Trần Hoàng Blog

►Giữ Điều 4 (để tiếp tục độc quyền lãnh đạo) mới chính là suy thoái đạo đức, thưa ông Tổng Bí thư!

Posted by hoangtran204 on 26/02/2013

Trong khi cả nước có gần 90 triệu dân, Đảng CSVN có hơn 3 triệu đảng viên, và số đảng viên hưởng đặc quyền đặc lợi chỉ là một phần trong số đó.  Số đảng viên cao cấp này muốn giữ điều 4 Hiến pháp để khư khư độc quyền đảng trị hầu vơ vét thêm.

Trong khi các blogger, các nhân sĩ trí thức  và dân chúng:  muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp, và không chấp nhận vai trò độc đảng lãnh đạo của đảng CSVN. Vì họ nhận thức được rằng: mọi vấn nạn của Việt Nam hiện nay là do đảng khư khư độc quyền đảng trị và chỉ đạo hết mọi việc lớn nhỏ, từ  kinh tế đến giáo dục, chính trị đến xã hội, luật pháp đến báo chí…và không cho ai nói khác với ý của đảng. Đảng giấu kín các chuyện quan trọng của đất nước như: 

Khi gặp nguy cơ hồi năm 1989, các đảng viên cao cấp của đảng CSVN  đã cầu cứu Trung Cộng làm đỡ đầu chính trị cho họ. Tại cuộc họp bí mật ở Thành Đô, Trung Quốc, ngày 3-5 tháng 9, năm 1990, Đảng CSVN đã chấp nhận nhường cho Trung Cộng hơn 3000 km vuông ở vùng biên giới phía Bắc, vùng Móng Cái, Ải Nam Quan, thác Bản Giốc, núi Lão Sơn, vịnh Bắc Bộ, vùng Biển Đông ngoài khơi các tỉnh Miền Trung chay dọc xuống phía Nam. Hiệp định Biên Giới mà đảng CSVN  ký kết với Trung Cộng  ngày 31-12-1999 là kết quả của cuộc gặp gỡ 1990. 

Để giữ độc quyền lãnh đạo, đảng CSVN đã không cho báo chí tư  nhân hoạt động. Sợ rằng báo chí sẽ phanh phui nói các sự thật cho dân chúng biết về chuyện tham nhũng của các đảng viên cao cấp, về sự thật lịch sử và vai trò lãnh đạo của đảng CSVN trong mấy chục năm qua. 

Các vấn nạn hiện nay của VN là tài chánh.  Mấy năm trước, các đảng viên có đặc quyền đặc lợi (vay tiền ngân hàng) mua và làm chủ của hầu hết  các bất động sản.  Thời gian gần đây dân chúng không có tiền để mua nhà, nhóm đặc quyền đặc lợi không bán nhà được, không trả được nợ đã vay,  nên ngân hàng bị kẹt vốn và bế tắc theo. Kéo luôn sự sụp đổ của 600 ngàn doanh nghiệp tư nhân.  Đẩy người dân vào cảnh khốn cùng. Người dân làm việc rất nhiều thời gian hàng ngày mà không mua nổi thức ăn cho gia đình vì vật giá leo thang 50%, đa số dân ngheo không có nhà ở, sống chen chúc nhau trong một khoảng nhỏ hẹp. Bệnh nhân  phải có tiền nếu không thì bệnh viện không cấp cứu và không chữa trị.  

Chung qui tất cả các vấn nạn của VN nói trên trên là do đảng độc quyền lãnh đạo.

Mời các bạn đọc bài báo sau đây:

Giữ Điều 4 mới chính là suy thoái đạo đức, thưa ông Tổng Bí thư!

Tối 25-2-2013, trong thời sự 19h, VTV1 phát đoạn Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng “giáo huấn” tại Vĩnh Phú:

“… Vừa rồi đã có các luồng ý kiến thì cũng có thể quy vào được là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống chứ gì nữa … Xem ai có tư tưởng là muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không, phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Muốn ‘tam quyền phân lập’ không? Hả? Muốn ‘phi chính trị hóa quân đội’ không? Người ta đang có những quan điểm đấy!… Đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa! Chỉ ở đâu nữa nào? … Tham gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể … thì nó là cái gì?! … Cho nên các đồng chí quan tâm xử lý cái này.”.

 

Mô Phật! Một lần nữa, tôi nghe mà không tin vào lỗ tai mình! (lần trước, ông Trọng hể hả về chuyến đi một số nước châu Âu và Vatican: “Mình phải vị thế thế nào thì người mới thế chứ”; đã đề cập qua bài “Cái tầm của Tổng Bí thư”; nhiều người nhận xét ông Trọng như “trẻ con”).

Gác sang một bên chuyện chụp mũ, hăm dọa, trấn áp, bịt miệng, nhồi sọ… trong câu nói trên. Xin chỉ bàn đúng sai trong quan niệm về đạo đức, dưới nhãn quang của những người “cách mạng”.

Mọi đảng viên có lẽ không ai không đọc, hoặc chưa từng nghe nói đến bài viết “Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân” của Hồ Chí Minh – trong cương vị Chủ tịch Đảng Lao động VN (Đảng CSVN ngày nay). Tiêu đề bài viết này, về sau phổ biến gần như một trong nhiều khẩu hiệu của đảng.

Có nhiều quan niệm về chủ nghĩa cá nhân, lên án có (khi bàn về công bằng xã hội), ủng hộ có (khi bàn về nhân quyền và sáng tạo của trí thức).

Tuy nhiên, từ trước đến nay, trong tư duy được “định hướng” của lãnh đạo và đảng viên theo tinh thần bài viết trên của Hồ Chí Minh, người theo chủ nghĩa cá nhân là người chỉ cốt lo thu vén cho mình và gia tộc, làm phương hại lợi ích tập thể, quốc gia, dân tộc. Chưa một đảng viên nào làm nổi và/hoặc dám làm cái việc phản biện “chân lý” trên của Hồ Chí Minh.

Viết bài trên, Hồ Chí Minh khẳng định, với những người cách mạng, chủ nghĩa cá nhân chính là biểu hiện vô đạo đức rõ nhất. Cụ thể, ai biết đặt lợi ích bản thân dưới lợi ích tập thể, lợi ích tập thể dưới lợi ích quốc gia hoặc hy sinh lợi ích cá nhân cho lợi ích tập thể, hy sinh lợi ích cá nhân, lợi ích tập thể vì lợi ích quốc gia là có đạo đức. Tương tự, trong các dịp khác Hồ Chí Minh cũng đề cao quan điểm “mình vì mọi người”, “chí công vô tư”, coi đó là thước đo đạo đức cán bộ, đảng viên.

Mọi người có lương tri đều hiểu, chủ trương duy trì nền độc tài đảng trị, các lãnh đạo đảng CSVN triệt tiêu mọi nguồn lực trí tuệ bất phục tùng chủ nghĩa cộng sản. Không có đa nguyên, không có cạnh tranh thì trì trệ, xơ cứng là tất yếu. Điều đó không chỉ đúng trong chính trị – xã hội, mà đúng trong mọi lĩnh vực, kể cả tự nhiên. Giáo điều và xơ cứng, chủ trương kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo, đảng làm hao tổn khổng lồ tài nguyên, tiền vốn, kỹ thuật, chất xám và nhân lực… vào những Vinashin, Vinalines… vô chủ, cha chung không ai khóc – những bồ thóc béo bở của lũ chuột tham nhũng. Chủ trương nhà nước độc quyền sở hữu đất đai, đảng tạo cơ hội “vàng” cho đám tham quan câu kết với các chủ đầu tư “đục nước béo cò”, tước đoạt tàn bạo hàng triệu ha ruộng đất, nhà ở và phương kế sinh nhai truyền thống của hàng triệu hộ dân.

Muốn duy trì điều 4 trong Hiến pháp, ông Trọng muốn giữ độc quyền đảng trị. Tuy nhiên, không ít đảng viên, kể cả không ít đảng viên cấp cao, đều biết rõ cái độc quyền ấy thực chất chỉ cốt duy trì quyền uy chính trị và đặc quyền đặc lợi vật chất cho những đảng viên có chức quyền biến chất. Hầu hết các đảng viên cấp thấp, không có chức quyền, không đặc quyền đặc lợi, hoặc có chức quyền nhưng lại có lương tri đều băn khoăn, lo lắng cho vận mệnh của đất nước trước hiện tượng suy thoái đạo đức của “một bộ phận không nhỏ” đảng viên hiện nay. Không ít đảng viên tâm huyết và có trí thức nhận ra sự thật phũ phàng: quay lưng với mọi thành tựu chính trị – xã hội của nhân loại (đa nguyên chính trị, tam quyền phân lập, phi chính trị hóa quân đội), đảng CSVN đã quá lạc hậu, xơ cứng, bế tắc về đường lối, đang bị những kẻ vô liêm sỉ, cơ hội xấu xa núp bóng để đục khoét tham nhũng trắng trợn, trở thành vật cản kìm hãm vô cùng tai hại cho sự phát triển đi lên của đất nước, làm Việt Nam càng ngày càng tụt hậu và trở nên xa lạ so với khu vực và thế giới.

Đảng CSVN có hơn 3 triệu đảng viên, và số đảng viên hưởng đặc quyền đặc lợi chỉ là một phần trong số đó, trong khi cả nước có gần 90 triệu dân. Giữ điều 4 Hiến pháp là gì, nếu chẳng phải là khư khư độc quyền đảng trị như “đười ươi giữ ống”, giữ lợi ích bất chính cho một thiểu số người, bất chấp phương hại nặng nề tự do, hạnh phúc của nhân dân, kéo lùi tương lai phát triển của đất nước?

Như vậy, theo nhận thức của người viết bài này, rõ ràng quan điểm trên về đạo đức của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu ở Vĩnh Phúc hoàn toàn trái ngược với quan điểm của Hồ Chí Minh trong bài viết “Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân”. Chúa ơi! Tôi ước gì mình nhận thức sai, chứ cỡ Tồng Bí thư mà cũng nhận thức sai thì nguy to rồi!

V.V.T.

nguồn: anhbasam

About these ads

Xin lỗi, hiện không được phép viết phản hồi.

 
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: