lào mở chiến khu”. Lãnh đạo Cimexcol là những đồng chí của ông Kiệt ở miền Tây trước 1975. Ông Linh và ông Kiệt đang “có vấn đề”. Ông Linh đã chỉ đạo Lâm Văn Thê giám đốc công an Thành phố Hồ Chí Minh làm án.

Từ trái sang phải: Nguyễn Văn Linh, Phạm Văn Xô, Phạm Thái Bường (Ba Bường), và Võ Văn Kiệt thời kỳ chiến tranh "giải phóng miền Nam" Việt Nam. Ảnh VNN

Cả miền Tây Nam bộ cuốn vào vòng xoáy nghiệt ngã của tị hiềm. Những con người hiền hòa chân chất của dải đồng bằng châu thổ kẹt giữa muôn vàn xô đẩy của quyền lực. Bao nhiêu cuộc kiểm điểm, bao nhiêu thông tư, chỉ thị, bao nhiêu người bị kỷ luật, liên lụy, cách chức, khai trừ, bao nhiêu người bị oan sai, bao nhiêu người phải ôm hận xuống mồ.

Hình ảnh của miền Lục tỉnh bị vò xé thực ra chỉ là một phiên bản hắt ra từ mối quan hệ Linh – Kiệt.

“Trèo cây, múa gậy”

Tháng 3 năm 1988, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Phạm Hùng đột ngột qua đời. Theo Hiến pháp thì ông Kiệt sẽ lên thay cho đến khi Quốc hội bầu ra người mới.

Tháng 6 cùng năm, Quốc hội nhóm họp đã bầu Đỗ Mười mặc dù rất nhiều đoàn đại biểu đề nghị ông Kiệt. Bạn đọc được coi một màn xiếc, quay cuồng, đảo điên đến ngoạn mục của ông Linh.

Ngay khi Phạm Hùng vừa chết, ông Linh đi gặp cố vấn Phạm Văn Đồng và Lê Đức Thọ, rồi giao cho Nguyễn Đức Tâm đi các tỉnh miền Bắc, Võ Chí Công đi các tỉnh miền Trung, và đích thân ông đi các tỉnh miền Nam để vận động loại ông Kiệt ra khỏi ghế thủ tướng.

Không thấy Huy Đức nêu ra nội dung của cuộc gặp giữa ông Linh và hai ông cố vấn. Nhưng theo hồi ký của Đoàn Duy Thành thì Phạm Văn Đồng đánh giá Đỗ Mười là “Chỉ có phá”. Ông Đồng có lúc đã “phản ứng rất gay gắt và đã giao cho năm đồng chí cấp tướng là phải hạ anh Mười xuống”. Cũng không thấy Huy Đức nêu ra bằng chứng Bộ chính trị chọn Đỗ Mười.

Khi vận động loại Võ Văn Kiệt, ông Linh đi đến đâu cũng bị phản đối, nhưng ông luôn nhân danh “Đây là quyết định của Bộ chính trị”.

Ông Linh đã thao túng dư luận, thao túng Quốc hội để chọn Đỗ Mười, một người đã phá nát nền kinh tế miền Bắc sau năm 1954, phá tiếp nền kinh tế miền Nam sau 1975, có tiền sử tâm thần phân liệt, đã phải phải “trèo cây”, “múa gậy” để “hạ nhiệt”, trở thành Thủ tướng.

“Cậu sẽ chết”

Ông Linh nghỉ hưu vào năm 1991, nhưng những cú thôi sơn của ông nhằm vào ông Kiệt dường như không muốn nghỉ ngơi.

Khi ông Kiệt đã trở thành Thủ tướng, miền Bắc thừa điện, miền Nam thì thiếu. Ông Kiệt cho xây dựng đường dây 500 kV tải điện vào Nam, thay vì bán qua Trung Quốc.

Ông Linh cho là ông Kiệt “lợi dụng tiền Nhà nước để gây thanh danh cá nhân”, rồi lại dùng con bài tư pháp như ông đã từng làm để triệt hạ đối phương.

Một động thái thiếu thận trọng nhưng không phạm pháp của Bộ trưởng Bộ Năng lượng Vũ Ngọc Hải đã trở thành một bản án đầy ám muội giáng xuống đầu ông cùng ban lãnh đạo xây dựng đường dây 500 kV.

Chưa đủ, ông Linh đích thân bay ra Hà Nội gặp Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao để đổi cáo trạng từ khung “cảnh cáo” thành khung có mức án ba năm tù.

Vẫn chưa hài lòng, ông Linh còn can thiệp loại bỏ đợt ân xá trước Tết Nguyên đán hằng năm, để ông Hải không còn cơ hội ra tù sớm.

Quay lại vụ án Cimexcol, ông Linh đã tung ra một màn ảo thuật để tòa phải xử “sơ chung thẩm” kết hợp, đưa nạn nhận vào ngõ cụt, tuyệt đường kháng án.

Ở vụ án này, Huy Đức dẫn chúng ta vào một khoảng tối, phía sau vành móng ngựa. Một người bạn kể với ông Hải rằng “Vị ấy đã đồng ý tha cho tớ nhưng cậu sẽ chết”. “Vị ấy” là ông Linh.

Ông Linh đã dùng quyền bính để can thiệp vào các vụ án một cách tùy tiện đến mức thối nát, nếu không nói đó là hành vi phạm pháp. Đây không phải lần đầu và cũng không phải lần cuối. Ông Linh còn làm như vậy nhiều năm sau đó để triệt hạ ông Kiêt.

Không “đao to búa lớn” nhưng…

Giữa năm 1995, Chính phủ mà ông Kiệt điều hành gặt hái được nhiều thành tích, uy tín của ông lên cao. Khi đó Tổng bí thư Đỗ Mười đã ở tuổi 80. Ông Kiêt trở thành một ứng cử viên nặng ký cho chức tổng bí thư vào kỳ Đại hội VIII.

Điều này đã làm cho Trung Quốc, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, và đặc biệt là ông Linh trở nên quyết liệt hơn, tàn nhẫn hơn. Ông Linh tung ra trận đánh tổng lực với nhiều chiến thuật khác nhau.

Bà Phan Lương Cầm.

Vợ ông Kiệt là bà Phan Lương Cầm, tiến sỹ Hóa, giảng viên Đại học Bách khoa Hà Nội, trở thành mục tiêu cho cuộc tấn công. Bà Cầm không phải đảng viên cũng trở thành một chủ đề cho dư luận đàm tiếu. Ông Linh gọi bà là “con mẹ Giang Thanh”. Hình ảnh bà Cầm lịch lãm, duyên dáng bên chồng trong những chuyến công du nước ngoài bị mỉa mai là “gót chân Achilles” của Thủ tướng. Tấm hình bà Cầm đang mang gói quà trong một chuyến công du được tung ra cho nhiều người coi “Ông xem, nó chỉ đi để lấy quà”. Những lời đồn thổi về chuyên cơ chở bà Cầm thường mang rất nhiều hàng hóa. Ông Linh công khai tung tin bà Cầm tham nhũng.

Đời tư của ông Kiệt cũng bị sách nhiễu. Ông Kiệt lấy vợ, ông Linh cho là “ẩu”, “không thèm hỏi ai”, “không chấp nhận được”. Ông Kiệt chơi tennis thì ông Linh cho là “xa rời lối sống và đạo đức cách mạng”, “tốn kém” và “học đòi”. Một ủy viên Bộ chính trị tâm sự “Ông Linh đi đâu cũng nói xấu ông Kiệt”. Một cán bộ cao cấp thì “rất buồn” khi nghe ông Linh gọi ông Kiệt là “thằng” giữa cuộc họp đông người. Khi ông Linh càng ốm nặng, ông càng lo lắng “Sáu Dân mà trở thành tổng bí thư thì gay lắm”. Ông quyết liệt hơn với bản trường ca “Tham nhũng đâu cần chống ở đâu, cứ chống ngay trong nhà Thủ tướng”.

Song song với những hoạt động để triệt hạ uy tín cá nhân ông Kiệt, ông Linh tìm cách cô lập và loại ông Kiệt ra khỏi Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị. Ông Kiệt không được tham dự vào các quyết định quan trọng nữa.

Đồng thời, ông Linh lôi kéo nhiều nhân vật gốc miền Tây Nam bộ để chống ông Kiệt, trong đó người dẫn đầu và lợi hại nhất là Nguyễn Hà Phan.

Khi ông Phan đang làm bí thư tỉnh Hậu Giang, ông khá phóng khoáng và năng động. Ông Kiệt cất nhắc ông ra Hà Nội làm phó cho mình vào năm 1986.

Chẳng bao lâu cơn thèm khát quyền lực chốn kinh thành đã thổi bay hương đồng gió nội. Phan bỏ Kiệt mà kề vai sát cánh với “lũ chim sẻ chim ri” Đào Duy Tùng, Nguyễn Đức Bình, thậm thụt vào ra với đám “MA vương” Mười – Anh, và Nguyễn Văn Linh.

Khi chính phủ ông Kiệt chọn Úc là đối tác thăm dò dầu khí ở mỏ Đại Hùng, ông Phan bảo “miền Nam không ai đồng tình vì bọn Úc đã đưa quân vào tàn sát đồng bào ta”. Khi ông Kiệt chủ trương cho Malaysia xây dựng sân bay Nội Bài, ông Phan đưa lý do “an ninh quốc gia”, “không cho nước ngoài đầu tư ở cửa ngõ Thủ đô”.

Tháng 1 năm 1994 tại hội nghị giữa nhiệm kỳ, ông Phan đưa ra một bản thống kê mười sáu điểm chệch hướng của chính phủ mà ông Kiệt điều hành. Bữa đó, ông Phan được kết nạp vào Bộ chính trị.

Tất cả những hoạt động trên đây mới làm giảm uy tín, chứ chưa thể kết liễu sự nghiệp chính trị của ông Kiệt được. Song, những đối thủ của ông Kiệt cũng không phải chờ quá lâu, khi ông công bố “Thư gởi Bộ Chính Trị”.

Lá thư này được cho là do Nguyễn Trung, thư ký của ông Kiệt, chấp bút. Việc công bố lá thư vào một tình huống mà ông Kiệt đang bị bao vây bởi cánh bảo thủ, và vào một thời điểm trước đại hội khi mà các phe nhóm đang tính sổ với nhau, là một sai lầm chết người của ban tham mưu cho ông Kiệt.

Đối thủ của ông Kiệt không bỏ lỡ cơ hội. “Thư gởi Bộ chính trị” được hình sự hóa. Ông Lê Hồng Hà nguyên chánh văn phòng Bộ Công an bị khám nhà, hưởng hai năm tù giam vì tội tàng trữ lá thư. Tiến sỹ Hà Sỹ Phu hưởng một năm tù giam vì tội chuyên chở lá thư. Nguyễn Kiến Giang 15 tháng tù cho hưởng án treo về tội đọc lá thư.

Người chống đối lá thư này mạnh nhất là Nguyễn Hà Phan. Phan kết tội ông Kiệt là “nối giáo cho giặc”, “không vững vàng”, “chệch hướng 100%”.

Thảm đỏ đã trải ra để ông Phan bước vào Phủ thủ tướng nếu như không có một vụ án “Nguyễn Hà Phan” đầy kịch tính xảy ra ngay sau đó.

Lê Khả Phiêu người đập lại lá thư này rất đanh thép trên tờ “Quân đội nhân dân” đã trở thành Tổng bí thư kế nhiệm.

Người ta dàn xếp để ông Linh không “đao to búa lớn” với ông Kiệt như trường hợp Trần Xuân Bách. Nhưng sự nghiệp chính trị của ông Kiệt coi như đã cáo chung. Ông Kiệt yên vị ở ghế thủ tướng cho đến khi hạ cánh không lâu sau đó. Ông Linh chiến thắng.

Xuyên suốt toàn bộ “Quyền Bính” bạn đọc không thấy ông Kiệt ra đòn trả đũa. Chỉ có một tình tiết nhỏ là ông Kiệt đã chỉ ra một nhân chứng sống để lột mặt thật của Nguyễn Hà Phan, kẻ từng phản bội đồng đội trong thời gian bị bắt giam. Ban Bí thư quyết định tước hết mọi chức vụ và khai trừ ông Phan ra khỏi đảng trong vòng một buổi sáng. Ông Phan trắng tay về lại miền Tây như một tội đồ. Nhìn Phan khăn gói rời Hà thành, ông Linh tím ruột.

Lúc về hưu, ông Linh thề cống hiến cho đảng đến hơi thở cuối cùng. Sự thực của viêc cống hiến trong hơn mười năm cuối đời này là ông Linh chỉ làm một việc: Mang ông Kiệt ra thui như người ta thui bê làm món nhậu.

Kiếp người ngắn ngủi trầm luân. Cả hai ông giờ đang phiêu du miền cực lạc, chẳng biết có còn chút vấn vương trần thế mà nhớ tới bữa nhậu bê thui chấm với nước mắm gừng của thủa hàn vi.

Cảm ơn Huy Đức đã dũng cảm vượt lên sự sợ hãi, vượt lên những cám dỗ của đời thường, vượt lên những đắm đuối, mê say, sùng bái, tụng niệm của nhiều người cầm bút cùng thế hệ. Anh đã can đảm bức phá những khuôn khổ, kìm hãm, cấm đoán, răn đe để tìm tòi, và để lại cho đời, cho lịch sử một lời nói thật.

Tháng Giêng, Giáp Ngọ 2014

© Trần Hồng Tâm

© Đàn Chim Việt

Chuyện gì đã xảy ra giữa cá nhân ông Nguyễn Văn Linh và ông Võ Văn Kiệt trong khoảng thời gian 1956-1986? Mối giao tình của họ kể từ sau món bê thui đã diễn ra như thế nào mà kết quả là  đã khiến ông Linh thay đổi hẳn thái độ và trả thù Kiệt từ 1986 cho tới khi ông Linh mất 2002? Tại sao ông Linh thù ông Kiệt đến tận cuối đời? Tại sao ông Kiệt luôn nhịn nhục ông Linh?

Giữa ông Kiệt và vợ ông Linh có tình cảm gì không? Thử DNA làm xét nghiệm…?  

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Đảng CSVN | 3 Comments »

►Cổ phần hóa các doanh nghiệp quốc doanh: Chính sách sắp tới của nhà nước Việt Nam sẽ vì ai?

Posted by hoangtran204 on 28/01/2014

Đây là học đòi theo Trung Quốc đã làm.

Theo David M. Lampton đã viết trong tiểu luận How China Is Ruled, tạp chí Foreign Affairs, Jan-Feb 2014, như sau:

“Số doanh nghiệp do nhà nước TQ làm chủ đã giảm từ 78% trong năm 1978 xuống còn 11% trong năm 2009. Hiện nay, nhà nước vẫn còn nắm giữ các doanh nghiệp trong lãnh vực chiến lược liên hệ tới quốc phòng, năng lượng, tài chánh, và doanh nghiệp xây dựng các cấu trúc hạ tầng có qui mô lớn, và người TQ vẫn chưa được hưởng cái gọi là tự do kinh tế. Những thay đổi này đã đem lại lợi lộc cho các viên chức chính quyền địa phương, các cấp chỉ huy trong quân đội, các tổ chức tội phạm, và các doanh nghiệp chuyên lừa đảo, tất cả nhóm này cùng nhau chống lại quyền lợi của công dân.”

Cổ phần hóa: Chính sách sắp tới của nhà nước Việt Nam sẽ vì ai?

25-1-2014

Vũ Quang Việt

Theo Diễn Đàn

Quyết liệt cổ phần hóa 500 DNNN trong 2 năm (Vietnamnet)

Cho phép tư nhân nước ngoài làm chủ tới 60% cổ phiếu công ty, và 30% cổ phiếu ngân hàng(Asian Banking and Finance).

Chính sách này nếu không làm đúng đắn, tức là nếu không được luật hóa chi tiết và cụ thể và hệ thống giám sát đòi hỏi/kiểm tra sự minh bạch, bạch hóa toàn bộ thông tin tài chính doanh nghiệp lên mạng, và minh bạch mọi điều kiện mua bán và chủ sở hữu thì chính sách cổ phần hóa sẽ đặt toàn bộ kinh tế Việt Nam vào tay người có quyền thế ở trong nước và người nước ngoài.

Lý do:

1. Ở Nga trước đây, khi cổ phần hóa, một số trở thành tài phiệt không cần vốn, mà chỉ cần quan hệ, mượn tiền ngân hàng để mua công ty.

If ‘Reform’ Is A Dirty Word, ‘Privatization’ Is Downright Filthy (Business Week)

và Privatization in Russia (Wikipedia)

2. Hiện nay Trung Quốc đang ồ ạt đầu tư vào Việt Nam, họ sẽ chuyển máy móc phế thải vào Việt Nam sản xuất để đón đầu TPP xuất hàng sang Mỹ để trả thuế thấp. Ngoài ra họ còn mua lại giấy phép khai thác tài nguyên khoáng sản của các doanh nghiệp chủ Việt rồi đưa thợ Trung Quốc sang khai thác:

Đầu tư từ Trung Quốc: Con dao hai lưỡi (Nhịp cầu Đầu tư)

3. Cái gọi là “minh bạch” từ miệng quan chức rất đáng nghi ngờ. Hầu hết các doanh nghiệp nhà nước Việt Nam đều giữ kín thông tin. Cứ vào website để kiếm thông tin về EVN hay Vinashin thì biết. KTSG cho thấy là ngay công ty Vinashin đã nằm trong tầm ngắm, nhưng hoàn toàn không có thông tin gì trên thị trường:

Minh bạch thông tin ở đâu ? (TBKTSG)

Vũ Quang Việt

——

David M. Lampton At John Hopkins Shool of Advanced International Studies, tiểu luận đang đăng trong Foreign Affairs, số tháng 1-2, 2014.

Bài tiểu luận này trích trong  cuốn sách Các Lãnh Tụ Đã Cai Trị Trung Quốc, Từ Đặng Tiểu Bình đến Tập Cận Bình   “Following the Leaders: Ruling China, From Deng Xiaoping to Xi Jinping“, 2014, the University of California Press.

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Phản hồi đã bị khóa

►Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đe dọa tướng Giáp: “Đại tướng đừng vin là người có công để yêu cầu nọ kia đối với Trung Ương Đảng, những người có công với đất nước nhất đều đang nằm ở nghĩa trang Trường Sơn”.

Posted by hoangtran204 on 18/10/2013

Thuở 1960-1990, đại tướng Giáp đã bị nhóm Lê Duẩn, Lê Đức Thọ đì sói trán, và tước hết mọi chức vụ.*

Kế tiếp, 1991-1997, Đại tướng đã bị nhóm Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Đoàn Khuê, Võ Chí Công, Nguyễn Đức Tâm ngăn chận sự quay trở lại của Đt có khả năng chiếm các chức vụ cao nhất nước sau khi Lê Đức Thọ chết 1990. Bọn này đã vu oan đt làm gián điệp* cho Pháp từ trước 1945, và thuộc bọn xét lại trong vụ án chống đảng CSVN. 

Sau cùng, đồng chí X đe dọa và có ý dùng bạo lực: Đại tướng đừng vin là người có công để yêu cầu nọ kia đối với Trung Ương Đảng, những người có công với đất nước nhất đều đang nằm ở nghĩa trang Trường Sơn” (Trích Bùi Minh Quốc). Đại tướng đã quá uất ức, không còn chịu đựng nổi, vì thằng y tá mà cũng dám hăm dọa ông, và leo lên đầu ngồi…Ông đã hoàn toàn suy sụp, yếu dần, và buộc phải vào quân y viện 108 từ năm 2009, và đt đã không còn gượng dậy được nữa. 

(Trước khi chết 1990, Lê Đức Thọ đã đưa nhóm Đỗ Mười, Lê Đức Anh lên nắm quyền để phụ giúp Nguyễn Văn Linh làm TBT; Linh vào đảng 1936, Đỗ Mười vào đảng 1939.  Trước khi rời chức vụ 1998, nhóm Mười, Anh…đỡ đầu cho Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Chí Vịnh, Nguyễn Sinh Hùng lên nắm quyền; chức TBT và chủ tịch nước chỉ là hữu danh, mà không có quyền.).     (7-2-2014)

Để hiểu chút ít về cộng sản VN, mời các bạn đọc trích đoạn sau đây và lá thư đăng bên dưới.

Trong bài: “Một vài suy nghĩ về “hiện tượng”những ngày quốc tang đại tướng Võ Nguyên Giáp” của Bùi Minh Quốc, có đoạn:

     Trích: Khi vụ Sáu Sứ* bị đổ bể, đại tướng yêu cầu BCT phải làm sáng tỏ và tìm ra thủ phạm thực sự cố tình tạo dựng vụ này, thì đều nhận được thái độ lảng tránh, và khi đại tướng yêu cầu gắt gao, thì tổng bí thư lúc bấy giờ Nông Đức Mạnh đã đưa ra một giải pháp có tính đánh đổi là: thay vì làm sáng tỏ sự việc, thì Đảng và nhà nước sẽ tổ chức lễ kỷ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên Phủ một cách hoành tráng và tên tuổi đại tướng sẽ được tôn vinh đầy đủ và mạnh mẽ trong lễ kỷ niệm này. BCT coi việc làm này là một sự thanh minh tốt nhất cho vụ án Sáu Sứ.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn đe dọaĐại tướng đừng vin là người có công để yêu cầu nọ kia đối với Trung Ương Đảng, những người có công với đất nước nhất đều đang nằm ở nghĩa trang Trường Sơn”. **

SO SÁNH với nôị dung mà đồng chí X đã viết trong thư dưới đây:

Hôm này Trần Hoàng phát hiện ra nguồn gốc các dấu ngã trong lá thư của TT 3X

 

Ý kiến của các blogger trên mạng internet:

* Bịp bợm

*Khoái nhất chữ Đãng với dấu ngã.

*Thủ tướng gì mà viết sai văn phạm, dấu hỏi ngã không phân biệt

*Viết chữ hoa lung tung, bỏ dấu thì lung tung, dấu hỏi dấu ngã cũng không ra hình thù gì. Không biết xài dấu gạch ngang cũng bày đặt xài . Thư chia buồn thì không nên có dấu gạch ngang …mệt …ông xe ôm còn giỏi hơn thằng X …

Nguồn tham khảo

*Tướng Giáp trong “Bên Thắng Cuộc”- Vụ án Năm Châu -Sáu Sứ 199

(Để trả thù Trung Tướng Công an Võ Viết Thanh đã phá vỡ âm mưu, Bộ Chính Trị sai Nguyễn Đức Tâm  gặp  trung tướng Võ Viết Thanh (sinh 1943), và cho biết là đảng đã sai người giết cha mẹ của  Thanh năm 1962, rồi phao tin quân đội của ông Diệm đã giết.!!! Hồi ức của Võ Viết Thanh.

Người báo tin cho Võ Viết Thanh  là bà Nguyễn Thị Định, về sau trở thành chủ tịch nước. Báo Quân Đội Nhân Dân đăng tin như sau.

 

THƯ VIỆN CÁC BÀI ĐƯỢC ĐỌC NHIỀU NHẤT

 »

Hôm nay là đúng 59 năm, kỷ niệm ngày chia đôi đất nước 20-7-1954 Hiệp Đinh Geneve 

  (7-2-2014)

 

—–

SO SÁNH Về vật chất:

Thủ tướng: Cán bộ tham nhũng hàng triệu USD mua nhà cho bạn gái là điều rất đau xót

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu ý kiến. Ảnh: Doãn Tấn – TTXVN

Đây là ý kiến trả lời cử tri của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong buổi tiếp xúc cử tri chiều qua (16.10) tại trụ sở UBND huyện Vĩnh Bảo (Hải Phòng) nhằm chuẩn bị cho kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa XIII sắp được tổ chức.

Về chuyện cơ quan CSĐT – Bộ Công an mới đề nghị truy tố những cán bộ tham nhũng, Thủ tướng nói: Có cán bộ “tham nhũng hàng triệu đôla để mua nhà cho bạn gái” là điều rất đau xót. Tuy nhiên, đau xót cũng phải cắt bỏ.Với những cán bộ tham nhũng, Đảng và Nhà nước kiên quyết sẽ xử lý nghiêm, bất kể người đó là ai. Tội đến đâu, xử đến đó” – Thủ tướng nói.

Đọc bài: Thủ tướng: Cán bộ tham nhũng hàng triệu USD mua nhà cho bạn gái là điều rất đau xót (Lao Động)

—–

Tuy thủ tướng nói thế,  nhưng 2 căn hộ nói trên so sánh sao bằng nhà thờ họ của đồng chí X:

Bài baó  ĐI TÌM SỰ THẬT về Nhà thờ của gia đình Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở Kiên Giang, địa chỉ số 1108 đường Nguyễn Trung Trực, Phường An Hòa,Thành phố Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang  của nhà báo Ngọc Niên tháng 12-2012

http://congluan.vn/Item/VN/Dieutra/2012/12/F594E911A1FDF666/. Tôi đã biết được sự thật.

Ảnh Nhà Thờ họ Nguyễn Tấn, ở Rạch Giá bởi Che Trung Hieu: Panoramio.com/photo

Kết hợp tọa độ và  ảnh vệ tinh cùng với 4 ảnh chụp từ nguồn nguyễn Thanh Sơn,

http://www.panoramio.com/photo/70789131  Chợ Rạch Sỏi

http://www.panoramio.com/photo/70789339   Chính diện

http://www.panoramio.com/photo/70789297   Trắc diện

http://www.panoramio.com/photo/70789266   Hình sau cổng chính

So sánh với đền thờ của vị anh hùng Nguyễn Trung Trực  nằm gần đó

http://www.panoramio.com/photo_explorer#view=photo&position=7280&with_photo_id=70786575&order=date_desc&user=273549

Bài chi tiết ở đây : http://tranhung09.blogspot.com/2012/12/tho-cao-theo-chan-su-menh-cao-ca-cua.html

———–

Nhà của 3 Ủy Viên Trung ương Đảng CSVN, đảng của giai cấp Vô Sản, là đội tiền phong của giai cấp công nhân và nông dân.

, Nhà tiếp khách 30.000 mét vuông của Ủy viên Trung Ương Đảng Bí thư tỉnh ủy Bến Tre- Nhà khủng của Ủy viên TU Đảng, bí thư tỉnh ủy Hải Dương
————-

Biệt dinh triệu đô của ông Huỳnh Đức hòa, bí thư tỉnh ủy Lâm Đồng (30-5-2014) 

báo Người Cao Tuổi

 

———–

Hiện nay, vì nắm được quyền lực, độc quyền buôn bán 180 ngành nghề, dịch vụ, khai thác mỏ,, và nắm quyền chia chát đất đai, nên dẫu Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa hay làm gì đi nưã thì Bộ Chính Trị, 175 Ủy Viên Trung Ương đảng csvn vẫn nhịn nhục, để nhường ngôi lại cho con (đọc bài 6 Hạt Giống Đỏ). 4 Ủy viên quyền lực nhất Bộ Chính trị đã nói công khai: Việt Nam theo lập trường Ba Không, quan hệ đối ngoại thì gìn giữ 16 chữ vàng- 4 tốt, lập đi lập lại từ 2010, 2012, và 5-2014…cho Trung Quốc nghe (mục đích để TQ đừng tiết lộ thêm các bí mật mà đảng csvn đã ký kết với TQ năm 1950s,  1965, 1990 (Hội Nghị Thành Đô), 1999 (Hiệp Định Biên Giới trên bộ), Hiệp Định Biển Đảo… )

 

————–

http://laodong.com.vn/Phap-luat/Mot-phu-nu-khai-co-con-rieng-voi-ong-Duong-Chi-Dung/142880.bld

Một phụ nữ khai có con riêng với ông Dương Chí Dũng

Thứ ba 15/10/2013

Làm việc với cơ quan công an, bà T khai có con riêng với Dương Chí Dũng và được ông Dũng cho phần lớn số tiền mua 2 căn hộ ở Láng Hạ và Lý Thường Kiệt, Hà Nội.  (hình 2 căn hộ ở đây , mỗi căn giá 3-5 tỷ đồng; giá 1 mét vuông là 4000 đô la)

Ngày 14.10, Cơ quan CSĐT tội phạm về tham nhũng (C48) – Bộ Công an hoàn tất điều tra vụ tiêu cực xảy ra tại Tổng Cty Hàng hải Việt Nam (Vinalines).

C48 chuyển hồ sơ vụ án sang Viện KSNDTC, đề nghị truy tố cựu Chủ tịch Vinalines Dương Chí Dũng cùng 9 bị can về hành vi cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế, gây hậu quả nghiêm trọng và tham ô tài sản.

Ông Dương Chí Dũng bị cáo buộc có hành vi cố ý làm trái trong việc phê duyệt dự án sửa chữa tàu biển Vinalines phía nam và việc mua ụ nổi 83M. Khi chưa được Thủ tướng phê duyệt, năm 2007 ông Dũng đã phê duyệt chủ trương đầu tư xây dựng nhà máy sửa chữa tàu biển tại tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu với tổng mức đầu tư 3.854 tỉ đồng, trong đó có hạng mục mua, lắp đặt ụ nổi.

Sau đó, bị can Mai Văn Phúc – nguyên Tổng giám đốc Vinalines – có văn bản trình và được ông Dũng ký quyết định phê duyệt, nâng tổng mức đầu tư lên thành 6.489 tỉ đồng. Tương tự, việc mua sắm ụ nổi cũng đã bị đội giá từ hơn 14 triệu USD lên thành 19,5 triệu USD. Trong đó, tiền mua ụ nổi 9 triệu USD, còn lại là tiền sửa chữa…

Cơ quan điều tra xác định, việc làm trên của các bị can trái với quyết định của Thủ tướng, trái Luật Đấu thầu, Luật Đầu tư… gây lãng phí, thiệt hại cho Nhà nước khoảng 366 tỉ đồng. Trong đó, ông Dương Chí Dũng đã chỉ đạo cấp dưới nâng khống số tiền mua ụ nổi để tham ô 1,6 triệu USD.

CQĐT cho rằng, mặc dù biết ụ nổi 83M sản xuất năm 1965 tại Nhật Bản bị hư hỏng nặng, đã bị Đăng kiểm Nga không cho hoạt động từ năm 2006, nhưng các ông Dũng, Phúc vẫn chỉ đạo cấp dưới hợp thức thủ tục để ký hợp đồng mua ụ nổi trên thông qua Công ty AP (Singapore) với giá 9 triệu USD. Trong khi đó, ụ nổi 83M được Cty Nakhodka (Nga) bán cho Cty AP chỉ với giá 2,3 triệu USD.

Theo thỏa thuận, sau khi Vinalines thanh toán 9 triệu USD, Cty AP đã chuyển 1,666 triệu USD tiền “lại quả” cho ông Dũng cùng các đồng phạm thông qua tài khoản của Cty Phú Hà (do bà Trần Thị Hải Hà – em gái bị can Trần Hải Sơn – làm giám đốc).

Sau đó, 3 người em của ông Sơn đã quy đổi rút, chuyển cho Sơn tổng cộng 28,1 tỉ đồng để ông này đưa cho các ông Dũng, Phúc và Trần Hữu Chiều. CQĐT xác định, 2 ông Dũng, Phúc chiếm hưởng 10 tỉ đồng tiền tham ô, ông Sơn chiếm hưởng hơn 5,8 tỉ và Trần Hữu Chiều được chia 340 triệu đồng.

Đáng chú ý, CQĐT đã kê biên 2 căn hộ cao cấp đứng tên bà T.T tại tầng 29 toà nhà Sky City (số 88 Láng Hạ) và tầng 8 toà nhà Pacific (83 Lý Thường Kiệt, Hà Nội). Làm việc với cơ quan công an, bà T khai có con riêng với Dương Chí Dũng và được ông Dũng đưa phần lớn số tiền mua 2 căn hộ trên. 

Ngoài ra, cơ quan công an còn kê biên một căn nhà khác của vợ chồng ông Dũng tại phố Nguyên Hồng, Hà Nội và một căn nhà của vợ chồng bị can Mai Văn Phúc tại Quảng Ninh.

Theo Tiền phong

 

———————–

 

 

Posted in Chinh Tri Viet Nam | 9 Comments »

►Có nhiều cuộc họp mặt giữa nhà cầm quyền VN và Trung Quốc suốt trong 3 năm 2011, 2012 và 2013

Posted by hoangtran204 on 04/08/2013

Có nhiều cuộc họp mặt giữa nhà cầm quyền VN và Trung Quốc suốt trong năm 2011, 2012 và 2013. Hẳn là phải có nhiều chuyện quan trọng xảy ra, nhưng dân chúng VN không ai biết sự thực đàng sau các cuộc gặp gỡ này là 2 đảng CSVN và nhà cầm quyền VN và TQ họp bàn và thỏa thuận với nhau chuyện gì. Tất cả là bí mật. 

TNT Nguyễn Phú Trọng qua Trung Quốc 11-10-2011 gặp Tập Cận Bình, người sắp nhận chức chủ tịch nước và TBT đảng CSTQ. 

Phó Chủ tịch Tập Cận Bình qua VN gặp Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang  12/2011

Nguyễn Tấn Dũng gặp  chủ tịch nước TQ Hồ Cẩm Đào tháng 9-2012 ở Nga  và  Phó chủ tịch Tập Cận Bình ngày 21-9-2012 ở Trung Quốc. 

Trương Tấn Sang gặp chủ tịch Hồ Cẩm Đào tháng 9-2012 tại Nga.

Sau đó, Trương Tấn Sang qua Trung Quốc gặp TBT kiêm chủ tịch nước TQ Tận Cận Bình từ ngày 19 đến 23-6-2013. Kế đó, Sang đi Mỹ gặp TT Obama 25-7-2013 trong hơn 1 giờ 45 phút.

Vương Nghị gặp Thủ tướng và Tổng Bí thư đúng ngày xảy ra sự kiện Vịnh Bắc Bộ

02/08/2013 Cầu Nhật Tân

Trước sức nóng của ngòi nổ chiến tranh trên Biển Đông, để gỡ thế cô lập ngoại giao xung quanh đường 9 đoạn, Trung cộng phái Bộ trưởng Ngoại giao Vương Nghị thăm Mã Lai, Việt Nam và Lào. Tại cuộc gặp giữa Ngoại trưởng Mã Lai và họ Vương (1/8/2013), hai bên hứa hẹn nhiều vấn đề hợp tác trong đó có quân sự vàđưa nội dung hợp tác này lên tầm cao mới nhân hai nước kỷ niệm 40 năm thiết lập quan hệ ngại giao chính thức. Điểm dừng chân tiếp theo của họ Vương là người anh em “đồng sàng, dị mộng” Việt Nam. 

Họ Vương đến Hà Nội hôm nay 3/8/2013 và sẽ gặp Thủ tướng, Tổng Bí Thư đúng ngày 5/8/2013 – ngày xảy ra sự kiện Vịnh Bắc Bộ năm 1964. Lưu ý là họ Vương không gặp Chủ tịch nước Trương Tấn Sang – người vừa kịch liệt phản đối đường 9 đoạn nhân chuyến thăm Hoa Kỳ.

Tại Hà Nội, họ Vương sẽ hội đàm với Bộ trưởng Phạm Bình Minh dự kiến vào ngày Chủ nhật 4/8/2013, sau đó sẽ gặp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Tổng Bí Nguyễn Phú Trọng vào thứ Hai 5/8/2013. Cần lưu ý, ngày 5/8/1964 là ngày xảy ra sự kiện Vịnh Bắc Bộ. Như vậy, hẳn là họ Vương mang một thông điệp của Bắc Kinh tới Hà Nội sau khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang phát biểu kịch liệt phản bác đường 9 đoạn (do Trung Quốc đưa ra) khi ông thăm Hoa Kỳ. Đặc biệt, trong cuộc họp báo tại Nhà Trắng, Chủ tịch Sang và Tổng thống Obama cam kết sẽ tăng cường hợp tác quân sự. Ngoài ra, quan điểm về tự do đi lại trên Biển Đông được Tổng thống Hoa Kỳ Obama và Chủ tịch Trương Tấn Sang chia sẻ với nhau không thể không khiến Bắc Kinh tức giận(nội dung tự do đi lại trên Biển Đông do Chủ tịch Sang phát biểu bằng tiếng Việt đã bị phiên dịch của Việt Nam cố tình lờ đi khi dịch sang tiếng Anh). 

Sau chuyến thăm của Chủ tịch Sang tới Hoa Kỳ, đã xuất hiện những quan điểm cho rằng hợp tác quân sự với Hoa Kỳ lúc này là “không có lợi về chính trị”. Do đó, rất dễ hiểu khi họ Vương không gặp chào xã giao Chủ tịch Trương Tấn Sang khi sang Hà Nội mà chỉ gặp Thủ tướng cùng Tổng Bí thư. Chiêu ly gián nội bộ khi xưa Trung Quốc dùng để hạ bệ Ủy viên Bộ chính trị, Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch sau Hội nghị ThànhĐô (1990) có lẽ đang lặp lại. Chiêu này rất nguy hiểm khi ai cũng biết giữa đồng chí Ba và đồng chí Tư vẫn tồn tại những vấn đề nhất định.

Được biết, họ Vương còn thăm Lào để vận động Lào ủng hộ quan điểm đường 9 đoạn của Trung Quốc trên Biển Đông.

(Cầu Nhật Tân)

Posted in ►Chiến Tranh mạng giữa Blogger VN và Đảng CSVN, Chinh tri Trung Quoc, Chinh Tri Viet Nam | Phản hồi đã bị khóa

►Giải mã: ý nghĩa của món quà mà chủ tịch Trương Tấn Sang đã tặng cho TT Obama

Posted by hoangtran204 on 27/07/2013

Khi TT Ngô Đình Diệm viếng thăm Mỹ 8-5-1957, TT Eisenhower ra tận phi trường nghênh đón với hàng quân danh dự dàn chào. Trên đường từ phi trường về thủ đô, đoàn xe của TT Diệm đã được 50.000 người Mỹ đón chào và chúc mừng hai bên lề đường. TT Diệm ra đọc diễn văn trước Quốc Hội Mỹ và bài diễn văn nói về chính sách của ông (ở VN) đã được cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa tán thưởng nhiệt liệt. TT Diệm đã có những buổi gặp gỡ riêng với  TT Eisenhower và Bộ trưởng Ngoại giao John Dulles  (nguồn 1)

khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang qua Mỹ hôm 25-7-2013, ông chỉ được đón tiếp rất bình thường khi đến Mỹ. Ra đón ông tại phi trường, có ông được đại sứ Mỹ tại VN, đại diện Bộ Ngoại Giao, và các nhân viên tòa đại sứ VN tại Mỹ…  (nguồn 2).

Chủ tịch Trương Tấn Sang được TT Obama đón tiếp 1 giờ 15 phút, từ 10:00 đến 11:15 sáng, 25-7-2013, và sau đó TT Obama đã lên phi cơ bay ghé thăm và đọc diễn văn ở tiểu bang Florida, nói về chính sách kinh tế của ông với thành phố cảng Jacksonville,  lúc 11 giờ 50 sáng và trở lại White House lúc 5:25 chiều cùng ngày. 

 

http://www.nytimes.com/2013/07/26/world/asia/obama-and-vietnams-leader-pledge-deeper-ties.html?pagewanted=all&_r=0

Món quà mật mã

Đinh Từ Thức

Theo Da Màu

Chia sẻ bài viết này

Sáng ngày 25 tháng 07, 2013, sau cuộc thảo luận riêng với Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang, Tổng Thống Obama đã mở cửa Phòng Bầu Dục cho báo chí chứng kiến lời phát biểu của hai ông, tổng cộng kéo dài 18 phút 32 giây.

Vào cuối lời phát biểu kéo dài gần 9 phút, kể cả thời gian chuyển sang Việt ngữ, ông Obama cho biết, trước khi kết thức cuộc thảo luận riêng, ông Trương Tấn Sang đã tặng ông một món quà, là bản sao lá thư Ông Hồ Chí Minh gửi cho cố Tổng Thống Truman vào năm 1946, yêu cầu Mỹ giúp đỡ. Báo chí không được coi món quà đó như thế nào. Cũng như không được biết ông Obama tặng ông Sang cái gì.

Giới thông thạo cho biết, theo truyền thống gần như cố định của các nhà lãnh đạo Việt Nam XHCN, quà tặng trong các dịp chính thức xuất ngoại, thường là ba món sơn mài: Hình ông Hồ, Chùa một cột, hay Tháp rùa. Và thường công bố hình chụp màn tặng quà để bàn dân thiên hạ chiêm ngưỡng.

Vụ ông Sang tặng quà ông Obama có vẻ ngoại lệ, bất thường tới mức khó hiểu. Vậy, phải tìm tòi cho ra lẽ. Từ vài chi tiết được ông Obama tiết lộ, có thể lần ra manh mối phần còn lại.

Trước hết, những chi tiết được biết: Món quà là cái gì? – Bản sao một bức thư. Ai là người gửi? – Hồ Chí Minh. Ai là người nhận? – Truman. Thời gian? – năm 1946.

Những bí ẩn còn lại: Thư viết ngày nào? Nói gì? Giá trị và ý nghĩa?

Người viết có trong tay cuốn “LETTERS TO THE OVAL OFFICE From the files of the NATIONAL ARCHIVES: Dear Mr. President”, do Dwight Young soạn, National Geographic Society xuất bản năm 2005. Theo tài liệu này, trong đời mình, ông Hồ có hai lần cầu cứu tổng thống Mỹ giúp đỡ:

Lần thứ nhất, tại Versailles năm 1919, ông Hồ đã thất bại trong việc trình bầy kế hoạch mưu tìm độc lập cho Việt Nam trước Tổng Thống Woodrow Wilson.

Lần thứ nhì, năm 1946, ông Hồ cầu cứu sự giúp đỡ của Tổng Thống Harry Truman, nhưng không được đáp ứng. Nơi trang 116 tài liệu này, có hình chụp văn kiện ông Hồ gửi Tổng Thống Truman.

Thật ra, đây không phải là “bức thư”, mà chỉ là một bức điện tín (telegram), phương tiện thông tin nhanh hàng đầu cách đây nửa thế kỷ và nay đã bị đào thải.

Dưới đây là hình chụp bức điện tín:

 

 

Và nguyên văn được chép lại cho rõ:

VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA

CHÍNH PHỦ LÂM THỜI HANOI

FEBRUARY 28 1946

 

BỘ NGOẠI GIAO

TELEGRAM

PRESIDENT HOCHIMINH VIETNAM DEMOCRATIC REPUBLIC HANOI

TO THE PRESIDENT OF THE UNITED STATES OF AMERICA WASHINGTON D.C.

ON BEHALF OF VIETNAM GOVERNMENT AND PEOPLE I BEG TO INFORM YOU THAT IN COURSE OF CONVERSATIONS BETWEEN VIETNAM GOVERNMENT AND FRENCH REPRESANTATIVES THE LATTER REQUIRE THE SECESSION OF COCHINCHINA AND THE RETURN OF FRENCH TROOPS IN HANOI STOP MEANWHILE FRENCH POPULATION AND TROOPS ARE MAKING ACTIVE PREPARATIONS FOR A COUP DE MAIN IN HANOI AND FOR MILITARY AGGRESSION STOP I THEREFORE MOST EARNESTLY APPEAL TO YOU PERSONALLY AND TO THE AMERICAN PEOPLE TO INTERFERE URGENTLY IN SUPPORT OF OUR INDEPENDENCE AND HELP MAKING THE NEGOTIATIONS MORE IN KEEPING WITH THE PRINCIPLES OF THE ATLANTIC AND SAN FRANCISCO CHARTERS

RESPECTFULLY

HOCHIMINH

Điện tín đề ngày 28 tháng 02, 1946 mà mãi đến ngày 11 tháng 03, Bạch Ốc mới nhận được và cho vào hồ sơ, không có phúc đáp cho ông Hồ. Xin được dịch sang Việt ngữ nội dung điện tín:

ĐIỆN TÍN

CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA HÀ NỘI

GỬI TỔNG THỐNG HỢP CHÚNG QUỐC HOA KỲ WASHINGTON D.C.

THAY MẶT CHÍNH PHỦ VÀ NHÂN DÂN VIỆT NAM TÔI XIN BÁO NGÀI RẰNG TRONG CUỘC ĐỐI THOẠI GIỮA CHÍNH PHỦ VIỆT NAM VÀ CÁC ĐẠI DIỆN PHÁP PHÍA PHÁP ĐÃ ĐÒI TÁCH RỜI NAM VIỆT VÀ QUÂN PHÁP TRỞ LẠI HÀ NỘI STOP

TRONG KHI ẤY DÂN VÀ QUÂN PHÁP ĐANG TÍCH CỰC SỬA SOẠN CHO MỘT CUỘC TẤN CÔNG BẤT NGỜ TẠI HÀ NỘI VÀ ĐỂ QUÂN LÍNH XÂM LẤN STOP VÌ THẾ TÔI KHẨN THIẾT ĐÍCH THÂN KÊU GỌI NGÀI VÀ NHÂN DÂN HOA KỲ CẤP BÁCH CAN THIỆP ỦNG HỘ NỀN ĐỘC LẬP CỦA CHÚNG TÔI VÀ GIÚP LÀM CHO VIỆC THƯƠNG THẢO PHÙ HỢP HƠN VỚI NHỮNG NGUYÊN TẮC CỦA CÁC HIẾN CHƯƠNG ĐẠI TÂY DƯƠNG VÀ SAN FRANCISCO.

TRÂN TRỌNG

HỒCHÍMINH

Đến đây, coi như đã biết rõ món quà ông Sang tặng Obama. Bây giờ, đến việc xét giá trị và ý nghĩa của nó.

Về thực chất, món quà hầu như vô giá trị. Nó không có giá trị nghệ thuật, cũng không có giá trị như một tài liệu lịch sử.

Giả tỉ, đây là món quà ông Obama tặng ông Sang, ít ra còn có chút ý nghĩa, vì Mỹ có bản chính bức điện tín, là tài liệu tàng trữ trong văn khố quốc gia, không thể đem làm quà tặng, ông Obama có thể cho chụp một bản sao, đem tặng ông Sang mang về làm kỷ niệm.

Đàng này, Mỹ đã có bản chính, tại sao ông Sang còn tặng bản sao? Nhất là bản sao đó đã được in trong sách phát hành rộng rãi, ai cũng có thể dễ dàng có được. Có ai khùng đến nỗi, đem bản sao một họa phẩm tặng người đang làm chủ bản chính? Không ai còn lạ gì về trình độ thông minh của các nhà lãnh đạo đảng Cộng Sản VN, nhưng chẳng lẽ họ tối dạ đến mức đó?

Vậy, chỉ còn cách tìm ra ý nghĩa của món quà. Người viết nghĩ rằng sau khi giải mã, món quà bản sao “Điện tín” có thể đọc như sau:

EMAIL

CHỦTỊCH TRƯƠNG TẤN SANG XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM HÀ NỘI

GỬI TỔNG THỐNG HOA KỲ BARACK OBAMA WASHINGTON D.C.

THAY MẶT CHÍNH PHỦ VÀ NHÂN DÂN VIỆT NAM TÔI XIN BÁO NGÀI RẰNG TRONG CHUYẾN ĐI BẮC KINH VỪA RỒI PHÍA TRUNG QUỐC ĐÃ ĐÒI TÁCH RỜI CÁC QUẦN ĐẢO HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA CỦA CHÚNG TÔI ĐỂ SÁT NHẬP VÀO LÃNH THỔ CỦA HỌ STOP

TRONG KHI ẤY TRUYỀN THÔNG VÀ LÃNH ĐẠO TRUNG QUỐC VẬN ĐỘNG DƯ LUẬN ĐỂ ĐẨY MẠNH CHIẾN DỊCH XÂM CHIẾM VIỆT NAM BẰNG KINH TẾ VÀ KỂ CẢ BẰNG QUÂN SỰ NẾU CẦN STOP

VÌ THẾ TÔI KHẨN THIẾT ĐÍCH THÂN CẦU CỨU NGÀI VÀ NHÂN DÂN HOA KỲ CẤP BÁCH CAN THIỆP ĐỀ HỖ TRỢ NỀN ĐỘC LẬP CỦA CHÚNG TÔI VÀ GIÚP CHO VIỆC THƯƠNG THẢO PHÙ HỢP HƠN VỚI CÁC HIẾN CHƯƠNG CỦA LIÊN HIỆPQUỐC VÀ ASEAN.

TRÂN TRỌNG

TRƯƠNG TẤN SANG

Ngoài nội dung đã giải mã trên đây, món quà còn tiềm ẩn một tái bút, tuy không được viết bằng mật mã, nhưng ông Obama có thể hiểu ngầm: 

“Năm 1946, Truman đã bỏ lỡ cơ hội giúp Việt Nam, nên phải mất 67 năm, tiêu tốn hàng ngàn tỷ đô la, cùng với mạng sống của trên 58 ngàn quân nhân và vẫn còn hàng ngàn người mất tích, Mỹ mới sắp mang được McDonald tới Việt Nam. Bây giờ, nếu bỏ lỡ cơ hội lần nữa, thiệt hại sẽ khôn lường. Dear Bros Obama, đừng để tái diễn bài học xương máu cũ”.

———————-

Điểm nhấn trong chuyến thăm của Tổng thống Clinton đến Việt Nam còn nóng hổi sau 13 năm

nguồn blog caunhattan.wordpress.com

26-7-2013

Ngày 3/7/2000 hai nước Việt Nam – Hoa Kỳ ký Hiệp định thương mại song phương, mở đường cho thương mại hai nước phát triển mạnh , làm nền tảng VN gia nhập WTO, tạo điều kiện cho một số cải cách về chính trị.

Ngày 17/11/2000, Clinton nói chuyện tại ĐH Quốc gia HN đề cao tầm quan trọng của công dân với các quyền tự do, tầm quan trọng của nhà nước pháp quyền trong phát triển kinh tế, tầm quan trọng của nền kinh tế thị trường, vai trò của kinh tế tư nhân.

Chiều 18/11/2000, tại trụ sở Trung ương Đảng, đ/c Lê Khả Phiêu tiếp Tổng thống Clinton. Trước buổi tiếp, Bộ chính trị đã họp rất kỹ để thống nhất nội dung. Mọi người đều cảm nhận là sẽ có những pha khá căng nên đồng chí Giang “dài” – hiện là đại sứ, Phái đoàn thường trực của VN bên cạnh LHQ- được chọn dịch buổi này cho thoát ý của Tổng bí thư; Vừa rồi, đồng chí Giang cũng tháp tùng Chủ tịch  nước thăm Hoa Kỳ.

Về buổi tiếp Clinton tại ĐH Quốc gia, cố giáo sư Nguyễn Văn Đạo (Ủy viên Trung ương Đảng, Giám đốc) đã phải rất vất vả và chịu nhiều sự giám sát. Ông từng tâm sự: “người ta” xuống tận trường, bắt phải vỗ tay thế nào, đi đứng, chào nhau ra sao, chỉ được nói cái gì, không được vỗ tay hưởng ứng cái gì, cười như thế nào v.v. Mà chỉ đạo là trực tiếp từ lãnh đạo cao nhất. Đảng – Đoàn nhà trường có trách nhiệm chọn những sinh viên thuộc thành phần “ưu tú” cho vào dự.

Hơn 10 năm sau, những nội dung mà Clinton nhắc nhở đối với VN còn nguyên giá trị đến ngày nay tại nước ta. Hãy suy ngẫm mà xem: Vấn đề hiến pháp dân chủ. Các quyền tự do cơ bản được tôn trọng thế nào? Xây dựng nhà nước pháp quyền ra sao? Trách nhiệm của nhà nước đối với nhân dân, vấn đề chống tham nhũng, tư pháp độc lập, vai trò của báo chí tự do, sự phát triển kinh tế tư nhân …

Những sợi chỉ trên tại Việt Nam dường như càng ngày càng rối rắm trong một định hướng mà đích đến còn rất mịt mờ với cái đuôi XHCN (nên nhớ rằng trong văn kiện ký kết Hiệp định và văn kiện VN xin gia nhập WTO không có chỗ nào có cái đuôi XHCN – cái này là sản phẩm thuần túy “nội địa hóa”).

Hơn chục năm sau, những người nông dân mất sinh kế, mất ruộng đồng và những công nhân mất nhà máy, mất việc làm giật mình tự hỏi họ đang đi về đâu với cái đuôi XHCN này?

Lược trích bài phát biểu của Clinton tại ĐH quốc gia Hà Nội ngày 17/11/2000 (muốn xem toàn bộ video, bấm vào đây).

Trong mùa hè năm nay, điều mà tôi tin tưởng sẽ được xem là một bước trọng yếu trên con đường các bạn tiến tới sự thịnh vượng trong tương lai, Việt Nam và Hoa Kỳ đã ký một hiệp định thương mại song phương có tính lịch sử, xây dựng một nền tảng để Việt Nam cuối cùng gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO).

Theo Hiệp định này, Việt Nam sẽ cho phép công dân của mình, và dần dần sẽ cho phép công dân nước khác, quyền được nhập khẩu, xuất khẩu và tự do buôn bán hàng hoá; cho người dân Việt Nam các quyền lớn hơn để quyết định vận mệnh kinh tế. Việt Nam đã nhất trí rằng các chính sách quan trọng khi ban hành phải tuân thủ nguyên tắc nhà nước pháp quyền và các nguyên tắc của hệ thống thương mại quốc tế. VN sẽ tăng cường nguồn thông tin tới mọi người dân (tự do báo chí, tự do thông tin), và thúc đẩy mạnh hơn sự phát triển nền kinh tế tự do và khu vực kinh tế tư nhân.

… Trong suốt 226, à 224 năm qua, chúng tôi đã học được một vài bài học. Chẳng hạn, chúng tôi đã thấy rằng những nền kinh tế hoạt động tốt hơn khi báo chí được tự do tố cáo tham nhũng, và toà án độc lập có thể đảm bảo rằng các hợp đồng được tôn trọng, sự cạnh tranh được tiến triển mạnh mẽ và công bằng, và các quan chức nhà nước tôn trọng nguyên tắc pháp quyền.

…. Từ kinh nghiệm của chúng tôi, việc bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng và quyền bất đồng chính kiến không những không đe doạ sự ổn định xã hội mà trái lại, các quyền này tạo niềm tin của người dân vào sự công bằng của hiến pháp, và buộc chúng tôi phải thực hiện hiến pháp cho dù không đồng ý một quyết định nào đó. Tất cả những điều này sẽ làm cho đất nước của chúng tôi mạnh hơn trong các thời điểm thuận lợi hoặc khó khăn.

Theo kinh nghiệm chúng tôi, thanh niên sẽ có nhiều niềm tin hơn vào tương lai nếu họ có tiếng nói trong việc định hướng tương lai, trong việc lựa chọn các nhà lãnh đạo chính quyền của họ và có một chính quyền chịu trách nhiệm trước nhân dân.

… Tương lai của các bạn đang nằm trong đôi bàn tay của mình, đôi bàn tay của nhân dân Việt Nam. Nhưng tương lai của các bạn cũng quan trọng đối với chúng tôi. Vì khi Việt Nam thành công, việc ấy sẽ mang lại lợi ích cho khu vực này cùng các đối tác kinh doanh và những người bạn của các bạn trên toàn thế giới.


Bài phát biểu của đồng chí Lê Khả Phiêu, Tổng bí thư Ban chấp hành TW Đảng CSVN trong buổi tiếp Bill Clinton tại trụ sở Trung ương Đảng chiều ngày 18/11/2000.

 
Thưa Ngài William J. Clinton, Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ,

Tôi hoan nghênh Ngài và phu nhân cùng phái đoàn Hoa Kỳ sang thăm Việt Nam. Tôi đã được thông báo về Hội đàm giữa Ngài và Chủ tịch nước Trần Đức Lương, cuộc gặp giữa Ngài và Thủ tướng Phan Văn Khải cũng như cuộc nói chuyện của Ngài tại Đại học Quốc gia Hà Nội. Đúng là mỗi nước, mỗi dân tộc có lịch sử, truyền thống, bản sắc văn hóa riêng. Hoa Kỳ cũng vậy. Việt Nam cũng vậy. Dân tộc chúng tôi có mấy ngàn năm văn hiến.

Về quá khứ, tôi đồng ý với Ngài là chúng ta không quên quá khứ, không làm lại được quá khứ. Vấn đề quan trọng là hiểu cho đúng thực chất cái quá khứ ấy. Cụ thể là hiểu cho đúng thực chất cuộc kháng chiến chống xâm lược mà chúng tôi đã phải tiến hành. Căn nguyên cuộc kháng chiến chống xâm lược của chúng tôi là từ đâu” Sâu xa là từ khi chủ nghĩa đế quốc đi đánh chiếm thuộc địa. Nước Việt Nam có đem quân đi đánh Hoa Kỳ đâu mà Hoa Kỳ lại đem quân sang đánh Việt Nam” Kết quả của cuộc kháng chiến chống xâm lược của chúng tôi là chúng tôi đã giành độc lập dân tộc, thống nhất Tổ quốc và đưa đất nước đi lên chủ nghĩa xã hội. Cho nên đối với chúng tôi, quá khứ không phải trang sử đen tối, đau buồn và bất hạnh.

Nói về trách nhiệm đối với quá khứ, đối với cuộc chiến tranh vừa qua, thì không thể đánh đồng; vì nó đã để lại những hậu quả nặng nề cho nhân dân và đất nước Việt Nam. Về bài học của quá khứ, điều quan trọng là những người có trách nhiệm đừng để lặp lại những việc như đã làm trong quá khứ. Đối với chúng tôi, quá khứ là gốc rễ, là nền tảng, là sức mạnh của hiện tại và tương lai.

Cuộc chiến tranh mà các Ngài gọi là chiến tranh Việt Nam, chúng tôi gọi là cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Sau Hiệp định hòa bình năm 1954, đất nước chúng tôi tạm thời chia làm hai miền, lấy vĩ tuyến 17 làm giới tuyến tạm thời. Theo Hiệp định, sau hai năm sẽ có tổng tuyển cử nhưng chế độ Ngô Đình Diệm không thực hiện, dùng bộ máy của ông ta để giết hại nhân dân Việt Nam.

Lại có người nói, có nước ở Tây bán cầu muốn lấy vĩ tuyến 17 của Việt Nam làm biên giới. Một nước ở Tây bán cầu mà lấy vĩ tuyến 17 của chúng tôi làm biên giới là vô lý quá. Không thể thống nhất bằng phương pháp hòa bình nên chúng tôi phải dùng chiến tranh giải phóng để thống nhất đất nước. Đó là căn nguyên gây ra cuộc chiến tranh vừa qua. Từ trước đến nay, nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một. Nhân dân Mỹ, nhân dân thế giới, toàn thể loài người đã ủng hộ cuộc kháng chiến chính nghĩa của chúng tôi. Từ quá khứ đó, chúng ta phải rút ra kinh nghiệm và phải có trách nhiệm đúng đắn với quá khứ. Ngài McNamara trong một cuộc Hội thảo cũng nói rằng cần phải rút kinh nghiệm.

Về công cuộc đổi mới của chúng tôi, đổi mới bắt nguồn từ mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội và vì mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Trong sự nghiệp này, chúng tôi cảm ơn cộng đồng quốc tế đã hợp tác giúp đỡ chúng tôi. Mục tiêu đổi mới mà chúng tôi phải đi đến là xây dựng một nền kinh tế độc lập tự chủ, định hướng xã hội chủ nghĩa. Nền kinh tế của chúng tôi có nhiều thành phần, trong đó kinh tế nhà nước đóng vai trò chủ đạo.

Chúng tôi có kinh tế tư nhân, nhưng chúng tôi không tư nhân hóa nền kinh tế.

Chúng tôi tổ chức lại hợp tác xã chứ không phải giải tán hợp tác xã.

Trong nền kinh tế mà chúng tôi đang xây dựng thì kinh tế nhà nước và kinh tế hợp tác có vai trò rất quan trọng.

Hơn 30 năm chiến tranh, 19 năm bị cấm vận, gặp vô vàn khó khăn, thách thức, nhưng chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam vẫn tồn tại, vẫn phát triển và nhất định sẽ phát triển. Tôi được mời đi thăm Pháp, Italy và Cộng đồng châu Âu, tôi cũng nói như vậy. Bà Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ trong một lần gặp tôi có hỏi: “Chủ nghĩa xã hội có tồn tại được không”” Tôi nói: “Không những tồn tại mà chủ nghĩa xã hội sẽ tiếp tục phát triển thắng lợi.”

Về đối ngoại, Việt Nam chúng tôi muốn là bạn với tất cả các dân tộc, các quốc gia trên thế giới, cùng phấn đấu vì hòa bình, độc lập, hữu nghị và phát triển, hợp tác bình đẳng, cùng có lợi. Chúng tôi theo đuổi một đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa các mối quan hệ, chúng tôi không đóng cửa. Việc ký Hiệp định thương mại Việt Nam-Hoa Kỳ chính là cũng nằm trong đường lối đó.

Việt Nam đã có quan hệ ngoại giao với gần 170 nước, quan hệ thương mại với hơn 150 nước, Đảng chúng tôi có quan hệ với hơn 180 đảng cộng sản, cánh tả, đảng cầm quyền. Trong quan hệ quốc tế ngày nay, mọi quốc gia, dân tộc đều cần hợp tác để cùng phát triển.

Chúng tôi tôn trọng sự lựa chọn, cách sống và chế độ chính trị của các dân tộc. Chúng tôi cũng đòi hỏi các nước tôn trọng chế độ chính trị, sự lựa chọn của dân tộc chúng tôi. Việc các nước có chế độ chính trị khác nhau cũng không ngăn cản sự hợp tác để cùng phát triển, nếu biết tôn trọng độc lập, chủ quyền của nhau, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau, hợp tác bình đẳng, cùng có lợi.

Điều chắc chắn là trong thế kỷ 21, khoa học công nghệ sẽ phát triển như vũ bão. Nhưng lại có một nghịch lý là hố ngăn cách giữa nước giàu và nước nghèo lại ngày càng lớn. Ngày nay, tổng số tài sản của hơn 300 tỷ phú trên thế giới bằng thu nhập của hơn 2 tỷ người ở các nước nghèo.

Tương lai của dân tộc chúng tôi là độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Tôi mong quan hệ giữa hai nước chúng ta tiếp tục phát triển, không lặp lại những việc làm như trong quá khứ đã xảy ra. Chúng tôi quý trọng nhân dân Mỹ, cảm ơn nhân dân Mỹ đã ủng hộ cuộc kháng chiến chính nghĩa của nhân dân Việt Nam. Thấy hình ảnh cháu Chelsea, tôi chạnh nhớ cháu Emily con gái của Morison, và mẹ cháu cũng đã từng sang thăm Việt Nam. Đó là biểu tượng đẹp của tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước.

Dù sau này, Ngài bàn giao nhiệm vụ cho tổng thống mới thì tôi vẫn xin mời Ngài và gia đình sang thăm lại Việt Nam.

Chúc Ngài, cụ bà, phu nhân và cháu gái Chelsea dồi dào sức khỏe và hạnh phúc.

————————————

Trần Hoàng nhận định:

Bài phát biểu của TT Clinton lời lẻ rất lịch sự mềm mỏng khoan hòa và hợp lý khi  thuyết phục đảng CSVN và nhà nước VN nên đi theo con đường dân chủ hóa, tư nhân hóa nền kinh tế để dân giàu nước mạnh (giống như Mỹ đang thi hành), bên cạnh đó, VN cần phải có tự do báo chí, tôn trọng quyền con người…để kinh tế phát triển, đẩy lùi nạn tham nhũng trong chính quyền…

Trái lại, bài diễn văn của Bộ Chính Trị thông qua bài phát biểu do Lê Khả Phiêu đọc đã có lời lẻ quá cứng rắn, không thay đổi (như lấy các công ty quốc doanh làm chủ đạo cho nền kinh tế, không giải tán các hợp tác xã, không tư nhân hóa nền kinh tế, không đề cập gì tới tự do báo chí, và tôn trọng quyền con người…) nói chung là đảng CSVN đã không chịu thay đổi kinh tế, chính trị, dân chủ và tự do theo hướng TT Clinton đề nghị…

Chúng ta tự hỏi: tại sao chủ tịch nước, TBT đảng CSVN khi thăm viếng Trung Quốc hay khi các nhân vật cao cấp của TQ thăm VN đề nghị hay bắt ký hiệp định này kia …thì TBT của đảng CSVN và nhà nước đã không dám có một bài phát biểu nào có các đoạn văn cứng cỏi, tỏ thái độ rõ ràng, lập trường cứng rắn  giống như bài diễn văn của TBT Lê Khả Phiêu đã đọc trước TT Bill Clinton? Điều buồn cười là chính Trung Quốc mới là bọn xâm lược, họ đã và đang từng ngày chiếm dần các biển đảo và khu biên giới của VN, nhưng đảng CSVN và nhà nước (quá sợ hải) đã không dám dùng chữ xâm lược trong các bài diễn văn, bài báo khi nói về mối tình hình hiện nay và quan hệ với TQ. Trái lại, Mỹ đến Miền Nam VN tham chiến 1965-1973 thì đã rút về, Mỹ đã không giữ đất mà cũng không chiếm dụng biển đảo đất đai…thì đảng CSVN và nhà nước vẫn cứ nhắc nhỡ mè nheo tận đến bây giờ và gọi họ là bọn Mỹ xâm lược! Thậm chí cứ đòi Mỹ hợp tác chiến lược, mời mọc và yêu cầu Mỹ qua Biển Đông (cũng như dọ hỏi, mời mọc, Mỹ vào đóng quân ở Vịnh Cam Ranh. Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, Leon Panetta đã bay trên vòm trời Cam Ranh để quan sát vị trí chiến lược độc đáo này và hình ảnh của ông đứng trên một chiến hạm Mỹ ở Vịnh Cam Ranh năm 2012 đã nói lên nhiều điều).            

Về kinh tế, Kể từ khi bang giao với Mỹ, VN đã được lợi rất nhiều, hiện nay, hàng năm VN xuất cảng qua Mỹ khoảng 20 tỷ đô la, trong khi chỉ nhập cảng từ Mỹ khoảng 2 tỷ đô la. Nghĩa là hàng chục triệu người VN đã có việc làm qua mối bang giao này.

Trong khi đó, VN chỉ xuất khẩu qua Trung Quốc chừng 4 tỷ đô la (nguyên liệu và nhiên liệu thô chưa chế biến như dầu hỏa, than đá, mỏ khoáng sản), nhưng VN nhập khẩu hàng hóa, máy móc, của Trung Quốc lên đến 16 tỷ mỗi năm. Các hãng thầu TQ trúng hầu hết các hợp đồng xây dựng nhà máy điện, cầu đường, và họ đem công nhân TQ qua làm việc mà khộng thuê người VN, chứng tỏ người VN bị mất việc làm vì mối quan hệ kinh tế với TQ, chưa tính tới hàng hóa và thực phẩm TQ được nhà nước cho nhập tự do vào VN làm cho các hãng xưởng VN bị đóng cửa và hàng triệu người mất việc làm, nền công nghiệp nhẹ lẫn nặng của VN bị suy yếu. 

Posted in Chinh Tri Hoa Ky, Chinh Tri Viet Nam | 1 Comment »

►Đảng đi đường đảng, dân đường dân

Posted by hoangtran204 on 14/06/2013

Trên thế giới này chưa có nước nào, và chưa có ai từng hình dung chủ nghĩa xã hội nó ra làm sao? mặt tròn mặt méo như thế nào, nhưng đảng CSVN cứ một hai đòi cho bằng được: nước ta phải tiến lên XHCN! Đúng là hâm.

Đảng đi đường đảng, dân đường dân

Blog / Bùi Tín

VoA - Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ

Thứ sáu, 14/06/2013


Việc sửa đổi Hiến pháp được lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam coi là sự việc hệ trọng nhất trong năm nay. Họ dự định phiên họp đầu năm đưa ra bản dự thảo đầu tiên, phiên họp giữa năm – hiện đang diễn ra – bổ sung thành một bản dự thảo mới, và cuối năm vào tháng 10 sẽ thông qua bản dự án cuối cùng, thành bản Hiến pháp mới.

Hà Nội long trọng tuyên bố Hiến pháp là đạo luật gốc của quốc gia, rằng ý chí của nhân dân có ý nghĩa quyết định, rằng sẽ lấy ý kiến của toàn dân và những ý kiến xác đáng của nhân dân sẽ được tiếp thu trong bản Hiến pháp mới, theo tinh thần lấy dân làm gốc.

Cho đến nay, ai cũng có thể thấy rõ là họ nói vậy nhưng không mảy may làm như họ nói. Việc lấy ý kiến của nhân dân chỉ là hình thức, có thể nói trắng ra là «vờ vịt». Trên thực tế, mọi sự đều phải theo ý kiến của Bộ Chính trị, không được trệch ra ngoài một ly. Các cuộc thảo luận ở Quốc hội chỉ là trò độc diễn nhạt nhẽo, những màn kịch vụng về, thách thức trí tuệ của mọi công dân đã trưỏng thành, am hiểu tình hình.

Đã có nhiều lập luận kỳ khôi. Có đại biểu muốn giữ nguyên tên nước là Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN), biện luận rằng danh xưng như thế đã quá quen thuộc với nhân dân ta và nhân dân thế giới hơn 30 năm rồi, biết bao ký kết với quốc tế, với Liên Hiệp Quốc đã dùng danh xưng ấy rồi, nên không nên xáo trộn nữa. Hơn nữa đây là định hướng cho tương lai cả nước quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội (CNXH) với mục tiêu dân giàu nước mạnh, xã hội tiến bộ, dân chủ bình đẳng, văn minh, không nên bỏ đi. Lại có đại biểu viện cớ là thay danh xưng của nước ta sẽ dẫn đến phải thay trong biết bao danh xưng khác, trên công văn, giấy tờ, bảng hiệu ở khắp mọi nơi, mọi cấp, mọi ngành, chi phí hành chính sẽ vô cùng tốn kém.

Toàn là những điều ngụy biện, không mảy may có giá trị, trước lập luận vững vàng rằng CNXH chưa ai hình dung nổi hình thù ra sao, bao giờ đạt đến, lại đã phá sản hoàn toàn trong các thể nghiệm ở hàng chục nước, bị coi là tội ác, không có một lý do gì để giữ lại.

Còn 2 cái cớ là «đã quen» và «tốn kém» rất dễ bị bẻ gẫy. Tại sao trước kia danh xưng VN Dân chủ Cộng hòa tồn tại hơn 35 năm, với nhiều hội nghị và ký kết với quốc tế, với Liên Hiệp Quốc, đã quen với Việt Nam và thế giới, khi cần vẫn phải thay bởi danh xưng CHXHCNVN vào năm 1980? Lúc ấy sao lại bỏ qua cái cớ «đã quen» và «tốn kém» để thay tên nước? Hóa ra họ muốn nói xuôi hay nói ngược đều được, rất tùy tiện.

Còn việc chi phí hành chính quá lớn, cần tiết kiệm, cũng là lý sự cùn. Chi phí hành chính cần thiết có thấm vào đâu so với lãng phí hàng ngàn tỷ đồng ở Dung Quất, hàng mấy chục ngàn tỷ cho Vinashin, với cái núi nợ của các tổng công ty quốc doanh lên đến mấy trăm nghìn tỷ đồng nữa, có đại biểu nào dám ngăn ngừa trước?

Cuộc thảo luận về sửa đổi Hiến pháp là sự kiện nổi bật về tình trạng «anh đi đường anh, tôi đường tôi». Nói rõ ra là « đảng đi đường đảng, dân đường dân». Dân muốn thay đổi vài điều cơ bản cần thiết rất hợp với thực tế, còn đảng muốn thay hàng trăm chỗ lặt vặt nhưng không đổi một điều nào có thể gọi là đổi.

Hiện nay các vấn đề cơ bản nhất đều đối lập triệt để như vậy.

Bộ Chính trị của đảng muốn duy trì tên nước là CHXHCNVN, muốn giữ tên đảng là đảng Cộng sản, mà không lý giải nổi thế nào là CNXH, thế nào là chủ nghĩa CS, bao giờ thì có CNXH và CNCS, trong khi đại bộ phận nhân dân, nông dân, lao động, trí thức, doanh nhân đều muốn từ bỏ những danh xưng cổ lỗ, giáo điều, ảo tưởng, không thực tế ấy.

Bộ Chính trị muốn duy trị bằng mọi giá nền độc quyền đảng trị thể hiện trong Điều 4, trong khi một tỷ lệ lớn nhân dân, trí thức, nông dân, lao động muốn bỏ, cho rằng niềm tin phải tự nó tồn tại và luôn biến đổi không thể áp đặt và bất biến. Dân nhìn rất rõ độc đảng là phản dân chủ, là nuôi dưỡng tệ chuyên quyền, quan liêu, tham nhũng, là phá hoại đất nước.

Để cố áp đặt bằng mọi giá, kể cả bằng cái giá trơ mặt trước sự lật tẩy thái độ giả dối, ăn gian của Bộ Chính trị do những công dân bình thường thực hiện, lãnh đạo đã tỏ rõ thêm thái độ khinh dân, xa dân, một mực đối lập với dân, trái ngược với phương châm họ vừa đưa ra ở Hội nghị Trung ương 7 vừa qua là «trọng dân, gần dân, hiểu dân và tin dân».

Việc gì mà Bộ Chính trị phải ra lệnh bắt khẩn cấp blogger Trương Duy Nhất, vội đóng blog Một góc nhìn khác của nhà báo này, khi ông Nhất vừa làm một cuộc thăm dò của riêng mình về mức độ tín nhiệm của một số uỷ viên Bộ Chính trị và các viên chức cao cấp nhất trong chính phủ và Quốc hội, ngay trước khi Quốc hội lấy (thăm dò) phiếu tín nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm 49 nhân vật.

Họ bị chạm nọc. Vì những con số họ đưa ra là đã có 26 triệu ý kiến góp ý vào dự thảo sửa đổi Hiến pháp, rồi trên 70% ý kiến muốn giữ nguyên danh xưng của nước hiện nay…đều là ngụy tạo, bịa đặt, vô lý, dựng đứng tùy hứng, không có ai kiểm tra. Việc lấy phiếu tín nhiệm và bỏ phiếu tín nhiệm sắp diễn ra cũng sẽ là những trò hề được biết trước như thế.

Nhà báo Trương Duy Nhất bộc trực, ngay thẳng, tuy không thuộc tổ chức nào, đảng phái nào, đã thực hiện việc thăm dò dư luận của riêng mình, và đưa ra những tỷ lệ ngược với những con số do bộ máy đảng sắp đưa ra. Nhà báo này đã không chịu đi theo con đường của đảng, dứt khoát đi vào con đường ngay thật, phản ánh đúng sự thật của lòng dân.

Cũng chính vì những lý do tương tự mà Bộ Chính trị đã giải thể trên thực tế Viện điều tra dư luận xã hội được lập ra ngay sau khi Việt Nam hội nhập với thế giới. Lúc này là dịp tốt để các chiến sỹ dân chủ và các blog tự do lập ra một cơ quan điều tra dư luận xã hội một cách công bằng, công khai, vô tư như ở nhiều nước dân chủ văn minh.

Điện thoại đã phổ cập, điện thoại cầm tay không còn hiếm, máy tính điện tử cũng được dùng rộng rãi, nhân dân sẽ rất hoan nghênh khi cơ quan điều tra dư luận xã hội định kỳ công bố kết quả điều tra của mình về sự kiện này, nhân vật nọ, theo nhiều mẫu người, độ tuổi, nghề nghiệp, địa phương trong xã hội (như trong chừng 1.000 người). Đây sẽ là một công cụ có hiệu quả và đáng tin cậy để phản ánh lòng dân một cách trung thực.

Lúc ấy cái hiện tượng «đảng đi đường đảng, dân đường dân» sẽ rõ rệt, không ai còn có thể nhập nhằng «lòng đảng là ý dân» được nữa. Lúc ấy các đại biểu Quốc hội sẽ phải suy nghĩ mình đại biểu cho ai đây, cho đảng hay cho đa số nhân dân.

Sự chia tay này sẽ là tất yếu, vì khi Bộ Chính trị đã coi dân là thù để đàn áp, đa số đảng viên CS ở cơ sở sẽ ngả về phía nhân dân . Lúc này còn có đảng viên CS nào tin rằng 16 ủy viên Bộ Chính trị nắm trọn quyền lực hiện nay đang đặt quyền lợi của toàn dân lên trên hết. Vì sự thật đã rõ ràng là họ đang đặt quyền lợi riêng tư của phe nhóm lên trên hết.

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Phản hồi đã bị khóa

►Mỹ và Việt Nam đã phản ứng với Trung Quốc trong hội nghị an ninh khu vực Đông Nam Á tháng 5-2013, ở Singapore

Posted by hoangtran204 on 08/06/2013

Cuối tháng 5-2013, trong hội nghị ở  Shangri-La (Singapore) bàn về an ninh khu vực Đông Nam Á, Bộ trưởng Ngoại Giao Mỹ Chuck Hagel đã tố cáo chính quyền Trung Quốc  và quân đội TQ đã có tham dự vào công tác gián điệp mạng, xâm nhập vào các hệ thống tin tức mật để ăn cắp kỹ thuật quân sự  của Mỹ.  

Ông Hagel  đã tố cáo chính quyền Trung Quốc và Quận Đội Nhân Dân TQ đã có liên hệ và tham gia vào các hoạt động tấn công vào các máy tính của Bộ Quốc Phòng Mỹ, các tập đoàn doanh nghiệp, và các công ty của  Mỹ để chiếm đoạt các kế hoạch, kỹ thuật quốc phòng, tin tức mật…

Trước khi Obama  họp với Tập Cận Bình, 4 thượng nghị sĩ thuộc cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa, ông  Levin (D), John McCain (R), Jay Rockefeller (D), và Tom Coburn (R) đã yêu cầu TT Obama phải nói cho ông Tập Cận Bình biết rằng: sẽ có những hậu quả nếu như Trung Quốc không chịu từ bỏ các hoạt động gián điệp xâm nhập và đánh cắp trên mạng. 

Cụ thể, các thượng nghĩ sĩ này đã đưa ra dự luật Defense Cyber Threat Act, ngăn cấm nhập cảng các sản phẩm và hàng hóa Trung Quốc có liên quan với việc đánh cắp các sản phẩm trí tuệ và kỹ thuật của Mỹ.  

Ở Hạ nghị viện,  dân biểu  Randy Forbes (R), đồng sáng lập ủy bang đặc trách về Trung Quốc, đã  nói  “tấn cộng và xâm nhập mạng internet là một niềm quan tâm lớn đối với chúng ta, bởi vì chúng ta không biết khi nào chúng ta bị bọn tin tặc tấn công…(4)

Bộ Quốc Phòng Mỹ đã đưa ra các bằng chứng về các cuộc tấn công xuất phát từ máy chủ từ Trung Quốc và các liên hệ giữa các máy tính này với chính quyền và quân đội Trung Quốc.  (1)

Và trong hội nghị ở California giữa TT Obama và Tập Cận Bình (Xi Jinping), vào ngày 7 và 8 tháng 6, 2013,   TT Obama đã phản đối  vấn đề gián điệp mạng của TQ đã xâm nhập và đánh cắp các tin tức kỹ thuật và quân sự,  và các sản phẩm trí tuệ của các tập đoàn và công ty Mỹ. (3)

 Như vậy, Mỹ đã phản đối Trung Quốc về gián điệp mạng xâm nhập vào hệ thống mạng của họ theo 4 cách: Các thượng nghĩ sĩ và dân biểu Mỹ phản đối và đưa ra đạo luật trừng phạt Trung Quốc, quốc hội yêu cầu TT Obama phản đối Trung Quốc, Chuck Hagel Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao tố cáo chính quyền TQ và quân đội TQ tham dự vào gián điêp mạng, và Bộ Quốc phòng Mỹ cùng đưa ra lời phản đối và cung cấp tài liệu liên quan tới sự kiện này. 

Còn nhà cầm quyền Hà Nội thì sao? 

Quốc hội của Việt Nam, cụ thể là các đại biểu quốc hội không có ai dám hó hé lên tiếng phản đối Trung Quốc, dẫu họ đã đọc trên báo và nhìn thấy các hoạt động của TQ trên Biển Đông trong các năm qua.  

Cùng lúc,  Bộ công an sai công an nhân dân đi đàn áp, đánh đập, bắt bớ dân chúng VN phản đối chống TQ. (5) (6)

Tòa án VN thì kết tội, bỏ tù những ai lên tiếng tố cáo hoặc đi biểu tình chống lại Trung Quốc. 

Trong khi đó, tại hội nghị ở Singapore, đảng CSVN mà đại diện là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã không dám nhắc gì đến tên của Trung Quốc và không dám nói gì đến các hoạt động xâm nhập của các tàu Trung Quốc vào hải phận của VN, các vụ bắn giết ngư dân VN, các vụ tàu dầu của TQ vào khoan dầu trong lãnh hải và kế bên các mỏ dầu của VN gần quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa…đây là các bằng chứng vạch rõ sự nhu nhược của đảng CSVN và sự cấu kết đồng ý của họ để cho TQ vào chiếm lãnh hải và  biển đảo của VN. 

Như vậy, từ Quốc hội VN, đảng CSVN, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Bộ Công An, Tòa án VN đều một lòng không phản đối Trung Quốc về các vụ việc trong Biển Đông. Điều này chứng tỏ là họ đồng thuận để cho TQ xâm lấn lãnh hải, bắn giết ngư dân VN, và khai thác dầu hỏa và các tài nguyên trong Biển Đông…Qua cuộc họp ở Singapore vào cuối tháng 5-2013, chúng ta càng biết chắc rằng: đảng CSVN và nhà cầm quyền VN đang làm việc cho TQ.

@Trần Hoàng 

1. US Defence Secretary Chuck Hagel uses security conference to warn China on cyber attacks
 
US Defence Secretary Chuck Hagel has accused Beijing of involvement in cyber espionage in a speech at a Singapore security forum attended by Chinese military officials. (1)
 
US defence chief accuses Beijing of cyber spying
 
2.  Obama and Xi: WHo’s the Cyberspy Now? 
“The United States has expressed our concerns about the growing threat of cyber intrusions, some of which appear to be tied to the Chinese government and military,” Hagel said in prepared remarks delivered at an annual Singapore conference known as the Shangri-La Dialogue. (2)
 
3. Obama begins summit with Xi as China agrees to cyber framework4. http://forbes.house.gov/chinacaucus/blog/
 
5. Sao  lại bắt người biểu tình yêu nước! ( Nguyễn Trọng Vĩnh
 
6. ►Biểu tình chống Trung Quốc được Công an VN ghi vào hồ sơ là có tiền sự phạm pháp!
 
7. Nguyễn Chí Vịnh: Việt Nam không liên minh với nước khác để chống nước thứ ba8.
 
 ►Trong bài diễn văn đọc ở Singapore 31-5-2013, Nguyễn Tấn Dũng né Trung Cộng, chỉ dám nói mé mé mà không dám nhắc đến tên9.  
 
‘Đâu đó’ là nơi nào?

——-

22 cán bộ chính trị, nguồn quy hoạch cho nhiệm kỳ tới, đi tập huấn tại Trung Quốc

Quân Đội Nhân Dân Online – Ngày 6-6, Đoàn cán bộ chính trị cao cấp của Quân đội Nhân dân Việt Nam sẽ lên đường sang Trung Quốc tham gia khóa học ngắn hạn (15 ngày), trong khuôn khổ Đề án 165 của Ban Tổ chức Trung ương và thỏa thuận hợp tác quốc phòng giữa 2 nước.

 

Trung tướng Nguyễn Văn Động, Cục trưởng Cục Cán bộ thay mặt thủ trưởng Tổng cục Chính trị giao nhiệm vụ cho Đoàn cán bộ đi học tại Trung Quốc
Đoàn gồm 22 tướng lĩnh, sĩ quan cấp cao là cán bộ chủ trì công tác Đảng, công tác chính trị tại các đơn vị cấp chiến lược, chiến dịch toàn quân, được đào tạo cơ bản, có nhiều kinh nghiệm thực tiễn và là nguồn quy hoạch cho nhiệm kỳ tới.Sáng 5-6, tại Đoàn 871, Trung tướng Nguyễn Văn Động, Cục trưởng Cục Cán bộ thay mặt thủ trưởng Tổng cục Chính trị giao nhiệm vụ cho Đoàn cán bộ chính trị cao cấp sang học tập tại Học viện Chính trị Tây An, Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc.

 


Các đại biểu dự Lễ giao nhiệm vụ và thành viên Đoàn cán bộ chính trị đi học Trung Quốc 

Trong những năm qua, thực hiện các Nghị quyết Trung ương Đảng về giáo dục-đào tạo, Nghị quyết 618/NQ-ĐUQSTW tháng 10-2010 của Đảng ủy Quân sự Trung ương (nay là Quân ủy Trung ương) về việc đào tạo cán bộ ở nước ngoài, hằng năm, Bộ Quốc phòng cử hàng trăm cán bộ đến các nước để giao lưu, trao đổi, tập huấn, đào tạo nhằm tiếp thu những thành quả khoa học, kỹ thuật và học hỏi kinh nghiệm, kiến thức mới của các nước trên thế giới. Chỉ tính riêng theo Đề án 165 của Ban Tổ chức Trung ương từ năm 2009 đến nay, đây là đoàn cán bộ quân đội thứ 6 được cử sang tập huấn, học tập tại Trung Quốc.

Phát biểu tại buổi Lễ giao nhiệm vụ, Trung tướng Nguyễn Văn Động yêu cầu tất cả cán bộ được cử đi học cần phải nghiêm túc quán triệt mục đích, yêu cầu, ý nghĩa, tầm quan trọng của khóa học và nhấn mạnh: “Các cán bộ được cử đi học đợt này cần phải nghiên cứu sâu lý luận, tiếp thu kinh nghiệm thực tiễn của bạn để về nước vận dụng một cách sáng tạo, khoa học vào quá trình thực hiện nhiệm vụ của đơn vị mình. Từng thành viên phải nêu cao tinh thần trách nhiệm, khắc phục mọi khó khăn, đoàn kết, giúp đỡ nhau trong suốt quá trình học tập để đạt được kết quả tốt nhất”.

Cục trưởng cũng lưu ý, trong quá trình học tập phải tôn trọng pháp luật của nước bạn, nghiêm chỉnh chấp hành những quy định của cơ sở đào tạo, giữ vững tư thế, lễ tiết, tác phong, hình ảnh đẹp của cán bộ, sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, góp phần thắt chặt mối quan hệ đoàn kết, hữu nghị giữa hai Đảng, hai Nhà nước, quân đội và nhân dân hai nước.

Theo chương trình khóa học, đoàn cán bộ chính trị cấp cao của Quân đội Nhân dân Việt Nam sẽ nghiên cứu 10 chuyên đề về các vấn đề lý luận và thực tiễn trong công tác Đảng, công tác chính trị của Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc.

Tin, ảnh: THU HÙNG

 ——-

*Chúng cúi đầu khum lưng trước Trung Quốc chỉ vì muốn tiếp tục lãnh đạo để có cơ hội bóc lột người dân VN theo cách này: 

9. ►Trong lúc người nông dân cày sâu cuốc bẩm vẫn không đủ sống, Cán bộ đảng ngồi mát, ăn bát vàng hưởng lương 80 triệu/ 1 tháng

 

ABC  Chính Trị

Ngô Quốc Phương

 


 

Người ta dùng tiền thuế của bạn làm chính trị
Người ta giả danh bạn, tự ủy quyền làm chính trị
Người ta tự sắp xếp mọi ghế
Người ta tự vẽ ra các loại luật
Người ta bắt bạn, con cái, cháu chắt của bạn tuân theo, cúi đầu
Người ta cựa quậy thoải mái
Nhưng cấm bạn quậy cựa
Người ta bắc loa khắp nơi
Nhưng cấm bạn mở mồm
Người ta và con cháu người ta có đủ loại quyền
Còn bạn và con cháu bạn thì bị hạn chế
Người ta bốc tiền, chia tiền từ công quỹ
Tự động ăn chia từ bán tài nguyên
Khai thác tài nguyên, khoáng sản
Người ta tự ý rút tiền từ vay tài trợ ký nhân danh bạn
Và chén
Nhưng bạn chỉ được đứng ngoài
Người ta chiếm hết của cải, tài sản của đất nước trong tay
Nhân danh ông trời
Nhân danh và cười nhạo vào bạn
Đất đai tài sản ông bà tổ tiên để lại
Họ cho bạn tấm giấy lộn
Nói rằng bạn chỉ được dùng nó có thời hạn
Mà không có quyền làm chủ chi hết
Bạn có quyền sở hữu cái dạ dày của bạn không?
Bạn có quyền sơ hữu cái cần câu cơm của bạn không?
Dù bạn có tiền mua chúng đi nữa
Không, bạn chỉ được thuê nó có thời hạn
Và có quyền phải nộp đủ thứ thuế, lệ phí,
Kể cả quyền buộc phải a dua vào phạm luật, đút lót, chạy chọt giấy tờ
Và khi họ muốn lấy đất đai thậm chí tài sản khác của bạn,
Họ chỉ cần hô biến
Họ cũng vẽ ra đủ màu giấy tờ
Và bắt bạn mua các chứng chỉ đó
Họ cho bạn chạy đèn cù
Họ luôn thắng
Bạn luôn thua
Bạn đòi lại các quyền của bạn
Từ quyền sống tới quyền tự do ư?
Quyền sở hữu, tư hữu ư?
Coi chừng, chỉ nghĩ trong đầu, cửa nhà tù đã mở
Thậm chí là nắp săng quan tài đã hé
Họ dùng tiền của bạn
Mua súng ống, đạn dược
Sắm dùi cui, dao kiếm,
Dựng xà lim, lập phòng tra xét
Căng lưới kẽm gai và tường đá nhà tù
Cả thuê những đao phủ, chỉ điểm và lính kín
Dựng cả những quan tòa đểu, những thẩm phán được điều khiển
Tất cả là từ tiền của bạn và con cháu bạn
Để chơi chính bạn
Cho bạn đo ván
Không ngóc đầu lên
Và họ bảo bạn đừng nên quan tâm tới CHÍNH TRỊ
Họ làm cho bạn tin rắng không quan tâm cái đó là thời thượng
Là hành vi hợp lý
Cứ cúi đầu mà làm, mà ăn
Thế là khôn
Thành đổ vua xây,
Việc gì gái góa lo ngày lo đêm?
Và họ còn thành công, chừng nào còn làm cho bạn sợ
Và tin rằng im lặng, bị động thông đồng, a tòng là hợp lý
Nhưng bạn có biết con trâu không?
Bạn có biết con ngựa không?
Có bao giờ bạn thấy mình giống chúng không?
Giống ư, không giống ư, giống nhiều ư, giống ít ư, không bình luận gì ư?
Đó là quyền và nhận thức tùy bạn
Nhưng đấy
Chính đấy
Là thứ chính trị
Mả họ muốn bạn vờ như không biết
Như không thấy chính bạn tồn tại trên đời

Ngô Quốc Phương, 27.5.2013
Mùa của những ngọn gió trăm miền, tặng các bạn tôi

Posted in Chinh Tri Viet Nam | 1 Comment »

►Trong bài diễn văn đọc ở Singapore 31-5-2013, Nguyễn Tấn Dũng né Trung Cộng, chỉ dám nói mé mé mà không dám nhắc đến tên

Posted by hoangtran204 on 05/06/2013

Nguyễn Tấn Dũng né Trung Cộng

Tuesday, June 04, 2013 4:28:38 PM 

Ngô Nhân Dụng

Cả bài diễn văn của ông Nguyễn Tấn Dũng đọc tại Hội nghị Shangri-La, Singapore, chỉ hô khẩu hiệu, rất nhiều khẩu hiệu, chỉ nói những quy tắc chung chung, nhưng không dám đả động tới một điều gì cụ thể. Ðặc biệt, Nguyễn Tấn Dũng né tránh không dám đụng tới Trung Cộng, ngay cả khi bị một nữ ký giả của Bắc Kinh thách thức.

Nói những chuyện chung chung thì cũng giống như hô khẩu hiệu, một tập quán của các cán bộ cộng sản. Những ý kiến được Nguyễn Tấn Dũng nêu lên, nếu ai nói thì cũng nói giống như vậy. Và nói ở đâu, nói lúc nào cũng thích hợp cả! Thí dụ, Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi các nước “cần tuân thủ luật pháp quốc tế, đề cao trách nhiệm của các quốc gia – nhất là các nước lớn…” Nói như vậy thì ai chẳng nói được? Hoặc một câu được coi là ý kiến mới mẻ đối với Cộng sản Việt Nam: “Chúng ta có thể kỳ vọng nhiều hơn vào vai trò của các nước lớn, nhất là Hoa Kỳ và Trung Quốc, hai cường quốc có vai trò và trách nhiệm lớn nhất (tôi xin nhấn mạnh là lớn nhất)” (nhấn mạnh trong nguyên văn). Nhưng câu nói này, về vai trò của Trung Quốc và Mỹ, nếu đặt vào miệng bất cứ một người nào, dù đó là tổng thống Phi Luật Tân, thủ tướng Campuchia, cũng đều nói như vậy cả. Ðiều mà người dân Việt Nam muốn một ông thủ tướng phải nói lên, là những gì gay go nhất trong mối quan hệ riêng giữa Việt Nam và Trung Quốc; nhưng không được ông ta nêu lên, dù chỉ nói bóng bẩy.

Bài diễn văn hô toàn khẩu hiệu, giống như các tay quản giáo thường lên lớp, sau khi học thuộc lòng. Nguyễn Tấn Dũng nêu ra các quy tắc ứng xử, các nhu cầu an ninh trong vùng Biển Ðông; những điều ai cũng biết cả rồi. Nhưng Dũng lại không dám nêu tên một nước nào cụ thể đã vi phạm các quy tắc hay thỏa hiệp đó. Trong lúc Nguyễn Tấn Dũng nói ở Singapore thì ở trong nước Việt Nam lòng người đang sôi sục. Giới trí thức, thanh niên Việt Nam đang hô hào biểu tình chống Cộng sản Trung Hoa lấn cướp. Vì các tàu hải giám, chiến hạm Trung Cộng vẫn tiến vào những vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam; lính Trung Cộng tiếp tục bắt người Việt, đâm cho vỡ tàu, bắn súng vào tàu đánh cá của người Việt Nam. Nguyễn Tấn Dũng hoàn toàn không dám nhắc đến tên chính quyền Trung Quốc, thủ phạm của các hành động xâm lược trắng trợn đó, mặc dù đã nhắc tới các xung đột đang gây căng thẳng trong vùng. Tóm lại, cả bài diễn văn là một màn múa võ tránh né, không dám nói gì tới những mối lo cụ thể của nước Việt Nam, không dám nói tới mối đe dọa của Trung Cộng trên vùng biển nước ta ngay trong lúc này.

Một ý kiến được coi là “mới nhất” do Nguyễn Tấn Dũng nói lên ở hội nghị, là nhắc tới vai trò của Mỹ ở trong vùng Ðông Nam Á. Nhưng ngay khi phát biểu ý kiến này, Nguyễn Tấn Dũng cũng không dám nêu ra như một điều mình suy nghĩ, mà chỉ nhắc lại lời người khác, đã nói từ năm ngoái! Dũng nói: “Tôi cũng đồng tình với ý kiến của ngài Thủ Tướng Singapore Lý Hiển Long trong bài phát biểu tại Bắc Kinh Tháng Chín năm 2012, cho rằng sự hợp tác tin cậy và trách nhiệm giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ đóng góp tích cực cho lợi ích chung của khu vực.” Nói như vậy để chứng tỏ với Bắc Kinh rằng việc đặt Mỹ lên ngang hàng với Trung Quốc trong vùng biển Ðông Nam Á “không phải ý kiến tôi!” Lý Hiển Long đã nói từ năm ngoái rồi, tôi chỉ nhắc lại sau khi không thấy các đồng chí phản đối Lý Hiển Long thôi!

Ðến lúc họp báo, trả lời câu hỏi của các ký giả, Nguyễn Tấn Dũng vẫn tiếp tục “không dám nói cụ thể,” “không dám gọi thẳng tên.” Chắc trước khi đi Singapore, Nguyễn Tấn Dũng đã hứa sẽ kiên trì tuân thủ đường lối nói “vô tội vạ” này, không dám “đi chệch hướng.” Bài diễn văn rõ ràng chỉ nói những điều “vô thưởng vô phạt,” “không làm ai mất lòng.” Dùng ngôn ngữ quen thuộc của đồng bào ta bây giờ, đó là một thái độ “vô cảm.”

Thái độ vô cảm này chỉ có một lý do: Sợ phản ứng của Bắc Kinh. Nếu trước khi đi phó hội, Nguyễn Tấn Dũng chưa cam kết với sứ quán Trung Cộng ở Hà Nội sẽ theo lối nói vô cảm, thì chắc cả Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Việt Nam đã quyết định quy tắc sống đó rồi. Nguyễn Tấn Dũng kiên quyết không chỉ đích danh Trung Quốc! Không được nhắc đến các tội ác cụ thể của Bắc Kinh! Kể từ khi Nguyễn Văn Linh, Ðỗ Mười, Phạm Văn Ðồng kéo nhau sang Thành Ðô xin quy thuận năm 1992, các lãnh tụ cộng sản Việt Nam không có lựa chọn nào khác. Những người cầm đầu đảng hay chính phủ ở Việt Nam không ai dám nói thẳng những nỗi bất bình của dân Việt đối với Trung Cộng nữa.

Cho nên, khi trả lời các câu hỏi trong lúc họp báo, Nguyễn Tấn Dũng đã giữ một thái độ tránh né, đến mức độ phải coi là hèn nhát. Như khi một ký giả ngoại quốc nhắc lại rằng trong bài phát biểu Nguyễn Tấn Dũng đã nói việc phải dùng luật pháp quốc tế giải quyết các tranh chấp trong vùng biển. Vin vào câu đó, ký giả này hỏi rằng Nguyễn Tấn Dũng có ủng hộ việc Phi Luật Tân đang nộp đơn thưa kiện Trung Quốc trước tòa án quốc tế hay không?

Ai cũng phải công nhận Tổng Thống Aquino đang sử dụng luật pháp quốc tế khi cần giải quyết các xung đột quyền lợi với Trung Quốc! Trước câu hỏi này, câu trả lời hiển nhiên là ông Aquino làm đúng! Nhưng Nguyễn Tấn Dũng không dám trả lời rằng mình ủng hộ hành động của Phi Luật Tân. Cũng không dám trả lời một cách chung chung, thí dụ, có thể nói rằng, “Việc thưa kiện nhau ra tòa án chắc phải tốt hơn là để các tầu chiến bắn vào nhau!”

Trái lại, Nguyễn Tấn Dũng, sau khi ngồi im nghe lời thông dịch để suy nghĩ, đến lúc bắt đầu nói thì cũng chỉ nhắc lại, một lần nữa, các ý kiến chung chung như “hòa bình, ổn định, hợp tác, phát triển,” vân vân, để chứng tỏ mình vẫn thuộc bài. Sau cùng, câu nói mà mọi người chờ đợi để trả lời người hỏi thì lai nghe rất nhạt nhẽo. Dũng bảo, “Về vấn đề này chúng tôi đã có thông cáo từ trước rồi! Xin phép không nhắc lại, sợ mất thời giờ!”

Ngay cả việc mở miệng nhắc lại nội dung nói rất đại cương của bản thông cáo đó, Dũng cũng không dám nhắc tới. Người ta đến đây đặt câu hỏi cốt để biết ý kiến và thái độ của chính quyền nước Việt Nam, chứ đâu phải đến để nghe chỉ dẫn đi tìm đọc cái gì? Có ai biết bản thông cáo cũ đó có thật không? Nó nói những gì? Nhưng Dũng vẫn giữ vững đường lối: Không nói một lời nào ủng hộ việc chính phủ Phi Luật Tân thưa kiện Trung Cộng! Tức là không nói một lời nào có thể khiến các đồng chí Bắc Kinh nổi giận!

Nhưng các đồng chí từ Bắc Kinh tới vẫn không tha cho Dũng. Một cô ký giả người Trung Quốc đã đứng lên nhân danh nhật báo Nhân Dân ở Bắc Kinh để đặt câu hỏi. Cô ta mặc bộ quân phục, với cả hàng huy chương đeo trước ngực! Quả nhiên, cô chính là một thiếu tướng trong quân đội Trung Quốc! Cô nhắc lại một câu Nguyễn Tấn Dũng đã nói: “Ðâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền.”

Người Việt Nam nghe hai chữ “đâu đó” đã thấy một thái độ lảng tránh hèn nhát rồi, vì không dám nói thẳng là ai, ở đâu! Nhưng cô thiếu tướng tự xưng ký giả báo Nhân Dân (Bắc Kinh) lại vin vào câu nói của Nguyễn Tấn Dũng mà khiêu khích, đặt thẳng một câu hỏi, đòi Dũng phải nói rõ hơn: Xin ông cho biết rõ ràng khi ông nói câu đó thì ông ám chỉ chuyện gì xẩy ra ở nước nào vậy? Và khi ông nói tới “những hành động trái với luật pháp quốc tế” thì xin ông làm ơn cho biết đó là vi phạm những điều luật nào vậy? Ðúng là một câu hỏi khiêu khích, thách thức xem Nguyễn Tấn Dũng có dám nói thẳng thắn hay không!

Nếu quý vị ở địa vị một vị thủ tướng nước Việt Nam thì quý vị sẽ trả lời sao? Chắc chắn phải nói đến các hành động Trung Cộng cho tàu hải giám chạy vào vùng biển Việt Nam, tầu chiến Trung Cộng đóng vai cướp biển bắn phá tầu đánh cá, bắt cóc ngư dân Việt Nam. Những chuyện đó có thật, cả thế giới đều biết, có gì phải giấu giếm?

Nhưng Nguyễn Tấn Dũng đã không dám nhân cơ hội này vạch ra những vụ vi phạm luật biển quốc tế của chính quyền Bắc Kinh! Dũng lại tiếp tục ca sáu câu đã thuộc lòng: Hòa bình, ổn định, phát triển, tự do hàng hải, vân vân. 

Sau cùng, cũng trả lời cô ký giả báo Nhân Dân ở Bắc Kinh bằng cách né: “Chuyện này đã nói có lẽ mọi người đã biết cả rồi, tôi không cần nhắc lại nữa!”

Ðiều nên biết là trong hội nghị lần này, một vị thiếu tướng Trung Cộng khác, Thích Kiến Quốc (Qi Jianquo) cầm đầu phái đoàn quân đội sang dự. Ông ta đã ngang nhiên tuyên bố rằng việc tàu chiến của nước ông đi tuần trong vùng biển Ðông Nam Á là tự nhiên, vì vùng đó thuộc lãnh hải Trung Quốc! Ông tướng chuyên viên ngoại giao, phó tư lệnh quân đội họ Thích đã khẳng định một điều hoàn toàn sai sự thật. Cả phái đoàn Nguyễn Tấn Dũng có mặt hội nghị, nghe nói thế nhưng không ai dám lên tiếng, ít nhất cũng để nói rằng chính phủ Việt Nam không đồng ý với ông tướng này! Sau đó đến lượt nghe cô thiếu tướng phóng viên đặt câu hỏi thách thức giữa làng, giữa chợ, các nhà báo khắp thế giới sẽ nghĩ thế nào khi thấy Nguyễn Tấn Dũng không dám trả lời thẳng vào câu hỏi của cô?

Với tư cách một thủ tướng, người đứng đầu chính phủ một nước đang bị Trung Cộng đè nén, bắt nạt, kinh thường, thì thái độ đó né tránh này chỉ làm nhục quốc thể. Vì tất cả các nhà báo có mặt trong phòng, và hầu hết khán giả coi cuộc phỏng vấn trên ti vi sau này, họ đều biết những gì đã và đang xẩy ra giữa Trung Cộng và Việt Nam. Họ phải biết trước câu hỏi khiêu khích đó, người cầm đầu chính quyền Việt Nam phải nói sự thật ra thế nào. Khi thấy Nguyễn Tấn Dũng né tránh, mọi người phải tự hỏi: Tại sao một thủ tướng nước Việt Nam lại không dám nói thẳng những vụ vi phạm đó ra?

Trước thái độ hèn yếu đó, người ngoại quốc coi ti vi sẽ thấy cái tên viết đặt trước mặt ông Nguyễn Tấn Dũng rất thích hợp, khi hiểu theo nghĩa tiếng Anh. Thay vì viết họ “Nguyễn,” giống như họ ông Chipman ngồi kế bên, không hiểu sao ban tổ chức họp báo lại ghi tên cúng cơm của ông thủ tướng là DUNG. Mà trong tiếng Anh, một ngôn ngữ chính thức của Singapore, thì chữ đó có nghĩa là đồ phế thải, dùng để bón ruộng!

(Nội dung cuộc họp báo của Nguyễn Tấn Dũng có thể coi trên mạng:http://www.youtube.com/watch?v=mk5OZy0QqSg&feature=player_embedded)

*Bài diễn văn thuê người khác viết, nên khi có phóng viên nước ngoài phỏng vấn thì ông NT Dũng trả lời ú a, ú ớ, hoặc có tình không trả lời các câu hỏi.

nguồn: nguoi-viet.com 


Quý độc giả có thể tham gia vào chương trình “Nói Chuyện với Ngô Nhân Dụng” trên Người Việt TV bằng cách gửi câu hỏi đến: namphuong@nguoi-viet.com

———

Ngày 4/6/2013) 


THƯỜNG THÔI! VẪN NƯỚC ĐÔI, CHUNG CHUNG, TRÁNH NÉ!…

Tô Hải

Vừa qua, tại đối thoại Sangri La, Thủ tướng CHXHCNVN đã đọc một bản diễn văn soạn trước, …được “báo ta” ca ngợi ngất trời như chưa từng có chánh trị gia nào trên đời phát biểu hay ho, hăng hái, hùng hồn như thế trước toàn thế giới! 

Là một lão già… “lẩm cẩm rỗi hơi”, và “tự diễn biến khá nặng”, mình đã để tâm xem: đ/c X liệu phen này có để lộ chút xíu ý đồ gì liều mạng hơn, sau khi đã khống chế được cả bá quan văn võ triều đình qua mấy kỳ họp TW vừa qua? …Vậy lần này, bài nói chính tại “Đối Thoại Sangri-La (mà chắc chắn phải có sự góp ý của “một số không nhỏ” các vị cùng trên một tầm cao trí tuệ) dứt khoát phải được quảng bá lưu truyền khắp thiên hạ về khả năng, tài trí vô song của một ông thủ tướng gọi là cộng sản cũng được mà gọi là tư bản cũng xong! 

>>Đọc tiếp

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Phản hồi đã bị khóa

 
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.