Trần Hoàng Blog

Archive for Tháng Ba, 2011

Bài viết từ 1940, nhưng đúng đến 100% những gì xẩy ra ở VN hiện nay, 2011

Posted by hoangtran204 on Thứ Năm, Tháng Ba 31, 2011

Bàn về chế độ toàn trị

Phạm Nguyên Trường dịch

Bản dịch được thực hiện nhân kỉ niệm ngày sinh nhà triết học lớn của nước Nga: Ivan Alexandrovich Ilyin (28/03/1883-28/03/2011)

Ivan Alexandrovich Ilyin. Ảnh: Wikipedia

Cách đây 30 năm, không ai có thể nghĩ đến việc đưa vào khoa luật học khái niệm “nhà nước toàn trị”: không phải vì rằng ý kiến về một nhà nước như thế chưa từng xuất hiện (nói thế là sai!), mà một chế độ như thế có vẻ như không thể nào khả thi được và không ai dám làm như thế.

Nếu có một kẻ nào đó “bịa” ra nó (thí dụ như nhân vật Sigalev trong tác phẩm “Lũ người Quỉ Ám” của Dostoievsky!) thì mọi người sẽ nói ngay: trên trái đất không làm gì có những kẻ bất lương và ngu xuẩn như thế, không thể có những cơ quan nhà nước khủng khiếp đến như thế, cũng không đào đâu ra phương tiện kĩ thuật để có thể xây dựng nên một cơ chế chính trị bao trùm lên tất cả, thâm nhập vào tất cả và cưỡng bức được tất cả mọi người như thế. Nhưng nay thì chế độ toàn trị đã hiện hữu như là một sự kiện lịch sử và chính trị và chúng ta buộc phải tính đến: người đã có, các cơ quan đang được xây dựng và kĩ thuật cũng đã sẵn sàng.

Chế độ toàn trị là gì? Đấy là chế độ chính trị can thiệp một cách vô giới hạn vào đời sống của các công dân, một chế độ tìm cách quản lí và điều tiết một cách thô bạo toàn bộ hoạt động của tất cả các thần dân của mình.

Từ “totus” trong tiếng Latinh có nghĩa là “toàn bộ”. Nhà nước toàn trị nghĩa là nhà nước bao trùm lên tất cả. Nó xuất phát từ quan niệm rằng sáng kiến cá nhân không những là không cần thiết mà còn có hại, tự do là khái niệm nguy hiểm và không thể chấp nhận được. Có một chính quyền trung ương: chính quyền này phải biết hết, dự đoán hết, lập kế hoạch hết và chỉ đạo hết.

Sự nhận thức pháp luật (của con người) thông thường xuất phát từ quan điểm: cái gì không cấm thì đều được phép làm, trong khi chế độ toàn trị nhồi sọ vào đầu óc người ta điều ngược lại: tất cả những gì chưa có qui định thì đều bị cấm.

Trong khi nhà nước bình thường bảo: mỗi người đều có lĩnh vực quan tâm riêng, và trong lĩnh vực đó con người ta được tự do (làm gì thì làm), còn nhà nước toàn trị thì lại tuyên bố: chỉ tồn tại quyền lợi của nhà nước, và mỗi người phải có trách nhiệm gắn bó với quyền lợi ấy.

Trong khi nhà nước bình thường cho phép: tự do tư tưởng, tự do tôn giáo, tự do xây dựng cuộc sống theo ý mình, thì nhà nước toàn trị yêu cầu: suy nghĩ theo qui định, không được theo tôn giáo, phải xây dựng đời sống nội tâm theo chỉ đạo của cấp trên. Nói cách khác: ở đây nhà nước toàn trị quản lí tất cả, và con người thì bị nô dịch về mọi phương diện, sự tự do trở thành tội lỗi và sẽ bị trừng phạt.

Như vậy bản chất của chế độ toàn trị không phải nằm ở hình thức nhà nước (dân chủ, cộng hoà hay độc tài) mà ở khối lượng công việc quản lí: quản lí toàn diện các mặt của đời sống. Nhưng sự quản lí toàn diện như thế chỉ có thể thực hiện được dưới một chính thể chuyên chế nhất quán, dựa trên cơ sở thống nhất về quyền lực, một chính đảng duy nhất, sự độc quyền về sử dụng lao động, tất cả mọi người phải theo dõi và tố cáo lẫn nhau và một chế độ khủng bố tàn bạo. Cách tổ chức quản lí như thế có thể khoác cho bộ máy nhà nước bất kì hình thức nào, đấy có thể là chế độ Xô-viết hay liên bang, cộng hoà hay bất kì hình thức nào khác cũng được. Điều quan trọng không phải là hình thức nhà nước mà là tổ chức quản lí bao trùm lên tất cả, từ một căn phòng trong thị xã cho đến một túp lều ở nông thôn, từ tâm hồn của một cá nhân cho đến một phòng thí nghiệm khoa học, từ ý tưởng bay bổng của một nhạc sĩ cho đến phòng điều trị trong một bệnh viện, một thư viện, một tờ báo, một con thuyền đánh cá cho đến phòng xưng tội trong một nhà thờ.

Như thế có nghĩa là chế độ toàn trị không dựa trên các đạo luật căn bản mà tồn tại trên cơ sở các chỉ thị, nghị quyết, hướng dẫn của đảng. Vì không có luật cho nên chỉ thị của đảng chính là luật. Vì về hình thức các cơ quan nhà nước vẫn còn nên các cơ quan này chỉ là bình phong cho chế độ chuyên chế của đảng mà thôi. Các “công dân” cũng vẫn còn nhưng đấy thực chất chỉ là chủ thể của những nghĩa vụ (không phải là quyền!) và đối tượng của các chỉ thị và nghị quyết của đảng; nói cách khác: cá nhân con người chỉ là những cỗ máy, chỉ là những kẻ truyền bá nỗi sợ hãi và giả vờ trung thành với chế độ. Đây là một chế độ mà trong đó không có chủ thể của pháp luật, không có luật pháp, không có nhà nước pháp quyền. Ở đây nhận thức pháp lí được thay thế bằng các cơ chế tâm lí: đói khát, sợ hãi, đau khổ và nhục mạ, còn lao động sáng tạo được thay bằng lao động cưỡng bách của thời kì chiếm hữu nô lệ.

Vì vậy chế độ toàn trị không phải là chế độ nhà nước mà cũng chẳng phải là chế độ pháp trị. Nó đươc những người duy vật lập ra và tồn tại dựa trên cơ chế phi nhân và nô dịch “thể xác – tâm hồn”; nó dựa trên những mệnh lệnh có tính đe doạ giữa cai ngục và nô lệ, dựa trên những mệnh lệnh tuỳ tiện của cấp trên. Đấy không phải là một nhà nước có công dân, có pháp luật và chính phủ; đấy là một xã hội đã bị thôi miên; đấy là một hiện tượng kinh khủng và chưa từng có trong lịch sử, là một xã hội được cố kết bởi nỗi sợ hãi, bản năng và sự tàn bạo chứ không phải bởi luật pháp, tự do, lương tri, quyền công dân và nhà nước.

Nếu vẫn phải nói về hình thức của tổ chức này thì đấy không phải là pháp trị, cũng chẳng phải là vô pháp mà là chế độ chuyên chế chiếm nô lệ rộng lớn chưa từng có và cũng bao trùm chưa từng có.

Nhà nước pháp quyền đặt cơ sở trên sự công nhận con người cá nhân, một cá nhân có tâm hồn, được tự do và tự chủ về lương tâm và công việc của mình, nghĩa là nhà nước đặt cơ sở trên sự nhận thức pháp lí đúng đắn. Chế độ toàn trị, ngược lại, dựa vào sự đe doạ. Dân chúng bị đe doạ đủ thứ: thất nghiệp, thiếu thốn, chia lìa với người thân, chết chóc, bắt bớ, tù đày, thẩm vấn, lăng mạ, đánh đập, tra tấn, lưu đầy, chết trong trại cải tạo vì đói, rét và lao động khổ sai. Dưới áp lực của những nỗi sợ hãi như thế họ còn bị thôi miên: phục tùng tuyệt đối, thế giới quan duy vật, vô thần, thường xuyên tố giác, sẵn sàng chấp nhận mọi điều dối trá và phi đạo đức, chấp nhận sống trong cảnh đói rét và làm lụng đến kiệt sức.

Hơn thế nữa, họ còn bị thôi miên về nhiệt tình cách mạng và cảm giác về tính ưu việt so với tất cả các dân tộc khác; nói một cách khác: thói tự mãn về sự điên rồ và ảo tưởng về thành công của chính mình. Dưới ảnh hưởng của sự thôi miên mang tính khủng bố như thế họ trở thành những người tin tưởng mù quáng vào chủ nghĩa cộng sản phi tự nhiên, tự cao tự đại và coi thường tất cả những gì không phải là Nga (Xô-viết! Cộng sản!)

Quá trình thôi miên diễn ra đã lâu, hàng chục năm, bao nhiêu thế hế; nó đã làm băng hoại tâm hồn con người; họ không còn biết nguồn gốc của nó, họ không còn hiểu từ đâu ra cái thói kiêu ngạo ấy; một số người trong bọn họ khi ra nước ngoài vẫn còn phiêu lãng trong trạng thái tâm lí toàn trị bệnh hoạn, không tin ai và khinh thường những người di cư trước đây và thỉnh thoảng lại rơi vào những cơn co giật của thói tự mãn. Đấy là hậu quả của ba mươi năm thôi miên, chỉ có thể xoá bỏ một cách từ từ. Đấy là những nét đặc trưng của cái chế độ quái gở và bệnh hoạn đó.

[1]Ivan Alexandrovich Ilyin sinh ngày 28 tháng 3 năm 1883 ở Moskva và mất tại Thuỵ Sĩ vào ngày 21 tháng 12 năm 1954. Ông là một nhà tư tưởng, nhà luật học và chính trị học lớn của nước Nga, là tác giả của hơn 40 đầu sách và 300 bài báo viết bằng tiếng Nga và tiếng Đức. Do những hoạt động chống chính quyền cộng sản, năm 1922 Ilin bị trục xuất khỏi Liên Xô. Trong những năm 1922-1934 ông là giáo sư Viện nghiên cứu Nga ở Berlin, đồng thời là tổng biên tập tạp chí Tiếng chuông Nga (1927-1930). Năm 1938, vì tránh sự đàn áp của Gestapo (cơ quan mật vụ Quốc xã), ông chuyển sang Thuỵ Sĩ và sống ở đó đến năm 1954. Bài báo này được viết vào cuối những năm 40 của thế kỉ trước.

Nguồn: http://www.hronos.km.ru/statii/ilin_total.html

© Phạm Nguyên Trường (Bản tiếng Việt)

© Đàn Chim Việt

Đăng trong Chinh Tri, Đảng CSVN-Hành vi của những đảng viên | Leave a Comment »

Cuộc Cách Mạng ở Lybia được quyết định bởi các nước Phương Tây

Posted by hoangtran204 on Thứ Tư, Tháng Ba 30, 2011

Bất cứ cuộc cách mạng nào muốn thành công, thì cũng cần có yếu tố nước ngoài. Cuộc cách mạng Nga 1917, cần có Lenin và tiền của Đức; cuộc cách mạng ở Trung Quốc 1949, cần có tiền bạc và súng ống của Nga * và tư tưởng của  Mác-Lê. Miền  Bắc VN thắng miền Nam năm 1975 là nhờ cơ hội Mỹ rút khỏi miền Nam để giao hảo với TQ, và nhờ có tiền, súng ống đạn dược của Trung Quốc và Nga giúp đỡ.  Và ngày nay cuộc cách mạng ở Lybia muốn thành công thì cần có sự quyết định của các nước phương Tây.

Hôm nay, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton và Bộ trưởng Ngoại Giao Anh William Hague lãnh đạo cuộc họp ở Anh và 40 quốc gia và các học viện đang tìm kiếm cách để chấm dứt cuộc chiến ở Lybia, ngoài mặt là nói để tránh cuộc đổ máu của dân lành vô tội, nhưng thực tế là hơn 12 nước châu âu đang  mong muốn đại tá Gaddhafi phải ra đi, để tái lập lại hòa bình, việc khai thác và xuất cảng dầu hỏa trở lại như cũ, giúp các nước Châu âu có nguồn dầu hỏa nhập cảng từ Lybia được ổn định trở lại, hạ giảm giá dầu, và kinh tế Mỹ được hồi phục nhanh chóng trước khi cuộc vận động bầu cử TT Mỹ bắt đầu vào mùa Hè năm nay.

*Time magazine 24-3-2011

Top diplomats agree that Libya’s Gadhafi must go

Getty Images/Oli Scarff

US Secretary of State Hillary Clinton arrives at Number 10 Downing Street with Foreign Secretary William Hague to meet with British Prime Minister David Cameron.

By DAVID STRINGER, Associated Press David Stringer, Associated Press Tue Mar 29

LONDON – A sweeping array of world powers called forcefully Tuesday for Moammar Gadhafi to step down as Libya’s ruler. Some even hinted at secret talks on Gadhafi’s exit.

U.S. Secretary of State Hillary Rodham Clinton and British Foreign Secretary William Hague led the crisis talks in London between 40 countries and institutions, all seeking an endgame aimed at halting the Libyan leader’s bloody onslaught against Libya’s people.

Although the NATO-led airstrikes on Gadhafi’s forces aren’t aimed at toppling him, dozens of nations agreed in the talks that Libya’s future does not include the dictator at the helm.

“Gadhafi has lost the legitimacy to lead, so we believe he must go. We’re working with the international community to try to achieve that outcome,” Clinton told reporters.

As she spoke, U.S. officials announced that American ships and submarines in the Mediterranean had unleashed a barrage of cruise missiles at Libyan missile storage facilities in the Tripoli area late Monday and early Tuesday — the heaviest attack in days.

German Foreign Minister Guido Westerwelle echoed Clinton’s words.

“One thing is quite clear and has to be made very clear to Gadhafi: His time is over. He must go,” Westerwelle said. “We must destroy his illusion that there is a way back to business as usual if he manages to cling to power.”

Both Clinton and the representatives of Libya’s opposition — who held a raft of talks on the margins of the London summit — acknowledged there were few signs that Gadhafi is heeding those demands. There was no immediate comment from Russia, which abstained in the U.N. vote authorizing the airstrikes that began March 19.

“He will have to make a decision,” Clinton said. “And that decision, so far as we’re aware, has not yet been made.”

Diplomats rejected suggestions that Gadhafi could be granted immunity but said work was under way to find a possible sanctuary for him.

Italian Foreign Minister Franco Frattini said negotiations on securing Gadhafi’s exit were being conducted with “absolute discretion” and that there were options on the table that hadn’t yet been formalized.

“What is indispensable is that there be countries that are willing to welcome Gadhafi and his family, obviously to end this situation which otherwise could go on for some time,” he said.

But the Italian diplomat insisted there was no option of immunity for Gadhafi. “We cannot promise him a ‘safe-conduct’ pass,” he stressed.

Libyan Foreign Minister Moussa Kusa visited Tunisia briefly, but there was no word if this was linked to the secret talks.

French Foreign Minister Alain Juppe insisted it was up to the Libyan people to decide the dictator’s fate. “They have to organize the future of their country and to decide what Gadhafi will become,” he said.

Hague said Tuesday’s meeting brought clarity between allies and offered a key opportunity to discuss Libya’s post-Gadhafi future with Libya’s opposition Interim National Council, whose envoy, Mahmoud Jibril, held meetings with Hague, Clinton, British Prime Minister David Cameron and several European foreign ministers.

Guma El-Gamaty, a Libyan opposition official, told reporters in London that Gadhafi must be held accountable for his brutalizing of civilians.

“These crimes must not go unpunished. They should be punished at a fair trial held in a fair court,” El-Gamaty said.

U.N. special envoy Abdelilah al-Khatib, a former Jordanian foreign minister, will be returning to Libya to hold talks with both Gadhafi’s regime and opposition figures. And the U.S. and France are both sending diplomats to the rebel-held Libyan city of Benghazi to bolster ties with opposition leaders.

Those at the summit agreed to form an international contact group of at least a dozen nations and institutions aimed at coordinating political action and liaising with Libya’s opposition. Sweden, while not a member of NATO, said it would send eight fighter jets to help enforce the U.N.-authorized no-fly zone over Libya. Turkey said it also will likely join the group.

Still, the summit left a number of important questions open: Nations didn’t discuss whether or not they should — or legally can — supply weapons to Libya’s rebel fighters. There was also no open discussion of how to lure Gadhafi into exile and Qatar gave few details on its offer to help rebels sell crude oil on the international market.

British diplomats also acknowledged there was no decision about the makeup of the contact group, though its first meeting is expected in Qatar in two weeks.

In Washington, Adm. James Stavridis, the NATO Supreme Allied Commander in Europe, told Congress that officials have seen “flickers” of possible al-Qaida and Hezbollah involvement among the rebel forces.

Some officials attending the London meeting acknowledged they had little knowledge of the opposition figures, including some on the 33-member interim council.

However, Spanish Foreign Minister Trinidad Jimenez discounted the concerns, saying there was little evidence of al-Qaida involvement in the Libyan opposition.

“When the first demonstrations and revolutions started in Tunisia and Egypt there was also speculation about who would join the street demonstrations,” Jimenez said. “The reality was that the vast majority were demanding more democracy, more freedom and more rights. That is the impression we also have in Libya.”

Despite those worries, Clinton and Juppe both hinted that the international community may need to consider offering weapons to the rebels.

“It is our interpretation that (UN Security Council resolution) 1973 amended or overrode the absolute prohibition on arms to anyone in Libya, so that there could be a legitimate transfer of arms if a country should choose to do that,” Clinton said.

Jimenez disagreed, saying the arms embargo applies to all those involved in fighting and suggested that any decision to arm the rebels would require a new U.N. resolution.

Mahmoud Shammam, a spokesman for the Libyan opposition, told reporters in London that, properly equipped, rebels “would finish Gadhafi in a few days.”

“We do not have arms. We ask for the political support more than we are asking for the arms, but if we get both that would be great,” Shammam said.

Qatari Prime Minister Sheikh Hamad Bin Jabr al-Thani said the issue could be addressed later if the aerial campaign falls short of its goal of protecting Libyan civilians.

“We have to evaluate the airstrike after a while to see if it’s effective,” he said. “We are not inviting any military ground (troops) … But we have to evaluate the situation because we cannot let the people suffer for so long. We have to find a way to stop this bloodshed.”

Opening the talks, Cameron told diplomats that Gadhafi was pounding Misrata, the main rebel holdout in the west, with attacks from land and sea, and unleashing snipers to shoot people in the streets. The Libyan leader “has cut off food, water and electricity to starve them into submission,” he said.

“The reason for being here is because the Libyan people cannot reach their future on their own,” Cameron said. “We are all here in one united purpose, that is to help the Libyan people in their hour of need.”

___

Cassandra Vinograd and Bradley Klapper in London, Nicole Winfield in Rome, Louise Nordstrom, in Stockholm, Al Clendenning in Madrid and Colleen Barry, in Milan, contributed to this report

Đăng trong Chiến Tranh | Leave a Comment »

Những chiếc lồng khác cỡ

Posted by hoangtran204 on Chủ Nhật, Tháng Ba 27, 2011

tác giả: Tưởng Năng Tiến

Nguồn: Bauxite Việt Nam

đây:

Trong một bài viết trước đây, tôi đã từng kể chuyện người lính già Vũ Cao Quận, sau rất nhiều năm xông pha chiến đấu vị độc lập và tự do cho đất nước, đã phải ngậm ngùi ví von tình cảnh dân tộc như được chuyển từ một cái lồng sắt đen sì sang một cái lồng sơn son thếp vàng nhưng cũng chẳng lấy gì làm sung sướng. Rồi cụ băn khoăn: “Chẳng lẽ cả dân tộc đi xuyên suốt một chặng đường máu lửa để chỉ đổi được từ cái lồng này sang một cái lồng khác hay sao?” (“Một nền dân chủ nhọc nhằn”. Gửi lại trước khi về cõi. Tiếng quê hương, Hoa Kỳ, 2006, 125).

Chính là từ cái “lồng sơn son thếp vàng” này, ngày 12 tháng 2 năm 2006, bạn Nguyễn An Nguyên, Nghiên cứu sinh ngành kinh tế học Rice University, thành viên nhóm Vietnam Economic Society, có bài viết “Công đoàn – Đình công – Lương tối thiểu: Từ góc nhìn vĩ mô” tường thuật rằng: ”Người công nhân có khi không thấy ánh mặt trời vì vào công xưởng từ 6g30 sáng tới 8-9 giờ khuya. Điều kiện sinh hoạt quá khó khăn bên lề trung tâm kinh tế lớn nhất nước cũng làm cho công nhân dễ coi mình là kẻ bị gạt ra lề” (www.viet-studies.info/kinhte/NANguyen_DinhCong.pdf).

Bị gạt ra đứng bên lề, trong một đất nước mà mình làm chủ và thuộc giai cấp lãnh đạo chắc thấy cũng tủi thân (nên) giới công nhân VN đã gửi đến Đảng và Chính phủ “Nỗi niềm khóc hận thương tâm” của họ:

Thưa quý vị,Đất nước ta là đất nước cộng sản theo chủ thuyết Lênin chuyên chính vô sản, giải phóng cho hai tầng lớp nông dân và công nhân. Nhưng nay ta có đảng lãnh đạo suốt 30 năm mà người dân chúng tôi phải è cổ, cho bọn thương gia bóc lột là sao? [...] Bản thân chúng tôi bị vắt cạn kiệt sức lao động, mà [...] lấy sạch đất đai của dân, thì buộc chúng tôi phải làm nô lệ. Nhưng chúng tôi không phải làm nô lệ cho một ông chủ, một bản thân, mà phải chia ra làm tôi mọi bị bóc lột từ nhiều phía, nhiều cơ quan”. 

Như tôi, Nguyễn Thị Tuyết, người con gái nhỏ bé 21 tuổi cũng như anh chị em khác, bị những khâu chia chác mồ hôi, sức lao động như sau:

“Tôi ở Kiên Giang đi cùng chúng tôi là bốn chị em khác lên tại Sài Gòn xin vào công ty. Trước khi đi, địa phương đã thu của tôi bốn mươi lăm nghìn đồng (VN$45,000) tiền lao động công ích, tiền an ninh là hai mươi lăm nghìn (VN$25,000). Mức thuế thân này chúng tôi phải đóng trước khi rời khỏi địa phương, như mỗi năm tôi phải đóng hai lần, cộng cả thảy là một trăm năm mươi nghìn đồng, chưa tính tiền xe đi lại hầu hạ mấy ông cán bộ cấp Xã. Vào xin được việc làm, phải mướn phòng trọ mỗi tháng hai trăm năm mươi ngàn đồng (VN$250,000); tiền điện, tiền nước là sáu mươi nghìn đồng (VN$60,000). Như vậy, tính ra tôi phải bắt buộc chi tiêu tối thiểu là bốn trăm sáu mươi nghìn đồng (150,000+250,000+60,000= VN$460,000”.

“Trong khi lương của tôi chỉ được một triệu, là mức lương đã làm được ba (3) tháng, tay nghề tương đối đã rành. Còn mới vào sáu (6) tháng đầu, chỉ có bảy, tám trăm ngàn, tính ra ăn uống và phương tiện đi lại thì không mua nổi áo quần để mặc. Những lúc bệnh nhẹ cũng không có tiền mua vài liều thuốc. Mấy chị em cùng đi với tôi có người thì bỏ về cào tôm, lượm sò. Số còn lại họ không làm nổi vì công việc quá cực. Thức đêm tăng ca không tăng tiền, họ đành vào những quán café ôm, rồi sau đó họ sa vào lưới của xã hội tạo ra, bán rẻ trinh tiết cho những tay có tiền. Ở Việt Nam hiện nay ai là những kẻ có lắm tiền, chỉ có những kẻ quan chức cán bộ mới có nhiều tiền mà thôi. Chính họ dồn ép tuổi thanh xuân chúng tôi vào đường cùng để cướp của người này, đem mua những thứ khác, có phải vậy không Ngài Tổng bí thư?”

“Chúng tôi phân tích không sai, mong ông hãy nghĩ tới người Việt Nam máu đỏ da vàng, không phân biệt Kinh hay Thượng. Cha ông đã nói nước Việt Nam là Một, dân tộc Việt Nam là Một. Vậy quý vị còn có chút lương tâm con người không?”

“Hiện nay chúng tôi vẫn bám víu vào công việc tại nhà máy bao bì cho ông chủ Đài Loan. Ở đây thật đau lòng, chúng tôi như người bị tù, vì công đoàn là bộ phận an ninh của Đảng và an ninh nội bộ luôn bám sát chúng tôi. Bộ phận công đoàn sẵn sàng lợi dụng những người nhẹ dạ không biết thương nhau trong đám công nhân, để phát triển thành đoàn viên, là cánh tay hậu bị của đảng làm công cụ cho công đoàn, sẵn sàng đàn áp chúng tôi bằng những tờ báo cáo mật hay chỉ trích một khi chúng tôi có sự đòi hỏi chính đáng” (webcache.googleusercontent.com).

Để trả lời cho câu hỏi “Vậy quý vị còn có chút lương tâm con người không?” Nhà nước đã bắt ông Đoàn Huy Chương, a.k.a Nguyễn Tấn Hoành (đại diện công nhân của khu công nghiệp Điện Bàn, Quảng Nam, một trong những người đã ký tên trong bức thư “khóc hận thương tâm” thượng dẫn) và xử phạt đương sự 18 tháng tù giam.

ImageView_4.jpg
Khu nhà trọ nam công nhân gần cổng Khu công nghiệp Tân Tạo. Ảnh: N.B. Nguồn: Tuổi trẻ OnlineNguyễn Tấn Hoành được trả tự do ngày 13 tháng 5 năm 2008. Sau đó, trong một cuộc phỏng vấn dành cho phóng viên Việt Hùng – RFA – ông cho biết:

“Bị cùm cũng có, bị biệt giam cũng có, chế độ dinh dưỡng trong tù thì không có. Đặc biệt hơn họ tôi bị cùm và biệt giam mà họ gọi là cách ly… Tình trạng sức khỏe của tôi hiện giờ rất yếu, trong thời gian tôi ở tù tôi bị những chứng bệnh như bị liệt, đau đầu và bây giờ khó thở. Sức khỏe của tôi rất yếu, đi lại rất khó khăn, không thể làm được việc gì…Họ bắt tôi ký vào Lệnh trả tự do, khi về địa phương làm thủ tục nhập lại hộ khẩu thì họ bắt tôi phải viết một bản cam kết là từ nay về sau không đấu tranh nữa. Nhưng mà tôi nói thẳng với họ là tôi không làm, bởi vì chừng nào mà chính quyền còn đàn áp công nhân chúng tôi thì chúng tôi vẫn đấu tranh”.

Hai năm sau, báo Lao động – số ra ngày 1 tháng 6 năm 2010 – có đăng lại “Lá thư đầy uất nghẹn của một công nhân”:

Kính gửi: Ông Chủ tịch Tổng LĐLĐVNTôi tên: Nguyễn Thị Thắm – Công nhân (CN) kiểm hàng (QC) của Cty TNHH Hansoll Đồng Nai – Khu công nghiệp (KCN) Bàu Xéo – Trảng Bom – Đồng Nai. 

CN chúng tôi ở đây có rất nhiều bức xúc mà không biết đi đâu để tìm ra lẽ công bằng. Tôi cũng đã tìm sự giúp đỡ từ các tổ chức xã hội nhưng chưa thấy hồi âm. Sau thời gian tìm địa chỉ, tôi cũng đã suy xét kỹ càng và quyết định viết lá thư này gửi đến ông. Không! Tôi không “kiện” Cty, tôi viết ra tiếng nói của tôi – NLĐ, mong ông bớt chút thời gian để lắng nghe và thấu hiểu tiếng “than ôi” trong lòng chúng tôi. Mong ông đặt mình vào vị trí của tôi – NLĐ để cảm thông cho số phận CN, cương vị Chủ tịch Tổng LĐLĐVN nhận xét xem công dân của nước Việt đang làm việc trong cảnh thế nào.

Trước khi viết ra những bức xúc, tôi có lời xin lỗi trước. Nói một cách chua chát thì Cty lấy “tiền” dán “miệng thiên hạ” để che đậy cho cái gọi là “áp bức, bóc lột sức lao động”. Sự thiếu tri thức và hiểu biết Luật Lao động đã xiềng xích quyền lợi hợp pháp của NLĐ. Chúng tôi đã phải vất vả lao động, trái lại đồng lương thì ít ỏi mà “luật” thì quá nhiều. Cty yêu cầu CN đi sớm để họp “trước giờ”, nhưng về trễ thì chẳng có thêm đồng nào, làm hành chính nghỉ trưa 1h mà cũng bị “chém đầu, chém đuôi” 20 phút.

Vào giờ là làm đến có chuông mới được rời vị trí đi ăn cơm, trong giờ đi tiểu hoặc uống nước còn bị dòm ngó, chửi bới. Chính tôi đây kiểm hàng một mình một làn, vội đi vệ sinh để trống bàn, chuyên gia người Hàn Quốc (tôi cũng chưa biết tên) la lối ầm lên, chưa được 5 phút tôi đã quay ra và được giội xối xả những câu chửi tiếng Hàn, bực quá tôi cũng nạt lại “đi vệ sinh mà cũng cấm sao” mặc bà ấy muốn nói thêm gì thì nói…

Khi đồng nghiệp, đồng bào vẫn tiếp tục bị chèn ép “chửi bới xối xả” như thế thì Nguyễn Tấn Hoành (tất nhiên) “vẫn tiếp tục đấu tranh” – như chính ông đã hứa. Cái giá của lời hứa trang trọng này, xem ra, hơi mắc!

Ông bị bắt lại lần thứ hai vào ngày 23 tháng 2 năm 2010, cùng với hai người bạn cùng chí hướng: Nguyễn Hoàng Quốc Hùng (30 tuổi) và Đỗ Thị Minh Hạnh (26 tuổi). Hơn một năm sau, vào ngày 19 tháng 3 năm 2011, RFA đi tin:

Ba người hoạt động cho quyền của người lao động tại Việt Nam bị toà án Việt Nam kết tội phá rối an ninh, y án sơ thẩm. Phiên toà diễn ra từ 8 giờ sáng, thân nhân không được tham dự. Ba bị cáo đều khẳng định vô tội trước toà.Luật sư Đặng Thế Luân thuộc Đoàn luật sư Thành phố Hồ Chí Minh bào chữa cho ba bị can, cho biết kết quả phiên xử là Quốc Hùng 9 năm tù, Minh Hạnh và Huy Chương [Nguyễn Tấn Hoành] cùng bị án 7 năm tù”. 


Nguồn: Uỷ ban bảo bệ người lao động Việt NamSau khi tiếp xúc với gia đình, và Luật sư của 3 bị cáo, thông tín viên Tường An có bài tường trình, với kết luận như sau:

Một phiên tòa diễn ra nhanh chóng, không có gia đình, không có nhân chứng tham dự. Và tại hãng giầy Mỹ Phong ở Trà Vinh, nơi xảy ra cuộc biểu tình lớn năm 2010, nơi mà ba bị cáo đã bị kết án là cầm đầu cuộc biểu tình này. Không một công nhân nào được tham dự. Theo Luật sư và gia đình, quá trình điều tra của công an cũng như việc xử án có rất nhiều điểm còn khuất tất…

Bản án khắc nghiệt, cũng như “việc xử án có rất nhiều điểm còn khuất tất…” mà Chính quyền cách mạng vừa dành cho ba công dân trẻ tuổi Việt Nam khiến tôi (lại) nhớ đến lời tâm sự của ông Vũ Cao Quận – hồi năm 2006: “Không có tự do dân chủ thì thân phận dân tộc ta chẳng khác lũ chim cảnh được chuyển từ cái lồng sắt đen sì của chế độ thuộc địa sang cái lồng sơn son thiếp vàng lòe loẹt của chủ nghĩa xã hội. Ngạn ngữ có câu ‘cái lồng đẹp không nuôi sống được con chim!’ Chẳng lẽ cả dân tộc đi xuyên suốt một chặng đường máu lửa để chỉ đổi được từ cái lồng này sang một cái lồng khác hay sao?

Thốt nhiên, tôi muốn gọi điện thoại nói chuyện chơi với ông Vũ Cao Quận vài câu quá nhưng (nghĩ lại) sợ làm bận lòng người lính già – lúc đang đau ốm – nên thôi. Thôi, tôi đành nói thầm cho chính mình nghe vậy:

Nếu cả cả dân tộc đi xuyên suốt một chặng đường máu lửa để chỉ đổi được từ cái lồng này sang một cái lồng khác, cùng cỡ, thì… đỡ (khổ) biết chừng nào. Cái lồng sắt của chế độ thuộc địa tuy (ngó) đen sì nhưng ít nhất thì nó cũng đủ rộng để qúi vị tiền bối cách mạng có thể tha hồ hô hào đình công mà chả ai phải lãnh chịu mấy chục năm tù – như bản án mà Đảng và Nhà Nước vừa dành cho ba công nhân: Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, và Nguyễn Tấn Hoành”.

TNT

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Võ Thị Hảo – Văn tế Dân Oan

(Cho tôi gửi tặng những người dân Việt Nam đã oan, còn oan hoặc đã chết dưới cường quyền, bạo lực và bất công và vì những lý do ngụy biện).

Võ Thị Hảo

Thương thay

Một ngày

Người ra ngõ

Người xuống đường

Bước dân lành lụm cụm con sâu cái kiến.

Một ngày

Trong vô tội

Người bị đánh đập bỏ mạng nơi công đường

Cổ gãy

Tứ chi liệt rũ

Đớn đau quặn mình tiếng nấc tắt thở

Một ngày chẳng như mọi ngày

Mẹ gần đất xa trời không kịp nhìn con lần cuối

Nhận xác con nơi công đường

Mẹ già đứt ruột.

Mẹ ơi!

Thôi đừng khóc

Nước mắt mẹ đã cạn

Con đâu phải người chết oan đầu tiên trên xứ sở này!

Kìa vợ, kìa con!

Tiếc thương cha

Thì cứ để xác cha nằm trong đá lạnh.

Xác thân ta lời chứng

Những vết chém từ trái tim lựu đạn.

Này mẹ này vợ này con

Hãy khum bàn tay cần lao

Che gió

Nến hắt hiu nhỏ giọt nước mắt trắng

Cha về!

Kìa mẹ!

Lưng còng mẹ úp mặt trên xác con

Mai này mẹ xuống suối vàng được không?

Hồn con quẩn quanh đời đời phố lạnh

Con gái ơi!

Cúng cơm cha ư?

Thôi này con,

Hãy nấu cháo lá đa

Con hãy vung tay ngang trời những trận mưa gạo và muối

Rắc khắp bốn phương trời nước Việt

Còn chưa đủ đâu !

Vì cha không thể ăn một mình

Cha đi nhập dòng hồn oan đông đàn dài lũ

Thiên hạ ơi! Hãy gửi cho những oan hồn chúng tôi mỗi người một hạt muối!

Đồng bào ơi!

Tôi ra đi nguyên lành với tiếng cười

Trở về chỉ còn linh hồn dật dờ đầu ngõ.

Tôi con ma mới

Nhập vào dòng ma oan cũ

Dài như sông.

Đồng loại ơi!

Chúng tôi đã tan nát xác thân

Chúng tôi chết oan bởi người ta, bởi ngàn vạn cớ

Như con sâu cái kiến bị dí nát dưới gót giày

Không một lời kêu van nào không một giọt nước mắt nào không một công lý nào làm mềm nổi những trái tim lựu đạn.

Hồn chúng tôi dật dờ luẩn quẩn cổng công đường.

Đòi mạng.

Kìa, người Việt!

Chúng tôi chết tức tưởi bởi những kẻ bạo ngược

Những kẻ ăn lộc dân để hành hạ giết dân!

Kìa ngẩng lên xem

Nơi nào đục khoét tiệc tùng bán tước mua quan lễ hội tưng bừng trộm cướp

Cuộc hành lễ ma quái của những trái tim lựu đạn

Những tua lưỡi bạch tuộc.

Gục mặt xuống coi

Có thấy chúng ta đông đàn dài lũ

Từ miền xuôi miền ngược đến ngõ hẻm hang cùng

Dân oan đi thành rừng không còn nước mắt để khóc

Tiếng kêu tắc nghẹn cổ họng

Mỗi tiếng nói khạc ra từng ngụm máu

Trăm vạn lời vốc máu ai người đáp lại?!

Kẻ có lương tâm hãi sợ

Báo chí lặng câm với lưỡi hái trên đầu.

Ôi những mặt héo tim héo linh hồn rực rỡ

Những hồn oan những hồn oan hồn oan

Rạch trời tiếng kêu xé ruột!

Biết không? Biết không có biết không?

Hỡi dòng người vô cảm

Rùng rùng đi mê loạn

Đàn kiến khốn khổ quằn quại kiếm ăn

Câm lặng nhìn đồng bào mình chết

Dưới bàn tay bạo tàn

Hỡi ôi!

Này lễ cầu hồn

Ai kia

Người người

Xin đừng vờ ngủ

Đừng giả điếc

Rồi đến lượt mình

Một ngày tức tưởi nhập dòng oan.

Hãy gửi cho chúng tôi đông đàn dài lũ mỗi người một hạt muối

Đốt cháy triệu ngọn lửa

Trên lễ cầu hồn

Lúc rạng đông ./.

V.T.H (Tác giả gửi trực tiếp cho BVN)

Đăng trong Cong Nhan Viet Nam | Leave a Comment »

Đến Bao Giờ thì Chính Trị ở VN Giống Như ở Nga Hiện Nay

Posted by hoangtran204 on Thứ Sáu, Tháng Ba 25, 2011

Mời các bạn nghe một bản nhạc với âm điệu mượt mà và thiết tha

 

Nga, một nước hậu cộng sản mà giới công chức, quân đội và công an được chia làm 2 thành phần: 1 thành phần già nua, tham nhũng, học vấn thấp, bảo thủ, thích cai trị đất nước bằng công an; và 1 thành phần trẻ trung hơn, học vấn cao, muốn đất nước Nga điều hành bằng luật pháp, có bầu cử tự do và dân chủ. Tổng thống Medvedev là một luật sư và Thủ Tướng Putin là một cựu điệp viên KGB, cả hai người đại diện cho 2 thành phần nói trên và hiện đang xuất hiện vào các dịp khác nhau để nói lên quan điểm chính trị của họ. Dân chúng  Nga đang quan tâm đến 2 quan điểm đối nghịch của họ và sẽ dồn phiếu cho người nào mà họ thấy là thích hợp vào cuộc chạy đua bầu cử vào chức vụ Tổng Thống. Medvedev và Putin đều biết rõ ràng rằng  lá phiếu bầu cử của người dân Nga vào năm 2012 sẽ quyết định ai sẽ là TT nước  Nga.

” Đây là một bài báo rất có giá trị. Người Ba Lan ở cạnh Nga nên họ theo sát tình hình Nga hơn là báo chí Tây phương. Những nhận xét về sự khác nhau giữa Putin và Medvedev rất chính xác. Khi Putin lên làm tổng thống thì Stalin được đề cao. Nhưng mới đây thì ông Medvedev lại lên án Stalin.

Sự tranh chấp giữ Medvedev và Putin là tranh chấp giừa 2 cách cai trị, Putin thì cai trị theo lối độc tài đảng trị như thời Liên Xô, dựa vào cơ quan an ninh, mật vụ, nói láo và phô trương sức mạnh quân sự. Còn Medvedev thì chủ trương thiết lập chế độ dân chủ, pháp trị, cai trị bằng luật pháp chứ không bằng công an, mật vụ. Có lẽ điều đáng ngạc nhiên là ông Medvedev lại có thể tồn tại trong chính trường lâu như vậy mà lại còn đang lấn sân. Việc ông Medvedev tìm chỗ dựa vào các sĩ quan trẻ trong quân đội và công an là nước cờ rất khôn ngoan. Đây cũng là sự tranh chấp giừa thế hệ mới tại Nga, thế hệ muốn có xã hội cai trị theo luật pháp, và thế hệ cũ thời Liên Xô, cai trị bằng công an và phe đảng ” (Minh Đức)

Medvedev ‘dẫn điểm’ trước Putin

Tác giả Wacław Radziwinowicz viết từ Moscow. Bài viết đăng trên Wyborcza với tựa đề Miedwiediew przed Putinem

Ngày càng nhiều khả năng là Dmitry Medvedev sẽ tái đắc cử trong cuộc bầu cử tổng thống Nga vào năm tới, và khả năng trở lại vị trí này của thủ tướng Vladimir Putin ngày càng ít hơn.

Hôm thứ Hai vừa rồi ở Nga đã xảy ra một chuyện chưa từng có – đó là tranh chấp công khai giữa 2 người đứng đầu nhà nước. Và Medvedev lại là người thắng cuộc.

Tranh chấp xảy ra khi Putin mạnh mẽ lên án quyết định của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc (LHQ) cho phép can thiệp quân sự vào Libya. Ông đã gọi đó là một quyết định sai lầm giống như việc kêu gọi “một cuộc thánh chiến”.

Bằng cách này, thủ tướng Putin đã gián tiếp phê phán đường lối ngoại giao của Tổng thống Nga, người đã đồng tình với chiến dịch can thiệp của LHQ qua việc không dùng quyền phủ quyết – vốn thường được nước Nga sử dụng để chống lại việc dùng sức mạnh quân sự với các thể chế độc tài.

Medvedev đã phản ứng nhanh nhẹn một cách khác thường. Ngay trong cùng ngày thứ Hai, ông đã lên tiếng, việc dùng từ “thánh chiến” là không thể chấp nhận được, nó dễ dẫn tới sự “xung đột giữa các nền văn minh”. Và rằng, Nga không phủ quyết quyết định của Hội Đồng Bảo An LHQ vì cho rằng nó phù hợp với quyền lợi của đất nước.

Bất ngờ với cuộc khẩu chiến này, những phóng viên nước ngoài đưa ra nhận định “đã bắt đầu cuộc chiến giành vị trí quyền lực nhất“. Thêm vào đó, hôm thứ Ba, phát ngôn viên của Putin nói rằng, những lời nhận xét của Thủ tướng về nghị quyết của Liên Hiệp Quốc chỉ là “ý kiến riêng” của ông, rằng quyết định việc này là người đứng đầu nhà nước. Vài giờ sau, chính Putin nói với các phóng viên rằng, chính sách đối ngoại  là do Tổng thống quyết định và ông ấy sẽ tìm ra đường hướng phù hợp nhất cho sự phát triển của đất nước.

Đây  là sự vi phạm nguyên tắc cơ bản trong lãnh đạo từ 3 năm nay: Đó là luôn thể hiện trước công chúng sự thống nhất tuyệt đối. Dưới góc độ của châu Âu, điều này có vẻ kỳ lạ, nhưng với nước Nga, đó là điều cần thiết. Ở Nga, người ta rất sợ những cuộc tranh cãi công khai giữa các lãnh tụ tối cao bởi dân chúng thường nhầm lẫn giữa con người và bộ máy quyền lực, họ thường bị chia rẽ và dẫn tới những ‘rắc rối’ hoặc sai lầm. Cấp dưới trong trường hợp đó cũng không còn biết phải nghe theo ai.

Do đó, Medvedev và Putin thường công khai khẳng định rằng, họ không hề bị chia rẽ, họ luôn gần gũi nhau, rằng họ thậm chí “giống nhau từ trong máu“. Các cộng sự của họ cũng nói, 2 người là một khối thống nhất, không có bất kỳ sự khác biệt nào. Và họ sẽ tiếp tục như vậy ít nhất là tới cuối năm 2011, khi còn vài tháng trước cuộc bầu cử tổng thống thì người ta sẽ thông báo ai sẽ là người lãnh đạo đất nước.

Nhưng sự khác biệt, không chỉ trong phong cách mà còn trong ý thức hệ, giữa Medvedev và Putin đã lộ ra rõ  rệt. Và cuộc tranh chấp hôm thứ Hai vừa rồi giữa Thủ tướng và Tổng thống là một minh chứng rõ nhất, đó không phải là trường hợp ngẫu nhiên.

Vào tháng Bảy năm 2010, ngay tại Moscow, Medvedev đã nói với các đại diện Ngoại giao Nga trên toàn thế giới rằng, cần “hỗ trợ để thúc đẩy nhân quyền ở mọi nơi trên thế giới“. Vì lợi ích của nền dân chủ Nga phù hợp với các giá trị dân chủ của các quốc gia khác. Điều này đã giải thích lý do tại sao Tổng thống Medvedev lại không phủ quyết nghị quyết về Libya.

Trong suốt nhiệm kỳ Tổng thống của Putin từ năm 2000 tới năm 2008, Moscow đã cứng rắn và nhất quán trong việc thực hiện chính sách không can thiệp chống lại các thể chế độc tài. Lý lẽ họ đưa ra để thuyết phục dân Nga là, bất cứ việc sử dụng vũ lực nào nhân danh việc bảo vệ các nguyên tắc dân chủ đều làm tổn hại tới quốc gia đó và mở đầu cho việc chiếm đóng của Mỹ với các quốc gia này để kiểm soát nguồn tài nguyên dầu mỏ và khí đốt.

Do vậy, hôm thứ Hai vừa rồi, nhân sự kiện ở Libya, Putin muốn gửi tới một thông điệp đơn giản rằng, để tránh cho các nạn nhân một số phận bi thảm của cuộc “thánh chiến”, Nga cần phải tăng gấp đôi sản lượng tên lửa chiến lược của mình.

Điều đó cũng cho thấy rõ sự khác biệt trong chương trình tranh cử sắp tới của 2 nhân vật đứng đầu này. Một tuyên ngôn chính trị tương tự dành cho Medvedev, mang tên “Hãy nắm bắt tương lai” đã được đưa ra một tuần trước đây. Dường như thông điệp đó đưa ra mà không có sự đồng ý và và phê duyệt của người đứng đầu nhà nước, nhưng thật khó  tin, bởi vì đó là sản phẩm của Viện nghiên cứu Phát triển đương đại (INSOR) mà Tổng thống là người chủ trì Hội đồng Giám hộ.

Đó là những quy định do các chuyên gia của tổng thống, qua những như cầu thực tế, trong thời kỳ cầm quyền của của ông Putin đã đưa vào. Họ đề nghị khôi phục lại các cuộc bầu cử thống đốc và các thành viên của Hội đồng Liên bang và hội đồng tối cao quốc hội. Họ cho rằng cần thiết phải phân cấp quản lý đất nước, tự do hóa pháp luật, đem lại sự độc lập thực sự cho nền tư pháp. Chỉ có bằng cách này, mới có thể thực hiện hiện đại hóa đất nước một cách đúng đắn và chống tham nhũng – mối đe doạ lớn nhất đối với Nga.

Bản tuyên ngôn chính trị của Putin đã được viết vào mùa thu năm 2010 bởi đạo diễn phim Nikita Mikhalkov. Theo quan điểm của ông, một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất hiện nay của chính quyền là bảo vệ nền văn hóa của đất nước chống lại những ảnh hưởng nguy hại của phương Tây. Sẽ là mạo hiểm một cách không cần thiết khi thực hiện những cải cách chính trị; nhất thiết nên duy trì một chính quyền trung ương mạnh.

Medvedev đã dần dần đạt được các mục tiêu quan trọng trước khi cuộc chạy đua bầu cử bắt đầu.

Vũ khí chính trị hiệu quả nhất hiện nay là hệ thống truyền hình Nga, đặc biệt là 2 kênh truyền hình Quốc gia. Đây là những kênh có lượng khán giả lớn cả trong và ngoài nước, thu hút tới 90% người Nga.

Cho tới gần đây, thời lượng phát hình trên các kênh truyền hình này, liên quan tới Putin và Medvede, gần như ngang bằng nhau, thậm chí tính bằng giây. Nhưng gần đây, tổng thống đã đạt được lợi thế nhất định. Hôm chủ nhật, người Nga đã xem Tổng thống phát biểu trong chương trình tin tức trên kênh truyền hình hàng đầu này với thời lượng gần 10 phút mà không thấy mặt mũi Putin đâu. Còn hôm thứ Ba, vẫn trên truyền hình quốc gia, Tổng thống Medvedev xuất hiện hơn 30 phút, trong khi Thủ tướng Chính phủ chỉ có hơn 4 phút.

Tổng thống cũng tìm cách xuất hiện thường xuyên trong bộ máy nhà nước, đặc biệt là trong lực lượng vũ trang – lực lượng giữ ảnh hưởng rất lớn ở Nga. Các sỹ quan trẻ trong bộ máy cảnh sát và quân đội không bao lâu nữa, sẽ nhận được mức lương lớn gấp 3 lần hiện nay và những người lính trong các doanh trại được nhận những khẩu phần ăn tốt hơn nhiều so với năm ngoái.

Medvedev – trái ngược với Putin- cư xử cứng rắn với các tướng lĩnh. Mới đây, ông đã cho về vườn 50 quan chức trong ngành công an. Động thái này đã nhận được sự đồng cảm của lực lượng cán bộ trẻ và những sỹ quan cấp dưới vốn đánh giá thượng cấp của mình như những kẻ yếu kém và tham nhũng.

Một trong những cách mà Medvedev nâng cao vị thế của nước Nga là xóa bỏ hình tượng của Stalin, qua đó giúp cho Nga chính thức đoạn tuyệt với quá khứ cộng sản. Đó là việc thay đổi toàn bộ sách giáo khoa phổ thông, tên của đường phố, các quảng trường, phá bỏ các tượng đài của các sỹ quan Bolshevik, mở tung các kho lưu trữ và xây dựng đài tưởng niệm dành cho các nạn nhân của các cuộc thanh trừng cộng sản.

Vì vậy, ngày nay, nếu bạn hỏi ý kiến của các chuyên gia Nga, ai sẽ là ứng viên ngồi vào chiếc ghế quyền lực Tổng thống vào năm sau, sẽ rất ít người cho rằng, người đó không phải là Medvedev.

Người phụ trách Viện Nghiên cứu Chiến lược Phát triển của Nga (viết tắt là INSOR), Igor Jurgens, tin rằng kịch bản của Medvedev có ít nhất 70% cơ hội thành công. Còn Gleb Pavlovsky, cố vấn của điện Kremlin trong nhiều năm (bao gồm cả trong nhiệm kỳ tổng thống Putin), cho rằng tháng ba năm 2012, người chiếm ưu thế cho chiếc ghế quyền lực ở Nga sẽ chính là người đứng đầu nhà nước hiện nay.

© Mạc Việt Hồng (Bản tiếng Việt)

© Đàn Chim Việt

http://www.danchimviet.info/archives/30537

Theo dòng sự kiện:

  1. Liệu Putin có lo ngại về việc ‘những kẻ thổi còi’ đang lớn mạnh lên ở nước Nga?
  2. Xử Khodorovsky, Putin cảnh cáo những người muốn cải cách chính trị
  3. Putin “rủa” những kẻ phản bội
  4. Obama, Medvedev và Hamburger
  5. Con gái cựu tổng thống Nga Yeltsil – đối thủ nguy hiểm của Putin
  6. Chân dung Tổng thống mới của nước Nga- ông Dmitri Medvedev

Đăng trong Chinh Tri Nga | Leave a Comment »

Quan Điểm của các Cường Quốc về Cuộc Chiến ở Lybia

Posted by hoangtran204 on Chủ Nhật, Tháng Ba 20, 2011

Pháp và Anh đã giữ vai trò chính trong cuộc tấn công vào Lybia để ngăn chặn quân đội của đại tá Gadhafi đang bao vây thành phố Bengzali, nơi mà dân quân nổi dậy đã chiếm đóng từ hơn hai tuần qua. Mỹ chỉ giữ vai trò hổ trợ cuộc chiến. Canada cũng tham gia vào chiến dịch nầy.

TT Pháp Nicolas Sarkozy phát biểu: Những quốc gia tham dự trận chiến chỉ là để tăng cường và hổ trợ quyết định của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc nhằm để chấm dứt cuộc tấn công của quân đội của đại tá Gadhafi vào những người dân sự. Pháp muốn lãnh đạo cuộc chiến vào Lybia nhằm lấy lại thanh danh của nước Pháp trong các nước Hồi Giáo, và năm tới sẽ có cuộc bầu cử TT Pháp.

Thủ tướng  Anh thì nói: Cuộc tấn công vào đại tá Gadhafi là hợp pháp và chính đáng bởi vì chúng tôi không thể đứng ngoài trong khi nhà độc tài nầy đang giết những người dân của chính đất nước họ”

TT Mỹ  Barack Obama đang viếng thăm Brazil nói rằng: “Hành động quân sự nầy không phải là sự lựa chọn đầu tiên” của ông ta và lập lại rằng “Mỹ sẽ không gởi lực lượng bộ binh qua Lybia tham chiến. Cuộc tấn công nầy không phải là giải pháp mà Mỹ hay bất cứ quân đội đồng minh nào tìm kiếm. Chúng tôi không thể nào ngồi yên khi mà 1 bạo chúa (đại tá Gadhafi) nói với dân chúng của ông ta rằng: sẽ không tha thứ cho họ (vì họ đã nổi dậy chống lại ông ta).

Nga và Trung Quốc có chân trong Hội Đồng  Bỏa An Liên  Hiệp  Quốc đã từ chối bỏ phiếu (vào thứ Năm tuần trước) dùng giải pháp quân sự can thiệp vào Lybia.

Trung Quốc diễn tả sự hối tiếc về giải pháp quân sự. Và Bộ trưởng  ngoại giao TQ “hy vọng giải pháp quân sự sẽ không dẫn đến sự mất mạng của nhiều thường dân.

—-

*Lyabia có chừng 2% trử lượng dầu và khí đốt của thế giới. Lybia là nước cung cấp dầu hỏa chính yếu cho nhiều nước Âu Châu. Pháp đã từng là khách hàng lớn của Lybia. Các nước Âu châu khác như Anh, Ý, Đan Mạch cũng đều có mua dầu của Lybia.

Cuộc nổi dậy của dân quân cách đâ 3 tuần nhằm chống lại chế độ độc tài đảng trị của đại tá Gadhafi (kéo dài hơn 41 năm qua) đã làm cho giảm bớt việc sản xuất và xuất khẩu dầu lửa sang các nước Âu Châu. Buộc lòng  22 quốc gia trong đó có Anh, Pháp, Canada, Đan Mạch, Ý đều phải can thiệp nhằm chấm dứt cuộc nội chiến với mục đích chính yếu là làm thế nào cho dầu hỏa tiếp tục cung cấp cho âu châu không bị gián đoạn.

Giá dầu thế giới lên cao  trong mấy tuần qua và có lúc vượt quá 100 đô/ 1 thùng dầu thô, vì ai cũng sợ cuộc chiến bùng nổ lớn, sẽ làm giảm bớt nguồn cung cấp dầu.

Trung Quốc muốn thế giới luôn tiếp tục rối ren để họ rãnh tay không bị canh chừng các tham vọng về xâm chiếm Biển Đông và xâm chiếm tài nguyên của các nước Phi Châu; còn  Nga hưởng lợi vì giá dầu tăng cao nếu có chiến tranh bùng nổ. Cả hai nước nầy đã không bỏ phiếu dùng giải pháp quân sự trong cuộc họp Hội Đồng  Bảo An LHQ vào thứ Năm tuần trước.

Thêm vào đó, Trung Quốc đang có dã tâm chiếm trọn vùng  Biển Đông của VN, nên không muốn nhìn thấy nhiều cuộc hành quân chung giữa các lực lượng đồng  minh. TQ luôn miệng nói là: “không nên can thiệp vào nội bộ của Lybia…” là cũng nằm trong kế sách của họ. (Trung Quốc muốn độc quyền chiếm  Biển Đông và giải quyết chuyện Biển  Đông với VN và các quốc gia vùng Đông  Nam Á mà không muốn có sự can thiệp của Mỹ và các nước khác. Nhưng khi ngoại trưởng Clinton thẳng thừng tuyên bố vào năm 2009 và 2010 là chuyện giải quyết các cuộc tranh chấp ở Biển Đông phải là 1 vấn đề quốc tế, rồi Mỹ liên tục gởi các tàu chiến thuộc Hạm  Đội 7 vào thăm viếng VN, Nhật và các quốc gia vùng Đông Nam Á,  đã làm cho Trung Quốc rất tức giận).

Mỹ không tham gia vào cuộc chiến Lybia cũng là vì các sĩ quan cao cấp trong quân đội Mỹ muốn có sẵn một lực lượng trừ bị đề phòng có một cuộc chiến sẽ xẩy ra ở Châu Á, mà Trung Quốc chính  là nước mà quân đội Mỹ luôn canh chừng. Nhật đang đối phó thảm họa với động đất và nhà máy điện nguyên tử, và có thể đây là cơ hội tốt cho TQ tung ra các ý đồ của họ ở vùng  Biển Đông của VN.

Giới chức quân đội Mỹ chỉ hổ trợ bằng không lực và Hải quân mà không muốn đem bộ binh vào Lybia.

(Sự hiện diện của Mỹ ở Afghanistan và Iraq chỉ bởi vì Mỹ muốn mua dầu và nắm được nguồn cung cấp dầu lửa liên tục. Mỹ cần mỗi ngày 20 triệu thùng dầu, và 40% nhập từ các nước ngoài; TQ cần dủng khoảng hơn 7 triệu thùng dầu mỗi ngày; Nhật cần khoảng gần 4 triệu thùng dầu).

Xem thêm ở đây

 

Đăng trong Chiến Tranh | Leave a Comment »

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.