Trần Hoàng Blog

Archive for the ‘Chinh Tri Viet Nam’ Category

►Ai đang làm khánh kiệt đất nước? (Phần 9)

Posted by hoangtran204 on 06/11/2014

Những thâm cung bí sử của triều đại Nguyễn Tấn Dũng.

Ai đang làm khánh kiệt đất nước? (Phần 9)

.

Dương Vũ
.
.
6-11-2014

Nhân sự nhiệm kỳ tới

Trước khi chia sẻ những thông tin liên quan đến kinh tế và ngân hàng, xin thông tin về việc Mỹ đã hoãn chuyến thăm tới Việt Nam của Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Chuck Hagel đã được hai bên dự kiến vào tháng 11 này.

Lý do mà giới thạo tin ở Mỹ cho biết, Mỹ đã có tin tức đáng tin cậy rằng những gì cam kết hợp tác quốc phòng giữa hai bên đều được chuyển về Bắc Kinh, và Mỹ chỉ là một con rối trong các tuyên bố về cái gọi là “Thoát Trung”.

Họ đang ngấm ngầm xem xét lại có nên thực sự thúc đẩy (quan hệ hợp tác QP) với Việt Nam hay không? Và thông tin họ có được về tình hình nhân sự cho nhiệm kỳ tới mà Trung Quốc đã sắp đặt sau 3 chuyến đi tới Bắc Kinh của Lê Hồng Anh, Phùng Quang Thanh, Trần Đại Quang và hai chuyến đi tới Hà Nội của Dương Khiết Trì.

Phương án 1 vẫn là 3X làm Tổng Bí Thư. Nhưng Trung Quốc ý thức được rằng, 3X có nhiều kẻ thù và đang phải đối mặt với nhiều thách thức nên dự phòng cho phương án trên là Út Anh sẽ là Tổng Bí Thư. Chủ Tịch Nước sẽ là Phùng Quang Thanh. Thủ Tướng là Trần Đại Quang. Chủ Tịch Quốc Hội là Đinh Thế Huynh.

Phương án Bình Ruồi làm Thủ Tướng nếu 3X làm Tổng Bí Thư.

3 nhân sự là Út Anh, Phùng Quang Thanh và Đại Quang đã có những cuộc tiếp xúc và cam kết rõ ràng trong những chuyến thăm tới Trung Quốc gần đây.

Bộ trưởng Quốc Phòng là Ngô Xuân Lịch. Bộ Trưởng Công An là Tô Lâm. Trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương là Phạm Minh Chính.

Đinh La Thăng sẽ làm Bí Thư Hà Nội. Chủ tịch UBND Hà Nội là Nguyễn Đức Chung.

Chúng tôi sẽ đi sâu phân tích những chi tiết trên trong những phần tới.

Nền Kinh Tế bắt đầu chết như thế nào?

Sau khi lên làm Thống Đốc vài tháng, Bình Ruồi ban hành quyết định 01/2012 NHNH quy định về mức tăng trưởng tín dụng cho phép của một ngân hàng. Bình đặt ra 4 mức dành cho 4 loại ngân hàng.

Bình căn cứ vào nghiên cứu và đánh giá nào để xếp thành 4 hạng?

Và mức tối đa chỉ được tăng trưởng là 17%? Mức kém nhất không cho tăng trưởng?

Thay vì kéo từ từ, Bình cắt bụp một cái, kéo hết về mức dưới 17%

Như thế có nghĩa là có ngân hàng sẽ phải chết ngay nhưng tất cả các ngân hàng đều chết.

Bởi trước đó, các ngân hàng cho vay ra thì phải thu hồi vốn về. Tốc đô đang vài chục phần trăm có ngân hàng tăng trưởng cả trăm phần trăm thì nay phải thu vốn về. Cấm cho vay liên quan đến bất động sản. Ngay lập tức, mọi hoạt động đình đốn và đẩy lãi suất cho vay doanh nghiệp lên đến mức 27%. Doanh nghiệp không tiếp cận nguồn vốn. Toàn bộ nền kinh tế đứng yên và bắt đầu chết từ đây.

Để có được điều đó, Bình lừa Bộ Chính Trị và lừa ngay cả 3X với lý do phải cơ cấu lại hệ thống ngân hàng. Bộ Chính Trị không một ai hiểu về kinh tế và ngân hàng nên không hiểu được sự nguy hiểm của hành động này. Thay vì hạ chỉ tiêu từ từ thì Bình cho kéo chỉ tiêu về mức để dòng tiền dừng lại và như một cơ thể máu không lưu thông, nền kinh tế chết nhưng 3X luôn rêu rao là do ảnh hưởng của kinh tế thế giới. Kinh tế thế giới khủng hoảng từ 2008 và họ đã phục hồi rất mạnh trong khi kinh tế Việt Nam xét trên các chỉ tiêu thống kê thì chết dần từ cuối 2006 và bắt đầu của giai đoạn 2012 thì như ung thư giai đoạn cuối cho đến hôm nay.

Bình Ruồi đã thành công trong việc tạo khủng hoảng và sẽ điều hành khủng hoảng như thế nào?

Hành động tiếp theo, mà theo Đặng Thị Hoàng Yến mô tả công khai tại diễn đàn Quốc Hội về Bình thì đó là trò của một tên Mafia.

Cướp ngân hàng.

Bình cho một số cá nhân gửi số lượng tiền lớn vào một ngân hàng nào đó. Sau đó đột ngột rút ra. Trước khi rút ra, Bình đã yêu cầu các ngân hàng khác không cho ngân hàng đó vay liên ngân hàng hoặc cho vay với lãi cực cao, có khi lên đến 50% hoặc hơn. Ngân hàng đó buộc phải cầu cứu Ngân hàng Nhà Nước. Khi đó Bình tuyên bố Ngân hàng đó có vấn đề và cho đội kiểm soát đến ngồi kiểm soát mọi hoạt động của ngân hàng đó.

Cái phản động của Bình không phải chỉ cử người của Ngân Hàng Nhà Nước ngồi ở ngân hàng đó kiểm soát mà cả người của các ngân hàng khác mà Bình lựa chọn. Đội kiểm soát này ngồi vừa lấy thông tin, vừa phá hoại. Ai đến gửi cũng nói là ngân hàng này kém, và khuyên người gửi đừng gửi.

Và cho vay thì cũng không cho vay được vì vướng chỉ tiêu tăng trưởng tín dụng bằng không. Đó là cách đơn giản nhất để ngân hàng nào đó rơi vào khủng hoảng sau một đêm.

Sau đó Bình sẽ ép để nhóm của Bình vào thâu tóm. Mua với giá rẻ. Vừa ép vừa cướp. Đó là cách mà Sacombank đã chết. Đặng Văn Thành trắng tay và kẻ nợ nần chồng chất Trầm Bê vẫn có thể mua được Sacombank.

Để giải nghĩa cho những lập luận trên, xin công khai toàn bộ thông tin về Trầm Bê tại thời điểm 2012 lúc mà Trầm Bê, Lê Hùng Dũng mà đứng sau là Bắc Hà BIDV và Bình Ruồi thâu tóm Sacombank như thế nào.

Nợ nần mà Trầm Bê vẫn thâu tóm được Sacombank

Nhóm Bắc Hà bơm cho Trầm Bê 5.000 tỷ đồng để Trầm Bê mua cổ phần và nhảy vào thao túng cùng với sự trợ giúp của nhóm Lê Hùng Dũng và Nguyễn Đức Kiên (Kiên Bạc).

Đặng Văn Thành trong cơn túng quẫn với sự thúc ép về bắt bớ của Nguyễn Văn Hưởng và Phạm Quý Ngọ đã phải ra đi khỏi Sacombank. Thậm chí suýt nữa bị thủ tiêu như đã đề cập ở những phần trước.

Taị thời điểm bị thâu tóm, vốn điều lệ của Sacombank là 12.425 tỷ đồng (hơn 12 ngàn tỷ đồng); tổng tài sản 160 ngàn tỷ đồng; nguồn vốn huy động trên 131 ngàn tỷ đồng; dư nợ tín dụng 110 ngàn tỷ và tỷ lệ nợ xấu chỉ là 1,45%.

Trong khi đó, ngân hàng Phương Nam của Trầm Bê chỉ có vốn điều lệ là 4.000 tỷ đồng, tổng dư nợ là hơn 51 ngàn tỷ đồng nhưng nợ xấu là 23.319 tỷ đồng chiếm 45,46% tổng dư nợ; lỗ lũy kế 15.763 tỷ đồng, âm vốn chủ sở hữu 11.659 tỷ đồng. Trong đó tổng dư nợ liên quan đến Trầm Bê là 29.625 tỷ đồng. Phần lớn tài sản đảm bảo là các khối bất động sản chưa đủ điều kiện thế chấp hoặc chưa sang tên đổi chủ, sai về thủ tục pháp lý hoặc được đánh giá quá cao. Nếu định giá lại thì giảm đi khoảng 10 ngàn tỷ đồng.

Tại sao không bị Ngân hang nhà nước đứng đầu là Bình Ruồi đưa vào dạng giám sát đặc biệt???? Cái này chắc phải hỏi thêm anh 3X.

Nợ nần như thế mà Trầm Bê vẫn thâu tóm được Sacombank. Nếu không có bàn tay phù thủy của Bình Ruồi và một số đệ tử khác thì liệu có làm được không?

Thậm chí ngân hàng nhà nước còn có ý đồ cho Sacombank và Phương Nam sáp nhập vì lý do cùng một chủ sở hữu và lý luận rằng, nó sẽ là ngân hàng lớn sau nhóm 4 ngân hàng quốc doanh. Nhưng đó là điều tệ hại bởi Sacombank phải gánh các khoản lỗ của Phương Nam. May mà điều này chưa xay ra. Nhưng chưa không có nghĩa là không khi mà giờ đi đâu Bình Ruồi và Đại Quang cũng đi thành cặp. Bình hoặc đi với 3X hoặc đi với Đại Quang. Và qua mối quan hệ của anh ruột Bình là Nguyễn VănThành với Bắc đen, Bình có sự ủng hộ của một số tướng quân đội.

Hiện nay khoản nợ của Trầm Bê ở cả hai hệ thống ngân hang này là trên 45 ngàn tỷ đồng và vẫn được Trầm Bê phù phép để đảo nợ chờ thị trường bất động sản ấm lên và vay ở các ngân hàng khác nhằm xử lý nợ tại Phương Nam như vay của Sacombank 9 ngàn tỷ, Exim 7 ngàn tỷ.

Tài sản thì bị mất giá khoảng 10 ngàn tỷ cùng các khoản lỗ do mua vào cổ phiếu của Sacombank khoảng 8 ngàn tỷ để thao túng Sacombank. Nay giá cổ phiếu giảm quá nửa và khoản này lỗ thêm 5000 ngàn tỷ. Trầm Bê còn vay của Kiên Long 600 tỷ đồng, của Vietbank là 615 tỷ đồng. Giá cổ phiếu hai ngân hàng của Kiên Bạc này cũng giảm.

Trong khi việc trả nợ của Trầm Bê là không thể thì việc cho hai ngân hàng sáp nhập nhằm giúp tạo sự kiện đẩy giá cổ phiếu lên cao giúp thoái vốn và chuyển đổi tài sản thế chấp từ Phương Nam sang Sacombank. Đây là trò khốn nạn của bọn Trầm Bê – Bình Ruồi nhằm tẩu tán và dịch chuyển tài sản.

Còn một việc nữa là Luật cấm sở hữu chéo giữa các ngân hàng trong khi nhóm Trầm Bê sở hữu cổ phần chi phối ở cả hai hệ thống ngân hàng này.

Ở Sacombank, Trầm Bê và nhóm lợi ích của mình chiếm 63,5% cổ phần và chi phối hoạt động của ngân hàng này thông qua hình thức nhờ người đứng tên cổ phiếu. Những cái tên của gia đình Ba Tàu này phải kể đến là Trầm Bê, Trầm Khả Hòa, Trầm Thuyết Kiều, Trầm Trọng Ngân, nhóm Eximbank và CTCP Đầu Tư tài chính Sài Gòn Á Châu. Cho dù về danh nghĩa Trầm Bê chỉ có 1,84 triệu cổ phiếu chiếm 0,15% và dù để Phạm Hữu Phú hay Kiều Hữu Dũng là Chủ tịch, Phạm Huy Khang là Tổng Giám Đốc thì Trầm Bê vẫn điều hành toàn bộ.

Về phía Phương Nam, nhóm gia đình Trầm Bê chiếm 20,81% cổ phần, vượt quy định của Luật các tổ chức tín dụng về tỷ lệ sở hữu. Đây là tỷ lệ công khai. Còn thực tế thì chiếm tới 55% dưới dạng công khai hoặc nhờ người khác đứng tên. Dù chủ tịch Phương Nam là Mạch Thiệu Đức nhưng Trầm Bê cũng điều hành nốt.

Ở phần sau sẽ công khai từng khoản nợ của Trầm Bê và các cá nhân thuộc nhóm gia đình và người thân của Trầm Bê giúp quý vị có thêm thông tin.

Và hiểu được với những khoản vay, khoản nợ như vậy mà chả làm sao trong khi chỉ là 100 tỷ của Hà Văn Thắm nhưng Thắm vẫn bị bắt. Qua đó cũng hiểu thêm về độ tàn bạo của anh 3X và sự gian xảo của Bình Ruồi. Xin nhắc lại thông tin về khoản nợ của Trung Dung mà bắt Thắm là 100 tỷ vì Thắm đã trả được 400 tỷ chứ không phải như lời Nguyễn Văn Nên nói là không khắc phục được.

Nợ xấu của Phương Nam

Nếu nói về nợ xấu để bắt Thắm thì chúng ta có thể tham khảo về nợ xấu của với chỉ 6 nhóm khách hàng của Phương Nam đã là 11.361 tỷ. Đây là nhóm khách hàng chứ không phải của nhóm Trầm Bê. Vay nhưng các dự án không khả thi, kéo dài hoặc không đủ các điều kiện, thậm chí không có tài sản đảm bảo. (Nhóm than hữu của Trầm Bê ở phần sau.)

Nhóm Phạm Công Danh và công ty Thiên Thanh là 1.998 tỷ đồng, chiếm 59% vốn tự có của Phương Nam trong đó nợ xấu được đánh giá là 1.187 tỷ đồng, chiếm 59,41% dự nợ nhóm này. (Về phần Phạm Công Danh mua lại Đại Tín và thành lập Ngân hàng xây dựng sẽ được nói ở phần sau).

Nhóm Đồng Tâm được cấp tín dụng là 4.732,71 tỷ trong đó đã dư nợ 4.440,93 tỷ chiếm 140% vốn tự có, nợ xấu là 272,95% và số dư bảo lãnh là 291,76%. Trong nhóm này có tới 12 khách hàng không có tài sản đảm bảo là 4.050,98 tỷ đồng.

Nhóm Đá Bình Dương là 661 tỷ chiếm 19,53%

Nhóm Trần Thái gồm Trần Thái, An Phú, Thạch Anh, Tân Việt Phát, Phú An và hai công ty khác (đã gán nợ cho Exim) là 1.245,33 tỷ đồng chiếm 36,8% vốn tự có.

Nhóm Phương Lâm, Hoa Phát, Tấn Phát, Đại Phát, H&T với tổng dư nợ là 1.377,7 tỷ đồng chiếm 40,7% vốn tự có trong đó nợ xấu là 1.122,66 tỷ đồng chiếm 81,48% dư nợ nhóm này.

Nhóm khách hàng không liên quan khác là 3.265 tỷ đồng trong đó nợ xấu là 1.647 tỷ đồng.

Nợ của nhóm gia đình Trầm Bê

Dư nợ của nhóm gia đình Trầm Bê hoặc liên quan đến nhóm điều hành, sở hữu, mục đích vay vốn cùng tài sản đảm bảo là 25.207 tỷ trong đó nợ xấu là 14.688 tỷ đồng.

Phương Nam cho 3 công ty Mười Đây, Tùng Vinh và PPIP 924 tỷ trong đó nợ xấu là 690 tỷ

Cho 3 khách hàng góp vốn vào khu đô thị Sài Gòn mới gồm Trương Thị Cẩm Linh, Ngô Thị Bích Duyên và Khách Sạn Ngân Kiều là 1.070 tỷ đồng trong đó nợ xấu là 300 tỷ.

Cho Lưu Thị Lợi, Khách sạn Trúc Lợi, M&C vay 1388,5 tỷ đồng trong đó nợ xấu là 1.385 tỷ đồng.

Cho Lâm Thị Phép vay 400 tỷ đồng, cho Mã Sơn vay 200 tỷ, cho Trí Đức vay 370 tỷ để góp vào công ty Ngọc Phú Tiên và nợ xấu của 3 khách hàng này là 570 tỷ.

Mã Sơn vay của Phương Nam chi nhánh An Giang 3.597 lượng vàng tương đương 150,35 tỷ và nợ xấu là 150 tỷ, Công ty Phát Triển vay 298,66 tỷ cùng góp vào công ty Sơn Sơn là 10.742 lượng vàng tương đương 449,01 tỷ.

Cho công ty Ngân Thuận và 12 khách hàng khác vay cho Ngân Thuận là 4.343 tỷ đồng trong đó nợ xấu là 2.183 tỷ đồng.

Cho công ty Thành Long và 8 cá nhân góp vào Thành Long; 3 khách vay góp vào Phú Trí; Giấy Bảo Hưng và Trí Dũng là 4221 tỷ đồng và nợ xấu là 799,36 tỷ đồng.

Cho Hàm Giang vay và khách hàng góp vốn vào Hàm Giang 3.141 tỷ đồng trong đó nợ xấu là 1.932,28 tỷ đồng.

Cho 10 khách hàng liên quan đến Ngô Trí Dũng và Lâm Phúc Hoành là 2.745,89 tỷ đồng trong đó nợ xấu là 1.178,3 tỷ đồng.

Trong số có liên quan đến Trầm Bê còn có cho các công ty và cá nhân liên quan khác 5.818 tỷ đồng và nợ xấu là 4.804 tỷ đồng.

Qua những thông tin trên đủ để thấy được một ngân hàng chỉ có vốn tự có khoảng 4.000 tỷ mà có thể cho vay dẫn đến nợ xấu khủng khiếp hàng chục ngàn tỷ đồng như thế nào. Và rồi ông chủ nợ nần gốc Ba Tàu Trầm Bê vẫn có thể thao túng và nhảy vào Sacombank cũng như lũng đoạn hệ thống ngân hàng tài chính như thế nào.

Bình Ruồi vô can?

Công An không biết gì?

Vì sao Phương Nam không bị giám sát? Vì sao Trầm Bê chả làm sao?

Câu trả lời sẽ có ở phần sau. Nó sẽ lý giải ở một mức độ phức tạp trong thế trận được chi phối với hai hệ thống. Hệ thống chính trị là nhóm 3X, Hoàng Trung Hải, Lê Thanh Hải, Trầm Bê và Hunsen và hệ thống tiền bạc gồm 3X, Bình Ruồi, Bắc Hà và Trầm Bê cùng một số bộ sậu khác. Hai hệ thống này có sự hỗ trợ của nhóm công an.

 

————-

300 tướng công an và 415 tướng bộ đội

Quốc hội khống chế phong tướng quân đội không quá con số 415  (6-11-2014)

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Ai đang làm khánh kiệt đất nước- (kỳ 8)

Posted by hoangtran204 on 06/11/2014

Ai đang làm khánh kiệt đất nước (kỳ 8)

 .

Dương Vũ

 .
.

Bất kỳ điều bất hạnh nào cũng có thể xảy ra với bất kỳ ai trên đất nước Việt Nam. Từ ông Tổng Lãnh Sự Cộng Hòa Pháp tại Việt Nam bị an ninh côn đồ đánh cho đến người dân chết trên đường do sự cẩu thả trong thi công xây dựng. Từ sự vô trách nhiệm của y bác sỹ cho người yêu nước bị bỏ tù rồi phải chết một cách kỳ lạ.

Điều không may mắn nhưng có thể nhìn thấy trước, đó là đã có một người chết và nhiều người bị thương liên quan đến việc thi công công trình tuyến đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông. Nạn nhân là một nhân viên an ninh đang học năm 2 Học Viện An Ninh. Nơi xảy ra tai nạn cách ngay khu vực Học Viện An Ninh. Đây là dự án ngốn tới 9.000 tỷ liên quan đến Trung Quốc đang bị lên án thậm tệ. Với chỉ 13km nhưng số tiền phải bỏ ra tới 450 triệu đô la với 600 người vận hành, tương đương 21,7 mét một người quản lý và vận hành. Chắc nó sẽ được ghi nhận là công trình bị ăn chặn và lãng phí nhất thế giới.

Xin được quay lại những vấn đề trên ở những phần sau. Và xin được thông tin lien quan đến sự kiện làm chính trường Việt Nam nóng lên thời gian qua.

Những ngày gần đây, dư luận xôn xao chuyện bắt giữ Hà Văn Thắm, chủ tịch Ocean Bank.

Thắm bị bắt ở Sài Gòn và đang bị giam giữ tại đây, không di lý ra Hà Nội. 3X cho rằng việc giam giữ ở Sài Gòn là cứ điểm của nhóm Nam Bộ nên sẽ tốt hơn. Lý do bắt Thắm là việc cho công ty có tên Trung Dung vay số tiền 500 tỷ đồng nhưng không có khả năng khắc phục theo điều 179 Bộ Luật Hình Sự.

Việc thông tin Thắm bị bắt giữ có từ lâu. Đặc biệt dịp cuối năm ngoái khu mà khu phực hợp giải trí Zone 9 bị đóng cửa. Nhiều chủ đầu tư rất mong Thắm bị bắt nhưng chính người ta cũng chả bao giờ tin đó là sự thật vì người ta hiểu sự phức tạp đan xen trong quan hệ giữa giới tài phiệt và quan chức cao cấp ở Việt Nam. Kiểu như từ mấy hôm nay có tin Tuấn Chợ Maritime Bank bị bắt nhưng mãi chưa thấy ai khẳng định và người ta tin rằng vợ Tuấn Chợ là Nguyệt Hường vẫn đương kim đại biểu Quốc Hội, lại là cặp vợ chồng luôn đi cùng anh 3X trong các cuộc công cán ngoại quốc. Và Nguyệt Hường có nhiều quan hệ đủ để chạy ngon lành qua mọi biến cố.

Nhưng sự thật là Thắm đã bị bắt một ngày cuối tháng 10 vừa qua.

Thủ tướng 3X chỉ đạo bắt Thắm. Người thực hiện là Trần Đại Quang, Phan Văn Vĩnh và Nguyễn Đức Thịnh; người phê chuẩn là Bùi Mạnh Cường dưới sự giúp sức từ Hoàng Nghĩa Mai.

Vì sao bắt Thắm?

Thắm được cho là đệ tử ruột của Sinh Hùng. Trước khi bắt đầu kỳ họp quốc hội lần này, Sinh Hùng chê bai Chính Phủ điều hành kém và 3X nghĩ rằng, có nhiều dấu hiệu cho thấy, Sinh Hùng sẽ sử dụng tối đa quyền lực trong tay để làm mất uy tín 3X và một số bộ trưởng, trưởng ngành. Tiến tới lật đổ “chế độ Nguyễn Tấn Dũng”. Số là phát biểu trong phiên họp của Uỷ Ban Thường Vụ Quốc Hội, Sinh Hùng dành cho 3X những lời lẽ rất nặng nề. 3X không cay mới là lạ!

Việc bắt Thắm để định nghĩa rõ quan hệ với Nguyễn Hồng Phương, chủ tịch SSG, em gái ruột Sinh Hùng.

Đây được coi như trò “bắt cóc con tin” để khống chế Sinh Hùng và là thông điệp cho các đại biểu quốc hội khác, rằng ai chống lại sẽ có thể bị tiêu diệt. Tiêu diệt theo đúng nghĩa đen.

Những tài liệu chứng cứ để bắt Thắm không có gì mới, có từ năm 2013, nhưng đây là thời điểm 3X cho là cần thiết để bịt họng các đại biểu trong đó Hùng hói là nguy cơ hiểm họa lớn nhất.

Khi bắt đầu phát biểu khai mạc tại tòa nhà Quốc Hội mới, 3X chỉ đạo cho bộ phận kỹ thuật không bật micro khi Nguyễn Sinh Hùng phát biểu. Một cử chỉ cho thấy, “Mày không thể cất tiếng nói” và khi Nguyễn Thịên Nhân (đại diện Mặt Trận tức thay mặt toàn thể nhân dân) phát biểu cũng bị cho méo tiếng.

3X tự tin, sẽ đạt được 80% phiếu tín nhiệm cao. Bình Ruồi cũng sẽ 75% cho dù lần này không cần mất đến 500 tỷ tiền mua các đại biểu như lần trước.

Phương thức lần này là giao cho giám đốc Công An các tỉnh đe doạ các đại biểu ở từng đoàn theo phương thức khẩu súng và “viên gạch”. “Viên gạch” ở đây là cục tiền.

Dí súng vào đầu từng đại biểu khó bảo và đưa tiền mua chuộc khi cần thiết. Các đại biểu cũng bị hạn chế tiếp xúc với báo chí hay bất kỳ nguồn thông tin nào khác. Đồng thời các đại biểu được báo cáo bằng những số liệu không trung thực.

Xin được phân tích ở phần sau tất cả những vấn đề trên.

Trở lại chuyện của Thắm. Nhiều chuyên gia am hiểu cho rằng, lúc đầu định bắt Thắm giống Kiên Bạc về tội kinh doanh không phép. Nhưng sau thấy “thối” quá nên chuyển qua tội cho vay không đúng quy định theo điều 179/BLHS. Xét cho cùng, nếu làm như vậy thì có thể bắt tất cả các ông chủ ngân hàng ở Việt Nam hiện nay.

Việc cho vay do hội đồng tín dụng quyết định và chủ tịch chỉ là một thành viên với các khoản vay lớn.

Tại cuộc họp báo thường kỳ chính phủ, Bộ Trưởng Nguyễn Văn Nên nói là cho Thắm sửa sai nhưng Thắm không có khả năng thu hồi. Thực tế, Thắm đã giải quyết được 400 tỷ đồng. Chỉ còn 100 tỷ đồng. 100 tỷ đồng chắc không phải là một khoản tiền lớn so với khối tài sản mà Hà Văn Thắm đang có?

Động cơ chính trị

Vụ bắt giữ này ai cũng hiểu là động cơ chính trị.

Nó có gây hoang mang không?

Xét ở góc độ người gửi tiền, không có gì hoang mang. So với vụ bắt giữ Bầu Kiên (tháng 8 năm 2012), ACB bị dân chúng rút tiền rất nhiều. Phương Nam năm 2006 cũng bị rút nhiều. ACB năm 2003 liên quan đến tin chủ tịch mất tích cũng bị rút nhiều.

Hơn 100 tỷ bị rút ra của Ocean Bank lần này không có gì đặc biệt bởi người gửi tiền tin ở đấu đá chính trị thì không có gì lo sợ đáng phải rút tiền ký gởi tại ngân hàng.

Nhưng xét ở góc độ doanh nhân và giới chính trị thì hoang mang. Giới doanh nhân nhận ra rằng, ai trong số họ đều là nhà băng của quan chức, mỏ vàng của công an, nhưng sẽ bị bắt bất kể lúc nào.

Giới chính trị thì lo lắng về những trò bẩn thỉu được tung ra nhằm triệt hạ nhau sẽ chỉ làm cho tình hình bất ổn.

Để so sánh vụ việc 500 tỷ của Hà Văn Thắm với những sai phạm của Trầm Bê chẳng hạn, thì vụ của Thắm được ví bé như con muỗi với bầy voi chứ không phải một con voi. Chúng tôi sẽ thông tin những việc sự tương tự  của Trầm Bê và Ngân Hàng Phương Nam (mà chả gây bất ổn gì hết) để độc giả có thể so sánh và hiểu được rõ về việc bắt giữ này liên quan đến chính trị như thế nào.

Khi mọi sự khó khăn đổ lỗi cho những sai phạm và yếu kém của hệ thống ngân hàng thì việc bắt ai đó làm cho Bình Ruồi đổ được quả bóng trách nhiệm sang chỗ khác. Bình sẽ giải thích rằng, đã kiểm soát tốt mọi chuyện và lỗi là do thằng khác gây ra.

Cách Nguyễn Văn Nên phát biểu cho thấy, Ngân hàng nhà nước biết rõ sai phạm nhưng cho Thắm thời gian khắc phục. Ở đây cần nói rõ rằng, nếu biết rõ đó là vi phạm pháp luật thì sao không bắt mà lại cho thời gian khắc phục? Vậy thì nếu có tiền để khắc phục thì mọi hành vi vi phạm pháp luật đều có thể bỏ qua?

Bình đã dùng những thông tin này để phục vụ cho mưu đồ của Bình bao gồm việc tổ chức cướp của các ngân hàng này hay triệt hạ nếu không phục tùng Bình. Với 100 tỷ so với dư nợ hàng chục ngàn tỷ của OCEAN bank thì đó là một tỷ lệ nợ xấu quá nhỏ so với quy định của pháp luật và không thể làm ảnh hưởng đến khả năng thanh toán của hệ thống, nhưng việc bắt chủ tịch một ngân hàng mà khách hàng không được thông tin trung thực sẽ làm cho một ngân hàng có thể chết ngay tại chỗ và từ đó có thể kéo theo cả một hệ thống.

Con bài Hưng Tano

Ngay sau khi bắt Thắm, những thông tin nhằm triệt hạ nhóm của Hùng hói được tung ra ồ ạt. Chúng tôi biết rất rõ sự thật của những thông tin đó đến đâu nhưng chúng tôi không có ý định bình luận về chúng. Sẽ có ngày, bằng các nguồn khác nhau, quý vị sẽ biết rõ về nó.

Ở đây xin chỉ nhắc đến vế khác của những thông tin này. Đó là những thông tin được dàn dựng bởi Lê Trung Hưng hay còn gọi là Hưng Tano.

Hưng Tano là con nuôi Nguyễn Văn Hưởng, cựu Thượng Tướng Thứ Trưởng Công An phụ trách An Ninh Tình Báo.

Nguyễn Văn Hưởng đã từng dùng Hưng Tano và dựng lên vở kịch hối lộ để Nguyễn Văn Chi, Chủ Nhiệm ủy ban Kiểm Tra Đảng khoá trước, sập bẫy.

Nguyễn Văn Hưởng sử dụng người con nuôi của mình là Hưng Tano hối lộ bà Nguyễn Thị Thủy, Phó Chủ Tịch Phòng Thương Mại và Công Nghiệp Việt Nam, vợ Ông Chi. Chụp ảnh, quay film, ghi âm làm bằng chứng.

Hưng Tano là người hối lộ Nguyễn Thị Thuỷ- Phó chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam, vợ Chi. Vụ hối lộ được bí mật chụp ảnh, quay film, ghi âm làm bằng chứng. 

Nhóm Nguyễn Văn Hưởng, Phạm Minh Chính, Bùi Nam đã dùng hồ sơ này để 3X mặc cả với Nguyễn Văn Chi về vụ Vinashin.

Khi đang họp Bộ Chính Trị, từ vị thế có thể lật đổ 3X, thế mà 3X dúi vào gầm bàn cho Nguyễn Văn Chi một bản báo cáo. Mặt Nguyễn Văn Chi đổi sắc và tái dại. Không chỉ không lật được 3X, Nguyễn Văn Chi cũng đã văng khỏi chính trường, phải về vườn, chân Chủ Tịch Nước cũng đi toi. Nguyễn Tấn Dũng thoát hiểm. Tuy nhiên, những hệ lụy mà Nguyễn Văn Chi để lại cũng còn nhiều vấn đề.

Công lao cứu 3X vụ Vinashin, Hưng Tano một lần nữa được sử dụng để chiến đấu với nhóm đang đe doạ 3X, nhóm Hùng hói. Về vấn đề này, Nguyễn Văn Hưởng vẫn là một đạo diễn giỏi.

Vai trò của băng Nam Định.

Trong vụ này, cần phải nhắc đến băng Nam Định Ninh Bình trong lực lượng công an đang khống chế toàn bộ án ở Việt Nam như thế nào.

Trần Đại Quang vốn dân gốc Nam Định, họ hàng với cựu thứ trưởng giáo dục Trần Văn Nhung (nhìn hai khuôn mặt rất giống nhau, con chú con bác) nhưng ông bố sang lấy vợ và ở bên Kim Sơn Ninh Bình.

Sau khi em trai Trần Quốc Tỏ rời cơ quan cảnh sát điều tra và loại Lê Đình Nhường về Thái Bình. Trần Đại Quang đưa Phó Giám Đốc Công An Nam Định là Vũ Quang Hưng về C44 (Văn Phòng Điều Tra); Hoàng Thọ Mạnh về làm Tư lệnh phó cảnh sát cơ động K20.

Đưa Đinh Hoàng Dũng, phó giám đốc công an Nam Định về làm Giám Đốc Công An Ninh Bình.

Đưa các phó giám đốc công an Nình Bình Hoàng Cao Tánh làm Cục trưởng an ninh xã hội A88 chuyên theo dõi các ông cố đạo bên Thiên Chúa Giáo và Phạm Xuân Bình làm cục trưởng cục chính sách.

Trần Đại Quang đang bình định hóa (Ninh Bình Nam Định hoá) Bộ Công An.

Cao nhất có bộ trưởng, dưới tổng cục trưởng Phan Văn Vĩnh. C46 có Nguyễn Đức Thịnh, C44 có Vũ Quang Hưng. Bên Kiểm Sát có Bùi Mạnh Cường.

Ninh Bình còn có thêm hai nhân vật công an khác là Phạm Văn Khoa (Khoa béo) và Bùi Văn Thành (Thành đầu đinh) mới được cất nhắc. Nếu như Khoa béo được cho là “Triển Chiêu” của Tô Lâm (Thứ trưởng) và Chí Thành ( Tổng Cục Trưởng An Ninh I) nhưng cũng thường xuyên được Quang cho hầu hạ và mới được bố trí làm Phó Giám Đốc Công An Hưng Yên để giữ đất cho Tô Lâm thì câu chuyện của Thành đầu đinh mới thú vị.

Ai cũng nghĩ, sau khi Phạm Quý Ngọ chết, chân thứ trưởng của Ngọ sẽ thuộc về Chung con (Nguyễn Đức Chung, giám đốc Công An Hà Nội). Chung con tự tin vì mình vừa là con nuôi của Út Anh (cựu bộ trưởng Lê Hồng Anh), vừa là anh em kết nghĩa với Đại Quang. Nhưng một người Ninh Bình là Thành đầu đinh mới cao tay. Thành tự tin khoe mình mới là “Triển Chiêu” của lãnh đạo. Thành chạy cả Út Anh cộng thêm đồng hương đồng khói Ninh Bình với Đại Quang nên chỉ hết có 10 triệu đô, Thành từ Tổng Cục Phó Tổng Cục Hậu Cần Kỹ Thuật (TC4) lên thẳng Thứ Trưởng.

Thành khoe không thiếu tiền. Thành là tổng cục phó, kiêm luôn giám đốc Gtel và là người cầm tiền mua sắm, xây dựng nên cả Út Anh và Đại Quang không thể từ chối. 10 triệu lên thứ trưởng quả là rẻ so với cái giá 100 tỷ (khoảng 5 triệu) cho chân giám đốc Công An Hải Phòng chuẩn bị thay Đỗ Hữu Ca. (Nhân vật này đã chạy hết 60 tỷ nhưng mới chỉ loại bỏ được đối thủ mà Trần Bá Thiều đưa lên, còn có được hay không thì chưa chắc).

Thành đầu đinh hiểu quá rõ về việc thu hồi vốn sẽ như thế nào. Lê Quý Vương mặc dù là thứ trưởng phụ trách cảnh sát nhưng đã bị Phan Văn Vĩnh cho qua mặt dưới sự bảo kê của Đại Quang và Thành nhắm tới là cái chân thứ trưởng phụ trách cảnh sát. Vì thế Chung con hết cửa thứ trưởng và quay ra quy hoạch Chủ Tịch Hà Nội thay Nguyễn Thế Thảo.

Nếu như một suất trung ủy (trung ương ủy viên) thời Trần Đình Hoan chỉ một hay hai viên gạch. (100,000USD gọi là 1 viên) thì thời kỳ Hồ Đức Việt là 10 viên. Nay Thành “đầu tư” 100 viên liệu có phải là chơi trội hay tiền mất giá? Ghế lên giá, ghế có giá hay Thành có điều kiện? Chuyện Thành đầu đinh chạy hết 10 triệu đô ở Bộ Công An ai cũng biết. Thành kể công khai và không giấu diếm.

Quay trở lại vấn đề băng đảng công an Nam Định, một cán bộ C48 cho biết, băng này có thể bắt cả nước.

Mặc dù, vấn đề chống tham nhũng đang rất nghiêm trọng nhưng Cục C48 chỉ được điều tra và khởi tố với 9 tội danh. Trong khi đó nhóm C44 và C46 điều tra và khởi tố tới 191 tội danh. C48 hầu như chả có việc gì làm. Cho nên, thưa Ông Tổng Lú, cả chuột không chết và Bình nhà ông cũng vẫn còn nguyên.

Thông tin thêm về Bùi Mạnh Cường

Xin nhắc lại là việc phê chuẩn bắt Hà Văn Thắm là do Bùi Mạnh Cường ký trước sự phản đối của nhiều cá nhân khác ở Viện Kiểm Sát. Bởi ở trên, Hoàng Nghĩa Mai đã có cách với Út Anh để điều chỉnh các UVBCT khác.

Bùi Mạnh Cường lên như thế nào chúng tôi đã từng đề cập ở những phần trước liên quan đến việc chạy chọt và mua chuộc Viện Trưởng VKS khoá trước Trần Quốc Vượng.

Nay xin thông tin thêm để hầu quý vị. Vợ Bùi Mạnh Cường là Lại Thị Loan làm việc tại Vụ thi đua khen thưởng Viện Kiểm Sát tối cao. Dù chỉ là nhân viên nhưng Loan đi lại có xe đưa đón như cấp thứ trưởng.

Viện kiểm sát tối cao cung cấp cho các địa phương 400 xe con phục vụ công tác. Nhưng Lại Thị Loan thu của địa phương mỗi xe 25 triệu. Địa phương nào không nộp thì Loan gọi điện giục nộp. Thấy vô lý, nên Viện Trưởng Kiểm Sát An Giang mới thắc mắc và gọi lên hỏi. Sự việc mới vỡ lẽ nhưng chả ai làm được gì và Lại Thị Loan chả làm sao với số tiền 400×25 triệu (10 tỷ) đó.

Chỉ với những thông tin nhỏ đó thôi thì đã thấy được về Bùi Mạnh Cường như thế nào và rằng tại sao ở Việt Nam có nhiều án oan.

Kỳ sau: Cách Bình Ruồi cướp Ngân hàng và phá nát nền kinh tế bắt đầu như thế nào?

 

———————-

Bài cũ đăng lại:

Ai đang làm khánh kiệt đất nước? (phần 7)

Dương Vũ

danluan.org

28-6-2014

Những điều chia sẻ có thể không mới với một số người nhưng nhìn chung, có thể nó khá xa lạ với số đông. Thậm chí nhiều người không tin đó là sự thật. Chính niềm tin mù quáng và những điều tệ hại đã đẩy dân tộc chúng ta đi từ tệ hại này đến tan nát khác. Đưa đất nước từ lầm than này đến khánh kiệt khác.

Trong phần này, chúng tôi sẽ tiếp tục đưa ra những vụ việc cụ thể về hai mảng vấn đề mà dư luận luôn quan tâm đó là mảng ngân hàng và công an nhưng nó sẽ được xem xét trong bối cảnh đan xen giữa hai mảng vấn đề trên.

Trước tiên, xin thông tin về nhân vật một thời được ca ngợi như một anh hùng và thực tế đã được nhà nước cộng sản Việt Nam hai lần phong tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang. Đó là Trung Tướng Công An Nguyễn Việt Thành, người được biết đến với cái tên Tư Bốn. Tư Bốn đang sống như vợ chồng với quái nữ giang hồ Nguyễn Thị Nghiệp, vợ Minh Sứt.

Ông Tư Bốn nổi tiếng với vụ án Năm Cam cách đây hơn chục năm. Vụ Năm Cam được làm sau cái chết của một trùm giang hồ khác là Dung Hà. Người chứng kiến giây phút Trường Xoăn và Hưng Phinhon hạ gục Dung Hà là Nguyễn Thị Nghiệp, vợ hai của Minh Sứt, một trùm buôn lậu ma túy.

Nay, ông Tư Bốn, bỏ bà vợ già và đang sống như vợ chồng với Nguyễn Thị Nghiệp. Nguyễn Thị Nghiệp, chị em giang hồ với không chỉ chị em của Dung Hà mà cả với chị em của Hạnh Sự, Oanh Sự…

Minh Sứt đang bị án tù chung thân vì buôn ma túy. Nhưng câu chuyện liên quan đến Minh Sứt, một trùm giang hồ buôn lậu 2000 bánh heroin mà tại sao lại thoát án tử, chỉ phải tù chung thân?

Tư Bốn cùng với Bùi Mạnh Cường, viện phó Viện Kiểm Sát Tối Cao, khi đó mới chỉ là lãnh đạo cấp vụ, làm hồ sơ xác minh Minh Sứt (tên thật là Ngô Đức Minh, sinh năm 1956) là người của công an.

Sau khi đạo diễn cho Minh Sứt thoát án tử. Minh Sứt dâng vợ là Nguyễn Thị Nghiệp cho Tư Bốn và trả công cho Bùi Mạnh Cường một căn nhà 7 tầng to vật vã trên đường Giảng Võ, Hà Nội.

Cũng chính thời điểm làm vụ án Năm Cam, những cán bộ công an thuộc chuyên án này tác oai, tác quái, kiếm chác, bậy bạ. Và nhiều trong số đó đã bị chính những đồng đội của mình cho xộ khám.

Còn về phía Bùi Mạnh Cường. Cường quê Vụ Bản – Nam Định, lớn lên ở Kiến Xương – Thái Bình. Nhưng Cường khoe quê Thái Bình và là đồng hương với Viện Trưởng Trần Quốc Vượng. Nay là Chánh Văn Phòng Trung Ương Đảng. Vợ chồng Cường khoe, ngôi biệt thự của Trần Quốc Vượng ở Đốc Ngữ là do vợ chồng Cường bỏ tiền ra. Và Trần Quốc Vượng là người đưa Bùi Mạnh Cường lên chức Viện Phó.

Liên quan đến vụ án của Huyền Như, có ba nhân vật đó là Nguyễn Thiên Lý, Hùng Mỹ Phương và Phạm Văn Chí tham gia lừa đảo và cho vay nặng lãi với số tiền là 1362 tỷ nhưng Tòa không tuyên tịch thu khoản tiền này.

Việc này, Trần Đại Quang và Phan Văn Vĩnh biết nhưng dùng cái đó để khống chế lại Chánh Án Tòa Tối Cao Trương Hòa Bình.

Về tiến trình xem xét hồ sơ phúc thẩm vụ Huyền Như, các cơ quan phúc thẩm đã nhận thấy, cần xử Huyền Như về tội tham ô nhưng Trương Hòa Bình gạt đi và người ta nhận thấy có nghi ngờ việc Chánh Án phạm tội tham ô và vi phạm pháp luật để đưa vụ án theo một hướng khác gỡ tội cho Bình Ruồi.

Bình Ruồi mua Ban Nội Chính, mua Tòa để gỡ hết tội liên quan đến vai trò và trách nhiệm của cá nhân Thống Đốc cũng như của Ngân Hàng Nhà Nước. Bình giễu cợt Tòa đến mức, Tòa triệu tập không đến. Cho nhân viên đến nhưng khi Tòa hỏi đều không trả lời được hoặc không thèm trả lời.

Về phía Phan Văn Vĩnh, sang năm 2015 sẽ phải nghỉ hưu nhưng Vĩnh đang chạy Ba X và phục vụ Ba X hết lòng để Ba X ký gia hạn cho Vĩnh thêm 2 năm nữa. Đổi lại Vĩnh đang tích cực đánh những ai là đối thủ hoặc không khuất phục anh Ba cho đến hết Đại Hội Đảng lần tới. Nhiệm vụ của Vĩnh còn đánh các sân sau của Nguyễn Sinh Hùng. (Chủ Tịch Quốc Hội)

Về phía Trần Đại Quang và Nguyễn Văn Hưởng. Mặc dù Hưởng đổ tội cho Quang làm Tây Nguyên bạo loạn nhưng trong việc đưa Quang lên, Hưởng cũng có công. Loại bỏ được Lê Thế Tiệm, Quang rảnh đường lên làm Bộ Trưởng. Và trong thời điểm hiện nay, Quang vẫn sợ Hưởng bởi chính Hưởng cũng bỏ qua cho Quang vụ giả mạo hồ sơ năm sinh. Sắp tới đây, Đại Quang sẽ đưa con trai Hưởng là Nguyễn Hoàng Linh từ Tổng Cục 5 về làm Cục Trưởng Cục Bảo Vệ Chính Trị I thay thiếu tướng Nguyễn Thế Công sắp nghỉ hưu.

Về công việc ở Bộ Công An, cả Trần Đại Quang và Phan Văn Vĩnh lại rất mê tín Trần Vì Dân, một tay gốc Thanh Hóa. Trần Vì Dân được Quang đưa từ Vụ Phó Vụ Pháp Chế về làm Tổng Biên Tập tạp chí Công An Nhân Dân. Nói chuyện với với Dân thì người đối diện chỉ muốn đâm vào mồm hắn vì thói ăn nói kiểu bố đời, coi trời bằng vung nhưng năng lực và hiểu biết thì rất hạn chế.

Về sai phạm của BIDV

Trong văn thư ký ngày 30 tháng 12 năm 2013, Thiếu Tướng Nguyễn Đức Thịnh, Cục trưởng C46 yêu cầu Tổng Thanh Tra Chính Phủ Huỳnh Phong Tranh chuyển hồ sơ liên quan đến các sai phạm của Ngân Hàng Phát Triển Việt Nam (VDB) và Ngân Hàng Đầu Tư và Phát Triển Việt Nam (BIDV) để điều tra truy tố nhưng vụ việc vẫn vậy.

Chúng tôi xin liệt kê một số sai phạm được Thiếu Tướng Thịnh nhắc đến trong văn thư trên như sau:

Nguyên nhân dẫn đến nợ xấu có nguyên nhân từ việc không chấp hành đúng các quy định trong hoạt động tín dụng của BIDV trong quá trình cho vay. Tính đến thời điểm 30/11/2010 tổng nợ xấu của BIDV là gần 6000 tỷ (5.968.530.000.000) đồng. Qua kiểm tra 148 hồ sơ do BIDV cung cấp tại 19/109 chí nhánh trong 3 năm 2008-2010 thì có 19 hồ sơ phê duyệt vượt thẩm quyền, 04 hồ sơ không đủ điều kiện về vốn tự có, 11 hồ sơ thiếu tài sản đảm bảo. Rồi cả việc cho vay để đảo nợ số tiền lên đến gần 4000 tỷ. 04 hồ sơ giải ngân vượt hạn mức, 10 hồ sơ không có tài sản đảm bảo vẫn giải ngân, 05 hồ sơ giải ngân mà khách hàng không có vốn tự có… 30 hồ sơ hỗ trợ lãi sất trái quy đình với số tiền hơn 3000 tỷ. Trong số 148 hồ sơ cho vay của BIDV đều có dấu hiệu vi phạm hình sự về cho vay trong các hoat động của các tổ chức tín dụng (điều 179 BLHS).

Xin nhắc lại là đây chỉ là kiểm tra hồ sơ trong số mà Thanh Tra Chính Phủ đã thanh tra chứ không phải hết tất cả những gì cần thanh tra cũng như mới chỉ 19/109 chính nhánh của BIDV trên cả nước. Cũng như chỉ kiểm tra trong giai đoạn 2008 đến 2010.

Về sai phạm ở ngân hàng phát triển Việt Nam VDB

VDB đã huy động vốn lớn, vượt quá nhu cầu sử dụng vốn dẫn đến tồn đọng bình quân năm 2008 là 9.122 tỷ đồng; năm 2009 là 10.441 tỷ đồng; năm 2010 là 24.681 tỷ đồng; năm 2011 là 35.076 tỷ đồng. Năm 2010 VDB sử dụng vốn tồn đọng để gửi tại các ngân hàng thương mại và ở một số thời điểm lãi suất huy động cao hơn lãi suất tiền gửi. Huy động vốn bằng ngoại tệ khi chưa được ngân hàng nhà nước cấp phép. Qua kiểm tra 159 hồ sơ, phát hiện nhiều hồ sơ cho vay không đúng đối tượng, cho vay không đảm bảo về tài sản, về vốn tự có, vi phạm điều kiện giải ngân, vi phạm về sử dụng vốn vay dẫn đến nợ xấu của VDB là 22 ngàn tỷ đồng. Việc này có dấu hiệu pham tội ở các điều 165 và 179 BLHS.

Cho vay dự án nhà máy mạ sơn, sơn màu do Tổng Công Ty Bạch Đằng làm chủ đầu tư (nay đã chuyển cho LILAMA) gây mất vốn trên 312 tỷ.

Dự án mua tàu của trường Đại Học Hàng Hải xin mua tàu mới rồi sau lại xin chuyển đổi từ đóng mới sang mua tàu cũ. Mua tàu cao hơn giá trị thực, nâng giá tàu chênh hơn 2 triệu đô la Mỹ.

Nhiều dự án hiện nay, chủ đầu tư đã tẩu tán tài sản, trốn tránh nghĩa vụ trả nợ. Nợ xấu xếp vào nhóm 5, nhóm nợ có khả năng mất vốn. Ví dụ như dự án nhà máy chế biến gỗ xuất khẩu Bắc Sơn do công ty TNHH Bắc Á làm chủ đầu tư. Dự án đầu tư xây dựng nhà máy sản xuất máy hàn khí do công ty TNHH Hoàng Quyền làm chủ đầu tư. Dự án nhà máy dệt Quế Võ. Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng (điều 179 BLHS), tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản (điều 140 BLHS).

Nhưng một lần nữa phải nhắc lại lời thiếu tướng Thịnh, đó là do tài liệu Thanh Tra Chính Phủ chuyển qua bước đầu chỉ có bản kết luận thanh tra và một số biên bản kiểm tra cho nên chưa đủ để đánh giá đầy đủ về hành vi vi phạm, hậu quả cũng như những tình tiết khác có liên quan đến các sự việc được nêu trong kết luận thanh tra. Những kết luận được nêu trong các bản kết luận thanh tra thấy có dấu hiệu vi phạm pháp luật hình sự nghiêm trọng trong một số vụ việc, cần phải được điều tra, thu thập tài liệu một cách đầy đủ hơn, toàn diện hơn để có đánh giá đúng tính chất, mức độ của hành vi vi phạm.

Tuy nhiên, C46 yêu cầu Thanh Tra Chính Phủ chuyển toàn bộ hồ sơ, tài liệu liên quan đến nhưng hồ sơ nêu trên vẫn chỉ là một văn thư mà thôi.
Đó chỉ là một phần nhỏ những vụ việc, trong một thời gian ngắn cũng như đối với những hồ sơ nhỏ lẻ mà thôi.

Đối với những khách hàng lớn, quan trọng và là những đầu mối lợi ích quan trọng thì chưa được nhắc đến và Thanh Tra hay Công An chả bao giờ nhắc đến.

Tuy nhiên, nếu như mọi sự tham ô, tham nhũng, phá hoại của các nhóm lợi ích trên được phanh phui một cách rộng rãi hơn, chắc còn nhiều con số kinh khủng hơn mà chúng ta không ngờ tới.

Dương Vũ

Ai đang làm khánh kiệt đất nước (phần 5)

Dương Vũ
4-6-2014

Trả lời bình luận của một độc giả cho biết thêm thông tin về một số Thứ Trưởng Công An. Nay xin thông tin thêm như sau.

Đang lấy ý kiến nhưng toàn bộ thành viên Bộ Chính Trị không ai có ý kiến nào khác về việc tặng thưởng Huân Chương Quân Công hạng nhất cho Tướng Tô Lâm, Thứ Trưởng Bộ Công An. Mà thành tích đặc biệt để tặng thưởng Huân Chương Quân Công cho Tướng Tô Lâm là thành tích giải quyết vụ Vinashin và vụ Văn Giang.

Vụ Vinashin có thực sự là vụ án mà Tướng Lâm xứng đáng được tặng thưởng?

Nếu xét về mặt ý đồ và mục đích, Tướng Lâm đã hoàn thành xuất sắc đối với vụ này nhưng không phải đứng trên góc độ của công lý và sự thật mà là việc dẹp tan mọi hệ quả mà vụ án này có thể gây ra.

Vinashin là vụ án kinh tế điển hình với mô hình kinh tế nhà nước không hiệu quả. Là biểu tượng của sự phá hoại và tham nhũng của của Việt Nam.

Với thiệt hại khoảng 86 ngàn tỷ (hơn 4 tỷ USD) tại thời điểm phanh phui và đến giờ là hơn 128 ngàn tỷ (hơn 6 tỷ USD). Kẻ trực tiếp Phạm Thanh Bình cùng đồng bọn chỉ bị xử lý xử lý với tội danh liên quan đến rất ít (1000 tỷ) còn con số to đùng của sự thất thoát không được nhắc đến. Cao nhất chỉ tù có thời hạn. So với Vinalines thì thất thoát hơn rất nhiều, thế mà Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc tử hình. Phạm Thanh Bình, Trần Quang Vũ chắc vài năm nữa lại ra. Người đứng đầu Chính Phủ Nguyễn Tấn Dũng đứng trước quốc hội nói XIN LỖI một câu thế là xong.

Với thành tích dẹp như vậy, Tướng Lâm xứng đáng được tặng thưởng quá chứ?

Nhân đây, xin nhắc lại về việc vụ Vinashin bị chìm xuồng như thế nào?

Tình thế rất căng thẳng trước đại hội và sự nghiệp của Nguyễn Tấn Dũng căng thẳng vì liên quan đến Vinashin.

Khi đó, vận mệnh Nguyễn Tấn Dũng nằm trong tay trưởng ban kiểm tra trung ương Nguyễn Văn Chi. Ông Chi khi đó rất tự tin. Thậm chí còn có niềm tin có thể làm Chủ Tịch Nước vì là người miền trung.

Song, tình thế đã thay đổi bởi bàn tay của bộ sậu của Anh Ba X ở Bộ Công An.

Nguyễn Văn Hưởng sử dụng người con nuôi của mình là Hưng Tano hối lộ bà Nguyễn Thị Thủy, Phó Chủ Tịch Phòng Thương Mại và Công Nghiệp Việt Nam, vợ Ông Chi. Chụp ảnh, quay film, ghi âm làm bằng chứng.

Đang cuộc họp Bộ Chính Trị, Ba X dúi vào gầm bàn cho Chi bản báo cáo. Mặt Nguyễn Văn Chi tái dại. Thế cờ đảo người. Tham gia phi vụ này có Nguyễn Văn Hưởng, Tô Lâm, Phạm Minh Chính và Bùi Nam.

Nguyễn Tấn Dũng thoát hiểm. Nguyễn Văn Chi về vườn.

Hưng Tano còn được sử dụng thêm một lần nữa gần đây khi Hưng tố cáo Phúc (Bảo Việt) để đánh vào nhóm Phúc và Thắm Ocean, cũng tức là đánh vào Sinh Hùng. Phúc bị bắt. Thắm thì bị câu lưu không thể hoàn toàn tự do.

Còn trong phi vụ Văn Giang tháng 4 năm 2012, Tướng Lâm đã huy động lực lượng đông đảo tới 2000 công an phục vụ mục đích giải phóng mặt bằng cho dự án khu đô thị Ecopark mà thực chất là cướp đất của dân 3 xã Phụng Công, Cửu Cao và Xuân Quan. Nhưng có ai biết được rằng, cạnh đó, Nguyễn Văn Thông (chủ tịch Hưng Yên) đã cấp cho Tô Lâm hơn 1 ngàn hecta, rộng gấp đôi diện tích của Ecopark. Khu này đứng tên em ruột Tô Lâm là Tô Dũng. Việc sẵn sàng sử dụng lực lượng hùng hậu để đàn áp và cướp của dân nằm trong ý đồ nhiều mục đích mà Lâm và băng nhóm quan chức Hưng Yên muốn thực hiện.

Nay, Khoa béo, một đệ tử của Đại Quang và cả của Tô Lâm được đưa về làm Phó Giám Đốc Công An Hưng Yên cũng là để đảm bảo quyền lợi của Lâm ở đây.

Tô Lâm sinh năm 1957, quê Xuân Cầu, một làng của Huyện Mỹ Văn (Mỹ Hào và Văn Lâm cũ), tỉnh Hưng Yên. Sở dĩ có tên là Lâm bởi lúc đẻ Lâm là đê Văn Lâm vỡ.

Tô Lâm là con trai ông Tô Quyền, nguyên Cục Trưởng Cảnh Sát Giao Thông, nguyên giám đốc Công An Hải Hưng.

Tô Lâm thành đạt bởi sự năng động của mình hơn là lý do con trai ông Cục Trưởng.

Khi đi học từ chính trị hay ngoại ngữ, Tô Lâm luôn chọn học với các ủy viên trung ương.

Tô Lâm nhận con cháu lãnh đạo về đơn vị mình dù năng lực thế nào không quan trọng. Trước có Phan Minh Hoàn (Hoàn ty), con ông Sáu Khải. Trần Quốc Liêm, em vợ Ba X. Con trai giám đốc công an Tuyên Quang, con trai giám đốc Công An Ninh Bình, con gái giám đốc Công An Hà Nam, con trai chủ tịch Sơn La… Nhận về chỉ để làm cảnh.

Cuộc đời may mắn và thành đạt như vậy, nhưng Tô Lâm vẫn có một nỗi đau. Đó là việc, Lâm bị vợ cũ (tên Loan) bỏ để đi theo người tên Đức, nhân viên quèn ở Tổng Cục Du Lịch).

Công Lý có thể chỉ là một diễn viên hài nhưng Thiên Lý sẽ không tha thứ cho kẻ dám đàn áp những người đồng hương, những người đồng bào để cướp đất và đẩy họ vào con đường khốn khó.

Tuy không được đánh giá nhiều về độ mưu mẹo so vớ Tướng Nguyễn Văn Hưởng, nhưng Tướng Lâm khôn khéo và ít kẻ thù hơn Tướng Hưởng.

Tô Lâm còn có công, cùng với Trần Đại Quang đã không có hành động gì khi xảy ra bạo động đập phá ở Bình Dương, Đồng Nai và Hà Tĩnh ngoài việc đổ lỗi cho Việt Tân gây ra bạo loạn.

Với lực lượng an ninh hùng hậu, ko có việc gì khác ngoài đàn áp dân oan mất đất và mất tự do.

Nếu ở xã hội văn minh, Tô Lâm và Trần Đại Quang ít nhất bị cách chức cho đến bị truy tố về tội thiếu trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng.

Một đất nước thiệt hại vài tỷ đô Thủ Tướng chỉ xin lỗi, doanh nghiêp bị phá hoại lãnh đạo Bộ Công An coi như không phải việc của mình. Giặc vào tận nhà, Bộ Trưởng Quốc Phòng bảo không có gì. Dân mình kể cũng lành nhất thế giới.

Quay trở về với vụ Vinashin, phải nói tới Phạm Minh Chính và Bùi Nam, Phạm Minh Chính quê Thanh Hóa. Chính trưởng thành nhanh sau khi làm thư ký cho một người đồng hương khác là Hoàng Ngọc Nhất. Nhất ngã ngựa vụ Năm Cam nhưng Chính không sao.

Chính được Ba X đưa về Quảng Ninh còn nhằm giúp giải quyết với những vấn đề liên quan đến Trung Quốc. Chính cho Trung Quốc thuê đất lên đến 120 năm. Dâng các mỏ cho Trung Quốc.

Vợ Chính, ngoài thời gian mỗi tuần xuống Quảng Ninh một lần để “thu tô” thì có mặt ở nhà Anh Ba X, giải quyết mọi công việc hậu cần cho gia đình anh Ba X từ thông cống trở đi.

Anh Ba X đang chuẩn bị đưa Chính về lại Bộ Công An thay Trần Đại Quang sẽ làm một vị trí khác, có thể là Bí Thư Thành Ủy Sài Gòn.

Khi đó sẽ là canh bạc tồi với Bùi Nam và Tô Lâm. Những ứng cử viên tiềm năng cho vị trí Bộ Trưởng Công An khi Đại Quang thay đổi.

Về phần liên quan đến Trung Quốc. Trung Quốc thuê đất dọc biên giới của 16 tỉnh.

23 trong tổng số 31 dự án nhiệt điện ở Việt Nam của Trung Quốc mà trong vòng 4 năm tới không có thiết bị thay thế. Một ngày đẹp trời, họ đồng loạt đóng điện, Việt Nam chìm trong bóng tối.

80% mỏ của Việt Nam nằm trong tay Trung Quốc. Các dự án trên 50 triệu đô, Tổng Thầu là Trung Quốc.

Phó Thủ tướng điều hành kinh tế ngành là người Trung Quốc.

Tổng điều hành an ninh quân đội, tướng một mắt Lê Đức Anh do Trung Quốc chăm sóc sức khỏe.

Việt Nam chắc còn mỗi cái tên chưa thuộc về Trung Quốc.

Về phần ngân hàng, xin nhắc lại rằng, ngoài Ngân Hàng Nông Nghiệp đã tan nát, các ngân hàng quốc doanh khác như Vietcombank, Vietinbank và Bidv đang được Nguyễn Văn Bình tẩu tán. Sau khi thâu tóm xong sẽ đến lượt Vietnam Airlines, Vinaphone, mobile phone…

Và cái chân sắp tới của Bình ruồi sẽ là Phó Thủ Tướng thay Vũ Văn Ninh. Tuy nhiên, Bình quê Phú Thọ đang chiến đấu với Bộ Trưởng Tài Chính Đinh Tiến Dũng. Dũng được Bùi Nam, dân Ninh Bình giúp đỡ đấu lại Bình trong vụ này. Bình tố Dũng để cho nước ngoài làm xổ số điện toán. Đầu tư 200 triệu đô nhưng năm đầu tiên đã thu được 600 triệu, lãi 400 triệu đô và các năm sau lãi khủng hơn nhiều. Đây là lĩnh vực trong nước làm được, cần gì cho nước ngoài vào.

Nếu có điều kiện, chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin về những nhân vật tiếp theo.

Dương Vũ

———————-

 

Ai đang làm khánh kiệt đất nước? (phần 6)

Dương VũTác giả gửi đến Dân Luận

23-6-2014

.

Trước khi quay trở lại một số vấn đề liên quan đến ngân hàng và công an, xin thông tin về việc liên quan đến Cục Trưởng Tài Chính Bộ Quốc Phòng Trung Tướng Phạm Quang Vinh.

Sắp tới đây, Bộ Chính Trị sẽ nghe Phùng Quang Thanh báo cáo về việc bỏ trốn của Phạm Quang Vinh đến nay không hề thấy tăm hơi đâu đồng thời nghe báo cáo về việc thụt kẹt và lình xình tiền nong ở Cục Tài Chính. Tiền nong thanh toán đang là vấn đề căng thẳng trong quân đội. Các tư lệnh rất bực mình và căng thẳng vì tiền không được giải ngân. Việc xin tiền của các đơn vị như đi ăn xin. Nhiều tướng lĩnh phải thốt lên, đi lấy tiền nuôi quân bằng tiền của dân mà cứ như đi ăn xin và họ cảm thấy rất nhục nhã về việc này.

Tiền, vàng và ngân hàng

Sự việc liên quan đến cửa hàng vàng Hoàng Mai đã bộc lộ rõ bản chất ăn cướp của những kẻ mang danh công quyền.

Sự việc diễn ra ngày 24 tháng 4 thì trước đó ngày 22 tháng 4 công an đã đề xuất và ngày 23 tháng 4, chủ tịch Quận Bình Thạnh đã ký quyết định cho khám xét. Rồi thì họ cũng nặn ra cái gọi là nhân chứng Lê Tấn Hiệp nhưng camera lưu giữ hình ảnh chả có hình ảnh nào chứng minh cho hành vi này. Cũng chả có 100 USD nào cả. Cái mà người ta gọi là vật chứng 100 USD chính là tiền từ trong két sắt của bà Hoàng Mai mà công an bắt bà phải mở két khi bà từ ngoài đi về.

Rồi thì cả cái biên bản vi phạm cũng được lập ngày 19 tháng 5, tức sau gần 1 tháng mà chả có chữ ký của người vi phạm. Cái mà người ta gọi là người vi phạm cũng chả biết cái biên bản đó thế nào.

Rồi thì họ căn cứ theo các quy định pháp luật mà điều khoản áp dụng cao nhất trong nghị định 95/2011 NĐ-CP sửa đổi bổ sung một số điều của nghị định 2020/2004 NĐ-CP cũng chỉ là phạt cho hành vi vi phạm hành chính trong trong lĩnh vực tiền tệ và hoat động ngân hàng, hành vi mua bán, thanh toán, cho vay ngoại tệ với nhau là từ 50-100 triệu thì họ phạt những 400 triệu đồng.

Một hình thức cố tình bao biện cho hành vi ăn cướp bất thành. Và có thể nói ngắn gọn là cướp bằng được.

Tại sao lại cố tình cướp như vậy?

Để chứng minh cho một quyết định nào đó thì người ta cố phải tìm ra những hành vi, việc làm nào đó chứng mình rằng, quyết định của họ là đúng đắn. Họ chứng mình ở hành vi mua bán ngoại tệ xong lại thu giữ vàng và muốn dằn mặt hệ thống buôn bán vàng trải dài khắp cả nước và thông điệp mà giới buôn vàng nhận thấy là nguy cơ bị cướp đang cận kề. Vi phạm buôn ngoại tệ (nếu có) mà lại đi khám và thu giữ vàng (sau đó buộc phải trả lại khi bị phanh phui).

Ở một đất nước mà vàng được coi là công cụ dự trữ an toàn và là ưu tiên số một cho sự tích cóp thì vàng chính là miếng mồi béo bở cho những hành vi cướp bóc.

Tập đoàn lợi ích của Nguyễn Văn Bình cố chứng minh rằng cần phải cấm buôn bán vàng tự do để ổn định thị trường thì lực lượng công an các cấp sẽ ra tay bảo vệ chính sách đó. Đó là cơ hội không thể tốt hơn cho đám sai nha công quyền tranh thủ cơ hội cướp của nhân dân.

Thực ra bà Hoàng Mai may mắn bởi truyền thông đã mang sự uất ức trong dân chúng về vụ việc đứng ra bảo vệ cho bà ấy chứ không thì bà ấy đã là nạn nhân xấu số bị dìm xác mà không hề thất tăm hơi. Công an thì rất thích sử dụng công cụ cấm đoán để ra tay trục lợi.

Ở vụ việc trên cần nhận thấy hai vấn đề. Vấn đề của việc thâu tóm lợi ích từ vàng và vấn đề trục lợi của công an.

Về việc thay đổi chính sách với vàng, Nguyễn Văn Bình đưa thương hiệu SJC thành vàng thương hiệu quốc gia. Rồi thì thâu tóm vàng trôi nổi, nhập lậu đem đóng dấu thì mỗi một lượng ăn ra 4 triệu đồng.

Ở đầu nhiệm kỳ, Nguyễn Văn Bình tuyên bố nếu chênh lệch vàng thế giới và trong nước trên 400 ngàn đồng/lượng là điều bất bình thường và Bình hứa đưa về dưới mức đó thì nay Bình Ruồi tuyên bố mức chênh hơn 4 triệu vnd/lượng là bình thường. Vậy thì tuyên bố tiền hậu bất nhất, nói ra rồi lại liếm của Bình có được cho là bình thường?

Với Bình, chả phải lo lắng điều gì. Bình tuyên bố: 500 đại biểu quốc hội không ai đủ trình độ để đối đáp với Bình về chính sách tiền tệ cả.

Về phía Chính Phủ, Thủ Tướng phải để Bình đọc và sửa tất cả những phần nào trong các báo cáo liên quan đến lĩnh vực tài chính tiền tệ.

Rồi đây, Thủ Tướng còn đề xuất đưa Bình lên cao hơn. Có 7 ứng viên cho việc lựa chọn 5 vị trí Phó Thủ Tướng nhiệm kỳ tới có tên Bình cùng những cái tên mới khác như Đinh La Thăng, Đinh Tiến Dũng và Trịnh Đình Dũng.

Việc kiểm soát vàng theo kiểu này chính xác là một hành vi cực kỳ mafia mà Báo Thanh Niên đã tố cáo để rồi Bình yêu cầu Bộ Công An khởi tố người viết và Báo Thanh Niên.

Thủ tướng còn quyết định cấm Hải Quan kiểm hóa việc nhập vàng của nhóm lợi ích này. Và không ai khác, Bình đưa anh ruột mình là Nguyễn Văn Thành tham gia vào lĩnh vực béo bở này.

Việc điều hành chính sách tiền tệ theo kiểu mafia của Bình bị Đặng Thị Hoàng Yến tố cáo trước Quốc Hội để rồi Yến phải trả giá cho sinh mạng chính trị của mình (mất chân đại biểu quốc hội) cũng như sự đe dọa đến cả sự an toàn tính mạng (phải trốn đi Mỹ).

Không phải Yến không có thông tin và cơ sở lý luận cho hành vi của Bình Ruồi.

Vào thời điểm khi còn là Thứ Trưởng Bộ Công An, theo sự chỉ đạo của anh Ba X, Phạm Minh Chính đã phải sang Nga điều đình để phía Nga bỏ qua cho hành vi rửa tiền lên đến 500 triệu USD của Bình mà phía Nga yêu cầu Việt Nam bắt và dẫn độ Bình về Nga. Chính phải sang Nga 2 lần mới thành công trong việc mặc cả với Nga bỏ qua cho hành vi của Bình.

Việc để nền kinh tế kiệt quệ như ngày hôm nay, nợ xấu cao, doanh nghiệp không tiếp cận nguồn vốn nhưng Bình vẫn phát biểu rất lạc quan và cho rằng mọi chuyện rất ổn. Khi bắt đầu kỳ họp Quốc Hội lần này, Bình tuyên bố tiền đồng ổn định và không có lý do điều chỉnh tỷ giá. Nhưng chỉ khi phiên chất vấn của Quốc Hội kết thúc, thậm chí cả khi Quốc Hội vẫn đang họp, Bình đã cho phá giá tiền đồng, điều chỉnh tỷ giá thay đổi. Đúng là hành động của Bình được mô tả như vừa nhổ ra đã liếm ngay tại chỗ. Và Bình không coi các đại biểu Quốc Hội là cái gì. Với Bình, 500 đại biểu Quốc Hội chỉ là nghị gật. Không có gì phải quan tâm.

Sở dĩ, Bình thoát được sự “sát hạch” của Quốc Hội bởi Bình và lớn hơn Bình là Ba X đã bắt Sinh Hùng làm “con tin”. Những sân sau của Sinh Hùng bị kiểm soát đặc biệt. Việc một lần nữa sử dụng con nuôi của Nguyễn Văn Hưởng là Hưng Tano để bắt Phúc Bảo Việt, một đệ tử của Sinh Hùng cho thấy, nhóm Bình và Ba X rất biết sử dụng các đòn “dưới thắt lưng”. Xin nhắc lại là Hưng Tano chính là kẻ đã hối lộ để cài bẫy vợ chồng Nguyễn Văn Chi (Trưởng Ban Kiểm Tra Trung Ương khóa trước) và vợ là Nguyễn Thị Thủy -(Phó Chủ tịch Phòng Thương Mại và Công Nghiệp Việt Nam) để mặc cả và thoát được vụ Vinashin trước đây.

Cũng như đối với Vinashin, Bình Ruồi giúp Ba X xóa nợ, dãn nợ và khoanh nợ cho Vinashin thì nay, một lần nữa, Ba X đã ký quyết định và giao Bình thực hiện việc xóa nợ 40 ngàn tỷ cho Vinalines. Thuyền trưởng X và thuyền phó Ruồi đã và đang từ từ xóa đi dấu vết của những con tàu nát mà các anh đã đánh đắm. Chúng tôi đã có trong tay văn bản này, một ngày không xa, chúng tôi sẽ thông tin đầy đủ để hầu quý vị.

Quay trở lại việc Bình nhởn nhơ với các chỉ trích của dư luận cũng như của Quốc Hội, Bình đã dùng một lãnh đạo cấp vụ/cục của Ngân Hàng Nhà Nước tên Hòa (hoặc Hà), một người gốc Thanh Hóa lobby Phạm Quang Nghị hòng dùng ảnh hưởng tới các thành viên Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Hà Nội nhưng cũng đồng thời thêm một phiếu ủng hộ cho việc trở thành Phó Thủ Tướng nhiệm kỳ tới. Không chế Sinh Hùng bằng việc kiểm soát các đệ tử cũng như nhận được sự ủng hộ của Phó Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân.

Như vậy, về phía Bình Ruồi, việc sử dụng tối đa các mối quan hệ và bổ nhiệm những vị trí khác nhau của con cái lãnh đạo cao cấp hoặc có vai trò với Bình đã giúp Bình giải quyết mọi vấn đề.

Về phía Thanh Tra Chính Phủ, Bình bổ nhiệm vụ phó đối với Tạ Thành Long, con trai ông Tạ Hữu Thanh, cố Tổng Thanh Tra Chính Phủ cũng như Bình kiểm soát được khoản nợ khoảng 1000 tỷ của vợ Phó Tổng Thanh Tra Chính Phủ Ngô Văn Khánh đối với Ngân Hàng Nông Nghiệp giúp Bình có được sự an toàn đối với phía Thanh Tra.

Bình Ruồi bổ nhiệm con trai trưởng ban tổ chức trung ương Tô Huy Rứa là Tô Huy Vũ là Vụ phó một vụ của Ngân Hàng Nhà Nước. Con trai cố Bộ trưởng Công An Lê Minh Hương là Lê Minh Hưng làm Phó Thống Đốc. Con gái Đoàn Mạnh Giao làm Vụ trưởng Vụ Quan Hệ Quốc Tế. Con trai thứ trưởng Công An Bùi Nam cũng đang là nhân viên của Bình.

Nhưng đặc biệt có một chân bổ nhiệm chỉ để lo lobby báo chí. Đó là Phó Thống Đốc Đào Minh Tú. Tú chỉ lo mỗi việc take care và lobby báo chí. Cụ thể là việc dùng Truyền Hình Quốc Gia VTV làm công cụ tuyên truyền cho Bình. Cô Lê Bình, dưới sự bảo kê của Trần Bình Minh, Lê Bình là công cụ đắc lực của Bình Ruồi trong việc tuyên truyền đến quốc dân đồng bào những gì Bình muốn nói. Bình nói trên sóng quốc gia về một màu toàn hồng cho nền kinh tế thì chỉ vài ngày sau Bình Ruồi sẵn sàng làm ngược lại.

Bên cạnh việc hợp thức hóa buôn lậu vàng và độc quyền lợi ích nhóm về vàng, Bình còn có thế mạnh là rửa tiền và chuyển tiền ra nước ngoài. Trước đây, việc chuyển tiền qua biên giới, Bình làm việc có sự hợp tác với Tổng Cục 2. Tuy nhiên, gần đây, nhận thấy việc làm đó của Bình là vi phạm pháp luật thì TC2 đã dừng nhưng Bình thì không dừng. Có hai kênh chuyển tiền chính là Vietinbank và Bidv cũng một số đầu mối khác. Chả thế mà Công An Hà Nội đã từng bắt một lô hàng trong đó đựng 1 triệu USD của Techcombank chuyển qua đường hàng không nhưng rồi vụ việc rơi vào im lặng. Chả thế mà đại diện của các ngân hàng này ở nước ngoài sống như những ông Hoàng bà Chúa một cách xa hoa tại thủ đô của các nước tư bản lớn. Rồi những dòng tiền này lại quay trở lại Việt Nam mua các tài sản mà theo chỉ đạo của anh Ba X là phải cổ phần hóa càng sớm càng tốt và càng nhiều càng tốt. Và một ngày không xa, tài sản thuộc sở hữu nhà nước sẽ không còn gì cả, không cánh mà bay.

Vấn đề thứ hai là vấn đề liên quan đến vai trò của Công An

Bình làm được và tồn tại được là có sự tiếp tay và trục lợi của những sai nha thích dựa vào những yếu kém và kẽ hở của luật pháp. Tất nhiên sự đồng lòng bảo vệ nhau của cả hệ thống công an.

Nếu như BBC đưa ra thông tin liên quan đến một trợ lý mà ai cũng hiểu là nhắm đến Bộ Trưởng Công An Trần Đại Quang thì thay vì đứng ra công bố rõ ràng và minh bạch thông tin, Trần Đại Quang cho khởi tố cả cơ quan truyền thông nước ngoài là BBC. Công An rất thích dùng khởi tố làm công cụ của trấn áp những ý kiến nào ảnh hưởng đến quyền lợi của họ. Rồi thì việc Báo Pháp Luật Xã Hội tường thuật lại phiên tòa xử Bầu Kiên trích dẫn lời các luật sư nói Gtel, một công ty của Bộ Công An cũng làm ăn không phép. Ngay lập tức cũng bị khởi tố. Nhưng liệu cứ khởi tố như vậy có bịt được miệng dư luận khi đưa những thông tin tham ô tham nhũng và làm ăn bậy bạ của họ ra ngoài ánh sáng không? Dù họ có bất chấp và sẵn sang ngồi xổm lên dư luận thì thông tin minh bạch và sẵn sang chấp nhận gian nan của những người yêu nước tiến bộ sẽ lật rõ bộ mặt của những kẻ đang đục khoét và phá hoại đất nước.

Và người dân càng hiểu rõ thêm bộ mặt thật của những kẻ đang đứng đầu trong lực lượng công an.

Nếu như người dân chỉ cần động đến cái lông chân của một kẻ vô danh tiểu tốt trong ngành công an thì sẽ phải trả giá bằng nhiều năm tù. Nhưng công an cướp bóc, giết người vẫn sẽ được bảo vệ. Nhiều người dân bị chết oan trong đồn công an mà chả ai phải chịu trách nhiệm.

Ngày 12.6.2014, liên ngành Tòa Án, Viện Kiểm Sát và Công An họp án về việc bắt hay không bắt 2 cán bộ công an đã làm sai lệch hồ sơ vụ án liên quan đến hoa hậu quý bà Trương Thị Tuyết Nga của Bệnh Viện Vũ Anh vì lừa đảo. Hai viên công an này một ăn 10 tỷ và một ăn 1,7 tỷ của Tuyết Nga để làm sai lệch vụ án giúp Tuyết Nga không bị bắt. Vụ việc bị phanh phui và 3 bên họp để quyết định có bắt hay không.

Thứ trưởng Công An Lê Quý Vương phát biểu là ai thì cũng cần phải bị xử lý nghiêm minh trước pháp luật thì Phan Văn Vĩnh đứng lên phản đối, không cho bắt.

Vĩnh chột nói: tôi và anh Vương như nhau, cùng được Thủ Tướng quyết định bổ nhiệm. Anh Vương không hơn gì tôi. Anh Vương phát biểu là ý kiến cá nhân anh Vương. Tôi là Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Cảnh Sát Phòng Chống Tội Phạm, đứng đầu lực lượng cảnh sát và là thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra. Ý kiến của tôi là ý kiến của người đứng đầu và đại diện cho cơ quan cảnh sát điều tra. Tôi phản đối anh Vương và tôi không đồng ý bắt.

Với cách làm như Vĩnh chột, sẽ không có công an nào bị bắt cả.

Mọi án từ, Vĩnh chột báo cáo thẳng Đại Quang và cả hai quyết định mọi chuyện.

Trần Đại Quang vô hiệu hóa các thứ trưởng cho dù họ đều là đệ tử của anh Ba X. Đại Quang sử dụng hai Tổng Cục Trưởng và là thủ trưởng hai cơ quan điều tra là Hoàng Kông Tư và Phan Văn Vĩnh. Đại Quang trấn áp mọi thành phần bằng công cụ truy tố mà hai cơ quan này thực hiện. Phía Viện Kiểm Sát đã có Bùi Mạnh Cường và Trần Công Phàn cùng dân Nam Định hỗ trợ.

Đại Quang đang Nam Định hóa những vị trí chủ chốt của lực lượng điều tra.

Trần Đại Quang đuổi Chánh văn phòng cơ quan cảnh sát điều tra, một cục trưởng giỏi là Lê Đình Nhường về Thái Bình để thay thế bằng một người Nam Định là phó giám đốc công an Nam Định tên Hưng.

Đại Quang giao cho Cục Trưởng Cảnh Sát Kinh Tế Nguyễn Đức Thịnh mọi công việc liên quan đến kinh tế, chức vụ và tham ô tham nhũng đều do Cục này làm mà không giao cho Cục phòng chống tham nhũng của thiếu tướng Trần Đăng Yến làm. (Thiếu tướng Yến là người Lạng Sơn, không phải Nam Định).

Nhưng một điều cực kỳ nguy hiểm là Đại Quang hành chính hóa C55, Văn Phòng cơ quan cảnh sát quốc tế Interpol. Chuyển toàn bộ đơn vị này về V12 (Cục Quan hệ Quốc Tế). Tức là Việt Nam chỉ tham gia phần việc có liên quan đến tội phạm quốc tế ở mức như mọi giao lưu quốc tế bình thường mà không phải là một cơ quan đấu tranh phòng chống tội phạm. C55 bị trả thù vì việc C55 đã có văn bản trả lời của phía Mỹ về việc con rể của Ba X là doanh nhân Henry Nguyen (Nguyễn Bảo Hoàng) không chuyển một đồng xu nào về nước và số tiền 3000 tỷ trong Bản Việt là của Nguyễn Thanh Phượng chứ không phải của Bảo Hoàng.

Một phó giám đốc khác của Nam Đinh là Hoàng Thọ Mạnh được điều về Bộ.

Cố vấn cho Trần Đại Quang về truyền thông là Hồng Vinh, cựu phó ban tuyên giáo, cựu tổng biên tập báo Nhân Dân, một người Nam Định. Hồng Vinh viết hoặc ít nhất là biên tập cho các phát biểu của Đại Quang. Đồng thời trợ giúp cho Quang có một người Nam Định khác là Đinh Thế Huynh.

Nhưng tất cả những cái đó để làm gì ngoài mục đích đảm bảo an toàn cho mọi hành vi cướp bóc của phe nhóm này mà Quang có phần và có trách nhiệm bảo vệ?

Đại Quang có một đệ tử tên Lịch ở Bắc Giang. Lịch có giấy phép khai thác than ở Bắc Giang. Nhưng ai cũng biết, ở Bắc Giang có than nhưng chưa khai thác công nghiệp được. Vì thế Lịch thu gom than thổ phỉ để bán cho Trung Quốc.

Trước đây, việc thu phí các tuyến đường cao tốc do tập đoàn Hải Châu thu. Đây là tập đoàn có quan hệ với gia đình Ba X.

Gần đây việc thu này thuộc về công ty Yên Khánh. Chủ công ty là em con dì ruột Trần Đại Quang tên là Hạp. Công ty này thu tuyến Cầu Giẽ Ninh Bình, tuyến Thành Phố Hồ Chí Minh – Trung Lương.

Đây là một miếng mồi béo bở. Và vì là thu thuê trên tuyến Cầu Giẽ Ninh Bình mà Hạp chỉ đạo rút riêng ra ngoài sổ sách 200 triệu đồng mỗi ngày và xóa toàn bộ giữ liệu lưu trữ. Chả thế mà chỉ sau 2 tháng, Hạp đã mua hẳn hai chiếc xe Bentley cho hai bố con. Giá mỗi chiếc cũng hơn 10 tỷ.

Cũng vì thấy sự béo bở mà Tô Dũng, em ruột Tô Lâm cũng đòi thu phí tuyến Hà Nội Lào Cai. (Tô Dũng là chủ của công ty Xuân Cầu, một đại lý buôn xe máy Piaggio). Tô Dũng cũng là người đứng tên cho Tô Lâm với dự án đất 1200ha ở Văn Giang, bên cạnh Ecopark.

Hệ thống công an thì tha hóa. Luôn mang chờ mọi cơ hội để cướp bóc. Đại Quang và dàn lãnh đạo các cấp không lo làm việc, bảo vệ dân chúng, bảo vệ pháp luật mà chỉ lo cướp bóc. Có vấn đề gì lại đổ lỗi cho Việt Tân.

Thiệt hại cho vụ đập phá gần đây mà nhà đầu tư thiệt hại và chính phủ Việt Nam phải đền là 20 ngàn tỷ ở Bình Dương, 10 ngàn tỷ ở Đồng Nai và Vũng Áng. Ở các nước văn minh, Bộ Trưởng Công An, các thứ trưởng, giám đốc công an các tỉnh trên phải bị ít nhất là mất chức cho đến phải ra tòa. Nhưng Công An đã kịp đổ cho Việt Tân. Họ kết tội 3 người của Việt Tân đã đến gặp luật sư Nguyễn Văn Đài ở Hà Nội để lấy 300 USD mua cờ, in truyền đơn và xúi giục gây bạo loạn ở các khu công nghiệp.

Khi xảy ra, công an các địa phương này không hề có một hành động bảo vệ hay ngăn cản sự phá hoại nào.

Với 3 người, sử dụng ngân sách 300 đô la Mỹ, gây thiệt hại 30 ngàn tỷ (1.5 tỷ đô la Mỹ) trên ít nhất 3 tỉnh (Bình Dương, Đồng Nai và Hà Tĩnh), chắc Việt Tân và 3 thành viên kia hẳn là siêu việt nếu như không muốn nói là trí tưởng tượng của lực lượng an ninh Việt Nam quá vỹ đại.

Trước khi kết thúc chúng tôi xin thông tin thêm về công ty sổ xố điện toán, nơi mà mỗi năm bỏ túi vài trăm triệu đô la đó là của Nguyễn Thanh Phượng, Hưng Tano và của Hoa Lâm Bình Định (tức Trịnh Thị Lâm), người huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi.

Nhưng chúng ta cần biết, việc thông tin để dân chúng biết rõ bản chất thật của những kẻ đang làm khánh kiệt đất nước và cùng nhau đứng lên vạch mặt, tố cáo và phải tiêu diệt chúng. Chúng ta không thể mong chờ thứ lý thuyết suông kiểu như phê và tự phê hòng mong chúng tự sửa chữa. Chúng ta không thể mong chờ, dưới sự dẫn dắt của những kẻ lú lẫn mà có thể tiêu diệt được những con sâu bọ. Càng có cơ hội, càng quyền lực thì chúng càng tha hóa.

Vì thế, chúng ta biết sự thật và phải cùng nhau tự giải phóng khỏi áp bức của những kẻ đang ngày đêm phá hoại đất nước này.

Dương Vũ

 

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Hà Nội treo cờ Mừng lễ Quốc Khánh Trung Quốc 1-10-2014! Sinh viên Hồng Kông quay lưng trong lễ thượng cờ Trung Quốc

Posted by hoangtran204 on 01/10/2014

Ngày 1-10-2014,

Sinh viên Hồng Kông quay lưng trong lễ thượng cờ Trung Quốc

Các sinh viên HK vẫn đứng nghiêm trang, nhưng quay lưng khi thượng cờ 5 sao của Trung Quốc nhân lễ Quốc Khánh 1-10-2014 (theo báo Thanh Niên )

Trong khi đó, ở Hà Nội, nhà nhà treo cờ đỏ sao vàng ăn mừng ngày Quốc Khánh TQ!

Thế là đã rõ! Bọn tay sai Hà Nội sắp sáp nhập Việt Nam vào TQ. 

(TÍN HIỆU THÀNH ĐÔ) hôm nay, 1/10/14,  tại phố Đông các , phường Ô Chợ Dừa -Đống Đa nhà nhà treo cờ đỏ sao vàng. Có người nói mừng quốc khánh TQ

“DCM nó, tự dưng ngày ni, 1/10, ở Hà Nội lại treo cờ!”

Ngô Duy Quyền's photo.
Trương Văn Dũng- Hà Nội- 1-10-2014
Ngô Duy Quyền- 1-10-2014, Hà Nội
Note của ĐTQ

Thị trưởng Leung Chun-ying đe rằng nhân dân hãy về nhà đi, “trên” chả thay đổi ý kiến đâu. Sinh viên Hong Kong đưa ngay thông điệp rất rõ ràng: thôi thì cụ về nghỉ cho khỏe, trả cho chúng tôi quyền biểu tình hợp pháp

Ngày hôm qua, cảnh sát đã trưng ra biểu ngữ yêu cầu người dân giải tán hay sẽ bị đàn áp (nói luôn vậy đi cho tiện). Người Hong Kong đã gửi lời đáp trả theo đúng tinh thần và cách thức cảnh sát thực hiện: biểu ngữ với dòng chữ “Stop Using Violence! Continue Civil Disobedience” (Thôi chuyện đàn áp đê, (đây) vẫn tiếp tục (biểu tình) bất tuân dân sự đấy).

2 giờ sáng nay, ca sĩ Anthony Wong khi trình diễn trước hàng nghìn người biểu tình bám trụ ở Causeway Bay đã nói: “We need to be in unity…it is not just Occupy Central or a student boycott anymore, it has become a citywide movement” (Chúng ta cần phải đoàn kết, giờ ko còn là Occupy Central hay bãi khóa của sinh viên học sinh nữa mà đã thành cuộc xuống đường của toàn dân rồi)

Phong trào đoàn kết cùng Hong Kong – Global Solidarity Hong Kong – đang nhân rộng ra khắp các thành phố lớn trên thế giới. Tất cả sẽ cùng tuần hành hoặc tọa kháng vào ngày hôm nay để bày tỏ sự ủng hộ Hong Kong.

Paris, người biểu tình sẽ tụ họp với đồng phục màu đen, ribbon vàng trên ngực áo và cây dù trên tay như là cách mà họ muốn gởi tinh thần đoàn kết đến Hong Kong.

(Note của ĐTQ)

NHỮNG NOTE KHÔNG CỦA HỘI NHÀ BÁO ĐỘC LẬP<br /><br /><br /><br />
Thị trưởng Leung Chun-ying đe rằng nhân dân hãy về nhà đi, “trên” chả thay đổi ý kiến đâu. Sinh viên Hong Kong đưa ngay thông điệp rất rõ ràng: thôi thì cụ về nghỉ cho khỏe, trả cho chúng tôi quyền biểu tình hợp pháp</p><br /><br /><br />
<p> Ngày hôm qua, cảnh sát đã trưng ra biểu ngữ yêu cầu người dân giải tán hay sẽ bị đàn áp (nói luôn vậy đi cho tiện). Người Hong Kong đã gửi lời đáp trả theo đúng tinh thần và cách thức cảnh sát thực hiện: biểu ngữ với dòng chữ “Stop Using Violence! Continue Civil Disobedience” (Thôi chuyện đàn áp đê, (đây) vẫn tiếp tục (biểu tình) bất tuân dân sự đấy)</p><br /><br /><br />
<p>.2 giờ sáng nay, ca sĩ Anthony Wong khi trình diễn trước hàng nghìn người biểu tình bám trụ ở Causeway Bay đã nói: “We need to be in unity…it is not just Occupy Central or a student boycott anymore, it has become a citywide movement” (Chúng ta cần phải đoàn kết, giờ ko còn là Occupy Central hay bãi khóa của sinh viên học sinh nữa mà đã thành cuộc xuống đường của toàn dân rồi)<br /><br /><br /><br />
 Phong trào đoàn kết cùng Hong Kong – Global Solidarity Hong Kong – đang nhân rộng ra khắp các thành phố lớn trên thế giới. Tất cả sẽ cùng tuần hành hoặc tọa kháng vào ngày hôm nay để bày tỏ sự ủng hộ Hong Kong.</p><br /><br /><br />
<p>Paris, người biểu tình sẽ tụ họp với đồng phục màu đen, ribbon vàng trên ngực áo và cây dù trên tay như là cách mà họ muốn gởi tinh thần đoàn kết đến Hong Kong.” width=”471″ height=”264″ /></div>
<div class=
*Thủ tướng Anh lên tiếng về Hồng Kông Ngày 30.9
Thủ tướng Anh David Cameron tuyên bố ông “quan ngại sâu sắc” về những gì đang diễn ra ở Hồng Kông và cảm thấy có trách nhiệm lên tiếng ủng hộ thành phố này. Ông khẳng định với Đài Sky News rằng trong thỏa thuận giữa Anh và Trung Quốc về việc trao trả Hồng Kông có nhiều chi tiết nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đảm bảo cho người dân ở đặc khu này một tương lai dân chủ theo nguyên tắc “một quốc gia, hai chế độ”. Phó thủ tướng Anh Nick Clegg cho biết ông sẽ triệu tập Đại sứ Trung Quốc tại London Lưu Hiểu Minh để bày tỏ “sự thất vọng và lo lắng” trước việc Bắc Kinh từ chối bảo đảm quyền tự do bầu cử của người dân Hồng Kông.

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Trung Quốc “thuần hóa” đứa con hoang: Sau phút bốc đồng chuyện Biển Đông, đảng CSVN nay đã tâm phục, khẩu phục, ngoan ngoãn qui thuận trở về nhà và vào khuôn phép cũ

Posted by hoangtran204 on 03/09/2014

Allah! Trước mặt Tập Cận Bình, Đặc phái viên Lê Hồng Anh đã rút thư đọc lời chúc tụng và cầu-toàn của TBT Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính Trị. Lại một lần nữa, đảng csvn công khai nói rõ lòng trung thành và đời đời nhớ ơn Trung Quốc. 

26-8-2014- Tập Cận Bình với nét mặt chịu đựng, sượng sùng và đầy ngao ngán lắng nghe cựu đại tướng Công An Lê Hồng Anh rút diễn văn ra đọc. Hóa ra đại tướng đi chiến đấu năm 11 tuổi, và từ đó trở về sau, ngài bận công vụ liên tục, nên chưa có thời gian rãnh để cắp sách trở lại trường...tiểu sử của đại tướng Lê Hồng Anh …Nguyễn Tấn Dũng 12 tuổi đã trở thành du kích…Võ Thị Thắng 14 tuổi trở thành giao liên chuyển thư, lựu đạn, chất nổ…Đảng đúng là bậc sư tổ trong lãnh vực dùng trẻ em tham gia chiến tranh. Bọn khủng bố Taliban, lực lượng Hổ Tamil  phải kêu là sư tổ mới đúng phép. 

 

Đảng và Nhà nước đã bỏ mặc chuyện vào TPP tới đâu hay tới đó, bỏ mặc ngoài tai chuyện 2 Thượng Nghị Sĩ Mỹ và Tổng Tham Mưu Liên Quân của quân đội Mỹ ghé VN vào giữa tháng 8-2014  hứa hẹn nới lỏng lệnh cấm vận vào tháng 9 này để bán vũ khí sát thương cho Quân Đội NDVN, bỏ mặc việc Mỹ đang thương lượng thuê Cam Ranh làm căn cứ cho Hạm Đội 7 với hơn 200 chiến hạm và hàng trăm chiến đấu cơ tối tân của Mỹ- Giá thuê 4 tỷ đô.  

[Thì ra, đảng CSVN và Nhà nước rất lo  sợ Trung Quốc công khai tung lên mạng các hiệp ước bí mật  mà ông HCM và nhà nước VNDCCH đã ký kết với Trung Cộng năm 1950, và trong thập niên 1960s;  công khai các điều khoản trong  Hiệp Định Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990; công khai Hiệp Định Phân chia Biên giới trên bộ và trên biển ngày 31-12-1999…Đấy là các hiệp định bán biển đảo HS và TS, bán hàng chục ngàn km vuông đất biên giới cho TQ để đổi lấy súng đạn, quân viện, lương thực trong chiến tranh với Pháp 1950-1954, chiến tranh VN 1954-1975]

[Bắc Kinh thừa biết Hà Nội khiếp sợ sự thật. Những thứ mà Đảng CSVN và nhà nước  luôn tìm cách che chắn, không cho nhân dân VN biết được sự thật. Bởi vậy, cứ lâu lâu Trung Quốc tung ra tin này tin khác. Từ những thông tin úp mở về nhân thân của ông Hồ Chí Minh cho đến các thỏa thuận, ký kết bí mât giữa hai đảng, càng làm cho nhà nước Việt Nam bị “mất điểm” trong mắt nhân dân và thế giới.]

Chỉ dấu đầu tiên của sự thuần phục của đảng và nhà nước đối với TQ là  khẳng định lòng thành và không muốn làm mích lòng. Tòa án Đồng Tháp đã  tuyên án mức tối đa cho 3 nhà tranh đấu Bùi Minh Hằng, Nguyễn Văn Minh, và Nguyễn Thị Thúy Quỳnh trong khi Đặc phái viên Lê Hồng Anh có mặt ở TQ ngày 26-8-2014.  Biểu hiện kế đó là đảng và nhà nước VN  đã không đặc xá các tù nhân lương tâm (đã từng lên tiếng chống TQ) vào ngày 2-9  như họ đã sai công an làm các thủ tục như gọi gia đình nộp tiền án phí, viết đơn xin đặc xá…để thả Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, thả Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, thả Trần Huỳnh Duy Thức… như các blogger đã đồn nhau trong tháng 8.   TIN MỚI NHẤT VỀ BLOGGER ĐIẾU CÀY 28-8-2014

Kể cũng khổ nhục cho một đảng và nhà nước từ lúc sinh ra đời chỉ quen dùng BÚA LIỀM, súng đạn, chất nổ, roi điện, BẠO LỰC, NHÀ TÙ khi  đối xử với người dân trong nước, nhưng nay bị Trung Quốc thuần hóa, đành phải BÓ TAY  chọn thế thuần phục.

Bài sau đây phân tích lòng trung thành vẫn không bao giờ thuyên giảm của đảng CSVN đối với TQ. 

 

Chuyến công du thuần phục!

31-8-2014

nguoi-viet.com

Lê Diễn Đức

Thường trực Ban Bí Thư Trung Ương Ðảng Cộng Sản Việt Nam (ÐCSVN), ông Lê Hồng Anh, đã được Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng cử làm đặc phái viên sang thăm Trung Quốc từ 26 đến 27 tháng 8 và trong ngày 27 tháng 8 đã diện kiến Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Ðại lễ đường Nhân Dân ở Bắc Kinh.

Trong buổi gặp mặt, Lê Hồng Anh đã “đề nghị lãnh đạo cấp cao hai đảng, hai nước tăng cường chỉ đạo để quan hệ hai đảng, hai nước sớm khôi phục và phát triển lành mạnh, ổn định trên mọi lĩnh vực.”

Lê Hồng Anh “khẳng định Ðảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam luôn coi trọng và mong muốn cùng với Ðảng, Nhà nước và nhân dân Trung Quốc, không ngừng củng cố và thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt-Trung phát triển lành mạnh, ổn định lâu dài.”

Thế nào là “khôi phục”? Khôi phục tức là lấy lại, tìm lại những gì đã mất, đã bị tổn thương trước đó.

Ðiều này có nghĩa rằng, tinh thần hữu hảo với “16 chữ vàng” và “4 tốt” đang rất êm đẹp bỗng dưng vụ Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam đã làm khuấy động, nay phải “khôi phục”?

Mà đúng như thế, giai đoạn gần đây sôi động thật chứ không phải đùa!

Về giàn khoan HD 981, Việt Nam chính thức phản đối nhiều lần, viết thư nói rõ tình trạng chủ quyền bị Trung Quốc xâm phạm cho tổng thư ký Liên Hiệp Quốc. Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi sự ủng hộ của các nước ASEAN tại hội nghị thượng đỉnh ở Miến Ðiện, dù chẳng lôi kéo được ai; tuyên bố hùng hồn tại Phillipines “không đánh đổi chủ quyền lấy hữu nghị viển vông” và hoan nghênh chính phủ Mỹ phê phán Trung Quốc cố tình làm căng thẳng tình hình trên Biển Ðông, v.v…

Hàng ngàn công nhân thuộc tỉnh Bình Dương, trước sự làm ngơ của công an, an ninh địa phương, đã phẫn nộ đập phá, đốt cháy 700 nhà máy và công ty của người nước ngoài, trong đó phần lớn là của người Trung Quốc. Ở Vũng Áng, Hà Tĩnh, cũng tương tự, xung đột chết người xảy ra, đến mức Trung Quốc phải cho tàu di tản hơn ba ngàn công nhân về nước.

Không khí xã hội Việt Nam náo loạn, hoang mang về một cuộc chiến tranh Việt-Trung có thể sẽ xảy ra. Những tin đồn Trung Quốc tập trung quân đội ở gần biên giới càng làm cho mối lo ngại tăng thêm.

Mối quan hệ Việt Trung xem ra có vẻ tệ hại nhất kể từ cuộc chiến biên giới năm 1979.

Tình hình nghiêm trọng đến mức ủy viên Hội Ðồng Nhà Nước Trung Quốc Dương Khiết Trì đã phải qua Hà Nội (hồi tháng 6) để dạy dỗ cho những đứa con “ngang ngược” Hà Nội biết vị trí của mình ở đâu và thẳng thắn nói với Ðảng Cộng Sản Việt Nam rằng, Trung Quốc sẽ tiếp tục “mọi biện pháp cần thiết” để bảo vệ chủ quyền và các hoạt động của giàn khoan, trong đó, theo quan điểm của Bắc Kinh, nằm trên vùng biển của Trung Quốc.

Trong không khí khác thường như vậy, tôi đã khẳng định qua các bài viết của mình rằng, sẽ chẳng có một cuộc chiến tranh Việt Trung nào xảy ra, kể cả chiến tranh cục bộ trên biển Ðông. Người Trung Quốc đang được quá nhiều trên lãnh thổ Việt Nam và họ chẳng dại gì đánh mất. Cuộc xâm lược mềm không tốn một viên đạn nào của họ đạt được hiệu quả mỹ mãn. Họ đang nắm trong tay những lĩnh vực quan trọng nhất của kinh tế Việt Nam, từ điện, khai thác khoáng sản đến sản xuất hóa chất… Họ đang được tận dụng dễ dãi một thị trường gần 100 triệu dân để xuất khẩu hàng hóa rẻ tiền, độc hại cùng với công nghệ kém. Họ đang thuê 50 năm hàng trăm ngàn héc ta rừng đầu nguồn, mặc sức tung tác trong đó.

Tất cả dường như là một màn đại hợp xướng được đạo diễn và chỉ đạo theo sự lèo lái của Trung Nam Hải.

Mặc dù từ năm 2010, hơn 90% các dự án tổng thầu quốc gia EPC quan trọng lọt vào tay Trung Quốc và các dự án bị kêu ca chậm trễ về thời hạn bàn giao, bị nâng thêm mức tiền đầu tư, sử dụng công nghệ lạc hậu, v.v… Bấy nhiêu cũng chưa đủ, và lời kêu gọi của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng phải rà soát lại chủ trương chỉ là vở diễn. Chính ông ta vừa mới tiếp tục đồng ý để Trung Quốc làm tổng thầu xây dựng sân bay quốc tế Quảng Ninh và thi công đường cao tốc Ðà Nẵng-Quảng Ngãi!

Khu gang thép Formosa ở Hà Tĩnh, cho thuê 70 năm, bất chấp các quy định của luật đầu tư nước ngoài có khả năng trở thành đặc khu trực thuộc Văn Phòng Thủ Tướng. Di tản công nhân sau vụ bạo động Bình Dương hơn ba ngàn thì được biết một đội quân gần 10,000 người chuẩn bị xâm nhập, trong đó chuyên gia chỉ chiếm 10-15%, còn lại là lao động phổ thông. Và vài vạn người khác từ Quảng Ninh, Hải Phòng, Thanh Hóa đến Tây Nguyên nữa. Không có gì sung sướng hơn khi có hàng vạn quân chiếm cứ nước người mà không bị mang tiếng xâm lược!

Sau chuyến đi của Dương Khiết Trì, Trung Quốc rút giàn khoan trước một tháng, coi việc đặt giàn khoan là thiết lập một tiền lệ thành công, sau khi đã tiến hành công tác thăm dò và thực hiện phép thử phản ứng của dư luận Việt Nam và quốc tế. Họ chỉ còn xem xét lại vấn đề thời gian và địa điểm lựa chọn của mình trong tương lai và ý đồ bành trướng trên biển Ðông sẽ không có gì thay đổi. Các giàn khoan chắc chắn sẽ trở lại vào thời điểm thích hợp.

Trong buổi hiện kiến “hoàng đế” Trung Hoa Tập Cận Bình tại Ðại lễ đường Nhân Dân ở Bắc Kinh, “sứ thần” Lê Hồng Anh đã phải cầm tập giấy in sẵn để “phát biểu,” trước thái độ chịu đựng ra mặt của Tập.

H1

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chao ơi! Ngài Ủy viên Bộ Chính Trị với nét mặt tuy căng thẳng, sượng sùng, ngồi im như phổng, tay chặn tờ giấy, mắt vờ nhìn về hướng khác để đánh lạc hướng Tập Cận Binh. Nhưng oái ăm thay, đôi mắt Tập không rời khỏi tờ giấy…Trò đu dây cuả đảng và nhà nước đã bị lột trần bởi báo chí Trung Cộng.

 

Chuyến đi của Lê Hồng Anh là sự khẳng định sự thuần phục của triều đình Hà Nội trước Bắc Kinh như nhà báo Roger Mitton viết trên Times Myamar:

“Về cơ bản, Hà Nội đã đầu hàng. Sẽ không có thêm các cuộc biểu tình, không có việc kiện lên Liên Hợp Quốc, sẽ không xảy ra các trận diễn tập quân sự với Mỹ và không có chuyện dẫn đầu mặt trận ASEAN thống nhất nhằm chống lại Bắc Kinh.”

Cung cách của Lê Hồng Anh thể hiện sự ngu dốt của lãnh đạo ÐCSVN, nhưng cũng cho thấy những gì Lê Hồng Anh nói ra chẳng phải của riêng ông ta mà là bài vở đã được soạn sẵn của cả Bộ Chính Trị ÐCSVN. Ông ta chỉ là cái máy vô hồn phát lại mà thôi (lẽ ra phải học thuộc lòng để đỡ xấu hổ!).

Cùng với việc công du nước Mỹ của Phạm Quang Nghị, được xem là ứng viên tổng bí thư trong Ðại hội ÐCSVN lần thứ 12 và tặng Thượng Nghị Sĩ John McCain tấm hình chụp bức tượng kỷ niệm nơi chiếc máy bay do ông lái bị bắn rơi và ông bị bắt, chuyến đi diện kiến Tập Cận Bình cho thấy chủ trương nhất quán của ÐCSVN là tiếp tục duy trì quan hệ “hữu nghị” và lệ thuộc Trung Quốc.

ÐCSVN vẫn đu dây với Mỹ trước hết xuất phát từ lợi ích kinh tế, bởi vì thị trường của Mỹ quá lớn và vai trò quan trọng của Mỹ trong các tổ chức tài chính quốc tế. Thứ đến, từ nhận thức rằng Mỹ coi trọng lợi ích của mình trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương và muốn sử dụng Việt Nam như là một con bài ngăn chặn ảnh hưởng của Trung Quốc. Hiểu rõ bản chất của ÐCSVN người Mỹ chẳng bao giờ chơi hết lòng và vẫn đưa vấn đề nhân quyền ra làm sức ép.

Mặc dầu bản chất cộng sản thay đổi trong kinh tế, nhưng ý thức hệ trong hệ thống chính trị của Việt Nam và Trung Quốc là một. Tập Cận Bình đã nhấn mạnh trong cuộc gặp mặt Lê Hồng Anh, rằng, sự liên kết chung giữa hai nước là các nước láng giềng có cùng chế độ cộng sản.

Thượng Tướng, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng Nguyễn Chí Vịnh cũng từng nói “một trong những đặc trưng của ý thức hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc là một Ðảng Cộng sản lãnh đạo. Nếu có được một người bạn xã hội chủ nghĩa rất lớn bên cạnh ủng hộ và hợp tác cùng có lợi thì sẽ vô cùng thuận lợi cho sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam.”

Ðể duy trì độc quyền lãnh đạo, nơi ÐCSVN có thể bám víu duy nhất hiện tại là Bắc Kinh. Làm ăn với Bắc Kinh vừa có lý do để bảo vệ chế độ vừa có thể an toàn kiếm chác bỏ túi riêng từ các dự án.

Vì thế dự báo “khởi đầu một thời kỳ Bắc thuộc mới” của cựu Ngoại Trưởng Nguyễn Cơ Thạch khi nhận định về Hội nghị Thành Ðô năm 1990 là hoàn toàn chính xác.

 

Anh Đặng Xương Hùng, cựu Lãnh Sự Thụy Sĩ 2008-2012, Vụ Phó Bộ Ngoại Giao, nay đã tị nạn chính trị tại Thụy Sĩ 2014, đã viết một bài tiên đoán rất hay và rất chính xác về các bước đi của đảng CSVN và Nhà Nước.

►Ba kịch bản cho tương lai Việt Nam: tiếp tục đu dây, hay đụng độ với TQ, hoặc theo bước chân (Đặng Xương Hùng, cựu Lãnh Sự Thụy Sĩ 2008-2012)

Mặc kệ cho Trung Cộng chưởi rủa và làm nhục, đảng CSVN và nhà nước vẫn ‘muốn khôi phục’ quan hệ với TQ  (BBC)

Hà Nội đang chơi trò liều đu dây giữa Mỹ và Trung Quốc

 

Hiệu Minh –

UV BCT Lê Hồng Anh vừa thăm Bắc Kinh, về Hà Nội, chưa làm xong báo cáo gửi BCT, thì Trung Quốc đã xỏ xiên bằng một bài báo trên Hoàn Cầu Thời báo (HCTB – Global Times) – phát ngôn của Nhân dân Nhật báo bằng tiếng Anh – với cái tít “Việt Nam đang chơi trò liều giữa Trung Quốc và Mỹ”. 

Chưa dừng ở đó, HCTB còn đăng cái ảnh giễu một anh nông dân đội nón cầm ô, chân đi dép thái, mặc áo nâu sồng gì đó, mồ hôi túa ra và đang…leo dây. Trông na ná ông khách vừa ở Trung Nam Hải. Nhìn mà tức điên: roll:

Xem bài này thấy cái tone của Ngoại giao thuyền thúng: razz:

 

Tranh châm biếm của Hoàn Cầu Thời báo.

Láo thật! Hoàn Cầu Thời Báo vừa dạy dỗ vừa hăm dọa Hà Nội nhân ngày 2-9.

Hà Nội đang chơi trò liều lĩnh đu dây giữa Mỹ và Trung Quốc

By Zhou Fangyin Source:Global Times Published: 2014-9-2,  19:38:01

Trần Hoàng (dịch)

Vào giữa tháng 8, Tổng tham mưu trưởng Liên Quân, tướng Mỹ Martin Dempsey thăm VN kể từ 1971. Chuyến viếng thăm 4 ngày của một sĩ quan quân đội cao cấp nhất nước Mỹ mang một biểu tượng quan trọng về sự gia tăng viêc hợp tác an ninh và quốc phòng giữa Hà Nội và Washington. Nhiều nhà phân tích (thời sự) cho rằng, đây là một bước tiến quan trọng đối với  hai quốc gia để tăng cường các mối quan hệ về quân sự.

Sau chuyến đi của Dempsey, một hành động mang tính cách ngoại giao cuả Việt Nam đã gây sự chú ý của báo chí. Ông Lê Hồng Anh, đặc phái viên cao cấp của TBT Trọng, đã đến Bắc Kinh hôm thứ Sáu, một hành động nhằm phá vỡ tảng băng kể từ sau vụ giàn khoan hồi tháng 5-2014.

Thật là thú vị để so sánh về  hai cuộc viếng thăm này. Cuộc viếng thăm của Tướng Dempsey đã và đang gởi ra một tín hiệu rằng Hà Nội và Mỹ đang trông đợi môt cuộc hợp tác gần hơn về an ninh và quốc phòng, bao gồm khả năng về việc Washington nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí  cho VN. Việc này đang gia tăng niềm tin của Hà Nội trong việc ngăn chặn Trung Quốc.

Nhưng chuyến đi của ông Lê Hồng Anh (tới TQ) lại gửi một tín hiệu khác: Hà Nội vẫn muốn đánh giá cao mối quan hệ ổn định và tích cực với Bắc Kinh, mặc dù cả hai phía đều ở trong tình trạng căng thẳng như những kẻ muốn rút dao đâm nhau trong mấy tháng qua.

Hai chuyến đi có thể nói là mâu thuẩn. Một mối quan hệ quân sự Mỹ Việt mạnh mẻ hơn sẽ làm Bắc Kinh nghi ngờ về sự thật lòng của Hà Nội trong việc hàn gắn lại mối quan hệ (đã đổ vỡ).

Trong khi đó, chuyến viếng thăm của ông Lê Hồng Anh tới Bắc Kinh sẽ làm cho Mỹ nhận ra là Hà Nội không chọn đứng về phe nào và không làm đồng minh với Mỹ đâu, ngay cả nếu như Washington đang cố gắng kéo Hà Nội về phía Mỹ bằng cách đề nghị sự trợ giúp về quân sự. 

Trò ngoại giao đu dây này làm cho cả Mỹ và Trung Quốc đều thất vọng. Có vẻ Việt Nam đang áp dụng chiến thuật “tự mâu thuẫn mình” để điều chỉnh làm phù hợp với các quyền lợi quốc gia.

Một mặt, Hà Nội muốn Washington chống lưng, nhưng lại hoàn toàn không thể phụ thuộc vào Washington.

Những bạo lực và vô chính phủ tại Iraq, Afghanistan, Ukraine và những biện pháp chống trả yếu đuối và nhu nhược của Washington bày tỏ cho thấy các nguy cơ cao nếu quốc gia nào tìm cách chọn Mỹ làm đồng minh để bảo vệ quyền lợi quốc gia.

Washinton đang có thái độ rất khôn khi đưa ra các hứa hẹn an ninh với các quốc gia khác. 

Xem xét các cuộc tranh chấp tại Biển Đông, có rất ít quyền lợi mà Washington có thể thu được từ việc đưa ra các lời hứa hẹn bảo đảm an ninh cho VN. Ngược lại, Washington chịu nhiều hiểm nguy lớn và các chi phí lớn nếu họ muốn làm tròn lời hứa của họ. 

Hơn thế, những cay đắng không thích nhau về mặt lịch sử vẫn đang còn khuấy động cả Mỹ và Việt Nam thì không thể một sớm một chiều để quan hệ có thể đơm hoa kết trái. Vì thế, cho dù hợp tác quân sự và an ninh có tốt hơn thì hai bên còn dò xét nhau chán mới có thể tin được.

Mặt khác, Việt Nam không thể đối đầu với Trung Quốc trên biển Đông với cái giá làm đóng băng quan hệ láng giềng.

Hà Nội có thể chọn bạn mà không thể chọn láng giềng. Các nước nhỏ và các nước trung bình không thể đối đầu với các cường quốc láng giềng, trừ phi họ không còn lựa chọn nào khác.

Việt Nam lựa chọn các đối đầu thách thức với Trung Quốc là chiến lược không khôn ngoan. Việt Nam nên uyển chuyển hơn khi nào mà mối quan hệ Việt Trung trở nên cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, bởi vì sự uyển chuyển là rất cần thiết cho cả hai nước  để đạt được thỏa hiệp  trong những thời điểm nhất định nào đó.

Kịch bản lý tưởng, giá như Hà Nội có thể có được Washington ủng hộ về chính trị, an ninh quốc gia, và ngoại giao vào giữa lúc có các cuộc căng thẳng leo thang với Trung Quốc. Và trong lúc đó, Hà Nội có thể dùng lợi thế này, dù rất hạn chế, để làm nhặng xị trên biển Đông.

Kịch bản lý tưởng này chỉ có thể có được với điều kiện rằng Hà Nội giữ thế cân bằng giữa Washington và Bắc Kinh.

Tuy nhiên, trong cuộc chơi này, không chỉ Việt Nam đang chủ động. Hà Nội đang nắm lấy các hiểm nguy bằng cách lợi dụng cả Mỹ lẫn Trung Quốc. Trung Quốc đã và đang rất kiềm chế. Nhưng tình hình có thể mất kiểm soát nếu Việt Nam cứ tiếp tục khiêu khích.

Chơi trò leo dây giữa Mỹ và Trung Quốc là nguy hiểm cho Việt Nam. Hà Nội cần dừng kiểu đu dây (lúc ngã bên này, lúc ngã bên kia) và giữ một thái độ kiên định về đề tài Biển Đông. Hà Nội cần chiến lược lớn và khôn ngoan hơn là các hành động lệ thuộc  và cơ hội.

Nguồn: http://www.globaltimes.cn/content/879564.shtml

Posted in Chinh Tri Viet Nam | 5 Comments »

►Mặc kệ cho Trung Cộng chưởi rủa và làm nhục, đảng CSVN và nhà nước vẫn ‘muốn khôi phục’ quan hệ với TQ

Posted by hoangtran204 on 27/08/2014

BCT và chính phủ do Nguyễn Tấn Dũng làm đại diện vẫn cứ bám theo TQ tới cùng. Mục đích để Nguyễn Tấn Dũng, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Chí Vịnh, Nguyễn Phú Trọng,…tiếp tục lãnh đạo để tham nhũng, cướp đất đai của nông dân, và giành chức vị cho 6 hạt giống đỏ (con của chúng)  nối ngôi.

Cuộc viếng thăm TQ (theo lời mời(?)và lời phát biểu của Lê Hồng Anh ngày 26 và 27-8-2014 cho thấy VN không từ bỏ TQ.

Đặng Xương Hùng đã đoán đúng sự chọn lựa của Trọng, Dũng, PQ Thanh, ĐT Huynh, Tô Huy Rứa, N Xuân Phúc…trong lúc Jonathan London, Carl Thayer,  đã có nhận định khác.

dcvonline.net/2014/08/06/viet-nam-trung-quoc-va-cuoc-khung-hoang-gian-khoan-ai-chop-mat

2868. Jonathan London: Việt Nam Hậu 981 « BA SÀM

 

VN ‘muốn khôi phục’ quan hệ với TQ

BBC 

Thứ ba, 26 tháng 8, 2014

Ông Lê Hồng Anh (thứ 2 từ phải sang) gặp ông Tập Cận Bình (thứ 2 từ trái sang) hồi năm 2011

Ông Lê Hồng Anh sang Trung Quốc với tư cách đặc phái viên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

Đặc phái viên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tuyên bố: Việt Nam muốn “khôi phục và thúc đẩy quan hệ hai Đảng, hai nước phát triển lành mạnh”.

 

Ông Lê Hồng Anh đã gặp ông Vương Gia Thụy, Phó chủ tịch Chính hiệp Toàn quốc Trung Quốc trong ngày đầu tiên tại Bắc Kinh.

Ông thăm Trung Quốc từ ngày 26 đến 27/8 trong tư cách Đặc phái viên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Đài Tiếng Nói Việt Nam dẫn lời ông Lê Hồng Anh nói khi gặp phía Trung Quốc rằng mục đích chuyến đi của ông là nhằm “trao đổi về các biện pháp nhằm khôi phục và thúc đẩy quan hệ hai Đảng, hai nước phát triển lành mạnh, ổn định lâu dài”.

Ông Anh nói thêm “việc hai Đảng, hai nước tăng cường hợp tác, duy trì quan hệ phát triển lành mạnh, ổn định là hết sức cần thiết, nhất là trong bối cảnh tình hình quốc tế hiện nay và tình hình Biển Đông có những diễn biến căng thẳng, phức tạp”.

Được biết chuyến thăm lần này được thực hiện theo lời mời của Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Xử lý ảnh hưởng

Phía Việt Nam lấy làm tiếc về vụ việc xảy ra đối với doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, trong đó có doanh nghiệp và công nhân Trung Quốc trong tháng Năm vừa qua, đồng thời lấy làm buồn về việc một số công nhân Trung Quốc bị thiệt mạng, bị thương trong vụ việc này.

Phát ngôn viên Việt Nam Lê Hải Bình

Trong một thông cáo giải thích về chuyến đi của Đặc phái viên của Tổng Bí thư, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình nói: “Phía Việt Nam lấy làm tiếc về vụ việc xảy ra đối với doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, trong đó có doanh nghiệp và công nhân Trung Quốc trong tháng Năm vừa qua, đồng thời lấy làm buồn về việc một số công nhân Trung Quốc bị thiệt mạng, bị thương trong vụ việc này”.

Việt Nam cũng gọi các vụ biểu tình hồi tháng Năm là “gây rối, mất trật tự tại một số địa phương”.

Bộ Ngoại giao hứa rằng Việt Nam “sẽ có hình thức hỗ trợ nhân đạo đối với công nhân Trung Quốc bị nạn”.

“Hội hữu nghị Việt–Trung sẽ cử đoàn sang Trung Quốc thăm hỏi một số gia đình đại diện cho những người bị nạn.”

Thông cáo của Bộ Ngoại giao cho hay phía Việt Nam “đã và sẽ tiếp tục thực hiện các chính sách, biện pháp hỗ trợ mà Chính phủ đã công bố đối với các doanh nghiệp để doanh nghiệp khắc phục khó khăn, giảm bớt thiệt hại và triển khai hoạt động bình thường”.

“Việt Nam đã và đang tiếp tục điều tra vụ việc một cách nghiêm túc và xử lý nghiêm những người gây rối vi phạm pháp luật; đồng thời áp dụng các biện pháp cần thiết để đảm bảo an ninh, an toàn cho công nhân, doanh nghiệp Trung Quốc và các nước tại Việt Nam.”

Văn bản nói trên gây ra suy đoán là thời gian gần đây đã có áp lực nào đó lên phía Việt Nam đòi “xử lý bất đồng”, vì các vụ biểu tình căng thẳng nói trên xảy ra cách đây đã hơn ba tháng.

Biểu tình chống Trung Quốc đã diễn ra tại nhiều nơi trong nước

Giới quan sát nói gì?

Trong làn sóng biểu tình chống Trung Quốc hồi tháng Năm, sau khi Bắc Kinh đưa giàn khoan 981 vào vùng kinh tế đặc quyền của Việt Nam, hàng chục cơ sở của các công ty Trung Quốc tại miền Trung và miền Nam đã bị tấn công. Ít nhất bốn người bị cho là thiệt mạng và hàng nghìn người Trung Quốc đã được rút đi khỏi Việt Nam.

Bắc Kinh đã rút giàn khoan 981 giữa tháng Bảy, trước kễ hoạch một tháng.

Sau khi có thông cáo của Bộ Ngoại giao Việt Nam hôm thứ Hai 25/8, Bộ Ngoại giao Trung Quốc cũng nhanh chóng ra thông cáo hoan nghênh quyết định bồi thường cho công nhân Trung Quốc của phía Việt Nam.

Trung Quốc ghi nhận công tác và thái độ của phía Việt Nam, hy vọng rằng phía Việt Nam sẽ thực hiện nghiêm chỉnh các biện pháp phù hợp.

             Phát ngôn viên Trung Quốc Hồng Lỗi

Người phát ngôn Hồng Lỗi cho hay Việt Nam lấy làm tiếc về những gì đã xảy ra và hứa hỗ trợ nhân đạo cho người bị ảnh hưởng.

Ông Hồng nói: “Trung Quốc ghi nhận công tác và thái độ của phía Việt Nam, hy vọng rằng phía Việt Nam sẽ thực hiện nghiêm chỉnh các biện pháp phù hợp”.

Một số nhà phân tích thì cho rằng chuyến đi của Đặc phái viên Lê Hồng Anh có thể là quyết định của một bộ phận ban lãnh đạo Việt Nam, những người vẫn tin rằng cần giữ hòa hiếu với Trung Quốc cho dù nước này ngày càng có nhiều hoạt động độc đoán trên Biển Đông.

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người từng làm đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, được hãng AP dẫn lời nói ông cho rằng chuyến thăm sẽ không mang lại kết quả gì.

”Trung Quốc sẽ không bao giờ nhượng bộ. Họ chỉ tạm thời rút giàn khoan đi mà thôi. Họ sẽ không bao giờ từ bỏ tham vọng độc chiếm Biển Đông.”

Tiến sỹ Nguyễn Quang A, một nhà quan sát khác, thì được dẫn lời nói ông hoan nghênh chuyến đi nhưng lo rằng Bắc Kinh sẽ thuyết phục Hà Nội từ bỏ kế hoạch xem xét kiện Trung Quốc ra tòa trọng tài quốc tế như từng đe dọa.

Posted in Chinh Tri Viet Nam | 1 Comment »

►Ba kịch bản cho tương lai Việt Nam: tiếp tục đu dây, hay đụng độ với TQ, hoặc theo bước chân Miến Điện,

Posted by hoangtran204 on 21/08/2014

Là một nhà ngoại giao cao cấp có  sự hiểu biết sâu sắc về đường lối của đảng CSVN, do đó nhận định của anh giống như là người đi guốc trong bụng của các nhân vật hàng đầu của BCT hiện nay. Đảng CSVN sẽ chọn lựa khả năng đu dây, (Trò chơi cân bằng trong quan hệ với Mỹ và Trung Quốc tiếp tục được áp dụngtheo anh  Đặng Xương Hùng, cựu Vụ Phó Bộ Ngoại Giao, cựu Lãnh Sự của VN tại Thụy Sĩ (2008-2012).

Ba kịch bản cho tương lai Việt Nam

Đặng Xương Hùng

“…Kịch bản này có thể mô tả một cách sơ lược là: ve vãn Mỹ, để không bị o ép mạnh trong quan hệ với Trung Quốc như trước đây, làm lắng dịu tình hình căng thẳng do dàn khoan gây ra. Được giới lãnh đạo Việt Nam vẫn luôn tự hào như là một « đường lối mềm dẻo, khôn khéo »…”.

«Có những thời điểm mà lịch sử chạy nhanh hơn bình thường. Tôi thậm chí dám khẳng định rằng có khả năng Việt Nam bước vào giai đoạn chính trị có tính quyết định nhất kể từ sau 1975». Đây là nhận định khá lý thú, đáng được quan tâm của Giáo sư Jonathan London, trường Đại học Hồng Công.

Tuy nhiên, tương lai Việt Nam sẽ đi về đâu, vẫn còn là câu hỏi rất khó với bất cứ ai quan tâm, lo lắng cho đất nước này. Nó khó như giải một phương trình gồm nhiều ẩn số. Trong đó, ẩn số quan trọng nhất, khó phán đoán nhất là các tính toán và cân nhắc của giới lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam hiện nay.

Điều đó khẳng định rằng tương lai của đất nước phụ thuộc rất nhiều vào quyết định của giới lãnh đạo.Cơ hội đã đến, mọi cánh cửa đã mở. Tiếp tục lối mòn xưa hay chuyển hướng đưa đất nước vào con đường phát triển theo văn minh của nhân loại.

Dựa trên sự phán đoán các tính toán và cân nhắc của giới lãnh đạo, có thể phác thảo ra ba kịch bản chính cho tương lai Việt Nam, như sau:

1. Trò chơi cân bằng trong quan hệ với Mỹ và Trung Quốc tiếp tục được áp dụng.

Đây là kịch bản dễ xảy ra nhất. Nó dựa trên sự suy luận rằng giữ chế độ là nhu cầu lớn nhất của giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay.

Theo kịch bản này, quan hệ Việt – Trung không còn ở mức «4 tốt, 16 chữ vàng» nữa, nhưng vẫn giữ ở mức «hai bên cùng có lợi». Lãnh đạo Việt Nam không đặt vấn để thoát hẳn ra khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc mà lợi dụng mối quan hệ này để củng cố chế độ. Đổi lại Trung Quốc không có thêm sự khiêu khích lộ liễu nào nữa ngoài Biển Đông, hoặc nếu có cũng dựa trên những thỏa thuận ngầm với lãnh đạo Việt Nam và được hai bên giữ kín. Trung Quốc không «làm xấu mặt» Việt Nam thêm nữa, để đổi lấy việc làm ngơ trước các kế hoạch xác định chủ quyền ở những khu vực Trung Quốc đã chiếm. Đợi một thời gian im ắng, Trung Quốc lại tiếp tục xây phi trường và căn cứ quân sự ở Gạc Ma, xây các ngọn hải đăng tại quần đảo Hoàng Sa.

Hai bên Việt-Trung tiếp tục chủ trương «gác tranh chấp, cùng khai thác». Việt Nam dựa vào ưu thế của Trung Quốc để gỡ gạc những lợi ích tối đa nhất, trong hành xử với các nước láng giềng tranh chấp. Hai bên tiếp tục giữ tuyên bố «các tranh chấp được giải quyết thông qua các cuộc đàm phán song phương giữ các bên liên quan trực tiếp». Đề án kiện Trung Quốc ra tòa án trọng tài quốc tế được cất kỹ trong ngăn kéo.

Trong khi đó, những bước xích lại gần nhau giữa Mỹ và Việt Nam chỉ giữ ở mức «đủ để cân bằng với Trung Quốc». Mỹ được đáp ứng để thỏa mãn là Trung Quốc không hung hăng thêm nữa. Tình hình «nguyên trạng» như trước giàn khoan được cam kết giữ, đủ để hài lòng cả ba bên Mỹ, Trung, Việt. Cả Mỹ và Trung Quốc đều ngầm hiểu «mi không đụng đến lợi ích của ta, thì ta không đụng đến lợi ích của mi» như phương châm đã hình thành từ thời Thượng Hải 1972.

Một số lĩnh vực trong quan hệ Mỹ-Việt có thể tiến bộ nhất định. Nhưng không đạt đến mức Mỹ mong đợi, do Việt Nam không đáp ứng được đầy đủ những điều kiện mà phía Mỹ đưa ra. Những tiến bộ được giữ ở mức đủ để Mỹ đừng buông tay. Nhịp điệu «bắt thả» rất nhịp nhàng để đổi lấy việc thực hiện cam kết của Mỹ.

Những tiến bộ về dân chủ và nhân quyền, nếu có thì chỉ là hình thức bề ngoài. Tư tưởng đi theo Mỹ là mất đảng, là mắc mưu «diễn biến hòa bình» ít nhiều vẫn đang còn tồn tại trong giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã vừa tuyên bố tại Bộ Công an: «Dứt khoát không để nhen nhóm hình thành tổ chức chống đối phá hoại đất nước». Tuyên bố này đi ngược phát biểu dân chủ đầu năm, đã được ngài John Mc Cain «biểu dương» trong chuyến thăm vừa rồi tại Việt Nam.

Kịch bản này có thể mô tả một cách sơ lược là: ve vãn Mỹ, để không bị o ép mạnh trong quan hệ với Trung Quốc như trước đây, làm lắng dịu tình hình căng thẳng do giàn khoan gây ra. Được giới lãnh đạo Việt Nam vẫn luôn tự hào như là một «đường lối mềm dẻo, khôn khéo». Kịch bản này có thể xảy ra từ nay đến Đại hội đảng XII, có thể kéo dài được thêm một vài năm sau đó, trước khi dẫn đến thất bại, đổ vỡ.

2. «Đường lối mềm dẻo, khôn khéo» bị thất bại. Việt Nam bị kẹt trong xung đột về chủ trương của Mỹ và Trung Quốc. Quan hệ Việt-Trung dần trở nên căng thẳng. Quan hệ Việt-Mỹ được thúc đẩy nhưng không đủ để Mỹ can dự trực tiếp. Có khả năng đụng độ trên Biển Đông, trong đó Việt Nam được hậu thuẫn bởi vũ khí của Mỹ.

Kịch bản này khả năng ít nhưng vẫn có thể xảy ra. Nó dựa trên suy luận là một nước nhỏ như Việt Nam hiện nay không đủ tài và lực để cùng lúc lèo lái hai cường quốc hòng trục lợi cho riêng mình.

Kịch bản này là hậu quả chính sách «mềm dẻo, khôn khéo», trong khi Mỹ và Trung Quốc đều có tính toán riêng của mình.

Với Trung Quốc, sự kiện đưa giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam là một phần của kế hoạch của Trung Quốc vươn ra biển khơi, độc chiếm Biển Đông, hợp pháp hóa đường lưỡi bò và kiểm soát các đường hàng hải huyết mạch.

Trước đó, Trung Quốc đã âm thầm, lặng lẽ, xây dựng các công trình như sân bay, đảo nhân tạo, đặt căn cứ quân sự ở Trường Sa. Trên đất liền, xây dựng các đặc khu kinh tế Vũng Áng – Hà tĩnh, dự án Bô xít Tân Rai và Nhân Cơ – Đắc Nông. Từ đó, hình thành tam giác với đảo Hải Nam và đảo Tam Sa (Hoàng Sa), chia cắt và dễ dàng khống chế Việt Nam khi tình huống xảy ra.

Những hành động mới đây của Việt Nam trong quan hệ với Mỹ làm Trung Quốc rất nóng mắt. Họ tiếp tục tiến hành đồng loạt các biện pháp vừa hăm dọa, cưỡng ép và bắt chẹt đối với Việt Nam. Họ không muốn Việt Nam ngả quá nhiều với Mỹ để ngăn cản chủ trương trên của họ.

Thời gian tới, họ tiếp tục gây sức ép lên giới lãnh đạo để Việt Nam tiếp tục trấn áp các hoạt động chống Trung Quốc, gây rối làm bất ổn cả về kinh tế lẫn xã hội ở Việt Nam, làm các nhà đầu tư nước ngoài không dám tiếp tục đầu tư, dùng các biện pháp về tài chính và thương mại để khống chế Việt Nam chặt chẽ hơn.

Với Mỹ, các chuyến đi liên tiếp vừa rồi đến Việt Nam của Thượng nghị sĩ John Mc Cain và của Tướng George Martin Dempsey chứng tỏ Mỹ đã cảm thấy quá muộn trong những biện pháp ngăn chặn sự trỗi dậy hung hăng của Trung Quốc. Việc các quan chức Mỹ có những phát biểu đầy «khích lệ» cho quan hệ Mỹ- Việt chứng tỏ Mỹ thật sự mong muốn có hậu thuẫn cho Việt Nam là mắt xích yếu nhất, nhưng đồng thời cũng là đối tượng chống lại Trung Quốc hiệu quả nhất, nếu được tăng cường sức mạnh. Một quan chức ngoại giao cấp cao của Mỹ cho biết một trong những yếu tố «thú vị» trong quan hệ Mỹ – Việt là «tâm lý chống Trung Quốc sâu sắc» ở Việt Nam.

Người Mỹ có thể hào phóng nhưng rất thực dụng. Một mặt, họ ra sức ca ngợi và cổ vũ cho một «đối tác chiến lược» trong tương lai của quan hệ Mỹ-Việt, với những cam kết kế hoạch giúp đỡ khá rõ ràng. Nhưng mặt khác họ không quên đưa ra những điều kiện ràng buộc và giới hạn để thực hiện theo một tiến trình nhất định. Hầu như người Mỹ đã rút ra bài học «No more Vietnam» của cố Tổng thống Richard Nixon. Họ có thể tiêu tốn tiền bạc và vũ khí trong tình huống này, nhưng để đổi lại họ có thể «dùng cộng sản chống lại cộng sản ở Biển Đông».

Kịch bản hai xảy ra khi Việt Nam bị nằm ở thế, trên thì bị Trung Quốc o ép không thoát ra khỏi được vòng kiểm tỏa, ở dưới thì bị Mỹ thúc ép «có hành động thêm nữa về dân chủ và nhân quyền». Kịch bản này có thể đi kèm với tình trạng giới lãnh đạo Việt Nam bị chia rẽ một cách sâu sắc bởi hai phe cải cách và bảo thủ, nhưng không bên nào giành thắng thế.

3. Lãnh đạo Việt Nam buộc phải thay đổi với một kịch bản tương tự như đã diễn ra ở Miến Điện.

Ít có khả năng giới lãnh đạo Việt Nam tự nguyện thay đổi. Kịch bản này có thể xảy ra khi kịch bản đầu thất bại hoặc do một tác động bên ngoài như: sự nổi dậy của nhân dân, vỡ nợ hoặc sụp đổ về kinh tế, một biện pháp trừng phạt của các nước lớn (thí dụ như dự luật chế tài về nhân quyền Ed Royce HR4254).

Đây là kịch bản duy nhất có lợi cho nhân dân và dân tộc Việt Nam.

Kịch bản này cũng dựa trên suy luận rằng, có một nhân vật hoặc một nhóm lãnh đạo, có tư tưởng cải cách, tập hợp đủ lực lượng tạo ra một diễn biến như đã từng xảy ra ở Liên Xô và Đông Âu.

Tóm lại, phán đoán các kịch bản cho tương lai Việt Nam hầu tìm ra được mấu chốt quan trọng nhằm đẩy nhanh quá trình thay đổi, mau chóng đến với đất nước Việt Nam.

Là nhà lãnh đạo thì nhận cho mình trọng trách cao nhất đối với vận mệnh đất nước. Phải có đủ lòng dũng cảm và thành tâm chính trị, lãnh đạo quốc gia phải thực sự vì lợi ích của dân tộc, của đất nước, chứ không thể vì lợi ích của một đảng, một phe nhóm hoặc chỉ vì lợi ích cá nhân.

Là con dân Việt Nam, thì việc đòi hỏi để có được một cuộc sống tự do, ấm no, hạnh phúc trong một quốc gia thịnh vượng, không thể chỉ còn là một lời thỉnh cầu mà phải ý thức tự đứng lên giành lấy nó. Xây dựng một xã hội dân sự mà trong đó mọi công dân Việt Nam quan tâm đến các tổ chức lãnh đạo đang điều hành đất đất nước, hiểu được cơ chế mà nó đang hoạt động, nắm được những biện pháp, chính sách mà các cơ quan này đang tiến hành. Tương lai, vận mệnh của mình nằm trong đó.

Việt Nam đang có cơ hội tốt để hướng tới một tương lai thực sự độc lập, dân chủ và tự do.

FB của Đặng Xương Hùng 

Tin thứ Năm, 21-08-2014 « BA SÀM

————–

*Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Phạm Thanh Nghị, Đinh Thế Huynh, Tô Huy Rứa,…sẽ tiếp tục đi theo chính sách đu dây để tiếp tục cai trị ở Việt Nam. Hơn 60 chục năm qua,  HCM, LD, Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng đã không từng lên tiếng phản đối Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa,..vì hai đảng CS đã thỏa thuận với nhau về cuộc trao đổi vũ khí lấy biển đảo từ 1950s, và 1960s. 

Đảng CSVN  đồng ý cho TQ làm chủ Biển Đông, HS và TS, nhưng khi nào TQ leo thang làm cho các nước khác chú ý,  thì Bộ Chính Trị đảng CSVN lại  giả vờ chạy qua bám vào Mỹ để hù dọa, và thế là  Trung Quốc sẽ TẠM rút lui, và chuyện này sẽ tiếp tục diễn ra vào năm tới, khi mùa bão chấm dứt vào tháng 4-2015, TQ sẽ quay trở lại xây dựng bãi đá ngầm Gạc Ma (thuộc quần đảo Trường Sa) thành đảo nổi và lập căn cứ quân sự trên đảo ấy, để chế ngự hải lộ quan trọng vào bậc nhất thế giới chạy dọc theo bờ biển VN.

Quan hệ giữa đảng CSVN và Trung Cộng sẽ không thay đổi. Việt Cộng tiếp tục thần phục Trung Cộng. Chỉ cần nhìn thấy 6 Hạt Giống Đỏ đang được CƠ CẤU chuẩn bị nối nghiệp Nguyễn Tấn Dũng, Lê Thanh Nghị, Nguyễn Bá Thanh, Nguyễn Văn Chi,…thì mọi người biết ngay là VN sẽ không đi với Mỹ, không có báo chí tư nhân, không có tự do ngôn luận, không muốn bầu cử theo chế độ dân chủ, họ chỉ muốn con cái của họ tiếp tục học viêc cai trị ở các tỉnh (Kiên Giang, Sài Gòn, Đà Nẵng,…) để lấy kinh nghiệm và nối ngôi.  ( (Trần Hoàng)

(2016, Phạm Thanh Nghị sẽ là TBT, Nguyễn Chí Vịnh là Bộ Trưởng QP, Lê Đại Quang vẫn tiếp tục BT Công An, Nguyễn Xuân Phúc hay Vũ Đức Đam sẽ là Thủ Tướng…vậy là 6 hạt giống đỏ sẽ được bao che và sẽ kế vị khi bọn Phạm Thanh Nghị rời khỏi chức vụ.)

————-

Một ý kiến  của bạn NVG thì cho rằng (TH có sửa lại chút ít) : Mới đọc bài này thì thấy tác giả nói cũng có lý, nhưng sau khi suy nghĩ và đối chiếu với lịch sử thi lại thấy khác. Tác giả mới xét một phía là các nhà lãnh đạo của ta, chứ chưa xét đến phía Mỹ và phía Trung quốc.

Mỹ sẽ không cháp nhận thái độ lấp lửng của ta. Còn Trung quốc thì với lòng tham vô đáy và muốn thực hiện ý đổ muôn thuở là biến nước ta thành một phần của Trung quốc. Họ còn chờ đến năm 2020 xem Việt Nam có thực hiện lồ hứa là sáp nhập vào Trung quốc như cam kết trong Hội nghị Thành Đô hay không.

Tác giả viết: “Điều đó khẳng định rằng tương lai của đất nước phụ thuộc rất nhiều vào quyết định của giới lãnh đạo.” Xét những gì xẩy ra ở nước ta trong hơn nửa thế kỷ qua thì tình hình nước ta toàn bị các yếu tố nước ngoài chi phối.

Việc chia cắt thành hai miền theo Hiệp nghị Genève 1954 là do nước ngoài định đoạt. (ta chỉ biết chấp thuận)

Còn Hiệp định Paris 1973 thì do việc  quân Mỹ muốn rút khỏi miền Nam và kết thúc chiến tranh Đông Đương.

Các nhà lãnh đạo của ta trước kia thì là tay sai của Liên xô và Trung quốc.

(Lê Duẫn công khai phát biểu: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc.”)

Trước khi Liên xô sụp đổ 1991, thì ta lại rơi vào quỹ đạo của Trung quốc qua Hiệp Ước Thành Đô 1990.

(Hội Nghị Thành Đô ngày 3 và 4-9-1990- Những sự thật cần biết)

Nay dân ta vẫn bị một cổ hai tròng, một tròng trong nước, một tròng từ nước ngoài chỉ đạo từ xa.

Đảng CS thực ra không có tài cán gì như nhiều người vẫn tưởng từ trước đến nay. Điều rõ thấy nhất là thời gian tới thì tình hình khó hơn nhiều, bàn tay sắt của CS còn thít cổ dân chặt hơn. 

Nếu tình hình đối ngoại tạm yên thì nông dân rất lo vì nhà nước lại tiếp tục tiến hành cướp đất, đó là nguồn thu của các quan chức hiện nay.

———–

TQ luôn luôn chỉ đạo ta từ 1950 đến nay: Trích Đèn Cù của Trần Đỉnh, người được chỉ định viết tiểu sử HCM (vào 1960)

“Chính Stalin đã phân công cho TQ ‘phụ trách’ VN, mà trong ngôn ngữ cộng sản thì ‘phụ trách’ đồng nghĩa với Chỉ đạo, Định hướng kể cả a lệnh. “; ” Phạm Văn Khoa (bạn Trần Đĩnh) tháp tùng Hồ Chí Minh sang TQ về kể lại nguyên văn rằng :” Ông cụ sang kiểm thảo với Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ và Chu Ân Lai “

Bàn :
Thật nhục nhã, đường đường một vị ‘cha già dân tộc’ mà lại phải sang làm kiểm thảo với người ngang hàng mình của nước láng giềng như một đứa học trò nhỏ. Hơn nữa, Chu ân lai chỉ ngang cấp với Phạm Văn Đồng của VN thôi, túc là duới ‘cụ’ rất xa!

————

ÐẢNG CỌNG SẢN VIỆT NAM HIỆN ÐANG SUY NGHĨ VÀ ÐANG TÁI XANH MẶT MÀY VÌ SAU CHUYẾN ÐI VIỆT NAM CỦA ÔNG THƯỢNG NGHỊ SỈ JOHN MCCAIN :

• ÐI VỚI MỶ THÌ KHÔNG ÐƯỢC THAM Ô. CÁI GÌ CŨNG PHẢI CÔNG KHAI MINH BẠCH THÌ LÀM SAO MÀ LÀM GIÀU NHANH ÐƯỢC.

• ÐI VỚI MỶ THÌ PHẢI BỎ CÁC ÐIỀU LUẬT BÂNG QUƠ MƠ HỒ VI PHẠM QUYỀN CON NGƯỜI NHƯ 92, 88, 258, . . . VẬY THÌ VIỆT NAM ÐANG CÓ 1000 TƯỚNG CÔNG AN ÐỂ LÀM GÌ NẾU KHÔNG BẮT BỚ ÐƯỢC AI

• ÐI VỚI MỶ THÌ NGƯỜI DÂN CÓ QUYỀN LẬP ÐẢNG CHÍNH TRỊ CÓ QUYỀN ỨNG CỬ LẢNH ÐẠO QUỐC GIA, NHƯ VẬY LÀ ÐẢNG CỌNG SẢN ÐÂU CÒN AI COI RA GI

• ÐI VỚI MỶ THÌ QUYỀN LỰC TỐI CAO NẰM TRONG TAY DÂN CHỨ KHÔNG NẰM TRONG TAY ÐẢNG CHÍNH TRỊ. VẬY THÌ ÐẢNG CỌNG SẢN LÀM SAO TỰ Ý KÝ HỢP ÐỒNG BÁN NƯỚC LẤY HÀNG CHỤC TỶ ÐÔ LA BỎ TÚI RIÊNG ÐƯỢC.

• ÐI VỚI MỶ THÌ PHẢI CÓ NỀN KINH TẾ THỊ TRƯỜNG TỰ DO CÔNG BẰNG CHỨ KHÔNG PHẢI NỀN KINH TẾ BĂNG ÐẢNG ÐỘC QUYỀN. VẬY LÀ BỂ MÁNH VÌ 110 ÐẠI GIA ÐỎ NHÓM BĂNG ÐẢNG GIÒNG TỘC CỌNG SẢN ÐANG NẮM KINH TẾ VIỆT NAM DỰ TRÙ XIN VÔ TPP ÐỂ ÐƯỢC MỶ CHO MIỄN THUẾ GIÚP BĂNG ÐẢNG LÀM GIÀU NHANH HƠN MẶC CHO DÂN VIỆT NAM VẪN SỐNG MỨC 2 ÐÔ LA / NGÀY / NGƯỜI

• ÐI VỚI MỶ THÌ PHẢI CÓ LUẬT PHÁP QUI ÐỊNH CÔNG NHÂN CÓ QUYỀN THÀNH LẬP CÔNG ÐOÀN ÐỘC LẬP ÐỂ BẢO VỆ QUYỀN LỢI CÔNG NHÂN. VẬY THÌ SAU KHI TÁCH KHỎI CÁI TRÒ ÐẠI DIỆN CÔNG NHÂN THÌ CHẢ LẺ ÐIỀU 4 HIẾN PHÁP CỌNG SẢN COI NHƯ CHẾT SAO. LÀM SAO ÐẢNG CỌNG SẢN LẢNH ÐẠO ÐỜI ÐỜI.

• ÐI VỚI MỶ THÌ PHẢI BẦU CỬ TỰ DO ÐA ÐẢNG CHỌN NHÂN TÀI GIÚP NƯỚC. CÁI MÓN NÀY THÌ THẬT TÌNH TẬP CẬN BÌNH CỦA TRUNG QUỐC CÒN SỢ CHỨ ÐỪNG NÓI GÌ NGUYỄN PHÚ TRỌNG CỦA VIỆT NAM . CÁC TAY ANH CHỊ CỌNG SẢN NẮM QUYỀN LÀ DO ÐÁNH NHAU BÓP CÒ GIỎI MÀ LÊN NGÔI RỒI TỪ ÐÓ TRUYỀN NGÔI NHAU. BÂY GIỜ MÀ KÊU DÂN BẦU THÌ SỢ QÚA CÁI CHUYỆN MỖI NGƯỜI DÂN MỘT LÁ PHIẾU NÀY.

• ÐI VỚI MỶ NẾU CÓ ÐẢNG VIỆT NAM CỌNG HÒA RA ỨNG CỬ CHUNG VỚI ÐẢNG CỌNG SẢN LÀ XEM NHƯ XONG CHUYỆN VÌ DÂN VIỆT CHẲNG CÓ CON MA NÀO BẦU CHO ÐẢNG CỌNG SẢN

• ÐI VỚI MỶ KHÓ QÚA TỪ NGƯỜI XẤU THÀNH NGƯỜI TỐT NHƯNG TIỀN BẠC THÌ GIỐNG NHƯ TỪ CHỔ TIỀN NẮM TRONG TAY MÌNH BÂY GIỜ ÐƯA CHO NGƯỜI KHÁC NẮM.

THÔI CHI BẰNG ÐI VỚI ÐỘC TÀI BÁT NHÁO TRUNG QUỐC TẬP CẬN BÌNH, CÁ MÈ MỘT LỨA MẶT DÀY VỚI NHAU MÀ SƯỚNG THÂN ÐẦY TIỀN KHI NÀO DÂN GIẾT THÌ CHẾT ÐÁNG ÐỜI VẬY.

Nguồn : http://siphuvietnam.wordpress.com

 

————

Biển Đông: Giàn khoan Trung Quốc và đấu tranh chính trị nội bộ ở Hà Nội (10-8-2014)

Ba kịch bản cho tương lai – SGTT – Báo Mới

———–

Đảng CSVN phát động xâm lăng Miền Nam VN 1960, (Mỹ qua VN năm 1965)

GDP năm 1960 , 1961, 1962, Ngân hàng Thế giới liệt kê:

Source: World Bank – GDP per capita (current US$)

Country name   1960   1961   1962

North Vietnam      73          74           54      (Miền Bắc VN)
South Vietnam    223        204         154     (VNCH)
Thailand                 101         108        114
Malaysia                 299        287        292
Cambodia               117         116         116
China                           92           76          70
India                            84           59           58
South Korea            155           92        104
Japan                         479        564        634
United States       2,881    2,935    3,108

Nguồn:http://en.m.wikipedia.org/wiki/List_of_countries_by_past_and_projected_GDP_(nominal)_per_capit

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Chuyến thăm Mỹ của ông Phạm Quang Nghị (7-2014): Chọc giận TNS John Mc Cain và để khăng định sẽ tiếp tục thân Tàu

Posted by hoangtran204 on 02/08/2014

Nhưng, Trung Quốc cảm ơn Hà Nội bằng 12h trưa nay, TQ xua hàng vạn tàu cá xuống biển Đông  Như thế là Trung Cộng đã chơi một vố nặng bằng cách đá đít Hà Nội về các nổ lực của Phạm Quang Nghị đi Mỹ để khăng định tiếp tục muốn thân Tàu).  Trái với lòng hy vọng (trong mấy tháng qua của nhiều người VN ở trong nước) cho rằng biến cố Giàn Khoan HD 981 vào tháng 5-2014đã mở mắt cho đảng CSVN và nhà nước thấy tham vọng xâm lăng của Trung Quốc ở Biển Đông, Hoàng Sa và TrườngSa.

Và những người này còn góp ý rằng: đảng và nhà nước VN nhân dịp này  nên  thay đổi đường lối chính trị và chuyển qua kết thân và hợp tác quốc phòng với các nước phương Tây, cụ thể là kết thân trong lãnh vực quốc phòng với Nhật, Úc, Nam Hàn, Ấn Độ…để bảo vệ chủ quyền lãnh hải và lãnh thổ của VN.

Nhưng chuyến đi thăm Mỹ của Phạm Quang Nghị vào tháng 7-2014 đã cho thấy đảng CSVN và Nhà Nước VN khẳng định tái thân Tàu, vẫn tin vào 4 tốt và 16 chữ vàng.

Mời các bạn đọc hai bài viết dưới đay của giáo sư Phạm Quang Tuấn và giáo sư Nguyễn Văn Tuấn 

Những thành công trong chuyến thăm Mỹ của ông Phạm Quang Nghị

Nguồn: Theo Bauxite Việt Nam

Phạm Quang Tuấn

Nhiều người đã đặt câu hỏi:
Ông Phạm Quang Nghị thăm Mỹ để làm gì? Có thành công không? Người ta cũng chú ý đến món quà lạ lùng mà ông Nghị “tặng” cho Thượng nghị sĩ John McCain, món quà chỉ có thể coi là một sự hạ nhục [1]: hai tấm ảnh chụp bia kỷ niệm chỗ bắn rơi máy bay của McCain, bia khắc ông McCain đang quỳ gối giơ tay đầu hàng và có dòng chữ “NGÀY 26 10 1967 TẠI HỒ TRÚC BẠCH QUÂN VÀ DÂN THỦ ĐÔ HÀ NỘI BẮT SỐNG TÊN JOHN SNEY MA CAN THIẾU TÁ KHÔNG QUÂN MỸ LÁI CHIẾC MÁY A4 BỊ BẮN RƠI TẠI NHÀ MÁY ĐIỆN YÊN PHÚ. ĐÂY LÀ MỘT TRONG 12 CHIẾC MÁY BAY BỊ BẮN RƠI CÙNG NGÀY“.
clip_image002 clip_image004
   

Bia kỷ niệm bắn rơi máy bay của John McCain

Đối với một người bình thường ở một nước văn minh, thì chỉ cái giọng kém học thức, gọi kẻ địch là “tên”, và đánh vần sai be bét cũng đủ khiến phải giấu tấm bia đó đi, đừng nói là chụp ảnh nó rồi đưa cho người trong cuộc, mà nay đã thành Thượng nghị sĩ của một siêu cường.

Có bao giờ một lãnh đạo Việt Nam dám đưa một tấm ảnh chụp bia kỷ niệm một tướng Tàu trong tình trạng tương tự cho đương sự? À, có bia đâu mà chụp, Việt Nam đời nào dám tạc bia kỷ niệm chiến tranh với Tàu cộng.

Tuy nhiên chuyện tặng quà này rất dễ hiểu nếu ta đọc một phát ngôn khác của ông Phạm Quang Nghị trong chuyến đi [2]“Ông Phạm Quang Nghị chân thành cảm ơn các bạn bè cánh tả và nhân dân Mỹ đã kiên trì ủng hộ và giúp đỡ cách mạng và nhân dân ta trong những năm tháng đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước cũng như trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc ngày nay”.

Rõ ràng là, với tuyên bố này cũng như với “món quà” cho TNS McCain, ông Phạm Quang Nghị muốn nhắc cho Chính phủ Mỹ nhớ lại thời kỳ thù địch giữa hai nước. Ông không nhắc lại thời đó với giọng điệu của một cựu chiến binh đã thoát khỏi hận thù và hướng về tương lai, như ông McCain khi thăm Việt Nam, mà nhắc lại với những lời lẽ và hành động xỏ xiên, châm chọc.

Trong khi đó, khi nói về cuộc tranh chấp biển đảo với Tàu thì…

“Đặc biệt là cuộc gặp gỡ, trao đổi với các đại biểu từ nhiều cơ quan, tổ chức Mỹ do Hội châu Á tổ chức, ông Phạm Quang Nghị đã điểm lại tình hình diễn biến ở Biển Đông trong thời gian qua, nêu bật quyết tâm, chủ trương, biện pháp đấu tranh đúng đắn, sáng suốt của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta nhằm bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của đất nước; giải quyết tranh chấp bằng các biện pháp ngoại giao hòa bình, phù hợp luật pháp quốc tế, nhất là Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982, đồng thời hết sức coi trọng, gìn giữ môi trường hòa bình, ổn định để xây dựng và phát triển đất nước; giữ gìn và củng cố quan hệ hữu nghị, hợp tác cùng phát triển với các nước, trước hết là các nước láng giềng“.

Tức là: Chúng tôi vẫn tiếp tục chung thủy, bốn tốt, 16 chữ vàng với ông anh của chúng tôi, các ông (Mỹ) đừng hòng mà xen vào.

Những việc chính thức đã làm với chính phủ Mỹ thì gói gọn trong vài câu rỗng tuếch, sặc mùi Tuyên giáo: “Trao đổi làm việc”, “Trao đổi về những vấn đề hai bên cùng quan tâm”, “Các cuộc gặp, làm việc diễn ra trong bầu không khí cởi mở, xây dựng, hợp tác và hiểu biết lẫn nhau[2].

Tới đây thì chúng ta có thể trả lời câu hỏi về mục đích chuyến thăm Mỹ của ông Phạm Quang Nghị:

-thứ nhất, là để trấn an và gián tiếp xin lỗi người anh cả phương Bắc sau vụ giàn khoan HY981, cho ông ta vững lòng rằng “thằng nhỏ” vẫn trung thành, không nghĩ tới chuyện đi tìm đồng minh khác.

-Thứ hai, là để làm sao cho Mỹ từ bỏ ý định xáp lại gần Việt Nam, thậm chí còn bực mình tránh xa “thằng nhỏ” vô ơn mà mình đã lên tiếng ủng hộ trong những ngày nó bị anh nó bắt nạt.

Chúng ta cũng hiểu tại sao Ngoại trưởng Phạm Bình Minh được Mỹ mời mà không đi, lại đi… Ba Lan trong thời gian đó. Phạm Bình Minh là người đã từng làm ngoại giao ở Anh, Mỹ và Liên Hiệp Quốc, lại là con cố Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch, người có khuynh hướng thân Tây phương và nghi kỵ Tàu (ít ra là đối với Đảng Cộng sản Việt Nam) và nghe nói đã bị Trung Quốc đẩy ra khỏi Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam. Hẳn ông ta không thể được Tàu tin cậy bằng Phạm Quang Nghị, một apparatchik thuần túy, thành viên lâu năm và cựu Phó Trưởng ban của Ban Văn hóa Tư tưởng Trung ương (Ban Tuyên giáo Trung ương hiện thời), nơi tập hợp những cái đầu thủ cựu, hẹp hòi, maoist, thân Tàu nhất trong Đảng. Chỉ việc thay đổi sứ giả cũng đã cho thấy mục đích của chuyến đi. Rất có thể, đây là giá mà Đảng Cộng sản Việt Nam đã phải trả để đổi lại việc giàn khoan HY981 nhổ neo sớm một tháng.

Về câu hỏi “chuyến đi có thành công không”, tôi nghĩ rằng có lẽ đã thành công đối với mục đích thứ nhất (trấn an người anh cả, thậm chí làm cho ngài hể hả). Về mục đích thứ hai (chọc giận và đẩy Mỹ ra) thì chưa chắc, vì những hành động và lời nói của ông Phạm Quang Nghị quá con nít và lộ liễu – nhưng chắc chắn không thể nói là chuyến đi đã giúp xúc tiến quan hệ Việt Mỹ.

Còn một mục đích nữa có thể nằm trong đầu ông Phạm Quang Nghị – đó là cái ghế Tổng Bí thư biết đâu có thể tới với ông trong tương lai, nhờ sự nâng đỡ của đàn anh Tàu đang hồ hởi với chuyến đi này. Chuyến đi sẽ giúp nhiều cho chuyện đó. Hơn nữa, chức Tổng Bí thư phải cho một người có tầm cỡ trí tuệ tương đương như ngài đương kim Tổng Bí thư kiêm Giáo sư Nguyễn Phú Trọng, mà tiêu chuẩn đó thì ông Phạm Quang Nghị rất vừa vặn.

P.Q.T.

Ghi chú

[1] http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/189997/mon-qua-ong-pham-quang-nghi-tang-tns-mccain.html.

[2] http://dantri.com.vn/chinh-tri/ong-pham-quang-nghi-ket-thuc-chuyen-tham-lam-viec-tai-new-york-907206.htm

Tác giả gửi BVN.

——————————-

Ông McCain bị xúc phạm?

Theo FB Nguyen Tuan

Nguyễn Văn Tuấn

1-8-2014

 Liên quan đến hai bức hình ông Phạm Quang Nghị tặng cho ông McCain, phóng viên đi theo ông PQN cho biết rằng ông McCain có dùng chữ “xúc phạm” (có lẽ là offended).

Phóng viên viết rằng ông McCain cảm thấy bị xúc phạm khi tấm bia ghi ông là thiếu tá không quân, trong khi ông là thiếu tá hải quân.

Tôi không nghĩ ông bị xúc phạm vì ai đó ghi sai binh chủng của ông. Tôi nghĩ có thể ông McCain bị xúc phạm vì hai bức hình mà ông PQN tặng cho ông.

Có thể vì ông nói tiếng Anh nhanh nên phóng viên nghe không rõ, hay có thể người phiên dịch cố gắng làm “nhẹ” đi vấn đề, nên mới lấy vụ binh chủng ra làm cái cớ. Nếu ông bị xúc phạm vì ghi sai binh chủng, thì chắc ông cũng bị xúc phạm vì ai đó viết sai tên của ông. Do đó, tôi nghĩ chính hai tấm hình làm quà đó mới là thủ phạm làm ông bị xúc phạm.

Không xúc phạm sao được khi tấm bia gọi mình một cách miệt thị là “tên”. Không xúc phạm sao được khi bức hình chụp đồng đội của ông giơ tay đầu hàng, mà bây giờ họ cho mình làm … quà! Tất cả đều được thiết kế để hạ nhục ông, và có thể xa hơn nữa là hạ nhục quân đội Mĩ.

Tôi tự hỏi không biết nếu ông PQN sang thăm Tàu và tặng cho Dương Khiết Trì tấm hình du kích VN áp tải lính Tàu trong trận chiến 1979? Chắc là không dám. Nếu không dám thì tại sao ông làm điều đó với ông John McCain? Hình như chính ông PQN cũng không thoải mái khi đưa quà, vì ông ngập ngừng nói “Thật tình, tôi không biết ngài có muốn có nó hay không? Nếu ngài không thích thì ngài có thể không công bố cho bất kỳ ai được biết. Còn ngài thích, thì tùy ngài”. Kể cũng lạ! Nếu đoán được người ta không thích thì hà cớ gì đem tặng cho người ta? Lại còn nói đừng công bố?! Khi hai bức hình đã được mở ra thì cả đoàn VN ai cũng thấy, đó là công bố rồi.

Thật là một phát biểu lạ lùng! Nói chung qua vụ việc tặng quà cáp này chúng ta mới thấy sự vụng về của phía VN trong giao tiếp quốc tế. Hoàn toàn thiếu sự tinh tế trong giao tiếp. Viết tên người ta sai be bét mà đem đi tặng người ta! (Tôi phải mở ngoặc để nói rằng người phương Tây rất quan trọng cái tên; họ rất giận nêu ai đó viết sai tên của họ). Nó còn thể hiện sự tuỳ tiện và cẩu thả của các quan chức VN. Làm cái gì cũng sai, một tấm bia nhỏ như thế mà cũng sai be bét! Những chống chế như “Với người Việt Nam chúng tôi, bất cứ ai là phi công lái máy bay, chúng tôi đều coi họ thuộc lực lượng không quân” thì tôi nghĩ ông McCain chỉ biết cười. Cười ở đây không có nghĩa là chấp nhận lời giải thích của ông PQN, mà là một cách nói: mấy người này chẳng biết gì cả. (Đó là một cách nói: dốt). Đến thăm chủ nhà mà không tìm hiểu chủ nhà là ai thì quả là tệ.

Nguồn: FB Theo FB Nguyen Tuan

——————————

Có thể nới lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho VN vào tháng 9

08/08/2014 18:36 (GMT + 7)

TTO – Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ John McCain đã nói như vậy khi trả lời báo chí nhân chuyến công du Việt Nam từ ngày 7 đến 10-8.

Tối nay 8-8, hai thượng nghị sĩ Hoa Kỳ John McCain và Sheldon Whitehouse đã gặp gỡ báo giới tại Hà Nội.

Hai thượng nghị sĩ có các cuộc gặp với các nhà lãnh đạo Việt Nam nhằm trao đổi các vấn đề song phương, khu vực, bao gồm vấn đề an ninh, thương mại và nhân quyền.

Phát biểu khai mạc họp báo, thượng nghị sĩ Mỹ John McCain nhấn mạnh luôn luôn vui mừng khi trở lại Việt Nam.

Thượng nghị sĩ John McCain:

Tôi đến Hà Nội vào thời điểm quan trọng, tức là năm tới, hai nước Việt Nam và Hoa Kỳ sẽ kỷ niệm 20 năm bình thường hóa quan hệ. Đối với những người như chúng tôi, khi tham gia vào quá trình này thì những tiến bộ đạt được rất đáng kinh ngạc.

Tuy nhiên cùng một lúc chúng tôi nhận ra rằng có nhiều việc đáng lẽ chúng ta có thể làm nhiều hơn nữa với tư cách đối tác của nhau. Chúng ta cần có một nghị trình tham vọng trong lúc có những diễn biến đáng lo ngại trên biển Đông.

Nói một cách ngắn gọn thì đây là lúc Hoa Kỳ và Việt Nam cần phải có bước nhảy vọt mạnh mẽ trong thời gian tới. Đó là lý do tại sao mà chúng tôi cùng có mặt ở đây.

Hoa Kỳ sẵn sàng đương đầu với những thách thức mới, những cách nghĩ và việc làm mới. Chúng tôi sẵn sàng đi đến hoàn tất Hiệp định xuyên Thái Bình Dương TPP, là một hiệp định có tiêu chuẩn cao, cùng Việt Nam với tư cách đối tác toàn diện của chúng tôi. Sẵn sàng làm việc với Việt Nam trong khuôn khổ TPP để Việt Nam đáp ứng các tiêu chuẩn của Hoa Kỳ và được công nhận nền kinh tế thị trường.

Chúng tôi sẵn sàng tăng cường hợp tác quân sự, cũng như gia tăng chuyến thăm tàu quân sự đến Việt Nam theo mức độ mà Việt Nam chấp nhận được. Chúng tôi không đặt vấn đề thuê căn cứ quân sự ở Việt Nam. Chúng tôi sẽ thực hiện hợp tác quân sự cả tăng cường chuyến thăm của tàu quân sự thông qua thỏa thuận việc tiếp cận các cơ sở này giống như chúng tôi thỏa thuận với các nước khác.

Chúng tôi sẵn sàng gia tăng trợ giúp về an ninh, giúp Việt Nam đảm bảo hợp thức chủ quyền của mình cũng như bảo đảm bảo vệ các quyền của Việt Nam.

Với những gì đã phát biểu, tôi cho rằng đã đến lúc Hoa Kỳ có thể nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Nhưng tất cả những việc này sẽ không nên xảy ra cùng một lúc.

Nó sẽ diễn ra với bước đi có tính hạn chế, ví dụ ban đầu sẽ là những mặt hàng có tính trợ giúp cho việc phòng ngự như thiết bị cho lực lượng cảnh sát biển, kiểm ngư, mang tính chất đối phó với nguy cơ an ninh từ bên ngoài.

Chúng tôi đánh giá cao những tiến bộ mà Việt Nam đạt được, trong đó có việc ký công ước chống tra tấn cũng như gia tăng việc đăng ký các cơ sở tôn giáo.

Như Thủ tướng Chính phủ Việt Nam đã phát biểu trong thông điệp đầu năm, dân chủ là xu thế không thể đảo ngược được và cần thiết cho tiến bộ của nhân loại.

Hy vọng của chúng tôi là Việt Nam sẽ biến những lời nói đó thành hành động thiết thực.

Và các quyền nhân quyền toàn cầu có tính phổ quát như quyền được phát ngôn tự do, quyền được hội họp, được tự do tôn giáo là những quyền được bảo đảm theo luật pháp quốc tế.

Tôi tin rằng Việt Nam cũng có thể mang lại những câu trả lời cho thế giới. Đó là một nhà nước hành động vì quyền lợi ngày càng tăng của nhân dân, vì nền dân chủ, cũng như môi trường trong lành, đủ sức mạnh để bảo vệ độc lập chủ quyền của mình.

Nếu Việt Nam làm như vậy, Việt Nam sẽ đưa ra một hình mẫu để truyền cảm hứng cho các quốc gia khác trong khu vực.

Hai thập kỷ qua, Hoa Kỳ và Việt Nam xây dựng mối quan hệ vững mạnh dựa trên những mục tiêu chung cũng như quan hệ và lợi ích chung. Hy vọng của chúng tôi là năm tới hai nước sẽ xây dựng được quan hệ đối tác chiến lược dựa trên những giá trị chung. Điều đó sẽ làm chúng ta có mối quan hệ mật thiết và lâu bền, đó là mối quan hệ hữu nghị hai nước có thể có được.

Chúng tôi tin đã có tiến bộ trong một số lĩnh vực trong đó có nhân quyền. Chúng tôi cũng tin rằng thật quan trọng để Việt Nam có năng lực về hàng hải ví dụ như cảnh sát biển cũng như là năng lực của hải quân. Chúng tôi cũng mong sẽ có một số hoạt động chung, chẳng hạn như hoạt động về hợp tác tìm kiếm cứu hộ.

Thượng nghị sĩ Sheldon Whitehouse: Tôi rất hân hạnh đi cùng ngài McCain. Ngài là một người mà trong Quốc hội Hoa Kỳ không ai sánh kịp xét trên khía cạnh tình cảm của ngài dành cho Việt Nam cũng như sự toàn tâm toàn ý của ngài trong sự phát triển quan hệ hai nước. Chúng ta sẽ sớm kỷ niệm 20 năm có những tiến bộ trong việc bình thường hóa quan hệ giữa hai nước.

Trong ngày hôm nay, chúng tôi đã có những cuộc gặp thành công với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh… Chúng tôi xin cảm ơn tình cảm nồng ấm trong các cuộc họp đó. Chúng tôi mong sẽ tiếp tục tăng cường quan hệ trong các lĩnh vực an ninh, bảo vệ môi trường, kinh tế.

Trong Quốc hội Hoa Kỳ, việc bất đồng những vấn đề khác nhau cũng là chuyện bình thường. Tôi không loại trừ có những bất đồng. Nhưng ngài McCain và tôi là hai thượng nghị sĩ đại diện cho hai đảng khác nhau. Tôi tin rằng với sự làm việc của chúng tôi thì có thể tạo ra một hành động trong Quốc hội Hoa Kỳ, từ đó gửi ra tín hiệu khuyến khích cho nhánh hành pháp Hoa Kỳ để họ giảm nhẹ lệnh cấm vận. 

Trả lời báo chí

* Tuổi Trẻ: Liên quan đến căng thẳng biển Đông thời gian qua, dư luận nhận thấy Hoa Kỳ có thái độ khá cứng rắn đối với Trung Quốc khi hạ đặt trái phép giàn khoan vào khu vực thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Hai ngài đánh giá thế nào về thái độ của Hoa Kỳ? Phải chăng Hoa Kỳ nhận thấy có đe dọa thực sự trên Biển Đông?

- Thượng nghị sĩ Sheldon Whitehouse: Chúng tôi nghĩ vùng đặc quyền kinh tế của từng nước riêng rẽ nằm trong một mạng lưới bền vững dựa trên sự thông hiểu chung cũng như dựa trên các công ước và các luật quốc tế. Tất cả những điều này tổng hợp lại với nhau sẽ giúp cho kinh tế cũng như tránh xung đột và đảm bảo sự ổn định.

Vì vậy, khi có một thách thức với hòa bình và trật tự thì không chỉ có Hoa Kỳ mà cả cộng đồng thế giới nếu như chúng ta tin vào nền pháp quyền thì phải hành động, phải phản ứng lại. Đó là những gì đã xảy ra. Hoa Kỳ và các nước đã phản ứng.

* Tiền Phong: Khoảng thời điểm nào thì Hoa Kỳ có thể dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam?

Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain: Chúng tôi hy vọng có thể bắt đầu nới lỏng lệnh cấm bán sớm nhất vào tháng chín tới.

* Sau khi Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương 981 vào thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, ngay sau đó ngài John McCain đã ra thông cáo và ngài phản ứng cho rằng đó là hành động vi phạm luật pháp quốc tế. Sau đó ngài có gặp khó xử nào với Trung Quốc không?

- Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain: Trung Quốc tất nhiên đã phủ nhận họ làm bất cứ điều gì vi phạm các chuẩn mực và luật pháp quốc tế. Tôi không biết hành động Trung Quốc dịch chuyển giàn khoan có ý nghĩa gì nhưng tôi hy vọng rằng việc đó là đáp lại sự phản ứng của thế giới chứ không phải vì phản ứng của Hoa Kỳ hay của Việt Nam. 

* Vietnamnet: Xin hỏi Thượng nghị sĩ John McCain, ngài đánh giá thế nào về mức độ đe dọa an ninh trên vùng biển Việt Nam sau vụ giàn khoan vừa qua. Việt Nam cần phải đối phó thế nào không chỉ vụ giàn khoan mà còn với những thách thức an ninh mới?

- Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain: Tôi đồng ý với quan điểm của công luận thế giới. Việc làm vừa rồi của Trung Quốc là hành vi phi pháp của Chính phủ Trung Quốc. Tôi tin rằng sự đoàn kết của tất cả các quốc gia chung quanh bị ảnh hưởng bởi hành động của Trung Quốc là điều tốt nhất mà chúng ta có thể làm để đáp trả lại hành động của Trung Quốc.

Tôi muốn nhắc đến những nước bị ảnh hưởng trực tiếp vì hành động của Trung Quốc như Philippines, Nhật Bản… Ngoài ra, còn những nước khác bị ảnh hưởng gián tiếp. Sự đoàn kết chặt chẽ sẽ là cách để gửi đi thông điệp rằng tất các nước đều muốn duy trì tự do hàng hải. Tôi nhấn mạnh không ai muốn có đối đầu với Trung Quốc, chúng tôi muốn có sự ổn định, thông hiểu lẫn nhau. 

* Reuters: Như ông nói tháng 9 Mỹ sẽ dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, liệu nói như vậy có tham vọng không?

- Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain: Mới đây thượng nghị sĩ Bob Cocker là thành viên cao cấp của Ủy ban đối ngoại thượng viện đã có mặt ở Việt Nam và đã đề cập đến việc này. Việc dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam thì không cần luật riêng mà chỉ cần phía quốc hội bày tỏ quan điểm của mình đến nhánh hành pháp là chính quyền. Chúng tôi được biết chính quyền đang xem xét vấn đề này một cách rất cẩn thận.

Thượng nghị sĩ Sheldon Whitehouse: Không dỡ bỏ ngay lập tức mà có những bước khác nhau, và bước ban đầu sẽ được thực hiện sớm.

Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain: Tôi không đưa ra sự bảo đảm nhưng tôi tin rằng trong quốc hội có sự ủng hộ rất lớn.

Nếu mọi người nhìn động cơ của lệnh cấm bán vũ khí và chuyến thăm của chúng tôi thì chúng tôi có thể giải thích rằng chúng tôi nhìn thấy tiến bộ khi căn cứ những lời nói trong thông điệp đầu năm của Thủ tướng Chính phủ Việt Nam.

* Hà Nội Mới: Thưa ngài Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain: ngài có bình luận như thế nào về chuyến thăm của ông Phạm Quang Nghị – Bí thư thành ủy Hà Nội tới Hoa Kỳ vừa qua và món quà mà ông Nghị tặng cho ngài?

- Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain: Tôi rất vui được tiếp ông Nghị ở văn phòng của tôi. Chúng tôi đã có những thảo luận rất thú vị. Ông Nghị đã tặng tôi bức ảnh về bức tượng cạnh Hồ Tây. Tôi trân trọng món quà này.

——————————

Nguyễn Bá Thanh chắc đang thỏa mãn về đường quan lộ của con trai, nên sẽ không dại gì mà đụng độ với Nguyễn Tấn Dũng và nhóm 174 Ủy Viên Trung Ương đảng tham nhũng đang nắm quyền ở Hà Nội và 63 tỉnh – 5 thành phố. Con ông mới 31 tuổi đã được cơ cấu vào Thành ủy Đà Nẵng. Vài năm sau sẽ là Phó chủ tịch, rồi Chủ Tịch UBND Tp Đà Nẵng…

 

Chỉ định ông Nguyễn Bá Cảnh vào Thành ủy Đà Nẵng

Ông Nguyễn Bá Cảnh – Ảnh: CTV
 

(TNO) Ban chấp hành T.Ư Đảng vừa ban hành Quyết định số 1281-QĐNS/TW về việc chỉ định Ủy viên Ban chấp hành Đảng bộ TP.Đà Nẵng nhiệm kỳ 2010-2015 đối với 4 cán bộ ở TP.Đà Nẵng.

Theo đó, danh sách gồm các ông Nguyễn Bá Cảnh, Bí thư Thành đoàn TP.Đà Nẵng; Đào Tấn Bằng, Bí thư Quận ủy Ngũ Hành Sơn; Lê Quang Nam, Giám đốc Sở KH-CN và Ngô Xuân Thắng, Ủy viên thường trực HĐND TP.Đà Nẵng. Trong 4 cán bộ nêu trên, ông Nguyễn Bá Cảnh là người trẻ nhất (31 tuổi, quê Hòa Tiến, huyện Hòa Vang) trình độ thạc sĩ quản lý công, cao cấp chính trị, và là con trai của Trưởng ban Nội chính T.Ư Nguyễn Bá Thanh. Vào tháng 2.2013, ông Nguyễn Bá Cảnh được bầu làm Bí thư Thành Đoàn TP.Đà Nẵng.

 

———-

Trước đây, 2011

Ông Nguyễn Bá Thanh nói về vấn nạn con ông cháu cha

“Đưa con, đưa cháu, đưa rể, đưa dâu vô cơ quan. May ông này không làm cấp cao nhà nước, chứ không ổng đưa cả họ vô thì chết…”

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Dầu ai nói ngã nói nghiêng, Việt Nam vẫn hướng về Trung Quốc

Posted by hoangtran204 on 09/03/2014

Việt Nam: Định hướng Bắc Kinh, Nhân quyền và TPP?

Phan Châu Thành

Tác giả gửi đến Dân Luận

08-03-2014

Trong một số bài viết của mình gần đây, cụ thể như loạt bà“Chính phủ hay tà phủ”, tôi đã đưa ra đánh giá sơ lược của cá nhân về tình hình tổng quan mọi mặt chính (đối nội, nhân quyền, đối ngoại, kinh tế, xã hội…) của Việt Nam hiện nay – đầu 2014, và về tương lai Việt Nam trong vài ba năm trước mắt 2014-1016.

So sánh các đánh giá và dự báo của tôi (PCT) với các đánh giá của nhà phân tích và bình luận chính trị xã hội Phạm Chí Dũng (PCD) trong bài “Tình hình nhân quyền VN năm 2014 sẽ yên ả hơn”, như sau:

Lĩnh vực Quan điểm của PCT Quan điểm của nhà bình luậnChính trị -xã hội PCD
Nội bộ/ Ch./trị - Đánh nhau khốc liệt hồi ĐH XII- Tăng tốc vơ vét và đàn áp - Tranh giành chính trị/nhân sự ĐH XII- Ảnh hưởng của tình hình Campuchia
Nhân quyền - Sẽ bị xiết chặt hơn- Các biện pháp trấn áp tinh vi hơn, “mới” và hạ đẳng hơn - Sẽ được nới lỏng, yên ả hơn- “lề trái” và diễn đàn dân sự sẽ được chấp nhận
Đối ngoại - Đảng tiếp tục “đi hai hàng”- Tiếp tục nhu nhược với TQ hơn nữa- Theo phương Tây không trung thực - Phái “ngả về phương Tây” sẽ thắng thế
Kinh tế - Sẽ không được vào TPPTiếp tục bị ảnh hưởng nặng từ TQ- Đồng tiền Việt Nam sẽ bị mất giá- BĐS vỡ trận hoàn toàn

- Việt Nam đi vào khủng hoảng nặng từ 2016

Được vào TPP ngay đầu năm 2014Chuyển hường nhập khẩu nguyên liệu sang các nước TPP (bỏ TQ)- BĐS rơi vào đại khủng hoảng và tan vỡ- Nợ xấu tăng và không xử lý được

- Bắt đầu khủng hoảng từ cuối 2014

Xã hội Phân hóa đối kháng sâu sắc thành 4 nhóm theo tỷ lệ từ 90/10 chuyển sang 80/20:- Đảng và các loại “còn đảng còn mình”: 16,2%=>12,8%- Sợ hãi và “yên phận”: 72%=>64%- Không yên và chờ đợi: 9%=>20%

- Lực lượng Dân chủ: 1,8%=>3,2%

- Bất ổn và phản kháng tăng
Tổng quanCho 2014-2016 1/ Không vào TPP, từ 2014 kinh tế khủng hoảng2/ Xã hội bất an, CP gia tăng đàn áp3/ Cuộc chiến tàn khốc chiếm ghế ĐH 124/ Vẫn theo Tàu cộng

5/ Dân chủ phát triển về lượng và chất

1/ Vào TPP, từ 2014 kinh tế khủng hoảng2/ Xã hội bất an, phản kháng tăng3/ Cuộc đua chính trị chiếm ghế trong ĐH 124/ Phe theo phương Tây thắng thế

5/ Hoạt động dân chủ gia tăng

Như vậy, về cơ bản, nhận định của tôi và PCD khá trùng nhau, nhưng vẫn khác nhau về ba vấn đề chính: chính trị, kinh tế (hay TPP) và nội bộ/nhân quyền.

Với bài này, tôi muốn trình bày, tại sao tôi không đồng quan điểm với anh PCD – người mà tôi rất tôn trọng do những thể hiện công khai vì dân chủ mấy năm dần đây, về các vấn đề trên.

 

ĐH XII sẽ vẫn kiên quyết định hướng… Bắc Kinh

 

 

Từ nay đến 2016 sẽ là cuộc chiến cho ĐH XII của trên ba triệu đảng viên đảng CSVN. Nhưng đây sẽ không phải cuộc chiến để đưa ra đường lối phát triển đất nước, hay điều chỉnh quan điểm chính trị của đảng để làm cơ sở cho sự phát triển đất nước trong tình hình mới (như mục đích của mọi đại hội vốn là thế), mà chỉ là cuộc chiến giành ghế của các cá nhân, phe nhóm trong đảng mà thôi. Tại sao? Là vì cái đường lối ấy đã được xác định và không thể thay đổi tại Bắc Kinh từ trước rồi.

Tại sao ở Bắc Kinh và tại sao không thể thay đổi? Là vì mọi chiến lược phát triển của đảng CSVN đưa ra trong các ĐH toàn đảng của nó đã qua (11 đại hội) đều được ấn định ở và bởi Moscow (2 đại hội đầu sau đại hội Thành lập đảng và ĐH VI) hoặc Bắc Kinh (với cả 8 ĐH còn lại). Lần này, cộng sản “bố” ở Moscow đã toi từ lâu, và bốn ĐH gần đây nhất suốt 25 năm qua (từ Thành Đô 1990) đều lại do đảng “Mẹ” – CSTQ điều khiển hoàn toàn, thì có cơ sở nào để nói ĐH XII sắp tới sẽ không là như thế? Không có!

Không, và còn hơn thế, vì hơn bao giờ hết Bắc Kinh đang khùng lên bành trướng muốn nuốt trọn VN. Và họ đang làm việc đó không phải qua mua chuộc hay khuất phục dân Việt, mà qua “chỉ đạo” đàn con hoang của họ – đảng CSVN làm, mà chỉ đạo quan trọng nhất chính là thông qua cái gọi là ĐH của đảng CSVN – bè lũ vốn đã cam tâm bán nước Việt và lệ thuộc Tàu để được tại vị.

Còn về phía các đảng viên CSVN, điều đó cũng là không thể tránh. Bởi vì nếu không theo “định hướng Bắc Kinh (tức là bám chặt vào Bắc Kinh, vào đảng CSTQ bằng mọi giá) thì đảng CSVN hôm nay sẽ nhanh chóng tan rã, và họ những quan cộng sản dự ĐH XII sắp tới và hầu như toàn bộ đảng viên đảng CSVN này sẽ mất quyền lợi từ các chức vụ nhà nước của họ do đảng phân chia, thay vào đó là họ sẽ phải chịu trách nhiệm về những gì tồi tệ họ đã làm với đất nước, dân tộc suốt hơn 80 năm qua? Trong khi cái họ cần chỉ là được yên vị để kiếm chác (dù hại dân) thêm một nhiệm kỳ nữa thôi…

Anh Phạm Chí Dũng nói phe “thân phương Tây” sẽ thắng thế, vì thế là điều không hề có cơ sở, và có thể chỉ vì nói theo mong muốn cá nhân. Bởi vì, dù bề ngoài họ thể hiện là “thân phương Tây” thì bản chất mọi đảng viên CSVN vẫn phải bám chặt vào địa vị và quyền lợi của mình trong đảng (chứ không phải quyền lợi của dân tộc, đất nước), nên nếu “thân phương Tây” để làm cái đảng đó tan rã thì họ cũng mất hết (địa vị và quyền lợi). Họ chỉ “thân phương Tây” trên đầu lưỡi, nếu có.

Tóm lại, một số người “cấp tiến” cũng chỉ là những kẻ giả vờ thân phương tây như một cách để chiếm quyền lợi và địa vị trong đảng mà thôi. Còn khi vào ĐH, phải lựa chọn đường lối của đảng, họ không có lựa chọn nào khác là theo “định hướng” Bắc Kinh, như các thế hệ cha ông họ – kể từ HCM, mà thôi. Mọi tuyên bố hay mong muốn về cải cách hay thay đổi thể chế của các đảng viên CSVN đều chỉ là ngây thơ (như ông Nguyễn Trung) hay lừa bịp (như TTg NTD).

Chỉ có khi nào đảng CSTQ không tồn tại nữa thì đảng CSVN mới thực sự phải đưa ra đường lối của mình, nhưng nó sẽ không kịp làm điều đó thì đã tự tan rã. Lịch sử sinh ra và tồn tại của đảng CSVN trên 80 năm qua đã và sẽ chứng minh điều đó.

 

Tại sao tôi nói Việt Nam sẽ không vào được TPP? (nhắc lại)

 

 

TPP thực chất là gì? Đó là cái lồng (hay cái cũi) địa kinh tế mà Mỹ và một số nước đang xây dựng để nhốt con thú dữ Trung Quốc, đan xen với những cái lồng địa-văn hóa, địa-chính trị và địa-quân sự khác mà Mỹ và các nước đã có để bủa vây, bao quanh và nhốt con thú TQ, hòng kiềm chế sự nguy hại của nó nói chung đối với Mỹ và toàn thế giới. Như vậy dù là lồng hay cũi kinh tế hay văn hóa thì mục đích vẫn là chính trị: bao vây để kìm hãm và giảm nguy hại của con thú dữ TQ. Đây vẫn là trò chơi chính trị.

Trong hai yếu tố để tạo thành và tham gia cái lồng địa kinh tế nhốt TQ là địa lý và kinh tế thì Việt Nam chỉ đáp ứng một, đó là địa lý. Còn yếu tố thứ hai là thể chế kinh tế thì Việt Nam không đáp ứng, không phù hợp, thậm chí nguy hiểm đối với chính mục đích của TPP, vì thể chế kinh tế VN lại giống của con thú dữ kinh tế sẽ bị nhốt là TQ, vì Việt Nam có cái đuôi định hướng XHCN có “màu sắc” giống như TQ vậy.

Ngay cả mục đích chính trị của cái lồng địa kinh tế TPP (là bao vây kinh tế TQ) thì Việt Nam có thực sự chia sẻ không vẫn còn là câu hỏi lớn. Người Việt chúng ta biết đảng CSVN sẽ không bao giờ dám làm việc “phản cha mẹ mình” đó! Tham gia cùng Mỹ và thế giới làm cái lồng địa kinh tế nhốt hay bao vây TQ trong “mưu đồ chính trị” ư? Không dám đâu! Cả ba đời CSVN đội mồ sống dậy cũng không dám!

Thế thì tại sao Việt Nam vẫn tham gia đàm phán “rất tích cực” và tỏ ra rất cố gắng để được vào TPP? Có ba lý do chính.

Một là, chính phủ Việt Nam muốn và hy vọng sẽ cứu nguy nền kinh tế sắp chìm của mình, nếu không được thì vẫn chứng tỏ được với dân (lừa được dân) là đảng đã/đang cố làm điều tốt nhất cho đất nước.

Hai là, nếu lừa được Mỹ và các đối tác TPP khác và được vào TPP, cộng sản Việt Nam sẽ vẫn đi hai hàng: vừa là tay trong của TQ trong TPP để phá bĩnh, và dùng điều đó để mặc cả với TQ chút đỉnh, và vừa ôm với mục đích cuối cùng là lấy le với dân (vẫn là lừa bịp) rằng tôi không theo TQ đâu nhé…

Ba là, đo lường và thử thái độ của Mỹ, giả vờ thân Mỹ để đu dây với TQ, hòng mặc cả chút đỉnh với TQ (như việc mua tàu ngầm của Nga vậy thôi), và cũng lại lấy le với (tức là lừa bịp) dân Việt rằng “đảng ta” độc lập không theo Tàu.

Đó là thái độ rất “điếm”, rất “tanh” của một ứng cử viên cho vai trò đồng minh trong TPP tương lai mà Mỹ và các nước khác không ngu gì mà không nhìn nhận ra.

Nhưng điều sẽ khiến Việt Nam sẽ không được vào TPP, không thể vào TPP, là thái độ gian dối bất trung, bất minh của CSVN ngay từ khi đàm phán và chuẩn bị để tham gia TPP hiện nay. Đó là, Việt Nam đã và đang mở cửa tất cả các ngành kinh tế mà Việt Nam đang nhập khẩu nguyên liệu đầu vào từ TQ cho các “nhà đầu tư” TQ và TQ Đảo (Đài loan) vào Việt Nam để sản xuất các nguyên vật liệu đầu vào đó tại Việt Nam, để “biến” nó thành nguồn gốc VN (nội TPP) thay vì gốc TQ (ngoại TPP), để đáp ứng và khai thác lợi ích từ TPP. Ví dụ: 80% nguyên liệu ngành vải sợi, dệt may, và nhựa, hóa chất, thép… của VN hiện nay là nhập từ TQ thì đang được VN mở cửa cho TQ vào chuyển các nhà máy và công nhân của họ sang VN, để biến chúng thành nguồn gốc VN! Chuyện đó đang xảy ra ở hàng loạt các KCN từ bắc chí nam: Đình Vũ (HP), Vũng Áng (TH), Nhơn Trạch (ĐN)…

Cuối cùng thì Mỹ và các dối tác TPP khác, ngoài cái thể chế kinh tế “định hướng” XHCN không thể chấp nhận được của Việt Nam, cũng sẽ phải cân nhắc độ tin cậy và trung thực của đối tác này, vì Việt Nam là đối tác tiềm năng duy nhất của TPP mà không tham gia bất kỳ cái nào trong ba cái lồng nhốt con thú dữ TQ kia, là địa-văn hóa, địa-chính trị và liên minh địa-quân sự xung quanh TQ.

Nếu có Việt Nam trong TPP thì có vẻ cái lồng địa kinh tế nhốt TQ siết khá “chặt” sát hông TQ, nhưng Việt Nam lại có vẻ như sẽ là lỗ hổng của cái lồng TPP đó thay vì là lưới chắn, và con thú TQ sẽ qua đó thoát ra. TPP thất bại.

Nếu không có VN thì cái lồng địa kinh tế TPP nhốt con thú TQ có vẻ lỏng lẻo hơn, không siết chặt và TQ, nhưng nó lại sẽ bền chắc và đáng tin cậy hơn, vì sẽ không có đối tác nào “đi hai hàng” như VN trong TPP.

Cuối cùng thì các vòng đàm phán TTP cũng sẽ qua, các đòn gió nhử TQ và VN của Mỹ cũng không cần thiết nữa, và TPP sẽ được ký kết mà sẽ không có VN để đảm bảo mục đích TPP, độ tin cậy và tính hiệu quả của nó sau này.

 

Tình hình nhân quyền Việt Nam sẽ không yên ả

 

 

Dù Việt Nam đã có ghế thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ, dù sức ép ngày càng lớn của cả thế giới đứng đầu là Mỹ lên Việt Nam vì hồ sơ nhân quyền xấu xa của Việt Nam, thì vấn đề nhân quyền ở Việt Nam từ 2014 vẫn sẽ không được cải thiện và nó sẽ ngày càng xấu đi, tệ hại hơn. Nó sẽ chỉ được che dấu tinh vi và thể hiện theo những cách “mới sáng tạo của đảng” một cách ngày càng đáng ghê tởm hơn mà thôi. Tại sao vậy?

Đó không phải vì CSVN không muốn cải thiện hồ sơ nhân quyền để lấy lòng thế giới và Mỹ, mà vì CSVN không thể dừng hay giảm đàn áp phong trào dân chủ trong nước, và vì thế càng vi phạm nhân quyền của dân và làm hồ sơ nhân quyền của đảng càng đen tối và hôi tanh.

Tại sao đảng CSVN không thể dừng hay giảm đàn áp phong trào dân chủ trong nước? Là vì phong trào dân chủ trong nước ngày càng lan rộng. Và lý do của sự lan tỏa đó là do đảng và chính quyền tham nhũng (nhất là ăn cướp đất của dân) ngày càng tàn bạo hơn, đưa kinh tế đi sâu vào khủng hoảng, và vì đảng ngày càng nhu nhược hèn hạ hơn với “định hướng” và chủ Bắc Kinh của họ (sẽ được tái củng cố và khẳng định lần nữa tại ĐH XII… như tôi đã chỉ ra trên), làm dân ta ngày càng phẫn nộ hơn, phải đứng lên đòi quyền và tự làm cải cách dân chủ ngày càng đông đảo hơn.

Đó là cái vòng luẩn quẩn mà đảng tự tạo ra và không thể thoát ra, đó là cái “vòng kim cô Bắc Kinh” mà đảng đã tự nguyện đội trên đầu và không thể tự tháo ra được nữa.

Vì thế tôi nói, tình hình nhân quyền Việt Nam thời gian tới sẽ không hề yên ả như anh PCD nói, mà nó sẽ đi vào những vòng xoáy mới căng thẳng hơn ở mức độ rộng lớn hơn, bất ngờ hơn.

Tóm lại, đảng CSVN muốn và chỉ muốn xây dựng Thịnh vượng (cho họ) dựa trên ba chân: định hướng Bắc Kinh, che dấu hồ sơ nhân quyền đen tối, và tham gia trò chơi chính trị TPP để làm kinh tế. Vấn đề là, trong ba yếu tố trên: Định hướng Bắc Kinh – Nhân quyền – và TPP, khác với Ngũ Hành, yếu tố ”định hướng Bắc Kinh ” chỉ có tương khắc và diệt mà không có tương sinh nào với hai yếu tố kia, nên ba thứ đó về logic không thể cùng tồn tại. Nếu cố tình trộn chúng với nhau thì chỉ tạo nên xã hội quái thai tạm thời, sẽ tự hủy hoại và tan vỡ.

Phan Châu Thành

   (Hầu hết các chuyến đi của cán bộ VN là qua Trung Quốc. Nêú ai đã từng vào các trang website của Bộ Ngoại giao và Đảng CSVN vào năm 2008 trở về trước, sẽ thấy lịch viếng thăm TQ cuả đoàn cán bộ VN là hơn 3-4 chuyến mỗi ngày. Kể từ năm 2009, lịch viếng thăm TQ đã không còn niêm yết tại hai website này nữa. )

►VN và Mỹ chỉ là đối tác toàn diện, chứ không phải đối tác chiến lược và thân thiết như giữa VN và Trung Quốc

Posted in Chinh Tri Viet Nam | 2 Comments »

►Có chiến dịch “phá đám” không cho Việt Nam xích lại gần phương Tây?

Posted by hoangtran204 on 15/02/2014

Thụy My

Trong thời gian gần đây trên mạng lại ồn ào lên một số vụ việc trấn áp các nhà hoạt động dân chủ, sách nhiễu giới tôn giáo tại Việt Nam, thậm chí việc kỷ niệm cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc lúc Trung Quốc xua quân sang xâm lược Việt Nam ngày 17/02/1979 cũng ít thấy các tờ báo chính thức đề cập. RFI Việt ngữ đã mời nhà bình luận Phạm Chí Dũng ở thành phố Hồ Chí Minh, một nhà quan sát thời sự cẩn trọng phân tích về vấn đề này.

RFIThân chào nhà bình lun Phm Chí Dũng. Thưa anh, gđây có mt lot các s kin xy ra, chng hn như bn thân anh b ngăn chn không cho đi Thy Sĩ d hi tho, ri vic bt ông Nguyn Bc Truyn, hay sách nhiu nhà th Thái Hà… Phi chăng chính quyđang có nhng du hiu cng rn hơn?

Nhà bình lun Phm Chí Dũng: Để đánh giá vấn đề này, chúng ta cần phải nhìn lại biện chứng lịch sử của năm ngoái. Quả là ngay sau Tết nguyên đán năm 2014, đã nổi lên một loạt sự kiện không bình thường và có thể nói là rất, rất không bình thường. Tôi thống kê có năm vấn đề như vậy.

Thứ nhất là việc ngăn chận tôi đi Thụy Sĩ dự một hội thảo về nhân quyền với tư cách một diễn giả chính thức, khách mời của tổ chức UN Watch Liên Hiệp Quốc. Hoàn toàn chính danh, không có lý do nào để ngăn cản tôi.

Sự kiện thứ hai là như đài RFI vừa nhắc, là việc bắt ông Nguyễn Bắc Truyển – một cựu tù nhân lương tâm và 24 tiếng đồng hồ sau thả ra, với một lý do không đâu vào đâu liên quan tới vấn đề công nợ. Nhưng thật lạ lùng là một người bị tình nghi chỉ vì vấn đề công nợ thôi, mà lại bị hàng trăm công an và những côn đồ mặc thường phục xông vào nhà đè xuống, bịt mắt, đấm đá, quẳng lên xe thùng chở đi và di lý tới cả trại giam Chí Hòa ở Saigon.

Liên quan đến trường hợp Nguyễn Bắc Truyển, chúng ta đều biết là chị Bùi Hằng – một người thân của anh Truyển đến đòi thả anh và những người khác, đã bị bắt giam cùng một số người. Có thể nói là họ bị câu lưu vô cớ, và nghe nói là bị đánh đập.

Sự kiện thứ ba là cùng lúc diễn ra việc công an lọt vào nhà thờ Thái Hà, và có hành vi mang tính chất sách nhiễu đối với linh mục và giáo dân, đến mức linh mục phải rung chuông báo động và giáo dân phải kéo đến chi viện đồng thời đóng cổng. Cuối cùng công an phường khu vực đó đã phải ngỏ lời xin lỗi thì mới được ra về.

Đồng thời có một sự việc nữa rất vô lý và vô cớ, là nhà ông Huỳnh Ngọc Tuấn ở Tam Kỳ, Quảng Nam bị một số côn đồ mặc thường phục ném gạch đá vào, gia đình ông đã phải kêu cứu. Chúng ta nhớ rằng mới tháng 12 năm ngoái thôi, ông Huỳnh Ngọc Tuấn đi cùng với một đoàn anh em tới thăm gia đình tù nhân lương tâm Phạm Văn Trội ở khu vực Hà Nội, thì ông Tuấn đã bị công an khu vực đánh. Nghe nói là gãy xương ức, có cả hình chụp X quang.

Sự việc cuối cùng xảy ra là đã không có một lễ tưởng niệm nào cho ngày Trung Quốc xâm lược Việt Nam, ngày 17 tháng Hai sắp tới. Trong khi đó mới tháng Giêng thôi, sự việc tưởng niệm Hoàng Sa trước đó đã được thống nhất là cho Đà Nẵng tưởng niệm. Đà Nẵng đã hoàn thành đến 99% toàn bộ công trình, nhưng đến giây phút cuối cùng bị ngăn lại. Còn lần này có một sự dứt khoát, từ một chỉ thị mật nào đó của Ban Tuyên giáo trung ương là các báo không được đưa tin. Mới đây thôi, tờ Một Thế Giới đã phải gỡ bài đưa tin kỷ niệm ngày 17 tháng Hai xuống. Trong khi đó các báo khác gần như lắng tiếng.

Mặc dù ông Nguyễn Thế Kỷ là trưởng ban Tuyên giáo trung ương gần như thề thốt với đài BBC rằng ông không biết gì về chuyện ra lệnh để ngưng những bài báo kỷ niệm ngày 17 tháng Hai, nhưng dư luận cho rằng đây là việc đã xảy ra tới một trăm lần, nhiều đến mức người ta không còn tin vào bất kỳ lời lẽ của một quan chức tuyên giáo nào ở Việt Nam.

RFI: Nhng động thái này có v không phù hp vi vic Vit Nam đang gi mt chiếc ghế trong Hđồng Nhân quyn Liên Hip Quc?

Chỉ sau ngày Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát về nhân quyền (UPR) đối với Việt Nam tại Thụy Sĩ 5/2 mới vừa qua thôi, thì tình hình vi phạm nhân quyền lập tức nóng lên, và nóng lên một cách bất thường.

Điều đó làm cho tôi nhớ lại vào tháng Chín năm ngoái cũng đã xảy ra một loạt vụ việc vi phạm nhân quyền, liên quan tới khá nhiều tôn giáo như Cao Đài, Tin Lành, Công giáo ở Mỹ Yên cũng xô xát dữ dội. Và cũng có cả những dấu hiệu gần tương tự như vụ Nguyễn Bắc Truyển vừa rồi ở Đồng Tháp, xảy ra ở nhà ông Nguyễn Tường Thụy – một nhà văn đồng thời là blogger ở Hà Nội.

Khi đó gia đình Phương Uyên ra chơi Hà Nội, đến thăm ông Nguyễn Tường Thụy, thì đột ngột vào buổi tối trước khi gia đình chuẩn bị lên máy bay về Saigon, có khoảng hai chục công an và côn đồ nhào vào nhà bắt họ đi và đánh đập khá tàn nhẫn. Bắt một cách vô cớ, nhưng sau sáu tiếng đồng hồ thì thả ra, cũng không đưa ra một lý lẽ nào đủ thuyết phục.

Điều đó làm rùm beng công luận kể cả báo đài quốc tế. Và dường như có một sự cố ý để làm rùm beng như vậy, thông tin cho báo đài quốc tế để quốc tế thông tin lại cho dư luận trong nước, khuấy động dư luận quốc tế, tạo ra phản ứng đáng kể của phương Tây đối với Việt Nam về vấn đề vi phạm nhân quyền.

Thì lần này cũng vậy. Sự việc bắt và thả Nguyễn Bắc Truyển chỉ vì vấn đề công nợ, và sau đó bắt Bùi Hằng cùng một số người khác cũng đang gây ra một làn sóng phẫn nộ khác từ giới chức quan ngại về vấn đề nhân quyền của phương Tây.

Hai thời điểm tháng Hai năm nay và tháng Chín năm ngoái lại có một điểm chung liên quan đến Hiệp định Đối tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP). Vào tháng Chín năm ngoái, nếu tôi nhớ không lầm thì những vụ việc vi phạm nhân quyền xảy ra trước khi diễn ra vòng đàm phán thứ 18 cấp bộ trưởng tại Brunei về vấn đề TPP. Còn lần này vào cuối tháng Hai, theo dự kiến sẽ diễn ra cuộc đàm phán vòng thứ 21 cấp bộ trưởng, cũng về TPP.

Một điểm nữa không thể không nói tới, là tháng Chín năm trước, cùng với sự việc sắp diễn ra vòng đàm phán về TPP tại Brunei, cũng là một chuyến đi của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tới New York, gặp Bộ trưởng Bộ Thương mại Hoa Kỳ, và cũng đề cập tới vấn đề TPP.

RFI: Còn ln này thì sao, thưa anh?

Có lẽ người ta cũng đang đặt dấu hỏi đối với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Vì ngay từ đầu năm, chính Thủ tướng đã đưa ra một thông điệp , khác hẳn với các thông điệp của các nguyên thủ khác ở Việt Nam từ trước đến nay, liên quan tới những cụm từ «nắm chắc ngọn cờ dân chủ», «Nhà nước kiến tạo phát triển», kể cả «người dân có quyền được làm những gì mà pháp luật không cấm».

Như vậy sau hai sự biến từ tháng Chín năm ngoái cho tới tháng Hai năm nay có một điểm chung liên quan tới TPP, và có lẽ cũng có một điểm chung liên quan tới Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, thì không thể tránh được việc dư luận đang rất hoài nghi. Và còn hơn nữa là nghi ngờ, liệu những hành vi được coi là vi phạm nhân quyền vừa rồi của một số giới chức ở các địa phương và ngay tại Hà Nội, là chỉ vì thái độ phản kháng đối với nhân quyền, hay còn lý do nào khác?

Một khả năng mà dư luận cũng đang đặt ra, là liệu có đang diễn ra một chiến dịch của một lực lượng nào đó, ngăn trở một lực lượng khác? Có dư luận còn cho cụ thể hơn: liệu đó có phải là một chiến dịch của lực lượng được gọi là phe bảo thủ, để cản trở phe lợi ích trong việc ngả về phương Tây, xích lại gần hơn với phương Tây hơn?

Gần đây, sau Tết lại có một vài dấu hiệu nóng lên, liên quan tới chính trường Việt Nam, đặc biệt là liên quan tới vụ xử án Dương Chí Dũng trước Tết. Và nếu như lời khai của ông Dương Chí Dũng được điều tra nghiêm túc thì có nhiều khả năng là cả con trai của ông Phạm Quý Ngọ là Phạm Mạnh Hùng sẽ bị truy tổ về tội danh môi giới hối lộ.

Ngoài ra dư luận Việt Nam trong những ngày qua cũng rất quan tâm tới một sự việc dường như có vẻ đứng bên lề tất cả những sự kiện chính trị, nhưng lại có mối liên hệ không thể đặc biệt hơn với những sự kiện chính trị. Đó là việc khai trương nhà hàng McDonald’s của ông Nguyễn Bảo Hoàng. Vietnamnet là một trong những tờ báo ăn khách nhất Việt Nam, thậm chí có truyền thống, uy tín nữa, mà lại đăng một bài về ông Nguyễn Bảo Hoàng «Lý lch trong sáng, s nghip huy hoàng».

Riêng về «sự nghiệp huy hoàng» của ông Nguyễn Bảo Hoàng thì giới doanh nhân có thể ở chừng mực nào đó chấp nhận được. Nhưng tựa đề «lý lịch trong sáng» có lẽ là một tựa đề rất lạ. Vì «lý lịch trong sáng» thường chỉ đặt ra trong nội bộ, trong việc xét nhân thân, tổ chức hoặc là kỷ luật mà thôi. Việc một tờ báo phải đưa «lý lịch trong sáng» của một người không phải là đảng viên lên trên mặt báo, là để thanh minh, hay để làm gì?

Chúng ta có lẽ nên nhìn lại lời bình của giới quan sát ở phương Tây: việc con rể của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, tức nhà kinh doanh Nguyễn Bảo Hoàng vừa khai trương McDonald’s, như một dấu hiệu cho thấy quyền lực của ông Dũng vẫn chiếm ưu thế ở Việt Nam. Tham vọng phát triển kinh doanh của ông Nguyễn Bảo Hoàng có thể xem là một chỉ dấu cho thấy rằng trong cuộc chạy đua quyền lực nước rút 2014, giữa ông Dũng và bộ sậu chính trị còn lại ở Việt Nam, không có gì là khó khăn với ông.

Việc tiếp tục phát triển mạnh mẽ các thương hiệu của con rể ông Dũng, như báo Forbes, quỹ đầu tư IDC Venture ở Việt Nam, và nay là thương hiệu McDonald cho thấy ông Dũng và các thành phần thân cận hoàn toàn tự tin vào một tương lai chính trị của mình.

Còn về phía người dân, trên thực tế hình ảnh của các nhà lãnh đạo Việt Nam nghiêng về phương Tây vẫn làm cho họ thú vị hơn là đồng minh với Trung Quốc – dù chỉ là thức ăn nhanh McDonald’s.

RFI: Tr li vi vic anh b ngăn chn không cho đi Thy Sĩ, bây gi nhìn li anh có th lý gii như thế nào?

Sau khi tôi bị ngăn chặn ở sân bay thì đã có dư luận nhiều chiều. Một luồng dư luận đánh giá có lẽ là người ta e ngại vấn đề nhân quyền nên ngăn chận tôi, e ngại «sẽ bị những thế lực thù địch lợi dụng» ở Thụy Sĩ. Nhưng cũng có một luồng dư luận không đồng ý quan điểm đó. Họ thấy hình như có một bàn tay kín đáo đã sắp xếp việc này. Họ cho đó là một thế lực không muốn Việt Nam có khuynh hướng xích lại gần phương Tây.

Vậy thế lực đó là ai? Và dư luận còn cho rằng đó là một thế lực khoác một cái áo phá đám phương Tây, thường gây rối trong thời gian qua. Sau đó tôi tự nhiên nghe được một luồng thông tin – dường như cố ý để đến tai tôi rằng- có một sự thống nhất giữa ông Trương Tấn Sang và ông Nguyễn Tấn Dũng về việc không cho tôi đi Thụy Sĩ.

Tôi ngạc nhiên, về hai khía cạnh. Một, là tôi không nghĩ vụ việc của tôi lại lên tới tầm cỡ Bộ Chính trị. Thứ hai, nếu có lên tới tầm cỡ đó, thì ông Sang và ông Dũng phải cùng thống nhất với nhau – một việc đáng ngạc nhiên, nếu xét từ Hội nghị trung ương 6 vào tháng 10/2012 cho đến nay. Đó là một thông tin mà tôi thấy ngẫu nhiên, kỳ quặc và có vẻ cố ý.

Nhưng sau đó tôi lại nhận được một luồng thông tin khả tín, cho biết ông Trương Tấn Sang đã khẳng định ông hoàn toàn không biết gì về việc tôi bị ngăn chận ở sân bay, thậm chí còn nói rằng, trong một nền dân chủ pháp quyền như ở Việt Nam hiện nay, tôi có thể kiện về việc tôi bị ngăn chận.

Những thông tin này làm cho tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi cho rằng nếu ông Sang không biết gì về vụ việc của tôi, thì có lẽ ông Nguyễn Tấn Dũng cũng không phải là người quá quả quyết, hoặc có lẽ cũng không có ý kiến gì trong việc ngăn chận tôi. Như vậy giả thiết ông Dũng và ông Sang bắt tay thống nhất không cho tôi đi Thụy Sĩ có vẻ không vững chắc, không có thật. Đó là những suy nghĩ của tôi về vấn đề cỏn con này.

[Vậy là phải có một thế lực khác đã ra lệnh cho công an không cho Phạm Chí Dũng đi Thụy Sĩ- ]

RFISp ti s x phúc thm lut sư Lê Quc Quân, theo d đoán ca anh phiên tòa ln này sra sao?

Vụ việc của Lê Quốc Quân sẽ tùy thuộc vào một số yếu tố. Vấn đề nhân quyền ở Việt Nam có lẽ chúng ta cần nhìn lại biện chứng một chút. Vào tháng Chín năm ngoái, những vụ hành xử vi phạm nhân quyền của một số địa phương đã diễn ra trong ba tuần lễ liên tục.

Nếu quả thực có một thế lực nào đó can thiệp kín đáo và đạo diễn cho những vụ việc này, với động cơ không hẳn là nhắm vào nhân quyền, mà mượn nhân quyền để tạo ra những xung khắc, mâu thuẫn nội bộ, hạn chế đà luân chuyển của Việt Nam ngả về phương Tây, thì tôi cho rằng kỳ này cũng có thể như vậy. Tức là những vi phạm nhân quyền như vừa rồi có thể kéo dài hai tới ba tuần.

Chúng ta cần nhớ lại, tháng Chín năm ngoái cũng đã xảy ra năm, sáu vụ việc liên quan đến vi phạm nhân quyền, và thời gian vừa qua cũng xảy ra bốn, năm vụ. Vấn đề là thời gian diễn biến của các vụ này kéo dài bao lâu. Sau những vụ trong đầu tháng Hai này, liệu còn những vụ nào xảy ra?

Có một điểm trùng hợp: những vụ vi phạm nhân quyền xảy ra vào tháng Chín năm trước, là trước chuyến đi của Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đến Việt Nam khoảng hai tháng rưỡi. Còn những hiện tượng liên quan tới vấn đề nhân quyền vào đầu tháng Hai năm 2014, lại xảy ra trước chuyến đi của Tổng thống Barack Obama đến châu Á, cũng khoảng hai tháng đến hai tháng rưỡi.

Những điểm tương đồng khó mà bỏ qua được, và tôi cho là có liên quan mật thiết đến số phận của Lê Quốc Quân, vì ông sẽ được đưa ra xử phúc thẩm vào ngày 18/2. Cuối tháng Hai là thời điểm một cuộc đàm phán về TPP cấp bộ trưởng, nhưng cho tới nay vấn đề TPP gần như chưa ngã ngũ.

Theo một thông báo của Ủy hội Nhân quyền Tom Lantos Hoa Kỳ mới đây, đòi trả tự do cho Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Phước Hùng, họ nói thẳng ra là Việt Nam cần phải đạt được những tiến bộ có thể chứng minh, như lời của Ngoại trưởng John Kerry và ông Scott Bubby, thì lúc đó mới có thể thỏa mãn những điều kiện về TPP.

Vào lúc phiên xử sơ thẩm Lê Quốc Quân, vòng đàm phán Brunei đã kết thúc. Lúc đó tôi nhớ là lại có thêm một điều kiện nữa về nghiệp đoàn lao động do phía Mỹ đặt ra, mặc dù phái đoàn thường trực của Việt Nam nhận được một ưu ái là có ân hạn 5 năm trong việc cải cách các doanh nghiệp và tập đoàn kinh tế nhà nước, nhưng họ không làm sao có thể thỏa mãn được vấn đề nghiệp đoàn lao động và quyền được lập hội.

Lần này cũng vậy thôi. Cho tới nay vấn đề TPP gần như chưa được thỏa mãn một điều kiện nào từ phía Việt Nam. Mà nếu Việt Nam không đáp ứng được những yêu sách của các nước trong TPP và đặc biệt là Hoa Kỳ, thì làm sao có thể được chuẩn y một cách dễ dàng vào Hiệp định Đối tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương, giống như lọt một cách dễ dàng vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

Tôi cho rằng Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc và TPP khác nhau hoàn toàn, đặc biệt giữa tính chính trị và tính kinh tế. Giữa cái « hữu danh vô thực » về mặt quyền lợi, và một điều rất thiết thân về quyền lợi đối với kinh tế Việt Nam, đặc biệt trong bối cảnh nền kinh tế đang sa sút thảm hại như hiện nay.

Cho nên cùng với những dấu hiệu vi phạm nhân quyền của một số cơ quan, giới chức Việt Nam trong thời gian đầu tháng 2/2014, đặc biệt nổi lên ngay sau kỳ UPR tại Thụy Sĩ, tôi cho rằng khả năng đối với Lê Quốc Quân hiện nay, giữa kết quả xấu và kết quả tốt, là 50/50. Thậm chí có một chút nào đó nghiêng về khả năng xấu hơn.

Trước phiên xử phúc thẩm này cũng đã có một số thông tin cho rằng khả năng kết quả phúc thẩm có thể y án 30 tháng tù giam ; như vậy đó là một kết quả tồi ! Một kết quả thật không may mắn đối với Lê Quốc Quân. Nếu may mắn hơn, phải được như Phương Uyên, tức là trả tự do ngay tại tòa vào tháng 8/2013.

Cho nên nếu đưa Lê Quốc Quân ra xử ngay vào thời điểm này, tôi e rằng thế bất lợi thuộc về ông. Tốt nhất thời điểm xử Lê Quốc Quân nên dời lại vào khoảng tháng 5, tháng 6 năm nay. Vì khi đó số phận của Hiệp định Đối tác Kinh tế xuyên Thái Bình Dương đối với Việt Nam có lẽ cũng đã rõ hơn, thậm chí sau chuyến đi châu Á của ông Obama, có thể có những kết quả được Việt Nam mong đợi đã xuất hiện.

Như lời của đại sứ Việt Nam tại Mỹ – ông Lê Quốc Cường, mong rằng sẽ có kết quả tốt qua chuyến đi châu Á của Tổng thống Obama về vấn đề TPP đối với Việt Nam. Đồng thời vào khoảng giữa năm 2014 tôi cho là cũng có thể dứt điểm về vụ điều tra những tình nghi đối với ông Phạm Quý Ngọ, và với cả bầu Kiên nữa. Như vậy có thể đến lúc đó những điều kiện thuận lợi sẽ thuộc về Lê Quốc Quân nhiều hơn, và biết đâu đấy, trong một xu thế cởi mở hơn về mặt chính trị, thân thiện hơn đối với phương Tây, Nhà nước Việt Nam sẽ quyết định tha bổng Lê Quốc Quân.

RFITóm li, như dư lun vn thường nói, s phn ca các nhà dân ch  Vit Nam ch là nhng con c để chính quyn mc c

Dư luận rất hoài nghi, và bản thân tôi cũng không thể tránh được nghi ngờ. Có một sự thật hiển nhiên xảy ra trước Tết vừa rồi, là trường hợp ông Nguyễn Hữu Cầu – một cựu sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa, đã ở tù ròng rã 38 năm. Chúng ta nhớ là Nelson Mandela ở Nam Phi chỉ có 27 năm thôi. Ông Nguyễn Hữu Cầu ở tù 38 năm, không biết còn được một chút sinh khí nào của con người hay không. Trước Tết vài tuần, gia đình ông Cầu được thông báo là ông sẽ được về, nhưng mãi đến sát thời điểm giao thừa, cả nhà tuyệt vọng. Những người thân và hàng xóm mô tả là gia đình không cầm được nước mắt, vì không thấy người thân của mình sau 38 năm được trở về nhà như lời hứa hẹn của công an.

Như vậy nghĩa là sao? Dường như có những động thái không trùng khớp với nhau, thậm chí mâu thuẫn hoàn toàn trong việc định đoạt số phận của ông Nguyễn Hữu Cầu. Người ta cũng cho rằng có thể một ai đó, hoặc một số ai đó muốn thả ông Cầu, nhưng sau đó một ai đó hoặc một số ai đó khác lại không muốn thả.

Và tại sao lại không muốn thả ông Nguyễn Hữu Cầu? Ông không còn sức nữa, vậy thì họ muốn giữ ông để làm gì? Và cũng không thể tránh được một dư luận đồn đoán lâu nay là dường như ở Việt Nam đang tồn tại một thứ tài nguyên rất đặc thù, đó là tài nguyên nhân quyền. Đây là một thứ tài nguyên chỉ dùng để trao đổi trên bàn đàm phán, đổi lấy những lợi ích kinh tế.

Một luồng dư luận nữa đánh giá sâu sắc hơn, trong những liên đới lịch sử cận đại của Myanmar. Nếu vào đầu năm 2011 Myanmar vẫn còn tồn đến gần 300 tù chính trị, thì trong suốt năm 2011, 2012 và 2013, chế độ của ông Thein Sein đã liên tục thả các tù chính trị, và đến cuối 2013 là thả sạch, không còn một tù nhân lương tâm nào.

Đổi lại, Myanmar được gì? Được Câu lạc bộ Paris xóa nợ 6 tỉ đô la, Nhật Bản cũng xóa nợ gần 2 tỉ đô la, và gần đây nhất là Đức xóa nợ 500 triệu đô la v.v. Họ có những quyền lợi kinh tế đổi lại rất lớn, và cái để trao đổi chính là tài nguyên nhân quyền.

Người ta cho là chẳng lẽ giờ đây một số lãnh đạo nào đó của Việt Nam đang sử dụng thủ pháp của Myanmar hay sao?

RFI: Chúng tôi xin chân thành cơn nhà bình lun Phm Chí Dũng đã vui lòng dành thì gi phân tích v tình hình gđây ti Vit Nam.

T.M.

Ngun: Viet.rfi.fr

Posted in Chinh Tri Viet Nam | Leave a Comment »

►Điều gì đã khiến TBT Nguyễn Văn Linh tìm cách trả thù ông Võ Văn Kiệt cho đến cuối đời?

Posted by hoangtran204 on 13/02/2014

Chuyện gì đã xảy ra giữa cá nhân ông Nguyễn Văn Linh và ông Võ Văn Kiệt trong khoảng thời gian 1956-1986? Mối giao tình của họ kể từ sau món bê thui đã diễn ra như thế nào mà kết quả là  đã khiến ông Linh thay đổi hẳn thái độ và trả thù Kiệt từ 1986 cho tới khi ông Linh mất 2002?

Linh – Kiệt và món bê thui

7-2-2014

Tác giả:  (điểm sách BTC)

Ông Linh gặp ông Kiệt lần đầu khoảng năm 1956. Để đánh dấu sự kiện quan trọng này, ông Linh mời ông Kiệt nhậu món bê thui chấm với nước mắm gừng. Tình đồng chí, mùi bê thui, với mắm mặn gừng cay đã để lại trong ký ức ông Kiệt những ấn tượng đến tận cuối đời.

Bà Bảy Huệ vợ ông Linh là người đồng hương Vĩnh Long với ông Kiệt. Vợ chồng bà coi ông Kiệt như cậu em trong nhà. Nhưng khi hai ông đã đạt đến tột đỉnh quyền uy, thì họ cư xử với nhau thế nào. Huy Đức dẫn chúng ta lần mò vào chốn thâm cung, kín cổng cao tường, nhưng vô minh, tăm tối để tìm câu trả lời trong Quyền Bính.

Vò xé miền Tây

Tháng 6 năm 1986, ông Linh trở thành Tổng bí thư (1986-1991) còn ông Kiệt là phó Thủ tướng kiêm Chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch Nhà nước.

Tháng 8 năm 1986 xảy ra vụ án Hoàng Cơ Minh, nguyên phó đề đốc tư lệnh Vùng II Duyên hải của VNCH, qua Mỹ từ năm 1975, về Thái lập căn cứ kháng chiến. Trong vụ án này có một bị cáo là Dương Văn Tư.

Cimexcol là công ty khai thác gỗ bên Lào của tỉnh Minh Hải và thành phố Hồ Chí Minh. Phó giám đốc điều hành là Dương Văn Ba.

Khi ông Linh lên Tổng bí thư được hơn một năm thì Dương Văn Ba bị bắt vì là anh của Dương Văn Tư, và anh Ba qua Lào lập chiến khu để em Tư đánh vào Việt Nam.

Nhưng Tư sanh ở miền Bắc, và nhiều tuổi hơn Ba. Họ không có mối quan hệ huyết thống. Lại không có bằng chứng Ba qua Lào để mở chiến khu.

Số phận đắng cay không buông tha Ba. Án chính trị chuyển thành án kinh tế. Hình phạt nặng nề giánh xuống đầu Ba và nhiều người khác trong ban lãnh đạo Cimexcol, mặc dù không có chứng cớ của tham nhũng hay thua lỗ.

Huy Đức không dừng lại ở việc tường thuật tại tòa mà còn đưa bạn đọc đi tìm căn nguyên. Trung tướng công an Võ Viết Thanh, thứ trưởng phụ trách an ninh “không thấy có bằng chứng Cimexcol qua Lào mở chiến khu”. Lãnh đạo Cimexcol là những đồng chí của ông Kiệt ở miền Tây trước 1975. Ông Linh và ông Kiệt đang “có vấn đề”. Ông Linh đã chỉ đạo Lâm Văn Thê giám đốc công an Thành phố Hồ Chí Minh làm án.

Từ trái sang phải: Nguyễn Văn Linh, Phạm Văn Xô, Phạm Thái Bường (Ba Bường), và Võ Văn Kiệt thời kỳ chiến tranh "giải phóng miền Nam" Việt Nam. Ảnh VNN

Cả miền Tây Nam bộ cuốn vào vòng xoáy nghiệt ngã của tị hiềm. Những con người hiền hòa chân chất của dải đồng bằng châu thổ kẹt giữa muôn vàn xô đẩy của quyền lực. Bao nhiêu cuộc kiểm điểm, bao nhiêu thông tư, chỉ thị, bao nhiêu người bị kỷ luật, liên lụy, cách chức, khai trừ, bao nhiêu người bị oan sai, bao nhiêu người phải ôm hận xuống mồ.

Hình ảnh của miền Lục tỉnh bị vò xé thực ra chỉ là một phiên bản hắt ra từ mối quan hệ Linh – Kiệt.

“Trèo cây, múa gậy”

Tháng 3 năm 1988, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Phạm Hùng đột ngột qua đời. Theo Hiến pháp thì ông Kiệt sẽ lên thay cho đến khi Quốc hội bầu ra người mới.

Tháng 6 cùng năm, Quốc hội nhóm họp đã bầu Đỗ Mười mặc dù rất nhiều đoàn đại biểu đề nghị ông Kiệt. Bạn đọc được coi một màn xiếc, quay cuồng, đảo điên đến ngoạn mục của ông Linh.

Ngay khi Phạm Hùng vừa chết, ông Linh đi gặp cố vấn Phạm Văn Đồng và Lê Đức Thọ, rồi giao cho Nguyễn Đức Tâm đi các tỉnh miền Bắc, Võ Chí Công đi các tỉnh miền Trung, và đích thân ông đi các tỉnh miền Nam để vận động loại ông Kiệt ra khỏi ghế thủ tướng.

Không thấy Huy Đức nêu ra nội dung của cuộc gặp giữa ông Linh và hai ông cố vấn. Nhưng theo hồi ký của Đoàn Duy Thành thì Phạm Văn Đồng đánh giá Đỗ Mười là “Chỉ có phá”. Ông Đồng có lúc đã “phản ứng rất gay gắt và đã giao cho năm đồng chí cấp tướng là phải hạ anh Mười xuống”. Cũng không thấy Huy Đức nêu ra bằng chứng Bộ chính trị chọn Đỗ Mười.

Khi vận động loại Võ Văn Kiệt, ông Linh đi đến đâu cũng bị phản đối, nhưng ông luôn nhân danh “Đây là quyết định của Bộ chính trị”.

Ông Linh đã thao túng dư luận, thao túng Quốc hội để chọn Đỗ Mười, một người đã phá nát nền kinh tế miền Bắc sau năm 1954, phá tiếp nền kinh tế miền Nam sau 1975, có tiền sử tâm thần phân liệt, đã phải phải “trèo cây”, “múa gậy” để “hạ nhiệt”, trở thành Thủ tướng.

“Cậu sẽ chết”

Ông Linh nghỉ hưu vào năm 1991, nhưng những cú thôi sơn của ông nhằm vào ông Kiệt dường như không muốn nghỉ ngơi.

Khi ông Kiệt đã trở thành Thủ tướng, miền Bắc thừa điện, miền Nam thì thiếu. Ông Kiệt cho xây dựng đường dây 500 kV tải điện vào Nam, thay vì bán qua Trung Quốc.

Ông Linh cho là ông Kiệt “lợi dụng tiền Nhà nước để gây thanh danh cá nhân”, rồi lại dùng con bài tư pháp như ông đã từng làm để triệt hạ đối phương.

Một động thái thiếu thận trọng nhưng không phạm pháp của Bộ trưởng Bộ Năng lượng Vũ Ngọc Hải đã trở thành một bản án đầy ám muội giáng xuống đầu ông cùng ban lãnh đạo xây dựng đường dây 500 kV.

Chưa đủ, ông Linh đích thân bay ra Hà Nội gặp Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao để đổi cáo trạng từ khung “cảnh cáo” thành khung có mức án ba năm tù.

Vẫn chưa hài lòng, ông Linh còn can thiệp loại bỏ đợt ân xá trước Tết Nguyên đán hằng năm, để ông Hải không còn cơ hội ra tù sớm.

Quay lại vụ án Cimexcol, ông Linh đã tung ra một màn ảo thuật để tòa phải xử “sơ chung thẩm” kết hợp, đưa nạn nhận vào ngõ cụt, tuyệt đường kháng án.

Ở vụ án này, Huy Đức dẫn chúng ta vào một khoảng tối, phía sau vành móng ngựa. Một người bạn kể với ông Hải rằng “Vị ấy đã đồng ý tha cho tớ nhưng cậu sẽ chết”. “Vị ấy” là ông Linh.

Ông Linh đã dùng quyền bính để can thiệp vào các vụ án một cách tùy tiện đến mức thối nát, nếu không nói đó là hành vi phạm pháp. Đây không phải lần đầu và cũng không phải lần cuối. Ông Linh còn làm như vậy nhiều năm sau đó để triệt hạ ông Kiêt.

Không “đao to búa lớn” nhưng…

Giữa năm 1995, Chính phủ mà ông Kiệt điều hành gặt hái được nhiều thành tích, uy tín của ông lên cao. Khi đó Tổng bí thư Đỗ Mười đã ở tuổi 80. Ông Kiêt trở thành một ứng cử viên nặng ký cho chức tổng bí thư vào kỳ Đại hội VIII.

Điều này đã làm cho Trung Quốc, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, và đặc biệt là ông Linh trở nên quyết liệt hơn, tàn nhẫn hơn. Ông Linh tung ra trận đánh tổng lực với nhiều chiến thuật khác nhau.

Bà Phan Lương Cầm.

Vợ ông Kiệt là bà Phan Lương Cầm, tiến sỹ Hóa, giảng viên Đại học Bách khoa Hà Nội, trở thành mục tiêu cho cuộc tấn công. Bà Cầm không phải đảng viên cũng trở thành một chủ đề cho dư luận đàm tiếu. Ông Linh gọi bà là “con mẹ Giang Thanh”. Hình ảnh bà Cầm lịch lãm, duyên dáng bên chồng trong những chuyến công du nước ngoài bị mỉa mai là “gót chân Achilles” của Thủ tướng. Tấm hình bà Cầm đang mang gói quà trong một chuyến công du được tung ra cho nhiều người coi “Ông xem, nó chỉ đi để lấy quà”. Những lời đồn thổi về chuyên cơ chở bà Cầm thường mang rất nhiều hàng hóa. Ông Linh công khai tung tin bà Cầm tham nhũng.

Đời tư của ông Kiệt cũng bị sách nhiễu. Ông Kiệt lấy vợ, ông Linh cho là “ẩu”, “không thèm hỏi ai”, “không chấp nhận được”. Ông Kiệt chơi tennis thì ông Linh cho là “xa rời lối sống và đạo đức cách mạng”, “tốn kém” và “học đòi”. Một ủy viên Bộ chính trị tâm sự “Ông Linh đi đâu cũng nói xấu ông Kiệt”. Một cán bộ cao cấp thì “rất buồn” khi nghe ông Linh gọi ông Kiệt là “thằng” giữa cuộc họp đông người. Khi ông Linh càng ốm nặng, ông càng lo lắng “Sáu Dân mà trở thành tổng bí thư thì gay lắm”. Ông quyết liệt hơn với bản trường ca “Tham nhũng đâu cần chống ở đâu, cứ chống ngay trong nhà Thủ tướng”.

Song song với những hoạt động để triệt hạ uy tín cá nhân ông Kiệt, ông Linh tìm cách cô lập và loại ông Kiệt ra khỏi Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị. Ông Kiệt không được tham dự vào các quyết định quan trọng nữa.

Đồng thời, ông Linh lôi kéo nhiều nhân vật gốc miền Tây Nam bộ để chống ông Kiệt, trong đó người dẫn đầu và lợi hại nhất là Nguyễn Hà Phan.

Khi ông Phan đang làm bí thư tỉnh Hậu Giang, ông khá phóng khoáng và năng động. Ông Kiệt cất nhắc ông ra Hà Nội làm phó cho mình vào năm 1986.

Chẳng bao lâu cơn thèm khát quyền lực chốn kinh thành đã thổi bay hương đồng gió nội. Phan bỏ Kiệt mà kề vai sát cánh với “lũ chim sẻ chim ri” Đào Duy Tùng, Nguyễn Đức Bình, thậm thụt vào ra với đám “MA vương” Mười – Anh, và Nguyễn Văn Linh.

Khi chính phủ ông Kiệt chọn Úc là đối tác thăm dò dầu khí ở mỏ Đại Hùng, ông Phan bảo “miền Nam không ai đồng tình vì bọn Úc đã đưa quân vào tàn sát đồng bào ta”. Khi ông Kiệt chủ trương cho Malaysia xây dựng sân bay Nội Bài, ông Phan đưa lý do “an ninh quốc gia”, “không cho nước ngoài đầu tư ở cửa ngõ Thủ đô”.

Tháng 1 năm 1994 tại hội nghị giữa nhiệm kỳ, ông Phan đưa ra một bản thống kê mười sáu điểm chệch hướng của chính phủ mà ông Kiệt điều hành. Bữa đó, ông Phan được kết nạp vào Bộ chính trị.

Tất cả những hoạt động trên đây mới làm giảm uy tín, chứ chưa thể kết liễu sự nghiệp chính trị của ông Kiệt được. Song, những đối thủ của ông Kiệt cũng không phải chờ quá lâu, khi ông công bố “Thư gởi Bộ Chính Trị”.

Lá thư này được cho là do Nguyễn Trung, thư ký của ông Kiệt, chấp bút. Việc công bố lá thư vào một tình huống mà ông Kiệt đang bị bao vây bởi cánh bảo thủ, và vào một thời điểm trước đại hội khi mà các phe nhóm đang tính sổ với nhau, là một sai lầm chết người của ban tham mưu cho ông Kiệt.

Đối thủ của ông Kiệt không bỏ lỡ cơ hội. “Thư gởi Bộ chính trị” được hình sự hóa. Ông Lê Hồng Hà nguyên chánh văn phòng Bộ Công an bị khám nhà, hưởng hai năm tù giam vì tội tàng trữ lá thư. Tiến sỹ Hà Sỹ Phu hưởng một năm tù giam vì tội chuyên chở lá thư. Nguyễn Kiến Giang 15 tháng tù cho hưởng án treo về tội đọc lá thư.

Người chống đối lá thư này mạnh nhất là Nguyễn Hà Phan. Phan kết tội ông Kiệt là “nối giáo cho giặc”, “không vững vàng”, “chệch hướng 100%”.

Thảm đỏ đã trải ra để ông Phan bước vào Phủ thủ tướng nếu như không có một vụ án “Nguyễn Hà Phan” đầy kịch tính xảy ra ngay sau đó.

Lê Khả Phiêu người đập lại lá thư này rất đanh thép trên tờ “Quân đội nhân dân” đã trở thành Tổng bí thư kế nhiệm.

Người ta dàn xếp để ông Linh không “đao to búa lớn” với ông Kiệt như trường hợp Trần Xuân Bách. Nhưng sự nghiệp chính trị của ông Kiệt coi như đã cáo chung. Ông Kiệt yên vị ở ghế thủ tướng cho đến khi hạ cánh không lâu sau đó. Ông Linh chiến thắng.

Xuyên suốt toàn bộ “Quyền Bính” bạn đọc không thấy ông Kiệt ra đòn trả đũa. Chỉ có một tình tiết nhỏ là ông Kiệt đã chỉ ra một nhân chứng sống để lột mặt thật của Nguyễn Hà Phan, kẻ từng phản bội đồng đội trong thời gian bị bắt giam. Ban Bí thư quyết định tước hết mọi chức vụ và khai trừ ông Phan ra khỏi đảng trong vòng một buổi sáng. Ông Phan trắng tay về lại miền Tây như một tội đồ. Nhìn Phan khăn gói rời Hà thành, ông Linh tím ruột.

Lúc về hưu, ông Linh thề cống hiến cho đảng đến hơi thở cuối cùng. Sự thực của viêc cống hiến trong hơn mười năm cuối đời này là ông Linh chỉ làm một việc: Mang ông Kiệt ra thui như người ta thui bê làm món nhậu.

Kiếp người ngắn ngủi trầm luân. Cả hai ông giờ đang phiêu du miền cực lạc, chẳng biết có còn chút vấn vương trần thế mà nhớ tới bữa nhậu bê thui chấm với nước mắm gừng của thủa hàn vi.

Cảm ơn Huy Đức đã dũng cảm vượt lên sự sợ hãi, vượt lên những cám dỗ của đời thường, vượt lên những đắm đuối, mê say, sùng bái, tụng niệm của nhiều người cầm bút cùng thế hệ. Anh đã can đảm bức phá những khuôn khổ, kìm hãm, cấm đoán, răn đe để tìm tòi, và để lại cho đời, cho lịch sử một lời nói thật.

Tháng Giêng, Giáp Ngọ 2014

© Trần Hồng Tâm

© Đàn Chim Việt

Chuyện gì đã xảy ra giữa cá nhân ông Nguyễn Văn Linh và ông Võ Văn Kiệt trong khoảng thời gian 1956-1986? Mối giao tình của họ kể từ sau món bê thui đã diễn ra như thế nào mà kết quả là  đã khiến ông Linh thay đổi hẳn thái độ và trả thù Kiệt từ 1986 cho tới khi ông Linh mất 2002? Tại sao ông Linh thù ông Kiệt đến tận cuối đời? Tại sao ông Kiệt luôn nhịn nhục ông Linh?

Giữa ông Kiệt và vợ ông Linh có tình cảm gì không? Thử DNA làm xét nghiệm…?  

Posted in Chinh Tri Viet Nam, Đảng CSVN | 3 Comments »

 
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.